[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 95 : Ong chết, bảo bối hiện 1 (c941-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Ong chết, bảo bối hiện 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Vậy chuyện của ngươi là như thế nào?” Đỉnh Hạo lạnh giọng hỏi. “Trong lúc vô tình, ta đạt được “Tử Linh Xoa” của một trong ba đại trưởng lão của Ma giáo U Minh – “Tử Linh trưởng lão” trong động U Minh này, sau đó lấy được một bộ công pháp tu chân trên “Tử Linh Xoa”, mà chỉ cần tay ta cầm “Tử Linh Xoa”, đi lại trong động U Minh này, dường như không gặp được hung hiểm gì, sau đó ta vẫn luôn khổ tu.
Nhưng sau đó khi đi ra ngoài độ kiếp, bị một Tán Tiên của Thần Tiêu Đạo Tông kia phát hiện, công kích vào thời điểm suy yếu nhất sau khi ta mới vừa độ kiếp thất bại, chuyển thành Tán Ma.
Rơi vào đường cùng, ta chỉ có thể tung ra “Tử Linh Xoa” ngăn cản, tự mình trốn thoát, mãi đến gần đây khôi phục lại, vì thế trộm lên vào Thần Tiêu Đạo Tông kia, lấy lại “Tử Linh Xoa” của ta, sau đó thì bị trọng thương, trước khi chết được ngươi cứu.” Tính mệnh nằm trong tay Đinh Hạo nên Ảnh Ma một hơi nói ra nhiều chuyện như vậy.
Đối với lời Ảnh Ma nói, Đinh Hạo đương nhiên sẽ không tin tưởng toàn bộ, lúc này, tay phải Đinh Hạo cầm kiếm đặt trên cổ Ảnh Ma, tay trái vẫn không nhàn rỗi, phát ra ngọn lửa bao quanh, thiêu chết những con ong kỳ quái lại vọt tới lần nữa, tiếp tục để huyết quỷ linh cắn nuốt.
Mãi đến sau khi Ảnh Ma nói xong tất cả, ngọn lửa trên tay trái Đỉnh Hạo mới đột nhiên tắt đi, đưa tay trái ra, ấn phía sau lưng Ảnh Ma, sau đó di chuyển đến mấy bộ vị khác, cảm nhận được Ảnh Ma quả thật mới khôi phục một chút chân nguyên, thực lực hiện tại căn bản không thể tạo thành uy hiếp với mình.
Rồi mới gật đầu, buông lỏng Nghịch Thiên Ma Kiếm vẫn luôn đặt trên cổ Ảnh Ma ra, nhìn Ảnh Ma kinh hồn chưa địnhn kia, Đỉnh Hạo lạnh nhạt nói: “Nếu ta đã cứu ngươi từ trong tay Thần Tiêu Đạo Tông ra, ngươi định báo đáp ta như thế nào?”
Đinh Hạo nói lời này một cách đương nhiên, đúng lý hợp tình, dường như chỉ đang kể một chuyện rất bình thường.
Nhưng Ảnh Ma kia lại đột nhiên ngây ngốc, khuôn mặt bình đạm hơi kinh ngạc, quái dị nhìn Đỉnh Hạo.
“Ngươi muốn báo đáp gì?”
Ảnh Ma chần chờ một chút, rồi lặng lẽ mở miệng nói.
Đỉnh Hạo gật đầu, biểu cẩm tự nhiên, nói: “Vấn đề này để nói sau, giết Tư Không Yên Nhiên kia trước thì tốt hơn.”
Đỉnh Hạo dừng một chút, ngẩng đầu nhìn Ong Đen Độc vô cùng to lớn ở chỗ mấy cách chục trượng trên đỉnh đầu, nghi hoặc hỏi: “Ong Đen Độc kia là thế nào? Vì sao lại lớn như thế?” Ảnh Ma lắc đầu, nói: “Ta cũng không biết, nơi này, ngay cả ta cũng chưa từng đến.”
Nghe ả ta nói như vậy, Đinh Hạo cũng không hề nói thêm cái gì, lúc này, bảy con huyết quỷ linh vẫn ở trên hư không, gào thét bay khắp nơi, giống như lưỡi hái thu hoạch âm linh, nơi chúng nó đi qua, những ánh sáng màu xanh lục đó bỗng chốc biến mất vô tung.
Mà Đỉnh Hạo lại có thể cảm nhận được, sau một hồi công phu này, lực lượng của huyết quỷ linh lại lớn mạnh hơn không ít.
Vì thế, càng liều mạng đốt ong nhỏ quái dị bốn phía thành tro tàn, chờ sau khi những âm linh đó xuất hiện, để bẩy con huyết quỷ anh hấp thu.
Ảnh Ma lúc này, vừa thấy trong tay Đinh Hạo lại có phương pháp thu âm linh, không khỏi kinh ngạc.
Nhưng thấy âm linh mới vừa vừa xuất hiện, đã bị bảy con quái vật dữ tợn đáng ghê tởm ăn luôn, sau khi nghĩ đến tình cảnh của mình, cũng nhanh chóng ngưng thần điều khiển “Tử Linh Xoa”, liều mạng tranh đoạt âm linh.
Thần nữ Tư Không Yên Nhiên đối diện, lại không được nhàn nhã như hai người.
Tuy rằng “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” hoàn toàn bao bọc lấy nàng.
Sau khi những kim quang đó thoáng hiện, một đám ong quái dị dũng mãnh tràn vào trong, đều “Chi chi” biến mất vô tung, nhưng cùng với ong quái dị dũng mãnh không sợ chết điên cuồng lao vào, kim quang trên “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” lại càng ngày càng ảm đạm, xem ra Tư Không Yên Nhiên hao phí khá nhiều chân nguyên.
Chỉ là sau khi những con ong quái dị đó chết, hóa thành âm linh, lại là không dám tới gần kim quang mà “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” tỏa ra, chỉ bồi hồi đi xung quanh kim quang, cuối cùng lại đều thành đồ ăn trong miệng bảy con huyết quỷ linh.
Loại tình trạng này giằng co không bao lâu, chỉ thấy Ong Độc Đen to lớn kia gọi vài tiếng “Ong ong”, đã gọi được tất ca ong quái dị còn không nhiều lắm bay ngược về ổ.
Mà Ong Độc Đen to lớn bất chợt chuyển động, sau đó mưa phùn từ trên cao rơi xuống, những hạt mưa phùn đó có mùi tanh hôi, còn chưa rơi xuống, đã khiến người ta có cảm giác muốn nôn.
Lúc này, Đỉnh Hạo cũng không cảm thấy thế nào, nhưng Ảnh Ma và Tư Không Yên Nhiên, lại đồng thời thay đổi.
Tư Không Yên Nhiên bỗng dưng triệu ra kết giới màu trắng ngà, “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” nàng cầm trong tay không ngừng chuyển động, muốn ngăn cản mưa độc ăn mòn.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 942: Ong chết, bảo bối hiện 2
Chuang 943: Chí bảo Ma Môn 1
Chuang 944: Chí bảo Ma Môn 2
Chuang 945: Chí bảo Ma Môn 3
Chuang 946: Mạnh hơn thần nữ 1
Chuang 947: Mạnh hơn thần nữ 2.
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Cẩn thận mưa độc!” Sau khi biến sắc, Ảnh Ma lập tức mở miệng nhắc nhở.
Đỉnh Hạo cười hì hì, tuy trong lòng rất không cho là đúng, nhưng vì an nguy của Ảnh Ma kia, cũng lấy ra áo giáp hộ thân, toàn thân cũng nổi lên từ giữa hồ nước, lơ lửng ở trên hư không.
Mưa độc còn chưa hoàn toàn rơi xuống, Ong Độc Đen kia lại “Ong ong” kêu to lần nữa, từ trong cơ thể nó đột nhiên có trăm tia bạch mang lóng lánh hàn quang bắn ra, phóng tới ba người phía dưới.
Lúc này, khuôn mặt Đỉnh Hạo mới hơi thay đổi, thu lại những huyết quỷ linh nghỉ chân giữa hư không vào trong cơ thể một lần nữa, khuôn mặt Đinh Hạo lại khôi phục lạnh lùng, cùng với lực lượng hấp thu, dũng khí của Đinh Hạo cũng tăng mạnh.
Nghịch Thiên Ma Kiếm bỗng dưng rời tay ra, lơ lửng trên đỉnh đầu Đinh Hạo, nở rộ ma quang ngăm đen, những mưa độc đó chưa đánh úp tới gần Đinh Hạo, đã biến thành khói độc, mà những cương châm bạch mang đó, sau khi đụng vào ma quang, phát ra tiếng vang “Đang đang” giống như kim loại và chạm vào nhau.
Cho dù ngẫu nhiên có mấy cái có thể lướt qua ma quang, uy lực cũng giảm nhiều, “Bụp bụp bụp” vô lực ngã xuống trước kết giới hộ thân của Đinh Hạo.
Mà Đinh Hạo ở gần nhìn, mới phát hiện ánh sáng màu trắng này, lại thật sự chính là một đám cương châm lớn bằng cánh tay, nhìn có vẻ chính là đồ trong cơ thể Ong Đen Độc.
Đứng vững giữa công kích của mưa độc và châm độc, Đinh Hạo vẫn nhanh chóng tới gần Ong Đen Độc, mà lúc này, Bát Sí Tử Mãng cũng đột nhiên trôi ra từ cánh tay trái của Đinh Hạo, vô thanh vô tức phóng tới chỗ Ong Đen Độc.
Sau khi pháp quyết của Đỉnh Hạo biến hóa, Nghịch Thiên Ma Kiếm hóa thành một tia chớp màu đen, bỗng dưng vọt tới Ong Đen Độc kia.
Không đợi tới gần Ong Đen Độc, trên thân thể Ong Đen Độc trong bóng tối đột nhiên phân liệt ra hàng trắm hàng ngàn vật nhỏ, kêu “Chỉ chỉ” kỳ quái, từng điểm sáng màu đỏ thoáng hiện, va chạm với Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Lúc này, Đinh Hạo mới phát hiện, thì ra những vật nhỏ đó, chính là con đơi rất lớn vừa mới rơi xuống theo mình.
Thì ra đồ vật ở nơi này hấp dẫn chúng nó, lại chính là một con Ong Đen Độc kỳ quái như vậy.
Chỉ trong nháy mắt, tuy Nghịch Thiên Ma Kiếm đã giết hơn trăm con dơi rất lớn, nhưng tốc độ chớp nhoáng, lại bị trở ngại sống sờ sờ, chậm hơn rất nhiều.
Mà kiếm thể của Nghịch Thiên Ma Kiếm, cũng bị con đơi hoàn toàn bao bọc lấy, vây quanh Nghịch Thiên Ma Kiếm tầng tầng lớp lớp.
Hừ lạnh một tiếng, Đỉnh Hạo híp hai mắt lại, tay phải làm tư thế chém thẳng vào.
Nghịch Thiên Ma Kiếm bị con dơi bao bọc lấy, dường như đột nhiên được cổ động rất lớn, tản ra ma quang thô bạo, nơi ma quang đi qua, con doi bị hòa tan như nước.
Mà Nghịch Thiên Ma Kiếm mang theo ma quang như thế, lại vọt tới Ong Đen Độc lần nữa.
Đúng lúc này, một tiếng nổ vang ầm ầm, sau đó Đinh Hạo chỉ thấy Bát Sí Tử Mãng hiện ra, đã dùng đuôi mãng như ngọn núi nhỏ cuốn lấy Ong Đen Độc kia, hai bên lập tức tranh đấu.
Nhìn tình huống lại là chiến đấu chẳng phân biệt thắng bại, Đinh Hạo rất sợ Bát Sí Tử Mãng có gì vô ý, cuống quít bay nhanh về phía Ong Đen Độc, Nghịch Thiên Ma Kiếm di trước một bước, đã thay đổi theo pháp quyết của Đinh Hạo, không ngừng để lại từng vết máu trên Ong Đen Độc.
Chỉ là với ma kiếm sắc bén, cũng không thể cắt đứt Ong Đen Độc, chỉ có thể chém ra vết máu mà thôi.
Mà dưới sự cuồng bạo của Ong Đen Độc kia, cương châm lấp lánh hàn mang trong cơ thể lại đột nhiên vọt thẳng tới chỗ Bát Sí Tử Mãng lần nữa.
Âm thanh như “Sét đánh đùng đùng” tràn ngập toàn bộ huyệt động u ám, Bát Sí Tử Mãng ăn đau, càng dùng ra toàn bộ sức lực quấn quanh Ong Đen Độc kia, trong miệng một lát phun ra băng khí, một lát lại phun ra ngọn lửa, thỉnh thoảng trộn chút khói độc ta, hai dị thú chiến đấu oanh oanh liệt liệt, vô cùng vui vẻ.
Nhưng toàn bộ huyệt động, lại vì chúng nó chiến đấu kịch liệt, dường như sắp bị sập.
Càng không biết có quái đá lớn bằng thân người không biết từ chỗ nào phóng tới, gào thét bay loạn khắp nơi, trong khoảng thời gian ngắn, cực kỳ hỗn loạn.
Thấy Bát Sí Tử Mãng dường như cũng không thể chiếm thế thượng phong, khuôn mặt Đinh Hạo hung ác, dùng tỉnh thần gọi Bát Sí Tử Mãng trở về.
Chờ đến khi thấy Bát Sí Tử Mãng biến thành con rắn nhỏ, không tình nguyện bơi tới bên cạnh mình, trong tay Đinh Hạo đột nhiên lấy ra một cái Huyền Âm Sát Lôi, không chút nghĩ ngợi, tung về phía con Ong Đen Độc kia.
Mà mình thì dẫn theo Ảnh Ma kia, tính cả Bát Sí Tử Mãng, không màng tất cả bay xuống phía dưới.
Tư Không Yên Nhiên vừa mới nhìn Đinh Hạo chăm chú, dường như cũng đột nhiên nhớ lại chuyện thê thảm lần trước khi đuổi giết Đinh Hạo, cũng cuống quít rời xa Ong Đen Độc kia, điên cuồng bắt đầu chạy trốn.
Chuang 943: Chí bảo Ma Môn 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Sau đó là tiếng nổ vang to lớn, phát ra từ Ong Đen Độc trên không, toàn bộ huyệt động không ngừng rung động, lung lay như sắp đổ, hòn đá to lớn sôi nổi sập, che trời lấp đất đập về phía Đinh Hạo và Tư Không Yên Nhiên.
Tư Không Yên Nhiên và Đỉnh Hạo đã sớm triệu ra kết giới hộ thân.
Nhưng ngay cả như vậy, những hòn đá lớn nhỏ như phòng ốc đó, nện trên kết giới hộ thân, kết giới cũng vặn vẹo biến hình, Đỉnh Hạo và Tư Không Yên Nhiên kia, đều là miệng phun máu tươi, không khỏi tự loạng choạng đi trước.
Chỉ cần có một tảng đá thật lớn nện trên kết giới, hai người đều phun ra một ngụm máu tươi, mà vì tránh né uy lực còn dư của Huyền Âm Sát Lôi, hai người càng không có thời gian ra tay ngăn cản, chỉ có thể đau khổ nhẫn nại xuống.
Ảnh Ma vốn bị trọng thương kia, cho dù bị Đinh Hạo khóa lại trong vòng kết giới, đã phòng hộ thật tốt, cũng đã sớm bất tỉnh.
Loại nổ mạnh hủy thiên diệt địa này, không biết giằng bao nhiêu lâu, nham thạch như núi nhỏ bay múa đầy trời mới rơi hết toàn bộ, mà lúc này, Đinh Hạo biết mình cũng đã bị thương thế không nhỏ, chỉ sợ hiện tại chỉ có thể phát huy ra một phần mười hai thực lực.
Hắn cuống quít lấy Hoàn Nguyên Đan trong nhẫn trữ vật ra, chờ cảm thấy chỉ còn ba viên Hoàn Nguyên Đan, Đỉnh Hạo hơi cười khổ một tiếng, thầm nghĩ xem ra đan dược của mình cuối cùng cũng không có tác dụng.
Sau khi để ba viên Hoàn Nguyên Đan vào trong miệng, Đỉnh Hạo nhìn quanh bốn phía, phát hiện Tư Không Yên Nhiên kia, hiện tại cũng là đầu tro mặt tang, toàn thân cực kỳ chật vật, hiện tại đang ngồi xếp bằng trên một hòn đá thật lớn.
Đỉnh Hạo không biết hiện tại Tư Không Yên Nhiên bị thương nghiêm trọng hay không, cũng không dám tùy tiện công kích, nhưng Đinh Hạo tin tưởng với kinh mạch từng mở rộng của mình, và thân thể mạnh mẽ, tốc độ khôi phục nhất định nhanh hơn nàng, cho nên, nếu hiện tại càng không đấu, đối với mình càng có lợi, vì thế cũng không vội công kích sớm.
Một đám ánh sáng xanh lục lóa mắt bỗng dưng xuất hiện, ngẩng đầu nhìn kỹ, phát hiện trên đỉnh đầu, đột ngột có một đám ánh sáng xanh lục lơ lửng, ở trong đám ánh sáng xanh lục kia, dường như có một vật thể lớn bằng nắm tay, từng tia lục quang dường như chính là sinh ra từ thứ lớn bằng nắm tay kia.
Chẳng lẽ là nội đan của Ong Đen Độc?
Trong lòng Đinh Hạo âm thầm nghỉ hoặc, nhưng vào lúc này, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đinh Hạo bất chợt ong ong vang lên, mũi kiếm Nghịch Thiên Ma Kiếm chỉ vào đám ánh sáng xanh kia, ma quang đen bóng như mực, giống như hai ác thú đang đối chọi gay gắt.
Mà “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” trong tay Tư Không Yên Nhiên cũng đột nhiên bừng sáng kim quang, nhưng chỉ sáng một khắc, kim quang dường như sợ hãi lục quang kia, dần dần bắt đầu am đạm xuống.
Lúc này, Đỉnh Hạo đã biết đồ vật trong lục quang kia, nhất định chính là một pháp bảo Ma Môn, hơn nữa có lẽ còn cùng pháp bảo có đẳng cấp ngang bằng Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Đỉnh Hạo không hề do dự, miễn cưỡng đưa ra chân nguyên còn sót lại không nhiều lắm, toàn lực hướng tới lục quang đang lơ lửng giữa hư không kia.
Tư Không Yên Nhiên vừa thấy Đinh Hạo nhích người, cũng cuống quít bay đi, muốn ngăn cản Đinh Hạo thu chí bảo Ma Môn kia.
Sau khi Đỉnh Hạo nhích người, Tư Không Yên Nhiên kia bỗng chốc cũng bay ra, lao thẳng tới phía Đinh Hạo.
Người còn chưa tới, phi kiếm tính và cả “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” trong tay đều đã đi trước một bước, đập về phía Đỉnh Hạo.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ä @ @ @
Chỉ là không biết có phải do vật phẩm trong chùm sáng màu xanh lục kia không, mà “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” vốn bừng sáng kim quang khi càng tới gần chùm sáng xanh lục này lại càng ảm đạm.
Ngược lại là phi kiếm kia, không bị chùm sáng xanh lục ảnh hưởng, vẫn phóng “Vút vút” tới phía Đinh Hạo.
Nhìn thoáng qua phi kiếm phóng tới, Đinh Hạo biết chỉ sợ Tư Không Yên Nhiên cũng bị thương không nhẹ, nếu không uy thế của phi kiếm tuyệt đối sẽ không chỉ như này.
Đỉnh Hạo đang định huy động Nghịch Thiên Ma Kiếm ngăn cần, lại phát hiện Nghịch Thiên Ma Kiếm dường như có hơi không chịu khống chế, lại bay thẳng tới phía chùm sáng màu xanh lục kia.
Trong lòng kinh ngạc, Đinh Hạo cuống quít dùng ra một pháp quyết, mạnh mẽ thu Nghịch Thiên Ma Kiếm vào nhẫn trữ vật.
Nhưng ngay lúc này, phi kiếm của Tư Không Yên Nhiên đã đâm thẳng tới phía Đinh Hạo.
Thân thể vẫn duy trì tư thế phi hành hướng lên trên, giữa hai tay Đỉnh Hạo xuất hiện mười tia chỉ mang, hướng đánh tới phi kiếm phía dưới.
“Âm ầm ầm”, phi kiếm và chỉ mang va chạm, thân thể Đỉnh Hạo và Tư Không Yên Nhiên đều chấn động, đồng thời phun ra một tia máu tươi ra tới.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ä @ @ @
Chuang 944: Chí bảo Ma Môn 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chỉ là vì bay thẳng hướng lên trên, nên một ngụm máu tươi trong miệng Đỉnh Hạo đúng lúc phun vào chùm sáng xanh lục kia.
Máu tươi trong miệng Đỉnh Hạo, phun vào trên chùm sáng xanh lục, chợt có biến hóa thật lớn.
Sau khi ngụm máu tươi kia phun vào chùm sáng xanh lục, lại ngấm vào vật phẩm giữa chùm sáng xanh lục bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Sau đó, ngụm máu tươi kia của Đỉnh Hạo biến mất không thấy, nhưng chùm sáng vốn màu xanh lục, bất chợt sáng rực.
Chỉ là màu sắc từ màu xanh lục chậm rãi chuyển thành xanh đậm, một lát sau, lại thành màu xanh lơ.
Sau đó, trên thân thể Đỉnh Hạo, những miệng vết thương đang dần khép lại đó, đột nhiên nổ tung, từng tia máu tươi không chịu khống chế của mình, bắn ra từ miệng vết thương, toàn bộ chảy vào trong chùm sáng màu xanh lơ kia.
Cùng với máu tươi trong cơ thể chảy ra, Đinh Hạo cảm thấy mình càng ngày càng suy yếu.
Tuy nhiên không biết vì sao, mình lại dần dần cảm thấy có một tia liên hệ với vật phẩm trong chùm sáng màu xanh lơ kia, dường như sau khi máu của mình rót vào trong đó, vật phẩm kia đã thành một bộ phận thân thể của mình, hoặc là mình thành một bộ phận của nó.
Trong mắt Tư Không Yên Nhiên kia, chính là toàn thân Đỉnh Hạo đột nhiên chấn động, sau đó từ trong cơ thể Đỉnh Hạo, bắn ra mười tỉa máu lớn bằng ngón tay, lao thẳng về phía chùm sáng màu xanh lơ kia, cảnh tượng kỳ dị vô cớ.
Tư Không Yên Nhiên dừng một chút, không màng thương thế trên người, đột nhiên cắn răng chạy như bay lên trên, phi kiếm và cả “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” trong tay lại được triệu ra lần nữa.
Nhưng ngay lúc này, chùm sáng màu xanh lơ kia đột nhiên rực rỡ, một luồng năng lượng cực kỳ khủng bố phát ra từ chùm sáng màu xanh lơ kia, phi kiếm và cả “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” mà Tư Không Yên Nhiên lấy ra, vừa mới bay ra mấy trượng, đã bị luồng năng lượng này cứng rắn đè ép xuống dưới, mà khóe miệng Tư Không Yên Nhiên, cũng lại tràn ra một tia máu tươi, không tự chủ được mà rơi xuống phía dưới.
Luồng năng lượng này chợt lóe mà qua, nhưng lại nhấc lên sóng lớn ầm ầm, ngoại trừ Đinh Hạo và Ảnh Ma kia, dưới uy lực của những Huyền Âm Sát Lôi ở xa, mà sào huyệt còn lại của những con ong kỳ quái đó, tính cả con ong kỳ quái và một số con dơi lấp lánh ánh sáng đỏ, dưới luồng năng lượng này, toàn bộ đều biến mất không thấy, biến thành tro tàn.
Mà Ảnh Ma vốn thân bị trọng thương, hôn mê, tuy lúc này còn chưa tỉnh dậy, nhưng lại tự động lơ lửng giữa hư không, bị một chùm sáng màu xanh lơ bao bọc lấy, giống như trẻ con quay về trong bụng mẹ, trên khuôn mặt bình đạm không có gì lạ lại lộ ra một chút ý cười điềm tĩnh bình yên.
Đỉnh Hạo cũng sắp hôn mê, lúc này cũng bị một chùm sáng xanh lơ bao bọc lấy, chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, thân thể vốn trọng thương, lại khôi phục cực nhanh.
Chân nguyên tổn thất thật lớn, cũng nhanh chóng khôi phục, giống như đang vận dụng Vô Cực Ma Công cắn nuốt tỉnh hoa chân nguyên toàn thân của một cao thủ Hợp Thể kỳ, để bổ sung cho mình.
Nhưng Đinh Hạo lại biết thứ bổ dưỡng thân thể mình, đúng là chùm sáng màu xanh lục kia, hơn nữa là trong bất tri bất giác, mình đã bắt đầu tiến hành.
Thậm chí là bá đạo dạy dỗ trong thân thể của mình, không phải do chính mình làm chủ.
Sau một lát, chùm sáng màu xanh lơ bao bọc lấy mình kia biến mất không thấy, mà ngoại thương của Đinh Hạo hầu hết đều đã không còn đáng lo ngại, nội thương cũng tốt hơn rất nhiều.
Thậm chí chân nguyên vốn không còn mấy, cũng đã khôi phục một nửa, khiến Đinh Hạo vừa mừng vừa sợ.
Khi đang vui vẻ, Đinh Hạo phát hiện trong thân thể của mình, dường như có thêm một thứ, giống như lúc trước cắn nuốt nội đan của Bát Sí Tử Mãng, để tại trong cơ thể mình.
Mà bảy con huyết quỷ linh trong cơ thể mình, hiện tại lại đều vây quanh đồ vật kia, nhưng lại cũng không dám tiếp cận, dường như sợ hãi thứ này.
@@ @ Ê ñ £@ ñ Ầ @ @ @
Trong lòng vừa động, đồ vật kia bỗng dưng hiện lên từ lòng bàn tay phải của Đinh Hạo, nhìn kỹ, lại là một đỉnh nhỏ ba chân màu xanh lơ lớn bằng bàn tay, tuy đỉnh nhỏ ba chân này không lớn, nhưng trên đỉnh lại ấn đầy các loại hoa văn cổ quái.
Nhìn kỹ, những hoa văn đó lại không ngừng biến hóa, có khi hoa văn biến hóa giống quái thú, có khi biến hóa giống ác ma.
Cùng với hoa văn không ngừng biến hóa, toàn bộ đỉnh nhỏ cũng chợt lóc sáng lên ánh sáng xanh nhàn nhạt.
Sau khi quan sát kỹ đỉnh nhỏ này, Đinh Hạo phát hiện ở đáy ba chân đỉnh nhỏ, lần lượt in ba chữ cổ “Thanh”, “Minh”, “Đỉnh”.
Lúc này, Đinh Hạo đại khái đã pháp bảo này hẳn là gọi là “đỉnh Thanh Minh”.
@@ @ Ê ñ £@ ñ Ầ @ @ @
Chuang 945: Chí bảo Ma Môn 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà nhìn hình dạng đỉnh nhỏ này, Đinh Hạo cũng biết vật phẩm ở trong chùm sáng xanh vừa rồi, chính là “đỉnh Thanh Minh” này.
Thậm chí Đinh Hạo suy đoán Ong Độc Đen to lớn kia sở dĩ có thể chống chọi với Bát Sí Tử Mãng, mà không rơi xuống hạ phong chút nào, chỉ sợ đều là bởi vì công lao của “đỉnh Thanh Minh” này.
Sau khi Huyền Âm Sát Lôi mình sử dụng kia, đập con Ong Độc Đen to lớn quái dị kia chia năm xẻ bảy, thì “đỉnh Thanh Minh” này cứ thế đột ngột xuất hiện.
Rất có khả năng, chính là bởi vì trong cơ thể Ong Độc Đen có “đỉnh Thanh Minh” này, nó mới có thể có hình dạng quái dị như thế, càng có thể có uy lực như vậy.
Nhưng vào lúc này, Đinh Hạo nghe thấy một tiếng “Ưm ư”, vừa cúi đầu thấy, phát hiện Tư Không Yên Nhiên phía dưới, dường như vừa mới thức tỉnh từ trong hôn mê.
Mặc dù trên môi còn vết máu nhàn nhạt, nhưng vẫn không làm giảm phong thái lộng lẫy xinh đẹp của nàng.
Mà Ảnh Ma bên cạnh Đỉnh Hạo, lúc này lại vẫn bị chùm sáng màu xanh lơ bao bọc lấy, lúc này vẫn cứ hôn mê bất tỉnh, xem ra vẫn đang khôi phục. @ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Dừng một chút, Đinh Hạo nhìn Ảnh Ma hôn mê bất tỉnh kia, nổi lên lòng hung ác, không biết Ảnh Ma này khôi phục mấy phần chân nguyên, vì để phòng ngừa sơ suất, Đinh Hạo định nhân cơ hội này giết chết Ảnh Ma trước.
Nhưng khi đang định hành động, trong lòng dường như lại có một âm thanh không ngừng khuyên can mình đừng làm, sau khi cân nhắc tỉ mỉ, biểu cảm của Đỉnh Hạo vô cùng nghỉ hoặc, bởi vì Đỉnh Hạo cảm nhận được dường như “đỉnh Thanh Minh” vừa mới có được trong cơ thể đang thay đổi cảm xúc của mình, dường như đang khẩn cầu mình tha thứ cho Ảnh Ma kia.
Âm thầm cân nhắc một phen, nhìn Ảnh Ma bị ánh sáng xanh bao bọc lấy, Đinh Hạo có thể khẳng định “đỉnh Thanh Minh” kia nhất định là đồ của Ma giáo U Minh, mà bởi vì Ảnh Ma tu công pháp của Ma giáo U Minh, nên “đỉnh Thanh Minh” này vừa rồi mới không tổn thương nàng, thậm chí còn phát ra một chùm sáng màu xanh lơ, chữa thương cho Ảnh Ma.
Đỉnh Hạo lắc đầu, tạm thời buông tâm tư này, bay về phía Tư Không Yên Nhiên vừa mới thức tỉnh, Đinh Hạo còn chưa thể khẳng định Ảnh Ma có thể sinh ra uy hiếp với mình không, nhưng Tư Không Yên Nhiên chắc chắn là đại địch của mình, cho nên Đinh Hạo định dùng Tư Không Yên Nhiên khai đao trước.
Tư Không Yên Nhiên vừa mới tỉnh lại giữa hôn mê, lúc này thân thể vẫn ngâm một nửa giữa hồ nước, “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” dừng ở bên cạnh, phát ra ánh sáng màu vàng nhàn nhạt, chiếu rọi trên dụng mạo như ao mộng của Tư Không Yên Nhiên, càng có vẻ xinh đẹp không gì sánh được.
Vì váy áo màu trắng bị vệt nước làm ướt sũng, dán chặt ở trên người này, dáng người yêu kiều hiển lộ, bộ ngực sữa to lớn, khuôn mặt ướt nước ngượng ngùng, tràn ngập dụ hoặc trí mạng.
Mà Đinh Hạo vốn định ra tay giết người, vừa thấy mị lực kinh người của nàng hiện tại, khuôn mặt đột nhiên ngẩn ra, sau đó lộ ra một nụ cười tà ác, có một chủ ý khác.
Tư Không Yên Nhiên vừa mới tỉnh lại, chưa kịp nhìn kỹ bốn phía, đã phát hiện một đám Ma Viêm màu tím đánh úp lại trên đỉnh đầu, thần sắc không khỏi am đạm, miễn cưỡng lưu chuyển chân nguyên, lại phát hiện đan điền trống không, chỉ có một tia chân nguyên như vậy.
Ánh sáng màu vàng nhàn nhạt phát ra từ “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ”, che khuất toàn thân Tư Không Yên Nhiên, Đinh Hạo đang định vận dụng Nghịch Thiên Ma Kiếm, rồi lại nghĩ đến “đỉnh Thanh Minh” vừa mới thu lại, trong lòng không khỏi khẽ động, “đỉnh Thanh Minh” kia bỗng dưng xuất hiện từ tâm chưởng của Đỉnh Hạo, sau đó theo thần thức của Đỉnh Hạo mà bay về phía Tư Không Yên Nhiên kia.
Ánh sáng xanh mênh mông sáng lên từ “đỉnh Thanh Minh”, “đỉnh Thanh Minh” vốn chỉ lớn bằng bàn tay, thấy gió thì lớn.
Chỉ trong nháy mắt đã lớn bằng một người trưởng thành, sau đó vài tia sáng xanh lóng lánh, tiếng nổ vang ầm ầm ầm đột nhiên phát ra từ trong đỉnh.
Thanh quang thẳng tay đè ép kim quang do “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” phát ra, tới gần kim quang trong nháy máy, mà kim quang thì liên tiếp bại lui, không lâu sau toàn bộ lại mạnh mẽ tràn vào trong “Huyền Thiên Mạc Địa Đồ” lần nữa.
Mà thấy “đỉnh Thanh Minh” chỉ dưới một ý niệm của mình đã có thể phát huy ra uy lực như thế, trong lòng Đinh Hạo cũng vui mừng, chỉ là nhìn dáng vẻ Tư Không Yên Nhiên kia, bị thanh quang đè ép sắp hơi thở thoi thóp, Đỉnh Hạo vội vàng thu lại “đỉnh Thanh Minh” vào trong cơ thể lần nữa.
Nhưng thân thể Đinh Hạo, thì lại nhanh chóng lao tới Tư Không Yên Nhiên đã mất đi năng lực chống cự, khuôn mặt âm trầm, nở nụ cười tà ác.
@®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@
Chuang 946: Mạnh hơn thần nữ 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tư Không Yên Nhiên mở mắt trừng trừng nhìn Đinh Hạo vọt tới mình với ý đồ xấu, hết lần này đến lần khác, nàng không còn chút sức lực nào để có thể nhấc mình lên được.
Tư Không Yên Nhiên khẽ cắn răng, mặt mũi nàng cuối cùng cũng đã biến sắc, để lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, nàng cất lời: “Ngươi muốn làm gì?”
Đỉnh Hạo cười khằng khặc một cách quái dị mà không một lời hồi đáp, một luồng cương khí đen tuyền tuôn ra giữa hai lòng bàn tay, hướng thẳng về phía Tư Không Yên Nhiên rồi quấn lấy nàng.
Chờ cho đến khi Đỉnh Hạo tiến đến bên cạnh Tư Không Yên Nhiên thì Tư Không Yêu Nhiên đã bị luồng cương khí đen tuyền bao quanh toàn thân, không còn chút sức lực nào để giãy dụa hay ngọ ngoạy được nữa, hoàn toàn không thể nào thoát ra khỏi luồng khí đen ấy.
Cơ thể ướt át làm nổi bật thân hình mềm mại, kiên cường thoắt ẩn thoắt hiện của nàng.
Làn da của nàng trắng nõn nà và âm ấm như mỡ dê, lại còn tỏa ra ánh hào quang thánh thiện lờ mờ, vì ngâm trong nước mà bụi bặm vốn dĩ trên thân thể đã sớm bị gột rửa sạch.
Khi chưa thật sự tiếp cận nàng, Đinh Hạo đã không cầm lòng được, khiến những đặc thù nam tính nổi lên, nhớ đến sự bá đạo của Thần Tiêu Đạo Tông kia, cùng với tình cảnh thảm thương của mẹ hắn, và cả việc hắn bị vứt bỏ giữa đồng không mông quạnh nữa.
Đinh Hạo gào thét như dã thú rồi lao về phía Tư Không Yên Nhiên.
Sau nửa canh giờ, Đỉnh Hạo đã phát tiết xong xuôi, hắn nhìn khuôn mặt thất thần và trắng bệch của Tư Không Yên Nhiên.
Hắn mở miệng mỉa mai: “Thần nữ của Thần Tiêu Đạo Tông à! Ha ha…” Lúc này, Tư Không Yên Nhiên không hề hay biết Đinh Hạo nói những gì, đôi mắt mỹ miều dường như đã mất đi sắc thái, cả người đờ đẫn, ngờ nghệch cả ra, trông giống như người mất hồn Tồi vậy.
“Ta không giết người, nhưng không phải là vì ta không giất được ngươi, trái lại còn mong ngươi sống thật tốt.
Ta cũng không hề động vào pháp bảo của ngươi, mong ngươi có thể tiếp tục dốc hết sức mình vì Thần Tiêu Đạo Tông.
Chỉ là từ nay về sau, ngươi hãy ghi nhớ một điều, rằng ngay cả đến thần nữ thuộc Thần Tiêu Đạo Tông như ngươi đây, cũng từng bị một tên ma đầu như ta mặc sức làm nhục như thường!” Đinh Hạo thản nhiên nói.
Sau khi cưỡng hiếp thần nữ Tư Không Yên Nhiên xong, Đỉnh Hạo chẳng những đạt được đến khoái cảm cực độ mà cảm giác đau xót và tan nát cõi lòng khi mẫu thân bị bắt đi cũng đã nguôi ngoai không ít.
Nhìn thần nữ Tư Không Yên Nhiên bị mình làm nhục thành ra bộ dạng như thế này, thì việc để nàng tiếp tục sống còn thỏa đáng hơn so với việc giết chết nàng.
Có vẻ là sau khi cưỡng hiếp nàng xong, hắn sẽ bước vào trận chiến dài đằng ding với Thần Tiêu Đạo Tông.
Giành thắng lợi được một bàn khiến mối thù mà hắn khắc cốt ghi tâm, bị đè nén ở trong lòng dường như cũng trút bỏ và bù đắp được một phần nào đó.
Nhưng bây giờ đây, đôi mắt mỹ miều của Tư Không Yên Nhiên không còn chút tia sáng nào, cả người đều trông u ám, trông như một cái xác không hồn, xem ra việc này còn đả kích nặng nề với nàng hơn cả so với cái chết.
Không quan tâm đến Tư Không Yên Nhiên nữa, Đinh Hạo nở một nụ cười lạnh lùng.
Cuối cùng, hắn liếc nhìn Tư Không Yên Nhiên một cái rồi phóng vọt lên trên cao, hướng về phía Ảnh Ma bay lơ lửng giữa hư không.
Lúc đó, ánh sáng xanh lục vây quanh Ảnh Ma đã nhàn nhạt, trông vừa như có như không.
Mà Ảnh Ma vốn với nét mặt điềm tĩnh, bình yên thì lúc này đây lại cau hàng lông mày lại, tựa hồ như là sắp tỉnh giấc.
Đinh Hạo ling lặng đứng bên cạnh Ảnh Ma, ánh mắt hắn sáng như đuốc, cứ nhìn chằm chằm vào Ảnh Ma, đắn đo trong lòng.
Khuôn mặt hắn chốc chốc lại dữ tợn, nhưng cũng chốc chốc bình tĩnh.
Không bao lâu, một tiếng “ừm” phát ra từ trong miệng Ảnh Ma, ấy vậy mà âm thanh phát ra lại dịu dàng hết sức, hoàn toàn khác với giọng nói bình thản, khô khan và cứng ngắt ban đầu, làm Đỉnh Hạo vô cùng kinh ngạc.
Sau đó, con mắt do như máu duy nhất trên gương mặt của Ảnh Ma chầm chậm hé mở, ánh mắt trong veo nhưng lạnh lẽo của Ảnh Ma nhìn thẳng vào Đinh Hạo rồi nói: “Cảm ơn ân huệ mà ngươi đã cứu giúp, nhưng bây giờ ngươi không còn gì trị gì nữa rồi.”
“Tử Linh Xoa” bỗng dưng xuất hiện từ trong tay Ảnh Ma, tạo thành vầng ánh sáng xanh lục lấp lánh, một luồng khí tà ác, u ám tỏa ra từ “Tử Linh Xoa”, bao phủ đỉnh đầu Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo thầm mắng trong lòng một tiếng, hắn đang định liều mạng một trận thì bỗng nhiên nhận thức được “đỉnh Thanh Minh” trong cơ thể thoát ra khỏi đỉnh đầu mình.
Huyền phù trên đỉnh đầu tỏa ra ánh sáng xanh lục chói lọi, phát ra khí tức giống như “Tử Linh Xoa” ở bên trên, nhưng mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Chuang 947: Mạnh hơn thần nữ 2.
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ban đầu, vốn dĩ “Tử Linh Xoa” đánh úp về phía Đỉnh Hạo, nhưng rồi đột nhiên dừng lại giữa hư không và càng run rẩy dữ dội hơn nữa, thế nhưng cũng không dám tiến lại gần hắn, giống như bề tôi bái kiến chào bậc đế vương, cứ liên tục run rẩy.
Mà Ảnh Ma kia, vốn dĩ sắc mặt u ám thì sau khi “đỉnh Thanh Minh” xuất hiện, ả ta đột ngột hét lên một tiếng đầy kinh hãi: “Đỉnh Thanh Minh”
Sau đó, ngoài dự đoán của Đinh Hạo, Ảnh Ma đột nhiên thu hồi “Tử Linh Xoa” lại, quỳ gối trước mặt Đinh Hạo giữa hư không, ả ta nói: “Đồ đệ của ma giáo U Minh – Minh Cơ – xin bái kiến giáo chủ.
Vừa nãy, thuộc hạ không biết giáo chủ đã nhận được đỉnh Thanh Minh nên mới hết sức bất kính với giáo chủ, xin giáo chủ trừng phạt.”
Minh Cơ vừa dứt lời, Đinh Hạo ngẩn ngây người ra, sau đó nhìn Ảnh Ma với vẻ tràn đầy hoài nghi, hắn cất lời một cách vụng về: “Ngươi đang làm trò quái quỷ gì vậy? Muốn giết chết ta thì hãy lấy hết bản lĩnh ra đây, ngươi nói những lời không ra làm sao này với ý gì thế hả?”
“Giáo chủ thứ lỗi, nhưng Minh Cơ không phải đang giỡn cợt, từ xưa đến nay, ma giáo U Minh có một dấu hiện, chỉ cần được “đỉnh Thanh Minh” nhận làm chủ thì bất kể là người đấy với tu vi ra sao, cũng đều là giáo chủ của ma giáo U Minh, vì thế khi thuộc hạ nhìn thấy thánh vật “đỉnh Thanh Minh” bên trong cơ thể của giáo chủ, thuộc hạ mới nói ra những lời như thế, càng không có chút may may nào dám giấu diếm hay suy nghĩ gian dối gì!” Ảnh Ma nói một cách nghiêm nghị.
Nghe lời Ảnh Ma nói, Đinh Hạo vẫn một mực bán tín bán nghị, nhưng có một điều mà Đỉnh Hạo có thể khẳng định chắc chắn, rằng mình quả thực là đã nhận được thánh vật “đỉnh Thanh Minh” thuộc ma giáo U Minh, xem ra lai lịch của món đồ vật ấy không hề nhỏ.
Bộ dạng khuất phục của “Tử Linh Xoa” khi đối đầu với “đỉnh Thanh Minh” cũng khiến Đỉnh Hạo khẳng định được một điều, rằng chắc chắn “đỉnh Thanh Minh” thắng “Tử Linh Xoa” kia một bậc, hơn thế nữa còn có tác dụng khắc chế “Tử Linh Xoa”.
Đỉnh Hạo khua khua tay, ra hiệu cho Ảnh Ma đứng dậy, sau đó nhìn Ảnh Ma và nói: “Cho dù những lời ngươi nói là thật hay là giả, chúng ta có thể rời khỏi đây trước rồi tìm một nơi có thể nói chuyện được hay không?”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, Ảnh Ma vừa đứng dậy xong lại quỳ rạp gối xuống trước mặt Đỉnh Hạo một cách hết sức lo sợ, ẳ ta nói với vẻ sợ hãi: “Những lời Minh Cơ nói đều là thật, tuyệt đối không dám lừa gạt giáo chủ, vẫn mong giáo chủ minh xét.”
Nhìn thấy biểu hiện như thế của Ảnh Ma, Đinh Hạo không thể không tin lời Ảnh Ma nói, thầm nghĩ trong lòng ma giáo U Minh này trái lại là một môn phái có kỷ luật nghiêm ngặt, phân chia tôn tỉ trật tự trên dưới ấy mà lại rõ ràng như thế.
“Được rồi được rồi! Người có biết nơi này là nơi nào và rời đi khỏi đây ra sao không?” Đinh Hạo hỏi một cách thiếu kiên nhẫn.
Lúc này, Ảnh Ma mới chậm rãi đứng dậy rồi cất lời: “Bẩm giáo chủ, Minh Cơ cũng không biết nơi này là nơi nào, chỉ có thể trở về cửa động ở phía bên trên, Minh Cơ mới có thể tìm đường ra được.”
Đỉnh Hạo gật gật đầu, hắn nói với vẻ mặt bình thắn: “Nếu đã như vậy thì chúng ta quay về cửa động trước đi.”
Nhìn lên trên đỉnh đầu không biết cao bao nhiêu, Đinh Hạo đang định phóng người lên thì phát hiện vẻ mặt của Ma Ảnh kia cứ kỳ kỳ lạ lạ.
Theo hướng Ma Ảnh, Đinh Hạo nhìn thấy Tư Không Yên Nhiên đang ngồi thất thần ở đấy.
Đinh Hạo lập tức hiểu ra được tâm tư của Ảnh Ma, hắn sầm mặt xuống rồi nói: “Để Tư Không Yên Nhiên ở lại đây đi, tự sinh tự diệt là được rồi, ngươi không cần phải bận tâm nhiều quá đâu.” “Thuộc hạ hiểu rồi, thuộc hạ hiểu rồi, giáo chủ thứ lỗi!” Ảnh Ma lại quỳ gối xuống, vội vàng nói.
Đỉnh Hạo xụ mặt, “hừ” một tiếng, sau đó liếc nhìn thần nữ Tư Không Yên Nhiên kia một cái rồi bay lên trên không một cách dứt khoát. Ảnh Ma Minh Cơ vừa nhìn thấy Đinh Hạo bay lên liền vội vội vàng vàng, cuống quýt bay phía sau lưng Đinh Hạo, không nhìn lấy thần nữ Tư Không Yên Nhiên thêm một lần nào nữa.
Một lát sau, một lần nữa Đỉnh Hạo cùng Minh Cơ trở lại cửa động, họ nhìn xung quanh, phát hiện mọi thứ vẫn tối đen như mịt.
Mãi cho đến khi Minh Cơ tiến lên, đem theo ánh hào quang xanh lục nhàn nhạt, hào quang cùng với “Tử Linh Xoa” cầm trong tay ả ta.
Trong động U Minh tối đen như mực, đến cả năm ngón tay cũng không thể nhìn thấy như thế này, ánh hào quang xanh lục yếu ớt chiếu rọi khuôn mặt im lặng bình thân không mấy gì là lạ của Minh Cơ khiến khuôn mặt trông giống như nữ quỷ của ả ta lại càng thêm u ám hơn nữa.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 948: Mạnh hơn thần nữ 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Minh Cơ nhìn thấy Đỉnh Hạo cứ mãi trừng mắt nhìn chằm chằm vào mình, giống như thể hắn đang nghĩ đến điều gì đó, nàng cất giọng nói dịu dàng, mỹ miều của mình “giáo chủ thứ lỗi”, sau đó xoa xoa hai gò má của mình bằng đôi bàn tay đang phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt.
Chốc lát sau, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp có hơi tái nhợt hiện ra trước mặt Đỉnh Hạo, có thể nói là đẹp hơn không biết bao nhiêu lần so với gương mặt bình thản trước đấy.
Được chiếu rọi dưới cùng một thứ ánh sáng xanh lục, nếu vừa rồi là lệ quỷ thì giờ đây lại là diễm quỷ.
“Diện mạo của thuộc hạ sau khi dùng thuật thay đổi nhan sắc đã dọa giáo chủ sợ rồi, mong giáo chủ thứ lỗi, đây mới chính là dung nhan vốn có của Minh Cơ!” Giọng nói nhẹ nhàng như nước của Ảnh Ma Minh Cơ vang lên.
Đỉnh Hạo gật gật đầu, hắn nói một cách bình thản: “Không sao cả!”
Sau đó, Đinh Hạo trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng: “Trước đây ta đặt thanh ma kiếm kề cổ ngươi, những lời ngươi nói rốt cuộc là thật hay là giả?”
“Giáo chủ thứ lỗi, giáo chủ thứ lỗi!” Minh Cơ cuống quýt nói.
Vừa nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, Đỉnh Hạo biết rằng những lời nàng vừa nói chắc chắn không phải sự thật.
Đối với quy định nghiêm ngặt của ma giáo U Minh này, Đỉnh Hạo cảm thấy có chút phiền phức đến chán ghét, vì vậy hắn nói một cách thiếu kiên nhẫn: “Không nên hở một tí lại ngạc nhiên như vậy, trước đây ngươi nói chuyện với ta như thế nào, thì bây giờ vẫn cứ như thế đi, đừng có xen lẫn nhiều lễ nghỉ vào!”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, biểu cảm của Minh Cơ có hơi ngơ ngơ ra một chút, nhìn thấy vẻ mặt hết sức thiếu kiên nhẫn của Đinh Hạo, một lúc sau, nàng mới gật đầu đáp: “Thuộc hạ tuân lệnh!”
“Nếu như đã đến nơi này, hiện tại ngươi biết đường chứ?” Đỉnh Hạo nhìn Minh Cơ, mở miệng hỏi.
“Ta biết, nhưng trong U Minh Động này có rất nhiều bí ẩn, ngay cả tam trưởng lão và năm hộ pháp trong môn phái cũng không dám tùy tiện đi lại trong động chứ đừng nói đi loanh quanh.” Minh Cơ trả lời.
“Ö?” Quay đầu nhìn Minh Cơ, hai mắt Minh Cơ ở trong bóng tối sáng ngời, giống như ngọc bội mã não, khuôn mặt xinh đẹp mê người, thân thể mềm mại của Minh Cơ tỏa ra một mùi thơm nhàn nhạt.
Thấy Đinh Hạo kinh ngạc nhìn mình, Minh Cơ hoảng sợ nói: “Bẩm giáo Chủ, trong môn phái không chỉ có một thuộc hạ, thuộc hạ chỉ là Minh Cơ trong ba vị trưởng lão.
Ngoài ra còn có hai vị trưởng lão khác, tên là U Cơ và Ma Cơ.”
Ngoài ra còn có Tả Sứ và Hữu Sứ, Tả Sứ chịu trách nhiệm về sự an toàn của U Minh Động và phụ trách tất cả các hành pháp và các tư vụ trong giáo phái.
Còn Hữu Sứ phụ trách thu nhận đệ tử mới, cũng như một số hành động bên ngoài.
Ngũ đại hộ pháp lần lượt gọi là “Kim Ma”, “Mộc Ma”, “Thủy Ma ”, “Hỏa Ma” và
“Địa Ma”, các đệ tử trong môn phái hiện nay đang tu luyện dưới quyền của năm hộ pháp. ” Minh Cơ giải thích.
Chỉ vài câu thôi cũng khiến trong lòng Đỉnh Hạo náo động.
U Minh Ma Giáo thật mạnh mất!
Đỉnh Hạo vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng nói: “Người nắm quyền trong tông môn có thực lực gì? Tổng cộng có bao nhiêu đệ tử? Hiện tại tông môn không có giáo chủ sao?”
Minh Cơ gật đầu, cung kính nói:
“Báo cáo giáo chủ, từ vạn năm trước Ma giáo bị Đạo môn vây công, giáo chủ cùng tam đại trưởng lão đồng thời biến mất, từ đó “đỉnh Thanh Minh” cũng theo đó biến mất.
Mặc dù pháp bảo của ba vị trưởng lão lần lượt xuất hiện trong U Minh Động, nhưng “đỉnh Thanh Minh” vẫn chưa bao giờ xuất hiện.
Trong nội bộ tương truyền, chỉ có lấy được “đỉnh Thanh Minh” mới có thể được coi là Giáo chủ của U Minh Ma Giáo, vì vậy kể từ đó, vị trí giáo chủ đã bị bỏ trống.
Và chính vì vị trí giáo chủ còn trống, nên mọi công việc nội vụ trong giáo hội hiện nay đều do Tả Hữu Sứ xử lý, Tả Hữu Sứ đều là các cao thủ Độ Kiếp kỳ đã vượt qua một lần thiên kiếp.
Mà tam đại trưởng lão từ xưa tới nay, bất luận sự tình gì trong giáo phái đều trực tiếp nghe theo mệnh lệnh giáo chủ,đồng thời cũng không chịu sự ràng buộc của Tả Hữu Sứ.
U Cơ và ta đều là những Tán Ma đã vượt qua một lần thiên kiếp, chỉ có Ma Cơ là Tán Ma vượt qua hai lần thiên kiếp cách đây một trăm năm.
Có một giáo huấn trong phái rằng bất kể ba vị trưởng lão có thể độ kiếp phi thăng hay không, đều phải chuyển tu Tán Ma.
Chỉ khi có sự cho phép của giáo chủ, chúng trưởng lão mới có thể độ kiếp phi thăng, nhưng hiện tại vị trí giáo chủ đang bỏ trống, ba người bọn ta chỉ có thể chuyển tu Tán Ma.
Trong số năm con quỷ “Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ”, Kim Ma và Thủy Ma đang ở tu vi Hợp thể hậu kỳ.
Ba tên còn lại đều đang có tu vi Hợp Thể trung kỳ.
Chương 949: Vô Tận Vực Sâu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hiện tại trong giáo đường có hơn 800 đệ tử, trong đó Ngũ Điện của Ngũ Ma chiếm hơn 500 người, còn lại 300 người chia ra do Tả Hữu Sứ quản lý.
Đã nhiều năm như vậy, U Minh Ma Giáo một mực tích lũy sức mạnh, không xuất hiện ở Đông đại lục và nghiêm ngặt ra lệnh cho các đệ tử của mình không được tiết lộ thông tin của Ma giáo, chỉ để tránh bị Đạo môn chú ý.
Với thực lực hiện tại của nội giáo, không đủ để chống lại Thần Tiêu Đạo Tông và Thái Nhất Đạo Tông, U Minh Ma Giáo chỉ nhỉnh hơn một chút so với bảy đại gia tộc.
Và mục đích của Ma giáo là thống nhất tất cả thế lực ma đạo ở Lục địa phía Đông.
Sau đó tiêu diệt Đạo môn để báo mối thù diệt môn lúc trước, nhưng hiện tại Thiên Ma Cung, Tà Tâm Tông và Bi Thú Linh Cung đều là các thế lực mạnh mẽ, không phải tình hình Ma giáo hiện tại có thể chống lại.
Vì vậy từ trước tới nay, Ma giáo đều tích lũy sức mạnh, lập trí vươn lên!
Và với sự xuất hiện của giáo chủ, đã cho Ma giáo thứ quan trọng nhất, chỉ cần giáo chủ sử dụng đỉnh Thanh Minh mở ra Thánh địa, đạt được vạn năm tài nguyên bổn giáo trong Thánh địa, U Minh Ma Giáo quật khởi chỉ là vấn đề thời gian, Ma Giáo chắc chắn sẽ chà đạp tất cả các thế lực tu luyện ở Lục địa phía Đông dưới chân một lần nữa.” Nghe những gì Minh Cơ nói.
Đinh Hạo đã hiểu rất rõ về thực lực của U Minh Ma Giáo.
Trầm mặc hồi lâu, Đinh Hạo nghiêm túc nói: “Ngươi nói đúng hay sai không quan trọng, nhưng với thực lực của ta bây giờ, chỉ sợ muốn làm giáo chủ của U Minh Ma Giáo, khó như lên trời.
Ngươi xem, lấy thực lực của ta bây giờ, ta có mấy phần khả năng có thể giữ được vị trí giáo chủ?”
Đỉnh Hạo nói xong lời này, Minh Cơ cũng im lặng, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp.
Một lúc sau, Minh Cơ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo nói: “Ngoại trừ ba vị trưởng lão, Minh Cơ cũng không chắc những đệ tử khác có tiếp tục nghe theo giáo huấn hay không.”
“Ô? Chẳng lẽ tam đại trưởng lão các nàng nguyện ý phụng sự cho ta?” Đinh Hạo âm trầm hỏi.
Nàng quả quyết gật đầu, khuôn mặt trong sáng của Minh Cơ hiện lên một tia sáng như tín đồ sùng đạo, chậm rãi nói:
“Phụng sự giáo chủ là sứ mệnh của tam đại trưởng lão, cũng là mục đích tồn tại của tam đại trưởng lão.
Công pháp Tam đại trưởng lão tu luyện có điểm kỳ lạ, cho dù muốn đả thương giáo chủ, nhưng bởi vì có đỉnh Thanh Minh tồn tại, cho nên không cách nào làm được.
Giáo chủ nhất định đã nhìn ra phản ứng vừa rồi của Tử Linh Xoa, tam đại trưởng lão chúng ta không thể có dị tâm với giáo chủ, chỉ có tồn tại của giáo chủ mới có thể khiến tam đại trưởng lão có một địa vị thực sự trong giáo phái.
Cho nên hai vị trưởng lão khác, chỉ cần biết giáo chủ đã được “đỉnh Thanh Minh” công nhận, bọn họ nhất định sẽ hỗ trợ giáo chủ đoạt lấy thế lực U Minh Ma Giáo!”
Đối với những gì Minh Cơ nói, Đinh Hạo không biết mình có nên chọn tin hay không, nhưng phản ứng vừa rồi của “Tử Linh Xoa” quả thật đã làm rõ một số vấn đề.
Đỉnh Hạo trầm ngâm một hồi, bình tĩnh nói: “Mặc dù như vậy, trước khi ta nắm chắc khả năng thành công, tin tức ta đã nhận được “đỉnh Thanh Minh” không nên tiết lộ cho người khác.”
Thấy Minh Cơ cúi đầu gật đầu, Đỉnh Hạo nói tiếp: “Hiện tại dẫn ta đi thánh địa trong giáo, nhưng không được quấy rầy bất luận kẻ nào, ngươi có làm được không?”
Lời này vừa nói ra, Minh Cơ về mặt ngượng ngùng, nhìn về phía Đỉnh Hạo, Minh Cơ nói: “Thánh địa vẫn luôn do tam đại trưởng lão chúng ta thủ hộ, những người khác có thể không bị kinh động, nhưng hai vị trưởng lão còn lại đều đang ở thánh địa……” Trong lòng thầm nghĩ thì ra là như vậy, mặc dù không biết Minh Cơ có nói thật hay không, nhưng Đỉnh Hạo vẫn cảm thấy có thể đánh cược được, vì vậy hắn âm thầm đồng ý, nói: “Nếu đã như vậy, ta sẽ đi gặp hai vị trưởng lão còn lại là được.”
Nói đến đây, Minh Cơ rõ ràng là nhẹ nhõm, thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ, tăng thêm mấy phần sắc thái cho vẻ đẹp ban đầu. “Chủ nhân, xin mời đi theo ta!” Minh Cơ khẽ kêu một tiếng, hóa thành một làn khói, kéo theo một đạo ánh sáng xanh nhàn nhạt, hướng phía trước bay đi.
Trên đường đi, Đỉnh Hạo đã nhìn thấy sự kỳ diệu của U Minh Động.
Vì “Tử Linh Xoa” trong tay Minh Cơ, các loại độc vật không biết là tự nhiên sinh thành hay là bị giam cầm trong động mà nhắm mắt làm ngơ hai người bọn họ.
Không giống như lúc Đinh Hạo tiến vào, vô cớ bị tấn công nhiều như vậy.
Và thường khi Đinh Hạo đi đến cuối hang động, Minh Cơ khẽ vẫy tay trái, hang động chật hẹp phát ra tiếng “cót két” mở ra một cửa hang, sau đó Minh Cơ dẫn Đỉnh Hạo tiếp tục đi sâu vào trong hang động.
Chương 950: Vô Tận Vực Sâu 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Trên chặng đường, Minh Cơ vừa dẫn Đinh Hạo tiến bước, vừa tiếp tục giải thích tình hình của U Minh Ma Giáo cho Đinh Hạo.
Vì vậy sau nửa canh giờ, khi hai người dừng lại trước một vực sâu, Đinh Hạo đã hiểu rõ hơn về tình hình của U Minh Giáo.
Cánh cửa đá phía sau, từ lúc hai người đi vào đã tự động đóng lại.
Đinh Hạo nhìn xung quanh, phát hiện nơi này yên lặng như tờ.
Tất cả những loài động vật và thực vật hung dữ đã nhìn thấy trên đường đi đều biến mất không dấu vết, và trước mặt là một vực thẳm đen tối sâu không thấy đáy.
Bên trong âm phong gào thét, gió lạnh thấu xương, tựa hồ ẩn chứa nguy hiểm cực lớn.
Trong số đó, có thể nhìn thấy một chút ánh sáng màu xanh lục, giống như Âm linh vừa rồi nhìn thấy, nhưng không biết mạnh hơn cái vừa rồi nhìn thấy bao nhiêu lần.
Cảm nhận được sự hân hoan của Huyết Quỷ Linh trong cơ thể mình, Đinh Hạo vừa định thả Huyết Quỷ Linh ra, Minh Cơ ở bên cạnh liền kinh hoảng nói: “Chủ nhân chờ một chút, Âm Linh trong Vô Tận Vực Sâu đều là những tàn hồn của đệ tử trong giáo phái tử trận còn sót lại.
Chúng không hề có ác ý đối với chúng ta, những người sở hữu pháp bảo của Ma giáo, và đã canh giữ Vô Tận Vực Sâu trong hàng ngàn năm nay.
Cho nên, giáo chủ tuyệt đối không được tổn hại bọn chúng, nếu không có thể kích hoạt cấm chế Vô Tận Vực Sâu hoàn toàn đóng mất cửa vào thánh địa.”
Sau khi Minh Cơ nói điều này, Đinh Hạo đã sử dụng tâm trí của mình để ngăn chặn sự xao động của bảy con Huyết Quỷ Linh.
Mà bởi vì “đỉnh Thanh Minh” ẩn sâu trong cơ thể Đỉnh Hạo, Đỉnh Hạo không chỉ có cảm giác quen thuộc khó hiểu đối với nơi này, trong lòng còn có cảm giác bình yên tĩnh lặng, giống như đoàn cảm giác bị ánh sáng của “đỉnh Thanh Minh” vây quanh hồi đó vậy.
Đỉnh Hạo gật đầu, thắn nhiên nói: “Thì ra là thế.
Thánh địa trong giáo đường chẳng lẽ chính là Vô Tận Vực Sâu này sao?”
“Không, Vô Tận Vực Sâu chỉ là con đường duy nhất dẫn đến thánh địa.
Nếu không có pháp khí của bản giáo còn lưu lại từ cổ chí kim, muốn vượt qua Vô Tận Vực Sâu này, nhất định kích hoạt cấm chế phản công từ trong Vô Tận Vực Sâu.
Ngay cả các Tả Hữu Sứ và Ngũ Ma cũng phải đối mặt với sự công kích của cấm chế nếu họ muốn vượt qua Vô Tận Vực Sâu.
Nghe đồn, Hỏa Ma trong số năm yêu ma đời trước mê đắm Ma Cơ đời đó, thậm chí còn cưỡng bức xông vào Vô Tận Vực Sâu, sau khi tiến vào Vô Tận Vực Sâu thì bị cấm chế đánh trọng thương.
Ngay cả khi hắn ta cuối cùng đã khôn ngoan rút lui, hắn ta đã không thể vượt qua thiên kiếp đầu tiên mà bị đánh tan thành tro bụi, thậm chí còn không có cơ hội chuyển tu Tán Ma!
Bây giờ, ngoại trừ ba trưởng lão, những người duy nhất có thể tự do vào Thánh địa là Tả Hữu Sứ.
Nhưng không có thông điệp của giáo chủ, ngay cả Tả Hữu Sứ cũng không thể vào đó nếu không được phép.
Vì vậy, chỉ có ba vị trưởng lão mới có thể đường đường chính chính tiến vào Thánh địa, mà Thánh địa là nơi tu hành từ xa xưa của giáo chủ cùng tam đại trưởng lão. “
Đỉnh Hạo nghe xong không khỏi kinh ngạc, hắn không ngờ thánh địa lại được canh gác nghiêm ngặt như vậy, ngay cả đệ tử của mình cũng không dễ dàng tiến vào.
Đỉnh Hạo nhìn vào Vô Tận Vực Sâu không biết ẩn chứa biết bao nguy hiểm trong đáy vực, hắn càng lúc càng tò mò về U Minh Ma Giáo.
Hắn thầm đoán trong lòng, U Minh Ma Giáo thời kỳ đầu liệu có thể so bì với Vô Cực Ma Tông ở thời kỳ hoàng kim không?
Giáo chủ có thể đi xuống rồi.
Minh Cơ nhìn thấy Đỉnh Hạo rơi vào trầm tư, một lúc lâu không nói, nàng có ý tốt nhắc nhở.
Liếc nhìn Minh Cơ đang sợ hãi, Đinh Hạo không biết tại sao thái độ của Minh Cơ sau khi biết hắn là chủ nhân của “đỉnh Thanh Minh” lại thay đổi nhiều như vậy?
Im lặng khẽ gật đầu, Đinh Hạo thản nhiên nói: “Biết rồi, ngươi đi trước đi, ta vẫn chưa quen với Vô Tận Vực Sâu này, đi theo sau ngươi là được.”
Mim cười một cái, Minh Cơ nói: “Thuộc hạ tuân mệnh!”
Sau đó giống như một u hồn lơ lủng trên không trung, đi sâu vào trong Vô Tận Vực Sâu kia. “Tử Linh Xoa” ở bên tay phải phát ra ánh sáng màu xanh nhạt, một mảnh xanh biếc chiếu rọi vào Minh Cơ, trông nàng như một tỉnh linh trong bóng tối.
Lúc này trong nội tâm Đỉnh Hạo khẽ động, “đỉnh Thanh Minh” từ trên đỉnh đầu hiện ra, tỏa ra một mảnh ánh sáng màu xanh, bao phủ toàn thân Đinh Hạo trong đó.
Ánh sáng màu xanh bao quanh người Đỉnh Hạo, có một cảm giác mát lạnh nhàn nhạt khiến Đỉnh Hạo cảm thấy choáng váng.
Sau khi “đỉnh Thanh Minh” hiện lên, Đỉnh Hạo có cảm giác bản thân đã hợp nhất với toàn bộ Vô Tận Vực Sâu này.
Thậm chí Đỉnh Hạo có thể cảm nhận được “đỉnh Thanh Minh” đang reo hò, giống như một kẻ lãng tử đã ra ngoài nhiều năm, cuối cùng cũng trở về chỗ ở cũ của mình, chan chứa niềm vui chân thành.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ta Là Võ Học Gia [Dịch] Ta Là Võ Học Gia](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Ta-La-Vo-Hoc-Gia-Truyen-Audio.jpg)
![[Dịch] Tôn Thượng [Dịch] Tôn Thượng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ton-Thuong-SE-Audio-Truyen.jpg)




