[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 91 : Đánh cược mạo hiểm một lần 1 (c901-c910)
❮ sautiếp ❯Chương 902: Đánh cược mạo hiểm một lần 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chỉ là Mộ Dung Thiến thì lại ngược lại, từ trước đến nay chưa bao giờ yên phận.
Hơn nữa nàng thoắt ẩn thoắt hiện, phiêu bạt khắp nơi, e rằng ở tứ đại lục địa, Mộ Dung Thiến chỗ nào cũng đã từng chơi qua, gọi một cách hoa mỹ là tu hành.
Hơn nữa đối với chuyện của Thiên Ma Cung về cơ bản cũng không ai quan tâm, thật sự không trốn được thì sẽ giải quyết ở Đông đại lục.
Đó là lý do tại sao Mộ Dung Thiến mặc dù mà ma nữ của Đông đại lục nhưng lại vẫn có biệt hiệu là Diễm Ma ở Tây đại lục.
Sau khi năm người xuất hiện, họ nghiêm túc nhìn về phía bên này.
Lúc này tất cả tông phái của Minh Hãn Tông đã bị san bằng, đến một cảnh hoàn chỉnh cũng không có, hơn nữa Minh Hãn Tông không hề lưu lại một thi thể nào, toàn bộ bị Thất Anh Thị Hồn trận trực tiếp luyện chết, có thể nói là sạch sẽ.
Mà Đỉnh Hạo vẫn bị yêu khí bao trùm bởi vì hắn luôn chống đỡ lá chắn của thị vệ, yêu khí không ngừng thoát ra từ người hắn nên không thể nhìn thấy mặt hắn.
Ngay cả những người có tu vi và nhãn lực siêu phàm cũng chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một vóc dáng cao lớn.
Tư Không Yên Nhiên kia liếc nhìn Đỉnh Hạo, khẽ nhíu mày, đôi môi ngọc bích nhẹ nhàng nói: “Tu vi của hắc ma này chẳng qua chỉ là tu vi của Phân Thần sơ kỳ mà thôi, làm sao làm ra động tĩnh lớn như vậy?”
Dù cau mày nhưng trông nàng vẫn xinh đẹp.
Dừng một lúc, Tư Không Yên Nhiên lại nói: “Bắt sống.”
Vừa dứt lời, bốn cao thủ Hợp Thể sơ kỳ từ phía sau không nói một lời, trực tiếp bay về phía Đỉnh Hạo.
Trong lòng Đỉnh Hạo thầm mắng một tiếng, đột nhiên tránh về phía bên phải, dù sao hắn cũng không thể đối đầu với bọn chúng, mà còn bởi vì phải kiểm soát Thất Anh Thị Hồn trận của mình, thực lực càng không thể hoàn toàn phát huy ra hết.
Bây giờ Thất Anh Thị Hồn trận đang di chuyển về phía sau, Đỉnh Hạo chắc chắn không thể dẫn dụ bọn họ qua đó, cho nên hắn chỉ có thể chạy trốn về phía bên phải.
Lúc này, Đỉnh Hạo cũng chỉ có thể hoàn toàn dựa vào tốc độ nhanh chóng của Nghịch Thiên Ma Kiếm để trốn tránh sự truy bắt của mấy người này.
Đinh Hạo trốn tránh cực nhanh giống như một tia màu đen, hắn chỉ sợ sơ suất một cái sẽ bị bốn người này tạo thành vòng vây, nếu là như vậy, e rằng bản thân hắn cũng chỉ còn lại một con đường cùng chết chung.
Ban đầu, bốn người kia tưởng rằng đối phó với một Tu Ma giả có Phân Thần kỳ cũng dễ như trở bàn tay, nếu không có lời phân phó của Tư Không Yên Nhiên, bọn họ vốn dĩ khinh thường ra tay cùng một lúc.
Nhưng bây giờ vừa nhìn thấy tốc độ của Đinh Hạo, sắc mặc của bọn họ đều khẽ biến, làm sao cũng không ngờ rằng tu vi Phân Thần sơ kỳ lại có thể đạt tới tốc độ nhanh như vậy, bọn họ không khỏi nhướng mày lên, tập trung đối phó.
Mà lúc này đây, Đinh Hạo cũng âm thầm than khổ trong lòng, mặc dù hắn đã chạy trốn về phía bên phải, nhưng mà cũng không dám cách Thất Anh Thị Hồn trận này quá xa.
Mặc dù bản thân hắn có liên kết tỉnh thần với bảy con Huyết Quỷ Anh này, nhưng nếu như cách quá xa mà nói, bởi vì Huyết Quỷ Anh vẫn chưa thực sự đạt đến đỉnh cao tiến hóa nên khoảng cách càng xa thì liên kết giữa bản thân Đỉnh Hạo và chúng nó sẽ càng yếu.
Hiện tại chính là lúc Đinh Hạo cần liên tục điều khiển Thất Anh Thị Hồn trận, đương nhiên hắn không thể rời đi quá xa.
Nếu như đến lúc quan trọng, mà bởi vì khoảng cách mà bản thân không thể ra lệnh cho Thất Anh Thị Hồn trận đúng lúc mà nói, nếu tạo thành hậu quả khó mà liệu trước thì thực sự không xong rồi!
Cho nên, mặc dù Đinh Hạo trốn về phía bên phải, nhưng đợi sau khi đến một khoảng cách nhất định, hắn sẽ bất ngờ thay đổi phương hướng.
Đi đường vòng tiến về phía trước, dù sao hắn cũng chính là thay đổi phương hướng liên tục vòng quanh Thất Anh Thị Hồn trận ở phía xa kia.
Cũng chính bởi như thế, từ đầu đến cuối Đinh Hạo không thể hoàn toàn trốn tránh khỏi sự truy bắt của những người này, tạo thành trạng thái giằng co!
Mà lúc này, bốn người vốn có vẻ mặt nhàn nhã đã bị Đinh Hạo chọc giận đến không còn phong độ mà mở miệng mắng chửi.
Có điều nếu như bàn về mồm mép mà nói thì e rằng bốn người này hợp lại cũng không phải đối thủ của Đinh Hạo.
Cho nên sau khi Đỉnh Hạo cãi lại thì bốn người lại tức giận đến mặt đỏ tía tai mà nổi giận đùng đùng! Nhưng đồng thời bọn họ cũng ngậm miệng, không dám tự rước lấy nhục nhã.
Trong khoảng thời gian này, chín người còn lại của Minh Hãn Tông kia đã có bốn người bị Thất Anh Thị Hồn trận giết chết.
Mà Đỉnh Hạo biết chỉ cần cho bản thân hắn thêm một chút thời gian, đợi sau khi năm người còn lại bị giết chết thì hắn có thể rời khỏi nơi này một cách thuận lợi, không cần tiếp tục ở đây dây dưa với mấy người ngày nữa.
Chương 903: Đánh cược mạo hiểm một lần 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng mà đúng lúc này, Tư Không Yên Nhiên vừa mới ở đằng sau kia lại bất chợt xuất hiện ở trước mặt Đỉnh Hạo!
Từ đằng trước, một đạo kiếm quang màu trắng ngà phát sáng đẹp da chém thẳng về phía Đinh Hạo đang chạy.
Những nơi mà kiếm quang sắc bén đi qua, đất đai và cây cối xung quanh chẳng khác nào bị lợi khí cắt qua, đều bị san phẳng rồi hóa thành từng mảnh như đậu hũ.
Lúc này đây, sắc mặt Đinh Hạo lộ ve nặng nề, bốn phương tám hướng ở trước mặt hắn hình như đều bị kiếm quang bao vây, giống như không có bất kỳ chỗ nào cho bản thân chạy trốn.
Đỉnh Hạo nghiến chặt răng, thân thể đang chạy với tốc độ cực nhanh đột nhiên dừng lại.
Sau khi dừng lại, hắn bắt đầu xông về phía sau.
Mà lúc này, bốn cao thủ Hợp Thể sơ kỳ khác vừa mới truy bắt Đỉnh Hạo đều đã đuổi đến, bọn họ thấy Đỉnh Hạo xông về phía này chẳng khác nào chui đầu vô lưới thì đều lộ ra về mặt mừng rỡ, giơ pháp bảo lên, ùn ùn tấn công về phía Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo lộ ra về hung ác, một viên Huyền Âm Sát Lôi đã xuất hiện trong tay hắn, lúc này đòn tấn công của đối phương đã gần ngay trước mắt, mà công kích của thần nữ Tư Không Yên Nhiên ở sau lưng đã ngăn chặn đường thoát của bản thân hắn.
Rơi vào đường cùng, chỉ có thể đánh cược mạo hiểm một lần! Đỉnh Hạo ném Huyền Âm Sát Lôi từ trong tay ra, trực tiếp rơi vào trong vòng công kích của bốn người đằng trước.
Sau đó, hắn gần như không hề chần chừ, nương theo một tiếng nổ long trời lở đất, Đinh Hạo dùng tốc độ nhanh nhất của Nghịch Thiên Ma Kiếm mà điên cuồng bay lên trên không trung.
Kể cả bên trong đòn tấn công của Tư Không Yên Nhiên kia cũng bị nổ tung theo Huyền Âm Sát Lôi.
Tất cả công kích gần như tan rã ngay lập tức.
Cương khí như tấm lưới vốn đang che phủ trên đỉnh đầu Đinh Hạo cũng đã biến mất không còn bóng dáng, mà Đỉnh Hạo lại xông ra ngoài với tốc độ nhanh nhất.
Nhưng mặc dù Đỉnh Hạo có thể chạy ra khỏi lưới công kích của mấy người, cũng không thể tránh khỏi bị Huyền Âm Sát Lôi nổ tung ảnh hưởng đến, bởi vì Huyền Âm Sát Lôi cách hắn gần nhất, cho nên ảnh hưởng cũng lớn nhất.
Nhưng cũng may thay, bản thân hắn biết rõ uy lực của Huyền Âm Sát Lôi, cho nên lúc gần như rời đi, hắn đã bắt đầu hành động, nhanh chóng né tránh.
Có điều cho dù là như vậy, Đỉnh Hạo cũng lập tức cảm thấy trên lưng nóng rat đau đớn, sau đó trong miệng ngòn ngọt, một tia máu phun ra.
Lúc này, mặc dù cơ thể đã bị thương, nhưng Đinh Hạo đang ở trên trời cao vẫn không quên cúi đầu nhìn xuống.
Do uy lực của Huyền Âm Lôi Sát sau khi nổ tung, phạm vi mấy chục trượng ở bên dưới đã hoàn toàn bị phá hủy, một cái hố sâu màu đen tỏa ra mùi cháy sém xuất hiện trước mặt Đỉnh Hạo, trong hồ còn có ngọn lửa đang lan rộng ra xung quanh.
Ngoại trừ Tư Không Yên Nhiên cách xa nhất ra, bốn Tu Chân giả Hợp Thể sơ kỳ vẫn luôn đuổi giết Đỉnh Hạo kia đều đã bị ảnh hưởng giống như hắn.
Gương mặt đầy tro bụi lộ ra vẻ cực kỳ thảm hại, khóe miệng của hai ke trong đó trào máu, một người bị thương nặng ngã xuống đất.
Người còn lại thê thảm nhất, trực tiếp bị Huyền Âm Sát Lôi nổ thành mảnh vụn, chỉ nhìn thấy phần còn lại của chân tay bị cụt rải rác trên mặt đất.
Đỉnh Hạo đang ở giữa không trung nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì điên cuồng cười ha ha một cách tàn nhân, nhưng hắn vừa mới cười được hai tiếng, cơ thể bị chấn động mạnh mẽ, lại đột nhiên phun ra một ngụm máu lớn.
Hóa ra đúng lúc này, nhân lúc Đinh Hạo điên cuồng cười lớn mà tỉnh thần hơi thả lỏng, tông chủ của Minh Hãn Tông ở trong Thất Anh Thị Hồn trận đã khôi phục tâm trí trong chốc lát, sau đó lập tức bắt đầu tự bạo.
Cũng may chỉ có một mình hắn ta tự bạo, mặc dù thân thể của Đỉnh Hạo run lên, nhưng chỉ là ảnh hưởng từ vết thương vừa rồi mà thôi, cho nên mới lại phun ra một ngụm máu tươi nữa.
Nhưng Thất Anh Thị Hồn trận vẫn có thể chịu đựng được như trước, cho nên hắn cũng không bị tổn thương to lớn gì, chẳng qua như vậy đến nay, tỉnh thần Đỉnh Hạo cũng không dám thả lồng một khắc nào.
Cho đến bây giờ, chỉ còn lại ba người trong Thất Anh Thị Hồn trận vẫn chưa bị luyện chết, có vẻ như sắp thành việc lớn rồi.
Mà tuy rằng Đỉnh Hạo cũng là người bị thương không nhỏ, nhưng trong hắn rất vui vẻ, cảm thấy tự hào từ tận đáy lòng vì bản thân có thể tạo thành hiệu quả như bây giờ.
“Ngươi đến cùng là người phương nào, tại sao còn trẻ tuổi mà lại làm việc ác độc ngang ngược như vậy?” Lúc này đây, Tư Không Yên Nhiên ở bên dưới lại không hề ra tay ngay, ngược lại nhíu mày, mở miệng nói.
@ @ @ Ê ñ £@ ñ Â @ @ @
Chương 904: Đánh cược mạo hiểm một lần 3
chuang 905: Nghịch Thiên Ma Kiếm 1
hương 906: Nghịch Thiên Ma Kiếm 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe nàng nói như vậy, Đinh Hạo mới chú ý đến áo giáp hộ thân màu đen luôn bảo vệ bản thân đã bị vỡ ra do Huyền Âm Sát Lôi phát nổ thì không khỏi kinh hãi trong lòng!
Hắn nhanh chóng dùng tỉnh thần thăm dò bảo giáp của bản thân rồi dựng áo giáp hộ thân lên, biết bảo giáp của mình hoàn toàn không chịu bất cứ tổn hại nào, Đỉnh Hạo mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cũng đúng lúc này, Đỉnh Hạo phát hiện bây giờ bản thân cực kỳ nhếch nhác, quần áo trên người rách tả tơi chẳng khác nào dã nhân.
Toàn thân bị bao phủ bởi tro bụi màu đen, vết thương ở lưng và chỗ cánh tay bị Huyền Âm Sát Lôi nổ tung đánh sâu vào chồng chất lên nhau, còn đang nhỏ ra máu tươi.
Hắn vội vàng lấy ra mấy viên Hoàn Nguyên Đan từ trong nhẫn Trữ Vật Giới ra, nuốt hết toàn bộ, lúc hắn cảm thấy chân nguyên trong cơ thể đang hồi phục, cảm giác đau đớn vốn có trên thân thể cũng dần dần biến mất.
Mặc dù hiện giờ có vẻ như dáng vẻ của Đinh Hạo cực kỳ thảm hại, nhưng hắn biết vết thương của bản thân vẫn tốt hơn một chút so với ba cao thủ Hợp Thể sơ kỳ còn lại ở bên dưới.
Bởi vì trình độ mạnh mẽ của thân thể hắn vốn dĩ không phải thứ mà bọn họ có thể tưởng tượng được! Nếu như nhìn kỹ mà nói, thậm chí có thể phát hiện miệng vết thương trên cơ thể Đỉnh Hạo đang dần dần khép lại với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Mà bấy giờ, Đinh Hạo mới nhớ đến câu hỏi của Tư Không Yên Nhiên, hắn lắc lắc đầu, điên cuồng cười ha hả mấy tiếng rồi nhanh chóng chạy trốn về phía bên phải.
Tư Không Yên Nhiên đang định truy kích, mà nhìn thấy vết thương của ba người còn lại kia thì không khỏi lộ ra vẻ mặt chần chừ.
“Tư Không tiểu thư không cần lo lắng cho chúng ta, thực lực thật sự của Hắc Ma này cũng không vượt quá Phân Thần kỳ, cho dù hắn đánh trả cũng không thể làm gì được chúng ta, mong rằng tiểu thư không cần kiêng dè, báo thù cho Trương lão mới tốt!” Một người trong đó mở miệng nói.
Tư Không Yên Nhiên gật gật đầu, điềm tĩnh lên tiếng: “Vậy ba người các ngươi phải đối phó cẩn thận, mặc dù tu vi của Hắc Ma này không cao, nhưng làm việc tàn nhẫn ác độc, hơn nữa trong tay hắn còn có pháp bảo nổ tung đáng sợ, nếu như hắn sử dụng kế nhử hổ xa rừng mà nói, các ngươi tuyệt đối phải cẩn thận.” Nói xong lời này, Tư Không Yên Nhân nhảy lên cao, bay về phương hướng mà Đinh Hạo rời đi, tốc độ vậy mà cũng cực kỳ nhanh.
Nhưng bọn họ lại không biết rằng, lúc này, Đinh Hạo cũng toàn thân đầy vết thương, tuy rằng không xem như quá nghiêm trọng, nhưng hắn tìm mấy Tu Chân giả cắn nuốt một chút thì có thể nhanh chóng chuyển biến tốt hơn.
Có điều bây giờ, hắn không những không mượn dùng sức mạnh của Huyết Quỷ Anh được, còn phải phân tâm điều khiến Thất Anh Thị Hồn trận kia, đâu ra thời gian rảnh để chơi kế nhử hổ xa rừng gì đó chứ!
Chẳng qua mặc dù thực lực của bản thể không đủ, nhưng Đinh Hạo vẫn còn những pháp bảo khác.
Bát Sí Tử Mãng vừa mới bị bắt kia đã biến thành dáng ve của một con rắn nhỏ, tự do đi lại trong nhẫn Trữ Vật Giới của Đỉnh Hạo.
Lúc nãy, năm người ở cùng nhau, hơn nữa đều chưa có ai bị thương, nên Đinh Hạo đương nhiên không thể thả Bát Sí Tử Mãng ra được.
Tuy rằng Bát Sí Tử Mãng mạnh mẽ, nhưng mà không thể đối phó với năm cao thủ, huống chỉ trong đó còn một Tư Không Yên Nhiên có thực lực Hợp Thể trung kỳ.
Đỉnh Hạo tất nhiên sẽ không làm chuyện để lộ thực lực của bản thân quá sớm, còn tốn công vô ích này!
Nhưng bây giờ thì đã khác, hắn biết Tư Không Yên Nhiên đang truy kích mình, mà bốn người kia đã một chết, một bị thương nặng và hai kể bị thương nhẹ, bản thân Đinh Hạo sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Nhân lúc hắn bệnh mà lấy mạng của hắn! Đây chính là phương châm hành động nhất quán của Đỉnh Hạo!
Đỉnh Hạo vẫn di chuyển xung quanh Thất Anh Thị Hồn trận như trước, mà sau lưng lại là Tư Không Yên Nhiên đuổi theo không tha.
Lúc này, Đinh Hạo cuối cùng cũng biết Tư Không Yên Nhiên là cao thủ có cùng cấp bậc với Diễm Ma Mộ Dung Thiến kia.
Nếu như đổi lại là bình thường, Đinh Hạo có thể mượn dùng sức mạnh của bảy con Huyết Quỷ Anh thì ngược lại hắn cũng không phải không có sức liều mạng với nàng.
Mà lúc này, hắn lại không dám đối đầu với nàng, chỉ có thể liều mạng né tránh, với hy vọng rằng Thất Anh Thị Hồn trận kia có thể giết chết tất cả mấy người còn lại của Minh Hãn Tông trong khoảng thời gian ngắn.
Không chỉ như vậy, lúc này Đỉnh Hạo có thể nói là một lòng làm ba chuyện.
Trong khi trốn tránh Tư Không Yên Nhiên kia, mặt khác Đỉnh Hạo còn muốn điều khiển Thất Anh Thị Hồn trận kia, mà bởi vì Bát Sí Tử Mãng được thả ra, hắn vẫn cần phải trông coi Bát Sí Tử Mãng này giết chết tất cả ba người còn lại kia.
chuang 905: Nghịch Thiên Ma Kiếm 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mặc dù Đinh Hạo đang chạy trốn, nhưng từ khi hắn xuất đạo cho đến nay, trận chiến này là lần thần kinh hắn kéo căng nhất.
Ba phương hướng, chỗ nào cũng không được sơ suất, nếu không chẳng những kiếm củi ba năm thiêu một giờ, e rằng bản thân cũng đừng mơ có thể sống sót rời khỏi nơi này.
Hơn nữa, tốc độ truy đuổi của Tư Không Yên Nhiên kia cũng cực kỳ nhanh, mặc dù dựa vào Nghịch Thiên Ma Kiếm, Đỉnh Hạo quả thực có thể chiếm chút lợi, nhưng khổ thì khổ ở chỗ hắn không dám mạnh tay chạy như điên, còn phải để mắt đến hai phương khác.
Lúc Tư Không Yên Nhiên kia phát hiện bản thân thực sự không đuổi kịp Đinh Hạo, lại nhìn thấy Đinh Hạo liên tục đi đường vòng, nhưng mà không cách xa khỏi khu vực này, nàng còn tưởng rằng Đỉnh Hạo chính là đang đùa giỡn với nàng.
Vì thế Tư Không Yên Nhiên hừ lạnh một tiếng, phi kiếm trong tay lao ra như chớp, rồi lao thẳng về phía Đinh Hạo, mang theo kiếm khí sắc bén thấu trời.
Ngự Kiếm Thuật!
Đỉnh Hạo thầm than một tiếng, không ngờ nữ tử này lại biết loại tuyệt học gần như đã thất truyền này.
Bình thường phi kiếm rời tay tấn công đối thủ thì ngay cả Đỉnh Hạo cũng có thể làm được, nhưng đây cũng chẳng phải là Ngự Kiếm thuật thực sự.
Ngự Kiếm thuật thực sự chính là luyện chế tinh thần và phi kiếm đến trình độ hợp nhất.
Bằng cách này, toàn bộ tỉnh thần của người điều khiển có thể gửi vào trên phi kiếm trong chốc lát, phi kiếm sẽ trở thành cơ thể kéo dài của người điều khiển, càng có thể phát huy được hiệu quả thần kỳ hơn.
Loại công pháp này có chút tương tự với Ma Anh mà Đỉnh Hạo dự định muốn tu, nhưng uy lực của loại công pháp này thật sự phi phàm, có điều không những cực kỳ nguy hiểm khi tu luyện, mà sử dụng cũng có rất nhiều tai hại.
Chẳng hạn như Ngự Kiếm thuật mà Tư Không Yên Nhiên sử dụng lúc này.
Đầu tiên bản thể của nàng bây giờ cực kỳ suy yếu, mà nếu như lúc này Đinh Hạp phá hủy phi kiếm của nàng, vậy thì tỉnh thần của Tư Không Yên Nhiên gửi vào phi kiếm cũng sẽ bị tổn thương nguyên khí.
Loại tổn thương này cũng không phải là tổn thương với cơ thể, mà là trực tiếp làm hại đến tỉnh thần của người điều khiển, nếu bây giờ phi kiếm bị thiệt hại nặng nề thì cho dù tỉnh thần quay về bản thể cũng rất khó hồi phục lại.
Cũng chính vì như vậy, cho nên người bình thường đều không bằng lòng tu luyện Ngự Kiếm thuật này, dần dần loại kiếm thuật này cũng thất truyền, thế nhưng hắn không ngờ Tư Không Yên Nhiên này lại biết, điêu này không khỏi khiến Đinh Hạo thầm than xui xẻo.
Nếu hắn có thể tiếp nhận sức mạnh của bảy con Huyết Quỷ Anh thì Đinh Hạo chắc chắn sẽ khiến Tư Không Yên Nhiên này bị thương nặng ngay lúc này, để nàng nếm thử hậu quả phản phệ khi dám tùy tiện sử dụng Ngự Kiếm thuật.
Chẳng qua, lý do mà Tư Không Yên Nhiên sử dụng Ngự Kiếm thuật vào lúc này, e rằng đã thực sự nhìn ra thực lực Phân Thần Kỳ của bản thân hắn mới dám sử dụng nó ra!
Một tác dụng kỳ diệu của Ngự Kiếm thuật cuối cùng cũng thể hiện ra.
Lúc này, thanh phi kiếm kia giống như tia chớp, chẳng khác nào có thể phá vỡ hư không mà trực tiếp xuất hiện ở sau lưng Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo biết, dưới tác dụng của Ngự Kiếm thuật này, bản thân hắn đã không có ưu thế về mặt tốc độ nữa.
Mà cho dù ném Huyền Âm Sát Lôi ra, sợ rằng dưới tốc độ này cũng chỉ có bản thân chịu thiệt khiến hắn không khỏi liên tục cười khổ.
Nhưng đúng lúc này, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đỉnh Hạo đột nhiên phát ra tiếng rít sắc bén, giống như ma thần khinh thường chúng sinh bỗng dưng thức tỉnh.
Một luồng khí tức khủng bố khôn cùng phát ra từ trên thân Nghịch Thiên Ma Kiếm kia.
Nghịch Thiên Ma Kiếm vốn đang bị Đinh Hạo nắm trong tay lại run lên rồi vọt lên cao giống như ma vương thoát khỏi trói buộc dưới vực sâu.
Nghịch Thiên Ma Kiếm run lên ở giữa không trung, sau đó lao thẳng về phía phi kiếm đang truy sát đến, toàn bộ hư không bỗng nhiên bị ma khí cuồn cuộn mà Nghịch Thiên Ma Kiếm mang đến che khuất tất cả, tựa như tận thế giáng xuống vậy.
Mà Tư Không Yên Nhiên vốn đang nhắm mắt điều khiển Ngự Kiếm thuật vừa phát hiện sự thay đổi như vậy thì gương mặt lộ ra vẻ cực kỳ sợ hãi, sau đó nàng đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
Thanh phi kiếm kia gần như bay về trong tay nàng nhanh như chớp, mà Tư Không Yên Nhiên lại không thèm liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo mà quay đầu chạy đi, thoáng cái đã biến mất không còn tăm hơi!
Nhưng Nghịch Thiên Ma Kiếm cũng đột nhiên phát ra một đạo hắc mang, đuổi giết thẳng về phía Tư Không Yên Nhiên kia biến mất!
Đỉnh Hạo bị sự thay đổi của Nghịch Thiên Ma Kiếm dọa cho sợ ngây người, lúc này cũng cuối cùng có thể chắc chắn, Nghịch Thiên Ma Kiếm tuyệt đối không phải pháp bảo nên tồn tại ở Tu Chân giới.
hương 906: Nghịch Thiên Ma Kiếm 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tia sáng mà Nghịch Thiên Ma Kiếm vừa mới phát ra chính là Điên Diệt Ma Quang có tác dụng nhất để phá hủy Ngự Kiếm thuật, đây cũng là lý do tại sao Tư Không Yên Nhiên chỉ có thể liều mạng mà bỏ chạy!
Điên Diệt Ma Quang này chính là tia sáng bắn ra khi sử dụng thức thứ năm “Điên Diệt” của “Tru Thần Diệt Thiên Quyết” được ghi chép lại trong Vô Cực Ma Công.
Nó vốn dĩ không phải là thứ mà hiện giờ Đỉnh Hạo có thể thi triển ra, cho nên hắn gần như có thể chắc chắn rằng Nghịch Thiên Ma Kiếm nhất định đã là pháp bảo thông linh rồi, còn về phần đến cùng là cấp bậc nào thì không phải điều mà Đinh Hạo có thể biết được.
Ngay lúc Đinh Hạo định đuổi theo về phía trước thì hắn đột nhiên điên cuồng cười một tiếng ha ha.
Hóa ra ngay lúc này, Thất Anh Thị Hồn trận cuối cùng cũng luyện chết tất cả những người còn lại của Minh Hãn Tông kia, mà bảy con Huyết Quỷ Anh đang bay về phía bản thân hắn.
Đỉnh Hạo không hề do dự, nhanh chóng bay về phía Tư Không Yên Nhiên vừa mới chạy trốn kia.
Một lát sau, Đinh Hạo nhìn thấy Nghịch Thiên Ma Kiếm đang dừng ở bên một hồ nước, mà Tư Không Yên Nhiên kia đã biến mất không thấy đâu.
Hắn lắc lắc đầu, giơ tay lên vẫy, Nghịch Thiên Ma Kiếm lại lần nữa trở về trong tay Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo cảm nhận hồi lâu cũng không phát hiện Nghịch Thiên Ma Kiếm có chỗ nào khác biệt với lúc bình thường, hắn lại từ bỏ.
Xem ra trong chốc lát, bản thân hắn hoàn toàn cũng không biết rõ Nghịch Thiên Ma Kiếm này đến cùng ẩn chứa bí mật gì.
Lúc này đây, bảy con Huyết Quỷ Anh cũng quay về từ bốn phương tám hướng, lại reo hò tàn nhẫn khát máu.
Đinh Hạo mỉm cười, thu hết toàn bộ chúng nó vào trong thân thể của bản thân, Huyết Quỷ Anh đáp xuống rồi nhập vào trong cơ thể của Đỉnh Hạo, sau đó lập tức bước vào thời kỳ ngủ đông.
Giống như Bát Sí Tử Mãng, kể từ sau khi Huyết Quỷ Anh thành hình, số Tu Chân giả chết trong Thất Anh Thị Hồn trận càng ngày càng nhiều, bây giờ Huyết Quỷ Anh cuối cùng cũng đến lúc tiến hóa.
Mặc dù thời gian tiến hóa của Huyết Quỷ Anh nhanh hơn Bát Si Tử Mãng kia, nhưng lần đầu tiên cũng cần tốn khoảng nửa năm.
Trong khoảng thời gian này, Đinh Hạo cũng không thể mượn dùng sức mạnh của Huyết Quỷ Anh nữa, nhưng đến lúc lần đầu tiên Huyết Quỷ Anh tiến hóa thành Huyết Quỷ Linh, chúng sẽ có một phần thần thức, không những kiểm soát càng dễ dàng hơn, mà uy lực của Thất Anh Thị Hồn trận cũng có thể nâng cao hơn một cảnh giới.
Sau này, cho dù ba cao thủ Hợp Thể sơ kỳ đồng thời tự bạo trong Thất Anh Thị Hồn trận thì nó cũng có thể bình an vô sự, hơn nữa còn hấp thụ sức mạnh tự bạo, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả sức mạnh linh hồn của người chết.
Đỉnh Hạo đang định rời đi đến nơi của Bát Sí Tử Mãng kia thì đột nhiên nhìn thấy ở đằng trước chỗ ban đầu của Nghịch Thiên Ma Kiếm có một vết máu nhỏ.
Chỉ nhìn thoáng qua, Đỉnh Hạo đã chắc chắn lý do mà Tư Không Yên Nhiên kia có thể thoát khỏi nơi này ắt hẳn là bởi vì sử dụng pháp thuật cùng loại với Huyết độn nếu không nàng vốn dĩ không thoát được sự truy sát của Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Mà lúc này, một tiếng xé gió truyền đến từ phía xa, còn nhanh chóng đến gần bên này, Đinh Hạo bay lên nhìn quanh, không khỏi cười khẽ một cách dữ tợn.
Hóa ra một gã Tu Chân giả đạo môn Hợp Thể sơ kỳ vừa mới bị thương nặng toàn thân, ngã xuống đất không dậy nổi đang liều mạng chạy trốn về phía bên này.
Chuyện này khiến Đỉnh Hạo không khỏi nghi ngờ có phải lúc nãy hắn ta giả vờ bị thương nặng hay không, nếu không sao lúc này lại hành động vẫn còn nhanh nhẹn như vậy.
Tinh thần của hắn liên lạc với Bát Sí Tử Mãng, phát hiện hai người vốn bị thương nhẹ ngược lại đã vào trong bụng của nó, chỉ có người này trốn thoát, mà bây giờ Bát Sí Tử Mãng đang tìm kiếm người này ở xung quanh.
Cũng chính bởi vì như thế, Đinh Hạo biết người này thực sự không hề bị thương nặng, sợ rằng dáng vẻ lúc nãy chỉ là giả vờ.
Đinh Hạo cười gần một tiếng, thân thể trốn đi, vừa dùng tỉnh thần gọi Bát Sí Tử Mãng, bảo nó chặn đường ở phía trước, mà bản thân lại len lén đi theo đằng sau lưng người này.
Với thực lực hiện giờ của Đinh Hạo, đương nhiên không dám đối đầu với hắn ta, cho nên chỉ có thể tiếp tục dựa vào Bát Sí Tử Mãng.
Người này hoảng loạn trốn tránh, còn liên tục quay đầu ra sau nhìn lại, nhưng hắn ta lại không biết nguy hiểm thực sự cũng không phải ở phía sau, mà là đang đợi hắn ta ở phía trước.
Cho nên, lúc hắn ta quay đầu ra sau lần nữa thì phát hiện đằng sau cũng không có Bát Sí Tử Mãng đuổi theo, mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Mà lúc này đây, một luồng khí độc tanh hôi đột nhiên từ phía trước xộc vào mũi hắn ta.
Chương 907: Cái tên Hắc Ma 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bất ngờ không kịp đề phòng, người này gần như trúng chiêu ngay lập tức, lúc hắn ta không chống đỡ nổi mà ngã xuống đất, mới nhìn thấy Đỉnh Hạo đi ra từ sau một gốc đại thụ mà cười gắn một tiếng.
Đỉnh Hạo vội vàng ngăn cản hành động ăn no của Bát Sí Tử Mãng, lúc này hắn cũng bị thương không nhẹ, đúng lúc có thể lợi dụng chân nguyên của người này để bổ sung, bây giờ cũng không thể để Bát Sí Tử Mãng được lợi.
Hắn sử dụng Vô Cực Ma Công, sau khi cắn nuốt toàn bộ tu vi của người này, Đỉnh Hạo mới vứt thi thể cho Bát Sí Tử Mãng, mà để đề phòng có biến cố, hắn không dám nán lại nơi này lâu hơn một lúc nào nữa.
Đỉnh Hạo chỉ lo Tư Không Yên Nhiên thoát ra ngoài rồi sẽ dẫn rất nhiều cao thủ của Thần Tiêu Đạo Tông đến nơi này, nếu thật sự như thế, e rằng bản thân sẽ khóc không ra nước mắt!
Sau khi lập tức rời khỏi phạm vi thế lực của Thần Tiêu Đạo Tông, Đỉnh Hạo gấp rút tìm một hang động bí mật, định tiêu hóa chân nguyên vừa mới cắn nuốt, để khôi phục tình trạng vết thương của mình.
Mãi cho đến mười ngày sau, Đỉnh Hạo mới hưng phấn bừng bừng đi từ trong hang động ra, hắn ngửa đầu lên trời cười dài một tiếng, rồi nhảy lên bay về phía phương hướng của Độc Long Cốc kia.
Trong Độc Long Cốc, đại điện Ẩn Long.
Đỉnh Liệt, gia chủ của Đỉnh gia đang ngồi với bốn nhi tử ở hai bên khác nhau, Đinh Nhiên kia đang liên tục thấp giọng kể chuyện gì đó với Đinh Liệt.
Một lúc lâu sau, lông mày của Đinh Liệt giãn ra, dò hỏi Đỉnh Nhiên kia: “Nói như vậy, Hắc Ma ầm ï ồn ào huyên náo gần đây rất có thể chính là tiểu tử Đỉnh Hạo này ư?”
Đỉnh Nhiên gật đầu một cách chắc chắn, cười nhạt mà mở miệng nói: “Dựa vào tin tức truyền đến từ các hơn trong hay ngày nay, có thể chính là chuyện tốt mà tiểu tử này làm ra.”
“Chẳng qua là bởi vì cho đến bây giờ, không có bất cứ người sống nào nhìn thấy gương mặt thật của Hắc Ma kia, cho nên vẫn chưa thể chắc chắn hoàn toàn.
Mà người duy nhất có thể gặp được Hắc Ma là thần nữ Tư Không Yên Nhiên thì sau khi về Thần Tiêu Đạo Tông thì bế quan không ra, nghe nói còn bị thương nhẹ!”
Lời này vừa nói ra, Đinh Liệt vỗ đùi thoải mái cười ha hả, giống như cực kỳ hả hê!
Đợi sau khi cười xong, Đinh Liệt mới quát lớn: “Tốt! Tốt! Tốt! Quả nhiên không phụ là tôn tử của lão tử, lão tử vốn tưởng rằng tiểu tử này ra ngoài ngao du giải sầu chứ, không ngờ chỉ mới hai tháng trôi qua, vậy mà nó đã làm ra được chuyện lớn như vậy, đúng là sảng khoái, cũng để lão tử trút được một hơi oán hận!” Thấy Đinh Liệt vui vẻ như vậy, phụ thân của Đỉnh Hạo là Đỉnh Việt cũng mỉm cười, mà hai người Đinh Tịch và Đinh Dương lại xem thường liếc mắt nhìn, rồi lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.
Đỉnh Nhiên cười khổ một tiếng, mở miệng giải thích: “Phụ thân cũng đừng vui vẻ quá sớm, ta cũng chỉ suy đoán mà thôi, vẫn không thể hoàn toàn chắc chắn đâu.”
Đỉnh Liệt trợn mắt nhìn Đỉnh Nhiên, tức giận nói: “Có cái gì không thể chắc chắn chứ, ngươi cũng nói Minh Hãn Tông kia hình như từng bị mãnh thú tra tấn thi thể mà.
Ngoại trừ Bát Sí Tử Mãng của tôn tử của lão tử thì dị thú nào có uy lực cỡ này! Hơn nữa, loại thủ đoạn giết người như ma, sạch sẽ gọn gàng này rất có phong độ của lão tử năm đó.
Chắc chắn là tiểu tử Đinh Hạo này không sai rồi!”
Nghe thấy Đinh Liệt lên tiếng khoe khoang như vậy, Đinh Nhiên chỉ cảm thấy trên trán túa mồ hôi lạnh, nhưng mà không dám nói thêm điều gì mà chỉ nói: “Có lý! Có lý!”
Sau khi dừng lại một lúc, Đinh Liệt dường như mới nhớ ra chuyện nào đó, lại hỏi tiếp: “Bản thân tiểu tử này không sao chứ? Có tin tức về hắn hay không?” Đỉnh Nhiên lắc lắc đầu, vẻ mặt nghiêm lại, mở miệng nói: “Nửa tháng trước, từ sau khi Minh Hãn Tông bị diệt môn, mà sau khi tất cả bốn cao thủ Hợp Thể sơ kỳ mất tích, Hắc Ma đã biến mất không còn tăm hơi, chưa từng xuất hiện lại.”
Đỉnh Liệt gật gật đầu rồi nói: “Chuyện Đỉnh Hạo rời khỏi Độc Long Cốc chỉ có mấy người chúng ta biết, các ngươi phải nhất trí nói tiểu tử này bế quan chưa ra với người ngoài.
Dù sao lần trước, Bát Sí Tử Mãng từng xuất hiện ở Độc Long Cốc, cho dù là người của Hoàng gia và Thượng gia cũng phải gạt, để tránh lúc này rước lấy phiền phức không cần thiết.”
“Phụ thân, người yên tâm đi, từ sau khi Hắc Ma kia xuất hiện, ta đã thu xếp xuống dưới rồi, bây giờ ai cũng không biết Đinh Hạo từng rời khỏi Độc Long Cốc.” Đỉnh Nhiên cười nói.
Nghe Đinh Nhiên nói như vậy, Đinh Liệt mới giãn mày ra.
Có điều sau khi dừng một lúc, hắn ta lại bắt đầu nhíu mày lại, mở miệng lẩm bẩm: “Cũng không biết tiểu tử này đến cùng như thế nào rồi, ba ngày sau Chiến Thiên Tông Hội này sẽ bắt đầu rồi, ngay cả tên của hắn mà ta cũng đã báo lên rồi.
Nếu như hắn không trở lại, lần này Đinh gia chúng ta, kể cả Ma Môn sợ rằng lại phải thua bởi Đạo Môn Tứ Gia kia!”
Chương 908: Cái tên Hắc Ma 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa thốt ra, mấy người còn lại cũng nhíu mày, mà Đỉnh Việt lại lo lắng nói: “Hạo Nhi sẽ không có chuyện gì chứ, nếu không hắn nên quay về Độc Long Cốc rồi chứ?”
Đỉnh Liệt lắc lắc đầu, lên tiếng an ủi: “Ngươi có thể yên tâm.
Tiểu tử này có triển vọng hơn ngươi, với thực lực và tính cách của hắn, chắc hẳn sẽ không chịu thiệt, hơn nữa cũng không có bất cứ tin tức bất lợi với hắn truyền đến mà!”
“Lần này, bởi vì sự xuất hiện của hắn nên mặt mũi của Thần Tiêu Đạo Tông đã mất hết, nếu Thần Tiêu Đạo Tông thật sự làm gì hắn mà nói, sớm đã có tin tức truyền đến rồi.”
Đỉnh Việt suy nghĩ một chút, cũng quả thực là như vậy, cho nên mới gật đầu không lên tiếng.
Mà đúng lúc này, mọi người đang định giải tán, Đỉnh Hạo lại nhàn nhã ung dung bước vào từ cửa đại điện Ẩn Long.
Mấy người vốn đang lo lắng đều thả lồng tỉnh thần, Đinh Liệt kia lại bày ra vẻ mặt mừng rỡ mà hét lớn: “Tiểu tử ngoan! Cuối cùng ngươi cũng trở lại rồi, chuyện của Thần Tiêu Đạo Tông chính là ngươi làm sao?”
Thực ra, Đinh Hạo đã nghe thấy hết những lời nói của mấy người này một cách rõ ràng rồi.
Lần này hắn ra vào Độc Long Cốc đều là đi qua mật đạo.
Đinh Hạo vừa mới từ trong mật đạo về đến chỗ Đinh Liệt bế quan, đã nghe thấy tiếng trong đại điện Ẩn Long.
Mật thất mà Đỉnh Liệt bế quan có trang bị trao đổi với đại điện Ẩn Long, bất cứ gió thổi cỏ lay này trong đại điện Ẩn Long đều có thể được nghe thấy rõ ràng từ bên này.
Mà Đỉnh Liệt đã để Đỉnh Hạo sử dụng mật thất, thực ra cũng là gián tiếp thông báo cho Đinh Hạo, có nghĩa là Đinh gia không còn bất cứ bí mật gì giấu hắn nữa.
Nếu không phải thấy mấy người Đỉnh Liệt này cực kỳ lo lắng cho mình, Đỉnh Hạo vẫn chưa định xuất hiện nhanh như vậy đâu.
Trông thấy ánh mắt mong mỏi này của Đinh Liệt, Đỉnh Hạo mỉm cười gật gật đầu, sau đó tự tìm một chỗ ngồi xuống, rồi kể ra đại khái về những chuyện đã xảy ra trong hai tháng này.
“Tiểu tử ngoan, quả nhiên có bản lĩnh! Trong hai tháng này, người của đạo môn chết trong tay “Hắc Ma’ ngươi sợ rằng không ít hơn năm mươi tên, trong đó vậy mà còn bao gồm năm cao thủ Hợp Thể sơ kỳ.
Ngay cả thần nữ Tư Không Yên Nhiên kia cũng bị thương mà bỏ chạy, quả nhiên là trút một hơi oán hận cho Ma Môn chúng ta!” Đại bá của Đỉnh Hạo là Đinh Tịch cười lớn tán thưởng.
Mà hai người Đỉnh Việt và Đỉnh Dương thì lại mỉm cười hơi gật đầu, Đinh Liệt Kia lại cười hì hì ngây dại, vui ve đến mức cũng không biết nói cái gì cho hay!
Chỉ có Đỉnh Nhiên kia lại lộ ra vẻ mặt hơi gượng gạo, sau khi nhìn sang Đinh Hạo, rồi nhìn về phía Đinh Liệt, dáng vẻ dường như có lời muốn nói, nhưng lại có chút khó xử.
Đỉnh Liệt cười lớn xong, rõ ràng đã chú ý đến vẻ mặt kỳ quái của Đỉnh Nhiên, ngờ vực hỏi: “Tiểu tứ, sao ngươi lại bày ra ve mặt này, có chuyện mau nói! Mọi người ở đây đều là người của Đinh gia chúng ta, có gì không tiện nói ra chứ!”
Nghe thấy Đinh Liệt nói như vậy, Đỉnh Nhiên ngược lại liếc mắt nhìn sang Đinh Hạo, sau đó mới xấu hổ nói: “Lúc trước, Hoàng Minh Hoa kia gián tiếp nhắc về nha đầu kia của nhà bọn họ với ta, ý định của hắn ta đoán chừng là muốn hứa hôn với Đỉnh Hạo.” “À, lại có chuyện này sao, tiểu nha đầu Hoàng Lam Nhân này lớn lên cũng rất xinh đẹp, ánh mắt của Hoàng Minh Hoa này trái lại cũng không kém lắm, vậy mà xem trọng tiểu tử thối Đỉnh Hạo này.” Nói đến đây, Đinh Liệt mới liếc nhìn về phía Đỉnh Hạo, mở miệng nói: “Ngươi đã cùng đến đây với nha đầu Hoàng Lam Nhân kia, hẳn là ít nhiều gì cũng có chút hiểu biết, ngươi có muốn vị cô nương đưa đến cửa này hay không?”
Đỉnh Hạo lắc lắc đầu, mở miệng nói: “Ta không có hứng thú!” Đỉnh Liệt gật gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, việc này cũng chỉ nói ra lúc này, lại không được nhắc lại lần nào nữa.
Mà sau khi Đỉnh Hạo nghe thấy những gì mà bọn họ nói về chuyện Chiến Thiên Tông Hội, hắn lại bị Đinh Liệt kia cưỡng ép yêu cầu quay về mật thất bế quan, bảo hắn nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị kỹ lưỡng cho Chiến Thiên Tông Hội vào ba ngày sau.
Nhưng trên đường quay về mật thất, Đinh Hạo lại đột nhiên phát hiện Đinh Ninh kia đang đánh nhau với một thanh niên của đạo môn, mà bên dưới lại là Đinh Hạc đang lo lắng và Thượng Tú Tú cũng thích gây chuyện phiền phức kia.
Hai người này vừa nhìn thấy Đinh Hạo xuất hiện, sắc mặt không khỏi lộ ra về vui mừng cùng lúc, Thượng Tú Tú kia còn lớn tiếng gọi: “Đinh Hạo mau đến đây giúp đỡ, Biên Bất Hối này cũng dám gây chuyện ở Đỉnh gia các ngươi, ngươi còn không đi dạy dỗ hắn ta một chút đi.”
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 909: Gái tên Hắc Ma 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Liên quan gì đến ta, huống chỉ không phải Đỉnh Ninh đang dạy dỗ hắn ta sao?” Trong miệng Đỉnh Hạo nói như vậy, nhưng người đã đi về phía bên đó.
Mỗi đợt Chiến Thiên Tông Hội bắt đầu, đệ tử trẻ tuổi luôn chiến đấu liên tục vì nhiều lý do.
Mà bảy gia tộc lớn cũng đều nhắm một mắt mở một mắt đối với loại chuyện này, chỉ cần không ầm ï gây ra tai nạn chết người thì hoàn toàn không có chuyện gì, chỉ đến lúc Chiến Thiên Tông Hội mới không bàn sống chết!
Nghe Đỉnh Hạo nói như thế, Thượng Tú Tú kia mở miệng nói: “Mặc dù Độc Công của Đinh Ninh rất cao, nhưng dù sao hắn ta cũng chỉ là Xuất Khiếu hậu kỳ mà thôi.
Huống chỉ sau khi bị ngươi đánh bị thương lần trước, đến bây giờ hắn ta vẫn chưa khôi phục lại, sao có thể là đối thủ của Biên Bất Hối được!”
Nghe Thương Tú Tú nói như vậy, Đinh Hạo quay đầu lại nhìn, phát hiện quả đúng như thế.
Mặc dù nét mặt Đỉnh Ninh dữ tợn, trông có vẻ khí thế không tầm thường, nhưng rõ ràng không phải đối thủ của Biên Bất Hối ung dung nhàn nhã kia, chỉ nhìn vết máu trên cánh tay trái của Đinh Ninh thôi, Đỉnh Hạo chỉ biết Đỉnh Ninh chắc chắn đã chịu một chút thiệt thòi rồi.
Đỉnh Hạo mỉm cười rồi lên tiếng: “Đinh Ninh chính là đáng đời,
cả ngày làm xăng làm bậy, lần trước ta chỉ dạy dỗ hắn ta một lần, lần này lại tái phạm tật xấu, đáng đời hắn ta xui xẻo!” “Không phải, không phải như thế!” Đinh Hạc ở bên cạnh vội vàng nói.
“Lần này là huynh hiểu lầm Đinh Ninh rồi, là Biên Bất Hối nói năng không lễ độ trước, lại còn chửi rủa Tiểu Hạc Nhi, chính là như thế nên Đỉnh Ninh mới chiến đấu với hắn ta.” Thượng Tú Tú lên tiếng giải thích.
Vừa nghe thấy Biên Bất Hối lại chửi rủa Đỉnh Hạc, sắc mặt của Đỉnh Hạo sa sầm, u ám hỏi Đỉnh Hạc: “Có phải như vậy hay không?”
Gương mặt hung dữ tàn nhẫn của Đỉnh Hạo dọa Đinh Hạc sững sờ, nhưng cho dù như vậy, Đỉnh Hạc cũng rụt rè gật gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Đúng vậy, ca ca.”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo cười gằn một tiếng, đột nhiên nhảy lên cao, lao thẳng về phía hai tay đang đánh nhau.
“Một người không đủ, muốn lên hai người cùng lúc sao, chẳng lẽ đây là phong thái làm việc của Đinh gia các ngươi sao?” Biên Bất Hối đang giao chiến với Đinh Ninh, thấy Đinh Hạo xông về phía này, vậy mà hắn ta còn có thời gian rảnh mở miệng nói chuyện, có vẻ cực kỳ thoải mái.
Sắc mặt Đỉnh Hạo lạnh lùng, quay đầu lại liếc nhìn Đinh Ninh, mở miệng quát: “Đỉnh Ninh, ngươi xuống trước đi.” Nghe Đinh Hạo vừa nói như thế, ve mặt của Đinh Ninh hơi thay đổi, dường như hắn ta khá phẫn nộ, nhưng sau khi nhìn thấy dáng vẻ sát khí ngút trời của Đinh Hạo, không biết tại sao vẫn nhẹ nhàng rút lui, đứng bên cạnh Đinh Hạc và Thượng Tú Tú kia.
Mà lúc này đây, Đinh Hạo mới trầm giọng nói: “Chiến Thiên Tông Hội vào ba ngày sau, Biên gia các ngươi sẽ bị loại sớm!”
Giọng nói vừa dứt, Đinh Hạo lập tức lao về phía Biên Bất Hối kia.
Bởi vì bây giờ bảy con Huyết Quỷ Anh đang ngủ đông, bắt đầu lần tiến hóa đầu tiên, Đinh Hạo cũng không thể mượn dùng sức mạnh của Huyết Quỷ Anh, mà nâng cao thực lực lên đến Hợp Thể kỳ
Nhưng mà hiện giờ, tu vi của bản thân Đinh Hạo là Phân Thần sơ kỳ, dựa vào thân thể của mình mạnh mẽ hơn rất nhiều so với đối phương và những công pháp hiếm thấy thay nhau xuất hiện, hắn vẫn có tự tin tuyệt đối rằng sẽ đánh bại tất cả cao thủ đời thứ ba của Đạo Môn Tứ Gia như cũ.
Nghịch Thiên Ma Kiếm bất chợt xuất hiện trong tay Đinh Hạo, từ lúc nó hiện ra, một luồng khí thế mạnh mẽ đè ép lòng người phát ra từ trên người Đỉnh Hạo đang cầm kiếm.
Biên Bất Hối vốn còn có chút khinh thường, lúc này đột nhiên nghiêm mặt lại, lùi về phía sau hơn mười trượng.
Một thanh trường thương màu đỏ thẫm đột nhiên xuất hiện trong tay hắn ta, kế đó là một chút ánh sắc bén lóe lên rồi thanh trường thương màu do thẫm kia biến mất không còn bóng dáng, mà thân thể của Biên Bất Hối lại xông về phía Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo mỉm cười lạnh lùng, hắn sớm đã cảm nhận được thanh trường thương biến mất kia, chính là vòng một vòng rồi phóng đến từ sau lưng hắn.
Đỉnh Hạo cũng không thèm liếc mắt nhìn phía sau một chút, tốc độ của hắn đột nhiên tăng lên, trong chốc lát đã lập tức xuất hiện ở trước mặt Biên Bất Hối.
Sau đó, Đinh Hạo cười gằn một tiếng, chém thẳng một kiếm xuống!
Biên Bất Hối dự đoán ra sao cũng không ngờ tới tốc độ của Đinh Hạo vậy mà lại nhanh như vậy, một chiêu mà bản thân vẫn luôn tâm đắc này lại không thể bắt kịp được tốc độ của Đinh Hạo.
Mà chẳng qua hắn ta mới sửng sốt một lúc, một đạo kiếm trụ vững chắc đã đến ngay trước mặt, dọa Biên Bất Hối đến hồn vía lên mây!
ee@ôŒ@œ@@@®@
Chương 910: Bị loại trước giờ 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Biên Bất Hối kiên cường quát một tiếng, giơ tay lên, một tấm ngọc phù đột nhiên bị bóp nát, một tiếng nổ vang chấn động, một lá chắn giống như thủy mạc hiện ra.
Đòn công kích của Đinh Hạo dừng ở giữa thủy mạc này, chẳng khác nào rút đao chém nước vậy.
Mặc dù cuối cùng Đinh Hạo xuyên thủng thủy mạc nhờ vào khí thế hung mãnh, nhưng tốc độ nhanh chóng ban đầu cũng đã chậm đi rất nhiều.
Mà Biên Bất Hối lại là nhân cơ hội này mà chạy thoát, bây giờ hắn ta vẫn đang nhìn Đỉnh Hạo với về hoảng hồn chưa bình tĩnh được, thanh trường thương màu đỏ thẫm kia đã lại lần nữa xuất hiện trong tay hắn ta.
Sau khi Đinh Hạo xuyên qua thủy mạc, vậy mà thủy mạc kia không hề biến mất, theo sự thay đổi pháp quyết của Biên Bất Hối, nó lại từ từ di chuyển, bay về phía hắn ta bên này.
Mà Biên Bất Hối cũng đột nhiên lao qua, chạy như bay về phía thủy mạc kia.
Vừa thấy biến hóa như vậy diễn ra, trong lòng Đỉnh Hạo âm thầm nở nụ cười lạnh.
Sau khi tấm ngọc phù kia được bóp nát, có thể sẽ biến thành một thủy mạc, cũng chẳng phải công pháp hiếm lạ bao nhiêu.
Thế nhưng, sau khi thủy mạc xuất hiện lại không hề biến mất ngay lập tức, ngược lại còn có thể di chuyển, Đỉnh Hạo chỉ biết ngọc phù này đã tiêu tốn rất nhiều công sức của Biên Bất Hối, e rằng lúc hắn ta chế tạo ngọc phù đã dám dùng tỉnh huyết bản mệnh của mình là vật dẫn mới có thể đạt đến hiệu quả như vậy.
Có lẽ pháp bảo duy nhất vốn dĩ định sử dụng trên Chiến Thiên Tông Hội, lúc này vì để giữ mạng nên hắn ta không thể không cưỡng chế thi triển.
Cho dù bây giờ Đỉnh Hạo bỏ qua cho Biên Bất Hối, để hắn ta tham dự Chiến Thiên Tông Hội kia thì sợ rằng hắn ta cũng không thể sử dụng ngọc phù này, thực lực cũng bị tổn hại nặng nề!
Đỉnh Hạo cười gằn một tiếng hì hì, thân thể ở trong hư không lại lay động mấy cái giống như sóng gợn trong nước, mà vốn dĩ chỉ có một mình Đinh Hạo lại đột nhiên biến thành ba người, hơn nữa còn lao về phía Biên Bất Hối từ ba phía.
Có đôi khi, huyễn thân cũng không phải càng nhiều càng tốt, Đinh Hạo rõ ràng cũng biết nên sử dụng mấy huyễn thân ở tình huống nào thì có ích và thuận tiện nhất.
Ngoại trừ phương hướng đối diện với thủy mạc không có bóng dáng của Đinh Hạo ra, ba phía còn lại đều lần lượt có thêm một Đỉnh Hạo giống nhau như đúc, đều cười gằn, cầm kiếm xông về phía Biên Bất Hối.
Biên Bất Hối vừa thấy tình thế như vậy xuất hiện thì không khỏi biến sắc, tu vi đều cùng là Phân Thần sơ kỳ, nhưng bản thân Biên Bất Hối lại không thể nhìn ra sự khác biệt giữa chân thân và huyễn thân của Đinh Hạo.
Chỉ thấy sau khi Biên Bất Hối biến sắc, thân thể giãy giụa một lúc, vậy mà từ từ hòa hợp vào trong thủy mạc.
Toàn thân hắn ta mang theo tấm thủy mạc to lớn kia, vòng vòng vèo vèo lao đến bao phủ về phía Đinh Hạo.
Biến cố như vậy xảy ra cũng khiến Đỉnh Hạo có chút ngạc nhiên, hắn không ngờ Biên Bất Hối lại trút hết vốn liếng vào trong tấm thủy mạc này.
Ban đầu, Đỉnh Hạo chỉ tưởng rằng thủy mạc có thể di chuyển mà thôi, nhưng xem tình hình hiện giờ, Biên Bất Hối không những dùng tỉnh huyết để chế tạo ra thủy mạc, mà còn luyện chế đến trình độ kết hợp tỉnh thần.
Bằng cách này, Biên Bất Hối có thể ở trong thủy mạc mà tấn công đối phương, mà đòn tấn công của người khác lọt vào trong thủy mạc thì uy lực sẽ giảm xuống rất lớn.
Cho dù đối phương cũng hòa vào thủy mạc thì thực lực của đối phương sẽ chịu ảnh hưởng to lớn của thủy mạc mà không thể phát huy ra toàn bộ thực lực.
Ở bên dưới, Thượng Tú Tú và Đinh Hạc đang quan sát cuộc chiến, kể cả Đinh Ninh kia cũng đều lộ ra vẻ mặt căng thẳng, dường như bọn họ cũng biết tác dụng thần kỳ của thủy mạc này.
Nhưng Đinh Hạo điên cuồng cười ha ha, không giận mà còn vui mừng! Từ khi tiếng cười lắng xuống, ba bóng người lại hợp lại thành một.
Mà Nghịch Thiên Ma Kiếm đang được Đinh Hạo cầm trong tay cũng bị hắn thu hồi, thậm chí còn lao thẳng về phía thủy mạc.
Biến cố như vậy xảy ra, không những khiến ba người quan sát bên dưới không hiểu ra sao, mà ngay cả Biên Bất Hối cũng cực kỳ nghỉ ngờ, hắn ta còn tưởng rằng Đỉnh Hạo điên rồi, vậy mà tự rước lấy đau khổ.
“Tự tìm cái chết!” Biên Bất Hối ở trong thủy mạc hừ lạnh một tiếng, bởi vì ở trong thủy mạc nên giọng nói có chút ng ẹo, nghe có vẻ rất kỳ quái.
Mà Biên Bất Hối cũng không hề ra tay tấn công, rõ ràng là muốn để mặc Đinh Hạo tiến vào trong thủy mạc.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Đinh Hạo thực sự đã đâm đầu vào trong thuỷ mạc.
Biên Bất Hối cười ha ha như điên, đang định nhân cơ hội để ra tay công kích Đỉnh Hạo thì tiếng cười đột nhiên im bặt! ee@ôŒ@œ@@@®@








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Phi Thăng Chi Hậu (dịch) [Audio] Phi Thăng Chi Hậu (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Phi-Thang-Chi-Hau-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục [Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Dao-Tu-Tien-Luc-SE-Audio-Truyen.jpg)
