[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 85 : Một trận chiến, kết cục đã định 1 (c841-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 850: Một trận chiến, kết cục đã định 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Những thứ mà người tu chân bình thường vẫn luôn theo đuổi, Đỉnh Hạo đã sớm có được, nhưng bí ẩn thân thế lại đủ để khiến Đỉnh Hạo tạm thời buông bỏ tất cả trong tay, mà chạy thẳng đến Đông đại lục tìm kiếm.
Bát Sí Tử Mãng, vẫn luôn bị Đinh Hạo thu hồi, hiện tại vất vả mới được ra ngoài, tuy rằng vẫn luôn bị Đỉnh Hạo dùng để đi đường, nhưng Bát Sí Tử Mãng vẫn không thay đổi được bản tính giết chóc cuồng bạo.
Một đường chạy như bay đến, ngoại trừ hạ cho Bát Sí Tử Mãng một mệnh lệnh đi thẳng về phía đông thì Đinh Hạo mặc kệ không quan tâm, chỉ lo toàn tâm tu luyện.
Nhưng cũng vì thế, một số tu chân giả và mãnh thú rải rác gặp được trên đường đi đều đã thành cơm trong bụng Bát Sí Tử Mãng này.
Tuy Đinh Hạo vẫn luôn nhắm mắt ngồi xếp bằng điều tức, nhưng tỉnh thần của hắn đã hoàn toàn hòa hợp với Bát Sí Tử Mãng, cuối cùng cũng biết sau khi Bát Sí Tử Mãng tiến hóa đến sáu cánh, chẳng những là cơ năng của các bộ phận thân thể đều được đề cao, mà còn có thủ đoạn công kích biến thái phun ra băng lửa.
Giống như Huyền Băng Ma Viêm Quyết mà Đỉnh Hạo tu luyện, tuy nhiên với cảm nhận của Đinh Hạo, uy lực của công kích băng và hỏa của Bát Sí Tử Mãng, mạnh mẽ hơn Huyền Băng Ma Viêm Quyết của mình không chỉ một bậc, có lẽ chỉ có khi tu vi của mình tới Hợp Thể hậu kỳ, thì uy lực của Huyền Băng Ma Viêm Quyết mới có thể đạt tới mức như Bát Sí Tử Mãng phun khí hiện tại.
Trong thời gian này, Đinh Hạo vẫn luôn ngồi xếp bằng trên thân thể khổng lồ của Bát Sí Tử Mãng, trợn mắt đứng thẳng lên, thu lại Bát Sí Tử Mãng vào trong nhẫn trữ vật một lần nữa.
Đỉnh Hạo âm thầm vận chuyển liễm tức quyết, ở trong mắt người khác, Đinh Hạo chỉ là một người tu chân Ma Môn bình thường vừa mới tới Nguyên Anh kỳ, có thể ngự kiếm phi hành mà thôi.
Sở dĩ làm như thế, bởi vì Đinh Hạo phát hiện ở phía trước xuất hiện một đảo nhỏ có linh khí không tồi, tuy rằng linh khí yếu hơn so với ở Đảo Bồng Khâm kia vài lần, nhưng giữa vùng biển vô biên vô hạn này, gặp được một đảo nhỏ như vậy, đối với Đỉnh Hạo mà nói đã là tương đối may mắn.
Hơn nữa, quan trọng nhất chính là, từ xa Đinh Hạo đã thấy có mấy người tu chân lơ lửng trên không trung đảo nhỏ, biết đảo nhỏ này cũng không phải hoang tàn vắng vẻ.
Đến bây giờ, Đinh Hạo đã cảm nhận được dường như mình đã đến ranh giới đột phá.
Tiến giai từ Xuất Khiếu hậu kỳ đến Phân Thần kỳ, cũng không phải nhẹ nhàng như vậy, hung hiểm trong đó cũng vô cùng to lớn.
Đỉnh Hạo cần phải bế quan một thời gian, nắm chắc cơ hội lần này, hy vọng có thể một lần đột phá đến Phân Thần kỳ, cho nên không thể tiếp tục ở trên thân thể to lớn của Bát Sí Tử Mãng kia nữa.
Về phương diện khác, cũng là vì tránh cho kinh thế hãi tục, dù sao chỉ cần không phải người tu chân có kiến thức hạn hẹp, thì đều biết Tử Mãng sáu cánh đại biểu cho cái gì, Đinh Hạo không muốn vì Bát Sí Tử Mãng mà đưa tới phiền phức không cần thiết.
Ngay khi Đinh Hạo dần tới gần đảo nhỏ này, mấy người tu chân lơ lửng giữa hư không kia, đã phát hiện bóng dáng Đinh Hạo, có hai người lại đột nhiên bay về phía Đinh Hạo.
Nhìn thấy hai người này nhanh chóng tiếp cận mình, tuy Đỉnh Hạo có hơi không hiểu chuyện gì, nhưng lại không lảng tránh, ngược lại ở vùng hư không đang đứng, chờ mấy người này đến.
Dần dần, bóng dáng hai người từ mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng.
Một nam một nữ, đều có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, nhìn quần áo hai người mặc, dường như đến từ hai môn phái khác nhau, dù sao chắc chắn cũng không phải cùng một trận doanh, nhưng kỳ quái lại là đều đi về phía Đỉnh Hạo.
Sau một lát, hai người đứng yên trước người Đinh Hạo, lạnh lùng nhìn Đinh Hạo chăm chú.
Mãi đến sau khi hai người nhìn thấy nhẫn trữ vật đeo trên ngón tay Đinh Hạo, ánh mắt mới bỗng dưng sáng lên.
Tuy Đinh Hạo ẩn giấu thực lực, nhưng cũng không gỡ nhẫn trữ vật xuống, hiện tại, Đinh Hạo đã sớm có thực lực bảo vệ bản thân, tuy không muốn chọc phải phiền phức, nhưng cũng không có nghĩa Đinh Hạo sợ phiền phức, nếu có tên nào đui mù nhăm nhe đồ của mình, Đinh Hạo sẽ không để ý mà thuận tay xử lý đối phương.
Cũng may sau khi ánh mắt một nam một nữ này sáng lên, cũng không lộ ra thần sắc tham lam gi.
Sau một lát, nam tử kia mới gật đầu, mở miệng nói: “Nhìn dáng vẻ của ngươi, hẳn là lần đầu tiên tới Lang Vũ Đảo chúng ta, ta tên Ngô Thiên Thanh, nàng là Nam Cung Yến.
Nếu ngươi muốn tiến vào Lang Vũ Đảo, cần phải trả phí mười tỉnh thạch thượng phẩm.”
“Hả?” Đinh Hạo nhíu mắt, lạnh nhạt mở miệng nói: “Vì sao ta phải trả cho các ngươi khoản phí này.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










