[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 69 : Khí thế hăng hái 3 (c681-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 681: Khí thế hăng hái 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cừu Mãnh gật đầu, căm tức nhìn lão giả vóc dáng thấp bé của La Phù Tông, mở miệng nói: “Ngươi là người phương nào, hãy nói ra tên mình đi!”
“Trương Huy! Nếu ngươi thật sự có thể giết ta, vậy xuống tay nhanh chút!” Lão nhân tên là Trương Huy của La Phù Tông, tựa hồ cũng không hề quan tâm sự uy hiếp của Cừu Mãnh, lãnh đạm cười nói.
Nghe thấy lời này của Trương Huy, Cừu Mãnh tức giận đến nỗi bật cười, đang muốn nói gì đó thì Trương Huy đột nhiên cười to một tiếng, bỗng nhiên quay đầu lại, lao về phía Đỉnh Hạo.
Lưỡi liềm vốn đang không ngừng chuyển động quay tròn xung quanh thân thể ông ta, thậm chí tiến trước một bước, như một tỉa chớp màu đen, bay tới chỗ Đinh Hạo.
Áp lực đời non lấp biển, lập tức khiến Đỉnh Hạo cảm thấy thân thể mình có chút cứng ngắc, nhưng lúc này Đỉnh Hạo lại không kịp nghĩ nhiều.
Đột nhiên hét to lên, áp lực trên thân thể tựa như theo tiếng hét to mà giảm đi rất nhiều, sau đó Đinh Hạo dốc toàn lực sử dụng Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay.
Chỉ thấy hắc mang hiện lên, Nghịch Thiên Ma Kiếm đã “keng” một tiếng va chạm với lưỡi liềm của Trương Huy.
Tuy rằng Nghịch Thiên Ma Kiếm đã rời khỏi tay mình, nhưng vì lực phản chấn, Đỉnh Hạo vẫn không kìm được điên cuồng lui về phía sau, cả người khẽ tê dại, thậm chí có cảm giác đầu lưỡi cũng đang tê dại, ngay cả nước miếng cũng nhiều hơn so với ngày thường.
Nếu không phải thân thể Đỉnh Hạo mạnh mẽ, có thể sẽ phải bị trọng thương sau một đòn này, nhưng ngay cả như vậy, cả người Đỉnh Hạo cũng đã vô cùng cứng ngắc, không hề muốn nhúc nhích một chút nào.
Mà lúc này, Trương Huy vừa mới đối đầu với Đinh Hạo lại vô cùng khiếp sợ trong lòng, không hề nghĩ rằng sau khi tiếp nhận một đòn của mình, thế mà Đinh Hạo không hề bị hộc máu.
Tuy rằng bởi vì phòng bị Cừu Mãnh của Luyện Ngục Ma tông, mình chỉ sử dụng tám phần chân khí, nhưng mình có tu vi Phân Thần hậu kỳ, mà Đinh Hạo chỉ mới tới Xuất Khiếu trung kỳ.
Dựa theo mình tưởng tượng, Đỉnh Hạo có bất tử đi nữa thì cũng phải trọng thương vô lực ngã xuống đất, nào biết rằng không hề xảy ra chuyện như thế.
Vậy mà Đinh Hạo không bị sao cả, tuy rằng cả người chỉ hơi run rẩy, nhưng cũng không hộc máu, trọng thương mà chết, hoàn toàn khác với lẽ thường!
Trương Huy còn chưa kịp nghĩ kĩ, Cừu Mãnh đã tức giận cầm lấy trường thương với lãnh mang bắn ra bốn phía lao tới đây, khiến ông ta không rảnh để suy nghĩ.
Cũng chính vì vậy, Đinh Hạo mới có thể tiếp tục duy trì tư thế bất động của mình, nếu không Trương Huy lại cho một kích, dù Đỉnh Hạo bất tử thì chắc chắn cũng phải mất nửa cái mạng, bởi vì bây giờ cả người hắn có chút tê mỏi, thật sự không thể di chuyển nổi.
Lúc này, Đỉnh Hạo mới cảm giác được sự chênh lệch giữa mình và cao thủ Phân Thần kỳ, lý do vừa rồi Trương Huy có thể thành công đánh lén, không phải là do Đinh Hạo lơ là.
Ngược lại, Đỉnh Hạo đã chuẩn bị nhận công kích từ ông ta từ lâu, hơn nữa cho dù ở phút cuối cùng, nếu Đinh Hạo sử dụng Nghịch Thiên Ma Kiếm, cũng có thể đủ để tránh thoát từ tay ông ta, lý do Đỉnh Hạo nhận đòn này của ông ta, chính là vì muốn thử xem tu vi của mình rốt cuộc tới cảnh giới gì.
Nếu không phải vì Đinh Hạo to gan lớn mật, ngay bây giờ cũng sẽ không có ai dám lấy mạng mình ra đùa giỡn.
Sau lần thử thách này, tuy Đinh Hạo biết rằng mình vẫn còn chênh lệch khá lớn với cao thủ Phân Thần hậu kỳ, nhưng cũng biết rằng chưa chắc mình sẽ không chống lại được.
Đối với thực lực chân chính của mình cũng đã mơ hồ biết được đang ở mức nào, hiện tại mình đối phó với cao thủ Phân Thần hậu kỳ có thể sẽ không có hy vọng chiến thắng, nhưng nếu Phân Thần trung kỳ thì có lẽ sẽ có sáu hay bảy phần thắng, nếu đối phương là Phân Thần sơ kỳ, vậy mình sẽ có chín phần thậm chí mười phần thắng.
Thời điểm Đỉnh Hạo còn đang âm thầm cân nhắc thực lực của mình, Cừu Mãnh phẫn nộ đang đánh nhau kịch liệt với Trương Huy.
Ngay khi người của Xích Thành Tông và La Phù Tông nhìn thấy Đinh Hạo bị Trương Huy tấn công, vội vàng liên tục rút lui, đang muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghị, lại phát hiện đối thủ của mình bỗng nhiên ai cũng vận dụng thực lực chân chính, khiến ý định của bọn họ lập tức bị vứt trên chín tầng mây, toàn lực ứng phó đối thủ đang lao tới.
Nói đùa gì vậy, nếu lúc này để người khác nhân cơ hội giết chết Đỉnh Hạo, người của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông cũng không cần lăn lộn nữa.
Từ khi bắt đầu cho đến bây giờ, tuy rằng nhóm người này vẫn luôn chiếm thế thượng phong, nhưng vẫn luôn giữ lại thực lực.
Nếu không phải vì thế, người của Đạo Môn Tam Tông, chắc chắn không chỉ có chật vật, sớm đã có người bị giết chết.
Đến khi nhìn thấy động tĩnh ở bên phía Đinh Hạo, phát hiện ý định của đối thủ, mới thật sự vận dụng toàn bộ thực lực, bức đối thủ gà bay chó sủa, chạy tán loạn khắp nơi.
Chương 682: Ma Chỉ trổ tài 1
Chuang 683: Ma Chỉ trổ tài 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Khi Đỉnh Hạo cẩm thấy tay chân mình có thể cử động thì nhận ra rằng Phùng Tinh Nhiên đã chạy tới bên cạnh, đang lo lắng đứng chờ bên cạnh mình.
Sau khi Đinh Hạo có thể cử động tay chân, toàn thân cũng không còn cảm thấy tê dại, vặn vẹo cái cổ cứng đờ, dần dần cảm thấy mình lại có thể điều khiển thân thể mình.
Đỉnh Hạo khẽ cười, nói với Phùng Tinh Nhiên đang gắt gao theo dõi khắp nơi: “Ta không sao, nàng không cần lo lắng.
Thu hồi Tuyệt Sát Ma Trận đi, thực lực của bọn họ có thể làm gì chúng ta chứ?”
Sau khi nghe thấy thanh âm của Đinh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên mới quay đầu lại, hung hăng nhìn Đinh Hạo.
Vừa thấy biểu tình của Phùng Tinh Nhiên, tuy Đỉnh Hạo cảm nhận được, nhưng không muốn nghe nàng trách cứ, lập tức bật cười với Phùng Tinh Nhiên, nói: “Nàng ở lại đây đừng đi đâu cả, ta đi giúp Cừu Mãnh trưởng lão, tiêu diệt tên Trương Huy này.
Lần này ta sẽ cẩn thận hơn, yên tâm đi.”
Vừa dứt lời, Đỉnh Hạo cũng mặc kệ Phùng Tỉnh Nhiên có đồng ý hay không đã trực tiếp lướt qua người nàng, lao tới nơi Cừu Mãnh và Trương Huy đang giao chiến với nhau.
Người vừa mới bay ra ngoài, Phùng Tỉnh Nhiên đã hét lớn lên từ phía sau lưng: “Muốn đi thì đi, cẩn thận chút cho bà cô đây, nếu không đợi lát nữa cho huynh đẹp mặt, lấy kiếm tàn đi này.”
Thì ra mới vừa rồi, Phùng Tỉnh Nhiên thừa cơ nhặt lại Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo, hiện tại vừa thấy hành động của Đỉnh Hạo, đột nhiên nghĩ đến vũ khí của hắn, vì thế mới nói như vậy, sau đó vứt Nghịch Thiên Ma Kiếm cho Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo bật cười, nhận lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm, đột nhiên có loại cảm giác cốt nhục tương liên giữa mình và Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Hằng ngày cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm thì không có cảm giác này, vừa nãy Nghịch Thiên Ma Kiếm bị Trương Huy đánh trúng, không giữ được được rơi xuống đất, Đinh Hạo mới biết được mình và Nghịch Thiên Ma Kiếm sớm đã có một loại cảm giác không thể giải thích được bằng lời.
Hiện tại Đinh Hạo lại cầm lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm, chẳng những không hề nản lòng, mà còn cảm thấy một chút khí phách hăng hái, cười to lao về phía Trương Huy.
Lúc này, Trương Huy đã bị Cừu Mãnh chèn ép có chút khó khăn, mất đi vẻ mặt nhàn nhã vừa rồi, tuy rằng pháp bảo của ông ta vẫn đang vũ động, thậm chí còn mạnh mẽ hơn vài phần so với lúc nãy, nhưng trường thương của Cừu Mãnh phát tán lãnh mang, nháy mắt liền có thể xuyên thấu hàng phòng ngự của lưỡi liềm, khiến Trương Huy chỉ có thể tránh né khắp nơi.
Khi thấy bộ dáng chật vật của Trương Huy, Đỉnh Hạo cũng không hề đồng tình hay ngại xuất thủ, bật cười, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay đột nhiên quét về hướng Trương Huy vừa mới né tránh công kích của trường thương.
Mà năm ngón tay Đỉnh Hạo đột nhiên mở rộng ra, năm luồng chỉ mang đen nhánh lập tức bắn ra ngoài.
Thứ này cũng đang tập kích về phía Trương Huy, theo tiếng cười to, thân hình Đỉnh Hạo cũng không ngừng thay đổi vị trí, quỷ mị xuất hiện khắp nơi, Trương Huy vừa phải ứng phó Cừu Mãnh công kích, vừa phải phòng bị Đinh Hạo đánh lén, rốt cuộc không thể nắm bắt được bóng dáng của Đỉnh Hạo, chỉ có thể trốn tránh khắp nơi.
Vừa mới tránh né một kích của Nghịch Thiên Ma Kiếm, năm luồng cương khí giữa các ngón tay của Đinh Hạo lại xuất hiện thần không biết quỷ không hay, chờ đến lúc Trương Huy phát hiện, năm luồng chỉ mang của Đỉnh Hạo đã tập kích tới trước mặt ông ta, sử dụng toàn lực, Trương Huy chỉ có thể tránh né bốn luồng, nhưng vẫn không thể chạy thoát luồng còn lại, thứ đó đụng trúng cánh tay trái của ông ta.
Phát ra một tiếng “rắc”, cương khí trực tiếp xuyên thủng qua khớp xương bên cánh tay trái của Trương Huy, tạo thành một lỗ máu, sau đó lập tức nghe được âm thanh “xèo xèo”.
Trương Huy đau đến mức nhe răng trợn mắt, phát hiện ra lỗ máu kia vậy mà theo tiếng “xèo xèo” lan ra càng lúc càng lớn.
Sau một hồi lăn lộn, vốn lỗ máu chỉ lớn bằng ngón tay út, vậy mà bây giờ đã lan rộng lớn bằng ngón tay cái, điều quỷ dị là không hề có máu tươi chảy ra, thậm chí có thể nhìn thấy xương cốt của cánh tay Trương Huy từ giữa lỗ máu đó.
Trương Huy đang vô cùng kinh ngạc còn chưa kịp nghĩ nhiều, trường thương của Cừu Mãnh bỗng nhiên đã lao nhanh tới như tỉa chớp, “xoẹt” một tiếng, cắt xuyên qua hư không, trực tiếp mang theo cương khí sắc bén khốc liệt đâm mạnh xuống.
Thứ Trương Huy nhìn thấy chỉ là một điểm trắng trên mũi thương, không còn nhìn thấy gì khác, đến lúc ông ta muốn tránh né thì đã không còn kịp, pháp bảo giống như lưỡi liềm đột nhiên bị đụng mạnh vào.
Phát ra một tiếng vang “đùng”, pháp bảo giống như lưỡi liềm của Trương Huy chia làm hai nửa, mà thân thể ông ta cũng bị quăng ra ngoài.
Còn chưa kịp rơi xuống đất, năm đạo chỉ cương không biết từ đâu bay tới đó, ở trong thân thể ông ta không ngừng di chuyển, chờ đến lúc ông ta hoàn toàn rơi xuống đất, thân thể Trương Huy đã biến thành một bộ khung xương, rốt cuộc không còn chút máu thịt nào.
Chuang 683: Ma Chỉ trổ tài 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Khi thấy Trương Huy cứ như vậy mà chết ở trong tay mình và Cừu Mãnh, biểu tình Đỉnh Hạo lạnh nhạt đi tới bên cạnh bộ khung xương của Trương Huy, tay phải nhẹ di chuyển, một cái nhẫn trữ vật bay ra từ trong cơ thể nọ, dừng trong tay Đinh Hạo, Đỉnh Hạo khẽ cười, sau đó nhanh chóng bay trở về bên cạnh Phùng Tinh Nhiên.
Mà lúc này, Đinh Hạo bắt đầu đánh giá cẩn thận chiến trường, vừa mới quan sát thì đã phát hiện, Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông bên mình thì bình thường, nhưng người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, bây giờ đang thật sự liều mạng với Thanh Vi Tông, một vị trưởng lão nào đó của Thanh Vi Tông đã chết.
Nhưng một vị trưởng lão của Tịch Diệt Tông cũng đã phải trả giá đại giới, đã bị trọng thương, hiện tại vẫn vô lực nằm trên mặt đất, được hai đệ tử đời thứ ba của bọn họ cẩn thận chăm sóc.
Nhìn tình hình trên chiến trường, Đinh Hạo tạm thời không có ý định tiến vào vòng chiến.
Bởi vì cho đến bây giờ, đối thủ còn lại chỉ có mấy cao thủ Phân Thần kỳ, đều đã bị chèn ép đến mức độ muốn giết lúc nào chả được, bản thân mình cũng không cần thiết phải tham gia vào trong đó, huống chi Cừu Mãnh ở phía sau, hiện tại đã bật cười lao vào đó.
Chỉ là Đinh Hạo còn chưa kịp thư giãn thì Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đã biến sắc, quát to lên: “Có người khác đang đến đây, hơn nữa chắc chắn là người của Đạo Môn Tam Tông.” Vừa dứt lời, sắc mặt Đinh Hạo thay đổi, lên tiếng hỏi: “Nhiếp lão nói ta nên làm gì đây?”
Thiên Yêu Nhiếp Thiên đang chiến đấu với đối thủ trên chiến trường, nhìn thoáng qua Cố Kiệm béo mập, quát to lên: “Cố trưởng lão tạm thời rời khỏi đây, thông báo cho cao thủ của Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung, chẳng lẽ chúng ta còn sợ bọn họ saol”
Cố Kiệm béo mập gật đầu, cũng không lên tiếng, trực tiếp mặc kệ đối thủ trong tay, đột nhiên bay trở về đường cũ, mà đối thủ đang đấu với hắn ta, bây giờ đã trở thành đối thủ của Cừu Mãnh.
Sau khi Cố Kiệm béo mập rời đi, người của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông, ai cũng sử dụng toàn lực, xuất thủ tàn nhẫn, không hề nương tay.
Ngay cả người của Đạo Môn Tam Tông, chắc chắn cũng đã nghe thấy những gì Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn vũ nói, bây giờ sĩ khí của một đám người đại chấn, liều chết ngăn cản đối thủ công kích.
Đôi mắt Đinh Hạo không ngừng quan sát khắp nơi, chỉ nghe thấy tiếng nổ mạnh vang vọng, xen lẫn với tiếng chửi rủa cùng tiếng thở đốc, chỉ một lúc sau, một người cao thủ Phân Thần hậu kỳ của Xích Thành Tông, linh hồn tan vỡ mà chết, mà đối thủ của hắn ta là một vị trưởng lão của Luyện Ngục Ma tông, người này cũng bị đả thương nhẹ.
Về phần tam tông là Thanh Vi Tông, Tịch Diệt Tông, Diệt Tình Tông, vẫn còn đang tranh đấu vô cùng kịch liệt, sau một hồi đánh nhau thì đã có một vị trưởng lão của Thanh Vi Tông bị trọng thương, nếu không phải được người trong tông của ông ta khuyên bảo, có lẽ người nọ một hai phải tới đấu tới mức ngọc nát đá tan.
Nhưng ngay cả như vậy, hai tên đối thủ Diệt Tình Tông của ông ta cũng đã ít nhiều bị đả thương.
Gần như đồng thời, một số người của Đạo Môn Tam Tông và người của Kiếm Ma Cung cùng với Thiên Sát Ma Cung đều chạy tới đây.
Sau khi người của cả hai bên đến, tình hình trong chiến trường vừa khéo đang hỗn loạn tới đỉnh điểm.
Nhưng nhóm người vừa tới cũng không lập tức gia nhập vòng chiến, người của Thanh Vân Tông trong Đạo Môn Tam Tông đến đây, sau khi quan sát tình hình của hai bên thì ra lệnh tam tông Thanh Vi Tông, Xích Thành Tông và La Phù Tông dừng tay.
Một lát sau, chiến trường ba vòng tròn đã tan tác, chỉ còn chia thành hai bên Đạo Ma.
Một bên là liên minh giữa Đạo Môn Tam Tông, bên còn lại là liên minh giữa Ma Môn Tam Tông, quân hai bên đang quan sát lẫn nhau.
Sau khi quan sát được một lúc, Lãnh Diện Tôn Giả Từ Hạo Nhiên của Thanh Vân Tông hừ lạnh và nói: “Chúng ta đi thôi, món nợ này ngày sau sẽ tính sổ với bọn họ.”
Dứt lời, Từ Hạo Nhiên dẫn một nhóm người nhanh chóng rời đi, mà mấy người La Phù Tông, trước khi đi lại còn hung hăng trừng mắt nhìn Đỉnh Hạo, rõ ràng là ghi hận việc Đỉnh Hạo tru sát Chu Minh Diệu trong lòng.
Nhưng sao Đỉnh Hạo có thể e sợ bọn họ, trực tiếp đáp lại bằng một nụ cười lạnh lẽo.
Khi thấy người của Đạo Môn Tam Tông rời đi, bên Ma Môn cũng không ai ra tay ngăn cản, dù sao thực lực của song phương cũng không chênh lệch bao nhiêu, cho dù hiện tại bên Ma Môn Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông xuất hiện, chiếm được thế thượng phong, nhưng nếu thật sự song phương chém giết lẫn nhau, ai thắng ai thua vẫn rất khó nói.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 684: Ma Chỉ trổ tài 3
eeoae人人人人eeeHubng chỉ Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung cũng chưa chắc sẽ nguyện ý xuất thủ vì Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông.
Có lẽ bọn họ chỉ không muốn Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma tông ở ngay lúc này xảy ra chuyện mà thôi, dù sao thì Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông chính là người đồng minh, hơn nữa còn là chìa khóa để truy tìm kho báu, trên mặt lợi ích mới có thể ra tay tương trợ.
Vì thế chờ đến khi người của Đạo Môn Tam Tông dần dần đi xa, người của Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung thấp giọng nói gì đó với hai người Cố Kiệm và Nhiếp Thiên, tiếp theo thì nhìn thoáng qua đám người Đinh Hạo, sau đó thì lại quan sát nhóm người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, không nói gì đã quay trở về đường cũ.
Sau khi nhóm người này rời đi, Nhiếp Thiên gật đầu với Đinh Hạo và nói: “Nếu người của Đạo Môn Tam Tông đã rời khỏi đây, nơi này có lẽ sẽ không còn uy hiếp gì nữa, vậy chúng ta cũng tạm thời trở về.”
Đỉnh Hạo cười nhạt, nói với Thiên Yêu Nhiếp Thiên: “Vậy tiểu tử đa tạ Nhiếp lão ra tay tương trợ!”
Thiên Yêu Nhiếp Thiên gật đầu, cũng không nói thêm gì, dẫn theo một nhóm người của Luyện Ngục Ma Tông trở về theo đường cũ.
Vừa rồi Đinh Hạo đơn độc đi tới đây, vốn dĩ chỉ là do tò mò, nhưng khi phát hiện đối thủ của Đạo Môn Tam Tông là Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, mới bắt đầu ra tay tương trợ.
Nhưng nếu suy xét kĩ chuyện này thì không có liên quan gì tới Luyện Ngục Ma Tông, chỉ là bởi vì đám người của Đinh Hạo, người của Luyện Ngục Ma tông mới tới đây hỗ trợ, cho nên Đỉnh Hạo mới có thể tỏ vẻ biết ơn với Nhiếp Thiên, rốt cuộc người ta chính là vì nể mặt Vô Cực Ma Tông mình, mà không phải là vì an nguy của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông.
Sau khi toàn bộ các nhóm người rời khỏi đây, hiện tại trong chiến trường chỉ còn lại người của Tịch Diệt Tông, Diệt Tình Tông và Vô Cực Ma Tông.
Tông chủ Hàn Hoành Chí của Tịch Diệt Tông, hai chân dưới thắt lưng hiện tại vẫn còn vết máu loang lổ.
Cho tới bây giờ vẫn còn có chút thở dốc, nhưng sau khi toàn bộ người của Ma Môn Tam Tông rời khỏi, vẫn tỏ ve sung sướng đi tới bên cạnh Đinh Hạo, cười ha ha nói: “Đa tạ Vô Cực Ma Tông các ngươi ra tay tương trợ, bởi vì thế, Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông chúng ta thiếu các ngươi một ân tình.
Nếu không phải tiểu ca ngươi đột nhiên xuất hiện, chúng ta bị ép bất đắc dĩ, chỉ có thể sử dụng pháp môn tự hủy, hy vọng có thể mở ra một con đường máu, nếu là như vậy, chúng ta sẽ phải chịu tổn thất trầm trọng, vốn địa vị ở Doanh Châu cũng đã bị các tông phái khác tước đoạt, cho nên Bổn Tông phi thường cảm kích các vị!”
Đỉnh Hạo bật cười và nói: “Hàn tông chủ không cần khách khí, trên người ông vẫn còn thương tích, quan trọng là nên đi chữa thương trước.
Lần này cũng vì Vô Cực Ma Tông chúng ta vừa khéo chạm mặt, dù sao thù hận giữa Vô Cực Ma Tông chúng ta và Đạo Môn Tam Tông đã càng kết càng sâu.
Huống chỉ vì chuyện của Tưởng Lãng lúc trước, Vô Cực Ma Tông chúng ta đã xem như thiếu Hàn tông chủ một món nợ ân tình, vừa khéo nhìn thấy cảnh Đạo Môn Tam Tông ở thế hiếp người thì sao có thể mặc kệ được!”
Dừng một chút, Đinh Hạo mới tiếp tục nói: “Xem tình hình thì chuyện lần này chắc là do người của Thanh Vi Tông châm ngòi Tồi.”
Hàn Hoành Chí gật đầu, khoanh chân ngồi trên mặt đất, những thành viên bị thương khác của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, bây giờ cũng đang chữa trị cho những người bị thương.
“Không tồi, bởi vì sau khi tông chủ của Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông chết đi, thế lực ở Doanh Châu lại bị thanh tẩy, mà hiện tại Thanh Vi Tông vừa hay thừa dịp chuyện chìa khóa Thái Huyền, leo lên Đạo Môn Tam Tông, nếu không sẽ không ở lúc Đạo Môn Tam Tông ở lại Doanh Châu, tấn công mạnh mẽ thế lực của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông chúng ta, chờ người của Đạo Môn Tam Tông rời đi, vậy Doanh Châu sẽ do Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông chúng ta chiếm lĩnh, cho nên mới xảy ra chuyện này!” Sau khi Hàn Hoành Chí ngồi xuống thì nói những lời này.
Nghe ông ấy nói như vậy, Đinh Hạo thầm nghĩ quả nhiên đúng như mình dự đoán, xem ra Thanh Vi Tông lần này đã bỏ vốn gốc, cũng không biết đạt được hiệp nghị gì với người của Đạo Môn Tam Tông, thế mà có thể khiến người của Xích Thành Tông và La Phù Tông đến đây hỗ trợ bọn họ.
Nếu nhóm người bên mình không xuất hiện, lần này Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, cho dù không phải toàn quân bị diệt, cũng chắc chắn sẽ phải bị thương nặng, sau này bọn họ sẽ không còn là mối uy hiếp nữa, xem ra Vô Cực Ma Tông mình lại trêu chọc thêm một kẻ thù khác!
@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @
Chương 685: Mọi chuyện đã sẵn sàng 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Trong lòng vừa nghĩ như thế, Đỉnh Hạo lại lên tiếng hỏi: “Sao lại xảy ra chuyện này, các ngươi vốn ở đâu, vì sao chiến đấu ở đây?” Thấy Đinh Hạo hỏi như vậy, Hàn Hoành Chí nở nụ cười kỳ quái, nói: “Bổn Tông cũng cảm thấy không thể hiểu được, chúng ta vốn biết rằng chắc chắn có môn phái hùng mạnh từ thế lực bên ngoài đóng quân ở trung tâm dãy núi Lan Lăng, cũng biết chắc chắn có người Đạo Môn Tam Tông, cho nên ta mới lựa chọn địa điểm tương đối hẻo lánh.”
Nói tới đây, Hàn Hoành Chí xấu hổ khẽ cười, nói: “Đối với chuyện bảo tàng Thái Huyền, Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông chúng ta cũng nghe được chút ít, lần này đi đến đây, cũng là vì muốn thử vận khí.
Nhưng cũng không có đại lòng tham gì cả, cho nên mới chọn mảnh đất cách xa trung tâm dãy núi Lan Lăng.
Nhưng một canh giờ trước, đột nhiên, Thanh Vi Tông dẫn theo người Đạo Môn Tam Tông chạy tới đây, còn thét to nói người Bổn Tông trộm vật phẩm gì đó của bọn họ, muốn chúng ta giao ra.
Thật là buồn cười, dù sao cũng là vì ra tay với hai tông chúng ta, vậy mà tìm cái cớ buồn cười như vậy.
Rơi vào đường cùng, thực lực chúng ta cũng không bằng bọn họ nên cũng chỉ có thể vừa đánh vừa chạy trốn, trong vô thức thì đã tới đây rồi.
Mà sau khi tới đây, rốt cuộc bị bọn họ vây quanh, chuyện xảy ra sau đó, ngươi cũng đã biết rõ rồi.
Không có các ngươi trợ giúp, hậu quả thật không dám tưởng tượng, lại phải cảm ơn ngươi!”
Đỉnh Hạo xua tay, bật cười, ý muốn nói tông chủ Tịch Diệt Tông không cần khách khí, ngẫm nghĩ, Đinh Hạo nói: “Giao tình chưa sâu, có câu này không biết có nên nói hay không?”
“Tiểu ca cứ nói đừng ngại!” Tông chủ Tịch Diệt Tông Hàn Chí Hoành nói.
Nhìn Hàn Chí Hoành, Đinh Hạo nghiêm túc nói: “Những ngày này, dãy núi Lan Lăng chắc chắn sẽ không bình yên, tuy rằng thực lực hai tông của các ngươi cũng được xem là bất phàm, nhưng tốt nhất vẫn nên sớm chút rời khỏi chỗ thị phi này.
Nếu Thanh Vi Tông đã theo phe Đạo Môn Tam Tông, lần này chuyện bảo tàng Thái Huyền kết thúc, bọn họ chắc chắn phải chịu tổn thất lớn hơn nữa, ha ha, người ta chỉ là coi Thanh Vi Tông bọn họ như pháo hôi mà thôi.”
Hàn Chí Hoành cười khổ gật đầu và nói: “Kỳ thật không có tiểu ca nhắc nhở, chúng ta cũng biết nên làm như thế nào.
Sau khi phát hiện Thanh Vi Tông gia nhập liên minh Đạo Môn Tam Tông, chúng ta cũng đã quyết định phải rời khỏi đây, chỉ là bị bọn họ ngăn chặn, đợi lát nữa chúng ta trở về trong tông, sẽ không nhúng tay vào vũng nước đục bảo tàng Thái Huyền này nữa.
Vẫn nên duy trì thực lực, chờ sau khi chấm dứt việc này, bắt đầu càn quét thực lực còn lại của Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông, hy vọng có thể vớt chút lợi ích.” Nghe Hàn Chí Hoành nói như vậy, Đinh Hạo không nhịn được mà bật cười, thầm nghĩ, thì ra mình lại coi người khác như đồ ngốc, Hàn Chí Hoành là tông chủ của Tịch Diệt Tông, còn là lão giả Hợp Thể kỳ, làm như thế nào mới có thể nhận được ích lợi lớn nhất, còn cần mình nhắc nhở sao, có vẻ như mình đã lo lắng vô ích rồi.
Đỉnh Hạo lắc đầu, thầm nghĩ, nếu không phải mình có kế hoạch khác với Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, cũng sẽ không nói nhiều như vậy, Đinh Hạo cười ha ha, nói: “Thật sự là do tiểu tử ta nhiều lời rồi, nếu Hàn tông chủ đã nói như vậy, ta đây không cần phải nói thêm gì nữa, trước tiên chúc cho kế hoạch lớn của Hàn tông chủ triển khai thuận lợi, đạt được nhiều lợi ích ở Doanh Châu hơn nữa.”
Hàn Chí Hoành bật cười, ông ấy nói: “Tiểu ca khách khí rồi, vậy Bổn Tông cũng chúc Vô Cực Ma Tông các ngươi ở đảo Bồng Khâm càng ngày càng vinh quang, sau này hai tông chúng ta phải thân cận nhiều hơn rồi.
Nếu sau này Vô Cực Ma Tông các ngươi gặp phải chuyện gì phiền phức, đừng quên tới Tịch Diệt Tông ta thông báo một tiếng, đảo Bồng Khâm cách Doanh Châu cũng không xa, chỉ cần trong khả năng, Bổn Tông tuyệt đối sẽ không từ chối.” Đỉnh Hạo cười ha ha, thầm nghĩ, chờ ông nói như thế nãy giờ đó.
Hắn vội vàng hành lễ với Hàn Chí Hoành, nói: “Vậy sau này tiểu tử nhất định sẽ không khách khí với Hàn tông chủ.”
Sau đó, Hàn Chí Hoành dẫn theo người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông rời đi, mà Đinh Hạo và người của Vô Cực Ma Tông cũng quay về theo con đường cũ.
Một lát sau, một nhóm người Ma Tông Vô Cực, lại về chỗ lần nữa.
Nhìn Thiên Yêu Nhiếp Thiên một chút, Đinh Hạo cười mở miệng hỏi: “Vừa rồi Nhiếp lão nói những điều gì với người của Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung kia vậy?”
Cười ha ha, Nhiếp Thiên nói: “Cũng không có gì, chỉ là nghe nói đã lấy được chìa khóa Thái Huyền kia tới tay rồi.
Hiện tại chờ các ngươi lại đây, sau đó xác nhận một chút có phải là thật hay không, nếu ngươi có thể khẳng định được tính xác thực của chiếc chìa khóa này, vậy chúng ta sẽ có thể thương lượng một chút về thời điểm đi lấy bảo vật.”
Chương 686: Mọi chuyện đã sẵn sàng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Thì ra là thế.” Đinh Hạo khẽ gật đầu, nói.
Vừa nãy theo như lời của Hàn Hoành Chí ở Tịch Diệt Tông nói, nguyên nhân Thanh Vi Tông kia và tam tông Đạo Môn tiến đến để giết bọn họ, chính là vì Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông đã lấy trộm vật phẩm của bọn họ.
Lúc đầu Đỉnh Hạo còn tưởng rằng đây là kế vu oan của bọn họ, không ngờ chiếc chìa khóa Thái Huyền của tam tông Đạo Môn kia đúng là bị trộm.
Chẳng qua kẻ lấy trộm thật sự chính là người bên trong tam tông Đạo Môn, mà hiện tại lại tới trong tay Ma môn rồi, khó trách người của tam tông Đạo Môn kia sẽ chia nhau ra hành động, phỏng chừng những người được phái đến sau của Thanh Vân Tông và Xích Thủy Tông đó, vừa nãy đã có hành động khác.
Nhìn thấy khuôn mặt Đinh Hạo lộ vẻ suy tư, Nhiếp Thiên cười nhạt, cũng không lên tiếng quấy rầy.
Chờ đến khi Đinh Hạo phát hiện Nhiếp Thiên chăm chú nhìn mình, hắn mới mở miệng nói: “Một khi đã như vậy, chúng ta đây còn chờ gì nữa, đi thôi, lại đi qua nhìn xem chìa khóa lấy được này là thật hay giả.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo còn ra hiệu cho người bên này của Ma Tông Vô Cực một chút, rồi sau đó đi theo Thiên Yêu Nhiếp Thiên, một lần nữa đi tới nơi mà họ đang thảo luận.
Khi đám người Đinh Hạo đi vào, bọn họ phát hiện rằng cho dù đó là Kiếm Ma Cung, Thiên Sát Ma Cung, hay là Nguyên Ma Cung trên đảo Bồng Khâm kia và phái người Hoa Gian, đều đã đến đông đủ, có vẻ như họ đang đợi người của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma tông đến.
Vừa mới ngồi xuống, họ còn chưa kịp mở miệng nói thêm gì, Phạm Kỳ Thần của Kiếm Ma Cung kia đã ho nhẹ một tiếng, nhìn Thiên Yêu Nhiếp Thiên hỏi: “Ai có thể phán đoán chìa khóa Thái Huyền kia là thật hay giả?”
Nói xong lời này, ánh mắt của Phạm Kỳ Thần kia quét tới quét lui ở Vô Cực Ma Tông bên này, nhưng thời gian dừng lại trên người Đỉnh Hạo rõ ràng là dài hơn một chút.
Cười ha ha, Nhiếp Thiên nói: “Nếu trong lòng Phạm lão đã biết được, sao phải hỏi lại ta!”
Phạm Kỳ Thần kia nghe Nhiếp Thiên nói ra lời này, ông ta có hơi xấu hổ một chút, cười ngượng ngùng rồi đi tới bên cạnh Đỉnh Hạo, lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong nhẫn Trữ Vật Giới đưa cho Đinh Hạo, nói: “Nhìn xem đi, có phải là thật hay không?” Đặt chiếc chìa khóa này vào lòng bàn tay, Đỉnh Hạo sờ nó hai cái, trong lòng lập tức khẳng định, chiếc chìa khóa này hoàn toàn giống với chất liệu của thứ mà Đinh Hạo lấy được từ trên người tông chủ của Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông kia, chỉ là trên lỗ chìa khóa có hơi khác một chút.
Dường như Đỉnh Hạo có thể chắc chắn trăm phần trăm, chiếc chìa khóa này chính là chìa khóa Thái Huyền trong truyền thuyết kia.
Cầm chiếc chìa khóa này, cho dù là Đỉnh Hạo với tâm tình vững vàng cũng cảm thấy hơi kích động hưng phấn, gật đầu một cách chắc nịch, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Không tồi, chiếc chìa khóa này thật sự là chìa khóa Thái Huyền.
Có chiếc chìa khóa này, vậy ít nhất hơn phân nửa bảo tàng Thái Huyền đã rơi vào trong tay Ma môn chúng ta.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo mới đưa chiếc chìa khóa Thái Huyền này lại cho Phạm Kỳ Thần, nói thầm trong lòng rằng Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung này lại thật sự thủ đoạn thấu trời, thế mà chiếc chìa khóa này đúng là bị bọn họ lấy được.
Thấy Đinh Hạo xác định xong tính thật giả của chiếc chìa khóa này, sắc mặt của toàn bộ những người trong Ma môn ở đây đều có hơi kích động vui sướng, mà Đỉnh Hạo thậm chí có thể nghe được có người phát ra tiếng thở dốc khe khẽ, xem ra bảo vật Thái Huyền này đã dụ dỗ được một số người không thể khống chế cảm xúc của họ.
Lắc đầu cười khẽ, Đinh Hạo ung dung trở lại chỗ ghế của bản thân rồi tự mình ngồi xuống, nhìn Phạm Kỳ Thần mở miệng nói: “Tiếp theo các vị tính toán làm sao bây giờ?”
Trong vô thức, Đỉnh Hạo đã coi chính mình trở thành tông chủ Vô Cực Ma Tông, rốt cuộc không có bất kì điều gì không thoải mái.
Cho dù Đinh Hạo hiện tại vẫn là tu vi Xuất Khiếu trung kỳ như cũ, còn chưa có cử hành nghỉ thức tông chủ chân chính kia.
Mà đối với biểu hiện của Đinh Hạo, tất cả mọi người đều không cảm thấy có gì không ổn, ngay cả Nhiếp Thiên và hai tông trưởng lão của Ma môn khác, dường như cũng đang vô thức đồng ý với thân phận của Đinh Hạo, tuy rằng trong đó rất nhiều người, vẫn cứ vô cùng chán ghét hay thậm chí còn căm hận Đỉnh Hạo, nhưng lại không ai mở miệng trách cứ Đinh Hạo không biết lễ nghĩa.
Chỉ bằng điều này, đã nói lên thực lực của Đỉnh Hạo và Vô Cực Ma Tông, ít nhất đã được bọn họ thừa nhận, nếu không đừng nói tới việc Đỉnh Hạo có thể nói chuyện một cách không cố ky, chỉ sợ ngay cả chỗ ngồi của hắn ở nơi này cũng không có.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 687: Mọi chuyện đã sẵn sàng 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Làm sao bây giờ? Đương nhiên là dùng tốc độ nhanh nhất để đoạt lấy bảo tàng Thái Huyền kia!” Sau khi Đỉnh Hạo mở miệng dò hỏi, Phạm Kỳ Thần đó còn chưa kịp lên tiếng, Hận Địa của Thiên Sát Ma Cung đã cướp lời đầu tiên.
“Như vậy có lẽ có hơi không ổn.
Hiện tại nhất định tam tông Đạo Môn kia còn canh giữ ở nơi đã mở ra lỗ hổng kia, bây giờ nếu chúng ta đi qua đoạt bảo thì, chắc chắn không tránh được việc phải xảy ra xung đột với bọn họ.” Cố Kiệm từ Luyện ngục Ma tông khẽ nhíu mày, mở miệng nói.
Mọi người thuộc ma đạo vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi có chìa khóa đến tay, hiện tại vì sự bất đồng ý kiến giữa Hận Địa và Cố Kiệm, bọn họ lập tức bị lôi trở lại hiện thực.
Lúc này, hình như bọn họ mới ý thức lại được, hiện tại trong tay chính mình chỉ mới vừa lấy được chìa khóa mà thôi, còn chưa bước vào cửa đâu, bảo tàng kia vẫn còn cách chính mình một khoảng nữa.
Vì thế sự chú ý lại toàn bộ tập trung tới giữa sân.
Đột nhiên, giữa sân trở nên náo nhiệt lên, ngoại trừ Vô Cực Ma Tông bên này, vì Đỉnh Hạo không mở miệng nói chuyện nên tập thể đều im lặng, chứ mấy tông Ma môn còn lại, đã nhân việc này mà thảo luận sôi nổi.
Nửa canh giờ sau, cuộc thảo luận vẫn đang tiếp diễn, một bên là Luyện Nguc Ma tông chủ trương trước tiên cứ chờ đợi, đến khi tam tông Đạo Môn kia rời đi rồi mới tới để đoạt bảo.
Mà Thiên Sát Ma Cung bên kia, lại là chủ trương nhanh chóng rời đi, sau khi có được bảo tàng thì lập tức rời đi.
Về phần Kiếm Ma Cung kia, ý kiến của cả môn phái bọn họ đều chia ra hai phe.
Tông chủ của hai tông Nguyên Ma Cung và Hoa Gian phái cũng chưa tới, chỉ là phái một nửa lực lượng trong tông của mình, cũng đúng là như thế, bọn họ là những người không có quyền lên tiếng nhất, tuy rằng những người của hai tông này dường như cũng có ý kiến của chính mình, nhưng lại không ai nói ra.
Đương nhiên, cho dù bọn họ có nói ra, có lẽ cũng không có người nghe, rốt cuộc thực lực của bọn họ ở chỗ nào chứ, bọn họ chỉ phụ thuộc vào Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung mà thôi.
Thấy trận khắc khẩu còn đang tiếp tục, trong lòng Đỉnh Hạo có hơi không kiên nhẫn, sắc mặt cũng càng lúc càng càng trầm xuống, cái gọi là liên minh này, chính là điều phiền toái nhất.
Nếu ý kiến thống nhất thì thật ra không có gì, nhưng nếu rơi vào loại tình huống như hiện tại này, thì không biết nên nghe bên nào, hơn nữa cái gọi là liên minh này, cũng chỉ là nhất thời tạo thành mà thôi, ngay cả người chủ sự cũng không có chọn ra.
Lại một lát sau, Thiên Yêu Nhiếp Thiên đã phát hiện sắc mặt của đám người Đỉnh Hạo càng lúc càng kém, vì thế Nhiếp Thiên lên tiếng ngăn cản mọi người tiếp tục, rồi nhìn sang Đinh Hạo, Nhiếp Thiên mở miệng hỏi: “Vô Cực Ma Tông các ngươi có hai thanh chìa khóa trong tay, cũng có quyền lên tiếng, các ngươi có ý kiến gì”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của mọi người toàn bộ tập trung tới trên người đám người Đinh Hạo, đều đang đợi Vô Cực Ma Tông tỏ thái độ.
Đối với Vô Cực Ma Tông mà nói, quyết định của Đinh Hạo chính là quyết định của Vô Cực Ma Tông, không giống tam tông Ma môn kia, tuy rằng đều là một tông phái, nhưng vẫn có ý kiến bất đồng, bởi vì cũng không có một người chủ sự chân chính.
Đây là vấn đề chung của các đại môn phái tồn tại hơn một ngàn năm, lúc trước Luyện Ngục Ma Tông cũng là như thế, cho dù tông chủ là Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, nhưng vẫn có những trưởng lão với loại thực lực khổng lồ như Thành Hoàng này, thậm chí còn dám kêu gào trực tiếp với tông chủ, đối với mệnh lệnh của tông chủ cũng là bằng mặt không bằng lòng.
Nhưng Vô Cực Ma Tông lại là không có vấn đề này, tuy rằng Đỉnh Hạo còn chưa chính thức trở thành tông chủ của Vô Cực Ma Tông, nhưng quyền lợi đều đã tập trung ở trong tay hắn, vì thế hiện tại dò hỏi ý kiến của Vô Cực Ma Tông, còn không bằng nói là dò hỏi ý kiến của Đinh Hạo.
Nhìn mọi người trong ma đạo đang nhìn chính mình chăm chú, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Vô Cực Ma Tông có ý kiến gì thì tạm thời không đề cập tới, nếu vẫn cứ quyết định không được, vậy dứt khoát bo phiếu quyết định đi, bên nào số phiếu nhiều, thì cứ hành động theo bên đó.
Miễn cho vẫn luôn khắc khẩu không dứt!”
Nằm ngoài dự kiến của Đinh Hạo, lần này thế mà không có bất kì kẻ nào phản đối đề nghị này của hắn, toàn bộ đều là gật đầu đồng ý.
Đối với hai loại ý kiến khắc khẩu không thôi của bọn họ, Đỉnh Hạo cũng không thể phán đoán chính xác cái nào sẽ tốt hơn một chút, vì thế mới nói như vậy.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @
Chương 688: Hành trình tầm bảo 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nếu là tam tông Đạo Môn kia không thể đoán được vị trí cất giấu bảo vật, thì đương nhiên Đinh Hạo sẽ lựa chọn đợi một thời gian rồi mới hành động, rốt cuộc nếu có thể tránh được việc chạm trán với tam tông Đạo Môn này, vậy nhất định sẽ tiết kiệm được rất nhiều sức lực, nhưng hiện tại nếu tam tông Đạo Môn đã biết địa điểm cất giấu bảo vật, cho dù hiện tại chìa khóa cũng không ở trong tay bọn họ, thì bọn họ cũng sẽ quyết không chịu để yên.
Nhất định sẽ canh giữ ở địa điểm cất giữ bảo vật, còn về phần bọn họ sẽ canh giữ ở nơi nào trong bao lâu, thì không phải chuyện mà Đỉnh Hạo có thể đoán được, ý kiến của bên này là lập tức hành động, ý kiến của bên kia là rời đi này Doanh Châu, đợi một thời gian rồi mới đến nơi đó.
Một lát sau, tam tông Ma Môn này thương lượng một chút, dường như đã thống nhất ý kiến, tam tông Ma Môn mỗi tông có một phiếu toàn lực, Vô Cực Ma Tông chiếm một phiếu, mà Nguyên Ma Cung và Hoa Gian phái còn lại thì hai tông có một phiếu.
Tổng cộng có năm phiếu, tuỳ thuộc vào số phiếu nhiều ít thế nào để quyết định cách hành động, nghe được cách nói kia của Nhiếp Thiên, Đỉnh Hạo khẽ gật đầu, cũng không nói thêm lời nào.
Lại qua mười lăm phút, Đinh Hạo nghe mấy vị trưởng lão kia vẫn luôn không ngừng nói gì đó, một lát sau, Đinh Hạo có hơi cạn lời rồi, hoá ra bốn phiếu này đã được định sẵn, đã là quyết định xong ý kiến cả rồi, ngoại trừ Luyện Nguc Ma Tông ra, cuối cùng mấy tông khác đều quyết định không quay về, mà lập tức ra tay ngay hiện tại.
Mà ngay cả Đỉnh Hạo bên này có lên tiếng, nói ra quyết định của chính mình đi nữa, cũng sẽ không có tác dụng gì, nhưng Đinh Hạo cũng không nói lời nào, thật ra ở tận sâu trong đáy lòng, Đỉnh Hạo cũng cho rằng hành động lúc này và hành động sau này cũng không có gì khác nhau.
Nếu như tam tông Đạo Môn có ý đồ,
vậy thì tung tích của nhóm người chính mình sẽ hoàn toàn trốn không thoát sự truy lùng của bọn họ, cho dù hiện tại có trở về trong tông từng người, nếu như muốn cùng nhau hành động, vẫn sẽ để lộ tiếng gió, không có khả năng che giấu được người trong Đạo Môn.
Trong Đạo Môn có ke tạo phản, giữa Ma Môn cũng không có khả năng hoàn toàn đều là một lòng, cho nên sớm muộn gì hoàn toàn đều không có gì liên quan.
Đi tới bên cạnh Đinh Hạo, Nhiếp Thiên cười khổ một tiếng, mở miệng nói: “Lúc đầu ta còn tưởng rằng một phiếu của Vô Cực Ma Tông các ngươi là mấu chốt chứ, nào biết rằng hoàn toàn là không cần.
Ừm, một khi đã như vậy, hành động sớm một chút thì cứ hành động sớm một chút đi, dù sao thực lực của chúng ta bên này cũng không kém bao nhiêu so với Đạo Môn bên kia.” Cười ha ha, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Nhiếp lão nghĩ như vậy là được rồi, chiến thì chiến đi, ai còn sợ bọn họ thất bại, huống hồ ba chiếc chìa khóa đều ở trong tay chúng ta, còn chưa hề ra tay, nhưng thật ra chúng ta cũng đã nắm giữ thế chủ động.
Nếu có thể trong lần cướp đoạt này, cho tam tông Đạo Môn một lần bị thương nặng, cũng vẫn có thể xem là một chuyện vui mừng!”
Khi Đinh Hạo và Thiên Yêu Nhiếp Thiên đang nói chuyện, nhóm người ma đạo này đã nói đi là đi, chỉ thấy trong phút chốc, mọi người đều đã chờ xuất phát, trên mặt mỗi người đều đằng đằng sát khí!
Liếc mắt nhìn bọn họ một cái, Đinh Hạo trầm giọng một chút, mở miệng nói: “Các vị tiền bối không cần cứ đi như vậy, chúng ta có thể lại chờ thêm mấy ngày, hiện tại chẳng những là tam tông Đạo Môn, mà ngay cả những thế lực khác cũng tới nơi đây, nếu như hiện tại chúng ta gây chiến với Đạo Môn ở đâu đó, thì những thế lực kia nghĩ bằng đầu ngón chân thôi, cũng có thể biết bảo tàng ở nơi nào, đến lúc đó, lại phải rước lấy mấy việc khác!”
Lời này vừa nói ra, mấy trưởng lão của Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung liếc mắt nhìn tới bên này một cái, sau đó lại nhỏ giọng thảo luận điều gì, một lát sau, Phạm Kỳ Thần của Kiếm Ma Cung kia nói: “Như vậy cũng được, mọi người tạm thời đợi chờ mấy ngày nữa, chúng ta truyền đi một ít tin tức giả, làm cho một vài người khác không liên quan tốt nhất đều rời khỏi nơi đây.” Cười ha ha, Đỉnh Hạo quay đầu nhìn kia Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, mở miệng nói: “Xem ra phải làm phiền Hướng lão rồi, chỉ cần Hướng lão rời khỏi nơi đây, xuất hiện ở địa điểm khác, tỷ như Trầm Hồi Cốc kia và ba nơi khác.
Những nhân vật như ruồi bọ đó tất nhiên sẽ nghe tin mà tới, nếu các vị trưởng lão Ma Môn lại thêm đem lực, vậy càng tốt!”
“Ý kiến hay, làm như thế này, không thể tốt hơn!” Phạm Kỳ Thần kia hiếm khi lên tiếng khen ngợi.
Những người còn lại trong ma đạo cũng đều nhìn về phía Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên với vẻ mặt lấp lóe..
Chương 689: Hành trình tầm bảo 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ở trong dãy núi Lan Lăng này, phần lớn mọi người đều đang cho rằng chìa khóa Thái Huyền ở trong tay Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, hiện tại sở dĩ đại đa số người còn chưa rời khỏi nơi đây, chính vì không xác định được bảo vật kia có còn ở dãy núi Lan Lăng hay không, nhưng nếu Hỏa Vân Tôn Giả xuất hiện ở mấy chỗ khác, sau đó để cho tam tông Ma Môn cố ý đánh lạc hướng, trên cơ bản nhất định sẽ lập tức làm bọn người kia dao động, sau đó toàn bộ sẽ đi theo tung tích của Hỏa Vân Tôn Giả. “Hướng lão chỉ cần xuất hiện ở những nơi khác trong một khoảng thời gian, dụ những nhóm người kia đi, sau đó lại trở về là được!” Vì đề phòng Hỏa Vân Tôn Giả này có ý tưởng khác, Đỉnh Hạo nhanh chóng lên tiếng bổ sung.
Cười ha ha một tiếng, Hỏa Vân Tôn Giả này khẽ gật đầu, nói: “Cho dù ta không tin tưởng Đỉnh Hạo ngươi, thì cũng tin tưởng Lục Bào, được rồi.
Ta đây sẽ lập tức xuất phát, coi như là ta bỏ chút sức lực vì chuyện này, dù sao thì chiếc chìa khóa trong tay ta vốn dĩ chính là giả!”
Nói xong những lời này, Hỏa Vân Tôn Giả đã bay lên trời, vừa mới đi được không xa lắm đã cười điên cuồng một tiếng, bay về hướng của Trầm Hồi Cốc kia.
Nghe tiếng cười điên cuồng kia của Hỏa Vân Tôn Giả, Đinh Hạo biết đây là Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên cố ý làm, chính là vì hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Quả nhiên, chỉ một thời gian ngắn sau đó, từ nơi mà Hỏa Vân Tôn Giả kia đã đi ra, đột nhiên xuất hiện mấy nhóm người, hét to rồi đuổi theo hướng đi của Hỏa Vân Tôn Giả, dãy núi Lan Lăng này, bốn phương tám hướng đều có người đóng quân, hiện tại vừa thấy Hỏa Vân Tôn Giả kia lại lần nữa xuất hiện, đương nhiên bọn họ sẽ không bỏ qua, đều bay đi theo sau Hỏa Vân Tôn Giả.
Nhìn thấy sự thay đổi như thế xảy ra, đám người Đỉnh Hạo ngơ ngác nhìn nhau, thầm nghĩ xem ra phương pháp này thật sự vô cùng có ích.
Sau ba ngày, vẫn còn ở tại địa điểm bàn bạc ban đầu.
Qua ba ngày chuẩn bị, các thế lực khác ở dãy núi Lang Lăng đã rời đi hết, chỉ còn lại hơn một nửa.
Mà sau khi Hỏa Vân Tôn Giả dồn hết sức hiện thân, gã cũng đi theo nhóm người đến Trầm Hồi Cốc, suốt chặn đường thu hút rất nhiều ánh mắt chú ý đến.
Mà người của Ma Môn Tam Tông càng cố gắng truyền tin tức nói rằng bảo tàng Thái Huyền thật sự chính là ở trong Trầm Hồi Cốc.
Ngay sau đó, suốt ba ngày qua chỉ thấy tám phương bốn hướng đổ dồn về dãy núi Lan Lăng Sơn, trong đó bao gồm cả rất nhiều môn phái cũng nhào đến.
Nhìn hướng những môn phái kia chạy như bay đến, chắc chắn họ đang muốn đến Trầm Hồi Cốc của Hỏa Van Tôn Giả.
Tới tận bây giờ, có thêm một chuyện ly kỳ xảy ra, đám Đạo Môn Tam Tông đã xác định được địa điểm bảo tàng mở ra trên dãy núi Lan Lăng này, đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa.
Chuyện phát sinh bất ngờ như thế khiến cho nhóm người Thiên Sát Ma Cung vui mừng cảm ơn trời đã giúp mình, lập tức kêu la nên bắt tay hành động.
Nhưng Đỉnh Hạo đang lãnh đạo nhóm người Vô Cực Ma Tông, nên bác bỏ đề nghị này của Thiên Sát Ma Cung.
Một mặt, vì Hỏa Vân Tôn Giả còn chưa về, mà lúc Hỏa Vân Tôn Giả rời đi, Đinh Hạo đã từng nói với gã, bản thân sẽ chờ gã về mới xuất phát.
Còn một mặt khác, Đỉnh Họa cảm giác chuyện liên minh Đạo Môn Tam Tông biến mất quá kỳ lạ, chắc chắn việc này không đơn giản.
Có thể, Đạo Môn Tam Tông đang có kế hoạch khác, khi mọi chuyện vẫn chưa rõ ràng thì Đinh Hạo không thể làm việc tùy tiện được.
Hôm sau, mọi người lại tán thành với ý kiến của Đinh Hạo, tuy vẫn còn người rất sốt ruột nhưng vẫn kìm lại, đợi đến ngày thứ ba, Hỏa Vân Tôn Giả vẫn không có chút tin tức nào phan hồi lại, mà nhóm người Đạo Môn Tam Tông kia ban đầu còn chiếm giữ ở miệng bảo tàng cũng không thấy có tín hiệu gì.
Kể từ đó, người Ma Môn đứng ngồi không yên.
Có rất nhiều người đề nghị lập tức hành động, trừ Luyện Ngục Ma Tông có quan hệ với nhóm Đinh Hạo cho nên không có bàn tán gì nhiều, còn các môn phái khác đều yêu cầu họ phải xuất phát ngay lập tức.
Đinh Hạo thấy nhóm người cùng chung ý kiến này càng ngày càng nhiều, nhưng vẫn giữ vững suy nghĩ của mình như núi, lạnh lùng và vô tình im lặng, thậm chí họ đến hỏi cũng không thèm nhìn.
Ngồi bên cạnh Đinh Hạo có hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, thỉnh thoảng họ dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú vào những kể dùng bạo lực đòi vào hỏi.
Những kẻ này không có lòng kiên nhẫn, chỉ muốn vào để trách nhóm người Ma Môn của Đinh Hạo thôi, nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo thấy xương của Huyết Ma Liệt Sơn Huyết Hồng và Huyền Thiên Chân Nhân đều chùn bước, cười cười, rồi lùi ra ngoài.
Chương 690: Hành trình tầm bảo 3
Chuang 691: Hết cách 1
Chuang 692: Hết cách 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Không biết qua bao lâu, Đinh Hạo nhìn hai ngón tay liên tục quay vòng tròn, đành hồi Lục Bào Lão Tổ vẫn đang siêng năng tu luyện ở U Minh Quỷ Chỉ: “Lão Tổ?”
“Hả, có chuyện gì?” Lục Bào Lão Tổ ngạc nhiên quay đầu nhìn Đinh Họa, hỏi lại.
“Nếu hôm nay, Hướng tiền bối không về nữa, thì ngày mai chúng ta xuất phát vào cửa động của bảo tàng Thái Huyền, ông xem được không?” Đinh Hạo bật cười lớn, hỏi lại.
Lục Bào Lão Tổ nhẹ gật, rồi gãi gãi đầu ngại ngùng cười, nói: “Không sao hết, ban đầu ngươi đang lo nghĩ cho Lão Tổ, Lão Tổ đã quên mất lão tiểu tử Hỏa Vân đó rồi, khà khà, ngươi cứ quyết định đi, Lão Tổ ta cũng không có ý kiến gì.”
Đỉnh Hạo thấy Lục Bào Lão Tổ đã tán thành ý kiến của mình, cũng không hỏi thêm nữa, dù sao ý kiến phản đối trong liên minh Ma Môn càng lúc càng lớn, dù bản thân đã cố ý kéo dài hơn một ngày.
Nhưng nếu hắn không có câu trả lời, sợ liên minh này sẽ không tiếp tục đoàn kết như trước nữa, bây giờ bản thân hỏi Lục Bào Lão Tổ cũng là muốn sơ lược lại cảm nhận của mình với những lời phản đối trong Ma Môn, nếu hôm nay Hỏa Vân Tôn Giả không trả lời lại, thì họ sẽ hành động như kế hoạch vào ngày mai.
Hai người Đinh Hạo và Lục Bào Lão Tổ khi nói chuyện không cố ý hạ giọng, cho nên mấy người ở trong Vô Cực Ma Tông và mấy Tông khác đang chú ý ở đây cũng nghe rõ toàn bộ nội dung cuộc đối thoại của bọn họ.
Ngay sau đó, đám người còn không cam tâm, thậm chí đang tức giận cũng yên lặng lại, không tiếp tục la hét âm i nữa.
Sau hai canh giờ, đôi mắt của Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ sáng lên, lạnh lùng quát: “Về rồi.”
Giọng quát vừa vang lên, sắc mặt của mọi người hơi giật, nghiêng tai nghe ngóng, trừ Huyết Ma Liệt Sơn ra thì ai cũng vội vàng nghe ngóng xung quanh.
Lòng nghỉ ngờ vừa nổi dậy, họ định đi hồi nhưng đột nhiên biểu cảm lại dãn ra, mọi người đang rất cẩn thận nghe ngóng xung quanh, ánh mắt nghỉ ngờ cũng đổi sang ngạc nhiên, liếc về phía Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ vẫn lạnh lùng ngồi ở kia.
Không lâu sau, một đám mây lửa bay đến đây, tốc độ rất chậm và im lặng.
Nơi đám mây lửa kia bay qua, không khí xung quanh đoạn đường đó đều phát ra tiếng xì xì, đến khi đám mây lửa hạ xuống, mặt đất ẩm ướt cũng nhanh chóng khô lại, đất vàng bắt đầu khô nứt, vỡ ra.
Lúc mọi người vừa cảm nhận được hơi nóng phả vào mặt, đám mây lửa kia lại biến mất rồi xuất hiện bóng hình cao to của Hỏa Vân Tôn đứng dưới ánh mặt trời.
Mọi người thấy Hỏa Vân Tôn Giả đi thẳng đến cạnh Đinh Hạo, nhếch miệng cười với Lục Bào Lão Tổ, rồi quay sang cười cười với Đỉnh Hạo nói: “Ta ở lại Trầm Hồi Cố ba ngày, thỉnh thoảng quanh quẩn xung quanh, quậy banh chành các thế lực khác.
Chỉ đến hôm nay, phát hiện mấy kẻ đến sớm chỉ là một ít tán tú nhốn nháo, mới lén trốn về xem như không phụ sự nhờ vả của ngươi rồi!”
Đỉnh Hạo bật cười lớn, tỏ ý Hỏa Vân Tôn Giả cứ ngồi tự nhiên, rồi mới nói: “Hướng lão làm rất tốt, bây giờ đa số các thế lực trên dãy núi Lan Lăng này đã bị ông chuyển hết sang Trầm Hồi Cốc rồi, mọi thứ đã sẵn sàng chỉ còn đợi ông quay về, chúng ta lập tức xuất phát.”
Đỉnh Hạo vừa nói đến đây, Hỏa Vân Tôn Giả thấy hơi ngượng, nên cười ha hả vài tiếng để giấu đi sự xấu hổ của mình.
Đỉnh Hạo nghiêng đầu nhìn sang đám lính Ma Môn của những Tông khác vẫn đang để ý đến nơi này, nói: “Thế thì, chúng ta lập tức lên đường thôi.”
Mấy người trong Tông thấy Hỏa Vân Tôn Giả xuất hiện, cũng chỉ đợi Đinh Hạo nói ra những lời này, bây giờ nghe Đinh Hạo nói rồi, cũng cấp tốc hành động.
Một lát sau, toàn bộ đã sẵn sàng, có mấy người bay lên không trung trước, đưa mắt nhìn nhóm Đỉnh Hạo rồi bay thẳng đến cánh cửa thật sự của bảo tàng Thái Huyền đang mở của dãy núi Lan Lăng.
Còn Đinh Hạo cười ha hả, rồi nhẹ gật đầu với nhóm Vô Cực Ma Tông rượt theo bước chân của Thiên Sát Ma Cung và Kiếm Ma Cung.
Sau nửa canh giờ, cả đám liên minh Ma Môn đều dừng lại hai bên vách đá để quan sát xung quanh.
Đỉnh Hạo đến sau, cũng không vội vã lấy chìa khóa mở cửa động mà đi vòng quanh xung quanh quan sát một hồi, lúc này khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười rét lạnh.
Đúng như dự đoán, Đạo Môn Tam Tông kia có suy tính khác.
Đinh Hạo vừa thấy đã phát hiện ra xung quanh có ba bốn trận pháp bị ẩn, những trận pháp này đều không có bất kỳ tác dụng phòng ngự hay tấn công nào.
Nó chỉ có chức năng báo hiệu cho các cơ quan khác, chỉ cần gần phát ra tiếng động lớn hoặc có người đi vào phạm vi của trận pháp thì những người bố trí trận pháp này dù đang ở trên đảo Doanh Châu cũng có thể phát hiện ra ngay.
@ @ @ Ÿ ñ {Œ ñ  @ @ @
Chuang 691: Hết cách 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hèn gì đám Đạo Môn Tam Tông kia đi dứt khoát như vậy, xem ra đã có kế hoạch khác rồi! Đinh Hạo cười lại, ngăn những người trong Ma Môn tiếp tục hành động, mà bắt tay phá trận.
“Toàn cố tỏ vẻ bí mật!” Đúng lúc, mọi người nghe tiếng Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma Cung càu nhàu.
Vừa rồi, Đinh Hạo đã cản nàng ta lại, nếu không nhờ Đinh Hạo lên tiếng cản lại, nàng ta đã bước vào trận pháp để người ta phát hiện hành động bên này rồi.
Mà sau khi Đinh Hạo giải thích hành động của mình, nàng ta vẫn không tin, nhưng không phải ai trong Kiếm Ma Cung cũng bất lịch sự như thế, Phạm Kỳ Thần đứng bên kia khẽ quát nàng ta một tiếng, nàng ta mới dừng động tác của mình lại nhưng vẫn mỉa mai mấy câu.
Nhưng lúc này, Đỉnh Hạo cũng chẳng thèm quan tâm nàng ta.
Hắn dồn hết chú ý vào hành động của mình, khu vực xung quanh đây được sắp đặt bốn trận pháp.
Tuy chức năng của bốn trận pháp này đều giống nhau là báo hiệu trước, nhưng mỗi nơi sắp xếp trận pháp lại khác nhau, hơn thế nữa xung quanh bốn trận pháp này do các trận pháp cỡ nhỏ dính chùm dính chập lại tạo thành.
Nếu không nhờ Đinh Hạo cẩn thận để ý kỹ lưỡng, xém xíu nữa đã không phát hiện ra mấy cái trận nhỏ kia dính lại với nhau, lỡ hành động tùy tiện sẽ đánh động với người lập trận bên kia, hành động về sau chắc chắn cũng phải thất bại trong phút chốc.
Mấy Tông của Ma Môn thấy Đinh Hạo cẩn thận từng chút một như thế, mắt cũng tỏa sáng nhìn đồng tác của hắn.
Trong đó có một ít người hiểu về trận pháp, ánh mắt của họ càng không chớp nhìn Đinh Hạo sau khi nghe lời hắn giải thích, sự khinh bỉ của họ với Đỉnh Hạo đã biến mất.
Khu vực này trở nên yên tĩnh đến lạ thường, mọi người đều dùng đôi mắt lấp lánh nhìn Đỉnh Hạo vừa làm vừa giải thích từng hành động của mình cho họ nghe.
Trong mấy người đó, có rất nhiều người đạt trình độ xuất sắc trên lĩnh vực trận pháp, thậm chí ít người còn thua một xíu với Thiên Yêu Nhiếp Thiên thôi.
Mặc dù vậy, Thiên Yêu Nhiếp Thiên cũng chẳng phát hiện bí mật bị che khuất trong trận pháp này, huống hồ là họ.
Tình trạng này là vì họ chỉ nghiên cứu các trận pháp tấn công và phòng ngự, chứ chưa bao giờ chạm đến mấy loại trận pháp báo động, dò xét kiểu này, cho nên họ mới không nhận ra.
Mà Đỉnh Hạo lại khác, lúc ở Vô Cực Ma Tông, Đinh Hạo đã rất chăm chú nghiên cứu nền móng các trận pháp, nên đã đọc đủ loại trận pháp có chức năng khác nhau.
Sau này khi tiếp xúc với công pháp thật sự của Vô Cực Ma Tông, hắn càng bị cuồng, hắn cầm những trận pháp mình có thể giải được và nhìn thấy ra nghiên cứu thật cẩn thận, mới tìm được mấy trận pháp hiếm gặp thế này.
Qua nửa canh giờ, trán của Đỉnh Hạo cũng toát ít mồ hôi, hắn mới thở phào lau mồ hôi trên trán, nói: “Được rồi, bây giờ không còn chuyện gì nữa, không ngờ trong Đạo Môn Tam Tông còn có một trận pháp tông sư như thế.”
Đúng lúc hành động của Đinh Hạo lọt vào trong mắt của người lập trận pháp chưa thuần thục, họ chỉ thấy hắn đang thay đổi vị trí mấy viên nham thạch và nhổ vài lùm cây tạp nhạp mà thôi.
Hoàn toàn không hao chút sức lực nào, nên hắn ta cũng không biết Đinh Hạo đã dùng nửa canh giờ đó làm gì mà thấy mệt mỏi đến vậy.
Chỉ có vài người trong nghề mới biết Đinh Hạo rất chuyên nghiệp và thông minh, nhưng vẫn chọn im lặng không kể với ai.
“Tiểu tử đúng là biết dát vàng lên mặt, nếu thật sự có trận pháp ở đây sắp xếp lớn đến vậy, một mình ngươi làm sao phá giải được?” Trong Thiên Sát Ma Cung có hai người tên Hận Thiên, Hận Địa, họ đều là những kẻ rất nóng tính, mà những loại người như thế sẽ không bất cứ nghiên cứu gì về trận pháp.
Hận Thiên nghe Đinh Hạo nói thế, cười khẽ, mỉa mai nói.
Đỉnh Hạo lắc đầu, rét lạnh nói: “Ke tầm thường vẫn tầm thường, không hiểu thì bớt múa miệng, dù ta có giải thích với ngươi, ngươi cũng có hiểu được thứ ta nói là cái gì đâu!”
“Ngươi…?” Làm sao, Hận Địa nghe không hiểu lời nói của Đỉnh Hạo đầy mỉa mai mình chứ, lúc hắn ta định mở miệng cãi thì phát hiện bản thân thật sự hoàn toàn chẳng biết một tí gì về trận pháp cả, không biết nói gì, cho nên cứ há miệng rộng không thể nói lời tiếp theo.
Phạm Kỳ Thần của Kiếm Ma Cung nhả tẩu thuốc ra, cười khà khà, nhìn Đinh Hạo hỏi: “Nếu trận pháp đã giải, chắc có thể mở cửa động ra rồi chứ?”
Còn Hận Địa đang muốn nói nữa, nghe Phạm Kỳ Thần hỏi xong, lập tức ngậm miệng, lạnh lùng liếc Đinh Hạo.
“Tất nhiên rồi! Mọi người đợi một lát!” Đinh Hạo cười ha hả, ung dung rời khỏi một nham thạch đang nhô cao, bước vào trong, trong tay xuất hiện một chiếc chìa khóa có có hình dáng cũ kỹ và kỳ quái được làm bằng chất liệu đặc biệt.
Phạm Kỳ Thần vừa nhìn đã nhận ra, chìa khóa của Đỉnh Hạo đang cầm trên tay có rất nhiều chỗ giống với chìa khóa Thái Huyền mà ông ta đang giữ.
Chuang 692: Hết cách 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đinh Hạo mò mẩn cục nham thạch bên cạnh một lúc, mới cắm chìa khóa vào trong lỗ.
Sau đó, lại di chuyển đến một bên cục nham thạch khác, rồi đến cục thứ ba, Đinh Hạo đều làm y một động tác là dùng một chìa khóa khác cắm vào trong lỗ đó.
Ban đầu, mọi người chưa cảm nhận được cái gì.
Họ đang nghi ngờ sao chẳng có gì thay đổi xảy ra, thì đột nhiên mặt đất dưới chân họ rung lên, mang theo đó là tiếng nổ cực lớn như trời sập vang lên.
Toàn bộ dãy núi Lan Lăn dường như sống dậy, tốc độ run như quái thú tức giận, cục nham thạch lớn ở hai bên vách đá liên tục ném vào nhau, dọa cho đám người trong Ma Môn đang bám trên đó đổ mồ hôi lạnh, hoảng loạn tránh xung quanh.
Mà lúc này, bóng hình của Đỉnh Hạo không đứng yên, nhanh như chớp rút chìa khóa đã kham vào trong lỗ ra, sau đó cơ thể nhảy đến cục nham thạch khác cũng rút chìa khóa kia ra.
Dù có lấy được bảo tàng Thái Huyền đi nữa, thì cứ cách năm trăm năm sẽ có Lễ Tuyền xuất hiện, đương nhiên Đỉnh Hạo không thể cho người khác được lợi lộc gì rồi.
Theo tiếng nổ vang dội kia, năm cánh cửa động khổng lồ chậm rãi xuất hiện trước mặt Đinh Hạo, tuy lần trước hắn đã đối mặt với chuyện giống thế, nhưng dù vậy vẫn khiến Đinh Hạo ngạc nhiên với năm cái cửa động đột ngột xuất hiện này. “Ha ha ha ha ha ha!” Đúng lúc này, không trung vang lên một tiếng cười to, thêm vào đó rõ ràng trong tiếng cười không chỉ có một người.
Khi tiếng cười liên tục lan rộng ra, thì trong không trung đột ngột xuất hiện hơn mười cái bóng.
Đám người này là Đạo Môn Tam Tông, bọn họ quay lại rồi!
Do tiếng nổ vừa rồi to quá nên ngay cả Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ cũng không phát hiện ra tiếng động của đám người này.
Nhưng bản thân đã phá giải các trận pháp dò xét và báo động trước rồi, cớ sao bọn này còn tìm đến được đây?
Đinh Hạo cũng hơi khó hiểu!
“Vừa rồi ai đã phá trận pháp Thiên Linh của ta?” Trong đó, có một ông cụ có lông mày dài đến ngực giận dữ gầm lên.
Lần đầu tiên, Đỉnh Hạo gặp người này, trông tu vi của ông ta cũng đã đến Hợp Thể sơ kỳ rồi, có ve như lại có viện quân gia nhập vào Đạo Môn Tam Tông rồi.
“Thì ra là trưởng lão Diêu Đống của Thanh Vân Tông đây mà, không ngờ lão già hồ đồ như ông cũng rời núi rồi!” Thiên Yêu Nhiếp Thiên cười ha hả, quát lại.
Diêu Đống! Đinh Hạo từng nghe danh người này rồi, người ta đồn ông ta là kẻ đứng đầu trong việc sắp xếp trận pháp của Thanh Vân Tông, có vẻ như cái trận pháp thăm dò và báo động bị bản thân phá khi này là do người này lập nên rồi.
“Nhiếp Thiên? Sao ngươi cũng ở đây? Á à, ta quên mắt, bây giờ ngươi đã xưng huynh gọi đệ với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên rồi!” Người tên Diêu Đống kia đang nói đột nhiên ngừng lại một chút, rồi tỏ ve nghỉ ngờ hỏi tiếp: “Lẽ nào, trận pháp do ta sắp đặt bị người phá à, nhưng mà chuyện này đâu phải chuyên môn của ngươi?”
Thiên Yêu Nhiếp Thiên lắc đầu, cười nói: “Dĩ nhiên không phải ta ra tay rồi, ta thật sự không rành mấy cái trận pháp không cao sang như thế, khà khà.”
Tuy Nhiếp Thiên châm chọc như vậy, nhưng người tên Diêu Đống kia cũng chẳng tức giận, ánh mắt lướt qua đám người Ma Môn bên này, càng nghỉ ngờ hỏi: “Tuy bên các ngươi có vài cao thủ trận pháp, nhưng ta cũng chưa nghe danh tiếng hết, thế ai là người giải trận, Nhiếp huynh nói đi được không?”
Thiên Yêu Nhiếp Thiên gật nhẹ đầu, rồi nói: “Tuy ta chẳng có chút cảm tình với Thanh Vân Tông của các ngươi, nhưng dù sao ta với ngươi cũng có xíu quen biết.
Sau đó, Thiên Yếu Nhiếp Thiên quay đầu chỉ vào Đinh Hạo, nói tiếp: “Tên tiểu tử này nè, bất ngờ chưa.” “Thật là anh hùng trẻ tuổi, ta cũng không ngờ được trận pháp bản thân đã sắp xếp vất vả như thế, lại bị một tên tiểu tử giải được.
Tiểu tử, ngươi tên gì?” Diêu Đống của Thanh Vân Tông cảm thán, hỏi.
“Đinh Hạo.” Đỉnh Hạo lạnh lùng, đáp.
Diêu Đống gật nhẹ đầu rồi nhìn Đỉnh Hạo thật lâu, mới ngạc nhiên thốt lên: “Thì ra là ngươi! Hèn gì, gần đây trong Thanh Vân Tông của ta rất hay nghe đồn về cái tên Đinh Hạo này.
Ngươi có chút mưu mô đấy!”
Đỉnh Hạo nghe ông ta nói thế, cũng chẳng đổi sắc mặt, không vui vẻ gì nhìn Diêu Đống nói: “Có một câu hỏi tiểu tư muốn thỉnh giáo, không biết Diêu tiền bối có bằng lòng giải đáp không?”
“Xin mời!” Diêu Đống bật cười, nói.
“Vừa rồi ông nói rằng, tiểu tử ta đây đã phá được trận pháp Thiên Linh của bản thân rồi, cớ sao các ngươi lại tìm được đến đây nhanh đến vậy? Chẳng lẽ, ông không chỉ đặt trận pháp ở đây thôi sao, nhưng ta đã nhìn rất kỹ xung quanh lại chẳng phát hiện được dấu vết trận pháp nào ở nơi khác, tiền bối có thể giải thích nghi ngờ của ta không?” Đỉnh Hạo hỏi.
@ @ @ Ê ñ Œ3 ñ Ñ @ @ @








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







