[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 68 : cam nhận trong lòng 1 (c671-c680)
❮ sautiếp ❯Chương 676: cam nhận trong lòng 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thật ra thì trong đám người này, không chỉ là người của Ma Môn Tam Tông thường xuyên giao thủ với Đỉnh Hạo, mà cả người của Thanh Vi Tông cùng với Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông cũng đều đã nghe qua về tốc độ của Đinh Hạo.
Chẳng qua dù sao nghe nói cũng chỉ là nghe nói mà thôi, bọn họ cũng chưa từng nghe thấy tận mắt, cho nên vẫn luôn không tin tưởng.
Thế nhưng bây giờ sau khi bọn họ đã tận mắt nhìn thấy, thì chẳng còn một ai còn nghỉ vấn gì nữa, còn lại chỉ là sự ngạc nhiên tràn ngập, bọn họ cho tới lúc này cũng chưa từng nghĩ đến tốc độ phi hành của Đỉnh Hạo đã đạt đến mức độ này rồi.
Mà hai vị trưởng lão của Thanh Vi Tông kia cũng có chút sững sờ, hai người liếc mắt nhìn nhau, đồng thời gật đầu một cái, sau đó phân làm hai hướng cùng vọt về phía Đinh Hạo.
Xem ra sau khi biết tốc độ của bản thân không sánh bằng Đinh H, hai người này đang nghĩ tới biện pháp chặn Đỉnh Hạo lại.
Chẳng qua là hai người vừa mới xuất phát, vẫn còn chưa tới được bên cạnh Đinh Hạo, đã đồng thời hét lên hai tiếng kinh hãi, giống như là gặp quỷ giữa ban ngày vậy, bọn họ chợt lui lại phía sau mấy trượng, giống như là những con chó nhà có tang mà chạy về phía đám người Ma Môn Tam Tông đang đứng.
Thì ra vào đúng lúc đó, hai người Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ và Huyết Ma Liệt Sơn vừa rồi nghe thấy tiếng huýt sáo của Đinh Hạo đã nhanh chóng chạy tới đây, mà khi hai người vừa tới đã nhìn thấy tình cảnh của Đinh Hạo.
Cũng chính là bởi vì biết hai người sẽ tới cho nên Đinh Hạo mới không vội vã chạy trốn, cho nên hiện tại mới xuất hiện màn hí kịch như thế này.
“Lại là đám người Vô Cực Ma Tông các ngươi, làm sao mà nơi nào cũng nhìn thấy các ngươi thế hả!” Lúc này, Triệu Trường Phong của La Phù Song Sát Ma Môn Tam Tông mặt mày âm trầm lên tiếng.
Đỉnh Hạo cười lớn một tiếng, sau đó hắn mới lên tiếng: “Ngươi cho rằng bọn ta muốn gặp phải Ma Môn Tam Tông các ngươi sao, còn không phải Ma Môn các ngươi cả ngày chạy loạn như ruồi vậy, mặc dù bọn ta có không muốn, nhưng các ngươi cứ bay qua bay lại trước mặt bọn ta, không có cách nào mới đành phải nhìn một chút thôi!”
“Đúng vậy, hi vọng lũ con ruồi các ngươi bay đi càng sớm càng tốt, tránh cho ở đây một hồi nữa lại không bay đi được!” Lúc này, phía sau bỗng truyền đến giọng nói của Thiên Yêu Nhiếp Thiên.
Không cần suy nghĩ Đinh Hạo cũng biết, đám người Độc Ma và đội ngũ của Luyện Ngục Ma Tông cũng đã chạy tới rồi.
Sau khi hai bên nhân mã của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông đáp xuống, cộng thêm người của người của hai tông Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, thực lực của Ma Môn đã mạnh hơn một chút so với Tam Tông Đạo Môn.
Khi nhìn thấy người của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma tông đã xuất hiện, Hạ Tri Chương của La Phù Tông trầm giọng nói: “Ở đây không có chuyện øì liên quan tới Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông các ngươi, các ngươi tốt nhất đừng nhúng tay vào.” Đỉnh Hạo nở nụ cười lạnh lão, hiện tại nhìn thấy thực lực bên này mạnh mẽ, đương nhiên sẽ không có ý định để cho Đạo Môn Tam Tông được lợi quá mức, Đinh Hạo lập tức nháy mắt ra hiệu cho Huyết Ma Liệt Sơn và đám người Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, mấy người này không cần Đỉnh Hạo phân phó cũng đều đã biết bây giờ nên làm gì.
Huyết Ma Liệt Sơn và đám người Lãnh Tồn Vũ Huyền Thiên Chân Nhân nhanh chóng giải tán ra xung quanh, âm thầm vây quanh nhân mã của Đạo Môn Tam Tông từ bên ngoài.
Bởi vì chuyện của Tưởng Lãng lúc trước, xem như Vô Cực Ma Tông thiếu Tịch Diệt Tông một ân tình, hơn nữa, Hàn Hoành Chí của Tịch Diệt Tông cũng xem như khách khí với đám người Đinh Hạo.
Đặc biệt là Huyết Ma Liệt Sơn, dù sao đi nữa, Đỉnh Hạo cũng sẽ nể mặt mũi của Huyết Ma Liệt Sơn, sẽ không giao Tưởng Lãng ra, nếu thật sự phải tính thì chính là Huyết Ma Liệt Sơn nợ Hàn Hoành Chí một ân tình.
Hiện tại nhìn thấy Tịch Diệt Tông gặp nạn, mà hiện tại nhìn biểu hiện của Đinh Hạo, tựa hồ cũng cố ý muốn cho Đạo Môn Tam Tông đả kích một lần, Liệt Sơn đương nhiên sẽ không do dự.
Còn về đám người Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, lần trước bị Đạo Môn Tam Tông liên thủ vây công ở trong huyệt động, cũng đang tích đầy một bụng tức, còn tiêu hao rất nhiều chân khí của ông ấy.
Hiện tại tất nhiên ông ấy cũng sẽ không do dự, chỉ trong chớp mắt đã có thể lướt qua một khoảng thật lớn, tiến tới con đường Đạo Môn Tam Tông rút lui, mắt lạnh nhìn đám người Hạ Tri Chương, sắc mặt không tốt lắm.
Tình thế luôn phát triển ngoài dự đoán của mọi người, người của Đạo Môn Tam Tông vừa nãy còn ở đây diễu võ dương oai, bây giờ có thêm Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma tông đột nhiên gia nhập, bọn họ ngay lập tức lâm vào thế yếu, có lẽ bọn họ cũng không thể nghĩ tới sẽ có sự thay đổi nhanh như vậy.
Chương 677: Cảm nhận trong lòng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Gần như trong nháy mắt, người của hai tông Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông, đã phản kích vây công, ai cũng cười lạnh nhìn bọn họ.
Hiện tại khu vực này đã biến thành ba cung tròn, cung tròn trung tâm chính là người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, bây giờ còn đang cẩn thận bố trí một tiểu trận để ngăn cẩn.
Bên ngoài chính là người Đạo Môn Tam Tông kết hợp với Thanh Vị Tông hình thành thành một vòng tròn, bao vây Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, nhưng bên ngoài cùng còn có Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông vừa mới tới, tạo thành một cái vòng tròn khác.
Nhìn kỹ thực lực của Đạo Môn Tam Tông, lại nhìn Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, Đinh Hạo cân nhắc một hồi, nhận ra rằng phía mình còn chưa chiếm được ưu thế áp đảo.
Tuy rằng so với Đạo Môn Tam Tông, thực lực bốn tông phái của bên mình sẽ có chiến thắng dễ dàng, nhưng nếu thật sự bắt đầu chém giết, chắc chắn cũng sẽ phải trả giá đại giới.
Nghĩ đi nghĩ lại, Đinh Hạo vẫn không muốn buông tha cơ hội ngàn năm có một này, lên tiếng nói: “Hàn tông chủ, lát nữa chúng ta ai cũng không cần nương tay, xuất thủ công kích toàn lực, có thể giữ lại người nào của Đạo Môn Tam Tông thì cứ giữ lại.” Cả đám người Hàn Hoành Chí vẫn luôn bị nghiền ép, sau khi nhóm người Đinh Hạo xuất hiện, cũng đã thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng đã chuẩn bị báo thù rửa hận, bây giờ nghe thấy Đinh Hạo nói như vậy, há có thể không muốn.
Ngang nhiên cười một hơi dài, Hàn Hoành Chí mở miệng nói: “Đa tạ tiểu ca ra tay tương trợ, ân tình ngày hôm nay Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông ta sẽ không quên, yên tâm đi, lần này nhất định phải đả kích Đạo Môn Tam Tông thật mạnh.
Nếu Thanh Vi Tông muốn dựa vào lực lượng của người bên ngoài, tiêu diệt Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông của chúng ta, xưng bá toàn bộ Doanh Châu, chúng ta đương nhiên sẽ không để bọn họ như nguyện.” Nghe Hàn Hoành Chí nói như thế, Đỉnh Hạo xem như đã biết rõ đầu đuôi chuyện này, có vẻ nguyên nhân gây ra chuyện này chính là bởi vì Thanh Vi Tông!
Cũng khó trách, hiện tại tông chủ của hai tông Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông đều bị đám người Đỉnh Hạo âm thầm xử lý, hiện tại hai tông này chắc chắn sẽ như rắn mất đầu, vô cùng hỗn loạn.
Mà lúc này, các môn phái ở bản địa Doanh Châu, cũng chỉ có tam tông là Thanh Vi Tông, Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, bởi vì Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông vẫn luôn có mối quan hệ thân thiết với nhau, nhận thấy rằng không bao lâu nữa, nhất định hai tông này sẽ chèn ép bọn họ không dám ngẩng đầu.
Nhân lúc Đạo Môn Tam Tông cũng đang ở đây, chắc chắn sẽ muốn nhân cơ hội tru diệt Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, sau đó giành lấy cơ hội ngàn năm có một ngay trước mắt, đoạt được địa vị bá chủ Doanh Châu.
Đỉnh Hạo khẽ cười, thầm nghĩ Thanh Vi Tông thật sự đang suy nghĩ viển vông, lạnh lùng nhìn thoáng qua bên đó.
Thời điểm nhìn thấy Chu Minh Diệu của La Phù Tông đang chiến đấu trong trận doanh, trong lòng Đỉnh Hạo càng lạnh lẽo hơn, cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay, dẫn đầu lao về phía Chu Minh Diệu.
Tuy rằng Đỉnh Hạo không nói một lời, nhưng hành động của hắn đã nói lân tất cả, cơ hồ ngay khi Đỉnh Hạo vừa mới động thủ, nhân mã các phe đã lập tức chiến đấu.
Bởi vì thực lực bên mình chiếm ưu thế nên Đinh Hạo cũng không để ý nhiều đến tình hình xung quanh, trực tiếp lao tới đến cạnh Chu Minh Diệu trong chớp mắt, ngay cả mấy cao thủ La Phù Tông bên cạnh Chu Minh Diệu đều đã bị mấy người của Tịch Diệt Tông và Luyện Ngục Ma Tông ngăn cản lại, bắt đầu chiến đấu với bọn họ ở phía trước Đinh Hạo.
“Đã lâu không gặp Chu huynh, vẫn còn nhớ lần trước ở đảo Bồng Khâm, Chu huynh phong thái vô song, khiến tại hạ kinh sợ chỉ có thể chạy trốn để bảo toàn mạng sống, không ngờ sau một khoảng thời gian ngắn lại có thể chạm mặt Chu huynh lần nữa, thật sự là may mắn.” Đi tới trước mặt Chu Minh Diệu, Đỉnh Hạo cũng không vội động thủ mà là nói ra những lời này trước.
Đối với ý tứ trong lời nói của Đỉnh Hạo, Chu Minh Diệu đương nhiên cũng hiểu rõ trong lòng, lần trước ở trên đảo Bồng Khâm, vì có hai người Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên can thiệp, cứng rắn cứu đi tam huynh đệ Minh Hải từ tay La Phù Tông bọn họ.
Lúc ấy Chu Minh Diệu vô cùng kiêu ngạo, còn cho rằng có thể bắt hai người Đỉnh Hạo lại, nhưng cuối cùng vẫn để cho hai người Đỉnh Hạo thong dong rời đi.
Hừ lạnh một tiếng, trường đao đột nhiên xuất hiện trong tay Chu Minh Diệu, nhìn Đỉnh Hạo và nói: “Ngươi cho rằng các ngươi có thể dễ dàng thắng được chúng ta sao?”
Đỉnh Hạo lắc đầu, bật cười, sắc mặt dần dần trở nên lạnh lùng, Ma Viêm của Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay bắt đầu chậm rãi ngưng tụ.
Chương 678: Cảm nhận trong lòng 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Chúng ta có thể thắng dễ dàng hay không thì ta không rõ lắm, nhưng ít ra ta có thể thắng ngươi dễ dàng, hơn nữa không ai có thể có cơ hội cứu ngươi!”
Đỉnh Hạo vừa nói xong thì lao tới trước nhanh như chớp, đột nhiên xuất hiện trước mặt Chu Minh Diệu, chém kiếm xuống.
Ma Viêm trên Nghịch Thiên Ma Kiếm thậm chí đi trước một bước, trước khi Ma Kiếm chém xuống, đã đáp xuống trước mặt Chu Minh Diệu, trong quá trình đó, từ một nhóm nháy mắt chia thành ba nhóm.
Đỉnh Hạo bây giờ, tu vi đã không còn như lúc ở trên Đoạn Hồn Sơn, cho dù lúc trước ở trên Đoạn Hồn Sơn, Đỉnh Hạo suýt chút nữa đã đánh bại Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông.
Huống chỉ tốc độ tiến bộ của Đỉnh Hạo luôn nhanh đến cực điểm, hiện tại Đinh Hạo thật đúng là không hề đặt Chu Minh Diệu vào mắt.
Mà Chu Minh Diệu, lần trước ở Đoạn Hồn Sơn đã bị Phùng Tinh Nhiên đả thương, tuy rằng nhìn thì có vẻ hiện tại tu vi đã khôi phục lại, nhưng tiến bộ cũng không nhiều, so sánh với Đinh Hạo bây giờ, chắc chắn đã bị bỏ lại phía sau.
Khi thấy ba nhóm Ma Viêm lao tới đây, sắc mặt Chu Minh Diệu khẽ biến, đột nhiên thu hồi trường đao trong tay, bỗng nhiên vặn người, miễn cưỡng tránh khỏi sự tập kích của Ma Viêm từ Đinh Hao.
Nhưng khi hắn ta vừa mới dừng lại, Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đỉnh Hạo đã chém thẳng vào đầu, nếu chỉ xét về tốc độ thì chênh lệch giữa hắn ta và Đỉnh Hạo càng lộ rõ, sao Đỉnh Hạo có thể để hắn ta dễ dàng né tránh như thế được.
Chu Minh Diệu rơi vào đường cùng, chỉ có thể vừa nâng lên khiên hộ thân, vừa giơ cao trường đao trong tay, ngăn cản đòn tấn công của Đinh Hạo.
Với một tiếng “keng”, khi đao kiếm va chạm, các mạch máu trên tay phải cầm đao của Chu Minh Diệu nổ tung, mà toàn bộ cơ thể đang từ trên cao hạ xuống thấp.
Đỉnh Hạo âm thầm cười lạnh trong lòng, không ngừng di chuyển, quỷ mị bắt kịp một lần nữa.
Nếu Chu Minh Diệu chịu buông tay cầm đao, có lẽ tay phải sẽ không run rẩy như thế, chỉ là hắn ta không cam lòng vứt đi binh khí trong tay mình, khi so sánh với Đinh Hạo, hắn ta không hề có lợi thế ở bất kì phương diện nào, cho nên mới tạo thành kết cục này.
Đỉnh Hạo cười lạnh, lại lao về phía trước, vẫn là chiêu thức đó, không hề hoa mỹ mà chém xuống.
Có thể chính là bởi vì sự chênh lệch đã được nới rộng, trong cuộc chiến với Chu Minh Diệu, hầu như Đinh Hạo không hề sử dụng các loại công pháp khác, cũng chưa dùng Huyền Băng Ma Viêm Quyết và Đồ Linh Ma Chỉ, chưa kể đến sức mạnh kinh thiên động địa của Tru Thần Diệt Thiên Quyết.
Cho đến bây giờ, hắn thậm chí chỉ sử dụng duy nhất một thân pháp, pháp quyết công kích hoàn toàn đều là lấy lực mà thắng, dù sao xét về mặt chân khí, giữa Chu Minh Diệu bây giờ và mình có sự chênh lệch không nhỏ, với cả thân thể mình mạnh mẽ, dùng loại công pháp nhất này mới thật sảng khoái nhất.
Lần này đã có vết xe đổ, Chu Minh Diệu rõ ràng phòng bị hơn nhiều, tấm khiên hộ thân nhàn nhạt chưa hề bị thu hồi, trường đao trong tay cũng không giống lúc ngăn cản vừa rồi, đã biến thành một vòng hình cung, mặt bên va chạm với Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đỉnh Hạo.
Dùng Xảo Kính để hóa giải sao? Đỉnh Hạo lạnh lùng nghĩ như vậy trong lòng, nhưng làm gì dễ ăn như thế, vốn kiếm đang muốn chém thẳng xuống dưới, bỗng nhiên giữa đường liền quét ngang, thời điểm Chu Minh Diệu vừa mới kịp phản ứng, tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm chợt nhanh hơn.
Không chờ Chu Minh Diệu đổi chiêu né tránh, thanh kiếm đã mạnh mẽ va chạm vào trường đao của hắn ta.
Đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, tấm khiên hộ thân của Chu Minh Diệu ảm đạm hơn rất nhiều, trường đao trong tay rốt cuộc không giữ được nữa, từ hư không rơi thẳng xuống đất, mà cánh tay phải của hắn ta đã ướt đẫm máu, có vẻ như ít nhất một nửa số kinh mạch đã bị cắt nát bởi sức mạnh của đòn tấn công này.
Đỉnh Hạo bật cười, lúc này căn ban không thèm để ý đến sự thống khổ của Chu Minh Diệu, hắn thu hồi Nghịch Thiên Ma Kiếm vào tay, lúc này tay không xông về phía Chu Minh Diệu, tay phải nắm chặt, một ngọn cương khí đen nhánh đột nhiên xuất hiện, sau khi thấy đôi mắt Chu Minh Diệu đã hồi thần, mới toàn lực đấm tới.
Chu Minh Diệu vừa mới khôi phục vài phần sức lực, đang định nhân cơ hội chạy trốn, đột nhiên phát hiện trước mặt mình xuất hiện một cái nắm tay đen nhánh thật lớn, không cần suy nghĩ, vội vàng giơ trường kiếm lên cản lại, nhưng lúc này hắn ta mới nhớ rằng trường kiếm của mình đã bị đánh rơi mất.
Rơi vào đường cùng, Chu Minh Diệu không còn cách nào khác, hiện tại muốn lấy ra pháp bảo khác thì cũng đã muộn, chỉ có thể dùng tay ngăn can cương khí trong nắm đấm của Đỉnh Hạo. ee@ôŒ@œ@@@®@
Chương 679: Khí thế hăng hái 1
hương 680: Khí thế hăng hái 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Bùm, bùm, bùm!” Theo ba tiếng tiếng phát ra, Chu Minh Diệu không ngừng lùi lại, khi lui về sau, sắc mặt Chu Minh Diệu càng thêm tái nhợt, trong miệng không kìm được phun ra rất nhiều máu tươi.
Mà Đỉnh Hạo lại dừng bước chân, không đuổi theo nữa, khuôn mặt lạnh lẽo nhìn Chu Minh Diệu không ngừng lùi lại.
Hai mắt Chu Minh Diệu tràn ngập cừu hận, cho đến khi cách Đinh Hạo năm sáu trượng, người mới ngừng lại, trên mặt hiện ra thần sắc điên cuồng nhìn Đinh Hạo, dùng thanh âm khắc cốt ghi tâm tràn ngập thù hận nói: “Mối thù ngày hôm nay, ngày sau tất báo, không chết không từ!”
Đỉnh Hạo cười gain, lạnh lùng nói: “Ngươi không có cơ hội đó đâu.”
Đỉnh Hạo vừa nói xong thì thi triển pháp quyết, pháp quyết vừa xuất hiện, chỉ là chợt lóe, liền biến mất không thấy, mà thân thể Chu Minh Diệu bỗng dưng nổ tung, hóa thành thịt vụn bay tứ tung, ngay cả linh hồn cũng không thể chạy thoát.
Kỳ thật vừa rồi Đinh Hạo đã dùng bí pháp, ấn sâu quyền cương của mình vào trong cơ thể Chu Minh Diệu, chỉ cần một kíp nổ là có thể kích nổ, pháp quyết cuối cùng, kỳ thật chính là kíp nổ, nếu không phải Chu Minh Diệu đang cực kì suy yếu, cũng có thể thoát khỏi sự công kích của pháp quyết này, sau đó hóa giải quyền cương đang ẩn giấu trong cơ thể mình, tất nhiên sẽ không sao cả.
Nhưng đáng tiếc vận may của hắn ta rốt cuộc cũng không đến, không thoát khỏi bàn tay của Đinh Hạo, cứ như vậy, Chu Minh Diệu đứng đầu trong nhóm đệ tử đời thứ ba của La Phù Tông, rốt cuộc chết dưới tay Đinh Hạo, hơn nữa Đinh Hạo diệt hắn ta quả thực là quá dễ dàng, không tốn bao nhiêu công sức.
Khi thấy Chu Minh Diệu chết dưới tay mình, Đinh Hạo bỗng nhiên cảm thấy có chút vô vị tẻ nhạt, theo lý thuyết khi chính tay mình giết Chu Minh Diệu, có lẽ trong lòng sẽ hơi kích động mới đúng, nhưng Đinh Hạo không hề có loại cảm giác này.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận mới hiểu được tại sao mình lại có cảm giác này, thì ra trong vô thức, hắn đã không còn so sánh mình với đệ tử đời thứ ba nữa.
Đối với đệ tử đời thứ ba của Đạo Ma Lục Tông, bất kể là Chu Minh Diệu hay Bạch Thanh Tâm, mình đã sớm không quan tâm tới bọn họ.
Tuy rằng xét về tu vi cảnh giới, Bạch Thanh Tâm còn cao hơn mình một bậc, nhưng nếu xét về thực lực chân chính, bọn họ đã bị mình bỏ lại phía sau từ lâu.
Ví dụ như trận chiến với Chu Minh Diệu hiện tại, hắn từ đầu đến cuối đều không hề dùng thực lực chân chính, nhưng hắn ta vẫn không thể thoát khỏi lòng bàn tay của mình.
Bây giờ bọn họ đã không còn là đối thủ cùng cấp bậc, cho dù giết Chu Minh Diệu, Đỉnh Hạo chắc chắn cũng sẽ không cảm thấy hưng phấn hay vui vẻ, bởi vì trong tiềm thức của Đỉnh Hạo, tự mình giết bọn họ là chuyện đương nhiên, bởi vì bọn họ vốn không cùng giai đoạn thực lực giống như mình.
Cũng vì thế, cho nên cái chết của Chu Minh Diệu khiến Đỉnh Hạo cảm thấy thật bình thường, trong lòng không hề khơi gợi một chút gợn sóng, thậm chí còn cảm thấy cuộc chiến này có chút vô vị tể nhạt, xem ra từ nay về sau, mình phải đánh giá lại vị trí của mình, không được xem mình là một trong số các đệ tử đời thứ ba nữa.
Trong khi Đinh Hạo còn đang tự hỏi, người của La Phù Tông rốt cuộc phát hiện Chu Minh Diệu đã chết, ánh mắt của La Phù Song Sát và đám người Hạ Tri Chương như muốn bốc hỏa, muốn liều mạng xông ra, tiêu diệt Đinh Hạo.
Chỉ là đối thủ của La Phù Song Sát chính là hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ, tuy rằng lần trước hai người Độc Ma và Lục Bào bị đả thương, không thể phát huy ra toàn bộ thực lực, nhưng ứng phó hai người La Phù Song Sát này, vẫn có vẻ tương đối dễ dàng.
Khi thấy La Phù Song Sát muốn công kích về phía Đỉnh Hạo, hai người Độc Ma và Lục Bào tất nhiên sẽ không để bọn họ như nguyện, hai người xuất lực cùng lúc, ép La Phù Song Sát ở yên tại chỗ.
Mà đối thủ của Hạ Tri Chương là Cố Kiệm của Luyện Ngục Ma Tông.
Thân thể Cố Kiệm mập mạp nhưng khi giao chiến lại sử dụng một loại thân pháp kỳ quái, tốc độ nhanh như tia chớp, chèn ép Hạ Tri Chương phải liên tục lui về phía sau, tuy rằng Hạ Tri Chương cũng có ý định công kích Đỉnh Hạo, nhưng lại không còn đủ sức.
Mấy người còn lại của Đạo Môn Tam Tông cũng đã nhìn thấy Đỉnh Hạo tru sát Chu Minh Diệu, nhưng đối thủ của bọn họ đều là nhân vật mạnh hơn bọn họ, căn bản không tới lượt bọn họ ra tay trả thù.
Sau khi tru sát Chu Minh diệu, Đinh Hạo bắt đầu có thời gian đánh giá xung quanh, vừa quan sát thì đã phát hiện phía mình quả nhiên đã hoàn toàn chiếm được thế thượng phong.
Bên trong có Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông triển khai phản công người của Thanh Vi Tông, người của Thanh Vi Tông đang cố hết sức để đối phó, nếu Xích Thành Tông không phái hai vị trưởng lão trợ giúp bọn họ, có lẽ sẽ có người không chịu đựng nổi, bị giết chết từ lâu.
hương 680: Khí thế hăng hái 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bên ngoài thì có người của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma tông, vây công hai đám người Xích Thành Tông và La Phù Tông, chiến đấu đến độ khí thế ngất trời.
Sau khi nhìn một lượt, phát hiện Ninh Độ Hư của Xích Thành Tông cũng không ở trong đám người, Đỉnh Hạo còn đang định nhân cơ hội này tiêu diệt luôn Ninh Độ Hư của Xích Thành Tông, nhưng lại phát hiện hắn ta cũng không đi theo người trong môn bọn họ đến đây, có vẻ có ý định ở bên Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông, Ninh Độ Hư thật sự một lòng với Bạch Thanh Tâm, vậy mà không hành động với người của môn mình.
Mà Phùng Tỉnh Nhiên là người duy nhất không xuất thủ trong cuộc chiến này, bởi vì các bên giao chiến, ngoại trừ Chu Minh Diệu vừa rồi bị Đinh Hạo tru sát, trong số mấy người của Đạo Môn Tam Tông tới đây rốt cuộc không còn ai khác là đệ tử đời thứ ba, nhưng Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông lại có vài người đệ tử đời thứ ba, đáng tiếc họ là đồng minh.
Vì thế, Phùng Tỉnh Nhiên phát hiện mình không có đối thủ, là cao thủ Hợp Thể kỳ, nếu nàng tham dự giao tranh, chẳng những không có bất kì tác dụng gì, có lẽ còn gây thêm rắc rối cho người bên mình.
Mà một số cao thủ Phân Thần kỳ, đều đang ở cảnh giới hậu kỳ, nàng cũng không giúp được gì, cho nên Phùng Tỉnh Nhiên dứt khoát liền ở khoảng không ngoài cuộc chiến, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người Đinh Hạo.
Đến khi Đinh Hạo giết Chu Minh Diệu của La Phù Tông, thậm chí Đỉnh Hạo còn nghe thấy tiếng hoan hô của Phùng Tỉnh Nhiên, quay đầu nhìn thoáng qua Phùng Tỉnh Nhiên, Đỉnh Hạo lắc đầu khẽ cười, nàng cũng không sợ hắn xảy ra chuyện, sau đó lại xông thẳng về phía một cao thủ Phân Thần hậu kỳ đang bị phân tâm.
Người này cũng là người của La Phù Tông, thân hình thấp lùn chắc nịch, cầm trong tay pháp bảo giống như một cái lưỡi liềm màu xám, pháp bảo trong tay ông ta thường xuyên bị ông ta ném Ta ngoài.
Pháp bảo như lưỡi liềm tựa hồ vô cùng có linh khí, hoặc có lẽ là do công pháp kỳ lạ của ông ta, dù sao vẫn luôn có thể để ông ta xoay tròn liên tục, trong lúc xoay tròn còn mang theo cương khí lạnh thấu xương.
Tuy rằng tu vi của Cừu Mãnh cao hơn ông ta một bậc, nhưng ông ấy cũng không còn cách nào khác, ở trước mặt pháp bảo như lưỡi liềm, Cừu Mãnh hoàn toàn không tới gần được thân thể ông ta, thi triển công kích cũng đều dần dần bị cương khí trên lưỡi liềm xoay tròn liên tục hóa giải.
Kỳ thật Đinh Hạo biết, tuy rằng Cừu Mãnh gặp chút phiền phức khi đối phó với pháp bảo của người kia, nhưng cũng không tới mức không có cách nào hóa giải, rốt cuộc Cừu Mãnh cao hơn người này một cảnh giới, chỉ là Cừu Mãnh cũng không vận dụng toàn bộ sức lực mà thôi, có lẽ cũng là vì bảo trì thực lực của mình.
Nhưng trong số nhiều người như vậy, Đinh Hạo cũng chỉ có hứng thú với người này, hơn nữa tu vi Phân Thần kỳ của ông ta cũng không uy hiếp Đỉnh Hạo quá mức, cho nên Đỉnh Hạo mới có thể chú ý ông ta.
Không phải không muốn dần dần tiếp cận người này từ phía sau, Đỉnh Hạo vốn đã thu hồi Nghịch Thiên Ma Kiếm nhưng bây giờ lại lấy ra, bùng phát Ma Viêm ngập trời.
Không biết người này có phát hiện Đinh Hạo đang tiến đến gần hay không, dù sao ông ta cũng không quay đầu lại, vẫn nhìn chằm chằm Cừu Mãnh của Luyện Ngục Ma tông như cũ, lưỡi liềm đang quay xung quanh người ông ta lại càng quay càng nhanh.
Mà Cừu Mãnh lại ở phía đối diện với Đỉnh Hạo, khi thấy Đinh Hạo dần dần tới gần, Cừu Mãnh tựa hồ cảm thấy mình đã đánh với người này lâu như thế, nhưng lại không làm gì được người này, có chút mất mặt.
Bây giờ nhìn thấy Đinh Hạo đang muốn tới gần, Cừu Mãnh liền lấy ra một cây trường thương tỏa sáng lấp lánh từ trong nhẫn trữ vật.
Cừu Mãnh vừa mới lấy ra trường thương, cương mang lạnh băng lập tức bắn ra từ mũi thương.
Trong nháy mắt xuyên thủng hàng phòng ngự lưỡi hái của người La Phù Tông, người này khiếp sợ, vội vàng di chuyển , xoay qua bên trái một chút, lãnh mang dường như suýt chút nữa đã xẹt qua vòng hông của ông ta.
Ngay cả Đinh Hạo cũng hoảng sợ, bởi vì lãnh mang đã bị người này né tránh được đang lao nhanh về phía mình, may là Đinh Hạo phản ứng kịp thời, cố hết sức nhảy lên, lãnh mang mới có thể bay qua lòng bàn chân mình.
“Thù thúc thúc, người làm cái gì vậy, hù chết người ta rồi!” Đinh Hạo còn chưa kịp lên tiếng, Phùng Tỉnh Nhiên nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc đến nỗi toát cả mồ hôi lạnh lại lên tiếng trách móc Cừu Mãnh trước.
Mà lúc này, Cừu Mãnh tựa hồ cũng mới phát hiện hành động của mình không thích hợp, xấu hổ khẽ cười, nói với Phùng Tỉnh Nhiên và Đinh Hạo: “Nhầm nhầm!”
Đỉnh Hạo bật cười, lúc này đứng yên ở phía sau người của La Phù Tông, nói với Cừu Mãnh: “Cừu lão không cần để ý, nhưng lần sau nên cẩn thận một chút, ta không chịu nổi ông hù dọa như thế này đâu!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







