1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 70 : Cầu phú quý trong nguy hiểm 1 (c691-c700)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 70 : Cầu phú quý trong nguy hiểm 1 (c691-c700)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 693: Cầu phú quý trong nguy hiểm 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Câu hỏi này vẫn luôn ở trong lòng Đỉnh Hạo, sau khi Đạo Môn Tam Tông xuất hiện, Đỉnh Hạo vẫn âm thầm suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi không ra.

Bây giờ cũng có cơ hội, đương nhiên hắn sẽ không để tuột mất mà hỏi ngay.

“Đỉnh huynh, câu hỏi này thì Thanh Tâm có thể giải đáp thắc mắc giúp huynh!” Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông đi ra giữa đám người, nói với Đỉnh Hạo khiến hắn bất ngờ.

“Ồ? Vậy nhờ Bạch cô nương vui lòng nói rõ.” Ánh mắt của Đỉnh Hạo chuyển lên cơ thể Bạch Thanh Tâm, nhìn dung mạo thoát tục của nàng ta, thản nhiên nói.

“Sau cuộc chiến ở Đoạn Hồn Sơn, Thanh Tâm thua trận dưới tay của Đinh huynh.

Vết thương rất nặng nhưng nhờ vậy mới gặp họa được phúc, nhận được sự chú ý của cao nhân tiền bối trong tông và được ban cho bảo khí Bình Ngọc Linh Lung, pháp bảo này không chỉ trợ giúp tu vi của Thanh Tâm, mà còn một khi có người dính nước trong bình, dù bất kể xuất hiện ở đâu cũng có thể nhờ Phi Khố Võng của Bình Ngọc Linh Lung biết rõ nơi hắn ở.”

Bạch Thanh Tâm giải thích thật chậm và bình tĩnh, dù nàng ấy đã nhắc đến bản thân bị thương do Đỉnh Hạo, nhưng cũng không có bất cứ tâm trạng gợn sóng nào, giống như nàng ấy chỉ kể lại những chuyện xảy ra với người khác chứ không phải là bản thân.

Nhưng lời nói vừa dứt, đám Ma Môn bên này nhao nhao lên, bọn họ đều đưa mắt liếc xung quanh, xem thử có ai dính nước trong Bình Ngọc Lung Linh như lời Bạch Thanh Tâm nói hay không.

Đỉnh Hạo tỏ ve chẳng quan tâm đến mấy chuyện thay đổi phía sau, nhưng đáy lòng đã vội vàng suy nghĩ.

Xem ra Đạo Môn Tâm Tông đã lập kế hoạch từ trước, bọn họ đã nhờ Bình Ngọc Linh Lung của Bạch Thanh Tâm mà nắm trọn hết những hành động của mình vừa rồi.

Không biết chuyện Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung ăn trộm chìa khóa Thái Huyền từ tay họ có bị bọn họ biết chưa.

Nghĩ đến đây, Đinh Hạo mờ hồ có cảm giác bị gạt rồi.

Bạch Thanh Tâm thấy đám Ma Môn bên kia liên tùng quay đầu, kiểm tra xung quanh, sợ hãi xì xầm to nhỏ cái gì đó, nàng ấy nhấếch môi nở nụ cười bình thản, nói: “Mọi người đừng hoảng sợ, nước của Bình Ngọc Linh Lung chỉ tác dụng trong ba ngày thôi.

Sau ba ngày, dù Thanh Tâm muốn dùng Bình Ngọc Linh Lung để tìm kiếm vị trí của mọi người cũng không làm được.

Hơn nữa, ta cũng nói thẳng, nếu người nào trong số mọi người bị dính nước, thì giọt nước đó cũng sẽ thấm vào cơ thể rồi biến mất dạng, không có màu hay vị gì đâu.

Dù mọi người có kiểm tra, cũng rất khó phát hiện ra được dấu của vệt nước.

Nếu không, Diêu trưởng lão bên phe ta không cần phải bày bố pháp trận Thiên Linh như thế.” Lời vừa dứt, tất cả mọi người trong Ma Môn hơi lúng túng.

Đỉnh Hạo cũng đoán được, chắc chắn giọt nước này dính vào một người nào đó khi họ đang giải cứu Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông vào ba ngày trước.

Đương nhiên, người vẩy nước lên người họ không phải chỉ một mình Bạch Thanh Tâm.

Nhưng toàn bộ chuyện này đã được lập kế hoạch trước, toàn bộ lời nói của Bạch Thanh Tâm cũng là thật, nếu không tất cả giả thuyết và suy đoán sẽ vô ích.

“Đa tạ Bạch cô nương đã giải thích, tại hạ rất cảm kích!” Đỉnh Hạo nói.

Sau đó, hắn nháy mắt với mọi người muốn đi vào cái động chính giữa trong năm cái kia.

Dù thế nào đi nữa, bây giờ chìa khóa Thái Huyền vẫn đang ở trong tay Ma Môn của họ, để liên minh Đạo Môn Tâm Tông vào trong, thì bản thân vẫn chiếm thế chủ động.

Quan trọng nhất là năm cái động này mở ra, chắc chắn có thời hạn, vào trong rồi mà không phát hiện bảo tàng Thái Huyền thì phải rời khỏi động, nếu không chỉ còn con đường chết.

Những tin tức này, hắn nghe được từ Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông nói lại, hơn thế nữa lần trước chính bản thân hắn đã nhìn thấy được những cửa động này mở ra rồi đến thời hạn nhất định sẽ tự động đóng lại, vậy nên không thể không tỉn.

Sau khi hắn nghe Bạch Thanh Tâm nói, cũng xem như giải thích được mối nghỉ ngờ của mình, hắn cũng không muốn kéo dài thời gian thêm nữa, nên sau khi nói cảm ơn rồi lập tức xông thẳng vào cửa đầu tiên.

Trong năm cái cửa động, chắc chắn có một cái chứa mục đích của mình.

Cho nên, Đinh Hạo chọn một cửa động gần mình nhất và nhảy vào.

Còn đám người của Vô Cực Ma Tông kia, khi thấy Đinh Hạo đi trước cũng lập tức hiểu tín hiệu ánh mắt của hắn và không do dự, xông thẳng vào động theo Đỉnh Hạo.

Cái động này chẳng khác nào năm đó hắn đã bước vào, vẫn trông ngoài hẹp nhưng trong lại rộng, đi tiếp vào trong thì không gian càng ngày càng rộng lớn, mùi ẩm mốc ngập bầu không khí.

Trên mặt đá xây trần mọc ra nhiều rêu xanh, còn có vài giọt nước đã nhỏ tí tách xuống nền, có thể nhìn thấy phía trước nhờ ánh sáng dìu dịu tỏa ra.

Đỉnh Hạo biết sơn động này được xây dựng bằng các hạt Minh Châu.


Chương 694: Cầu phú quý trong nguy hiểm 2.

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đỉnh Hạo điều khiển tốc độ bay hết cỡ, không quan tâm đến môn nhân đang đi đằng sau, hắn đã nhảy vào giữa lòng động trước.

Vừa vào, đã liếc nhìn xung quanh để tìm cơ quan mở, sau khi hắn nhìn rõ toàn bộ hang động mới phát hiện ở đây không có khu vực nào cắm chìa khóa cả, lông mày của hắn cau chặt lại.

Đỉnh Hạo vòng quanh không hề mục đích, rồi ngồi xếp bằng xuống góc gần đó, dùng cả hai tay mò mẩn tìm chìa khóa, lông mày nhíu chặt đầy suy tư.

Mà lúc này, liên minh Ma Đạo cũng đã đến nơi, đám người Vô Cực Ma Tông thấy Đỉnh Hạo ngồi xếp bằng, ngạc nhiên xoay mắt nhìn nhau rồi lập tức tụ họp bên cạnh hắn.

Phùng Tỉnh Nhiên cũng đi đến gần Đinh Hạo, dường như nàng cũng đã là một thành phần của Vô Cực Ma Tông rồi.

Mọi người nhìn Đỉnh Hạo, phát hiện hắn đang cau mày suy nghĩ khổ sở cũng không dám quấy rầy nữa, Trừ Phùng Tỉnh Nhiên vẫn còn ngồi im đó, thì họ đã tản ra xung quanh đi lại, tiện thể coi xem bản thân có phát hiện được cảnh cửa bí mật nào vào bảo tàng Thái Huyền hay không.

Còn đám người của phái khác vừa vào trong động cũng như Đỉnh Hạo, họ cẩn thận xem xét thật kỹ lưỡng xung quanh nhưng bất ngờ và cũng chẳng phát hiện nơi này có chỗ này cắm chìa khóa cả.

Lòng núi ở đây nhỏ không nhỏ, lớn cũng không lớn.

Cho nên các nhóm cùng hành động một lúc khó tránh sẽ gặp mặt, nhưng hình như mọi người đều rất ăn ý, không có phân biệt là Đạo Tông hay Ma Môn, không ai tấn công đối phương cả.

Dù hai phe Ma-Đạo ở một chỗ, thì tất cả cũng xem đối phương như không khí mà vờ như không thấy, không khí hòa bình và yên tĩnh cứ như vậy được giữ vững.

Một lát sau, đa số người mất hết kiên nhẫn không muốn tìm nữa.

Nhóm Vô Cực Ma Tông bên này cũng quay lại bên cạnh Đỉnh Hạo, họ nhíu chặt mày lại trừ mỗi Lục Bào Lão Tổ còn rất thắn nhiên.

Lục Bào Lão Tổ đảo một lúc, rồi bỏ cuộc đầu tiên, sau đó mọi người lại nghe ông ấy xì xào to nhỏ với Đỉnh Hạo.

Ban đầu, hình như ông ấy phàn nàn mấy chuyện gì đó, nhưng thấy hắn vẫn nhắm chặt mắt, ông ấy đành cau mày không hỏi nữa.

Ngược lại còn phát tiết lên người của Hỏa Vân Tôn Giả, mà vị Hỏa Vân Tôn Giả kia cũng đang rất khó chịu.

Sau khi hai người bắt được sóng của nhau, lại xách đầu nhau ra chửi, tới bây giờ không chịu dừng lại.

Mà lúc này, Đinh Hạo đã mở hai mắt ra, kệ Lục Bào Lão Tổ và Hỏa Vân Tôn Giả cãi ầm ĩ không thấy chán kia, chỉ cười thật nhẹ với Phùng Tinh Nhiên, rồi tự đi đến giữa động rồi từ trung tâm bay lên trời, áp vào trần của sơn động.

Giữ lòng hang núi có năm cái nham thạch nhô lên rất rõ ràng, chúng chính là Lễ Tuyền mà năm trăm năm mới có một lần và nó cũng là mục đích của Đỉnh Hạo.

Đỉnh Hạo cẩn thận mò tìm xung quanh năm viên nham thạch, nhưng chẳng phát hiện gì.

Hắn lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra gõ lên đó vài cái nghe ngóng, nào ngờ thấy được trong kẽ hở của nham thạch có một cái lỗ nhỏ bằng đầu ngón tay, xem ra đây chính là nơi chảy của Lễ Tuyền.

Nhưng Đinh Hạo chỉ cần nhìn sơ qua, lập tức biết năm cái lỗ nhỏ này không thể nào đút vừa chìa khóa được, chứ đừng nói cắm hết toàn bộ chìa khóa vào.

Đỉnh Hạo thở dài iu xìu, rồi quay lại vị trí cũ, tiếp tục ngồi xếp bằng, hai tay vuốt vuốt chìa khóa, nhưng khác biệt là lần này lông mày hắn không có nhăn lại nữa thôi.

Ngược lại, hắn càng hứng thú xem Lục Bào Lão Tổ cãi nhau với Hỏa Vân Tôn Giả giống như không còn quan tâm đến bảo tàng Thái Huyền nữa vậy.

Từ khi Đinh Hạo bắt đầu cử động đến khi hắn rơi xuống đất, đám người Đạo Tông và Ma Môn vẫn liên tục theo dõi động tác của hắn.

Cho đến khi họ thấy Đinh Hạo không có phát hiện gì, lại quay trở về chỗ cũ, mới dời ánh mắt khỏi cơ thể Đỉnh Hạo.

“Nhìn nụ cười trên mặt của tiểu huynh đệ rạng rỡ như thế, chắc đã biết bí mật của bảo tàng Thái Huyền rồi phải không?” Lúc này, trưởng lão Phạm Kỳ Thần của Kiếm Ma Cung phun ra một vòng khói, đi tới gần Đinh Hạo, hỏi.

Đỉnh Hạo nhìn Phạm Kỳ Thần đầy quái lạ, rồi thốt lên: “Vì sao Phạm lão lại nói thế, nếu tiểu tử biết làm gì, thì đã hành động từ lâu rồi chứ không ngồi ngốc ở đây đâu.”

“Thế cũng chưa chắc là đúng, e là vài người đang suy nghĩ xấu xa, đương nhiên tự độc chiếm bảo tàng Thái Huyền một mình vẫn tốt nhất mà.” Thạch Ngọc Sương cũng đi theo Phạm Kỳ Thần đến, lạnh lùng phán.

Đỉnh Hạo im lặng cười cười, lắc đầu nhìn đến nhóm người Đạo Môn Tam Tông, hạ giọng nói: “Nếu ta biết bí mật của bảo tàng Thái Huyền, thì nói cho các người biết.

Dù sao, Thái Huyền chìa khóa vẫn ở trong tay các người mà! Chẳng lẽ, Thạch cô nương nói vậy là không dùng não nghĩ sao?”

@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @


Chương 695: Cầu phú quý trong nguy hiểm 3

hương 696: Nhất kích tức trúng 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Ha ha ha ha! Phùng Tỉnh Nhiên ngồi bên cạnh Đỉnh Hạo không de chừng ai, bật cười.

Lời vừa dứt khiến khuôn mặt Thạch Ngọc Sương tức giận đỏ lên, nhưng nàng ta vẫn nghẹn họng, chỉ biết lắp bắp hai chữ: “Ngươi… Ngươi…”

Phạm Kỳ Thần nhìn Thạch Ngọc Sương quái lạ, rồi lại nhìn sang Đỉnh Hạo, cười ha hả nói: “Không ngờ miệng mép của tiểu tử nhà ngươi chanh chua lắm, nhưng ta thấy lông mày của ngươi đã giãn ra rồi hình như không còn trông mong vào bảo tàng Thái Huyền nữa.

Thái độ này quá khác lạ, không biết ngươi có thể giải thích cho tiểu lão nhân đây hiểu không?

Đỉnh Hạo bật cười, đáp: “Phạm lão đã tự tìm được lý do rồi, sao còn hỏi ta nữa? Tiểu tử ta đây, thật không tham lam gì với bảo tàng Thái Huyền đâu.”

“Xàm, nếu ngươi không tham, thì cớ sao lại giết tông chủ Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông?” Cuối cùng, Thạch Ngọc Sương cũng tìm lại được câu để cãi lại.

Đỉnh Hạo cười kha khả, nói: “Chỉ để báo thù thôi, tại Thạch cô nương nghĩ nhiều đó! Ha ha!”

Thạch Ngọc Sương vừa nghe dứt câu của Đỉnh Hạo, định cãi lại nhưng đột nhiên lại nghe tiếng nổ ầm ầm cực lớn.

Nàng ta bị hù đến tái mặt, há miệng, ngẩng ra một lúc mới hỏi : “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Lúc này, nhóm Ma Đạo ở trong động cũng phát hiện có thay đổi, nên thái độ lập tức tăng cao cảnh giác, bắt đầu đánh giá xung quanh.

Gương mặt của Đinh Hạo bỗng nhiên trở nên vô cùng lạnh lùng, hắn đột ngột đứng dậy từ tư thế ngồi xếp bằng, thẳng tắp như núi, sự lạnh lẽo lập lòe trong đôi mắt, mở miệng nói: “Cửa động đã bắt đầu đóng cửa rồi, cùng lắm là nửa khắc nữa thôi, nó sẽ hoàn toàn đóng lại.

Nghe đồn nếu không thể rời khỏi động trước khi cửa động đóng lại thì những người tiếp tục ở lại chỉ còn mỗi một đường chết.”

Tiếng nói của Đinh Hạo rất to, dù là người của Đạo Tông hay là Ma Môn ở trong động đều có thể nghe rõ được.

Ai ai cũng biến sắc, hiển nhiên là bọn hắn cũng biết đến lời đồn này, nếu không sẽ lộ vẻ mặt này chỉ vì lời của Đỉnh Hạo.

“Thế thì làm sao bây giờ, chúng ta mau rời đi thôi, tuy bảo tàng Thái Huyền quý giá thật, nhưng cũng phải có mạng mới lấy được chứ!” Phùng Tỉnh Nhiên lo lắng quát, sau đó nhìn Đỉnh Hạo bằng ánh mắt đáng thương.

“Cầu phú quý trong nguy hiểm! Ta ở lại, các ngươi đi đi!” Đinh Hạo lạnh lùng quát.

Nghe hắn nói thế, Phùng Tinh Nhiên hoảng sợ, không biết nên làm gì bây giờ.

Sau khi im lặng một lúc, nàng mới nói một cách kiên quyết: “Nếu huynh không đi thì ta cũng ở lại đây chung với huynh, cùng lắm thì bổn cô nương chết chung với huynh là được.”

Lúc này, vì một câu nói của Đỉnh Hạo mà dù là Ma Môn hay là Đạo Tông cũng đều bắt đầu ồn ào nháo nhào lên, bắt đầu bàn luận.

Hai người Phạm Kỳ Thần và Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma Cung ở đối diện Đỉnh Hạo cũng thay đổi sắc mặt, sau đó nhìn hắn chằm chằm, không biết là đang bàn bạc chuyện xấu xa gì.

Đỉnh Hạo liếc nhìn Phạm Kỳ Thần một cái với ve lạnh lẽo, hắn mở miệng nói: “Nếu Phạm trưởng lão muốn rời khỏi thì có thể nào đưa chìa khóa Thái Huyền cho tại hạ không?”

Phạm Kỳ Thần hừ một tiếng, mở miệng nói: “Ai nói ta muốn đi.

Nếu đến cả ngươi còn dám ở lại thì chẳng lẽ ông đây còn sợ chắc.

Sương Nhị, con đi theo các trưởng lão khác ra ngoài đi, ta sợ rằng nơi này đã thật sự không còn an toàn nữa rồi.”

“Sương Nhỉ cũng muốn ở lại, Phạm thúc thúc đừng nhiều lời!” Thạch Ngọc Sương bỗng nhiên bướng bỉnh nói, sau đó lạnh lùng trừng Đinh Hạo một cái, dường như là vì để trả thù Đinh Hạo nên nàng ta mới làm thế.

“Sao con có thể ở lại được, nếu con xảy ra chuyện gì thì thúc thúc nên ăn nói sao với cha con đây!” Phạm Kỳ Thần nghe Thạch Ngọc Sương nói vậy bèn sợ hãi quát.

Thạch Ngọc Sương trực tiếp quay đầu sang chỗ khác, thờ ơ ngồi xuống, dùng hành động để thể hiện quyết tâm kiên định của mình.

Phạm Kỳ Thần nghiêm khắc trừng Thạch Ngọc Sương một cái, nhưng cũng không nói thêm nữa, trái lại là đi đến chỗ mấy người của Kiếm Ma Cung, xem ra là đang tìm các trưởng lão khác để bàn bạc.

Lúc này, Đinh Hạo quay đầu lại nhìn những người của Ma Tông Vô Cực một cái.

Sau đó lại nhìn Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ và Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên, rồi mở miệng nói: “Tiểu tử cũng không nói thêm chuyện dư thừa nữa, dù sao thì tương lai của những người ở lại cũng hung cát khó lường, ta không có ý kiến gì với việc đi hay ở của các ngươi hết!”

Đỉnh Hạo nói không có ý kiến, tất cả mọi người đều há hốc mồm, như cứ bỗng nhiên có một sự ăn ý ngầm, đến cả Lục Bào Lão Tổ bình thường nói nhiều nhất cũng dừng miệng lại.

Tất cả mọi người đều ngồi im ở đó, cứ như là một cục đá. @@@Êfñ {3ñ @@@®@

hương 696: Nhất kích tức trúng 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Ngoại trừ Vô Cực Ma Tông ra, các tông môn khác có thể nói là gà bay chó sủa, ồn ào vô cùng.

Bây giờ trong Luyện Ngục Ma Tông, trừ Phùng Tỉnh Nhiên, Thiên Yêu Nhiếp Thiên và tên mập Cố Kiệm ra, còn có thêm hai vợ chồng Chu Vân có thù oán với hắn, các trưởng lão còn lại thì đã rời khỏi hang động vào ban nãy rồi.

Còn bên Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung cũng vậy, ít nhiều các trưởng lão trong môn phái đều có mấy người rời khỏi.

Thứ duy nhất khiến Đinh Hạo cảm thấy bất ngờ là không ngờ hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa kia lại ở lại.

Vốn dĩ Đinh Hạo còn có hơi khinh thường hai người bọn hắn, nhưng giờ lại có chút lau mắt mà nhìn, Độc Cô Sách là người thuộc nhóm đầu tiên rời khỏi đây, chuyện này nằm trong dự đoán của Đinh Hạo, ngoại trừ hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa kia ra, còn có ba trưởng lão của Thiên Sát Ma Cung nữa.

Còn Kiếm Ma Cung thì ngoại trừ Thạch Ngọc Sương, Phạm Kỳ Thần ra, còn có một nữ nhân họ Trương trong cung trang, ngoại trừ ba người này ra, cũng có hai trưởng lão ở lại.

Còn tam tông Đạo Môn thì cũng tầm tầm như thế, Thanh Vân Tông có Diêu Đống, Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên, Bạch Thanh Tâm, còn có bốn trưởng lão nữa.

La Phù Tông có La Phù Song Sát và Hạ Tri Chương, tiếp đó là hai trưởng lão không biết tên, bên Xích Thành cũng có năm trưởng lão ở lại, bao gồm cả gã đệ tử đời thứ ba là Ninh Độ Hư kia.

Về phần các môn phái phụ thuộc và Đạo Ma Lục Tông khác thì mỗi một môn phái đều có hai trưởng lão ở lại.

Chỉ mới thoáng chốc thôi mà đã có một nửa số người rời khỏi hang động.

Hiện tại hai bên ma đạo đã có hơi ngang hàng với nhau về mặt thực lực.

Tiếng gầm rú thật lớn vang lên, thế lực hai bân được chọn lọc lại một lần nữa, mặt Đinh Hạo đầy vẻ lạnh lùng, vẫn luôn chú ý đến tình hình trong hang động.

Đến khi tiếng gầm rú biến mất, Định Hạo cũng biết được là năm cửa động đã đóng cửa toàn bộ rồi, nhưng ánh sáng trong sơn động vẫn không có chút thay đổi nào, dù sao thì ánh sáng trong đây cũng là từ minh châu mà ra, mọi người cũng không cảm nhận được chuyện gì khác lạ cả.

Đỉnh Hạo cười to một tiếng, mở miệng nói: “Xem ra trên đời này cũng không chỉ có mỗi mình tại hạ là người tham của, thú vị thật, nhưng theo như lời đồn thì chúng ta đừng hòng sống sót, không biết đây là thật hay giả nhỉ?”

“Tiểu tử đừng có giả vờ, vốn dĩ ta còn không dám ở lại, nếu không thấy tiểu tử nhà ngươi kiên trì không đi thì chỉ sợ là ta sẽ rất khó quyết tâm ở lại đây!” Ngoài dự đoán của Đinh Hạo là người trả lời hắn đầu tiên lại là Diêu Đống của Thanh Van Tông.

“Ồ, có liên quan gì đến ta vậy?” Đinh Hạo hỏi, cảm thấy rất khó hiểu.

Diêu Đống cười khà khà, mở miệng nói: “Nghe đồn tiểu tử nhà ngươi vô cùng gian xảo, nếu ngươi không chắc chắn thì sao mà dám ở lại đây chứ, huống chỉ theo ta thấy thì ngươi cũng không giống người đoản mệnh!”

“Chẳng lẽ Diêu tiền bối còn biết xem tướng số sao, ta chưa từng nghe nói bao giờ! Chẳng lẽ là mới học thời gian gần đây à?” Lúc này, Đinh Hạo chẳng những không sợ hãi mà còn có chút thoải mái vì thách thức sắp đến, nên trêu chọc.

“Hừ… cái này… Tuy rằng ta không biết tướng số, nhưng vẫn có thể nhìn mặt ra một chút.” Diêu Đống có hơi xấu hổ, cười ngại ngùng nói.

Đỉnh Hạo lắc lắc đầu, biết là ông ta đang nói bậy nên cũng không quan tâm đến nữa.

Hắn đi đến chỗ của Luyện Ngục Ma Tông, mở miệng cười nói: “Không ngờ Nhiếp trưởng lão và Cố trưởng lão cũng ở lại, ta không cô đơn rồi! Khà khà!”

“Tiểu tử thối, bớt lấy ta ra làm trò đi, nói đi, tiếp theo ngươi định làm sao đây?” Nhiếp Thiên cười mắng.

Đinh Hạo liếc nhìn Nhiếp Thiên một cái với ve khó hiểu, mở miệng nói: “Làm sao cái gì cơ, ông hỏi ta thì ta hỏi ai đây, cứ xem xem có nguy cơ gì xuất hiện rồi chúng ta hóa giải là được rồi.” Nghe hắn nói thế, Nhiếp Thiên cười khổ nói: “Không phải chứ, chẳng lẽ ngươi thật sự không có suy tính trước à?”

Đỉnh Hạo chán nản thở dài, nói: “Suy tính của ta chính là giặc đến thì đánh, nước dâng nâng nền.”

Hắn dừng một chút rồi mới cười nói tiếp: “Còn các vị ở lại chính là cái nền đó, những người có tu vi thấp như bọn ta chỉ cần nhìn các ngươi chặn lại là được rồi.

Ha ha!”

Trong lúc Đỉnh Hạo đang đắc ý cười to, Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông đi ra khỏi đám đông, từ từ đến trước mặt Đinh Hạo, nhìn hắn chằm chằm.

“Thanh Tâm có một yêu cầu hơi quá đáng, mong rằng Đỉnh huynh có thể đồng ý.” Mặt Bạch Thanh Tâm đầy lạnh nhạt, đôi môi hơi hé mở, nhíu mày nhẹ, mở miệng nói.

“Chẳng lẽ ngươi lại định đến tìm ta thách đấu à?” Đinh Hạo có hơi đau đầu, thất thanh nói.

@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @


Chương 697: Nhất kích tức trúng 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Bạch Thanh Tâm mỉm cười, thản nhiên nói: “Không sai, mong Đỉnh huynh có thể thành toàn.

Bây giờ huynh và ta ở lại trong hang động này, sau này sống chết khó đoán.

Thanh Tâm muốn biết là vào lúc này, ta và Đinh huynh đang chênh lệch bao nhiêu!” Kể từ sau khi Bạch Thanh Tâm thua trong tay hắn từ lần trước, hình như là mỗi lần gặp lại, nàng ta đều muốn tái chiến một trận với hắn, nhưng đối với Đỉnh Hạo mà nói, thì tuy rằng bây giờ thực lực của Bạch Thanh Tâm đã tăng lên rất nhiều rồi, nhưng vẫn không lọt vào mắt hắn như cũ.

Đánh nhau với nàng căn bản là vô vị, tuy rằng chính hắn cũng không quan tâm đến việc lạc thủ tồi hoa, nhưng nếu dùng hết sức mình để đánh, không cố ý che giấu thực lực thì khó chắc là hắn sẽ không bị bại lộ trước mặt mọi người, hơn nữa bây giờ trong đây toàn là các nhân vật gian xảo, nếu mà bọn hắn nhìn ra được gì từ trong chiêu thức và công pháp của hắn thì lại càng không ổn.

Nhưng nếu cứ mãi từ chối thì lại cứ như là hắn đang sợ nàng vậy, huống chỉ bây giờ Bạch Thanh Tâm cũng rất có tiến bộ, còn có Bình Ngọc Linh Lung mà tên tán tiên của Thanh Vân Tông ban cho nữa, nên mọi người khó tránh khỏi việc nghĩ thế.

Hơn nữa bây giờ Bạch Thanh Tâm lại tìm được một cái cớ như thế, khiến Đinh Hạo khó có thể từ chối được.

Thấy Đinh Hạo chần chừ không lên tiếng, tầm mắt của mọi người đều chuyển sang đây, còn Bạch Thanh Tâm thì vẫn nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo, trong mắt có chứa sự cầu xin nhạt nhòa. “Mũi đao không có mắt, Bạch tiểu thư hãy cẩn thận, tại hạ tuyệt đối sẽ không vì thương hương tiếc ngọc mà nhẹ tay đâu!” Một lát sau, Đinh Hạo khẽ quát một tiếng.

Bạch Thanh Tâm vui vẻ, gật đầu nói: “Đa tạ Đỉnh huynh đã thành toàn, Thanh Tâm sẽ dùng hết sức mình, hy vọng Đinh huynh cũng dùng thực lực chân chính của mình, để Thanh Tâm dù chết cũng không hối tiếc!”

Nghe Bạch Thanh Tâm nói vậy, Đinh Hạo từ từ lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, khuôn mặt trở nên vô cùng lạnh lùng, còn trong lòng lại không buồn không vui, đi vào trong một cảnh giới quên mình, trong mắt chỉ còn lại cơ thể mềm mại sừng sững của Bạch Thanh Tâm.

Ánh mắt của Bạch Thanh Tâm cũng trở nên nghiêm túc trong phút chốc, mắt nàng ta vô cùng rực rỡ, thanh Trầm Hương Phi Kiếm trong suốt thanh mảnh cũng bỗng xuất hiện trong tay nàng.

Nhưng ngay lúc này, Đỉnh Hạo bỗng cười lớn một tiếng, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay hắn đột nhiên xoay tròn như bay, từng lớp gợn sóng xen lẫn với ma viêm màu đen cuồn cuộn, sau đó hóa thành một cột sáng có màu đen lóe sáng trên không trung, đâm thẳng về phía Bạch Thanh Tâm.

Kể từ sau khi thử được thực lực thật sự của mình thông qua tên Trương Huy đã chết kia, Định Hạo cũng không có ý định qi xảo thủ thắng khi đấu với Bạch Thanh Tâm nữa, mà là muốn xem xem liệu rằng thực lực của mình có thể ép được nàng không.

Lúc bấy giờ Bạch Thanh Tâm chỉ mới lấy Trầm Hương Phi Kiếm ra, còn chưa chuẩn bị sẵn sàng thì đã phát hiện đòn đánh của Đỉnh Hạo đang tiến đến ngay trước mắt, hơn nữa còn là một chiêu không hề có kỹ xảo gì.

Gương mặt của Bạch Thanh Tâm hơi thay đổi, những vẫn không tránh mũi đao đi, nàng giơ thẳng Trầm Hương Phi Kiếm trong tay lên trời, ánh sáng chói mắt cứ như là mặt nước đang lấp lánh, kéo thành một sợi dây màu trắng mảnh dài và phóng về phía Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo.

Thấy Đinh Hạo chỉ mới ra tay mà đã dùng một đòn cứng đối cứng, Bạch Thanh Tâm cũng không chịu yếu thế.

Dù có thế nào thì nàng ta cũng là Xuất Khiếu hậu kỳ, cảnh giới còn cao hơn cảnh giới của Đỉnh Hạo một bậc nữa, sao có thể sợ việc liều mạng với hắn chứ.

Tiếng đánh ầm ầm vang lên, ở giữa nơi hai thanh kiếm chạm nhau lại tỏa ra một tia sáng muôn màu muôn vẻ.

Và đặc biệt nhất trong đó chính là hai luồng khói sáng một đen một trắng.

Sau một đòn, Đinh Hạo vẫn còn kiêu ngạo đứng tại chỗ, không nhúc nhích chút nào, nở một nụ cười lạnh lùng nơi khóe miệng.

Còn Bạch Thanh Tâm thì lại lao đảo một cái, không kiềm được mà lùi ba bước, cơ thể mềm mại lùi về phía sau, trên khuôn mặt cũng tràn ngập vẻ kinh ngạc.

Nàng không thể ngờ được là sau một đòn, mình lại rơi vào thế hạ phong.

Lúc này, Đỉnh Hạo cũng không thừa thắng xông lên, sức mạnh của Bạch Thanh Tâm tuy lớn nhưng nàng ta lại kém hơn hắn rất nhiều, Đinh Hạo lập tức khẳng định nàng ta không phải đối thủ của hắn, hơn nữa khoảng cách giữa hai người đã càng ngày càng xa rồi.

Lần trước khi đánh một trận với nàng, hắn vẫn còn phải dùng hết sức mình để tránh liều mạng với nàng ta.

Hắn phải dựa vào thân pháp kỳ lạ và phải thay đổi nhiều công pháp mới có thể giành được thắng lợi cuối cùng.

@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @


Chương 698: Nhất kích tức trúng 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Nhưng hiện tại khi đặt lên trên một cán cân sức mạnh duy nhất, nàng ta đã không còn là đối thủ của hắn nữa, từ nay về sau, Bạch Thanh Tâm sẽ không có đủ uy hiếp đối với hắn nữa.

Cũng chính vì như thế nên Đinh Hạo mới không gấp gáp nhân cơ hội xuất kích, trái lại còn không nhanh không chậm mà chiến đấu một cách vững vàng, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay lại bị hắn quăng lên một lần nữa, sau đó vững vàng trôi nổi ở một chỗ cách đó một trượng, không ngừng ngưng tụ ma viêm màu đen cuồn cuộn.

Thấy Đinh Hạo không nhân cơ hội tiến công, Bạch Thanh Tâm thấy có hơi bất ngờ, nhưng bất ngờ hơn chính là sự tiến bộ của hắn.

Đỉnh Hạo với khuôn mặt lạnh lùng, cơ thể hùng vĩ tựa như một pho tượng Ma Thần đang từ từ đi đến, Bạch Thanh Tâm không đợi Đinh Hạo hoàn toàn ấp ủ xong một đòn đánh mãnh liệt đã giành ra tay trước.

Lúc này, hai tay của Bạch Thanh Tâm đột nhiên xuất hiện từng lớp ảo ảnh, sương mù nhạt nhòa bao lấy cả cơ thể mềm mại của nàng ta.

Bạch Thanh Tâm đang ở trong lớp sương mù khẽ quát một tiếng: “Đỉnh huynh cẩn thận!” Sau đó hàng trăm bàn tay bỗng xuất hiện từ trong lớp sương mù, còn thanh Trầm Hương Phi Kiếm vốn chỉ có một cũng hóa thành trăm ngàn thanh kiếm chỉ trong chớp mắt giống như bàn tay của nàng ta.

Nhìn từ xa, Bạch Thanh Tâm như biến thành một con nhím mọc đầy gai khắp người, còn hơn trăm ngàn thanh phi kiếm lại không ngừng xoay tròn, tuy rằng xoay rất nhanh nhưng bọn chúng lại không hề chạm vào nhau.

Vào lúc Bạch Thanh Tâm trong lớp sương mù hét lên, hơn trăm ngàn thanh phi kiếm kia cũng được bắn ra, mục tiêu chính là Đỉnh Hạo đang đi từ từ đến đây.

Đỉnh Hạo hơi nhíu mày vì chiêu thức kỳ lạ này của Bạch Thanh Tâm, hắn biết tuy rằng hơn trăm thanh phi kiếm này nhìn thì thấy nhiều vậy, nhưng thật sự chỉ có một thanh mà thôi, vẫn là thanh Trầm Hương Phi Kiếm kia của Bạch Thanh Tâm, còn những thanh kiếm khác xuất hiện trong mắt hắn chỉ là ảo giác được hóa thành từ kiếm quang.

Nhưng mà, tuy rằng có thể nhìn thấu được những ảo giác đó thì vẫn phải ra tay giải quyết nó như cũ, hơn nữa cũng không dễ để có thể tìm được Trầm Hương Phi Kiếm đang ẩn mình bên trong, dù sao thì đòn đánh của Trầm Hương Phi Kiếm kia mới chính là sát chiêu chân chính, còn những thanh phi kiếm hóa thân từ kiếm quang này chỉ có tác dụng phụ trợ mà thôi.

Hắn di chuyển tay phải, Nghịch Thiên Ma Kiếm đang trôi nổi trong không khí bay vào tay, Đỉnh Hạo cười lạnh, cơ thể nhanh chóng chuyển động.

Lúc này, Đỉnh Hạo cần mượn dùng tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm mới có thể bắt lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm được.

Hơn trăm ngàn kiếm quang đã sắp đâm trúng Đinh Hạo, nhưng cơ thể vốn đứng yên tại chỗ của Đinh Hạo cũng liên tục chớp nhoáng theo, hóa thành một bóng mờ chỉ trong nháy mắt.

Hiện tại người của hai bên Ma Đạo cũng đang nhìn Đỉnh Hạo trong đống phi kiếm, nhưng người có thể chân chính nhìn thấu động tác của Đỉnh Hạo thì lại ít ỏi chẳng được bao nhiêu.

Những người này đều thuộc về Vô Cực Ma Tông, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ và Huyết Ma Liệt Sơn thì nhìn thấy rất rõ ràng, còn Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên thì chỉ miễn cưỡng nhìn được sơ sơ.

Ngoại trừ ba người này ra, những người khác chỉ có thể nhìn thấy một đống bóng mờ mơ hồ mà thôi, không hề biết bóng đen đó đang làm gì.

Nhưng Đinh Hạo đang ở trong đó bây giờ cũng đang nghiêm túc, không ngừng thay đổi vị trí của chính mình, tốc độ nhanh đến độ mắt thường khó có thể nhìn kịp.

Hóa ra là giữa trăm ngàn thanh kiếm quang phi kiếm kia đều có khoảng cách mấy tấc, hơn nữa tốc độ phóng đi của bọn nó cũng không đồng đều, có thong thả và gấp gáp.

Còn Đinh Hạo thì lại nhân cơ hội đó mà di chuyển với tốc độ cao, không ngừng thay đổi vị trí của cơ thể với một biên độ nhỏ, chuyển động qua lại trong khe hở giữa các kiếm quang, chỉ dựa vào thân pháp để tránh né đòn đánh dời núi lấp biển này.

Vào lúc này, Đỉnh Hạo cười, cơ thể lại không tạm dừng, thanh Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay hắn đột nhiên đâm về phía trước, đánh trúng Trầm Hương Phi Kiếm đang lao đến.

Tiếng “loảng xoảng” vang lên, cơ thể của Đinh Hạo dừng lại, Trầm Hương Phi Kiếm đang bay đầy trời cũng đột nhiên mất tích.

Chỉ còn lại Bạch Thanh Tâm mặt đầy sợ hãi, khóe miệng ngập máu, cách Bạch Thanh Tâm một trượng là thanh Trầm Hương Phi Kiếm trong suốt nhỏ dài kia, nó đang bị cắm vào lòng đất.

Trong tất cả kiếm quang của phi kiếm, thanh kiếm có lực sát thương lớn nhất chắc chắn là Trầm Hương Phi Kiếm chân chính, bởi vì chỉ có thanh kiếm này mới có thể không ngừng thay đổi tùy theo pháp quyết của Bạch Thanh Tâm, và Trầm Hương Phi Kiếm ẩn núp trong không trung cũng chính là vì chờ đợi một cơ hội thích hợp nhất để cho Đỉnh Hạo một kích chí mạng.


Chương 699: Độc vật hung hăng hoành hành 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Nhưng chỉ tiếc là Đinh Hạo lại nhìn thấy rất rõ ràng, vào lúc Trầm Hương Phi Kiếm chân chính vừa mới cử động, hắn đã tìm ra nó.

Hơn nữa lại còn đánh nó vào lúc nó chưa hoàn toàn bổ sung đủ chân khí, vì thế nên mới thành ra như bây giờ.

“Thanh Tâm lại thua rồi!” Bạch Thanh Tâm cười chua xót, ung dung đi vài bước về phía trước, giơ tay lên, Trầm Hương Phi Kiếm trong suốt dài nhỏ kia bỗng nhiên bay vào trong tay nàng ta một lần nữa.

Sau khi thi lễ với Đinh Hạo, Bạch Thanh Tâm không nói thêm gì nữa, quay trở về với phe của mình.

Còn Đinh Hạo vốn đang định lạc thủ tồi hoa thì lại lắc đầu, không ra tay nữa.

Sau này nàng ta không thể tạo thành uy hiếp cho mình, có giết nàng ta hay không đã trở thành một chuyện không quan trọng rồi, hơn nữa nếu mà ra tay vào lúc này thì hắn sẽ có vẻ rất không phong độ.

Vào lúc Đinh Hạo vừa mới thả lồng tỉnh thần, định quay về phe của mình, trong hang động bỗng nhiên truyền đến tiếng vù vù đầy kỳ lạ.

Hắn ngạc nhiên nhìn xung quanh, không biết tiếng vang đó phát ra từ đâu, mọi người cũng thấy khó hiểu, không biết là bị sao. “Tiếng vang này đến từ năm cửa động!” Nhưng ngay lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn bỗng sợ hãi hô một tiếng.

Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói vậy, mọi người mới chú ý là đúng như thế.

Vốn dĩ bọn hắn còn tưởng rằng tiếng vang này phát ra từ chính cái hang này cơ, nhưng không ngờ lại đến từ năm cửa động đi vào trong hang động.

Nhưng chỉ vừa mới phát hiện ra chuyện này thôi, đã có một người sợ hãi hét lên: “Cái gì vậy!”

Tiếng nói còn chưa dứt, người đó đã hét một tiếng đầy thảm thiết, mọi người chạy đi sau đó quay lại nhìn, thì ra là một trưởng lão của Xích Thành Tông, nhưng bây giờ trên đùi phải của ông ta đã xuất hiện một cái lổ máu, giờ đang nhỏ máu tươi.

“Là ong Phệ Cốt, mọi người hãy cẩn thận!” Người lên tiếng chính là Độc Ma Vương Diệc Hàn.

Đỉnh Hạo cũng đã từng nghe nói đến ong Phệ Cốt rồi, tên như nghĩa, loại ong Phệ Cốt này thích ăn xương cốt của con người nhất, hơn nữa ong Phệ Cốt còn vô cùng nhỏ bé, chỉ lớn bằng đầu ngón tay thôi, bình thường nếu không quan sát cẩn thận thì rất khó phát hiện được dấu vết của nó.

Bình thường bọn nó cũng hay xuất hiện theo đàn, nhưng không hiểu sao lại xuất hiện trong cái hang động này.

Lúc này Đinh Hạo cũng không kịp suy nghĩ nữa, cơ thể hắn di chuyển, nhanh chóng quay trở về khu vực của Vô Cực Ma Tông.

Phùng Tỉnh Nhiên kia thấy Đinh Hạo quay về thì bỗng hét lên, sau đó đột nhiên chạy đến bên cạnh Đỉnh Hạo, nắm chặt lấy tay của hắn, vô cùng hoảng sở.

Đại đa số nữ nhân luôn sợ những thứ này, đương nhiên là Phùng Tỉnh Nhiên cũng không ngoại lệ.

Bấy giờ mới thấy Đinh Hạo quay về, nàng lập tức chạy đến leo lên người Đinh Hạo.

Thạch Ngọc Sương cũng vậy, vốn dĩ nàng nên kiêu ngạo mà cười nhạo Phùng Tinh Nhiên, nhưng giờ cơ thể nàng ta cũng có hơi run rẩy, trốn sang bên cạnh Phạm Kỳ Thần.

Đỉnh Hạo lạnh nhạt cười, hắn không sợ hãi mà còn thấy vui mừng, nếu trong hang động này không có gì thay đổi thì Đinh Hạo mới thấy ủ rũ, bởi vì như thế có nghĩa là phán đoán của hắn bị sai, nhưng bây giờ thấy mọi thứ đã bắt đầu thay đổi, Đinh Hạo đoán bí mật của bảo tàng Thái Huyền kia cũng sẽ từ từ xuất hiện.

Ong Phệ Cốt xuất hiện, người trong ma đạo ở trong hang động đều cảm thấy bất an, tuy rằng ong Phệ Cốt này không phải là thứ có lực sát thương lớn hay gì, nhưng nếu là quy mô lớn thì cũng có hơi đau đầu, vì thế nên khi nghe Độc Ma Vương nói đến tên ong Phệ Cốt, bọn hắn lập tức liên tưởng đến tiếng vù vù ban nãy, gần như là lập tức khẳng định tuyệt đối không chỉ có một hai con ong Phệ Cốt.

Độc Ma Vương Diệc Hàn kia tuy rằng hô lên một tiếng nhưng mặt rất bình tĩnh.

Thấy Phùng Tỉnh Nhiên nắm chặt lấy Đinh Hạo, Độc Ma Vương Diệc Hàn cười cười, mở miệng nói: “Các ngươi đến bên cạnh ta đi, tuy rằng ong Phệ Cốt có hơi khó chơi nhưng bọn chúng không dám đến gần ta đâu.”

Nghe gã nói thế, Đinh Hạo cười he he, không hề có chút do dự nào mà đưa Phùng Tỉnh Nhiên đến bên cạnh Độc Ma Vương Diệc Hàn, thấy Đinh Hạo đi đến, dường như Độc Ma Vương Diệc Hàn đã lấy thứ gì đó ra từ nhẫn Trữ Vật, sau đó cười tao nhã, hai bàn tay của hắn bỗng nhiên phẩy vài cái.

Bỗng nhiên có một mùi hương kỳ lạ nhạt nhòa đột nhiên khuếch tán ra ngoài, lấy Độc Ma Vương Diệc Hàn làm trung tâm.

Sau đó, từ năm cửa động, có mấy trăm con ong Phệ Cốt bay đến, đàn ong Phệ Cốt này vừa mới xuất hiện đã lao về phía mọi người trong hang động, tuy là cũng đã có rất nhiều con chết đi trong sự công kích của kiếm quang và cương khí rồi, nhưng số lượng của ong Phệ Cốt vẫn còn rất nhiều.

ee@ôŒ@œ@@@®@


Chương 700: Độc vật hung hăng hoành hành 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Chỉ cần hơi sơ suất một cái thôi là sẽ có thể bị ong Phệ Cốt nắm lấy sơ hở để nhằm vào mình ngay, chỉ mới chốc lát thôi mà đã có ba người bị ong Phệ Cốt chui vào cơ thể vì sơ ý.

May mà ba người đó phản ứng nhanh, vừa mới thấy ong Phệ Cốt chui vào cơ thể của mình là lập tức nhịn đau cắt cái chỗ bị ong Phệ Cốt chui vào ngay, cũng chính vì như thế nên mới không tạo thành vết thương quá lớn, nếu không chỉ chốc lát thôi thì xương cốt của bọn hắn đều sẽ bị gặm sạch hết.

Những người ung dung nhất chính là bên Vô Cực Ma Tông, tuy rằng ong Phệ Cốt trong hang động hung hăng ngang ngược, nhưng không hề có con nào dám đi đến khu vực đó, xem ra mùi hương thơm mát mà Độc Ma Vương Diệc Hàn tạo ra đã có tác dụng rất lớn.

Thấy những người ở bên Đỉnh Hạo đã bắt đầu ngồi xếp bằng điều chỉnh hơi thở hết cả rồi, thế mà mình vẫn còn phải chú ý đề phòng đám ong Phệ Cốt giết mãi không hết này, Thiên Yêu Nhiếp Thiên cười he he, bắt đầu kêu mọi người trong Luyện Ngục Ma Tông di chuyển về phía Đỉnh Hạo.

Đối với việc Nhiếp Thiên đi đến đây, Đinh Hạo cũng nhìn thấy, hắn thầm cười trong lòng.

Vốn dĩ hắn còn cho rằng Nhiếp Thiên này mà thấy bên phía này yên bình ung dung là sẽ chủ động lại đây ngay, ai ngờ đâu Nhiếp Thiên lại sĩ điện hại thân, tưởng đám ong Phệ Cốt này không có gì ghê gớm, bèn căn dặn mấy người thuộc Luyện Ngục Ma Tông hành động cùng nhau để ngăn cản sự làm phiền từ đàn ong Phệ Cốt này.

Nhưng có lẽ là đến chính hắn cũng không ngờ được rằng đám ong Phệ Cốt này lại nhiều như thế, vướng víu như thế, vậy nên đến tận bây giờ mới tỉnh ngộ ra, chạy đến chỗ của Vô Cực Ma Tông.

Ngoại trừ Luyện Ngục Ma Tông ra, các môn phái khác trong hang động này chỉ có thể nhìn Vô Cực Ma Tông ung dung tự tại mà không thể làm gì khác, dù sao thì quan hệ của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông cũng là tốt nhất, Luyện Ngục Ma Tông làm như thế thì cũng chẳng sao.

Ngoại trừ Luyện Ngục Ma Tông ra, đám người Đỉnh Hạo luôn có một chút ngăn cách với các môn phái khác, hoặc ít hoặc nhiều, huống chỉ là tam tông Đạo Môn có thù sâu như biển kia.

“Nhiếp trưởng lão, sao giờ ông mới đến đây, ông xem xem, từ sau khi ong Phệ Cốt xuất hiện, ta và các trưởng lão trong môn phái đã chừa ra một vị trí cho Luyện Ngục Ma Tông các ông rồi, ai ngờ đâu đợi nửa ngày trời vẫn không thấy mấy ông nhúc nhích chút nào, ta còn tưởng là các ông không đến đây chứ!” Đỉnh Hạo cười he he, trêu chọc.

“Tiểu tử, ngươi ít kiếm chuyện với ta đi, ai mà biết được đám ong Phệ Cốt này lại vướng víu đến thế chứ! Nếu có thể không tốn chân khí thì đương nhiên là tốt nhất.

Dù sao thì cũng chẳng ai biết đó.

Nhẫn Trữ Vật trên ngón tay của gã lóe lên một ánh sáng trắng, trong hai tay gã đột nhiên xuất hiện thêm một đống bột phấn bảy màu có thể thấy được bằng mắt thường.

Sau đó gã mặc kệ biểu cảm kỳ lạ của đám Đỉnh Hạo, rồi bắt đầu rắc bột phấn thành từng hình tròn theo thứ tự bên ngoài phạm vi của Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông.

Sau đó, gã lại không ngừng lấy thêm rất nhiều thứ mà Đỉnh Hạo chưa từng nhìn thấy bao giờ từ nhẫn Trữ Vật ra.

Từ từ bôi lên các tảng đá ở bên cạnh, hoặc là trộn với các bột phấn khác.

Còn có một ít cát bụi đủ màu sắc rơi trên không trung xuống mặt đất.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box