1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 67 : Chiến đấu ác liệt dưới đáy biển 2 (c661-c670)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 67 : Chiến đấu ác liệt dưới đáy biển 2 (c661-c670)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 661: Chiến đấu ác liệt dưới đáy biển 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Mà Đinh Hạo lại tạm thời bỏ Phùng Tinh Nhiên lại, nâng cao tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm đến giới hạn cao nhất, vọt về phía xúc tu đang bắt lấy Lục Bào Lão Tổ nhanh như ánh chớp.

Bây giờ, sắc mặt của Lục Bào Lão Tổ cũng cực kỳ hoảng sợ, bất kể là ông ta hay là đám người Đinh Hạo cũng biết lớp vảy giống như lưỡi đao ở xung quanh cơ thể của hải quái kia rất sắc bén, nếu như Lục Bào Lão Tổ bị nó kéo qua, để lớp vảy cực kỳ sắc nhọn kia quẹt vài lần, vậy thì không phải ông ta sẽ bị nó lột da sống sao.

Cũng chính bởi vì như thế, tất cả mọi người biết tình thế nguy hiểm, tất cả đều liều mạng muốn ngăn cản chuyện này xảy ra, nếu không, cho dù Lục Bào Lão Tổ có thể dựa vào tu vi Hợp Thể kỳ để Nguyên Anh Ly Thể, nhưng như vậy cũng chắc chắn nguyên khí sẽ bị thương nặng nề, bất kể là Hỏa Vân tôn giả hay là đám người Đỉnh Hạo đương nhiên cũng sẽ không hy vọng chuyện này sẽ xảy ra.

Mặc dù Hỏa Vân tôn giả kia ở gần Lục Bào Lão Tổ nhất, tốc độ cũng được nâng cao đến giới hạn cao nhất, nhưng Đỉnh Hạo đồn hết sức để điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm cũng nhanh hơn ông ta.

Hắn giống như một mũi tên nhọn bắn ra, đuổi đến đằng trước mọi người, đến xúc tu hải quái đang quấn lấy Lục Bào Lão Tổ, Đinh Hạo không hề do dự mà ầm ầm chém xuống một kiếm.

Đỉnh Hạo không hề dùng thêm bất cứ chân khí nào trong một kiếm này, bởi vì vừa rồi Đỉnh Hạo đã chứng kiến sự thần kỳ của hải quái này rồi.

Bất kể là lớp vỏ trên cơ thể nó hay là xúc tu lộ ra thì dường như đều không sợ chân khí xâm nhập ăn mòn.

Cũng chính vì như vậy, một kiếm này của Đỉnh Hạo là hoàn toàn dựa vào cơ thể mạnh mẽ của mình mà dùng để cậy mạnh, bởi vì Đỉnh Hạo tin rằng, cho dù xúc tu này chắc chắn cũng cực kỳ cứng rắn, nhưng với sự sắc bén của Nghịch Thiên Ma Kiếm thì nó vẫn không thể thoát khỏi vận hạn bị chặt đứt.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, tuy rằng một kiếm này gặp phải một ít cẩn trở, nhưng vẫn không ngoài ý muốn của Đỉnh Hạo mà chặt đứt xúc tu của hải quái này.

Máu màu xanh giống như màu của nước biển tràn ra từ đoạn xúc tu bị đứt đó của hải quái, lập tức nhuộm khu vực kia thành màu xanh đậm hơn.

Mà Đinh Hạo cũng cuống quýt mang theo Lục Bào Lão Tổ di chuyển đến nơi khác trong chớp mắt, bởi vì hắn không biết máu tươi màu xanh kia của hải quái có độc hay không.

Mặc dù cơ thể của bản thân hắn cực kỳ mạnh mẽ, sau khi uống nội đan của Bát Sí Tử Mãng, gần như đã xem như bách độc bất xâm rồi.

Nhưng Lục Bào Lão Tổ lại không có đặc tính này, cũng chính vì như thế nên Đinh Hạo cũng chưa kịp kéo xúc tu đã buông lỏng trên người Lục Bào Lão Tổ xuống mà đã đưa ông ta chạy như bay đến bên cạnh Hỏa Vân tôn giả.

Mà con hải quái mất đi một xúc tu kia vẫn đang đau đớn khôn cùng, lăn lộn tạo ra động tĩnh thật lớn dưới đáy biển, chỉ thấy con hải quái này di chuyển ào ào, thân thể giống như cái đĩa tròn lật lên lật xuống, chạy vòng xung quanh.

Lấy nó làm trung tâm, tất cả san hô nham thạch ở mấy chục trượng xung quanh, tất cả mọi vật cản trở đều bị nó san bằng thành đất phẳng.

Lăn qua lăn một lát, đôi mắt nhỏ tam giác màu xanh biếc kia của hải quái lóe lên ánh sáng xanh rực rỡ, nhìn chòng chọc vào Đỉnh Hạo ở cách nó mấy chục trượng.

Đỉnh Hạo hoàn toàn có thể cảm giác được thù hận phát ra từ sâu trong đáy lòng của con hải quái này.

Suy cho cùng, bất kể là hai người Hỏa Vân tôn giả hay là Lục Bào Lão Tổ, cho dù đã tranh đấu rất lâu với nó, nhưng cũng chưa từng khiến con hải quái này đau thấu tim gan, cũng chính vì như thế nên hải quái này cũng chỉ hơi tức giận mà thôi.

Nhưng nào biết đâu rằng, Đinh Hạo vừa ra tay đã chặt đứt một cái xúc tu của nó, đó chính là một bộ phận của cơ thể nó, mà còn là một trong những vũ khí công kích của nó, bất kể đổi lại là ai, bất luận là người hay là thú đều ra cực kỳ phẫn nộ, con hải quái này tất nhiên cũng không ngoại lệ.

Thấy sau khi con hải quái ổn định thân thể, thình lình vọt về phía bản thân, Đỉnh Hạo cũng không sợ hãi, nhe răng cười một tiếng, lại vượt gấp lên trước.

Trong miệng hắn lại mở lời: “Mọi người không cần giúp đỡ ta, tấn công bằng chân khí không có tác dụng với nó, để tiểu tử xem xem đến cùng là lớp vỏ của nó cứng, hay là Nghịch Thiên Ma Kiếm của ta sắc bén hơn!”

Bây giờ, Hỏa Vân tôn giả kia đang vội vàng kéo nửa đoạn xúc tu đang quấn trên người Lục Bào Lão Tổ ra, lòng dạ toàn thân đều đổ dồn vào trên người Lục Bào Lão Tổ.

Chỉ nhìn ve mặt lo lắng của ông ta thôi, đoán chừng ngày cả lời nói của Đỉnh Hạo mà Hỏa Vân tôn giả cũng chẳng nghe rõ, càng đừng nói ra tay hỗ trợ ngay lúc này.


Chương 662: Chiến đấu ác liệt dưới đáy biển 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Còn như Huyết Ma Liệt Sơn sớm đã nhìn rõ tình thế hiện tại, biết cho dù bản thân tiến lên, nếu không nhờ sự giúp đỡ của cương khí ma công, vậy sức chống đỡ của cơ thể Đan Luân, cũng không bì được với Đinh Hạo.

Mà nghịch thiên ma kiếm thần kỳ trong tay Đinh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn đã từng may mắn được thấy trong lần đầu tiên gặp Đỉnh Hạo, huống chỉ tốc độ của Đinh Hạo còn nhanh hơn Lục Bào Lão Tổ vài phần, hơn nữa còn thêm tính cách cẩn thận của Đỉnh Hạo, tác phong gian xảo, thật đúng là không có gì đáng lo cả.

Còn về phần Phùng Tỉnh Nhiên, còn càng chẳng cần phải nói, sự tín nhiệm đối với Đỉnh Hạo quả thật đã tới mức sùng bái rồi, trong lòng nàng, Đinh Hạo không gì không thể làm được.

Cũng chính là như vậy, mắt thấy Đinh Hạo xông ra ngoài, mọi người không chỉ không lo lắng, ngược lại còn hứng thú theo dõi tình hình tại chỗ, một chút cũng không lo lắng cho Đỉnh Hạo.

Đỉnh Hạo vừa lao ra, còn chưa bay được, từ sau lưng của hải quái đột nhiên lộ ra hai cái râu lần nữa, chuyển động xông tới chỗ Đỉnh Hạo.

Có lẽ là vừa chịu sự dạy dỗ vừa rồi, cũng có lẽ hải quái biết sự sắc bén của nghịch thiên ma kiếm trong tay Đỉnh Hạo.

Con hải quái này đối mặt với Đỉnh Hạo, tấn công Đỉnh Hạo mạnh mẽ như với Lục Bào Lão Tổ và Hỏa Van Tôn Giả.

Trái lại có chiêu thức như bình thường, không ngừng thay đổi quỹ đạo chuyển động, tuy rằng từ đầu đến cuối, sự tấn công của nó không rời khỏi người Đinh Hạo , nhưng khi râu đang nhảy múa, lại liên tục tránh khỏi cái chém của nghịch thiên ma kiếm trong tay Đinh Hạo, trơn trượt như một con cá chạch.

Mà lúc này, bởi vì hải quái thay đổi thủ đoạn tấn công, Đỉnh Hạo cũng có cảm giác không thể xuống tay, tuy nghịch thiên ma kiếm vô cùng sắc bén, nhưng cũng không chạm vào được thân thể hải quái.

Dường như đột nhiên, hải quái này biến thành một cao thủ có chiêu thức cực kỳ tuyệt đỉnh.

Một người một yêu quái chuyển động như vậy hơn nửa ngày, thế mà lại cũng chưa sờ được tới.

Tuy râu của hải quái linh hoạt không gì sánh được, nhưng Đinh Hạo ở vào nghịch thiên ma kiếm.

Tốc độ cũng nhanh cực kỳ.

Hải quái đó không biết nên làm sao với Đỉnh Hạo, nhưng tuy nó không biết làm gì với Đinh Hạo, lại cứ cố tình không thuận theo mà cũng không buông tha, vẫn theo sát phía sau Đỉnh Hạo.

Ngay khi sự giằng co này mới hình thành không lâu, hai người vừa chuyển động vừa tấn công, bất giác đã tới một nơi đầy đá kỳ lạ san sát nhau, nham thạch nơi đây đều là màu tím sẫm, tảo biển bên cạnh cũng nhiều vô kể.

Mà tự dưng thấy rừng đá kỳ lạ này đột nhiên xuất hiện, Đỉnh Hạo không khỏi giật mình, rồi đột ngột tăng tốc, mang theo hải quái này xông tới rừng đá kỳ lạ ấy, thi thoảng còn trêu chọc hải quái hai cái.

Hải quái vốn đang vô cùng tức giận, vừa thấy hành động kỳ quái này của Đinh Hạo, tựa như giận tím mặt mà chuyển động râu, xông vào trong nước như quái xà, nhìn chằm chằm không tha cho Đỉnh Hạo.

Sau khi Đỉnh Hạo đưa hải quái vào rừng đá kỳ lạ này, bắt đầu vừa trêu chọc hải quái, vừa chuyển động vòng quanh đám đá kỳ lạ đó, chiếc râu thật dài của hải quái đã không còn thể tùy tiện kéo dài bởi số đá kỳ lạ này.

Đợi khi hải quái nhận ra mình đã bị mắc mưu, lúc đang định rụt râu lại cũng đã muộn.

Vừa rồi râu hải quái còn theo sát với Đinh Hạo, bây giờ đã vươn râu quá dài, lại vòng xung quanh rất nhiều nham thạch, khoảng cách với cơ thể nó không quá xa, nhưng ở giữa cũng có vài mỏm nham thạch.

Mà lúc này, xuất hiện trước mặt Đinh Hạo, đã không chỉ là đoạn trước của râu hải quái nữa, đến cả đoạn giữa đoạn cuối của râu hải quái, đều do quấn quanh nham thạch, mà hiện ra rõ trước mặt Đinh Hạo, bây giờ tuy hình như hải quái đã biết bị lừa, nhưng vẫn chẳng kịp lùi ra sau.

Chỉ nghe Đinh Hạo cười một tiếng, nghịch thiên ma kiếm trong tay xuất hiện quang mang đen thẫm, hung hăng chém xuống một đoạn râu của hải quái trong tầm mắt.

Không ngoài dự đoán, tuy rằng cùng giống như vừa rồi, có gặp chút trở ngại, nhưng râu của hải quái này, vẫn không thể thoát khỏi số mệnh bị đứt làm hai dưới vết chém của nghịch thiên ma kiếm.

Màu máu xanh lam sáng lan xinh đẹp xuất hiện trước mặt Đỉnh Hạo, lần này bởi vì lý do Lục Bào Lão Tổ không ở bên cạnh, Đinh Hạo có vẻ không sợ hãi chút nào, thân thể cũng không dừng lại.

Nghịch Thiên Kiếm Ma trong tay lại chuyển động lần nữa, toàn bộ râu giữa rừng đá kỳ lạ của hải quái đều bị Nghịch Thiên Kiếm Ma tấn công.

Không bao lâu, cả rừng đá kỳ lạ ấy đều bị máu của hải quái nhuộm thành màu xanh lam sẫm, mà con hải quái kia vừa phát ra tiếng kêu “chít chít”, vừa đau đớn trở mình khắp nơi, càng nhanh chóng lùi ngược về phía sau.


Chương 663: Ma kiếm sắc bén 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Mà lúc này, Đỉnh Hạo mặt đầy vẻ hung ác dần dần vươn tay cầm Nghịch Thiên Kiếm Ma từ sâu bên trong rừng đá xanh thẫm ấy ra.

Con hải quái còn đang bay ngược kia, vừa thấy Đinh Hạo đột ngột xuất hiện, bỗng nhiên “sợ hãi tột độ” chạy trốn về phía sau.

Lúc này Đỉnh Hạo cười gằn một tiếng, đã quyết định nhân lúc nó bệnh phải lấy mạng nó, làm sao còn để nó chạy thoát dễ dàng, Nghịch Thiên Ma Kiếm phóng nhanh vô cùng, tiến tới sau lưng hải quái.

Tuy tốc độ chạy trốn của hải quái nhanh, nhưng lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, đột nhiên phất tay bắn ra pháp luân, chỉ thấy một luồng huyết quang phát ra trên pháp luân, mạnh mẽ đánh tới thân thể hải quái.

Hải quái đang liều mạng chạy trốn, rõ ràng là không liệu được trước sự công kích đột ngột của Huyết Ma Liệt Sơn, sống sờ sờ bị pháp luân của Huyết Ma Liệt Sơn đánh trúng, thậm chí thân thể lì lợm có thể ngăn cản sự xâm nhập của chân khí cũng bị pháp luân của Huyết Ma Liệt Sơn đánh cho lõm xuống.

Thân thể của hải quái, sau khi chịu một cú này, lại lúc la lúc lắc chuyển động nghiêng ngả, dường như có hơi không ổn định.

Đợi khi con hải quái này ổn định được thân thể tròn lằn của mình, đang chuẩn bị chạy trốn tiếp, Đỉnh Hạo mang theo Nghịch Thiên Ma Kiếm, đã đâm mạnh vào thân thể tròn lan của nó. “phụt” một tiếng, Nghịch Thiên Ma Kiếm đấm vào giáp lưng của hải quái, nhưng cũng không đâm vào được hoàn toàn, chỉ là đâm vào bốn phần thân kiếm thôi.

Mà trong lúc này, hải quái trong cơn đau nhức, đã không chịu được nữa, thân nó chợt phát lực, trên bờ lưng mang theo Nghịch Ma Thiên Kiếm đang cắm, tứ chỉ cuồn cuộn.

Sau một luồng lực lớn đánh úp lại, Đinh Hạo cũng túm chặt lấy Nghịch Ma Thiên Kiếm.

Tuy bị nham thạch dưới đáy biển làm trở ngại cọ sát tạo ra vết xước chảy máu, nhưng Đỉnh Hạo vẫn không buông tha Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay.

Dù biết phía bản thân có rất nhiều cao thủ, vũ khí pháp bảo cũng chẳng ít, nhưng thực sự có thể tạo ra vết thương chí mạng với con hải quái này, dường như cũng chỉ có Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay mà thôi, huống chi Đinh Hạo còn không biết trong Nghịch Thiên Ma Kiếm còn ẩn giấu bao nhiêu bí mật, nếu hải quái này mang Nghịch Thiên Ma Kiếm đi, bản thân phải tới đâu mới có thể tìm thấy nó.

Vì nghĩ như vậy, Đinh Hạo cũng nhẫn nhịn sự đau đớn do hải quái trở mình, nắm chặt lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm, càng khó khăn hơn, chỉ đành dốc toàn lực, không ngừng muốn rút Nghịch Thiên Ma Kiếm ra khỏi giáp lưng của con hải quái đó.

Chỉ là khi Đỉnh Hạo đã cố gắng dùng toàn lực, nhưng giáp lưng hải quái rất kỳ lạ, tuy Đinh Hạo không ngừng dùng sức, nhưng dường như Nghịch Thiên Ma Kiếm lại bị giáp lưng hải quái cắn nuốt giữ lại, thế mà rút mãi không ra.

Lúc này, Đinh Hạo đã hơi sốt ruột, nếu đã rút không ra, vậy dứt khoát đâm vào trong.

Nghĩ tới đây, Đỉnh Hạo tập trung sức lực vào chuôi kiếm, rồi đột ngột phát lực, cắm Nghịch Thiên Ma Kiếm vào trong giáp lưng hải quái.

Tuy chỉ tiến được vào mấy tấc, hiệu quả không quá cao, nhưng quả thật cũng có thể coi như đã có một chút tác dụng.

Nhưng cứ như thế này, hải quái kia càng điên cuồng hơn, kéo Đỉnh Hạo càng xa hơn, dần dần bỏ lại đám người Huyết Ma Liệt Sơn.

Mà bấy giờ, Đỉnh Hạo lại dùng sức cắm tiếp vào trong giáp lưng hải quái, cũng chỉ có chút hiệu quả.

Mà sau khi thân thể chính mình không tự chủ được Đinh Hạo đã theo hải quái bay về một phía không rõ tên.

Bây giờ Đinh Hạo đã trực tiếp treo trên lưng hải quái, có thể nhìn rõ được những chiếc vảy nhỏ dưới giáp lưng hải quái, nhưng những chiếc vảy như dao nhỏ ấy vốn không cọ vào Đỉnh Hạo được,nếu không cho dù thân thể Đỉnh Hạo có mạnh mẽ tới đâu cũng không chịu nổi.

Mắt thấy chính mình không làm gì được hải quái, Đỉnh Hạo không cam tâm, triệu hồi bát sí tử mãng chưa khỏi hẳn thương thế ra.

Bát sí tử mãng này xuất hiện đột ngột, đã giận dữ khác thường, đột nhiên xông tới chỗ hải quái, hai con mắt màu tím sẫm ánh lên ánh sáng màu tím nhạt.

Hải quái này thấy bát sí tử mãng xuất hiện, cảm xúc tựa như bắt đầu mất khống chế, dù sao cũng không quan tâm tới Đỉnh Hạo ở trên lưng nữa, cũng quên mất cơ thể mình bị thương, tăng tốc công kích về phía bát sí tử mãng.

Nhưng bát sí tử mãng dường như nhận ra con hải quái này, cũng không dám để nó lại gần mình, thấy hải quái tới, bản thân lùi về sau, khi lùi về sau thì phun ra một chất lỏng tựa như một làn mực nước.

Chất lỏng tựa mực nước này, phủ đầy cả người hải quái, có chút chảy vào trong thân thể nó theo đường kiếm của Đinh Hạo!

Chất lồng chảy trên giáp lưng hải quái và những nơi khác, tựa như không có tác dụng, nhưng khi chất lỏng giống mực này chảy vào trong cơ thể nó theo mũi kiếm của Nghịch Thiên Ma Kiếm, hải quái đó bắt đầu điên cuồng chuyển động xung quanh.


Chương 664: Ma kiếm sắc bén 2.

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Vì nguyên do Đinh Hạo cắn nuốt nội đan của bát sí tử mãng, chất lỏng như mực nước này cũng rơi vào trên người Đinh Hạo, nhưng Đỉnh Hạo lại không có cảm giác gì, chỉ là bây giờ nhìn biểu hiện của hải quái, Đinh Hạo mới biết, chất lỏng tựa mực nước này chắc chắn là kịch độc mạnh vô cùng, nếu không vì sao hải quái lại có biểu hiện như vậy!

Chỉ thấy con hải quái vốn đang điênđiên cuồng ấy, lại dần dần dừng lại, rồi cuối cùng mất hết sức lực tới cùng cực, ba con mắt chỉ lóe lên ba tia sáng xanh nhạt, chứng minh rằng nó vẫn sống.

Đợi khi xác định hải quái thật sự không còn khả năng phản kháng, Đỉnh Hạo mới yên tâm, lại dùng sức rút Nghịch Thiên Ma Kiếm ở sau giáp lưng nó ra, lần này vậy mà chẳng cần dùng nhiều sức, đã rút được Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, có lẽ vì cả người con hải quái này đã xụi lơ, đến lưng cũng mềm xuống.

Sau khi rút Nghịch Thiên Ma Kiếm ra khỏi cơ thể hải quái, Đỉnh Hạo bắt đầu đánh giả cẩn thận con hải quái này, chỉ là nhìn trong chốc lát, phát hiện cả thân thể hải quái này đều được bao phủ bởi lớp vỏ thật dày, thân thể tròn lin này lại toàn là lớp vảy sắc bén tựa lưỡi dao.

Đỉnh Hạo bây giờ đã khác xa với Đỉnh Hạo lúc mới gặp bát sí mãng tử.

Khi đó hắn hoàn toàn chẳng biết gì cả.

Còn bây giờ hắn biết trong cơ thể những loại thú cực kỳ hung hãn này toàn là vật quý, hơn nữa loại kỳ thú đã tu luyện hơn ngàn năm này, trong cơ thể còn có nội đan gắn liền với sự sống, thiết nghĩ loại hải quái này cũng không phải ngoại lệ.

Cũng bởi vật, Đinh Hạo mới không vội vã rời đi, đương nhiên đã có ý với thân thể hải quái này, đầu tiên Đinh Hạo xem xétxét thân thể tròn vo của nó, lớp vỏ thật dày chính là một trong nhưng bảo vật, bởi vì lớp vỏ này cứng đến mức lì lợm.

Đến cả Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay mình, sau khi dùng hất sức, khó khăn lắm mới có thể đâm vào một phần tư, e là phi kiếm bình thường sẽ không có một chút tác dụng nào với lớp vỏ này.

Hơn nữa dường như nó còn có tác dụng trời sinh là ngăn chân khí, nếu dùng lớp vỏ này tạo thành một bộ giáp bảo vệ thân thể.

Chỉ cần có thể đạt đươc một nửa tác dụng của nó, thì chắc chắn là một bảo vật thượng phẩm.

Mà những chiếc vảy tựa lưỡi dao của con hải quái đó, lại là nguyên liệu tuyệt hảo để chế tạo ra pháp khí tấn công thượng phẩm.

Về phần ba con mắt của hải quái, Đinh Hạo tạm thời không biết có hữu dụng hay không, nhưng thứ kiểu này, bình thường sẽ có công dụng đặc thù, thiết nghĩ mắt của con hải quái này cũng không phải ngoại lệ, còn có râu của hải quái, chắc chắn cũng là nguyên liệu tốt để chế tạo bảo vật như roi.

Chỉ tốn công sức một lát, Đinh Hạo đã nghĩ xong những vật phẩm có thể làm từ thân thể hải quái, đợi sau khi nghĩ xong xuôi.

Đỉnh Hạo Hạo bắt đầu hành động, cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay, bắt đầu xuống tay từ vết thương trên giáp lưng của hải quái, Đỉnh Hạo chia cắt thân thể nó ra từng chút một để làm nguyên liệu.

Mất hết sức chín trâu hai hổ, Đinh Hạo tốn thời gian gần một canh giờ, mới có thể dỡ hết khí kiện toàn thân hải quái.

Con hải quái này quả nhiên không phải vật bình thường, cho dù đã chết, lớp vỏ toàn thân vẫn cứng vô cùng.

Đến cả bảo kiếm như Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đinh Hạo , chém mãi cũng tốn sức cực kỳ, mệt nửa ngày mới coi như dần dần đã hoàn thành mục đích của chính mình.

Nhưng lần này bản thân thu hoạch cũng cực kỳ lớn.

Đầu tiên là ba con mắt của hải quái đã rơi vào trong nhẫn trữ vật của Đinh Hạo, sau đó là mười chiếc vảy sắc bén to nhỏ, sau đó nữa là lớp vỏ xung quanh thân hải quái, theo như mắt nhìn của Đỉnh Hạo, lớp vỏ này có thể luyện chế ít nhất sáu đến bảy bộ bảo giáp bảo vệ thân thể.

Thứ cuối cùng bị Đinh Hạo thu lại, chính là nội đan của nó, thân thể hải quái không nhỏ, nhưng nội đan lại cực kỳ nhỏ, chỉ to bằng ngón tay cái, làm Đinh Hạo tốn rất nhiều sức lực.

Sau khi Đỉnh Hạo lấy nội đan ra khỏi cơ thể hải quái, bát sí mãng tử nịnh nọt bơi lại đây, dùng tâm thần thông báo với Đỉnh Hạo, biểu hiện chính mình rất khát khao với thứ này.

Suy nghĩ một lát, Đỉnh Hạo dùng Nghịch Thiên Ma Kiếm cẩn thận cắt một phần ba nội đan ra đưa cho bát sí tử mãng, sau đó bát sí tử mãng nuốt phần nội đan bị tách rời ấy của hải quái vào bụng, còn chưa đợi Đỉnh Hạo sai phó đã chui vào trong nhẫn trữ vật.

Biểu hiện khác lạ như vậy của bát sí tử mãng, Đỉnh Hạo nhìn mà dao động trong lòng, lần trước bát sí tử mãng có biểu hiện như vậy, chính là lúc tiến hóa lần thứ hai, chẳng lẽ bây giờ…

@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ầ @ @ @


Chương 665: Ma kiếm sắc bén 3

Chuang 666: Người nào cũng có phần 1

Chuang 667: Người nào cũng có phần 2

Chuang 668: Thì ra là vậy 1

Chuang 669: Thì ra là vậy 2

Chuang 670: Thì ra là vậy 3

Chuang 671: Phân chia lợi ích 1

Chuang 672: Phân chia lợi ích 2.

Chuang 673: Phân chia lợi ích 3.

Chuang 674: Không nơi nào không có mặt 1

Chuang 675: Không nơi nào không có mặt 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Nếu bát sí mãng tử thật sự mượn một phần ba nội đan của hải quái để tiến hóa tới cảnh giới lục sí, vậy điều đó sẽ có sự giúp đỡ rất lớn với Đinh Hạo, bởi thế nên thấy biểu hiện kỳ quái như thế của bát sí tử mãng, Đinh Hạo cũng có vẻ hưng phấn lạ thường.

Đợi sau khi làm xong hết mọi chuyện, xung quanh cũng chẳng còn chút dấu vết nào của hải quái, mà vết thương trên người Đỉnh Hạo cũng dần dần khôi phục.

Giữa trận chiến này, Đỉnh Hạo không hề hao phí nhiều chân nguyên, toàn bộ đều nhờ tranh đấu, bởi vây tuy có chút mệt nhọc, nhưng cũng chỉ là trên cơ thể, chỉ cần nghỉ ngơi một lát, khi đang tìm đường về, ba người Huyết Ma Liệt Sơn, Phùng Nhiên, Độc Ma đã tìm tới đây.

Nhìn thấy Đinh Hạo bình an vô sự, ánh mắt ba người này nhìn lung tung xung quanh, dường như đang tìm tung tích của hải quái đó, chỉ là nhìn nửa ngày cũng chẳng phát hiện được gì.

“Hải quái kia đâu?” Người đầu tiên là Phùng Tỉnh Nhiên không kìm nổi tò mò, mở miệng hỏi.

Cười hi hi, Đỉnh Hạo chỉ vào nhẫn trữ vật trên ngón tay, tổ ý một chút với Phùng Tỉnh Nhiên.

Thấy động tác của Đinh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên ngạc nhiên lạ thường, mặt mày tươi cười đi tới bên cạnh Đỉnh Hạo cất lời hỏi: “Sao lại thế này? chẳng lẽ hải quái bị huynh thu phục rồi sao?” Lắc lắc đầu, Đinh Hạo kể đại khái lại chuyện vừa xảy ra, sau khi Đỉnh Hạo nói xong, đến hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương để lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.

Chỉ là liếc nhìn sắc mặt hai người một cái, Đinh Hạo đã biết chắc chắn hai người này có ý với vật phẩm trên người con hải quái kia.

Cười ha ha, Đỉnh Hạo mở miệng nói: Về tới chỗ của Hỏa Vân Tôn Giả, chúng ta sẽ bàn lại nhé.”

Thấy Đinh Hạo nói vậy, Huyết Ma Liệt Sơn với Độc Ma Vương cùng liếc nhau một cái, rồi chỉ cười lạnh nhạt, đưa Đinh Hạo bắt đầu quay về dựa theo đường cũ.

Một lát sau, Đinh Hạo và đám người Huyết Ma, lại bắt đầu xuất hiện tại nơi ở dùng nham thạch hỏa vân xây nên của Hỏa Vân Tôn Giả.

Chỉ cảm thấy Tưởng Lãng giống như một cái bánh bao, toàn thân bị bao phủ bởi một quầng sáng nhàn nhạt, có vẻ như hắn ở giữa đó đang cố hết sức để vận công hồi phục.

Mà hai người Vân Hỏa Tôn Giả và Lục Bào Lão Tổ lại khoanh chân ngồi trên ghế dựa.

Thỉnh thoảng trò chuyện cái gì, Lục Bào Lão Tổ tuy bị râu hải quái tấn công một chút, nhưng nhờ sự cứu giúp kịp thời của Đinh Hạo, cũng không bị vảy nó duet vào, cũng không có chuyện gì to tát. sắc mặt bây giờ hơi tái nhợt mà thôi.

Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ vẫn tới đây như thường lệ, nhắm mắt điều tức, dường như chẳng quan tâm chuyện gì cả.

Sau khi đám người Đinh Hạo tới rồi ngồi xuống lần nữa, Lục Bào Lão Tổ liếc Đỉnh Hạo một cái, tuy sắc mặt Đinh Hạo hào hứng, nhưng dáng vẻ bây giờ lại thực sự không dám khen tặng.

Chỉ thấy bây giờ cả người Đinh Hạo rách nát, từ ống tay áo rách bươm, thậm chí có thể nhìn thấy cơ thể cường tráng vô cùng của Đỉnh Hạo, còn có vết đỏ, có vết thương đã hơi hơi khô máu.

Hoàn toàn là dáng vẻ nghèo túng chật vật vô cùng, nếu không phải bây giờ sắc mặt Đỉnh Hạo có tỉnh thần như vậy, Lục Bào Lão Tổ còn tưởng rằng Đỉnh Hạo đã chịu nhiều thương tổn!

Ho nhẹ một tiếng, Lục Bào Lão Tổ bắt đầu cất lời hỏi: “Tiểu tử ngươi không sao chứ, sao lại chật vật như thế?”

Mà lúc này, Đinh Hạo dường như mới thực sự chú ý tới cơ thể chật vật của mình, sau khi nhìn thoáng qua, chỉ cười ha ha không ngừng.

Sau đó lắc đầu, trước mặt mọi người, cởi bộ y phục đã rách nát mặc trên người xuống, lộ ra cơ thể mạnh mẽ, không để ý tới gương mặt đỏ bừng đang quay đi chỗ khác của Phùng Tỉnh Nhiên, trực tiếp lấy ra một bộ y phục mới trong nhẫn trữ vật, nhàn nhã mặc vào.

Lúc sau mới nghiêng đầu nhìn Phùng Tỉnh Nhiên đang quay đi một cái, trên mặt mang ý cười tự đắc, sau đó lại cười to hi hi.

Mắt thấy hành động như vậy của Đinh Hạo, sắc mặt Phùng Tỉnh Nhiên đỏ lên, thở phì phì hừ một tiếng,cũng không phản ứng lại Đinh Hạo nữa.

Mà lúc này, tựa như Đinh Hạo ý thức được Lục Bào Lão Tổ đang hỏi mình, cười ha ha, cất lời đáp: “Lão tổ không cần quan tâm, tiểu tử ta không sao, hơn nữa cũng đã giúp ông báo thù một quật TồI.”

“Ö? Ngươi đã làm gì hải quái?” Lời này vừa dứt, Lục Bào Lão Tổ hưng phấn cất tiếng hỏi.

Hắn cười hi hi, lấy ra vài miếng vảy và vỏ trên người hải quái từ trong nhẫn trữ vật ra, đặt trước mặt mọi người, bắt đầu cười nói: “Đã giết rồi, đây là chiến lợi phẩm!”

Thấy vỏ và vảy trên người hải quái xuất hiện, mọi người đều biết con hải quái này chắc chắn đã bị Đinh Hạo giết chết rồi, nên vui mừng lạ thường, đến Huyền Thiên Chân Nhân đã nhắm mắt điều tức khí cũng hơi mở mắt, nhìn những mảnh vỏ và vảy của hải quái kia thêm vài lần.

Chuang 666: Người nào cũng có phần 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

“Tiểu tử này được, quả nhiên cao tay, ha ha, những thứ này đều không phải vật phàm, đây đúng là được lợi rồi.”

Lục Bào Lão Tổ vừa thấy vật phẩm xuất hiện trước mặt Đỉnh Hạo, cười to một tiếng, lập tức đi tới trước mặt Đinh Hạo, cầm vảy và vỏ hải quái lên cẩn thận xem xét, lại lấy pháp bảo tử kim bát của mình ra, vừa sờ vừa chạm vào vảy và vỏ này, trong miệng còn thường xuyên phát ra tiếng khen ngợi.

Ngoài Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, còn tất cả mọi người đều đến trước mặt Đinh Hạo, cũng giống như Lục Bào Lão Tổ, xem xét những mảnh vảy và vỏ này, đến Huyết Ma Liệt Sơn cũng không ngoại lệ.

Thấy những người này để ý những mảnh vảy và vỏ của hải quái như vậy, Đinh Hạo cười ha ha, cất lời cười đáp: “Ai cũng có phần, bây giờ bắt đầu phân chia chiến lợi phẩm nhé, vỗ và vảy này mỗi người một phần.”

Nghe Đinh Hạo nói vậy, mọi người đều có vẻ vui vẻ, còn Hỏa Vân Tôn Giả lại cười gượng, thoạt nhìn có vẻ ngượng ngùng.

Sau khi bị Lục Bào Lão Tổ phát hiện, mở miệng nói: “Cái lão bất tử ngươi đừng khách sáo với tiểu tử thối Đinh Hạo này, dù gì chắc chắn tiểu tử kia cũng không cần mấy miếng vảy vỏ này, nếu không hắn cũng sẽ không lấy ra đâu.” Nghe Lục Bào Lão Tổ nói vậy, ve mặt của Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng thả lỏng, tựa như nhớ tới tác phong bình thường của Đinh Hạo, bắt đầu không khách sáo lấy một mảnh vảy và vỏ cho trong nhẫn trữ vật.

Về phần Hướng Dương Thiên Hỏa Vân tôn giả, sau khi cũng nghe Lục Bào Lão Tổ nói thế, cũng không do dự lề mề nữa, mà lấy một mảnh giáp và một mảnh vỏ thu lại.

Lục Bào Lão Tổ và Phùng Tinh Nhiên đương nhiên chẳng cần phải nói, lúc Đỉnh Hạo vừa nói xong đã bắt đầu lựa chọn, chọn trước mọi người, lấy được hai mảnh vảy tương đối to và mảnh vỏ có diện tích hơi lớn khác nhau.

Mà khi Đinh Hạo nghe Lục Bào Lão Tổ nói vậy, mới có hơi lúng túng, phát hiện vậy phẩm trước mặt mình, đã được chia không còn nhiều rồi, chỉ sót lại một mảnh vảy ngắn nhất và một mảnh vỏ có diện tích nhỏ nhất,

Đỉnh Hạo vốn dựa theo số người lấy mảnh vảy và vỏ, bây giờ nhìn mọi người đã lấy được đồ của mình, ngoài vị Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ chưa xong.

Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ rõ ràng cũng đã có chút động tâm, chỉ là quan hệ của Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ không thân thiết với đám người Đinh Hạo như vậy, hơn nữa ông ấy không giống Hỏa Vân tôn giả, dù sao cũng là người trong đạo môn, có chút tự trọng thân phận, ngại tự mình động thủ.

Đỉnh Hạo đương nhiên biết ý của ông ấy, cười hi hi, thu lại hai mảnh vật phẩm cuối cùng kia, đi đến bên cạnh Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, hai tay cung kính đưa cho ông ấy, cất lời cười nói: “Xin Lãnh trưởng lão nhận cho, đây là một phần tâm ý của tiểu tử, vừa rồi trong sơn động, cũng may có được sự quan tâm của Lãnh trưởng lão!”

Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ nghe Đinh Hạo nói vậy,, gương mặt vốn nghiêm nghị đã dẫn ra, thoạt nhìn không lạnh lùng như vậy, gật gật đầu, ông ấy chẳng nói gì, chỉ vươn tay trái ra, thu lại mảnh vảy và mảnh vỏ ấy lại.

Thấy Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ nhận hai vật phẩm ấy, sau khi Đinh Hạo thi lễ, mới đi về phía Phùng Tỉnh Nhiên, thầm nghĩ trong lòng, đúng là vì thể diện mà làm khổ bản thân, nếu hắn không tự chú ý đến thân phận của mình, cũng sẽ không có được mảnh vảy và vỏ nhỏ nhất, nhìn kích cỡ của vảy này, đoán chừng muốn luyện chế một thanh kiếm cũng khó, nhiều lắm cũng chỉ có thể chế tạo một thanh chủy thủ thôi.

Về phần miếng vỏ kia, đương nhiên cũng là miếng nhồ nhất, chỉ bằng cỡ một bàn tay, nhìn dáng vẻ cũng chỉ có thể luyện chế thành một giáp nhỏ bảo vệ tim,tuy chất lượng vỏ này đặc biệt, có hiệu quả phòng ngự cực kỳ biến thái với sự công kích của chân khí, nhưng một miếng nhỏ như vậy, dường như cũng không có tác dụng bao lớn! Đi tới bên cạnh Phùng Tỉnh Nhiên, Đỉnh Hạo cười ha hả, cất lời với mọi người: “Nếu chuyện đã bàn ổn thỏa, vậy chúng ta nên mở bảo tàng Thái Huyền ra đi thôi.”

Lời này vừa dứt, mọi người đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý, mà Hỏa Vân tôn giả liếc Lục Bào Lão Tổ một cái, lấy ra một chiếc khóa xanh việc có tạo hình kỳ lạ cổ quái từ trong nhẫn trữ vật của mình, đưa cho Đinh Hạo.

Vân Hỏa tôn giả cất lời: “Cái chìa khóa này ngươi cầm đi, đây là do ta tìm được trên người Lý Quảng Lâm, chỉ cần ngươi đừng quên lợi ích gì bản thân đã hứa với ta là được.”

Đỉnh Hạo gật đầu, đặt chìa khóa của Hỏa Vân tôn giả vào tay mình.

Xem xét chiếc chìa khóa này, dường như có sự khác biệt rất lớn so với hai cái khóa trong nhẫn trữ vật của mình, khiến Đỉnh Hạo có cảm giác rất không ổn, hai chìa khóa kia vốn dĩ là của Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông, đều dùng một loại nguyên liệu kỳ lạ tạo thành, đến bản thân cũng không rõ đây là loại nguyên liệu gì.

Chuang 667: Người nào cũng có phần 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Còn cái Hỏa Vân tôn giả cho bản thân, lại là một loại lục hoằng ngọc tuy đặc biệt nhưng không quý báu gì.

Nhưng Đỉnh Hạo chẳng nghĩ nhiều, bèn cất cái chìa khóa Thái Huyền này vào trong nhẫn trữ vật.

Nhìn mọi người, Đinh Hạo cất lời: “Vậy chúng ta xuất phát thôi, nhưng mọi người phải cẩn thận chút nhé, tốt nhất đi từ nơi hẻo lánh, dù gì những người tìm bảo vật bây giờ, đa phần đều biết tiền bối Hướng có được chìa khóa Thái Huyền rồi, nếu gặp phải những người này, chắc chắn sẽ có chút phiền toái, sợ nhất là gặp phải những kẻ thuộc Đạo Ma Lục Tông.”

Thấy Đinh Hạo nói vậy, mọi người đều chẳng có ý kiến gì.

Đang định rời khỏi nơi đây, trong lòng Đinh Hạo chợt lay động, sau khi nghĩ xong lại lên tiếng lần nữa, cất lời nói: “Vừa rồi trong rừng đá kỳ lạ kia, ta từng chặt đứt vài đoạn râu của hải quái.

Râu này cũng có thể làm nguyên liệu cho một vài loại pháp bảo roi, ta đi trước thu gom những cái đó nhé.”

Lời này vừa dứt, ngoài Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ ra, biểu hiện của mọi người đều có hơi kỳ lạ.

Mà Phùng Tỉnh Nhiên lại ra tay ngăn cản đội ngũ của Đỉnh Hạo, cười hì hì cất lời: “Không cần đâu, mấy cái râu của hải quái đã bị chúng ta chia cắt hết sau khi thu gom rồi.

Vốn cũng tính cho huynh một phần, nhưng thấy huynh giết hải quái, chắc chắn có đoạt được cái khác, nên quên mất không nói.”

Phùng Tỉnh Nhiên vừa nói xong, mọi người cũng đều cười ha hả, ngoài Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, vì có vẻ Lãnh Tồn Vũ đề cao thân phận của mình.

Than nhiên cười cười, Đinh Hạo cũng không để ý, gật đầu nói: “Thì ra là vậy, vậy bây giờ không có gì để nói, nếu đã vậy thì bây giờ xuất phát đi, đến dãy núi Lan Lăng xem sao.”

Sau hai canh giờ, đoàn người của Đinh Hạo, bao gồm cả Lãnh Tồn Vũ và Hỏa Vân tôn giả, cũng xuất hiện ở trong dãy núi Lan Lăng này lần nữa.

Vốn dựa theo tốc độ của đám người Đinh Hạo, đại khái hai canh giờ đã đến được dãy núi này.

Chỉ là lần này để tránh cho người ngoài nhìn thấy, đám người Đỉnh Hạo đi vòng, chỉ đi đường hẻo lánh, sau khi tới phạm vi dãy núi Lan Lăng, tất cả đều hạ xuống từ không trung, chậm rãi bay gần mặt đất.

Cũng chính là như vậy, một đoàn người tốn hai canh giờ, hơn nữa tới bây giờ vẫn thong thả bay ở tầng trời thấp như cũ, chỉ cần chờ hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ quan sát thấy có nhiều người ở xung quanh là lập tức thông báo cho đám người Đỉnh Hạo, sau đó tận lực lách qua.

Cứ đi một đường tới như vậy, rốt cuộc cũng tới được dãy núi Lan Lăng, nhưng vẫn cách một đoạn với trung tâm dãy núi này, cũng chính là nơi trước kia Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông mở sơn động ra.

Lại đi thêm một khắc, đám người Đinh Hạo cuối cùng đã ngừng lại toàn bộ, ở sau một tảng nham thạch lớn, từ nơi này tới nơi mở bảo tàng ra đã rất gần rồi, nhưng từ nơi này tới chỗ ấy, ở giữa còn mười mấy bang nhân mã.

Cho dù đám người Đinh Hạo đang tự phụ, cũng không thể ở dưới mí mắt của nhiều người như vậy, hơn nữa cho dù tới nơi đó rồi, muốn mở bảo tàng ra cũng là không thể, chỗ đó tựa như có người một bang đóng quân, hơn nữa theo cảm ứng của Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, đóng quân ở nơi đó đúng là liên minh tam tông đạo môn.

Theo lý mà nói, khu vực đó không thấy rõ được, người của tam tông đạo môn sao lại nghĩ tới việc đóng quân ở đây, lẽ nào…

Lễ nào bọn họ muốn làm rõ xem bảo tàng Thái Huyền ở đâu, trong lòng Đinh Hạo thay đổi, âm thầm tự hỏi, nếu thật sự như thế, chỉ cần bọn họ đóng quân ở đây, một đám người của mình sẽ chẳng thể nào xuống tay được.

Đang lúc đám người Đỉnh Hạo âm thầm tự hỏi, Huyết Ma Liệt Sơn đã mở miệng nói: “Chắc là chuyện tông chủ Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông bỏ mạng đã bị người khác phát hiện rồi, người của Tam Tông Đạo Môn chắc chắn cũng nghĩ tới điểm này, nếu không sẽ có chuyện trùng hợp đóng quân ở chỗ đó như ngươi nói.”

Đỉnh Hạo gật đầu, cất lời đáp: “Ta cũng đoán vậy, cũng không biết bọn họ có đoán được tông chủ Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông chết trong tay Vô Cực Ma Tông chúng ta hay không.”

Nhìn Đỉnh Hạo một cái, Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Điều ấy thật ra chỉ là râu ria, quan trọng là bây giờ làm sao chúng ta mới lấy được bảo tàng Thái Huyền.

Lời này vừa dứt, mặt Đinh Hạo lộ vẻ trầm tư, hắn đương nhiên hiểu rõ ý trong lời nói của Huyết Ma Liệt Sơn, bắt buộc phải mở ra ở khu vực đó, nhưng bây giờ những chỗ ấy đều đã bị người của Tam Tông Đạo Môn coi chừng.

Lúc này, nếu muốn mở bảo tàng Thái Huyền, rõ ràng phải xảy ra một trận chiến với Tam Tông Đạo Môn này, nhưng với thực lực của Vô Cực Ma Tông bây giờ, vốn chẳng thể nào so sánh cùng với liên minh tam tông của bọn chúng.

Chuang 668: Thì ra là vậy 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Huống chỉ, ngoài hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đã khôi phục hoàn toàn, còn Lục Bào Lão Tổ và Độc Ma Vương Diệc Hàn, đến bây giờ vẫn chưa khỏi hoàn toàn từ trận chiến lần trước, chữa thương thế khỏi hẳn, căn bản chưa đạt tới đỉnh phong , không thể đấu với Tam Tông Đạo Môn này được.

Suy nghĩ mọi chuyện kỹ càng một phen, Đinh Hạo qủa quyết cất lời: “Xem ra, chúng ta phải tạm thời buông tha cho cái bảo tàng Thái Huyền này rồi, đợi đám người Tam Tông Đạo Môn rời khỏi đây, đợi mọi chuyện lắng xuống lại tới đây mở.

Dù gì cao thủ đứng đầu Tam Tông Đạo Môn bọn họ không thể cứ ở đây mãi.”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều thở dài một hơi, thầm nghĩ cũng chỉ có thể như thế, trước mắt không còn có cách nào tốt hơn.

Tuy bây giờ mọi người đều muốn mau chóng mở bảo tàng này ra, nhưng Tam Tông Đạo Môn chặn ở đây như một ngọn núi lớn, mọi người bây giờ thực sự không còn có cách nào nữa.

Ánh mắt đảo một vòng, phát hiện trong đám người chẳng có ai cất lời phản đối, Đinh Hạo đành dự định rời khỏi đây, qua thời gian này lại đến.

Đúng lúc này, Đinh Hạo bỗng bắt được khuỷu tay mình đang chạm vào Phùng Tỉnh Nhiên, thân thể hơi run một cái, cúi đầu nhìn nàng một cái, ánh mắt Đỉnh Hạo lộ ra vẻ nghỉ vấn.

Phùng Tinh Nhiên đáng thương nhìn Đinh Hạo một cái, rồi cất tiếng: “Thúc thúc yêu quái và thúc thúc mập mạp có vẻ sắp tới đây rồi!”

Sắc mặt có hơi không ổn, nhưng Đinh Hạo vẫn trầm giọng nói như cũ: “Chuyện gì thế? Sao ngươi biết họ tới, sao họ lại biết ngươi ở đây?”

“Không phải lần trước ta đã nói với huynh rồi sao, Luyện Ngục Ma Tông chúng ta, có một loại pháp khí cảm ứng lẫn nhau, trên người ta vừa hay có một cái!” Phùng Tỉnh Nhiên có hơi ấm ức nhìn Đinh Hạo.

Sắc mặt Đỉnh Hạo lạnh lùng, cất giọng: “Lần sau khi cùng ta, đóng trang bị pháp khí này lại, hoặc rời khỏi ta!”

Phùng Tinh Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, lấy một vật có hình dáng như ốc đồng nhỏ bằng đầu ngón tay ra từ eo, vươn ngón trỏ bóp nắn vật có hình dáng như ốc đồng ấy một chút, đóng lại pháp khí trước mặt Đinh Hạo.

Nhưng lúc này, bên tai Đinh Hạo đã truyền tới giọng của Thiên Yêu Nhiếp Thiên.

“Sao Vô Cực Ma Tông các người cũng ở đây?”

Lời này vừa dứt, hai người Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Cố Kiệm mập mạp đã lén lút tới trước mặt đám người Đỉnh Hạo.

Tuy hai người này nhìn thấy Hướng Dương Thiên Hỏa Vân tôn giả bên cạnh Lục Bào Lão Tổ nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi, dường như chẳng cảm thấy kỳ lạ.

“Tùy tiện đi mà thôi! Hi hi!” Đỉnh Hạo cười quái dị một tiếng, cất tiếng đáp.

Đối với câu trả lời của Đỉnh Hạo, Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Cố Kiệm cũng chẳng tức giận, Nhiếp Thiên liếc Đinh Hạo với vẻ sâu xa, cất lời: “Vậy cái chết của tông chủ Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông có phải do các ngươi không?”

Biết không giấu được ông ta, Đinh Hạo trực tiếp cất lời đáp: “Không sai.”

Gật đâu, Thiên Yêu Nhiếp Thiên nói: “Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, khi ta biết được tin hai vị tông chủ này chết, phỏng đoán đầu tiên là do Vô Cực Ma Tông các ngươi xuống tay.

Tuy lần này có rất nhiều môn phái tới Doanh Châu, nhưng trừ Tam Tông Đạo Môn và đám người ngoài là chúng ta ra, cũng có một hai thế lực có loại thực lực này.

Mà Đinh Hạo ngươi đã từng có chút vấn đề với Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông, lại thêm tác phong từ trước đến giờ của các ngươi, cho nên Vô Cực Ma Tông các ngươi chính là đối tượng hoài nghi nhất của ta!” Sớm biết không giấu nổi ông ta, Đinh Hạo đương nhiên cũng không phủ nhận, nhìn ông ta một cái, Đỉnh Hạo cất lời đáp: “Nhiếp Lão hỏi chuyện này làm gì?”

Thiên Yêu Nhiếp Thiên còn chưa kịp cất tiếng, Cố Kiệm bên cạnh lại run rẩy cả gương mặt béo, cười nói: “Xem ra, hai cái chìa khóa trên người hai tông chủ đó đã bị các ngươi chiếm mất rồi?”

Lời này vừa dứt, sắc mặt đám người Đỉnh Hạo vẫn chẳng thay đổi, nhưng sắc mặt Phùng Tỉnh Nhiên lại hơi xao động.

Toàn bộ đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều là cáo già, mà Đinh Hạo cũng là một con tiểu hồ ly, đối với sự thăm dò bất ngờ của Cố Kiệm, đương nhiên vẫn có thể ứng phó tự nhiên, nhưng Phùng Tỉnh Nhiên lại kém hơn một bậc ở phương diện này, Cố Kiệm nhìn thoáng qua sắc mặt có hơi hoảng sợ của nàng, cũng đã biết điều mình phỏng đoán không sai.

“Không sai! Nếu đã để Cố Kiệm nhìn ra manh mối trên người Phùng Tinh Nhiên, Đinh Hạo cũng sẽ không che dấu nữa.” Cất tiếng đáp.

Cười ha ha một tràng, Thiên Yêu Nhiếp Thiên ra vẻ cực kỳ đắc ý cất tiếng: “Một khi đã như vậy, Luyện Ngục Ma Tông chúng ta đây cũng muốn tham gia.”

Đỉnh Hạo liếc nhìn Thiên Yêu Nhiếp Thiên với vẻ kỳ lạ, roi cười nói: “Nhiếp lão gia nhập Luyện Ngục Ma Tông khi nào rồi, ừm, không phải Luyện Nguc Ma Tông đã tham gia liên minh ma môn, mạo muội rời khỏi, hình như không tốt lắm!”

Chuang 669: Thì ra là vậy 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

“Cũng phải, như này đi, bây giờ chúng ta làm đại diện cho liên minh, lại mời Vô Cực Ma Tông các ngươi gia nhập một lần nữa.” Thiên Yêu Nhiếp Thiên cất Lúc này Huyết Ma Liệt Sơn ở bên cạnh trừng Thiên Yêu Nhiếp Thiên, nói: “Dựa vào cái gì?”

Nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn, ông ta thận trọng mở lời: “Bởi vì đây là đường ra duy nhất của chúng ta, trừ khi Vô Cực Ma Tông các ngươi không muốn mở bảo tàng kia nữa.

Các ngươi có được chìa khóa Thái Huyền từ trong tay Hỏa Vân tôn giả, vốn không phải là đồ thật, chúng ta đây vừa có được tin tức xác thực, chìa khóa thực sự, vẫn luôn ở trong tay Tam Tông Đạo Môn!”

Lời này vừa nói xong, bên Đỉnh Hạo hoàn toàn cả kinh, Vân Hỏa tôn giả lại kinh hô một tiếng: “Không thể nào, lão tử không tin.

Cái chìa khóa đó rõ ràng là lão đây đoạt từ trong tay Lý Quảng Lâm.” Nhiếp Thiên nhìn Vân Hỏa tôn giả, cất lời đáp: “Đến chìa khóa trong tay Lý Quảng Lâm cũng là giả, vậy Hướng lão ngươi nói thứ ngươi cướp được sẽ là thật à?”

Đinh Hạo nhướn mày nhìn Nhiếp Thiên, mở lời: “Nhiếp lão có thể nói rõ hơn chút chứ.”

Nhiếp Thiên gật đầu, chậm rãi kể ra nguyên do mọi chuyện, hóa ra sau khi Lý Quảng Lâm này tới Doanh Châu không lâu, đã bị Tam Tông Đạo Môn bắt một trận.

Tam Tông Đạo Môn đạt thành hiệp nghị với Lý Quảng Lâm, lấy được chìa khóa Thái Huyền thực sự trong tay Lý Quảng Lâm.

Hơn nữa còn làm cho Lý Quảng Lâm tiếp tục làm việc theo mệnh lệnh của chúng, lừa gạt mọi người, cái giá phải trả là do Lý Quảng Lâm đưa ra, để Tam Tông Đạo Môn giết sạch cùng tận người trong môn phải của Lý Quảng Lâm.

Mà bây giờ mấy môn phái lúc trước tham gia cùng giết Lý Quảng Lâm, hiện tại đều đã bị người của Tam Tông Đạo Môn giết sạch.

Sau khi giao dịch này đạt thành không lâu, Tam Tông Đạo Môn cũng từng dùng sự phỏng đoán của Lý Quảng Lâm, tìm kiếm bảo tàng Thái Huyền với chiếc chìa khóa trong tay bọn chúng, nhưng lại không thu hoạch được gì, đang lúc có trăm mối lo chưa thể giải quyết, đã truyền tới tin tức tông chủ của Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông chết.

Sau đó Trầm Hàn Tông là tông phái bản địa Doanh Châu cũng chính thức gia nhập liên minh Tam Tông Đạo Môn, lại cứ cách năm trăm năm sẽ truyền ra tin tức dãy núi Lan Lăng mở ra một hang động cho Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông, hai bên đối chiếu, đương nhiên Tam Tông Đạo Môn này sẽ có nhận thức mới với chuyện này.

Mà Lý Quảng Lâm kia tới nay, đều chỉ là một mồi câu của Tam Tông Đạo Môn mà thôi, sự sống chết của gã đều không quan trọng.

Cho nên sau khi Vân Hỏa tôn giả cướp lấy chiếc chìa khóa Thái Huyền giả kia, Tam Tông Đạo Môn chỉ giả vờ thôi, vốn chẳng hề thực sự lo lắng.

Nghe Nhiếp Thiên nói sự thật xong, Đinh Hạo lập tức tin đây mới là sự thật thực sự, vốn đã có một vài chỗ nghĩ không thông, sau khi biết được tin tức này, toàn bộ đều được mở ra rồi, bảo sao khi bản thân nhìn thấy chìa khóa Thái Huyền của Vân Hỏa Tôn Giả cứ cảm thấy là lạ, hóa ra là chuyện như vậy!

Sau khi suy tính xong, Đỉnh Hạo nhìn về phía Thiên Yêu Nhiếp Thiên, hắn gật đầu một cái, mở miệng nói: “Ma Tông Vô Cực của bọn ta có thể gia nhập liên minh một lần nữa, thế nhưng phương thức phân chia lợi ích vốn được ba vị tông chủ của ba tông thương lượng phải hủy bỏ, Ma Tông Vô Cực của bọn ta muốn chiếm phần hơn.”

Nguyên nhân Đinh Hạo đồng ý gia nhập liên minh Ma Môn một lần nữa cũng là chuyện thế bất khả kháng, không còn cách khác, dù sao sức mạnh của một tông có hạn, nếu như Đạo Ma Lục Tông này không biết nơi cánh cổng của quặng mỏ mở ra chân chính, nếu như Đạo Môn Tam Tông không đi trước một bước đoạt được chìa khóa Thái Huyển, nhất định Đỉnh Hạo sẽ một mình nuốt trọn, thậm chí hắn còn có thể chờ thêm một khoảng thời gian nữa.

Thế nhưng bây giờ đã biết được quá tình chân chính, Đinh Hạo cũng không còn cách nào, cho dù trong tay hắn có đang nắm giữ hai chiếc chìa khóa đi chăng nữa, chỉ cần không có chìa khóa Thái Huyền của liên minh đạo môn kia, thì hắn vẫn chẳng thể đi vào, hơn nữa nếu chỉ dựa vào sức mạnh của một mình Ma Tông Vô Cực của hắn thì chuyện đoạt được chìa khóa Thái Huyền kia đúng là chuyện khó tưởng nhất trên đời.

Cho nên liên minh với Ma Môn chính là con đường ra duy nhất của hắn, trừ khi Đỉnh Hạo không còn muốn bảo tàng Thái Huyền này nữa, Thiên Yêu Nhiếp Thiên cũng là bời vì nhìn thấu được tình thế hiện nay của đám người Đinh Hạo cho nên mới có thể nói như vậy.

Sau khi lời nói của Đỉnh Hạo vừa thốt ra, hai kẻ Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Cố Kiệm nhìn nhau một cái, sau đó Cỗ Kiệm mở miệng trước: “Trong tay các ngươi có hai chiếc chìa khóa Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông, quả thật hẳn là nên được phân chia nhiều hơn một chút, các ngươi cảm thấy Ma Tông Vô Cực nên chiếm mấy phần lợi thì mới được coi là hợp lý?”

Chuang 670: Thì ra là vậy 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Suy nghĩ một chút, Đinh Hạo nhìn về phía Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ vùng với Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên một cái, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: “Nếu như cuối cùng chúng ta thực sự lấy được bảo tàng Thái Huyền, vậy phải cho Ma Tông Vô Cực bọn ta quyền ưu tiên chọn lựa năm món vật phẩm, sau đó, tổng lại tất cả những thứ có trong bảo tàng, Vô Cực Ma Tông bọn ta sẽ chiếm ba phần, ba tông của các ngươi chiếm hai phần, còn lại một phần thì sẽ để lại cho Nguyên Ma Tông và Hoa Gian Phái chia đều.”

Chỉ thấy Cố Kiệm và Thiên Yêu Nhiếp Thiên trao đổi bằng ánh mắt một chút, dường như cũng đang suy nghĩ xem phương thức phân chia này có thể thực hiện hay là không, Đỉnh Hạo lại mở miệng một lần nữa: “Thành thật mà nói, đây là giới hạn thấp nhất của Ma Tông Vô Cực bọn ta rồi.

Sẽ không có bất cứ một chút du di nào cả, nếu không thì Ma Tông Vô Cực bọn ta từ chối việc tham gia vào liên minh kia.”

Nghe thấy Đinh Hạo nói như thế, hai người Cố Kiệm và Thiên Yêu Nhiếp Thiên lại nhìn nhau một lần nữa, lần này Thiên Yêu Nhiếp Thiên lên tiếng trước: “Ngươi cũng biết chuyện này bọn ta không thể làm chủ được.

Ngươi chờ ở nơi này một chút, bọn ta đi tìm những tông khác thương nghị một phen.

Đợi lát nữa quay lại sẽ trả lời cho ngươi.”

Đỉnh Hạo gật đầu một cái, hắn đã sớm biết ông ta sẽ nói như vậy.

Hắn lên tiếng: “Nếu đã như thế, vậy Ma Tông Vô Cực bọn ta đành ở lại chỗ này chờ tin tức tốt từ Nhiếp Lão vậy.”

Lời nói của Đinh Hạo còn chưa dứt, hai người đã rời đi từ những phương hướng khác nhau, thận trọng như thể sợ người khác phát hiện.

Sau khi thấy hai người đã rời khỏi, Đỉnh Hạo mới mở miệng nói chuyện với Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ: “Lãnh Lão yên tâm đi, lợi ích mà ta hứa cho ông nhất định sẽ không thay đổi.” Thấy Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ hờ hững gật đầu, Đinh Hạo lại nhìn về phía Hỏa Vân tôn giả bên người Lục Bào Lão Tổ, lên tiếng: “Mặc dù chìa khóa mà Hướng lão đưa cho không đúng, nhưng Hướng lão yên tâm, chỉ dựa vào giao tình giữa ông và Lục Bào, phần lợi ích kia chắc chắn sẽ không thiếu phần ông.”

Nghe được những lời của Đinh Hạo, Hỏa Vân tôn giả có chút ngượng ngùng, dưới sự khuyên bảo của hai người bên cạnh Lục Bảo lão tổ, ông ta mới nhẹ nhõm hơn, cười ha ha nói lời đa tạ với Đỉnh Hạo.

Vốn là nếu như chiếc chìa khóa trong tay của Hỏa Vân tôn giả là thật, vậy thì đám người Đỉnh Hạo đã nợ Hỏa Vân tôn giả một ơn huệ lớn.

Thế nhưng bây giờ nghe thấy Thiên Yêu Nhiếp Thân nói như kia, chìa khóa trong tay ông ta lại là giả, vậy bây giờ coi như Ma Tông Vô Cực không nợ ông ta gì cả.

Mà Đinh Hạo cũng bởi vì ghi nhớ sự hào sảng của ông ta, cùng với xem xét mặt mũi của Lục Bào lão tổ mới nói như thế.

Hơn nữa cho dù là thế nào đi chăng nữa, bên trong trận doanh này có thêm một cao thủ trợ lực như ông ta, đối với việc đoạt lấy bảo tàng cũng giúp sức được rất nhiều.

“Ma Môn Tam Tông này liệu có thể nào không đồng ý với điều kiện của chúng ta hay không?” Lục Bào đạo tổ đứng ở phía sau Hỏa Vân tôn giả, lên tiếng với Đinh Hạo.

Đỉnh Hạo cười khinh khỉnh một tiếng, hắn nói: “Bọn họ cũng chẳng có tư cách nói không đồng ý, trừ khi bọn họ không có tham vọng đối với bảo tàng Thái Huyền này, nếu không thì bắt buộc phải hợp tác với chúng ta, hoặc là phải tiêu diệt chúng ta, mạnh mẽ cưỡng đoạt hai chiếc chìa khóa đang nằm trong tay chúng ta.

Có điều có Luyện Ngục Ma Tôn ở đó, bọn họ chắc chắn sẽ không đưa ra thất sách như vậy đâu.

Huống chỉ điều kiện của chúng ta cũng không phải là sư tử há miệng, số lượng yêu cầu cũng chỉ nhiều hơn so với bọn họ ban đầu một phần mà thôi.”

“Không sai, bọn họ tất nhiên sẽ đồng ý, lão tổ người hãy cứ yên tâm đi.” Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng cười cười lên tiếng.

Sau khi trôi qua không bao lâu, tên Cố Kiệm béo uc ich một thân một mình đi đến trước mặt đám người Đỉnh Hạo, Cố Kiệm cười cười một tiếng, sau đó nói: “Liên minh đã đồng ý với điều kiện của các ngươi, bây giờ chúng ta có thể đi thương lượng về công việc cụ thể được rồi.” Lời này vừa được thốt ra, Đỉnh Hạo đã cười nhạt một tiếng rồi gật đầu, hắn từ ngồi xếp bằng ban đầu giờ đã đứng lên, còn về đám người Huyết Ma Liệt Sơn và Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ bên kia cũng không nhanh không chậm mà đứng lên, đi theo sau lưng Cố Kiệm, đi về phía địa điểm hội họp của liên minh.

Sau nửa khắc đồng hồ sau, đoàn người Đỉnh Hạo đi theo sau Cố Kiệm cũng đã đi tới trước mặt một tảng đá, tảng đá kia lớn cỡ ngọn núi nhỏ vậy, mọi người dáo dác nhìn xung quanh.

Chỉ có Đỉnh Hạo đi tới giữa bãi đất, tới khu vực không bị những tảng đá này cản trở, ở đó có rất nhiều ghế đá được đặt ngăn nắp từ lớn đến nhỏ.

Chuang 671: Phân chia lợi ích 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Những chiếc ghế đá kia rất rõ ràng là vừa mới bị người ta dùng đồ vật sắc bén làm ra, nhìn qua có sẽ liên minh Ma Môn cũng chưa tới nơi này được bao lâu.

Ánh mắt quét qua một vòng, phát hiện chính là đám người trong Ma Môn nhìn thấy lần trước ở Nguyên Ma Cung, về cơ bản không thiếu một người.

Kiếm Ma Cung, Thiên Sát Cung, Luyện Ngục Ma Tông, còn có mấy người đã từng gặp tại Hoa Gian Phái, Nguyên Ma Cung Đảo Bồng Khâm, hiện tại bọn họ đều đang dùng ánh mắt vô cùng quái dị mà quan sát đám người Đỉnh Hạo.

Đối với những ánh nhìn chăm chú của những người này, Đỉnh Hạo tiếp nhận vô cùng thản nhiên, lần trước lúc tới đây, mặc dù Ma Tông Vô Cực cũng tương đối nổi bật, thế nhưng cũng không được nhận loại đãi ngộ này, vốn dĩ lần trước những người này đều bởi vì xem xét mặt mũi của Luyện Ngục Ma Tông, cùng với biểu hiện của Vô Cực Ma Tông ở Đoạn Hồn Sơn mới đồng ý để cho Ma Tông Vô Cực gia nhập vào liên minh.

Thế nhưng hiện tại lại không giống nữa, lúc này Vô Cực Ma Tông đang nắm giữ trong tay hai chiếc chìa khóa, ngược lại còn trở thành trợ lực lớn nhất cho liên minh, hơn nữa bây giờ có Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, cùng với mấy người Hỏa Vân tôn giả ở trong Ma Tông Vô Cực, thực lực của Ma Tông lại càng mạnh mẽ chưa từng thấy, dù là đặt ra so sánh với thế lực của Ma Môn Tam Tông ở đây cũng không kém một chút nào, thậm chí ở nhiều điểm còn thắng thế hơn một chút.

Lúc này, Ma Tông Vô Cực có thực lực mạnh mẽ, có hai chiếc chìa khóa Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông, mặc dù trong việc phân chia chiến lợi phẩm, Ma Tông Vô Cực đòi chiếm phần lợi ích lớn hơn, thế nhưng những người này cũng chẳng có chỗ nào để phản biện được cả.

Đỉnh Hạo thầm cười ha ha, hắn chỉ cảm thấy so với lần trước đến đây, lần này thực sự mang đến một loại cảm giác vô cùng hãnh diện, lần trước bản thân hắn rời đi trong bực tức.

Thế nhưng bây giờ có thể nói là vô cùng phách lối mà tới, những người này lại chẳng có cách nào, điều kiện mà hắn đặt ra bọn họ cũng chỉ có thể chấp nhận, nhìn khuôn mặt của những người này, trong lòng Đỉnh Hạo thực sự thoải mái vô cùng.

Thấy đám người Đinh Hạo đi vào nơi này rồi, Thiên Yêu Nhiếp Thiêm ho nhẹ một tiếng, sau đó nói: “Đã tới đây rồi, Cố Kiệm trưởng lão hẳn là đã nói quyết định vừa rồi của liên minh cho các ngươi rồi phải không, các ngươi có còn yêu cầu nào khác hay không?”

Nghe thấy Thiên Yêu Nhiếp Hạo nói như thế, Đinh Hạo lại một lần nữa nhìn vào ánh mắt của Nhiếp Thiên.

Trong lòng hắn bỗng nhiên đỉnh một cái, nhìn dáng vẻ hiện tại dường như vẫn còn có thể du di thêm, lời nói của tên Thiên Yêu Nhiếp Thiên này rõ ràng đang nhắc nhở mình mà.

Đỉnh Hạo khẽ mỉm cười, sau đó hắn mở miệng nói: “Những yêu cầu khác thì không có, chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?” Thiên Yêu Nhiếp Thiên theo lời hắn mà hỏi.

“Chỉ là ta hi vọng vào thời điểm phân chia bảo vật, Ma Tông Vô Cực bọn ta có thể có quyền ưu tiên lựa chọn, tất nhiên ta không chỉ nói đến quyền ưu tiên lựa chọn năm vật phẩm kia.

Mà là lúc phân chia ba phần bảo vật ấy.” Đinh Hạo cười ha ha, lên tiếng.

Lời này vừa thốt lên, ngoại trừ đám người Luyện Ngục Ma Tông ra, người của những tông còn lại cũng đã sắp nổi giận, Hận Thiên, Hận Địa cùng với mấy trưởng lão của Hoa Gian Phái cũng đã hơi chuyển xanh.

Mà đúng lúc này, Đinh Hạo lại làm như chẳng nhìn thấy gì cả, hắn cứ thể nhàn nhã đi tìm một cái ghế trống ngồi xuống, sau đó nói chuyện với một chút với đám người Phùng Tỉnh Nhiên và Lục Bào lão tổ, rồi hắn mới sao cũng được mà nhìn biểu cảm của mấy tông phái kia.

Nghe thấy mấy lời tự thuật của Đinh Hạo, Thiên Yêu Nhiếp Thiên “cười khổ” một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía từng vị trưởng lão của Thiên Sát Cung, Kiếm Ma Cung, gật đầu với từng người trong số họ.

Mắt thấy Thiên Yêu Nhiếp Thiên lại để ý đến Ma Tông Vô Cực của mình như vậy, lại còn nghĩ hết biện pháp để mưu cầu lợi ích cho Ma Tông Vô Cực, Đỉnh Hạo có chút ngượng ngùng, bởi vì cho tới nay, Đỉnh Hạo chưa hoàn toàn thẳng thắng với Thiên Yêu Nhiếp Thiên.

Cho đến khi tất cả những người chủ trì của Thiên Sát Cung, Kiếm Ma Cung đều gật đầu, Thiên Yêu Nhiếp Thiên mới quay đầu lại, nhìn Đinh Hạo vẫn đang dửng dưng, mở miệng nói: “Không thành vấn đề, chuyện này cứ định như thế đi.”

Đỉnh Hạo cười ha ha một tiếng, sau đó hắn lại nói: “Như thế thì quá tốt, chẳng là mặc dù bên phía bọn ta cũng đã nói rất rõ ràng rồi, nhưng còn một chiếc chìa khóa cũng không nằm trong tay của bọn ta, nếu như không có được chiếc chìa khóa Thái Huyền kia, tất cả cũng chỉ là nói suông mà thôi.”

@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @

Chuang 672: Phân chia lợi ích 2.

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Mà lúc này, Phạm Kỳ Thần bên kia cũng gật đầu mở miệng: “Không sai, chẳng qua là về điểm này các ngươi không cần phải lo lắng.

Chiếc chìa khóa Thái Huyền kia, bọn ta đã nghĩ cách rồi, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, đến tối mai sẽ có được trong tay.” “Hửm? Là như thế sao, vậy thì không còn gì tốt hơn!” Nghe thấy Phạm Kỳ Thần nói như vậy, Đinh Hạo cũng có chút bất ngờ, không nghĩ tới Ma Môn Tam Tông này thực sự vẫn có chút thủ đoạn.

Điều có thể chắc chắn hiện tại chính là phương thức đoạt lấy chìa khóa của Ma Môn Tam Tông không hề vinh quang, thế nhưng Đỉnh Hạo tất nhiên là lười hỏi, chỉ cần cuối cùng chiếc chìa khóa Thái Huyền kia vào tay là được rồi.

Ma Môn Tam Tông đã có thể biết được chìa khóa Thái Huyền là thật hay là giả, có lẽ bên trong môn phái kia có người phản bội, mà lần này đi lấy chiếc chìa khóa Thái Huyền kia, chắc hẳn có liên quan đến người nọ, còn về Ma Môn Tam Tông đang hứa hẹn cho kẻ đó lợi ích gì, tất nhiên là Đinh Hạo cũng không muốn nhắc đến.

Xem ra bảo tàng vật phẩm quả nhiên có thể mang đến những thay đổi vô cùng kì diệu, thậm chí có thể khiến cho những người đường đường ở trong Đạo Môn lại hướng về Ma Đạo, nhìn Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ bên cạnh mình một cái, Đinh Hạo đột nhiên thấy bình thường trở lại, ngay cả Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ cũng không trốn thoát khỏi loại cám dỗ này, huống chỉ là người khác!

Ngẫm nghĩ lại một chút, bản thân hắn không phải cũng là như thế hay sao.

Xem ra đã là người phàm thì đều khó thoát khỏi cám dỗ từ bảo tàng này, cho dù đám người này đều là tu sĩ, nhưng tất cả đều bị ràng buộc, nếu như gia nhập vào môn phái nào đó tu tập quyển kinh tu chân nghịch thiên nào đó, vậy chắc chắn phải đối mặt với những khiêu chiến không ngừng nghỉ.

Mà bảo tàng này lại có thể gia tăng cơ hội sống còn của bản thân, thậm chí còn có cả cơ hội phi thăng, đổi thành bất cứ ai cũng không thể nào thờ ơ được!

Sau khi xác định vấn đề quan trọng nhất là phân chia các chiến lợi phẩm trong bảo tàng, những chuyện cần bàn tới đằng sau lại có vẻ không quan trọng lắm, mà mấy người Đỉnh Hạo cũng đều tỏ ra có chút không yên lòng, thỉnh thoảng lại nhìn khắp nơi xung quanh, quét tới quét lui trên khuôn mặt của những cao thủ của những môn phái Ma Đạo còn lại.

Mà hai người Độc Ma và Lục Bào với thương thế trên người vẫn chưa hoàn toàn hồi phục cũng không bỏ lỡ bất cứ một thời gian nào để điều chỉnh, đến khi nhìn thấy hai ma môn cuối cùng đồng ý với điều kiện của Đinh Hạo, hai người đã nhắm mắt lại rồi.

Còn về Tưởng Lãng trải qua một khoảng thời gian khôi phục, sắc mặt cũng đã trở nên hồng hào hơn rất nhiều, so với mấy ngày trước mà nói, tỉnh thần đã tốt hơn quá nhiều, mặc dù không biết Tưởng Lãng ban đầu đã sử dụng công pháp tự tổn thương øì, nhưng đến bây giờ dường như mới hồi phục được một chút nguyên khí, khiến cho Đỉnh Hạo không khỏi cảm thán.

Cứ như vậy qua không lâu sau, dưới tình cảnh đoàn người Ma Tông Vô Cực chìm nghỉm không hề phát ra tiếng động, mấy ma môn khác thì không đau không ngứa mà thương nghị một số chuyện, lần tổ chức nghị sự đặc biệt dành cho Ma Tông Vô Cực đã hoàn toàn kết thúc.

Mà đám người Đỉnh Hạo đã sớm mất hết kiên nhẫn rồi, sau khi kết thúc bàn chuyện, họ được đám người Luyện Ngục Ma Tông đưa tới nơi tạm trú của bọn họ.

Vị trí của khu vực này cách không bao xa so với địa điểm bàn chuyện kia, nếu như có kẻ địch nào tập kích, chỉ cần lớn giọng hô lên một tiếng thì đã có thể nghe thấy.

Có điều dựa trên tình huống bình thường, các thế lực chia ra các nơi, vẫn không thể nghe ngóng lẫn nhau.

Chờ tới sau khi đi tới chỗ này, phát hiện ra chủ lực của Luyện Ngục Ma Tông thiếu mất hai người, Đinh Hạo biết những người này chắc chắn có nhiệm vụ phải hoàn thành, có lẽ có liên quan đến chiếc chìa khóa Thái Huyền kia, nếu như về việc đoạt chìa khóa này Ma Môn Tam Tông đã không thương lượng với Ma Tông Vô Cực bọn hắn, vậy thì Đỉnh Hạo cũng không muốn nói nhiều.

Dù sao bên phía hắn không cần tham gia vào, ít nhất có thể bảo tồn lực lượng, đối với việc bọn họ giữ bí mật, Đinh Hạo cũng không có hứng thú cho lắm.

Chờ khi đi tới nơi, ngồi xuống vị trí của mình, phát hiện không có người ngoài, Đỉnh Hạo mới ngượng ngùng cười một tiếng, mở miệng nói chuyện với Thiên Yêu Nhiếp Thiên: “Đa tạ Nhiếp lão vừa rồi đã nhắc nhở, nếu không bọn ta thực sự không biết là hai ma môn còn lại vẫn còn có thể tiếp tục nhượng bộ thêm, nếu không thì coi như đã uổng chuyến đi này rồi!”

Lời này vừa thốt lên, Thiên Yêu Nhiếp Thiên còn chưa có lên tiếng, Phùng Tỉnh Nhiên đứng ở bên cạnh đã hung hăng trợn mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái.

Chuang 673: Phân chia lợi ích 3.

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đối với ý trong mắt của Phùng Tinh Nhiên, Đỉnh Hạo đương nhiên rất rõ trong lòng.

Nàng là đang trách hắn dùng bụng tiểu nhân để đo lòng quân tử, vừa rồi hắn đã đối xử bất thiện với đám người Phùng Tỉnh Nhiên, hiện tại lại thấy biểu hiện của đoàn người Luyện Ngục Ma Tông, Đinh Hạo thực sự có chút xấu hổ, Đối diện với lời xin lỗi của Đinh Hạo, Thiên Yêu Nhiếp Thiên cũng chỉ khẽ mỉm cười, ông ta xua tay một cái, sau đó nói: “Tiểu tử nhà ngươi không cần để ý đến chuyện này, ngươi có suy nghĩ như thế cũng là chuyện bình thường, hơn nữa vốn dĩ lần này mục tiêu của Luyện Ngục Ma Tông cũng là bảo tàng Thái Huyền.

Thời điểm ra rời khỏi Đoạn Hồn Sơn cũng đã từng đồng ý với Hạo Thiên phải dùng hết sức lực để ứng phó, thế nhưng có một chuyện quan trọng hơn, đó chính là phải bảo đảm sự an toàn của Tinh Nhiên.” Nói tới chỗ này, Thiên Yêu Nhiếp Thiên cười khổ một tiếng, nhìn Phùng Tinh Nhiên một cái rồi tiếp tục nói: “Mặc dù hiện tại Tỉnh Nhiên đã không còn cần lão yêu quái thúc thúc này bảo vệ nữa.

Ai ôi, nếu như đổi lại là ta đứng ở vị trí của ngươi, e rằng sẽ còn làm ra một số chuyện quá đáng hơn nữa, dù sao thì số lượng bảo vật trong bảo tàng Thái Huyền cũng không phải nhỏ, cho dù là ai cũng sẽ động lòng thôi.”

Mà ngay sau khi Thiên Yêu Nhiếp Thiên nói xong những lời này, ngay cả Phùng Tinh Nhiên vốn luôn ham chơi, thái độ với bất cứ chuyện gì cũng là sao cũng được cũng đỏ bừng cả mắt, thế nhưng nàng cũng không nói thêm gì, chỉ là cánh tay phải đang nắm lấy cánh tay của Đỉnh Hạo lại dùng thêm mấy phần sức.

Điều này khiến cho toàn bộ cánh tay của Đỉnh Hạo chịu đau khổ không nói lên lời, Đinh Hạo cũng chỉ có thể âm thầm kêu khổ, trong lòng cũng đánh giá Phùng Tinh Nhiên này đủ kiểu, dù sao nàng cũng đã biến sự cảm động đối với Thiên Yêu Nhiếp Thiên thành sự tàn phá với cánh tay của hắn.

Thế nhưng vào lúc này, Đinh Hạo cũng không tiện nói thêm điều gì, chỉ có thể bất đắc dĩ chịu đựng, hơn nữa trên khuôn mặt hắn vẫn phải duy trì nụ cười phấn khởi, cũng may là sức khỏe của Đỉnh hạo trước giờ vẫn tốt, nếu không giờ bị Phùng Tinh Nhiên dày vò như thế này, thật sự là khó lòng chịu đựng, huống chỉ bởi vì trong lòng Phùng Tinh Nhiên vô cùng kích động, cho nên những phần lực nàng phát ra còn mang theo mấy phần chân khí! Cố đè nén sự đau đớn xuống tận đáy lòng, mặt mũi của Đỉnh Hạo có chút không quá hiền hóa mà gật đầu cười khổ với Thiên Yêu Nhiếp Thiên, sau đó mới mở miệng nói: “Nhiếp lão nghiêm trọng hóa quá rồi, từ khi tiểu tử mới xuất đạo đến nay, vẫn luôn được ông chăm sóc, nếu không ta cũng không để nào có được ngày hôm nay thuận lợi đến mức này, mà chuyện của ta và Tỉnh Nhiên đều là được ông ra sức tác hợp, nếu không thì Phùng lão bên kia chưa chắc đã đồng ý.

Cho dù là thế nào, đều là ta đã thiếu nợ ông.”

Mà đúng lúc này, sau khi Đinh Hạo nói xong hắn mới cảm thấy đau nhức trên tay đỡ đi một chút, đường như Phùng Tinh Nhiên đã ý thức được là bản thân nàng đang khiến cho Đỉnh Hạo đau, hoặc cũng có thể là những lời vừa rồi của Đỉnh Hạo khiến cho nàng cảm nhận được điều gì.

Thiên Yêu Nhiếp Thiên cười ha ha một tiếng, sau đó ông ta mở miệng nói: “Những chuyện này cũng không cần phải nói nhiều nữa.

Dù sao thì nếu như không ngoài dự liệu, giờ này ngày mai chúng ta sẽ có được toàn bộ chìa khóa, bảo tàng Thái Huyền cũng rơi vào tay chúng ta quá nửa rồi.

Sau khi chuyện này kết thúc, ta cũng sẽ không trở về Đoạn Hồn Sơn mà tiếp tục đi du ngoạn khắp nơi.”

Trong lòng hắn đỉnh một cái, Đinh Hạo nhìn Nhiếp Thiên, lên tiếng: “Sau khi chuyện này kết thúc, Nhiếp lão có thể cùng bọn ta đến khu vực của Ma Tông Vô Cực thăm thú một chút.

Tiểu tử biết Nhiếp lão có nghiên cứu đối với trận pháp, cho dù là ở Tây đại lục đi chăng nữa cũng coi như là một người có tiếng về trận pháp.

Mà hiện tại ở Ma Tông Vô Cực có một vài trận pháp có lẽ có thể khiến cho Nhiếp lão cảm thấy hứng thú không chừng, không biết ý của Nhiếp lão sao?”

Thật ra thì nguyên nhân Đinh Hạo nói như thế là bởi vì hắn cảm thấy bản thân quả thực có chút không biết phải làm sao, mà trận pháp Thất Tinh Bắc Đầu của Quỷ Vực kia cho tới bây giờ vẫn là một ẩn số, đối với người chuyên nghiên cứu về trận pháp như Nhiếp Thiên mà nói, đây chắc chắn vô cùng hấp dẫn.

Ông ta gật đầu một cái, Nhiếp Thiên vô cùng sảng khoái mà đồng ý, bởi vì từ lâu ông ta thông qua Phùng Tinh Nhiên đã biết được hiện tại khu vực của Ma Tông Vô Cực vô cùng thần bí.

Mặc dù Phùng Tỉnh Nhiên bởi vì nguyên nhân Đỉnh Hạo cũng không có nói rõ chỉ tiết, thế nhưng Nhiếp Thiên đã biết được chỗ bất phàm của nó rồi.

Chuang 674: Không nơi nào không có mặt 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Bây giờ lại nghe thấy Đinh Hạo nói như thế, ông ta lại càng thêm tò mò đối với với khu vực kia, người khác có lẽ không biết được thực lực của Đỉnh Hạo, thế nhưng Nhiếp Thiên biết, bản thân Đỉnh Hạo cũng có nghiên cứu rất tỉ mỉ về trận pháp, hiện tại Đinh Hạo lại mời mình đến đó xem thử, vậy nơi đó chắc chắn là vô cùng phi phàm, bởi vì như thế, ngay khi Đinh Hạo dứt lời, Nhiếp Thiên đã quyết định chờ đến khi chuyện này kết thúc, nhất định sẽ theo Đỉnh Hạo đến đó xem thử.

Mắt thấy hai người Đinh Hạo và Nhiếp Thiên nói chuyện vui vẻ, trong lòng Phùng Tinh Nhiên cũng thấy vui lây, vừa rồi còn bị cảm động đến đỏ bừng đôi mắt, hiện tại lại bị biểu cảm coi trời bằng vung thay thế.

Đỉnh Hạo nhìn Thiên Yêu Nhiếp Thiên một lúc, vừa nhìn vừa cười nhạt, Phùng Tỉnh Nhiên mở miệng nói: “Vậy cứ dứt khoát để cho Luyện Ngục Ma Tông của chúng ta và Ma Tông Vô Cực các huynh đoạt lấy bảo tàng Thái Huyền một mình đi, tại sao cứ phải phân chia lợi ích cho người khác chứ?”

Nhiếp Thiên cười ha ha một tiếng, sau đó ông mới lên tiếng: “Con thực sự nghĩ đẹp quá rồi, mặc dù hiện tại nhìn từ vẻ ngoài thì thực lực của hai ma tông chúng ta có vẻ mạnh mẽ, nhưng nếu so với liên minh tam tông kia mà nói thì vẫn kém xa lắm, huống chỉ nếu làm như thế thật, vậy thì chúng ta buộc phải nghĩ cách đoạt lấy chìa khóa Thái Huyền.” “Cho dù tất cả những việc này chúng ta đều có thể làm được, vậy thì sau này cũng sẽ phải đối mặt với sự truy đuổi của Ma Môn Tam Tông kia, thậm chí là tông phái khác của ma môn, vậy thì so sánh được mất, làm như hiện tại là cách thỏa đáng nhất rồi.” Nghe thấy Thiên Yêu Nhiếp Thiên phân tích toàn bộ được mất của chuyện này một lần, Phùng Tinh Nhiên cũng đã biết đề nghị của bản thân không có bất cứ tính thực thi nào, vì vậy nàng không nói thêm gì nữa.

Mà cũng vào lúc này, tất cả đám người Đỉnh Hạo đều nhắm mắt lại ngồi xếp bằng trên nền đất, chỉ chờ đến ngày mai, sau khi lấy được chìa khóa Thái Huyền thì sẽ lại một lần nữa bắt đầu làm việc.

Cứ như vậy không biết trôi qua bao lâu, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ bên kia đột nhiên mở mắt ra, sau đó nhìn về phía hai người Huyết Ma Liệt Sơn cùng với Hoa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên, hai người lúc này cũng đã liên tiếp mở mắt ra.

“Ở bên phải chúng ta có người đang tranh đấu kịch liệt, trong đó có đội ngũ của Ma Môn Tam Tông!” Dừng lại một chút, Huyết Ma Liệt Sơn khẽ nhíu mày rồi mở miệng nói.

Theo những lời của Huyết Ma Liệt Sơn, những người còn lại đều tỉnh lại từ trong trầm mặc, nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn một cái, lại nhìn về phía Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đang mặt mày nghiêm trọng bên kia, bọn họ đều biết những lời mà Liệt Sơn nói không phải là giã.

Hơn nữa trong đó còn có đội ngũ của Ma Môn Tam Tông, có phải là người trong ma môn đi lấy chìa khóa Thái Huyền đã nảy sinh xung đột, hay là đã bị đám người kia phát hiện, đuổi đánh tới đây rồi?

Trong lòng mang theo nghỉ vấn như thế, đám người Ma Tông Vô Cực cùng với Luyện Ngục Ma Tông đều nhanh chóng đứng lên, liếc mắt nhìn nhau một cái, Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Đi qua đó xem một chút.”

Ngay lúc đó Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Cố Kiệm cùng phân phó cho những người trong Luyện Ngục Ma Tông đi về phía bên phải xem thử, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ lại đột nhiên khoát tay một cái, tỏ ý mọi người tạm thời dừng bước đã.

Chờ đến khi mọi người dừng lại, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ bên này mới nhắm mắt cau mày, một lát sau, ông ta chỉ về phương hướng hơi chếch so với bên phải một chút, sau đó mới lạnh nhạt mở miệng, nói: “Hai bên giao chiến đã đổi vị trí rồi, hiện tại đang dần dần cách xa chúng ta.

Nếu như là người của Ma Môn Tam Tông thì không có lý do nào không chạy qua bên này.” Lời này vừa dứt, Đinh Hạo cũng bắt đầu lộ vẻ do dự, dựa theo những lời mà Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ nói, vậy chỉ cuộc chiến này rõ ràng là không liên quan đến bên bọn hắn, thậm chí cũng không có bất cứ quan hệ nào với Luyện Ngục Ma Tông.

Cũng đúng như lời ông ta nói, nếu như trong đám chiến loạn kia có người của Ma Môn Tam Tông, vậy thì nhất định sẽ muốn chạy trốn về phía này.

Thế nhưng trong những lời vừa dứt của Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, Đinh Hạo biết sự thật không phải là như thế, có lẽ là khác một phần ba.

Hơi suy tính một chút, Đinh Hạo vẫn quyết định đi xem thử xem sao.

Mặc dù hiện tại hắn cũng không muốn rước thêm phiền toái, nhưng nếu như trong đó thực sự có người của Ma Môn Tam Tông, vậy thì cũng không thể trách Đỉnh Hạo hiếu kỳ.

Nhìn đám người Huyết Ma Liệt Sơn một cái, Đinh Hạo mở miệng nói: “Ta đến đó trước xem thử, các người không cần qua đó đâu.”

Chuang 675: Không nơi nào không có mặt 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Nói dứt lời, thân hình của Đinh Hạo chuyển động một cái, sau đó phóng lên trên cao, vọt về phương hướng mà trước đó Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đã chỉ.

Vừa rồi chỉ có ba người là Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, Huyết Ma Liệt Sơn và Hỏa Vân tôn giả nghe thấy động tĩnh của trận giao chiến.

Mà trong đó lại có Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ dự đoán được trong phe giao chiến có người của Ma Môn Tam Tông.

Một mặt thì bọn họ đã có thể nhìn thấu được chênh lệch sức mạnh, mặt khác cũng có thể nói Lãnh Tồn Vũ thực sự vô cùng để ý đến động tĩnh của Ma Môn Tam Tông.

Sau khi trôi qua không bao lâu sau, ngay cả Đinh Hạo cũng đã nghe thấy thanh âm quần chiến, chờ đến khi Đinh Hạo dẫn đầu nhìn thấy La Phù Song Sát bên kia, hắn đã hoàn toàn tin phục đối với những lời phán đoán của Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, quả nhiên không lệch chút nào khỏi lời hắn dự đoán.

Thế nhưng điều khiến cho hắn cảm thấy ngoài ý muốn, đó chính là đối thủ giao chiến với đám người La Phù Song Sát kia, Đinh Hạo cũng không xa lạ gì đối với bọn họ, chính là Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông.

Tình thế hiện tại tất nhiên là Ma Môn Tam Tông chiếm thế thượng phong.

Lần này Tam Tông cũng không điều động toàn bộ lực lượng, có lẽ là chỉ chiếm hai phần lực lượng của bọn họ mà thôi.

Bởi vì Đỉnh Hạo chỉ phát hiện người của La Phù Tông cùng với Xích Thành Tông, còn về Thanh Vân Tông có thực lực mạnh mất tam tông thì lại không nhìn thấy.

Thế nhưng trừ hai tông này ra, Đỉnh Hạo còn phát hiện ra một số khuôn mặt xa lạ, nhìn quần áo của mấy người này rõ ràng là đến từ cùng một môn phái, hơn nữa tất cả đều là cao thủ vừa mới tiến nhập Hợp Thể Kỳ, chẳng qua chỉ cần hơi động não một xíu, Đỉnh Hạo đã khẳng định mấy người này hẳn là đến từ Thanh Vi Tông, một môn phái rất mạnh ở vùng Doanh Châu.

Chỉ thấy tình cảnh hiện tại là người của Ma Môn Tam Tông vây đám người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông và giữa, hiện tại vẫn đang diễn ra những va chạm kịch liệt.

Người của Tịch Diệt Tông cùng với Diệt Tình Tông hiện tại đã bị thương quá nửa, nhưng vẫn đang kiên trì chống đỡ.

Mà người của Ma Môn Tam Tông cũng không hẳn là hoàn toàn lông tóc vô thương, trong đó cũng có mấy người đã bị thương nhẹ, chẳng qua là Đinh Hạo để ý thấy những người bị thương chủ yếu là người của Thanh Vi Tông.

Từ tình cảnh trước mắt có thể đoán được Ma Môn Tam Tông đang đem Thanh Vi Tông ra làm con tốt thí, nếu không thì sẽ không phải hết lần này đến lần khác người bị thương chỉ là người của Thanh Vi Tông, mà bên phía La Phù Tông và Xích Thành Tông cùng lắm chỉ thở dốc kịch liệt một chút mà thôi.

Sau khi quan sát kỹ, hắn phát hiện tất cả những người bị đè trên mặt đất đều là người của Thanh Vi Tông, còn về người của hai tông môn còn lại, mặc dù không có ai ngã xuống, thế nhưng những người giao chiến trực diện với bọn họ đều không phải chủ lực của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông.

Mà vào lúc này, Hạ Tri Chương của La Phù Tông, người đã từng chạm mặt với hắn ở Tụ Bảo Tông bỗng nhiên nhìn về phía Đinh Hạo đang ẩn thân, sau đó đột nhiên mở miệng nói: “Là người nào, xấu hổ đến mức không dám đi ra gặp người sao?”

Mắt thấy đã bị người ta phát hiện ra tung tích, Đinh Hạo cũng không tiếp tục ẩn náu nữa, hắn đi ra từ đằng sau khối đá lớn, trên khuôn mặt là nụ cười nhẹ.

“Đinh Hạo!” Cho dù là người của Ma Môn Tam Tông hay là người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông đi chăng nữa đều kinh ngạc hô lên thành tiếng.

Đỉnh Hạo cười ha ha, hắn phất tay một cái với đám người Tịch Diệt Tông bên kia, sau đó mới mở miệng với đám người Hạ Tri Chương: “Các vị vẫn khỏe chứ? Đang làm cái gì vậy!”

Thế nhưng lời của Đỉnh Hạo còn chưa dứt, đã có hai vị trưởng lão của Thanh Vi Tông vọt về phía hắn, một người trong đó giận dữ hô lên: “Kẻ nào tới đây làm ồn, tiểu tử kiêu căng, không thể chấp nhận được, thật sự xem đây là sân sau nhà ngươi sao?”

Theo lời nói mà tiếng lên, trên bầu trời xuất hiện hai luồng tàn ảnh lao về phía Đỉnh Hạo trong nháy mắt, mà ở phía trước bọn họ, hai luồng cương khí màu xám tro đã chạy tới trước, giống như là hai con rắn lớn đang không ngừng giãy giụa vậy, chỉ chớp mắt nữa thôi sẽ bay đến bên người Đinh Hạo.

Đinh Hạo tất nhiên sẽ không ngu tới mức liều mạng với bọn họ, sau một tiếng huýt sáo lanh lảnh, bóng người của Đinh Hạo đã bay vút lên, sau đó biến mất không thấy ở trong sự tiến công của hai luồng cương khí, rồi lại xuất hiện ở một chỗ khác trên bầu trời, trên khuôn mặt hắn là vẻ châm chọc nhìn về phía hai người đang hơi sững sờ kia.

@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box