1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 66 : Khẩu chiến 2 (c651-c660)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 66 : Khẩu chiến 2 (c651-c660)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 651: Khẩu chiến 2

Chuang 652: Đúng là cặp bài trùng 1

Chuang 653: Đúng là cặp bài trùng 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Hận Thiên vừa nói xong, đến lượt phía ma môn cười lớn thành tiếng.

“Bại tướng dưới tay ta cũng dám mở miệng phát ngôn bừa bãi, thật là nực cười!” Ngay lúc Hận Thiên còn đang cười to, Triệu Trường Phong trong La Phù Song Sát đã mỉa mai cười ra tiếng, khuôn mặt lộ ve khinh thường.

Mà bạn lữ của hắn – Yến Xích Điệp cũng gật đầu lia lịa, nở nụ cười kiều mị, hai mắt ngấn nước nhìn hai trưởng lão Hận Thiên, Hận Địa, giống như đã làm bạn nhiều năm với hai huynh đệ này vậy.

Mà Triệu Trường Phong kia vừa lên tiếng, vẻ mặt hai huynh đệ Hận Thiên, Hận Địa đồng thời trở nên dữ tợn.

Đối với bọn họ, việc thua trận chiến lần trước quả thật có chút không cam lòng.

Vốn dĩ hai người luôn có thể dễ dàng đánh bại La Phù Song Sát, nhưng lần trước khi ở Đoạn Hồn Sơn, bởi vì khinh địch mà khiến mình bị trọng thương như vậy.

Cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa khôi phục hoàn toàn.

Hiện tại nghe thấy La Phù Song Sát nhắc lại chuyện cũ, bọn họ đều có chút thẹn quá hóa giận, gần như sắp không khống chế nổi cơn giận của mình.

Mắt thấy hai trưởng lão Hận Thiên, Hận Địa đang nổi giận, người của Thiên Sát Ma Cung cuống quít nhẹ giọng ngăn cản.

Ngay cả Độc Cô Sách cũng nhỏ giọng nói gì đó với hai người họ.

Mà La Phù Song Sát kia thấy hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa lộ ra vẻ mặt như thế cũng không châm chọc nữa.

Bọn họ và hai huynh đệ Hận Thiên Hận Địa đã biết nhau nhiều năm, cũng hiểu rõ tính tình của hai người này.

Nếu như thật sự ép bọn họ, e rằng bọn họ sẽ không kiêng ky gì mà điên cuồng ra tay công kích.

Nhưng vào lúc này, chìa khóa Thái Huyền còn chưa có tung tích, ngay cả Hỏa Vân tôn giả cũng biến mất vô ảnh vô tung, lúc này không phải là lúc chiến đấu bừa bãi.

Vì vậy, hai người thấy Hận Thiên Hận Địa sắp nổi giận thì đồng thời cười nhẹ rồi im lặng. “Xin hỏi đạo hữu rốt cuộc có lai lịch gì? Trong sơn cốc, ngươi ra tay làm hai vị trưởng lão của bổn môn bị thương nặng, thù này đã kết rồi.

Xem tu vi của đạo hữu, chắc chắn là người tiếng tăm lừng lẫy, hi vọng ngươi vui lòng cho biết.” Lúc này, một trưởng lão của Xích Thành Tông nhìn chằm chằm Thái Huyền chân nhân Lãnh Tồn Vũ, lân tiếng hỏi.

Lời nói vừa vang lên, đừng nói là người của tam tông đạo môn kia, ngay cả người của ma môn cũng đều mang ánh mắt nghi ngờ nhìn Huyền Thiên Lãnh Tồn Vũ.

Mới vừa rồi Phạm Nghi Thần của Kiếm Ma Cung đã nghi ngờ thân phận của Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, nhưng mà còn chưa nói xong thì người của tam tông đạo môn đã đến.

Chính vì thế, trong ma môn, đại đa số mọi người vẫn chưa biết thân phận lai lịch của Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ.

Mặc dù biết tu vi của Huyền Thiên chân nhân cao tuyệt đỉnh, nhưng mọi người vẫn hiếu kỳ về thân phận của hắn.

Huống chỉ, hắn còn ở cùng đám người Vô Cực Ma Tông, vì thế càng khiến bọn họ nghỉ ngờ hơn.

Thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Lãnh Tồn Vũ, mà Lãnh Tồn Vũ lại làm ra vẻ, hai mắt khép hờ, giống như căn bản không biết tình hình ở đây, Đinh Hạo đang muốn lên tiếng nói chuyện, một gã trưởng lão trong Xích Thủy Tông của đạo môn đã kêu lên: “Hắn là chủ nhân của Đại Dương Thương Phố!”

Đại Dương Thương Phố! Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt nhìn Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ càng ngày càng cổ quái.

“Không cần đoán nữa, lão phu là Lãnh Tồn Vũ !” Lúc này, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ bỗng nhiên mở hai mắt ra, lạnh lùng nhìn chằm chằm trưởng lão Xích Thành Tông vừa mới nói câu đó.

Hắn vừa dứt lời, một loạt tiếng kinh hô vang lên liên tiếp, ánh mắt mọi người nhìn về phía Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ lại càng thêm kinh ngạc.

Trưởng lão Xích Thành Tông kia gật đầu, cười nhạt nói: “Rất tốt, thì ra là ngươi.

Nhưng cho dù là ngươi, đả thương người của Xích Thành Tông ta, nhất định cũng phải trả một cái giá lớn!”

Lãnh Tồn Vũ lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Ta chờ sự trả thù của các ngươi.”

Lúc này, trong lòng Đinh Hạo đã mơ hồ có phần không kiên nhẫn, người của đạo môn và ma môn mặc dù nhìn có vẻ như đối chọi gay gắt, nhưng ai cũng biết, trước khi chìa khóa Thái Huyền hoặc Hỏa Vân tôn giả xuất hiện, bọn họ nhất định sẽ không ra tay.

Mà vừa rồi nhìn vẻ mặt Lục Bào lão tổ, hình như có con đường khác, Đỉnh Hạo cũng không muốn dây dưa.

Đỉnh Hạo suy nghĩ một chút, nói với Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Cố Kiệm: “Nếu như không còn chuyện khác, Vô Cực Ma Tông ta tạm thời cáo từ, dù sao ở đây cũng không có tác dụng gì.”

Thấy Đinh Hạo lúc này lại nói như thế, Nhiếp Thiên chỉ nhìn Đỉnh Hạo một cái thật sâu, cũng không giữ hắn lại, chỉ nói: “Tùy các ngươi, nhưng tốt nhất là các ngươi chú ý an toàn, có một số người vẫn để mắt đến các ngươi, đừng có dùng kế sách tiểu nhân lần nữa.”

Chuang 652: Đúng là cặp bài trùng 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Nói tới đây, Nhiếp Thiên liếc tam tông đạo môn một cái, thâm ý trong đó không cần nói cũng biết.

Đỉnh Hạo cười ha ha một tiếng, nói: “Nhiếp lão cứ yên tâm đi, chuyện lần trước sẽ không xảy ra nữa.

Một lần nữa, chúc các vị đạo hữu ma môn sớm ngày lấy được kho báu Thái Huyền.” Thiên Yêu Nhiếp Thiên cười ha ha, ánh mắt nhìn Đỉnh Hạo có chút kỳ dị, sau đó quay đầu đi chỗ khác, nhìn sang Phùng Tỉnh Nhiên, vẻ mặt hòa nhã, nói: “Tỉnh Nhiên, ngươi đi cùng thúc thúc, hay là tiếp tục đi cùng tên tiểu tử Đinh Hạo này? Có điều nếu ngươi xảy ra chuyện không hay, ta cũng khó giải thích với cha ngươi.”

Phùng Tỉnh Nhiên cười hi hi một tiếng, nói: “Ta đi theo tiểu tử Đỉnh Hạo này, tránh cho hắn thừa địp ta không có ở đây, trêu hoa ghẹo nguyệt khắp Doanh Châu.

Về chuyện an toàn của ta, Yêu Quái thúc thúc yên tâm đi, trong tay ta nắm giữ Tuyệt Sát Ma Trận đấy!”

Nghe Phùng Tỉnh Nhiên nói như vậy, hình như Thiên Yêu Nhiếp Thiên mới có chút yên tâm.

Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười gật đầu.

Mà lúc này, đoàn người Đinh Hạo cũng hành lễ với đám người Luyện Ngục Ma Tông, sau đó phóng lên cao, bay nhanh ra khổi sơn cốc, chỉ để lại tiếng phá không phi hành.

Nhóm người Đinh Hạo bay ra không lâu liền cười lạnh, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đã cảm thấy có người đang theo dõi họ, hơn nữa không chỉ có một người, còn bay với lại tốc độ rất nhanh.

Dùng đầu ngón chân suy nghĩ, cũng biết ai đang theo dõi họ, chắc chắn là đám người trong Ma Đạo không trật đâu được.

Nhưng chúng chỉ đang theo dõi thôi, không có ảnh hưởng gì lớn.

Ngược lại trong nhóm của Đinh Hạo lại có hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, nên sao để đám theo dõi kia thực hiện được.

Ngay sau đó, nhóm người Đỉnh Hạo chậm rãi chạy như bay ra khỏi Trầm Hồi Cốc, rồi họ lập tức tăng tốc độ nhanh hơn, rồi di chuyển vòng quanh Trầm Hồi Cốc, sau khi vòng bảy rẻ tám đường đến khi Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ gật đầu, Đỉnh Hạo mới yên tâm hiểu rằng, nhóm người của mình đã cắt đuôi được đám người theo dõi kia rồi.

Chính vào lúc này, Đỉnh Hạo mới rẳnh rỗi hỏi thăm Lục Bào Lão Tổ về chuyện người tên Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên kia. “Lão Tổ này, ông với Hỏa Vân Tôn Giả không quen nhau, có chắc chắn đến nơi gặp mặt được gã không vậy.” Đinh Hạo mở miệng hỏi. “Xàm, Lão Tổ với lão tiểu tử đó thân quen như mạng, dù gã trốn chỗ nào tại Doanh Châu, người khác không biết nhưng Lão Tổ ta đây sao không biết được.

Khà khà, tiểu tử ngươi đang định làm gì, Lão Tổ ta biết hết đấy.” Lục Bào Lão Tổ kiêu ngạo lên tiếng giải thích.

Đỉnh Hạo cười ha hả, rồi nói tiếp: “Đã vậy thì quá tốt rồi, ban đầu ta còn đang sầu thúi ruột về chìa khóa của Thái Huyền, không ngờ gã Hỏa Vân Tôn Giả này lại đưa than sưởi ấm vào ngày tuyết rơi, cái chìa khóa kia đã tới tay rồi.

Thế là có thể nắm chắc được bảo tàng Thái Huyền rồi.”

“Ừm, chính xác, Lão Tổ ta đây cũng không ngờ lão tiểu tử Hỏa Vân đó lại ra tay giúp đỡ.

Nhưng đợi lát nữa ta dẫn ngươi đến chỗ ở của lão tiểu tử kia, ngươi đừng có nghĩ cái gì xấu xa.

Dù là bảo tàng Thái Huyền rơi vào tay cũng không thể bỏ qua lợi lộc của gã, nếu không Lão Tổ ta đây cũng không nghe lời ngươi!” Lục Bào Lão Tổ thấy dáng vẻ Đinh Hạo hơi tự mãn, nên vội nhắc nhở. “Xin Lão Tổ cứ yên tâm, nếu gã Hỏa Vân Tôn Giả kia đã quen với ông.

Đỉnh Hạo ta đây cũng không phải một kẻ nhỏ mọn, huống hồ gì trong tay của gã cũng có một cái chìa khóa, đương nhiên ta không thể bỏ qua lợi lộc của gã rồi.

Nhưng mà… Hỏa Vân Tôn Giả phải bỏ ra tính mạng vào nơi nguy hiểm mới lấy được chiếc chìa khóa Thái Huyền này, tuy gã thật sự nể mặt ông, nhưng có chắc gã chia sẻ với chúng ta không?” Đỉnh Hạo hơi lo lắng, mà hỏi.

Lời vừa dứt, thái độ của Lục Bào Lão Tổ hơi tức giận, ông ấy trừng Đỉnh Hạo mới hỏi lại: “Tiểu Tử, ngươi có ý gì? Ngươi đang khinh thường mối quan hệ giữa Lão Tổ ta đây với lão tiểu tử Hỏa Vân đấy hả?

Chuyện đó ngươi cứ yên tâm, cho dù bọn ta không giữ hai chiếc chìa khóa Dật Điện tông với Huyền Âm tông, chỉ cần Lão Tổ ra đây đứng ra thì gã Hỏa Vân kia cũng phải nể mặt Lão Tổ ta đây một phần.

Huống hồ gì, hiện tại chúng ta đang giữ bằng chứng khác, gã Hỏa Vân kia chắc chắn dám không nỡ mặt với Lục Bào ta đây đâu.”

Đỉnh Hạo thấy Lục Bào Lão Tổ có chút tức giận, chỉ cười trừ, cuống quýt giải thích với Lục Bào Lão Tổ:“Lão Tổ bớt giận, ý của ta không phải vậy, chẳng qua cảm thấy chuyện liên quan đến chìa khóa Thái Huyền quá quan trọng, nên hơi lo lắng, Lão Tổ đừng nghĩ nhiều.

Ừm phải rồi, gã Hỏa Vân Tôn Giả kia trốn ở đâu vậy?” @ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @

Chuang 653: Đúng là cặp bài trùng 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Lúc này, dường như cơn giận của Lục Bào Lão Tổ vẫn còn chưa tan hết, ông ấy hậm hực liếc Đỉnh Hạo, mới không tình nguyện, lạnh lùng nói: “Đi theo ta đến nơi chưa đặt tên, thì biết.”

Đỉnh Hạo nghe Lục Bào Lão Tổ nói thế, chỉ cười khẽ, gật nhẹ đầu với nhóm người Huyết Ma Liệt Sơn, rồi theo của Lục Bào Lão Tổ bay về hướng Tây Nam.

Hai người Đỉnh Hạo cứ bay như thế chừng nửa canh giờ, dần dần cách xa dãy núi cao, họ vẫn tiếp tục bay cho đến biên giới Doanh Châu sát với một nơi có biển rộng lớn.

Sau khi Lục Bào Lão Tổ đến nơi này rồi, lập tức chậm rãi hạ tốc độ bay xuống, thỉnh thoảng còn quan sát xung quanh, không biết đang tìm kiếm cái gì.

Độc Ma Vương Diệc Hàn thấy ông ấy như thế, cũng ngạc nhiên hỏi: “Này Lục Bào, ngươi quên đường rồi phải không?”

Độc Ma Vương vừa nói dứt câu, Lục Bào Lão Tổ giật mình rồi có chút lúng túng.

Ông ấy gãi cái đầu tóc rối bù như đống rơm của mình, chà mạnh vài cái, cái đầu tóc rối bù ban đầu bị ông ấy vò như thế càng rối chả ra hình dáng gì nữa.

Lục Bào Lão Tổ cười ngượng, nhìn vào mắt Độc Ma Vương Diệc Hàn, rồi nói với Đinh Hạo: “Hơn mấy chục năm rồi ta không tới đây rồi, có một số điểm đã thay đổi, kha khà, để kiểm tra một xíu rồi nói tiếp, làm quen khung cảnh xung quanh tí đã.”

Lúc nãy, Đỉnh Hạo nhìn thái độ của Lục Bào Lão Tổ mường tượng giống thế, bây giờ nghe ông ấy nói như thế, hắn càng chắc chắn suy đoán của bản thân không trật đâu được.

Hắn đành lắc đầu, im lặng, càng không dám làm phiền đến Lục Bào Lão Tổ đang suy nghĩ khổ sở kia, chỉ nhìn ông ấy mong sớm tìm được con đường chính xác.

Một lát sau, lông mày đang nhíu chặt của Lão Tổ dần dần giãn ra theo thời gian, không quan tâm đến nhóm Đinh Hạo mà tự bay đến một chỗ có mấy nham thạch lởm chởm bên bờ biển, vừa bay vừa lẩm bẩm.

Nhóm Đinh Hạo thấy ông ấy như thế nghĩ, chắc Lục Bào Lão Tổ nhớ ra gì đó rồi, nên cùng nhau theo sát sau lưng ông ấy.

Sau vài phút nữa, Lục Bào Lão Tổ lại bật cười ha hả, tiếng cười nghe chói ta vô cùng giống như người sắp chết còn bị xé cuống họng ra mà rên lên tiếng không cam tâm.

Tiếng cười này vừa phát ra đã làm rúng động cả đất trời, sóng biển trên bờ như bị dọa sợ mà tấp lên dữ dội hơn.

Về phần nhóm Đỉnh Hạo, họ đều mang khuôn mặt đau khổ, ngấm ngầm chịu đựng tiếng cười như gào thét kinh dị của Lục Bào, ngay cả Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ là người lạnh lùng nhất cũng hơi cau chân mày lại.

Ngược lại, Phùng Tỉnh Nhiên đã vội vã dùng hai tay che lỗ tai mình từ trước, còn cố ý phát ra tiếng cười vang như muốn phá đám, nhưng mà nó lại thấp hơn rất nhiều với tiếng gào thét của Lục Bào Lão Tổ kia, thậm chí còn yếu ớt thua xa gấp mấy lần với sức ảnh hưởng của tiếng gào ông ấy.

Mà tiếng cười như gào khóc của Lục Bào Lão Tổ chẳng những dừng lại vì nhìn thấy gương mặt đau khổ của nhóm người Đỉnh Hạo, mà càng diễn càng hăng.

Ngay lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn phải hừ lạnh một tiếng, lại không biất từ đâu có tiếng gào thét khác vang lên, tuy khác với tiếng gào của Lục Bào Lão Tổ nhưng cũng khó nghe y chang vậy.

Tiếng gào này vừa xuất hiện, khuôn mặt chịu đựng của nhóm Đỉnh Hạo mới dần dần giãn ra.

Thì ra Lục Bào Lão Tổ này gào lên giọng khó nghe như thế, chỉ vì muốn gọi gã Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên kia ra thôi.

Đúng như suy nghĩ mọi người, sau khi tiếng gào xuất hiện, thời gian dần trôi qua, lúc mọi người đau khổ chịu đựng, thì hai tiếng gào yên cùng im bặt.

Theo sau đó là một tràng cười to rất có lực và uy dũng.

“Lục Bào súc sinh, sao lại tìm lão tử rồi?”

Lời vừa đứt, nhóm Đỉnh Hạo quay mặt sang nhìn nhau, không thấy bóng dáng chỉ nghe được giọng của gã, nhưng chỉ cần hai câu này của Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, họ cũng biết được chắc chắn gã này không phải là loại tốt đẹp gì, đức hạnh cùng ngang tầm Lục Bào Lão Tổ này, nếu không sẽ không thốt ra từ tục tĩu như thế đâu.

Hèn gì Lục Bào Lão Tổ bảo bản thân rất thân thiết với gã, bây giờ nghe giọng của Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên thì Đinh Hạo cũng có thể mượn tượng được hai người này chắc chắn là cặp bài trùng.

Sau khi âm thanh vang lên thì từ hướng Đông Bắc, có một đám mây đỏ rực nóng hỏi như đang cháy trong lửa chậm rãi xuất hiện, đám mây này chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay rồi sau khi nói xong, đám mây kia lập tức đã to lên hơn hai trượng.

Nhìn không rõ là người hay quái, chỉ có một bóng đen nhạt đang chuyển động giữa đám mây, mà khi đám mây cần đến gần thì nhiệt độ xung quanh cũng tăng vọt lên, ngay cả mặt biển rộng bao la sau lưng nhóm Đinh Hạo cũng đang bốc hơi cuồn cuộn giống như bị đám mây chưa đến gần kia nướng sôi sùng sục lên.


Chương 654: Đúng là cặp bài trùng 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Mà lúc này, Lục Bào Lão Tổ cười ha hả thật to, nói: “Lão tiểu tử Hỏa Vân, cuối cùng Hỏa Vân Ma Công cũng có tiến bộ rồi, nhưng ngươi hãy thu lại Hỏa Vân Bảo Giáp kia đi được không, đừng có khoe khoang trước mặt Lão Tổ, thời tiết đã nóng nực lắm rồi, ngươi đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa!”

Lời vừa dứt, ngọn lửa đang cháy trong đám mây kia lập tức phát ra tiếng chửi rủa liên tục của Hỏa Vân Tôn Giả, trong đó bao gồm cả những lời nói Lục Bào Lão Tổ cực kỳ ghét cay ghét đắng, còn có mấy câu đơn giản như Lục Bào Lão Tổ không có mắt thẩm mỹ, đương nhiên trong đó không thiếu văng toe tóe mấy câu chửi tục.

Đỉnh Hạo thấy thế, mới phát hiện hình như mối quan hệ của Hỏa Vân Tôn Giả và Lục Bào Lão Tổ thật không tầm thường, đúng lúc hắn càng hơi tin tưởng vào lời đảm bảo của Lục Bào Lão Tổ đã nói với mình.

Một lát sau, đám mây lửa kia lại bay lơ lửng trên đầu của nhóm Đỉnh Hạo, tuy độ nóng tỏa ra xung quanh vẫn như cũ, nhưng nhóm Đỉnh Hạo biết rằng Hỏa Vân Tôn Giả này không có ác ý.

Đúng như dự đoán, đám mây lửa kia tựa như đang quan sát thoáng qua mới chậm rãi biển nhỏ lại, theo thời gian dần trôi đi, đám mây lớn mấy trượng cùng chậm lại co nhỏ thành bàn tay như trước.

Theo đám mây lửa dần thu nhỏ lại, thì ngay tại chỗ đó cũng dần dần xuất hiện một dáng người cao lớn, đầu béo tai to với khuôn mặt do tím sáng bóng, người này mặc một bộ xiêm y do thẫm, còn đeo lủng lẳng những khoảng thạch nhỏ quái lạ trên mình.

Tóc rối bù như Lục Bào Lão Tổ, đâm chọt tứ tung.

Nếu nói tóc của Lục Bào Lão Tổ là đống rơm, thì gã Hỏa Vân Tôn Giả này đúng là một tổ chim, cộng vào đó là đôi mắt to như cái chuông, vẻ ngoài quái dị vô cùng.

Chỉ cần nhìn, chắc chắn không quên được mặt của gã.

Gã đang ôm và nói cười ha hả với Lục Bào Lão Tổ, theo tiếng cười phát ra thì những câu chửi tọc cũng phun ra từ trong miệng họ, thậm chí còn ân cần thăm hỏi cả mấy đời tổ tông của nhau, thỉnh thoảng còn ngươi đánh ta một đấm, ta đâm ngươi một giáo.

Cứ thế, họ quấn lấy nhau rất lâu mới thở bình thường lại được.

Đợi hai người này quậy đủ rồi, Hỏa Vân Tôn Giả kia chẳng thèm nhìn ai hết mà chăm chăm nhìn Phùng Tỉnh Nghiên, cười ha hả nói: “Tiểu cô nương, ngươi là ai? Có phải ngươi đang mang theo một báu vật rất quý giá không? Sao dù cách một tầng nhẫn Trữ Vật Giới, nhưng Hỏa Vân Bảo Giáp của ta vẫn có thể cảm nhận được thứ khác thường trên cơ thể ngươi?”

Lời vừa dứt, Phùng Tỉnh Nhiên cười hì hì, giải thích: “Chào Hỏa Vân lão, ta là Phùng Tinh Nhiên của Luyện Ngục Ma Tông, trong nhẫn trữ vật của ta đúng thật có một báu vật, khà khà, nhưng ta mà không cho ông xem đâu.” Hỏa Vân tôn giả gãi gãi cái đầu tổ chim, cũng không để ý, chỉ gật gật đầu nói: “Khó trách, hóa ra là nữ nhi của Phùng Ngạo Thiên.

Hì hì, hơi thở trên người ngươi có chút tương tự với bản tôn giả, ha ha, ta thích ngươi rồi đấy, sau này nếu có người ức hiếp ngươi cứ nói cho ta biết, bản tôn sẽ báo thù giúp ngươi.”

Nghe ông ta nói như vậy, mọi người mới nhìn kỹ, phát hiện Phùng Tỉnh Nhiên và Hỏa Vân tôn giả này đều mặc một bộ xiêm y đỏ thẫm, hơn nữa khí chất thật sự có chút giống nhau, chẳng trách lần đầu tiên Hỏa Vân tôn giả gặp mặt Phùng Tỉnh Nhiên đã cư xử kính trọng với nàng như thế!

Phùng Tinh Nhiên nghe ông ta nói như vậy thì liên tục cười ha hả một cách vui vẻ, rồi nói tạ ơn với Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này: “Hì hì, vậy đa tạ Hỏa Vân lão nhân.”

Lúc này, Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên mới nhìn kỹ những người còn lại, ánh mắt của Hỏa Vân tôn giả chỉ dừng lại một chút trên người Đinh Hạo và Tưởng Lãng bị trói chẳng khác nào bánh ú, rồi lập tức rời đi.

Đợi đến khi ông ta nhìn thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn, ánh mắt đã dừng lại lâu hơn rất nhiều.

Lúc nhìn sang Huyết Ma Liệt Sơn, ông ta lại bày ra gương mặt cực kỳ ngạc nhiên, cuối cùng vẻ mặt khi nhìn thấy Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ lại vô cùng phấn khích, miệng lớn há to, gần như có thể nhét vừa một nắm tay.

Nhưng Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn đối mặt với ánh mắt chăm chú này của Hỏa Vân tôn giả cũng đều mỉm cười đáp lại.

Thế nhưng hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ chỉ đơn giản là phớt lờ ánh mắt nhìn chòng chọc này của Hỏa Vân tôn giả, hai người đều cúi đầu híp mắt lại, hình như vẫn đang điều chỉnh hơi thở.

Chuyện này cũng chẳng trách được, mặc dù thực lực của Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên tương đối mạnh, bây giờ lại vừa mới đột phá đến Hợp Thể trung kỳ, có điều thực lực của ông ta vẫn có chút thua kém hơn loại cao thủ đã sớm tiến vào Hợp Thể trung kỳ như Huyết Ma Liệt Sơn này.

Càng đừng nói đến Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đã tiến vào Hợp thể hậu kỳ.


Chương 655: Tn hại tình bạn sâu sắc 1

Chuang 656: Tổn hại tình hạn sâu sắc 2

Chuang 657: Tổn hại tình hạn sâu sắc 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Sau khi xem xét mấy người của Ma Tông Vô Cực, Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này lại nhìn về phía Lục Bào Lão Tổ với ánh mắt mang theo ngạc nhiên xen lẫn ngờ vực mà mở miệng nói: “Ta nói này Lục Bào, sao lại không giới thiệu cho lão tử một chút, hơn mười năm không gặp, những bằng hữu mà ngươi kết giao ngược lại tương đối nhiều đấy.”

Lục Bào Lão Tổ cười hì hì, mở miệng đáp: “Nào có, nào có, hì hì, lần này lão tiểu tử ngươi bế quan nhiều năm như vậy, tu vi cũng tăng lên đến Hợp Thể trung kỳ rồi, ta đương nhiên cũng phải tìm một vài môn đạo, nếu không vẫn không phải bị ngươi ức hiếp mỗi ngày sao.”

Nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ lần lượt giới thiệu hết thân phận của Đinh Hạo và đám người Huyết Ma Liệt Sơn cho Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên.

Hai người Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn đều mỉm cười chào hỏi với Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên.

Về phần Huyết Ma Liệt Sơn và Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ kia, lúc Lục Bào Lão Tổ giới thiệu đến cũng hơi gật đầu.

Nghe Lục Bào Lão Tổ giới thiệu xong lai lịch thân phận của đám người Đỉnh Hạo xong, Hỏa Vân tôn giả này lại kinh ngạc cười toe toét, nhưng mà cũng gật đầu liên tục: “Chẳng trách, chuyện này chẳng trách được, ta còn tưởng ai lại có tu vi cao như vậy nữa, thì ra lại là hai trong mười người đứng đầu.”

Hướng Dương Thiên lại liếc mắt nhìn Lục Bào Lão Tổ thật sâu, rồi mở miệng lên tiếng: “Nơi này không phải chỗ để nói chuyện, người của hai bên Ma và Đạo đều đang tìm kiếm tung tích của ta, vẫn nên đến chỗ ẩn thân của ta rồi nói chỉ tiết đi.”

Nghe Hỏa Vân tôn giả nói như thế, Lục Bào Lão Tổ gật gật đầu.

Sau đó, ông ta giải thích với đám người Đỉnh Hạo: “Nơi ẩn thân của lão tiểu tử này tương đối bí mật, chúng ta đến đó rồi bàn bạc chỉ tiết thôi.”

Lời này vừa thốt ra, Đinh Hạo đã gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Suy cho cùng bây giờ, lần này Đinh Hạo đến đây cũng chính là vì chiếc chìa khóa trong tay Hỏa Vân tôn giả.

Bây giờ, thấy quan hệ của Hỏa Vân tôn giả và Lục Bào Lão Tổ hình như có chút thân thiết, vậy có lẽ chiếc chìa khóa Thái Huyền trong tay Hỏa Vân tôn giả kia đúng là có chút cửa ngõ.

Hơn nữa, thực lực của người bên mình lại mạnh mẽ như thế, cho dù Hỏa Vân tôn giả ông ta đã tu luyện đến Hợp Thể trung kỳ, nhưng nếu dám có ý nghĩ xằng bậy trong lòng mà nói, Đinh Hạo cũng chẳng sợ.

Huống hồ mắt thấy giao tình này của Lục Bào Lão Tổ và Hỏa Vân tôn giả này, hắn cũng biết Hỏa Vân tôn giả này sẽ không làm như thế.

Hỏa Vân tôn giả kia vẫn luôn nhìn đám người của Ma Tông Vô Cực.

Đợi đến khi nhìn thấy Lục Bào Lão Tổ không nói chuyện với Huyền Thiên Chân Nhân, cũng chẳng nói chuyện với Huyết Ma Liệt Sơn mà ngược lại đi nói chuyện với một tiểu tử ở giữa đoàn người có tu vi yếu nhất thì ông ta cảm thấy không thể hiểu nổi.

Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên lắc lắc đầu, liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo với vẻ kỳ quái, rồi không tiếp tục nói thêm gì nữa.

Ông ta lại bay lên trời, hóa thành một đám mây giống như ngọn lửa, chầm chậm bay về phương hướng lúc đến đây.

Vừa thấy Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này bắt đầu hành động, đám người Đỉnh Hạo cũng đuổi theo ở đằng sau.

Một lát sau, ngọn lửa trên người Hỏa Vân tôn giả biến mất, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, cười ha ha lớn tiếng rồi đột nhiên hạ xuống từ trên trời cao, lặn xuống dưới đáy biển.

Trông thấy hành động này của Hỏa Vân tôn giả, Đinh Hạo liếc mắt nhìn Lục Bào Lão Tổ.

Mãi cho đến sau khi Lục Bào Lão Tổ mỉm cười ra hiệu, hắn mới yên tâm mà lao về phía đáy biển kia.

Giữa đáy biển là một mành màu xanh, đập vào mắt chính là đủ loại sinh vật kỳ lạ dưới đáy biển.

Đám người Đỉnh Hạo thong thả lặn ở sau lưng Hỏa Vân tôn giả mà đi, san hô đỏ như lửa, hải tảo xanh biếc.

Những hòn đá kỳ lạ có thể nhìn thấy ở xung quanh là thứ có thể trông thấy ở khắp nơi ở chỗ sâu trong đáy biển này.

Sau khi Hỏa Vân tôn giả thu lại ngọn lửa trên người, ông ta cũng giống như những người tu chân bình thường, toàn thân cũng không phát ra nhiệt độ cao nóng cháy kia, cũng chẳng có bất cứ ảnh hưởng nào đối với đáy biển này.

Chẳng bao lâu sau, Hỏa Vân tôn giả kia đã dừng lại trước một tang nham thạch khổng lồ đỏ như lửa, cười ha ha, trên tay liên tục đánh ra mấy đạo pháp quyết.

Nương theo sự biến hóa của pháp quyết trong tay ông ta, tảng nham thạch khổng lồ ban đầu kia vậy mà lại tách rời thành bốn mảnh, ở giữa còn lộ ra một cánh cửa nhỏ lấp lánh ánh sáng vàng.

Ông ta gật đầu với đám người Lục Bào Lão Tổ, rồi dẫn đầu đi vào trong cánh cửa kia.

Mà Lục Bào Lão Tổ cũng không hề do dự chút nào, trực tiếp đi qua, thấy Lục Bào Lão Tổ và Hỏa Vân tôn giả đã tiến vào bên trong, đám người Đinh Hạo cũng không hề chần chừ mà lao vào bên trong.

Chuang 656: Tổn hại tình hạn sâu sắc 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Một lát sau, đoàn người băng qua mấy dãy hành lang ngoằn ngoèo, đi đến một lầu các cao lớn được xây bằng nham thạch đỏ như lửa ở bên trong.

Đập vào mắt bọn họ đều là loại nham thạch màu đồ lấp lánh này, mà Hỏa Vân tôn giả lại đang ngồi trên một cái ghế được làm từ các tảng nham thạch lớn ở chính giữa lầu các kia.

Ông ta quay đầu lại nhìn, phát hiện Lục Bào Lão Tổ và đám người của Ma Tông Vô Cực đã đến rồi, Hỏa Vân tôn giả này mỉm cười hào phóng, phất tay nói: “Các vị đừng khách khí, tự mình tìm chỗ ngồi xuống là được rồi.

Nếu Lục Bào đã dẫn các ngươi đến đây thì chắc chắn ông ta tin tưởng các ngươi, bằng hữu của Lục Bào cũng chính là bằng hữu của Hỏa Vân ta, cho nên mọi người cũng không cần phải câu nệ.”

Lục Bào Lão Tổ bật ra một tiếng cười kỳ lạ rồi mở miệng lên tiếng: “Lão tiểu tử ngươi ngược lại còn nể mặt lão tổ ta đó.”

Nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ này lại lăn lộn giữa lầu các ở xung quanh, thỉnh thoảng vẫy vẫy bàn tay to.

Nương theo động tác này của Lục Bào Lão Tổ, không biết từ góc nào, có mấy chiếc ghế tựa làm bằng nham thạch đỏ như lửa lớn nhỏ không đều bay về phía đám người của Ma Tông Vô Cực.

Một lúc sau, đợi sau khi mọi người lần lượt ngồi xuống ghế tựa mà Lục Bào Lão Tổ lấy ra, Hỏa Vân tôn giả này mới mở miệng nói: “Lục Bào, lần này ngươi đến đây tìm ra chắc chắn có việc, nói nghe xem một chút đi.”

Lục Bào Lão Tổ cười hì hì rồi nói: “Đương nhiên có chuyện rồi, ừm, nghe nói gần đây lão tiểu tử ngươi lấy được một chiếc chìa khóa?”

Hỏa Vân tôn giả gãi gãi cái đầu như tổ chim rồi gật đầu cười nói: “Hóa ra ngươi vì chiếc chìa khóa Thái Huyền này à, ừm, như vậy đi, chúng ta cùng nhau mở bảo tàng Thái Huyền này ra, ta sẽ lấy một nửa bảo vật có được, số còn lại đưa cho các ngươi, ngươi xem như vậy có được không?”

Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này có thể nói như vậy thì đúng là đã rất nể mặt mũi của Lục Bào Lão Tổ rồi.

Nói cho cùng, Hỏa Vân tôn giả này cũng không biết trong tay Đinh Hạo vẫn còn hai chiếc chìa khóa, nể mặt của Lục Bào Lão Tổ nên ông ta mới thẳng thừng bằng lòng làm như vậy, thật sự xem như là tận tình tận nghĩa rồi.

Có điều Lục Bào Lão Tổ này lại mỉm cười lắc đầu, mở miệng đáp lại: “Lão tiểu tử ngươi muốn nhiều bảo vật như vậy làm gì, với lại đến bây giờ, ngay cả một đồ nhi mà ngươi cũng chẳng có, cho dù ngươi muốn độ thiên kiếp cũng không cần nhiều như vậy, huống chỉ ngươi đã có bao nhiêu pháp khí thực sự phù hợp với ngươi rồi mà.”

Lời này vừa nói ra, Hỏa Vân tôn giả này có chút kinh ngạc, ông ta cười khổ một tiếng, nhìn sang Lục Bào Lão Tổ rồi nói: “Vậy ngươi nói phải làm sao đây, ngươi nói như thế nào thì ta sẽ làm như thế ấy được chưa, để tránh ngươi cho rằng lão tử ta không đáng là bạn chí cốt.”

Lục Bào Lão Tổ cười hì hì rồi trả lời: “Lúc này mới phải đúng không, như vậy đi, đợi mở bảo tàng Thái Huyền ra rồi, thứ thích hợp với ngươi sẽ thuộc về ngươi, tất cả còn lại sẽ giao cho Ma Tông Vô Cực chúng ta là được, nói cho cùng ngươi giữ lại cũng không có tác dụng gì.”

“Ồ, sao ngươi lại gia nhập tông phái rồi.

Không phải trước kia ngươi nói tuyệt đối sẽ không chịu ràng buộc của bất cứ tông phái nào sao, bây giờ sao quy tắc của ngươi lại sửa lại rồi? Mới không gặp vài chục năm, thay đổi của ngươi trái lại không nhỏ.” Hỏa Vân tôn giả kia mở miệng cười nói.

Nghe ông ta nói như vậy, Lục Bào Lão Tổ cũng có chút xấu hổ mà liếc mắt nhìn đám người Đỉnh Hạo một lúc, sau đó lên tiếng: “Mọi người đều thay đổi thôi, hì hì, huống chỉ sau khi theo Ma Tông Vô Cực này, lão tổ ta ngược lại cũng nhận được rất nhiều lợi ích.” Thấy vẻ mặt này của Lục Bào Lão Tổ tựa như cũng không có gì không thoải mái, Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này cũng không nói thêm gì nữa, chỉ gật gật đầu nói: “Ngươi nói thế nào thì làm như thế đó đi.

Suy cho cùng ta cũng chỉ có một chiếc chìa khóa, có mở ra bảo tàng Thái Huyền này không cũng không biết.

Nếu như dễ dàng như thế thì Lý Quảng Lâm kia đã hành động từ lâu rồi, còn đợi đến lượt lão tử cướp đoạt sao.”

Lục Bào Lão Tổ cười ha hả, mở miệng nói: “Lý Quảng Lâm gã không lấy được, cũng không có nghĩa chúng ta không lấy được.” Trông thấy ánh mắt ngờ vực kia của Hỏa Vân tôn giả, Lục Bào Lão Tổ cười đắc chí nói ra kế hoạch của Đỉnh Hạo, lại nói cho Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này rằng, Ma Tông Vô Cực đã lấy được hai chiếc chìa khóa khác rồi.

Nghe xong lời kể của Lục Bào Lão Tổ, ánh mắt nhìn về phía đám người Đỉnh Hạo của Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này đã mơ hồ có chút khác biệt.

Chuang 657: Tổn hại tình hạn sâu sắc 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đúng lúc này, bỗng nhiên toàn bộ cung điện đỏ rực như lửa đều bắt đầu rung chuyển, nham thạch trên đỉnh đầu lại lung lay sắp đổ, dường như chỉ một chuyện không hay xảy ra thì cả cung điện đều sẽ sập xuống.

Từ khi cung điện này rung chuyển, thân thể của Đinh Hạo và Lục Bào Lão Tổ cũng lắc lư liên tục, Phùng Tỉnh Nhiên kia lại nắm chặt lấy cánh tay của Định Hạo, toàn thân đều tựa vào trên người Đỉnh Hạo.

“Bây giờ là chuyện gì đang xảy ra vậy.

Ngươi đã làm cái gì?” Lục Bào Lão Tổ cũng có chút đứng không vững, mở miệng hỏi Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên.

Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên cười khổ một tiếng rồi nói: “Sau khi ta xuất quan, tiến vào nơi ẩn thân này, bởi vì dọc đường ham của lạ mà đã giết không ít dị thú quý giá ở đáy biển này, không biết tại sao mà mùi tanh lại dẫn dụ một con hải quái.

Sau khi con hải quái này xuất hiện đã bắt đầu tấn công ta.”

“Ta và con hải quái này đã đấu mấy trận, đều chẳng phân biệt được thắng thua, sau này mặc dù hải quái biết không thể làm gì được ta, nhưng mà nó đã biết nơi ẩn thân của ta, nên sẽ thường xuyên đến đây quấy phá một lúc.

Các ngươi không cần để ý nó, gây sự xong thì nó sẽ tự động rời đi.” Sau khi Hướng Dương Thiên nói xong lời này, đừng nói là Lục Bào Lão Tổ, ngay cả Đinh Hạo và đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

Bây giờ, Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên là cao thủ đứng đầu đã tiến vào Hợp Thể trung kỳ, vậy mà đấu với một con hải quái lại chẳng phân biệt được cao thấp, nếu không phải chính miệng ông ta nói ra, e rằng thật sự không người nào dám tin tưởng.

Đến lúc này, tất cả mọi người đều đã cực kỳ ngạc nhiên về con hải quái này, không biết con hải quái này đến cùng có dáng vẻ ra sao, có uy lực như thế nào, mà lại khiến Hoa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này cũng không thể làm gì được nó.

Trông thấy ánh mắt vô cùng khinh thường kia của Lục Bào Lão Tổ, Hỏa Vân tôn giả lớn tiếng quát: “Lục Bào, ngươi đừng nhìn lão tử như vậy.

Nếu không phải Hỏa Vân Ma Công phát huy được toàn bộ uy lực khi ở trong nước thì sao lại để con hải quái này hung hăng quấy phá như vậy, hơn nữa toàn thân con hải quái này đao thương bất nhập, đánh úp bằng chân khí cũng không sợ, ta có thể có cách gì.”

Thấy Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên thẹn quá hóa giận mà nói ra lời này, đám người Đinh Hạo lại tò mò.

“Đến cùng con hải quái này có dáng vẻ như thế nào, có năng lực tấn công ra sao.

Hỏa Vân có thể dẫn chúng ta đi xem một chút, hì hì.

Chúng ta có nhiều cao thủ như vậy ở đây, còn sợ không bắt được một con hải quái nó sao.” Đằng sau, Độc Ma Vương Diệc Hàn kia cũng mỉm ưu nhã mà mở miệng nói.

Hỏa Vân tôn giả bĩu môi, lên tiếng than thở: “Thực lực mạnh cũng chẳng có tác dụng đây, ta đối mặt với hải quái cũng không thể ra tay được.

Có điều các ngươi đã muốn xem, vậy thì chúng ta đi ra ngoài xem cũng không sao cả.”

Nghe ông ta nói như vậy, lầu các vốn còn đang chao đảo lại càng lắc lư dữ dội hơn, dường như sẽ sập xuống ngay lập tức.

Nhưng mà lúc này.

Phùng Tỉnh Nhiên đã nắm chặt lấy cánh tay của Đỉnh Hạo lại tung tăng một cách khác thường.

Xem vẻ mặt của nàng thì biết ngay nàng rất mong chờ gặp mặt con hải quái này.

Lúc này đây, Hỏa Vân tôn giả đứng thẳng dậy, vỗ vỗ ghế tựa dưới thân.

Chỉ thấy một thông đạo đột nhiên xuất hiện từ trên đỉnh đầu, Hỏa Vân tôn giả bay lên phía trên rồi bay vào giữa cái thông đạo kia.

Sau khi ông ta quay đầu lại liếc mắt nhìn mọi người mới mở miệng nói: “Đi theo ta.”

Nói xong, ông ta lập tức tiến vào giữa thông đạo, mà đám người Đỉnh Hạo cũng đứng dậy theo động tác của Hỏa Vân tôn giả, nhanh chóng bước về phía chính giữa thông đạo kia.

Chẳng mấy chốc, đám người Đinh Hạo đã rời khỏi lầu các ẩn thân của Hỏa Vân tôn giả đó, rồi xuất hiện trở lại bên trong đáy biển kia.

Nhưng mà hoàn toàn khác với nơi mà bọn họ vừa mới tiến vào, lối ra này chỗ ban đầu khá xa, mấy người vừa mới đứng vững, còn chưa kịp nhìn kỹ đã phát hiện một làn sóng hung mãnh ào ào kéo đến.

Lực xung kích này lại kinh người như vậy, hai người Đỉnh Hạo và Phùng Tinh Nhiên đều phải sử dụng áo giáp hộ thân để ngăn can lực xung kích của làn sóng biển kia, nhưng đám người Huyết Ma Liệt Sơn lại không hề thay đổi sắc mặt.

Mà đợi mấy đợt sóng biển này trôi qua, đám người Đỉnh Hạo mới phát hiện tình cảnh ở nơi này, ở nơi bên phải cách mấy chục trượng ở phía trước, rõ ràng có một vật thể toàn thân đen nhanh đang cuồn cuộn mà di chuyển.

@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @


Chương 658: Dị quái trong biển 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đỉnh Hạo nheo mắt nhìn kỹ lại, phát hiện vật thể này chính là một con quái vật kỳ lạ lớn mấy chục trượng, quanh thân con quái vật này được bao phủ bởi lớp vỏ cứng rất dày, cực kỳ nhẫn bóng giống như lớp vỏ của ốc biển.

Cho dù giữa đáy biển không có ánh sáng rõ ràng này, nó cũng lộ ra màu đen lóng lánh.

Cả thân thể của con quái vật này đều được lớp vỏ cứng kia bao bọc, xung quanh cũng có vảy lớn nhỏ giống như dao nhỏ.

Lớp vảy kia lóe lên hàn mang, xem chừng cực kỳ ghê gớm.

Lại nhìn kỹ lần nữa, Đinh Hạo đã có nhận thức đối với toàn bộ hình dáng của con hải quái này.

Hóa ra con hải quá này chẳng khác nào một cái đĩa tròn khổng lồ, toàn thân đều có vỏ cứng rắn, các góc của cái đĩa tròn lại vô cùng sắc bén, vảy như dao nhỏ lóe lên hàn quang, chỉ có một đôi mắt nhỏ có ba hình tam giác màu xanh xếp thành hàng ở trước mặt, ánh xanh ngọc sâu sắc đang lạnh lùng đánh giá xung quanh.

Nhưng cho đến bây giờ, cơ thể của con hải quái này đều chưa từng dừng lại, mà đang chuyển động ở xung quanh.

Chỉ cần những san hô nham thạch này bị những cái vay giống như dao nhỏ của nó chạm vào, toàn bộ đều giống như dùng dao cắt đậu phụ, lập tức chia thành hai nửa.

Về phần nham thạch đỏ như lửa ở chỗ kia của Hỏa Vân tôn giả, mỗi lần bị hải quái này va đập vào đều sẽ phát ra tiếng động dữ dội, ngay cả nham thạch cứng rắn này cũng phân tán thành từng mảnh, nổ bắn ra khắp nơi.

Lục Bào Lão Tổ hít sâu một hơi khí lạnh, mở miệng nói: “Đây là quái vật gì thế, sao lại ghê gớm như vậy, lớp vảy chẳng khác nào dao nhỏ kia của nó còn sắc bén hơn cả phi kiếm.

Nham thạch mà ngươi dùng làm lầu các này được Hỏa Vân Ma Công của ngươi đốt nhiều năm sớm đã cứng rắn đến cực kỳ biến thái, nhưng dưới lớp vảy của nó lại vẫn yếu ớt như vậy, đúng là nghe rợn cả người!” Lúc này, đầu óc Đinh Hạo cũng nhảy số nhanh, âm thầm phỏng đoán lai lịch của con hải quái này.

Thế nhưng mặc dù Đỉnh Hạo đã đọc mấy vạn cuốn sách, có hiểu biết về những sinh vật thượng cổ kỳ lạ kia, nhưng mà bây giờ hắn nhìn con hải quái này hồi lâu rồi mà vẫn không đoán ra được đến cùng nó là thứ gì.

Giới tự nhiên là vẻ như vậy, mặc dù từ xưa đến nay, đa số động thực vật đều đã có người có ý chí phát hiện ra ghi chép lại, nhưng dù sao cũng không thể ghi chép lại một cách đầy đủ.

Ít nhất từ trước đến nay, Đỉnh Hạo chưa từng nghe thấy nguồn gốc của hải quái này, có lẽ hải quái này chính là một trong những con cá bị sa lưới thì phải.

Thấy Lục Bào Lão Tổ cảm khái xong, còn nhìn mình với ánh mắt lấp lánh, Đỉnh Hạo lắc lắc đầu, cười khổ mà nói: “Ta cũng không biết đây đến cùng là quái vật như thế nào, dù sao trong ấn tượng và tư liệu của ta thì từ trước đến nay không hề có lời miêu tả về quái vật này.” Nghe Đinh Hạo nói như thế, tất cả mọi người của Ma Tông Vô Cực có chút ngạc nhiên, người khác không biết sự thần kỳ của Đinh Hạo, nhưng đám người Huyết Ma Liệt Sơn ở chung với hắn rất lâu cũng biết Đinh Hạo này đều có nghiên cứu sâu sắc về những dị thú thượng cổ này.

Bây giờ, ngay cả hắn cũng không biết lai lịch của hải quái này, xem chừng con hải quái này thật sự rất kỳ lạ.

Ngay lúc những người này vẫn đang nghỉ hoặc, Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên kia đã kinh hô một tiếng: “Cẩn thận, con súc sinh này đã phát hiện ra tung tích của chúng ta, bây giờ nó đang đi về phía chúng ta, tất cả mọi người cẩn thận đối phó.”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều đồn lực tập trung chú ý, nhìn kỹ con hải quái thật sự đang bơi tới một cách nhanh chóng.

Lúc vừa đến đây, Tưởng Lãng vẫn luôn vận công điều hòa hơi thở bên trong Huyết Kiển của Huyết Ma Liệt Sơn cũng không đi ra theo mọi người, mà là bị Huyết Ma Liệt Sơn bỏ lại giữa lầu các của Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên.

Cũng chính là như vậy, trong đám người này cũng chẳng có bất cứ kẻ nào là gánh nặng, nếu như thật sự tính mà nói thì cũng chỉ có thể là Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên có tu vi thấp kém.

Có điều cho dù trong đáy biển này, Đinh Hạo nhờ vào Nghịch Thiên Ma Kiếm cũng có thể phát ra ưu thế về mặt tốc độ, tuy rằng dẫn theo Phùng Tinh Nhiên, nhưng dường như hắn cũng không chậm hơn bao nhiêu.

Cũng chính vì như vậy nên mọi người cũng không lo lắng cho hắn, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía con hải quái đang lao đến kia, ve mặt cũng có chút căng thẳng.

Nói thì dài, nhưng tốc độ của con hải quái này cũng cực kỳ nhanh, mọi người vừa mới phản ứng lại thì con hãi quái này thực ra cũng đã xông đến rồi.

@ @ @ Ÿ ñ £@ ñ Â @ @ @


Chương 659: Dị quái trong biển 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Tất cả mọi người không hề do dự mà tẫn ra xung quanh, giống như một đóa hoa đang nở rộ mà phi về bốn phương tám hướng, nhưng mà trong lúc rời đi, bọn họ đều đánh ra mấy đạo pháp quyết kiếm quang về phía con hải quái kia.

Nhưng mà nằm ngoài dự liệu của mọi người, mặc dù con hải quái kia bị pháp quyết kiếm quang của mọi người đánh trúng mấy cái, nhưng cơ thể chỉ rung động hai lần, nó phát ra một loại tiếng kêu cực kỳ quái lạ, cho dù ở sâu trong đáy biển, nhưng dường như mấy người Đinh Hạo cũng có thể nghe thấy.

Tư thế di chuyển của thân thể hải quái kia bị ngăn lại một lát, nhưng tựa như cũng chẳng có gì to tát, đôi mắt có ba hình tam giác xếp thành hàng màu xanh kia lấp lóe, lập tức xông về phía Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên kia.

Xem chừng con hải quái này không phải là sinh vật có chỉ số thông minh cực kỳ thấp, chắc chắn là nó nhận ra Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này, nếu không sẽ không bỏ qua mọi người mà cố ý nhìn chằm chằm vào Hỏa Vân tôn giả kia.

Hỏa Vân tôn giả này và hải quái đã từng trang đấu mấy lần, cũng quen thuộc với tập tính của hải quái này.

Chỉ thấy Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên này dẫn theo con hải quái này chạy xung quanh, còn thỉnh thoảng đánh ra kiếm quang tấn công nó một hai lần, mặc dù cũng không thể tạo thành quá nhiều tổn thương cho hải quái này, nhưng dường như cũng khiến hải quái này cực kỳ đau đớn, lại liên tục đuổi theo Hỏa Vân tôn giả.

Lúc mọi người ở đây tưởng rằng con hải quái này chắc chắn không có năng lực đánh trả, thì mấy xúc tu thô ráp màu đen đột nhiên mọc ra từ trên giáp lưng của con hải quái kia, xông về phía Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên kia một cách mạnh mẽ.

Chẳng những bất ngờ, mà còn cực kỳ chính xác, hình như còn nhanh hơn tốc độ tấn công bằng kiếm quang của Hỏa Vân tôn giả rất nhiều.

Nhưng dường như Hướng Dương Thiên cũng đã sớm nhận ra thủ đoạn của hải quái này, trong khi tránh né, ông ta vội vàng sử dụng áo giáp hộ thân, lúc xúc tu của hải quái hoàn toàn đánh úp đến, thanh phi kiếm đỏ như lửa trong tay liên tục vung lên, phát ra từng đạo kiếm khí sắc bén.

Hải quái thấy kiếm khí này của Hỏa Vân tôn giả xuất hiện, xúc tu vừa mới bắn ra lại liên tục di chuyển, thay đổi mấy phương hướng một cách huyền diệu mà vòng qua thế tấn công của kiếm khí sắc bén kia, vẫn lướt nhanh về phía Hỏa Vân tôn giả kia.

Một tiếng “ầm” vang lên, xúc tu dừng lại ở trên áo giáp kia của Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả nổi giận gầm lên một tiếng “súc sinh”, thế nhưng ông ta cũng có chút chênh vênh, suýt chút nữa đã rơi xuống từ trong động tác tiến lên nhanh như gió kia.

Trông thấy hải quái này khó chơi như vậy, mấy người Đinh Hạo càng ngạc nhiên hơn.

Dường như bọn họ không đoán trước được, ngay cả Hỏa Vân tôn giả cũng có thể bị nó tấn công được.

Mặc dù nhờ áo giáp nên đòn công kích của hải quái cũng không thể tạo thành tiến công trí mạng đối với Hỏa Vân tôn giả, nhưng xem sắc mặt kia của Hỏa Vân tôn giả, bị xúc tu của con hải quái này đánh một đòn như vậy, hình như cũng không ổn cho lắm, nếu không ông ta cũng sẽ không nổi điên như vậy.

Chẳng qua, mặc dù Hỏa Vân tôn giả cực kỳ tức giận, nhưng cũng không còn cách nào đối với hải quái này, một người một quái lại liên tục giao chiến một lúc, vẫn đánh nhau mà chẳng phân biệt được thắng thua.

Chân khí kia của Hỏa Vân tôn giả đánh vào trên người con hải quái đó cũng không thể tạo thành đòn trí mạng với nó, nhưng xúc tu to lớn thon dài của hải quái này đập lên áo giáp của Hỏa Vân tôn giả cũng chỉ có thể có một phần hiệu quả.

Nhìn thấy một người một quái đánh nhau bùm bùm, tuy rằng chiến đấu ác liệt rất đẹp mắt, nhưng cũng chẳng giải quyết được vấn đề.

Cũng không phải là một người một quái không dùng toàn lực, mà là bởi vì bị giới hạn đủ kiểu, giữa một người một quái này vốn dĩ không phát huy được thực lực tương ứng.

Ngay lúc đám người Đỉnh Hạo đang xem đến nhàm chán thì Hỏa Vân tôn giả hét lớn một tiếng giữa trận giao chiến: “Đồ súc sinh Lục Bào ngươi, còn không giúp lão tử đối phó nó, ngươi xem vui vẻ lắm sao?” Lời này vừa nói ra, Lục Bào Lão Tổ bật ra một tiếng cười kỳ lạ, mở miệng nói: “Lão tiểu tử Hỏa Vân ngươi cũng chẳng thú vị gì hết, ngươi biết rõ không tổn thương được nó, còn đấu với nó làm gì, còn không bằng bớt chút sức lực mà đi ngủ thì hay hơn đấy.” Nghe Lục Bào Lão Tổ này mở miệng còn trêu chọc mình, Hỏa Vân tôn giả này cực kỳ phẫn nộ, lên tiếng chửi rủa: “Cũng không phải là ta cố ý trêu chọc nó, ta còn dốc sức tránh nó rất xa rồi đấy thôi, nhưng mà con hải quái này đã nhận ra lão tử, mỗi lần nhìn thấy lão tử thì đều cắn lấy không buông chẳng khác nào một con chó điên, ta có cách gì chứ.”


Chương 660: Chiến đấu ác liệt dưới đáy biển 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Lúc này, hình như Lục Bào Lão Tổ cũng hiểu được giễu cợt Hỏa Vân tôn giả này cũng chẳng thú vị gì, ông ta gật gật đầu với đám người Đỉnh Hạo, sau đó lấy ra một cái Tử Kim bát từ trong nhẫn Trữ Vật Giới, điên cuồng cười rồi xông về phía Hỏa Vân tôn giả kia.

Vừa mới khẽ động, ở giữa Tử Kim bát kia đã bắt đầu nổi lên lục mang cuồn cuộn.

Nương theo Lục Bào Lão Tổ tiến về phía trước, giữa cái bát lại thỉnh thoảng phát ra ánh sáng màu xanh lục, ngược lại có chút tương tự với màu sắc của đôi mắt hải quái.

Thấy Lục Bào Lão Tổ lao đến, Hỏa Vân tôn giả này cười hì hì, thân thể vốn đang tránh né đã bắt đầu thay đổi phương hướng, dẫn theo con hải quái kia vọt về phía Lục Bào Lão Tổ.

Chẳng qua ông ta lại nói: “Con hải quái này kén chọn da dày này, ta khuyên ngươi vẫn không nên dùng chân khí để tấn công.

Ngươi cũng không phải không phát hiện tình thế vừa rồi, cương khí mà chúng ta đánh ra nhiều như vậy hoàn toàn không có bao nhiêu tác dụng với con súc sinh này.

Nếu như ngươi có lòng, còn không bằng cầm cái bát kia dứt khoát cậy mạnh mà đánh nó, có lẽ nó sẽ bị đau một chút tương đối.”

Nhưng sau khi Lục Bào Lão Tổ nghe xong lời nói của Hỏa Vân tôn giả, ngược lại vẫn cảm thấy có chút không thèm quan tâm.

Lục Bào Lão Tổ cười lên một tiếng kỳ quặc rồi nói: “Ngươi là ngươi, ta là ta, bây giờ ngươi ở trong biển, Hỏa Vân Ma Công hoàn toàn không phát huy được uy lực thực sự.

Nhưng công pháp mà ta tu luyện lại hoàn hoàn khác với ngươi, ta cũng không tin lớp vỏ của con hải quái này có thể như tường đồng vách sắt.”

Nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ hoàn toàn không để ý lời khuyên nhủ của Hỏa Vân tôn giả này, trái lại còn tăng tốc xông về phía con hải quái kia, theo động tác của ông ta, Tử Kim bát trong tay lại bùng lên khí thế càng mạnh mẽ hơn.

Hải quái kia thấy Lục Bào Lão Tổ lao đến đây, vốn dĩ không hề sợ hãi, nó vẫn nhìn chằm chằm Hỏa Vân tôn giả kia như trước, không như ý thì không buông tha.

Lục Bào Lão Tổ nhe răng cười một tiếng, thân thể khẽ xoay, bất ngờ nhảy ra từ tầng san hô màu đỏ như lửa ở bên cạnh, trong nháy mắt đã xuất hiện trên đỉnh đầu của hải quái kia, Tử Kim bát trong tay đong đưa, một đạo ánh sáng màu xanh lớn như bắp đùi đột ngột xuyên xuống, hung hăng đâm vào giữa lớp vỏ của hải quá này.

Nước biển xao động tạo ra những bọt sóng to lớn, thân thể của hải quái này cũng bất ngờ chìm xuống một chút, lại vặn vẹo trái phải không yên một lúc, một lát sau, nó mới khôi phục lại bình thường.

Lúc này đây, Lục Bào Lão Tổ cười ha hả ở phía trên hải quái, nhưng trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc, không ngờ đúng như lời của Hỏa Vân tôn giả kia, lớp vỏ của con hải quái này quả thực giống như tường đồng vách sắt.

Mặc dù đòn tấn công sắc bén của bản thân có thể thực sự đánh vào trên thân thể của hải quái, nhưng mà cũng không gây ra tổn thương tương ứng cho nó.

Bỗng nhiên, hai cái xúc tu lớn như cánh tay người bất ngờ lộ ra từ trong thân thể giống như cái đĩa tròn, từ bên dưới con hải quái vừa mới đứng vững mà lia nhanh như chớp về phía Lục Bào Lão Tổ.

Bởi vì Lục Bào Lão Tổ cách tương đối gần với hải quái này, hơn nữa Lục Bào Lão tổ bất ngờ không kịp đề phòng, bởi vậy không đợi áo giáp hộ thân của Lục Bào Lão Tổ được sử dụng hoàn toàn, một trong số xúc tu của hải quái kia đã quét đến trên người Lục Bào Lão Tổ.

Chỉ thấy thân thể của Lục Bào Lão Tổ vừa mới dựng lên một nửa áo giáp đã bị xúc tu của hải quái mạnh mẽ quét đến ngã lộn nhào.

Cơ thể vốn chưa hoàn toàn khôi phục thương thế có ve như đã càng suy yếu hơn, khóe miệng cũng trào ra một vết máu.

Không đợi thân thể của Lục Bào Lão Tổ ổn định, xúc tu còn lại của hải quái này cũng kéo đến, trong lúc vặn vẹo cũng đã quấn lấy cả người của Lục Bào Lão Tổ, chỉ lộ ra cái đầu lớn mọc lung tung như rơm rạ kia của ông ta.

Một loạt biến hóa liên tục này chỉ diễn ra trong chớp mắt, đợi đến lúc mọi người đang hết sức hứng thú mà quan sát tình hình trận chiến trong mấy cái chớp mắt thì thân thể của Lục Bào Lão Tổ kia đã bị hải quái kia quấn chặt đến không thể động đậy.

“Không ổn.” Hỏa Vân tôn giả hét lớn một tiếng, khuôn mặt đỏ tía cực kỳ hoảng sợ, liều mạng vọt về phía Lục Bào Lão Tổ.

Mà gần như là cùng một lúc, xúc tu của con hải quái kia mang theo cơ thể của Lục Bào Lão Tổ, bất ngờ kéo về phía thân thể giống như cái đĩa tròn kia của mình.

Mà lúc này đây, ngoại trừ Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, bất kể là Huyết Ma Liệt Sơn hay là Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng có chút kích động mà tấn công về phía hải quái kia.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box