[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 65 : Hỏa Vân Tôn Giả 1 (c641-c650)
❮ sautiếp ❯Chương 645: Hỏa Vân Tôn Giả 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“oO, lời này có ý gì?” Thiên Yêu Nhiếp Thiên bắt được toàn bộ hành động của Phùng Tỉnh Nhiên, vì vậy trong lòng chợt động, hỏi.
Phùng Tỉnh Nhiên liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo, giải thích qua loa: “Lần này đám người ma đạo đến đây có rất nhiều môn phái, hơn nữa bây giờ ngay cả Lý Quảng Lâm hình như cũng không rõ nên ra tay như thế nào, vậy thì tam tông ma môn chúng ta nào có vận may tốt như vậy, có thể lấy được kho báu Thái Huyền kia chứ!” Thiên Yêu Nhiếp Thiên nhìn Phùng Tinh Nhiên bằng ánh mắt kỳ quái, vẻ mặt như cười như không, nói với nàng: “Hình như ngươi vốn dĩ không định nói như vậy nhỉ, rốt cuộc ngươi và tiểu tử Đỉnh Hạo này có chuyện gì gạt chúng ta? Con gái lớn đúng là như bát nước đổ đi, ngươi cũng không suy nghĩ cho Luyện Ngục Ma Tông, ha ha, dù sao chuyện này không có liên quan nhiều đến ta, ta cũng không phải người của Luyện Ngục Ma Tông ngươi, đúng là lo lắng nhiều rồi.”
Phùng Tinh Nhiên mím môi không nói chuyện, nhìn Đỉnh Hạo đang giả bộ như không nghe thấy lời Nhiếp Thiên nói, nàng trộm cười hì hì một tiếng.
Mà lúc này, ánh mắt Nhiếp Thiên cũng dời đến mặt Đỉnh Hạo, hỏi: “Tiếp theo các ngươi định làm thế nào? Với thực lực của các ngươi, nếu như muốn đoạt được kho báu Thái Huyền, mặc dù không phải là chuyện hoang đường nhưng cũng là việc khó như lên trời!”
Đỉnh Hạo nghĩ thầm chưa chắc, bây giờ Đỉnh Hạo căn bản đã chắc chắn, kho báu Thái Huyền kia tuyệt đối có liên quan đến hai chiếc chìa khóa trong tay mình, thầm nghĩ cho dù mình không lấy được kho báu thì người khác cũng đừng mơ lấy được.
Nhưng e rằng không bao lâu nữa, chuyện tông chủ Huyền Âm tông và Dật Điện Tông bỏ mình nhất định sẽ truyền ra.
Chỉ cần là người có suy nghĩ, liên kết chuyện này lại với nhau, cộng thêm hành động dị thường cách mấy trăm năm một lần tại dãy núi Lan Lăng của Huyền Âm tông và Dật Điện Tông, sẽ không khó đoán ra được nguyên nhân cái chết của tông chủ hai tông này.
Đến khi đó, sợ rằng tình thế bên mình sẽ trở nên bất lợi.
“Nhóm các ngươi rồng rắn kéo nhau đến đây để làm gì?” Đinh Hạo không đáp maf hỏi ngược lại.
“Cao thủ Ma Đạo Hoa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên đã giết Lý Quảng Lâm, lấy đi Thái Huyền Thược Thi.
Hiện tại tất cả mọi người không tìm thấy hắn, lúc nãy đang đuổi theo hắn ta.” Thấy Đinh Hạo hỏi, Nhiếp Thiên cũng không giấu, mở miệng nói, chỉ là khi nói thì liếc mắt nhìn Lục Bào Lão Tổ.
“Hướng Dương Thiên, chả lẽ lão già này điên rồi à?” Lục Bào Lão Tổ đang điều tức, chợt mở hai mắt ra, hét lớn một tiếng, dọa Đinh Hạo giật mình.
Thấy Lục Bào Lão Tổ phản ứng như vậy, Đinh Hạo trong lòng rung động, mở miệng hỏi nói: “Chẳng lẽ Lão Tổ biết Hướng Dương Thiên?”
Lục Bào Lão Tổ gật đầu không ngừng cười ha ha: “Đương nhiên, Lão Tổ ta không quen biết nhiều người trong Tu Chân Giới, người ở chung hợp lại càng ít, nhưng quan hệ với lão già Hướng Dương Thiên cũng khá tốt, chỉ không nghĩ hắn ta lại xuống tay.
Nếu như thật sự là hắn ta, xem ra Hỏa Vân Ma Công của hắn lại có đột phá rồi!”
“Không sai, tu vi hiện tại của Hỏa Vân Tôn Giả hiện tại đã tới Hợp Thể trung kỳ.” Cố Kiệm ở bên cạnh mở miệng nói thêm.
Vừa dứt lời, Lục Bào Lão Tổ lập tức cười ha hả, mở miệng nói: “Không nghĩ đến lão già này còn có thể đột phá được, lần trước hắn bế quan từng đi tìm ta, còn nói với ta nếu không tu luyện Hỏa Vân Ma Công đến tầng thứ bảy thì tuyệt không xuất quan.
Không nghĩ tới mới qua hơn năm mươi năm, thế mà lão già này đã thật sự đột phá, hắn đúng là có năng lực!”
Trông thấy Lục Bào Lão Tổ thật lòng vui mừng thay cho Hỏa Vân Tôn Giả, trong lòng Đỉnh Hạo rung động, nhưng cũng không nói gì nhiều, chỉ nhìn Thiên Yêu Nhiếp Thiên, tiếp tục hỏi nói: “Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?”
“Vừa nãy, Hỏa Vân Tôn Giả đột nhiên xuất hiện ở núi Lan Lăng, ban đầu không ai chú ý đến hắn, mọi người trong ma đạo mải nhìn chằm chằm Lý Quảng Lâm nên không ai phát hiện ra Hỏa Vân Tôn Giả.
Đợi đến khi Hỏa Vân Tôn Giả đi đến bên cạnh Lý Quảng Lâm rồi đột nhiên ra tay, trong nháy mắt giết chết Lý Quảng Lâm, sau đó lấy hết vật phẩm trên người Lý Quảng Lâm rồi nhanh chóng chạy xa.
Sau khi kịp phản ứng lại, có người trong Ma Đạo lập tức đuổi theo cả đoạn đường, nhưng Hỏa Vân Tôn Giả cả đường không ngừng thay đổi phương hướng, dần dần cắt đuôi được hơn nửa người, nhưng vẫn không cắt đuôi được chúng ta.
Mà đúng lúc đó phần lớn cao thủ của ba tông môn Ma Đạo đang theo sát các ngươi, còn một ít người cố ky với chúng ta nên cũng không dám không đuổi theo hắn.
Vì thế hiện tại nhất quyết muốn theo chúng ta đi bắt hắn.” Thiên Yêu Nhiếp Thiên giải thích.
“Thì ra là thế!” Ánh mắt Đinh Hạo không thay đổi, nhưng trong lòng lại tràn đầy suy tư.
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
Chương 646: Hỏa Vân Tôn Giả 2.
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy Đinh Hạo nói một câu “Thì ra là thế”,Thiên Yêu Nhiếp Thiên như ngộ ra được điều gì, liếc mắt nhìn Phùng Tỉnh Nhiên một cái, vẻ mặt dịu dàng nói: “Tỉnh Nhiên này, ngươi cũng đừng để thúc thúc lo lắng, đi theo Vô Cực Ma Tông bên này không an toàn đâu! Dù sao đi nữa, tốt nhất ngươi vẫn nên đi theo chúng ta, ít nhất cũng có thể đảm bảo được an toàn cho ngươi.
Ha ha, còn về phần bí mật giữa ngươi và Đinh Hạo, có thể nói cho thúc thúc nghe một chút được không.”
Mà lúc này, Cố Kiệm ở bên cạnh cũng mang vẻ tươi cười đầy mặt đến bên cạnh Phùng Tỉnh Nhiên, không ngừng nói chuyện, biết rõ từ trong miệng tên nhóc Đỉnh Hạo này không thể chiếm được tin tức hữu dụng nào nhưng hiện tại biết Phùng Tỉnh Nhiên có quan hệ với hắn, đã biết chuyện thì không thể không cho hắn biết, nhỡ đâu hắn gặp chuyện không may, Phùng Tỉnh Nhiên cũng không nên quá đau buồn.
Cùng có ý như vậy, hai người muốn tìm điểm đột phá từ Phùng Tinh Nhiên nên bắt đầu dùng mọi phương pháp dụ dỗ, nhỡ đâu Phùng Tỉnh Nhiên không cẩn thận lỡ miệng lộ ra chân tướng gì đó, bằng sự giảo hoạt lão luyện của hai người không chừng nhất định có thể đoán ra được cái gì.
Thấy hai người kia hành động như thế, Đinh Hạo đang thầm tự hỏi cũng thấy buồn cười.
Khi chứng kiến Phùng Tỉnh Nhiên cười hì hì nhìn mình, Đỉnh Hạo tàn nhẫn trừng mắt nhìn nàng, làm ra thủ thế cấm nói.
Phùng Tỉnh Nhiên vốn là não có ít nếp nhăn, sao có thể là đối thủ của hai tên cáo già này.
Nếu như để nàng mở miệng nói chuyện, khẳng định sẽ bị hai người kia lừa gạt làm nàng nói hớ, lộ ra chân tướng.
Bây giờ Đỉnh Hạo đã làm thủ thế cấm ngôn với nàng, Phùng Tỉnh Nhiên hì hì cười, nàng nhắm lại hai mắt, làm bộ khoanh chân điều tức, chỉ là thỉnh thoảng lại len lén trợn mắt cười trộm một chút, chứng minh tấm lòng vô tâm của nàng.
Thấy Phùng Tỉnh Nhiên nhắm mắt không nói, hai người hai mặt nhìn nhau, hung hăng trừng mắt nhìn Đinh Hạo một cái, Cố Kiệm lắc đầu thở dài, mở miệng nói: “Quả nhiên là cháu gái lớn không thể giữ được, hai chúng ta đều là thúc thúc yêu thương nàng từ nhỏ đến lớn, bây giờ còn không bằng Đỉnh Hạo mới quen biết được mấy năm.”
Lời này vừa nói ra, Thiên Yêu Nhiếp Thiên cũng gật đầu tỏ vẻ đồng tình, vừa nhìn Đỉnh Hạo một cái, khẳng định nói: “Tên nhóc nhà ngươi nhất định có chuyện gạt chúng ta, mà chuyện này còn có liên quan đến Thái Huyền Bảo Tàng.
Rốt cuộc là chuyện gì, nói nghe chút xem nào.
Có lẽ Luyện Ngục Ma Tông cũng có thể giúp các ngươi một chút.”
Đỉnh Hạo lắc đầu cười, vẫn không nói gì.
Đúng lúc này, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tôn Vũ đứng lên, nhìn đám người Đinh Hạo, mở miệng nói: “Lập tức rời khỏi nơi đây, nếu ta đoán không sai, người của Đạo Môn tam tông đã bắt đầu chạy về hướng này.”
Lời này vừa nói ra, đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều mở bừng hai mắt, Phùng Tỉnh Nhiên đang giả bộ điều tức cũng nhanh chóng phi thân tới cạnh Đỉnh Hạo, tự giác ôm cánh tay Đinh Hạo, lấy lòng cười duyên.
Mà Huyết Ma Liệt Sơn cũng không nhiều lời, vung tay lên, Tương Lãng bọc thành một vòng trên không trung, dùng ánh mắt hỏi Đỉnh Hạo.
Vào lúc này, hai người Thiên Yêu Nhiếp Thiên và Bàn Cố Kiệm tựa hồ mới nghe được động tĩnh, sắc mặt hai người đều biến đổi, sau lúc đó dùng ánh mắt bội phục nhìn Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tôn Vũ.
“Đi theo ta!” Bàn Cố Kiệm mở miệng hô, dẫn đầu bay về phía nam, cơ thể mập mạp béo tốt không hề ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.
Nhìn phương hướng Cố Kiệm chạy, đúng là phương hướng mà Ma Môn tam tông vừa đi.
Lúc này, đám người Đinh Hạo không suy nghĩ nhiều, toàn bộ không nói hai lời, đi theo phía sau Cố Kiệm xông ra ngoài.
Vốn dĩ Thiên Yêu Nhiếp Thiên còn muốn dắt Phùng Tỉnh Nhiên đi cùng, nhưng lại bị Phùng Tỉnh Nhiên cười duyên từ chối.
Đợi đến khi thấy Đỉnh Hạo mang theo Phùng Tỉnh Nhiên bay đi, Thiên Yêu Nhiếp Thiên mới lắc đầu cười, bật người đuổi theo.
Còn Huyết Ma Liệt Sơn mặc dù cũng theo Tương Lãng, nhưng tốc độ không chậm, không bị tụt lại phía sau.
Cứ như vậy, đoàn người Đinh Hạo vừa mới dừng lại không bao lâu lại dẫn người bay đi, đi theo phía sau Cố Kiệm, đi đến một nơi không xác định.
Qua nửa canh giờ, Cố Kiệm dẫn đoàn người Đinh Hạo đi đến giữa một thâm cốc rồi từ từ rơi xuống giữa hư không.
Chỉ thấy thung lũng này được bao quanh bởi những ngọn núi, đỉnh núi nhô ra bốn phía, cây cao trong thung lũng và hẻm núi sâu, ngẩng đầu lên chỉ thấy một đường cong của bầu trời xanh cùng một làn khói xanh mờ từ trong thung lũng bốc lên, làm cho khung cảnh càng thêm hùng vĩ và xinh đẹp tuyệt trần.
Nhưng lúc này, mọi người cũng không có tâm tình thưởng thức cảnh đẹp, càng huống chỉ đám người này đều là kẻ giết chóc, là hạng người hung ác.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ @ @ @
Chương 647: Trầm Hồi Cốc 1
‘Chương 647: Trầm Hồi Cốc 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Đây là nơi nào?” Đinh Hạo không lắm nhảm trực tiếp mở miệng hỏi.
“Trầm Hồi Cốc” Cố Kiệm ở bên cạnh đáp.
“Mấy người đuổi theo lúc nãy đã vào trong Cốc, không biết bọn họ có đụng mặt Hoả Vân Tôn Giả không.” Dừng một chút, Cố Kiệm mở miệng nói.
Trầm Hồi Cốc!
Đỉnh Hạo nghe thấy ba chữ này, trong lòng thầm nhủ, trước khi đến Doanh Châu, tông chủ Huyền Đức Tông từng nói qua khu vực có khả năng tồn tại Thái Huyền Bảo Tàng nhất có bốn khu vực, gồm: Mộ Vân Hải, Kì Nguyễn Sơn, Trầm Hồi Cốc, và Lan Lăng Sơn.
Không ngờ bất tri bất giác, hắn đã đi đến Trầm Hồi Cốc, còn chưa kịp suy nghĩ cẩn thận, một người khác đã hỏi Cố Kiệm: “Sao lão Cố có thể đoán được những người trong Ma Đạo còn lại đều ở chỗ này?”
Cố Kiệm cười lộ ra tầng thịt béo, đắc ý nhìn Đỉnh Hạo một cái rồi nói: “Đây cũng là bí mật của Luyện Ngục Ma Tông chúng ta, không thể trả lời.”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo buồn cười mà không nói được gì, biết hắn ta đang tức giận chuyện bản thân không nói chuyện mình biết cho bọn họ, hiện tại chỉ có thể nhịn thôi.
“Luyện Ngục Ma Tông chúng ta có loại pháp khí phản ứng lẫn nhau, hai người một đôi, chỉ cần hai người không cách nhau quá xa thì sẽ cảm ứng được vị trí của đối phương.”
Cố Kiệm không chịu nói, nhưng Phùng Tinh Nhiên lại không hề khách khí, lấy lòng mà ghé vào tay Đỉnh Hạo nhồ giọng giải thích.
Phùng Tinh Nhiên vì sợ Cố Kiệm nghe được, cả người gần như dựa vào lưng Đỉnh Hạo, cái miệng nhỏ như anh đào dán sát vành tai Đinh Hạo, hương thơm như lan thơm ngát từ hơi thở của nàng cùng sự mềm mại trước ngực lập tức khiến Đinh Hạo có cảm giác khác thường.
Hắn cũng không khách khí, dù sao Phùng Tinh Nhiên quay lưng về phía mình, Đỉnh Hạo đưa tay lén lút sờ mông Phùng Tỉnh Nhiên, nhẹ nhàng xoa bóp, trong lòng thầm khen Phùng Tỉnh Nhiên mặc dù đầu óc không dùng được bao nhiêu nhưng vóc dáng là không tồi, chỗ cần to thì to chỗ cần nhỏ thì nhỏ, đúng là có tài!
Về phần lời của Phùng Tinh Nhiên vừa nói, chẳng qua chỉ như lướt qua bên tai, trong lòng hắn hơi ngạc nhiên sau đó cũng không nghĩ nhiều.
Dù Phùng Tỉnh Nhiên cố nói nhỏ, nhưng Cố Kiệm vẫn nghe được rõ ràng, hắn lắc đầu cười khổ, hung dữ trừng mắt nhìn Phùng Tỉnh Nhiên.
Chỉ là lúc này Phùng Tỉnh Nhiên sao có thể cảm nhận được bất mãn của Cố Kiệm, cả người nàng gần như mềm mại ngồi lên lưng Đinh Hạo.
Cố Kiệm vốn muốn mắng nàng một trận cũng nhìn ra điểm khác thường ở Phùng Tỉnh Nhiên, hắn nhìn cái tay trái không biết đang để ở chỗ nào của Đinh Hạo, lập tức biết hai người đang làm trò gì.
Cố Kiệm ho khan dữ dội vài tiếng, tựa tiếu phi tiếu nhìn Đỉnh Hạo giả vờ vô tình thu lại tay trái, bắt đầu nói: “Tên nhóc nhà ngươi, sau này nhất định phải đối xử tốt với Tỉnh Nhiên, nếu không ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi, ngươi xem nàng từ khi theo ngươi đã thay đổi bao nhiêu.
Có thể nói là ngoan ngoãn nghe lời, ngay cả đối với cha của nàng, nàng cũng không ngoan ngoãn thành thật như vậy.”
Đỉnh Hạo xấu hổ cười, cuống quít gật đầu đồng ý.
Mà lúc này, màu đỏ trên mặt Phùng Tỉnh Nhiên mới dần dần rút đi, nhưng đôi mắt vẫn ngấn nước, nhìn vô cùng mê người!
Sau khi nói xong những lời này, Cố Kiệm cũng không phản ứng với Đinh Hạo nữa, một mình đi sâu vào trong cốc.
Vừa thấy Cố Kiệm xuất phát, Thiên Yêu Nhiếp Thiên bên cạnh ngừng đấu võ mồm với Độc Ma Vương Diệc Hàn, đi theo Cố Kiệm.
Bắt đầu từ khi Độc Ma Vương Diệc Hàn mở mắt ra, dọc theo con đường này, Nhiếp Thiên và hắn chưa từng ngưng công kích nhau.
Chẳng qua bất kể là Độc Ma Vương Diệc Hàn hay là Thiên Yêu Nhiếp Thiên, hai người này đều là người phong độ văn nhã, giao chiến dọc đường cũng chỉ dừng lại ở việc châm chọc, không thô tục khó nghe.
Vì vậy dọc theo con đường này, hai người Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên đều xem với vẻ buồn cười.
Mà lúc này, thấy hai người Cố Kiệm và Thiên Yêu Nhiếp Thiên chậm rãi đi vào trong cốc, đám người Huyết Ma Liệt Sơn đưa mắt nhìn Đinh Hạo, về mặt mang ý dò hỏi.
Đỉnh Hạo suy nghĩ một chút, sau đó khẽ gật đầu, bắt đầu đi theo phía sau Nhiếp Thiên và Cố Kiệm, đi vào trong cốc.
Sau khi nhận được tín hiệu của Đỉnh Hạo, đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng không nói nhiều nữa, đều đứng dậy bay đi.
Mà Lục Bào lão tổ lại mang ve mặt hưng phấn, không viết có phải là do gặp được Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên hay không.
Một lát sau, đoàn người Đinh Hạo cuối cùng đi tới một chỗ bên cạnh vách đá, đập vào mắt họ là vài người ma đạo thưa thớt.
Người của Thiên Sát Ma Cung và Hoa Gian Phái ở chung một chỗ, mà người của Kiếm Ma Cung lại ngồi chung với người của Nguyên Ma Cung, Luyện Ngục Ma Tông bên kia thì đứng cùng với đám người Cừu Mãnh, Chu Vân.
@ @ @ Ê ñ Œ3 ñ Ñ @ @ @
Chương 648: Trầm Hồi Cốc 2.
Chuang 649: Trầm Hồi Cốc 3
Chuang 650: Khẩu chiến 1
‘Chương 648: Trầm Hồi Cốc 2.
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Những người này chia làm ba phe, liếc mắt nhìn có thể thấy được thực lực.
Bọn họ đang nhỏ giọng trò chuyện gì đó, cho đến khi Cố Kiệm dẫn theo đám người Đỉnh Hạo xuất hiện mời dừng lại.
Tất cả đều nhìn đoàn người Đinh Hạo với vẻ mặt ngạc nhiên, ánh mắt cổ quái, không biết đang suy nghĩ gì.
Nhìn qua tình hình ở đây một lượt, Đinh Hạo thầm nghĩ xem ra Hỏa Vân tôn giả vẫn chưa bị bắt, nếu không sẽ không có cục diện như thế.
Thấy Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma Cung lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, mà Độc Cô Sách của Thiên Sát Ma Cung cũng nhìn mình ánh mắt lóe lên, Đỉnh Hạo cũng không quan tâm, vẫn đang nhìn khắp bốn phía, vẻ mặt thờ ơ.
Đỉnh Hạo đi theo Cố Kiệm và Thiên Yêu Nhiếp Thiên, chậm rãi đi tới khu vực của Luyện Ngục Ma Tông.
Hắn vừa quan sát kỹ tình hình ở đây, Hận Thiên trưởng lão của Thiên Sát Ma Cung vẻ mặt bất thiện nói với Luyện Ngục Ma Tông: “Không biết đạo hữu của Luyện Ngục Ma Tông đang có ý gì, vì sao lại dẫn Vô Cực Ma Tông vào.
Theo thỏa thuận của chúng ta, Vô Cực Ma Tông này đã rút lui khỏi liên minh, không có tư cách biết được tin tức và hành tung của chúng ta.
Không biết các vị có thể cho chúng ta một lời giải thích không.”
Hận Thiên trưởng lão vừa nói như thế, sắc mặt của Thiên Yêu Nhiếp Thiên hơi đổi, hình như cũng ý thức được hành động của đám người mình không ổn.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, khuôn mặt phóng khoáng yêu dị kia lại khẽ mỉm cười, bắt đầu giải thích bằng giọng điệu ung dung không nhanh không chậm: “Vừa rồi trên đường đúng lúc đụng phải người của tam tông đạo môn đến đây, chúng ta đi cùng nhau là vì sự an toàn của bản thân, không có nghĩ nhiều như vậy.
Chẳng qua chuyện Hỏa Vân tôn giả, e rằng người của Tu Chân giới ở Doanh Châu đều đã biết, cũng không phải là bí mật gì.
Về phần những chuyện khác, chúng ta đương nhiên không nói nhiều, Hận Thiên trưởng lão cứ yên tâm.
Nếu Luyện Ngục Ma Tông đồng ý với hành động lần này, chúng ta sẽ không tùy tiện tiết lộ tin tức nội bộ của liên minh.”
Nghe vậy, trên mặt Hận Thiên vẫn lộ vẻ nghỉ ngờ, âm dương quái khí hỏi: “Thật thế sao, hi vọng Luyện Ngục Ma Tông các ngươi thật sự tuân thủ thỏa thuận!”
Thiên Yêu Nhiếp Thiên khẽ cười một tiếng, sau đó khẽ nhíu mày, vẻ mặt dường như có chút mất kiên nhẫn, nói: “Thiên Yêu Nhiếp Thiên ta nói chuyện có khi nào nói dối, Hận Thiên trưởng lão đây có ý gì?”
Nhiếp Thiên vừa nói như thế, Hận Thiên trưởng lão của Thiên Sát Ma Cung cũng không tiếp tục nói thêm gì nữa, chẳng qua chỉ lạnh lùng nhìn đám người Vô Cực Ma Tông mà thôi.
Có điều, mặc dù Hận Thiên trưởng lão của Thiên Sát Ma Cung không nói thêm gì, nhưng Phạm Nghi Thần gầy gò của Kiếm Ma Cung đang huttau lại lộ ra vẻ mặt nghỉ ngờ, dùng chiếc tau vừa rút khỏi miệng chỉ vào Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũm hỏi: “Xin hồi chuyện này là thế nào? Luyện Ngục Ma Tông các ngươi có thể cho tiểu lão một lời giải thích không?”
Vừa nghe lời này, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, trong mắt tràn đầy nghỉ ngờ.
Dù sao thứ mà Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ tu chính là công pháp đạo môn, đứng giữa đám cao thủ ma đạo này lộ ra sự khác biệt quá rõ ràng như thế, hơn nữa hắn còn vừa mới xuất hiện trong đội ngũ của Vô Cực Ma Tông, khó trách những người thuộc ma đạo lại cảm thấy khó hiểu.
“Chuyện này…” Thiên Yêu Nhiếp Thiên dừng lại một chút, cũng không biết nên giải thích như thế nào, không khỏi ném cho Đỉnh Hạo về mặt lạnh lùng một ánh mắt nghỉ hoặc.
“Vị tiền bối này và Vô Cực Ma Tông chúng ta có giao dịch mua bán, lần này đến đây cùng Vô Cực Ma Tông chúng ta chính là vì một giao dịch lớn.” Đinh Hạo lạnh lùng nói.
Mà nhân vật chính của cuộc tranh luận – Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, vẻ mặt cũng lạnh lùng, thu hết biểu cảm nghỉ ngờ của mọi người vào trong mắt, nhưng hắn không nghe không nói, chỉ kiêu ngạo đứng vững.
Cũng khó trách, trong những người này, trừ Huyết Ma Liệt Sơn kia ra, không có một ai tiến vào Hợp Thể trung kỳ, huống chỉ là Hợp Thể hậu kỳ.
Mặc dù những người này đều là cao thủ hiếm có của ma đạo, hơn nữa còn có mười mấy người, nhưng thật sự chẳng là gì so với Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, mặc dù với thực lực của Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, hắn chỉ có thể ứng phó nhiều lắm là bốn năm người mà thôi.
Chẳng qua nếu như Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ muốn đi, thì không ai có thể ngăn cản được hắn, trừ khi bọn họ tạo thành vòng vây.
Nhưng ngay cả như vậy thì cũng sẽ tổn thất không ít.
Dù sao, mặc dù nơi này cũng là sơn cốc, nhưng không giống với khi đối mặt với tam tông đạo môn vừa rồi, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan trong sơn cốc.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chuang 649: Trầm Hồi Cốc 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nếu những người này không tạo được uy hiếp gì với Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, đối với hắn mà nói, bất kể bọn họ có thể nói gì, có ý định gì thì hắn cũng không quan tâm.
Dù sao còn có Đỉnh Hạo của Vô Cực Ma Tông xã giao, hắn không cần để tâm đến nó.
Mà Đinh Hạo đương nhiên cũng biết hắn đang nghĩ gì, nhưng bây giờ Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông đang có quan hệ liên minh, nếu Vô Cực Ma Tông có chuyện, Luyện Ngục Ma Tông dĩ nhiên sẽ không ngồi yên mặc kệ, mặc dù Luyện Ngục Ma Tông sẽ không nói cặn kẽ chuyện liên minh kia với Vô Cực Ma Tông.
Chẳng qua nếu như Thiên Sát Ma Cung và Kiếm Ma Cung có ý đồ bất thiện đối với Vô Cực Ma Tông, vậy thì chắc chắn sẽ bị Luyện Ngục Ma Tông ngăn cản.
Huống chỉ trong tay Phùng Tinh Nhiên còn có Tuyệt Sát Ma Trận.
Mặc dù Tuyệt Sát Ma Trận không thể chủ động công kích, nhưng nếu là phòng ngự thì dư sức.
Điều quan trọng nhất là, tình thế trước mắt chính là lúc tam tông ma môn cần lập thành một khối.
Dù sao tam tông đạo môn vẫn đoàn kết như một, hơn nữa nhìn tình huống thì không bao lâu nữa sẽ chạy tới đây.
Nếu như sau khi tam tông đạo môn chạy tới, phát hiện ra bên phía ma môn đang chiến đấu đến lưỡng bại câu thương, bọn họ sẽ vỗ tay khen hay.
Cũng vì như thế, Đinh Hạo đoán chắc bọn họ không dám làm øì, cho nên hắn mặc kệ bọn họ, chỉ tìm cái cớ cho có lệ.
“Toàn nói nhảm, rõ ràng thực lực của người này mạnh tới vô địch, đặt ở Tu Chân giới chính là kẻ thuộc hàng lừng lẫy, tại sao có thể là một tiểu thương bán hàng chứ.” Lúc này, Hận Địa trưởng lão của Thiên Sát Ma Cung nói.
Hắn vừa dứt lời, Cố Kiệm mập mạp của Luyện Ngục Ma Tông và Phạm Nghỉ Thần nhỏ gầy của Kiếm Ma Cung, tất cả đều mang vẻ mặt bất thiện nhìn về phía Hận Địa.
Cố Kiệm thậm chí còn âm dương quái khí lên tiếng: “Hận Địa trưởng lão có ý gì, xem thường những người làm ăn buôn bán như chúng ta sao?
Thành thật mà nói, vị này đúng là ông chủ của Đại Dương Thương Phố.
Mặc dù ngươi không biết, nhưng kẻ mập ta ở Bồng Khâu lại biết rõ.
Hơn nữa, chắc hẳn Phạm trưởng lão của Kiếm Ma Cung cũng hiểu rõ.”
Lúc này, Phạm Nghi Thần của Kiếm Ma Cung cũng gật đầu, nhìn Hận Địa trưởng lão lạnh lùng hừ một tiếng.
Vốn dĩ lúc Hận Địa vừa mới lên tiếng, hắn đã ý thức được mình nói chuyện không ổn, nhưng muốn rút lại cũng không còn kịp nữa, chỉ có thể đau khổ chịu đựng sự giễu cợt của hai người Cố Kiệm và Phạm Nghi Thần.
Một lát sau, Hận Địa trưởng lão ngượng ngùng cười một tiếng, cười khổ nói: “Ý của ta không phải như vậy.” “Vậy ngươi có ý gì?” Lúc này, đổi lại là Phạm Nghi Thần của Kiếm Ma Cung trợn mắt nói.
Phạm Nghi Thần và Cố Kiệm bình thường hay châm chọc nhau, thế nhưng lần này lại đồng lòng nhất trí không buông tha cho tên Hận Địa kia.
Hận Địa đang không ngừng thầm mắng mình nhiều lời, đồng thời cũng chỉ có thể bất đắc dĩ ngậm miệng.
Thấy Hận Địa trưởng lão đã im miệng không nói nữa, Cố Kiệm và Phạm Nghi Thần mới không tiếp tục châm chọc.
Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, đồng thời lạnh lùng hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác.
Đúng lúc đó, phụ nhân mặc cung trang của Kiếm Ma Cung vẫn luôn đi theo Phùng Tỉnh Nhiên đột nhiên nhìn Lục Bào lão tổ, hỏi: “Nghe nói Lão tổ và Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên có giao tình tốt, không biết Lão tổ có biết hành tung của Hướng Dương Thiên kia không, tại sao sau khi đến sơn cốc này lại biến mất vô tung.
Hướng Dương Thiên bây giờ lấy được chìa khóa Thái Huyền, đúng là không khôn ngoan.
Nếu như Lão tổ thật sự có quan hệ tốt với hắn, nên khuyên hắn giao chìa khóa ra đây, nếu không cho dù hắn tu đến cảnh giới Hợp Thể trung kỳ, cũng không phải là đối thủ của lục tông ma đạo!”
Lời này vừa dứt, ánh mắt của mọi người đồng loạt rơi trên người Lục Bào lão tổ.
Lục Bào lão tổ đưa mắt nhìn mọi người, cười ha ha nói: “Mặc dù giao tình của ta và Hỏa Vân tôn giả không tệ, nhưng đã năm sáu chục năm chưa gặp mặt rồi.
Hắn trốn đi đâu, làm sao ta có thể biết được.
Mặc dù ta cũng muốn tốt cho hắn, nhưng cũng phải biết hắn đang ở đâu mới được chứ!”
Mặc dù Lục Bào lão tổ là một nhân vật thô bạo, nhưng hắn không ngu ngốc, cho dù hắn thật sự biết được hành tung của Hỏa Vân tôn giả, hắn cũng sẽ không nói cho bọn họ.
Thấy không hỏi được gì từ miệng Lục Bào lão tổ, mọi người cũng không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt nhìn về phía người của Vô Cực Ma Tông lại có chút bất thiện, đương nhiên là trừ nhóm người Luyện Ngục Ma Tông.
Chẳng qua đối với Đinh Hạo, những người này suy nghĩ thế nào căn bản không có liên quan nhiều đến hắn.
Chỉ cần bọn họ không làm tổn hại đến lợi ích của hắn, bất kể bọn họ có nhìn hắn bằng ánh mắt gì, hắn đều không quan tâm.
Chuang 650: Khẩu chiến 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhìn Lục Bào lão tổ, phát hiện Lục Bào lão tổ mỉm cười gật đầu với mình, trong lòng Đinh Hạo chợt động, hắn lập tức biết có kịch xem.
Lục Bào lão tổ biết hành tung của Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên, nếu không, hắn sẽ không có vẻ mặt như thế.
Đỉnh Hạo cười ha ha, không nhiều lời nữa, chẳng qua chỉ đang suy nghĩ xem làm thế nào để tìm một cái cớ thích hợp rời khỏi nơi này.
Mặc dù trừ Luyện Ngục Ma Tông ra, đám người này đều không chào đón hắn, nhưng nếu muốn rời khỏi thì cũng phải thật thắn nhiên, tránh làm cho người của mình nghĩ đến điều gì đó.
Ngay lúc Đinh Hạo đã âm thầm suy nghĩ thì bên ngoài Trầm Hồi Cốc lại truyền tới âm thanh phá không phi hành.
Nhìn những người khác, hắn phát hiện hình như bọn họ cũng đã nghe thấy tiếng động, nhưng nhìn có vẻ như bọn họ không để tâm đến điều đó.
Điều này cũng khó trách.
Với thực lực của đám người này, bất kể người tới là ai thì cũng không có sức uy hiếp gì, cho dù là người của tam tông đạo môn kia thì cũng thì ngang hàng với thế lực bọn họ mà thôi.
Trước khi chìa khóa Thái Huyền xuất hiện, sẽ không ai chủ động đi gây rắc rối.
Chính vì thế, bọn họ cũng có vẻ không vội, nhàn nhã đối mặt với người tới gần.
Một lát sau, bóng dáng người tới dần dần xuất hiện ở tầm mắt của Đỉnh Hạo.
Không ngoài dự đoán của hắn, vẫn là người của tam tông đạo môn, có điều người tam tông đạo môn đến đây lần này lại có chút khác với những người chiến đấu vừa rồi, trong đó có mấy chục gương mặt mới lạ hoắc.
Nhìn dáng dấp cũng là một đám cao thủ khác của tam tông đạo môn, những ngôi sao mới như Bạch Thanh Tâm, Ninh Độ Hư rõ ràng cũng ở trong đó.
Mà đoàn người Xích Thành Tông chiến đấu kịch liệt với đám người Đỉnh Hạo, mấy người bị trọng thương trong đó cũng biến mất không thấy đâu nữa, thoạt nhìn chắc chắn là đang bế quan chữa trị.
Hơn nữa, nguyên khí của mấy người này đã bị tổn thương nặng nề, cho dù tam tông đạo môn có thần kỳ hơn nữa thì không mất một năm, đừng có mơ bọn họ sẽ khôi phục như ban đầu, chứ đừng nói là tham chiến lần nữa.
Về phần Tông chủ và trưởng lão môn hạ của Xích Thủy Tông, dĩ nhiên cũng nằm trong số đó.
Dù sao khi ở Bồng Khâu Đảo, Xích Thủy Tông chính là chủ nhà, sơn môn Xích Thủy Tông lại trở thành khu vực tập trung của tam tông đạo môn.
Lần này đến Doanh Châu, đương nhiên là muốn một phần bánh rồi.
Mấy người Xích Thành Tông vừa rồi giao thủ với đám người Đỉnh Hạo không có ai bị thương nặng, bây giờ nhìn đám người Đỉnh Hạo xuất hiện ở trước mặt mình, vẻ mặt bọn họ cũng bắt đầu trở nên dữ tợn.
Mà ánh mắt của Lãnh Diện Tôn Giả Từ Hạo Nhiên và đám người La Phù Song Sát nhìn về phía Vô Cực Ma Tông lúc nhìn về phía đám người Vô Cực Ma Tông cũng tràn đầy thù hận, giống như không nhịn được muốn lập tức xông lên, xé nát đám người Đỉnh Hạo.
Quả nhiên là kẻ thù gặp nhau, mặt đỏ tía tai.
Trông thấy vẻ mặt của đám người này, khuôn mặt Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn cũng lạnh như băng.
Nếu không phải thực lực phe mình yếu, sợ rằng Đinh Hạo đã sớm giết tới rồi.
Cứ như vậy, đám người tam tông đạo môn và đoàn người Vô Cực Ma Tông đều mắt to trừng mắt nhỏ.
Mặc dù mọi người ở hai phe đều đằng đằng sát khí, nhưng tất cả đều biết nhất định sẽ không chiến đấu.
“Các vị tới đây làm gì? Chẳng lẽ là tới diễu võ dương oai sao?” Lúc này, trưởng lão Phạm Nghi Thần của Kiếm Ma Cung lạnh lùng nói.
Hắn vừa dứt lời, Lãnh Diện Tôn Giả Từ Hạo Nhiên hừ nhẹ một tiếng, dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn xung quanh, một lát sau mới cười một tiếng mỉa mai, nói: “Không ngờ ma môn các ngươi lại xuất động nhiều cao thủ như thế, hưng sư động chúng truy đuổi Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên kia, mà đến bây giờ vẫn để cho hắn chạy sao!”
Giọng nói của Từ Hạo Nhiên vừa vang lên, lại phát ra mấy tiếng cười lạnh, ve mặt giễu cợt.
Mà đám cao thủ tam tông đạo môn hộ tống hắn đến đây, tất cả cũng đều cười ha hả.
Hận Thiên trưởng lão cười ha ha, nói: “Mặc dù chúng ta không đuổi kịp Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên, nhưng tốt xấu gì chúng ta cũng phát hiện ra tung tích của hắn, theo mãi đến đây hắn mới trốn thoát.
Mà người tam tông đạo môn các ngươi, ngay cả bóng dáng hắn cũng không phát hiện ra, ngược lại còn chạy theo sau mông chúng ta, thật lâu mới tìm tới được nơi này.
Nếu như bàn về năng lực, các ngươi còn thua ma môn chúng ta một bậc, có tư cách gì đi giễu cợt người khác.”
Mặc dù hai người Hận Thiên và Hận Địa đáng ghét, cũng luôn bất thiện đối với người của Vô Cực Ma Tông, nhưng đối mặt với người tam tông đạo môn lại căm thù đến tận xương tuỷ, mỗi câu nói vang lên đều mang theo ác ý cay độc, đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







