[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 62 : Trở lại Doanh chau 2 (c611-c620)
❮ sautiếp ❯Chương 611: Trở lại Doanh chau 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Một lát sau, trong sảnh lớn.
Đỉnh Hạo cùng Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đi ra.
Hai người vừa đi tới đại sảnh, thì đám người Phùng Tinh Nhiên và Huyết Ma Liệt Sơn ngạc nhiên nhìn hai người Đỉnh Hạo và Lãnh Tồn Vũ, mà hai đồng tử trong sảnh cũng nghỉ hoặc nhìn về phía Lãnh Tồn Vũ.
Hai đồng tử còn chưa kịp hỏi, thì Huyền Thiên Chân Nhân đã nói trước: “Hai người các ngươi xử lý công việc, ta muốn đi ra ngoài mấy ngày.”
Lời nói đến bên miệng hai đồng tử đột nhiên dừng lại, Huyền Thiên Chân Nhân gật gật đầu, quay lại nhìn Đinh Hạo, nói: “Có thể đi.”
Nói xong, ông ta nhìn một đám người bên cạnh Đinh Hạo, trên mặt cũng không có một chút kinh ngạc.
Với tu vi của Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, sợ sớm đã không ngạc nhiên với thân phận của đám người Huyết Ma Liệt Sơn.
Huống chỉ với những việc Đinh Hạo làm ở đảo Tam Châu, cùng với Vô Cực Ma Tông gần đây quật khởi, nếu Lãnh Tồn Vũ ngay cả đặc điểm của Thái Huyền Thược Thi cũng có thể biết được, vậy hẳn Lãnh Tồn Vũ cũng có thể biết những đặc điểm đặc biệt của Vô Cực Ma Tông.
Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ gật đầu với đám người Huyết Ma Liệt Sơn, xem như chào hỏi.
Những cái khác cũng không nói gì.
Thấy Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ không lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng gật đầu đáp lễ chào hỏi, nhưng Tưởng Lãng vừa mới làm như vậy với đồng tử sau khi nhìn thấy Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, cũng hít một hơi khí lạnh, trong miệng thì thào tự nói, cũng may không giết đồng tử kia, nếu không nhất định phải…
Nếu không sẽ bị lão già mạnh mẽ này đánh bại.
Định Hạo nhìn Tưởng Lãng, Đỉnh Hạo biết lúc mình mới đi vào, Tưởng Lãng nhất định đã nói chuyện với Huyết Ma Liệt Sơn, nếu không bây giờ ở chung với đám người Huyết Ma Liệt Sơn sẽ không thoải mái như vậy.
Đỉnh Hạo gật đầu nói: “Nếu như đã ở xong xuôi, vậy chúng ta sẽ xuất phát đến Khẩu Ba, mục tiêu chính là Doanh Châu.”
Đỉnh Hạo nhìn Phùng Tỉnh Nhiên, nói: “Cô đi cùng bọn ta, hay cô đi cùng với tông của mình đến đó?”
Phùng Tỉnh Nhiên cười ha hả, khẳng định nói. “Ngươi đi đâu ta đi đó.” Đỉnh Hạo lại liếc Tưởng Lãng một cái, nói: “Tưởng Lãng huynh thì sao?”
Tưởng Lãng còn chưa kịp mở miệng, Huyết Ma Liệt Sơn đã nói: “Hắn cũng đi cùng chúng ta, mục tiêu của hắn cũng là vật phẩm bên trong kho báu Thái Huyền.”
Nói đến đây, Huyết Ma Liệt Sơn thấy khuôn mặt cổ tráng của Đỉnh Hạo, lại nói: “Đi trước đi, ta sẽ nói kỹ với người về cuộc tranh đấu.”
Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Được, vậy trên đường chúng ta vừa đi vừa nói.”
Một ngày sau, đám người Đinh Hạo tiến vào khu vực của Doanh Châu.
Trên đường đi, Đỉnh Hạo đã nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói về cuộc tranh đấu của Tưởng Lãng.
Thì ra người này là người Chu Dao tên là Vương Chúc Tăng, là một trong những cao thủ hàng đầu của đại lục Ma Đạo, Vương Chúc Tăng cũng là Ma Đạo tán tu, hắn ta từng giao du với Huyết Ma thế hệ trước, Huyết Ma thế hệ trước từng dẫn theo Liệt Sơn đến núi du ngoạn, nên đã từng gặp người này một lần.
Mà ngay từ đầu Vương Chúc Tăng đã là cao thủ Hợp Thể trung kỳ, nhưng bây giờ nghe Tưởng Lãng nói, Vương Chúc Tăng tu luyện tẩu hỏa nhập ma, mặc dù bây giờ tu luyện đã đạt Kim Thể hậu kỳ, nhưng đã qua mấy trăm năm, tu vi vẫn chỉ dừng lại ở Kim Thể hậu kỳ, hơn nữa trong mười năm còn phải chịu đựng vạn long xúc tâm thống khổ, cũng chính vì như vậy, mà tu vi của Vương Chúc Tăng không bị thụt lùi, ngược lại chân nguyên của hắn còn có xu hướng tăng lên đuổi kịp khởi thế.
Về sau nghe nói Vương Chúc Tăng tìm đến một thầy thuốc ma đạo kê cho hắn một đơn thuốc, nói chỉ cần thu thập theo đơn thuốc, chế thành một thô đan dược, là có thể trị khỏi triệt để căn bệnh nặng của Vương Chúc Tăng.
Nhưng dược liệu cần thiết trong đơn thuốc kia chính là Đoạt Thiên cô tao Hóa linh được, Vương Chúc Tăng cùng đệ tử phải mất trăm năm mới có thể thu thập được một nửa, nhưng vẫn còn thiếu ba loại dược liệu.
Mà Tưởng Lãng này lại dẫn theo đệ tử cuối cùng của Vương Chúc Tăng tới Tây đại lục tìm kiếm ba loại dược liệu cuối cùng mà Vương Chúc Tăng cần, ở Tây đại lục vài năm, nhưng cũng chỉ tìm được một loại dược liệu, còn hai loại dược liệu còn lại vẫn chưa tìm được, nhưng mấy ngày sau lại nghe người ta nói kho báu Thái Huyền có, nên mới chạy tới đảo Tam Châu thử vẫn may, xem kho báu Thái Huyền có dược liệu cần thiết hay không.
Theo lời Huyết Ma Liệt Sơn nói, Huyết Ma thế hệ trướcnợ Tà Vương kia một ân tình, vì Tưởng Lãng nói nên mới dẫn gã đến Doanh Châu để tranh đoạt kho báu Thái Huyền, bảo Đinh Hạo không cần bận tâm.
Mà Đinh Hạo cũng nói giao dịch của mình với Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ cho Huyết Ma Liệt Sơn nghe, Huyết Ma Liệt Sơn sau khi gặp Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, cũng không giống với tưởng tượng của Đinh Hạo là khó ở chung.
Chương 612: Trở lại Doanh chau 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Từ sau khi rời khỏi cửa hàng, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ ngay cả một cái liếc mắt cũng không nhìn chỉ đi theo phía sau đám người Đỉnh Hạo, giống như hình với bóng.
Ba người Huyết Ma Độc Ma Lục Bào đều là người trong Ma đạo, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ thì tu đạo đồng thời rõ ràng người này không muốn giao lưu với bất kỳ ai, đám người Liệt Sơn cũng không có lời nào để nói, cứ như vậy đến giờ đoàn người sống yên ổn với nhau không tranh đấu, không nói một lời đi tới khu vực Doanh Châu.
Sau khi đến khu vực Doanh Châu, biểu cảm của Đinh Hạo đặc biệt quái dị, hắn nghĩ đến trận chiến với Huyền Âm tông và Dật Điện tông khi mình đến Doanh Châu, mặc dù lúc sau hắn cũng trốn thoát, nhưng đã kết thù hận với hai tông này, chỉ sợ lần này đến Doanh Châu, nhất định sẽ phát sinh chuyện gì đó với hai tông, hơn nữa cho dù hai tông này không phải phiền phức của mình, nhưng Đinh Hạo cũng không có ý định bỏ qua.
Nghĩ đến trận chiến lúc trước với hai tông này ở trên dãy núi Lan Lăng, Đinh Hạo mơ hồ cảm thấy kho báu Thái Huyền có thể được giấu trong dãy núi Lan Lăng, có lẽ hai tông này cũng đóng một vai trò nào đó, dù sao dãy núi Lan Lăng cất giấu rất nhiều bí mật.
Có lẽ Dục Tuyền xuất thế năm trăm năm một lần cũng là một trong những bí mật của dãy núi Lan Lăng.
Nghĩ đến đây, Đỉnh Hạo âm thầm quyết định bất kể như thế nào, hắn phải đi một chuyến đến Huyền Âm tông và Dật Điện Tông, cho dù có phải vì báo thù hay không, thì chìa khóa trong tay hai tông chủ cũng là điểm mấu chốt.
Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn đám người Huyết Ma Liệt Sơn một cái, nói: “Chúng ta nên gặp ba tên đệ tử Huyền Đức Tông rồi bàn bạc.”
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu nói: “Như vậy cũng tốt, nghe nói lần trước ngươi đến Doanh Châu, có xung đột với Huyền Âm tông và Dật Điện Tông, lần này có muốn cùng nhau giải quyết không?” Đỉnh Hạo trầm ngâm một chút, nói: “Món nợ này nhất định phải tính, hơn nữa có lẽ kho báu Thái Huyền có quan hệ với hai tông này, sớm muộn gi cũng sẽ gặp mặt.”
“Vậy nói chuyện như thế nào?” Huyết Ma Liệt Sơn hỏi.
“Ta tạm thời còn chưa nghĩ tới, chờ sau khi gặp đệ tử của Huyền Đức tông thì sẽ bàn bạc sau.” Đinh Hạo mở miệng nói.
Mà lúc này, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đột nhiên nói: “Lần này ta tới đây, chỉ đi cùng ngươi đoạt kho báu Thái Huyền, về phần thù hận giữa ngươi và Huyền Âm tông và Dật Điện Tông không nằm trong nghĩa vụ giao dịch.”
Đỉnh Hạo gật đầu một chút, nói: “Tất nhiên, chuyện hai tông này ta sẽ không phiền ngươi ra tay.”
“Vô Cực Ma Tông bọn ta tự mình lo liệu.”
Nói xong lời này, đám người Đinh Hạo tiếp tục bay đi.
Một lúc lâu sau, trên đỉnh núi Phong Lam ở Doanh Châu, đoàn người Đỉnh Hạo đang ngồi xếp bằng xung quanh, thỉnh thoảng bàn luận điều gì đó.
Vừa rồi Đỉnh Hạo đã để lại dấu hiệu độc môn của Huyền Đức Tông ở ba địa điểm cụ thể, sau đó dựa theo lời dặn dò của Huyền Đức Tông, đến núi Phong Lam này chờ ba đệ tử của Huyền Đức Tông tìm đến.
Quả nhiên, không lâu sau, đầu tiên lông mày Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ giật giật, sau đó Huyết Ma Liệt Sơn thấp giọng thì thầm: “Tới rồi.”
Một lúc lâu sau, ngay cả Đinh Hạo cũng nghe được âm thanh bay vụt trong không trung, âm thanh từ xa tới gần, truyền tới từ hướng tây nam.
Đám người Đỉnh Hạo nhìn lướt qua phương hướng đó, đầu tiên là một điểm đen to cỡ hạt đậu xanh xuất hiện trong tầm mắt, sau đó càng lúc càng lớn, không lâu sau một bóng dáng nữ tử thướt tha xinh đẹp xuất hiện trước mắt mọi người. “Xoạt” một tiếng, nữ tử này dừng lại giữa đám người Đỉnh Hạo.
Nữ tử này dáng người nhỏ nhắn, thoạt nhìn khoảng ba mươi tuổi, làn da trắng nõn, khóe miệng gần má phải có một nốt ruồi đen lớn cỡ hạt vừng, trên người mỗi khi di chuyển đều có mùi thơm nhàn nhạt thoang thoảng.
Sau khi nữ tử đáp xuống, ánh mắt nàng ngạc nhiên, sau khi liếc nhìn toàn bộ đám người Đỉnh Hạo, ánh mắt nàng mới dừng lại trên mặt Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, khẽ hồi: “Chưởng quỹ Đại Dương Thương Phố, sao ngươi lại ở đây?”
Hai mắt đang khép hờ của Lãnh Tồn Vũ khẽ nhấc lên, liếc nhìn nữ tử này một cái, lạnh nhạt nói: “Người triệu hồi ngươi tới đang ở phía sau, không liên quan gì đến ta.”
Nữ tử khẽ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt rơi vào hai người Đỉnh Hạo và Lục Bào lão tổ ở phía sau, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở trước mặt Lục Bào lão tổ, mở miệng hỏi: “Ngươi tìm ta có chuyện gì? Sao ngươi lại biết phương pháp triệu hồi độc môn của Huyền Đức Tông chúng ta?”
Phía sau lưng nữ tử này, trừ Đỉnh Hạo ra thì chỉ còn Lục Bào lão tổ, mà với tu vi và số tuổi của Đinh Hạo, rõ ràng nữ tử này cho rằng Lục Bào mới là người đứng đầu.
Vì vậy, nàng chỉ liếc nhìn Đỉnh Hạo một cái, sau đó lập tức dời mắt, bình tĩnh nhìn Lục Bào lão tổ hỏi.
Chương 613: Triệu hồi trên đỉnh núi 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy nữ tử nhìn về phía mình, Lục Bào lão tổ cười khổ một tiếng, cười khà khà nói: “Tiểu mỹ nhân đừng hỏi ta, ta không phải là người quản mọi việc, mà là người bên cạnh ta.”
Nói xong, Lục Bào lão tổ chỉ chỉ về phía Đinh Hạo.
Vẻ mặt nữ tử hơi kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo cũng có chút ngạc nhiên.
Một lát sau, nàng khẽ mỉm cười, nốt ruồi nơi khóe miệng khẽ gợn sóng, khiến cho nữ tử này càng thêm diễm lệ.
“Ôi, thì ra chàng trai trẻ anh tuấn này mới là người đứng đầu sao, là Vân Y nhìn nhầm rồi.
Nói đi, làm thế nào các ngươi biết được bí pháp của Huyền Đức Tông chúng ta, tìm ta tới đây làm gì?” Nữ tử này cất giọng nói.
Đỉnh Hạo mang vẻ mặt lạnh lùng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra lệnh bài mà Tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải đưa cho, quơ quơ trước mặt nữ tử này.
Nữ tử vừa thấy lệnh bài xuất hiện, vội vàng bái lạy, đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn.
Chờ sau khi Đỉnh Hạo thu lại lệnh bài, nàng mới nghiêm nghị nói: “Thấy lệnh bài như thấy chưởng môn, xin hãy phân phó.
Bất kể là chuyện gì, Ninh Vân Y cũng sẽ toàn lực ứng phó.” Đỉnh Hạo gật đầu, đưa mắt nhìn xung quanh, hỏi: “Nghe Lữ chưởng môn kia nói, ở Doanh Châu còn có hai người, sao lại chỉ có ngươi tới?”
“Vì chuyện chìa khóa Thái Huyền, hai tháng trước Vân Y được phái tới đây, hai người kia bây giờ đang ở dưới chân núi.
Vân Y chính là người chủ sự ở Doanh Châu, có chuyện gì có thể trực tiếp nói với ta, ta sẽ phân phó bọn họ đi làm.” Nữ tử tên Ninh Vân Y lên tiếng hồi đáp.
“Thì ra là như vậy, nói cho ta nghe tin tức mới nhất về chìa khóa Thái Huyền ở Doanh Châu này một chút.” Đỉnh Hạo nói.
“Ha ha, cuối cùng cũng vẽ xong rồi, bây giờ lại có thêm một mỹ nhân.” Đúng lúc này, giọng nói của Tưởng Lãng truyền đến.
Sau khi nói xong, Tưởng Lãng đi tới trước mặt Ninh Vân Y, giống như hiến bảo vật mà đưa bức họa trên cây quạt cho Ninh Vân Y nhìn.
Ninh Vân Y kia chỉ nhìn thoáng qua một chút, sau đó cái miệng nhỏ há to, che ống tay áo khẽ kêu lên.
Sau đó, nàng dùng ánh mắt tràn đầy tỉa sáng kỳ dị mà nhìn Tưởng Lãng, một khắc cũng không rời đi.
Tưởng Lãng kia cũng dương dương đắc ý, cười ha hả không ngừng.
Sau khi thấy Đinh Hạo ho nhẹ một tiếng, Tưởng Lãng dường như mới ý thức được hành vi của mình không ổn, hắn cười ngượng ngùng với Đinh Hạo một tiếng, nhanh chóng lui xuống.
Mà Ninh Vân Y kia vẫn nhìn bóng lưng Tưởng Lãng, nhất thời thất thần.
Một lát sau, Ninh Vân Y cất giọng nói: “Lý Quảng Lâm hiện tại đã bị người theo đõi sát sao, trước mắt Lý Quảng Lâm ở dãy núi Lan Lăng, mấy ngày nay Lý Quảng Lâm vẫn luôn ở đó, không biết làm gì, khiến ta có cảm giác giống như…”
“Giống như cái gì?” Đinh Hạo hỏi.
“Giống như đang tìm kiếm gì đó, như thể đứng trước cửa nhà mình mà quên mang chìa khóa vậy.
Đây là cảm giác của Vân Y, cũng không biết là có đúng hay không.
Có điều chìa khóa Thái Huyền đang ở trong tay Lý Quảng Lâm, tại sao hắn phải làm như thế? Điều này khiến Vân Y không hiểu lắm.” Ninh Vân Y nói.
Vừa nghe thấy lời này, trong lòng Đinh Hạo khẽ động.
Hắn liếc mắt nhìn Ninh Vân Y, trong lòng thầm nghĩ, sợ là ngươi đã nói đúng, Lý Quảng Lâm này đoán chừng đúng là đang tìm kiếm gì đó, còn về phần tìm cái gì thì e rằng mình đã biết rồi.
Đỉnh Hạo gật đầu, Đỉnh Hạo chuyển đề tài, hỏi: “Môn phái bổn địa Doanh Châu có phản ứng gì? Ừm, ví dụ như Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông kia?”
“Tất cả các môn phái bổn địa Doanh Châu đều đang rục rịch, toàn bộ đang phái người theo dõi gắt gao tên Lý Quảng Lâm kia.
Chuyện chìa khóa Thái Huyền ở trong tay hắn, đoán chừng tất cả các thế lực lớn đều biết rõ.
Nhưng có khả năng có điều cố ky với lục tông ma đạo.
Người của lục tông ma đạo đã ở xung quanh Lý Quảng Lâm, vì vậy đến bây giờ vẫn chưa có bên nào đủ can đảm động thủ trước, tất cả đều đang trong thế giằng co.
Về phần Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông ngươi nói, hành động gần đây của bọn họ lại có chút khác thường.
Hai tông này hình như không phải người giám sát hành động của Lý Quảng Lâm, hơn nữa lại đột nhiên ngăn cản đệ tử môn hạ đi lại xung quanh.
Trong tối, hai tông này hình như thường xuyên có liên lạc, không biết là đang làm gì.” Ninh Vân Y lên tiếng đáp.
Đỉnh Hạo cười ha hả một tiếng, đến hiện tại, trong lòng hắn đã mơ hồ hiểu rõ rồi.
Hắn nhìn Ninh Vân Y, cất giọng: “Đa tạ tin tức của Ninh cô nương.
Tin tức này vô cùng quan trọng đối với chúng ta.
Ừm, cứ như vậy đi, nếu có chuyện øì chúng ta sẽ tiếp tục báo cho ngươi, ngươi đi xuống trước đi.”
Ninh Vân Y thấy Đinh Hạo nói thế thì gật đầu cáo từ.
Trước khi rời đi, đôi mắt đẹp của nàng còn nhìn chằm chằm Tưởng Lãng mấy lần, cuối cùng mỉm cười, ném cho Tưởng Lãng một ánh nhìn quyến rũ.
Chương 614: Triệu hồi trên đỉnh núi 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Sau khi nàng rời đi, Huyết Ma Liệt Sơn ho nhẹ một tiếng, nhìn Tưởng Lãng nói: “Xem ra ngươi và lão quỷ sư phụ ngươi đều giống nhau, không bỏ được cái tật xấu tham sắc này.
Chẳng qua, nữ tử này là người của Huyền Đức Tông, tạm thời còn là đồng minh của Vô Cực Ma Tông chúng ta, tiểu tử ngươi tự cân nhắc cho kỹ, nếu như không thật lòng thật dạ thì đừng có tùy tiện động đến nàng, đừng rước lấy phiền toái cho Vô Cực Ma Tông chúng ta!” Hắn vừa nói xong, mặt mũi Tưởng Lãng có chút lúng túng.
Hắn gãi đầu, cười hì hì nói: “Biết rồi, ta sẽ không làm loạn đâu.”
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, nghiêng người liếc nhìn Tưởng Lãng, nói: “Trong lòng ngươi hiểu rõ là được, ta cũng không nói thêm những lời thừa thãi.”
Mà đúng lúc này, Đỉnh Hạo quét mắt nhìn mọi người, nói: “Đi thôi, hiện tại ta đã có mục tiêu rõ ràng, trước tiên tới Huyền Âm Tông đi.”
Đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng không biết Đinh Hạo muốn làm cái gì, nhưng nếu Đỉnh Hạo không nói, mọi người cũng không hỏi, chỉ có Phùng Tỉnh Nhiên mở to mắt nhìn Đỉnh Hạo, nói: “Mục tiêu rõ ràng cái gì, có phải là đi tìm thù riêng không, hì hì, lần trước ta đã nghe ngươi nói rồi!”
Đinh Hạo khoát tay áo, không nói gì, đi tới bên cạnh Phùng Tỉnh Nhiên, vươn tay ôm lấy eo nhỏ của nàng, nhảy lên không trung, dẫn đầu bay về phương hướng Huyền Âm Tông.
Hai canh giờ sau, đám người Đỉnh Hạo đã xuất hiện trong một góc tối ở cổng Huyền Âm Tông.
Vừa rồi sau khi Đỉnh Hạo nói ra suy đoán của mình, chiếc chìa khóa mà Tông chủ Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông nắm giữ trong tay đoán chừng là mấu chốt mở ra kho báu Thái Huyền.
Lần này đến Huyền Âm Tông, mục đích đúng là chìa khóa trong tay Tông chủ Huyền Âm Tông.”
Sau khi Đinh Hạo thuật lại toàn bộ mọi chuyện, suy đoán này dần được mọi người tiếp nhận, ngay cả Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ vốn không muốn tìm thù riêng vì Đinh Hạo cũng không nói gì thêm nữa.
Hiển nhiên hắn cũng đồng ý với cách làm của Đinh Hạo.
Về phần những người khác trong Vô Cực Ma Tông, đương nhiên Đinh Hạo nói gì làm đó.
Tưởng Lãng kia có thể tới là do Đinh Hạo đã cho Huyết Ma Liệt Sơn thể diện, dĩ nhiên sẽ không nói thêm gì, Phùng Tỉnh Nhiên lại càng tin tưởng Đinh Hạo một cách mù quáng.
Như thế này, đoàn người không có ai có ý kiến gì, dự định ra tay với Huyền Âm Tông, đoạt lấy chìa khóa trong tay Tông chủ Huyền Âm Tông rồi tính tiếp.
Lần trước Đinh Hạo đã từng nói về Huyền Âm Tông một lần, cũng hiểu khá rõ cách bố trí của Huyền Âm Tông.
Lần này tiến vào Huyền Âm Tông, đương nhiên không phải là xông vào một cách quang minh chính đại, mặc dù với thực lực của đám người Đỉnh Hạo, cho dù có xông vào thì có lẽ cũng không phải là vấn đề gì lớn.
Nhưng nếu thật sự làm thế thì sẽ có chút phiền phức, hơn nữa cũng không cần thiết.
Như vậy, gần như cũng không có ai dị nghị, định lén lút lên vào bên trong, trực tiếp tìm tên Tông chủ Huyền Âm Tông kia, đám người Huyền Thiên chân nhân và Huyết Ma Liệt Sơn sẽ ra tay, cho dù Tông chủ Huyền Âm Tông có thủ đoạn thông thiên thì khi đối mặt với những cao thủ như thế, hắn cũng phải bó tay chịu trói, tuyệt đối không có năng lực chống trả.
Dọc theo đường đi, đám người Đỉnh Hạo thuận lợi giết chết mười mấy đệ tử canh gác, chậm rãi tới gần Huyền Âm Điện.
Nếu như gặp phải trận pháp nào đó, Đinh Hạo sẽ chịu trách nhiệm toàn quyền giải quyết.
Hàng chục trận pháp lớn nhỏ dọc theo đường đi đều bị Đinh Hạo hóa giải lúc nào không hay, khiến cho Lãnh Tồn Vũ và Tưởng Lãng đi theo đều phải ghé mắt nhìn nhau.
Nhưng đám người Phùng Tỉnh Nhiên và Huyết Ma Liệt Sơn lại không hề kinh ngạc.
Thấy cách Huyền Âm điện càng ngày càng gần, đám người Đỉnh Hạo cũng cẩn thận hơn, trên đường đi đệ tử bọn họ gặp phải đều dưới Nguyên Anh kỳ.
Nhưng cứ đi sâu vào bên trong, thì đệ tử của Huyền Âm Tông lọt vào mắt đều có tu vi cao hơn, cũng may đám người Đỉnh Hạo đều là hạng người cao thâm, mà đám người Đỉnh Hạo cũng đã đạt đến tu vi Xuất Khiếu Kỳ, cộng thêm hành động cẩn thận, cho nên không xảy ra sai sót nào hết.
Đi về phía trước được một đoạn đường, Đỉnh Hạo biết mình đã cách rất gần Huyền Âm điện, chỉ cần đi thêm mấy chỗ nữa là đến Huyền Âm điện, nhưng tông chủ Huyền Âm Tông rốt cuộc ở nơi nào, thì đám người Đinh Hạo vẫn không biết.
Theo tin tức, thì cũng không cách Huyền Âm điện quá xa, nhưng đám người Đỉnh Hạo không có thời gian và cơ hội tìm kiếm, bởi vì điều quan trọng nhất trước mắt chính là xác định chỗ ở của tông chủ Huyền Âm Tông, sau đó sẽ phục kích hắn.
Đột nhiên, Đinh Hạo giơ tay phải lên ra hiệu.
Mọi người phía sau đột nhiên dừng lại, một đường đến đây mọi người đều biết động tác này của Đinh Hạo có ý nghĩa gì, trong lòng mọi người đều biết rõ, nhất định là Đinh Hạo lại triển khai trận pháp trong bóng tối, nếu không sẽ không làm ra động tác như vậy.
Chương 615: Tìm hiểu trước khi hành động 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mọi người yên lặng đến bên cạnh Đinh Hạo, Đỉnh Hạo quay đầu lại nhìn, hai người Phùng Tinh Nhiên và Tưởng Lãng đang đi cùng một hướng hành động nhanh chóng, còn Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ và Huyết Ma Liệt Sơn thì trong mắt Đinh Hạo chỉ thấy một làn khói mờ nhạt, lúc ánh mắt vừa hạ xuống, mấy người này đã xuất hiện hai bên trái phải mình.
“Căn phòng phía trước.
Xung quanh được bố trí một trận pháp, trận pháp này do mắt của người điều khiển, ra ngoài là chết, hơn nữa trận pháp này có thể phá giải, nhưng người điều khiển bằng mắt nhất định phải bị áp chế, nếu không trận pháp đặc biệt này sẽ biến hóa theo tâm ý của hắn thêm lần nữa, vậy thì ai trong số các ngươi ai sẽ ra tay?” Dứt lời, Đinh Hạo nhìn ba người Huyết Ma, Độc Ma, Lục Bào.
“Ta đến.” Độc Ma Vương Diệc Hàn cười, sau đó lại hỏi: “Sau đó phải làm gì?”
Đỉnh Hạo gật đầu với Độc Ma Vương Diệc Hàn, mở miệng nói: “Đợi lát nữa sau khi trận pháp được phá giải, sẽ có thời gian khoảng hai nhịp thở, sau đó người mà ngươi nhìn thấy trong mắt nhất định phải nhanh chóng ngăn cản, nếu bắt sống được hắn là tốt nhất, nếu không thì cũng phải lập tức giết hắn, đừng để hắn kêu lên tiếng, hoặc là để cho hắn phản ứng lại.”
“Ta hiểu rồi.” Độc Ma Vương Diệc Hàn mở miệng nói. “Có muốn ta đi vào hỗ trợ không, nếu bên trong không chỉ có một người, hoặc đối phương là cao nhân, thì có phải có chút không hay không.” Huyết Ma Liệt Sơn dừng một chút, nói.
Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Không cần, trận pháp này chỉ cho phép hai người ta và Vương lão tiến vào, quá nhiều người tiến vào, ta sợ mình sẽ không khống chế được cục diện của trận pháp, hơn nữa trận pháp này cũng không có nhiều tác dụng tấn công, nó chỉ đóng vai trò quan trọng trong việc phòng ngự và cảnh báo.
Tu vi của người nọ cũng không cao, hơn nữa đối với Vương lão, nhiều người hay một người cũng không khác biệt là bao.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Nếu đã như vậy, các ngươi cẩn thận một chút.”
Ừm một tiếng, ánh mắt của Đinh Hạo trở nên sâu thẳm lạnh lùng, hắn gật đầu với Độc Ma Vương Diệc Hàn để ra hiệu.
Vừa thấy Đinh Hạo ra hiệu, Độc Ma Vương Diệc Hàn cách vài tấc chậm rãi đi theo phía sau Đỉnh Hạo vào trận pháp.
Vừa mới vào bên trong trận pháp, toàn bộ không gian trở nên tối tăm, khi Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn cất bước đi sâu vào trong, vốn không gian đang tối đen dần chuyển sang màu xanh biếc, bên cạnh Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn dần dần xuất hiện các loại thực vật cỏ dại, dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy chúng đang sinh trưởng một cách nhanh chóng, có một số chiếc lá thậm chí còn gần chạm tới Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Nhưng khi Đinh Hạo tiến vào, cỏ dại ở phía trước nhanh chóng thay đổi.
Tản ra, hình thành một con đường nhỏ hẹp, cứ như vậy Đỉnh Hạo dẫn theo Độc Ma Vương Diệc Hàn nhanh chóng bước đi.
“Đừng để cỏ dại và lá cây chạm vào cơ thể, nếu không chuyến này chúng ta sẽ thành dã tràng xe cát.” Đỉnh Hạo lãnh khốc trầm giọng nói.
Độc Ma Vương Diệc Hàn vốn còn có chút tò mò, đột nhiên giật mình, thân thể lại nhất quán theo sát phía sau Đỉnh Hạo, thần sắc phức tạp.
Một lát sau, Đinh Hạo đi đến bên cạnh một cái cây đại thụ lớn, hắn quay đầu nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn một cái, Đỉnh Hạo nói: “Chờ một chút, tại thời điểm cây đại thụ biến mất, ngươi lập tức ra tay giết người ngã xuống, chọn sống thì cho sống, không chọn sống, thì trẻ cũng không tha!”
Thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu đồng ý, Đinh Hạo lấy lại bình tĩnh, rút ra Nghịch Thiên Ma Kiếm, vuốt ve thân cây đại thụ cao chọc trời này, không ngừng khắc trên thân cây cái gì đó.
Một lát sau, trên cây đại thụ che trời đã bị Đinh Hạo khắc rất nhiều ký hiệu cổ quái, mà lá cây xung quanh cũng từ từ chuyển sang màu vàng, giống như lá rụng mùa thu theo đó bay xuống, mà lúc này, Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo phát ra long viêm bạo quả, đột nhiên ầm ầm tấn công về phía cây đại thụ chọc trời.
Đinh Hạo quát một tiếng ra tay.
Dường như cùng lúc với giọng của Đỉnh Hạo phát ra cây đại thụ chọc trời này cũng ầm ầm sụp đổ, mà cây đại thụ chọc trời sau khi sụp đổ đột nhiên biến mất, không gian tối đen xung quanh cũng lập tức khôi phục ánh sáng.
Lúc này, chỉ thấy hai đệ tử của Huyền Âm tông với vẻ mặt đáng thương đứng ở nơi vốn nên là cây đại thụ chọc trời.
Mà lúc này, đòn tấn công của Độc Ma Vương Diệc Hàn đã tới, một luồng ánh sáng màu xanh lục trong suốt đột nhiên phát ra, hai người này chỉ vừa mới nhìn thấy thân hình của Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn, còn chưa kịp kêu lên tiếng đã bị luồng ánh sáng màu xanh mạnh mẽ đánh vào người hai người bọn họ. ee@ôŒ@œ@@@®@
Chương 616: Tìm hiểu trước khi hành động 2.
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chỉ nghe một tiếng âm thanh trầm đục, hai người bọn họ miệng mũi chảy máu, đồng thời ngã xuống.
Mà lúc này, Đinh Hạo vừa mới phát động công kích của Nghịch Thiên Ma Kiếm vẫn đang thở hồng hộc, hắn khoát tay áo với Độc Ma Vương Diệc Hàn, nói: “Đánh đẹp lắm.”
Độc Ma Vương Diệc Hàn nghỉ hoặc nhìn Đỉnh Hạo một cái, nói: “Sao nhìn ngươi có ve mệt mỏi thế.”
“Vừa rồi ta khắc bùa chú phá giải trên cây đại thụ đã tiêu không ít chân nguyên, lập tức sẽ khôi phục lại, ngươi đừng lo.
Hai người đó sống hay chết?” Đinh Hạo hỏi.
“Sống, chỉ bị trúng độc ngất đi mà thôi.” Độc Ma Vương Diệc Hàn nói. “Còn sống là tốt, vậy thì tiết kiệm không ít công phu.” Đỉnh Hạo nói.
Lúc này, Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn mới có thể đánh giá xung quanh.
Thì ra chỗ mà bây giờ Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn ở chỉ là một cái sân rộng lớn, trong sân mọc đầy cây rừng mùa đông bình thường, và có rất nhiều hoa cỏ không biết tên, hơn nữa còn có thêm mười tảng đá được xếp theo bố cục kỳ lạ. lù phía sau hậu viện chính là mười gian phòng nằm rải rác trên vách núi, đám người Huyết Ma Liệt Sơn ở ngoài sân, khi bọn họ đi vào cũng rất ngạc nhiên, không rõ mà đánh giá xung quanh.
Mà lúc này, Đinh Hạo đã đi tới bên cạnh hai đệ tử Huyền Âm Tông ngã xuống đất, cúi đầu nhìn, Đinh Hạo cười ha ha: “Quả nhiên vẫn là người quen.”
Thì ra hai người này, chính là Thư Viện và Tạ Kim Đông lúc trước dẫn Đinh Hạo vào Huyền Âm tông.
Mà Thư Viện này lại lừa dối Đinh Hạo, nếu như Đỉnh Hạo tỉnh táo, thậm chí còn nhận biết được đại trận do Huyền Âm Tông bố trí,thiếu chút nữa hắn đã rơi vào tuyệt cảnh.
Không ngờ hai người này lại làm trận pháp này, còn bị Độc Ma Vương Diệc Hàn làm cho trúng độc Ngoại Thập Lý, trong đó còn có Ứng Bất Viêm.
Đỉnh Hạo nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn cười nhạt, nói: “Đánh thức bọn họ đi, nhưng đừng để bọn họ phát ra tiếng la hét lớn.” “Không thành vấn đề.” Độc Ma Vương Diệc Hàn cười cười, tay phải Độc Ma Vương Diệc Hàn xuất hiện một chút nhựa màu xanh, lần lượt điểm vào mi tâm của hai người này.
Một lát sau, hai người chậm rãi tỉnh lại, nhưng trông sắc mặt vẫn tái nhợt, suy yếu không có sức lực, Đinh Hạo biết đây đều là độc của Độc Ma Vương Diệc Hàn, Đinh Hạo cười đến gập cả lưng xuống, nhìn hai người nói: “Lâu rồi không gặp, nói cho ta biết tông chủ Huyền Âm tông ở đâu?” Hai người vừa mới tỉnh lại, liếc mắt một cái đã thấy khuôn mặt của Đinh Hạo, đồng thời hét lên một tiếng, nhưng âm thanh lại nhỏ đến mức khiến chính bọn họ cũng lắp bắp kinh hãi.
“Thì ra là ngươi, các ngươi đến Huyền Âm tông của bọn ta làm gì, nếu để tông chủ bọn ta biết, hắn chắc chắn sẽ không buông tha cho ngươi!” Mặc dù Tạ Kim Đông suy yếu không còn sức lực, nhưng nói ra câu này vẫn rất khẩu khí.
Đỉnh Hạo cười, đi đến bên cạnh Tạ Kim Đông, hai tay phát ra mười luồng chỉ mang từ từ chảy vào tất cả các mạch máu toàn thân của Tạ Kim Đông.
Mặc dù khuôn mặt của Tạ Kim Đông đau đớn đến mức vặn vẹo, trợn mắt phát ra tiếng kêu đau đớn, nhưng cơ thể lại quá mức suy yếu, ngay cả tiếng kêu của cơ thể cũng không thể nghe thấy.
“Ta hỏi lại lần nữa, tông chủ Huyền Âm Tông rốt cuộc ở đâu?” Đỉnh Hạo nói.
“Thương Hâm Điện, hắn ở Thương Hâm Điện, cầu xin ngươi cho ta chút thống khoái đi.” Tạ Kim Đông đau đến chết đi sống lại, nhưng giọng nói hết lần này tới lần khác đều khàn khàn yếu ớt. “Như ngươi muốn.” Đỉnh Hạo vừa dứt lời, trong tay đột nhiên bạo phát một đoàn long viêm màu đỏ, ngay lập tức lan ra toàn thân Tạ Kim Đông, không bao lâu sau, Tạ Kim Đông đã hóa thành một mảnh tro tàn, ngay cả xương cốt cũng không còn.
Mấy người Vô Cực Ma Tông nhìn Đinh Hạo sắc mặt đều không có gì thay đổi, nhưng khóe miệng lại khẽ động.
Mà Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ cũng cực kỳ ngạc nhiên nhìn Đinh Hạo, hồi lâu mới phun ra một câu: “Thật là công pháp kỳ lại”
Đinh Hạo cười nhạt, cũng không nói thêm gì nữa, lại đi tới bên cạnh Thư Viện, giơ tay nắm lấy gáy hắn, trực tiếp nâng Thư Viện lên, lạnh lùng cười, khóe miệng Đinh Hạo tiến đến bên tai Thư Viện, lạnh lùng hỏi: “Vậy đường nào dẫn tới Thương Hâm Điện?” “Đi qua khoảng sân này và rẽ phải!” Thư Viện không có bất kỳ phản kháng nào, lập tức lên tiếng trả lời.
“Được rồi, chúng ta đi.” Đỉnh Hạo lạnh lùng nói, sau đó nắm lấy gáy Thư Viện, mang theo một đường.
Sau khi đi qua khoảng sân này, đám người Đinh Hạo thuận lợi đi tới Thương Hâm Điện nơi tông chủ Huyền Âm Đông ở, rồi dừng lại ở một góc bên phải cách Thương Hâm Điện mười trượng Quanh Thương Hâm Điện toàn là các bụi cây cao, nhìn cũng không phải rất lớn, trước cửa có hai đệ tử canh gác mới vào Nguyên Anh kỳ, đang đứng nói chuyện gì đó.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 617: Phong thủy luân phiên 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Làm sao bây giờ?” Phùng Tỉnh Nhiên bên cạnh ngẩng đầu nhìn tình hình, nói.
“Cứ trực tiếp giết rồi đi vào là được rồi, tông chủ Huyền Âm Tông cũng không phải là đối thủ của nhiều cao thủ như chúng ta, còn không phải sẽ lập tức khoanh tay chịu trói à!” Lục Bào Lão Tổ đột nhiên nói
Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Không đơn giản như vậy đâu, trong Thương Hâm Điện có ba trận pháp rất lớn, cũng không phải dễ dàng phá giải, nếu chúng ta tiến vào trong đó không được thuận lợi, cho dù có thể phá giải hết các trận pháp, thì tông chủ Huyền Âm Tông nhất định đã biết chuyện mà chạy trốn.”
“Vậy thì phải làm sao bây giờ?” Lục Bào Lão Tổ sửng sốt, sau đó lại nói.
Nhưng lúc này, Đỉnh Hạo lại không nói gì, hắn nhìn Thư Viện nằm dưới chân, như có điều suy nghĩ.
Một lát sau, Đỉnh Hạo nhìn Thư Viện một lúc lâu, híp mắt, lạnh lùng hỏi: “Thư Viện có cách, để cho tông chủ Huyền Âm Tông các ngươi tự mình đi ra khỏi Thương Hâm Điện này.
Nếu như ngươi làm được việc này, có lẽ ta có thể tha cho ngươi toàn mạng.”
cô ta điên cuồng nhìn Đinh Hạo, sắc mặt Thư Viện không thay đổi, một lúc lâu mới nói: “Làm sao ta biết được bảo đảm của ngươi có tác dụng hay không?”
Đinh Hạo cười ha ha, nói: “Ngươi không có lựa chọn nào khác, nếu ngươi không làm được, thì đối với bọn ta mà nói, ngươi đã chết vì không còn giá trị lợi dụng.
Bây giờ ta sẽ lập tức giết ngươi nữa, hơn nữa tâm trạng của ta đang không được tốt lắm, ngươi nên chết như thế nào, thì vẫn còn có cân nhắc khác.”
Lời này vừa nói sắc mặt Thư Viện lập tức như xác chết, gật đầu nói: “Có lẽ ta có thể thử.”
“Như vậy là tốt nhất! Ta biết Thư cô nương luôn là một người thông minh.” Đỉnh Hạo cười, nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn một cái, rồi nói tiếp: “Độc công của Vương lão có thể hạ đọc mạn tính, điều chỉnh thời gian khiến cô ta phát tác không?”
Độc Ma Vương Diệc Hàn cười nói: “Dễ như trở bàn tay.”
Sau khi thấy Đinh Hạo gật đầu với mình, Độc Ma Vương Diệc Hàn không để ý đến khuôn mặt sợ hãi của Thư Viện, giơ tay lên, đánh ra một luồng khí màu xanh về phía tay phải Thư Viện, luồng sáng xanh này không phải lúc nào cũng mạnh.
Sau khi nó rơi vào tay Thư Viện thì mạnh mẽ chui vào tay nàng sau đó hóa thành một luồng khí mày xanh nhàn nhạt, nó theo mạch đập mạnh mẽ di chuyển về phía trước bàn tay của Thư Viện.”
Sau đó Độc Ma Vương Diệc Hàn cười ha ha, tay phải lại điểm vào mi tâm của Thư Viện, bắn ra một đạo màu xanh lục, khuôn mặt vốn suy yếu của Thư Viện trở nên có huyết sắc
Thấy cơ thể của Thư Viện dần dần hồi phục, mà luồng sáng xanh trên tay cũng chính là một hình thức hỗ trợ, Độc Ma Vương Diệc Hàn hài lòng gật đầu, nói: “Cơ thể của ngươi sẽ nhanh chóng khôi phục lại, nhưng độc khí của Thanh Trúc Vô Tuyến Xà này ta trồng vào trong cơ thể ngươi rất mạnh, nhưng nếu ngươi không xử lý được nó trước khi lượng máu màu xanh đi vào ngực ngươi, thì ngươi sẽ cảm nhận được thể nào là một cái chết đau đớn!
Mặc dù Độc Ma Vương Diệc Hàn nói như vậy, nhưng sắc mặt của Thư Viện vẫn thay đổi, từ lúc tỉnh lại, Độc Ma Vương Diệc Hàn đã giảo hoạt thông báo thân phận của gã ta.
Bây giờ tận mắt nhìn thấy độc dược do Độc Ma Vương Diệc Hàn trồng trên người mình, cô ta đương nhiên biết thế gian này không có mấy người có thể phá giải, về phần hậu quả của việc nhiệm vụ thất bại, cô ta đã sớm biết.
Bởi vậy cho nên cô ta cũng không phản kháng, sau khi luồng sáng màu xanh trong tay di chuyển, Thư Viện lập tức biết thời gian của mình không còn bao nhiêu, khẽ nói: “Ta chỉ có thể phụ trách dẫn tông chủ ra khỏi Thương Hâm Điện.
Những chuyện khác ta không thể làm được!”
Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Như vậy là đủ rồi, những chuyện khác không cần ngươi quan tâm.” Lời này vừa dứt, Thư Viện đứng lên, sau khi cơ thể bớt tê dại một chút, thì khóe miệng hiện lên nụ cười nhàn nhạt, cô ta đi ra từ trong góc, chậm rãi đi về phía Thương Hâm Điện.
Thấy Thư Viện rời đi, Tương Lãng bên cạnh lạnh nhạt nói: “Nữ tử này cũng được đấy, tương lai có thể là tai họa.”
Phùng Tinh Nhiên gật đầu, nói: “Nhưng ta đã đồng ý sẽ cho cô ta một con đường sống rồi.”
“Nếu thật sự làm được, ta sẽ bỏ qua.
Nhưng ta sẽ làm cho về sau cô ta không có có bất kỳ uy hiếp nào, hơn nữa trận phục kích tông chủ Huyền Đức Tông hôm nay, ta không muốn người khác biết.” Đỉnh Hạo nói.
Dừng một chút hắn lại nói tiếp: “Mọi người tách ra đi, chuẩn bị hành động.”
Một lát sau, Thư Viện thướt tha đi đi tới trước cửa Thương Hâm Điện, và đang nói gì đó với hai đồng tử canh gác.
Ban đầu, ba người họ có vẻ nói chuyện rất vui vẻ, nhưng qua một lúc, ba người họ bắt đầu tranh cãi gay gắt ở trước cửa, tình hình thay đổi ngoài dự đoán của đám người Đỉnh Hạo, nếu không phải bọn họ biết Thư Viện đã bị Độc Ma Vương Diệc Hàn hạ dược, thì sợ rằng thật sự không biết cô ta đang giở trò gì.
Chương 618: Phong thủy luân phiên 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Theo cuộc cãi vã leo thang, hai đồng tử canh gác dường như rất tức giận, trong đó một người hình như muốn tiến vào trong Thương Hâm Điện bẩm báo với tông chủ Huyền Âm Tông, nhưng là bị Thư Viện ngăn lại.
Kể từ đó, cuộc cãi vã lại lần nữa leo thang.
Không bao lâu sau, cổng của Thương Hâm Điện vốn đang đóng chặt đột nhiên mở ra, lão tông chủ Huyền Âm Tông bước ra.
Nhìn ba người vẫn đang kịch liệt tranh cãi, đột nhiên nhận ra tình thế hình như không đúng, sắc mặt của tông chủ Huyền Âm Tông lạnh lùng, đang định nói gì đó thì quay đầu lại nhìn đã thấy cổng Thương Hâm Điện hắn ta vừa đi ra không biết từ khi nào đã đóng từ khi nào.
Mà khi quay đầu lại, hắn ta thấy đệ tử đời thứ ba Thư Viện nhìn mình với ánh mắt phức tạp, như thể hắn ta đã là người chết.
Đầu tiên là một tia máu đột nhiên xuất hiện, hai đồng tử canh gác vốn đứng ở trên mặt mình, cơ thể đột nhiên bị chia thành năm phần, cơ thể bị chia tách ra và máu tươi phun lên người mình.
Khi tông chủ Huyền Âm Tông cảm thấy không ổn, thì hắn đã nhìn thấy Huyết Ma Liệt Sơn với cơ thể đẫm máu đang điên cuồng nhìn chằm chằm mình, sau đó khẽ mỉm cười.
Hắn ta đột nhiên la lên: “Huyết Ma Liệt Sơn.” Nhưng không biết vì sao, hắn ta cố ý hét lớn, nhưng âm thanh lại tắn ra không được bao xa, biến cố này khiến tông chủ Huyền Âm Đồng càng kinh ngạc như hồn phi phách tán, chỉ cần hắn ta còn ở đây cũng đồng nghĩa với việc trong thời gian ngắn sẽ không nhận được sự giúp đỡ của đồ đệ, chính bản thân hắn ta còn không biết mình có bao nhiêu hy vọng có thể chạy trốn Huyết Ma Liệt Sơn đang đứng trước mặt.
Trong lúc tông chủ Huyền Âm Tông tự hỏi, thì lại có thêm hai người xuất hiện từ hai phương hướng khác.
Hắn ta quay đầu lại nhìn, thì phát hiện phía sau mình chính là Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ, tông chủ Huyền Âm Tông cười một tiếng và hét lớn: “Thằng cháu Đinh Hạo, ngươi đang ở đây, ngươi mau ra đây!”
Đỉnh Hạo cười, thân hình đi ra từ trong góc tường xa xa, hắn đang cùng Phùng Tỉnh Nhiên nói chuyện, sau đó hai người cùng đi về phía tông chủ Huyền Âm Tông: “Từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ, sau lần trước từ biệt ở Lan Lăng Sơn Mạch, tiểu tử ta không thời khắc nào không tại nhớ mong Trương tông chủ!”
Kể từ khi tông chủ Huyền Âm Tông đi ra khỏi Thương Hâm Điện, thì đường lui của hắn cũng đã bị Độc Ma Vương Diệc Hàn chặn lại, bản thân hắn thì nhân cơ hội nhanh chóng bố trí một trận pháp nhỏ, kể từ đó, tông chủ Huyền Âm Tông giống như cá nằm giữa ánh mặt trời, chắc chắn phải chết.
Cũng chính vì mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, chắc chắn là không có sở hở nào, nên Đinh Hạo mới không vội vàng ra tay mà từ từ bước ra ngoài.
“Quả nhiên là ngươi!” Tông chủ Huyền Âm Tông Trương Tùng vừa thấy Đinh Hạo, cười một tiếng, nói.
“Không sai, ta vẫn nhớ lần trước ta đến đây, ta vẫn còn kẹp đuôi chạy khắp nơi làm loạn, không ngờ không bao lâu sau, mà phong thủy đã luân chuyển rồi!” Đinh Hạo cười nói.
Không đợi tông chủ Huyền Âm Tông Trương Tùng lên tiếng, Thư Viện phía trước vừa lau sạch vết máu trên người lo lắng nhìn Đinh Hạo, nói: “Độc khí Thanh Vu Tuyến Xà đã lan đến phía trên cánh tay rồi, nó sắp chảy vào cơ thể ta rồi, ta đã làm theo lệnh các ngươi dẫn hắn ta ra ngoài, có phải các ngươi nên dựa theo ước định giải độc cho ta rồi không?”
“Thì ra là ngươi làm trò quỷ, uổng cô gái ta coi trọng như vậy!” Tông chủ Huyền Âm Tông Trương Tùng ở phía đối diện, nghe Thư Viện nói vậy, đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện.
Thư Viện cười khổ một tiếng, nói: “Tông chủ thứ tội, đệ tử không còn cách nào khác, đệ tử được người coi trọng như vậy, cũng là bởi vì lần trước bán đứng Đinh Hạo mà đổi lấy, bây giờ coi như xóa bỏ.
Nếu ta không làm như vậy thì nhất định sẽ là con đường chết, nói như vậy chắc tông chủ cũng có thể hiểu được tình cảnh của đệ tử.”
Nghe Thư Viện nói vậy, tông chủ Huyền Âm Tông lại giận đữ quát một tiếng, nhưng cuối cùng lại lắc đầu thở dài, cũng không nói gì thêm.
Mà lúc này, Thư Viện vẫn mang theo vẻ mặt cầu xin nhìn Đinh Hạo, lần thứ hai lo lắng nói: “Có thể hóa giải độc dược trên người ta trước được không?”
Đỉnh Hạo gật đầu nói: “Đương nhiên là có thể.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo quay đầu nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn hỏi: “Chẳng hay Vương lão có thể làm cô ta mất đi trí nhớ ngày hôm nay, sau đó phế bỏ cả tu vi của cô ta không?”
“Đương nhiên là được!” Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa nói ra lời này, khiến Thư Viện cực kỳ sợ hãi, khuôn mặt nhăn nhó nói: “Ngươi đã hứa sẽ tha cho ta một mạng!”
ee@ôŒ@œ@@@®@
Chương 619: cai chết của Trương Tùng 1
eeoao人人人人人oeoeeBinh Hạo nhìn Thư Viện, nói: “Đối với kẻ phản bội thay đổi thất thường, ta làm như vậy đã được coi như là nhân từ, ít nhất ngươi còn sống, không để cho ngươi bị tra tấn mà chết.”
Lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn mới nói: “Mặc dù nói có chút khó khăn, ta có thể thử xem, nhưng có lẽ ngươi sẽ quên đi những ký ức của khoảng thời gian trước đó!”
Đỉnh Hạo cười nói: “Sai lầm nho nhỏ là chuyện không thể tránh khỏi, ngươi có thể thoải mái mà làm, cho dù cô ta có biến thành kẻ ngu ngốc chỉ cần còn sống cũng không tính là ta nuốt lời.”
Một lát sau, khi Độc Ma Vương Diệc Hàn ra tay, Thư Viện ngất xỉu thêm một lần nữa.
“Nhất định nàng sẽ quên sạch toàn bộ ký ức vào ngày hôm nay, chuyện trước đó cũng khó nói.
Khoảng hai canh giờ sau, khi nàng tỉnh dậy, tu vi cũng không còn nữa!” Độc Ma Vương Diệc Hàn nhìn Đinh Hạo, mở miệng nói.
Gật đầu, Đỉnh Hạo không nói thêm lời nào nữa, biểu cảm lạnh lẽo nhìn tông chủ Huyền Âm Tông Trương Tùng.
Kẻ đã gián tiếp khiến Độc Ma Vương Diệc Hàn làm như vậy với Thư Viện, tông chủ Huyền Âm Tông nắm lấy thời cơ muốn chạy trốn, nhưng chờ đến khi gã ta muốn ra tay, lại cảm thấy áp lực quanh người mình bỗng tăng mạnh.
Liếc mắt nhìn trái phải và xung quanh một cái, phát hiện Lục Bào Lão Tổ và cả Huyết Ma Liệt Sơn đều không nhúc nhích mà dùng ánh mắt tràn đầy tiếc nuối nhìn về phía gã ta, giống như là thấy việc chính bản thân gã ta đã làm một việc vô cùng ngu ngốc.
Sau khi tông chủ Huyền Âm Tông nhìn thấy biểu cảm của đám người, cũng tự ý thức được bản thân đã làm việc không đúng, nhắm mắt lại cảm giác một chút, trong lòng lập tức trở nên lạnh băng, bởi vì vậy mà có thể ẩn ẩn cảm thấy được một luồng hơi thở càng khổng lồ ở xung quanh, chặt chẽ khoá lại chính mình, loại áp lực này, so với Huyết Ma Liệt Sơn còn lớn hơn rất nhiều.
Đúng là như vậy, tông chủ Huyền Âm Tông đưa ra một kết luận đáng sợ, có một cao thủ khác còn mạnh hơn cả Huyết Ma Liệt Sơn đang mai phục ở xung quanh, đúng là như thế, tông chủ Huyền Âm Tông hoàn toàn không còn tâm tư để chạy trốn nữa, đôi mắt thất thần nhìn Đinh Hạo, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin được và nản lòng thoái chí!
Mà chờ đến khi Đinh Hạo nhìn thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn giải quyết xong mọi chuyện, lại nhìn biểu cảm của Trương Tùng tông chủ Huyền Âm Tông, Đinh Hạo lập tức khẳng định được Trương Tùng đã nhận ra sự tồn tại của Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ.
Vốn dựa vào tu vi của Huyền Thiên Chân Nhân, nếu cố tình che giấu hơi thở của chính mình, đừng nói là Trương Tùng, e rằng Huyết Ma Liệt Sơn cũng không thể nào phát hiện được.
Mọi việc mà Huyền Thiên Chân Nhân làm, là cố ý để tông chủ Huyền Âm Tông cảm giác được sự tồn tại của bản thân, cũng là vì khiến cho tông chủ Huyền Âm Tông hoàn toàn tuyệt vọng.
“Ngươi muốn thế nào.
Đang báo thù việc lần trước Huyền Âm Tông của ta mai phục ngươi?” Biết rõ bản thân sẽ chết không phải nghỉ ngờ, tông chủ Huyền Âm Tông cũng buông bỏ mọi thứ, hỏi rõ Đỉnh Hạo.
Lắc đầu, Đinh Hạo mở miệng nói: “Không chỉ như thế, lần trước khi ở Dãy Núi Lan Lăng, ngươi đã từng lấy ra một chiếc chìa khóa, sau đó cùng tông chủ Dật Điện Tông đồng thời mở ra sơn động ở Dãy Núi Lan Lăng, mục tiêu lần này của chúng ta chính là chiếc chìa khóa đó.”
Lời vừa nói ra.
Sắc mặt của tông chủ Huyền Âm Tông lập tức thay đổi, nhìn Đinh Hạo rồi mở miệng nói: “Ngươi muốn chiếc chìa khóa này để làm gì, còn trăm năn nữa, mới là thời khắc Lễ Tuyền mở ra, bây giờ lấy rồi thì còn tác dụng gì nữa chứ?”
Bật cười, Đỉnh Hạo nói: “Đừng giả ngu với ta, gần đây Huyền Âm Tông của các ngươi thường xuyên qua lại với Dật Điện Tông, tính toán cái gì mà chúng ta không được biết?”
Nói xong lời này.
Đinh Hạo gật đầu về phía đám cưới Huyết Ma Liệt Sơn, lạnh lẽo nói: “Có lẽ nên khống chế hắn trước, khiến hắn không có bất cứ năng lực phản kháng nào thì sẽ càng dễ nói chuyện.”
“Ta cũng cho rằng như vậy.” Huyết Ma Liệt Sơn cười dữ tợn một tiếng, dẫn đầu lao ra.
Vừa thấy hành động của Huyết Ma Liệt Sơn, hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ ở hai phương đương nhiên cũng không cam lòng chịu thua.
Khí động trong chớp mắt, từ ba phía ép đến gần tông chủ Huyền Âm Tông.
Mà lúc này, hai người Phùng Tỉnh Nhiên và Tưởng Lãng cũng đã chạy đến bên cạnh Đinh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên cười ha ha.
Kéo cánh tay Đinh Hạo, ngẩng đầu lên nói: “Tông chủ Huyền Âm Tông có phải đang giả ngu không?”
“Nhiều lời, khẳng định là giả ngu, khẳng định là hắn cũng đã đóan được nhiều ít việc Thái Huyền Bảo Tàng có liên quan đến Dãy Núi Lan Lăng, mà chìa khóa lại trong Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông, cũng là điểm mấu chốt, nếu không dựa vào ân oán giữa bọn họ và Dật Điện Tông, thì làm sao có thể qua lại chặt chẽ như vậy.” Đinh Hạo khẳng định nói.
Chương 620: Cái chết của Trương Tùng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe Đinh Hạo nói như vậy.
Ngay cả Tưởng Lãng đang ở đây cũng gật đầu, mở miệng nói: “Không sai, nhất định là trong lòng của tông chủ Huyền Âm Tông biết rất rõ.”
Mà đúng lúc này, ba người Huyết Ma Liệt Sơn dùng toàn sức lực, tông chủ Huyền Âm Tông này đã bị ép chỉ còn có thể canh giữ ở một góc nhỏ, không có bất cứ phản kháng nào để tìm đường sống.
Vốn tông chủ Huyền Âm Tông chỉ vừa mới tiến vào Hợp Thể Kỳ không được bao lâu, cho dù là một mình đấu với Độc Ma Vương Diệc Hàn hay Lục Bào Lão Tổ, cũng chỉ nắm được một phần thắng nhỏ.
Huống chỉ bây giờ ba người lại liên kích với nhau.
Trong đó còn có Huyết Ma Liệt Sơn một người đang ở trong giai đoạn Hợp Thể Trung Kỳ, thực lực như vậy.
Tông chủ Huyền Âm Tông làm sao có thể may mắn mà thoát khỏi chứ.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, chỉ thấy sau khi Huyết Ma Liệt Sơn dùng một dấu tay máu đè xuống dưới, tông chủ Huyền Âm Tông cũng rút kiếm ra để ngăn cản, chỉ nghe một tiếng vang đùng, thanh kiếm kia đã biến mất không còn thấy đâu nữa, mà dấu tay máu kia lại không giảm, đột nhiên đè từ trên đỉnh đầu của Trương Tùng tông chủ Huyền Âm Tông.
Tuy rằng đến cuối cùng, tông chủ Huyền Âm Tông miễn cưỡng tạo nên một cương tráo bảo vệ thân thể, nhưng trong miệng cũng phun ra một ngụm máu, mà đúng lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn ở bên cạnh cũng vô thanh vô tức đánh cương khí màu xanh lục lên trên người tông chủ Huyền Âm Tông.
Cương khí màu xanh lục của Độc Ma Vương Diệc Hàn đâm vào cơ thể, khiến cả người tông chủ Huyền Âm Tông cứng đờ, bỗng ngã gục giữa không trung, nhìn dáng vẻ trông là mắc mưu Độc Công của Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Dẫn theo tông chủ Huyền Âm Tông uể oải không còn sức sống, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng tiêu sái bước đến bên cạnh Đỉnh Hạo, ném Trương Tùng đến bên chân Đỉnh Hạo, khẽ mỉm cười, mở miệng nói: “Được rồi, trong vòng một canh giờ, ngoài việc mở miệng nói chuyện ra thì hắn sẽ không có đủ năng lực để cử động ngón tay đâu.”
Cười ha ha, Đinh Hạo ngồi xổm người xuống, đôi mắt nhìn vào Trương Tùng tông chủ Huyền Âm Tông, sắc mặt vui vẻ, Đinh Hạo không chút do dự mà sờ soạng khắp người Trương Tùng một phen, đầu tiên là lấy ra nhẫn trữ vật trên tay của Trương Tùng, sau đó thu hồi luôn cả phi kiếm mà gã ta vừa mới sử dụng.
Sau đó lại sờ soạng trên người gã ta nửa ngày, sau khi không phát hiện ra thứ nào nữa, mới mỉm cười rạng rỡ, thưởng thức nhẫn trữ vật mà mình mới lấy được, mở miệng hỏi: “Chìa khóa đâu rồi?”
Cười thảm một tiếng, tông chủ Huyền Âm Tông mở miệng nói: “Nếu ta nói cho ngươi biết chìa khóa đang ở đâu, thì ngươi sẽ chừa cho ta một con đường sống không?”
Cười ha ha, Đỉnh Hạo lắc đầu, nhìn Trương Tùng tông chủ Huyền Âm Tông bằng ánh mắt lạnh lẽo, nói: “Trương tông chủ đang nói đùa đấy à, không phải ngươi không biết rõ tình tình trạng của chính mình, chuyện này sao có thể giải quyết, nếu ngươi giao chìa khóa, nói ra mọi suy đoán của ngươi cho chúng ta nghe, thì ta nhất định có thể đảm bảo việc ngươi sẽ không chết một cách thê thẳm, nếu không ta sẽ khiến cho ngươi nếm thử mùi vị của việc sống không bằng chết.”
Giọng điệu càng về sau.
Giọng nói của Đinh Hạo càng lạnh lùng không giống người, lạnh thấu xương tủy.
Nghe những lời Đinh Hạo vừa mới nói, tông chủ Huyền Âm Tông cười bi thảm một tiếng, một lúc sau nói: “Ta đồng ý với ngươi.” Gật đầu.
Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn bốn phía một cái, mở miệng nói với Phùng Tinh Nhiên: “Tinh Nhiên ,, nàng và Tưởng Lãng vào trong sân trước, chính là trận pháp trong viện mà ta và Vương Lão mới phá giải xong.
Ở trong đấy đừng cử động, lát nữa ta sẽ qua.”
Chờ Đinh Hạo nói xong, Phùng Tinh Nhiên nở nụ cười xinh đẹp, cười hì hì nói: “Không biết ngươi lại muốn làm trò quỷ gì nữa, Tưởng tiểu tử, chúng ta đi trước.
Đừng để tiểu tử này giận chó đánh mèo với chúng ta.” Một lúc sau Phùng Tinh Nhiên và Tưởng Lãng đã đi ra ngoài, sau đó, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Huyền Thiên Chân Nhân cũng đã rời khối đây rồi.”
Gật đầu, Đinh Hạo mở miệng nói: “Ừ, được rồi, Trương tông chủ có thể nói tất cả mọi chuyện mà mình biết cho chúng ta.”
Chuyện đã đến nước này, Trương Tùng tông chủ Huyền Âm Tông cũng biết căn bản chính mình không còn sự lựa chọn nào khác.
Vì thế nói toàn bộ suy đoán của mình về việc bảo tồn chiếc chìa khóa qua nhiều thế hệ tông chủ của Huyền Âm Tông cho Đỉnh Hạo biết.
Một lúc sau, Đinh Hạo biết được tất cả mọi chuyện nhờ tông chủ Huyền Âm Tông, cười ha ha.
Mở miệng nói với Độc Ma Vương Diệc Hàn: “Có loại Độc Công nào gây tê toàn bộ cơ thể hắn, để hắn không cảm thấy bất cứ sự đau đớn nào không.”
“Đương nhiên là có.” Độc Ma Vương Diệc Hàn nói.
@®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Quỷ Bảo [Dịch] Quỷ Bảo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Quy-Bao.jpg)


![[Dịch] Trò Chơi Sinh Tồn Mở Khóa Ngàn Tỷ Thiên Phú [Dịch] Trò Chơi Sinh Tồn Mở Khóa Ngàn Tỷ Thiên Phú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tro-Choi-Sinh-Ton-Mo-Khoa-Ngan-Ty-Thien-Phu-SE-Audio-Truyen.jpg)


