[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 61 : Tức giận bỏ đi 3 (c601-c610)
❮ sautiếp ❯Chương 601: Tức giận bỏ đi 3
chuang 602: Tự mình tìm cách 1
Chuang 603: Tự mình tìm cách 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Huyết Ma Liệt Sơn vừa mở miệng đã khiến anh em Hận Thiên, Hận Địa hiện vẻ khó xử.
Mà lúc này, Phạm Nghi Thần của Kiếm Ma Cung cũng lên tiếng: “Bảo vật còn chưa lấy được, mọi người tạm thời đừng nóng vội.
Là người của chúng ta tự đánh nhau trước, nếu như để đám đạo môn biết chuyện, há chẳng phải là đang đưa cớ cho họ cười nhạo người trong ma môn chung ta sao?”
Người của Vô Cực Ma Tông liếc đểu phạm nghi thần, xin lỗi chứ, bọn ta còn phải tung hô ngươi là bất khả chiến bại hay gì?
Sắc mặt Phạm Nghỉ Thần thay đổi, nói: “Sao Liệt lão lại nói vậy chứ? Chúng ta cũng không hề có ý đó.
Chỉ là đột nhiên có thêm hai môn phái nữa thì rượu thịt sẽ khó chia thôi.
Bây giờ cũng chỉ mới là trưng cầu ý kiến các người chứ có phải cưỡng ép gì đâu.” Lúc này, Đinh Hạo cũng đứng dậy khỏi ghế ngồi, khoát khoát tay.
Huyết Ma Liệt Sơn đang muốn nói, thấy thế thì đột ngột dừng lại.
Đám người đứng trong tuyết nhìn Huyết Ma Liệt Sơn nghe lời Đỉnh Hạo răm rắp như vậy thì vốn còn đang khinh khỉnh liền có suy nghĩ khác.
Mộc Hoa lão giả của Phái Hoa Gian vừa cắt ngang và chế giễu hắn lại càng chết lặng hơn.
Đỉnh Hạo không thèm để ý ánh nhìn khác thường của bọn họ mà từ từ bước tới chính giữa điện, nhìn xoáy vào Phạm Nghi Thần rồi lại quay sang nhìn hai anh em Hận Thiên, Hận Địa.
Đỉnh Hạo bày ra vẻ mặt thân thiện, chầm chậm nói: “Tông chủ của ba tông vốn là đến để đàm phán, thấy tình hình không ổn, quay xe thì quay xe chưs sao phải cướp tiền của Vô Cực Ma Tông chúng ta vậy chứ? Nếu Kiếm Ma Cung và Phái Hoa Gian đã có liên quan chặt chẽ với hai phái các ngươi như vậy thì sao các ngươi không chia nhau ba mươi phần trăm còn lại đi mà lại bắt Vô Cực Ma Tông chúng ta bỏ ra? Dựa vào đâu chứ?”
Lời này vừa thốt ra đã khiến mọi người kinh ngạc.
Một lúc lâu sau, Hận Thiên – Trường Bàng mới lên tiếng: “Vô Cực Ma Tông các ngươi có loại thực lực này sao?”
Đỉnh Hạo gật gật đầu: “Được.
Vậy thì chúng ta muốn rút khỏi liên minh tìm kho báu này.
Mười phần trăm này vừa đủ chia đều cho hai môn phái kia đấy.” Hắn nói đến đây thì quay sang nhìn mấy người Huyết Ma Liệt Sơn, thản nhiên mở miệng: “Chúng ta ra ngoài đi.”
Đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng cười hô hố, đi theo Đinh Hạo Ta ngoài.
Lúc này, Thiên Nô Nhiếp Thiên mới nhận thức được tính nghiêm trọng của chuyện này, bèn lao tới chắn trước mặt đỉnh hạo:“Cậu dừng bước nghe ta nói đã!”
Đỉnh Hạo gật đầu: “Mời Nhiếp Lão nói.” Lúc này Phùng Tỉnh Nhiên đã chạy tới bên cạnh Đỉnh Hạo, không nói gì mà chỉ cầm lấy tay hắn, dùng hành động chứng minh mình đang rất ủng hộ Đỉnh Hạo.
“Những gì họ nói không hề đại diện cho hai phái.
Đợi tới lúc nhận được sự đồng ý của hai vị tông chủ hai phái rồi mới nói nên làm sao cũng được mà.
Dù thế nào thì Luyện Ngục Ma Tông chúng ta cũng không làm thế, sao cậu lại phải rút lui sớm thế làm gì.
Chờ có quyết định chính xác thì lại bàn tiếp cũng được mà.” Thiên N6 Nhiếp Thiên nói.
Đỉnh Hạo liếc những người đang nhìn mình chằm chằm của hai phái, nói: “Chắc Nhiếp Lão cũng biết Vô Cực Ma Tông bọn ta không quá hứng thú với kho báu ở Thái Huyền Đạo Tông này.
Nể tình Phùng lão có ân huệ với bọn ta nên ngay thì đầu bọn ta cũng không tham gia tranh đoạt nhiều.
Haha, đáng tiếc… Nhiếp Lão, chuyện này chắc không cần bàn thêm nữa.
Ta nói không tham gia nữa là không tham gia nữa.
Thằng nhóc này chúc các vị thuận lợi lấy được toàn bộ tải sản của Thái Huyền Đạo Tông.”
Đỉnh Hạo nói xong thì hờ hững cười với Thiên Nô Nhiếp Thiên rồi dẫn theo người của Vô Cực Ma Tông đi ra ngoài.
Phùng Tinh Nhiên lúc nãy kéo tay Đỉnh Hạo quay sang cười khổ với Thiên Nộ Nhiếp Thiên rồi cũng ra đi đầu không ngoảnh lại, chạy theo sau Đỉnh Hạo.
Đám người Vô Cực ma tông, bao gồm cả Phùng Tinh Nhiên vừa mới ra khỏi Kiếm Ma Cung được mấy bước đã dừng lại.
Phùng Tinh Nhiên nhìn Đinh Hạo tiêu sái đi xuống thì cười, nói: “Tên nhóc nhà ngươi cũng được đấy.
Biểu hiện của ngươi nãy trong đại điện khiến ta vô cùng hài lòng.
Chỉ là… Không lẽ ngươi thực sự không muốn có chỗ báu vật kia sao? Dù gì trong đó cũng cất giấu công sức hàng vạn năm nay của Thái Huyền Đạo Tông mà.
Nếu thế thật thì đây không phải một bài học nhỏ dành cho họ.
Với tính cách của ngươi thì hẳn sẽ không dễ dàng bỏ qua.” Phùng Tinh Nhiên nói tới đây, Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma Vương Diệc Hàn lẫn Lục Bào Lão Tổ đồng loạt nhìn về phía Đinh Hạo.
Có vẻ đây cũng là tiếng lòng của ba người bọn họ.
Đinh Hạo nhìn lại, sau đó cười với Phùng Tinh Nhiên, nói: “Xem ra ngươi cũng hiểu ta đấy chứ nhỉ.
Lúc nãy trong điện ta nói là không tham gia liên minh với bọn họ nữa chứ cũng đâu nói sẽ không đi tranh giành kho báu đâu.”
chuang 602: Tự mình tìm cách 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe hắn nói vậy, đám người Huyết Ma Liệt Sơn cười ha ha, ánh mắt của họ hiện lên vẻ hung ác.
Phùng Tinh Nhiên cũng vui vẻ cười: “Ta biết ngay là ngươi sẽ không buông tha dễ dàng như thế đâu mà.
Vậy ngươi tính làm thế nào?”
Đỉnh Hạo nhìn đám người Huyết Ma Liệt Sơn, nói: “Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung rõ ràng là muốn tính kế Vô Cực Ma Tông chúng ta.
Haha… Nói cái gì mà phái người báo cáo với người bên trên nữa.
Đi đi về về như thế, lúc nhận được thông tin chính xác thì cũng qua tám kiếp rồi.
Đây rõ ràng chỉ là một cái cớ.
Lễ nào bọn họ cho rằng Vô Cực Ma Tông chúng ta không hiểu gì sao?”
Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng gật gật đầu: “Bất kể thế nào thì chúng ta cũng phải thử xem vận may thế nào hoặc phải ngáng đường bọn họ.
Kho báu không dễ gì đoạt được.
Tuy rằng bọn họ có thực lực tốt hơn, lại còn có ba tông đạo môn không chăm tiêu xài bằng họ ở đó nhưng kết quả cuối cùng vẫn không thể biết trước được.”
“Qua ngày hôm nay là Vô Cực Ma Tông chúng ta đã đắc tội với Phái Hoa Gian thật rồi.
Vậy cũng tốt.
Dù sao Vô Cực Ma Tông chúng ta vốn cũng định xưng bá đảo Tam Châu này.
Dù là Phái Hoa Gian hay Kiếm Ma Cung thì cũng sẽ trở thành đá lót đường cho Vô Cực Ma Tông chúng ta mà thôi.
Chờ chuyện này kết thúc, chúng ta sẽ bắt đầu đối phó với Cát Tân Đặc.
Đằng nào cũng sẽ phải đánh nhau thì sớm một hôm hay muộn một ngày cũng giống nhau cả.” Huyết Ma Liêt Sơn nói mà chẳng hề ngại Phùng Tinh Nhiên.
Vì lúc nãy Phùng Tinh Nhiên không hề giúp người của Luyện Ngục Ma Tông.
Lúc tới điện Kiếm Ma, vừa lên núi cái là Huyết Ma Liệt Sơn đã biết Phùng Tinh Nhiên ủng hộ Đỉnh Hạo một trăm phần trăm nên gã ta cũng không coi Phùng Tinh Nhiên là người ngoài, chẳng thèm chú ý ngôn từ.
“Không sai, người của phái hoa gian chắc cũng chẳng để ta vào mắt.
Sớm muộn gì cũng có ngày ta diệt sạch cái môn phái này.
Ha ha…!” Lục Bào Lão Tổ cũng cười, nói.
Đỉnh Hạo liếc nhìn Phùng Tỉnh Nhiên một cái rồi mở miệng nói: “Trên đảo Tam Châu này, Luyện Ngục Ma Tông các ngươi vẫn còn kém người ta nhiều lắm.
Thực ra cũng không cần lo lắng chuyện với Kiếm Ma Tông và Phái Hoa Gian.
Dù sao ba tông ma môn vẫn còn phải trông cậy vào nhau chứ không thì bằng kinh nghiệm kinh doanh của ba tông bọn họ thì làm sao mà tin tức gì cũng biết và kiếm nhiều tiền trên đảo Bồng Khâu này được chứ.”
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu: “Đúng vậy, lần này ba tông muốn mượn sức của hai môn phái kia.
Nếu chúng ta muốn tham gia trận đấu chống lại toàn tương thì sẽ phải tự mình nghĩ cách.
Ngay cả khi Luyện Ngục Ma Tông sẵn sàng cho chúng ta biết tin tức về chuyến đi đến Thái Huyền Đạo Tông của thì cũng không thể so sánh với những gì Kiếm Ma Cung và Phái Hoa Gian đem lại. “Vậy thì chúng ta còn chờ gì nữa? Bọn họ liên minh thì chúng ta cũng có đồng minh của mình chứ bộ.
Huyền Đức Tông là một trong những môn phái quyền lực nhất trên đảo Bồng Khâu đấy.
Chuyến đi này là giao dịch giữa Kiếm Ma Cung và Phái Hoa Gian.
Haha… nếu Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung chung một thuyền thì chắc chắn có một sự phát triển mới của Thái Huyền Đạo Tông.
Nếu Vô Cực Ma Tông chúng ta gây khó dễ cho họ, có lẽ họ sẽ nói cho chúng ta biết nhưng chất một điều là ta sẽ không thể biết họ nói thật hay nói dối.” Đinh Hạo nói.
“Có muốn bà đây đi đánh Quyền Thanh Chỉ rồi lén lấy thông tin cho các ngươi không?” Phùng Tỉnh Nhiên cười ha ha.
Đỉnh Hạo nắm lấy đầu cây quạt nói: “Không cần, không phải ta vừa mới nói như vậy sao, Huyền Đức Tông nhất định đã thông báo tin tức về Thái Huyền Đạo Tông, chúng ta đi đến đó rồi hỏi trực tiếp thôi.”
Nói tới đây, bọn họ đi về hướng Huyền Đức Tông.
Không lâu sau đã tới trước sơn môn nhà bọn họ.
Khi đến cổng Huyền Đức Tông, Đỉnh Hạo nói với hai người lính trẻ đang gác cổng: “Vô Cực Ma Tông đến để bàn việc tranh chấp, mong cậu vào bẩm báo giúp bọn ta.” Hai tên lính gác này đã từng gặp đám người Đinh Hạo rồi, lại còn từng thấy trưởng lão Bành Hoài Đức trong môn phái của mình đích thân tiễn nhóm Đinh Hạo ra ngoài nên bọn họ cũng vô cùng ấn tượng với Vô Cực Ma Tông này.
Tên lính canh lần trước dẫn đường đi ra nói với đám người Đinh Hạo: “Mời đi theo ta.
Bành trưởng lão đã nói rằng chỉ cần là người của Vô Cực Ma Tông đến thì không cần phải thông báo.”
Bọn họ vẫn đi con đường đó, vẫn vào đạo quán nhỏ đó.
Sau đó lính canh để mấy người Đinh Hạo ở lại rồi đi báo với trưởng lão trong môn phái.
Không lâu sau, Lữ Thiên Khải, Tông chủ của Huyền Đức Tông cùng với mấy vị trưởng lão đã bước tới.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chuang 603: Tự mình tìm cách 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Vừa vào phòng, Bành Hoài Đức đã cười to, nói: “Ngọn gió nào đưa các vị tới đây vậy?”
“Không có việc thì không tới điện Tam Bảo.
Lần này chúng ta tới là có việc muốn nhờ vả.” Đinh Hạo không khách khí mà nói luôn.
Lúc này, Tông chủ Huyền Đức Tông cũng gật đầu, cười với Đỉnh Hạo: “Cần gì cứ việc nói.
Chỉ cần giúp được thì Huyền Đức Tông nhất định sẽ tận lực giúp đỡ.”
Vì lần trước liên minh với Vô Cực Ma Tông đã khiến Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông kinh hồn táng đảm nên hiện tại cũng coi như là quen biết với Vô Cực Ma Tông.
Chính vì vậy, Tông chủ của Huyền Đức Tông, Lữ Thiên Khải, vô cùng khách khí với người của Vô Cực Ma Tông.
Thấy Tông chủ của Huyền Đức Tông nói như vậy, Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn nhìn nhau cười, thầm nghĩ liên minh với Huyền Ma Tông quả là quyết định đúng đắn.
Sau này nếu Huyền Đức Tông gặp khó khăn thì bọn họ cũng sẽ không bàng quan đứng nhìn.
Đỉnh Hạo nở nụ cười, nói: “Không biết Lữ Tông chủ đã từng nghe chuyện về Thái Huyền chìa khóa hay chưa?”
Hắn vừa nói xong, sắc mặt của mấy người trong Huyền Đức Tông đều thay đổi.
Đỉnh Hạo thấy vẻ mặt của bọn họ thì biết ngay là trúng tủ rồi.
Bọn họ có thái độ thế này thì chắc chắn không thể nào không biết chuyện.
Tông chủ của Huyền Đức Tông nhìn đám người Đinh Hạo một lúc rồi dừng mắt trên người Phùng Tỉnh Nhiên.
Sau đó lại quay về nhìn Đinh Hạo, hỏi: “Cô nương này là…?
“Phùng Tỉnh Nhiên, con gái của Luyện Ngục Ma Quân – Phùng Ngạo Thiên.
Lữ Tông chủ yên tâm.
Nếu không tin tưởng thì chúng ta tuyệt đối sẽ không dẫn cô ấy đi cùng tới Huyền Đức Tông.” Đỉnh Hạo hiểu ý của Lữ Thiên Khải nên đã mở miệng giải thích luôn.
Câu nói này của hắn khiến Phùng Tỉnh Nhiên vui vẻ, ánh mắt nhìn Đinh Hạo cũng trở nên ngọt ngào.
Tông chủ Huyền Đức Tông thấy vậy cũng không có ý kiến gì, gật đầu cười nói: “Quả nhiên là Phùng tiểu thư.
Ta cũng đoán là Phùng tiểu thư chứ làm gì có cô nương nào có vẻ đẹp như thế này nữa.”
Phùng Tỉnh Nhiên cười hì hì, cúi đầu chào Lữ Thiên Khải rồi nói: “Lữ Tông chủ quá khen rồi.
Haha!”
“Nào có.
Nào có.
Nếu đã là Phùng tiểu thư thì chúng ta cũng không cần đố ky quan hệ của Phùng tiểu thư và Đỉnh Hạo rồi.” Tiếp theo, Lữ Thiên Khải gật đầu với Đỉnh Hạo, vẻ mặt nghiêm túc: “Chuyện về Thái Huyền chìa khóa thì sao Huyền Đức Tông chúng ta lại không biết được.
Hiện tại cao thủ khắp sáu tông đạo – ma đều tụ lại trên đảo Bồng Khâu.
Với tư cách là chủ của đảo Bồng Khâu thì sao ta lại không biết đầu đuôi sự tình được cho cam.
Tuy vậy nhưng nói thật thì Huyền Đức Tông chúng ta không hề có tham vọng với kho báu Thái Huyền.
Với lại dựa vào thực lực của Huyền Đức Tông thì có tâm cũng chỉ biết bất lực.
Vì vậy, dù có thông tin về Thái Huyền chìa khóa thì Huyền Đức Tông chúng ta cũng chẳng làm gì.”
Huyết Ma Liệt Sơn nghe Tông chủ Huyền Đức Tông nói vậy bèn lên tiếng: “Không biết Lữ Tông chủ đã có tin tức như thế nào? Có thì nói với chúng ta hay không?”
Tông chủ Huyền Đức Tông thấy Huyết Ma Liệt Sơn hỏi thì gật đầu: “Thông tin Huyền Đức Tông chúng ta có được là thông tin chính xác.
Người cầm Thái Huyền chìa khóa – Lý Quảng Lâm – đã từng xuất hiện ở Doanh Châu, gần đây còn cứ luôn di chuyển địa điểm.
Xem ra kho báu của Thái Huyền Đạo Tông ở gần nơi hắn xuất hiện.
Có điều gần đó có vài khu vực, không biết chỗ nào mới thực sự là nơi giấu kho báu.
Nếu không thì e là sáu tông đạo – ma đã ra tay từ lâu rồi.”
“Hóa ra là vậy.
Khó trách ba tông của ma môn lại họp nhau để cùng thảo luận.
Chắc là cũng biết muốn đi xa thì phải đi cùng nhau rồi.” Huyết Ma Liệt Sơn gain giọng.
Lúc này Đỉnh Hạo lại đang chú ý sắc mặt Tông chủ Huyền Đức Tông.
Sau hắn nói: “Vậy rốt cuộc là chỗ nào mà Lý Quảng Lâm xuất hiện là khu có khả năng giấu kho báu nhất nhỉ? Lần trước ta cũng đã từng tới một lần rồi, không ngờ kho báu lại được giấu ở đó.”
Thấy Đinh Hạo hỏi, dù là Huyết Ma Liệt Sơn hay Phùng Tinh Nhiên cũng đều dỏng tai lắng nghe.
“Ừ.
Đại khái là có khoảng bốn khu vực mà Lý Quảng Lâm xuất hiện có khả năng cất giấu kho báu.
Bốn khu này lần lượt là biển Mộ Vân, đỉnh núi Kỳ Nguyên, Trầm Hồi cốc và dãy núi Lan Lăng.” Lữ Thiên Khải, Tông chủ Huyền Đức Tông trả lời.
Đỉnh Hạo ngẫm nghĩ rồi hô lên: “Dãy núi Lan Lăng! Gã đến cả dãy núi Lan Lăng sao?”
Lữ Thiên Khải quả quyết gật đầu:“Không sai! Chính là dãy núi Lan Lăng.
Không biết có vấn đề gì? Cậu có thể nói ta nghe không?”
Đỉnh Hạo thất thần lắc đầu, lúc sau mới phát hiện ra mình vô ý, lập tức nói với Lữ Thiên Khải: “Lần trước ta tới Doanh Châu đã từng ở lại dãy núi Lan Lăng một thời gian nên hơi bất ngờ, Lữ Tông Chủ đừng để ý.”
Chương 604: Tự mình tìm cách 3
Chuang 605: Cửa Hàng Đại Dương 1
Chuang 606: Cửa Hàng Đại Dương 2
Chuang 607: Cửa Hàng Đại Dương 3
hương 608: oa Tỉnh Não Tuỷ 1
hương 609: oa Tinh Não Tuỷ 2
Chuang 610: Trở lại Doanh Châu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tông Chủ Huyền Đức Tông cười, nói: “Cậu nói gì vậy chứ.
Hiện tại trên đảo Tam Châu, chuyện về kho báu Thái Huyền đã vô cùng ồn ào, huyên náo rồi.
Bây giờ hầu như ai cũng biết nơi ở của Lý Quảng Lâm, xem ra không lâu nữa sẽ khó tránh khỏi xảy ra một trận chiến.
Chỉ mong trận chiến này sẽ không liên lụy đến những người vô tội xung quanh.”
Lời vừa nói ra, Huyết Ma Liệt Sơn đã cười như không cười mà nhìn Tông Chủ Huyền Đức Tông: “Lữ Tông chủ thực sự không muốn có được kho báu Thái Huyền đấy à? Sao ta thấy các ngươi theo dõi Lý Quảng Lâm sát sao thế?”
Lữ Thiên Khải cười lắc đầu: “Không dám giấu giếm, nếu bảo là không thèm tới, chưa nói đến các vị, đến bản thân ta còn không tin.
Bất luận là ai cũng khao khát có được kho báu khổng lồ đó.
Huyền Đức Tông cũng không ngoại lệ.
Có điều, sau khi Huyền Đức Tông có được tin tức thì phát hiện sáu tông đạo – ma đều đã tập trung ở đảo Bộ Khâu.
Chúng ta vốn cũng không có quá nhiều kỳ vọng.
Nếu sáu tông, môn phái đã tới đây thì không cần nói cũng biết mục đích là gì.
Thực lực mạnh thì những môn phái khác căn bản sẽ không làm gì được nhưng chỉ cần có chút sai sót sẽ đem lại hậu quả rất không lường.
Chúng ta tự biết mình thế nào, không muốn dính vào chuyện nguy hiểm này.”
Đỉnh Hạo nghe vậy, một lúc sau mới lên tiếng: “Có ai trong Huyền Đức Tông đã tận mắt nhìn thấy Lý Quảng Lâm ở Doanh Châu chưa?”
Tông chủ Huyền Đức Tông gật đầu: “Có ba đệ tử vẫn luôn theo dõi Lý Quảng Lâm.
Gã vẫn luôn rất giỏi trong việc lẩn thoát khỏi ánh mắt người khác nhưng đôi khi cũng sẽ bị bắt gặp.
Tuy nhiên gần đây, mặc dù Lý Quảng Lâm vẫn trốn được điều tra nhưng đại khái vị trí là ở chỗ đó nên chúng ta mới đoán kho báu ở quanh đấy.” “Nếu đã như vậy, phiền Lữ Tông Chủ nói cho chúng ta biết cách thức liên lạc với ba người kia.
Hi vọng chúng ta tới được Doanh Châu rồi có có chút thông tin.” Đỉnh Hạo nhờ vả.
Lữ Thiên Khải kinh ngạc nhìn Đỉnh Hạo: “Quả nhiên là các ngươi tới vì kho báu.
Ta sẽ lập tức giao cách thức liên lạc cho các ngươi.
Gặp được ba người đó rồi, các ngươi hãy đưa lệnh bài này ra.
Bọn họ thấy được thì bảo gì bọn họ cũng sẽ làm theo.”
Nói tới đây, Tông chủ Huyền Đức Tông giao cho Đỉnh Hạo một tấm lệnh bài.
Cầm lệnh bài trong tay, Đinh Hạo cẩn thận nhìn ngắm, phát hiện mặt trước của tấm lệnh bài là một bức họa rất kỳ dị, mặt sau khắc ba chữ “Huyền Đức Tông”.
Thấy Đinh Hạo nhìn lệnh bài, Tông chủ Huyền Đức Tông nói: “Cả Huyền Đức Tông chúng ta chỉ có đúng ba tấm lệnh bài thế này.
Hi vọng cậu bảo quản thật kỹ.
Chỉ cần đệ tử của Huyền Đức Tông thấy nó thì sẽ như thấy ta.
Bất luận là yêu cầu gì thì họ cũng sẽ nỗ lực hoàn thành.
Đến lúc cậu chỉ cần giao nó lại cho đội trước khi rời khỏi doanh châu là được.” “Vô cùng cảm ơn Lữ Tông chủ hậu ái.” Đinh Hạo cũng không ra vẻ mà chỉ cảm ơn sau đó nói: “Vậy thì… Chúng ta xin phép cáo từ.” Thấy Đinh Hạo biết xong thông tin, cất xong lệnh bài rồi đứng dậy tạm biệt luôn, Lữ Thiên Khải, Tông chủ Huyền Đức Tông dở khóc dở cười.
Hắn ta gật gật đầu, nói: “Người trong ba tông đạo môn hầu hết đều đã quy phục Xích Thủy Tông rồi nên Vô Cực Ma Tông các ngươi nhớ đừng hành động bất cẩn đấy.
Mặc dù Xích Thủy Tông đã tung tin rằng Huyền Đức Tông chúng ta liên minh với Vô Cực Ma Tông nhưng chúng ta không thừa nhận điều đó nên các ngươi cũng hãy vờ như không quen nhé.
Không thì sẽ phiền phức lắm.
Lúc này ba tông đạo, môn đang đổ dồn sự chú ý vào kho báu Thái Huyền nên hẳn sẽ không có thời gian để ý chúng ta.
Ta chỉ hy vọng chuyến đi này của các ngươi sẽ được thuận lợi.
Mặc kệ có lấy được kho báu hay không thì cũng đều phải bảo toàn lực lượng của mình.”
Huyết Ma Liệt Sơn nhìn Lữ Thiên Khải, nói: “Lữ Tông Chủ yên tâm.
Vô Cực Ma Tông bọn ta sẽ không hành sự hấp tấp, cũng nhất định sẽ không chết ở Doanh Châu.”
Nghe được những lời này của Huyết Ma Liệt Sơn, Tông chủ Huyền Đức Tông nói: “Vô Cực Ma Tông có Liệt lão thì đương nhiên không thành vấn đề.
Đến lúc đó chúng ta lại được nhờ rồi.”
Đỉnh Hạo nghe Tông chủ Huyền Đức Tông nói vậy thì cũng bật cười: “Vô Cực Ma Tông chúng ta ghi nhận tâm ý của Lữ Tông chủ.
Lần này chúng ta tới Doanh Châu thử vận may.
Nếu có tình huống không tốt thì chúng ta sẽ lập tức rút lui.
Thôi, chúng ta phải đi rồi.
Một lần nữa cảm hơn Lữ Tông chủ đã giúp đỡ.”
Tới đây, Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn bắt đầu đi ra ngoài.
Tông chủ Huyền Đức Tông mỉm cười bảo Bành Hoài Đức ra tiễn bọn họ.
Chẳng mấy chốc đã đi tới sơn môn.
e@e@Êf0{Ðjffœ@@@
Chuang 605: Cửa Hàng Đại Dương 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Rời khỏi sơn môn Huyền Đức Tông, trong đầu Đỉnh Hạo vẫn không ngừng xoay chuyển, nghĩ thế nào cũng không thể đoán được việc Bảo Tàng thế mà lại xuất hiện ở Doanh Châu, lại còn ở khu vực Dãy Núi Lan Lăng.
Tuy rằng nghe lời tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông nói, có thể Bảo Tàng này ẩn giấu ở bốn khu vực, nhưng Đinh Hạo cảm thấy loáng thoáng Dãy Núi Lan Lăng mới là điểm mấu chốt, lần trước khi ở Dãy Núi Lan Lăng, Đỉnh Hạo đã cảm thấy Dãy Núi Lan Lăng không đơn giản như vậy, vốn cũng dự định đến để thăm dò lại một phen, chỉ là do thời gian của mình bận rộn, nên không ở lại nơi đó quá lâu, nhưng không ngờ lại phải trở về nơi đó thêm lần nữa.
Người giữ Thái Huyền Thược Thỉ là Lí Nghiễm Lâm, nếu đã xuất hiện ở nơi đó đã lâu như thế, nhưng vẫn không chịu ra tay, đến cùng là gã ta đang chờ đợi điều gì, gã ta đã tìm thấy nơi này trước, lại có chìa khóa, nhưng tại sao gã ta lại tạm dừng chứ?
Đỉnh Hạo suy nghĩ rất lâu, vẫn không thể nào nghĩ ra, lắc đầu, Đỉnh Hạo không nghĩ nhiều nữa.
“Ngươi đang muốn đi đâu vậy? Đây không phải phương hướng đến Doanh Châu à?” Lúc này, Phùng Tỉnh Nhiên bên cạnh thở nhẹ một tiếng, mở miệng hỏi.
Thì ra sau khi Đinh Hạo rời khỏi Huyền Đức Tông, vẻ mặt lập tức lộ ra về ánh mắt trầm tư, sau đó bực bội không muốn nói chuyện mà bay trực tiếp về phía trung tâm Đảo Bồng Khâu.
Thấy Đinh Hạo trầm tư suy nghĩ như vậy, đám người Phùng Tỉnh Nhiên cũng không dám mở miệng quấy rầy, vẫn luôn im lặng đi theo bên trái và phải của Đinh Hạo, nhưng bây giờ thấy ánh mắt của Đinh Hạo đã khôi phục lại như bình thường, không còn tiếp tục trầm tư nữa, bỗng nhiên mở miệng dò hỏi.
“Trước khi rời khỏi Đảo Bồng Khâu, ta muốn gặp một người, có lẽ người này có thể sẽ giúp được cho chuyến hành trình đến Doanh Châu của chúng ta!” Thấy Phùng Tỉnh Nhiên hồi, Đinh Hạo lập tức trả lời.
“Ồ, còn muốn gặp ai nữa, không phải Vô Cực Ma Tông các ngươi đã sắp xếp xong mọi chuyện rồi ư, bây giờ cũng chỉ mới vừa rời khỏi Huyền Đức Tông, chẳng lẽ còn có người quen trên Đảo Bồng Khâu à?” Phùng Tinh Nhiên nghỉ ngờ hỏi, trên mặt đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng lộ ra vẻ khó hiểu, ngạc nhiên nhìn Đỉnh Hạo.
“Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ!” Đinh Hạo mở miệng nói.
Câu nói vừa dứt, Đinh Hạo bỗng tăng tốc độ, hoá thành một luồng ánh sáng nhanh chóng bay về phía quảng trường Bồng Khâu.
Một lúc sau, bốn chữ “Cửa Hàng Đại Dương” ở quảng trường Bồng Khâu đã đập thẳng vào mắt, đám người Đinh Hạo dần dần thả lỗng bước chân.
Ngừng lại cửa hàng, Đinh Hạo nhẹ gật đầu với đám người Huyết Ma Liệt Sơn, mỉm cười bước vào trong cửa hàng.
Bên trong cửa hàng có bảy người đang chọn vật phẩm, thấy đám người Đỉnh Hạo bước vào.
Vốn cũng không để ý đến, sau khi liếc mắt nhìn kỹ đám người Đỉnh Hạo, sắc mặt của sáu người trong đó đều thay đổi ngay lập tức, không bao lâu sau từng người sôi nổi bước ra khỏi cửa hàng, chỉ còn một người mặc bạch y, đưa lưng về đám người Đinh Hạo, giống như là người này không để ý đến đám người Đinh Hạo.
Hai đồng tử trong cửa hàng, lần trước đã gặp Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên một lần rồi.
Lần này nhìn thấy lại là Phùng Tỉnh Nhiên và Đinh Hạo đến, khuôn mặt trở nên không vui, lần trước Đỉnh Hạo chỉ dùng giá năm trăm tỉnh thạch thượng phẩm, đã cướp mất Thạch Ngọc Sương về trong tay, mà Thạch Ngọc Sương vốn có giá là bốn vạn tỉnh thạch thượng phẩm.
Chính là như vậy.
Đồng tử kia đã từng mở miệng phàn nàn với Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, cuối cùng lại bị Huyền Thiên Chân Nhân mắng một trận, bởi vì nguyên nhân này mà đồng tử khi thấy Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên bước vào, cũng không có bất cứ sắc mặt tốt đẹp nào.
Tức giận liếc mắt nhìn Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên, như thể hai người Đỉnh Hạo đang thiếu nợ gã vậy.
Đối mặt với khuôn mặt chù ụ của đôi đồng tử này, Đỉnh Hạo chỉ nhếch môi mỉm cười, không nói thêm lời nào nữa, mà ánh mắt lại dừng trên người người mặc bạch y đang đưa lưng về phía chính mình.
Một lát sau, người nọ xoay người, bất ngờ đó lại chính là Tưởng Lãng gặp lần trước, Tưởng Lãng xoay người lại.
Trong tay đang cầm bốn năm món vật phẩm, đang định đến hỏi đồng tử trong cửa hàng, bỗng phát hiện ánh mắt của Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên đang nhấp nháy nhìn vào chính mình, không khỏi nở nụ cười rạng rỡ, la lên một tiếng ngạc nhiên: “Không ngờ còn được gặp lại hai vị ở nơi này, Tưởng Lãng ta quả thật là may mắn!”
Nói xong lời này, Tưởng Lãng bắt đầu đi về phía Đỉnh Hạo và Phùng Tinh Nhiên, vừa mới bước được vài bước.
Cơ thể bỗng ngừng lại.
Theo ánh mắt của Tưởng Lãng, Đỉnh Hạo lập tức biết bây giờ Tưởng Lãng đang nhìn ba người Huyết Ma Liệt Sơn ở phía sau chính mình.
@®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@
Chuang 606: Cửa Hàng Đại Dương 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chỉ thấy ánh mắt Tưởng Lãng chứa đầy sự ngạc nhiên nhìn vào ba người Huyết Ma Liệt Sơn.
Cơ thể vốn đang bước về phía trước bỗng nhiên ngừng lại, một lúc sau, cơ thể Tưởng Lãng mới hành động thêm một lần nữa, vừa đi vừa lắc đầu ngạc nhiên la lên: “Ta đã sớm biết hai vị không phải phàm nhân mà, không ngờ đến việc bên cạnh hai vị lại cao thủ như vậy, hôm nay Tưởng Lãng ta đã được mở mang tầm mắt rồi!”
Ba người Huyết Ma Liệt Sơn cũng nhìn Tưởng Lãng cẩn thận đánh giá, một lúc sau, Độc Ma Vương Diệc Hàn mở miệng nói: “Tiểu tử này có lai lịch ra sau mà tu vi cao như thế, sư phụ ngươi là ai?
Tưởng Lãng cười ha hả, lắc đầu cười, mở miệng nói: “Tha thứ cho tiểu bối, cho dù Tưởng Lãng ta có nói ra tên của sư phụ, thì khẳng định các ngươi cũng không biết, không nói cũng thế.”
“Chưa chắc, sư phụ của ngươi có họ Chúc đúng không?” Lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn bỗng mở miệng nói.
Lời vừa nói ra, sắc mặt Tưởng Lãng trở nên hoảng hốt, vô cùng ngạc nhiên nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn, một lúc sau, Tưởng Lãng ngạc nhiên lạnh lùng nói: “Tiền bối là cao nhân phương nào? Tại sao lại biết họ của sư phụ ta?”
Theo sự nâng cao giọng nói của Tưởng Lãng, một loại khí thế quỷ bí nhạt nhòa tản ra từ trên người hắn ta, bộ dạng tiêu sái lỗi lạc vốn có đã sớm biến mất, mà thay vào đó là sự quạnh quẽ xơ xác.
Bây giờ ngoài Huyết Ma Liệt Sơn ra, ngay cả đám người Đinh Hạo cũng vô cùng ngạc nhiên.
Lần trước sau khi gặp Tưởng Lãng, Đỉnh Hạo trở về Núi Thiên Trụ, cũng không kể với đám người Huyết Ma Liệt Sơn.
Mà nay chỉ là lần đầu tiên gặp mặt giữa đám người Huyết Ma Liệt Sơn và Tưởng Lãng, nhưng Huyết Ma Liệt Sơn có thể kết luận một câu sư phụ của Tưởng Lãng có họ Chúc như vậy.
Mà dựa theo biểu cảm của Tưởng Lãng, giống như phán đoán của Huyết Ma Liệt Sơn là không sai, rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?
Thôi đi, Huyết Ma Liệt Sơn đờ đẫn mở miệng nói: “Ngươi không cần phải khẩn trương, ta và sư phụ ngươi có chút quen biết, có chút hiểu biết với khí chất công pháp huyết mạch, mà ngươi lại không có thói quen cố tình giấu giếm quần áo của chính mình.
Huống chỉ dựa vào độ tuổi của ngươi, có thể có được tu vi như vậy, còn dựa vào khí chất và thói quen ăn mặc của ngươi, mà trong tay ngươi còn Thiên Ương Phiến, không có một điều nào không chứng minh ngươi là đồ đệ của Tà Vương Chúc Tuyên!” Huyết Ma Liệt Sơn nói đến đây, Tưởng Lãng đã có chút an tâm rồi, khí thế vốn đối chọi gay gắt cũng đã sớm biến mất, khôi phục vẻ tiêu sái lỗi lạc, cười nhạt, Tưởng Lãng đại lễ với Huyết Ma Liệt Sơn một cái, nghiêm mặt mở miệng hỏi: “Xin hỏi cao danh quý tánh của tiền bối?” “Huyết Ma Liệt Sơn!” Liệt Sơn lạnh nhạt mở miệng.
“Thì ra là lão nhân gia! Khó trách như vậy.
Lúc trước khi còn ở Tây Đại Lục, sư phụ của ta từng nhắc đến ngươi! Không ngờ đến việc mình có may mắn được gặp ngươi.” Tưởng Lãng thở nhẹ một tiếng, mở miệng nói.
“Mấy thứ này, rốt cuộc ngươi có muốn không vậy, cầm trong tay cả rồi, cũng nên đi thanh toán tỉnh thạch xong rồi nói tiếp.”
Ngay lúc này, đồng tử ở bên cạnh chậm rãi nói.
Cười ha ha, Tưởng Lãng bồi tội với Huyết Ma Liệt Sơn trước, trong mắt chợt loé lên một tia sáng lạnh lẽo, tay trái trống không chợt duỗi chợt có, chậm rãi đi về phía đồng tử đã cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hắn ta và Huyết Ma Liệt Sơn.
Vừa thấy động tác này của Tưởng Lãng, Đinh Hạo thầm nghĩ không xong, nhìn ánh mắt và đồng tác của hắn ta rõ ràng có chứa sát khí, tuy rằng bây giờ trên khoé môi của Tưởng Lãng vẫn treo một nụ cười nhàn nhạt, nhưng Đỉnh Hạo lại không chút nghi ngờ, ngay sau đó đồng tử vừa nói chuyện đã bị hắn ta giết chết trong nháy mắt.
Lúc này, Đinh Hạo đến Cửa Hàng Đại Dương.
Là do muốn tìm chủ nhân của cửa hàng tức là Huyền Thiên Chân Nhân có chuyên muốn nói, nhìn Huyết Ma Liệt Sơn và Tưởng Lãng vừa mới nói chuyện, Đỉnh Hạo biết chắc là giữa sư phụ của Tưởng Lãng và Huyết Ma Liệt Sơn có quen biết, đối với chuyện của mình sẽ gây ra bất lợi rất lớn.
Vì thế chỉ thấy bóng dáng của Đinh Hạo loé lên.
Thân ảnh của Đỉnh Hạo ở bên cạnh Phùng Tỉnh Nhiên dần dần mờ ảo, một Đỉnh Hạo khác bỗng quỷ dị xuất hiện giữa lộ tuyến của Tưởng Lãng, chờ đến lúc Tưởng Lãng đang định ra tay, khuôn mặt của Đỉnh Hạo và Tưởng Lãng chỉ cách nhau vài tấc.
Nhìn chằm chằm vào Tưởng Lãng.
Đỉnh Hạo đưa lưng về hai đồng tử thủ thế với Tưởng Lãng, mà lúc này, Tưởng Lãng mới ý thức được sự xuất hiện của Đinh Hạo, quay đầu liếc mắt nhìn chỗ bên cạnh Phùng Tinh Nhiên, chỗ đó trống không.
Lại nhìn Huyết Ma Liệt Sơn lạnh nhạt gật đầu, Tưởng Lãng không thể không gật đầu, cười nhạt bỏ qua cho Đinh Hạo, đi từ từ về phía đồng tử.
Chuang 607: Cửa Hàng Đại Dương 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Tiểu đạo hữu tính xem những vật phẩm này có giá bao nhiêu tỉnh thạch.
Ta sẽ lấy toàn bộ.” Giọng nói của Tưởng Lãng lại khôi phục sự thân thiện.
Nghe thấy giọng điệu này của Tưởng Lãng, Đinh Hạo mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cũng may là Tưởng Lãng cho Huyết Ma Liệt Sơn mặt mũi, nếu không bất đắc dĩ, bản thân phải ra tay tương cản, nếu không lỡ chọc giận Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, thì sẽ càng khó thêm.
“Tổng cộng là bốn ngàn năm trăm tỉnh thạch thượng phẩm!” Lúc này, truyền tới câu trả lời của đồng tử.
“Ừ.
Đa tạ tiểu đạo hữu.
Đây là năm ngàn tỉnh thạch, không cần thối tiền!” Tưởng Lãng mở miệng nói.
Chờ khi Đỉnh Hạo xoay người lại.
Tưởng Lãng và đồng từ này đã giao dịch xong, nhìn biểu cảm lộ rõ nét vui mừng trên mặt của đồng tử, Đinh Hạo thầm nghĩ nếu bản thân không ra tay kịp thời, tiểu tử này sớm đã bị Tưởng Lãng giết chết rồi, làm sao vui về được như bây giờ.
“Nhìn huynh đài trông làm ăn rất lớn, ha ha, không giống quỷ nghèo đói nào đó, bản thân không có tiền thì thôi đi, còn làm phiền một nữ tử ra tay mua cho, ha.” Đồng tử cười nói với Tưởng Lãng, khi nói đến giữa, liếc mắt kỳ lạ nhìn Đinh Hạo một cái.
Đỉnh Hạo làm sao mà không biết hắn ta đang chỉ cây dâu để mắng cây hòe, cũng không muốn so đo với hắn ta, chỉ mỉm cười với Tưởng Lãng, hàm ý là cảm ơn lúc này hắn ta đã thủ hạ lưu tình.
Tưởng Lãng lắc đầu bật cười, rồi lại gật đầu với Đinh Hạo, sau đó nhìn vào đồng tử vừa mới châm chọc Đỉnh Hạo xong, biểu cảm không khỏi càng trở nên kỳ lạ, cười gượng vài tiếng, đi lướt qua bên cạnh Đinh Hạo, đi về phía Huyết Ma Liệt Sơn.
“Cười cũng đã cười qua, nói cũng đã nói qua, phiền tiểu đạo hữu báo với chưởng quỹ của các ngươi một tiếng, bây giờ tại hạ có việc muốn trao đổi với ông ta.”
“Ngươi là cái thá gì, mà muốn gặp chưởng quỹ của chúng ta chứ.” Đồng tử đó ngạo nghễ mở miệng nói.
Cười ha ha, bóng dáng Đỉnh Hạo vừa chuyển động, ngay sau đó bàn tay phải đã đè lên đỉnh đầu của tên đồng tử, lạnh lão nhìn đồng tử, giọng nói của Đinh Hạo lạnh băng: “Không cần phải làm chuyện khiến ta tức giận, nếu không cái giá mà ngươi phải trả sẽ khó có thể chịu được.”
Nói đến đay, tay trái lấy ra một bình ngọc, giữa cái chai trong suốt có vài giọt màu xanh biếc đang chuyển động, chất lỗổng này còn đang chuyển động cuồn cuộn bên trong cái bình này, giống như một sinh mệnh đang tồn tại.
Đặt bình ngọc lên bàn tay đang run bần bật của đồng tử, Đinh Hạo mở miệng nói: “Cầm bình ngọc này đi tìm chưởng quỹ của các ngươi, nói có người muốn thực hiện một cuộc buôn bán lớn với ông ta, bình ngọc này chính là quà gặp mặt, nếu chưởng quỹ các ngươi không muốn gặp ta, ta sẽ rời khỏi đây ngay lập tức, tuyệt đối không ở lại quấy rối.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo buông bàn tay phải đang đè đầu đồng tử ra, ý bảo đồng tử nhanh chóng cầm bình ngọc đi vào trong.
Đồng tử này chưa tiến vào Nguyên Anh Kỳ, nào phải đối thủ của Đỉnh Hạo, nếu không phải là nhờ vào Đỉnh Hạo, thì đồng tử này sớm đã chết trong tay Tưởng Lãng.
Tuy rằng không muốn giết chết hắn ta, Đinh Hạo lại không muốn hắn ta làm việc ngạo mạn như thế, lập tức sử dụng thủ đoạn cứng rắn, nếu đồng tử này còn có gan mở miệng phản kháng thêm lần nữa, Đinh Hạo sẽ không chút do dự mà giết chết hắn ta, cho dù có đắc tội với Huyền Thiên Chân Nhân thì cũng đáng!
Đồng tử này thấy Đinh Hạo buông tay ra, ngạc nhiên liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái, rồi lại nhìn khuôn mặt không có ý tốt của đám người Huyết Ma Liệt Sơn, cuối cùng cũng gật đầu, oán giận mở miệng nói: “Ngươi chờ một chút!”
Nói xong lời này, hắn ta thông báo lời này cho một đồng tiền khác, đi ra phía sau cửa hàng.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo cười nhạt một tiếng, một lần nữa trở về bên cạnh Phùng Tinh Nhiên, tự lẩm bẩm trong miệng: “Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, thật là không biết tốt xấu!” Cười ha ha một tiếng, Tưởng Lãng mở miệng nói: “Vậy vừa rồi tại sao ngươi còn ngăn cản ta, loại người giống loài bò sát này, cần chỉ mà nói nhiều như vậy?”
“Đánh chó cũng cần phải nhìn chủ nhân, nếu không cần thiết, ta thật sự không muốn trở mặt với chủ nhân của cửa hàng này!” Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn Tưởng Lãng, ý vị sâu xa mở miệng nói. “Ồ, vậy chủ nhân nơi này…” Tưởng Lãng mở miệng mang theo nghỉ ngờ hỏi.
“Rất mạnh, nếu không ta cần gì mà nói nhẳm với hắn ta nhiều như vậy?” Đinh Hạo gật đầu, mở miệng nói.
Nhìn Đinh Hạo một cái, Tưởng Lãng mở miệng nói: “Thì ra là vậy!”
Mà lúc này, Đỉnh Hạo nói với đám người Phùng Tỉnh Nhiên ở bên cạnh: “Lát nữa để một mình ta vào là được rồi, các ngươi ở bên ngoài chờ ta, yên tâm.
Ta sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Nếu mọi việc thuận lợi, thì sau khi ra khỏi căn phòng đó, chúng ta sẽ lập tức xuất phát đến Doanh Châu!”
hương 608: oa Tỉnh Não Tuỷ 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên và đám người Huyết Ma Liệt Sơn cùng nhau gật đầu.
Mà đúng lúc này, đồng tử vội vàng bước ra khỏi phòng, phức tạp nhìn Đinh Hạo một cái, rồi đồng tử này mới mở miệng nói: “Đi theo ta, chưởng quỹ của chúng ta muốn gặp ngươi.”
Cười lạnh nhạt, Đinh Hạo đi theo sau đồng tử, đi vào bên trong cửa hàng.
Đầu tiên đập vào trong mắt là một lối đi sáng rực, trong lòng Đinh Hạo cảm thấy sửng sốt, rõ ràng đây là bên trong một cửa hàng, thế mà lại có một lối đi xuất hiện ở trước mắt.
Sau khi đi một lúc, nhìn phía trên đỉnh đầu và vách đá ở bốn phía, Đinh Hạo thầm nghĩ, xem ra đây không phải một lối đi dẫn đến phía sau của cửa hàng, mà là chậm rãi kéo dài xuống mặt đất.
Cứ đi như vậy được một lúc, đồng tử đưa Đinh Hạo đến trước một cánh cửa màu đen nhánh đang đóng lại, đồng tử gõ lên cửa sắt, mở miệng nói: “Thưa chưởng quỹ, đã đưa người đó đến rồi.”
“Ừ, để hắn vào, ngươi lui xuống trước đi!” Bên trong cánh cửa sắt truyền đến giọng nói của Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ.
Đồng tử vâng một tiếng, nhẹ gật đầu với Đỉnh Hạo, lại theo đường cũ mà quay trở về.
Mà đúng lúc này, cửa sắt vốn đang đóng chặt bỗng “Cách” một tiếng mở ra, theo cánh cửa mở ra, phía sau cánh cửa sắt chỉ có một màu đen kịt, duỗi tay cũng không thể nào nhìn thấy năm ngón, cánh cửa sắt bên ngoài vách đá được khẳm vài viên minh châu, tản ra ánh sáng làm dịu dàng lòng người.
Tuy rằng ánh sáng bên ngoài cửa sắt rất u ám, nhưng nhờ sự trợ giúp minh châu, Đỉnh Hạo có thể nhìn thấy rõ ràng từng hoa văn trên vách đá, nhưng chỉ có ở phía sau cánh cửa sắt, thì lại giống như là một không gian khác, tràn ngập vẻ bí ẩn và cực độ nguy khốn.
Nếu bước vào trong đó, xảy ra tranh chấp với Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, cho dù bản thân có ở vào Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, thì e rằng cũng không thể thoát được, tiến hoặc lùi, bây giờ lại trở thành một vấn đề phiền phức, xảy ra trước mặt Đinh Hạo.
Một lúc sau, Đinh Hạo cười nhạt một tiếng, đưa ra quyết định, bước hai bước, chậm rãi đi về phía cánh cửa sắt.
Khi vừa mới bước vào cánh cửa sắt, hai chân của Đinh Hạo đã có loại cảm giác không còn sức lực, vừa quay đầu nhìn lại, phát hiện cánh cửa sắt đã biến mất một cách khác thường.
Trong toàn bộ không gian này giống như chỉ còn lại một mình mình, dưới bóng tối tuyệt đối không thể nhìn thấy bất cứ thứ nào. “Ta rất tò mò, không biết lần trước ngươi làm cách nào mà có thể nhận ra thân phận của ta? Theo lý thuyết dựa vào tu vi Xuất Khiếu Kỳ của ngươi thì căn bản không có cách để nhìn thấy, lần trước trong nhóm của ngươi, người có tu vi Xuất Khiếu Kỳ không chỉ có một mình ngươi, nhưng những người khác không nhận ra, chỉ có một mình ngươi nhận ra ta?” Bỗng giọng nói của Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ vang lên, giống như đến từ một không gian khác.
Nhưng cũng giống như đang nỉ non bên tai Đỉnh Hạo.
“Dựa vào trực giác, không biết ngươi có tin không, thì ta vẫn chỉ có thể trả lời như vậy mà thôi.” Đinh Hạo mở miệng nói.
“Trực giác? Ta tin vào chuyện dựa vào trực giác, lần này ngươi tìm ta có chuyện gì, không phải lần trước ta đã từng nói, không mong muốn bất cứ ai quấy rầy ta, ngươi là người thông minh, chẳng lẽ nghe không ra ý trong lời nói của ta?” Huyền Thiên Chân Nhân lại mở miệng nói thêm lần nữa.
“Thành thật xin lỗi.
Đương nhiên hôm nay tiểu tử đến là vì có chuyện quan trọng muốn trao đổi với ngươi, còn nữa ta xin đảm bảo việc này cũng sẽ có ích cho ngươi, nếu không một tên tiểu tử như ta tuyệt đối sẽ không dám lãng phí thời gian để đến đây!” Đỉnh Hạo mở miệng nói.
“Nhìn những giọt Oa Tinh Não Tủy ở phía trên, ta cho ngươi một cơ hội để giải thích, nếu lời giải thích không khiến ta hài lòng.
Vậy ngươi cứ vĩnh viễn ở lại trong không gian này để ba hoa chích chòe!” Huyền Thiên Chân Nhân lạnh nhạt mở miệng nói.
“Nếu suy đoán của tiểu tử không sai, thì Lãnh lão đã bước đến Hợp Thể Hậu Kỳ, bây giờ sở dĩ ở lại quãng đường Bồng Khâu này, xây cửa hàng này.
Có phải là đang thu thập vật liệu tu luyện, để chuẩn bị cho Độ Kiếp Kỳ?” Đinh Hạo mở miệng nói.
“Hình như ngươi biết không ít việc, không sai, đúng là như ngươi nói, nói tiếp đi.” Huyền Thiên Chân Nhân mở miệng nói tiếp.
“Độ Kiếp Kỳ rất khó khăn, trong lòng tiểu tử ta cũng biết rõ, giữa mười người cũng chỉ có một đến hai người thuật lợi vượt qua, ý nghĩa của việc Độ Kiếp thất bại.
Trong lòng ta càng biết rất rõ ràng.
Trong đó pháp bảo và công pháp chiếm một nhân tố không nhỏ, sở dĩ Lãnh lão luôn ở lại nơi này, khẳng định là bởi vì vật liệu cần thu thập vẫn chưa đủ, có đúng không?” Đinh Hạo tiếp tục nói. “Không sai.” Huyền Thiên Chân Nhân mở miệng trả lời.
hương 609: oa Tinh Não Tuỷ 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Nhưng bây giờ có một biện pháp, có thể khiến đa số tuyệt đại vật liệu Độ Kiếp Kỳ rơi vào tay Lãnh lão, không biết Lãnh lão có nguyện ý ra tay vớt lấy không?” Đỉnh Hạo mở miệng nói
Lời vừa nói ra, lập tức khiến Lãnh Tồn Vũ không lên tiếng được trong nửa ngày.
“Ngươi đang ám chỉ đến Bảo Tàng của Thái Huyền Đạo Tông?” Một lúc sau, Lãnh Tồn Vũ bỗng mở miệng nhàn nhạt nói.
Thì ra ông ta cũng biết, Đinh Hạo thầm nghĩ.
Lúc đầu nghĩ Lãnh Tồn Vũ vốn dĩ ẩn cư phố xá sầm uất, mà cả ngày ở lại chỗ này để tu luyện.
Nên không biết rõ về chuyện của Thái Huyền Đạo Tông mới đúng, Lãnh Tồn Vũ làm sao có thể trông giống biết rõ như thế.
Bởi vì vậy sau khi nghe xong lời của ông ta nói, Đinh Hạo ngây người một lúc .
Nhẹ gật đầu, Đinh Hạo lại một lần nữa mở miệng nói: “Không sai, không ngờ Lãnh lão lại biết nhiều chuyện như vậy, xem ra là tiểu tử ta đã có chút đường đột.”
Nói xong lời này, trực giác của Đinh Hạo cho thấy có một luồng ánh sáng xuất hiện, khiến đôi mắt Đỉnh Hạo có chút đau nhức, qua một lúc lâu, Đinh Hạo mới kịp phản ứng lại, thì ra không gian vốn đen nhánh không nhìn được năm ngón tay đã thay đổi, đầu tiên là một luồng ánh sáng nhỏ bằng một bàn tay xuất hiện, ánh sáng này giống như có ý thức mà dần dần lây lan, khi Đinh Hạo vừa nhìn kỹ, thì đã tràn lan ra toàn bộ không gian.
Không bao lâu sau, toàn bộ không gian trở nên sáng chói như ban ngày, đập vào mắt chỉ một mảnh trắng xóa, nhìn xuống chút nữa, phát hiện nơi mà hai chân mình đứng thẳng đang có sương mù bốc lên, giống như có một đám mây, dùng sức bước lên, mềm mại khác thường, không biết là thứ gì.
Mà người đang ở trước mặt chính mình, chính là Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đang ngồi xếp bằng.
Đang lạnh nhạt nhìn Đinh Hạo, trong tay chính là mấy giọt Oa Tinh Não Tủy do hắn dâng lên, những giọt Oa Tỉnh Não Tuỷ đang không ngừng xoay chuyển thành hình tròn trong tay Lãnh Tồn Vũ, thỉnh thoảng còn phát ra ánh sáng màu xanh biếc nhàn nhạt.
“Ngươi lấy mấy giọt Oa Tỉnh Não Tuỷ này ở đâu, những vật phẩm nguyên bộ với Oa Tinh Não Tuỷ này, ngươi có còn không?” Huyền Thiên Chân Nhân nhìn Đinh Hạo rồi mở miệng nói.
Lời vừa nói ra, trong lòng Đỉnh Hạo dao động, mấy ngày trước sau khi Đinh Hạo nghe Huyết Ma Liệt Sơn kể về Độ Kiếp Kỳ và Đại Thừa Kỳ xong, từng lấy ra nhẫn trữ vật được tông chủ Vô Cực Ma Tông vào vạn năm trước để lại, cẩn thận lật sách đọc một phen, phát hiện vấn đề liên quan tới những cảnh giới của Vô Cực Ma Tông cũng được ghi chép lại trong một miếng ngọc bội.
Lúc trước bản thân cũng từng phát hiện ra miếng ngọc bội đó, nhưng lúc ấy bản thân vẫn chưa đạt đến Nguyên Anh Kỳ, không thể phá vỡ phong ấn của miếng ngọc bội, bởi thế nên sau này cũng không để ý đến quá nhiều, chờ khi tu vi của bản thân đủ mạnh để có thể phá vỡ phong ấn, thì cũng bận rộn quên mất chuyện này.
Bên trong chiếc nhẫn trữ vật kia, cho đến bây giờ vẫn có rất nhiều bí mật mà Đỉnh Hạo không thể giải trừ được, có rất nhiều khu vực và miếng ngọc bội này bị phong ấn, đương nhiên phương pháp liên quan đến việc giải trừ phong ấn, cũng được đặt biệt ghi chép lại, chỉ là phương pháp phá vỡ phong ấn có rất nhiều chỗ kỳ lạ, yêu cầu phải có công pháp tương ứng, có trận pháp tương ứng, mà còn phải dùng đến Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Nhưng ngoại trừ phương pháp phá vỡ phong ấn ở bên ngoài ra, cơ bản nhất đó là phải có cảnh giới tu vi tương đương, nếu cảnh giới không đủ, thì cho dù phương pháp phá vỡ phong ấn này có đúng, thì cũng coi như vứt.
Cho đến lúc này, bây giờ Đinh Hạo mới biết rõ một phần bí mật của chiếc nhẫn trữ vật thôi, còn ba phần tư còn lại đều đã bị đủ loại phong ấn khoá lại.
Lần trước phá vỡ một khu vực của phong ấn, biết được chuyện về Độ Kiếp Kỳ và Đại Thừa Kỳ, còn phát hiện thêm không ít món vật phẩm, nhưng có một vài thứ khác, ngay cả Đinh Hạo cũng không biết được.
Chẳng qua là Đinh Hạo biết rất rõ công dụng của Oa Tinh Não Tuỷ này, chính là khi đang ở trong giai đoạn Độ Kiếp Kỳ chịu thiên kiếp lần thứ hai, nhưng không vượt qua lần thiên kiếp này, chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma nhất định sẽ cần thêm vài món vật phẩm, mặc dù ở mỗi mịt tông phái, đều có khuôn mẫu công pháp khác nhau, lựa chọn vật phẩm cùng sẽ không giống nhau, nhưng vật phẩm chủ yếu trong đó lại giống nhau, Oa Tỉnh Não Tuỷ chính là một trong số đó.
Đỉnh Hạo biết Độ Kiếp rất khó khăn, nên mới cầm vài giọt Oa Tỉnh Não Tuỷ làm quà gặp mặt cho Huyền Thiên Chân Nhân, dù sao sự quý giá của Oa Tỉnh Não Tuỷ này, chắc Huyền Thiên Chân Nhân biết rất rõ.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @
Chuang 610: Trở lại Doanh Châu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tuy rằng mỗi một người tu chân, đều mong muốn cuối cùng có thể phi thăng độ kiếp, nhưng hiện thực vẫn rất tàn nhẫn, cũng đúng là như vậy, mỗi người khi ở Độ Kiếp Kỳ, đều sẽ chừa lại cho mình một con đường lui, lỡ như Độ Kiếp thất bại, vẫn còn có một cơ hội, đánh cược chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, nếu không thì sẽ hồn phi phách tán, tu vi và cảnh giới của Huyền Thiên Chân Nhân, cũng không ngoại lệ, nguyên nhân là vì thấy Oa Tỉnh Não Tuỷ này, nên phá lệ gặp Đỉnh Hạo, nếu không thì căn bản đã không để ý tới.
“Oa Tỉnh Não Tuỷ này từ đâu mà có, thứ cho tiểu tử không thể nói, nhưng mà mấy thứ vật phẩm phối hợp với Oa Tỉnh Não Tuỷ này, quả thật là tiểu tử có không ít, chẳng qua là…” Đinh Hạo suy nghĩ nửa ngày, mới mở miệng nói.
“Chẳng qua là như thế nào, ngươi cứ ra giá, ngươi muốn có bao nhiêu tinh thạch thì cứ nói!” Lần đầu tiên giọng điệu của Huyền Thiên Chân Nhân cơ chút gấp gáp.
Lắc đầu, Đỉnh Hạo cười nhạt, liếc mắt nhìn Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ một cái sâu sắc, Đinh Hạo thầm nghĩ chẳng lẽ ngươi muốn cầu xin ta à?
“Lãnh lão cảm thấy những vật phẩm này, chỉ cần mấy vạn tỉnh thạch là có thể đổi được à? Thật không dám giấu giếm, ở Vô Cực Ma Tông của ta chỉ có vài quặng mỏ mà thôi, tuy rằng không coi là giàu có, nhưng cũng đủ để tiểu tử tiêu dùng, bởi vì vậy…” Nói đến đây, bỗng Đinh Hạo ngừng lại.
Nhẹ gật đầu, Lãnh Tồn Vũ mở miệng nói: “Ngươi nói không sai, những vật phẩm đều này là vô giới chỉ bảo, như vậy đi, nếu ngươi cần thứ gì, chỉ cần ngươi nói ra, nếu đúng lúc ta có, thì có thể dùng thứ đó để trao đổi với vật phẩm của ngươi.
Nói thật ra, suốt mấy năm nay ta vẫn luôn thu thập đủ loại tài liệu, chính là để sử dụng cho lần Độ Kiếp.
Đối với một ít loại vật liệu trân bảo hiếm thấy, có lẽ những thứ ở đây mà ngươi cần lại đúng lúc là thứ ta không cần.”
Vẫn lắc đầu, Đinh Hạo mở miệng nói: “Tạm thời ta không cần bất cứ thứ nào.”
Lời vừa nói xong, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ đã cúi đầu trầm tư.
Sau một lúc lâu, mới ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên sự kỳ lạ, nếp nhăn đầy trên mặt ông ta bỗng chậm rãi rút mất, nhìn trông cực kỳ có tỉnh thần tuổi trẻ.
“Khoan đã, rốt cuộc điều kiện của ngươi là gì, nếu không thì ngươi sẽ không đến tìm ta?”
Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ chậm rãi mở miệng nói. “Ta muốn ngươi giúp ta đoạt kho báu Thái Huyền, cho dù có thành công hay không.
Ta sẽ tặng ngươi bốn vật phẩm khác phối hợp sử dụng với Oa Tỉnh Não Tủy này, ngươi thấy thế nào?” Một lát sau, Đinh Hạo chậm rãi nói.
“Ngươi thực sự có các loại vật phẩm gia tăng đó sao?” Huyền Thiên Chân Nhân hỏi.
“Vạn Năm Thải Mộc, Lưu Hỏa Linh Thánh, Văn Long Cốt, Hắc Hồn Hỗ Thạch.
Ngươi nói các loại vật phẩm gia tăng này đúng chứ.” Đỉnh Hạo cười nhạt nói, sau khi nói xong tên các vật phẩm, theo lời nói, những vật phẩm này lần lượt xuất hiện trong tay Đinh Hạo trở về trong nhẫn trữ vật của Đỉnh Hạo.
Mặc dù những vật phẩm này chỉ xuất hiện trong tay Đinh Hạo chốc lát, nhưng Huyền Thiên Chân Nhân gật đầu, Lãnh Tồn Vũ nói: “Chính là các vật phẩm này.”
Dừng một chút, Lãnh Tồn Vũ lại nghi ngờ hỏi: “Tại sao ngươi không sợ bị cướp, ngươi phải biết rằng, nếu là ta ra tay, thì ngay cả cơ hội đánh trả ngươi cũng không có sao?”
Đỉnh Hạo cười ha ha, lắc đầu nói: “Ngươi sẽ không.”
Lãnh Tồn Vũ nhìn Đinh Hạo thật sâu, trầm ngâm một lát rồi gật gật đầu, nói: “Nếu đã như vậy, thì ta đồng ý với ngươi, nhưng nếu chúng ta thật sự chiếm được kho báu Thái Huyền, trong toàn bộ kho báu ta muốn ba vật phẩm.” “Thỏa thuận!” Đinh Hạo cười ha ha, nói.
Kho báu Thái Huyền này chưa đựng mấy ngàn năm công lao của Thái Huyền đạo tông, bên trong rốt cuộc có bao nhiêu vật phẩm, Đỉnh Hạo cũng không cách nào tưởng tượng được, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ chỉ yêu cầu ba món vật phẩm gia tăng, một chút cũng không quá đáng, vậy nên Đinh Hạo đồng ý mà không chút do dự.
Ngẫm lại cũng đúng, lấy ngâm nhược Lãnh Tồn Vũ, lại sắp phải tiến vào Độ Kiếp Kỳ, nhu cầu về bảo vật và vật liệu khóa chân là hàng đầu, loại bình thường căn bản là không vừa mắt, mặc dù kho báu Thái Huyền cất giấu rất phong phú, nhưng cũng không nhất định có nhiều vật hắn có thể dùng.
Thấy Đinh Hạo nói ra hai chữ thỏa thuận, hai tay Lãnh Tồn Vũ thi triển hai pháp quyết, hai luồng bạch quang hiện lên, không gian trắng xóa này cũng dần dần mờ đi, phía sau Đinh Hạo vang lên một tiếng cọt kẹt, hắn quay đầu lại nhìn, thì thấy cánh cửa lúc đến xuất hiện ở trước mặt Đinh Hạo.
Huyền Thiên Chân Nhân đứng lên từ tư thế ngồi xếp bằng, thản nhiên đi về phía cửa, sau khi đi đến cửa thì nhìn Đinh Hạo, nói: “Đi thôi, ta đi cùng các ngươi một chuyến.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







