1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 58 : Tiêu diệt Hoac Đồng Tông 3 (c571-c580)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 58 : Tiêu diệt Hoac Đồng Tông 3 (c571-c580)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 571: Tiêu diệt Hoac Đồng Tông 3

Chuang 572: Tiến thêm một bước 1

Chuang 573: Tiến thêm một bước 2

Chuang 574: Tiến thêm một bước 3

Chuang 575: Coke mặc cả 1

Chuang 576: co kè mặc cả 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Sau khi người của Xích Thủy Tông hoàn toàn biến mất, tông chủ Huyền Đức Tông chán nản thở dài.

Nói: “Ta như nào cũng không ngờ tới tông chủ Xích Thủy Tông lại bức ép trưởng lão phía dưới tự để bảo vệ an nguy của bản thân, coi như là không độc không phải trượng phu.”

Đỉnh Hạo gật đầu nói: “Tông chủ Xích Thủy Tông tuyệt đối không thể xem thường, tác phong ngoan độc như vậy cũng là cách duy nhất giúp bọn họ chạy trốn.

Thu hoạch bây giờ đã được coi là bất ngờ.

Ha ha, hai cao thủ duy nhất của Hoắc Đồng Tông đều đã chết trong trận chiến này.

Từ nay về sau, cho dù Hoắc Đồng Tông vẫn có thể sống sót.

Nhưng trên đảo Bồng Khâu, bọn họ đã không còn quyền lên tiếng nữa!”

Đỉnh Hạo vừa dứt lời, tất cả mọi người đều cười, dù sao mất đi uy hiếp của Hoắc Đồng Tông, Xích Thủy Tông cũng không thể làm được gì, hơn nữa Xích Thủy Tông cũng mất đi một gã trưởng lão, Trương Chi Hành rời đi nhất định phải chết, đối với những tông môn này mà nói, một cao thủ hợp thể kỳ có ý nghĩa như thế nào.

Quả thực không cần nói cũng biết, cũng vì như thế, cho nên tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm

Trong đó người vui vẻ nhất chính là Độc Ma Vương Diệc Hàn, Độc Ma Vương Diệc Hàn và Ngô Tỉnh có thâm cừu đại hận, bây giờ Nguyên Anh của Ngô Tinh đã bị Đinh Hạo thu nhận, trưởng lão Hoắc Đồng Tông duy nhất đã bị Lục Bào Lão Tổ giết chết, thù oán trong lòng cuối cùng cũng được cởi bỏ.

Đỉnh Hạo ha hả cười, lấy Tỏa Anh Hoàn ra, đi tới bên cạnh Độc Ma Vương Diệc Hàn, đưa Tỏa Anh Hoàn cho Độc Ma Vương Diệc Hàn, sau đó lấy ra một viên ngọc giản, cũng giao cho Độc Ma Vương Diệc Hàn, nói: “Trong ngọc giản này có phương pháp sử dụng Tỏa Anh Hoàn, ha ha, Vương lão đừng giết chết Ngô Tỉnh này, ta giữ lại vẫn có tác dụng.”

Độc Ma Vương Diệc Hàn cười nhận lấy Tỏa Anh Hoàn và ngọc giản do Đinh Hạo đưa tới, gật đầu, nói: “Trong lòng ta hiểu rõ, ha ha, lần này thật sự phải cám ơn tiểu tử ngươi, nếu như không có ngươi ra tay, thì Ngô Tinh này lại muốn đào thoát!”

“Các vị có chuyện gì thì vẫn nên trở về Huyền Đức điện trước rồi hãy nói, nơi này vừa kết thúc đại chiến, rất hỗn loạn.” Lúc này, tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải cười to nói.

Nghe Lữ Thiên Khải nói như vậy, mấy người Vô Cực Ma Tông cũng tự đắc cười cười, theo Lữ Thiên Khải đi tới Huyền Đức điện.

Cũng khó trách Lữ Thiên Khải cũng vui mừng, sau trận chiến này, Hoắc Đồng Tông xem như hoàn toàn không có hy vọng xoay chuyển tình thế, ngay cả tông chủ Ngô Tỉnh và trưởng lão duy nhất cũng bị tiêu diệt, mà vốn thực lực của Xích Thủy Tông đã yếu hơn Huyền Đức Tông, bây giờ còn tổn thất một trưởng lão, thực lực lại bị kéo ra, bây giờ lại mất đi đồng minh Hoắc Đồng Tông này, Xích Thủy Tông hiện tại có lẽ ngay cả bản thân cũng khó bảo toàn, chứ đừng nói đến việc cùng Huyền Đức Tông trả thù.

Một lúc sau, đám người Huyền Đức Tông cũng Đỉnh Hạo đi tới Huyền Đức điện ngồi xuống.

Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải cười một tiếng ôm tay Đinh Hạo, mở miệng nói: “Lần này hai tông ta liên minh, quả nhiên là đạt được thu hoạch khả quan, vốn bản tông cảm thấy thực lực của Vô Cực Ma tông các ngươi rất siêu tuyệt, nhưng không ngờ ta vẫn đánh giá thấp thực lực của các ngươi.

Ha ha, xem ra bản tông liên mỉnh với các ngươi là quyết định vô cùng chính xác.”

Thấy động tác ôm tay của Lữ Thiên Khải, đám người Đỉnh Hạo cũng vội vàng đáp lễ, Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Trước hết đừng nói đến những chuyện này, Xích Thủy Tông đã chạy cũng là một phiền toái, hơn nữa vì đối phó với Vô Cực Ma Tông bọn ta, mà Xích Thủy tông còn liên minh với Hoắc Đồng Tông, bây giờ nếu Hoắc Đồng Tông đã chết, chúng ta nên nhân cơ hội để mở rộng thành quả chiến đấu!”

“Ồ, vậy lão già kia có ý gì với ngươi?” Lữ Thiên Khải hỏi.

“Do Huyền Đức Tông các ngươi khống chế Xích Thủy Tông, nên Vô Cực Ma Tông bọn ta tiếp tục tiến hành tàn sát những tiểu môn tiểu phái này, lần này Vô Cực Ma Tông bọn ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho bất kỳ môn phái nào tham dự liên minh này, chỉ cần những môn phái nhỏ này bị diệt, thì cho dù lần này Xích Thủy Tông có muốn trả thù hai tông của ta và ngươi, thì cũng không còn nanh vuốt.” Huyết Ma Liệt Sơn nói.

Trầm mặc một chút, tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải lạnh nhạt cười, nói: “Vậy cũng tốt, ta sẽ để Vô Cực Ma Tông các ngươi chiếm lợi!”

Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo và đám người Huyết Ma Liệt Sơn liếc nhau một cái, đều cười ha ha!

Bởi vì nếu có đám người Vô Cực Ma Tông ra tay đối phó với những môn phái nhỏ kia, thì sau khi những môn phái nhỏ này bị diệt, tài vật tích lũy ngàn năm đương nhiên sẽ thuộc sở hữu của Vô Cực Ma Tông, chỉ cần Vô Cực Ma Tông ra tay, lấy được những thứ đó thì Huyền Đức Tông đương nhiên cũng sẽ không tiện lên tiếng đòi hỏi.

Chuang 572: Tiến thêm một bước 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Hơn nữa, Hoắc Đồng Tông đã chiếm giữ hai mỏ quặng, lúc trước khi Vô Cực Ma Tông rời đi, đã nói rõ hai mỏ quặng này sẽ thuộc về Vô Cực Ma Tông, đương nhiên toàn bộ sẽ bị thu hồi ngay lập tức.

Hoắc Đồng Tông chính là một trong những thế lực cường đại của đảo Tam Châu, bảo vật trong tông có lẽ cũng tương đối phong phú.

Mà Huyết Ma Liệt Sơn để Huyền Đức Tông đến khống chế Xích Thủy Tông dụng ý không cần nói cũng biết, mặc dù lần này Xích Thủy Tông đã tổn thất một gã trưởng lão Hợp Thể kỳ, nhưng thực lực tổng thể cũng không giảm xuống nhiều, nếu như Huyền Đức Tông mạnh hơn muốn ăn tươi Xích Thủy Tông, nhất định cũng phải trả một cái giá không nhỏ.

Đỉnh Hạo ha ha cười một tiếng, nhìn tông chủ Huyền Đức Tông một cái, nói: “Vậy thì đa tạ Lữ tông chủ, nhưng Lữ tông chủ yên tâm, Vô Cực Ma Tông bọn ta thu được tài vật nhất định cũng sẽ để lại một phần cho Huyền Đức Tông các ngươi, hơn nữa Huyền Đức Tông các ngươi là môn phái lớn đã tích lũy trăm ngàn năm, đương nhiên sẽ không sẽ không tranh đoạt những tài vật vụn vặt này với tông phái nhỏ mới phát triển Vô Cực Ma tông bọn ta.

Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Lữ Thiên Khải bật cười, lắc đầu

nói: :Ngươi nói thế nào thì nói, dù sao Vô Cực Ma Tông của ngươi lần này xem như nợ chúng ta một ân tình, điểm ấy ngươi không thể phủ nhận đúng không?” Đỉnh Hạo gật đầu, lạnh nhạt cười nói: “Coi như Vô Cực Ma Tông bọn ta nợ Huyền Đức Tông của ngươi một ân tình, về sau nếu như Huyền Đức Tông của ngươi có việc gì, thì Vô Cực Ma Tông của ta đương nhiên sẽ không bỏ qua!”

Tông chủ Huyền Đức tông Lữ Thiên Khải cười một tiếng, nói: “Ta đang chờ những lời này của ngươi.

Vô Cực Ma Tông các ngươi phải nhớ rõ lời hứa ngày hôm nay, ngày sau nếu Huyền Đức Tông ta gặp nạn, cũng sẽ không khách sáo với Vô Cực Ma Tông các ngươi, bọn ta nhất định sẽ mở miệng cầu viện!”

Đối với ý của tông chủ Huyền Đức Tông.

Trong lòng Đinh Hạo đương nhiên hiểu rõ, hắn đơn giản chỉ là đề phòng thế lực thù địch của Nam đại lục , sợ kẻ thù lại tìm tới cửa, vết thương của Lữ Thiên Khải đến bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn, nếu ke thù thật sự tìm tới cửa để giết hắn, thì Huyền Đức Tông bọn họ không thể ứng phó được, đây cũng là nguyên nhân vì sao bọn họ nguyện ý liên minh với Vô Cực Ma Tông, thậm chí bây giờ ăn chút thiệt thòi cũng không so đo.

Nói đến đây, lời nên nói cũng đã nói, về phần vấn đề liên minh chỉ tiết cũng đã đàm phán thỏa đáng.

Người của hai tông lại nói vài câu.

Sau đó đám người Đỉnh Hạo bắt đầu đứng dậy cáo từ.

Tông chủ Huyền Đức Tông thấy đám người Đỉnh Hạo rời đi, cũng không giữ lại, bởi vì Hoắc Đồng Tông đã bị diệt.

Một gã trưởng lão của Xích Thủy Tông đã chết, nguy cơ của Huyền Đức Tông cũng bị giải trừ, ít nhất trong thời gian ngắn, Xích Thủy Tông tuyệt đối không thể chỉnh đốn lại thực lực để đối phó với Huyền Đức Tông.

Đến từ đâu thì đi từ đấy.

Trưởng lão Bành Hoài Đức của Huyền Đức Tông đi dọc theo con đường nhỏ mà đám người Đinh Hạo đi qua.

Dẫn đám người Vô Cực Ma Tông ra ngoài Huyền Đức Tông, mãi đến khi đám người Đỉnh Hạo biến mất trong tầm mắt không thấy đâu nữa, thì Bành Hoài Đức mới trở về Huyền Đức tông.

Sau khi rời khỏi Huyền Đức Tông.

Đám người Đỉnh Hạo cũng không vội vàng rời đi, mà dọc theo đường đi thỉnh thoảng thảo luận cái gì đó.

Kể từ khi liên minh với Luyện Ngục Ma Tông, người phụ trách của Luyện Ngục Ma Tông ở đảo Bồng Khâu Cố Kiệm cứ cách một khoảng thời gian sẽ phái người đưa tin tức mới nhất đến núi Thiên Trụ, mà bây giờ sau khi liên minh với Huyền Đức Tông, lại có thêm một nguồn tin tức khác.

Cũng chính vì thế, mà bây giờ đám người Đinh Hạo đã có thêm hiểu biết mới với tình thế của đảo Bồng Khâu, về phần những môn phái đã từng tham dự liên minh với Hoắc Đồng Tông, đám người Đỉnh Hạo bây giờ hoàn toàn không biết gì cả.

Bao gồm cả Bích Nguyên Tông bị hủy diệt.

Và Lăng Vân Đạo Tông tạm thời đảo thoát, tổng cộng có mười một môn phái tham dự liên minh lần này, trừ Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông ra, thì những môn phái tham dự đều không có thực lực quá mạnh, có môn phái thậm chí ngay cả một cao thủ hợp thể kỳ cũng không có, ngay cả Lăng Vân Đạo Tông là một môn phái tương đối lớn, cũng chỉ có một cao thủ hợp thể kỳ mà thôi.

Bây giờ đám người Đinh Hạo suy đoán, trải qua chuyện Huyền Đức Tông lúc này, Hoắc Đồng Tông đã tồn tại trên danh nghĩa, Hoắc Đồng Tông vốn là người khởi xướng đã đến tình cảnh như vậy, cái gọi là liên minh không biết còn có thể tồn tại được hay không.

Đỉnh Hạo cùng đám người Huyết Ma Liệt Sơn thảo luận, cuối cùng mặc dù không thể xác định liên mỉnh này có thể tồn tại được hay không, nhưng cũng có thể đoán được, trong thời gian ngắn, cái gọi là nhóm cao thủ liên hợp để đối phó với Vô Cực Ma Tông, tuyệt đối không thể duy trì.

Chuang 573: Tiến thêm một bước 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Lần trước Đinh Hạo dùng Huyền Âm Sát Lôi cho nổ tung toàn bộ cửa hàng của Hoắc Đồng tông, nghe nói đám người này đã tụ tập ở Xích Thủy Tông, chứ không phải ở giữa cửa hàng của Xích Thủy Tông, dù sao bọn họ cũng sợ Đỉnh Hạo lại làm như vậy thêm một lần nữa, mà Xích Thủy Tông phòng thủ nghiêm ngặt, sẽ không để Đỉnh Hạo dễ dàng thực hiện thành công.

Hoắc Đồng Tông bị diệt, Xích Thủy Tông hao binh tổn tướng, đám môn phái nhỏ liên minh này không sợ lùi bước mới là lạ, bọn họ có thể đoàn kết nhất trí hay không càng khó nói.

Ba ngày sau, trong núi Thiên Trụ.

Trong ba ngày này, đám người Đỉnh Hạo dùng lực lượng lớn tiêu diệt quân địch như gió quét lá rụng, lần lượt đến thăm những môn phái liên minh với Xích Thủy Tông, bao gồm cả tông chủ, tất cả người của bốn môn phái này, đều bị đám người Đinh Hạo giết chết sạch sẽ, không để lại một người sống sót.

Trong ba ngày này, đám người Đinh Hạo từ bốn tông này đã thu được tài vật cũng phi phàm, mà sau khi Đinh Hạo thôn phệ mấy tu chân giả, cũng thành công từ xuất khiếu sơ kỳ đột phá thành xuất khiếu trung kỳ.

Mà đám người Huyết Ma Liệt Sơn thân là kẻ tàn sát, cũng rất hài lòng, Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn có thể không mừng ra mặt, nhưng Lục Bào Lão Tổ lại cười không khép miệng lại được.

Tài vật pháp khí, cắn nuốt chân nguyên, khoái cảm giết chọc.

Tất cả những điều này khiến Lục Bào Lão Tổ cảm nhận được niềm vui sướng to lớn.

Bắt đầu từ môn phái đầu tiên, tiếng cười kỳ dị của Lục Bào Lão Tổ chưa từng dừng lại, mỗi khi ông lấy được một pháp khí giống nhau, trong miệng đều sẽ lẩm bẩm, cái này cho đồ đệ nào, cái kia cho đồ đệ nào, cái gì giữ lại tự mình luyện chế vật gì…

Lục Bào Lão Tổ vẫn ríu rít nói không dứt, mỗi khi đám người Đỉnh Hạo thấy ông cười ngây ngô, đều không khỏi quay đầu đi, không thèm để ý tới ông.

Lục Bào Lão Tổ nghèo đến phát điên, đám người Đỉnh Hạo thầm đoán trong lòng.

Sau khi bốn môn phái này bị đám người Đinh Hạo tiêu diệt, năm môn phái còn lại tham dự liên minh đối phó với Vô Cực Ma Tông sau khi nhận được tin tức, thì toàn bộ tông môn đều di chuyển vào Xích Thủy Tông, tạm tránh đầu sóng ngọn gió.

Về phần Hoắc Đồng Tông thân là người ủng hộ, từ lúc người của Xích Thủy Tông rời khỏi Huyền Đức Tông, đã nhận được tin tức, cũng không chần chờ toàn bộ đều di chuyển vào trong Xích Thủy Tông, mà vì đi vội nên không mang đi tài vật, cho nên đã bị đám người Đinh Hạo lục soát không còn thứ gì.

Ngoại trừ hai mỏ vốn bị Hoắc Đồng Tông chiếm đoạt đã bị đám người Đỉnh Hạo lấy lại, thì Hoắc Đồng Tông cũng có ba mỏ khác, một lớn hai nhỏ, đương nhiên toàn bộ cũng bị đám người Đinh Hạo thuận tiện thu hồi.

Sau khi tông chủ Hoắc Đồng Tông và trưởng lão bị giết, Hoắc Đồng Tông cuối cùng cũng không có bất kỳ năng lực phản kháng nào, trong thời gian ba ngày, đám người Đinh Hạo đã thu được rất nhiều, tất cả mọi người đều tươi cười rạng rỡ trở lại núi Thiên Trụ.

Vừa đến núi Thiên Trụ, còn chưa kịp nói một câu, Hồ Thạc đã vội vàng nghênh đón Đinh Hạo, thấp giọng nói: “Mấy người của Luyện Ngục Ma Tông đã tới được một ngày rồi!”

Đỉnh Hạo ngừng cười, chần chờ nói: “Người nào tới?”

“Tất cả đều đến đây!” Hồ Thạc cười khổ nói.

“Tất cả đều đến là có ý gì?” Đinh Hạo hỏi.

Phùng Tinh Nhiên, Thiên Yêu Niếp Thiên, hai vợ chồng Cừu Mãnh Chu Vân, Cố Kiệm trưởng lão, còn có hai cao thủ không biết tên, chính là hai vị đã xuất hiện trong lần tru sát đám người Thành Hoàng!” Hồ Thạc nói.

Nghe Hồ Thạc nói xong, trong lòng Đỉnh Hạo cũng hơi giật mình, thầm nghĩ sao cao thủ của Luyện Ngục Ma Tông lại tới nhiều như vậy, chỉ với thực lực hiện tại, thì ở đảo Tam Châu không có môn phái nào có thể chống lại Luyện Ngục Ma Tông, chẳng lẽ Luyện Ngục Ma Tông tính náo loạn long trời nở đất đảo Tam Châu sao.

Trong lòng Đỉnh Hạo cân nhắc, hắn biết những người này phần lớn là cao thủ của Luyện Ngục Ma Tông, nhiều người rời núi như vậy, chẳng lẽ Phùng Ngạo Thiên không lo lắng chút nào sao?

Với nghỉ ngờ này.

Đỉnh Hạo đi vào bên trong dưới sự dẫn dắt của Hồ Thạc.

Sau khi vào phòng, phát hiện quả nhiên đúng như lời hắn ta nói, mặc kệ ai nên đến hay không nên đến.

Thì tất cả bọn họ đều đã đến.

Thấy Đinh Hạo đi vào, đôi mắt vốn nhắm lại của Phùng Tỉnh Nhiên chợt mở ra, sau khi thấy Đinh Hạo, hai mắt nàng sáng lên, nhảy dựng lên, ngay sau đó đã kéo cánh tay Đinh Hạo, nũng nịu nói: “Tiểu tử thúi ngươi cuối cùng cũng về.”

Tuy rằng trong miệng là giọng điệu trách cứ, nhưng biểu cảm của nàng lại vui mừng nói không nên lời.

Đỉnh Hạo cười ha hả, không trả lời, lần lượt hành lễ với đám người Thiên Yêu Nhiếp Thiên. @@@Êfñ {3ñ @@@®@

Chuang 574: Tiến thêm một bước 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Ngoại trừ hai lão già lạnh lùng ở ngoài không biết tên ra, thì hôm nay Thiên Yêu Niếp Thiên và Cừu Mãnh Chu Vân, Đỉnh Hạo quen biết đã lâu, ngay cả Cố Kiệm mập mạp cũng có chút quen thuộc.

Bởi vậy một vòng hành lễ này, Đinh Hạo cũng không có gì là không được tự nhiên.

“Sao tu vi của tiểu tử ngươi tăng nhanh như phi kiếm vậy, thế mà đã đạt đến xuất khiếu trung kỳ rồi, bây giờ mới ngắn ngủi hơn một năm, thật đúng là thế giới rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra, ta còn nhớ lần đầu tiên gặp ngươi, lúc đó ngay cả Nguyên Anh kỳ ngươi còn chưa tiến vào!

Thiên Yêu Niếp Thiên liếc Đỉnh Hạo một cái.

Sau đó sợ hãi kêu lên.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý!

Thiên Yêu Niếp Thiên đã sớm quen với biểu hiện thần kỳ của Đỉnh Hạo, cũng không cảm thấy lạ, ngay cả vợ chồng Cừu Mãnh Chu Vân, đối với chuyện kỳ dị của Đỉnh Hạo ít nhiều có chút hiểu biết, bởi vậy cũng chỉ hơi kinh ngạc, nhưng Cố Kiệm và hai lão già lạnh lùng thì là lần đầu tiên nghe Niếp Thiên nói đến việc này.

Bây giờ ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo, há hốc miệng.

Suýt nữa ngay cả cằm cũng muốn rơi xuống đất.

Dừng một chút, một lát sau.

Hai lão già kia dường như cũng nhận ra mình thất thố, ho nhẹ hai tiếng để che dấu biểu hiện thất thường của mình, vốn hai lao đang nhìn chăm chú đám người Huyết Ma Liệt Sơn, nhưng bây giờ lại chậm rãi chuyển sang người Đỉnh Hạo.

Mà sau khi nghe Thiên Yêu Niếp Thiên nói, Đinh Hạo lại ha hả cười nói: “Để nhiều cao thủ đến như vậy, các ngươi không sợ có người tìm đến núi Đoạn Hồn quấy rối sao?”

Đỉnh Hạo khéo léo chuyển chủ đề, nếu nói chỉ tiết thì hắn thật sự rất khó nói rõ.

Nghe Đinh Hạo hỏi, Thiên Yêu Niếp Thiên lạnh nhạt cười, nói: “Không sao, bởi vì thế lực của Thành Hoàng đã bị diệt, bây giờ núi Đoạn Hồn đã không còn tai họa ngầm, mấy môn phái vốn dựa vào Thành Hoàng cũng đã an tĩnh lại, không dám làm loạn nữa.

Mà ngoại trừ năm tông đạo ma khác ra, lại có môn phái nào dám đến núi Đoạn Hồn quấy rối, ha ha, hiện tại mấy môn phái cao thủ khác cũng đều xuất hiện đều tề tụ về đảo Tam Châu, bọn họ cũng không có nhiều thực lực dám đến Đoạn Hồn Sơn quấy rối, cho nên bọn ta mới điều động nhiều cao thủ như vậy!”

Thấy Thiên Yêu Niếp Thiên lên tiếng giải thích, đám người Đỉnh Hạo cũng lần lượt ngồi xuống, mà Phùng Tinh Nhiên vẫn khoác tay Đinh Hạo, một khắc cũng không chịu buông ra, còn thỉnh thoảng thừa dịp mọi người không chú ý, mà bóp vài cái, đến khi Đỉnh Hạo nhíu mày, mới cười đùa một tiếng rồi buông tay ra.

Sau khi Đinh Hạo ngồi xuống, Phùng Tinh Nhiên mới thấp giọng nói: “Các ngươi đã sớm đến đảo Tam Châu, vì sao bây giờ mới xuất hiện, mất tích suốt mấy tháng, mấy tháng nay các ngươi đã đi đâu vậy?”

Đỉnh Hạo cười, nói: “Việc này lát rồi nói sau, lần này các ngươi đến đây, chính là vì bảo vật cất giấu của Thái Huyền Đạo Tông, chẳng lẽ bảo vật này thật sự ở đâu đó ở trên đảo Tam Châu sao?” Phùng Tinh Nhiên gật đầu, nói: “Đúng là ở đảo Tam Châu này, chúng ta đã phái người theo dõi Lý Quảng Lâm, một khi gã có được thứ gì, chúng ta lập tức có thể biết được, xem tình huống không bao lâu nữa là có thể giải đáp được bí ẩn, nhưng đến lúc đó chắc chắn sẽ lại là một trận chém giết.

Ngoại trừ sáu môn phái lớn của đạo ma ra, thì các thế lực bản địa của đảo Tam Châu, và một số môn phái nhỏ nhận được tin tức, cũng dần dần tham dự vào cuộc tranh đấu bảo vật lần này.” Trong lúc Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên thì thầm với nhau, Thiên Yêu Niếp Thiên cười ha ha, nói với Độc Ma Vương Diệc Hàn: “Lão bất tử ngươi mặt mày rất rạng rỡ, sao giống như ngươi uống dược đại bổ vậy, có chuyện gì mà khiến ngươi vui vẻ như vậy?”

Độc Ma Vương Diệc Hàn cười, vì Ngô Tỉnh bị bắt, mấy ngày nay Độc Ma Vương Diệc Hàn không ít lần giày vò Nguyên Anh của Ngô Tinh, cũng vì như vậy, mà Độc Ma Vương Diệc Hàn vẫn luôn mỉm cười, hôm nay đối với xưng hô bất kính của Thiên Yêu Niếp Thiên, Độc Ma Vương Diệc Hàn không ngại.

Mà lúc này, Cố Kiệm mập mạp lại mở miệng giải thích: “Hoắc Đồng Tông bị diệt, Ngô Tinh chết, đây lại là thù hận của Vương lão, cũng khó trách hắn lại vui vẻ như vậy.

Nghe Cố Kiệm nói, Đinh Hạo biết Cố Kiệm nhất định đã nắm rõ hành sự gần đây của Vô Cực Ma Tông như lòng bàn tay.

Độc Ma Vương Diệc Hàn cười, cũng không phủ nhận, nói: “Không sai, Hoắc Đồng Tông bị diệt thật sự là một nỗi lòng của ta!”

“Thì ra là như thế, khó trách Lão Độc Ma ngươi giống như ăn được linh đan diệu dược gì đó!” Thiên Yêu Niếp Thiên nói.

Mà lúc này, Cố Kiệm mập mạp của Luyện Ngục Ma Tông ho khan một tiếng, mở miệng hỏi Đỉnh Hạo: “Ba ngày nay nếu các ngươi đã tiêu diệt hết các môn phái nhỏ liên minh để đối phó với các ngươi, vậy những mỏ quặng những môn phái này còn sót lại các ngươi định xử lý như thế nào?”

Chuang 575: Coke mặc cả 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo cười khổ, dừng một chút, Đinh Hạo nói: “Cố gắng khai thác!”

Cố Kiệm cười ha ha, nói: “Ta đã đoán được một chút, ngoại trừ năm mỏ quặng của Hoắc Đồng Tông và bốn môn phái nhỏ kia cũng có bảy mỏ lớn nhỏ với số lượng khác nhau, mà Vô Cực Ma Tông các ngươi tổng cộng mới có bao nhiêu người, thì khai thác thế nào đây?”

“Xem ra Cố lão biết rất rõ Vô Cực Ma Tông của ta? Vậy Cố lão nói xem ta nên làm gì bây giờ?” Đinh Hạo kinh ngạc cười, nói.

Cố Kiệm cười ngượng một tiếng, liếc mắt nhìn Phùng Tỉnh Nhiên bên cạnh Đinh Hạo một cái, nói: “Như vậy đi, Vô Cực Ma Tông các ngươi tự mình khai thác mỏ, Luyện Ngục Ma Tông bọn ta một chút cũng không đòi hồi, nếu như nhân thủ các ngươi không đủ, thì Luyện Ngục Ma Tông bọn ta có thể tìm người đến giúp các ngươi khai thác, khoáng sản thu được chúng ta chia năm năm, ngươi xem có được không?”

“Cố lão nói đùa, những khoáng sản này cũng là do Vô Cực Ma Tông bọn ta cố gắng hết sức mới có được, Luyện Ngục Ma Tông các ngươi chỉ cung cấp lao động khổ cực để khai quặng, mà muốn chiếm đi năm phần khoáng sản, vậy thì tuyệt đối không được.” Đỉnh Hạo nghiêm túc nói. “Tiểu ca nói như vậy là không đúng, Luyện Nguc Ma Tông bọn ta chẳng những cung cấp người khai quặng, còn phụ trách tiếp tục duy trì an toàn của những khoáng sản này, năm phần này có hơi nhiều.

Vậy chúng ta chỉ lấy bốn phần là được rồi, vậy có được không?” Sắc mặt của Cố Kiệm không thay đổi, vẫn cười nói.

Mà lúc này, sắc mặt của Đỉnh Hạo cổ quái.

Thì ra đúng lúc này, bàn tay nhỏ bé của Phùng Tỉnh Nhiên đã véo eo Đinh Hạo, nàng một khối thịt mềm, thấy Đỉnh Hạo chém giá với Cố Kiệm, nàng càng dùng lực véo mạnh hơn.

Mặc dù sắc mặt của Đinh Hạo cổ quái, nhưng lời nói trong miệng vẫn cắn chặt, lắc đầu, Đỉnh Hạo tiếp tục nói: “Vẫn không được, Luyện Ngục Ma Tông các ngươi có tài có quyền lực, những mỏ quặng này đối với các ngươi mà nói cũng chỉ là một khối thu nhập ngoài ý muốn mà thôi, nhưng đối với Vô Cực Ma Tông bọn ta thì khác.

Bọn ta mới đến miễn cưỡng mới tìm được chỗ lập tông, ngoài hai bàn tay ra thì bọn ta không có thứ gì khác, lần này bọn ta lấy được mỏ quặng khai thác, sau này bọn ta sẽ dựa vào nó để sinh tồn.

Bây giờ Vô Cực Ma Tông của bọn ta rất nghèo.

Minh hữu thân phương Luyện Ngục Ma Tông ngươi thế nào cũng phải khoan dung một phần!

Đỉnh Hạo hít sâu một hơi, âm thầm gồng lên, đau đớn bên hông lập tức giảm đi rất nhiều, nhưng biểu cảm của Đinh Hạo vẫn giả vờ rất đau khổ.

Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Cố Kiệm liếc Đinh Hạo một cái.

Trong lòng thầm nguyền rủa, tiểu tử ngươi lại có thể giả vờ, chuyện trước kia của Vô Cực Ma Tông các ngươi ta không rõ.

Nhưng sau khi các ngươi tới đảo Tam Châu, bao gồm cả Bích Nguyên Tông, cũng đã tiêu diệt năm môn phái, những môn phái này chẳng lẽ trong tông không có cái gì cả, bây giờ còn đám khóc nói nghèo.

Nghĩ thì nghĩ, hận thì hận, nhưng Cố Kiệm vẫn bất đắc dĩ gật đầu, nói: “Nếu đã như vậy thì Luyện Ngục Ma Tông của ta chiếm ba phần là được.

Không thể ít hơn được nữa!”

Đỉnh Hạo cười to một tiếng, nụ cười cuối cùng cũng khôi phục bình thường, nói: “Thành giao, Cố lão rộng lòng giúp đỡ, rất nhanh Luyện Ngục Ma Tông các ngươi sẽ có được bảo vật Thái Huyền, vậy thì cần gì phải để ý đến những chút tài vận này.

Ha hai

Lời này vừa nói ra, Cố Kiệm lắc đầu bật cười, nói: “Ngươi cho rằng “Thái Huyền Toàn Tàng’ dễ dàng có được sao? Các môn phái mạnh trên toàn bộ Tây đại lục đều có cùng một suy nghĩ giống nhau, chỉ cần Luyện Ngục Ma Tông ta đạt được một phần tư bảo vật Thái Huyền là đã cảm thấy mỹ mãn rồi!”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Lúc này, Đinh Hạo cảm giác Phùng Tỉnh Nhiên lại có điềm báo bóp mình, không khỏi đưa tay bắt lấy bàn tay ngọc của nàng từ phía sau, qua loa nói.

Mà Huyết Ma Liệt Sơn vẫn trầm mặc không nói, cũng lạnh lùng nói: “Năm môn phái Đạo Ma còn lại có thực lực như thế nào?” Huyết Ma Liệt Sơn vừa mở miệng, biểu cảm của Cố Kiệm cũng trở nên nghiêm túc, đối mặt với Huyết Ma Liệt Sơn, ngay cả Cố Kiệm vẫn luôn tươi cười cũng cảm thấy áp lực, nghiêm túc nói: “Người tới của năm tông khác có thực lực cũng rất cao siêu, không thua kém gì Luyện Ngục Ma Tông bọn ta!”

Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, nói: “Lòng tham của con người từ xưa đã lớn hơn hết thảy, xem ra trận huyết chiến lần này khó tránh khỏi, nhưng không biết cuối cùng ai có thể cười!”

Cuộc nói chuyện sau đó thoải mái hơn rất nhiều, đối với vấn đề chỉ tiết của mấy mỏ quặng, do đám người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn thương lượng, Đỉnh Hạo bị Phùng Tỉnh Nhiên kéo ra ngoài.

@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @

Chuang 576: co kè mặc cả 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Vừa ra khỏi phòng, cả người Phùng Tỉnh Nhiên đã dán chặt trên người Đỉnh Hạo, hỏi: “Mấy ngày trước ngươi di đâu, vì sao biến mất không rõ lý do lâu như vậy, hại Tỉnh Nhiên còn tưởng rằng ngươi gặp chuyện không may!”

Dừng một chút, Đinh Hạo nói một chút chuyện ở quỷ vực cho Phùng Tinh Nhiên, Phùng Tỉnh Nhiên nghe trợn mắt há mồm, chờ Đỉnh Hạo nói xong, mới kinh ngạc nói: “Tây đại lục này còn có một nơi kỳ lạ như vậy sao, ngươi nhất định phải dẫn ta đi xem một chút, ở núi Đoạn Hồn, ngươi đã đồng ý với bổn cô nương sẽ đi dạo với ta quanh đảo Tam Châu này.”

Thấy Phùng Tinh Nhiên hỏi lời này, Đỉnh Hạo gật đầu không nói, thầm nghĩ sớm biết ngươi tới sẽ không có chuyện gì tốt.

Thấy Đinh Hạo không nói chuyện, Phùng Tinh Nhiên suy nghĩ một chút, hồi: “Về chuyện Vô Cực Ma Tông các ngươi là người của ở Quỷ Vực, có muốn ta giữ bí mật cho ngươi không, không cho Cố trưởng lão bọn họ biết không?”

Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Không cần giữ bí mật với bọn họ, chuyện này cho dù nàng không nói, thì Cố Kiệm cũng sớm muộn gì cũng biết, nhưng trừ Luyện Ngục Ma Tông ra, thì tạm thời không nên để cho người khác biết là được.”

Nghe Đỉnh Hạo nói đến Cố Kiệm, Phùng Tỉnh Nhiên dường như mới nhớ tới vừa rồi Đinh Hạo mặc cả với Cố Kiệm.

Hung hăng đạp Đinh Hạo hai cước, Phùng Tỉnh Nhiên nói: “Mập mạp già thương Tỉnh Nhiên nhất, tiểu tử ngươi vậy mà lại mặc cả với hắn, còn chiếm lợi lớn như vậy, hận chết ngươi.”

Đỉnh Hạo cười ha ha, nói: “Đây là chuyện trọng đại, nữ nhân các nàng không cần nhúng tay vào, chuyện nên lo thì lo, chuyện không nên lo thì không cần lo.”

Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên cũng không phản bác, Phùng Tỉnh Nhiên nàng biết rõ Đinh Hạo là loại người gì, lòng dạ độc ác, to gan lớn mật, cho dù biết mình là con gái của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, cũng chưa bao giờ dám chọc Đinh Hạo không vui, người khác không biết Đinh Hạo, nhưng nàng biết Đinh Hạo bây giờ càng ngày càng không để bất cứ kẻ nào vào mắt.

Thực lực tăng vọt, Đinh Hạo càng ngày càng tự tin, cho dù chỉ dựa vào tốc độ của Toại Thiên Long Kiếm, Phùng Ngạo Thiên cũng không thể làm gì được Đỉnh Hạo, huống chỉ bên cạnh Đỉnh Hạo bây giờ cũng tụ tập một đám tuyệt đỉnh cao thủ, cho dù Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên muốn đối phó với Đinh Hạo, cũng phải suy nghĩ!

Thấy Phùng Tỉnh Nhiên không nói một lời, Đinh Hạo cảm thấy hơi kỳ quái, nhìn phùng Tinh Nhiên thấy ánh mắt suy tư của nàng, Đinh Hạo hỏi: “Đảo Tam Châu lớn như vậy, ta không biết chỗ nào thú vị, nàng nói xem muốn đi đâu?”

Phùng Tỉnh Nhiên cười hì hì, nói: ‘Cứ đến khu phố Bồng Khâu đi, Tỉnh Nhiên biết nơi đó bán các loại vật phẩm tu luyện.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Đỉnh Hạo trở nên cổ quái, trước đó không lâu, Đinh Hạo mới san bằng cửa hàng Hoắc Đồng Tông ở khu phố Bồng Khâu thành đất bằng, bây giờ Phùng Tỉnh Nhiên lại nhắc tới muốn đi dạo ở khu phố Bồng Khâu này.

Nhưng mình đã hứa với Phùng Tỉnh Nhiên, khi hắn đến đảo Tam Châu sẽ đi dạo với nàng, bây giờ đương nhiên cũng không thể lỡ lời, Đinh Hạo đành gật đầu nói: “Vậy được rồi!”

Thấy Đinh Hạo gật đầu đồng ý, Phùng Tỉnh Nhiên rất phấn khích, đang muốn kéo Đinh Hạo đi, Đinh Hạo lại lắc đầu, dừng lại, tiện tay gọi tới một đệ tử của Vô Cực Ma Tông, Đinh Hạo dặn dò một tiếng, mới rời đi với Phùng Tỉnh Nhiên.

Phùng Tỉnh Nhiên cười hi hì, nói: “Bây giờ tiểu tử ngươi lăn lộn ở Vô Cực Ma Tông rất thuận buồm xuôi gió, xem ra vị trí tông chủ còn trống của Vô Cực Ma Tông là dành cho ngươi phải không? Đỉnh Hạo cười ha ha, tránh đề tài này, nói: “Không ngờ nàng cũng tiến vào xuất khiếu trung kỳ, xem ra nếu sau này đối đầu với Bạch Thanh Tâm.

Cho dù không mượn Dự Tuyệt Sát ma trận, cũng có thể dốc sức! “Quên đi, cho dù hiện tại đối đầu với nàng, ta vẫn sẽ thua.

Bởi vì ta mặc dù đã đạt đến Xuất Khiếu trung kỳ, nhưng sau trận chiến với ngươi, mặc dù Bạch Thanh Tâm cũng bị thương không rõ, nhưng không biết vì sao cảnh giới lại tăng lên, bây giờ đã đạt đến xuất khiếu hậu kỳ, hơn nữa ta nghe nói còn chiếm được một pháp khí thượng phẩm Thanh Vân Tông bọn họ ban tặng!” Phùng Tỉnh Nhiên cười khổ nói.

“Ồ, có chuyện này vậy sao!” Đinh Hạo thấp giọng nói, dừng một chút, Đỉnh Hạo lại nói: “Xem ra là ta xem thường nàng, nhưng không bao lâu nữa.

Chúng ta có thể gặp lại nàng, đến lúc đó xem thực lực của nàng rốt cuộc đã tiến bộ đến mức nào!”

Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên cũng gật đầu đồng ý.

Sau đó liếc nhìn Đỉnh Hạo một cái nói: “Mặc dù tu vi của Bạch Thanh Tâm cao hơn một bậc, nhưng tiểu tử ngươi từ Nguyên Anh hậu kỳ đạt đến xuất khiếu trung kỳ, đã tiến bộ hơn rất nhiều so với nàng.

Vốn nàng không phải là đối thủ của ngươi.

Lần sau gặp nàng, có lẽ vẫn sẽ bại dưới tay ngươi.”


Chương 577: Huyền Thiên chân nhân 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đinh Hạo cười ha ha, không khiêm tốn chút nào.

Nói: “Không sai, từ nay về sau, chỉ cần Đinh Hạo ta không chết, trong giới Tu Chân của Tây đại lục, trong đệ tử đời thứ ba sẽ không có ai là đối thủ của ta, Bạch Thanh Tâm cũng không ngoại lệ.”

Thấy Đinh Hạo nói ra những lời ngông cuồng với khí phách kinh người, Phùng Tinh Nhiên cũng không cảm thấy ngạc nhiên, lời Đỉnh Hạo nói không sai.

Hiện tại giới Tu Chân của Tây đại lục, trong ba đời đệ tử Đỉnh Hạo chắc chắn là người mạnh nhất, hơn nữa với tốc độ tiến bộ biến thái của Đinh Hạo, có lẽ thế hệ sau khó có thể đuổi kịp, bởi vậy Đinh Hạo nói ra lời này, Phùng Tỉnh Nhiên cũng không cảm thấy hắn mạnh miệng.

Cứ như vậy, Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên hai người nói nói cười cười, không bao lâu đã đi tới khu phố Bồng Khâu ở trung tâm đảo Bồng Khâu.

Sau khi đi tới bầu trời khu phố Bồng Khâu, Đinh Hạo cùng Phùng Tỉnh Nhiên hai người trao đổi ánh mắt rồi từ từ đáp xuống.

Nhìn người đến người đi ở khu phố Bồng Khâu, Phùng Tỉnh Nhiên cảm thấy hưng phấn, lôi kéo Đỉnh Hạo vào trong đó.

Đỉnh Hạo bị Phùng Tỉnh Nhiên kéo đi cực kỳ bất đắc dĩ, cười khổ theo Phùng Tinh Nhiên đi vào khu phố Bồng Khâu, sau khi đi tới khu phố Bồng Khâu, Phùng Tinh Nhiên vốn đã hoạt bát gian xảo đã phát huy het bản tính của mình, nàng kéo Đỉnh Hạo đi càn quét mỗi một cửa hàng ở khu phố Bồng Khâu, chỉ cần là vật phẩm nàng nhìn trúng, thì nàng sẽ mua không chút do dự, ngay cả giá cũng không thèm liếc mắt một cái, toàn bộ tiền đều giao cho Đỉnh Hạo phụ trách.

Cũng may vật phẩm Phùng Tinh Nhiên nhìn trúng cũng không phải thứ quý giá gì, mà bây giờ Đinh Hạo cũng có giàu có hảo sảng, lại vừa mới kiếm được mấy mỏ quặng, trong thời gian ngắn, Đỉnh Hạo không cần vì tỉnh thạch mà lo lắng, cũng vì vậy, mà Đỉnh Hạo cũng chỉ liếc mắt nhìn giá tiền, sau đó lấy tỉnh thạch trong nhẫn trữ vật trong tay ra, chỉ lo trả tiền.

Một lúc sau, Phùng Tỉnh Nhiên đã mang theo Đỉnh Hạo đi dạo năm sáu cửa hàng, mà trong nhẫn trữ vật của hắn chỉ trong chốc lát đã cất đầy mấy vật phẩm nhỏ của Phùng Tỉnh Nhiên.

Thấy Phùng Tinh Nhiên rất vui vẻ phấn chấn, không biết mệt tiếp tục đi về phía cửa hàng tiếp theo, ngay lúc bước vào cửa hàng tiếp theo, Đinh Hạo thoáng nhìn thấy một thân bạch y Thạch Ngọc Sương vừa đi ra từ cửa hàng bên cạnh, bên cạnh là hai đệ tử Nguyên Ma Cung anh tuấn tiêu sái.

Mà Thạch Ngọc Sương hiển nhiên cũng phát hiện ra Đỉnh Hạo, vẻ mặt lạnh lùng, còn chưa kịp mở miệng, Đinh Hạo đã khinh thường hừ lạnh một tiếng, không nhìn về phía Thạch Ngọc Sương nữa mà đi vào cửa hàng với Phùng Tỉnh Nhiên.

Vừa mới tiến vào cửa hàng này, Đinh Hạo đã thấy Phùng Tinh Nhiên đã càn quét lần nữa, ngay trong thời gian Đinh Hạo vừa mới dừng lại ở cửa, trong tay Phùng Tinh Nhiên đã có thêm ba vật phẩm, trong đó có hai cái chén trong suốt, một vật trang sức trên tóc.

Sau khi thấy Đinh Hạo, Phùng Tinh Nhiên quát một tiếng: “Sao lại Iui lại như vậy, vừa rồi ngươi làm gì vậy, mau trả tiền đi.”

Đỉnh Hạo gật đầu, lấy ra ba ngàn tinh thạch đưa cho chủ nhiệm cửa hàng này, Phùng Tinh Nhiên thấy Đinh Hạo trả tiền, cười hì hì, lại lôi kéo Đinh Hạo muốn đi.

Đỉnh Hạo bị Phùng Tinh Nhiên kéo đến trước cửa, đang định rời đi, phát hiện trong góc dường như có một vật phẩm kỳ lạ, hắn dừng lại, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Chờ một chút!”

Sau đó, hắn đi tới góc kia, nhìn kỹ một tảng đá đen như than củi, nói: “Tảng đá này bán như thế nào?”

“Một ngàn thượng phẩm tỉnh.” Đồng tử trong cửa hàng nói.

“Lấy nó đi!”, “Chờ đã, hòn đá này bản cô nương cũng nhìn trúng! Ta trả hai ngàn thượng phẩm tỉnh thạch!”

Lúc này, giọng của Thạch Ngọc Sương đột nhiên truyền đến, theo giọng nói vừa dứt, Thạch Ngọc Sương cùng với hai đệ tử đời thứ ba của Nguyên Ma Tông đi vào trong cửa hàng Vừa rồi Đỉnh Hạo đã cẩn thận xem qua tảng đá này, hắn nhận ra tảng đá này chính là Địa Viêm Huyền Thiết, thật ra Địa Viêm Huyền Thiết cũng không tính là vật phẩm trân quý cỡ nào, chỉ đúng lúc Đinh Hạo cần nó mà thôi, vốn Đỉnh Hạo còn đang cảm khái vận khí của mình không tệ, thì lại nghe được giọng của Thạch Ngọc Sương, lập tức cảm thấy hỏng bét.

Quả nhiên, đồng tử trong cửa hàng vốn đang định bán cho Đỉnh Hạo, vừa thấy có người ra giá cao hơn, mắt lập tức chuyển hướng, khoát tay với Đinh Hạo, nói: “Ngươi cũng thấy rồi đấy, vị cô nương này ra giá cao hơn, ta chỉ bán cho nàng!”

Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo còn chưa mở miệng, Phùng Tinh Nhiên đã lạnh lùng nói: “Ta trả ba ngàn tỉnh thạch!”

Dứt lời Phùng Tinh Nhiên oán hận liếc Thạch Ngọc Sương một cái, mở miệng nói: “Nữ nhân chết tiệt này xen vào làm gì, sao chuyện gì ngươi cũng xen vào vậy?”

@®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@


Chương 578: Huyền Thiên chân nhân 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

“Ta mặc kệ ngươi, để ta nói cho cô biết, lần này khối đá này bổn cô nương nhất định phải lấy được!” Thạch Ngọc Sương hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói.

Đột nhiên Thạch Ngọc Sương bước vào trong cửa hàng cùng hai đệ tử Nguyên Ma Cung, vừa thấy Thạch Ngọc Sương quen biết với đám người Đinh Hạo, hơn nữa xem ra còn rất có địch ý, hai người này cũng nhìn hai người Đinh Hạo cùng Phùng Tĩnh Nhiên với ánh mắt không có ý tốt.

Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn hai người một cái, phát hiện hai người này đều là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, nhìn y phục và đai lưng của bọn họ, xem ra là người có địa vị cao trong Nguyên Ma Cung, không giống hai người của Nguyên Ma Cung lần trước gặp.

Nhưng sau khi Đinh Hạo phát hiện bọn họ chỉ có thực lực Nguyên Anh kỳ, Đinh Hạo lập tức không đặt hai người này ở trong lòng nữa, loại thực lực này đối với Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên mà nói, không có bất kỳ uy hiếp nào, bởi vì Định Hạo không chú ý đến nữa, đến ngay ánh mắt không tốt của hai người bọn họ cũng không thèm để ý.

Mà Phùng Tỉnh Nhiên nghe được lời của Thạch Ngọc Sương sau đó.

Lạnh mặt, mở miệng nói: “Vậy thì xem ngươi có bản lĩnh này hay không!” Thạch Ngọc Sương nghe xong lời này, cười lạnh, còn chưa kịp mở miệng.

Một nam tử bên cạnh dáng người thon dài của Nguyên Ma Cung cười nhạt một tiếng, mở miệng nói: “Khối Viêm Huyền Thiết này quý cũng ở cái số, chỉ cần Thạch tiểu thư nhìn trúng, ta sẽ mua nó cho cô, chút tiền này ta vẫn có thể trả.”

Mắt thấy có người ra ve nịnh bợ, Thạch Ngọc Sương cũng vui vẻ thuận theo, nhưng sắc mặt vẫn lạnh như băng, nói: “Vậy thì đa tạ Diêu Ba sư huynh!”

Đệ tử Nguyên Ma Cung tên Thắng Diêu Ba cười một tiếng, nói: “Thạch tiểu thư không cần khách sáo!”

Nhìn Diêu Ba nịnh bợ, Phùng Tỉnh Nhiên cười hì hì.

Nói: “Thì ra là người ngưỡng mộ nha đầu lạnh lùng này, hì hì, chỉ sợ ngươi không trả được cái giá này!”

Phùng Tinh Nhiên kiêu ngạo nói: “Ta trả năm ngàn tỉnh thạch thượng phẩm!”

Diêu Ba lắc đầu cười, phong độ nhìn Thạch Ngọc Sương một cái, nói: “Sáu ngàn tỉnh thạch thượng phẩm!”

“Một vạn tỉnh thạch thượng phẩm!” Phùng Tỉnh Nhiên lại mở miệng nói.

Lời này vừa nói ra, đồng tử trông cửa hàng kinh ngạc đã không khép được miệng, nhìn bên này.

Nhìn bên kia, cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

“Một vạn một ngàn tỉnh thạch thượng phẩm!” Chần chờ một chút, Diêu Ba vẫn nói.

“Hai vạn!” Phùng Tỉnh Nhiên lại nói.

Trán Diêu Ba đã hơi đổ mồ hôi lạnh.

Nhìn Phùng Tỉnh Nhiên vô cùng đắc ý, Diêu Ba cắn răng, lại nói: “Hai vạn năm!”

“Huynh điên rồi!” Một đệ tử Nguyên Ma Cung khác bên cạnh kinh ngạc mở miệng nói.

“Ngươi để yên!” Diêu Ba tức giận nói.

Phùng Tỉnh Nhiên cũng không thèm nhìn Diêu Ba, cười hì hì với Đỉnh Hạo, lại nói: “Ba vạn tỉnh thạch thượng phẩm.”

Lời này vừa dứt, qua một lúc lâu, cũng không thấy Diêu Ba trả lời, Phùng Tinh Nhiên quay đầu lại nhìn, phát hiện Diêu Ba câu nệ nhích nhích cơ thể.

Xấu hổ cười với Thạch Ngọc Sương bên cạnh, nói: “Thật ngại quá, Thạch tiểu thư, trên người ta không mang theo nhiều tỉnh thạch như vậy!”

Nghe Diêu Ba nói vậy, Đỉnh Hạo nhịn không được cười nhạo một tiếng, giọng nói tuy nhỏ, nhưng mấy người đều có thể nghe rõ ràng.

Diêu Ba đang cảm thấy vô cùng xấu hổ, vừa nghe được tiếng cười nhạo của Đinh Hạo lại càng thẹn quá hóa giận, liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, không khỏi giận dữ mở miệng nói: “Ngươi thì tính là cái gì, một mình không mua nổi đồ, còn để nữ nhân giúp ngươi trả tiền, ta chưa từng thấy loại nam nhân nào như vậy!”

Lời này vừa nói ra, Đỉnh Hạo càng cảm thấy buồn cười, ha ha cười một tiếng, Đỉnh Hạo châm chọc nói: “Mỹ nữ người ta vui vẻ, ngươi quản được sao, nào giống như một số người, không có gì mà ra vẻ nịnh bợ, đáng thương còn không có thực lực nịnh nọt, thật sự là nực cười!”

Đỉnh Hạo nói xong lời này, Diêu Ba tức giận đến mức cả người run rẩy, hung hăng liếc đỉnh Hạo một cái, nói: “Tiểu tử ngươi thì là loại người gì, nhìn mặt ngươi rất lạ, có phải ngươi vừa mới tới đảo Bồng Khâu của bọn ta không, ha ha, thật không hiểu sao lại có người thích loại tiểu bạch kiểm này!”

Bởi vì hắn ta nói chuyện với Đỉnh Hạo như vậy, chuyện xấu hổ không có đủ tỉnh thạch đã nhạt đi rất nhiều.

Đồng tử trong cửa hàng bây giờ đã phát hiện ra chỗ không tầm thường ở hai bên này, một đệ tử đời thứ ba tùy tiện mở miệng là có thể xuất ra giá cao, toàn bộ đảo Bồng Khâu cũng chỉ có mấy người, sau khi nghe một lúc lâu, cuối cùng cậu bé cũng biết Diêu Ba có thân phận gì, mà ngay cả nữ tử Diêu Ba đang muốn nịnh bợ, xem ra càng vô cùng khó lường.

Hai người bên kia vừa nhìn cũng không phải hạng người dễ dãi, lúc nói đến ba vạn tỉnh thạch thượng phẩm, ngay cả lông mày cũng không nhíu lại, rõ ràng là không đặt những tỉnh thạch này trong lòng, biết rõ thân phận của Diêu Ba, còn dám kiêu ngạo như thế, chỉ dựa vào điều này thôi, cũng có thể suy đoán lai lịch của hai người cũng không tầm thường.


Chương 579: Huyền Thiên chân nhân 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đồng tử vốn đang định tìm người thích hợp, bây giờ trên trán cũng toát mồ hôi lạnh, làm không tốt, nếu đắc tội một bên, có khả năng mình sẽ rước lấy kẻ thù cho cửa hàng, nhưng bây giờ cậu bé nhìn xung quanh, rõ ràng đã nghe được Phùng Tỉnh Nhiên vừa mới hô ra giá ba vạn tỉnh thạch thượng phẩm, nhưng cũng không dám xác định.

Thừa dịp đám người Đinh Hạo trong lúc cãi vã không chú ý, cậu bé nháy mắt với một đồng tử khác đang quan sát, đồng tử kia nhận được tín hiệu của hắn ta, cậu bé đó lập tức biến mất, không biết đã đi đâu.

Mà lúc này, Phùng Tỉnh Nhiên nhíu mày, nhìn xung quanh, sau khi nhìn thấy đồng tử trên trán đổ mồ hôi kia, Phùng Tỉnh Nhiên thản nhiên cười, nói: “Bây giờ tảng đá này có thể về tay ta rồi đúng không, đối phương cũng không ra giá nổi!”

Dứt lời Phùng Tỉnh Nhiên khinh thường nhìn Thạch Ngọc Sương một cái.

Đồng tử sợ hãi nhìn người hai bên, thế nhưng hồi lâu cũng không dám trả lời.

Mà lúc này, Thạch Ngọc Sương nói: “Ai nói chúng ta không ra giá, tảng đá này bổn cô nương nhất định phải có.” Thạch Ngọc Sương khoát tay áo, mở miệng nói với Dieu Ba đanh định trả lời: “Diêu sư huynh xin yên tâm, Thạch Ngọc Sương tự mình có tiền.”

Thấy Thạch Ngọc Sương nói ra lời này, Diêu Ba cười khổ một tiếng, không nhiều lời nữa, nhưng ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên nhiều hơn một chút căm ghét.

Thạch Ngọc Sương nói xong lời này, sau đó liếc mắt nhìn Phùng Tỉnh Nhiên một cái, nói tiếp: “Bốn vạn tỉnh thạch thượng phẩm!” Lời này vừa dứt, Phùng Tỉnh Nhiên đang định trả lời, thì không biết một lão già khuôn mặt gầy gò từ đâu đi tới, trên mặt người này đầy nếp nhăn, phía sau là một đồng tử khác vừa mới rời đi, đột nhiên xen vào nói:” Chờ một chút.”

Nhìn khuôn mặt nếp nhăn khá sâu của ông ta, Đinh Hạo cũng thầm nhíu mày, theo lý thuyết chỉ cần là người tu chân, tu luyện đạt đến cảnh giới cao, thì tuổi thọ sẽ càng ngày càng dài, trên mặt sẽ không có nhiều nếp nhăn như vậy, nếu người này không chú ý nhiều đến dung mạo của mình, nhưng y phục của ông ta vẫn rất chỉnh tề gọn gàng sạch sẽ, như vậy, cũng chỉ có một khả năng khác, đó chính là tu luyện công pháp đặc thù.

Sau khi nhận thấy điểm này, Đinh Hạo bắt đầu nhớ lại tên cửa hàng mà hắn nhìn thấy trước khi bước vào.

Cửa hàng Đại Dương, Đinh Hạo nhớ tên của cửa hàng này, bình thường cửa hàng ở khu phố Bồng Khâu đều do các môn phái trấn giữ, nhưng Đinh Hạo lại chưa từng nghe qua môn phái nào trên là Đại Dương trên đảo Bồng Khâu, hơn nữa chỉ nhìn cái tên này hẳn là cũng không giống như vậy.

Nhưng nếu không phải môn phái trên đảo Bồng Khâu mà có thể chiếm một cửa hàng ở khu phố Bồng Khâu này, vậy chủ cửa cửa hàng này nhất định không phải hạng người bình thường.

Nghĩ đến đây, Đinh Hạo cũng không nói lời nào, chỉ nghiền ngẫm mà nhìn lão già này, không xem thì không sao, vừa xem lập tức phát hiện càng nhìn lão già này, thì càng không thể nhìn thấu.

Một lúc sao hắn cảm thấy lão già này cao không thể với, nhưng sau khi nhìn kỹ lại, thì phát hiện ông ta rất bình thản không có gì lạ, cảm giác điều này vô cùng kỳ lạ.

Khiến Đinh Hạo có chút lo lắng.

Nhưng cũng chính vì thế, mà Đinh Hạo đưa ra một kết luận kinh người, người này là cao thủ cùng cấp với Huyết Ma Liệt Sơn.

Trong mười đại cao thủ của Tây đại lục , ngoại trừ mấy người đã gặp qua, chỉ còn lại hai người Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ và Diễm Ma Mộ Dung Thiến là Đinh Hạo chưa từng thấy qua.

Diễm Ma Mộ Dung Thiến là nữ nhân có thể loại, vậy nếu như phán đoán của mình không sai, lão già này có lẽ chính là Huyền Thiên Chân Nhân thần bí nhất trong mười cao thủ hàng đầu Lãnh Tồn Vũ, mặc dù người này rất có danh tiếng trong giới tu chân, nhưng rốt cuộc làm thế nào để có danh tiếng thì không có nhiều người biết sự thật lắm.

Mà Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ không hòa thuận với những người khác, cho nên không ai biết thăng pháp và tu vi của ông ta cao đến mức nào.

Nhưng dù sao trong mười cao thủ hàng đâu cũng có tên của ông ta.

Trong lúc Đỉnh Hạo vẫn đang âm thầm suy nghĩ, thì lão già khuôn mặt đầy nếp nhăn nói: “Khối Địa Viêm Huyền Thiết này cũng không phải vật phẩm quý giá, vì sao các ngươi lại trả giá cao như vậy, vừa rồi đệ tử phía dưới có rất nhiều cái không phải phép, trước tiên để ta tạ lỗi với các vị.

Thế này, nếu hai bên các ngươi có thể nói ra công dụng của Địa Viêm Huyền Thiết, khối Địa Viêm Huyền Thiết này ta sẽ bán với giá năm trăm tỉnh thạch thượng phẩm!”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau.

Mà đồng tử vốn ở đây, vừa thấy lão già này xuất hiện, nói: “Sư phụ, vừa rồi bọn họ còn trả đến bốn vạn tỉnh thạch!”

“Câm miệng!” Lão già khẽ quát một tiếng, đồng tử cuống quít ngậm miệng lại, xem ra rất sợ lão già này.


Chương 580: Lãng tử Tưởng Lãng 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Bây giờ tất cả mọi người đều nhìn ra, lão già này mới là chủ nhân của cửa hàng này, không khỏi càng thêm cẩn thận quan sát lão già này.

Một lát sau, mấy người đang quan sát đều nhíu mày, tTrong mắt có chút nghi hoặc.

Mà Phùng Tỉnh Nhiên cũng thấp giọng nói với Đỉnh Hạo: “Lão giả này hơi kỳ lạ, nhưng ta lại không biết kỳ lạ chỗ nào!”

Đỉnh Hạo gật đầu, đương nhiên hắn biết cảm giác này, nhưng Phùng Tinh Nhiên lại không có loại trực giác kinh người của mình mà thôi, mặc dù nàng có cảm giác kỳ lạ với lão già này, nhưng chỉ là không thể giải thích được.

Đừng nói là nàng, ngay cả Đinh Hạo cũng không nói nên lời.

Nhưng ít ra vừa rồi đã đoán ra lão già này có khả năng là Huyền Thiên Chân Nhân bí ẩn nhất trong mười đại cao thủ – Lãnh Tồn Vũ, hiện tại không đợi Phùng Tỉnh Nhiên nói thêm gì nữa, Đinh Hạo đã dẫn đầu nói: “Cách này của lão nhân gia không tệ, ta hoàn toàn đồng ý.

Không biết đại danh của lão nhân gia là gì?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều nhìn lão già này, không biết vì sao, mặc dù lão già này không cố ý làm gì, nhưng mọi người luôn không tự chủ được muốn đặt ánh mắt ở trên người ông ta. “Ta họ Hàn, tên thì đã sớm quên rồi!” Lão già này mở miệng nhàn nhạt nói.

Đỉnh Hạo gật đầu, cười ha ha: “Ta còn tưởng rằng ngươi họ Lãnh, thì ra là họ Hàn!”

Đỉnh Hạo nói xong lời này, lão già này nhìn Đỉnh Hạo thật sâu, lạnh nhạt cười nói: “Tiểu ca ngươi thật biết nói đùa.”

Nhưng Đinh Hạo lập tức biết mình không đoán sai, lão già này chính là Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, không nói đến trực giác kinh người của Đinh Hạo, thật ra vừa rồi lão già này cũng không cố ý che dấu biểu cảm của mình, cũng chính vì vậy, Đỉnh Hạo mới xác định phán đoán của mình.

Nếu đã biết thân phận của lão già này, Đinh Hạo đương nhiên sẽ không nói lung tung, gật đầu với Phùng Tinh Nhiên, Đỉnh Hạo gật đầu với Thạch Ngọc Sương, nói: “Để ngươi nói cách dùng của Địa Viêm Huyền Thiết này trước, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi chỗ, tuyệt đối không ở lại!”

Thấy Đinh Hạo nói ra lời này, ánh mắt mọi người nhìn lão già kia đổi hướng nhìn về phía Thạch Ngọc Sương.

Bị mọi người nhìn như vậy, Thạch Ngọc Sương lạnh lùng cười, một lát sau mới miễn cưỡng mở miệng nói: “Địa Viêm Huyền Thiết này dùng để luyện chế kiếm!” Không nhìn nàng nữa, lão tổ này nhìn về phía Đỉnh Hạo, chậm dãi mở miệng nói: “Ngươi nói?”

Đỉnh Hạo cười nói: “Viêm Huyền Thiết này chỉ là một loại phụ liệu, mặc dù nó gọi là Địa Viêm Huyền Thiết, nhưng dưới nhiệt độ cao có thể nấu chảy, sau đó trộn lẫn với các loại tủy xương dị thú có thể luyện thành vật liệu khác, tùy thuộc vào chủng loại dị thú, mà có thể luyện chế ra vật phẩm không giống nhau!”

Lão già gật đầu, ông ta nhìn nó nói: “Khối Địa Viêm Huyền Thiết này là của ngươi, lấy năm trăm tỉnh thạch thượng phẩm đến, Viêm Huyền Thiết này ngươi mang đi.”

Nói xong lời này, lão già này cũng nhìn Đỉnh Hạo một cái thật sâu rồi nói: “Ta thích yên tĩnh, nên không tiếp các vị nữa!”

Sau đó Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ tự mình đi vào trong phòng.

Thấy ông ta tự trở về phòng, mặc kệ Đinh Hạo biết thân phận của ông ta, hay là những người khác không biết, tất cả đều nhất trí không nói ra lời gây khó dễ nào để giữ ông ta ở lại, ngay cả Thạch Ngọc Sương kia cũng có biểu cảm kỳ lạ.

Thấy thứ nên đến tay kia đã đến tay, Đinh Hạo kéo Phùng Tỉnh Nhiên đi ra ngoài, không để ý tới Thạch Ngọc Sương và hai gã đệ tử Nguyên Ma cung.

Rời khỏi cửa hàng này, Phùng Tinh Nhiên đảo mắt, cười hi hì, nói: “Vừa rồi gặp phải nha đầu Thạch Ngọc Sương đó thật sự là mất hứng, đi, chúng ta tiếp tục đi dạo.”

Nghe Phùng Tỉnh Nhiên nói như vậy, Đinh Hạo cười khổ gật đầu, bị Phùng Tỉnh Nhiên lôi kéo tiếp tục đi về phía trước, mà lúc này, Thạch Ngọc Sương cùng hai đệ tử Nguyên Ma Đệ cũng vừa rời khỏi cửa hàng của Huyền Thiên Chân Nhân, nhìn về hướng Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên vừa đi, cũng lạnh lùng đi theo.

Đi không bao lâu, thì sắc mặt của Phùng Tỉnh Nhiên thay đổi.

Đỉnh Hạo vẫn luôn nghĩ về chuyện của Huyền Thiên Chân Nhân, không tự chủ được bị Phùng Tinh Nhiên kéo đi.

Nhìn theo ánh mắt của Phùng Tỉnh Nhiên thì phát hiện Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông và Xích Thành Tông Ninh Ba Hư cũng vừa đi ra từ một cửa hàng, hai người này nữ tao nhã thoát tục, nam anh tuấn tiêu sái, nhìn từ xa tương đối xứng đôi.

Nhưng Bạch Thanh Tâm đối với mọi người luôn là một biểu cảm lạnh nhạt, tức là khi nàng cùng ngươi nói chuyện luôn khiến cho ngươi có cảm giác nữ nhân này luôn từ chối người khác và xa cách ngàn dặm, hầu hết nam tử bình thường khi đứng trước mặt nàng đều có cảm giác tự tỉ.

Cũng chỉ có Ninh Ba Hư khi ở cùng nàng mới có thể duy trì sự bình tĩnh.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box