[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 57 : Kéo ngươi xuống nước 1 (c561-c570)
❮ sautiếp ❯Chương 561: Kéo ngươi xuống nước 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, nói: “Như vậy cũng tốt, nhưng không biết tông chủ Huyền Đức Tông có thật sự hạ quyết tâm hay không, nếu như tông chủ của hai tông Xích Thủy Tông và Hoắc Đồng Tông đều bỏ mình ở Huyền Đức Tông thì Huyền Đức Tông phải gánh chịu áp lực không nhỏ, không phải ngươi đang kéo bọn họ xuống nước sao, chỉ cần bọn họ làm việc này, về sau muốn thoát thân từ trong vòng xoáy cũng không có khả năng.”
Đỉnh Hạo ha ha cười to một tiếng, nói: “Vốn chính là như thế, nếu đã kết thành liên minh với chúng ta, vậy thì nên bày tỏ lòng thành, nếu không nói mà không có bằng chứng thì cũng vô dụng!”
Đúng lúc này Huyết Ma Liệt Sơn tỏ ra nghỉ ngờ, nói: “Có người đang đến gần, nhưng không phải đám người Huyền Đức Tông.” Sắc mặt Đinh Hạo thay đổi, lạnh giọng nói: “Chẳng lẽ Huyền Đức Tông dám giở trò quỷ sao?”
Huyết Ma Liệt Sơn lắc đầu, nói: “Không phải, người tới có tu vi rất thấp, giở trò quỷ cũng không nên phái loại này tới đây.”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói như vậy, Đinh Hạo mới thở phào nhẹ nhõm.
Một lát sau, ngay cả Đinh Hạo cũng nghe được tiếng bước chân của người tới.
“Sư muội, sư muội, chờ ta một chút, lần trước muội trở về từ Lăng Vân Đạo Tông liền như vậy, có cần phải như vậy không, chờ ta lần sau gặp phải tên tiểu tử Vô Cực Ma Tông kia ta sẽ giúp muội cho hắn một bài học, cũng không biết Chu trưởng lão xảy ra chuyện gì, không phải hắn chỉ là một Ma Môn môn phái nhỏ thôi sao, làm gì mà phải đề cao hắn như vậy.” Bên tai truyền đến một tiếng la hét. “Lúc mới ở Lăng Vân Đạo Tông, sao một câu huynh cũng không nói, huynh dạy hắn một bài học? Huynh chỉ đạt tu vi Nguyên Anh hậu kỳ thì dạy dỗ hắn như thế nào, lấy cái gì mà dạy bảo hắn, nếu trông cậy vào huynh giúp ta ra mặt, không biết ta phải đợi đến bao giờ.” Một giọng nữ trong trẻo kiêu ngạo tiếp lời.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Đỉnh Hạo trở nên kỳ quái, Đỉnh Hạo nhận ra giọng nói này, đây chính giọng của nữ tử kiêu ngạo Phan Nghiên Vũ người lần trước ở Lăng Vân Đạo Tông, bị trưởng lão Chu Minh Đức ép phải xin lỗi hắn.
Mà lúc này, Lục Bào Lão Tổ cười hì hì, thấp giọng nói: “Xem ra tiểu tử ngươi không được nữ nhân yêu thích, chỉ mới gặp mặt một lần thôi, mà nữ oa người ta đã ghi hận ngươi đến tận bây giờ, còn mỗi thời mỗi khắc đều muốn trả thù ngươi!”
Đỉnh Hạo khinh bỉ cười, thấp giọng nói: “Chỉ bằng bọn họ, là ta cho hai người bọn họ cơ hội để trả thù, bọn họ có thể làm gì được ta?” “Sự muội, đừng tức giận, sở dĩ Đỉnh Hạo có thể diễu võ dương oai, không phải là vì có hai người Huyết Ma và Độc Ma chống đỡ sao, chỉ cần hai người này không ở bên cạnh hắn, ta có nắm chắc cho hắn chịu thiệt thòi lớn, chờ lần sau nhìn thấy tiểu tử này, ta nhất định sẽ giúp muội trút giận.” Lúc này, giọng của Tôn Thành Dũng truyền tới.
“Được rồi được rồi, huynh cũng chỉ biết nói thôi, chờ đến lúc hắn thật sự đứng trước mặt huynh, huynh sẽ không làm được như vậy, chỉ nói ở trước mặt ta thì có ích lợi gì.” Phan Nghiên Vũ không kiên nhẫn nói.
Hai người này nói xong thì đi về phía gian phòng này, thấy hai người càng ngày càng gần, sắc mặt Độc Ma Vương khẽ động nói: “Chúng ta có nên tạm thời tránh một chút không, nếu để hai người này nhìn thấy chúng ta ở đây, nếu ầm ï lên, vậy sẽ không tốt cho Huyền Đức Tông và Vô Cực Ma tông chúng ta.
Hơn nữa bây giờ Xích Thủy Tông và Hoắc Đồng Tông còn đang ở đây!” Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Vậy để ta bố trí một trận ảo ảnh, cũng tránh phiền toái.”
Nói đến đây, Đinh Hạo nhanh chóng xoay một vòng.
Sau đó để đám người Huyết Ma Liệt Sơn đi theo mình đến một góc ngồi xuống, hờ hững nhìn hai đệ tử Huyền Đức Tông không biết trời cao đất dày.
Sau khi hai người đến đây, thì bắt đầu bắt tay vào quét dọn vệ sinh trong phòng, động tác trong tay Phan Nghiên Vũ không ngừng, trong miệng cũng lẩm bẩm, nói: “Lần trước ta lại chưa nói gì sai, Chu trưởng lão bảo ta đứng trước mặt xin lỗi không nói, ai mà biết về tông môn còn phải phụ trách quét dọn vệ sinh nơi này.
Mà sư phụ ta cũng không hiểu sao lại mắng ta một trận, bình thường lão nhân gia hắn thương ta nhất.
Chuyện lần này thật sự là không thể giải thích được, Vô Cực Ma Tông rốt cuộc có chỗ gì đặc biệt, ngay cả Nguyên Ma Cung và Hoa Gian Phái cũng chưa từng được Chu trưởng lão coi trọng như vậy.”
Thấy Phan Nghiên Vũ lẩm bẩm, Tôn Thành Dũng khuyên nhủ: “Quan tâm nhiều việc như vậy làm gì, những chuyện lớn trong tông chúng ta lại không có quyền biết, du sao xem tình hình thì Vô Cực Ma Tông này hẳn là không tầm thường, có lẽ là do Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Nếu như ở đó không có hai lão quái vật này, thì Vô Cực Ma Tông của hắn tính là cái gì, tiểu tử Đinh Hạo kia dựa vào cái gì mà kiêu ngạo.”
Chương 562: Kéo ngươi xuống nước 2
hương 563: Kéo ngươi xuống nước 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nói đến đây, Tôn Thành Dũng lấy lòng cười cười, nói: “Không phải là huynh đã quét dọn với muội rồi sao, chờ lần sau nhìn thấy tên Đỉnh Hạo kia, huynh sẽ giúp muội tìm lại vị trí của mình, sư muội đừng tức giận nữa nha.”
Phan Nghiên Vũ trực tiếp làm ngơ trước những lời lấy lòng của Tôn Thành Dũng, nhưng vẻ mặt lại có chút khinh thường, nhưng không nói gì.
Mà lúc này, Lục Bào Lão Tổ trong ảo trận bĩu môi, dường như muốn nói gì đó.
Nhưng nhìn xung quanh lại nghẹn lại, khuôn mặt già nua đỏ bừng.
Thấy vẻ mặt kỳ quái của Lục Bào Lão Tổ, Đinh Hạo lắc đầu cười nói: “Có rắm mau thả, mặc dù ảo trận này không phải là trận pháp cao thâm, nhưng đối với hai tên gà mờ này mà nói thì hiệu quả cách âm vẫn rất tốt.”
Sau khi hít một hơi, Lục Bào Lão Tổ nói: “Hai đứa nhóc này quá đáng, nói lâu như vậy mà lại không nói danh hào của lão tổ ta, rõ ràng là đang khinh thường lão tổ ta, xem ra chuyện ta gia nhập Vô Cực ma tông vẫn có người không biết! Chuyện này sao mà được, lão tổ ta nói như thế nào cũng là nhân vật có đầu có mặt, sao vẫn không có tiếng tăm gì như vậy, xem ra ta nhất định phải làm sáng bảng hiệu của lão tổ ta.” Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo cùng đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều cảm thấy dở khóc dở cười, Lục Bào Lão Tổ nghẹn lâu như vậy mà chỉ muốn nói điều này.
Độc Ma Vương lắc đầu, cũng nói: “Ta xem như đã phục Lục Bào của ngươi, nhưng ngươi yên tâm, không bao lâu nữa, Đảo Tam Châu sẽ biết chuyện Lục Bào ngươi gia nhập Vô Cực Ma Tông.” Đỉnh Hạo gật đầu một cái, cười ha ha nói: “Chỉ cần lần này Lão Tổ có thể giết chết một vị tông chủ của Hoắc Đồng Tông hoặc Xích Thủy Tông, đại danh của lão tổ ngươi lập tức sẽ truyền khắp mỗi một ngóc ngách của Đảo Tam Châu.”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, Lục Bào Lão Tổ cười khổ một tiếng nói: “Hai người kia tu vi giống Lão Tổ ta, một mình ta đấu với bọn họ, cho dù có thể thắng thì Lão Tổ cũng bị trọng thương, sao có dễ dàng như vậy!”
Đỉnh Hạo giả bộ thở dài, nói: “Không còn cách nào khác, muốn nổi danh mà không trả giá thì sao được!”
Hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn đã nghe ra ý trêu chọc trong miệng Đinh Hạo, cũng không ngớt lời nói, Lục Bào Lão Tổ thấy Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng chen vào, thẹn quá hóa giận quát to: “Hai tông chủ này có gì đặc biệt, mặc dù tu vi của bọn họ bằng Lão Tổ, thế nhưng công pháp lại không bằng Lão Tổ ta, hơn nữa Lão Tổ ta vừa mới tu luyện U Minh Quỷ Chỉ, ta rất muốn giết chết một người cho các ngươi xem.”
Lời này vừa nói ra, đám người Đỉnh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn đều cười ha ha, Độc Ma Vương Diệc Hàn vươn ngón tay cái lên với Lục Bào Lão Tổ, nói: “Lão tổ quả nhiên rất lợi hại, vậy lần này phải xem Lão Tổ phát uy.”
Mà lúc này, Lục Bào Lão Tổ mới nhìn ra đám người Đinh Hạo lấy ông ra làm trò cười, nhưng bây giờ cũng không thèm để ý, chỉ gật đầu, nói với Đinh Hạo: “Nghe nói Ngô Tỉnh Hoắc Đồng Tông từng bị ngươi dùng Huyền Âm Sát Lôi đánh cho mất đi thân xác, ha ha, Lão Tổ ta ra tay với hắn là được, cũng đừng nói Lão Tổ ta nói chuyện không giữ lời! ”
Lời này của Lão Tổ vừa nói ra, ba người Đỉnh Hạo hai mặt nhìn nhau, thầm nghĩ Lục Bào thật thông minh, cho dù Ngô Tỉnh có khôi phục như thế nào thì thực lực nhất định không thể khôi phục hoàn toàn, nếu như một đối một chống lại Lục Bào Lão Tổ, thật sự có thể bị Lục Bào giết chết.
Trong khi mấy người Đinh Hạo cười đùa trong trận pháp, Huyết Ma Liệt Sơn ra hiệu im lặng.
Một lát sau, hai người tông chủ Huyền Đức Tông cùng trưởng lão Bành Hoài Đức đi tới, nhìn sắc mặt xanh mét đằng đằng sát khí của hai người, Đỉnh Hạo không biết Lữ Thiên Khải đã nói gì với Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông! Sau khi hai người này đi vào trong gian phòng, đột nhiên nhìn thấy Phan Nghiên Vũ và Tôn Thành Dũng cũng ở đây, sắc mặt của tông chủ Huyền Đức Tông trầm xuống, quát: “Hai người các ngươi ở đây làm gì?”
Hai người Phan Nghiên Vũ này cũng không ngờ tông chủ lại tới đây, cả hai đều cuống quít khom người, liên thanh nói: “Bẩm báo tông chủ, hai người bọn con tới đây chỉ để quét dọn phòng thôi.” Nghe hai người này nói chỉ tới quét dọn phòng, sắc mặt Huyền Đức Tông chủ dịu đi một chút, ánh mắt đảo qua trong phòng, nhìn đến phạm vi trận pháp của bốn người Đinh Hạo, thì nhìn thêm lần nữa.
Đám người Đinh Hạo lập tức biết tông chủ Huyền Đức Tông đã phát hiện ảo trận nơi hắn ẩn thân.
Tông chủ Huyền Đức Tông gật đầu nói: “Các ngươi ra ngoài đi, ta với sư tôn các ngươi có việc cần thương lượng!”
@®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@
hương 563: Kéo ngươi xuống nước 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lữ Thiên Khải vừa dứt lời, hai người vội vàng cáo lui, nhìn cũng không dám liếc mắt nhìn hai người một cái.
Thấy hai người này, đám người Đỉnh Hạo cười ha ha đi ra từ trong ảo trận.
Nhìn đám người Đinh Hạo xuất hiện, hai người này cũng không ngạc nhiên, sắc mặt tông chủ Huyền Đức Tông âm trầm nói: “Xem ra chúng ta cần chuẩn bị một chút, Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông thật sự là khinh người quá đáng!”
Nghe tông chủ Huyền Đức Tông nói như vậy, Đinh Hạo cùng ba người Huyết Ma Liệt Sơn hai mặt nhìn nhau, thầm nghĩ ba tông này có lẽ đã nói chuyện rất không vui, nếu không Lữ Thiên Khải sẽ không tức giận như thế.
“Lữ tông chủ bớt giận, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” Đinh Hạo hỏi.
Tông chủ Huyền Đức Tông hít sâu một hơi, nói: “Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông hai tông này liên hợp bức ép bản tông, muốn ta không nên nhúng tay vào chuyện của Lăng Vân Đạo Tông, thậm chí còn có ý định để ta gia nhập liên minh của bọn họ, hơn nữa giọng điệu khí thế bức người.
Dường như ta không đồng ý thì không được.
Ha ha! Thật sự là rất sốt ruột, nếu không phải trước kia kiêng nể hai tông môn này dựa vào thế lực, bổn tông lão đã sớm xuống tay với bọn họ, không ngờ bây giờ bọn họ lại dám ra tay trước.
Vậy cũng đừng trách bổn tông vô tình vô nghĩa.”
Lời này vừa nói ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn hỏi: “Phía sau hai tông này là thế lực bên đạo môn sao?”
Tông chủ Huyền Đức tông liếc Độc Ma Vương Diệc Hàn một cái, nói: “Phía sau Hoắc Đồng Tông là La Phù Tông, Xích Thủy Tông dựa vào Xích Thành Tông, Thanh Vân Tông vốn là đạo môn nhưng vẫn phái người tới tìm bản tông khai thông, hy vọng bản tông cùng Thanh Vân Tông của hắn liên minh, nhưng bản tông không đồng ý.”
Mà hai tông La Phù Tông và Xích Thành Tông cũng biết ý tứ của Thanh Vân Tông, nên mới không dám xuống tay với bản tông, nhưng bây giờ Thanh Vân Tông có lẽ cũng hết hy vọng với bản tông, hai tông La Phù và Xích Thành nhất định cũng biết.”
Tông chủ Huyền Đức tông hừ lạnh một tiếng, nói tiếp: “Xem ra Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông chắc chắn đã chiếm được hai tông này, nếu không tuyệt đối không dám vênh váo hống hách như thế, Huyền Đức Tông của ta cũng sẽ không mềm lòng!” Nghe tông chủ Huyền Đức Tông nói như vậy.
Đám người Đỉnh Hạo âm thầm kinh hãi, bọn họ không biết rằng quan hệ giữa các môn phái ở Đảo Tam Châu lại phức tạp như thế, xem ra là mình nghĩ quá đơn giản.
Lúc trước Luyện Ngục Ma Tông đồng ý để Vô Cực Ma Tông đến nơi này, hơn nữa trước khi tới đây đã đạt thành liên minh với Vô Cực Ma Tông, liệu có phải cũng có tính toán gì hay không.
Cho dù để Vô Cực Ma Tông đại biểu cho thực lực của Luyện Ngục Ma Tông, vậy đến Đảo Tam Châu chỉ để chia một chén canh thôi sao? Càng nghĩ Đỉnh Hạo càng cảm thấy có thể, hắn vừa nghe Huyền Đức Tông nói.
Dựa trên những gì hắn đã tìm hiểu mấy ngày nay, ngoại trừ Luyện Ngục Ma Tông và Thanh Vân Tông ra, thì các thế lực lớn trên đảo Bồng Khâu, ít nhiều gì cũng liên quan đến bốn tông môn còn lại, mà Thanh Vân Tông cũng không tiếc công sức để đạt được nhận thức chung với Huyền Đức Tông mạnh nhất trong Đảo Tam Châu, chỉ là Huyền Đức Tông không chịu thua mà thôi.
Hơn nữa bây giờ Vô Cực Ma Tông đã liên minh với Luyện Ngục Ma Tông, chẳng lẽ lần này đến Đảo Tam Châu cũng là ý đồ của Luyện Ngục Ma Tông sao? nghĩ tới đây, Đinh Hạo cười ha ha.
Thầm nghĩ điều này cũng khó trách, vốn mọi người đều là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, cuối cùng là ai lợi dụng ai cũng không phân biệt rõ ràng, về phần ai chiếm được lợi, vẫn chưa biết được đâu! Thấy Đinh Hạo trầm mặc không nói, trên mặt hiện ra vẻ suy nghĩ, tông chủ Huyền Đức Tông cũng không quấy rầy, nói chuyện với đám người Huyết Ma Liệt Sơn.
Một lúc sau, Đinh Hạo tỉnh dậy từ trong suy nghĩ, liếc mắt nhìn tông chủ Huyền Đức Tông một cái, rồi mới hỏi: “Lần này thực lực của người hai tông tới đây như thế nào? Chúng ta có thể ăn được không?”
“Bọn họ đều là hợp thể kỳ, tổng cộng có sáu người, bao gồm cả tông chủ hai tông, nhưng tông chủ Hoắc Đồng Tông lúc trước bị ngươi đánh khiến cơ thể nứt toác, mặc dù bây giờ đã tìm được một cơ thể mới để ký thác, nhưng thực lực lại là người yếu nhất trong số họ.” Tông chủ Huyền Đức Tông nghe Đỉnh Hạo hỏi, mở miệng đáp.
Lời này vừa nói ra, đám người Đinh Hạo chưa kịp mở miệng, thì Lục Bào Lão Tổ đã đắc ý cười ha ha, hai người Huyền Đức Tông nghe không hiểu tại sao, nhưng đám người Đinh Hạo biết ông có ý gì, cũng không khỏi lắc đầu bật cười, bầu không khí căng thẳng trước trận chiến đã phai nhạt đi không ít.
Dừng một chút, tông chủ Huyền Đức Tông cũng mặc kệ chỗ kỳ quái của Vô Cực Ma Tông, vẫn nói: “Sáu người này cũng đã tính toán chính xác thực lực của Huyền Đức Tông bọn ta, thực lực của bọn họ bằng Huyền Đức Tông bọn ta, căn bản là không thể giữ được bọn họ, cho nên bọn họ mới dám kiêu ngạo như thế.
Chỉ cần sáu người bọn họ bình yên rời đi, mà bản tông không đồng ý điều kiện của bọn họ, có lẽ bọn họ sẽ không vội đối phó với Vô Cực Ma Tông các ngươi, mà sẽ đến tìm Huyền Đức Tông bọn ta gây rắc rối trước.”
Chương 564: Kẻ thù gặp nhau 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tông chủ Huyền Đức Tông nói đến đây, trong lòng Đinh Hạo khẽ động, thầm nghĩ khó trách ngươi tích cực như vậy, thì ra là như thế, không sai, Vô Cực Ma Tông bọn ta đang ở trong tối, cho dù bọn họ muốn trả thù thì cũng không tìm ra được cách, mà Huyền Đức Tông thì khác, ha ha.
“Nếu đã như vậy, thì không cần nhiều lời, chỉ cần cố gắng giữ hai tông này lại là được, dù sao đi nữa cũng phải đánh một trận, có thể tiêu diệt được mấy người thì mấy người!” Huyết Ma Liệt Sơn lạnh lùng nói.
Tông chủ Huyền Đức tông gật đầu, nói: “Ta cũng có ý này, ta vừa nói cho người của hai tông này, nói bản tông phải cẩn thận suy nghĩ, tạm thời để bọn họ ở trong Huyền Đức điện của Huyền Đức Tông ta.
Toàn bộ trận pháp xung quanh Huyền Đức điện đã bị dỡ bỏ, hai tông chủ này gian xảo, nếu như trận pháp còn ở đây, thì bọn họ tuyệt đối không dám tiến vào Huyền Đức điện, bởi vậy bản tông cũng bất đắc dĩ, nhưng bọn họ thiên tính vạn tính, cũng không ngờ tới người của Vô Cực Ma Tông các ngươi lại đúng lúc ở Huyền Đức Tông, chỉ với điểm này, chúng ta có thể cho bọn họ chịu thiệt thòi lớn!”
Đỉnh Hạo cười ha ha, nói: “Đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi, Lữ tông chủ không cần để ý.
Như vậy đi, Huyền Đức Tông các ngươi trước tiên nghĩ cách khơi dậy xung đột với bọn họ, sau đó khi các ngươi khai chiến, Vô Cực Ma Tông bọn ta sẽ đột nhiên gia nhập vào vòng chiến, giết cho bọn họ trở tay không kịp!” Trầm ngâm một lúc, tông chủ Huyền Đức Tông gật đầu nói: “Như vậy cũng được, vậy chúng ta trức tiên vào chính điện, rồi phát sinh xung đột với bọn họ, các ngươi mai phục ở ngoài điện, một khi trong điện đánh nhau, thì nhanh chóng gia nhập vào vòng chiến.”
Huyết Ma Liệt Sơn nhe răng cười một tiếng, lạnh lùng nói: “Không thành vấn đề, lần này cho dù không thể tiêu diệt toàn bộ người tới đây, thì cũng phải khiến bọn họ trả giá đắt, sau trận chiến này có thể thay đổi bố cục thực lực của Đảo Tam Châu, chư vị nhất định phải cẩn thận, cơ hội ngàn năm có một này không thể để vuột mất khỏi tầm tay!”
Lời này vừa nói ra, cho dù là người của Huyền Đức Tông hay là người của Vô Cực Ma Tông đều liên tục gật đầu, trong mắt lóe lên sát ý chiến đấu, Vô Cực Ma Tông và Huyền Đức Tông sau này có thể ổn định cục diện ở đảo Bồng Khâu này hay không, có nở mày nở mặt hay không thì đều phụ thuộc vào kết quả trận chiến này, cho nên tất cả mọi người đều không dám xem thường.
Một lát sau, trong và ngoài Huyền Đức Tông Huyền Đức điện.
Bên trong Huyền Đức điện là đội ngũ của ba bên Huyền Đức Tông, Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông, mà một góc ngoài điện là tiếng của bốn người Đinh Hạo Vô Cực Ma Tông.
Bởi vì tông chủ Huyền Đức Tông không muốn người phía dưới biết quan hệ giữa Vô Cực Ma Tông và Huyền Đức Tông, nên trong phạm vi mấy dặm thì không có thêm một người dư thừa nào, đệ tử phía dưới của Huyền Đức Tông đều đã nghe theo phân phó của tông chủ Huyền Đức Tông, không biết đã rút đến nơi nào.
Như vậy, ngay cả khi cuộc chiến bắt đầu, thì những người khác đừng hòng biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, mà tông chủ Huyền Đức Tông đã dặn dò các đệ tử cho dù có chuyện gì xảy ra đều không được cho người khác đến gần, bằng cách này, cho dù nơi này đánh đến đảo lộn trời đất thì những người khác cũng sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra.
Dù sao người của bốn tông này, trừ Đỉnh Hạo ra, thì đều là thực lực hợp thể kỳ, đệ tử phía dưới của Huyền Đức Tông cũng không nhúng tay vào trận chiến đấu đẳng cấp cao này, có thể sẽ phải hy sinh tính mạng vô ích.
Bởi vậy tông chủ Huyền Đức Tông hạ lệnh tử, để bọn họ không cần lo lắng gì cả, yên tâm tu luyện!
Thấy Huyền Đức Tông tiến vào Huyền Đức điện, trong Huyền Đức điện không ngừng truyền đến tiếng gầm gừ của người ba tông môn.
Có vẻ cãi vã tương đối kịch liệt, người của Vô Cực Ma Tông ẩn núp ngoài điện, đều hết sức chăm chú chú ý tình hình trong Huyền Đức điện, chỉ cần trong Huyền Đức điện truyền đến tiếng đánh nhau, bọn họ sẽ hỏa tốc gia nhập vào vòng chiến.
Bất kể là đối với Huyền Đức Tông hay Vô Cực Ma Tông, lần này là một cơ hội ngàn năm có một, nếu bồ lỡ cơ hội lần này, thì sau này có thể có được cơ hội tốt như thế này hay không thì khó mà nói, cho nên đám người Đinh Hạo sử dụng toàn bộ sức mạnh để giáng một đòn nặng nề vào Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông.
Tiếng cãi vã bên tai trong Huyền Đức điện càng lúc càng lớn.
Đám người Đỉnh Hạo rút ra pháp khí trong tay, Đinh Hạo đã sớm lấy ra Nghịch Thiên Ma Kiếm, thật ra Đinh Hạo cũng không giúp được gì nhiều.
Dù sao mấy tông môn này cũng không thể làm gì được Đỉnh Hạo, lần này Đỉnh Hạo cũng chỉ là xem trận chiến để mở mang kiến thức mà thôi.
Chương 565: Kẻ thù gặp nhau 2
Chuang 566: Đại chiến 1
Chuang 567: Đại chiến 2
Chuang 568: Đại chiến 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà không biết từ khi nào Lục Bào Lão Tổ đã lấy Tử Kim Bát Vu của ông ra cầm trong tay, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng quay tròn giống như Quả Cầu Nhất Ban nóng rực cuồn cuộn lưu động trong tay gã, ngay cả Huyết Ma Liệt Sơn bình thường rất ít dùng pháp bảo, cũng là lấy ra Pháp Luân.
Ánh mắt thận trọng nhìn về phía Huyền Đức điện.
Thấy tất cả mọi người đã chuẩn bị tốt, Đinh Hạo cũng biết trận chiến này rất quan trọng, hắn thấy mình cũng không thể giúp được gì.
Trong lòng Đinh Hạo thầm nghĩ, xem ra mình phải tiếp tục nâng cao thực lực của mình, nếu không khi đại chiến xảy ra, thì bản thân hắn lại không nhúng tay vào được.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn cảm thấy nên luyện chế “Thất Anh Thị Hồn Trận” thành công càng sớm càng tốt, bây giờ có rất ít ghi chép để luyện chế trận pháp này, mình tốn chút thời gian tìm kiếm, có lẽ có thể sớm luyện chế ra trận pháp này, chờ đến lúc đó, hắn đối mặt với cao thủ Hợp Thể Kỳ.
Cũng không gì là không thể! Ngay lúc Đỉnh Hạo đang âm thầm suy nghĩ, trong Huyền Đức điện truyền đến tiếng hừ lạnh của tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tỉnh: “Không ăn ý quá nửa câu, nếu đã như vậy, thì bọn ta xin cáo từ, Huyền Đức Tông các ngươi nhất định sẽ vì quyết định hôm nay mà hối hận cũng không kịp!”
Tông chủ Huyền Đức tông Lữ Thiên Khải ha ha cười lạnh một tiếng châm chọc nói: “Hạng người cáo mượn oai hùm như ngươi mà cũng dám uy hiếp Huyền Đức tông ta, Huyền Đức tông ta chỉ sợ các ngươi không có cái năng lực đó!”
Mà lúc này, một giọng nói nham hiểm khác nói: “Ngô tông chủ không cần nói nhiều với bọn họ, lần sau hai tông chúng ta lại tới, bây giờ không cần thuyết phục bọn họ, cứ tạm thời để Huyền Đức tông đắc ý mấy ngày đi.”
Lời này vừa nói ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn nói: “Xem ra người này chính là tông chủ của Xích Thủy tông, hai tông Hoắc Đồng tông và Xích Thủy tông quả nhiên là vô cùng kiêu ngạo, bây giờ vẫn đang ở Huyền Đức tông, mà dám lên tiếng uy hiếp, cũng khó trách trong lòng Lữ Thiên Khải tràn đầy căm phẫn, nên mới hạ quyết tâm muốn liên minh với Vô Cực Ma Tông chúng ta để nghênh đón hai tông này.
Đổi lại nếu ta là tông chủ của Huyền Đức tông, thì ta cũng không chịu nổi.”
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu cũng lạnh lùng nói: “Ta từng gặp người điên rồi, nhưng người kiêu ngạo như hai người này thật sự hiếm thấy, xem ra cừu hận giữa lão độc ma và Ngô Tinh hôm nay có thể giải quyết.”
Đối với cừu hận giữa Độc Ma Vương Diệc Hàn và tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tinh, Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn đều biết rõ trong lòng, mà cơ hội lần này ở ngay trước mắt, xem ra không giết chết Ngô Tỉnh thì đúng là có lỗi với Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Trong khi mấy người Đinh Hạo đang nói chuyện, tông chủ Huyền Đức tông Lữ Thiên Khải hừ lạnh một tiếng nói: “Đi sao, các ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, các ngươi xem Huyền Đức tông chúng ta là nơi nào!”
Ha ha cười điên cuồng một tiếng, Hoắc Đồng Tông tông chủ Ngô Tỉnh ha ha cười điên cuồng một tiếng, hét lớn nói: “Ta đã đoán được ngươi sẽ nói như vậy, nhưng chỉ dựa vào thực lực của Huyền Đức tông các ngươi… Ha ha, bây giờ bọn ta đi, ta lại muốn xem Huyền Đức tông các ngươi có thể giữ được bọn ta lại hay không!”
Ngô Tỉnh vừa nói ra lời này, Hoắc Đồng tông và Xích Thủy tông đã bắt đầu bay lên trời, định rời khỏi Huyền Đức điện.
“Đi đâu!” Tông chủ Huyền Đức Tông hét lớn một tiếng, dẫn đầu xuất phát, theo giọng của Lữ Thiên Khải, toàn bộ người của Huyền Đức tông cũng lao ra, đuổi theo người của hai tông Hoắc Đồng tông và Xích Thủy tông.
Mà Hoắc Đồng tông và Xích Thủy tông vừa mới bay ra khỏi Huyền Đức điện, đám người Đinh Hạo đã cười lạnh đứng trước mặt.
“Ngô tông chủ lâu rồi không gặp, hai tông các ngươi nếu vẫn luôn tìm Vô Cực Ma Tông bọn ta, vì không để cho các ngươi chờ lâu, nên bọn ta đã tự động đưa tới cửa.” Đinh Hạo cười lạnh nói.
Theo lời nói của Đỉnh Hạo, đám người Huyết Ma Liệt Sơn cười lạnh chặn đường đi của hai bên, không có ý tốt nhìn người của hai tông, Độc Ma Vương Diệc Hàn nhìn chằm chằm vào Ngô Tỉnh của Hoắc Đồng Tông, hận không thể giết người này ngay lập tức.
Vốn người của hai tông đang đắc ý, vừa thấy người của Vô Cực Ma Tông đột nhiên xuất hiện, toàn bộ đều hồn phi phách tán, ngây ngốc đứng sững tại chỗ!
Mà người của Xích Thủy tông chưa từng gặp qua đám người Đỉnh Hạo, nhưng chỉ dựa vào tình thế hiện tại, cũng có thể đoán ra những người này nhất định là Vô Cực Ma Tông, thấy ba cao thủ Hợp Thể kỳ của Vô Cực Ma tông, hơn nữa còn có một trong mười đại cao thủ Huyết Ma Liệt Sơn, trong lòng đều âm thầm sợ hãi.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chuang 566: Đại chiến 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà sau khi Ngô Tinh hoảng sợ, cũng lập tức hạ quyết tâm phá vòng vây, hắn ta quay đầu nhìn đám người Huyền Đức Tông nhanh chóng đến gần, Ngô Tinh quát to một tiếng, nói: “Mọi người cố gắng hết sức phá vòng vây, nhanh chóng rời khỏi Huyền Đức tông, lần sau chúng ta sẽ quay lại tìm mặt mũi.”
Vừa dứt lời, hắn ta đã dẫn đầu lao thẳng về phía Lục Bào Lão Tổ, thấy Ngô Tinh Hoắc Đồng tông muốn đi, mấy người Xích Thủy tông cũng không cam lòng tụt lại phía sau, đều đi theo phía sau Hoắc Đồng tông Ngô Tỉnh, lao về phía Lục Bào Lão Tổ phá vòng vây.
“Đi sao?” Huyết Ma Liệt Sơn hừ lạnh một tiếng, Pháp Luân trong tay rít gào từ trong tay xông ra ngoài, nhất thời máu tươi đầy trời, giống như ánh tà dương khi mặt trời lặn, phản chiếu thiên địa giữa trời đất thành một mảnh ửng hồng.
Mà Độc Ma Vương Diệc Hàn có cừu hận không đội trời chung với Ngô Tỉnh đương nhiên một giây cũng không chần chờ, ngay khi Huyết Ma Liệt Sơn vừa ra tay, một quả cầu kỳ dị bay ra từ tay gã đánh về phía đám người.
Theo Hủ Thực Chước Viêm trong tay phát ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn đột nhiên bay lên trời, theo sau ngọn lửa nóng rực, giống như một cái bóng mờ, từ từ đến gần đám người Hoắc Đồng Tông.
Mà Lục Bào Lão Tổ thân là nhân vật chính, bây giờ trong lòng một bụng tức giận, ông thấy đám người này tìm mình làm cửa đột phá, Lục Bào bắt đầu chửi bới, đây không phải rõ ràng là cho rằng bên này của ông yếu nhất sao!
Theo tiếng nói tục tĩu, pháp khí Tử Kim Bát Vu của Lục Bào Lão Tổ cũng bay lên trời.
Càng lăn thì khí màu xanh lục tụ tập càng dày đặc, không chờ mấy người này đến gần, Lục Bào Lão Tổ cười một tiếng quái dị, ngưng tụ khí màu xanh lục trong Tử Kim Bát Vu thành một quả cầu.
Đánh toàn bộ về phía đám người đang lao tới đây.
Cuồng phong kéo đến động tác của Lục Bào Lão Tổ, kèm theo trong đó là một luồng khí tà ác.
Lục Bào Lão Tổ biết dựa vào thực lực lượng của một mình mình, neu ông không sử dụng tuyệt chiêu thì đừng mơ tưởng đến việc có thể ngăn cản mấy người này trong một khắc, đám người này tổng cộng có sáu người, thực lực của mỗi người đều không chênh lệch bao nhiêu với mình, Lục Bào Lão Tổ ông tự mình biết mình, cho nên vừa ra tay đã dùng toàn lực, không cầu có thể đánh bọn họ ra sao.
Chỉ cần có thể ngăn can bọn họ một chút, chờ người phía sau đuổi tới là được.
Mà đám người Hoắc Đồng Tông Ngô Tỉnh đang tiến lên không ngờ Lục Bào Lão Tổ lại lợi hại như vậy.
Cũng không ngờ Lục Bào Lão Tổ vừa ra tay đã dùng toàn lực, lúc Lục Bào Lão Tổ vừa ra tay, đám người này đã nhận ra Lục Bào Lão Tổ, vốn bọn họ còn tưởng đã nhặt được một quả hồng mềm, không ngờ lại đụng phải lão quái vật này.
Hoặc đổi thang chứ không đổi thuốc.
Chỉ cần một chút sai lầm này, nhất định bọn họ sẽ không thể rời khỏi nơi này như ý muốn, mà một đòn toàn lực của Lục Bào Lão Tổ cũng không phải chuyện nhỏ.
Đám người này đều sử dụng tấm khiên bảo vệ, pháp khí hỗn độn trong tay đều lóe ra từng chùm ánh sáng, va chạm với quả cầu khí màu xanh lục mà Lục Bào Lão Tổ đánh ra.
“Bùm bùm” một trận nổ vang, giống như pháo hoa pháo trúc nổ liên tục, những tia sáng bùng lên giữa giao thủ của mấy người giao thủ, theo tiếng nổ, cơ thể của Lục Bào Lão Tổ không tự chủ được từ từ lui về phía sau, mà đám người Ngô Tỉnh Hoắc Đồng Tông thì cười lạnh tiếp tục chậm rãi đi về phía trước.
Nhưng mấy người này chưa cười lạnh được mấy tiếng, thì nét tươi cười trên mặt lập tức cứng đờ.
Vì đúng lúc này, Pháp Luân của Huyết Ma Liệt Sơn và Hủ Thực Chước Viêm của Độc Ma Vương Diệc Hàn đã đuổi kịp, mà bóng dáng của Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng theo sau pháp khí, bay tới bên này với tốc độ cực nhanh.
Mà Lục Bào Lão Tổ lui về phía sau bây giờ cũng cười hì hì một cách quái dị, ông lui lại theo đường vòng, trong hai tay mười ngón tay không ngừng bắn ra U Minh quỷ khí, khiến đám người Ngô Tỉnh muốn lao ra khỏi nơi này bị bức đến nửa bước cũng khó đi.
Đang định ra tay một lần nữa để tấn công đám người Lục Bào Lão Tổ, nhưng cuối cùng cũng chậm một bước, lúc này, thế công ngập trời của hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn đã tới.
Cho dù là Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma Vương Cũng Hàn, hay là Lục Bào Lão Tổ, bọn họ đều biết thực lực hiện tại của Vô Cực Ma Tông, đối phó với sáu người của Hoắc Đồng Tông cũng không tệ, dù sao Vô Cực Ma Tông bên này chỉ có ba người hợp thể kỳ giả, mà Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông lại có sáu người.
Cũng chính vì như vậy mà đám người Huyết Ma Liệt Sơn đầu ôm thái độ dây dưa, không cứng đối cứng với đám người bọn họ, tạm thời giữ ngươi lại nơi này, đợi đến khi người của Huyền Đức tông phía sau chạy tới, thì lúc đó sẽ đánh một đòn hủy diệt.
Chuang 567: Đại chiến 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Một loạt động tác xảy ra giữa ánh lửa lóe lên, Vô Cực Ma Tông và hai tông muốn mạnh mẽ phá vòng vây đã bắt đầu giao chiến với nhau.
Bùm bùm một trận nổ vang lên, sau khi bụi bặm lắng xuống, Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông phát hiện mình đã bị bao vây, bởi vì đúng lúc này, năm người Huyền Đức Tông cũng đã chạy tới, chặn lại toàn bộ đường bốn phương tám hướng.
Tình thế hiện tại là Vô Cực Ma Tông và Huyền Đức Tông chiếm ưu thế, tổng cộng có tám cao thủ Hợp Thể Kỳ, trong đó còn có Huyết Ma Liệt Sơn trong mười cao thủ hàng đầu, mà Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông chỉ có sáu hợp thể kỳ, mà Ngô Tỉnh thì mới ký thác một bộ cơ thể không bao lâu, bây giờ không thể phát huy ra tu vỉ thời kỳ toàn thịnh.
Thực lực của hai bên bây giờ đã rõ ràng, Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông biết lần này nếu muốn thoát khỏi nơi này, thì nhất định không thể toàn thân trở ra, thay vào đó bọn họ tạm dừng tấn công bốn phía, bắt đầu cẩn thận đánh giá tình thế xung quanh.
Thấy hai tông môn dừng lại, ánh mắt lại nhìn xung quanh, đương nhiên Đinh Hạo biết bọn họ có chủ ý gì.
Cái cơ thể ký thác của Tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tỉnh này, giống với cơ thể đã bị Đỉnh Hạo tiêu diệt lúc trước kia tới tám phần, nhưng tuổi trẻ hơn rất nhiều, Ngô Tỉnh nguyên bản là hình tượng của một lão già, nhưng bây giờ sau khi ký thác cơ thể mới, thì lại có đáng về của một người trung niên, nhìn trẻ hơn một chút.
Cho nên Đỉnh Hạo chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra tông chủ của Hoắc Đồng Tông.
Mà tông chủ Xích Thủy Tông thì khuôn mặt trắng nõn, dáng người thon dài, nhìn từ xa có vẻ phi phàm, nhưng ánh mắt của người này rất kỳ lạ, dường như không lúc nào là chuyển động bình thường, khiến Đỉnh Hạo cảm thấy người này rất âm trầm.
Thấy Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông tạm dừng hành động, tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải cười nói: “Thế nào, bây giờ các ngươi còn dám nói có thể. rời khỏi Huyền Đức Tông ta mà không phải trả một cái giá lớn không?”
“Đê tiện, không ngờ ngươi đường đường là tông chủ của Huyền Đức Tông mà lại liên minh với đạo tặc ma đạo, đợi bản tông rời khỏi nơi này, nhất định sẽ tuyên các hành vi của các ngươi với thiên hạ.” Tông chủ Hoắc Đồng Tông nói.
Độc Ma Vương Diệc Hàn lạnh lùng nói: “Hôm nay trong đám người các ngươi có lẽ có người có thể chạy trốn khỏi nơi này, nhưng người đó tuyệt đối sẽ không phải là Ngô Tỉnh ngươi, tính mạng của ngươi đã sớm được định sẵn.” Thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn nói ra lời này, Ngô Tỉnh dừng lại, quay đầu đi, không thèm để ý tới Độc Ma Vương Diệc Hàn nữa, dường như có chút sợ hãi.
Mà tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải lại nói: “Ngươi có một cái miệng, chẳng lẽ bản tông không có sao? Để xem ai có thể tin tưởng ngươi, cho dù người khác tin ngươi, nhưng chỉ cần bản tông không thừa nhận, thì ai có thể làm gì bọn ta, nực cười. “Giết!” Huyết Ma Liệt Sơn không kiên nhẫn nói.
Gã dẫn đầu xông về phía tông chủ Xích Thủy Tông, tông chủ Xích Thủy Tông thấy Huyết Ma Liệt Sơn trực tiếp mình xông về phía mình thì sắc mặt lập tức thay đổi.
Trong đám người này, chỉ có tông chủ Xích Thủy Tông có thực lực mạnh nhất, mà Huyết Ma Liệt Sơn vừa thấy hắn, nhìn ánh mắt lóe lên của hắn thì cảm thấy hắn là mối uy hiếp, cho nên không nói hai lời đã tính toán bắt đầu xuống tay từ hắn.
Thấy Huyết Ma Liệt Sơn ra tay, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng hừ lạnh một tiếng, xông về phía tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tỉnh, mà vốn Lục Bào Lão Tổ định xuống tay với Ngô Tỉnh, thì đã thấy Độc ma Vương Diệc Hàn ra tay trước.
Suy nghĩ một chút, Lục Bào Lão Tổ thấp giọng quát: “Lão Độc Ma thật biết chọn người!” Lục Bào Lão Tổ vừa dứt lời lập tức xông về phía một trưởng lão khác của Hoắc Đồng Tông, nhìn lâu như vậy, cho dù Lục Bào Lão Tổ có ngu ngốc đi chăng nữa, thì cũng biết Độc Ma Vương Diệc Hàn và Hoắc Đồng Tông Ngô Tỉnh có thâm cừu đại hận.
Vì vậy, không nói nhiều.
Mấy người Vô Cực Ma Tông bên này vừa xuất phát, tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải gật đầu, cũng xông về phía trước, lao về phía mấy người còn lại của Xích Thủy Tông.
Trong miệng còn quát: “Các vị trưởng lão không cần khách sáo, giết!”
Vừa dứt lời, mấy người Huyền Đức Tông xông lên như sói hổ, sử dụng toàn bộ pháp khí trong tay, mỗi người lựa chọn đối thủ, nhanh chóng giao chiến.
Nhưng Huyền Đức Tông bao gồm tông chủ Lữ Thiên Khải, thì tổng cộng có năm người, mà người của Xích Thủy Tông lại chỉ có ba người mà thôi, trái lại biến thành cục diện sư nhiều cháo ít.
Thấy Chu Minh Đức cùng một người trong đó rảnh rỗi.
Đinh Hạo cười, nói: “Ai cũng có thể rời đi, nhưng lần này Ngô Tỉnh tuyệt đối không thể để cho hắn chạy thoát.
Phiền Chu trưởng lão gia nhập chiến giới, giữ Ngô Tỉnh lại!”
Chuang 568: Đại chiến 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Ngô Tỉnh đại biến, mắt nhìn Đỉnh Hạo tràn ngập ác độc.
“Nếu lần này bản tông không chết, nhất định sẽ cho ngươi nếm mọi cực hình nhân gian mà chết!” Ngô Tinh đang giao thủ với Độc Ma Vương Diệc Hàn nhưng vẫn không quên lên tiếng uy hiếp. “Ngươi vĩnh viễn sẽ không có cơ hội này!” Độc Ma Vương Diệc Hàn đang dây dưa với Ngô Tinh cũng lạnh lùng nói, lời nói lạnh lùng vô tình.
Mà Đinh Hạo vừa dứt lời, trưởng lão Huyền Đức Tông Chu Minh Đức cũng cười lạnh, gật đầu với hướng Đỉnh Hạo, sau đó nhanh chóng lao về phía bên này, lập tức gia nhập đối bức ép Ngô Tinh.
Thất sự là phong thủy luân chuyển, lúc trước Ngô Tỉnh của Hoắc Đồng Tông, mỗi lần đối phó với Độc Ma Vương Diệc Hàn, đều sẽ có hai ba người cùng nhau ra tay, nhưng bây giờ Độc Ma Vương Diệc Hàn đã gia nhập Vô Cực Ma Tông, không còn đơn độc một mình.
Bây giờ tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.
Biến thành Độc Ma Vương Diệc Hàn cùng người liên thủ đối phó với Ngô Tỉnh, thế đạo này biến hóa chính là nhanh như vậy.
Mà trưởng lão Huyền Đức Tông cuối cùng không có đối thủ, nhìn trái phải nhìn, sau đó gia nhập chiến đấu với tông chủ Lữ Thiên Khải.
Đỉnh Hạo làm người ngoài cuộc, thu hết mọi tình thế vào trong mắt, trong đó người chật vật nhất là tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tinh, cho dù là Ngô Tỉnh thời kỳ toàn thịnh, thì khi đấu với Độc Ma Vương Diệc Hàn phần thắng cũng không lớn, huống chỉ cơ thể ban đầu của hắn đã bị hủy, bây giờ không thể phát huy được hết thực lực của mình.
Hơn nữa trong số các đối thủ có một trưởng lão Huyền Đức Tông có thực lực phi phàm là Chu Minh Đức, bởi vậy tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tinh, từ lúc khai chiến cho đến bây giờ, đều bị hai người bức ép trốn đông trốn tây, không có năng lực đánh trả, hơn nữa mắt Ngô Tỉnh luôn lấp lóe quan sát tình thế xung quanh, xem tình hình chỉ cần nắm bắt thời cơ, nhất định sẽ không chút do dự rời khỏi nơi này.
Tông chủ Xích Thủy Tông trong giao thủ với Huyết Ma Liệt Sơn bây giờ cũng khổ không thể tả, thầm mắng Huyết Ma Liệt Sơn sao lại cố tình chọn mình, thực lực của Huyết Ma Liệt Sơn như thế nào, bây giờ xem như hắn đã nhận thức được, quả nhiên xứng với cái danh mười cao thủ hàng đầu.
Trong mỗi chiêu thức, thế tấn công hoàn toàn tự nhiên, chiêu thức kỳ dị lại tầng tầng lớp lớp không dứt, mà pháp khí và tu vi của Huyết Ma Liệt Sơn đều chiếm thế thượng phong, thêm với việc không ngừng chém giết tích lũy kinh nghiệm, tông chủ Xích Thủy Tông cũng bị Huyết Ma Liệt Sơn bức đến gà bay chó sủa, lộ xộn xung quanh.
Thế nhưng xui xẻo nhất vẫn là trưởng lão Xích Thủy Tông đánh với tông chủ Huyền Đức tông, vốn thực lực của Lữ Thiên Khải đã cao hơn mấy người này một bậc, trong số nhiều người này, trừ Huyết Ma Liệt Sơn ra, thì thực lực của Lữ Thiên Khải Huyền Đức Tông là mạnh nhất.
Mặc dù chấn thương của Huyền Đức Tông đã bình phục, nhưng nói thế nào người này cũng là tu vi hợp thể trung kỳ, mà khi đấu với trưởng lão Xích Thủy Tông hắn đã chiếm lợi thế, về sau một gã trưởng lão của Huyền Đức tông nhàn rỗi cũng gia nhập vòng chiến, bởi vậy trong lúc tấn công, trưởng lão Xích Thủy Tông đã bị đánh trúng phun ra một ngụm máu tươi.
Ngoại trừ ba chỗ này ra, thì các bên khác chiến đấu lại ở trong trạng thái giằng co.
Mà lúc này, tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tinh cũng bị kiếm quang của Chu Minh Đức quét vào trên lá chắn bảo vệ, kêu lên một tiếng đau đớn, Ngô Tỉnh cũng phun ra một ít máu tươi từ khóe miệng, thấy Ngô Tỉnh nhìn thoáng qua tình thế trong sân, vẻ bất đắc dĩ dâng lên trong mắt.
Ngô Tỉnh hét lớn một tiếng, cơ thể ký thác đột nhiên nổ tung, mà Nguyên Anh của hắn lại lao ra ngoài, muốn diễn lại trò cũ để thoát khỏi nơi này.
Mà Đỉnh Hạo vẫn luôn chú ý thì cười ha ha một tiếng, Khóa Anh Hoàn trong tay lập tức bay lên trời, phát ra tiếng kêu “anh anh” kỳ dị, mà theo tiếng kêu đó, Nguyên Anh của tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tỉnh vừa lao ra lập tức dừng lại, bay nhanh về phía Tỏa Anh Hoàn trong tay Đỉnh Hạo, trong chớp mắt đã biến mất trong Tỏa Anh Hoàn.
Một đám người vốn định chạy trốn cùng Nguyên Anh, vừa thấy tình huống này xuất hiện, tất cả đều mặt xám như tro tàn, không khỏi hoảng sợi!
Lần trước Ngô Tỉnh sử dụng công pháp Nguyên Anh ly thể, Đinh Hạo đã để hắn bỏ chạy, mặc dù hắn có biện pháp đối phó nhưng không thể lấy ra được.
Nếu lúc đó hắn không chạy mà cố tình thu Nguyên Anh của Ngô Tinh lại, thì bản thân hắn chắc chắn sẽ chết không thể nghỉ ngờ.
Nhưng lần này thì khác, từ đầu đến cuối phe bên mình đều chiếm thế thượng phong, cũng chính vì như thế mà Đỉnh Hạo mới có thời gian rảnh rỗi thu hồi Nguyên Anh của Ngô Tỉnh.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ @ @ @
Chương 569: Tiêu diệt Hoac Đồng Tông 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đinh Hạo cười khẽ một tiếng, gật đầu với Độc Ma Vương Diệc Hàn, nói: “Sau này ta sẽ giao Nguyên Anh của Ngô Tỉnh giao cho ngươi xử lý, ha ha, nhất định Vương lão sẽ hài lòng!”
Lời này vừa nói ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng cười liên tục gật đầu, cả người có vẻ hăng hái, sau đó ánh mắt chợt lóe, lại gia nhập vào vòng chiến, lao thẳng về phía đối thủ đang giao chiến với Lục Bào Lão Tổ.
Mà trưởng lão Huyền Đức Tông Chu Minh Đức nhàn rỗi, cũng nhìn trái nhìn phải, sau đó bay về phía Bành Hoài Đức.
Sau khi Nguyên Anh của tông chủ Hoắc Đồng Tông Ngô Tỉnh bị bắt, người của Hoắc Đồng Tông và người của Xích Thủy Tông trong trận giao chiến đều vô cùng sợ hãi, mắt nhìn về phía Đinh Hạo cũng đan xen với thù hận, mấy người vốn cũng có suy nghĩ giống Ngô Tinh, ánh mắt đều né tránh, rõ ràng đang bắt đầu tính toán lại cách thoát thân.
Sau khi Độc Ma Vương Diệc Hàn và Chu Minh Đức gia nhập vòng chiến, áp lực của hai bên đột nhiên tăng lên, mấy người vốn phòng ngự đã vô cùng khó khăn, bây giờ đã không có năng lực đánh trả.
Đỉnh Hạo đứng bên cạnh quan sát lúc này trong lòng cũng thoáng có chút yên tâm, bây giờ, điều quan trọng nhất chính là làm thế nào để đạt được kết quả chiến đấu lớn nhất mà không làm tổn hại thực lực bên mình, cho nên dù Đinh Hạo biết bên mình đang chiếm thế thượng phong, nhưng cũng không dám thả lỏng chút nào.
Vẫn chăm chú quan sát người trong trận chiến.
Mà đúng lúc này, tầm mắt của Đỉnh Hạo vừa chuyển, thì ra sau khi Độc Ma Vương Diệc Hàn gia nhập, cùng Lục Bào Lão Tổ giao thủ với trưởng lão cuối cùng của Hoắc Đồng Tông.
Hắn ta cũng bị hai người liên thủ tấn công đánh cho trọng thương không chống đỡ nổi nữa, bước chân bất ổn liên tục lui về phía sau.
Nhưng không biết từ lúc nào, Lục Bào Lão Tổ đã xuất hiện ở phía sau người này, nhếch miệng cười một tiếng, Tử Kim Bát Vu lại đánh ra lần nữa, kết rắn đánh thẳng vào sau lưng người này.
Máu tươi phun ra từ trong miệng, trong hai mắt hoàn toàn mất đi thần thái, không tự chủ được mà rơi xuống.
Lục Bào Lão Tổ cười quái dị một tiếng, nhìn về phía Đỉnh Hạo nhếch mép trợn mắt tác quái.
Rõ ràng là đang nói cho Đỉnh Hạo biết, người này chết trong tay Lục Bào Lão Tổ của ông.
Đỉnh Hạo cười nhạt, không nhìn ông nữa, bởi vì lúc này Đỉnh Hạo phát hiện tâm trạng của Độc Ma Vương Diệc Hàn hiển nhiên đang rất tốt, lại lao về phía mấy người Xích Thủy Tông.
Phát hiện hai người Hoắc Đồng Tông trong thời gian nửa khắc đã bị mấy người của Vô Cực Ma Tông giết chết, mà Độc Ma Vương Diệc Hàn lại lao về phía bên này.
Sắc mặt của mấy người Xích Thủy Tông đều thay đổi dữ dội, trong đó tông chủ Xích Thủy Tông đang giao thủ với Huyết Ma Liệt Sơn là lo lắng nhất.
Ở trong tay Huyết Ma Liệt Sơn, tông chủ Xích Thủy Tông cũng chỉ có năng lực tránh né.
Ngẫu nhiên có một cơ hội ra tay, cũng đều bị Huyết Ma Liệt Sơn nhẹ nhàng hóa giải, nếu không phải phòng bị người này sẽ tức nước vỡ bờ, thì chỉ sợ Huyết Ma Liệt Sơn đã sớm sử dụng đòn sát thủ, chứ không để hắn tiếp tục tránh né như vậy.
Trên trán toát mồ hôi lạnh, hắn ta trộm đánh giá xung quanh một chút, sắc mặt của tông chủ Xích Thủy Tông âm trầm bất định.
Một lát sau, sắc mặt hắn ta trở nên tàn nhẫn, trong mắt đột nhiên hiện ra ánh sáng lạnh lão.
Hét lớn một tiếng nói: “Triệu trưởng lão sử dụng “Xích Thủy Thiên Liệt Quyết mở đường, vợ con của ngươi trong tông bản tông sẽ thay ngươi chăm sóc thật tốt!”
Lời này vừa nói ra, trưởng lão Xích Thủy Tông đang giao thủ với tông chủ Huyền Đức Tông vẻ mặt tuyệt vọng, vẻ mặt trách nhiệm nhìn tông chủ Xích Thủy Tông đang chật vật né tránh, bất đắc dĩ nói: “Triệu Chi Hành tuân mệnh, hy vọng tông chủ chăm sóc thật tốt cho vợ con ta!”
Theo lời nói của Triệu Chi Hành, cho dù là tông chủ Xích Thủy Tông, hay là hai trưởng lão khác đều thở phào nhẹ nhõm, như thể Triệu Chỉ Hành có thể dẫn bọn họ thoát ra khỏi vòng vây.
Đang lúc đám người Đinh Hạo cẩm thấy kỳ quái, thì khí thể cả người Triệu Chi Hành tăng vọt, chỉ trong chốc lát, Triệu Chi Hành vốn đang phòng ngự rất khó khăn, giống như ăn phải linh đan dược diệu gì đó, phát điên lao về phía tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải, không chút do dự lộ ra cửa trống của mình.
Mà sau khi tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải cùng một trưởng lão của Huyền Đức Tông đánh với Triệu Chi Hành hai chiêu, đều lần lượt lùi về phía sau hơn mười trượng, kinh hãi nhìn Triệu Chi Hành vẫn đang khí thế bạo trừng, hét lớn nói: “Người này rất kỳ lạ!”
“Vương lão dừng tay, thả bọn họ đi đi! “Lúc này, Đinh Hạo đột nhiên nói.
Độc Ma Vương Diệc Hàn vốn đang định bao vây, vừa nghe Đinh Hạo nói vậy, cũng tạm dừng động tác, thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn ngừng lại, Lục Bào Lão Tổ vừa bay được vài bước cũng đứng tại chỗ, vẻ mặt nghỉ hoặc nhìn Triệu Chi Hành.
Chương 570: Tiêu diệt Hoac Đồng Tông 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chỉ thấy Triệu Chi Hành bức lui tông chủ của Huyền Đức Tông và một gã trưởng lão, sau đó lại bay về phái của tông chủ Xích Thủy Tông, dọc theo đường đi mang theo khí thế kinh hoàng, nhưng chỉ với một công pháp này chẳng những tóc của Triệu Chi Hành đều bạc trắng, mà làn da vốn trơn bóng cũng đã bắt đầu xuất hiện nếp nhăn.
Chuyện kỳ lạ như vậy khiến tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải đang định truy đuổi kinh hãi, vẻ mặt phức tạp liếc mắt nhìn người này một cái, sau đó tông chủ Huyền Đức Tông khoát tay áo ngăn một gã trưởng lão khác bên cạnh đang muốn truy đuổi dừng lại.
Đến bây giờ, mọi người đều nhìn ra, dưới mệnh lệnh của tông chủ Xích Thủy Tông, Triệu Chi Hành đã sử dụng “Xích Thủy Thiên Liệt Quyết”, không cần nhìn kỹ, mọi người cũng biết, công pháp này chính là công pháp kỳ quái tiêu hao sinh mệnh, xem tình huống có lẽ ngay cả chân nguyên Nguyên Anh cũng đang bị tiêu hao.
Nói cách khác, từ lúc Triệu Chi Hành sử dụng công pháp này, cho dù như thế nào, thì hắn nhất định phải chết, ngay cả chân nguyên nguyên anh cũng bị tiêu hao hết, hoàn toàn không có bất kỳ khả năng sống sót nào.
Nhưng những loại công pháp cổ quái này, nó có khả năng phát huy uy lực đáng kinh ngạc, cho dù là Đinh Hạo, hay tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải, đều biết đạo lý này, nếu Triệu Chỉ hành sử dụng công pháp ác độc như này thì có thể phát huy được uy lực có thể tưởng tượng được nhưng nhất định hắn sẽ chết.
Cũng chính vì vậy, nên Đinh Hạo mới không muốn đám người Độc Ma Vương Diệc Hàn đến gần, nếu như vào lúc này xảy ra tai nạn gì, vậy khiến người ta hối hận không kịp!
Thấy Triệu Chi Hành khí thế mãnh liệt đến gần, ngay cả Huyết Ma Liệt Sơn cũng biến sắc, một người ôm quyết tâm nhất định phải chết, lại có năng lực thiêu đốt sinh mệnh đáng kinh người, đương nhiên Huyết Ma Liệt Sơn cũng biết đạo lý này, hừ lạnh một tiếng, Pháp Luân trong tay lăn một cái, bức ép tông chủ Xích Thủy Tông sang một bên, U Minh quỷ khí giữa năm ngón tay trái yên lặng đột nhiên xuất hiện, lũ lượt lao về phía tông chủ Xích Thủy Tông.
Chỉ nghe “đùng” vài tiếng, toàn bộ U Minh quỷ khí đều đánh vào tấm chắn bảo vệ do tông chủ Xích Thủy Tông dựng lên, tông chủ Xích Thủy Tông cũng theo tiếng vang, mà liên tục lui về phía sau, nhưng tông chủ Xích Thủy Tông vốn luôn khó khăn chống đỡ, bây giờ lông mày cũng giãn ra.
Bởi vì đúng lúc này, Triệu Chi Hành đã chạy tới bên cạnh tông chủ Xích Thủy Tông.
Sau khi tông chủ Xích Thủy tông và Triệu Chi Hành hội hợp, Huyết Ma Liệt Sơn không ra tay đuổi theo tông chủ Xích Thủy Tông nữa, mà chỉ ở bên cạnh lạnh lùng nhìn, thấy tông chủ Xích Thủy Tông sợ hãi nhìn mình một cái, Huyết Ma Liệt Sơn hừ lạnh một tiếng nói: “Lần này coi như ngươi gặp may, lần sau nếu lại rơi vào trong tay ta, ngươi sẽ không gặp may như vậy nữa đâu.
Ta thật muốn biết Xích Thủy Tông các ngươi rốt cuộc có bao nhiêu trưởng lão có thể cho các ngươi chơi như vậy!”
Giọng Huyết Ma Liệt Sơn khinh bỉ không thể tả, vừa rồi mọi người đều nghe được lời nói của tông chủ Xích Thủy Tông, tông chủ Xích Thủy Tông rõ ràng đang lợi dụng vợ con của Triệu Chỉ Hành để uy hiếp hắn, nếu không Triệu Chi Hành sẽ không tự bạo tu vi của mình, để mở đường cho tông chủ Xích Thủy Tông.
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói, tông chủ Xích Thủy Tông nổi giận, liếc mắt nhìn Huyết Ma Liệt Sơn một cái, nói: “Bản tông nhớ kỹ.” Nói xong lời này, tông chủ Xích Thủy Tông dẫn theo Triệu Chỉ Hành cả người đang dần lão hóa, bay về phía hai vị trưởng lão Xích Thủy Tông còn lại.
Thấy hành động của hai người này, tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải khẽ quát một tiếng nói: “Các vị trưởng lão không cần ngăn cản bọn họ, cứ để bọn họ rời đi là được!”
Nghe tông chủ Huyền Đức Tông nói ra lời này, mấy tên trưởng lão Huyền Đức Tông lần lượt dừng động tác trong tay, cũng vì thế mà một đám bốn người Xích Thủy Tông nhanh chóng tập hợp lại một chỗ.
Cuối cùng bốn người nhìn mấy người Huyền Đức Tông và Vô Cực Ma Tông một cái.
Sau đó mới rời khỏi nơi này, bay ra ngoài.
Nhìn đám người Xích Thủy Tông rời đi, cho dù là người của Huyền Đức Tông hay là đám người Vô Cực Ma Tông Đinh Hạo, đều không đuổi theo.
Có Triệu Chỉ Hành ở đây, Xích Thủy Tông của hắn chẳng khác nào có loại một thuốc nổ bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung, chỉ cần một người không tốt, đều có thể ngọc nát đá tan.
Mặc dù như vậy, thì đám người Xích Thủy Tông đều sẽ chết ở, nhưng cho dù là Huyền Đức Tông hay là Vô Cực Ma Tông, đều không muốn gánh vác hậu quả sau khi Triệu Chi Hành ngọc nát đá tan, dù sao một cao thủ Hợp Thể kỳ tự bạo không tầm thường, huống chỉ Triệu Chỉ Hành còn có công pháp chuyên môn phối hợp.
Rốt cuộc có thể phát huy ra bao nhiêu uy lực, thì không ai có thể biết được.
Nhưng cũng vì vậy, nên tất cả mọi người đều không đám mạo hiểm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







![[Audio] Lục Tiên (dịch) [Audio] Lục Tiên (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Luc-Tien-dich-Se-Audio-Truyen.jpg)