[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 59 : Lãng tử Tưởng Lãng 2 (c581-c590)
❮ sautiếp ❯Chương 581: Lãng tử Tưởng Lãng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Khi Đinh Hạo nhìn thấy Bạch Thanh Tâm thì Bạch Thanh Tâm cũng nhìn thấy hai người Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên, ánh mắt Bạch Thanh Tâm nhìn qua Phùng Tỉnh Nhiên, nhìn Đỉnh Hạo với vẻ mặt phức tạp.
Đỉnh Hạo nhìn trái nhìn phải, Đinh Hạo phát hiện Thạch Ngọc Sương và hai đệ tử Nguyên Ma Cung cũng ở sau lưng hắn.
Đỉnh Hạo kéo Phùng Tỉnh Nhiên nói: “Chúng ta cứ đi tiếp, không cần quan tâm đến bọn họ!”
Phùng Tinh Nhiên gật đầu, hừ nhẹ một tiếng, cùng Đinh Hạo bước vào một cửa hàng bên cạnh.
Hai người vừa bước vào cửa hàng này không bao lâu, thì phát hiện Bạch Thanh Tâm và Ninh Ba Hư cũng chậm rãi đi vào giữa cửa hàng, một lát sau, Thạch Ngọc Sương và hai đệ tử Nguyên Ma Cung cũng bước vào.
Đỉnh Hạo cười ha ha, cũng không để ý đến đám người bọn họ, chỉ chăm chú nhìn vật phẩm rực rỡ sắc màu trong cửa hàng này.
Sau khi rời khỏi cửa hàng của Huyền Thiên Chân Nhân, Đinh Hạo phát hiện trong các cửa hàng ở khu phố Bồng Khâu này, đôi khi sẽ xuất hiện những vật phẩm quý hiếm, chỉ cần mình biết phân biệt hàng tốt hàng xấu thì thực sự có thể tìm được rất nhiều thứ tốt.
Cũng chính vì thế, mà Đinh Hạo vốn chỉ đi dạo cũng Phùng Tỉnh Nhiên, cũng bắt đầu tham gia vào lần mua sắm này.
Ngoài đám người Đỉnh Hạo vừa vào ra thì trong cửa hàng này còn có hơn mười tu sĩ khác, trong đó ma đạo và tu chân giả đều có, tu vi cao nhất có lẽ là Phần Thần kỳ, hai người tu vi thấp nhất còn chưa tới Nguyên Anh kỳ, tất cả họ đều thích thú nhìn các vật phẩm trưng bày.
Sau khi phát hiện đám người Đỉnh Hạo vào, cũng không ngẩng đầu lên nhìn.
Mãi đến khi hai người Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên tham gia mua sắm vật phẩm, thì mới có ba người đột nhiên ngẩng đầu nhìn đám người Đinh Hạo, tướng mạo khuôn mặt của ba người bọn họ đều giống nhau, quần áo trên người để giúp phân biệt là ba màu đỏ lục lam, tu vi có lẽ đều là Phần Thần kỳ
Minh Hải Tam Hung!
Nhìn thoáng qua tướng mạo của ba người, Đỉnh Hạo lập tức nhận ra ba người này là ai, ba người này chính là huynh đệ sinh ba, tên lần lượt là Đoạn Thiên Hùng, Đoạn Thiên Hổ, Đoạn Thiên Báo.
Ba người đều là ma đạo tán tu, ban đầu ba người này là ba chân sai vặt ở gần Minh Hải Tây đại lục.
Ba người này hình như từ sinh ra đã có thể nói chuyện với yêu thú.
Về sau được Minh Hải Lão Tổ thu làm đệ tử, truyền cùng một công pháp cho họ.
Nhưng nơi Minh Hải Lão Tổ tu luyện rất gần La Phù Tông, khó tránh khỏi sẽ xảy ra chút xung đột, cuối cùng cũng không biết vì nguyên nhân gì mà bị ba gã Hợp Thể Kỳ của La Phù Tông vây công đến chất, mà lúc đó Minh Hải Tam Hung không ở Minh Hải, bởi vậy mới trốn được một kiếp nạn, từ đó về sau ba người này đều không tu luyện ở Minh Hải nữa, cũng không biết đi đâu, không ngờ lại gặp bọn họ.
Có nguồn tin Luyện Ngục Ma Tông và Huyền Đức Tông, bây giờ Đỉnh Hạo đối với những chuyện trong Giới Tu Chân không phải hoàn toàn không biết gì cả, tranh của Minh Hải Tam Hung hắn đã nhìn thấy trong quyển sách nhỏ giới thiệu về người Tây đại lục của Cố Kiệm, trên tập sách chủ yếu chỉ giới thiệu về Minh Hải Lão Tổ mà thôi, còn Minh Hải Tam Hung chỉ tiện thể đề cập tới, nhưng bởi vì Minh Hải Tam Hung có diện mạo rất đặc biệt, bọn họ còn là tam bào thai, cho nên Đỉnh Hạo mới nhận ra.
“Hai loại nước độc này ba huynh đệ bọn ta nhìn trúng trước, hai người các ngươi đừng hòng tranh với bọn ta!” Lão đại Đoạn Thiên Hùng Minh Hải Tam Hung thô lỗ nói to.
Trong ba người này, người mặc hồng bào chính là lão đại Đoạn Thiên Hùng, lục bào là Đoạn Thiên Ngục, lam bào là Đoạn Thiên Hiệu, bởi vì tướng mạo của ba người bọn họ giống nhau, nên mới dùng y phục có màu sắc khác nhau để phân biệt, nếu không thì người bên ngoài sẽ không biết ai là ai.
Mặc dù ba người đều tu ma đạo, nhưng cũng không nói người trong ma đạo quỷ kế gian trá và ác độc, mà thực lực của ba người cũng không kém, nhưng đầu óc thì rất đơn giản.
Đây là chút tin tức ít ỏi tốt nhất mà hắn có được.
Mà Minh Hải Lão Tổ vốn là một ma đạo cực hung, sau khi thu nhận ba người này, ông ta hết lòng bồi dưỡng, muốn ba người này về sau tu luyện tâm trí.
Nhưng nào biết, mặc dù tu vi của ba người này tiến bộ phi thường, nhưng tâm trí của họ, cho dù Minh Hải Lão Tổ dạy dỗ như thế nào, thì vẫn như vậy, cũng chính vì thế.
Nên về sau Minh Hải Lão Tổ cũng từ bỏ, chỉ dạy bọn họ tu vi, ba người này cũng không phụ sự chỉ dạy của Minh Hải Lão Tổ, chỉ dùng thời gian trăm năm từ thợ săn tầm thường cái gì cũng không biết, đạt tới ranh giới Xuất Khiếu kỳ, mãi cho đến khi Minh Hải Lão Tổ bị La Phù Tông giết.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @
Chương 582: Lãng tử Tưởng Lãng 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Phùng Tỉnh Nhiên hì hì cười, mở miệng nói: “Vì sao các ngươi nhìn trúng trước thì nhất định phải là của các ngươi, ta sẽ tranh mual”
Đoạn Thiên Hùng gãi gãi đầu, ngượng ngừng cười, không biết nên trả lời như thế nào.
Thấy Đoạn Thiên Hùng biểu hiện như vậy, Phùng Tinh Nhiên bật cười, nói: “Thì ra là kẻ ngốc đầu heo, thôi quên đi, ta không cướp với các ngươi!” Dứt lời Phùng Tỉnh Nhiên muốn kéo Đỉnh Hạo tiếp tục đi đến nơi khác.
Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn ba người này một cái, dừng lại, sau đó dẫn Phùng Tinh Nhiên đi đến bên cạnh Đoạn Thiên Hiệu, nhìn Đoàn Thiên Hiệu thật sâu rồi nói: “Tốt nhất các ngươi nên sớm rời khỏi đảo Bồng Khâu đi, cao thủ của La Phù Tông đã tới đây, nếu như bọn họ biết tin tức của các ngươi ở đây, vậy thì sẽ rất khổ cho các ngươi.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Đoạn Thiên Hiệu xám xịt, cảm kích nhìn Đinh Hạo một cái, sau đó kéo hai người kia nói: “Đại ca nhị ca, chúng ta đi thôi.”
Trong ba người, thì Đoạn Thiên Hiệu so với hai người kia vẫn thông minh hơn một chút, mà hai người còn lại cũng nghe Đỉnh Hạo nói, mặc dù ba người này đơn thuần, nhưng cũng không ngốc.
Cũng biết ý tứ trong lời nói của Đinh Hạo, cho nên chỉ sửng sốt một khắc, sau đó lập tức đi ra ngoài cửa.
Sau khi ba người này biến mất, Thạch Ngọc Sương nói: “Chó lại bắt chuột, xen vào việc của người khác!”
Đinh Hạo cười, không để ý tới nàng, kéo Phùng Tỉnh Nhiên nói: “Nếu ba người này đã đi rồi, vậy thì thứ này sẽ là của ta, ha ha!” Nhưng Phùng Tỉnh Nhiên hiển nhiên không muốn buông tha cho Thạch Ngọc Sương, nàng cười hì hì, nói: “Các ngươi bám theo bọn ta à, sao chúng ta đi đâu, các ngươi cũng đi theo đến đó vậy? Các ngươi thấy thú vị sao?”
Nói xong lời này, sắc mặt Thạch Ngọc Sương lạnh như băng, đi về phía Đinh Hạo.
Mà lúc này, một tu chân giả đang vùi đầu xem vật phẩm ở bên cạnh Đinh Hạo đột nhiên ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái, sau khi nhìn thấy toàn bọn người trong phòng, mới kinh ngạc nói: “Từ đâu ra mà có nhiều người đẹp như vậy, lần này ta thật có phúc!” Sau khi dứt lời, tên Tưởng Lãng này hỏi đồng tử canh gác bên cạnh, nói: “Cái này, cái này, cái kia, cái bên này ta đều muốn, ngươi tính giá cho ta.”
Thấy đồng tử kia đi thanh toán, Tưởng Lãng cười ha hả, không biết lấy từ đâu ra một cái quạt lông vũ, trên quạt vẽ mười người đẹp, vừa lắc quạt vừa đi về phía Phùng Tinh Nhiên gần nhất.
Tưởng Lãng này có gương mặt thanh tú, toàn thân toát ra khí chất thư sinh, nhưng lúc cười thì ánh mắt lại độc ác, đặc biệt là lúc nhìn người đẹp, vóc người thon dài hoàn toàn phù hợp với khí chất toàn thân.
Hắn ta là một người có thể khiến bất kỳ người phụ nữ nào động tâm.
Vừa rồi Đỉnh Hạo không để ý, nhưng bây giờ nhìn thấy người này, Đỉnh Hạo cũng cảm thấy hai mắt sáng lên, không phải vì khí chất của hắn ta hay là Ngụy Lực, mà là vì tu vi của hắn ta – tu vi Xuất Khiếu Hậu kỳ!
Lúc Đỉnh Hạo vào cửa, cũng phát rất ngạc nhiên với tu vi của người này, nhưng Tưởng Lãng này đưa lưng về phía mình, Đỉnh Hạo còn tưởng hắn ta là một lão già hoặc là một người trung niên gì đó, bây giờ hắn ta quay đầu lại Đinh Hạo mới phát hiện Tưởng Lãng này còn trẻ như vậy.
Mặc dù tu chân giả có ngoại hình ưa nhìn, nhưng Đinh Hạo biết Tưởng Lãng này cũng không lớn hơn mình bao nhiêu, nhiều năm như vậy, thực lực như vậy, Tưởng Lãng này đến từ đâu.
Theo lý mà nói thì người như vậy hẳn là rất nổi tiếng ở Giới Tu Chân rộng lớn này mới đúng, tại sao đến bây giờ hắn chưa từng nghe qua tên của người này?
có rất nhiều nghi vấn.
Thấy Tưởng Lãng thản nhiên đi về phía Phùng Tinh Nhiên, vẻ mặt Đinh Hạo lạnh nhạt nhìn người này, cũng không hành động thiếu suy nghĩ.
Đừng nói là Đinh Hạo, mà Phùng Tỉnh Nhiên, Bạch Thanh Tâm, Thạch Ngọc Sương và Ninh Ba Hư đều đã nhìn ra chỗ không tầm thường của người này, trên mặt đều đầy vẻ nghi vấn, nhìn người này một cách kỳ quái.
Tưởng Lãng dường như không biết mình đã trở thành tiêu điểm của mọi người, hắn ta đi đến bên cạnh Phùng Tinh Nhiên thì dừng lại, lắc đầu cười với Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên, nói: “Không ngờ đây là bông hoa đã có chủ, quên đi, cho dù như vậy, thì cũng phải giữ lại dung nhan tuyệt thế của người đẹp.”
Sau đó nhìn Đinh Hạo một cái, Tưởng Lãng cười, mở miệng nói: “Huynh đài ngươi thật may mắn, ngươi không ngại nếu ta nhìn nữ đồng hành của ngươi để vẽ một bức tranh chứ.”
Đỉnh Hạo cười ha ha, nói: “Mời!”
Tưởng Lãng gật đầu, cẩn thận nhìn kỹ Phùng Tỉnh Nhiên, sau đó hóa ngón tay thành bút, đầu ngón tay tỏa ra một luồng hắc khí nhàn nhạt, bắt đầu chuyển động trên chiếc quạt của hắn ta.
Một lát sau, Tưởng Lãng mới thở phào nhẹ nhõm, sửa lại hoàn toàn chiếc quạt, sau đó bản thân tự nhìn hai lần, rồi đổi hướng, đưa cho Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên đắc ý nói: “Thế nào?”
Chương 583: Rút đao tương trợ 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Phong thái xinh đẹp và gian xảo của Phùng Tinh Nhiên trên chiếc quạt giống nhau như đúc, loại phong thái này hoàn toàn sống đông trên giấy, đừng nói là Phùng Tỉnh Nhiên, ngay cả Đỉnh Hạo cũng rất ngạc nhiên.
“Vẽ đẹp, tu vi của huynh đài thật sâu, nét bút rất đẹp!” Đỉnh Hạo khen ngợi nói.
Mà Phùng Tinh Nhiên cũng ngạc nhiên nhìn người này, nũng nịu nói: “Không sai, dung nhan của ta không bị bút vẽ của ngươi làm cho ô uế, thật là từ chối thì bất kính!”
Nói xong lời này, Phùng Tỉnh Nhiên đưa tay ra, muốn ra tay chộp lấy chiếc quạt.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Tưởng Lãng kinh hãi, cuống quít thu hồi quạt, mở miệng nói: “Lời này của cô nương là có ý gì?” Phùng Tinh Nhiên cười hì hì, nói: “Tranh ngươi vẽ trên quạt là bổn cô nương, bổn cô nương rất hài lòng, ngươi mau xé mảnh quạt đó ra cho ta đi!”
Phùng Tinh Nhiên vừa dứt lời, trán Tưởng Lãng toát mồ hôi lạnh, vẻ tiêu sái thong dong vừa rồi cũng biến mất, hắn ta kỳ quái nhìn Phùng Tỉnh Nhiên một cái, Tưởng Lãng cười khổ một tiếng nói: “Cái quạt này chính là toàn bộ tâm huyết của ta, làm sao có thể xé một phần cho cô, cái này tuyệt đối không được, chờ lần sau gặp lại, ta sẽ giúp cô vẽ một bức tranh mình cô!”
“Tại sao ngươi không vẽ bây giờ?” Phùng Tỉnh Nhiên hỏi.
“Một ngày ta chỉ vẽ một người phụ nữ, không bao giờ vẽ lần thứ hai.” Tưởng Lãng ngạo nghễ nói.
“Không muốn phá lệ mà từ chối, bổn cô nương quan tâm đến bức tranh thối của ngươi sao, cút đi, tiểu bạch kiểm thối!” Phùng Tỉnh Nhiên cười hì hì, cười mắng ra miệng.
Tưởng Lãng bị Phùng Tinh Nhiên lật lại vô cùng xấu hổ, lắc đầu cười khổ một tiếng, nói với Đỉnh Hạo: “Bây giờ ta rút lại lời vừa nói, mặc dù huynh đài rất may mắn, nhưng chỉ sợ ngươi sẽ chịu không nổi!”
Lời này vừa nói ra, ve mặt Đỉnh Hạo sửng sốt, cười ha ha, nói: “Cái này không cần ngươi quan tâm!”
“Ngươi dong dài cái gì, tiểu bạch kiểm ngươi muốn chết phải không!” Phùng Tỉnh Nhiên nghe Tưởng Lãng nói với Đỉnh Hạo như vậy, lại tức giận mắng.
“Không dám không dám!” Thấy Phùng Tỉnh Nhiên tức giận, Tưởng Lãng cuống quít nói, sau đó chỉnh lại áo, lại khôi phục vẻ anh tuấn tiêu sái, cười nhạt đi về phía Thạch Ngọc Sương.
Như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
Thấy Tưởng Lãng tiếp cận, Thạch Ngọc Sương cũng không nói thêm gì, kỳ quái nhìn Tưởng Lãng.
Nhưng hai đệ tử Nguyên Ma Cung bên cạnh nàng thì vẻ mặt rất căng thẳng, bọn họ nhìn Tưởng Lãng bằng ánh mắt không thiện cảm, như thể hắn ta làm cái gì cũng đều không vừa mắt.
Sau khi hắn ta dừng lại trước mặt Thạch Ngọc Sương, Tưởng Lãng lại lộ ra nụ cười tà ác, nói: “Vị cô nương này khí chất bất phàm, cao ngạo lãnh diễm như sương đông, không biết đại danh của cô nương là gì, có phải danh hoa đã có chủ rồi hay không, không biết tại hạ có cơ hội không?”
Thạch Ngọc Sương hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, không để ý tới hắn ta.
Mà hai người Nguyên Ma Cung thì oán hận nhìn Tưởng Lãng, không có ý tốt mở miệng nói: “Tiểu tử ngươi, sao ngươi dám nói lời vô lễ với cô ấy như vậy!”
Tưởng Lãng kinh ngạc nhìn hai người này một cái, gật đầu nói: “Thì ra là hoa hộ pháp, đáng tiếc cũng chỉ là hoa hộ pháp mà thôi, người ta bo nhụy được cũng không thuộc về các ngươi.
Mọi người cạnh tranh công bằng, chẳng lẽ hai người các ngươi muốn dùng chung sao?”
Thấy có người nói ra lời này, Phùng Tinh Nhiên cười, kiều mi liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, mở miệng nói: “Người này thực sự rất thú vị!”
Đinh Hạo cười ha ha, đáp: “Người nói như vậy không sợ người khác bị dọa chạy mất sao!”
Phùng Tinh Nhiên đấm Đỉnh Hạo hai cái, nói: “Còn không phải tránh cho ngươi đỡ phải ghen sao, đồ lòng lang dạ thú!”
Thấy Phùng Tỉnh Nhiên nói như vậy, Đỉnh Hạo bật cười, lắc đầu, không nói gì nữa mà chỉ đùa giỡn nhìn đám người Tưởng Lãng.
Nói đến chỗ riêng tư, hai người Nguyên Ma Cung đều có chút xấu hổ, nhìn Thạch Ngọc Sương lạnh lùng không nói, hai người ngượng ngùng cười, cũng không nói thêm gì nữa.
Tưởng Lãng cười ha ha một tiếng, liếc mắt nhìn Thạch Ngọc Sương một cái, lầm bẩm nói: “Ừm, mặt nghiêng cũng tốt, mặt nghiêng lại có một vẻ đẹp khác.”
Nói xong, Tưởng Lãng lại vung ngón tay thành bút, một lát sau động tác liền mạch dứt khoát đã vẽ tướng mạo của Thạch Ngọc Sương lên quạt, bản thân hắn ta tự nhìn một lần.
Cảm thấy rất hài lòng, hắn ta cười ha hả, tiện tay ném đi, cái quạt kia dường như có mắt, dạo một vòng rồi rơi xuống vào trước mặt Thạch Ngọc Sương.
Cái quạt trôi nổi trước mặt Thạch Ngọc Sương vài tấc, không nhúc nhích, nhưng trong quạt lại hiện ra một nữ tử mặt nghiêng xinh đẹp lạnh lùng.
Đỉnh Hạo thấy hành động của Tưởng Lãng, hắn cười một cách kỳ quái, nhìn Phùng Tinh Nhiên sau đó mới nói: “Xem ra vừa rồi Tưởng Lãng đã bị cô dọa sợ, cũng không giao thẳng cái quạt này cho cô.
Chẳng lẽ hắn ta cho rằng ai cũng đều gian xảo như cô sao?”
Chương 584: Rút đao tương trợ 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa nói ra, mặt Phùng Tinh Nhiên cũng đỏ lên, phỉ nhổ Đỉnh Hạo một tiếng, cũng không nhiều lời, chỉ nhìn cái quạt lơ lửng trong hư không từ xa.
Thạch Ngọc Sương vốn lạnh lùng, thấy làn đường quạt nổi lên trước mặt mình, mà tướng mạo của mình ở trong quạt sống động như thật, không khỏi hừ lạnh một tiếng.
Mở miệng nói: “Lấy ra, nếu không bổn cô nương sẽ phá hủy cái quạt này của ngươi!” Nhưng sau khi nàng xem qua chiếc quạt này mới nói, hơn nữa nhìn vẻ mặt của nàng có ve cũng không phải thật sự không vui, xem ra nàng cũng rất hài lòng với tướng mạo của mình, không thật sự tức giận.
Nhưng Tưởng Lãng vừa trải qua giáo huấn của Phùng Tinh Nhiên, hắn ta lại không dám dừng lại chút nào, sau khi Thạch Ngọc Sương vừa dứt lời Tưởng Lãng suy sụp thở dài, nói: “Sao lại là một nữ tử không hiểu phong tình như vây!”
Nói xong lời này, Tưởng Lãng lướt qua đám người Thạch Ngọc Sương, lại đi về phía Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông, vừa đi vừa nói: “Ừm, đây cũng là người đẹp.
Khí chất nhẹ nhàng muốn lên tiên, lần này thật sự là kiếm được hời, xem ra sau này rảnh rỗi phải đi dạo nhiều hơn một chút, nếu không làm sao có thể gặp được nhiều người đẹp như vậy!” Nói xong, Tưởng Lãng lập tức đi tới bên cạnh Bạch Thanh Tâm, Ninh Ba Hư cười cười, Tưởng Lãng mở miệng nói: “Xem ra tiểu thư cũng là hoa không có chủ, cái này, không biết tại hạ còn cơ hội không?”
“Ngươi không có cơ hội!” Ninh Ba Hư bên cạnh cười nhạt, lạnh nhạt nói, sau đó lại bổ sung: “Nam nữ trong thế giới chân thực này căn bản không thể bó buộc Bạch tiểu thư, không ai có cơ hội!” Tưởng Lãng khinh thường liếc Ninh Ba Hư một cái, nói: “Huynh đài nói như vậy, ngươi không có cơ hội nhưng không có nghĩa là người khác cũng không có cơ hội, ha ha, chỉ có thể nói Bạch tiểu thư chưa gặp được người ái mộ mà thôi, nhưng người tiếp theo lại có khả năng sẽ là một người như vậy.”
Nói xong, Tưởng Lãng ưỡn ngực, bày ra một tư thế khí thế kinh người, dùng ánh mắt không đang hoàng nhìn Bạch Thanh Tâm, như thể Tưởng Lãng hắn ta chính là nhân vật đáng để Bạch Thanh Tâm ái mộ.
Bạch Thanh Tâm liếc Tưởng Lãng một cái, nhàn nhạt cười nói: “Ngươi rốt cuộc là ai? Với tu vi của ngươi chắc chắn không phải hạng người vô danh?”
Người này ha ha cười một tiếng, nói: “Ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt loanh quanh xung quanh trong tơ hoa, đương nhiên các ngươi sẽ không biết.” Nói tới đây, Tưởng Lãng yên lặng nhìn Bạch Thanh Tâm vài lần, lại bắt đầu vẽ, một lát sau, sau khi hắn ta vẽ xong thì cầm quạt giơ về phía Bạch Thanh Tâm, nói: “Thế nào?”
“Rất tốt.” Bạch Thanh Tâm đáp.
Tưởng Lãng gật đầu một cái, nói: “Tiên tử có chủ chưa?”
“Không có chủ, nhưng sau này cũng sẽ không có chủ!” Bạch Thanh Tâm thản nhiên nói.
Tưởng Lãng ồ một tiếng, nói: “Hiểu rồi.”
Nói xong lời này, Tưởng Lãng nhìn thoáng qua đám người Đinh Hạo, nói: “Sau này còn gặp lại!”
Sau đó bàn tay to của hắn ta ra một quyền, thu hết vật phẩm của mình lại rồi để lại tỉnh thạch tương đương sau đó rời đi.
Sau khi Tưởng Lãng biến mất, Bạch Thanh Tâm gật đầu, nói với Đỉnh Hạo: “Lâu rồi không gặp Đinh huynh, không ngờ Đinh huynh lại có đột phá, thật sự đáng mừng.
Vốn Thanh Tâm nghĩ mình đã tiến bộ đủ mạnh rồi, nhưng so với tốc độ của ngươi, thì thật sự không thể theo kịp!”
Đỉnh Hạo cười ha ha một tiếng, kéo Phùng Tinh Nhiên sải bước đi ra ngoài cửa, vừa đi vừa nói: “Tu vi của tiểu thư vẫn khiến Đinh Hạo vô cùng bội phục, ừm, tu vi đạt đến Xuất Khiếu hậu kỳ thật sự là không tầm thường!”
Thấy Đinh Hạo dẫn theo Phùng Tỉnh Nhiên sắp rời khỏi Thương Hồ, Bạch Thanh Tâm lạnh nhạt cười, nói: “Đỉnh huynh chờ một chút.”
Đỉnh Hạo sửng sốt một chút, quay đầu lại, nhìn Bạch Thanh Tân một cái, nghỉ hoặc hỏi: “Có chuyện gì?”
“Không biết có thể cùng Đinh huynh luận bàn một trận được không?” Bạch Thanh Tâm ôm tay trịnh trọng nói.
“Không được, bọn ta còn có việc khác phải làm, thua thì thua, chẳng lẽ ngươi vẫn muốn lấy lại thể diện sao?” Đỉnh Hạo còn chưa kịp nói, thì Phùng Tỉnh Nhiên bên cạnh đã nói trước.
Gương mặt Bạch Thanh Tâm không chút thay đổi, lạnh nhạt cười nói: “Không phải, lần trước Thanh Tâm thua là thua tâm phục khẩu phục, nhưng bây giờ tu vi Đinh huynh tiến bộ nhanh chóngMà bản thân Thanh Tâm cũng có đột phá, đối thủ khó cầu, cho nên mới khẩn cầu tái chiến thêm một lần!”
“Thật ngại quá, sở dĩ lần trước chúng ta xuất chiến cũng vì bất đắc dĩ, nhưng bây giờ lại không cần thiết.” Đỉnh Hạo dứt khoát từ chối nói.
Đang định rời đi thì nghe được hai đệ tử Nguyên Ma Cung bên cạnh Thạch Ngọc Sương ngạc nhiên kêu lên: “Thì ra hắn là Đinh Hạo, khó trách!”
Thạch Ngọc Sương khinh thường nhìn Đinh Hạo một cái, đột nhiên nói: “Không dám thì không dám, tìm cớ làm gì, lần trước ngươi cũng chỉ may mắn nên mới thắng thôi!”
@ @ @ Ê ñ £Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 585: Bình yên rời khỏi 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Thạch Ngọc Sương, ngươi có ý gì, vậy mà ngươi lại giúp người trong đạo môn nói chuyện!” Phùng Tinh Nhiên giận dữ mắng. “Ta chỉ nói sự thật thôi!” Thạch Ngọc Sương nói.
Phùng Tinh Nhiên hừ nhẹ hai tiếng, kéo Đinh Hạo, nói: “Chúng ta đi, không cần để ý tới bà già điên này!”
Đỉnh Hạo gật đầu, ôm tay chào với mấy người này, sau đó theo Phùng Tỉnh Nhiên bay lên trời.
Hai người vừa bay lên, đi chưa được bao lâu, thì bên tai đột nhiên truyền đến tiếng gào hùng hùng hổ hổ, bọn họ quay đầu lại nhìn thì thấy Minh Hải Tam Hung đang một đường chật vật chạy tới bên này, phía sau bọn họ là mấy người của La Phù Tông do Chu Minh Diệu La Phù Song Sát cầm đầu.
Xem ra Minh Hải Tam Hung đã được Đinh Hạo cảnh cáo, nhưng vẫn không thể thoát khỏi tay của La Phù Tông, ba người Minh Hải Tam Hung cả người đẫm máu, trong lúc chạy cơ hình như lung lay sắp đổ.
Vừa chạy còn vừa thở hồng hộc quay đầu lại quan sát, sợ La Phù Tông lập tức đuổi kịp.
Đỉnh Hạo thân là người ngoài quan sát, đã nhìn ra mấy người của La Phù Tông rõ ràng là đang chơi trò chơi mèo vờn chuột, với thực lực của La Phù Tông thì căn bản Minh Hải Tam Hung trốn không thoát, nếu La Phù Tông cố ý làm như vậy, thì chỉ sợ ba người này đã sớm chết.
Mấy người của La Phù Tông vừa đuổi theo, vừa không ngừng phát ra tiếng cười nhạo, trong mắt nhìn Minh Hải Tam Hung đều đan xen với tức giận, mấy người La Phù Tông đều rất đắc ý.
Dường như đây chính là kết quả mà bọn họ muốn đạt được.
Minh Hải Tam Hung đang chạy trốn thì gặp Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên, ba người nhìn hai người Đinh Hạo một cái, vẻ mặt sửng sốt, nhưng chỉ dừng lại một chút sau đó đi đường vòng, xem ra là không muốn mang đến phiền toái cho Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên.
“Bọn họ rất thú vị, cho dù bản thân mình sắp chết cũng không muốn mang đến phiền phức cho chúng ta!” Đinh Hạo hờ hững nói.
Lời này vừa nói ra, Phùng Tỉnh Nhiên đột nhiên nói: “Thật sự nhìn không nổi, bổn cô nương muốn cứu bọn họ.”
Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Vậy được, chúng ta đuổi theo!”
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên cảm thấy ngạc nhiên nhìn Đỉnh Hạo hai lần, Phùng Tỉnh Nhiên kỳ quái nói: “Vậy mà ngươi lại đồng ý, đây không phải tác phong của ngươi, ngươi chưa bao giờ làm những việc rút đao tương trợ này.
Chẳng lẽ ngươi cũng có lòng trắc ẩn sao?” Phùng Tỉnh Nhiên nói có chút không nể nang gì khiến Đỉnh Hạo do khóc đở cười, ha ha cười nói: “Ngươi nói không sai, nhưng ta thật sự không muốn bọn họ phải chết nhanh như vậy.
Nếu không lúc ở trong cửa hàng, ta sẽ không lên tiếng nhắc nhở bọn họ về sự tồn tại của La Phù Tông!”
Đỉnh Hạo nói đến đây, Phùng Tỉnh Nhiên dường như mới nhớ tới hành động của Định Hạo trong cửa hàng, không khỏi càng cảm thấy khó hiểu, trong lúc bay không quên nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo, nói: “Ngươi có âm mưu gì, ba người này có thể mang đến cho ngươi lợi ích gì, mau thành thật giải thích cho ta biết, nếu không ngươi chắc chắn sẽ không xuất lực như vậy!”
Đỉnh Hạo cười ha ha một tiếng, quay sang Phùng Tinh Nhiên nói: “Vẫn là ngươi hiểu ta, không sai, giữ lại Minh Hải Tam Hung thật sự có hữu dụng.
Sau này cô sẽ biết, ha ha, trong lúc quan trọng như sắp chết mà cứu bọn họ, về sau ta họ nhất định sẽ giúp ta!” Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên gật đầu, sau đó nhìn Đinh Hạo nói: “Quả nhiên ngươi rời khỏi bọn ta ngươi vẫn không có ý tốt, ta còn tưởng ngươi đã thay đổi rồi, thì ra vẫn là một tên xấu xa!”
Đỉnh Hạo cười ha ha, đưa tay sờ mông Phùng Tinh Nhiên, xoa nhẹ, ninh nọt nói: “Vậy vì sao cô biết rõ ta là loại người vô sỉ mà vẫn thích ta.” Bị bàn tay to của Đinh Hạo sờ soạng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tỉnh Nhiên đỏ lên, cơ thể mềm nhũn, suýt chút nữa thì rơi xuống từ trong hư không, may mà Đỉnh Hạo phát hiện kịp thời dùng bàn tay to đặt ở cặp mông tròn trịa của nàng đỡ nàng lên.
Sau khi ổn định lại, Phùng Tỉnh Nhiên hung hăng trừng mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, nói: “Làm sao ta biết được, ngươi là kẻ xấu, ta là ma nữ, hì hì, vừa khéo phù hợp!”
Nghe nàng nói như vậy, Đinh Hạo gật đầu, nghiêm túc nói: “Có lý!”
Nói xong lời này, Đỉnh Hạo cười to ra tiếng.
Trong lúc Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên nói chuyện vui vẻ, hai người đã nhanh chóng đến gần Minh Hải Tam Hung, mà sau khi Minh Hải Tam Hung nhìn thấy Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên hai người tới gần, từ xa đã xua tay với hai người Đinh Hạo ý bảo hai người Đinh Hạo rời đi.
Đỉnh Hạo nhìn thấy tất cả hành động của Minh Hải Tam Hung, có chút nghi hoặc khó hiểu, với cách hành xử của ba người này, làm sao có thể có được thanh danh Minh Hải Tam Hung, với tính cách thuần phác của bọn họ rõ ràng chính là ba người Minh Hải hiền lành!
Chương 586: Bình yên rời khỏi 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Khó hiểu thì khó hiểu, nhưng Đỉnh Hạo vẫn bội phục trước hành động của Minh Hải Tam Hung, nhìn mấy người của La Phù Tông truy đuổi, Đinh Hạo thầm nghĩ xem ra trò mèo vờn chuột của các ngươi sắp kết thúc.
Mấy người La Phù Tông từ xa cũng chú ý tới hành động của Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên, Chu Minh Diệu hung hăng nhìn bên này một cái, không biết hắn ta nói gì với La Phù Song Sát, dù sao hắn ta vốn đã đi cùng với mấy người của La Phù Tông, theo lời nói của Chu Minh Diệu, bọn họ dần phân tán ra, xem ra dường như tính bao vây Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên.
Đỉnh Hạo khinh thường cười, cuối cùng hắn và Phùng Tinh Nhiên cũng đi đến bên cạnh Minh Hải Tam Hung, Đinh Hạo ha ha cười to một tiếng, nói: “Từ lúc nãy mới một lúc không gặp mà sao ba người các ngươi đã biến thành bộ dáng như thế này rồi?”
Lão đại Đọan Thiên Hùng thật thà cười cười, nói: “Sau khi nghe lão đệ nói, bọn ta lập tức muốn rời khỏi nơi này, nào biết vẫn bị đệ tử của La Phù Tông phát hiện sau đó đuổi theo!”
“Đinh Hạo, Phùng Tinh Nhiên, hai người các ngươi tốt nhất nên bớt xen vào việc của người khác!” Lúc này, mấy người của La Phù Tông cuối cùng cũng lên tiếng, Chu Minh Diệu điên cuồng cười nói.
Sau tiếng cười của Chu Minh Diệu, nhóm người La Phù Tông chậm rãi đi về phía Đỉnh Hạo và Phùng Tinh Nhiên.
Không thèm liếc mắt nhìn người của La Phù Tông lấy một lần, Đỉnh Hạo cười ha ha với lão đệ Minh Hải Tam Hung Đoạn Thiên Hồ: “Các ngươi không cần lo lắng cho an nguy của chúng ta, cứ yên tâm, bọn họ không làm gì được chúng ta đâu, sau khi Minh Hải Lão Tổ Quy Tiên, các ngươi sống thế nào vậy.”
Cười ngại ngùng, Đoạn Thiên Hùng cười ha ha nói: “Còn như thế nào được chứ, sống trong mớ lộn xộn thôi, chỉ cần không bị người của La Phù Tông bắt được, lòng chúng ta đã rối như tơ vò rồi, sau đó thì tự mình tu luyện, à, tại sao ngươi biết chúng ta là đồ đệ của Mình Hải lão tổ, hình như chúng ta vẫn chưa nói cho ngươi biết!” Cười nhạt, Đinh Hạo gật đầu nói: “Thì ra là như vậy, này, các ngươi có từng muốn gia nhập một môn phái nào không, lẻ loi như vậy, e rằng sẽ luôn bị La Phù Tông đuổi giết.
Đoạn Thiên Báo cười khổ, mở miệng nói: “Cho dù có nhập môn cũng vô dụng, thế lực La Phù Tông lớn mạnh như vậy, mới ngu ngốc trêu chọc bọn chúng, còn nữa, chúng ta cũng không thể mang đến tai ương diệt môn cho môn phái của người khác!”
Gật đầu, Đinh Hạo thầm nghĩ Minh Hải Tam Hung thật ra rất tốt bụng, cười ha ha, Đinh Hạo mở miệng mời: “Gia nhập Vô Cực Ma Tông của chúng ta, có Vô Cực Ma Tông của ta không sợ thế lực của La Phù Tông.” Nghe Đinh Hạo nói ra lời này, trên mặt Đoạn Thiên Hùng lộ ra vẻ khó xử, mở miệng nói: “Chúng ta đều sắp chết rồi, làm sao có thể gia nhập Vô Cực Ma Tông của các ngươi chứ!”
“Không sai, ngươi vẫn còn thông minh đấy!” Chu Minh Diệu của La Phù Tông ở bên cạnh gật đầu nói phải, khẩu khí càn rỡ nói không nên lời.
Nghiêng người liếc mắt nhìn Chu Minh Diệu một cái, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Chỉ dựa vào một mình ngươi?”
Lời Đinh Hạo vừa nói ra, một đám người khác của La Phù Tông chậm rãi đến gần.
Cả vòng vây được hình thành trong giây lát, thấy vòng vây đã hình thành, Chu Minh Diệu cười ha ha, nói: “Không tồi.
Ta biết tốc độ của Đỉnh Hạo ngươi rất nhanh, nhưng bây giờ thật sự muốn xem ngươi chạy thoát khỏi nơi này như thế nào!”
Gật đầu, Đỉnh Hạo cười nói: “Nếu chỉ có một mình ta ở đây, thì Đinh Hạo ta đương nhiên sẽ không dám nói mạnh miệng như vậy, chẳng qua để ta nói rõ cho ngươi biết, nhưng ý tính này của ngươi cũng vô dụng, Minh Hải Tam Hung là do chúng ta mang đi, sau này ba người bọn họ chính là người của Vô Cực Ma Tông chúng ta, nếu ba người các ngươi ra tay đối với ba người bọn họ, ha ha.
Vậy Vô Cực Ma Tông của ta sẽ không ngồi yên đứng nhìn!” Thấy Đinh Hạo nói thế, Chu Minh Diệu La Phù Tông mỉm cười khinh thường, mới mở miệng nói: “Trước không nói đến việc các ngươi có thể chạy thoát khỏi nơi này không.
Cho dù các ngươi chạy thoát thì đã sao, Vô Cực Ma Tông của các ngươi là cái thá gì, từ khi nào Giới Tu Chân ở Tây Đại Lục, các ngươi đã có quyền lên tiếng, cũng dám kêu gào với La Phù Tông này.
Ha ha, quả thật là chán sống rồi!”
Ngửa mặt lên trời điên cuồng cười một trận, Đinh Hạo chỉ vào Chu Minh Diệu rồi nói: “Lần trước khi ở Núi Đoạn Hồn.
Cũng không thấy đám người La Phù Tông các ngươi mạnh miệng như vậy, giờ lại ngông nghênh quá nhỉ? Chẳng qua bây giờ ta có thể nói cho các ngươi biết chúng ta sẽ rời khỏi như thế nào, xem xem các ngươi có còn cái gan ngăn cản không.”
Nói đến đây, Đinh Hạo gật đầu với Phùng Tinh Nhiên, mở miệng phân phó: ” tế lên Tuyệt Sát Ma Trận, để ta xem có ai dám tiến vào không.”
Chương 587: Bình yên rời khỏi 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên mỉm cười xinh đẹp.
Bàn tay như ngọc vung lên, giữa không khí bỗng xuất hiện thêm một cung điện bốc khí đang quay cuồng, Đỉnh Hạo và Phùng Tinh Nhiên phóng lên trên, rơi lên trung tâm của cung điện, ở trong cung điện, Đinh Hạo vẫy tay về phía Minh Hải Tam Hung, để bọn họ cùng phóng lên.
Minh Hải Tam Hung liếc mắt nhìn nhau một cái, chần chờ một chút rồi sau đó lập tức phóng lên cao, dừng ở trung tâm cung điện màu tím, tò mò đánh giá khắp nơi.
Mà đúng lúc này, mọi người ở La Phù Tông lúc nãy vẫn còn châm biếm Đỉnh Hạo, trong miệng liên tục kêu gào: “Chu huynh, chúng ta có nên tiến lên xem không.”
Bọn người La Phù Tông chăm chú đánh giá Tuyệt Sát Ma Trận.
Đứng trước Tuyệt Sát Ma Trận, không một ai có gan vượt qua Lôi Trì.
Thấy vậy Đinh Hạo mới điên cuồng cười một trận rồi nói với Phùng Tinh Nhiên: “Chúng ta đi thôi.”
Nghe thấy Đinh Hạo nói, Phùng Tỉnh Nhiên mỉm cười xinh đẹp, điều khiển Tuyệt Sát Ma Trận bay về phía Núi Thiên Trụ, tốc độ vừa bắt đầu chậm rãi, dần dần tăng nhanh.
Mà bọn người La Phù Tông chỉ có thể trơ mắt nhìn đám người Đỉnh Hạo rời khỏi, không ai dám đứng ra ngăn cản, tuy rằng dựa vào tốc độ của bọn họ còn nhanh hơn tốc độ của Tuyệt Sát ma trận, nhưng chỉ có thể ở xa xa phía sau đám người Đinh Hạo.
Nhưng thứ nhất là bọn họ có thể khẳng định rằng Phùng Tỉnh Nhiên và Đinh Hạo đang bay về phía trưởng lão của tông phái mình.
Nếu bọn họ đuổi theo, cũng không thể nào phá được Tuyệt Sát Ma Trận này, còn có thể nghênh đón sự đuổi giết của các cao thủ Luyện Ngục Ma Tông và Vô Cực Ma Tông, thứ hai là không muốn chịu đựng sự sỉ nhục của Phùng Tỉnh Nhiên và Đỉnh Hao.. Mắt thấy người của La Phù Tông càng ngày càng nhỏ, dần dần biến mất không thấy, Minh Hải Tam Hung mệt mỏi nằm liệt trong cung điện màu tím của Tuyệt Sát Ma Trận, nằm yên không nhúc nhích, ba người đều mắng to người của La Phù Tông vô cùng ác độc và vô sỉ.
Nhìn thấy động tác của ba người như vậy, Đinh Hạo lắc đầu bật cười, từ trong túi trữ vật lấy ra mấy viên Hoàn Nguyên Đan, lần lượt đưa cho ba người, mở miệng nói: “Là đan dược khôi phục lại chân nguyên, sau khi các ngươi ăn vào phải điều tức ngay!” Minh Hải Tam Hung nhận lấy Hoàn Nguyên Đan được Đỉnh Hạo đưa qua, nhìn cũng không nhìn mà trực tiếp nhét vào trong miệng, sau đó từ giữa cung điện đứng lên, bái tạ với Đỉnh Hạo.
Thấy Tam Hung nuốt đan dược của chính mình đưa qua không chút cảnh giác, Đinh Hạo thầm ngạc nhiên, nhìn biểu cảm của ba người này xem ra chưa từng thấy Hoàn Nguyên Đan bao giờ, chỉ nghe Đinh Hạo nói một câu, đã nuốt vào ngay lập tức, rõ ràng là tin tưởng vào Đinh Hạo một cách khác thường, Đỉnh Hạo không khỏi có chút cảm động .
Mà lúc này, Đinh Hạo mở miệng nói chuyện với Phùng Tỉnh Nhiên đang ngồi: “Được rồi, không cần phải tốn chân nguyên để điều khiển Tuyệt Sát Ma Trận này nữa đâu!”
Đinh Hạo vừa nói xong, Phùng Tỉnh Nhiên mới đánh ra vài đạo pháp quyết về phía Tuyệt Sát Ma Trận, thu Tuyệt Sát Ma Trận lại.
Lúc này cái trán của Phùng Tỉnh Nhiên đã ướt đẫm mồ hôi, thở phì phò từng hơi ngắn, cũng cuống quýt lấy ra vài viên Hoàn Nguyên Đan, sau khi nuốt vào xong, điều hoà hơi thở.
Tuy rằng uy lực của ma trận Tuyệt Sát này vô biên, nhưng lại không có đủ sức mạnh để phi hành, vừa rồi Phùng Tinh Nhiên làm như vậy, cũng tốn sức lực không nhỏ, nếu như Tuyệt Sát Ma Trận này lơ lửng giữa không trung, thì Phùng Tinh Nhiên chỉ cần không thao túng các pháp quyết có uy lực mạnh mẽ, hoàn toàn có thể chuyển cách ứng phó, nhưng nếu là ngự không phi hành, cho dù Phùng Tỉnh Nhiên ăn cũng không thể đủ, việc này tốn một lượng chân nguyên rất lớn.
Chính vì vậy, khi Đỉnh Hạo thấy đã thoát khỏi tầm mắt của đám người La Phù Tông, phát hiện người của La Phù Tông cũng không đuổi theo đến nơi, mới bảo Phùng Tinh Nhiên ngừng lại, bởi vì nếu Đinh Hạo không nói, thì không được bao lâu, Phùng Tỉnh Nhiên sẽ hao hết chân nguyên, tự động dừng lại.
Sau khi thu Tuyệt Sát Ma Trận lại, bao gồm cả Phùng Tinh Nhiên, toàn bộ Minh Hải Tam Hung vừa phi hành vừa không ngừng khôi phục chân nguyên.
Mấy người được Đỉnh Hạo đưa cho Hoàn Nguyên Đan, tức nên ngự kiếm phi hành, tốc độ khôi phục chân nguyên vô cùng nhanh c, sắc mặt vốn trắng bệch của mấy người này cũng đã chút hồng.
Phi hành được một lúc, đám người Đỉnh Hạo đã dần dần đến gần Núi Thiên Trụ, mà đúng lúc này, cơ thể Đinh Hạo dừng lại, dừng phía dưới mặt đất mọc đầy cỏ dại thành từng cụm.
Thấy Đinh Hạo bỗng hạ xuống, Minh Hải Tam Hung có chút luống cuống không biết nên làm sao, cũng theo đuôi Đinh Hạo mà hạ xuống, còn Phùng Tinh Nhiên thì không cần phải nói, chỉ cần Đỉnh Hạo đi đâu, thì nàng cũng sẽ theo sau.
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
Chương 588: Cao nhân ở đâu 1
Chuang 589: Cao nhân ở đâu 2
Chuang 590: Cao nhân ở đâu 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mắt thấy Minh Hải Tam Hung và Phùng Tỉnh Nhiên đều đã trên không trung hạ xuống, Đinh Hạo gật đầu, mở miệng nói với Minh Hải Tam Hung: “Không biết lời đề nghị của ta, các ngươi cảm thấy thế nào, rất nhanh nữa thôi, là sẽ đến Vô Cực Ma Tông của ta, nếu các ngươi đồng ý gia nhập, đương nhiên là ta sẽ đưa các ngươi vào, còn nếu các ngươi không muối, thì ta cũng không cưỡng ép, chúng ta chia tay nhau ở đây vậy!”
“Ngươi đã cứu tánh mạng của ba huynh đệ chúng ta, chúng ta sẽ gia nhập Vô Cực Ma Tông, chỉ là không biết có rước lấy phiền phức cho Vô Cực Ma Tông của các ngươi không?” Đoạn Thiên Hùng mở miệng nói.
Cười ha ha, Đỉnh Hạo nói: “Đương nhiên là không rồi, dù sao bây giờ Vô Cực Ma Tông chúng ta đã trở mặt với La Phù Tông rồi, cứ yên tâm, đám người La Phù Tông không thể nào bắt được chúng ta, nhiều lắm là ở phía sau chơi chút thủ đoạn mà thôi, ha ha, dù sao đám người La Phù Tông cũng cách Đảo Tam Châu mười vạn tám dặm.
Không bắt được Vô Cực Ma Tông chúng ta thì có thể làm gì được?”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Đoạn Thiên Hùng mới gật đầu thành thật, nói: “Vậy là được rồi, chúng ta sẽ gia nhập Vô Cực Ma Tông.
Chỉ e rằng tu vi của ba người chúng ta không cao, sợ không thể giúp gì được cho mọi người!” Liếc mắt cẩn thận nhìn ba người, Đỉnh Hạo dừng một chút, mở miệng nói: “Nghe nói các ngươi trời sinh đã có năng lực giao tiếp với mãnh thú?”
Ba người đồng thời gật đầu, Đoạn Thiên Báo mở miệng nói: “Đúng vậy, chẳng lẽ điều này có thể giúp đỡ các ngươi ư?”
Cười ha ha, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Không sai, lát nữa chúng ta sẽ nói sau, nếu các ngươi đã đồng ý gia nhập Vô Cực Ma Tông của chúng ta, chúng ta lập tức lên đường.
Đấn nơi rồi sẽ lập tức nói tiếp việc này!”
Ba người gật đầu, hoàn toàn nghe theo sự phân phó của Đỉnh Hạo.
Nửa canh giờ sau, Đinh Hạo, Phùng Tinh Nhiên và Minh Hải Tam Hung cùng trở về đến Núi Thiên Trụ.
Sau khi đến Núi Thiên Trụ.
Nhóm Đỉnh Hạo đi về phía căn phòng lớn nhất, từ chỗ mà Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên rời khỏi, trước sau chỉ mất ba bốn canh giờ, không biết bây giờ Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông đã trao đổi đến đâu rồi.
Sau khi vào phòng, Đỉnh Hạo phát hiện rằng cho dù là người của Vô Cực Ma Tông hay Luyện Ngục Ma Tông vẫn chưa rời khỏi nơi này.
Vẫn bàn bạc câu có câu không như cũ, sau khi nhìn thấy Đỉnh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên và Minh Hải Tam Hung vào, trên mặt đều mang vẻ ngạc nhiên.
Mà sau khi Minh Hải Tam Hung bước vào.
Nhìn thoáng qua trái phải, phát hiện không nhận ra đa số người ở đây, chỉ là mỗi một vị ngồi ở đây đều mang một phong thái cao thủ, chỉ giơ tay nhấc chân cũng có một loại phong độ khí thế không thể nói nên lời, Minh Hải Tam Hung chưa từng nghe qua môn phái Vô Cực Ma Tông, không nghĩ đến việc những người này còn có liên quan với Luyện Ngục Ma Tông.
Ba người cẩn thận tìm một nơi ít bị chú ý đến, nhìn Đỉnh Hạo trông rất bình tĩnh và tự tin, Minh Hải Tam Hung đều lộ ra vẻ mặt bội phục, thầm nghĩ tu vi của Đinh Hạo thấp như vậy.
Thế mà lại có thể tự tin trước mặt nhiều cao thủ như thế, quả đúng là khó lường.
Tuy rằng ba người bọn họ không biết thân phận của các vị cao thủ đang ngồi là gì, nhưng vẫn có thể cảm nhận được những người này rất mạnh, trong lòng đối với lời Đinh Hạo nói không sợ La Phù Tông cũng dần dần có chút tin tưởng.
Huyết Ma Liệt Sơn vừa liếc mắt nhìn Minh Hải Tam Hung một cái, Tam Hung lập tức cúi đầu rũ mắt, không dám đối diện với Huyết Ma Liệt Sơn, gật đầu, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Đồ đệ của Minh Hải Lão Tổ có đúng không, lúc trước giữa ta và Minh Hải có chút quen biết, không ngờ cách nhiều năm như vậy, Minh Hải đã không còn nữa, ta đã từng nhờ người tìm kiếm tin tức của ba người các ngươi, chỉ là đến nay vẫn không nhận được tin tức nào, các ngươi vẫn khoẻ chứ?” Huyết Ma Liệt Sơn vừa nói ra lời này, chẳng những Minh Hải Tam Hung chấn động, ngay cả đám người Đỉnh Hạo nghe xong cũng trợn mắt há miệng, không ngờ Huyết Ma Liệt Sơn lại có quen biết với Minh Hải, nhìn tình huống hình như còn có chút thân thiết, nếu không thì sẽ không nói ra lời này.
“Ngươi là?” Đoạn Thiên Báo mở miệng hỏi.
“Ta là Liệt Sơn!” Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng trả lời.
“Ngươi là Liệt Sơn, Huyết Ma Liệt Sơn, không ngờ lại là bằng hữu của lão nhân gia, ta từng nghe qua sự tích Hu Trận Đồ Khởi của ngươi!” Lão đại Đoạn Thiên Hùng ở giữa Tam Hung ngạc nhiên lên tiếng.
Gật đầu, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Chuyện này lát nữa lại nói tiếp, có phải các ngươi muốn gia nhập Vô Cực Ma Tông không?”
Ba người thành thật gật đầu.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ @ @ @
Chuang 589: Cao nhân ở đâu 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, rồi lại nhìn Minh Hải Tam Hung trung thực, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Quen biết tiểu tử ngươi đã lâu, cuối cùng cũng thấy ngươi làm chuyện tốt, ừ, không tệ.”
Cười ha ha, Đinh Hạo cười gượng không thôi, trong lòng thầm nghĩ nếu ngươi biết ta cứu Minh Hải Tam Hung còn vì mục đích khác, không biết còn có thể nói như vậy nữa không.
Sau đó Huyết Ma Liệt Sơn lại nhìn Minh Hải Tam Hung thêm một lần nữa, rồi mở miệng nói: “Nếu ba người các ngươi đã gia nhập Vô Cực Ma Tông, thì sau này sẽ do Liệt Sơn ta chăm sóc, không cần phải lo sợ đám người La Phù Tông, dựa vào tư chất của ba người các ngươi, chỉ cần yên tâm tu luyện, một ngày nào đó cũng sẽ đạt đến cảnh giới của Minh Hải.
Minh Hải chỉ là phân tâm quá mức với chuyện đó, mới chậm trễ không đột phá Thể Trung Kỳ, nếu không thì đám người La Phù Tông sao có thể bắt giữ hắn!” Nhắc tới Minh Hải Lão Tổ, trong mắt ba người có chút đau lòng, nhưng vẫn liên tục gật đầu.
Huyết Ma Liệt Sơn nói cái gì, bọn họ đều lắng nghe chăm chú, rất ngoan ngoãn.
Mà đúng lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng cười nhạt, mở miệng hỏi: “Tiểu tử ngươi đã chạy đi đâu, không được bao lâu mà đã mang ba cao thủ Phân Thần Kỳ nhập tông, làm được điều này chỉ có ngươi!” Cười ha ha, Đinh Hạo mở miệng nói: “Vừa rồi cùng Phùng Tỉnh Nhiên đi dạo trên quảng trường Bồng Khâu, ha ha, đến đó ta phát hiện có một chuyện rất thú vị!”
“Chuyện gì, mau nói cho ta nghe?” Trong lòng Độc Ma Vương Diệc Hàn nổi lên sự tò mò.
“Ở quảng trường Bồng Khâu, thế mà ta lại gặp được Huyền Thiên Chân Nhân, ngươi nói xem có phải rất thú vị không!” Đinh Hạo mở miệng nói.
“Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ?” Độc Ma Vương Diệc Hàn mở miệng hỏi.
Giọng nói của Độc Ma vừa vang lên, dẫn đến ánh nhìn chăm chú của mọi người, ngay cả sắc mặt của Huyết Ma Liệt Sơn cũng trở nên ngạc nhiên.
Gật đầu, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Không sai, chính là hắn!”
Nói đến đây, Đinh Hạo lập tức miêu tả lại cảnh gặp mặt giữa mình và Lãnh Tồn Vũ, càng kể chỉ tiết rõ ràng cảm giác của chính mình đối với Huyền Thiên Chân Nhân.
Chờ sau khi Đinh Hạo nói xong, biểu cảm mọi người hốt hoảng, không biết suy nghĩ điều gì, sắc mặt của Huyết Ma Liệt Sơn ngạc nhiên đến mất sắc.
Một lúc sau, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Xem ra Huyền Thiên Chân Nhân đã dẫn đầu tiến vào Hợp Thể Hậu Kỳ, đi trước chúng ta một bước!”
Lời vừa nói xong, mọi người bỗng ngạc nhiên, sôi nổi nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn.
Chỉ thấy Liệt Sơn gật đầu khẳng định, rồi nói: “Khẳng định là hắn ta đã đột phá đến Hợp Thể Hậu Kỳ, quả nhiên khó lường, dựa vào cảm giác phán đoán của Đỉnh Hạo, tuyệt đối sẽ không thể sai.
Như vậy cũng tốt, cuối cùng lại có thêm ke địch, vốn còn nghĩ rằng ta sẽ dẫn đầu bước vào cảnh giới này, không ngờ Huyền Thiên Chân Nhân lại càng nhanh hơn một bước!”
Nghe gã ta nói như vậy, Đỉnh Hạo suy tư một phen, cảm giác đúng là như vậy, tuy rằng Huyền Thiên Chân Nhân mang lại cho mình một cảm giác cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng Huyết Ma Liệt Sơn thì lại khác, Huyết Ma Liệt Sơn mang lại một cảm giác chấn động cực mạnh chân thật, nhưng khí chất của Huyền Thiên Chân Nhân không ngừng thay đổi, giống như có thể khiến cảm quan của những người xung quanh như ý muốn của chính mình.
Cho dù ông ta vẫn đứng yên một chỗ không cần nhúc nhích, thì vẫn có thể lôi kéo sự chú ý của người khác, bất cứ ai cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của ông ta.
Có lẽ đây là một loại khí chất khác của cao thủ, Đinh Hạo âm thầm suy nghĩ.
“Giới Tu Chân lớn như vậy, tại sao cao thủ lại ít như thế.
Ngoài những chủng tạp nửa tiên nửa tồn tại sau sáu đại môn phái, thì cũng chỉ có cao thủ Hợp Thể Kỳ, không phải phía trên Hợp Thể Kỳ vẫn còn có Độ Kiếp Kỳ và Đại Thừa Kỳ ư, thế tại sao lại chưa từng thấy qua cảnh giới cao thủ này.
Đây không hợp với lẽ thường?” Đỉnh Hạo lại lần nữa mở miệng hỏi.
Nghe như vậy, những người khác trong phòng cũng cảm thấy khó hiểu, nghi ngờ nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn, sự nghỉ ngờ này đã xoay quanh trong lòng Đinh Hạo rất lâu, chỉ là hắn vẫn luôn rất bận, nên đôi khi cũng không thể nhớ.
Lúc này, bỗng nhớ lại, lập tức hỏi.
Gật đầu, Huyết Ma Liệt Sơn nhìn thấy nhiều người trong phòng nhìn mình, mới mở miệng nói: “Cao thủ phía sau Hợp Thể Kỳ cũng có.
Chỉ có rất ít, trước phải nói đến Độ Kiếp Kỳ, Độ Kiếp Kỳ chia thành Độ Kiếp Sơ Kỳ, Trung Kỳ và Hậu Kỳ.
Mỗi một giai đoạn đều có thiên kiếp buông xuống.
Không giống như các ngươi tưởng tượng chỉ có một lần thiên kiếp mà thôi, công lực và tâm tính càng cao thì chỉ cần mỗi lần tăng lên một cảnh giới khác, thiên kiếp sẽ lập tức buông xuống, còn mãnh liệt hơn những lần trước.
Chuang 590: Cao nhân ở đâu 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cảnh giới cao thủ này.
Tất cả sinh lực đều đặt vào đại sự độ kiếp này, làm sao có thể rảnh rỗi xuất đầu lộ diện, đặc biệt là cao thủ ở cảnh giới này.
Đều là các lão quái vật sống hơn một ngàn năm tuổi, sớm đã xem thấu chuyện của Giới Tu Chân, còn các thứ cần khi độ kiếp, sớm đã bị Hợp Thể Kỳ giành mất.
Bởi vì vậy chỉ cần khi tới Độ Kiếp Kỳ, trên cơ bản là những người này đã tìm một nơi có núi có sông, không có người sinh sống, tu luyện cực khổ để có thể ứng phó với thiên kiếp, không có người nguyện ý ở lại Giới Tu Chân.
Độ Kiếp Kỳ là mấu chốt trong mấu chốt, độ kiếp khó khăn hơn những gì các ngươi tưởng tượng rất nhiều.
Giữa mười người tu chân giống nhau, chỉ cần một người độ kiếp thành công là đã không tệ, nếu độ kiếp thất bại chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma cũng khó khăn vô cùng, khi lần đầu tiên thiên kiếp buông xuống, không bị thiên kiếp ầm sát đánh chết, nếu có thực lực, thì may ra còn có thể chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, đó là dễ dàng nhất, còn không được dùng đến bất cứ vật ngoài thân nào.
Nếu Độ Kiếp Trung Kỳ không thể đứng vững trước lần thiên kiếp thứ hai, vậy nếu muốn chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, thì khó hơn rất nhiều, chẳng những phải có cơ duyên, mà còn phải chuẩn bị đầy đủ các loại vật tùy thân, nếu không thì chỉ có một con đường chất.
Nhưng nếu Độ Kiếp Hậu Kỳ không thể thành công vượt qua lần thiên kiếp thứ ba, nếu nói muốn chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, vậy quả thật là khó như lên trời, cụ thể phải làm như thế nào thì không một ai biết cả, nhưng truyền thuyết kể rằng đã có một người từng thành công.”
Thấy mọi người nghe đến trợn mắt mở miệng, Huyết Ma Liệt Sơn dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Sau khi trong ba lần thiên kiếp chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma rồi, thì đãi ngộ sau này cũng không giống nhau, người lần đầu tiên không thể vượt qua thiên kiếp chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, thực lực về sau sẽ càng kém cỏi, dù cho có vượt qua thiên kiếp cuối cùng vào năm trăm năm sau, phi thăng lên Tiên Giới Ma Giới, thì những người này vĩnh viễn không thể tiến bộ thêm lần nào nữa, ở giữa Ma Giới và Tiên Giới thì cũng chỉ có thể trở thành nô lệ của người khác.
Mà thiên kiếp lần thứ hai những người độ kiếp thất bại chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, vượt qua thiên kiếp cuối cùng vào một ngàn năm sau, phi thăng lên Tiên Giới Ma Giới, sau này việc tu luyện sẽ có rất nhiều hạn chế, cuối cùng ra sao thì ta không rõ mấy, dù sao cũng nghe nói là sẽ không thể đạt đến trình độ cao thủ được nữa.
Nhưng lần thiên kiếp thứ ba nếu có thể chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, mà vẫn có thể vượt qua lần thiên kiếp cuối cùng vào năm ngàn năm sau, thì có thể phi thăng lên Ma Giới và Tiên Giới, chẳng những có được đãi ngộ như những người phi thăng khác, mà còn trở nên vô cùng mạnh, nhưng cũng chỉ là trong truyền thuyết mà thôi, không ai biết đây có phải sự thật không!”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói đến đây, toàn bộ mọi người đều ngạc nhiên, ngay cả mấy vị trưởng lão Hợp Thể Kỳ của Luyện Ngục Ma Tông cũng cảm thấy ngạc nhiên, tựa như là chưa từng nghe qua những việc này, huống chỉ là loại người hoàn toàn không biết gì như Đinh Hạo, càng nghe trong lòng càng cuồn cuộn sóng gió, rất lâu mới bình ổn lại được.
Qua một lúc lâu, Đinh Hạo mới mở miệng nói: “Quả nhiên là Liệt Lão hiểu biết rất rộng, thế mà việc này cũng biết.”
Cười khổ một tiếng, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Không phải là ta hiểu biết rộng, mà là do huyết mạch Huyết Ma của ta có ghi chép lại về phương diện này mà thôi, ta cũng chỉ là thuật lại tri thức của những người đi trước viết lại, ta căn bản chưa từng thấy qua một Tán Tiên Tán Ma nào cả, bằng không sao có thể biết được nhiều chuyện như vậy.”
Dừng một chút, Đinh Hạo mở miệng nói: “Vậy Đại Thừa Kỳ thì sao?”
“Đại Thừa Kỳ chính là người đã vượt qua toàn bộ ba lần thiên kiếp, cũng không chia thành Sơ Trung Hậu Kỳ, trên cơ bản là vượt qua ba lần thiên kiếp, không được bao lâu thì đã không tự chủ được mà phi thăng, cho nên sẽ càng không xuất hiện.” Huyết Ma Liệt Sơn giải thích nói.
Gật đầu, Đinh Hạo mở miệng nói: “Thì ra là thế, khó trách Giới Tu Chân lại ít thấy cao thủ như vậy, thì ra là cao thủ đều chuẩn bị để độ kiếp, độ kiếp thành công rồi thì lại đợi phi thăng, ha ha, nếu không nhóm người này đồng thời xuất hiện, e rằng chúng ta không thể nào lăn lộn.”
Lắc đầu cắt ngang lời nói của Đỉnh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Cho dù là độ kiếp thất bại chuyển tu thành Tán Tiên Tán Ma, đều là chuyện cực kỳ khó khăn, nói như vậy, nếu có mười người Độ Kiếp Kỳ, thì chỉ có một người thuận lợi thành công phi thăng mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







