[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 54 : Biến cố xảy ra 1 (c531-c540)
❮ sautiếp ❯Chương 531: Biến cố xảy ra 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng trong khoảng thời gian này, Đinh Hạo vẫn luôn nghiên cứu đủ loại trận pháp, đừng nói là một ảo trận thế này, dù là trận pháp mạnh hơn gấp mười lần thì Đinh Hạo vẫn nắm chắc việc có thể giải trừ nó.
Bởi vì vậy, Đinh Hạo cười nhạt rồi nói: “Múa rìu qua mắt thợ!” Tiện tay chém ra hai đường màu trắng, hai đường màu trắng vọt vào trong không gian trắng xóa, chỉ nghe thấy hai tiếng “Vụt vụt”, theo tiếng phát ra, sương mù màu trắng xóa ở bốn phía đã biến mất không còn nhìn thấy nữa.
Xuất hiện trước mắt nhóm người Đinh Hạo chính là mấy chục lão đạo đang sợ đến mức mất sắc của Lăng Vân Đạo Tông, nhìn vào động tác có thể đoán được bọn họ đang chuẩn bị bất ngờ đánh úp chính mình, nào ngờ chưa kịp ra tay thì ảo trận này đã được giải trừ, mà bọn họ cũng bởi vì nguyên nhân này mà tất cả sững sờ đứng tại chỗ.
Đỉnh Hạo nhìn thấy ánh mắt này của bọn họ, cười to một tiếng rồi nói: “Chắc các ngươi không ngờ tới đâu nhỉ, các ngươi cho rằng chỉ dựa vào một trận pháp này thì có thể nhốt chúng ta, đúng là buồn cười.”
Cười lạnh lùng, trong đó có một lão giả thân hình gầy gộc mở miệng nói: “Đám ma đạo tặc tử như các ngươi thì có gì mà kiêu ngạo, nếu không phải tông chủ của chúng ta không có ở đây, làm sao đến phiên các ngươi càn rỡ chứ, có gan thì chờ tông chủ của chúng ta về rồi mới ra tay.”
Cười dữ tợn một tiếng, Đỉnh Hạo nói: “Cho dù tông chủ của các ngươi có trở về, cũng không thể thay đổi được vận mệnh của các ngươi, nếu đã có lòng đối phó với Vô Cực Ma Tông của chúng ta thì cũng nên chuẩn bị bị trả thù.”
Lời vừa nói xong, Đinh Hạo không nhiều lời nữa, dẫn đầu vọt lên trên, mắt thấy Đinh Hạo đã đi lên, mọi người cũng cười lạnh mà vọt về phía Lăng Vân Đạo Tông.
Nhìn thấy mọi người của Vô Cực Ma Tông không còn nói nhảm nữa, nhanh chóng vọt về phía môn nhân của chính mình, môn nhân Lăng Vân Đạo Tông sợ đến mất sắc nhưng tuy rằng như vậy, mấy chục lão đạo của Lăng Vân Đạo Tông vẫn bố trí lại một trận pháp thêm lần nữa, để đối mặt với thế công của Vô Cực Ma Tông.
Nhìn mấy lão đạo này thế mà không có chút lo sợ, Đinh Hạo gật đầu, so với Bích Nguyên Tông thì mạnh hơn một chút, chỉ là dưới tình huống xấu này, mấy lão đạo này có cuống quýt tay chân bố trí lại trận pháp thêm lần nữa thì cũng không có tác dụng, dù sao ảo trận mà bọn họ bố trí cũng thâm sâu là mấy, chỉ là một trận pháp Cửu Cung Bát Quái bình thường, dừng trong mắt Đỉnh Hạo, căn bản không có bất cứ uy hiếp nào đáng nói cả.
Dưới trận xung kích lần thứ nhất, trận pháp Cửu Cung Bát Quái đã bị đánh rơi rớt tan tác, cùng với tiếng hét của hai lão đạo đã chết thắm, cuối cùng trận pháp này không thể khai triển nổi.
Mà đúng lúc này, bên ngoài bỗng truyền đến vài tiếng thét chói tai, theo tiếng thét chói tai chính là tiếng nổ do kiếm và chân khí va vào nhau, sau đó là giọng nói kiêu ngạo của Lục Bào Lão Tổ, những âm thanh lung tung rối loạn này nhanh chóng biến mất, xem ra những người của Lăng Vân Đạo Tông thoát ra từ con đường khác, cũng đã chết dưới tay Lục Bào Lão Tổ.
Đợi một lúc sau, không nghe thấy tiếng tín hiệu từ Lục Bào Lão Tổ, Đinh Hạo lập tức biết lần này người của Lăng Vân Đạo Tông sẽ không có một ai có thể chạy thoát, nếu không Lục Bào Lão Tổ đã sớm thông báo với mình một tiếng.
Nhìn sắc mặt trắng bệch của các lão đạo khác, Đinh Hạo chỉ lắc đầu, trầm giọng nói: “Các ngươi còn bất cứ thủ đoạn nào thì cứ dùng, ngày hôm nay một người trong tông phái của các ngươi cũng đừng hòng trốn thoát.”
Lời vừa nói ra, sắc mặt các lão đạo của Lăng Vân Đạo Tông thay đổi, liếc mắt nhìn lẫn nhau một cái, đang muốn dùng một thủ đoạn nào đó.
Bỗng từ phía sau mấy người truyền đến một tiếng quát: “Xin các vị đạo hữu chờ một chút!”
Theo giọng nói vang lên, trong căn phòng phía sau mấy người bỗng có một nhóm người chậm rãi bước ra, dẫn đầu là một lão già tóc bạc trắng, tay cầm thước ngọc.
Phía sau có hai nữ ba nam đi theo, nữ xinh đẹp tuyệt trần, nam tiêu sái ngời ngợi, dáng vẻ đều là tuổi trẻ phi phàm.
Mắt thấy nhóm người này, sắc mặt Đỉnh Hạo trở nên kỳ quái, người khác thì Đinh Hạo không biết, nhưng lão già cầm cây thước ngọc này thì Đinh Hạo lại có ấn tượng, chính là một trong số những cao thủ tuyệt đỉnh đứng đầu ở bên cạnh Bành Hoài Đức của Huyền Đức Tông lần trước, nhìn đạo bào của người này cũng đủ biết là người của Huyền Đức Tông.
Phía sau ông ta là năm tiểu bối trẻ tuổi, một nữ hai nam khác cũng mặc đạo bào của Huyền Đức Tông.
Một nam một nữ bên ngoài là mặc đạo bào của Lăng Vân Đạo Tông, nhìn từ thần thái của mấy người trẻ tuổi này, trông như là rất thân mật.
Chương 532: Biến cố xảy ra 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lão giả vừa mới xuất hiện.
Đã ngay lập tức hành lễ với đám người Đỉnh Hạo, liếc mắt hờ hững nhìn đám người Đinh Hạo một cái, lão giả này giống như có quen biết với Đinh Hạo, khom nhẹ người cung kính nói: “Trưởng lão Huyền Đức Tông Chu Minh Đức xin bái kiến các vị.”
Nháy mắt ngẩng đầu lên, Chu Minh Đức khẽ gật đầu đối với Đinh Hạo.
Càng lộ ra ánh mắt mang theo sự xin lỗi.
Vừa nhìn thấy ánh mắt cử chỉ của Chu Minh Đức, Đinh Hạo lập tức có thể đoán được ý tứ của Chu Minh Đức, xem ra người này không phải là không nhớ rõ đến chuyện xảy ra vào lần trước.
Mà không muốn để bị người ta biết thôi, nếu bây giờ có dùng ánh mắt ám chỉ chính mình, cuối cùng là có ý gì, Đinh Hạo cũng không biết rõ.
Nghĩ thì nghĩ, nhưng vẫn phải đáp lễ, bởi vì vậy Đỉnh Hạo cũng hành lễ lại với ông ta, mới mở miệng nói: “Thì ra là Chu trưởng lão của Huyền Đức Tông, ngưỡng mộ đã lâu.”
Nói tới đây, Đinh Hạo không biết nên nói gì tiếp theo.
Bây giờ nhìn thấy người của Huyền Đức Tông xuất hiện ở đây, Đinh Hạo cũng có phần lưỡng lự, theo lý thuyết Huyền Đức Tông từng dẫn đầu lấy lòng Vô Cực Ma Tông, vốn nên không tham gia việc chung tay đối phó Vô Cực Ma Tông, trong những cái tên tham gia liên minh, quả thật không thấy cái tên Huyền Đức Tông.
Nếu như vậy, nhìn vào tình huống bây giờ, xem ra Huyền Đức Tông và Lăng Vân Đạo Tông này có giao tình rất sâu nặng, nhìn động tác của những người trẻ tuổi là có thể biết, hơn nữa bây giờ người của Huyền Đức Tông đang ở Lăng Vân Đạo Tông, nếu chính mình không màng đến tình cảm mà tiếp tục thẳng tay tiêu diệt người của Lăng Vân Đạo Tông thì sẽ một vấn đề, cho dù chính mình có tiêu diệt Lăng Vân Đạo Tông, thì đồng dạng phải xử lý toàn bộ người của Huyền Đức Tông, nhưng cho dù là Lăng Vân Đạo Tông hay Huyền Đức Tông thì vẫn có thể đoán được việc làm của Vô Cực Ma Tông.
Lăng Vân Đạo Tông biết thì cũng sao cả, dù sao bản thân cũng đã cho bọn họ vào danh sách kẻ thù rồi, huống chỉ thực lực của tông phái này cũng không đáng để mình đặt vào mắt, nhưng Huyền Đức Tông thì lại khác, đầu tiên là Huyền Đức Tông đã lấy lòng của Vô Cực Ma Tông, chuyện lần trước, theo lý thuyết mà nói Vô Cực Ma Tông vẫn còn thiếu nợ ân tình với người ta, đây không phải điều mấu chốt, quan trọng nhất là thực lực của bản thân Huyền Đức Tông, chính là đạo môn có thế lực cường đại nhất trên Đảo Bồng Khâu, bây giờ chính mình giống như là khi bạn cần phải trở mặt với bọn họ, đưa Vô Cực Ma Tông vào con đường trái phải đầy kẻ thù.
Bởi vừa nghĩ đến đây, Đinh Hạo đã cảm thấy vô cùng đau đầu, cũng không cần phải vội vàng quyết định làm việc này như thế nào, vì thế dời ánh mắt dò hỏi về phía Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Còn về phần Lục Bào Lão Tổ, Đinh Hạo nhìn cũng không thèm nhìn, tính cách của Lục Bào Lão Tổ rất tùy tiện, căn bản không thể cho bản thân bất cứ trợ giúp nào, hỏi ông ta cũng vô dụng.
Sau khi Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn nhìn thấy ánh mắt của Đinh Hạo, đồng thời lắc đầu, sau đó cùng nhau trao đổi, để một mình Đỉnh Hạo đưa ra cách giải quyết.
Liếc mắt nhìn chăm chú vào Chu Minh Đức một cái, trong ánh mắt chứa đầy sự dò hỏi.
Mà bây giờ Chu Minh Đức cũng vô cùng đau đầu, gật đầu với Đinh Hạo, cuối cùng mới ho nhẹ một tiếng, nói: “Có thể nào nói chuyện với Đỉnh Hạo Tiểu Ca không?”
Cười nhạt, Đinh Hạo thầm chờ những lời này của ông, vì thế mở miệng nói: “Đương nhiên là được.”
Sau đó lập tức đi theo Chu Minh Đức đến căn phòng nhỏ mà bọn họ vừa mới bước ra, khi đi hai nữ ba nam, Đỉnh Hạo có thể cảm nhận rõ ràng sự hận thù của đôi nam nữ ở Lăng Vân Đạo Tông.
Bước chân khẽ dừng lại, Đỉnh Hạo quay đầu lại lạnh lùng liếc mắt nhìn hai người, trong ánh mắt chỉ có sự rét lạnh.
Hai người này thấy ánh mắt đe dọa của Đỉnh Hạo, thế mà không có chút lo sợ, đồng thời khit mũi khinh thường.
Cười lạnh lùng, Đinh Hạo lắc đầu, chỉ nhẹ giọng nói: “Quả nhiên là không biết sống chất!”
Sau đó Đỉnh Hạo không tiếp tục quan tâm đến ánh mắt căm thù của hai người bọn họ, đi về phía căn phòng mà Chu Minh Đức vừa mới bước vào.
Mà vừa mới quay đầu lại để nhìn, ngoài hai người ở bên ngoài, thần thái kiêu ngạo của vài đệ tử khác của Huyền Đức Tông cũng để lại cho Đỉnh Hạo ấn tượng sâu sắc, đặc biệt là nữ tử của Huyền Đức Tông có dáng người cao gầy kia.
Ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo, từ đầu tới đuôi chỉ có sự xem thường.
Sau khi vào cửa phòng, Đỉnh Hạo khựng lại, sau đó mới bước vào.
Sau khi đợi Đỉnh Hạo vào phòng.
Chu Minh Đức ra hiệu với Đỉnh Hạo, vội vàng bố trí một trận pháp cách âm, mắt thấy động tác cẩn thận của Chu Minh Đức, Đỉnh Hạo nghĩ người của Huyền Đức Tông quả nhiên là bất phàm, chỉ là một trận pháp cách âm nhỏ cũng có thể nhìn ra.
Chương 533: Biến cố xảy ra 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Sau khi bố trí xong trận pháp, Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông mới vội vàng mở miệng nói với Đỉnh Hạo: “Hy vọng Vô Cực Ma Tông của các ngươi có thể nể mặt Huyền Đức Tông của chúng ta, buông tha cho Lăng Vân Đạo Tông lần này, cũng là bởi vì để khuyên bảo bọn họ không được đối nghịch với các ngươi, chẳng qua là vẫn chưa kịp trao đổi xong, thì Bích Nguyên Tông đã có chuyện.
Tông chủ Lăng Vân Đạo Tông vốn đã đồng ý rồi.
Nhưng bởi vì việc lần này xảy ra, sợ người khác cho rằng Lăng Vân Đạo Tông của mình nhát gan, nên mới phải đến Hoắc Đồng Tông!” Thấy Chu Minh Đức nói ra lời này, không có bất cứ quanh co lòng vòng nào, làm Đinh Hạo có ấn tượng tốt về người này.
Tạm thời theo như lời ông ta nói thì không biết có là thật không, dựa vào thái độ, Đỉnh Hạo cũng không thấy phản cảm, trầm ngâm một lúc.
Đỉnh Hạo gật đầu nói: “Nếu lời Chu trưởng lão nói là thật, thì Vô Cực Ma Tông của chúng ta có thể buông tha cho bọn họ, nhưng e rằng bọn họ sẽ không buông tha chúng ta.
Ngược lại còn phải dây dưa với bọn họ, huống chỉ bây giờ chúng ta cũng đã gây ra tổn thất cho bọn họ rồi, không biết vấn đề này Chu trưởng lão sẽ giải quyết như thế nào?”
Nói đến đây, Đinh Hạo dừng lại, nheo mắt nhìn về phía Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông, ý của Đinh Hạo đã rõ ràng, ý là muốn Chu Minh Đức tuyệt đối bảo đảm việc sau này Lăng Vân Đạo Tông sẽ không đến tìm Vô Cực Ma Tông của chính mình gây rắc rối, cho dù bây giờ Vô Cực Ma Tông có giết chết người của Lăng Vân Đạo Tông, nếu Chu Minh Đức không thể bảo đảm được.
Vậy Vô Cực Ma Tông vẫn sẽ tiêu diệt Lăng Vân Đạo Tông như ý muốn ban đầu.
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông đương nhiên biết Đỉnh Hạo muốn cái gì, bởi vì vậy sau khi Đỉnh Hạo nói xong, Chu Minh Đức như rơi vào trầm tư, biểu cảm cũng không ổn định.
Không biết trôi qua bao lâu, Chu Minh Đức giống như đã quyết định, mở miệng nói với Đinh Hạo: “Ta đây cam đoan với ngươi, Lăng Vân Đạo Tông tuyệt đối sẽ không trả thù người của Vô Cực Ma Tông, nếu thật sự có chuyện đó xảy ra thì xin giao lại cho Huyền Đức Tông của ta xử lý, không biết ý của tiểu ca như thế nào?”
Nghe ông nói như vậy, Đinh Hạo cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, thầm nghĩ thành ý của Huyền Đức Tông đối với Vô Cực Ma Tông là rất lớn, ngay cả điều này cũng có thể bảo đảm, xem ra bản thân phải từ từ cân nhắc đến Huyền Đức Tông này, nếu thật sự có thể kết giao với tông phái này, thì Vô Cực Ma Tông cũng không ngại có nhiều đồng minh.
Gật đầu, Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Một khi đã như thế, vậy chuyện ngày hôm nay coi như dừng tại đây, Vô Cực Ma Tông của ta sẽ lập tức rời khỏi Lăng Vân Đạo Tông, sau này cũng sẽ không ra tay trả thù, nhưng mà… Nếu tông phái này không biet điều, Vô Cực Ma Tông của ta cũng không dám làm phiền đến Huyền Đức Tông, đương nhiên là Vô Cực Ma Tông của ta sẽ thẳng tay giải quyết tông phái này!”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tiểu ca cứ yên tâm, ta bảo đảm Lăng Vân Đạo Tông này sẽ không gây ra chuyện thị phi, ta vẫn luôn chờ tông chủ Lăng Vân Đạo Tông trở về, để nói rõ toàn bộ sự việc.
Tuy rằng Hoắc Đồng Tông không yếu, nhưng nếu Huyền Đức Tông của ta nhúng tay vào, thì tông chủ Lăng Vân Đạo Tông cũng phải cẩn thận xem xét lại, nhìn xem nếu đắc tội với Hoắc Đồng Tông hay Huyền Đức Tông của ta sẽ có lợi hơn.
Huống chỉ bây giờ Huyền Đức Tông của chúng ta còn giúp bọn họ một chuyến, nếu không khi tông chủ Lăng Vân Đạo Tông trở về, thì đập vào mắt là một đống tro tàn mà thôi, ta nói có đúng không, Đinh Hạo tiểu ca?”
Cười ha ha, Đỉnh Hạo gật đầu không nói lời nào bay thẳng ra bên ngoài.
Mắt thấy Đinh Hạo đã ra khỏi căn phòng, Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông cũng theo sau mà ra ngoài.
Rời khỏi căn phòng nhỏ, đôi mắt Đinh Hạo nhìn một vòng, phát hiện cho dù là người của Vô Cực Ma Tông hay Lăng Vân Đạo Tông thì đều dùng ánh mắt nhấp nháy nhìn chính mình, nhưng biểu cảm của Đinh Hạo vẫn không thay đổi, vẻ mặt vẫn không có bất cứ biểu cảm nào mà đi về phía Vô Cực Ma Tông.
Khi đi qua bên cạnh hai nữ ba nam, Đinh Hạo vẫn có thể cảm nhận được sự thù ghét đến từ hai người của Lăng Vân Đạo Tông đối với chính mình, Đinh Hạo vốn không muốn buông tha cho hai người này, nhưng sau khi nói chuyện với Chu Minh Đức xong, Đỉnh Hạo lại thay đổi chủ ý.
Tu vi của hai người này cũng chỉ mới đến Nguyên Anh Hậu Kỳ mà thôi, tuy rằng cũng coi như là hạng người trẻ tuổi có tu vi cao, nhưng bây giờ căn bản không có bất cứ uy hiếp nào với Đỉnh Hạo, cho dù hai người này có cùng xông lên, Đinh Hạo nắm chắc được chỉ cần dùng mười chiêu là đã có thể đưa hai người họ vào chỗ chết, cũng đúng là như vậy, Đinh Hạo cũng không muốn tiếp tục quan tâm đến hai người bọn họ, huống chỉ Chu Minh Đức cũng đã bảo đảm với chính mình, cũng không cần phải để ý đến bọn họ.
Chương 534: Đảo Bồng Khâu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bởi vì thế Đinh Hạo ngay cả một cái liếc mắt cũng không cho hai người bọn họ, trực tiếp đi về phía sau hai người, sau khi đến bên cạnh đám người Huyết Ma Liệt Sơn, Đinh Hạo mới gật đầu, mở miệng nói với những lão đạo của Lăng Vân Đạo Tông: “Sự việc ngày hôm nay dừng tại đây, xem như là nể mặt Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông, Vô Cực Ma Tông của ta không muốn so đo với Lăng Vân Đạo Tông, hy vọng các ngươi có thể tự giải quyết cho tốt, không vì chính mình mà đưa toàn bộ tông phái vào con đường nguy hiểm!”
Đỉnh Hạo vừa nói xong, người của Lăng Vân Đạo Tông vẫn chưa mở miệng nói, thì nữ tử cao gầy của Huyền Đức Tông đã cười khinh một cái, mở miệng nói: “Giọng điệu thật lớn, vốn còn nghĩ người của Vô Cực Ma Tông rất ghê gớm, cuối cùng cũng sợ Huyền Đức Tông của chúng ta đấy thôi, bây giờ kẹp đuôi chạy trốn, còn đám mạnh miệng như thế, quả thật là buồn cười!”
Giọng nói của nàng ta vừa vang lên, mọi người của Vô Cực Ma Tông vốn đang định rời khỏi bỗng dừng bước chân, sôi nổi thay đổi sắc mặt, ý đồ không tốt nhìn nữ tử kiêu ngạo mở miệng nói chuyện của Huyền Đức Tông.
Mà đúng lúc này, sắc mặt Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông đen như đít nồi, sau khi nhìn thấy biểu cảm của mọi người ở Vô Cực Ma Tông, trong lòng chợt lạnh lẽo, lạnh giọng mở miệng nói với nàng ta: “Đệ tử đời thứ ba Phan Nghiên Vũ, bây giờ ta lấy thân phận trưởng lão của Huyền Đức Tông, mệnh lệnh cho ngươi xin lỗi mọi người ở Vô Cực Ma Tông, nếu không ta lập tức sẽ thay tông chủ xoá tên ngươi khoi Huyền Đức Tông!”
Giọng nói của Chu Minh Đức vang lên, biểu cảm Phan Nghiên Vũ trở nên hoảng hốt, khó hiểu nhìn Chu Minh Đức, ve mặt không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng vào giờ phút này, Chu Minh Đức cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng ta, chỉ là liên tục nói xin lỗi với đám người Đinh Hạo, nói người dưới không hiểu chuyện nên nói xằng bậy, cho đến khi biểu cảm của Đinh Hạo và đám người Huyết Ma Liệt Sơn khôi phục lại như lúc ban đầu, mới lạnh lùng nhìn Phan Nghiên Vũ, quát to một tiếng: “Còn không mau xin lỗi, chẳng lẽ là thật sự muốn bị trục xuất khỏi su môn ư?”
Khi Chu Minh Đức quát to, Phan Nghiên Vũ rõ ràng cảm thấy vô cùng hoảng sợ, đôi mắt lập tức ươn ướt, đôi mắt ngậm nước nhìn đám người Đinh Hạo, cuối cùng hèn mọn cúi đầu, hành lễ với đám người Đỉnh Hạo, mở miệng nói: “Thật lòng xin lỗi!”
Chuyện lớn của liên minh tông phái trước mắt, đừng nói nàng ta có là tam đại đệ tử, thì cũng có thể hy sinh vì nhân vật quan trọng — Cho dù Vô Cực Ma Tông vẫn không cho một câu trả lời rõ ràng.
Đỉnh Hạo cười khinh thường một tiếng, sau đó cũng không thèm nhìn Phan Nghiên Vũ mà hướng về phía trưởng lão của Huyền Đức Tông là Chu Minh Đức gật đầu một cái, quay đầu lại nói: “Chúng ta đU!”
Theo tiếng nói của Đỉnh Hạo rơi xuống, đám đệ tử Vô Cực Ma Tông hung hăng liếc đám đệ tử Lăng Vân Đạo Tông một cái rồi mới đi theo phía sau Đỉnh Hạo rời khỏi Lăng Vân Đạo Tông.
Khi rời khỏi Lăng Vân Đạo Tông, Đỉnh Hạo quay đầu nhìn lại thì thấy ngoại trừ Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông ra thì đám đệ tử kia ai nấy đều lộ ra ánh mắt căm ghét oán hận nhìn hắn.
Lắc lắc đầu, Đinh Hạo thầm hy vọng Chu Minh Đức có thể thành công thuyết phục được đám người này, nếu không, Vô Cực Ma Tông cũng không ngại nhổ tận gốc Lăng Vân Đạo Tông.
Cười lớn một tiếng, Đỉnh Hạo và đám đệ tử Vô Cực Ma Tông bay lên trời, dần dần rời xa Lăng Vân Đạo Tông.
Sau khi rời khỏi Lăng Vân Đạo Tông, Đỉnh Hạo mới thuật lại những gì hắn đã nói với Chu Minh Đức của Huyền Đức Tông cho Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma Vương Diệc Hàn và những người khác.
Sau khi Đinh Hạo nói xong, Huyết Ma Liệt Sơn trầm ngâm một chút, nói: “Xem ra Huyền Đức Tông thật sự muốn kết minh với Vô Cực Ma Tông chúng ta, nếu không thì bọn họ đã không đối đãi thiện ý với chúng ta như vậy, so về thực lực thì Huyền Đức Tông mạnh hơn một chút so với Hoắc Đồng Tông và Xích Thủy Tông, mà Vô Cực Ma Tông chúng ta cũng không đủ tạo nên uy hiếp với thực lực của bọn chúng, nếu không thì sao bọn chúng có thể đối xử tử tế với chúng ta như vậy!”
Sau khi Huyết Ma Liệt Sơn nói xong, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng gật đầu nói tiếp: “Ta cũng có chút ấn tượng với Huyền Đức Tông này, dường như chưa từng nghe được bất cứ việc làm xấu xa nào của tông này, mặc dù thực lực có thể nói là đứng đầu đảo Tam Châu nhưng tông này lại không gây chuyện thị phi, hơn nữa quản giáo đệ tử cũng rất nghiêm khắc.
Đến tận bây giờ cũng chưa nghe qua tông này có gì không ổn.”
Nghe hai người nói vậy, Đinh Hạo gật đầu, thầm nghĩ mặc dù bên ngoài Huyền Đức Tông không có vấn đề gì, nhưng nếu có hoạt động ngầm nào khác ở phía sau thì Vô Cực Ma Tông cũng không thể biết được.
Tuy nhiên, trước mắt mà nói Đỉnh Hạo đã ẩn ẩn có chút ấn tượng tốt với họ, thầm nghĩ nếu như Huyền Đức Tông này thật sự làm việc quang minh lỗi lạc thì kết minh với bọn họ cũng được, đương nhiên đây là bí mật.
Chương 535: Đảo Bồng Khau 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Nếu đã như vậy thì chúng ta cần phải chú ý Huyền Đức Tông bên này nhiều hơn một chút, như vậy đi, trước tiên chúng ta tìm một chỗ ẩn nấp trước, có một số việc ta cần phải nói.
Tạm thời chúng ta không cần phải tiếp tục đối phó với Hoắc Đồng Tông nữa, sau khi trải qua sự việc giữa Bích Nguyên Tông và Lăng Vân Đạo Tông, chắc hẳn Hoắc Đồng Tông đã có tâm phòng bị chúng ta, việc chúng ta cần làm lúc này là chờ đợi!”
Nói xong, Đỉnh Hạo nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn như thể muốn hỏi ý kiến, dù sao trong nhiều người như vậy thì chỉ có Độc Ma Vương Diệc Hàn là hận Hoắc Đồng Tông sâu nhất.
Thấy Đinh Hạo nhìn mình, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng thản nhiên cười, gật đầu nói: “Ta không sao.”
Thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn không nói gì, Đinh Hạo cười nói: “Nếu đã như vậy thì làm phiền Vương lão dẫn chúng ta đến một nơi ẩn nấp yên tĩnh đi, dù sao thì ngươi cũng quen thuộc nơi này hơn chúng ta.”
Độc Ma Vương Diệc Hàn trầm ngâm suy nghĩ một lát mới mở miệng nói: “Vậy mọi người đi theo ta.”
Nói xong, Độc Ma Vương Diệc Hàn đột tăng nhanh tốc độ bay về một hướng khác, mắt thấy gã đã bắt đầu di chuyển, Đỉnh Hạo quát lớn một tiếng: “Mọi người mau đuổi theo!” Vừa dứt lời, Đinh Hạo cũng tăng nhanh tốc độ bay lên, “Vút” một tiếng đã bay đi.
Một lát sau, tại nơi có tên gọi là núi Thiên Trụ, các đệ tử Vô Cực Ma Tông lần lượt ngồi xuống trong một gian phòng bằng đá khá lớn.
Thấy mọi người đã ngồi xuống, Độc Ma Vương Diệc Hàn mới nói: “Vốn dĩ trước kia nơi đây là địa bàn của một tiểu Ma Tông, chỉ là về sau tông này đã bị người diệt sạch, vì thế nơi đây là một trong những nơi thiếu hụt linh khí hiếm hoi ở trên đảo Bồng Khâu, cho nên đến nay cũng không có tông môn nào đến chiếm cứ nơi này.
Ta nghĩ nơi đây đã có sẵn mấy gian nên mang mọi người đến đây, hơn nữa nơi này cũng tương đối yên tĩnh!”
Nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn giải thích xong, Đinh Hạo luôn miệng nói tốt, còn đưa mắt đánh giá xung quanh.
Mắt thấy hành vi kỳ quái của Đỉnh Hạo, các đệ tử ai cũng cảm thấy khó hiểu nhưng cũng không lên tiếng cắt ngang.
Một lát sau, Đinh Hạo cười lớn đi từ bên ngoài vào một lần nữa, nhìn mọi người nói: “Nơi này không tồi, tạm thời có thể dùng làm địa bàn của Vô Cực Ma Tông chúng ta ngay trên đảo Bồng Khâu này!”
Vừa nói xong, mọi người đều cảm thấy khó hiểu, hiện tại Vô Cực Ma Tông đã tiến vào Quỷ Vực, Đinh Hạo nói vậy là có ý gì?
Thấy mọi người đều tô ve khó hiểu, Đinh Hạo thản nhiên cười, mở miệng giải thích: “Nơi này nằm ngay trên đường chúng ta đi từ đảo Bồng Khâu đến Quỷ Vực, cũng xem như là nằm bên cạnh đảo Bồng Khâu, tuy rằng so với đảo Bồng Khâu thì nơi này cách xa hơn một chút, nhưng đối với Vô Cực Ma Tông vừa mới tiến vào Quỷ Vực mà nói thì nơi này lại rất thích hợp.”
“Ý của ngươi là?” Lục Bào Lão Tổ hỏi.
Thấy Lục Bào Lão Tổ hỏi chuyện, Đinh Hạo nghiêm mặt nói: “Mặc dù ở trong Quỷ Vực thì tính an toàn của các đệ tử Vô Cực Ma Tông được đảm bảo không ít nhưng lại bất lợi cho việc giao lưu với bên ngoài, huống chỉ hiện tại nhân lực của Vô Cực Ma Tông còn đang thưa thớt, chúng ta lại ở trong Quỷ Vực, cho dù có người muốn bái sư nhập tông cũng không có cách nào tìm được.
Vậy nên, ý của ta chính là lấy nơi này làm trạm trung chuyển giữa đảo Bồng Khâu và Quỷ Vực, như vậy cũng thuận tiện cho Vô Cực Ma Tông giao thoa với bên ngoài.”
Đỉnh Hạo vừa nói xong, Lục Bào Lão Tổ lập tức hiểu rõ, gật gật đầu nói: “Thì ra là thế!”
Không tiếp tục nói với Lục Bào Lão Tổ nữa, Đinh Hạo nhìn Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn nói: “Ý của ta chính là dùng nơi này làm cầu nối giữa Vô Cực Ma Tông chúng ta với đảo Bồng Khâu, nơi này không chỉ phụ trách thu thập các loại tin tức của giới Tu Chân mà còn chịu trách nhiệm chiêu mộ các đệ tử mới cho Vô Cực Ma Tông chúng ta.
Ta sẽ để lại hai mảnh Thích Hồn Kỳ, Liệt lão cũng sẽ để lại đây cách thức ra vào Huyết Vực, tuy rằng hiện tại chúng ta không quá phô trương nhưng về sau nơi này cũng cần phải bố trí lại một lần nữa, hơn nữa chúng ta và Luyện Ngục Ma Tông đã kết thành đồng minh, nếu như bọn họ có bất cứ vấn đề gì thì đến đây tìm người giải quyết.
Nếu không thì chúng ta rời khỏi giới Tu Chân làm gì!”
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, mở miệng nói: “Quả thực là cần thiết, chờ sau khi chúng ta giải quyết chuyện của Hoắc Đồng Tông xong thì sẽ bắt tay vào trùng kiến lại nơi này, thật ra ta cảm thấy sau này không cần phải gióng trống khua chiêng nơi đây, chỗ này chỉ cần những người cần tin tức biết là được, còn những chân nhân có tư chất hơn người sẽ có thể thông qua các phương thức khác dễ dàng tìm được chúng ta.”
Chương 536: Lãnh Nữ Ngọc Sương 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói xong, Đinh Hạo suy nghĩ một lát nói: “Như vậy cũng đúng.”
Nói xong, Đỉnh Hạo trầm mặc một hồi tựa như đang suy nghĩ chuyện gì đó, qua một lúc sau hắn mới nói tiếp: “Ngoài chuyện này ra, ta còn muốn phiền toái Liệt lão và Vương lão dẫn ta đến hỏi thăm cụ thể tình huống của Huyền Đức Tông một chuyến, vậy mới có thể đưa ra quyết định chính xác là muốn kết minh với bọn họ hay không, Lục Bào và các đệ tử ở lại đây, chờ chúng ta trở về.” “Vậy ngươi đi đâu?” Độc Ma Vương Diệc Hàn hỏi.
Đỉnh Hạo cười hắc hắc nói: “Ta đến chỗ đồng minh của chúng ta hồi thăm một ít tin tức hiện tại.”
Vừa nói xong, Độc Ma Vương Diệc Hàn ngay lập tức hiểu rõ mỉm cười, hiện tại Vô Cực Ma Tông cũng chỉ có một đồng minh duy nhất là Luyện Ngục Ma Tông, Vương Diệc Hàn đương nhiên biết hắn đang nói về Luyện Ngục Ma Tông.
Vừa rời khỏi núi Đoạn Hồn, tông chủ Luyện Ngục Ma Tông Phùng Ngạo Thiên đã nói với Đinh Hạo rằng hắn ta có để lại tai mắt trên đảo Bồng Khâu, mà vốn dĩ hắn ta định chờ khi nào Vô Cực Ma Tông đến đảo Bồng Khâu thành lập tông phái thì cử người phụ trách Luyện Ngục Ma Tông ở nơi đây đến cửa bái phỏng, nào biết Vô Cực Ma Tông đột nhiên tiến vào giữa Quỷ Vực, mặc dù hiện tại còn ở trên đảo Bồng Khâu nhưng vì có Hoắc Đồng Tông ở giữa nên tạm thời không thể xuất đầu lộ diện, người phụ trách kia tự nhiên không thể nào tìm thấy người của Vô Cực Ma Tông.
Vào lúc này đây, Luyện Ngục Ma Tông đương nhiên linh thông tin tức của đảo Bồng Khâu hơn Đỉnh Hạo và những người khác, hiện tại con đường tin tức của Vô Cực Ma Tông còn có hạn nên điều đầu tiên Đỉnh Hạo nghĩ đến chính là đi tìm Luyện Ngục Ma Tông.
Lúc này, mọi người cũng đã hiểu rõ ý của Đỉnh Hạo.
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu nói: “Không tồi, Luyện Ngục Ma Tông đúng là cần phải làm chút gì đó cho chúng ta, chờ giải quyết hai việc này xong, chúng ta lại tiếp tục thương lượng một chút xem nên đối phó với Hoắc Đồng Tông như thế nào.
Hiện tại chúng ta cứ như ruồi bọ mất đầu, không biết một chút tin tức nào của đảo Bồng Khâu, điều này vô cùng bất lợi cho các bước tiếp theo của chúng ta.”
Nghe thấy Huyết Ma Liệt Sơn cũng nói như vậy, Đỉnh Hạo cười lớn nói: “Vậy ta đi trước một bước, Liệt lão lại giải thích cho ta một chút những điều cần lưu ý, Lão Tổ cũng đi ra ngoài xem một chút đi nhưng cần phải cẩn thận một chút.”
Nói xong, Đinh Hạo lập tức bay lên đỉnh núi Thiên Trụ, hướng về phía khu vực trung tâm đảo Bồng Khâu đi tới.
Sau một canh giờ, Đinh Hạo đã đi tới khu phồn hoa nhất trên đảo Bồng Khâu——Quảng trường Bồng Khâu.
Nơi này có bốn con phố đan chéo vào nhau, tương tự như một trung tâm tu luyện cho các chân nhân, bên trong bán các loại vật phẩm tu luyện, lần trước Tụ Bảo Tông cũng đã tiến hành giao dịch giữa bốn con phố này.
Quảng trường Bồng Khâu này không những nổi danh ở trên đảo Bồng Khâu mà còn nổi danh khắp toàn giới Tu Chân, đảo Tam Châu và Tây Đại Lục, đều là những vùng có tiếng tăm lẫy lừng, bên trong bán đủ loại vật phẩm tu luyện, chỉ cần tu chân có yêu cầu thì bất cứ loại vật phẩm nào cũng có, Tụ Bảo Tông mở một chỉ nhánh của đảo Tam Châu cũng ngay tại chỗ này.
Bốn phía không dưới trăm cái cửa hàng lớn nhỏ, đều là do các thế lực lớn chiếm cứ, nếu không có thực lực hay tông môn chống lưng thì ngay cả cửa cũng không có tư cách tiến vào, đây cũng là một nơi tương đối an toàn trên đảo Bồng Khâu.
Đầu mối liên lạc của Luyện Ngục Ma Tông trên đảo Bồng Khâu cũng đang ở nơi này.
Sau khi tới nơi này, Đinh Hạo cười thắn nhiên, sau đó bay thẳng đến quảng trường phía Bắc, dọc đường vì cảm thấy vô cùng tò mò mà ngó nghiêng xung quanh.
Trên đường có rất nhiều người tu chân qua lại, có muôn hình muôn vẻ người trong Ma Đạo, trong đó không thiếu người tu chân hợp tác lúc ban đầu.
Đinh Hạo thấy nơi này náo nhiệt như vậy, không nhanh không chậm chậm rãi mà đi, liên tục đi vào mấy cửa hàng, mặc dù trong mấy của hàng tìm được không ít ghi chép tu chân và pháp khí thượng hạng, nhưng hiện tại mắt nhìn của Đỉnh Hạo đã cao hơn rất nhiều, nên những vật phẩm đó cũng không khiến Đinh Hạo hứng thú lắm.
Không bao lâu, Đinh Hạo vẫn đi tới cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông, diện tích của hàng Luyện Ngục Ma Tông này chiếm diện tích lớn hơn nhiều so với các cửa hàng khác, có thể phô trương như cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông này cả khu phố cũng chỉ có mười nhà mà thôi.
Cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông này được xây bằng một loại đá màu xanh đen, nhìn từ xa thấy rất uy nghiêm và hùng vĩ, loại đá này chẳng những rất kiên cố mà còn có công dụng làm ấm vào mùa đông làm mát vào mùa hè, nó cũng có tác dụng ngăn cản chân khí của kiếm quang, rất nhiều loại đá màu xanh đen có thể luyện chế thành vũ khí, mặc dù không trân quý, nhưng dùng nó để xây dựng nhà cửa thì có về rất xa hoa.
Chương 537: Lãnh Nữ Ngọc Sương 2
“ee全人全人人eee
Khi đến cửa, Đỉnh Hạo nhìn thoáng qua xung quanh, khắp nơi đều là người tu chân người đến người đi, không ai chú ý tới Đinh Hạo là Xuất Khiếu Sơ Kỳ.
Đỉnh Hạo cười, đi vào trong cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông này, vừa mới đi vào đại sảnh, đã thấy trong sảnh có hơn mười người tu chân khác, trong đó có cả nam và nữ, tất cả đều đang tràn đầy thích thú xem các vật phẩm tu chân bày trong đại sảnh.
Luyện Ngục Ma Tông chẳng những chiếm một quặng mỏ lớn nhất ở Đoạn Hồn Sơn, hơn nữa cứ cách trăm năm lại có môn phái nhỏ cống nạp các kinh thư, hơn nữa Luyện Ngục Ma Tông cũng không có nhiều cao thủ luyện chế vũ khí, những kinh thư này vượt xa nhu cầu, cho nên mới lấy ra bán.
Hoặc dùng để đổi lấy pháp khí tu chân.
Dù sao Đoạn Hồn Sơn chính là một trong những thánh địa tu luyện, linh khí trên núi vô cùng đồi dào, có rất nhiều kinh thư tu chân, cả Tu Chân Giới không có mấy địa phương sản xuất.
Cũng chính vì như thế, có rất nhiều người tu chân nghe danh mà đến đây.
Giống như bây giờ, khu vực này chỉ có mấy chục người, cũng coi như vắng vẻ.
Sau khi đi vào trong sảnh, Đỉnh Hạo nhìn xung quanh cẩn thận đánh giá bốn phía, nhìn toàn bộ đại sảnh một lần, Đinh Hạo phát hiện trong đại điện của Luyện Ngục Ma Tông chỉ có một đệ tử trung niên mập map của Luyện Ngục Ma Tông đang nhắm mắt lại, nhìn tu vi của người này dường như mới vừa tu luyện được một năm, không phát hiện ra điều gì kỳ lạ, chỉ là thỉnh thoảng lười biếng nhìn xung quanh mà thôi.
Dường như hắn thờ ơ với những người trong hội trường.
Đang định hỏi người nọ, bên cạnh Đỉnh Hạo có một thanh niên cao to lực lưỡng kêu lên: “”Tử Ngọc Kim Sa này bán như thế nào?” Đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông kia nghe người này nói ra lời này, vẻ mặt dường như không vui.
Lạnh lùng mở miệng nói: “”Trên đó có giá, người không có mắt sao?”
Lời này vừa nói ra, thanh niên cao lớn cường tráng tức giận quát một tiếng nói: “Ta có mắt, nhưng Tử Ngọc Kim Sa này của các ngươi lại thu năm ngàn phẩm tỉnh thạch thượng phẩm, này cũng quá nhiêu!”
Thấy thanh niên cao lớn cường tráng này nói như vậy.
Đinh Hạo cũng thấy quả thực là thế, Tử Ngọc Kim Sa là một loại nguyên liệu được sử dụng để luyện phi kiếm thượng phẩm, có tác dụng tăng độ sắc bén cho phi kiếm.
Mặc dù nó cũng là một vật liệu tốt.
Nhưng năm ngàn tỉnh thạch thượng phẩm quả thật hơi đắt, theo mắt nhìn của hắn thì Tử Ngọc Kim Sa này có lẽ cũng đáng giá ba ngàn tỉnh thạch thượng phẩm.
Nhưng đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông sau khi nghe xong lời này, lười biếng nở nụ cười, sau đó mở miệng nói: “Chính là giá này, nếu ngươi muốn thì lấy, không cần ép giá, Luyện Ngục Ma Tông ta tuyệt đối không miễn cưỡng!”
Theo tiếng cười phát ra.
Người này vốn lười biếng, bây giờ hai mắt nhỏ trên khuôn mặt to mập mạp sáng lên, đột nhiên trở nên vô cùng gian trá.
Thấy gã mập mạp này nói như vậy, thanh niên cao lớn cường tráng có chút bực bội, có chút khí thế liếc mắt nhìn tên mập mạp một cái, một lát sau mới thở dài, nói: “”Có thể rẻ hơn chút được không, ta trả bốn ngàn tỉnh thạch thượng phẩm, coi như cùng là người trong ma môn, bán cho ta được không?”
“”Không được, quy định không thể thay đổi, hơn nữa ta cũng không quyết định được, giá cả là sư phụ của ta định ra, ta chỉ là phụ trách thu tiền, những thứ khác không quản được.” Tên mập mạp lắc đầu cười nói.
“”Vưu sư huynh không cần mua, hắn rõ ràng là lừa người mà, không có Tử Ngọc Kim Sa này cũng có thể luyện chế phi kiếm! Đừng bị hắn lừa, ta nhìn là biết hắn nhất định là cố ý.”” Đúng lúc này, một nữ tử thanh tú bên cạnh cũng mặc đạo bào màu xanh mở miệng khuyên nhủ.
Thanh niên cao lớn cường tráng kia sau khi nghe nữ tử này khuyên bảo, lắc đầu, nói với nữ tử: “”Đàm sư muội ngươi có điều không biết, tuy rằng không có Tử Ngọc Kim Sa vẫn có thể luyện chế phi kiếm, nhưng độ sắc bén lại không bằng phi kiếm có Tử Ngọc Kim Sa, ngươi sắp bước vào giai đoạn Nguyên Anh hậu kỳ, nếu không có một thanh phi kiếm tốt, sau này tranh đấu với người khác sẽ chịu thiệt thòi rất lớn.”
Nghe hắn nói như vậy, khuôn mặt của đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông kia mang theo nụ cười đắc ý, như thể đã ăn chắc hai người.
Đỉnh Hạo thấy xảy ra biến hóa như vậy, cũng không lập tức hỏi người này, vẻ mặt hờ hững xem chuyện đang xảy ra.
Thanh niên cao lớn cường tráng nói xong lời này, mang theo về mặt cầu xin nhìn tên đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông, nhưng tên đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông kia lại làm bộ không thấy, thậm chí còn từ từ nhắm mắt lại, không tiếp tục nói chuyện với người này nữa.
Suy sụp thở dài, thanh niên cao lớn cường tráng biết nơi này là cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, nếu là chỗ khác, nói không chừng hắn đã sớm nổi giận, nhìn sư muội thanh tú bên cạnh, người này sờ sờ đầu, có chút xấu hổ nói: “”Hay là ta đến cửa hàng bản tông tìm Lý sư thúc mượn chút tỉnh thạch?”
Chương 538: Lãnh Nữ Ngọc Sương 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Không cần đi, Lý sư thúc rất khó nói chuyện, ngươi cũng không phải không biết, cho dù mượn hắn cũng không cho mượn, ngược lại còn bị hắn nói vài câu, hay là chúng ta không cần Tử Ngọc Kim Sa này, chúng ta đi thôi.” Nữ tử kia nói.
Lời này vừa nói ra, thanh niên cao lớn cường tráng như nghĩ tới điều gì, lộ ra vẻ mặt khó xử, lắc đầu, người này quét một vòng nhìn mọi người trong đại sảnh, cuối cùng nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo hờ hững, mở miệng nói: “Vị đạo hữu này xem ra cũng là người trong ma môn, có thể cho ta mượn một ngàn thượng phẩm tỉnh thạch được không, sau này ta có nhất định sẽ trả cho ngươi.” “Không có!” Đinh Hạo chém đỉnh chặt sắt nói.
“Sao lại không có.” Người này kinh ngạc mở miệng nói: “Trong toàn bộ đại sảnh, chỉ có vật phẩm ngươi đeo trên người là trân quý nhất, những thứ khác tạm thời không nói, trong đại sảnh nhiều người như vậy, chỉ có một mình ngươi có nhẫn trữ vật, ta cũng không hoa mắt, huống chỉ ngươi cũng là người trong ma môn, ngươi nhất định phải giúp ta.”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo thầm nghĩ ngươi cũng không ngốc nếu có thể phán đoán như vậy, sao lại nghe không ra ý từ chối trong miệng hắn, Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Ta và ngươi không thân không quen, không có bất kỳ giao tình gì, ta dựa vào cái gì mà phải giúp ngươi, chẳng lẽ vì cùng là người trong ma môn, cái này không khỏi cũng quá buồn cười rồi.”
Đừng nói là một ngàn tỉnh thạch thượng phẩm, cho dù gấp mười lần gấp trăm lần Đỉnh Hạo cũng sẽ không để vào mắt, bây giờ Đỉnh Hạo có tài có khí chất, nhưng Đỉnh Hạo cũng không phải là người sẵn sàng giúp đỡ người khác, sao có thể quản chuyện của hắn.
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, thanh niên cao lớn cường tráng còn chưa kịp mở miệng, nữ tử thanh tú bên cạnh hắn đã nói trước: “Sư huynh, ngươi nói như vậy quá đường đột, người ta lại không biết chúng ta, hắn sẽ không nguyện ý cho chúng ta mượn nhiều tỉnh thạch như vậy.
Đi thôi, chúng ta đi xem ở nơi khác.”
Thấy nữ tử này mở miệng, Đinh Hạo vẫn lạnh lùng không nói, nhàn nhạt nhìn hai người bọn họ.
Mà thanh niên cao lớn cường tráng dường như cũng ý thức được hành động không đúng mực của mình, ngượng ngùng sờ sờ đầu, nhìn nữ tử cười áy náy, nói: “Vậy được rồi, chờ ta gom đủ năm ngàn tỉnh thạch sẽ quay lại đây mua cho muội.”
Nói tới đây, thanh niên cao lớn cường tráng từ xa nhìn thoáng qua tên đệ tử mập mạp của Luyện Ngục Ma Tông, lớn tiếng nói: “Ngươi phải giúp ta giữ lại đó.”
Nhưng tên đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông như đã ngủ thiếp đi, không có bất kỳ phản ứng nào.
Đúng lúc này, đột nhiên bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc.
“Vưu Gia đạo huynh, ngươi không cần cầu xin hắn.
Để ta mua Tử Ngọc Kim Sa cho Đàm Tỉnh sư muội.”
Giọng nói lạnh như băng vang lên, Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma Cung đi vào cùng nữ tử mặc cung trang và hai lão già Phân Thần hậu kỳ.
Thấy Thạch Ngọc Sương đột nhiên xuất hiện, Đỉnh Hạo cảm thấy kinh ngạc, không ngờ nàng lại tới Đảo Tam Châu, xem ra nàng quen hai người này.
“Thì ra là Thạch sư tỷ! Đã lâu lắm rồi không gặp tỷ, sao tỷ cũng đến đảo Bồng Khâu?” Cô gái thanh tú tên Đàm Tỉnh hỏi.
Thạch Ngọc Sương cười nhạt, nhưng lại khiến người ta có cảm giác lạnh như băng, có thể là trời sinh đã như vậy, hoặc là do công pháp đặc thù của nàng, dù sao cho dù nàng cười, cũng mang lại cho người ta cảm giác lạnh lùng.
“Lần này ta đến Đảo Tam Châu làm chút việc, đúng lúc đi ngang qua nơi này thì nhìn thấy hai người các ngươi, ta muốn theo các ngươi đến Nguyên Ma Cung một chút!” Thạch Ngọc Sương kia giải thích nói.
Nguyên Ma Cung! Nghe Thạch Ngọc Sương nói ra lời này, Đỉnh Hạo thầm nghĩ hai người này vậy mà lại là người của Nguyên Ma Cung, khó trách lại quen biết Thạch Ngọc Sương, Nguyên Ma Cung chính là một trong năm thế lực lớn trên đảo Bồng Khâu, ngoại trừ ba môn phái Huyền Đức Tông, Xích Thủy Tông, Hoắc Đồng Tông ra, thì Nguyên Ma Cung và Hoa Gian Tông là hai Ma Môn có thế lực mạnh nhất.
Hơn nữa theo tin đồn bên ngoài, Nguyên Ma Cung và Kiếm Ma Cung vẫn duy trì quan hệ hảo hữu, mà Hoa Gian Tông lại âm thầm kết minh với Thiên Sát Ma Cung, những thứ này đều là lời đồn, không biết thật giả, nhưng nhìn tình huống hiện tại, xem ra có khả năng là thật.
Đỉnh Hạo đang âm thầm suy nghĩ, Thạch Ngọc Sương kia nói: “Ngươi thế mà lại tìm tiểu tử thúi Đỉnh Hạo keo kiệt này để mượn tiền, mệt ngươi nghĩ ra!”
Lời này vừa nói ra, tên đệ tử mập mạp của Luyện Ngục Ma Tông đang nhắm mắt đột nhiên mở to hai mắt, ánh mắt lấp lánh nhìn Đỉnh Hạo.
Đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông vẫn nhìn Đỉnh Hạo, một lát sau mới không xác định hỏi: “Ngươi là Đỉnh Hạo?”
Đỉnh Hạo gật đầu một cái, lạnh nhạt cười, khẳng định nói: “Không sai!” @@@Êfñ {3ñ @@@®@
Chương 539: c6 Kiệm mập mạp 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy Đinh Hạo thừa nhận, sắc mặt người này trở nên vui vẻ, mở miệng nói với Đinh Hạo: “Ngươi chờ một chút, ta lập tức đi mời sư phụ ta ra.”
Vừa dứt lời, người này cuống quýt chạy về phía sân sau trong sảnh nhanh, cơ thể mập mạp của hắn mà tốc độ lại không chậm chút nào, làm Đinh Hạo có chút thất thần ngắn ngủi.
Sau khi hắn rời đi, tất cả mọi người trong sảnh, bao gồm cả hai đệ tử Nguyên Ma Cung, vẻ mặt đều hưng phấn nhìn Đinh Hạo, thậm chí còn âm thầm thấp giọng nghị luận điều gì đó.
Cười ha ha một tiếng, Vưu Gia ở Nguyên Ma Cung quát: “Thì ra là tiểu tử ngươi, ha ha, không ngờ lại gặp ngươi ở đây, ngươi bây giờ chính là niềm kiêu ngạo của thế hệ mới Ma Môn chúng ta, nghe nói ngay cả Bạch Thanh Tâm cũng không đánh lại ngươi, thật sự là rất tốt!”
Bên cạnh hắn Nguyên Ma Cung Đàm Tỉnh cũng cực kỳ hứng thú nhìn Đinh Hạo, vừa rồi sự không vui vì Đinh Hạo không cho bọn họ mượn tiền đều bị bọn họ ném ra sau đầu.
Không để ý mà cười cười, Đinh Hạo cũng không mở miệng, chỉ nhìn Thạch Ngọc Sương, không biết trong lòng đang nghĩ cái gì.
Thấy Đinh Hạo chỉ nhìn mình, Thạch Ngọc Sương cảm thấy hơi khó chịu, hừ lạnh một tiếng nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, ngươi đừng tưởng đánh Bạch Thanh Tâm thì ngươi lợi hại, chẳng qua là Bạch Thanh Tâm khinh địch mà thôi.”
Đỉnh Hạo lắc đầu, không nhìn Thạch Ngọc Sương nữa, bắt đầu nhìn chăm chú vào nơi đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông vừa mới biến mất.
Thạch Ngọc Sương đến Đảo Tam Châu rốt cuộc làm chuyện gì, nếu như không có đại sự gì, theo lý mà nói Thạch Ngọc Sương không nên xuất hiện ở đây, chẳng lẽ lại có đại sự gì xảy ra hay sao.
Xem ra vẫn phải hỏi người phụ trách Luyện Ngục Ma Tông một chút!
Ngay khi Đinh Hạo đang âm thầm suy nghĩ, Đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông mang theo một lão già mập mạp cao lớn hơn đi tới, đệ tử Luyện Ngục Ma Tông tuy rằng mập, nhưng vẫn chưa đến mức không thể chấp nhận được.
Nhưng lão già vừa mới xuất hiện này, mức độ mập mạp hoàn toàn vượt xa sự tưởng tượng của Đỉnh Hạo.
Cơ thể của hắn vừa xuất hiện trước mặt Đinh Hạo, Đỉnh Hạo liền cảm thấy thị giác dường như bị một bức tường chặn lại, cơ thể Đỉnh Hạo ở toàn bộ Tu Chân Giới coi như hùng vĩ, nhưng so với tên này lại kém hơn không ít, cũng không phải hắn cao lớn hơn Đỉnh Hạo, mà là trọng lượng của hắn gấp đôi Đỉnh Hạo, cả người đều là một núi thịt.
Tóc trên đầu khổng lồ dựng đứng, hơn nữa cơ thể của hắn nhìn có chút uy nghiêm, nhưng đôi mắt nhỏ kia phối hợp với trọng lượng của hắn, thật sự là có chút kỳ lạ.
Sau khi đi tới bên cạnh Đỉnh Hạo.
Người này cười to một tiếng, đôi mắt theo nụ cười như chen vào vào trong thịt, nói: “Thì ra là Đỉnh Hạo huynh đến, ta vẫn lo lắng Vô Cực Ma Tông các ngươi có xảy ra chuyện gì hay không, xem ra cuối cùng cũng không xảy ra chuyện gì.
Đi đi, chúng ta vào trong đó nói chuyện!”
Nói xong, người này liền làm ngơ dẫn theo Đỉnh Hạo.
Muốn đi về phía hậu viện, những người trong đại sảnh nhìn cũng không thèm nhìn một cái.
Ho nhẹ một tiếng, đúng lúc này, người phụ nữ đi theo Thạch Ngọc Sương hừ lạnh một tiếng nói: “Cố Kiệm trưởng lão lâu rồi không gặp, đôi mắt nhỏ của ngươi xem ra càng ngày càng kém!”
Lời này vừa nói ra, lão già mập mạp Luyện Ngục Ma Tông tên là Cố Kiệm mới dừng thân hình mập mạp đang định rời đi, mắt nhỏ đảo một cái, cuối cùng cũng bắt đầu đánh giá mọi người trong sảnh.
Ha ha cười.
Nói: “Thì ra là người của Kiếm Ma Cung, sao đột nhiên lại tới cửa hàng nhỏ Luyện Ngục Ma Tông của ta! Thực sự rất bất ngờ!”
“Có gì mà bất ngờ, cửa hàng Kiếm Ma Cung của ta và Luyện Ngục Ma Tông của ngươi cách nhau không xa lắm, đều là huyết mạch Ma Đạo, đi vào xem cũng không quá đáng đúng không?” Nữ tử của Kiếm Ma Cung mở miệng nói.
“Đương nhiên đương nhiên, nhưng ta nhớ rõ người phụ trách cửa hàng ở đây không phải là đại tỷ cô, ngươi chạy một đường thật xa đến đảo Bồng Khâu, chẳng lẽ là vì đến cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông của ta xem một chút sao? Ha ha!” Cố Kiệm nói.
“Không nói chuyện này nữa, chúng ta tới đây vì cái gì, trong lòng ngươi biết rõ, Phùng Tinh Nhiên của Luyện Ngục Ma Tông các ngươi đã sớm xuất phát, xem tình hình không bao lâu nữa, cô ta sắp đến rồi đúng không?” Nữ tử Kiếm Ma Cung mở miệng hỏi.
Cố Kiệm cười ha ha, nói: “Ta cái gì cũng không biết, ừm, vật phẩm trong này các ngươi tùy tiện xem, nếu thích cái gì ta sẽ bán rẻ cho, bên này ta còn có chút chuyện, không tiếp!”
Cố Kiệm nói đến đây, lại định rời đi, thấy người này lại muốn ởi, Thạch Ngọc Sương lạnh lùng mở miệng nói: “Cố trưởng lão chờ một lát, Tử Ngọc Kim Sa này bán thế nào, ta muốn thay bằng hữu mua vật này!”
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ä @ @ @
Chương 540: Gố Kiệm mập mạp 2
Chuang 541: Âm ầm nổ tung 1
Chuang 542: Am ầm nổ tung 2
Chuang 543: Âm ầm nổ tung 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cố định thân thể, Cố Kiệm áy náy cười cười với Đinh Hạo vẻ mặt lạnh lùng bên cạnh, sau đó híp đôi mắt nhỏ lại nói: “Tử Ngọc Kim Sa này năm ngàn thượng phẩm tỉnh thạch, nhưng nếu là Thạch tiểu thư mở miệng, dựa vào quan hệ với Kiếm Ma Cung của ngươi, ta chỉ lấy bốn ngàn năm tỉnh thạch thượng phẩm của cô là được, dù sao Kiếm Ma Cung ngươi cũng không quan tâm chút tiền nhỏ này, nhưng ta còn có chuyện bên này, không thể re hơn được nữa!”
Thạch Ngọc Sương khinh thường cười cười, mở miệng nói: “Đã như vậy, chúng ta lấy Tử Ngọc Kim Sa này, đây là bốn ngàn năm tỉnh thạch thượng phẩm.”
Sau khi đặt tỉnh thạch xuống, Thạch Ngọc Sương cầm cái Tử Ngọc Kim Sa đưa cho Đàm Tỉnh, gập đầu với đám người Kiếm Ma Cung, sau đó dẫn đầu đi ra ngoài sảnh, thấy Thạch Ngọc Sương hành động, Kiếm Ma Cung, hai người Vưu Gia và Đàm Tỉnh Nguyên Ma Cung cũng vui vẻ đuổi theo.
Khi đi tới cửa, Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma Cung dừng lại, lạnh lùng nhìn Đinh Hạo nói: “Chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại!” Đỉnh Hạo bĩu môi, cũng không coi trọng, nữ nhân này từ lần đầu tiên quen biết hắn, đã có một loại cừu hận vô danh với hắn, cũng không biết là vì nguyên nhân gì, tuy rằng lúc trước đại hội bán đấu giá ở trên núi Câu Khúc Tụ Bảo Tông, hắn đích thật có đắc tội với nàng, nhưng cũng không đến mức để khiến nàng cừu hận đến bây giờ, thật sự không giải thích được!
Thấy đoàn người Kiếm Ma Cung rời khỏi cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông, Cố Kiệm mập mạp lập tức làm tư thế mời Đỉnh Hạo, toàn thân mập mạp bởi vì cơ thể hắn hơi khom người, mà đều gom thành một đống, bởi vì cổ của hắn quá ngắn, khiến thiếu chút nữa Đinh Hạo không nhìn ra rốt cuộc đâu là đầu đâu là thân.
Đỉnh Hạo cười, hành lễ với Cố Kiệm, thản nhiên nói: “Cố trưởng lão quá khách khí, mời ngươi đi trước!”
Cố Kiệm cười ha ha cũng không trì hoãn, gật gật đầu, dẫn đầu đi đến hậu viện trong sảnh, mà đệ tử mập mạp Luyện Ngục Ma Tông lại kỳ lạ nhìn Đỉnh Hạo, một lần nữa trở lại vị trí ban đầu, cũng không đi theo sư phụ của hắn vào bên trong.
Một lát sau, Đỉnh Hạo đi theo người này tới một gian phòng cực kỳ xa hoa, Cố Kiệm đi vào phòng, liền chen vào một cái ghế mềm thật lớn ở giữa phòng, cả người thành một khối thịt khổng lồ.
Thấy Đinh Hạo đi vào, Cố Kiệm ngồi giữa ghế cười ha hả, nói với Đỉnh Hạo: “Tiểu ca ngươi tùy tiện ngồi đi, không cần khách khí với ta, tuy rằng người của ta không ở Đoạn Hồn Sơn, cũng chưa từng gặp qua ngươi, nhưng tin tức của Vô Cực Ma Tông ngươi vẫn luôn chú ý, nhất là tin tức của ngươi.
Ha ha, có lẽ ngươi không biết, trong mấy đại trưởng lão, Tỉnh Nhiên và ta là thân thiết nhất, Tỉnh Nhiên đã sớm nói chuyện của ngươi cho ta.” Nghe hắn nói như vậy, Đinh Hạo nhàn nhạt cười, nói: “Đã như vậy, tiểu tử sẽ không khách khí với ngươi, ha ha.
Tỉnh Nhiên đã xuất phát đến Đảo Tam Châu rồi sao? Thạch Ngọc Sương vì sao lại đến đây, vừa nghe các ngươi nói chuyện, có vẻ như xảy ra chuyện gì đó, rốt cuộc thì có chuyện gì?”
Thấy Đinh Hạo đi thẳng vào vấn đề hỏi một đống lời, Cố Kiệm mỉm cười, nói: “Không sai, Tỉnh Nhiên hiện tại cũng đang trên đường tới, lẽ ra nàng đã sớm tới, chỉ là vẫn không nhận được tin tức của Vô Cực Ma Tông các ngươi, không biết vì sao, lần trước các ngươi xuất hiện đã liền biến mất không thấy tăm hơi, đến bây giờ mới xuất hiện.”
Nói đến đây, Cố Kiệm dừng một chút, ha ha cười nói: “Không nghĩ tới các ngươi vừa mới xuất hiện, lại làm ra thanh thế lớn như vậy, Bích Nguyên Tông vì các ngươi mà diệt, Lăng Vân Đạo Tông tuy rằng bị các ngươi tha, nhưng nhất định là có nguyên nhân khác? Dù sao có đám người Huyết Ma Liệt Sơn ở trong tông ngươi, Vô Cực Ma Tông hoàn toàn có thực lực tiêu diệt Lăng Vân Đạo Tông hắn.”
Nghe những lời Cố Kiệm nói, Đỉnh Hạo thầm nghĩ tin tức về Luyện Ngục Ma Tông thật sự vô cùng linh thông, chỉ một chốc mà bọn họ đã hiểu phần lớn sự việc, mà Vô Cực Ma tông đến Lăng Vân Đạo Tông xảy ra chuyện, cách hiện tại mới qua bao lâu, Cố Kiệm hắn dĩ nhiên đã biết được tin tức, trong nháy mắt, Đỉnh Hạo lập tức nhìn Cố Kiệm bằng cặp mắt khác xưa.
Đỉnh Hạo vốn cho rằng thân hình mập mạp như vậy, có lẽ cũng chỉ biết làm ăn mà thôi, vừa nhìn biểu hiện của đồ đệ hắn, liền biết Cố Kiệm nhất định cũng là cao thủ trong đó, nhưng xem ra người này đối với phương diện thu thập tin tức cũng rất có thủ đoạn, chỉ nhìn toàn bộ cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông cũng không có mấy người, xác thực mà nói đến hiện tại Đinh Hạo cũng chỉ nhìn thấy Cố Kiệm và đồ đệ của hắn mà thôi.
Nhưng chỉ có như vậy, mà hắn có thể chính xác và kịp thời nhận được tin tức của mình, năng lực của người này là không thể nghỉ ngờ, đây cũng là nguyên nhân vì sao Đỉnh Hạo nhìn hắn với cặp mắt khác xưa.
Chuang 541: Âm ầm nổ tung 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo gật đầu, mở miệng nói: “Không sai, nếu không phải ở giữa xuất hiện người của Huyền Đức tông, Lăng Vân Đạo Tông đã bị diệt môn rồi.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Cố Kiệm khẽ động, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Huyền Đức Tông, có chút thú vị.”
“Huyền Đức Tông này có vấn đề sao?” Thấy thần sắc của hắn, Đỉnh Hạo mở miệng hỏi.
“Huyền Đức Tông cũng không đơn giản, ha ha, việc này lát nữa lại nói, ngươi có biết vì sao Tỉnh Nhiên cho dù không biết tin tức của ngươi, cũng phải lập tức đến Đảo Tam Châu không?” Cố Kiệm mở miệng cười nói.
Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Ta không biết, nhưng nhất định là giống mục đích của Thạch Ngọc Sương.”
Cố Kiệm cười ha ha, nói: “Thật là một tiểu tử giảo hoạt, đúng là như vậy, theo nguồn tin tức đáng tin cậy “Thái Huyền Chìa Khóa” đã xuất hiện ở Đảo Tam Châu, mà vạn năm trước địa điểm tàng bảo của tông này nhất định phải ở đâu đó trong Đảo Tam Châu!” Trong lòng vừa động, Đinh Hạo thầm nghĩ thì ra là như thế, khó trách Thạch Ngọc Sương và Phùng Tỉnh Nhiên đều vội vàng chạy tới nơi này.
Nhìn Đinh Hạo trầm tư, Cố Kiệm lại nói tiếp: “Lần này không chỉ có Thiên Yêu Niếp Thiên, mà còn có hai vợ chồng Cừu Mãnh Chu Vân.
Ngươi vừa rồi gặp Thạch Ngọc Sương kia, Kiếm Ma Cung của nàng cũng có cao thủ khác đến đây, nhưng bọn họ đã đến cửa hàng của Kiếm Ma Cung, không đi cùng nàng mà thôi, về phần Thiên Sát Ma Cung Độc Cô Sách cũng đang ở trên đường đến, phỏng chừng không đến mấy ngày, cũng sẽ theo cao thủ của Tông này đến đây.”
Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Xem ra là các môn phái lớn đều đã lần lượt hành động, đám anh tướng này lại muốn tề tụ về Đảo Tam Châu!”
“Không sai, dù sao bảo vật này cũng có thể khơi dậy lòng tham của mọi người, huống chỉ số lượng bảo vật nhiều như vậy, ai cũng đều động tâm, Lý Quảng Lâm có được “Thái Huyền Chìa Khóa” bây giờ vẫn chưa chết là bởi vì các môn phái lớn chờ hắn tìm được địa điểm chính xác, chỉ cần vị trí chân chính được xác định.
Đó cũng là lúc hắn chết.” Cố Kiệm chậm rãi nói.
Nghe Cố Kiệm nói như vậy, Đỉnh Hạo thầm nghĩ Lý Quảng Lâm thật sự xem như xui xẻo, vì “Chìa khóa Thái Huyền” này, chẳng những toàn bộ môn phái bị người diệt vong, ngay cả tính mạng của chính mình cũng khó bảo toàn, không có thực lực ngang nhau, thì không nên nổi lên lòng lam!
Dẹp những suy nghĩ này sang một bên, Đinh Hạo mở miệng nói với Cố Kiệm: “Chuyện này bỏ qua một bên trước đi, chờ sau khi Tỉnh Nhiên đến, ngươi bảo nàng đến núi Thiên Trụ tìm bọn ta, hiện tại Vô Cực Ma Tông bọn ta tạm thời ở trên Thiên Trụ Sơn, sau này tin tức của Tu Chân Giới, hy vọng Cố lão có thể sắp xếp người thông báo cho chúng ta một tiếng.
Hơn nữa, Vô Cực Ma Tông bọn ta không quen thuộc với nơi này, tin tức càng bế tắc.”
Cố Kiệm cổ quái nhìn Đỉnh Hạo, gật gật đầu, nói: “Không có vấn đề gì, sau này ta sẽ để cho người phía dưới thường xuyên đưa tin tức mới nhất đến núi Thiên Trụ, chỉ là, vì sao các ngươi phải thành lập môn phái thành lập núi Thiên Trụ, theo ta được biết, linh khí ở đảo Bồng Khâu là nơi khan hiếm nhất!”
Đỉnh Hạo cười ha ha, mở miệng nói: “Cố lão cho phép ta giữ bí mật, chờ sau này Tinh Nhiên đến, ngươi tự nhiên biết.
Này, bây giờ Hoắc Đồng Tông có động tĩnh gì, bọn họ tính đối phó Vô Cực Ma Tông của ta thế nào?”
“Đây mới là nguyên nhân ngươi tới tìm ta!” Cố Kiệm cười ha ha nói, cả người rung động theo tiếng cười, cái ghế kia dường như không chịu nổi sức nặng của hắn, không ngừng lay động trái phải.
Thấy Đinh Hạo mỉm cười không nói, Cố Kiệm nghiêm túc nói: “Hoắc Đồng Tông thương nghị rất lâu rồi.
Nhưng tạm thời bọn họ vẫn chưa tìm được biện pháp nào tốt để đối phó với các ngươi.
Dù sao các ngươi cũng ở trong tối, bọn họ đang ở trong sáng, nếu như ngay cả hành tung của các ngươi cũng không biết.
Thì sao có thể đối phó với các ngươi.
Nhưng bây giờ bọn họ đã rút ra một nhóm cao thủ từ các môn phái, có lẽ khoảng hai ba mươi người, tùy thời chuẩn bị đối phó với Vô Cực Ma Tông các ngươi, hơn nữa những môn phái liên hợp kia làm ra một loại tín hiệu pháo hoa, nếu như các ngươi tấn công một môn phái.
Chỉ cần bọn họ phát ra tín hiệu, sợ không bao lâu đám người này sẽ chạy tới, cho nên các ngươi cũng không cần tiếp tục đánh lén nữa!”
“Thì ra là như vậy.
Cũng may bọn ta không tiếp tục hành động, ta sớm biết bọn họ nhất định đã có biện pháp đối phó, nhưng ta có một chuyện muốn làm rõ, thực lực của đám người này thế nào?” Đỉnh Hạo gật đầu, thuận miệng hỏi.
“Rất mạnh, người Hợp Thể Kỳ có bảy người, người Phân Thần Kỳ có khoảng mười lăm người, còn lại cũng đều là Xuất Khiếu Kỳ, ta cũng không hiểu rõ thực lực của Vô Cực Ma Tông ngươi.
Nhưng theo tình thế trên bàn, nếu các ngươi gặp phải bọn họ, thì tình thế nhất định sẽ không ổn.” Cố Kiệm nặng nề mở miệng nói.
Chuang 542: Am ầm nổ tung 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cười khổ một tiếng, mở miệng nói: “Không sai, nếu như đối mặt với bọn họ, thực lực của Vô Cực Ma Tông bọn ta tuyệt đối là yếu hơn nhiều, xem ra Hoắc Đồng Tông vẫn có chút thủ đoạn, mm nhận được tin tức này có chút tức thời.
Cố lão có biết những người này bây giờ đang chiếm giữ ở đâu không?”
“Ngay gần đó, chính xác thì ở giữa cửa hàng của Xích Thủy Tông và Hoắc Đồng Tông, dù sao nơi này chính là trung tâm của đảo Bồng Khâu, cho dù Vô Cực Ma Tông các ngươi tấn công môn phái, tốc độ từ bốn phương đến nơi này sẽ nhanh hơn một chút.” Cố Kiệm trầm giọng nói.
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo biến sắc, thầm nghĩ mình đến nơi này, có thể bị bọn họ phát hiện hay không, nếu thật sự như vậy, chẳng phải mình chọn đường chết sao?
Thấy Đinh Hạo lộ ve suy tư, Cố Kiệm cười nhạt, mở miệng nói: “Ngươi yên tâm đi, đừng nói hành tung của ngươi còn chưa bị lộ, cho dù hành tung của ngươi thật sự bị lộ thì thế nào, cho bọn họ thêm một lá gan, bọn họ cũng không dám đến địa bàn Luyện Ngục Ma Tông của ta diễu võ giương oai.”
Đỉnh Hạo gật đầu, cười ha ha, dừng một chút mới mở miệng nói: “Đã như vậy, vậy ta cũng không chậm trễ nữa, qua một thời gian lại liên lạc, có chuyện gì, có thể phái người trực tiếp đến núi Thiên Trụ tìm ta, cáo từ!” Thấy Đinh Hạo muốn đi, Cố Kiệm cũng không ngăn cản, trầm ngâm một chút, nói: “Vậy được rồi, ta biết các ngươi còn có rất nhiều chuyện phải làm, chờ Tỉnh Nhiên đến, chúng ta lại thương nghị chuyện “Thái Huyền Chìa khóa” là được rồi.”
Theo lời Cố Kiệm, Đỉnh Hạo bắt đầu đi ra ngoài viện, Cố Kiệm thấy Đinh Hạo rời đi, cũng đứng dậy từ trong ghế tiễn hắn, một đường tiễn Đinh Hạo tới trước cửa hàng, sau đó mới quay về.
Sau khi ra khỏi cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông, Đỉnh Hạo đảo mắt, không vội rời đi ngay lập tức, mà đi về phía khu phố phía đông.
Một lát sau, Đinh Hạo đi tới trước mặt cửa hàng của Hoắc Đồng Tông, đứng ở cửa hàng nhìn, Đỉnh Hạo vẻ mặt lạnh lùng cười cười, trực tiếp đi vào trong sảnh.
Sau khi đi vào trong sảnh, Đỉnh Hạo cẩn thận nhìn quanh bốn phía, phát hiện bài trí của chỗ này không khác mấy với Luyện Ngục Ma Tông, chỉ có điều vật phẩm bán ra có chỗ khác nhau mà thôi.
Liếc trái liếc phải, phát hiện trong sảnh chỉ có hai tiểu đồng tử của Hoắc Đồng Tông trông coi, bên cạnh tiểu đồng tử bên phải là một cánh cửa đen kịt, cửa lớn đóng chặt, xem ra một đám người Hoắc Đồng Tông hội tụ hẳn là tu luyện ở đâu đó phía sau cánh cửa kia.
Trong sảnh ngoại trừ hai tiểu đồng tử này ra, còn có mười người khác đến mua vật phẩm, Đinh Hạo kẹp ở trong đó cũng không đặc biệt, làm bộ vô tình quan sát, Đỉnh Hạo bất tri bất giác đi tới bên cạnh tiểu đồng tử bên cánh cửa đen kịt.
Đồng tử kia thấy Đinh Hạo dần dần rời khỏi quầy trưng bày vật phẩm trong sảnh đi tới bên cạnh mình, lập tức cảnh giác, chăm chú nhìn Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo lạnh nhạt cười, đi tới bên cạnh đồng tử này, còn chưa tới gần, đồng tử kia khẽ quát một tiếng nói: “Người đến dừng bước, nếu là mua sắm thì đến phía trước xem, phía sau là nơi quan trọng của tông môn, không thể mở ra!”
Đỉnh Hạo gật đầu, hạ thấp giọng nói: “Ta chính là người của Lăng Vân Đạo Tông, lần này có việc muốn đến tìm người phụ trách bên trong, xin thông báo một tiếng.”
Thấy Đinh Hạo dường như biết điều gì đó, đồng tử trông cửa nhìn trái nhìn phải, phát hiện không ai để ý, cũng hạ thấp giọng, nói: “Tông chủ Lăng Vân Đạo Tông của các ngươi đã đi rồi, bên trong cũng không có người của Lăng Vân Đạo Tông các ngươi, ngươi còn tới làm cái gì?”
Nghe đồng tử này nói như vậy, Đinh Hạo thầm nghĩ Huyền Đức Tông quả nhiên là có chút thủ đoạn, thật sự đã thuyết phục Lăng Vân Đạo Tông.
Nghĩ lại, Đinh Hạo vẫn mở miệng nói: “Ta đương nhiên biết các tông chủ của ta không ở trong đó, tông chủ của ta vừa về tông môn liền cho ta tới, ngươi xem, ta cũng không mặc y phục trong tông mình, chính là vì phòng ngừa người khác chú ý đến.”
Đồng tử hoài nghỉ nhìn Đinh Hạo, vẫn không dám xác định thân phận của Đinh Hạo.
Lúc này, trong tay Đinh Hạo đột nhiên nhiều hơn mười khối tỉnh thạch cực phẩm, thừa dịp mọi người không chú ý, nhét vào trong ngực đồng tử, sau đó mới lấy ra một quả cầu đan màu tròn kỳ dị, đưa cho đồng tử trông coi, nói: “Ngươi chỉ cần giao đan cầu này cho người phụ trách kia, hắn tự nhiên sẽ biết tại sao ta lại đến đây, cũng nhất định sẽ gặp ta, làm phiền đạo hữu!”
Che thân thể, dùng thân thể Đỉnh Hạo ngăn trở tầm mắt của mọi người, đồng tử âm thầm cất hơn mười khối tỉnh thạch Đinh Hạo đưa vào vòng tay trữ vật, lúc này mới bán tín bán nghi nói với Đỉnh Hạo: “Vậy ngươi chờ một lát.”
ee@ôŒ@œ@@@®@
Chuang 543: Âm ầm nổ tung 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Dứt lời đồng tử nhận lấy đan cầu Đỉnh Hạo đưa, nói với đồng tử ở một hướng khác: “Vương sư đệ ngươi chú ý bên ngoài một chút, ta lập tức sẽ quay lại.”
Một đồng tử khác “a” một tiếng cũng không nói gì nữa, chỉ kỳ quái nhìn Đỉnh Hạo hai lần.
Thấy đồng tử kia đáp lại, người này gật đầu với Đinh Hạo, biểu cảm hơi lộ ra chút thiện ý, dù sao cũng là bắt người tay ngắn*! (*)Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm (拿人手短, 吃人嘴短): nhận được lợi ích từ người khác thì dù có chuyện gì cũng phải ăn nói nhún nhường hơn.
“Ngươi đứng yên ở chỗ này đừng nhúc nhích, ta đi vào giúp ngươi thông báo một tiếng là được.”
Đồng tử dặn dò Đỉnh Hạo.
“Tất nhiên rồi.” Đinh Hạo mỉm cười đáp lại, biểu cảm cung kính nói không nên lời.
Mắt thấy thái độ của Đinh Hạo không tệ, đồng tử mới chậm rãi đi về phía cánh cửa đen kịt, khi đến cửa lớn không biết hắn mò mam mấy lần, cánh cửa đen kịt hơi lộ ra một khe nhỏ,quakhe hở Đỉnh Hạo nhìn thấy bên trong là một thông đạo tối đen.
Không biết rốt cuộc thông tới nơi nào, chờ đến lúc muốn nhìn kỹ, thì khe hở kia đã bị bịt kín.
Khi nhận ra rốt cục không nhìn thấy gì nữa, Đinh Hạo cười ha ha, trong mắt lóe lên sát khí, lại giả vờ như không có chuyện gì đi vào giữa đại sảnh, khi đến bên cạnh một đồng tử khác, Đinh Hạo vẫn nhàn nhã đi ra ngoài.
Ngay khi Đinh Hạo sắp rời khỏi sảnh của Hoắc Đồng Tông, một đồng tử khác trong sảnh khẽ quát một tiếng: “Đứng lại, trước khi sư huynh của ta chưa ra, ngươi không thể rời khỏi nơi này.”
Đỉnh Hạo lạnh lùng cười, quay đầu lại nhàn nhạt nhìn đồng tử này một cái, nói: “Nói đùa, nếu như ta không rời khỏi nơi này, chẳng lẽ tự tìm đường chết cho mình sao, quên nói cho ngươi biết, ta chính là Đinh Hạo của Vô Cực Ma tông.”
Lời này vừa nói ra, Đỉnh Hạo cười như điên, lập tức nhảy lên trời.
Ngay khi Đinh Hạo vừa bay lên, cửa hàng Hoắc Đồng Tông đột nhiên truyền đến một trận tiếng nổ hủy thiên diệt địa, trong đó xen lẫn tiếng kêu thẩm thiết và tiếng chửi rủa của nhiều người! Đỉnh Hạo cười lạnh, đang định tăng tốc rời đi, hơn mười người mặt mày xám xịt đã lao ra từ trong đống phế tích, những người này “vèo” một tiếng xuyên thủng bầu trời, phá tan chân trời, từ xa quan sát xung quanh.
Bọn họ chỉ dừng lại một khắc, đồng loạt hét lớn một tiếng, nhanh chóng đi về phía Đinh Hạo biến mất, dọc đường không ngừng truyền đến các loại tiếng chửi rủa.
Vừa rồi sau khi Đinh Hạo đưa Huyền Âm Sát Lôi cho đồng tử kia, đã ôm ý nghĩ làm cho đám người Hoắc Đồng Tông này tan thành mây khói, tuy rằng Đinh Hạo biết không có khả năng một lướt bắt được hết, giết chết bọn họ, nhưng cho dù thế nào cũng có thể tiêu diệt mấy người, ít nhất cửa hàng của Hoắc Đồng Tông xem như xong.
Đinh Hạo rất hiểu uy lực của Huyền Âm Sát Lôi, nếu có thể phán đoán chính xác thời khắc đồng tử nhìn thấy đám người Hoắc Đồng tụ tập, Đỉnh Hạo chắc chắn sẽ tiêu diệt toàn bộ đám người này, nhưng chuyện này không có khả năng, bởi vậy mới có người chạy trốn xuất hiện.
Không dù vậy, Đỉnh Hạo cũng đã rất hài lòng, dù sao lần này mình cũng coi như là cho đám người này một đòn lớn, trong thời gian ngắn, Hoắc Đồng Tông đừng mơ tưởng kinh doanh lại.
Ý vào tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, Đỉnh Hạo thật sự đến rồi đi như gió, khi tốc độ tăng lên đến cực hạn, chỉ thấy trên bầu trời có một vệt đen mờ mờ lao về phía núi Thiên Trụ.
Nhưng điều Đỉnh Hạo trăm triệu lần không nghĩ tới chính là, trong đám người truy đuổi phía sau, có một người tốc độ còn nhanh hơn rất nhiều so với Đỉnh Hạo, chỉ thấy một đạo bạch mang đi theo phía sau Đỉnh Hạo đuổi theo không rời, càng ngày càng gần tốc độ của Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo quay đầu lại nhìn, trong lòng cả kinh, thầm nghĩ cho dù Huyết Ma Liệt Sơn cũng không có tốc độ quỷ dị như vậy, người tới là ai.
Tại sao tốc độ lại biến thái như vậy.
Ngay thời điểm Đỉnh Hạo kinh ngạc, thân ảnh người nọ đã chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt của Đỉnh Hạo.
Chỉ thấy người này sắc mặt tái nhợt, như bệnh nặng mới khỏi, nhìn từ xa có về yếu đuối.
Nhưng hết lần này tới lần khác khiến người ta có một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm!
Đỉnh Hạo thở phào nhẹ nhõm, mặc dù biết tu vi của người này cao hơn mình một bậc, nhưng hắn cảm giác người này tuyệt đối không cùng đẳng cấp với Huyết Ma Liệt Sơn, xem ra hắn không phải là cao thủ Hợp Thể Kỳ, toàn thân hắn cũng không có khí chất cao thủ tuyệt đỉnh, nhiều nhất cũng chỉ là Phân Thần Kỳ mà thôi.
Nhưng điều Đinh Hạo thấy kỳ lạ chính là, người này thực lực cũng không tính là mạnh, vì sao tốc độ lại biến thái như vậy, so với người Dật Điện Tông lúc trước mình thấy còn nhanh hơn nhiều, thật sự khiến người khác không thể tưởng tượng nổi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đấu La Đại Lục [Dịch] Đấu La Đại Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Dau-La-Dai-Luc-dich.jpg)






