1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 55 : Trốn thoát ngàn dặm 1 (c541-c550)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 55 : Trốn thoát ngàn dặm 1 (c541-c550)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 544: Trốn thoát ngàn dặm 1

Chuang 545: Trốn thoát ngàn dặm 2

Chuang 546: Ma công tái hiện 1

Chuang 547: Ma công tái hiện 2

Chuang 548: Chuyện lạ 1

Chuang 549: Chuyện lạ 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Suy nghĩ về chuyện đó.

Tốc độ của Đinh Hạo không dám chậm lại chút nào, liều mạng ngự động Nghịch Thiên Ma Kiếm, toàn lực bay về phía núi Thiên Trụ.

Thấy núi Thiên Trụ đã xuất hiện ở trước mặt.

Đinh Hạo trong lòng khẽ động, thầm nghĩ nếu hiện tại đưa người này đến núi Thiên Trụ, sự an toàn của mình nhất định có thể bảo toàn, nhưng nhìn tốc độ của người này, đám người Huyết Ma Liệt Sơn sợ cũng không ngăn được hắn.

Thay vào đó, hành tung của bọn họ sẽ bị bai lộ, với tốc độ giống như bóng ma của người này.

Chỉ cần từ xa nhìn chằm chằm vào đám người bọn họ, sau đó bắn tín hiệu bọn họ đã nói trước đó, vậy không phải lần này Vô Cực Ma Tông chịu thiệt thòi lớn rồi sao.

Nghĩ đến đây, Đỉnh Hạo vốn đang định đáp xuống đất lại đổi hướng bay về phía Quỷ Vực, thầm nghĩ tốc độ của ngươi tuy rằng nhanh hơn ta, nhưng Nghịch Thiên Ma Kiếm của ta không cần hao phí chân khí gì, xem sức chịu đựng của ngươi như thế nào, xem có thể một mực duy trì tốc độ này hay không.

Hơn nữa chỉ cần mình nhanh chóng chạy tới giữa Quỷ Vực, mượn Huyết Lao trận của huyết mạch Huyết Ma Liệt Sơn.

Cả Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên trong tay mình, xem ngươi có dám tiếp tục đuổi theo hay không.

Cứ như vậy, Đinh Hạo mạnh mẽ thay đổi quỹ đạo bay, giống như lưu hành đuổi theo mặt trăng bay về phía Quỷ Vực.

Người này đuổi theo vẫn luôn đi theo phía sau Đinh Hạo, khoảng cách mấy trăm trượng ban đầu bị hắn rút ngắn lại gần, hiện tại chỉ có một trăm trượng, xem tình hình hiện tại, không bao lâu nữa, Đinh Hạo sẽ bị hắn đuổi kịp.

Cứ như vậy, Đỉnh Hạo vẫn chạy, người phía sau vẫn đuổi theo, bất tri bất giác đã ba ngày trôi qua, thấy Quỷ Vực không bao lâu nữa sẽ xuất hiện, nhưng điều đáng sợ chính là, bây giờ khoảng cách của Đinh Hạo với người này chỉ còn hai mươi trượng, đoán chừng qua một hai canh giờ nữa, Đinh Hạo sẽ bị hắn tóm gọn.

Dựa vào tốc độ ban đầu của người này, Đinh Hạo sớm đã bị hắn đuổi kịp, nhưng hắn liên tục tiêu hao tỉnh lực do bay, nên tốc độ của hắn đã dần dần chậm lại, nhưng cho dù như vậy, bây giờ cũng bị hắn kéo gần hơn hai mươi trượng, hai mắt bây giờ như bắn ra tia lửa nhìn Đinh Hạo tràn đầy thù hận, buồn bực đuổi theo.

Thấy khoảng cách càng ngày càng gần, trong lòng Đinh Hạo cũng âm thầm lo lắng, lại nhìn ánh mắt cừu hận của người này với mình, Đinh Hạo không khỏi quay đầu lại, nói: “Vị phía sau cho hỏi sau vụ nổ tung, đã chết bao nhiêu người?”

Lời này vừa nói ra, khuôn mặt vốn tái nhợt của người này lại càng không có một chút huyết sắc, quát to một tiếng nói: “Những người khác ta không biết, dù sao đệ đệ của ta đã bị ngươi đánh trọng thương, hôm nay cho dù như thế nào, ta cũng phải lấy đầu ngươi để trút giận cho đệ đệ ta, tiểu tử ngươi chết chắc rồi.”

Đỉnh Hạo gật đầu, thầm nghĩ thì ra là như thế, khó trách người này lại hận mình như thế, nhưng Đinh Hạo lại không có cảm giác áy náy nào hết.

Đùa thôi! Nếu như không giết chết bọn họ, từ từ tiêu hao thực lực của bọn họ, cuối cùng người xui xẻo vẫn là Vô Cực Ma Tông của mình, Giới Tu Chân tàn khốc như thế, không phải ngươi chết thì ta vong, huống chỉ còn là bọn họ dẫn đầu gia nhập diệt sát Vô Cực Ma Tông, hẳn là đã sớm chuẩn bị trả thù.

Nhưng bây giờ mặc dù khoảng cách đến Quỷ Vực đã càng ngày càng gần, nhưng vẫn có một khoảng cách, xem ra người này sẽ đuổi kịp hắn trước khi hắn đi vào Quỷ Vực.

Đỉnh Hạo lắc đầu thở dài một hơi, thầm nghĩ vẫn là mình thất sách, dù thế nào cũng không ngờ tới Hoắc Đồng Tông lại có thể tìm được nhân vật có tốc độ nhanh như vậy, xem ra là đặc biệt đối phó với hắn, bởi vì cái chết của Tư Đồ Kiếm, và cơ thể Ngô Tỉnh nổ tung Nguyên Anh tách khỏi cơ thể, tông chủ Hoắc Đồng Tông chỉ sợ đã kiên quyết đến tận xương tủy, khó trách vắt hết tâm tư đối phó hắn, lại còn tìm một nhân vật có tốc độ biến thái như vậy.

Dù sao với tu vi của người này, tuy rằng tốc độ rất nhanh, nhưng chống lại Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn, cũng vô dụng, cũng chỉ có một con đường chết mà thôi, chỉ đối phó mình mới thích hợp, đây cũng là nguyên nhân vì sao Đỉnh Hạo biết hắn nhất định là Hoắc Đồng Tông tìm tới đối phó mình.

Ngay lúc Đỉnh Hạo đang thầm suy nghĩ, phía trước xuất hiện một hòn đảo nhỏ, nhìn thấy hòn đảo cỡ trăm mẫu xuất hiện, Đinh Hạo biết đây là “đất bằng” cuối cùng cách Quỷ Vực.

Đỉnh Hạo không chút gì do dự đổi hướng bay về phía hòn đảo phía dưới, dọc theo đường đi tuy rằng cũng đã gặp qua hơn mười hòn đảo nhỏ lớn nhỏ, nhưng Đỉnh Hạo cho rằng mình có thể cắt đuôi được người này, cho nên không dừng chân.

@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ầ @ @ @

Chuang 545: Trốn thoát ngàn dặm 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Nhưng bây giờ hắn phát hiện không thoát khỏi người này, cho nên chỉ có thể lựa chọn trốn ở chỗ này, dù sao bay trên bầu trời, tốc độ rõ ràng, tầm nhìn của người này là rộng lớn nhất, cho dù cuối cùng chiến đấu cũng bất lợi cho mình, mượn địa hình và hòn dao phía dưới, có lẽ hắn còn có cơ hội trốn thoát.

Vừa thấy Đinh Hạo thay đổi phương hướng bay xuống phía dưới, người truy đuổi hừ lạnh một tiếng, cũng nhanh chóng đuổi theo “vèo” một tiếng liền vọt ra mấy chục trượng, bám sát phía sau Đinh Hạo.

Vừa mới từ trên cao hạ xuống, Đỉnh Hạo áp sát mặt đất, tiếp tục bay, cỏ dại mọc um tùm thành bụi trên đảo, cổ cây cao lớn, Đỉnh Hạo vừa hạ xuống, thỉnh thoảng mượn đám cỏ dại này thỉnh thoảng làm rối mắt của người truy đuổi.

Cứ như vậy, khoảng cách giữa người truy đuổi và Đỉnh Hạo lại kéo dài hơn một chút, đúng lúc này, người nọ hét lên một tiếng, khuôn mặt vốn tái nhợt lại càng trở nên xanh xao, nhưng tốc độ bay lại tăng lên, khi Đỉnh Hạo còn chưa kịp phản ánh lại, người này chợt xuất hiện trước mặt Đinh Hạo, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Đỉnh Hạo ngốc nghếch như gà gỗ, mở miệng quát: “Ta là Mạnh Viễn Kiến, hiện tại ngươi có thể đi chết.”

Vừa dứt lời, Mạnh Viễn Kiến chậm rãi rút ra một thanh phi kiếm dài sáng ngời, hừ lạnh một tiếng, một kiếm chém về phía Đinh Hao.

Cỏ dại xung quanh vì độ sắc bén của thanh phi kiếm mà bị cắt bay loạn trên không trung, ngay cả tầm mắt Đỉnh Hạo nhìn người này cũng bị tạm thời chặn lại, chỉ thấy một đạo cương khí giống như con rắn dài đang bò, xen lẫn với cổ dại bay tán loạn, đã nhanh chóng tới gần Đinh Hạo.

Thấy trốn không thoát, Đỉnh Hạo biết chỉ dựa vào tốc độ, chỉ sợ không thoát khỏi sự truy đuổi của người này, ánh mắt trở nên nghiêm túc, Đinh Hạo nhìn thẳng, thầm nghĩ đã như vậy, ta sẽ cùng ngươi liều chết đánh một trận.

Nhưng tu vi của Mạnh Viễn Kiến đang là Phân Thần Kỳ, hơn nữa tốc độ của hắn càng ngày càng nhanh, Đinh Hạo căn bản không có phần thắng, nếu như là một cao thủ tu vi giống như hắn, nếu không có loại tốc độ biến thái này, Đinh Hạo vẫn sẽ nắm chắc vài phần, nhưng hiện tại tốc độ mà hắn dựa vào đã không có bất kỳ tác dụng gì, đây mới là nguyên nhân Đinh Hạo đau đầu nhất.

Ngay khi cương khí của Mạnh Viễn Kiến biến thành con rắn dài đánh úp tới, Đinh Hạo lắc đầu, dùng toàn lực thi triển Cửu U Quỷ Mi Quyết, bốn Đinh Hạo giống nhau như đúc đột nhiên xuất hiện, mượn địa hình mọc cỏ mọc um tùm ở nơi này, bốn Đinh Hạo liên tục lắc lư, trực tiếp tới gần Mạnh Viễn Kiến Vọng theo bốn hướng.

Cương khí mà Mạnh Viễn Kiến biến thành con rắn dài chỉ nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo ở vị trí ban đầu xông tới, khi Mạnh Viễn Kiến phát hiện chân thân của Đỉnh Hạo, cương khí đã hao hết, đồng thời biến mất với một ảo ảnh của Đinh Hạo.

Mà lúc này, trong tay Đỉnh Hạo lóe lên một tỉa sáng trắng, Bát Sí Tử Mãng khổng lồ đột nhiên hiện tại, gầm lên một tiếng, lao nhanh về phía Mạnh Viễn Kiến.

Thấy con Bát Sí Tử Mãng xuất hiện, Mạnh Viễn Kiến vẫn ung dung, khinh thường cười, thân hình chợt lóe lên, tốc độ đột nhiên tăng lên, lập tức lướt qua Bát Sí Tử Mãng, lao về phía chân thân của Đinh Hạo.

Tốc độ của tên Viễn Kiến này thật sự quá mức biến thái, dù Bát Sí Tử Mãng có điên cuồng phun ra khói đen cùng sương mù dày đặc nhưng cũng không thể tạo thành bất kỳ uy hiếp gì cho gã, bởi nó vốn không thể tới gần tên Viễn Kiến này.

Tuy rằng Mạnh Viễn Kiến cũng sẽ bị những ảnh ảo của Đinh Hạo mê hoặc một lát, song với tốc độ hơn người ấy của gã, gã có thể lập tức xông tới bên cạnh người thật.

Nếu không phải tốc độ của Đỉnh Hạo cũng coi như nổi bật, có khi hắn đã bị trúng chiêu rồi.

Cho nên khi thấy Mạnh Viễn Kiến lao tới, vẻ mặt Đỉnh Hạo cũng trở nên hung ác.

Nếu không thể trốn thoát, vậy chỉ có thể liều mạng thôi.

Tay phải cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm của hắn vung lên, một luồng kiếm quang dày như cánh tay lập tức bắn ra, điên cuồng lao về phía Mạnh Viễn Kiến đang đánh úp tới.

Kiếm quang hòa vào nhau, thân ảnh Đỉnh Hạo cũng không dừng lại.

Hắn không lùi bước mà lao theo kiếm quang có tốc độ cực nhanh kia.

Không biết từ khi nào, cánh tay trái của hắn đã bốc lên một ma viêm đỏ rực cuồn cuộn cực nóng.

Từ xa nhìn lại, một nửa cơ thể của Đinh Hạo trông như đang bốc cháy vậy.

Ma viêm đang sục sôi ấy chiếu sáng má trái hắn, khiến hắn trở nên vô cùng hung ác.

Giờ khắc này, rốt cuộc Đỉnh Hạo cũng thể hiện ra toàn bộ thực lực của mình, “Huyền Băng Ma Viêm Quyết” cũng được hắn phát huy đến cực hạn.

Theo tu vi dần tăng lên của Đinh Hạo, uy lực của ma viêm kia cũng càng lúc càng lớn.

Đinh Hạo cũng không biết khi ra tay toàn lực thì ma viêm này sẽ có tác dụng như thế nào, song giờ đã bị Mạnh Viễn Kiến ép cho sốt ruột như vậy rồi, Đỉnh Hạo cũng đành bất chấp.

Hắn muốn hai bên đấu đến mức cá chết lưới rách.

Chuang 546: Ma công tái hiện 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Tên Mạnh Viễn Kiến kia vừa mới cử động, còn chưa lao đến bên cạnh Đỉnh Hạo, gã nào có biết rằng Đỉnh Hạo lại dám tấn công trước.

Gã vốn chẳng đánh giá cao tên này, tông chủ Hoắc Đồng tông cũng từng kể với gã rằng tên nhãi Đinh Hạo này chỉ được mỗi cái tốc độ rất nhanh, thân pháp kỳ dị mà thôi, không có bản lĩnh gì đáng nói.

Hai ngày truy đuổi Đinh Hạo này đã làm Mạnh Viễn Kiến càng thêm khẳng định điều đó, gã hoàn toàn đồng ý với phán đoán của tông chủ Hoắc Đồng tông.

Hơn nữa lấy tu vi Sơ kỳ Xuất Khiếu của Đỉnh Hạo, dù cho hắn có bản lĩnh gì đi chăng nữa, sao có thể là đối thủ của một kẻ đã lên Phân Thần kỳ như gã? Bắt sống tên Đỉnh Hạo này là chuyện quá dễ dàng rồi còn gì?

Tuy rằng tốc độ chạy của gã vượt ngoài dự liệu của Đỉnh Hạo, song thực lực thật sự của Đỉnh Hạo cũng làm gã phải chấn động một phen.

Nếu không có thực lực Phân Thần kỳ, sợ rằng khi gặp phải cái tên liên tục xuất ra chiêu thức quái dị này, có lẽ gã đã kinh hồn táng đảm mà chạy trối chết!

Chính vì tu vi cao hơn Đỉnh Hạo một bậc nên Mạnh Viễn Kiến mới thong thả ung dung được như thế.

Khi kiếm quang của Nghịch Thiên Ma Kiếm phóng tới, thanh phi kiếm dài mảnh trong tay gã mới vung lên cái “xoẹt”, một luồng kiếm quang màu lam sâm bỗng chợt xuất hiện rồi lập tức va chạm với kiếm quang của Đỉnh Hạo. “Âm”.

Một tiếng nổ vang lên, kiếm quang Đinh Hạo vừa phát ra ấy đã bị chém cho vỡ vụn, vậy mà luồng kiếm quang dài nhỏ của Mạnh Viễn Kiến ấy vẫn không hề chậm đi chút nào, vẫn lao thẳng về phía Đỉnh Hạo như trước.

Đỉnh Hạo khẽ mắng một tiếng.

Tu vi cảnh giới khác nhau nên uy lực mà kiếm quang phát ra cũng cách biệt một trời một vực.

Dù sao hắn cũng kém gã cả một cảnh giới, chỉ cần giao thủ chút thôi là có thể lập tức nhận ra sự chênh lệch rõ ràng giữa hai luồng kiếm quang.

Xem ra lần này phần sống thì ít mà phần chết thì nhiều rồi!

Nghĩ thì nghĩ như thế, song động tác của Đỉnh Hạo lại không có chút do dự nào.

Nhìn thấy luồng kiếm quang dài nhỏ kia lao về phía mình, hắn hừ lạnh, Nghịch Thiên Ma Kiếm nơi tay phải vung lên, đánh về phía luồng kiếm quang đương lao tới ấy.

Âm.

Một tiếng nổ lớn vang lên, Đinh Hạo lui về sau tận năm trượng, tay phải cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm đau âm ỉ.

Hắn vốn định nhân lúc va chạm giữa hai luồng kiếm quang đầu tiên sẽ phá hủy hết đống kiếm quang ấy, sau đó cấp tốc tới gần Mạnh Viễn Kiến một lần nữa để giáng cho gã một đòn của “Huyền Băng Ma Viêm Quyết”.

Lại không ngờ rằng lúc luồng kiếm quang đầu tiên va chạm với nhau ấy, kiếm quang của hắn lại bị phá hủy mất, còn kiếm quang của người ta lại vẫn mạnh mẽ như cũ.

Và cũng bởi vì thế mà hắn chỉ có thể cố chống lại những luồng kiếm quang tiếp theo và ngay lập tức rơi vào thế bị động, kế hoạch dùng “Huyền Băng Ma Viêm Quyết” tập kích lúc sau cũng thất bại hoàn toàn.

Hơn nữa sau sự va chạm vừa rồi, mặc dù Đinh Hạo không bị thương, song trong lòng hắn cũng khá là kinh ngạc.

Luồng kiếm quang dài nhỏ này tuy vừa va chạm cái đã biến mất, nhưng đấy là sau khi va chạm với luồng kiếm quang đầu tiên của hắn rồi và vẫn còn đủ lực để va chạm tiếp.

Không ngờ ngay cả đã vậy rồi cũng có thể làm hắn bật ra sau những năm trượng, tay phải gần như không cầm nổi kiếm nữa, đến giờ mới hồi phục lại.

Việc thấp hơn một cảnh giới khiến hắn chịu rất nhiều thiệt thòi trong trận chiến này.

Cũng may Đỉnh Hạo vốn cũng là một kẻ dị thường, chứ nếu đổi lại là người khác, e rằng sẽ rơi vào cảnh tan xương nát thịt dưới một kích này mất!

Ngay khi Đinh Hạo vừa mới đứng vững sau lần lùi lại thật sâu ấy, thậm chí hắn còn chưa kịp nhìn tình hình xung quanh, chỉ thấy bên tai truyền đến một tiếng huýt gió, không cần nghĩ ngợi, Đinh Hạo lập tức biết tên Viễn Kiến kia lại đang dùng tốc độ siêu việt đuổi theo hắn.

Đỉnh Hạo không hề do dự, bóng hắn lóe lên, cái người Đinh Hạo vốn đứng nguyên tại chỗ ấy vẫn giữ nguyên động tác trong trạng thái hồi phục sau khi lùi lại thật sâu ra phía sau.

Trong luồng ánh sáng trắng bồng bềnh, cách đó ba thước lại có một bóng đen mờ đương lao về phía bên trái.

Mãi cho tới khi tên Mạnh Viễn Kiến đến bên cạnh Đỉnh Hạo, Đỉnh Hạo này mới từ từ biến mất khỏi tầm mất của gã.

Gã cười lạnh rồi nói với Đinh Hạo ở đằng xa: “Chỉ là chút tài mọn thôi, ngươi chắc chắn trốn không thoát đâu.

Khi đối mặt với tốc độ tuyệt đối, mấy trò mánh khóe của ngươi có đa dạng đến mấy cũng chẳng có tác dụng gì.”

“Huênh hoang khoác lác cái gì? Nếu không phải tu vi của ta thấp hơn ngươi một cảnh giới, chỉ mỗi phần ảnh ảo này thôi cũng ăn chặt ngươi rồi!” Đỉnh Hạo lạnh lùng nói, song thân hình của hắn vẫn thay đổi phương hướng đi khắp nơi như cũ, không để cho tên Mạnh Viễn Kiến kia có cơ hội tiếp cận một cách dễ dàng.

Chuang 547: Ma công tái hiện 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

“Ta cũng tin là thế, nhưng tiếc là ngươi vĩnh viễn cũng không có cơ hội đạt tới Phân Thần kỳ đâu!” Mạnh Viễn Kiến lại cười lạnh rồi rút ngắn khoảng cách giữa hai người thêm lần nữa.

Nhưng lúc này Đinh Hạo bỗng thở dài rất thong thả, hắn bảo rằng: “Nếu đã như thế, vậy cũng chỉ có thể liều mạng.”

Tiếng nói vừa dứt, thân hình Đinh Hạo cũng ngừng lại.

Thanh Nghịch Thiên Ma Kiếm bắt đầu tỏa ra khí thế kinh thiên động địa, Mạnh Viễn Kiến vốn định nhanh chóng xông lên thấy thế cũng giảm tốc độ lại rất nhiều.

Gã chậm rãi đến gần Đinh Hạo, cũng luôn chú ý đến từng thay đổi của hắn.

Trên thanh Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đỉnh Hạo kia bỗng xuất hiện một loạt cầu vồng với những luồng ma khí màu đen không ngừng chuyển động xung quanh, rồi dần từ đó mà lan ra tứ phía.

Những nơi chúng đi qua, không khí và chiều gió đều ngưng đọng lại, ngừng di chuyển, thật giống như ma khí mà Đỉnh Hạo phát ra đã biến thành một không gian khác và không gian này lại có sức mạnh trói buộc mọi thứ.

Mạnh Viễn Kiến trơ mắt mà nhìn mấy con muỗi bị lạc vào trong đó, tất cả chúng đều bị cố định lại trong không gian đó một cách kỳ lạ, trông như thể hóa thạch bên trong tang đá.

Tình cảnh này làm gã nhìn mà há hốc mồm.

Đây là công pháp tuyệt thế gì vậy? Không ngờ lại có được sức mạnh bậc này! Trải qua nhiều năm khổ luyện, theo sự tăng tiến của cảnh giới, cuối cùng thì Đỉnh Hạo cũng có thể thi triển thức thứ nhất “Khốn Thiên” của “Tru Thần Diệt Thiên Quyết” một cách hoàn toàn.

Song giờ đây Đinh Hạo cũng rất mệt mỏi, phải đến tám phần mười chân nguyên của hắn bị dùng hết cho một chiêu này.

Bây giờ Đinh Hạo ngạo nghễ đứng giữa không gian này, hắn nhìn Tỉnh Nhiên với vẻ cực kỳ kỳ lạ, ma viêm nơi thanh Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay hắn cũng ngừng dâng trào.

Mà lúc này, tên Viễn Kiến kia mới vừa bừng tỉnh khỏi sự kinh ngạc, trên mặt gã lộ rõ vẻ khó tin.

Dường như một lát sau, Mạnh Viễn Kiến mới chính thức đối mặt với không gian này và bắt đầu phát ra một loạt kiếm quang bắn về phía nó.

Đá chìm đáy biển!

Sau khi kiếm quang tiến vào, không có bất kỳ phản ứng gì xảy ra cả, Đinh Hạo cũng cười khinh bỉ với Mạnh Viễn Kiến.

Nếu Đỉnh Hạo có thể bắt được Mạnh Viễn Kiến một cách bất ngờ không kịp đề phòng rồi nhốt gã vào trong không gian này, hắn chắc chắn sẽ làm cho gã bị trọng thương, dù gã không chết cũng phải bị lột một tầng da.

Song vì tốc độ của hắn, hơn nữa tu vi của người này còn cao hơn hắn một cảnh giới, nên biện pháp này không thể thực hiện được.

Nếu đã thế rồi, vậy cứ thẳng thắn công khai mà sử dụng chiêu thức ấy, xem gã phá giải thế nào.

Ngoài ra chính Đinh Hạo cũng đang muốn thử xem sức mạnh thật sự của “Khốn Thiên”, dù rằng hắn đang sử dụng chiêu thức này khi mới chỉ có tu vi Xuất Khiếu kỳ!

Thấy tên Mạnh Viễn Kiến kia đang đứng quan sát đầy vẻ do dự từ nơi xa, song lại mãi không quyết định được có nên đi vào hay không, cứ cố gắng thử cũng chỉ là vô ích, Đinh Hạo cười thầm trong lòng.

Hắn lấy mấy viên Hoàn Nguyên đan ra từ trong nhẫn trữ vật rồi đu đưa chúng trong không gian ấy, rõ ràng đang cho Mạnh Viễn Kiến thấy là hắn đang nhân nhân cơ hội này để khôi phục thể lực.

Sau một vòng chạy trốn rất cực khổ ban nãy, Đinh Hạo đã tiêu hao không ít chân nguyên, giờ lại thi triển thêm chiêu thức “Khốn Thiên” nữa, tính ra đã dùng rất nhiều chân nguyên rồi.

Nếu không nhân cơ hội này để khôi phục lại một chút, chỉ sợ hắn sẽ chống đỡ không được bao lâu.

Tuy rằng “Khốn Thiên” có thể vây khốn vạn vật, song Đỉnh Hạo thân là chủ nhân của chiêu thức này, đương nhiên không chịu sự hạn chế ấy.

Trong không gian này, có thể nói là hắn như cá gặp nước, đi lại tự do.

Đương nhiên Mạnh Viễn Kiến cũng nhìn ra tác dụng của thuốc Hồi Nguyên Đan mà Đinh Hạo lấy ra.

Thấy Đinh Hạo cười ha ha rồi khoanh chân ngồi trong hư không bắt đầu khôi phục chân nguyên, gã cảm thấy mình nên làm gì đó, nhưng gã cũng không rõ không gian kỳ lạ được sinh ra từ chiêu thức của Đinh Hạo này có thể duy trì được bao lâu.

Nếu chỉ là một lúc hay nửa khắc thì không sao, chứ nếu là mười ngày nửa tháng, vậy thì chắc chắn Đinh Hạo sẽ bổ sung xong những phần chân nguyên bị tiêu hao từ lâu, có khi còn trở nên khỏe như rồng như hổ.

Tuy rằng gã không sợ, song thủ đoạn của Đỉnh Hạo nhiều vô số, chưa biết chừng hắn vẫn còn thủ đoạn kỳ lạ nào đó chưa xuất ra.

Vì vậy, sau khi suy đi nghĩ lại, Mạnh Viễn Kiến vẫn không thể quyết tâm được.

Nhìn thấy sắc mặt Đinh Hạo đang dần hồng hào trở lại, hắn lại thường cười với gã bằng vẻ rất kỳ lạ nữa, lại nghĩ đến người đệ đệ giờ đang không rõ sống chết ra sao, cuối cùng Mạnh Viễn Kiến cũng cảm thấy lòng mình lắng lại, gã thầm hạ quyết tâm.

Chuang 548: Chuyện lạ 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Mạnh Viễn Kiến cười lạnh, gã cầm thanh phi kiếm dài nhỏ kia trong tay, dè dặt tiếp cận khu vực mà chiêu thức của Đỉnh Hạo đang bao phủ.

Thấy Mạnh Viễn Kiến cuối cùng cũng bắt đầu hành động, Đinh Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Hắn thầm nghĩ, rốt cuộc thì ngươi cũng muốn tới đây rồi, nếu không có khi không gian bị “Khốn Thiên” bao phủ này sẽ sụp đổ mất.

Đến lúc đó, chỉ cần Mạnh Viễn Kiến ra tay thôi, hắn sẽ không còn khả năng chống cự nữa.

Không ngừng dùng vẻ mặt cùng động tác để chọc tức ngươi, điều ta muốn chính là làm cho ngươi không thể nhẫn nại được mà ra tay trước!

Quả nhiên, sau khi Mạnh Viễn Kiến tiến vào không gian bị “Khốn Thiên” bao phủ, chỉ do dự một giây, phi kiếm dài mảnh đã bắn ra trăm khí, lập tức bay về phía không gian do Đỉnh Hạo tạo ra.

Cùng với ánh kiếm được bắn ra, một tấm khiên màu xanh đậm mọc lên xung quanh Mạnh Viễn Kiến, lao thẳng về phía Đỉnh Hạo.

Đỉnh Hạo đang khoanh chân ngồi trong hư không, cuối cùng nhìn thấy Mạnh Viễn Kiến rốt cuộc không chịu nổi, ra tay.

Gần như cùng lúc với động tác của Mạnh Viễn Kiến, hắn lập tức đứng dậy, siết chặt Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay, lạnh lùng nhìn Mạnh Viễn Kiến đang lao về phía mình.

Đòn tấn công đầu tiên là từ ánh kiếm do Mạnh Viễn Kiến phóng ra, nhưng không gian này không có phản ứng gì trước sự tấn công của ánh kiếm.

Sau đó Mạnh Viễn Kiến dường như cũng đã đoán trước được kết quả này, khuôn mặt gã biến mất, nhưng chiếc khiên màu lam quanh người lại tỏa ra một vầng hào quang nhàn nhạt, lúc này cả người Mạnh Viễn Kiến mới thực sự rút vào trong khiên.

Bởi vì tốc độ đạt đến cực hạn, cộng với lực va chạm và quán tính mạnh, thân thể Mạnh Viễn Kiến sau khi tiến vào khoảng không gian này đã lao về phía trước nửa trượng.

Nhưng cũng chỉ là nửa trượng, sau đó Mạnh Viễn Kiến như con muỗi vừa chui vào bên trong, đứng trong hư không như hóa thạch, duy trì tư thế xung kích, nhất thời không thể động đậy, dáng vẻ vô cùng kỳ dị.

Trên mặt Mạnh Viễn Kiến vẫn là vẻ mặt cực kỳ tức giận, Đỉnh Hạo nhận ra biểu cảm này, chính là biểu cảm ban đầu khi gã vừa xông vào, nói cách khác, sau khi tiến vào không gian này, toàn thân Mạnh Viễn Kiến đều bất động, bao gồm cả biểu cẩm trên khuôn mặt của mình.

Đỉnh Hạo còn nhớ lúc hắn đối phó với kẻ đánh lén Thị Hồn tông.

Hắn cũng từng dùng chiêu thức này, nhưng lúc ấy do tu vi thấp, không thể phát huy hết thực lực của “Khốn Thiên”, còn Thị Hồn Tông kia dù bị vây khốn nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi không gian trói buộc.

Nhưng hiện tại thực lực của Đinh Hạo đã tăng lên rất nhiều, “Khốn Thiên” cuối cùng cũng có thể phát huy uy lực thực sự, nhưng đối thủ của hắn cũng trở nên mạnh hơn, Đỉnh Hạo cũng không biết “Khốn Thiên” này có thể kiềm hãm Mạnh Viễn Kiến được bao lâu.

Vì vậy, ngay khi Mạnh Viễn Kiến mắc bẫy, Đinh Hạo không dám do dự một giây nào, cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm lên, lập tức bay về phía Mạnh Viễn Kiến.

Đỉnh Hạo vừa mới hành động, sắc mặt Mạnh Viễn Kiến đã bắt đầu biến đổi, đầu tiên là tức giận rồi biến thành hoang mang, sau đó là kinh ngạc, đến khi nhìn thấy Đinh Hạo đến gần thì trở thành hoảng sợ.

Đỉnh Hạo nhìn thấy một loạt thay đổi này.

Biết rằng Mạnh Kiến Viễn đã có thể thay đổi biểu cảm của mình, không gian do “Khốn Thiên” tạo ra không thể nhốt gã mãi được, phải tốc chiến tốc thắng nên một luồng kiếm tỏa ra ánh sáng màu đen đã lao thẳng về phía Mạnh Viễn Kiến.

Mà ánh kiếm vừa được phóng ra, Địa Ma Hỏa ở tay trái của Đỉnh Hạo cũng mang theo khói lửa cuồn cuộn, cuốn về phía Mạnh Viễn Kiến.

Mạnh Viễn Kiến nhìn thấy hai đợt công kích của Đinh Hạo, nhưng toàn thân không thể động đậy, chỉ có thể bất lực nhìn những đợt tấn công dần dần tiến về phía mình.

Không có cách nào để thi triển pháp lực.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hai đòn đánh mạnh vào tấm khiên đất màu xanh đậm của Mạnh Viễn Kiến, gần như trong nháy mắt, tấm khiên màu xanh đậm đã biến mất không còn sót lại chút gì.

Hóa ra tấm khiên đã bị giảm đi hơn phân nửa uy lực khi Mạnh Viễn Kiến tiến vào không gian trói buộc, nhưng dù sao nó cũng là pháp bảo hộ thân của Mạnh Viễn Kiến, vẫn có chút tác dụng.

Sau cú va chạm dữ dội này, Mạnh Viễn Kiến đã bị Đinh Hạo đánh bay mấy chục thước.

Từng mảng sương máu lớn phụt ra từ trong hư không.

Khi Mạnh Viễn Kiến di chuyển, Đỉnh Hạo bỗng cảm giác được có một tiếng vang lanh lảnh kỳ dị, vừa chú ý nhìn, phía xa đã có vài con muỗi bay tới, Đỉnh Hạo biết, không gian trói buộc “Khốn Thiên” này đã hoàn toàn bị phá vỡ.

Bây giờ hắn chỉ mới khôi phục chưa tới bốn tầng chân khí, còn Mạnh Viễn Kiến vừa rồi đã bị một kích của hắn đánh trọng thương, không biết là sống hay chất. @ @ @ Ê ñ Œ ñ Ầ @@ @

Chuang 549: Chuyện lạ 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Không chần chừ nữa, thân hình Đinh Hạo lóe lên, bay nhanh về phía Mạnh Viễn Kiến vẫn đang gục xuống, phát ra tiếng cười lạnh không ngừng.

Nhìn màn sương máu như mưa xối xả rơi tứ phía, Đinh Hạo cảm thấy rất khoái trí, nếu không nhờ tác dụng kỳ dị của “Khốn Thiên” thì hiện tại hắn đã nuốt hận tại chỗ rồi, làm gì còn có cơ đuổi theo như bây giờ.

Sau khi phóng tới phía Mạnh Viễn Kiến, bước chân Đinh Hạo dần dần chậm lại.

Chưa chết, vậy mà vẫn chưa chết!

Đỉnh Hạo thấy Mạnh Viễn Kiến ngã trong đám cỏ dại, vẫn đang liên tục thở hổn hển, miệng đầy tơ máu, tuy rằng Mạnh Viễn Kiến hiện tại đang cực kỳ chật vật, nhưng rõ ràng là Mạnh Viễn Kiến vẫn còn sống.

Nếu biết Mạnh Viễn Kiến vẫn còn sống, Đinh Hạo tuyệt đối sẽ không dám liều lĩnh tới gần, tục ngữ nói rất đúng, lạc đà gầy còn khỏe hơn ngựa béo, Mạnh Viễn Kiến mặc dù bị mình làm trọng thương, nhưng gã vẫn là cao thủ Phân Thần Kỳ, tu vi cao hơn mình một cảnh giới, tốc độ lại còn biến thái như vậy, Đinh Hạo vẫn phải cẩn thận, đề phòng có chuyện gì xảy ra.

Thấy Đinh Hạo đi tới, Mạnh Viễn Kiến ngẩng đầu liếc nhìn Đinh Hạo, trên khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu, cả người như thi thể chôn sâu dưới đất, khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây lại có vẻ cố chấp và điên cuồng, làm cho Đỉnh Hạo vẫn không dám lơ là, hắn cảm thấy người này vẫn rất nguy hiểm.

“Khặc Khặc Khặc.” Cười lên một tiếng quái dị, Mạnh Viễn Kiến bỗng nhiên phát ra những tiếng kêu không giống người, Đỉnh Hạo nghe mà sởn gai ốc.

“Đinh Hạo, ngươi hiện tại đã hết chiêu rồi nhỉ, dựa vào mức độ chân nguyên bị tiêu hao của ngươi, e là ngươi không thể nào thi triển chiêu thức không gian trói buộc kia nữa, nếu vậy thì chờ đợi ngươi vẫn sẽ là cái chết.” Lúc này, Mạnh Viễn Kiến bỗng mở miệng nói.

Trong lòng cả kinh, Đinh Hạo tự hỏi, Mạnh Viễn Kiến còn có thể nói ra những lời như vậy, phải chăng là vì gã còn có mánh khóe khác, nếu không thì bộ dạng gió thổi là ngã này của gã sao còn dám kiêu ngạo như vậy?

Tuy Đỉnh Hạo kinh ngạc nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi, cười lạnh nói: “Nực cười, nhìn bộ dạng thoi thóp sắp chết này của ngươi đi, vậy mà còn dám nói như vậy, rốt cuộc ngươi còn có chiêu trò gì?”

Một tràng cười quái dị “Khặc Khặc” Lại vang lên, Mạnh Viễn Kiến lúc này mới gật gu đầu, liếc Đỉnh Hạo một cái, thần sắc điên cuồng trong mắt chợt xuất hiện rồi lại biến mất, cực kỳ cổ quái.

Một lúc sau, về điên cuồng trong mắt Mạnh Viễn Kiến dần biến mất, gã dường như đã trở lại bình thường, người đàn ông cười lạnh nói: “Đã như vậy, ta sẽ cho ngươi chết được rõ ràng.”

Dừng một lúc, Mạnh Viễn Kiến mới mở miệng nói: “ Từ trăm năm trước, ta đã tiến vào Hợp Thể Sơ Kỳ!”

Đỉnh Hạo chấn động, hắn rõ ràng không hề cảm nhận được Mạnh Viễn Kiến có khí tức của tuyệt đỉnh cao thủ, tại sao gã lại nói trăm năm trước đã bước vào Hợp Thể Sơ Kỳ, chẳng lẽ trực giác của hắn thật sự đã sai sao? Sao có thể?

“Ngươi đang nằm mơ à, ngươi hiện tại chỉ mới ở Phân Thần Kỳ mà thôi, ngươi tiến vào Hợp Thể Kỳ khi nào? Đúng là ăn nói xằng bậy!”

Đỉnh Hạo lạnh giọng cắt ngang lời của Mạnh Viễn Kiến, hắn nhìn Mạnh Viễn Kiến như nhìn một tên ngốc.

Kỳ quái là Mạnh Viễn Kiến cũng không phản bác, gật đầu nói: “Đúng vậy, hiện tại ta chỉ mới ở Phân Thần kỳ, nhưng trăm năm trước, ta đúng là đã ở hợp thể kỳ, chỉ là tu vi bị thụt lùi!”

“Ngươi đang kể chuyện cười gì vậy? Ta chưa từng nghe nói có người bị thụt lùi tu vi trong giới tu chân, thụt lùi không phải đồng nghĩa với chết sao?” Đỉnh Hạo kinh hãi hỏi.

Khinh thường liếc nhìn Đỉnh Hạo một cái, Mạnh Viễn Kiến nói tiếp: “Không thấy không có nghĩa là không có, chẳng qua là ngươi nông cạn mà thôi.”

Nói đến đây, Mạnh Viễn Kiến cũng cười khổ nói: “Thật ra ta cũng thấy khó hiểu.

Dù sao trăm năm trước, khi ta còn đang ở Hợp Thể Sơ Kỳ và tiến đến Hợp Thể Trung Kỳ thì đã tẩu hỏa nhập ma và trở nên như thế này, lúc đó ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, dù sao thì kể từ đó, tu vi của ta không tiến mà lùi, nhưng tốc độ bay lại càng lúc càng nhanh.

Đến tận bây giờ, ta từ Hợp Thể Sơ Kỳ tụt xuống phân tâm sơ kỳ như hiện tại, tụt cả một cảnh giới, nhưng tốc độ bay lại tăng gấp đôi, sự biến hóa này quả là không có cách nào tưởng tượng nổi, cũng không có cách nào giải thích được, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng nghe qua ở tu chân giới.

Nhưng nó thực sự đã xảy ra với ta, hơn nữa có đôi khi ta sẽ không thể kiểm soát bản thân mình một cách kỳ lạ, giống như phát điên và sẽ không biết mình đang làm gì trong cơn mê!”

Đỉnh Hạo nghe vậy thì cảm thấy đây là chuyện kỳ lạ nhất từ khi bước vào tu chân giới tới nay mà hắn từng nghe được, nhưng Đỉnh Hạo lại tin những gì Mạnh Viễn Viễn nói đều là sự thật.

Đầu tiên là tốc độ vô lý của Mạnh Viễn Kiến, ngoài ra thì Mạnh Viễn Kiến cũng không có lý do gì phải nói dối mình.


Chương 550: Tàn khốc với mình 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Một lúc sau, Đinh Hạo trầm ngâm hồi lâu mới bừng tỉnh từ trong kinh ngạc, gật đầu với Mạnh Viễn Kiến, lạnh lùng nói: “Đa tạ ngươi đã nói với ta biết nhiều như vậy, nhưng tại sao lại nói với ta chuyện này, cũng đâu thay đổi được sự thật là ngươi sắp chết dưới tay ta!”

Mạnh Viễn Kiến nở một nụ cười khinh thường, không hề tức giận mà nói: “Bởi vì ta đã giấu kín chuyện này cả trăm năm, chưa từng nói với bất kì ai.

Một trăm năm qua, ta mai danh ẩn tích, không muốn mọi người biết về ta, ta rũ bỏ thân phận ban đầu của mình, chỉ cảm thấy rằng ta là một loại quái vật, cảm thấy ta không thể hòa hợp với toàn bộ giới tu chân, nhưng chẳng hiểu tại sao giờ lại nhịn không được muốn nói ra.”

“Chẳng lẽ em ngươi cũng không biết chuyện này?” Đinh Hạo hỏi. “Một tên đần đồn như vậy, nói với hắn thì được gì? Tuy rằng ta có thể cho hắn uống linh đan diệu dược, dạy hắn cách luyện công, nhưng không thể cho hắn khả năng tự mình suy nghĩ.” Mạnh Viễn Kiến nói.

Đỉnh Hạo gật gù nói: “Thì ra là thế, nhưng ta vẫn sẽ không nương tay với ngươi!”

Cười khặc khặc hai tiếng, Mạnh Viễn Kiến nói: “Tuy đã nói nhiều như vậy, nhưng ta quên mất nói với ngươi một điều, đó là sau khi ta tẩu hỏa nhập ma, không chỉ tốc độ của ta tăng lên, mà còn có thêm một thứ nữa!”

“Thứ gì?” Đinh Hạo ngạc nhiên hỏi.

“Mỗi khi chân nguyên của ta bị tiêu hao tới cực điểm, tốc độ khôi phục sẽ tăng lên gấp trăm lần trở lên, nói cách khác, hiện tại ta đã khôi phục được hai tầng chân nguyên!” Nam tử đang nhìn về phía xa xăm kia cười lạnh nói.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Đinh Hạo đại biến, sao lại có thể có chuyện như vậy?

Cứ tưởng rằng tốc độ hồi phục của mình là hàng đầu, nhưng sau khi biết Mạnh Viễn Kiến là đại ác ma, còn có biến hóa như vậy, hèn gì vừa rồi gã lại muốn nói ra bí mật này cho riêng mình, hóa ra là để kéo dài thời gian!

Thấy vẻ mặt Đinh Hạo biến đổi không ngừng, Mạnh Viễn Kiến cười lạnh nói: “Tuy rằng ta chỉ mới khôi phục được hai tầng chân khí, nhưng nhìn dáng vẻ này của ngươi thì chắc cũng đã tiêu hao không ít chân khí, vậy là bằng nhau, chịu chết đi!”

Mạnh Viễn Kiến còn đang nói thì thấy năm ngón tay bắn tới trước mặt mình một cách quỷ dị.

Thì ra Đinh Hạo thấy tránh không được nên đã ra tay trước, tay trái duỗi một cái, năm ngón tay đã bắn ra.

Cùng với ngón tay, động tác của Đinh Hạo cũng không ngừng lại, hắn xông nhanh đến, trong tích tắc đã đến bên cạnh Mạnh Viễn Kiến, Nghịch Thiên Ma Kiếm cũng bổ thẳng về phía Mạnh Viễn Kiến.

“Không thể nào, sao ngươi vẫn có tốc độ nhanh như vậy!” Mạnh Viễn Kiến thấy tốc độ của Đỉnh Hạo vẫn nhanh như tia chớp thì kêu lên.

Vừa thốt lên, Mạnh Viễn Kiến cũng cuống quít nghênh chiến, tốc độ tuy nhanh nhưng so với lúc đuổi theo Đỉnh Hạo thì chậm hơn rất nhiều.

Sau khi hao phí nhiều chân nguyên như vậy và bị Đinh Hạo đánh trọng thương, mặc dù Mạnh Viễn Kiến đã hồi phục được hai tầng chân nguyên, nhưng tốc độ biến thái cuối cùng cũng không chiếm được thế thượng phong.

Cũng khó trách, gã cho rằng tốc độ của gã bị ảnh hưởng sau khi bị thương thì Đỉnh Hạo chắc chắn cũng sẽ như vậy.

Đinh Hạo vừa xuất chiêu, sắc mặt đã tái nhợt, lập tức ngồi khoanh chân khôi phục nguyên khí, có vẻ cũng bị tổn thương nguyên khí, nếu là như vậy, tốc độ nhất định sẽ chậm hơn.

Nhưng gã nào biết, tốc độ của Đinh Hạo nhanh như vậy, hóa ra là vì Nghịch Thiên Ma Kiếm, không hề liên quan gì đến chân khí, tuy hắn cũng bị ảnh hưởng một chút nhưng không đáng kể, Đinh Hạo vẫn có thể lợi dụng Nghịch Thiên Ma Kiếm để chiếm ưu thế về tốc độ.

Cũng bởi vì Mạnh Viễn Kiến phán đoán sai, Đinh Hạo ngay lập tức tăng tốc.

Mạnh Viễn Kiến vô cùng bối rối, bởi vì Mạnh Viễn Kiến không còn có thể tận dụng chút ưu thế về tốc độ mà bấy giờ chỉ có thể vội vàng chiến đấu, vẻ thong dong tự đắc vừa nãy cũng biến thành rụt tay rụt chân.

Chỉ thấy Đinh Hạo tiến đến, lập tức xuất hiện sau lưng Mạnh Viễn Kiến, lúc này năm ngón tay trước mặt Mạnh Viễn Kiến của Đỉnh Hạo mới lộ ra.

Phi kiếm mảnh dài vừa mới phóng ra một đạo kiếm quang màu lam đậm, làm cho năm ngón tay Đinh Hạo xuất ra tiêu tán.

Đinh Hạo ở phía sau đã chém một nhát về phía Mạnh Viễn Kiến.

Lúc này Mạnh Viễn Kiến còn chưa quay người lại, phía sau tuy có một đợt công kích khác nhưng cũng bất lực, vì tốc độ của gã đang gặp bất lợi nên Đinh Hạo tất nhiên đã tận dụng ưu thế này để khiến Mạnh Viễn Kiến phải chịu tổn thất lớn ở tốc độ.

Trong lúc tuyệt vọng, Mạnh Viễn Kiến chỉ có thể vội vàng khoác lên người chiếc khiên màu xanh sẫm, toàn thân trở nên cứng cáp hơn.

Tuy rằng tránh được một kích một đòn toàn lực của Đinh Hạo, nhưng ma viêm trên Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo vẫn quét một khối ở góc bên phải của chiếc khiên.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box