1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 43 : Thật lòng kham phục 1 (c421-c430)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 43 : Thật lòng kham phục 1 (c421-c430)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 423: Thật lòng kham phục 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đinh Hạo nghĩ thế, cũng cười nhạt nói với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên: “Ma Quân đã có ý tốt như thế, đương nhiên Vô Cực Ma Tông cũng sẽ không phụ lòng tốt của ngươi.

Nhưng mà thực lực của Vô Cực Ma Tông còn yếu kém, sợ không giúp được cho Luyện Ngục Ma Quân cái gì, tương lai còn sẽ gây phiền phức cho Luyện Ngục Ma Tông, nhìn ở khía cạnh nào thì Vô Cực Ma Tông của chúng ta chiếm quá nhiều lợi!”

Phùng Ngạo Thiên nghe Đinh Hạo nói thế, lập tức cười to ha hả, nói: “Đúng vậy, tuy thực lực của Vô Cực Ma Tông khá mạnh nhưng lại chưa nổi tiếng khắp nơi được.

Ngược lại, các ngươi có được trụ cột tốt, thời gian phát triển thì thực lực Vô Cực Ma Tông sẽ lớn mạnh dần dần lên thôi.

Thế cho nên, nhìn về mặt này thì Luyện Ngục Ma Tông chúng ta mới là kẻ có lợi nhiều nhất, huống hồ gì cộng thêm tầng quan hệ giữa ngươi và Tinh Nhiên thì dù hai tông chúng ta không kết minh cũng chẳng khác gì mấy, mà nhắc đến kết minh thì nói trắng ra chỉ lấy chữ để khè thiên hạ thôi, làm việc có thể dùng quy tắc biện hộ chặn mấy cái miệng rảnh rỗi lắm mồm của nhiều người.”

Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên dứt lời, Đỉnh Hạo cũng gật đầu, thấy hắn ta nói rất có lý, lập tức trả lời ngay: “Thế thì Phùng lão xem, chúng ta phải làm sao đây.

Những ngày sắp tới Vô Cực Ma Tông chúng ta phải chuẩn bị một chút, nếu đã có người nọ ra mặt thì vị trí của Phùng lão đã giữ vững rồi, Vô Cực ma Tông chúng ta ở lại cũng chẳng tác dụng gì nữa, dù sao cũng phải rời Đoạn Hồn Sơn, nên chúng ta sẽ đi càng sớm càng tốt.

Trước khi chúng ta vẫn chưa xác định được ‘chìa khóa Thái Huyền’ xuất hiện lúc nào, thì Vô Cực Ma Tông chúng ta phải ổn định đã mới có thể gia nhập vào trận chiến tranh giành ‘chìa khóa Thái Huyền’ được!

Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên thấy thái độ của Đỉnh Hạo đã kiên quyết và vội vàng đi như thế, chỉ nhìn sâu vào hắn một lúc mới nói: “Nếu đã vậy thì bổn tông cũng không ép ngươi ở lại lâu thêm nữa, nhưng ngươi cũng phải báo với Phùng Tinh Nhiên trước một tiếng, tránh khi ngươi đi rồi nàng lại đến đổ tội hết lên đầu bổn tông!”

Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên lắc đầu, cười khổ, nói tiếp: “Ta thật không ngờ là một phụ thân lại không quản lý được nàng, ngược lại nàng lại nghe lời ngươi sắp xếp, đúng là con gái lớn lên như bát nước đổ đi!”

Đỉnh Hạo nghe hắn ta nói, định mở miệng biện minh thì Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn lại phá lên cười.

Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên thấy hai người này cười, cũng không kìm được mà bật cười ha hả, còn Đinh Hạo chỉ đành lúng túng cười cho qua chuyện.

Đến đây, Phùng Ngạo Thiên cũng đã nói hết, hắn ta cẩn thận dặn dò Đinh Hạo chủ yếu tỏ ý sẽ đợi Vô Cực Ma Tông sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa xong thì nói cho hắn ta biết một tiếng.

Tiếp đến hai tông sẽ kết minh, kết minh xong thì Vô Cực Ma Tông có thể rời khỏi Đoạn Hồn Sơn rồi.

Sau khi ba người Đỉnh Hạo thu xếp xong tất cả, mới cáo từ Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, rồi bắt đầu đi về Vô Cực Ma Tông.

Không lâu sau, ba người lại quay lại Vô Cực Ma Tông lần nữa, họ nhìn Vô Cực Ma Tông quen thuộc, cảm giác sau mấy ngày rời đi nơi này đã xảy ra thay đổi.

Đỉnh Hạo xem Vô Cực Ma Tông như là “ngôi nhà” của mình, cho nên bây giờ quay lại Vô Cực Ma Tông, đáy lòng hắn còn có một tình cảm khác.

Ba người vừa mới vào tông, đám người Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Sương không ai bảo ai mà đã đã ra đón, vừa gặp đã hành lễ với ba người, không cụ thể là Huyết Ma, Độc Ma hay là Đinh Hạo.

Mà lúc này, các môn nhân khác cũng nghe được ba người Đỉnh Hạo quay về, họ dồn dập đi khỏi phòng lớn tiếng hoan hô chào đoán ba người Đỉnh Hạo.

Lần này, Vô Cực Ma Tông được vang danh hết Đoạn Hồn Sơn cũng nhờ mà thể hiện xuất sắc của ba người Đỉnh Hạo.

Từ hôm nay trở đi, họ sẽ nhớ kỹ ơn của ba người Đỉnh Hạo đã mang đến vinh dự và lợi ích cực lớn trong Vô Cực Ma Tông.

Đỉnh Hạo thấy mọi người nhiệt tình như tín đồ như thế, đáy lòng của hắn ngầm cảm thán.

Một lát sau, cả nhóm đi vào trong Vô Cực Điện, đợi Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn ngồi xuống.

Huyết Ma Liệt Sơn lập tức thông báo với toàn bộ Bát Đại trưởng lão và tất cả mọi người rằng, họ sẽ chuyển Vô Cực Ma Tông rời khỏi Đoạn Hồn Sơn.

Bát Đại trưởng lại nghe xong cũng chẳng ngạc nhiên, họ chỉ hỏi về chỉ tiết rõ hơn cho chuyện này, rồi giữ im lặng.

Huyết Ma Liệt Sơn thấy Bát Đại trưởng lão không nói gì cũng hơi ngạc nhiên.

Một lát sau, gã ta không nghe tám người này nói gì nữa, đành hỏi: “Các vị trưởng lão có chuyện gì khó nói sao, tại sao không phản đối, cũng chẳng có ý kiến gì?”


Chương 424: Thật lòng kham phục 2′

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Huyết Ma Liệt Sơn vừa dứt lời, trưởng lão tên Trương Hoành cười ha hả, cúi chào Liệt Sơn mới giải thích: “Bọn ta đã biết Vô Cực Ma Tông phát triển đến cực hạn ở Đoạn Hồn Sơn rồi, nên chỉ đợi thời cơ chín mùi rời khỏi Đoạn Hồn Sơn.

Đương nhiên, cũng vì một núi không chứa hai hổ nên nếu kéo dài lâu thêm nữa sẽ nhận tai họa cho chính bản thân, huống chỉ có Liệt lão cũng góp sức cho Vô Cực Ma Tông, dù là kinh nghiệm từng trải hay tỉnh thần đều mạnh mẽ hơn một bậc tám vị trưởng lão chúng ta cộng lại, các ngươi đã quyết định như vậy rồi, lão phu cũng chỉ theo lệnh mà làm thật tốt thôi.”

Mấy người Đinh Hạo nghe Trương Hoành nói thế, cũng càng thêm nhận thức về tình hình thực tế hiện nay hơn.

Ban đầu, họ còn lo lắng những người này dù hiểu ý nhưng vẫn khó chịu, sẽ sinh ra chuyện cực đoan, nhưng bây giờ mọi người biết bản thân lo lắng chuyện không đâu rồi.

Huyết Ma Liệt Sơn nghe Trương Hoành giải thích xong, cũng gật nhẹ đầu, trầm giọng nói: “Lão phu thật mừng rỡ khi các trưởng lão đã suy nghĩ được như thế, hiện tại Vô Cực Ma Tông có danh tiếng lớn ngày hôm nay tại Đoạn Hồn Sơn cũng nhờ các vị trưởng lão nỗ lực và đoàn kết mới thành.

Tạm thời trừ nhóm người Âm Vô Sương ra, thì tu vi cảnh giới cả những người khác đã tăng lên một tầng rồi, thật là chuyện đáng mừng.

Các ngươi cũng tự biết công hiệu của Vô Cực Ma Công ra sao, Vô Cực Ma Tông phát triển chắc chắn sẽ khí thế hơn, bây giờ chuyện quan trọng nhất là hy vọng các vị trưởng lão có thể đồng tâm hiệp lực quật khởi Vô Cực Ma Tông.

Lão phu cũng không muốn nói nhiều, có nói gì cũng thừa nhưng Vô Cực Ma Tông phát triển liên quan đến lợi ích và nhịp thở của các vị, một ngày nào đó các vị sẽ trở thành nhân vật có danh tiếng ở Tây đại lục.

Lão phu chưa bao giờ nói xạo.” Huyết Ma Liệt Sơn vừa dứt lời, Bát Đại trưởng lão liên tục nói đúng, sau đó dồn dập thể hiện bản thân sẽ cố gắng hết sức mình và rất cung kính với Vô Cực Ma Tông.

Huyết Ma Liệt Sơn gật nhẹ đầu, nói tiếp: “Mọi chuyện đã thế rồi, thì làm phiền các vị trưởng thông báo và chia việc cho các đệ tưởi dưới trướng mình, chính ta sẽ chia các đệ tử ra ở ba nơi khoáng sản trong vài ngày tới.

Sau khi khai thác được tất cả khoáng sản thì sẽ vận chuyển đến Vô Cực Ma Tông, làm xong mọi chuyện chúng ta sẽ rút toàn bộ phòng thủ ở khoáng sản nơi đó về hết, công việc này phải gấp rút làm cho xong trong mấy ngày đến.” Tám vị trưởng lão nghe Huyết Ma Liệt Sơn chia việc, không chút nào lơ là.

Họ vội vàng gật đầu thể hiện đồng ý, sau đó cúi chào Huyết Ma Liệt Sơn mới rời khỏi Vô Cực Điện chia nhau ra làm việc.

Huyết Ma Liệt Sơn thấy tám vị trưởng lão đã rời đi hết rồi, mới nghiêm túc nói Đỉnh Hạo: “Chúng ta sắp rời khỏi nơi này rồi, còn chuyện gì chưa xử lý xong ở Đoạn Hồn Sơn không?”

Đỉnh Hạo lắc đầu, trả lời: ‘”Dường như hết rồi, bây giờ Vô Cực Ma Tông đã có danh tiếng, thêm sự nôit tiếng của hai vị.

Chuyện khẩn cấp nhất lúc này là phải tăng cao thực lực và tu vi của môn nhân trong tông lên, mà cách tốt nhất là đến Tam Châu Nhất Đảo sử dụng trận giết chóc để làm lễ tẩy trần mới được!”

Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe câu của Đỉnh Hạo, ánh mắt cũng lạnh xuống bắn ra tia rét lạnh, nói với hai người: “Các ngươi đã quên một chuyện rồi à?”

Đỉnh Hạo nhìn ánh mắt rét lạnh của Độc Ma Vương, hỏi lại: “Có phải là tông chủ Âm Cơ của Âm Dương Hòa Hợp Tông không?” “Đúng đấy.” Độc Ma Vương Diệc Hàn bổ sung thêm: “Nếu muốn giết Âm Cơ thì bây giờ là thời điểm tốt nhất, thừa lúc nhân mã của hai Ma Môn khác vẫn còn ở Đoạn Hồn Sơn, chúng ta chỉ cần làm sạch sẽ một chút sẽ không để người khác nghi ngờ, mà dù đám người đó có nghi ngờ cũng không dám biểu hiện ra ngoài.

Huống hồ, chúng ta không thừa nhận mình giết rồi rời khỏi Đoạn Hồn Sơn ngay, người khác cũng sẽ không vì một ả Âm Cơ cồn con mà chọc giận chúng ta đâu!”

Đỉnh Hạo nghe hắn ta nói xong, con ngươi lập tức sáng bừng lên, vui mừng nói: “Đúng thế, nếu Vương lão đã nói thế thì chắc chắn đã có niềm tin tuyệt đối cho vụ lần này có thể làm nó xảy ra mà thần không biết quỷ không hay.

Hiện tại, khắp nơi trên Đoạn Hồn Sơn đều là kẻ có thực lực mạnh mẽ đứng đầu, không để họ phát hiện mới tốt phải không?” Độc Ma Vương Diệc Hàn bất ngờ, rồi cười trừ nói: “Nếu như ta đã được người khác xưng là Độc Ma, thì đương nhiên có kỹ năng sử dụng độc rồi! Tiểu tử, ngươi cứ việc yên tâm, ta chắc chắn sẽ làm thật gọn gàng sạch sẽ, tuyệt đối không để lại bất cứ dấu vết nào đâu!”

@ @ @ Ê ñ Œ} ñ  @ @ @


Chương 425: Nguy cơ mới 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đỉnh Hạo gật gật đầu, cười đáp lại: “Vương lão đã ra tay thì chẳng có chuyện gì sơ suất cả, nếu đã như vậy rồi, tiểu tử đây về phòng nghỉ ngơi trước rồi sau đó mới có sức lo lắng dọn đi gấp rút với tông được.”

Đỉnh Hạo nói xong, lập tức cáo từ rồi rời đi, hắn dạo một vòng xung quanh tông, rồi dẫn Hồ Thạc đến phòng mình.

Hắn bố trí một ảo trận, rồi tỏ ý Hồ Thạc muốn ngồi đâu cũng được.

Đinh Hạo đợi Hồ Thạc ngồi xuống, mới nói: “Hiện tại mọi người không có thay đổi gì khác, ta định hỏi…”

Hồ Thạc nghe Đinh Hạo hỏi thế, cơ thể vừa ngồi xuống đã đứng bật dậy, gương mặt cung kính muốn trả lời.

Đỉnh Hạo thấy hành động của Hồ Thạc như thế, lại tỏ ý hắn ta ngồi lại, đợi khi Hồ Thạc ngồi xuống lần nữa mới nhìn vào Đỉnh Hào với ánh mắt đầy bội phục, cười ha hả, nói: “Hiện tại, ta tạm thời không phát hiện có người dị nghị gì, gần đây biểu hiện của Vô Cực Ma Tông quá chói lọi nên chắc hẳn bây giờ không có bao nhiêu người bất mãn đâu.

Mà dù có thì chỉ dám đè nén trong đáy lòng, trong tình hình bấy giờ cũng chẳng ai dám nói ra đâu.” Đỉnh Hạo suy ngẫm một chút, cảm thấy lời nói này khá đúng.

Lúc này sẽ không có kẻ nào nói ra oán hận, chỉ đợi khi tông gặp phải thứ gì đó cản trở lớn thì những kẻ có lòng phản nghịch kia mới dần dần thể hiện rõ nét thôi, còn bây giờ khó mà phát hiện lắm.

Đỉnh Hạo lại nói chuyện với hắn ta một chút, cũng nắm rõ đại khái về tình hình trong tông trước mắt, rồi tiện tay cầm một vật phẩm tu luyện ban cho Hồ Thạc cho hắn ta rời đi.

Đinh Hạo nhìn bóng lưng của Hồ Thạc ngầm cảm thán, bây giờ dù trong tông đã có rất nhiều đệ tử đời thứ ba nhưng tư chất tỉnh thần và thực lực thật sự hợp với chức này vẫn còn quá ít.

Đúng lúc khi Đinh Hạo vẫn đang cảm thán về tình hình trong tông bấy giờ, lại đột nhiên nghe có tiếng bước chân ngoài cửa truyền vào.

Một lát sau, tiếng bước chân từ một người trở thành ba, thoáng chốc đã đứng trước cửa phòng của Đỉnh Hạo.

Đỉnh Hạo nheo mắt, nhìn lướt qua cửa ra vào, đợi người tới lên tiếng trước.

Đỉnh Hạo nghe tiếng bước chân vừa rồi, lập tức đoán được họ là Tam đại đệ tử, tu vi của ba người này chư vào được Nguyên Anh kỳ.

Đinh Hạo suy nghĩ thật kỹ càng lập tức phát hiện, ngoài cửa là cháu của Trương Hoành, ba người Trương Lợi này cũng từng đụng chạm với bản thân hắn trước đó, nhưng lúc trong Vô Cực Điện, ba người này đã cúi đầu xưng thần rồi.

Đương nhiên, Đỉnh Hạo sẽ không nhỏ mọn đi bắt chẹn họ nữa, hiện tại tu vi của ba người này thật sự phải nói là thấp đến đáng thương, chỉ cần hắn phất tay thì đã đưa ba người này vào chỗ chết rồi.

Cảnh giới của Đinh Hạo càng lúc càng tăng cao, nên cũng sẽ không đi so đo với bọn họ.

Một lúc sau, Trương Lợi đứng ngoài cửa họ nhẹ, lên tiếng: “Trương Lợi cố ý đến xin cầu kiến Đỉnh huynh, không biết Đinh huynh có rảnh không.”

Đỉnh Hạo ở trong phòng cười trừ, nói: “Thì ra là Trương huynh, được rồi có việc gì thì vào hãng nói.”

Đỉnh Hạo vừa nói xong nhưng vẫn không đứng dậy ra chào đón, hắn ngồi im không thèm cử động.

Mà giọng nói Đinh Hạo vừa dứt, ba người đang đứng bên ngoài cũng đẩy cửa đi lần lượt vào căn phòng, khi ba người vừa mới vào đã nhìn chăm chú vào Đỉnh Hạp.

Vóc dáng của Trương Lợi không lung lay, hai người khác đóng cửa phòng cho Đinh Hạo.

Đinh Hạo thấy ba người không cử động, vẫn rất điềm nhiên không biết họ có mục đích gì, nhưng hắn chắc dù chúng có lòng xấu cũng chẳng dám làm.

Bây giờ trên Vô Cực Ma Tông này, hắn ta không thể nhờ Trương Hoành gia gia của mình chống lưng nữa, huống hồ tu vi này của hắn ta cũng chỉ tự rước thêm nhục, bởi vậy Đinh Hạo rất nhàn nhã nhìn hành động ba người, cũng chẳng mở miệng bày tổ bất cứ ý gì.

Đợi khi hai người ở ngoài đóng cửa phòng của Đỉnh Hạo lại, ba người trong phòng nhìn Đỉnh Hạo rồi lạy một cái, nói thật khẽ: “Từ nay về sau, ba người bọn ta thề đi theo tông chủ đến chết không rời, mong tông chủ có thể thu nhận ba người bọn ta!” Đinh Hạo vừa nghe lời này xong cũng hơi sững sờ, nhưng thoáng chốc đã tỉnh táo lại, ba người này có thể coi là Tam đại đệ tử nổi bất nhất trong Vô Cực Ma Tông.

Tuy hai người kia có tu vi hơi kém xíu, nhưng Trương Lợi là nhân vật có lòng dạ nham hiểm, cộng vào đó hắn ta làm người biết cứng rắn và mềm dẻo đúng lúc, chỉ với thái độ của hắn ta bây giờ đã khiến Đỉnh Hạo thay đổi cách nhìn với bản thân hắn ta rồi.

Nhưng Đinh Hạo chỉ nhìn chăm chú vào ba người dập đầu kia, không nói lời nào.

Ba người kia đợi lâu nhưng không nghe Đỉnh Hạo lên tiếng, Trương Lợi đành nâng đầu lên một chút, đập vào mắt hắn ta là đôi mắt ý sâu xa của Đỉnh Hạo.


Chương 426: Nguy cơ mới 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Hai người nhìn chăm chú nhau một lúc, Đinh Hạo mới cười trừ, gật nhẹ đầu nói: “Đứng lên rồi nói!”

Hắn vừa dứt lời, Trương Lợi vui mừng, cuống quýt nói: “Đa tạ tông chủ cho phép, từ nay về sau Trương Lợi ta sẽ đi theo Tông chủ, làm trâu làm ngựa, thề sống chết cống hiến mọi sức lực cho Tông chủ, tuyệt đối không dám hai lòng!”

Ba người nói xong mới đứng dậy, nhưng vẫn thể hiện thái độ rất cung kính nhìn Đỉnh Hạo đanh lạnh nhạt kia.

Đỉnh Hạo nhìn ba người này một lúc lâu, mới gật nhẹ đầu, trầm giọng nói: “Ba người đều là người biết thời thế, có lẽ cũng đã rất hiểu rõ tình hình của Vô Cực Ma Tông bây giờ rồi.

Còn chuyện Tông chủ hay không cũng đừng bàn lại nữa, đợi một ngày nào đó tại hạ thật sự lên vị trí đó rồi xưng hô cũng không muộn, bây giờ gọi hơi sớm.”

Trương Lợi cười nhẹ, nhìn Đỉnh Hạo khom người hành lễ, nói tiếp: “Thế thì ba người bọn ta gọi ngươi là Đinh sư đệ hay hơn, dù sao trong đáy lòng của ba người bọn ta đã xem ngươi là Tông chủ của Vô Cực Ma Tông rồi, có gọi hay không cũng giống nhau cả thôi.

Hiện tại, vị trí Tông chủ của Vô Cực Ma Tông đang bỏ không, rõ ràng mọi người giữ chỗ đó cho ngươi.”

Hắn ta vừa nói dứt câu, hai người khác cũng cuống quít gật đầu nói đáy lòng họ Đinh Hạo mãi mãi là Tông chủ của Vô Cực Ma Tông.

Đỉnh Hạo thấy ba người này đã cung kính bản thân rồi, nhớ đến chuyện đụng chạm giữa mình và họ lúc trước lại lắc đầu, bật cười.

Nếu không phải do thực lực của hắn giờ đã mạnh mẽ rồi, thì ba người này có nhìn hắn hay không, cũng đừng nhắc đến chuyện họ lễ phép với hắn như bây giờ, cử động mạnh hay lớn cũng phải xem thái độ của mình ra sao.

Đây cũng coi là bằng chứng, mạnh sống yếu chất trong Tu Chân giới này!

Đinh Hạo nhìn ba người đang cung cúc trung thành dưới trướng của mình, rồi nhớ lại chuyện lúc trước, hắn không kìm được thấy hơi kiêu ngạo.

Đinh Hạo nhìn ba người một lúc mới gật đầu, trầm giọng nói: “Nếu các ngươi đã nói thế thì ta có nói nhiều cũng thừa, chỉ cần các ngươi thật lòng làm việc cho ta thì sau này các ngươi sẽ nhận khá nhiều lợi ích.

Nhưng nếu các ngươi dám chần chờ, bằng mặt không bằng lòng thì đừng trách ta ra tay độc ác, đến lúc đó đừng nói là sư phụ của các ngươi mà ngay cả Trương Hoành cũng không bảo vệ các ngươi được!”

Sau khi, Đỉnh Hạo nói dứt lời lập tức âm thầm khởi động Vô Cực Ma Công gây áp lực tỉnh thần cho họ.

Ba người nghe Đỉnh Hạo nói xong, mồ hôi lạnh trên trán cũng bắt đầu đổ xuống ròng ròng, vội vàng bái lạy mấy cái bảo không dám.

Đỉnh Hạo cười hã hả, rồi đứng dậy, đi đến trước mặt ba người.

Hắn nâng từng người đứng dậy, rồi vừa cười vừa nói: “Ta biết ba ngươi là kẻ sáng suốt, nếu không sẽ không đến đây xin gia nhập dưới trướng của ta, còn mấy chuyện tự tìm đường chết chắc chắn các ngươi không làm đâu.

Ta cũng chỉ thuận miệng nói một ít thôi, các ngươi đừng cho là thật!”

Bấy giờ, ba người kia nghe Đinh Hạo nói thế cũng cười xòa, đáp ngay “Đâu có đâu có” hoặc “Không dám không dám”.

Sau khi Đinh Hạo đỡ ba người này đứng dậy, cũng nâng lên nụ cười tươi đầy nhiệt tình, ánh sáng trắng trong tay vừa lóe lên hắn đã cầm trong tay một ít tài liệu tu luyện lấy từ trong nhẫn Trữ Vật Giới ra, còn có tỉnh thạch thượng phẩm nữa.

Ngoài ba loại pháp bảo trung phẩm công kích, còn có thứ tự khác như một kiếm và hai cây đao, thanh kiếm này hắn đưa cho Trương Lợi, còn hai cây đao hắn đưa cho hai người kia.

Mấy thứ tài liệu tu luyện và tất cả tỉnh thạch hắn khởi động chút ý thức chúng đã rơi hết vào trong tay của ba người.

Ba người nhìn những thứ này bất ngờ một lúc mới phát hiện đột nhiên bản thân đang cầm một đống đồ, còn chuyện đống này xuất hiện ra sao thì ba người họ chẳng nhìn rõ.

Nhưng họ dùng đầu ngón chân cũng đoán được, toàn bộ đống này là quà Đỉnh Hạo ban thưởng cho hết đấy.

Ba người nhìn Đỉnh Hạo vẫn đang cười trừ, lại lần nữa quỳ xuống bái lạy hắn.

Đỉnh Hạo lại đỡ họ dậy lần nữa, rồi quay lại chỗ ngồi của mình, tỏ ý họ cũng nên ngồi xuống đi, sau đó hắn mới nói tiếp: “Nếu các ngươi đã theo ta rồi thì sau này chắc chắn lợi lộc gì đó đều sẽ chia cho các ngươi, chỉ các các ngươi thật lòng làm việc thì chắc chắn trên Vô Cực Ma Tông sẽ cho các ngươi một vị trí ngồi.”

Đỉnh Hạo vừa dứt lời, ba người Trương Lợi lập tức quay sang nhìn nhau, lại cuống quít cảm tạ Đinh Hạo.

Một lúc sau, Đỉnh Hạo hỏi thăm bọn hắn về chút chuyện trên Vô Cực Ma Tông rồi chia cho họ chút chuyện chú ý mà làm.

Sau cùng, hắn lại cổ vũ rồi để họ tự rời đi.

Đỉnh Hạo đợi ba người rời đi rồi, mới ngồi xếp bằng trong phòng, bắt đầu nhớ lại toàn bộ chuyện đã xảy ra gần đây.

@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @


Chương 427: Nguy cơ mới 3

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Hiện tại, Đỉnh Hạo có thói quan này, mỗi khi rảnh rỗi dù là chuyện xảy ra gần đây nhất cũng kéo ra trong trí nhớ của mình, hắn muốn nhớ xem chuyện xảy ra gần đây bản thân đã nói thích hợp chưa, có bỏ sót gì không, nếu chuyện đó phát triển thêm sẽ ra sao, theo hướng nào, Đỉnh Hạo rất từ tốn suy nghĩ hết toàn bộ mọi chuyện.

Tuy Đỉnh Hạo rất cẩn thận, làm việc cũng không lộn xộn, nhưng dù sao tuổi tác của hắn vẫn còn nhỏ, kinh nghiệm đời sống cũng hạn hẹp, đương nhiên thua kém rất xa và quá lặt vặt với một lão quái vật có kinh nghiệm hơn tram năm như Huyết Ma Liệt Sơn.

Đỉnh Hạo cũng biết bản thân đang đi trên con đường rất gian khổ, nên khi mới bắt đầu có thể học tập hắn lập tức đặt cơ hội của mình lên trên hết, dù là thực lực tu vi hay tâm trí hắn đều phải tu luyện thật nhuần nhuyễn.

Ngay khi Đinh Hạo đang trầm tư, không biết qua bao lâu hắn đột ngột lại nghe giọng của Huyết Ma Liệt Sơn lọt vào tai.

Liệt Sơn muốn nói Đỉnh Hạo vào Vô Cực điện một chuyến, có chuyện quan trọng cần bàn bạc.

Bốn chữ “Chuyện quan trọng cần bàn bạc” khiến đáy lòng hắn rất nghi ngờ.

Lúc này hình như cũng chẳng có chuyện quan trọng gì cần bàn bạc nữa rồi, hơn nữa giọng điệu nói chuyện của Huyết Ma Liệt Sơn lại gấp gáp khác thường, Đinh Hạo biết đã có chuyện lớn xảy ra rồi, chứ không thì Huyết Ma Liệt Sơn sẽ không dùng giọng điệu như vậy nói với bản thân đâu.

Một lúc sau, trong Vô Cực Điện, xung quanh trừ Huyết Ma Liệt Sơn còn có Độc Ma Vương Diệc Hàn và Bát Đại trưởng lão có mặt đầy đủ.

Đinh Hạo bước vào trong điện mới phát hiện gương mặt của mọi người khá nặng nề, hắn lập tức có chuyện gì đó xảy ra rồi.

Huyết Ma Liệt Sơn thấy Đinh Hạo đã ngồi xuống, đẩy Độc Ma Vương Diệc Hàn, nói thầm: “Hay ngươi nói đi.”

Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu, nghiêm mặt nói: “Vừa rồi ta lên vào trong Âm Dương Hòa Hợp Tông định âm thầm giết chết Âm Cơ gọn gàng nhưng phát hiện trong chỗ ở của Âm Cơ sắp đặt rất nhiều cấm chế, thêm vào đó các thủ pháp của các cấm chế này không phải là người có tu vi Phân Thần kỳ làm ra.

Ta phải tốn rất nhiều công sức mới nghe được một ít tiếng động trong phòng, nhưng lại bất ngờ nghe được giọng của Luyện Ngục Ma Tông Thành Hoàng từ trong phòng vang ra, ngươi đoán bọn chúng đang bàn bạc cái gì không?”

Đỉnh Hạo nghe câu này, thái độ cũng hơi đổi, suy nghĩ một lát mới nói: “Có phải họ đang lập kế hoạch đánh vào Vô Cực Tông chúng ta?”

Độc Ma Vương Diệc Hàn cười u ám, đáp: “Đúng thế, tuy ta chỉ nghe được vài câu sau nhưng cũng biết rõ ý đồ của bọn chúng.

Bọn chúng thật sự đang bàn kế hoạch, tiêu diệt Vô Cực Ma Tông chúng ta đấy!”

Đinh Hạo cười lạnh, thái độ cũng u ám đi, nói: “Từ lâu ta đã biết bọn chúng không từ bỏ ý đồ này rồi, bây giờ chúng ta còn chọc giận Thành Hoàng, nên không tránh được vấn đề này được, thế bọn chúng định khi nào ra tay đây?”

Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu, nói: “Chúng ta rời đi Đoạn Hồn Sơn, trước khi đến được Tam Châu Nhất Đảo, đương nhiên bây giờ chúng ta vẫn đang ở Đoạn Hồn Sơn nên chúng không dám làm xằng bậy đâu!”

“Thì ra là thế, cũng được, bọn chúng chỉ có cơ hội phục kích chúng ta trên đường mà thôi.

Bây giờ còn Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên ở đây, chúng chắc chắn không dám làm gì chúng ta trên Đoạn Hồn Sơn rồi.” Đinh Hạo nói, nhắc đến đây đáy lòng của hắn cũng hơi rục rịch, nói tiếp: “Xem ra người ở ẩn trong Luyện Ngục Ma Tông cũng đã nói chuyện với mấy vị trưởng lão đó rồi.

Họ đã xác định được Tông chủ tiếp theo của tông mình, chứ không Thành Hoàng sẽ không làm ra cách chó cùng rứt giậu này đâu, bọn chúng không dám đụng chạm vào Phùng Ngạo Thiên, nên chỉ có thể xả tức lên đầu Vô Cực Ma Tông chúng ta thôi!”

Huyết Ma Liệt Sơn hừ lạnh, nói: “Chẳng lẽ tên Thành Hoàng này nghĩ Vô Cực Ma Tông dễ bị bắt nạt thế à, lần trước lão phu chưa tính sổ với ông ta, bây giờ còn dám ra tay trước thật đúng là chán sống.

Bây giờ, tông này đã có lão phu và Độc Ma ở đây, bọn chúng ăn không nổi chúng ta đâu!”

Độc Ma Vương lắc đầu cười chua chát, nói: “Liệt huynh sai rồi, bọn chúng chắc chắn có thể ăn được chúng ta, vì trừ tiếng của Thành Hoàng, ta còn nghe được tiếng hai huynh đệ Hận Thiên, Hận Địa của Thiên Sát Ma Cung đấy!”

Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa dứt lời, khuôn mặt tất cả mọi người trong phòng lập tức biến sắc.

Đỉnh Hạo cũng sửng sốt một lúc, rồi u ám nói: “Trừ giọng của Hận Thiên, Hận Địa chắc cũng có giọng của đám khá nhỏ, có giọng của người Kiếm Ma Cung xuất hiện hay không.”

Độc Ma Vương Diệc Hàn lắc đầu, nói: “Lúc ta đi, thì bọn chúng nói sắp xong rồi.”

@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @


Chương 428: Nguy cơ mới 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

“Mà nếu bọn chúng không có thì Thành Hoàng cũng đâu bàn bạc chuyện này lén lút như thế, còn cố ý chạy lên Âm Dương Hòa Hợp Tông cẩn thận tột cùng như vậy thật khó biết được, nhưng ông trời lại giúp chúng ta, để ta trùng hợp nghe được.

Còn chuyện trong phòng còn có ai nữa, thì ta cũng không biết, sau khi ta nghe được giọng của Thành Hoàng thì không dám đến gần, tên này có tu vi gần với ta nên sợ đến gần quá sẽ gây sự chú ý cho bọn chúng.”

“Bây giờ, chúng ta không biết ý định của hai huynh đệ Hận Thiên, Hận Địa là gì.

Hay họ đang đại diện cho Thiên Sát Ma Cung, nếu họ nghe theo ý muốn của Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt, thì sẽ nghiêm trọng hơn đấy!” Đỉnh Hạo nói.

Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu nặng nề, nói: “Tạm thời đừng bàn đến ý này có phải của bọn hắn hay là Thiên Sát Ma quân, nhưng nhìn tình hình bây giờ thì Vô Cực Ma Tông chúng ta không đối đầu nổi.

Nếu thật sự là ý của Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt là phục kích đánh lén, thì e rằng chúng sẽ không cho bất cứ ai trong Vô Cực Ma Tông chúng ta sống sót đâu!”

Đỉnh Hạo nghe Huyết Ma Liệt Sơn phân tích mọi chuyện xong, lại u ám vươn người đứng dậy, cười lạnh ha hả mấy tiếng, nói: “Dù sao chúng cũng đang lập kế hoạch dụ chúng ta vào bẫy rồi, dù có chuyện gì xảy ra thì như lời Vương lão nói, Vô Cực Ma Tông chúng ta vẫn còn thời gian chuẩn bị.

Ta phải đến nói Luyện Ngục Ma Tông gặp Ma Quân nói một xíu chuyện, nhạc phụ của ta không thể thấy chết mà không cứu được, mà huống hồ gì bây giờ chúng ta và hắn đang đứng trên cùng một con thuyền.”

Đỉnh Hạo nói dứt lời, đã lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, nói với mọi người: “Các ngươi đợi tin tức của ta đi!”

Ngay sau đó, Đinh Hạo phóng lên trời, bay về hướng Luyện Ngục Ma Tông.

Một lúc sau, Đinh Hạo đã đến cửa ra vào của Luyện Ngục Ma Tông.

Đinh Hạo nghĩ đám người Thiên Sát Ma Cung và Kiếm Ma Cung vẫn còn trong Luyện Ngục Ma Tông nên bảo đồng tử giữa cửa truyền vào nói bản thân muốn gặp Phùng Tỉnh Nhiên.

Nếu bản thân đến tìm Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên sẽ thuận lợi hơn, nhưng tình hình trước mắt nếu Thiên Sát Ma Cung và Kiếm Ma Cung tham gia vào kế hoạch đánh Vô Cực Ma Tông, thì hắn đến tìm Phùng Ngạo Thiên chắc chắn sẽ bị người của hai cung đó nhìn ra manh mối.

Vì thế, hắn làm việc cẩn thận nhờ Phùng Tỉnh Nhiên làm thay bản thân mới thích hợp nhất.

Hắn đứng ở trước cổng đợi một lát, đồng tử giữa cửa dẫn Phùng Tỉnh Nhiên đi ra.

Phùng Tinh Nhiên vừa thấy Đinh Hạo đã cười hì hì, vội vàng đến bên cạnh hắn kéo cánh tay hắn đi vào Luyện Nguc Ma Tông, vừa đi vừa nói: “Tiểu tặc nhà huynh phải tự nhiên sáng suốt ra rồi không, chỉ mới rời khỏi đây không lâu đã nhớ bổn cô nương rồi à.

Quay lại nhanh như thế, ha ha, giỏi lắm, không tệ đâu.”

Đỉnh Hạo cười trừ, nói: “Đúng thế, chúng ta tìm nơi thuận lợi để hâm nóng người một xíu đi!”

Gương mặt non nớt của Phùng Tỉnh Nhiên đỏ ửng lên, cơ thể đang đi lập đột ngột ngừng lại, nàng ngẩng đầu lên nhìn Đỉnh Hạo rồi vội vã cúi đầu xuống, thì thầm: “Tiểu tặc, huynh không phải muốn làm thật đấy chứ?”

Đỉnh Hạo bật cười ha hả, tâm trạng đang nặng nề đột nhiên thả lỏng đi rất nhiều, hắn ôm cơ thể mềm mại của Phùng Tinh Nhiên vào lồng ngực mình, cười kiêu ngạo nói: “Thật hay giả, nàng đợi lát nữa rồi biết.”

Đỉnh Hạo vừa dứt lời, hắn lại kéo Phùng Tinh Nhiên đi tiếp về trước, mục tiêu là căn phòng của Phùng Tỉnh Nhiên.

Đỉnh Hạo đến Luyện Ngục Ma Tông đã rất nhiều lần, nên ngay cả đường đi đến căn phòng của Phùng Tinh Nhiên cũng đã thuộc lòng.

Bây giờ, hắn không cần Phùng Tinh Nhiên dẫn đường, bản thân có thể nhắm mắt cũng đi được.

Phùng Tinh Nhiên nghe Đinh Hạo nửa thật nửa đùa, đáy lòng vừa lo lắng vừa căng thẳng, nàng không biết Đinh Hạo đang nghĩ cái gì, cho nên cứ thế bị Đinh Hạo kéo đến phòng của mình không chút phản kháng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng do ửng chắt ra nước luôn rồi.

Đỉnh Hạo kéo Phùng Tỉnh Nhiên vào phòng của nàng, rồi ôm cả người nàng vào lồng ngực mình, sờ soạt khắp nên trên cơ thể nàng, cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Phùng Tỉnh Nhiên.

Qua một lúc, Đỉnh Hạo thấy Phùng Tỉnh Nhiên chịu không nổi nữa, mới buông cơ thể của Phùng Tỉnh Nhiên ra.

Đỉnh Hạo nhìn đôi mắt hạnh mê ly của Phùng Tinh Nhiên, động tác cũng khựng lại nhìn chăm chú vào nàng.

Dừng lại nửa khắc, Phùng Tỉnh Nhiên phát hiện động tác của Đỉnh Hạo đã không tiếp tục nửa, ánh mắt rối loạn dần dần tỉnh táo lại.

Nàng nhìn Đinh Hạo đang nhìn vào đôi mắt của mình với ánh mắt đầu tình cảm, nhưng không có chút dục vọng nào, mới cười nhẹ vỗ vỗ ngực mình: “Ngươi dọa cho bổn cô nương giật mình, ta còn tưởng huynh thật sự làm đến mức đó chứ.” ee@ôŒ@œ@@@®@


Chương 429: Nguy cơ mới 2

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đỉnh Hạo nhìn dáng vẻ hoảng sợ đáng yêu của Phùng Tỉnh Nhiên, lại bật cười, nói: “Dù sao, sớm muộn gì nàng cũng là người của ta rồi.

Bây giờ, ta không vội đâu, nàng cứ yên tâm đi.”

Phùng Tỉnh Nhiên liếc Đỉnh Hạo khinh thường, đi vòng qua hắn, thẳng đến phía trước, vừa đi vừa nói: “Có gan làm nhưng không có gan chịu trách nhiệm, ha ha!”

Đỉnh Hạo thấy Phùng Tinh Nhiên đã tìm được cái ghế lớn rộng rãi ngồi xuống, nhìn hắn hiếu kỳ, hắn cũng bật cười lắc đầu, nghĩ thầm thật ra bản thân hắn không phải không có gan làm mà không có gan chịu trách nhiệm, mà là chuyện này liên quan đến sinh tồn của Vô Cực Ma Tông nên hắn không có lòng dạ nào bình thản để cùng nàng lăn lộn mù quáng.

Đỉnh Hạo chậm rãi đi đến bên cạnh Phùng Tỉnh Nhiên, ôm nàng khỏi ghế rồi ngồi xuống, còn cơ thể mềm mại của Phùng Tỉnh Nhiên được Đinh Hạo ôm trọn vào lồng ngực.

Phùng Tỉnh Nhiên rúc người vào ngực, nhìn Đỉnh Hạo, nửa ngày sau mới liếc hắn, hỏi: “Nói đi, huynh đến tìm ta có chuyện gì rồi phải không?”

Đỉnh Hạo cười lúng túng, nói: “Sao nàng lại nói thế, chẳng lẽ mỗi lần ta tìm nàng là có chuyện mới gặp à?” Phùng Tinh Nhiên yêu kiều hừ, rồi cấu véo hai cái thật mạnh trên cánh tay Đỉnh Hạo đang ôm mình, thấy Đinh Hạo kêu đau mới bỏ bàn tay trắng nõn như ngọc ra, vươn hai tay câu lấy cần cổ săn chắc của Đinh Hạo.

Nàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn Đỉnh Hạo, thờ hổn hển nói: “Lần trước, huynh đến gặp ta chẳng phải cũng có công việc à, bây giờ mới có một lần tìm Tỉnh Nhiên đơn giản để gặp thôi đấy, xem như huynh có lương tâm.

Nhưng nếu không có chuyện gì xảy ra, chắc chắn huynh sẽ không đến tìm Tỉnh Nhiên đâu, toàn là Tỉnh nhiên tự đưa đến cửa, tự luồn cúi tìm huynh.”

Đỉnh Hạo cười hà hà, ngẫm thật kỹ lại thì hình như nàng nói đúng, mỗi lần hắn đến Luyện Ngục Ma Tông cũng đều là chuyện của Vô Cực Ma Tông, chứ chưa thật sự tìm nàng khi nào cả, cũng chả trách nàng oán hận như vậy.

Phùng Tinh Nhiên nhìn Đỉnh Hạo im lặng, chỉ cười hà hà không ngừng, nàng nổi giận lập tức ngắt nhéo cánh tay của Đinh Hạo khiến hắn ăn đau, kêu rên khổ sở.

Lúc hai ngươi đang đùa nghịch, đột nhiên khuôn mặt nhỏ của Phùng Tinh Nhiên do ửng lên, nàng dựa vào trong lồng ngực Đỉnh Hạo không dám cử động nữa.

Đinh Hạo thấy thái độ của Phùng Tỉnh Nhiên như thế, cũng ngây người ra, không hiểu kế sự gì nàng lại yên lặng như thế.

Phùng Tinh Nhiên đỏ mắt nhìn Đinh Đạo đang nghỉ ngờ, nàng quát khẽ, cúi đầu thì thầm: “Sao thứ kia của huynh lại đâm lên đau thế!”

Nàng vừa dứt lời, bản mặt mo của Đinh Hạo cũng hiếm khi cũng đỏ ửng lên, cố gắng đè ép xuống.

Phùng Tinh Nhiên cười duyên dáng, rồi vùng vẫy rời khỏi lồng ngực của Đỉnh Hạo.

Phùng Tinh Nhiên trừng Đinh Hạo, chống nạnh trở lại bản tính điêu ngoa của mình, thét vào mặt Đinh Hạo: “Tiểu tặc nói xem, ai đã bắt nạt huynh, bổn cô nương đây sẽ báo thù cho huynh.” Phùng Tinh Nhiên nói hết câu, lại hình như nhớ đến thực lực của Đỉnh Hạo bây giờ đã mạnh hơn mình, đành mỉm cười nói tiếp: “Bây giờ, tiểu tặc nhà huynh đã giỏi lắm rồi mà, thậm chí ngay cả Bạch Thanh Tâm cũng bị ngươi đánh bại sao ta có thể giúp ngươi báo thù chứ, giờ đánh không lại huynh nữa là!”

Đỉnh Hạo cười ha hả thật to, bây giờ hắn phát hiện bản thân càng ngày càng yêu Phùng Tỉnh Nhiên rồi.

Tuy nàng khá điêu ngoa tùy hứng, không hợp với lẽ thường nhưng hỉ nộ ái ố của nàng đều viết hết ra mặt, không xảo quyệt, Đinh Hạo ở bên nàng chẳng còn áp lực gì hết, mọi chuyện cũng dễ dàng hơn.

Bây giờ theo thời gian dần trôi qua, Đinh Hạo cũng đã bắt đầu tận hưởng cảm giác này rồi.

Đỉnh Hạo cười xong, cũng nghiêm túc kể hết chuyện vừa xảy ra cho Phùng Tỉnh Nhiên nghe, nhờ nàng nhanh sắp xếp để mình gặp Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên một lần.

Phùng Tỉnh Nhiên nghe Đỉnh Hạo nói xong, thái độ cũng u ám hơn nhiều, nàng nói: “Thì ra là thế, ta đã biết Thành Hoàng sẽ không bỏ ý đồ của ông ta từ lâu rồi.

Bây giờ, ông ta còn dám chọc vào phụ thân của ta, còn lập kế hoạch đánh lên đầu các huynh, đúng là chê sống lâu quá đây mà.”

Đỉnh Hạo gật đầu, trầm giọng nói: “Phụ thân nàng cầm Kiếm Quyết của ta bán cho người nọ một ân tình to lớn, bây giờ đã có người kia làm chỗ dựa, nên thực lực của Thành Hoàng yếu hơn phụ thân nàng.

Đương nhiên, ông ta đợi không kịp nữa nên đành lập kế hoạch xả lên đầu Vô Cực Ma Tông bọn ta thôi.”

Định Hạo nói xong cũng lạnh mặt đi, u ám nói: “Chẳng lẽ, Thành Hoàng nghĩ Vô Cực Ma Tông của bọn ta dễ bắt nạt thế sao.

Ta thấy, không cho ông ta nếm mùi đau khổ, thì ông ta còn tham lam định ăn luôn Vô Cực Ma Tông của ta đấy!”

Phùng Tinh Nhiên nhìn Đinh Hạo nói thế cũng khựng người lại, rồi cười hì hì, nói: “Huynh đừng có nói phét nữa, nếu như huynh có cách thì cũng đâu đến Luyện Ngục Ma Tông gặp Tinh Nhiên đâu!”

@ @ @ Ê ñ Œ} ñ @ @ @


Chương 430: Tâm sự của Ma Quân 1

@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @

Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Nếu không có hai huynh đệ Hận Thiên và Hận Địa tham gia vào chuyện này, thì Vô Cực Ma Tông bọn ta sợ gì ông ta chứ.”

“Được rồi, thôi nào.

Ta biết huynh giỏi rồi, à, huynh đợi một lát, ta sẽ đi gặp phụ thân ngay đây!” Phùng Tỉnh Nhiên vừa cười vừa nói.

Phùng Tinh Nhiên thấy Đinh Hạo cũng gật đầu rồi, mới rời khỏi căn phòng.

Không biết mất bao lâu, Đỉnh Hạo đang trầm tư suy nghĩ trong phòng Phùng Tinh Nhiên lại bị tiếng bước chân bên ngoài gọi tỉnh táo lại.

Đinh Hạo vừa nghe đã biết, Phùng Tỉnh nhiên về rồi.

Như dự đoán của hắn đợi một lúc sau, cửa phòng của Phùng Tỉnh Nhiên mở ra.

Cửa vừa mở, Đỉnh Hạo đã thấy trừ Phùng Tỉnh Nhiên đứng ở đó còn có Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, mặt đen như đít nồi.

Vừa rồi, hắn chỉ nghe được tiếng bước chân của Tinh Nhiên, nhưng rồi ngẫm lại thì Đinh Hạo rất nhanh thoải mái trổ lại, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên có thân phận gì mà với tu vi cảnh giới của bản thân mà đòi nghe được tiếng bước chân.

Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên mới vừa vào phòng, đã tức giận nói: “Cái lão Thành Hoàng này thật không biết tốt xấu, dám lập kế hoạch đánh lên đầu các ngươi.

Lần trước, lão phu được Chiến lão gọi đến gặp mặt, lão phu cũng đã bẩm báo chuyện kết minh với Vô Cực Ma Tông cho ông ta biết rồi, Chiến lão cũng rất hoan hỉ nhận lời.

Không ngờ, tên Thành Hoàng này dám làm vậy.”

Đỉnh Hạo nghe xong lời này, đáy lòng hơi rục rịch, nghĩ lại thì người nọ ở Luyện Ngục Ma Tông mang họ Chiến !

Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nhìn Đinh Hạo an ủi, nói: “May mắn, tiểu tử nhà ngươi phúc lớn mạng lớn.

Nếu bây giờ lão phu đã biết chuyện đó thì cứ yên tâm, thì ta đảm bảo tên Thành Hoàng khổ sở thế nào cũng sẽ không làm được cái gì đâu!” Đỉnh Hạo nghe Phùng Ngạo Thiên bảo đảm như thế, tâm trạng lập tức hơi nhẹ nhõm một xíu, nhưng hắn vẫn rất nghi ngờ, nói: “Không biết hai huynh đệ Hận Thiên, Hận Địa kia còn có ý gì.

Nếu như hai huynh đệ họ hành động theo ý bản thân còn dễ giải quyết được, nhưng nếu họ theo ý của Thiên Sát Ma Cung thì…” Đỉnh Hạo nói đến đây, lập tức dừng lại.

Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nghe hắn nói, gương mặt cũng nhíu chặt, u ám đi.

Một lúc sau, Phùng Ngạo Thiên mới nói: “Chuyện này còn rất khó nói, dù là ý của ke nào thì bổn tông vẫn chưa nắm chắc được.

Nhưng trong Thiên Sát Ma Cung cũng chẳng phải ai cũng đoàn kết, trong Luyện Nguc Ma Tông bọn ta cũng bị đấu chọi gay gắt như thế thì chắc chắn Thiên Sát Ma Cung cũng chẳng giống như vẻ ngoài.”

“À, thì ra là thế!” Đinh Hạo đồng ý, chuyện này cũng không trách được.

Ban đầu, Đinh Hạo nghe đồn Luyện Ngục Ma Tông lớn mạnh hơn hai tông kia, khiến hắn hơi sầu não, mà mấy vị trưởng lão trong Luyện Ngục Ma Tông có mối quan hệ rất phức tạp và hoàn toàn không đoàn kết với nhau, thế thì làm sao họ đối đầu với hai tông kia được đây.

Nhưng mà hiện tại nhìn vào, không chỉ Luyện Ngục Ma Tông mà ngay cả Thiên Sát Ma Cung và Kiếm Ma Cung cũng như vậy, không chừng cả Đạo Môn Tam Tông cũng hệt như thế.

Tai họa ngầm của một Đại môn phái nghìn năm, cũng không thể nào phòng ngừa hết được.

Đỉnh Hạo nghĩ đến đây, thầm quyết định quyền lực và điều hành của Vô Cực Ma Tông phải nắm trọn trong tay, tuyệt đối không thể để tông mình phát sinh tình trạng giống Ma Đạo Lục Tông được.

Đỉnh Hạo nhìn Phùng Ngạo Thiên, hỏi: “Không biết, Phùng lão định giải quyết thế nào?”

Phùng Ngạo Thiên nghỉ ngờ nhìn Đỉnh Hạo, lại ngạc nhiên nói: “Đương nhiên là bóp chết tai họa ngầm ở trong nôi rồi, đợi lát nữa bổn tông sẽ tìm Thành Hoàng nói chuyện, để xem ông ta có dám hành động hay không.” Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Ta thấy làm như thế không tốt, tiểu tử lại có một cách khác, không biết Phùng lão có đồng ý nghe thử không?”

“Cách gì?” Phùng Ngạo Thiên hỏi.

Đỉnh Hạo cười trừ, nghiêm túc, trầm giọng nói: “Tương kế tựu kết”

“Hửm, tương kế tựu kế thế nào?” Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên hỏi.

“Dù sao, đám Thành Hoàng kia đã phục kích trên đường Vô Cực Ma Tông đến Tam Châu Nhất Đảo trước đó rồi.

Chúng ta cứ giả vờ không biết, đợi đến khi họ tập kích, chúng ta đánh đòn phủ đầu lại bọn chúng.

Nếu bây giờ, ngươi đi tìm Thành Hoàng, lỡ ông ta có chết cũng không thừa nhận thì ngươi nghĩ cách gì giải quyết, mà ông ta có đổi kế hoạch không phục kích trên đường nữa nhưng chắc chắn vẫn sẽ nghĩ ra những kế hoạch độc ác hơn.” Đỉnh Hạo trầm giọng nói.

Đỉnh Hạo vừa dứt lời, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên im lặng rất lâu, mới gật đầu nói: “Phải há, nếu bây giờ vạch trần quỷ kế của bọn chúng thì chắc hẳn chúng sẽ nghĩ cách khác, làm thế chẳng phải chỉ trị ngọn chưa trị tận gốc sao.

Xem ra, tương kế tựu kế cũng là một cách hay đấy.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box