[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 41 : Trừ ngươi ra không ai khác cả 2 (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Trừ ngươi ra không ai khác cả 2
Chuang 402: Đỉnh Hạo ra trận 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông cười dịu dàng, lắc đầu nói: “Hai vị tông chủ nói rất đúng, bổn tông chỉ có ý tốt mà thôi, vừa rồi cũng là Dư tông chủ yêu cầu nên bổn tông mới đồng ý để tiểu tử Minh Diệu xuất chiến đấy chứ.
Bổn tông cũng không có nghĩ kế hoạch gì khác, hai vị tông chủ đừng đoán mò nữa!” Ông ta vừa dứt lời, Đạo Môn Tam Tông cùng cười lớn, giống như họ đã nắm chắc phần thắng về mình rồi.
Trong lúc đó, ngọn lửa bốc lên của Bảo Cầu trong tay Phùng Tỉnh Nhiên đã tan hết, trừ mùi khét lẹt kỳ dị ở trong không khí ra thì cũng chẳng có thay đổi gì khác.
Ngay bấy giờ, Phùng Tinh Nhiên mới thè lưỡi, đánh hai đường pháp quyết lần nữa, sau khi Bảo Cầu dừng chuyển động lập tức lóe lên ánh sáng trắng biến vào trong nhẫn Trữ Vật Giới của Phùng Tỉnh Nhiên.
Phùng Tinh Nhiên cười hì hì, tự hào nhìn thoáng qua người Đỉnh Hạo và Phùng Ngạo Thiên, giống như một con gà trống thắng trận quay về, ngẩng đầu ưỡn ngực đi đến chỗ Ma Môn Tam Tông.
Ngay khi nàng vừa bước vào, Ma Môn lập tức có tiếng hoan hô rầm rộ, Phùng Tinh Nhiên thấy tình hình trước mắt thay đổi càng tự kiêu hơn, liên tục cười ha hả và gật đầu cảm ơn mọi người, trông như nàng phong quang vô hạn.
Sau khi Phùng Tỉnh Nhiên đi đến bên cạnh Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, mới khinh bỉ nhìn Thạch Ngọc Sương, nói: “Sương nha đầu đã thấy bổn cô nương lợi hại chưa, nếu là ngươi lên đó chắc chắn sẽ thua thẩm hại!”
Thạch Ngọc Sương bật cười, chế giễu: “Ngay cả pháp bảo của bản thân cũng không quản lý nổi, còn dám lên mặt dạy đời.
Dù cho thắng cũng chỉ gặp may thôi, ngươi còn nghĩ nó là chuyện nên kiêu, nếu không nhờ Bảo Cầu thần ký, ngươi đã bị người ta đánh bại từ lâu rồi, không biết vừa rồi ai bị con rồng dài đó dí chạy khắp nơi há!”
Thạch Ngọc Sương vừa dứt câu, Phùng Tỉnh Nhiên hiếm khi lại chẳng hề tức giận, nàng khinh bỉ nhìn nàng ta, rồi cười khẽ nói: “Bổn cô nương biết ngươi đang ghen ty với ta thôi ấy mà, ha hả, bổn cô nương không chấp, khà khà!”
Xem ra bây giờ Phùng Tinh Nhiên rất vui vẻ, nếu không nàng sẽ không hiền lành đối xử với Thạch Ngọc Sương như thế đâu.
Tuy rằng trình độ hiền lành của nàng có hạn, nhưng nó vẫn tốt hơn nhiều với việc ăn miếng trả miếng trước đó rất nhiều.
Thạch Ngọc Sương nghe Phùng Tinh Nhiên nói thế, chỉ hừ lạnh đầy khinh bỉ, chứ không tiếp tục cãi nữa.
Mà lúc này, ánh mắt của Phùng Tinh Nhiên đã đặt hết lên người của Đinh Hạo, nàng đi vài bước đến chỗ hắn, ngẩng đầu lên mỉm cười duyên dáng, nói: “Đông tặc thấy ta ra uy chưa, sao nở mày nở mặt không!” Đỉnh Hạo gật nhẹ đầu, mỉm cười nói: “Nở mày nở mặt, khá là tự hào! Nhất là nàng kiểm soát Bảo Cầu quá đỉnh, tại hạ rất bội phục, ha ha!”
Đỉnh Hạo nói xong, cũng bật cười lớn.
Làm sao Phùng Tinh Nhiên không hiểu Đinh Hạo đang chế giễu mình, nàng nhân lúc hắn cười to sơ hở, lập tức giẫm mạnh lên mu bàn chân của Đinh Hạo, cười hi hi nói: “Ngươi dám trêu bổn cô nương này, có phải muốn chết không.”
Đỉnh Hạo lại bật cười lớn, nói: “Được rồi, được rồi.
Bây giờ nàng đã biết được sức mạnh của Bảo Cầu rồi, thế hồi đó tốn tỉnh thạch có đáng giá không?”
Phùng Tỉnh Nhiên gật đầu cái rụp, cười rất tâm đắc, nói: “Quá đáng giá luôn ấy chứ, đó là cuộc mua bán hời nhất mà bổn cô nương đã trao đổi đấy, hề hề.
Trước kia, Sương nha đầu cũng có mặt nhưng đáng tiếc nàng ta không có con mắt tỉnh tường như của bổn cô nương, ha ha ha!”
Phùng Tinh Nhiên nói dứt câu, chẳng nhìn gương mặt thối dần của Thạch Ngọc Sương, mà cười ha hả.
Đỉnh Hạo mỉm cười, gật nhẹ đầu, nói: “Thế thì nàng cũng nên nhân dịp này mà luyện toàn bộ pháp quyết với Bảo Cầu cho quen đi, chứ không sau này ta không quan tâm nàng nữa đâu!” Đỉnh Hạo nói đến đây, Phùng Tỉnh Nhiên vẫn cười hì hì, liếc mắt đầy quyến rũ với hắn, nói: “Biết rồi, ta biết huynh hiểu Tinh Nhiên ra sao rồi.
Bây giờ trong lòng bổn cô nương cũng hiểu được, tập nhuần nhuyễn nó để sau này còn có cái phòng thân khi gặp mặt tên chó dại Chu Minh Diệu kia!”
Đỉnh Hạo mỉm cười, im lặng.
Ngay lúc này, ánh mắt của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên lại nhìn chăm chú vào hắn không chớp lấy một cái.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, cười to, nói: “Bây giờ, Tỉnh Nhiên đã đánh xong một trận, chắc tiểu tử nhà người không còn cớ từ chối nữa hả?”
Đỉnh Hạo gật nhẹ đầu, nhìn sang Độc Cô Tịch Diệt và Kiếm Ma Thạch Phong Hàn, cười quái lạ, nói: “Ta không có vấn đề gì hết, nhưng vẫn phải xem hai ý của hai vị Cung chủ thế nào đã!”
Hắn vừa dứt lời, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên mới vờ như bất ngờ nhớ đấn sự tồn tại của Độc Cô Tịch Diệt và Thạch Phong Hàn, hắn ta cười gượng một xíu rồi nói với hai người họ: “Trận tiếp theo, chắc chắn Đạo Môn Tam Tông sẽ lệnh cho Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông xuất chiến, hai vị có chọn ai thích hợp để ứng chiến chưa.”
Chuang 402: Đỉnh Hạo ra trận 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hai người cùng cười khổ, Kiếm Ma Thạch Phong Hàn nhìn nữ nhỉ Thạch Ngọc Sương của mình, cứng đờ nói: “Dù sao tiểu nữ của ta cũng không thể làm đối thủ của nàng ta được, nếu để Sương nhi ra trận chắc chắn sẽ thua thảm hại, vì vận may của Sương nhỉ sẽ không tốt như thế!”
Từ khi quen biết tới giờ, câu nói này là lần đầu tiên Đinh Hạo nghe thấy Kiếm Ma Thạch Phong Hàn nói nhiều nhất.
Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt cũng lắc đầu, cười khổ, nhìn sang tông phái của mình, rồi nói với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên: “Các đệ tử đời thứ ba tốt nhất của bổn tông đã bị đánh bại hết rồi, bây giờ bổn tông không có một Tam đại đệ tử nào có thể đánh thắng Bạch Thanh Tâm cả, chỉ còn kỳ thác hy vọng vào Luyện Ngục Ma Tông thôi!”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên kéo tràng cười dài ha hả, nói: “Thế thì để cho Vô Cực Ma Tông Đỉnh Hạo ra trận vậy!”
Hắn ta vừa dứt lời, thái độ của Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt hay Kiếm Ma Thạch Phong Hàn đều rất quái dị.
Tuy hai người này có thế nhận được chút xíu ý trong mắt của Phùng Ngạo Thiên, nhưng bây giờ họ nghe chính miệng hắn ta thốt ra cũng chẳng dám tin.
Độc Cô Tịch Diệt ngẩng người rất lâu, mới tò mò hỏi: “Có phải tu vi của tiểu tử này hơi yếu không?”
Phùng Ngạo Thiên cười quái lạ, giải thích: “Tuy nhìn về ngoài là thế, nhưng tên tiểu tử này giấu giếm sâu lắm.
Dù sao, lão phu vẫn có thể chắc chắn Tỉnh Nhiên không phải là đối thủ của hắn, còn hắn giữ bao nhiêu bí mật thì lão phu không rõ.
Làm sao lão phu dám đảm bảo ba trận chiến với Đạo Môn Tam Tông, cả hai bên đều cử tân binh ra đấu, thậm chí lão phu còn biết rất rõ tu vi của Bạch Thanh Tâm kia đã đạt đến Xuất Khiếu trung kỳ rồi.
Nếu không có người đánh được nàng ta thì, lão phu đâu dám đồng ý bừa!”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên vừa dứt câu, hai người cũng không phản đối nữa, chỉ mỉm cười quỷ di nhìn sang Đỉnh Hạo.
Mà trong lúc này, Đạo Môn Tam Tông cũng đã chọn được người ra chiến đấu trận này.
Người đó không ai khác, mà là cao thủ được ca tụng là người mạnh nhất, trẻ tuổi nhất tại Tây đại lục… Đệ tử mạnh nhất Thanh Vân Tông, Bạch Thanh Tâm!
Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông mặc một bộ y phục trắng muốt càng tăng thêm vẻ ngoài như tiên giáng trần của nàng ấy, từ phía xa xa nhìn đến tưởng như nàng ấy là người trong nơi thần tiên.
Nàng ấy chỉ mới vừa xuất hiện, đơn độc đứng ở giữa không trung đã làm tất cả mọi người chú ý.
Tuy nàng ấy vẫn chưa có bất cứ chuyển động nào khác, nhưng dù là Tam đại đệ tử của Đạo Môn hay Ma Môn đều để lộ ra nét say mê trong đôi mắt của họ, ngay cả Chu Minh Diệu của La Phù Tông và Ninh Độ Hư của Xích Thành Tông cũng không thoát được, sức quyến rũ của nàng ấy có thể toát ra.
Sau khi, Bạch Thanh Tâm đã ra đài, ánh mắt cũng liếc thoáng đến chỗ Ma Môn.
Một lát sau, nàng ấy mới nhẹ nhàng thốt lên lời nói ngọc ngà và lạnh lùng: “Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông đại diện cho Đạo Môn Tam Tông đến đây bắt đầu trận chiến cuối cùng!”
Nàng ấy vừa dứt lời, tất cả mọi người bên Ma Môn xoay mặt sang nhìn nhau, sau đó ánh mắt của họ đồn hết lên người của Đỉnh Hạo.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên thấy thế, cười kha khả càng lớn, trêu hắn: “Người ta đã đưa tới tận cửa rồi kìa, còn ngu sao mà không lên nữa…!”
Lời của Phùng Ngạo Thiên vừa nói xong, Đinh Hạo hơi bất ngờ một chút, đúng lúc muốn cãi lại thì lại nghe Phùng Ngạo Thiên thét đau đớn.
Khi hắn nhìn kỹ lại, thì ra là Phùng Tỉnh Nhiên đang đạp chân nhỏ của mình lên bàn chân của phụ thân, quát: “Con đã nói phụ thân đừng nói bậy bạ rồi, mà phụ thân cứ nói!” Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngao Thiên vừa kêu vừa cười như mếu, vừa vội vàng giải thích: “Ta không dám nữa, không dám nữa, nữ nhi ngoan tha cho phụ thân đi!”
Phùng Tinh Nhiên thấy Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cầu xin tha thứ, lại cười hì hì, trừng Đinh Hạo đang cười trừ, quát khẽ: “Tên tiểu tặc nhà huynh cười cái gì, lát nữa huynh dám nương tay tha cho nàng ta, thì để xem bổn cô nương có để huynh yên ổn hay không?”
Đỉnh Hạo dùng gương mặt lạnh lùng nói: “Nàng yên tâm đi, bản thân ta không có thói quen thương hoa tiếc ngọc đâu!”
Đinh Hạo vừa nói xong, Thạch Ngọc Sương lạnh lùng như băng đang đứng bên cạnh lập tức chế nhạo: “Với sức của hắn mà bảo nương tay à, sợ lần chỉ mới hai ba chiêu thôi hắn đã bị nha đầu Bạch Thanh Tâm kia đuổi giết rồi, lấy đâu ra cơ hội nương tay đây!”
Nếu như lời nói vừa rồi của Thạch Ngọc Sương nhắm vào Phùng Tỉnh Nhiên, thì nàng sẽ không so đo làm gì bởi tâm trạng nàng đang rất vui vẻ.
Ngược lại bây giờ, nàng ta dám chế nhạo Đỉnh Hạo, dù hắn vẫn lắc đầu cười nhạt không quan tâm nàng ta, thế nhưng Phùng Tỉnh Nhiên lại không dễ dàng cho qua như vậy.
Chương 403: Định Hạo ra trận 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Phùng Tỉnh Nhiên chống nạnh, tức giận nhìn Thạch Ngọc Sương, hừ lạnh nói: “Nếu ngươi không phục thì lên mà đấu một trận với Bạch Thanh Tâm đi.
Với tu vi gà mờ của ngươi đấu với nàng ta đâu cần lo lắng, tại chắc chắn chết rồi lo lắng chỉ nữa!”
Thạch Ngọc Sương cười khinh bỉ, cãi lại: “Nếu bổn cô nương đánh với Bạch Thanh Tâm kia, tuy tỷ lệ thua khá lớn nhưng vẫn còn có chút hy vọng thắng trận đấy.
Nhưng nếu là hắn thì, ha ha…”
Nàng ta vừa dứt câu, Phùng Tỉnh Nhiên đã cười ha hả thật khẽ, lắc đầu nói: “Ngươi chỉ có chút hy vọng thắng đúng là khiến người ta tức cười chết mà, ta thấy một nửa cũng chẳng có mà thắng đấy chứ.
Nếu đổi lại là bổn cô nương, thì có xíu hy vọng thắng đấy, còn ngươi thì thua quá xa.”
Thạch Ngọc Sương thấy Phùng Tỉnh Nhiên cười nhạo báng bản thân như vậy, tức giận run lẩy bẩy, liếc xéo Phùng Tinh Nhiên.
Nếu so sánh miệng lưỡi cãi lộn thì Thạch Ngọc Sương thật sự không phải đối thủ của Phùng Tỉnh Nhiên này.
Tính cách của nha đầu Phùng Tinh Nhiên điêu ngoa như thế nào, nàng ta sao địch lại được chứ.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nhìn hai nữ tử liên tục cãi lộn trước mặt, hừ nhẹ, mất kiên nhẫn nói: “Được rồi thôi đi, hai nha đầu các ngươi có chịu dừng lại hay chưa, chỉ mới yên tĩnh xíu thôi mà.
Tại sao sắp chiến đấu rồi, các ngươi không dùng sức đó hô hào làm phấn khởi ý chí chiến đấu cho tiểu tử Đỉnh Hạo chứ!”
“Chắc chắn là thua thảm hại rồi, có cổ vũ cho hắn thì vô dụng thôi!” Vẫn là Thạch Ngọc Sương không cam lòng cãi cứng, sau đó nàng ta mới im lặng.
Mà Phùng Tinh Nhiên nghe Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên đã mở miệng rồi cũng không dám quậy ồn ào nữa.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên thấy hai người này lại yên lặng lần nữa, mới nhìn sang Đinh Hạo, nói: “Thế ngươi còn đợi gì nữa đây!”
Nghịch Thiên Ma Kiếm đã được Đỉnh Hạo cầm trong tay, hắn kéo một tràng cười dài ha hả, vừa ngửa mặt lên trời thét vang.
Bóng dáng của Đinh Hạo nhoáng cái đã phóng lên trời, tiếng gào thét của hắn cũng dần dần cao ngất lên.
Cuối cùng, Đỉnh Hạo cũng có thể chính thức đối mặt với trận đánh bản thân đã đợi rất lâu này.
Một lúc sau, Đinh Hạo đứng giữa không trung, lạnh lùng nhìn chăm chú vào Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông đang bay lơ lửng như tiên tử kia, nói: “Tam đại đệ tử Đinh Hạo của Vô Cực Ma Tông, đại diện cho Ma Môn Tam Tông đến đây nghênh chiến, chào Bạch tiên tử, xin đừng nương tay với tại hạ!”
Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông cười lạnh, nàng ấy từ từ rút ra một phi kiếm dài nhỏ có màu trắng óng ánh, hành lễ với Đinh Hạo rồi nói: “Kiếm này tên là “Trầm Hương”, Thanh Tâm chắc chắn sẽ dùng toàn lực đánh để Đinh huynh không cảm thấy bản thân bị sỉ nhục!”
Đỉnh Hạo kéo dài tràng cười ha hả của mình, gật đầu nói: “Thế thì tốt quá rồi!”
Lúc Đỉnh Hạo vừa dứt lời, ở phía Đạo Môn Tam Tông lập tức vang lên một trận xôn xao.
Tuy mọi người có thể thấy, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên khá quan tâm đến Đinh Hạo, nhưng bây giờ trận chiến này đang liên quan trực tiếp đến lợi ích của Ma Đạo Tam Tông và mặt mũi trong tương lai nữa.
Hắn ta đang nghĩ cái gì mà dám để cho Đỉnh Hạo đánh trận này thế, tất cả mọi người đều không đoán ra.
Dựa theo lý thuyết, tuy vẻ ngoài Đỉnh Hạo có tiến bộ đấy, nhưng cũng chỉ mới vừa bước vào “Nguyên Anh sơ kỳ” mà thôi, vậy nên mọi người thấy rất khó hiểu một cách giới chênh lệch xa như thế, hắn có thể thắng nổi không.
Họ nghĩ thế nào cũng không thể tưởng tượng ra cảnh, một người mới Nguyên Anh kỳ có thể chiến thắng người Xuất Khiếu kỳ được.
Huống hồ gì, hắn chỉ mới Nguyên An sơ kỳ mà đang đối đầu với một Xuất Khiếu trung kỳ nữa, thắng bại đã rõ mồn một trước mắt rồi chắc chắn không có gì đáng mong chờ.
Cũng vì nhiều nguyên nhân như vậy, mà đám người Đạo Môn đang rất vui mừng kia thấy bóng của Đinh Hạo phóng lên lập tức cảm thấy có cái gì đó khác thường.
Tuy Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngao Thiên có chút thẳng thắn, không phải người gian xảo quỷ quyệt, nhưng hắn ta cũng không đến mức lơ mơ trước tình hình thế này.
Tất cả mọi người nhìn Đinh Hạo đang đứng ngạo nghễ trên không trung, mà ngây người.
Hiện tại giữa không trung, hai người Đinh Hạo và Bạch Thanh Tâm cũng chẳng màng đến ánh mắt quái dị của mọi người phía dưới nữa mà bắt đầu tấn công gay gắt.
Thái độ của Bạch Thanh Tâm vẫn lạnh nhạt như lúc ban đầu, chỉ khác là có một luồng sương mù trắng xóa đang bắt đầu lan khắp nơi, từ xa xa nhìn lại Bạch Thanh Tâm đứng trong làn sương mù đó như mờ ảo giống hệt người ở chốn thần tiên.
Trầm Hương Bảo Kiếm trong tay nàng ấy, cũng lóe lên ánh sáng màu trắng liên tục di chuyển như một con rắn nhỏ đang vùng vẫy.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 404: Định Hạo ra trận 3
Chuang 405: Thể hiện thần uy 1
Chuang 406: Thể hiện thần uy 2.
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà lúc này hai mắt của Đinh Hạo lại híp lại thành một đường, giữa khóe mắt bắn ra một tia sáng lạnh lẽo, Nghịch Thiên Ma Kiếm khổng lỗ trên tay của hắn cuồn cuộn Ma khí, Ma Viêm ào ạt bao phủ toàn bộ thân kiếm.
Chỉ thoáng chốc, Đinh Hạo cười ha hả, nói: “Nếu Tiên tử đã nhún nhường như thế rồi, thì tại hạ cũng không khách sáo nữa!”
Đỉnh Hạo dứt câu, lập tức di chuyển, nhưng tốc độ của hắn không nhanh mà còn rất rất chậm chạp, giống như giữa không trung xuất hiện thêm một con đường bằng phẳng dẫn hắn từ từ đi đến chỗ Bạch Thanh Tâm… Chứ không phải là bay!
Tất cả mọi người đang đứng xem, thấy màn thể hiện của Đỉnh Hạo cũng biến sắc, Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt đứng trong Ma Môn cười ha hả, nói với Phùng Ngạo Thiên: “Tiểu tử này thật sự có ít mưu mẹo đấy!”
Phùng Ngạo Thiên gật nhẹ đầu, dường như hắn ta rất kiêu ngạo, cười nói: “Chuyện đó còn phải nói sao!”
Mọi người ở Đạo Môn nhìn thấy cử động của Đinh Hạo, lập tức biến sắc, các tông chủ của Đạo Môn Tam Tông nhìn chăm chú vào hắn, rồi nặng nề gật đầu, tông chủ của Thanh Vân Tông nói: “Xem ra tên tiểu tử này không phải dạng vừa, không ngờ hắn có thể sử dụng được Lâm Không Mạn Bộ thân pháp, chỉ nhiêu đó thôi mà đa phần Tam đại đệ tử của Ma Đạo cũng không thể làm được đấy!”
Hai tông chủ của tông khác cũng gật nhẹ đầu, im lặng tiếp tục dùng đôi mắt quái lạ nhìn Đinh Hạo đang bước đi giữa không trung.
Phi hành giữa không trung thì người tu chân Nguyên Anh kỳ nào cũng làm được, chẳng chút khó khăn gì.
Nhưng nếu có thể bước đi giữa không trung như đang đi trên mặt đất bằng phẳng giống Đỉnh Hạo, thì chẳng còn dễ dàng như thế nữa, nhưng Đỉnh Hạo có Cửu U Quỷ Mi Quyết thân pháp nên thực hành rất đơn giản.
Mà hành động chậm chạp như thế có thể để Đỉnh Hạo nhìn rõ động tác của Bạch Thanh Tâm hơn, chỉ cần nàng ấy có hành động thì hắn có thể lập tức phát hiện, thay vì phi hành vun vút thì việc kiểm soát hành động cơ thể của mình chậm rãi sẽ dễ dàng hơn.
Cứ đà này, với khoảng cách của cơ thể hắn càng ngày càng gần Bạch Thanh Tâm, gương mặt lạnh lùng của Đỉnh Hạo lại xuất hiện chút vui vẻ, thậm chí khóe miệng đang cong lên càng ngày mở rộng ra.
Nhưng Ma Viêm trong Nghịch Thiên Ma Kiếm hắn đang cầm càng ngày càng đậm hơn, khi khoảng cách của hắn chỉ còn cách Bạch Thanh Tâm còn hơn mười trượng, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đinh Hạo như có một ngọn lửa màu đen ác ma đốt lên dữ tợn.
Cộng vào đó, ý cười bên khóe miệng của Đỉnh Hạo tạo nên tình hình càng thêm quái dị.
Mà thái độ của Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông đã dần dần xuất hiện sự cẩn thận, Trầm Hương Phi Kiếm trong tay của nàng ấy liên tục lóe lên ánh sáng rét lạnh rồi duỗi dài ra hai trượng, rồi lại rút ngắn còn một trượng, trông rất kỳ dị.
Mà theo độ ánh sáng lạnh dài ra rồi ngắn lại của Trầm Hương Phi Kiếm nàng ấy đang cầm trong tay, làn sương mù trắng xóa xung quanh nàng ấy càng ngày càng khuếch tán ra xung quanh, chỉ thoáng chốc cả người của Bạch Thanh Tâm đã chìm hết vào trong sương mù trắng xóa, biến mất tăm.
Ngay lúc này, nụ cười nhạt của Đinh Hạo lại trở nên cười điên dại, theo tiếng cười ha hả của hắn, bóng dáng của Đinh Hạo cũng chuyển động quỷ dị vài cái tại chỗ.
Mọi người chỉ thấy một đóa hoa, nhưng đợi họ nhìn kỹ lần nữa thì lại phát hiện có bốn Đỉnh Hạo giống hệt nhau xuất hiện ở đó, bốn Đỉnh Hạo vẫn đang cười điên dại từ từ đi vào trong làn sương mù trắng xóa kia.
Hơn thế nữa, bốn bóng người này cũng cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay đang bốc Ma Viêm lên nghỉ ngút, tuy hành động cùng lúc, nhưng lại là bốn hướng khác nhau.
Đám đông phía dưới lập tức ngạc nhiên đến trợn mắt há mồm, chỉ có một ít người biết Đinh Hạo có thân pháp thần kỳ thì đa số mọi người cũng chỉ mới lần đầu tiên thấy được thân pháp kỳ diệu như vậy.
Họ lập tức sợ run, nhao nhao bàn tán không còn quan tâm đến thân phận nữa.
Mà trong đó cả cả Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt, Kiếm Ma Thạch Phong Hàn của Ma Môn và các tông chủ của Đạo Môn Tam Tông cũng là người ngạc nhiên nhất.
Nay lúc này, tuy mọi người không còn thấy Bạch Thanh Tâm vì bị sương mù trắng xóa che phủ hết rồi, nhưng giữa sương mù vẫn liên tiếp xuất hiện từng đường kiếm sáng chói như trăm đóa hoa đang thi nhau đua nở, bắn ra xung quanh nhưng cũng chỉ hơn có trăm đường kiếm mà thôi.
Bốn người Đỉnh Hạo thấy tình hình trước mắt phát sinh đột ngột như vậy, lập tức ngửa mặt lên trời cười to, họ vung tay lên Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay lên bốn phương tám hướng.
Mọi người chỉ thấy, thoáng chốc Ma Viêm trong Nghịch Thiên Ma Kiếm mà bốn Đinh Hạo đang cầm bốc lên cuồn cuộn, chỉ thoắt cái đã tràn đến chỗ Bạch Thanh Tâm đang ở trong sương mù.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chuang 405: Thể hiện thần uy 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Khi Ma Viêm màu đen kia chạm vào làn sương mù màu trắng lập tức có tiếng va đập đùng đùng nổ ra liên hồi, khiến từng đường ánh sáng càng phát ra mạnh mẽ và chói mắt hơn.
Mọi người đang đứng nhìn hai người mới vừa xuất chiêu đã tấn công mạnh như thế, lập tức nhấc hết tỉnh thần lên cảnh giác, hai mắt nhìn chằm chằm vào hai bóng người trên không trung, không dám dời đi dù một giây.
Sau khi luồng ánh sáng nổ tung, mạnh mẽ phát ra thì làn sương mù trắng xóa kia mờ đi rất nhiều, bóng hình của Bạch Thanh Tâm thuộc Thanh Vân Tông cũng hiện ra rõ ràng hơn.
Tuy nàng ấy vẫn giữ thần thái ưu nhã và gương mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt của nàng ấy nhìn Đinh hạo đã có chút màu quái dị rồi.
Mà sau khi ánh sáng chói mắt kia mất đi, ba ảo ảnh do Đỉnh Hạo tạo ra cũng bị ánh sáng kiếm của Bạch Thanh Tâm đánh cho biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa, chỉ còn lại một Đinh Hạo đang lạnh lùng đứng đối diện nàng ấy, mà Ma khí trong Nghịch Thiên Ma Kiếm hắn đang cầm trên tay vẫn cuồn cuộn dâng trào giống như nó sẽ mãi mãi không bao giờ bị dập tắt.
Sau một chiêu tấn công này, thực lực của Đỉnh Hạo chắc chắn đã bại lộ rồi.
Hiện tại người tu chân đã vượt qua Nguyên An kỳ cũng thấy rõ, thực lực thật sự của Đinh Hạo đã… Không phải là Nguyên An sơ kỳ mà sắp đột phá lên Nguyên Anh hậu kỳ rồi! Tuy họ nhìn vào thì hắn vẫn là Nguyên An kỳ chẳng thay đổi xíu nào đấy, nhưng tiền kỳ và hậu kỳ lại khác nhau một trời một vực.
Sau khi mọi người phát hiện ra chuyện này, thật sự đã giật nảy mình, họ chưa bao giờ ngờ hắn lại có được tu vi như thế.
Theo lời của người gác cổng ở Tụ Bảo Tông lần trước, thì Đỉnh Hạo chỉ mới đạt đến Dung Hợp kỳ, mà từ đó đến giờ chỉ có mấy năm ngắn ngủi, tên tiểu tử này đã đột phát đến cảnh giới thế này rồi.
Mọi người lập tức có nhiều câu hỏi ngổn ngang không giải thích được, ban đầu tu vi hắn đạt Nguyên Anh sơ kỳ đã khiến họ ngạc nhiên lắm rồi, không biết tiểu tử này đã dùng cách nào để tăng cấp nhanh như thế hoặc là trước giờ hắn đã cố ý giấu sức mạnh của mình đi, chuyện này đã khiến mọi người liên tục bàn tán không ngớt về tên Đinh Hạo này.
Mà khi mọi người đang nhìn Đinh Hạo với ánh mắt như thấy một con quái vật, thì các tông chủ của Đạo Môn Tam Tông nhìn thấy đòn tấn công vừa rồi hắn đã sử dụng, lập tức thái độ lộ ra vẻ rất cẩn thận.
Sự tự tin sẽ nắm chắc phần thắng ban đầu của họ cũng đã bắt đầu mất đi, lông mày cũng ẩn ẩn xuất hiện nét lo lắng.
Bây giờ, người đắc chí nhất cũng chỉ có hai phụ tử Luyện Ma Quân Phùng Ngạo Thiên và Phùng Tỉnh Nhiên thôi.
Hiện tại, tất cả mọi người đều nhìn Đinh Hạo đầy ngạc nhiên, hai người họ cất giọng cười ha hả càng muốn khoe khoang, vui mừng hơn là bản thân mình làm.
Lúc này, Độc Cô Tịch Diệt cười khà khà, nói với Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngạo Thiên: “Phùng tông chủ đúng là có phúc lớn, ánh mắt tỉnh tường như ngươi thật khiến lão phu bội phục.
Đúng như lời Phùng tông chủ vừa nói, tiểu tử này giấu rất nhiều bí mật thần kỳ trên người.
Có lẽ, hắn có thể cứu được danh dự của Ma Môn chúng ta, đánh bại Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông kia!”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên lại cười to, khiêm tốn nói: “Nào có đâu, chẳng qua hắn cũng là tân binh có cơ hội đánh bại Bạch Thanh Tâm trong Ma Môn của chúng ta nhiều nhất mà thôi, lão phu cũng chỉ thấy nguyên nhân này mới điều ra!”
“Đúng thế, quá đúng! Lúc nãy còn có kẻ nào đó cười chê hắn, người ta đâu có biết tên tiểu tử thối này rất mạnh chứ.
Nếu nàng ta mà ra trận, sợ là giờ đã bị đánh bại rồi đó!” Đúng lúc này, Phùng Tinh Nhiên đột ngột thốt lên.
Lời nàng vừa dứt, ánh mắt nhạo báng còn liếc sang Thạch Ngọc Sương, rõ ràng đang chế giễu nàng ta.
Thành Ngọc Sương nghe lời này xong, làm sao không biết Phùng Tỉnh Nhiên đang mỉa mai mình, nàng ta chỉ cười lạnh rồi nói: “Mới vừa mới bắt đầu thôi, tiểu tử này chỉ dựa vào thân pháp thần kỳ của mình, ta chẳng thấy gì đặc biệt cả.
Đợi khi hắn đánh thắng Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông kia đi, rồi khoe khoang cũng không muộn!”
Phùng Tinh Nhiên cười hì hì, nói: “Ta biết xú nha đầu nhà ngươi không phục từ lâu rồi, thế ngươi cứ mỏi mắt ngóng chờ đi nà!” Thạch Ngọc Sương hừ lạnh, không nói nữa, nàng ta cũng bắt đầu đồn hết lực chú ý đến bóng dáng của Đinh Hạo đang đứng trong không trung đầy ngạo nghễ kia.
Lúc này, Đinh Hạo và Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông vừa ra một chiêu đối đầu với nhau, sức mạnh của Bạch Thanh Tâm cũng khiến hắn âm thầm kinh hãi.
Đúng là không thẹn với cái danh mạnh mẽ nhất trong số các đệ tử đời thứ ba tại Đạo Môn Tây đại lục mà, tu vi Xuất Khiếu trung kỳ của nàng ấy thật không nhờn được đâu.
Chuang 406: Thể hiện thần uy 2.
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Xem ra, nếu bản thân hắn muốn thắng nàng ấy, chắc chắn phải dùng toàn bộ khả năng của mình rồi, chứ không thì thắng bại thật khó đoán trước được.
Đỉnh Hạo nào biết Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông cũng giật thót mình không thua gì người khác.
Tuy nàng ấy đã biết Đỉnh Hạo này rất khác thường, bản thân nàng ấy cũng đánh giá rất cao về thực lực của hắn một xíu.
Nhưng nàng ấy lại không ngờ, sau khi đánh rồi mới phát hiện tu vi của Đỉnh Hạo còn mạnh hơn cả tưởng tượng của mình.
Dù hắn che giấu thực lực, thì dù ở Nguyên Anh hậu kỳ vẫn không để lộ bất kỳ dấu hiệu chất vật nào sau khi cứng rắn đánh thẳng với tu vi Xuất Khiếu trung kỳ của nàng ấy.
Bạch Thanh Tâm bắt đầu mất dần tự tin nắm chắc phần thắng trận này, mà càng cẩn thận hơn, nàng ấy nghĩ thầm rằng tốt nhất đừng để thuyền lật giữa mương.
Sau hai người đánh ra một chiêu, lại quay lại tình hình đối chọi gay gắt với nhau, cũng nhờ chiêu tấn công vừa rồi nên hai người đã biết đại khái về thực lực của đối phương rồi.
Bấy giờ, họ không dám hành động tùy thích nữa, mà bắt đầu ngẫm xem vừa rồi đối phương có để lộ sơ hở nào không.
Đỉnh Hạo nhìn một lát, lại cong khóe miệng, mỉm cười nói: “Thực lực của Bạch tiên tử đúng là rất mạnh, tại hạ bội phục.
Hy vọng Bạch tiên tử có thể tiếp tục giữ vững phong độ như thế.
Ngươi đúng là đối thủ hiếm gặp, nhất là đối thủ có ngang sức mạnh càng khó đấu với nhau một lần, mong Bạch tiên tử đừng làm tại hạ thất vọng!”
Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông nghe hắn nói xong, cũng cười rất nhạt, nhìn Đỉnh Hạo với đôi mắt rất quái dị, trả lời: “Thực lực của Đinh huynh đã vượt qua dự kiến của Thanh Tâm rồi, cho nên Thanh Tâm không dám khinh thường Đỉnh huynh đâu.
Từ bây giờ, ta sẽ dùng toàn sức của mình để đấu, chắc chắn không khiến Đinh huynh thấy chán!”
Đỉnh Hạo kéo một tràng cười dài ha hả, nói: “Đã thế thì tại hạ ra tay trước vậy!”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, không tăng lên tốc độ mà điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm nhanh như chớp xuất hiện trước mắt mọi người.
Họ chỉ thấy Nghịch Thiên Ma Kiếm đâm xuống dưới, bóng hình của Đinh Hạo bắt đầu lúc ẩn lúc hiện xung quanh Bạch Thanh Tâm rất ma quái.
Mà xung quanh Bạch Thanh Tâm cũng xuất hiện một đường đen rất nhỏ, bóng hình của Đinh Hạo tăng tốc lên cũng nhanh chóng biến mất.
Mọi người đang đứng xem nhìn thấy sự thay đổi này lập tức đứng hình tại chỗ, tốc độ như thế rõ ràng không hợp với tu vi hiện tại của Đinh Hạo! Cuối cùng, câu hỏi lớn xuất hiện trong đáy lòng mỗi người, sao hắn làm được thế! Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông thấy tốc độ của Đinh Hạo tăng tốc lên, lập tức biến sắc.
Nàng ấy dựng lên một tấm chắn màu trắng sáng lóng lánh xung quanh người mình ngay, đôi mắt chuyển động dõi theo chuyển động của đường màu đen bao vây mình, không dám chớp mắt cái nào, cơ thể cũng căng chặt lên.
Bạch Thanh Tâm không thẹn là nhân vật thông minh và cơ trí nhất, nàng ấy biết tốc độ của mình không bằng Đỉnh Hạo, nên quyết định đứng im không cử động, lấy tĩnh chế động, chính là cách sáng suốt nhất có thể làm bây giờ!”
Mà Đinh Hạo đang bay xung quanh Bạch Thanh Tâm thấy nàng ấy hành động như vậy, gương mặt cũng xuất hiện vẻ khen ngợi.
Nhưng động tác trên tay cũng cùng lúc vung ra, mọi người chỉ thấy trên không trung, có từng đường sáng của kiếm bắn vào Bạch Thanh Tâm từ khắp nơi, nhìn từ xa rất là đẹp đẽ và rực rỡ mà hình ảnh này cũng do tốc độ cao của Đinh Hạo tạo ra hiệu ứng.
Bạch Thanh Tâm thấy Đinh Hạo đã tấn công đến, dù nàng ấy có còn đang bị vòng đen này bao vây thì vẫn nâng tay trắng như ngọc đang cầm kiếm lên, liên tục quơ trên không trung chống lại đường kiếm kia, còn tay trái rảnh rỗi cũng tạo thành một pháp quyết kỳ lạ.
Theo động tác của Bạch Thanh Tâm chưởng ra, vòng lá chắn xung quanh Bạch Thanh Tâm cũng đột ngột mở rộng ra ánh sáng rực rỡ của mình đến gấp đôi, giữa lá chắn liên tiếp bắn ra từng đường kiếm sáng chói tấn công đến đường kiếm màu đen của Đinh Hạo.
Một tiếng nổ rền phát ra khi hai đường kiếm giam nhau giữa không trung, vì lực tác động va chạm của hai kiếm khí chạm vào nhau khiến cho bóng dáng của Đinh Hạo và Bạch Thanh Tâm thay đổi trong thoáng chốc, thế tấn công trên tay họ không dám dừng lại.
Giờ phút này hai người họ không dám lơ là, chỉ cần một bên để lộ ra dáng vẻ mệt mỏi của mình thì người đó lập tức sẽ chào đón đòn tấn công như sấm sét của đối phương, ngay lúc đó đã có thể định thắng bại được rồi, nên chả cần thiết phải tiếp tục nữa.
Mọi người nhìn hai người đang chiến đầu bằng toàn sức của mình kia, cũng căng thẳng theo.
Bây giờ cũng đã là trận chiến cuối cùng rồi, tất cả mọi chuyện sẽ được quyết định sau trận chiến này.
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
Chương 407: Ma cang quỷ dị 1
hương 408: Ma Công quỷ dị 2
hương 409: Ma Cang quỷ dị 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tục ngữ có câu thắng làm vua thua làm giặc, dù là Đạo Môn hay Ma Môn đi chăng nữa thì người tu chân dùng thực lực để quyết định mọi chuyện.
Mà bấy giờ, hai phe đã lập rõ giao kèo chỉ ai cần thắng trận này, bên đó sẽ lấy được danh tiếng và lợi ích về mình, cho nên, không ai dám lơ là cả.
Hiện tại, hai người đang đấu trong không trung lại bắt đầu thay đổi, mọi người chỉ thấy Bạch Thanh Tâm đứng giữa vòng lá chắn vung tay trái lên, ánh sáng trắng vừa xuất hiện thì vòng lá chắn kia xuất hiện một ngọc bài màu xanh biếc, ngọc bài này vừa xuất hiện lập tức trộn lá chắn màu trắng thành màu xanh biếc rất nhạt, kiếm khí đang tấn công khắp nơi về phía Bạch Thanh Tâm va vào lá chắn lập tức tan rã và biến mất.
Mà ánh sáng kiếm tấn công từ trong lá chắn liên tục tràn ra thay đổi đến ba màu sắc, theo thứ tự là đỏ, vàng, xanh lam đến cuối cùng chúng trộn lại hóa thành màu xanh lục.
Theo màu sắc của lá chắn thay đổi, chân nguyên quái dị nhè nhẹ ào ào trào ra khỏi cơ thể Bạch Thanh Tâm mà mắt thường có thể nhìn thấy được.
Còn Bạch Thanh Tâm đang trong trạng thái hơi yếu ớt, thoắt cái đã lấy lại được tỉnh thần như ăn được viên đan đại bổ thần kỳ nào đó, khuôn mặt đang hơi tái nhợt đã bắt đầu có chút đỏ ửng lên.
Từ đầu đến chân của nàng ấy tỏa ra một sức quyến rũ khiến người ta bất ngờ, kéo tỉnh thần nàng phấn chấn hơn gấp bội, làm mọi người đang đứng xem cũng trợn mắt há mồm.
Cùng lúc này, Bạch Thanh Tâm vẫn luôn đứng im giữa không trung từ nãy đến giờ đã bắt đầu có cử động!
Chỉ thấy Bạch Thanh Tâm nhàn nhạt mỉm cười, Trầm Hương Phi Kiếm trong tay biến thành một vòng cung, rời khổi tay, trong nháy mắt từ trong lồng chắn vốn có của Bạch Thanh Tâm xông ra ngoài.
Mà theo Trầm Hương Phi Kiếm từ trong tay Bạch Thanh Tâm bắn ra, pháp quyết trong tay Bạch Thanh Tâm đang ở trong lồng chắn nhanh chóng thay đổi.
Trầm Hương Phi Kiếm chịu sự khống chế của Bạch Thanh Tâm trong chớp mắt kiếm mang đại thịnh, bay múa bốn phía vây quanh Bạch Thanh Tâm, xa xa nhìn lại cứ giống như thân thể một con rắn dài qua lại quỷ dị, khiến cho mọi người vừa nhìn đã phải hô to kinh ngạc.
Mà theo Trầm Hương Phi Kiếm không ngừng bay múa, Đỉnh Hạo cũng cảm nhận được áp lực trước nay chưa từng có.
Chỉ thấy Trầm Hương Phi Kiếm kia bắn ra, từng đạo hàn mang khiến cho thân thể đang di chuyển của Đỉnh Hạo càng ngày càng chậm, bởi vì phải không ngừng ra tay nghênh đón từng đạo từng đạo kiếm mang bắn ra đó.
Mà nếu như tốc độ quá nhanh thì ngược lại sẽ lọt vào bên trong kiếm mang kia, bởi vậy dưới bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể phá kiếm mang trước rồi lại di chuyển.
Cũng chính là do nguyên nhân này nên tốc độ của Đinh Hạo mới càng ngày càng chậm.
Đến cuối cùng, thân thể Đỉnh Hạo ngược lại dừng lại, cũng đứng yên tại chỗ.
Bởi vì kiếm mang của Trầm Hương Phi Kiếm kia chia ra công kích, như vậy cho nên, phản ứng áp lực mà thân thể Đinh Hạo phải gánh chịu nhỏ hơn không ít.
Chỉ thấy Đinh Hạo đứng thẳng ở trong hư không, Nghịch Thiên Ma Kiếm điên cuồng bay múa.
Ma khí xung quanh theo động tác trong tay Đinh Hạo điên cuồng tập hợp lại chung một chỗ.
Đỉnh Hạo chợt quát một tiếng, vung tay lên, cột gió khổng lồ kia phóng thẳng tới Trầm Hương Phi Kiếm trong hư không đó.
Mắt thấy Đinh Hạo trong chớp mắt đã thay đổi thân thể và thế công, Bạch Thanh Tâm Thanh Vân Tông thản nhiên cười một tiếng, pháp quyết trong tay lần nữa thay đổi.
Kiếm mang vốn lộn xôn chẳng thế phân biệt được hướng ra xung quanh ở chính giữa hư không nơi đó đã biến mất.
Lúc đi đến trước cột gió của Đỉnh Hạo lại tập hợp thành một đạo kiếm mang màu trắng khổng lồ, theo sự thay đổi của pháp quyết trong tay Bạch Thanh Tâm, đâm thẳng tới đụng vào cột gió khổng lồ mà Đinh Hạo bắn ra.
Một tiếng ầm vang lên.
Hai vật thể đụng vào nhau phát ra tiếng nổ cực lớn truyền khắp mọi ngóc ngách trong sân, khiến cho tất cả mọi người đang đứng xem đều phải giật mình khiếp sợ.
Mà theo tiếng va chạm vang lên, thân thể Đỉnh Hạo và Bạch Thanh Tâm cùng lúc không kiềm được cấp tốc lùi về phía sau.
Một lát sau, thân thể hai người gần như đồng thời dừng lại nhanh chóng rút lui.
Tất cả đều nặng nề thở hổn hển, vậy mà lại là tình thế lực lượng ngang nhau! Một tiếng cười ha ha dài, Đinh Hạo đang nặng nề thở gấp cười dữ đội nói: “Sảng khoái, coi như sảng khoái, từ khi bản thân ta xuất đạo tới nay, đối thủ gặp được nếu không phải không chịu nổi một kích thì chính là khó mà vượt qua, chưa bao giờ chiến đấu sảng khoái như hôm nay vậy.
Bất luận trận chiến này thắng hay thua, dựa vào điểm này tại hạ đã cảm thấy trận chiến này không uổng phí”
@ @ @ Ÿ ñ £@ ñ Â @ @ @
hương 408: Ma Công quỷ dị 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Một tiếng cười khẽ cất lên, Bạch Thanh Tâm Thanh Vân Tông vừa mới ngừng thở dốc cũng nhàn nhạt mở miệng nói: “Từ khi xuất đạo cho đến nay, đây cũng là một trận đánh gian nan nhất mà Thanh Tâm gặp phải.
Mặc dù sớm biết thực lực Đinh huynh mạnh mẽ, nhưng Thanh Tâm vẫn không ngờ Đinh huynh lại có thể không ngừng mang tới niềm vui bất ngờ cho Thanh Tâm!”
Lúc này mắt thấy thân thể hai người đồng thời dừng lại, ngược lại còn ở chính giữa hư không tâng bốc lẫn nhau, vẻ mặt tất cả mọi người đều hết sức quái dị.
Mà Phùng Tinh Nhiên ở bên dưới thì lại không nhịn nổi nữa, lớn tiếng quát lên: “Đỉnh Hạo tiểu tặc huynh đang làm cái gì vậy hả, còn không nhanh một chút đánh chết ả, nói lời vô dụng làm gì.
Trước khi huynh đi ra đã đồng ý với bản cô nương những øì, nếu còn dài dòng tới nữa bản cô nương nhất định sẽ cho huynh đẹp mắt!”
Nghe Phùng Tinh Nhiên ở bên dưới nói ra lời này, Đinh Hạo lắc đầu mỉm cười, cũng không để ý tới nàng nữa.
Mà Bạch Thanh Tâm đang ung dung thong thả thì lại đột nhiên mở miệng nói: “Đinh huynh chúng ta vẫn nên tiếp tục đi, miễn cho tiểu tình nhân của huynh thúc giục nhiều lần!”
Đỉnh Hạo ngạc nhiên nhìn Bạch Thanh Tâm một chút, dường như không ngờ nàng ấy sẽ nói ra lời này, nhưng động tác trong tay lại không hề chậm, ngay khi Bạch Thanh Tâm vừa mới nói dứt lời, Đỉnh Hạo đã lần nữa xông tới Bạch Thanh Tâm.
Lần này mặc dù tốc độ vẫn nhanh như cũ, nhưng Đinh Hạo lại không chọn phương pháp du đấu vừa mới sử dụng.
Bạch Thanh Tâm này chẳng những thực lực bất phàm mà tâm trí cũng vậy, vừa rồi nàng ấy đã có cách phá giải, Đinh Hạo cũng không tái diễn sách lược cũ nữa.
Có điều ưu thế tốc độ của Đinh Hạo vẫn rõ ràng như cũ, ngay lúc Đỉnh Hạo vừa mới hành động, mắt Bạch Thanh Tâm trong nháy mắt mở to, tập trung toàn bộ tỉnh thần nhìn chằm chằm vào bóng dáng Đinh Hạo đi tới.
Đợi sau khi nàng ấy thấy rõ bóng dáng Đinh Hạo thì Đỉnh Hạo cũng đã xuất hiện ở trước mặt Bạch Thanh Tâm.
Đỉnh Hạo ha ha cười to, bóng dáng Đỉnh Hạo trong nháy mắt chia ra thành ba người khác, vẫn từ bốn phía xung quanh phóng tới Bạch Thanh Tâm.
Bốn thanh Nghịch Thiên Ma Kiếm đồng thời nổ ra Ma Viêm cuồn cuộn.
Mắt thấy Đinh Hạo khí thế hung hãn, Bạch Thanh Tâm thong thả quay một vòng ở trong hư không.
Tay cầm Trầm Hương Phi Kiếm cũng theo thân thể chuyển động của nàng ấy mà hóa thành một vòng cung tròn ở trong hư không, chờ sau khi vòng tròn hoàn tất, vòng tròn kia lại khuếch tán ra xung quanh, nhìn kỹ mới phát hiện lại đều là kiếm mang biến thành.
Mà lúc này đây, bốn Đỉnh Hạo lại lần nữa làm cùng một động tác đâm vào giống nhau.
Ma Viêm Nghịch Thiên Ma Kiếm cuồn cuộn trong nháy mắt đã đụng vào vòng tròn kiếm mang biến thành này.
Mà va chạm này vừa gặp nhau, ba cái ảo ảnh khác lập tức biến mất không thấy dấu vết, Đinh Hạo đơn độc đứng ở sau lưng Bạch Thanh Tâm, trên mặt lộ ra nụ cười xảo quyệt.
Bởi vì nguyên nhân kiếm mang của Bạch Thanh Tâm chia ra, kiếm mang vốn nên có uy lực mạnh mẽ quả thực đã yếu đi rất nhiều.
Nhưng Bạch Thanh Tâm cũng không còn cách nào, mặc dù cảnh giới của nàng ấy cao hơn Đỉnh Hạo một tầng, cũng có thể thấy rõ huyễn thân của Đinh Hạo, chỉ là cái đó cũng cần phải có thời gian để quan sát một chút, nhưng ở trong tranh đoạt, lần do dự này lập tức có thể thay đổi toàn bộ biểu hiện.
Mà Đinh Hạo thì lại vô cùng gian xảo, cũng biết huyễn thân của mình không lừa được nàng ấy bao lâu.
Không hay là Đinh Hạo luôn luôn sau khi lại gần nàng ấy hơn mới biến ảo ra tới, vả lại sau khi huyễn thần vừa xuất hiện thì lập tức ra tay toàn lực công kích, cơ bản không cho Bạch Thanh Tâm có một chút thời gian.
Cũng chính là bởi vì vậy nên Bạch Thanh Tâm cũng chỉ đành bất đắc dĩ tiến hành công kích bốn phía, thông qua thay đổi công kích để phán đoán đến cùng đâu mới là bản thể chân thật của Đinh Hạo.
Ngược lại, nếu như thời gian chậm hơn một khắc, coi như mình có thể phát hiện ra chân thân của hắn thì e rằng lúc đó đã muộn rồi, nhất định là đã theo ý của Đỉnh Hạo.
Cho nên Bạch Thanh Tâm chỉ có thể phân tán công kích ra bốn phía xung quanh, chính là vì nguyên nhân này.
Mà cũng chính là bởi vì vậy nên uy lực kiếm mang chia ra tập kích đến Đinh Hạo đã yếu đi một phần tư, một chút uy hiếp tới Đỉnh Hạo cũng đã biến mất, theo toàn bộ kiếm mang phát tán, hóa giải rồi lại hóa giải, thân thể Đỉnh Hạo cũng chân chính hiện ra.
Mà lúc này Đinh Hạo đã xuất hiện ở sau lưng Bạch Thanh Tâm, còn Bạch Thanh Tâm bấy giờ mới thật sự phát hiện bản thể chân thật của Đỉnh Hạo.
e@e@Êf0{Ðjffœ@@@
hương 409: Ma Cang quỷ dị 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đinh Hạo cười lớn một tiếng, lại chém xuống một kiếm, chỉ thấy được một ngọn lửa màu đen chớp động ở giữa hư không, chờ sau khi Bạch Thanh Tâm phát hiện ra thì đã xuất hiện ở vị trí sau lưng cách Bạch Thanh Tâm mấy thước.
Bạch Thanh Tâm không có quay người mà vung Trầm Hương Phi Kiếm trong tay chém ra sau, như là mọc thêm con mắt, kiếm mang màu trắng đột nhiên hiện ra, lập tức gặp phải ngọn lửa màu đen mà Đinh Hạo phát ra.
Một tiếng “bùm” kỳ dị vang lên, dưới va chạm lần này, kiếm mang màu trắng của Bạch Thanh Tâm bị đánh phiêu tán khắp nơi, còn ngọn lửa màu đen mà Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo phát ra tuy đã yếu đi rất nhiều nhưng vẫn cố chấp lao về phía người Bạch Thanh Tâm.
Giờ phút này Bạch Thanh Tâm mới vừa quay người, lập tức cấp tốc lùi ra sau.
Mặc dù tốc độ lùi ra sau của nàng ấy cũng coi như nhanh vô cùng, chỉ là hành động cỡ nào cũng đã quá trễ, Ma Viêm màu đen kia vẫn tập kích tới.
Mắt thấy tránh cũng không thể tránh, biểu cảm Bạch Thanh Tâm thay đổi cực nhỏ.
Lồng chắn kỳ dị kia lại lần nữa dâng lên trên người Bạch Thanh Tâm.
Hơn nữa Trầm Hương Phi Kiếm trong tay ngay cả kiếm mang cũng không phát ra đã lập tức nghênh đón ngọn lửa màu đen do Đỉnh Hạo phát ra vừa tập kích tới.
Một tiếng ầm vang lên, thân thể Bạch Thanh Tâm trong nháy mắt lại lùi về sau hai trượng.
Còn ngọn lửa màu đen do Đỉnh Hạo phát ra cũng lập tức biến mất, chỉ còn mấy tia lửa ở trong lồng chắn của Bạch Thanh Tâm đang bắn ra, nhưng cũng đã không còn bất kỳ uy hiếp gì.
Có điều ngay lúc này, ở chỗ xa nơi mà Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đinh Hạo bị ném ra, thình lình bắn ra kiếm mang dài hai trượng cuồn cuộn bắn thẳng về phía Bạch Thanh Tâm.
Mà không chỉ có vậy, ngay sau khi Nghịch Thiên Ma Kiếm vừa mới bay ra khỏi lòng bàn tay, thân mình Đinh Hạo cũng lắc một cái, giữa mười ngón tay của hai bàn tay đột nhiên nhiều hơn mười đạo cương khí hung ác.
Rõ ràng là Đồ Linh Ma Chỉ trong ghi chép Vô Cực Ma Công.
Đồ Linh Ma Chỉ này vừa hiện, hai tay Đinh Hạo lại càng liên tục huy động, xa xa nhìn lại, ma khí ở mười ngón tay kia đang nhanh chóng tiến vào trong một loại quỹ tích kỳ dị ở phía trước.
Mà thân thể Đinh Hạo thì lại giống như nhiều ra hai cái cánh kỳ lạ.
Chẳng qua mắt thấy Ma Công thần kỳ này của Đỉnh Hạo xuất hiện, mọi người đang đứng xem phía dưới hoàn toàn bị dọa sợ trợn mắt há hốc mồm.
Trong đó có mấy người còn há to miệng, y như chứng kiến chuyện khó bề tưởng tượng nổi gì đó.
Giờ phút này, vẻ mặt Luyện Ngục Ma Cung Phùng Ngạo Thiên cũng ngây ra.
Phùng Ngạo Thiên cũng chưa từng chứng kiến Đồ Linh Ma Chỉ này, mắt thấy Đỉnh Hạo sử xuất ra trên mặt cũng lộ vẻ giật mình, cuống quýt quay sang hỏi Phùng Tinh Nhiên bên cạnh.
Phùng Tinh Nhiên lắc đầu, đắc ý cười một tiếng, lè lưỡi với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, cười hì hi mở miệng nói: “Cha hỏi ta ta đi hỏi ai, dù sao bất luận tiểu tặc Đinh Hạo này có biểu hiện thần kỳ gì, bản cô nương đều sẽ không giật mình.
Từ khi ta biết huynh ấy cho đến bây giờ, chưa từng thấy huynh ấy có biểu hiện bình thường, luôn luôn không ngừng mang đến niềm vui bất ngờ cho ta.
Nếu như huynh ấy bình thường thì sao Tỉnh Nhiên lại ái mộ huynh ấy chứ!”
Lời càng về sau, mặt Phùng Tinh Nhiên đã đỏ lên, cong môi cười hì hì.
Đúng lúc này, phía bên cạnh đột nhiên truyền tới một tiếng hừ lạnh, trong đó kèm theo một tiếng: “Mê trai!”
Phùng Tinh Nhiên không cần nhìn đã biết chắc là nha đầu Thạch Ngọc Sương kia, cười ha ha lên tiếng: “Mê trai thì mê trai, cũng không giống như ai đó, lạnh như băng không có một xíu vị tình người, cơ bản cũng không có nam nhân nào dám muốn!”
Lời này vừa ra, Bạch Ngọc Sương vô cùng giận dữ, chỉ vào Phùng Tỉnh Nhiên quát lớn: “Ngươi… ngươi…”
Nhưng Thạch Ngọc Sương gọi cả buổi, bị Phùng Tỉnh Nhiên chọc tức đến nổi một câu cũng không thốt nên lời.
Mà ngay lúc này, biểu hiện trong sân lại xảy ra biến hóa mới.
Dưới uy hiếp liên tục của Đinh Hạo, Trầm Hương Phi Kiếm của Bạch Thanh Tâm của Thanh Vân Tông cũng rơi khỏi tay.
Pháp quyết trong tay Bạch Thanh Tâm thay đổi.
Sau khi quay vòng giữa không trung, chúng tạo thành những vòng tròn, sau đó hình thành từng vòng chân khí tráo, khác với kiếm mang mà Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đỉnh Hạo bắn ra, cương khí hóa thành ánh sáng màu trắng hình tròn không ngừng chớp động.
Sau khi di chuyển còn tỏa ra ánh kim loại kèm theo tiếng rít kỳ quái, vô cùng thần kỳ.
Bạch Thanh Tâm vừa ra chiêu thì mọi người xung quanh chợt kinh ngạc thốt lên: “Thanh Vân Đãng Thiên Quyết”!
Lúc này, Phùng Tinh Nhiên ở phía dưới không hiểu chuyện gì nên quay sang hỏi Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngạo Thiên ở bên cạnh: “Thanh Vân Đãng Thiên Quyết này là công pháp gì, rất mạnh sao?”
Chương 410: Càng đánh càng hăng 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên gật đầu, nghiêm túc nói: “Thanh Vân Đãng Thiên Quyết’ chính là một trong ba trấn tông của Thanh Vân Tông.
Ngay cả tông chủ hiện tại Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông mới tu luyện đến hậu kỳ.
Năm đó phụ thân ta và Diệp Phiêu Linh đã từng chiến đấu, bây giờ vẫn còn sợ hãi trước uy lực của “Thanh Vân Đăng Thiên Quyết! Không nghĩ Bạch Thanh Tâm còn trẻ mà đã tu luyện công pháp này đến trung kỳ, xem ra Bạch Thanh Tâm này là một thiên tài.
Tên tiểu tử Đinh Hạo này xem ra sẽ gặp nạn rồi, không biết hắn có thể chống đỡ được đòn tấn công của “Thanh Vân Đãng Thiên Quyết hay không?”
Nghe xong, Phùng Tỉnh Nhiên cũng biến sắc, nàng im lặng một chút rồi nói tiếp: “Tên tiểu tử này nhất định sẽ không thua, chúng ta đều từng chứng kiến Bạch Thanh Tâm sử dụng pháp quyết này, cũng biết uy lực thực sự của nó như thế nào.
Nhưng chúng ta không biết Đinh Hạo sẽ dùng pháp quyết gì? Chỉ hắn mới biết uy lực thật sự của nó.
Ta tin hắn sẽ không thua cuộc, vì từ khi ta biết hắn đến bây giờ, ta chưa thấy hắn chịu thiệt bao giờ!”
Nghe Phùng Tỉnh Nhiên nói vậy, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên không nói gì.
Bình thường, phụ nữ trong tình yêu thường làm việc không lý trí, hoàn toàn tin tưởng đối phương.
Ban đầu, Phùng Ngạo Thiên còn chưa tin, nhưng nhìn biểu hiện của Phùng Tinh Nhiên bây giờ, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên đã hiểu, không thể giảng đạo lý với nàng.
Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngao Thiên lắc đầu không nói gì, chăm chú nhìn Đinh Hạo giữa hư không, khuôn mặt tràn ngập mong chờ.
Khi thấy Bạch Thanh Tâm đột nhiên xuất chiêu, kiếm cương hóa thành những vòng hình tròn khiến Đỉnh Hạo cảm nhận được áp lực cường đại.
Sau khi nghe từ phía dưới nói “Thanh Vân Đãng Thiên Quyết” này là một trong ba trấn tông của Thanh Vân Tông, Đỉnh Hạo càng không dám thả lỏng.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.
Khi kiếm mang phát ra từ Nghịch Thiên Ma Kiếm giữa hư không của Đỉnh Hạo và cương khí hình vòng cung của Bạch Thanh Tâm sắp va chạm, mười ngón tay thô bạo của Đỉnh Hạo trong nháy mắt bùng phát.
Hắn vừa mới rời tay, lập tức bắn về phía cương khí hình vòng cung của Bạch Thanh Tâm.
Mười ngón tay cuồng bạo đan vào trong hư không, chỉ trong khoảng nửa khắc, nó đã thay đổi thành Ma Viêm Cổn Động và một Ma Võng màu đen khổng lồ, vô cùng kỳ dị trùm lên những hình cung với tốc độ còn nhanh hơn kiếm mang phát ra từ Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Đúng lúc này, tốc độ của Đinh Hạo cũng tăng lên, thân hình chợt lóe rồi biến mất.
Khi hắn xuất hiện một lần nữa thì đã đứng bên cạnh Nghịch Thiên Ma Kiếm trên không trung.
Cửu U Quỷ Mi Quyết thật sự xứng đáng với hai chữ “Quỷ mị” bởi hắn đến mà không để lại bất kỳ dấu hết nào.
Thân hình Đinh Hạo vừa mới xuất hiện ở bên cạnh Nghịch Thiên Ma Kiếm, “Thanh Vân Đãng Thiên Quyết” phát ra cương khí hình vòng cung của Bạch Thanh Tâm kết hợp với “Đồ Linh Ma Chỉ” của Đỉnh Hạo đã tạo ra Ma Võng Ma Viêm Cổn Động khổng lồ.
Tiếng “loảng xoảng” liên tục truyền đến do sự va chạm của hai vật, không ngờ hai thứ cương khí và kiếm mang này khi va chạm lại phát ra tiếng động kim loại khiến mọi người ngạc nhiên.
Không ai nghĩ mọi việc sẽ thay đổi như thế.
Không chỉ như thế, trong khi kiếm mang và cương khí mà Bạch Thanh Tâm và Đinh Hạo phát ra lúc này đang va chạm.
Những hình vòng cung được tạo thành từ chân khí kết hợp với Đồ Linh Ma Chỉ của Đinh Hạo tạo thành tấm Ma Võng, sau khi hình thành, dưới lần va chạm này thì đột nhiên biến mất.
Thay vào đó, nó thay đổi pháp quyết trong tay hai người.
Trong khi họ đang tranh đấu kịch liệt, mấy chục cương khí hình vòng cung của Bạch Thanh Tâm trong Ma Võng không ngừng ngọ ngoạy.
Ma Võng của Đỉnh Hạo cũng cố gắng trói buộc để ngăn chặn hình vòng cung chạy thoát, hai vật phẩm này thay đổi theo pháp quyết trong tay Đinh Hạo và Bạch Thanh Tâm, chuyển động không ngừng trên không trung, tranh đấu vô cùng kịch liệt.
Khi tình thế thay đổi như vậy, những người đang quan sát cũng ngơ ra.
Mọi người đều biết sức mạnh của “Thanh Vân Đăng Thiên Quyết” của Thanh Vân Tông.
Đây chính là công pháp thần kỳ nhất ở Tây đại lục, nhưng Đinh Hạo chỉ phát ra cương khí lại có thể chống lại cương khí hình vòng cung mà “Thanh Van Đãng Thiên Quyết” phát ra.
Trong khi đó, tu vi của Đinh Hạo bây giờ chỉ ở Nguyên Anh hậu kỳ, nếu Đinh Hạo đạt Xuất Khiếu thì…
Mọi người không dám tưởng tượng tiếp!
Túc này Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cũng đã yên tâm, người của Vô Cực Ma Tông thấy Đinh Hạo giành được ưu thế thì liên tục thét to.
Họ gào thét không ngừng nghỉ, sáu tông phải hội tụ, không ngờ Vô Cực Ma Tông lại có thể gây chú ý nhất.
Đầu tiên là Huyết Ma Liệt Sơn thể hiện sức mạnh, dễ dàng tiêu diệt Hỏa Si Thượng Nhân Chu Công hoàn, sau đó là Độc Ma Vương cũng thắng Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Ta Có 90 Nghìn Tỷ Tiền Liếm Cẩu [Dịch] Ta Có 90 Nghìn Tỷ Tiền Liếm Cẩu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ta-Co-90-Nghin-Ty-Tien-Liem-Cau-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Quan Lộ Thương Đồ [Dịch] Quan Lộ Thương Đồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Quan-Lo-Thuong-Do-Audio-Truyen.jpg)


