[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 38 : Tiêu điểm của mọi người 3 (c371-c380)
❮ sautiếp ❯Chương 371: Tiêu điểm của mọi người 3
Chuang 372: Lãnh Diện đồ tế 1
Chuang 373: Lãnh Diện đồ tể 2
Chuang 374: Thế lực ngang nhau 1
Chuang 375: Thế lực ngang nhau 2
Chuang 376: Thế lực ngang nhau 3
hương 377: H Thực Chước Viêm 1
Chuang 378: H Thực Chước Viêm 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên gật gật đầu, trầm giọng nói: “Nếu như các ngươi thắng thì sẽ như thế nào?”
Tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông mỉm cười lạnh nhạt rồi nói tiếp: “Nếu như tam tông Đạo Môn ta thắng, vậy bản tông hy vọng Phùng tông chủ tìm Tam Thức Tiên Giới Kiếm Quyết kia về cho bản tông, bản tông vẫn lấy ra vật phẩm cùng giá trị để trao đổi với Kiếm Quyết như cũ.
Còn về chuyện “Cửu Đỉnh Vấn Thiên Trận” này, bản tông vẫn chịu trách nhiệm như trước, không biết Phùng tông chủ có dám đánh cược một lần với tam tông Đạo Môn ta hay không?”
Lời này vừa nói ra, ve mặt của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cũng thay đổi, chỉ thấy hắn ta không nhìn ai cả, ngược lại dời tầm mắt về phía Đinh Hạo ở xa xa với vẻ thắc mắc.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên hành động như vậy khiến mọi người đang quan sát hắn ta không hiểu ra sao, sau đó bọn họ nhìn theo ánh mắt của hắn ta mới phát hiện, tầm mắt hỏi dò của Phùng Ngạo Thiên vậy mà lại hướng về một Tu Chân giả vừa mới tiến vào Nguyên Anh kỳ.
Điều này khiến mọi người lại khó hiểu, hơn nữa xem cách ăn mặc của hắn cũng không phải là người trong Luyện Ngục Ma Tông của Phùng Ngạo Thiên.
Bởi vì “Liễm Tức Quyết” mà tu vi thể hiện ra bên ngoài hiện tại của Đỉnh Hạo chẳng qua chỉ mới Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi.
Vừa rồi hắn có thể ngự không mà bay, nhưng ánh mắt của Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngạo Thiên lướt qua, Đỉnh Hạo đã lập tức biết hắn ta có ý gì.
Tiên Giới Kiếm Quyết thực sự kia vốn đĩ không nằm trong tay Huyết Ma Liệt Sơn, mà là ở trong tay bản thân hắn.
Bây giờ trong tiền cá cược của tam tông Đạo Môn đưa ra chỉ có Tiên Giới Kiếm Quyết này là thứ mà Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên không làm chủ được, mà Tiên Giới Kiếm Quyết này mới là mục đích chủ yếu của tam tông Đạo Môn kia.
Bây giờ, nếu Thanh Vân Tông đã đưa ra cách đánh cược như vậy, thì Phùng Ngạo Thiên đương nhiên phải hỏi chủ nhân của Tiên Giới Kiếm Quyết rằng rốt cuộc hắn có ý gì, nói cho cùng, Tiên Giới Kiếm Quyết cũng không thuộc về Luyện Ngục Ma Tông của hắn ta.
Nghĩ đến đây, tỉnh thần của Đỉnh Hạo cũng khẽ động, thấy ánh mắt ngờ vực của mọi người đều đổ dồn về phía bản thân, hắn mỉm cười lạnh nhạt, hơi gật gật đầu với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên.
Vừa nhận được ánh mắt đồng ý của Đinh Hạo, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên ngửa đầu cười như điên, sau đó nói với Độc Cô Tịch Diệt và Thạch Phong Hàn: “Dù sao lão phu cũng không thành vấn đề, không biết hai vị đạo hữu có ý kiến nào khác không?”
Lời này vừa thốt ra, vẻ mặt của mọi người lại trở nên ngạc nhiên, bởi vì lúc nãy Phùng Ngạo Thiên nhìn Đinh Hạo xong mới phóng khoáng như vậy, giống như Đinh Hạo có thể chỉ phối suy nghĩ của hắn ta vậy.
Những người vốn đang nhìn Đinh Hạo với vẻ khó hiểu lại đều cực kỳ kinh ngạc, bọn họ làm sao cũng không đoán được Đỉnh Hạo này đến cùng có chỗ nào để Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên để ý như vậy!
Mà đúng lúc này, những Tu Ma giả vốn đã từng gặp Đinh Hạo ở trên Tụ Bảo Tông Hội đã bắt đầu giải thích cho tông chủ của mình về biểu hiện của hắn ở trong Tụ Bảo Tông Hội lúc trước.
Không nói chuyện khác, dựa vào tu vi Nguyên Anh kỳ hiện giờ của Đỉnh Hạo đã có thể khiến bọn họ cực kỳ kinh ngạc, bây giờ mới qua mấy năm thôi, lúc trước Đinh Hạo hình như chỉ có tu vi Dung Hợp kỳ, nhưng hiện nay vậy mà đã là Nguyên Anh kỳ, không thể không khiến bọn họ vô cùng ngạc nhiên được.
Theo lời kể rõ của mấy người kia, sắc mặt của đội ngũ từ ngũ tông nhìn về phía Đinh Hạo cũng càng ngày càng kỳ lạ, ngay cả Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt và Kiếm Ma Thạch Phong Hàn kia cũng đã quên mất câu hỏi vừa rồi của Phùng Ngạo Thiên, mà nhìn Đinh Hạo với vẻ mặt rất lạ lùng.
Bỗng nhiên ngay lúc này, Đinh Hạo chưa nói câu nào mà đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
Trông thấy ánh mắt vô cùng kỳ lạ của mọi người nhìn đến, Đỉnh Hạo chỉ cười khanh khách, ve mặt cực kỳ tự nhiên, còn thỉnh thoảng gật đầu đáp lễ chào hỏi với đội ngũ của bản thân đang nhìn về phía này, trong chốc lát vinh quang tột đỉnh.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên thấy hai người Độc Cô Tịch Diệt và Thạch Phong Hàn kia vậy mà lại không trả lời câu hỏi của mình, ngược lại còn quay đầu nhìn Đinh Hạo, càng tức giận hơn là tiểu tử Đỉnh Hạo này cũng thật đáng ghét, thậm chí còn bày ra vẻ đắc chí.
Phùng Ngạo Thiên khẽ ho một tiếng, lần nữa mở miệng nói: “Hai vị cảm thấy ra sao?”
Lời này vừa nói ra, hai người Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt và Kiếm Ma Thạch Phong Hàn dường như mới nhớ lại câu hỏi của Phùng Ngạo Thiên, bọn họ đều gật đầu nói: “Đương nhiên, đương nhiên!”
Chuang 372: Lãnh Diện đồ tế 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lúc này đây, ánh mắt của mọi người mới rời khổi người Đinh Hạo, nhưng mà trong lòng mọi người đã tăng thêm một lớp màu sắc thần bí cho hắn.
Thấy hai người Độc Cô Tịch Diệt và Thạch Phong Hàn cũng gật đầu tỏ về tán thành, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cười khẩy một tiếng rồi nói với tông chủ Thanh Vân Tông là Diệp Phiêu Linh: “Một khi đã như thế, vậy thì bản tông sẽ đánh cược một ván với tam tông Đạo Môn ngươi, chỉ cần tam tông Đạo Môn ngươi chiến thắng, bất kể ra sao thì lão phu cũng sẽ lấy Tiên Giới Kiếm Quyết về giúp các ngươi, hai tay dâng lên cho ngươi.
Nhưng nếu các ngươi thua, vẫn xin Diệp tông chủ giữ đúng lời hứa, bồi thường thiệt hại của Luyện Ngục Ma Tông ta, hơn nữa còn phải chính miệng xin lỗi với bản tông, được chứ?”
Tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông gật đầu, lạnh nhạt cười nói: “Nên như vậy, bản tông thân là tông chủ của Thanh Vân, nếu đã nói ra thì tuyệt đối không có khả năng đổi ý, Phùng tông chủ cứ yên tâm là được rồi.”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cười ha ha một tràng dài, nói: “Như thế thật tốt, vậy vẫn mời tam tông Đạo Môn ngươi phái ra một người trước, lão phu đương nhiên có thể giúp hắn ta tìm được đối thủ phù hợp.”
Sau khi dừng một chút, Phùng Ngạo Thiên bật cười quái lạ rồi nói tiếp: “Nếu như là Hỏa Si Thương Nhân Chu Công Hoàn mà nói thì quên đi!”
Lời này vừa nói ra, những người của Đoạn Hồn Sơn từng nhìn thấy Huyết Ma Liệt Sơn giao chiến với Chu Công Hoàn đầu điên cuồng cười ha hả, mà tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông cũng lộ ra vẻ mặt xấu hổ, nhẹ giọng cười cười, cũng không nói gì.
Nhưng Hỏa Si Thượng Nhân Chu Công Hoàn bị Phùng Ngạo Thiên nhắc đến vừa nghe thấy lời này thì đột nhiên phát ra tiếng gầm: “Phùng Ngạo Thiên, ngươi có ý gì?”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên lắc lắc đầu rồi nói: “Ta không có ý gì, ngươi đã thua dưới tay Huyết Ma Liệt Sơn rồi, vậy thì không cần phải tiếp tục tham gia.
Đáng tiếc quá, đáng tiếc quá, nếu như mấy ngày trước, cuộc chiến của ngươi và Huyết Ma Liệt Sơn cũng xem như là một hiệp mà nói, vậy thì bây giờ chúng ta đã coi như thắng một hiệp rồi.”
Nói xong lời này, Phùng Ngạo Thiên đã cười to ra tiếng, mà người của hai tông Ma Môn khác vừa mới nghe chuyện này cũng đều bật ra nụ cười chế giễu, ánh mắt nhìn về phía Hỏa Sỉ Thượng Nhân Chu Công Hoàn còn lộ vẻ khinh thường.
Hỏa Si Thượng Nhân này vốn dĩ có tính tình cực kỳ nóng nảy, bây giờ vừa thấy mọi người đều cười nhạo mình, hắn ta tức giận đùng đùng, đang định lao ra đại chiến một trận với Luyện Ngục Ma Quân, lại bị tông chủ của La Phù Tông ngăn cản.
Một mình hắn ta âm thầm sinh hờn dỗi, ánh mắt thù hận liên tục lướt qua lướt lại trên người Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngao Thiên và Huyết Ma Liệt Sơn, chẳng khác nào một con dã thú bị nhốt trong lồng sắt, mặc dù cực kỳ căm phẫn nhưng mà không có cách nào.
Đám người Phùng Ngạo Thiên và Liệt Sơn có thân phận như thế nào, sao có thể sợ sự đe dọa của Chu Công Hoàn hắn ta chứ, bọn họ quả thực không thèm nhìn đến ánh mắt thù oán của hắn ta.
Mà giờ khắc này, tông chủ của tam tông Đạo Môn lại tập trung cùng nhau, thấp giọng thảo luận không hề phát ra tiếng, thấy biểu cảm của ba người cũng cực kỳ nghiêm túc.
Lúc này, tình thế đã rõ ràng rồi, mà bất kể đối với Đạo Môn hay là Ma Môn thì phương pháp giải quyết hiện giờ đều có thể chấp nhận.
Dù sao bọn họ cũng chỉ cần không sống mái với nhau, chỉ đánh cược năm trận chiến, cho dù có chút thiệt hại, nhưng cũng là chuyện mà sáu tông phái có thể chấp nhận được.
Một lát sau, tông chủ của ba tông thương lượng xong, chỉ thấy tông chủ Thanh Vân Tông nói với một lão giả có sắc mặt âm u lạnh lẽo ở phía sau: “Từ trưởng lão, trận đầu giao cho ngươi được không?”
Người này gật gật đầu rồi mỉm cười lạnh lùng, trầm giọng nói: “Đa tạ tông chủ đã giao cơ hội lần này cho lão phu, lão phu chắc chắn sẽ không làm tông chủ thất vọng!” Lời này vừa ra, người này xung phong bước ra, hừ lạnh một tiếng rồi bay lên trời cao, ánh mắt nhìn người của tam tông Ma Môn với vẻ kiêu ngạo, mở miệng nói: “Ai đến tìm đường chết trước?” Chỉ thấy người này vừa mới xuất hiện, sắc mặt của mọi người trong tam tông Ma Môn đều thay đổi, có kinh sợ, có thù hận, dù sao thì ánh mắt nhìn về phía người kia cực kỳ quái lạ.
Đỉnh Hạo khó hiểu nhìn người vô cùng kiêu căng kia, rồi thấp giọng hỏi Phùng Tỉnh Nhiên: “Người kia là ai, sao lại kiêu ngạo như thế?”
Nghe Đinh Hạo hỏi lời này, Phùng Tinh Nhiên cũng bày ra vẻ mặt lạnh lùng, oán hận trả lời: “Người này tên là Từ Hạo Nhiên, biệt hiệu là ‘Lãnh Diện tôn giả’, chỉ cần là người trong Ma Môn, không ai chưa từng nghe đến danh tiếng của người này cả!”
Chuang 373: Lãnh Diện đồ tể 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nàng vừa nói ra lời này, trong lòng Đinh Hạo cũng lạnh lùng, mặc dù hắn chưa từng nghe thấy cái tên Từ Hạo Nhiên này, nhưng tiếng tăm của “Lãnh Diện tôn giả” lại như sấm đánh bên tai, chẳng trách người này vừa xuất hiện thì sắc mặt của mọi người của Ma Môn đều hoàn toàn thay đổi.
Người này là cao thủ chỉ đứng sau tông chủ Thanh Vân Tông là Diệp Phiêu Linh, bình thường một vài chuyện đánh đánh giất giết của Thanh Vân Tông đều là hắn ta ra mặt xử lý.
Mặc dù Từ Hạo Nhiên này là người trong Đạo Môn, nhưng mà sự ác độc khi đối đãi với ke địch còn hung hãn hơn cả cách thực hiện của Ma Môn này, chỉ là người trong Ma Môn lọt vào tay hắn ta thì tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Bởi vì phong cách hung ác của hắn ta, bất kể là ngươi trong Ma Môn hay là trong Đạo Môn đều vụng trộm gọi hắn ta là “Lãnh Diện đồ tể”.
Chỉ dựa vào bốn chữ này cũng có thể thấy được sự hung hãn của Từ Hạo Nhiên, ở trong lòng mọi người của Ma Môn, tính nguy hiểm của người này còn cao hơn cả tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông.
Người này từng khiến tam tông Ma Môn có cùng nỗi căm giận, Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt kể cả hai huynh đệ Hận Thiên và Hận Địa từng bắt tay nhau muốn giết chết người này, nhưng cuối cùng vẫn để hắn ta chạy thoát với vết thương nhẹ, thực lực của người này cũng mạnh đến mức khủng khiếp.
Thấy người này dẫn đầu ra mặt, ve mặt của đám người Phùng Ngạo Thiên đều vô cùng cẩn thận, trong Ma Môn, người có thực lực có thể chiến thắng hắn ta một cách dễ dàng cũng chỉ có bốn người Phùng Ngạo Thiên, Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt, Kiếm Ma Thạch Phong Hàn và Huyết Ma Liệt Sơn.
Nhưng bốn người này đều là một trong mười cao thủ hàng đầu, nếu một người trong bọn họ xuất chiến, vậy tam tông Đạo Môn cũng chắc chắn sẽ không chấp nhận.
Mà ngoại trừ bốn người bọn họ ra, mặc dù người trong Ma Môn có mấy trăm người, nhưng không có người nào dám nói có thể dễ dàng chiến thắng hắn ta, bởi vậy Từ Hạo Nhiên vừa xuất hiện, mấy người Phùng Ngạo Thiên đều cảm thấy nhức đầu.
Một lát sau, Phùng Ngạo Thiên quay lại nhìn mọi người trong tông mình với ánh mắt lấp lóe, mặc dù mấy người Cừu Mãnh và Chu Vân đều nóng lòng muốn thử, nhưng tầm nhìn của Phùng Ngạo Thiên chỉ hơi dừng lại trên người bọn họ một lúc, đợi đến cuối cùng, ánh mắt của hắn ta mới nhìn về phía Thiên Yêu Niếp Thiên.
Thấy Phùng Ngạo Thiên nhìn bản thân như vậy, Thiên Yêu Niếp Thiên gật gật đầu, thong thả bước ra, lớn giọng cười nói: “Một khi đã như thế, vậy thì lão phu sẽ đấu với Lãnh Diện đồ tể ngươi đây được chứ?”
Lời này của Thiên Yêu Niếp Thiên vừa thốt ra, vẻ mặt vốn đang âm u lạnh lẽo của Từ Hạo Nhiên lại giống như sương lạnh trong kẽ nứt tảng băng.
Mặc dù tất cả mọi người âm thầm gọi người này là Lãnh Diện đồ tể, nhưng mà ở trước mặt hắn ta lại không có ai dám xưng hô như thế.
Với lại, người này cũng vô cùng nhạy cảm với tên gọi “Lãnh Diện đồ tể” này, gần như chỉ cần nói ra lời này trước mặt hắn ta, vậy thì một trận đại chiến sẽ lập tức khai màn.
Quả nhiên, chỉ thấy Thiên Yêu Niếp Thiên vừa nói ra lời này, Từ Hạo Nhiên đã lạnh lùng cười, băng giá lên tiếng: “Thiên Yêu Niếp Thiên đúng không, mặc dù thái độ làm người của ngươi chính ma khó phân, nhưng hôm nay lão phu tuyệt đối sẽ không ra tay nương tình với ngươi!”
Mà ngay lúc Thiên Yêu Niếp Thiên vừa mới bước ra, thấy đại chiến của hai người sắp diễn ra, tông chủ Xích Thành Tông là Giang Vô Ngân đột nhiên mở miệng nói: “Khoan đã!”
Lời này vừa thốt ra, sức chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía hắn ta, ngay cả Thiên Yêu Niếp Thiên và Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên cũng đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, thân hình đang định Ta tay cũng dừng lại.
Thấy ánh mắt của mọi người đều hướng về phía bản thân, tông chủ Giang Vô Ngân của Xích Thành Tông cười dài rồi nói với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên: “Thiên Yêu Niếp Thiên hình như không phải người trong tam tông Ma Môn ngươi thì phải, hơn nữa theo như ta biết, Niếp Thiên cũng chưa gia nhập vào Luyện Ngục Ma Tông của ngươi, mặc dù Niếp Thiên và ngươi có quan hệ tốt, nhưng một vài quy tắc vẫn phải tuân theo đúng không?” Vừa nghe Giang Vô Ngân nói ra lời này, người trong Đạo Môn đều gật đầu nói phải, trong các vị trưởng lão của tam tông Ma Môn hình như có rất ít người có thể đối kháng với Lãnh Diện tôn giả.
Mà mặc dù thực lực Thiên Yêu Niếp Thiên và Lãnh Diện tôn giả không biết ai mạnh ai yếu, nhưng với tiếng tăm trăm năm của Thiên Yêu Niếp Thiên cũng biết người này không phải là hạng người dễ dàng, ngược lại thật đúng là nhân vật ngang tài ngang sức với Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên.
e@e@Êf0{Ðjffœ@@@
Chuang 374: Thế lực ngang nhau 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng bây giờ, mỗi một trận chiến đều vô cùng quan trọng đối với tam tông Đạo Môn, bọn họ đương nhiên sẽ không bỏ qua bất cứ một cơ hội chèn ép Ma Môn nào.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nhìn Giang Vô Ngân nói ra lời này, lại nhìn sang Thiên Yêu Niếp Thiên đứng giữa hư không, trong lòng hắn ta cũng âm thầm đau khổ.
Nói thật, mặc dù giao tình của Thiên Yêu Niếp Thiên và bản thân hắn ta rất tốt, nhưng Thiên Yêu Niếp Thiên thật sự không xem như là người của Luyện Ngục Ma Tông, bây giờ nghe thấy Giang Vô Ngân bắt được điểm yếu này, Phùng Ngạo Thiên quả thực không còn lời nào để nói.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên gật gật đầu, lạnh nhạt cười nói: “Nếu Giang tông chủ đã nói như vậy, vậy bản tông sẽ sắp xếp người khác được rồi.”
Lời này của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên vừa nói ra, Thiên Yêu Niếp Thiên đành phải không còn cách nào mà rời khỏi trận, mà tuy rằng Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên cũng lộ ra vẻ mặt bất mãn, nhưng lúc này liên quan đến lợi ích của tam tông mình, mặc dù hắn ta vô cùng bực tức, nhưng mà chỉ có thể buồn bực trong lòng, chỉ là nét mặt lại càng lạnh lùng hơn.
Thấy Thiên Yêu Niếp Thiên đáp từ trên hư không xuống, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cảm thấy đau đầu.
Hắn ta thật sự không biết cuối cùng nên phái ai ra đối mặt với Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên, chỉ thấy đôi mắt của Phùng Ngạo Thiên đảo tới đảo lui.
Lúc hắn ta đang âm thầm đau đầu thì đột nhiên nhìn thấy bóng dáng mỹ lệ của Độc Ma Vương Diệc Hàn, trong lòng lập tức khẽ động, đang định mở miệng, Thiên Yêu Niếp Thiên đã lên tiếng trước: “Ta nói này lão Độc Ma, mặc dù lão phu không tính là người của Đoạn Hồn Sơn, nhưng ngươi chính là cung phụng của Ma Tông Vô Cực, xem ra ngươi trốn không thoát trận chiến này rồi!”
Lời này vừa nói ra, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cũng cười hì hì mà nói: “Thật đúng là phải làm phiền Vương huynh đi lên một chuyến rồi!”
Độc Ma Vương Diệc Hàn mỉm cười một cách thanh nhã, khoan thai bước vào trong trận, thân thể nhoáng lên một cái, đã vọt lên trời cao, gã khẽ cười một tiếng rồi lên tiếng: “Ta là Vương Diệc Hàn, đại diện cho Ma Tông Vô Cực đấu với ngươi một trận, mong Từ huynh chỉ giáo nhiều hơn!”
Lời này của Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa nói ra, mọi người lập tức xôn xao.
Danh hiệu Độc Ma cũng không hề kém Thiên Yêu Niếp Thiên chút nào, mà bởi vì gã tu luyện Độc Công nên sự đe dọa của Độc Ma Vương Diệc Hàn còn khó giải quyết hơn cả Thiên Yêu Niếp Thiên.
Thấy vất vả lắm mới đuổi Thiên Yêu Niếp Thiên xuống đài, đột nhiên lại một tên Độc Ma Vương Diệc Hàn đi lên, nét mặt của những người ở tam tông Đạo Môn khó chịu giống như nuốt phải một con ruồi.
Mặc dù tông chủ của tam tông đã phát hiện có thêm mấy gương mặt xa lạ trong Luyện Ngục Ma Tông từ lâu, bọn họ đã từng gặp Huyết Ma Liệt Sơn, dung nhan tuyệt thế của Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng khiến tông chủ của tam tông có ấn tượng sâu sắc.
Mặc dù biết thực lực của gã dường như không kém, nhưng bọn họ làm sao cũng không ngờ gã lại là Độc Ma Vương Diệc Hàn đã biến mất mấy trăm năm, hơn nữa nghe ngụ ý của mấy người, gã dường như thật đúng đã ra nhập Ma Tông Vô Cực gì đó.
Tông chủ của tam tông Đạo Môn hoàn toàn không có bất cứ ấn tượng nào về môn phái Ma Tông Vô Cực này, bọn họ cũng chỉ biết ở Đoạn Hồn Sơn, ngoại trừ Luyện Ngục Ma Tông ra thì còn có mấy môn phái trực thuộc, nhưng bọn họ lại chưa từng để ý tên gọi cụ thể của mấy môn phái này là gì.
Mà bây giờ, bọn họ đột nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn kia vậy mà lại trở thành cung phụng của Ma Tông Vô Cực, môn phái Ma Tông Vô Cực này cũng lập tức khiến bọn họ để mắt đến nhiều hơn một chút.
Thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn đi vào giữa trận đấu, tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông mỉm cười lạnh nhạt, sau đó nói với Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngạo Thiên: “Xin hỏi Độc Ma Vương Diệc Hàn này thật sự là người của Đoạn Hồn Sơn ngươi Sao, tại sao bản tông chưa bao giờ nghe nói đến?”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cười ha ha một tràng dài rồi quát lớn: “Đương nhiên, Ma Tông Vô Cực vốn là một trong những thế lực của Đoạn Hồn Sơn ta, mà hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn đã là người của Ma Tông Vô Cực, vậy tất nhiên cũng là người của Đoạn Hồn Sơn ta rồi.
Chẳng qua Diệp tông chủ không biết chuyện này cũng là lẽ đương nhiên, suy cho cùng Vương huynh vừa mới gia nhập Ma Tông Vô Cực cũng chưa bao lâu, hì hì, bây giờ mà Diệp tông chủ vẫn còn kiếm cớ khác sao?”
@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @
Chuang 375: Thế lực ngang nhau 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông lắc đầu, lạnh nhạt cười nói: “Là bản tông kiến thức hạn hẹp, một khi đã như thế,vậy thì bản tông đương nhiên cũng không còn lời nào để nói, cứ để Lãnh Diện tôn giả của bản tông đối với Độc Ma Vương Diệc Hàn đi”
Lời này vừa nói ra, hai môn Ma và Đạo cũng xem như không có ý kiến khác, vậy trận chiến đầu tiên đã được quyết định xong, do Độc Ma Vương Diệc Hàn đấu với Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên.
Thấy Độc Ma lên không, trong lòng Đinh Hạo cũng lo lắng không yên, cũng không biết trận chiến này là phúc hay họa.
Mặc dù danh tiếng của Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng cực kỳ vang dội, mà Đỉnh Hạo cũng từng nhìn thấy uy thế lúc gã ra tay, nhưng mà Lãnh Diện đồ tế Từ Hạo Nhiên cũng là hạng người có tiếng ác rõ ràng, cũng không biết trận chiến này Độc Ma Vương Diệc Hàn có chiếm được lợi hay không.
Nhưng mà Độc Ma Vương Diệc Hàn thắng như thế rồi, vậy thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến Ma Tông Vô Cực, có điều bây giờ sợ rằng môn phái Ma Tông Vô Cực này đã khiến lục tông Đạo Môn đều nhớ kỹ rồi, chắc chắn không ai có thể xem thường Ma Tông Vô Cực, có Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn ở trong tông, cho dù muốn không nổi tiếng cũng khó.
Mà Huyết Ma Liệt Sơn đã từng thể hiện uy phong, đánh bại Hỏa Si Thượng Nhân Chu Công Hoàn trong Đạo Môn, chỉ cần bây giờ Độc Ma Vương Diệc Hàn có thể thật sự thắng được Lãnh Diện đồ te Từ Hạo Nhiên, vậy tiếng tăm của Ma Tông Vô Cực sẽ đạt đến đỉnh cao, say này bọn họ hoàn toàn không cần lo lắng về chuyện không có người mới hâm mộ tiếng tăm mà gia nhập vào tông rồi.
Ngay lúc Đinh Hạo đang âm thầm suy xét, Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lãnh Diện đồ tể Từ Hạo Nhiên đứng đối diện trên hư không đã mắt to trừng mắt nhỏ lẫn nhau.
Thấy khí thế của cả hai người điên cuồng bộc phát, bất kể là người của Đạo Môn hay là Ma Tông đều lộ ra sắc mặt thận trọng, cuộc chiến này không những liên quan đến sự phát triển của tình thế sau này, lại còn móc nối với mặt mũi của hai môn phái Ma và Đạo, nên bất cứ ai cũng đều cực kỳ căng thẳng.
Mà từ sau khi Độc Ma Vương Diệc Hàn từ khu vực của Ma Tông Vô cực lên không, không biết là cố ý hay vô tình mà Đỉnh Hạo luôn cảm thấy ngoài trừ Luyện Ngục Ma Tông ra, cao thủ đứng đầu của mấy môn phái khác đều cực kỳ để tâm đến khu vực này của mình.
Ánh mắt cực kỳ lấp lánh, không biết bọn họ đã suy nghĩ điều gì, nhưng Đinh Hạo cũng không kinh sợ mà còn lấy làm mừng rỡ, chuyện này đủ để chứng tổ Ma Tông Vô Cực đã hoàn toàn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bọn họ, cầu phú quý trong nguy hiểm, hắn được nhiên cũng chẳng có chỗ nào để sợ cả.
Một lát sau, thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lãnh Diện đồ tể Từ Hạo Nhiên bắt đầu đối chọi gay gắt, không gian lấy hai người làm trung tâm cũng bắt đầu xuất hiện một ít chân khí dao động đặc biệt.
Chỉ thấy hắc khí cuồn cuộn xung quanh Độc Ma Vương Diệc Hàn kia, hắc khí quấn quanh dường như xuất hiện từ hư không, khuấy động xung quanh, trong chớp mắt đã bao phủ toàn bộ không gian trong vòng năm trượng xung quanh gã.
Và trong màn hắc khí cuồn cuộn kia, có hắc tuyết do từng sợi cương khí to bằng nắm tay tạo thành vươn ra, chẳng khác nào xúc tu khổng lồ của bạch tuộc, rất khiến người ta sợ hãi!
Mà Lãnh Diện đồ tể Từ Hạo Nhiên lại hoàn toàn khác biệt, chỉ thấy bạch quang lượn lờ toàn thân hắn ta, từng đạo cương khí màu trắng lấy hắn ta làm trung tâm mà phát ra.
Bởi vì cương khí màu trắng của hắn ta xuất hiện hết sức dày đặc mà nhiệt độ xung quanh đã biến thành lạnh lgo giống như mùa đông giá rét.
Mà không biết từ khi nào, trong tay của Từ Hạo Nhiên này đã có thêm một thanh phi kiếm dài nhỏ, toàn thân phi kiếm tỏa ra lãnh mang trong suốt, từng luồng cương khí màu trắng liên tục nhập vào xuất ra trên mũi kiếm, không hề nhượng bộ so với khí thế của Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Chẳng qua, nét mặt của người này lại âm u lạnh lẽo khôn cùng, thậm chí còn khiến người ta nghi ngờ rằng liệu hắn ta có cảm xúc mà con người có hay không.
Một lúc sau, thấy khí thế của hai người chẳng phân biệt được cao thấp, ai cũng không thể áp đảo đối thủ về mặt khí thế, Lãnh Diện đồ tể Từ Hạo Nhiên kia nở nụ cười lạnh lùng, khuôn mặt đột nhiên trở nên dữ tợn, giống như ma thú khát máu mà hóa thành một dòng cương khí màu trắng vọt thẳng đến chỗ Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Chỉ thấy thân hình của Từ Hạo Nhiên vừa mới khẽ động, phi kiếm dài mảnh trong tay kia đã bắn ra một luồng cương khí dày đặc lớn mười trượng, mang theo tiếng rít chói tai, đã chạy đến trước mặt Độc Ma Vương Diệc Hàn.
@ @ @ Ê Ñ Œ ñ ñ @ @ @
Chuang 376: Thế lực ngang nhau 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Trông thấy khí thế của Lãnh Diện đồ te Từ Hạo Nhiên dâng trào như vậy, tỉnh thần của Đỉnh Hạo cũng được nâng lên đến đỉnh điểm.
Mặc dù hắn đã biết thực lực của người này siêu phàm từ lâu, nhưng vẫn không đoán được Lãnh Diện đồ tể này lại khó dây vào như vậy, trong lòng Đinh Hạo âm thầm bắt đầu lo lắng cho Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Mà nét mặt của Độc Ma Vương Diệc Hàn vẫn cực kỳ lạnh nhạt như trước, giống như mãi mãi không có chuyện gì có thể khiến gã thực sự động lòng.
Thấy cương khí mạnh mẽ tựa như muốn xé trời nứt đất đánh úp đến, Độc Ma Vương Diệc Hàn hơi mỉm cười, cũng không thấy gã có bất cứ hành động nào, chỉ thấy trăm nghìn xúc tu do cương khí màu đen lan tràn ở xung quanh hóa thành đột nhiên vọt về phía kiếm quang do Lãnh Diện tôn giả phát ra.
Xúc tu màu đen kia vừa mới lộ ra đã phát ra tiếng cười quái dị giống như gào khóc thảm thiết, chẳng khác nào ác ma bị vây khốn dưới vực sâu địa ngục vừa mới giáng xuống phàm trần, biến thành hàng nghìn hàng vạn luồng hắc khí bao vây về phía kiếm quang xé trời kia trong nháy mắt.
Trong chốc lát, chỉ thấy kiếm quang màu trắng mà Lãnh Diện tôn giả phát ra đã bị từng đoàn hắc tuyến bao vây lấy.
Tốc độ vốn nhanh chóng như tia chớp lập tức chậm lại, lại xô đông xô tây ở giữa trói buộc của hắc tuyến, hơn nữa, hắc tuyến do cương khí mà Độc Ma Vương Diệc Hàn phát ra biến thành lại vô cùng kỳ lạ, cũng không biết gã rốt cuộc làm được như thế nào.
Tuy rằng kiếm mang kia cực kỳ sắc bén, nhưng cũng không thể chặt đứt hắc tuyến, ngược lại còn có chiều hướng bị bó buộc càng chặt hơn.
Thấy biến hóa như vậy diễn ra, Đinh Hạo thở phào một hơn, trái tim vốn cực kỳ lo lắng cho Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng hơi thả lỏng xuống, không ngờ Độc Ma Vương Diệc Hàn vậy mà lại tuyệt vời như thế, quả nhiên xứng đáng là tiếng tăm vang lừng mà! Mà Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên thấy kiếm quang của bản thân bị hàng nghìn hàng vạn hắc tuyến do cương khí màu đen của Độc Ma Vương Diệc Hàn biến thành trói buộc, làm thế nào cũng không thoát được thì hắn ta bảy ra sắc mặt càng lạnh lùng hơn.
Trong miệng Từ Hạo Nhiên bật ra một tiếng hừ lạnh, gương mặt vốn rất lạnh như băng của hắn ta lại tái nhợt không giống hình người, chỉ thấy Từ Hạo Nhiên đột nhiên đánh ra một đạo pháp quyết từ tay trái, mà tay phải lại nắm thành một quyền mang theo cương phong bão táp đánh về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Mà pháp quyết phát ra từ tay trái kia vừa mới đến bên cạnh cương khí của phi kiếm thì bất ngờ bùng lên một đoàn bạch quang rực rỡ.
Kiếm quang của phi kiếm vốn bị cương khí hắc tuyến do Độc Ma Vương Diệc Hàn phát ra lại bỗng nhiên từ kích thước mười trượng mà phân tách ra, chỉ trong chớp mắt đã phân chia thành mấy trăm đạo kiếm quang bằng ngón tay.
Bởi vì thể tích đột nhiên nhỏ đi, kiếm quang phân tách kia lập tức giãy thoát ra khỏi hắc tuyến của Độc Ma Vương Diệc Hàn, còn nhanh như chớp mà xông về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Có điều bên ngoài vốn sáng như ánh sao của kiếm quang màu trắng đã ảm đạm đi rất nhiều, xem ra chỉ trong chốc lát này, đạo kiếm quang xé trời nứt đất này đã bị độc tính bá đạo của Độc Ma Vương Diệc Hàn ăn mòn.
Nếu thời gian kéo dài hơn mấy khắc, ve sáng bóng trên kiếm mang kia sẽ hoàn toàn trở nên phai nhạt rồi mất đi hiệu quả tấn công tương ứng, nhưng cho dù là như vậy, uy lực mạnh mẽ của đạo kiếm quang kia cũng sẽ bị suy yếu đi rất nhiều.
Mà lúc này đây, sau khi kiếm quang do Lãnh Diện tôn giả đánh ra đã phân tách xong, lại lần nữa vọt về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn, thấy kiếm quang thoát khỏi trói buộc bằng hắc tuyến của bản thân mà đánh úp lại lần nữa, gã dường như cũng chẳng thay đổi nét mặt mà mỉm cười tao nhã, hai tay đánh ra hai đạo pháp quyết kỳ lạ.
Chỉ thấy pháp quyết mà Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa mới đánh ra, một lá chắn đen như mực đột nhiên dâng lên cách ba trượng trước mặt Vương Diệc Hàn, vừa khéo hoàn toàn che khuất thân thể của gã.
Mà ngay lúc này, hàng trăm đạo kiếm quang đánh úp đến kia cuối cùng cũng không thể dừng thế tấn công, trực tiếp đánh lên lá chắn đen kịt mà Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa mới tạo dựng nên.
Trong chốc lát, tiếng đánh lốp bốp liên tục vang lên bên tai, sau khi va chạm với kiếm quang, lá chắn đen như mực kia vừa tóe ra tia lửa hết sức rực rỡ, lại xinh đẹp khôn cùng.
Một lát sau, tất cả hàng trăm đạo kiếm quang mà Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên đánh ra đều đã dội vào lá chắn đen như mực mà Độc Ma Vương Diệc Hàn tạo ra kia xong, lá chắn vốn đen kịt cũng dần dần biến mất không còn dấu vết trên hư không.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
hương 377: H Thực Chước Viêm 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy kiếm quang đã thoát ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng vung hai tay lên, hắc khi do từng đạo cương khí vừa mới trào ra biến thành lại quay về không gian bên cạnh Độc Ma Vương Diệc Hàn, tung bay xung quanh một cách khoa trương như cũ.
Phi kiếm dài mảnh của Lãnh Diện tôn giả mất đi trói buộc cũng hóa thành một đạo cầu vồng dừng ở trong tay Từ Hạo Nhiên.
Lần đầu tiên hai người vừa mới đánh nhau đã kết thúc với tình thế như vậy, giữa hai người, một bên tấn công hung mãnh dữ dội, một bên phòng thủ cẩn thận, có thể nói là thế lực ngang nhau.
Mà lúc này đây, Độc Ma Vương Diệc Hàn kia vừa thu hồi hắc tuyến do cương khí hóa thành, lạnh nhạt cười nói: “Nếu Từ huynh đã tấn công một chiêu, vậy ta cũng nên kính trả một chút, Từ huynh tiếp chiêu đi!”
Lời này của Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa dứt, gã lập tức lao thẳng về phía Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên, toàn thân mang theo ma khí dày đặc cuồn cuộn, tiếng kêu gào khóc thảm thiết phát ra từ trong ma khí, giống như ác ma đang chọn ăn thịt người đang lạnh giọng gào thétI
Thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa dứt lời đã lập tức lao về phía Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên, trong lòng Đinh Hạo khẽ động, hắn biết Độc Ma Vương Diệc Hàn này cuối cùng cũng đánh trả.
Chỉ cần để gã đến gần Từ Hạo Nhiên, chỉ với Độc Công tuyệt thế của gã, vậy thì chỉ cần vô tình khiến Từ Hạo Nhiên trúng một chiêu, tình thế sẽ lập tức thay đổi hoàn toàn, nói cho cùng, thứ mà Độc Ma Vương Diệc Hàn giỏi nhất vẫn là ăn mòn của Độc Công.
Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên kia đương nhiên cũng biết Độc Ma nổi tiếng ngay ở một chữ độc, thấy Vương Diệc Hàn đột nhiên xông về phía bản thân hắn ta nhanh như chớp, khuôn mặt lạnh như băng cũng hơi thay đổi, thân hình lại hoàn toàn không dám nán lại mà nhanh chóng rút lui trăm trượng về phía sau, tránh khỏi sự truy đuổi của Vương Diệc Hàn.
Trong lúc rút lui, hắn ta liên tục bày ra tầng tầng lớp lớp xiềng xích cương khí, chỉ thấy nương theo đường rút lui của Từ Hạo Nhiên, trong hư không đột nhiên có từng đạo hàn băng lớn khoảng mười trượng.
Nhìn kỹ lại e rằng có không dưới năm mươi đạo, xem ra Từ Hạo Nhiên cũng vô cùng kiêng dè Độc Công của Độc Ma Vương Diệc Hàn, nếu không hắn ta sẽ không hành động như vậy.
Trông thấy Lãnh Diện tôn giả nhanh chóng rút lui, Độc Ma Vương Diệc Hàn đang tiến lên cũng cười dài một tiếng mà nói: “Từ huynh sợ rồi sao!”
Lời này của Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa thốt ra, tốc độ lại tăng lên, hơn nữa gã còn đánh ra một đạo pháp quyết từ tay mình.
Chỉ thấy cương khí màu xanh đen hình nón đột nhiên xuất hiện đằng trước gã, mặc dù chỉ lớn bằng một trượng, nhưng ở đầu mũi của cương khí hình nón lại tỏa ra hào quang lạnh lẽo lập lòe.
Tầng băng đầu tiên mà Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên bày bố lập tức đâm vào cương khí hình nón mà Độc Ma Vương Diệc Hàn phát ra kia.
Chỉ nghe một tiếng rắc nhỏ vang lên, thân hình của Độc Ma Vương Diệc Hàn xuyên qua tầng băng thứ nhất trong nháy mắt, sau đó thế công không hề giảm bớt mà điên cuồng lao về phía trước như cũ, không ngừng xuyên thủng từng tầng băng mà Từ Hạo Nhiên sắp đặt.
Chỉ là trong chốc lát, những tầng băng mà Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên kia bố trí đã bị gã xuyên thủng hơn ba mươi tầng, mà lúc này tốc độ vốn nhanh như chớp của Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng đã hơi chậm hơn một chút, nhưng vẫn cố chấp vọt về phía trước như cũ.
Mọi người quan sát vừa nhìn thấy biến hóa như vậy xảy ra, tỉnh thần đều được nâng cao đến đỉnh điểm, không ngờ Độc Ma Vương Diệc Hàn kia không những có Độc Công đáng sợ, mà võ công trong tay gã cũng không kém chút nào.
Nếu gã dốc hết toàn lực ra tay thì uy lực cũng sẽ không mảy may yếu hơn khí thế vừa rồi của Lãnh Diện tôn giả.
Bọn họ chỉ thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn tiến về phía trước, chỉ trong chớp mắt này, tầng tầng lớp lớp hàn băng mà Lãnh Diện tôn giả bày trí đã bị phá hủy hơn một nửa, thấy chẳng bao lâu nữa, gã có thể phá hủy tất cả lớp phòng ngự của Lãnh Diện tôn giả.
Cũng chính vào lúc này, Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên kia lạnh lùng cười lớn, nói: “Vương huynh bị lừa rồi!”
Lời này vừa nói ra, Lãnh Diện tôn giả đánh ra hai đạo pháp quyết, ngay sau khi hắn ta vừa mới đánh ra pháp quyết, hơn mười đạo hàn băng cuối cùng kia đột nhiên bắt đầu chuyển động trên hư không.
Đợi đến khi Độc Ma Vương Diệc Hàn phát hiện, hơn mười đạo hàn băng kia vậy mà đã biến từ thẳng tắp thành đường cong rồi bắt đầu tổ hợp xung quanh, trong chớp mắt đã biến thành tầng băng khổng lồ phong kín, thực sự bao vây Độc Ma Vương Diệc Hàn một cách chặt chẽ.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chuang 378: H Thực Chước Viêm 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Trông thấy bản thân bị tầng băng vây quanh, lại nghe lời nói kia của Lãnh Diện tôn giả, gương mặt vẫn luôn bình tĩnh của Độc Ma Vương Diệc Hàn cuối cùng cũng thay đổi lần đầu tiên mà đấu đá lung tung trong lớp băng.
Nhưng dường như gã làm thế nào cũng không thể thoát khỏi vòng vây của tầng băng, mà vừa thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn bị tầng băng bao vây phong kín lại, Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên kia nhanh chóng chạy đến tầng băng này, còn liên tục đánh ra từng đạo cương khí về phía nó.
Theo sự bộc phát của cương khí, tầng băng vốn vô cùng cứng rắn kia lại càng ngày càng dày hơn, đợi đến lúc mọi người nhận ra được sự biến hóa lớn như vậy, độ dày của tầng băng kia đã tăng lên ba trượng, quả nhiên là không thể tưởng tượng nổi!
Biến hóa quỷ quái diễn ra trong nháy mắt, mọi người nhìn thấy thì đều trợn mắt há hốc mồm.
Mà lúc này, tất cả mọi người của Đạo Môn đều lộ ra vẻ mặt đắc chí, mà nét mặt của tông chủ của tam tông Đạo Môn cũng hơi vui vẻ, dường như đã chắc chắn nắm giữ chiến thắng vậy.
Mà đám người Phùng Ngạo Thiên cũng bày ra về mặt như tro tàn, tình thế vốn đang tốt đẹp, nào biết được lúc này đã lật ngược lại, đúng là khiến người khác không kịp trở tay.
Trông thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn bị nhốt trong tầng băng cũng đang công kích xung quanh, mặc dù tầng băng bên trong vẫn vỡ vụn từng lớp một như cũ, nhưng tốc độ đóng băng ở bên ngoài lại nhanh hơn.
Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên cười găn một tiếng, lạnh lùng nói: “Chỉ cần Độc Ma ngươi có thể chạy thoát khỏi chiêu “Băng Phong Thiên Xích’ này của lão phu, lão phu sẽ lập tức cam lòng bái phục!”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của tất cả mọi người của Ma Môn đều hoàn toàn thay đổi, Đinh Hạo nhìn Phùng Tỉnh Nhiên đang nhíu mày, lên tiếng hỏi: “Chiêu ‘Băng Phong Thiên Xích này thực sự đáng gờm như vậy sao?”
Phùng Tỉnh Nhiên nặng nề gật gật đầu, nghiêm mặt đáp: “Không sai, chiêu này là chiêu thức mạnh nhất của “Thanh Vân Huyền Băng Quyết mà Lãnh Diện tôn giả tu luyện.
Nghe nói lúc Từ Hạo Nhiên luyện thành chiêu này, tông chủ Diệp Phiêu Linh của Thanh Vân Tông đã từng xung phong muốn thử chiêu này một chút, cuối cùng vẫn là trong vòng trăm ngày thì ông ta mới thoát khỏi chiêu này, từ đó có thể thấy rõ được sự mạnh mẽ của chiêu này.
Mặc dù tu vi của Độc Ma lớn mạnh, nhưng tuyệt đối không sánh được với Thanh Vân tông chủ Diệp Phiêu Linh, huống chỉ thứ mà gã am hiểu nhất chính là Độc Công, xem ra thắng bại đã phân rồi!”
Nghe Phùng Tỉnh Nhiên nói ra lời này, Đỉnh Hạo cũng hít một hơi khí lạnh, Thanh Vân tông chủ Diệp Phiêu Linh có thân phận gì, ngoại trừ mấy tồn tại phi nhân lánh đời không xuất hiện ra, trong mười đại cao thủ của Tây đại lục, có lẽ ông ta là người đứng đầu, ngay cả ông ta cũng phải mất trăm ngày mới có thể thoát ra khỏi chiêu “Băng Phong Thiên Xích này”, xem ra lần này Độc Ma Vương Diệc Hàn sợ rằng dữ nhiều lành ít.
Lúc mọi người ở đây cũng không xem trọng Độc Ma Vương Diệc Hàn, Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên nhẹ giọng nói với Đinh Hạo: “Chiêu “Băng Phong Thiên Xích? này cực kỳ thần kỳ, đổi lại là lão phu thì e rằng cũng phải mất trăm ngày mới đi từ bên trong ra được.”
Gã ta dừng một chút, thấy Đinh Hạo nhìn mình với vẻ ngờ vực, Huyết Ma Liệt Sơn bày ra vẻ mặt kỳ lạ mà hỏi hắn: “Ngươi có từng tặng dịch nhổ của Bát Sí Tử Mãng cho lão Độc Ma đúng không?”
Đỉnh Hạo gật gật đầu, vẫn khó hiểu mà hỏi lại như cũ: “Không sai, vậy thì thế nào?”
Huyết Ma Liệt Sơn cười hì hì quái lạ, sau đó nói: “Cái này thì đúng rồi, nếu lão phu đoán không nhầm mà nói, vậy thì lão Độc Ma chắc chắn sẽ thắng trận chiến này.
Nếu lão phu đoán không sai mà nói, lão Độc Ma đương nhiên đã mượn dùng kịch độc từ dịch nhổ của Bát Sí Tử Mãng mà tu thành ‘Hủ Thực Chước Viêm’ bá đạo nhất trong Độc Công.
Người cứ thành thật quan sát tiếp đi, mặc dù chiêu “Băng Phong Thiên Xích” này có thể vây khốn Thanh Vân tông chủ Diệp Phiêu Linh trong trăm ngày, nhưng nó tuyệt đối sẽ không vây khốn được Độc Ma Vương Diệc Hàn có được HU Thực Chước Viêm một ngày đâu.
Hì hì, Lãnh Diện tôn giả hắn ta tuyệt đối không nên nói chỉ cần Độc Ma ra khỏi “Băng Phong Thiên Xích’ sẽ cam chịu bái phục!”
Lời này của Huyết Ma Liệt Sơn vừa thốt ra, trong lòng Đinh Hạo cũng hơi động, nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn bị nhốt trong “Băng Phong Thiên Xích” như cũ.
Mà ngay lúc Đạo Mô hả hê, Ma Môn thất vọng, thì Độc Ma Vương Diệc Hàn trong tầng băng kia đột nhiên nở một nụ cười quỷ quái, thân thể vốn đang liên tục tấn công băng tầng xung quanh bất ngờ dừng lại.
Chỉ thấy hai tay trái phải của Độc Ma Vương Diệc Hàn đột nhiên bùng lên hai ngọn lửa có màu sắc khác nhau, một đen kịt và một xanh thẫm.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 379: Hợp sức chiến đấu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cho dù ở trong chiêu “Băng Phong Thiên Xích” mà ngọn lửa vẫn không tắt như trước, Độc Ma Vương Diệc Hàn mỉm cười ưu nhã, mặc kệ tầng băng đang tăng dày hơn như cũ mà ngược lại tươi cười kỳ lạ với Lãnh Diện tôn giả ở bên ngoài tầng băng.
Không biết tại sao, thấy gã cười như vậy, những người trong Đạo Môn đều cảm thấy không lành, mà Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên cũng biến sắc, hắn ta không rõ, tại sao lúc này rồi mà Độc Ma Vương Diệc Hàn này vẫn còn thời gian cười gian xảo như vậy, hắn ta cũng không hiểu trong hồ lô của gã rốt cuộc bán thuốc gì.
Mà đúng lúc này, chỉ thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn đột nhiên dùng một loại pháp quyết kỳ lạ để dung hợp hai ngọn lửa đen kịt và xanh thẫm bùng lên trong tay lại với nhau, trong nháy mắt chúng đã biến thành một ngọn Ma Viêm màu xanh đen bằng nắm tay.
Sau khi dung hợp, thể tích của ngọn lửa chẳng những không trở nên lớn hơn, mà ngược lại còn thu nhỏ gấp đôi, chỉ lớn bằng một nửa ngọn lửa ban đầu.
Chỉ có điều, ngọn lửa xanh đen này vừa mới xuất hiện lại tỏa ra tầng tầng lớp lớp hào quang, khi thì đen kịt, khi thì xanh thẫm, cực kỳ quỷ dị giống như quả cầu thủy tỉnh trong tay bà đồng bói toán.
Vừa thấy ngọn Ma Viêm màu xanh đen trong tay Độc Ma Vương Diệc Hàn, bất kể là người trong Đạo Môn hay là trong Ma Môn, đều biết rằng Ma Viêm này chẳng khác nào thấy ma giữa ban ngày.
Bọn họ khó tin nhìn Ma Viêm bùng lên trong tay gã, mà Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên vốn cực kỳ đắc chí lại lộ ra vẻ mặt như tro tàn, lam nhẩm nói thầm một cách khó hiểu.
Nhưng đúng lúc này, không biết là ai sợ hãi hét lên một tiếng “Hủ Thực Chước Viêm”, lời này vừa nói ra, sắc mặt của tất cả mọi người đều hoàn toàn thay đổi, dường như bọn họ đều biết sự đáng sợ của “Hủ Thực Chước Viêm” này.
Trông thấy vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, Độc Ma Vương Diệc Hàn ở giữa tầng băng mỉm cười lạnh nhạt, cuối cùng cũng bắt đầu hành động.
Chỉ thấy gã vung tay lên, “Hủ Thực Chước Viêm” cuồn cuộn trong tay lập tức bắn ra, vậy mà phá vỡ thành một cái lỗ lớn trên tầng băng giống như không hề gặp phải trở ngại, mà thân hình thanh nhã của Độc Ma cũng đi theo đằng sau “Hủ Thực Chước Viêm”, thoải mái phá hủy chiêu “Băng Phong Thiên Xích” mà Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên đánh ra này.
Sau khi ra khỏi tầng băng, Độc Ma Vương Diệc Hàn tiện tay một chiêu, “Hủ Thực Chước Viêm” cuồn cuộn kia lại quay trở về trong thân thể của Độc ma, quả đúng là vô cùng thần kỳ.
Độc Ma Vương Diệc Hàn khẽ cười ha hả một tiếng rồi nói: “Từ huynh từng có lời trước đó, nói chỉ cần ta phá ‘Băng Phong Thiên Xích’ của ngươi, ngươi sẽ cam chịu bái phục, không biết lời này của Từ huynh còn giữ lời không?”
Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn với vẻ âm u lạnh lẽo, sau đó mặt lạnh gật gật đầu, cứng nhắc nói: “Giữ lời!”
Lời này vừa nói ra, Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên đứng ngây người trên không trung hồi lâu lập tức bay trở về tam tông Đạo Môn, chỉ thấy người này chắp tay nói với Thanh Vân tông chủ: “Lão phu làm việc chưa tận sức, không thể thắng trận chiến này vì bản tông, mong tông chủ thứ tội!”
Thanh Vân tông chủ Diệp Phiêu Linh gật đầu, lạnh nhạt cười nói: “Không sao cả, ta cũng không dự đoán được Độc Ma vậy mà lại có thể luyện chế ra ‘Hủ Thực Chước Viêm, trận chiến này không phải lỗi do ngươi, cũng may bây giờ chỉ là trận chiến đầu tiên, Từ trưởng lão cũng không cần phải để ý, chẳng qua là năng lực ăn mòn của “Hủ Thực Chước Viêm của gã quá mạnh mà thôi!”
Sau khi Thanh Vân tông chủ Diệp Phiêu Linh nói ra lời này, Lãnh Diện tôn giả Từ Hạo Nhiên mới gật gật đầu một cách kỳ lạ, rồi chầm chậm đi về chỗ của Thanh Vân Tông với ve mặt không cam lòng.
Mà đúng lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng về tới nơi của Ma Môn, nhìn thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn thắng lợi trở về, bất kể là người của Luyện Ngục Ma Tông, hay là người của Thiên Sát Ma Cung và Kiếm Ma Cung tới để hỗ trợ, đều phát ra tiếng kêu hoan hô.
Độc Ma Vương Diệc Hàn mỉm cười gật đầu ra hiệu với mọi người, chậm rãi đi đến khu vực của Vô Cực Ma Tông, cùng mặt lạnh tôn giả Từ Hạo Nhiên nhận đãi ngộ quả thực chính là cách biệt một trời.
Vừa mới về tới khu vực của Vô Cực Ma Tông, đám người Đinh Hạo còn không kịp chúc mừng hai người, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên đã cười to ra tiếng, nói: “Vương huynh quả nhiên rất thủ đoạn, lúc Vương huynh bị “Băng Phong Thiên Xích” của Từ Hạo Nhiên bao vây, lão phu còn lo lắng cho Vương huynh không thôi, vốn tưởng rằng ngươi phải lành ít dữ nhiều rồi, xem ra Ngạo Thiên vẫn đã xem thường thủ đoạn của Vương huynh!”
@®@ @ Ê ñ {Œ ñ @@@
Chương 380: Hợp sức chiến đấu 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cười nhẹ nhàng, Độc Ma Vương Diệc Hàn mỉm cười với lời thăm hỏi của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, nói: “Phùng tông chủ khách sáo rồi, trận chiến này ta chiến thắng cũng đúng là may mắn, nếu không vì hắn ta sử dụng “Băng Phong Thiên Xích”, lại còn nói ra ngôn từ ngông cuồng, thì đúng là bản nhân thật sự không thể làm gì hắn ta, tình huống luôn phát triển ngoài dự đoán của mọi người, hắn ta biết gần đây lão phu cũng vừa mới hoàn thành việc tu luyện độc công ăn mòn năng lực kinh người nhất, chiến thắng này cũng là thắng ở thủ đoạn mà thôi!”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên vừa nghe lời này, lại cười dài ha ha một tiếng, hắn ta chưa kịp mở miệng, Độc Cô Tịch Diệt kia đã mở miệng nói trước: “Độc Ma Vương Diệc Hàn quả nhiên là danh bất hư truyền, cho dù là yên lặng trăm năm, một trận chiến lần này, thực lực vẫn siêu phàm thoát tục như cũ, ôi, giá như Thiên Sát Ma Cung của ta có nhiều cao thủ như ngươi vậy, đáng tiếc là mấy môn phái cấp dưới của bổn cung đều không biết cố gắng, đã qua mấy trăm năm, cũng không thể xuất hiện một cao thủ tiến vào Hợp Thể kỳ, Luyện Ngục Ma Tông không hổ là Luyện Ngục Ma Tông, quả nhiên là cao thủ nhiều như mây, nhân tài đông đúc, trước đó có Huyết Ma Liệt Sơn gia nhập, sau lại có Vương huynh nhập tông, về sau Thiên Sát Ma Cung của ta làm sao có thể cạnh tranh với Phùng huynh được!”
Nói đến đây, Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt tự mình cười ha ha.
Vừa nghe hắn nói như vậy, cho dù là Phùng Ngạo Thiên hay là Độc Ma Vương Diệc Hàn đều lập tức nói không dám, mà Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên lại càng âm thầm thở dài một hơi, thầm nghĩ ngươi nơi đó có biết mấy người này sẽ lập tức phải rời khỏi Đoạn Hồn Sơn không, về sau Luyện Nguc Ma Tông vẫn là Luyện Ngục Ma Tông như cũ, vẫn là thực lực như trước kia, nghĩ đến đây, ánh mắt kì quái của Phùng Ngạo Thiên lại nhìn sang Đinh Hạo đang cười nhạt.
Vừa thấy ánh mắt nhìn trộm của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, lại liên hệ đến tình cảnh lúc này, không biết Đinh Hạo nơi đó suy nghĩ điều gì, chỉ thấy Đinh Hạo bật cười, chỉ vào Phùng Tinh Nhiên ở bên cạnh mình, nhìn về phía Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên khẽ cười, ý muốn nói có Phùng Tỉnh Nhiên ở đây, đương nhiên Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông sẽ nối liền thành một tập thể.
Thấy Đinh Hạo ra hiệu như thế, Phùng Ngạo Thiên cũng nở nụ cười vui mừng, thầm nghĩ ánh mắt của nữ nhi mình thực sự không tồi, thế nhưng lại câu tới được một chàng rể ưng ý như vậy cho chính mình.
Khi Ma Môn bên này vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng của thắng lợi, người của tam tông Đạo Môn kia đã sớm không chịu đựng được, chỉ thấy tông chủ Giang Vô Ngân của Xích Thành Tông ho nhẹ một tiếng rồi bước ra, hành lễ với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, sau đó nói: “Trận chiến đầu tiên xem như tam tông Đạo Môn ta chịu thua tâm phục khẩu phục, nhưng tiếp theo còn có bốn trận chiến sắp bắt đầu, cho dù Phùng tông chủ muốn khách sáo cũng hãy chờ tất cả trận chiến kết thúc rồi nói tiếp, hiện tại đã ăn mừng có phải hơi sớm một chút hay không?”
Cười dài một tiếng khà khà, Phùng Ngạo Thiên nói: “Giang tông chủ sốt ruột ư, được, một khi đã như vậy thì tiếp tục mới được, kế tiếp nên tiến hành như thế nào, vẫn mời Giang tông chủ nói rõ.” Khẽ gật đầu, tông chủ Giang Vô Ngân của Xích Thành Tông cười nhàn nhạt, nói: “Vừa rồi là tam tông Đạo Môn ta phái người ra trận trước, dựa theo quy tắc thì lần này hẳn là các ngươi đưa ra người được chọn trước, rồi chúng ta sẽ tìm ra đối thủ thích hợp.” “Ừm, vậy xin Giang tông chủ chờ một lát, để Bổn Tông thương lượng với hai vị cung chủ khác một phen!” Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nói.
Lại khẽ gật đầu, tông chủ Giang Vô Ngân của Xích Thành Tông mở miệng nói: “Mời tự nhiên!”
Vừa nghe ông ta nói như vậy, Phùng Ngạo Thiên quay đầu, nói với Độc Cô Tịch Diệt và Kiếm Ma Thạch Phong Hàn: “Trận chiến tiếp theo nên phái ai đây, hai vị đạo huynh có chọn được người thích hợp chưa?”
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên vừa nói ra lời này, ánh mắt của hai người này ồ ạt nhìn lại vài vị trưởng lão phía sau, những vị trưởng lão được hai người này nhìn đến đều mang một biểu cảm nóng lòng muốn thử, nhưng ngược lại Độc Cô Tịch Diệt và Thạch Phong Hàn nghĩ đi nghĩ lại vẫn không quyết định được, chỉ là ánh mắt cứ chớp nháy qua lại, nhìn từ đông đến tây, lại nhìn từ tây đến đông, chỉ là không hề mở miệng.
Điều khác biệt giữa mọi người trong Ma Môn và mọi người trong Đạo Môn chính là hiếu chiến lạ thường, bất kể thực lực có được hay không, chỉ cần có cơ hội đều sẽ đi đến đường chết phía trước, không giống hội trưởng lão trong Đạo Môn kia e ngại thân phận của chính mình, còn sợ thua sẽ bị mất mặt, nhưng trưởng lão Ma Môn lại không xem thắng thua quan trọng như bọn họ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










