[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 31 : Người dũng cảm không sợ hãi 1 (c301-c310)
❮ sautiếp ❯Chương 301: Người dũng cảm không sợ hãi 1
“Không sai, ý của bổn tông cũng như vậy!” Tông chủ Trương Tùng của Huyền Âm Tông gật đầu, cười lạnh, dùng ánh mắt độc ác, lạnh lẽo tận xương tủy nhìn Đinh Hạo.
Mà lúc này, những người khác cũng tập trung phía trước mặt của Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo thấy hình như bọn họ đã có quyết định, cũng không tức giận mà chỉ nhìn chằm chằm hai kẻ đang mơ mộng hão huyền.
Tông chủ Trương Tùng của Huyền Âm Tông cười lạnh rồi lạnh lùng nói: “Chắc tiểu tử thối ngươi không nghĩ cuối cùng vẫn rơi vào tay của bổn tông.
Ngày đó ngươi náo loạn ở Huyền Âm Tông chúng ta gây bao nhiêu tội lỗi, hôm nay bổn tông nhất định sẽ trả lại hoàn toàn, không thể để ngươi chết đi dễ dàng.”
Mà tông chủ Mã Vân Phi của Dật Điện Tông cũng hừ lạnh một tiếng, nói: “Dật Điện Tông chúng ta không thù không oán với ngươi, mà ngươi lại dám giúp Huyền Âm Tông giết ba đệ tử của bổn tông, khiến ba đệ tử tài giỏi nhất thê thẩm.
Ha ha, hôm nay ngươi có kết cục như thế này cũng xứng đáng!”
Thấy hai người bọn họ vừa cười dữ tợn vừa tới gần mình, Đinh Hạo vẫn đứng ngạo nghễ lên tiếng: “Hai vị cho rằng đã giải quyết được tiểu gia rồi hay sao mà dám cuồng ngôn như thế.
Trước kia như thế nào, thì bây giờ chưa chắc hai người thực hiện được lời vừa nói đâu!”
Trương tông chủ của Huyền Âm Tông cười một tràng dài, chỉ vào Đỉnh Hạo nói: “Tiểu tử nhà ngươi, ngoại trừ bỏ chạy thì còn có bản lĩnh gì.
Lối ra khỏi đây đã bị lấp kín, bổn tông muốn xem ngươi có thể chạy đằng trời.
Nếu hôm nay ngươi có thể thoát khỏi tay bổn tông, bổn tông nguyện cúi đầu!”
Đỉnh Hạo liếc người này một cái nghi hoặc nói: “Ai nói ta muốn chạy trốn!”
Hai vị tông chủ ngơ ra, không biết vì sao Đỉnh Hạo lại nói vậy.
Hôm nay, ngay tại nơi này, chính là trời cao đất rộng, Đinh Hạo đụng tới bọn họ thì chỉ có ôm đầu chạy trốn.
Nhưng hắn nói như vậy là có ý gì, hai người đều ngạc nhiên.
Thấy thần sắc hai người khó hiểu, Đinh Hạo cười dữ tợn, đột nhiên bạch quang lóe lên, trong tay hắn xuất hiện một viên đan dược kỳ lạ.
“Huyền Âm Sát Lôi!”
Vừa thấy vật phẩm trong tay Đỉnh Hạo, tông chủ của Huyền Âm Tông sợ hãi hét một tiếng, cơ thể lão ta lùi về sau mấy chục trượng.
Đinh Hạo cười lạnh nói: “Không tồi, chính là Huyền Âm Sát Lôi.
Nếu hôm nay tiểu gia chết, cũng muốn lôi các ngươi chôn cùng ta!”
Sau khi tông chủ của Huyền Âm Tông nói “Huyền Âm Sát Lôi”, toàn bộ người của Đạo Môn và Ma Môn như gặp quỷ giữa ban ngày, lần lượt lùi về phía sau, tránh xa Đỉnh Hạo như tránh dịch.
Nhìn thấy biểu hiện tham sống sợ chết của những người này, Đỉnh Hạo vui vẻ.
Có lẽ Huyền Âm Sát Lôi này có thể cho hắn một con đường sống.
“Huyền Âm Sát Lôi này ngươi lấy ở đâu, ngươi có quan hệ gì với Luyện Ngục Ma Tông?” Khi Đinh Hạo còn âm thầm suy nghĩ, tông chủ Trương Tùng của Huyền Âm Tông đột nhiên hỏi.
Huyền Âm Sát Lôi, Huyền Âm Tông, chẳng lẽ…
“Sao ngươi biết Huyền Âm Sát Lôi này đến từ Luyện Ngục Ma Tông, chẳng lẽ…” Đinh Hạo cũng nghỉ hoặc hỏi.
“Vốn dĩ Huyền Âm Sát Lôi này do tiền bối của Huyền Âm Tông tạo ra, nhưng vị tông chủ đó đã bị tông chủ của Luyện Ngục Ma Tông giết nên nó bị thất truyền.
Mấy chục viên Huyền Âm Sát Lôi còn lại cũng bị Luyện Ngục Ma Tông lấy đi, đương nhiên bổn tông biết xuất xứ của nó!” Tông chủ của Huyền Âm Tông lạnh lùng nói.
Đỉnh Hạo cười hắc hắc nói: “Thì ra là thế, không nghĩ lại có quan hệ này!” Đỉnh Hạo dừng lại một chút rồi hừ lạnh nói: “Đừng nói nhảm nữa, nếu các ngươi nhận ra Huyền Âm Sát Lôi này thì biết uy lực của nó như thế nào.
Tiểu gia muốn ra khỏi động, nếu các ngươi ai dám ngăn cản, ta sẽ chết cùng các ngươi!”
Đinh Hạo nói xong thì cầm Huyền Âm Sát Lôi, ngông nghênh đi về hướng cửa động, trong miệng thậm chí còn ngâm nga một giai điệu không rõ, vô cùng kiêu ngạo, không coi ai ra gì!
Mắt thấy vẻ mặt đắc ý của Đinh Hạo, đám người ma môn đưa mắt nhìn nhau, biểu cảm cực kỳ quái dị, nhưng bọn họ đều không dám hành động bừa bãi khi thấy Đinh Hạo cầm Huyền Âm Sát Lôi.
Tông chủ Huyền Âm Tông và tông chủ Dật Điện Tông giận run cả người nhưng không dám ra tay cản trở.
Đỉnh Hạo đi vào đi chỗ không người, hắn không ngự kiếm ngự kiếm bay lượn mà từ từ đi bộ, hai phe đạo ma trông thấy Huyền Âm Sát lôi trong tay hắn đều lộ vẻ sợ hãi mỗi khi tới gần Đỉnh Hạo, bọn họ không những không dám đứng ra cản trở mà còn sợ Đỉnh Hạo hiểu lầm bèn cho họ một viên nên đều tránh xa Định Hạo cả.
Đỉnh Hạo vừa cười dài “ha ha” vừa đi tới cửa hang, hắn quay đầu nhìn ánh mắt tàn nhẫn nhưng bất lực của bọn họ, chế giễu nói: “Chúc các ngươi hối hận dài dài! Chuyến đi lần này ta thu hoạch vô cùng phong phú, cảm ơn các vị tiền bối cao nhân đã chiếu cố một hậu bối như ta!”
Chương 302: Người dũng cảm không sợ hãi 2
Vừa dứt lời, Đỉnh Hạo cũng không nói nhảm nữa, hắn toàn lực ngự Nghịch Thiên Ma Kiếm bay đi với tốc độ cực hạn và biến mất khỏi tầm mắt đám người đạo ma.
Vừa mới ra khỏi hang, Đỉnh Hạo ngẩng đầu cười dài cảm thán cuộc sống không có gì sung sướng hơn như vậy.
Trước khi vào hang động hắn cũng không nghĩ sẽ thuận lợi như vậy, hắn vốn chỉ muốn cướp được một ly Lễ Tuyền đã coi như được thần tiên phù hộ rồi, hắn nào biết bây giờ có thể cướp được hai ly và ra khỏi hang trong tình trạng không hề bị tổn thương gì, đúng là thế sự khó lường!
Ngay lúc Đỉnh Hạo vừa bay ra khỏi hang, năm cửa hang đó bỗng nhiên phát ra tiếng “chỉ chỉ”, hắn quay đầu nhìn lại bỗng nhiên thấy các cửa hang đó đang từ từ đóng lại.
Đỉnh Hạo thấy vậy lập tức biết thời gian hoạt động của cấm chế đã hất và đang từ từ đóng lại, cửa hang không bao lâu nữa sẽ hoàn toàn đóng kín.
Đinh Hạo biết hai phe đạo ma trong hang động cũng phát hiện biến hóa của hang động, bọn họ chắc chắn đang bay nhanh nhất có thể để ra khỏi hang động.
Nghĩ tới đây, thần sắc Đinh Hạo khẽ thay đổi, hắn không dừng lại nữa mà lập tức bay về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn đang bế quan.
Lúc nãy trong hang động địa hình chật hẹp mà Huyền Âm Sát Lôi lại có uy lực kinh thiên động địa, nếu thật sự kích nổ Huyền Âm Sát Lôi thì tất ca mọi người hai phe đạo ma tuyệt đối không thể chạy thoát.
Chính vì vậy, bọn chúng mới không dám xuất thủ, nhưng nếu ra khỏi hang động thì đó lại là một bầu trời rộng mênh mông đến vô tận rồi.
Nếu bọn họ tiếp tục nảy sinh ác ý, bọn họ cẩn thận từ từ tấn công hắn từ xa thì Huyền Âm Sát Lôi xem như không có tác dụng øì, vì thế biện pháp tốt nhất chính là nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Sau khi đi được nửa ngày trời, Đinh Hạo một lần nữa đi tới biên giới khu vực Doanh Châu, nơi này cách vị trí Độc Ma Vương Diệc Hàn trị thương không xa nữa.
Đỉnh Hạo thấy đã thoát khỏi nguy hiểm và biết Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng không khôi phục nhanh vậy.
Còn hắn vừa mới có được vật phẩm Lễ Tuyền thần kỳ vẫn chưa kịp uống.
Đỉnh Hạo nghĩ vậy bèn đi tìm kiếm một hang động kín đáo và ẩn nấp vào trong đó.
Đỉnh Hạo ngồi tĩnh tọa trên đất, hắn suy nghĩ nên uống một ly hay hai ly Lễ Tuyền, theo lý thuyết thì chỉ cần uống một ly đã có thể phát huy tác dụng thần kỳ rồi, nhưng kinh mạch càng mở rộng đương nhiên càng tốt, hơn nữa không thể ước lượng công dụng của nó mang lại cho Vô Cực Ma Công được.
Sau khi suy nghĩ một hồi, Đinh Hạo nghiêm mặt đem hai ly Lễ Tuyền đều uống hết vào bụng, hắn toàn lực luyện hóa tác dụng thần kỳ của Lễ Tuyền.
Ba năm năm tháng sau.
Cơ thể của Đinh Hạo như hóa thạch khẽ động đậy một lúc và mở mắt ra, đôi mắt vốn tràn đầy thần thái của hắn nay càng thêm sáng ngời như ngôi sao trên trời.
Cơ thể vừa di chuyển, bốn người giống Đỉnh Hạo như đúc xuất hiện trong hang động, đồng thời cười lớn “ha ha” đi ra ngoài cửa hang, chúng có thần thái khác nhau, trông vô cùng kỳ lạ.
Sau khi trải qua lần luyện hóa Lễ Tuyền này, Đỉnh Hạo có được vô cùng nhiều chỗ tốt, kinh mạch toàn thân mở rộng tới mức cực hạn, hơn nữa càng thêm dẻo dai và trơn bóng.
Người bình thường chỉ cần một ly Lễ Tuyền đã có thể cải tạo hoàn toàn kinh mạch trong cơ thể, nhưng cơ thể Đinh Hạo cường tráng tới mức không giống con người, hai ly Lễ Tuyền cũng bị hắn hoàn toàn luyện hóa hất.
Cho đến lúc cuối cùng, tác dụng thần kỳ của Lễ Tuyền đã cải tạo toàn bộ cơ thể Đinh Hạo nhưng vẫn chưa sử dụng hết năng lượng, năng lượng dư thừa vẫn quanh quẩn bên trong cơ thể hắn, nếu là người bình thường gặp tình trạng này, kinh mạch toàn thân không bao lâu sau sẽ nổ tung mà chết.
Nhưng công pháp mà Đỉnh Hạo tu luyện là Vô Cực Ma Công, ngay khi năng lượng vừa phát tác đã bị Vô Cực Ma Công nuốt chửng không còn chút gì, không bao lâu sau đã được chuyển hóa thành một luồng chân khí cường đại vô cùng hỗ trợ tu vi của Đinh Hạo một lần nữa được tăng lên.
Sau khi hắn bước vào cảnh giới Nguyên Anh kỳ, Cửu U Quỷ Mị Quyết cũng đột phá theo tới cảnh giới Tứ Huyễn Tề Hiện.
Sau khi đột phá xong, Đỉnh Hạo mới biết Lễ Tuyền cũng là một loại chân nguyên đặc biệt vô cùng cường đại, nó không chỉ cải thiện kinh mạch của hắn, mà còn được Vô Cực Ma Công chuyển hóa thành chân khí thuần khiết vô cùng cường đại.
Khó trách Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông liều mạng tranh giành với nhau lâu như vậy, tuy dãy núi Lan Lăng không lớn nhưng ẩn chứa nhiều thứ thần bí.
Nếu sau này có cơ hội quay lại nhất định phải thăm dò một phen, không chừng có thể phát hiện được gì đó! @ @ @ Ê Œ Ÿ @ @ @
Chương 303: Người dũng cảm không sợ hãi 3
Hắn vừa mới ra khỏi hang, ánh sáng bên ngoài làm Đỉnh Hạo vô cùng chói mắt, hắn nhất thời không thích ứng được đành phải nhắm nghiềm mắt một lúc cho đến khi hoàn toàn thích ứng cường độ ánh sáng mặt trời.
Hắn không nghĩ tới chỉ bế quan ba năm, Lễ Tuyền có thể mang tới cho hắn thay đổi lớn tới vậy.
Hắn nghĩ Độc Ma Vương Diệc Hàn có sự trợ giúp đan dược của hắn cũng sắp khôi phục hoàn toàn rồi, hắn không chần chừ nữa mà bay về vị trí Độc Ma Vương Diệc Hàn đang ẩn nấp.
Sau khi Đỉnh Hạo bay hết tốc lực khoảng bốn tiếng đã hạ xuống hang động mà Độc Ma Vương Diệc Hàn ẩn nấp.
Đỉnh Hạo quan sát cỏ cây sinh trưởng tươi tốt, trận pháp che mắt lúc trước hắn bố trí vẫn còn đó, hắn biết Độc Ma Vương Diệc Hàn có lẽ vẫn chưa rời khỏi hang động, nếu không địa hình nhất định không thể không có bất kỳ thay đổi nào.
Quả nhiên, Đinh Hạo mới vừa tới gần hai ba bước đã có tiếng nói của Độc Ma Vương Diệc Hàn phát ra từ trong hang động.
“Bên ngoài có phải Đinh Hạo tiểu ca không?”
Đỉnh Hạo cười “ha ha”, nói: “Chính ta tiểu tử ta, Vương lão vẫn không sao chứ!”
Âm thanh vừa lắng xuống, thân ảnh Đinh Hạo đã tiến vào trong hang động.
Đinh Hạo trông thấy dáng vẻ kiều diễm của Độc Ma Vương Diệc Hàn không nhịn được phải khen một tiếng, rõ ràng là đàn ông nhưng tại sao có thể xinh đẹp như vậy, hơn nữa hắn còn tu luyện độc công vô cùng kỳ dị, không thể không thừa nhận Độc Ma Vương Diệc Hàn đúng là một kẻ khác người.
Nhưng Đỉnh Hạo nhìn khuôn mặt của Độc Ma Vương Diệc Hàn thì biết gã đã khỏi hẳn, nếu không không thể xinh đẹp lộng lẫy như vậy.
Đợi Đinh Hạo vào trong hang động, Độc Ma Vương Diệc Hàn nở nụ cười rạng rỡ, nói với khí chất phong nhã: “Đa tạ tiểu ca lúc trước đã ra tay cứu giúp, hơn nữa còn cho ta mấy viên đan dược vô cùng quý giá.
Bây giờ thương thế của ta đã hoàn toàn bình phục, hơn nữa tu vi của ta còn được tăng lên nhờ vào tác dụng Tuyền Cơ Đan.”
Đỉnh Hạo nghe hắn nói vậy cũng lộ vẻ mặt vui mừng, Độc Ma Vương Diệc Hàn đã gia nhập Vô Cực Ma Tông thì đương nhiên tu vi của gã càng mạnh thì Vô Cực Ma Tông càng có lợi.
Sau này có Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn tọa trấn ở tông môn, tông môn có thể phát triển thuận lợi hơn nhiều.
Nghĩ tới đây, ánh mắt của Đinh Hạo nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn càng thêm phần nóng bỏng.
Tuy Đinh Hạo dùng ánh mắt vô cùng nóng bỏng nhìn gã, nhưng Độc Ma Vương Diệc Hàn không nghĩ nhiều, gã từ tư thế ngồi khoanh chân đứng dậy, nhìn về phía Đinh Hạo và đánh giá hắn, gã bỗng nhiên tỏ ra rất bất ngờ, hỏi hắn:” Không ngờ tiểu ca đã đột phá Nguyên Anh hậu kỳ, quả thật là đáng mừng! Không nghĩ tới ngươi chỉ trong ba bốn năm có thể tiến bộ tới mức này, thật là ngoài sức tưởng tượng của ta!”
Tuy Đinh Hạo quen biết Độc Ma Vương Diệc Hàn chưa lâu, nhưng hắn biết gã là một người làm việc lớn, hơn nữa rất có nguyên tắc, nguyên Đỉnh Hạo cũng không che giấu thực lực trước mặt gã, nếu không gã không thể nào nhìn thấu thực lực của Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo không hề ngạc nhiên khi bị gã nói ra tu vi của hắn, dù sao sau này hắn còn gặp nhiều thứ ngoài ý muốn lắm.
Đinh Hạo cười “ha ha”, nói: “Ánh mắt Vương lão quả nhiên sáng như sao, đúng vậy, lần này nhân lúc Vương lão bế quan dưỡng thương, tiểu tử đúng là có không ít thu hoạch! Tam Châu Nhất Đảo quả là một nơi tốt, từ nay về sau uy danh của Vô Cực Ma Tông chúng ta sẽ truyền khắp ngõ ngách của Tam Châu Nhất Đảo!”
Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe Đỉnh Hạo nói vậy, vẻ mặt có hơi cứng lại, nhưng sau đó gã cười lớn nói: “Đương nhiên, Vô Cực Ma Tông có Huyết Ma Liệt Sơn và ta tọa trấn, Vô Cực Ma Tông nhất định sẽ có chỗ đứng ở Tam Châu Nhất Đảo.
Ha Ha, sau này sẽ ra sao không ai biết được, nhưng lão phu bỗng nhiên rất trông đợi vào Vô Cực Ma Tông hiện tại, hơn nữa càng muốn xem xem phong thái cực kỳ hung tàn của Huyết Ma Liệt Sơn!”
Đỉnh Hạo gật đầu, cười lớn nói: “Vô Cực Ma Tông nhất định sẽ không làm Vương lão thất vọng, Huyết Ma Liệt Sơn nhất định vô cùng bất ngờ khi biết Vương lão gia nhập tông môn!”
Vương Diệc Hàn cười nhẹ, gã nhã nhặn phủi bụi trên người, từ từ đi bộ ra khỏi hang động.
“Ta dám khẳng định Huyết Ma Liệt Sơn sẽ không bất ngờ, ngươi có thể mời được Huyết Ma Liệt Sơn hắn gia nhập môn phái, Độc Ma ta cũng gia nhập môn phái thì có gì kỳ quái, nếu so với Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma ta vẫn kém hơn một bậc!”
Đỉnh Hạo nghe hắn nói vậy đành cười cười lắc đầu, sau đó hắn đi về hướng cửa hang.
Sau khi Độc Ma Vương Diệc Hàn ra khỏi hang động, gã nhã nhặn duỗi người, ánh mắt bộc phát hàn quang, lạnh lùng nói: “Tuy ta rất muốn chém cái đầu chó của Ngô Tỉnh, nhưng ta biết đấy không phải là hành động sáng suốt, cứ để hắn sống vui sướng thêm vài năm vậy, đợi lần sau tới Tam Châu Nhất Đảo mới diệt tận gốc môn phái của hắn!”
Chương 304: Xưa đâu bằng nay 1
C
Đỉnh Hạo cười “ha ha” một tiếng dài, hắn dẫn đầu bay lên, cười lạnh nói: “Lần sau tới Tam Châu Nhất Đảo, e là có người người phải kinh ngạc đấy!”
Hai người nói xong bèn bay lên cao vừa cười vừa bay về phía Đoạn Hồn Sơn.
Ba ngày sau.
Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn đã từ bên trên Doanh Châu chạy một đường tới Đoạn Hồn Sơn, lần rời khỏi tông môn này đã qua thời gian bốn, năm năm, nói ngắn cũng không ngắn mà nói dài cũng không dài, nhưng đối với Đỉnh Hạo mà nói, hắn đã có một cuộc sống muôn màu muôn vẻ ở tại Tam Châu Nhất Đảo.
Lần này chỉ đi Tam Châu Nhất Đảo, thu hoạch lớn nhất chính là có được sự đồng tình của Độc Ma Vương Diệc Hàn, đã lôi kéo cho Vô Cực Ma Tông sự giúp đỡ lớn mạnh mới, tiếp đó hắn đã tranh đoạt hai chén thần suối ở Lan Lăng Sơn Mạch, cải tạo kinh mạch bên trong thân thể mình, mặc dù trên đường đi đã gây ra vô số thù địch, nhưng Đỉnh Hạo lại không để trong lòng, mà sau khi trở về lại càng có cớ để ra tay.
Nhìn thấy chưa cần mấy năm, tông chủ mới của Luyện Ngục Ma Tông kia sẽ lại ra đời một lần nữa, Đinh Hạo và Vô Cực Ma Tông tất nhiên cũng sẽ cuốn vào cuộc tranh đoạt vị trí tông chủ mới của tông môn này.
Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn mới vừa tiến vào phạm Vi thế lực ở Đoạn Hồn Sơn, họ đã lập tức giảm tốc độ di chuyển chậm lại, mà Đỉnh Hạo vốn đang ngồi trên thân Bát Sí Tử Mãng cũng thu Tử Mãng vào nhẫn Trữ Vật Giới, lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra và cùng bước đi với Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Trên con đường này, Đinh Hạo đã giải thích chỉ tiết về tình hình chung của Vô Cực Ma Tông cho Độc Ma Vương Diệc Hàn, thậm chí cũng không giấu diếm gã chuyện hiệu quả chiếm đoạt đặc biệt của Vô Cực Ma Công, mặc dù Độc Ma Vương Diệc Hàn này có hơi kỳ quái, nhưng chẳng biết tại sao Đinh Hạo lại vô cùng tín nhiệm gã, loại cảm giác không nói rõ được cũng không tả rõ được này, cuối cùng vẫn bị Đinh Hạo quy thành trực giác của mình, mà Đỉnh Hạo lại cực kì tin tưởng trực giác của bản thân, thậm chí còn tin tưởng hơn so với những sự thật được nhìn thấy chân thực trong mắt.
Mà sau khi Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe Đỉnh Hạo kể xong về những bí mật của Vô Cực Ma Tông, gã cũng chỉ để lộ ra biểu cảm vô cùng kì lạ mà thôi, không toát ra bất cứ sắc mặt tham lam gì, càng về sau Đỉnh Hạo mới biết được là bởi vì công pháp mà Độc Ma Vương Diệc Hàn tu luyện rất đặc biệt.
Gã không thể tiếp tục tu luyện các công pháp khác được.
Mặc dù Vô Cực Ma Công hết sức uy lực, cũng có không ít pháp quyết ngang tàng, nhưng Độc Ma Vương Diệc Hàn lại không thể tu luyện.
Sau khi Đỉnh Hạo biết tình hình như thế, hắn cũng lắc đầu cười khổ, không rõ độc công mà Độc Ma Vương Diệc Hàn tu luyện đến cùng là đúng hay sai.
Một lát sau, Đinh Hạo và cả Độc Ma Vương Diệc Hàn đã đi đến phạm vi Vô Cực Ma Tông, hai người đáp xuống từ trong hư không, Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn đi chậm rãi đến hướng trong tông.
Trong nháy mắt, thời gian bốn, năm năm đã qua, rõ ràng Vô Cực Ma Tông hiện tại đã khác với lúc hắn rời đi quá nhiều, chỉ thấy cổng lớn của Vô Cực Ma Tông rộng lớn phải hơn gấp ba so với trước kia, đá cẩm thạch bình thường ban đầu đã được thay thế bằng ngọc lưu ly.
Bốn chữ “Vô Cực Ma Tông” to lớn lại được dùng đá Diệu Viêm quý giá để khắc thành.
Từ xa nhìn lại thì bốn chữ “Vô Cực Ma Tông” to lớn lấp lánh ánh vàng, rất có vài phần khí thế của môn phái lớn.
Lắc đầu bật cười, Độc Ma Vương Diệc Hàn ưu nhã nói: “Vô Cực Ma Tông không tệ nha.
Dường như có hơi sai lệch với những gì tiểu ca đã nói đấy!”
Nghe cách nói này của gã, Đinh Hạo vừa cười vừa nói: “Cá đã ướp muối cũng có một ngày lật mình mà! Không ngờ rằng khoảng thời gian ta rời khỏi tông này, Vô Cực Ma Tông đã có vài sự thay đổi lớn, xem ra quả nhiên tông môn có cao thủ tọa trấn sẽ khác biệt!” Khẽ gật đầu, Độc Ma Vương Diệc Hàn cười nói: “Đây không phải nói nhảm sao.
Có một người như Huyết Ma Liệt Sơn tọa trấn, trong toàn bộ Tây đại lục này cũng không tìm được mấy môn phái tu chân dám trêu chọc tông ta, tông ta phát triển cũng là chuyện đương nhiên!”
Nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn xưng hô Vô Cực Ma Tông là tông ta.
Sắc mặt của Đỉnh Hạo khẽ thay đổi, biết trong lúc vô tình, Độc Ma Vương Diệc Hàn này đã thừa nhận mình là đồ đệ của Vô Cực Ma Tông, sự thay đổi này có vẻ như không đáng chú ý, nhưng Đỉnh Hạo lại biết gã có thể tự mình thừa nhận điều đó, có nghĩa là Vô Cực Ma Tông đã làm cho gã thực lòng yêu thích.
C
Chương 305: Xưa đâu bằng nay 2
hương 306: Nhanh chóng phát triển 1
Tông phái nào cũng sẽ có cổng lớn, mặc dù đa số người tu chân đều có năng lực cưỡi gió bay đi, nhưng bất kể là người trong tông hay là khách ngoại lai tới thăm, khi đến trước tông môn đều sẽ đáp xuống từ không trung.
Tiến vào trong tông bằng cổng lớn, coi đó là sự tôn trọng, chỉ có ke địch xâm lấn mới có thể tiến vào trực tiếp từ trong không trung.
Mà trước đây, Vô Cực Ma Tông chính là thế lực nhỏ yếu nhất trên Đoạn Hồn Sơn, bất cứ môn phái nào cũng có thể tùy tiện ức hiếp tông phái này, giống như Thị Hồn Tông đã bị tiêu diệt kia, còn có những tông phái khác tới hỏi tội ngày đó, bọn họ đều trực tiếp tiến vào Vô Cực Ma Tông từ trong không trung, hoàn toàn coi như Vô Cực Ma Tông không có cổng lớn.
Nhưng bây giờ tình tình cũng đã hoàn toàn khác biệt, cho dù là các tiểu môn phái khác, hay là chủ nhân chân chính của Luyện Ngục Ma Tông trên Đoạn Hồn, bất kỳ một người nào tới Vô Cực Ma Tông, đều phải đáp xuống từ trong không trung, sau khi xin chỉ thị ở cổng lớn mới có thể tiến vào Vô Cực Ma Tông, so với hoàn cảnh trước kia, quả thực hiện tại Vô Cực Ma Tông chính là không thể so sánh nổi.
Tôn trọng là nền tảng để xây dựng một thế lực ngang tàng!
Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn đi vào cổng chính trước Vô Cực Ma Tông, họ nhìn nhau cười một tiếng, Đỉnh Hạo ởi tới trước cửa, nhẹ nhàng gõ hai lần.
Một lát sau, cổng lớn mở ra kêu một tiếng “kít”, một tiểu tử canh cổng đi ra từ bên trong, nghỉ ngờ nhìn qua Đỉnh Hạo một chút rồi mở miệng hỏi với sắc mặt khó coi: “Hai vị là người nào, có chuyện gì mà đến Vô Cực Ma Tông ta!”
Nghe xong lời này, sắc mặt của Đỉnh Hạo kinh ngạc vô cùng, có vẻ như trước kia mình chưa bao giờ thấy người này, nhất định là vừa mới gia nhập Vô Cực Ma Tông không bao lâu, xem ra trong khoảng thời gian chính mình rời đi này, Vô Cực Ma Tông thật sự đã thay đổi khá nhiều.
Thấy tu vi của người kia thậm chí còn chưa đạt tới Tích Cốc kỳ, nhất định không thể nghi ngờ chính là người mới.
Thấy khuôn mặt Đỉnh Hạo lộ biểu cảm kì lạ nhưng lại không nói một lời, tên tiểu tử canh cổng này có chút không kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Các ngươi rốt cuộc là người phương nào, có chuyện gì, Vô Cực Ma Tông ta có nhiều việc bận bịu, cũng không rảnh rỗi để ý tới những người không phận sự như các ngươi!”
Lời này vừa nói ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn yên lặng cười một tiếng, gã nhìn qua Đỉnh Hạo một cách quái, sự chế giễu trên mặt lộ ra không thể che giấu.
Xấu hổ cười một tiếng với Độc Ma Vương Diệc Hàn, Đinh Hạo quay đầu nói với tiểu tử canh cổng kia: “Đệ tử đời ba của Vô Cực Ma Tông – Đỉnh Hạo đã về tông, sư đệ có muốn bẩm báo một tiếng hay không?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của tiểu tử này trắng bệch vô cùng, vừa mới nghỉ ngờ nhìn Đinh Hạo một chút, biểu cảm bỗng nhiên hoàn toàn thay đổi, không biết sao mà trên mặt trên mặt lại đột nhiên nở nụ cười tươi như hoa, lập tức mở cổng lớn của Vô Cực Ma Tông ra, ninh nọt cười nói: “Hoá ra là Đinh Hạo sư huynh, danh tiếng của sư huynh trên Đoạn Hồn Sơn làm gì có ai không biết làm gì người không hay chứ, sư đệ mới đến chưa từng gặp sư huynh, mong sư huynh chớ trách!”
Cười to một tiếng ha ha, Đỉnh Hạo nhẹ nhàng nói: “Không sao, không ngờ ta mới rời khỏi tông được thời gian bốn, năm năm, Vô Cực Ma Tông đã xảy ra sự thay đổi như thế, quả nhiên là thật đáng mừng, ta vui sướng còn không kịp đây, sao lại trách ngươi được!”
Vừa nói, Đỉnh Hạo vừa hộ tống Độc Ma Vương Diệc Hàn đi vào bên trong Vô Cực Ma Tông.
Vừa mới đi chưa được mấy bước, đã nghe vài tiếng hoan hô reo lên, hoá ra khi nghe được giọng nói của Đinh Hạo, Hồ Thạc và sư phụ Trần Lĩnh của hắn đã chạy ra đầu tiên.
Thấy đúng là Đinh Hạo đã về tông, sắc mặt hai người vui mừng, trong chớp mắt đã đuổi tới trước mặt Đỉnh Hạo.
“Ngươi tiểu tử thúi này đã chạy tới nơi nào, lần này lại đi mấy chục năm, hiện tại mới từ bỏ mà về được!” Trần Lĩnh hừ một tiếng, vừa cười vừa mắng.
Nghe thấy những lời này của ông ấy, trong lòng Đinh Hạo lại cảm nhận được hơi ấm đã mất từ lâu, vốn dĩ bản thân và Trần Lĩnh cũng chỉ xem như lợi dụng lẫn nhau, đều không có ý tốt gì, nhưng chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, giữa bọn họ lại hình thành nên tình cảm sư đồ chân chính trong vô thức.
Mặc dù Trần Lĩnh cũng chưa từng dạy hắn gì, cũng không dành cho hắn điều gì tốt, nhưng Đinh Hạo lại có thể cảm nhận được hiện tại Trần Lĩnh thật sự đối xử với mình một cách chân thành từ đáy lòng, mà loại cảm giác này cũng làm cho Đinh Hạo vô cùng vui vẻ.
hương 306: Nhanh chóng phát triển 1
Cười ha ha một tiếng, Đinh Hạo nói: “Không phải đã nói với ngươi rằng đồ nhỉ đi đến Tam Châu Nhất Đảo để dạo chơi ngắm cảnh một chút sao, không ngờ rằng chuyến đi này thật đúng là tràn đầy sắc thái tươi đẹp nha!”
Mà lúc này Hồ Thạc cũng chạy tới trước mặt Đinh Hạo, hắn ta lại chỉ nhìn sang Đỉnh Hạo một cách kỳ lạ chứ không nói gì cả, Đinh Hạo nhìn về phía hắn ta một cái, trao đổi mọi cảm xúc mà không cần nói lời nào.
Bên trong Vô Cực Ma Tông, Hồ Thạc và sư phụ Trần Lĩnh là hai người thân thiết với Đinh Hạo nhất, từ xưa khi Đinh Hạo vẫn chưa thể hiện tài năng của mình, hai người này đã đối xử với Đỉnh Hạo chân thành, bởi vậy hai người bọn họ cũng có được những lợi ích to lớn nhất từ Đỉnh Hạo.
Tạm thời không nói đến việc đưa tặng những công pháp đặc biệt và các pháp bảo khác, chỉ cần nhìn vào Trần Lĩnh là biết, sau khi gặp Đỉnh Hạo, vậy mà trong thời gian ngắn ngủi mấy chục năm, ông ấy đã từ Nguyên Anh kỳ lên thẳng Xuất Khiếu kỳ.
Hiện tại Trần Lĩnh chính là một người có tu vi cao nhất trong số các đệ tử đời thứ hai ở Vô Cực Ma Tông, thực lực lại càng mạnh mẽ ngang tàng vô cùng, cộng thêm quan hệ giữa ông ấy và Đinh Hạo, cũng đã vững vàng đứng ở vị trí thứ nhất trong số đệ tử đời thứ hai.
Mà Hồ Thạc lại càng có tiến bộ to lớn hơn, ban đầu hắn ta chỉ là một tiểu thư đồng không có tiếng tăm gì bên trong thư phòng ở Vô Cực Ma Tông, lúc ở đây vẫn luôn bị người khác bắt nạt, nhưng bây giờ nhưng cũng đã tiến đến Tâm Động trung kỳ, trở thành một người nổi bật trong số các đệ tử đời thứ ba ở Vô Cực Ma Tông.
Mà người này lại biết khéo léo che giấu, cũng giỏi bày mưu tính kế, hơn nữa còn trung thành son sắt với Đỉnh Hạo, hoàn toàn không thể đoán trước rằng về sau hắn ta có thể phát triển đến mức nào.
Nghe cách nói này của Đinh Hạo, Trần Lĩnh cũng không nói thêm điều gì, chỉ dùng ánh mắt kì lạ nhìn qua Độc Ma Vương Diệc Hàn đang mỉm cười ưu nhã.
Một lúc sau, Trần Lĩnh khẽ bĩu miệng, nói một cách kỳ lạ: “Tiểu tử thối nhà ngươi lừa gạt mỹ nữ tuyệt trần từ nơi đó đến đây, cẩn thận nàng Phùng Tỉnh Nhiên kia liều mạng với ngươi đấy!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Đinh Hạo đã thay đổi, hắn cẩn thận quan sát Độc Ma Vương Diệc Hàn một chút, thấy dường như Độc Ma cũng không hề sinh khí, hắn mới thở phào một hơi, cười nhạt với Vương Diệc Hàn rồi nói: “Vương lão chớ giận, sư phụ ta mắt mờ, không nhìn ra thân phận của Vương lão, hi vọng Vương lão đừng chấp nhặt với ông ấy.”
Độc Ma Vương Diệc Hàn cười nhạt một tiếng, từ chối cho ý kiến.
Đỉnh Hạo nháy mắt ra hiệu với sư phụ Trần Lĩnh, lại thấy dáng vẻ không hiểu lắm của Trần Lĩnh, hình như còn chưa nhận thức được ý tứ của chính mình, Đỉnh Hạo bèn vội vàng mở miệng nói với Trần Lĩnh: “Ta nói này sư phụ đại nhân, vị này chính là Độc Ma Vương Diệc Hàn mà đồ nhi mời đến, hiện tại Vương lão đã đồng ý gia nhập vào hàng ngũ đệ tử của tông ta, còn không mau tới bái kiến!”
Lời này vừa nói ra, mấy người thuộc Vô Cực Ma Tông đang đứng quan sát gần đó đã lập tức lui nhanh mấy bước ra sau, ngay cả sắc mặt sư phụ Trần Lĩnh của Đỉnh Hạo cũng xám xịt như tro tàn, thấy đôi mắt mỹ lệ của Độc Ma Vương Diệc Hàn giống như cười mà không phải cười, trên đầu Trần Lĩnh toát ra mồ hôi lạnh.
Dù sao cũng không thể ngờ một nhân vật mỹ lệ như nữ tử, lại là độc nhân có một không hai với tiếng tăm lừng lẫy!
Đinh Hạo không hề bất ngờ khi thấy mọi người đều nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn với ánh mắt sợ hãi, khi hắn vừa nghe thân phận thật của gã cũng có vẻ mặt giống vậy.
Tuy Vô Cực Ma Tông có Huyết Ma Liệt Sơn tọa trấn, các cao thủ hàng đầu như Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên và Thiên Yêu Nhiếp Thiên đã gặp qua nhiều lần, nhưng vẫn vô cùng sợ hãi Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Bởi vì hắn là Độc Ma, chữ “Độc” này rất dễ làm người khác sản sinh tâm lý sợ hãi.
Đỉnh Hạo cười dài “ha ha”, trầm giọng nói: “Mọi người không cần căng thẳng, cho dù Độc Ma Vương Diệc Hàn lợi hại cỡ nào thì hắn cũng đã trở thành một cung phụng của Vô Cực Ma Tông chúng ta, hắn tuyệt đối sẽ không làm hại đệ tử môn phái, mọi người có thể yên tâm!”
Mọi người nghe Đỉnh Hạo nói vậy mới bình tĩnh trở lại và cảm thấy có lý, cho dù Độc Ma Vương Diệc Hàn có tàn ác thế nào cũng sẽ không ra tay với người của mình.
Nghĩ vậy, bọn họ mới yên tâm và không còn lộ về sợ hãi nữa.
Độc Ma Vương Diệc Hàn quan sát tất cả ánh mắt của bọn họ nhưng chỉ bình tĩnh cười cho qua, không hề lên tiếng giải thích. @@@Êf@@ 6®
Chương 307: Nhanh chóng phát triển 2
Nhưng sư phụ của Đỉnh Hạo là Trần Lĩnh nghe xong Đỉnh Hạo giải thích thân phận của Độc Ma Vương Diệc Hàn lập tức cung kính đến trước mặt Độc Ma Vương Diệc Hàn hành lễ theo quy tắc ma môn, ông ấy vội vàng nói: “Văn bối không viết thân phận Độc Ma tiền bối, nếu có đắc tội hy vọng tiền bối bỏ qua cho, xem như vãn bối có mắt như mù!”
Độc Ma Vương Diệc Hàn nhìn Trần Lĩnh trước mặt lại nghiêng đầu nhìn Đỉnh Hạo, một lúc sau hắn mới nói: “Đứng dậy đi, hi vọng sau này đệ tử Vô Cực Ma Tông đều biết thân phận của ta, nếu ngươi không phải sư phụ của Đinh Hạo thì chỉ câu nói hồi nãy của ngươi đã đủ lý do cho ta ra tay rồi!”
Trán Trần Lĩnh chảy đầy mồ hôi, ve mặt vốn đang đắc ý của hắn suy sụp đi rất nhiều.
Ông ấy cười khổ, gật đầu nhưng không lên tiếng giải thích.
Ngay lúc này, những đệ tử khác của Vô Cực Ma Tông nghe thấy âm thanh cũng nhanh chóng chạy tới.
Đám người Trương Hoành tứ lão cùng Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương cũng đi đến đây, bọn bọ từ lời của Đỉnh Hạo biết được Độc Ma Vương Diệc Hàn sắp gia nhập Vô Cực Ma Tông đều lộ vẻ vui mừng.
Bọn họ sau khi hành lễ ma môn với Độc Ma Vương Diệc Hàn và khen Đinh Hạo vài câu, sau đó tiếp tục dẫn vài người đi vào trong Vô Cực Ma Điện.
Đỉnh Hạo thấy những người ra đón tiếp hắn đều gật đầu tỏ ý chào hỏi, hắn cũng đáp lại từng người bọn họ.
Bọn họ xem như biết điều, biết ai mới là chủ nhân thực sự của Vô Cực Ma Tông.
Trong bốn người, tu vi Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương không thay đổi, nhưng Trương Hoành tứ lão đều từ Xuất Khiếu kỳ đột phá tới Phân Thần sơ kỳ làm Đỉnh Hạo vô cùng bất ngờ.
Đỉnh Hạo suy nghĩ một hồi lập tức hiểu ra nguyên nhân, bốn người một mực tu luyện Vô Cực Ma Tông, tuy lúc trước đi đường vòng khá nhiều, nhưng căn cơ vẫn là Vô Cực Ma Công.
Bây giờ có được phương pháp tu luyện đúng đắn, tu vi tăng tiến vượt bậc là chuyện đương nhiên, huống chỉ bọn hắn cũng lợi dụng đặc tính thôn phệ của Vô Cực Ma Công hỗ trợ tu luyện rồi.
Hắn cũng lười hỏi bọn họ đã nuốt chứng ai, họ đều là mấy lão quái vật thành tỉnh cả, bất kể làm việc gì đều có tính toán trước khi hành động nên sẽ không hành động lỗ mãng.
Còn đám người Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương tuy có tu vi cao thâm, nhưng cũng chính vì tu vi cao thâm nên tiến bộ rất chậm.
Lúc trước, bọn họ không có tiếp xúc qua Vô Cực Ma Công, bây giờ chỉ tính nửa đường chuyển tu, hơn nữa Vô Cực Ma Công cũng không phải công pháp chủ tu của bọn họ nên tiến bộ chậm chạp và vẫn dừng lại ở cảnh giới cũ không có gì kỳ lạ.
Nhưng bọn họ sẽ càng lúc càng tiến bộ theo thời gian, đột phá chỉ là chuyện sớm muộn với họ mà thôi.
Một lúc sau, cả đoàn người đi vào Vô Cực Ma Điện.
Trương Hoành và Âm Vô Sương mời Độc Ma Vương Diệc Hàn ngồi ghế trên cùng, bọn họ quay đầu nhìn Đinh Hạo, Đỉnh Hạo lắc đầu đi tỏ ý sau đó đi chung với hai người Hồ Thạc ngồi ở vị trí đệ tử đời thứ ba, Trương Hoành cũng không cố ý mời Đỉnh Hạo nữa, dù sao chỉ cần có mắt đều có thể nhìn ra địa vị của Đinh Hạo trong Vô Cực Ma Tông, nên hắn có ngồi vị trí nào cũng không quan trọng.
“Huyết Ma Liệt Sơn lão nhân gia đang bế quan không thể đi ra đón tiếp Vương lão nhập tông, hi vọng Vương lão không chê!” Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương lên tiếng giải thích trước.
Độc Ma Vương Diệc Hàn ưu nhã gật đầu, khẽ cười nói: “Mấy vị không cần khách khí, ta đã gia nhập Vô Cực Ma Tông thì sau này đều là người một nhà cả, các vị không cần câu nệ quá mức trước mặt ta, tuy Huyết ma lão nhân gia cùng một thế hệ với ta, nhưng neu suy tính kỹ thì Liệt lão là trưởng bối của ta, nên theo lý phải là ta đi bái phỏng hắn, nhưng bây giờ Liệt lão đang bế quan, chỉ đành đợi hắn xuất quan mới tính tiếp vậy!”
Trương Hoành và và Âm Vô Sương nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn nói xong thấy hắn dễ nói chuyện như thế, thầm nghĩ bản thân quá căng thẳng rồi, sau đó yên tâm bắt đầu giải thích tình hình Vô Cực Ma Tông cho Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Tuy mấy người đang nói cho Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe, nhưng người trong cuộc đều biết thật ra bọn họ đang nói cho Đỉnh Hạo nghe.
Đỉnh Hạo biết được tình hình từ mấy người bọn họ từ lúc hắn hạ sơn không còn môn phái nào trên Đoạn Hồn Sơn dám khi dễ Vô Cực Ma Tông nữa.
Luyện Nguc Ma Tông và Thành Hoàng cũng đích thân thừa nhận mỏ khoáng của Thị Hồn Tông đã tặng cho Vô Cực Ma Tông, tính cả hai mỏ khoáng trong môn phái đã có tổng cộng ba mỏ khoáng, tỉnh thạch cho đệ tử tu luyện cuối cùng có thể đảm bảo nguồn cung ứng rồi.
@@@ÊfŒ*@@®
Chương 308: Nhanh chóng phát triển 3
Chuang 309: Tin tức động trời 1
Chuang 310: Tin tức động trời 2
Hơn nữa, Vô Cực Ma Tông trong lúc phát triển có một số người nghe danh mà tới gia nhập tông môn, trong khi Vô Cực Ma Tông đang rất thiếu người nên thu nhận.
Nhưng lúc sau, hội trưởng lão quyết định chỉ thu nhận những người có tư chất tốt nhập tông, những người có lai lịch không rõ ràng và tư chất thấp kém đều bị bỏ ngoài sơn môn.
Tính từ mấy năm gần đây, Vô Cực Ma Tông là tông môn có đệ tử đời thứ ba nhiều nhất chỉ sau Luyện Ngục Ma Tông.
Đỉnh Hạo trước khi rời đi đã đem một số nguyên liệu của Thị Hồn Tông giao cho Huyết Ma Liệt Sơn, Huyết Ma Liệt Sơn lựa ra vài món làm món pháp bảo đầu tiên của Tàng Bảo Các, phần còn lại đều phân phát cho tám trưởng lão còn lại.
Tam vị trưởng lão cũng không hứng thú với những vật phẩm đó và phân phát xuống cho các đệ tử.
Trừ những người mới nhập môn, các đệ tử ít nhiều đều có được một ít lợi ích, bọn họ đương nhiên đều cười rạng rỡ, thầm cảm thán sự biến hóa của Vô Cực Ma Tông.
Do tình thế đặc biệt của Đoạn Hồn Sơn và yêu cầu đặc biệt của Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên, Vô Cực Ma Tông cũng không tiếp tục ra tay với các môn phái khác trên Đoạn Hồn Sơn.
Nhưng cám dỗ của Vô Cực Ma Công thực sự quá lớn, mấy vị trưởng lão bèn lên kế hoạch sát phạt các môn phái nhỏ lẻ xung quanh Đoạn Hồn Sơn.
Trong thời gian Đỉnh Hạo rời đi đã có vài môn phái nhỏ lẻ xung quanh Đoạn Hồn Sơn bị diệt môn rồi.
Đám người Âm Vô Sương làm việc rất cẩn thận nên không có ai phát hiện ra, những môn phái nhỏ đang hoài nghỉ là ai đang ra tay, nhưng không hề liên hệ đến Vô Cực Ma Tông.
Ngược lại, Luyện Ngục Ma Tông trở thành đối tượng bị nghi ngờ lớn nhất, nhưng môn phái lớn như Luyện Nguc Ma Tông sớm đã tung hoành ngang dọc rồi, không cần phải đi diệt các môn phái nhỏ yếu làm gì, hơn nữa tính tình Luyện Ngục Ma Tông rất ngông cuồng làm cho bọn họ dù có nghỉ ngờ cũng không dám chất vấn.
Chuyện này chỉ đành bo qua một bên không ai giải quyết, tuy Luyện Ngục Ma Tông đoán được là Vô Cực Ma Tông làm, nhưng Vô Cực Ma Tông không hề đụng tới các thế lực trong Đoạn Hồn Sơn, đồng thời tình thế lúc này có chút vi diệu, nên Luyện Ngục Ma Tông mắt nhắm mắt mở cho qua.
Chính vì Vô Cực Ma Tông tiêu diệt vài môn phái nhỏ khác bên ngoài Đoạn Hồn Sơn nên người tu luyện Vô Cực Ma Công cao thâm đều có được không ít chỗ tốt, nếu không Trương Hoành tứ lão, Hồ Thạc và Trần Lĩnh không thể đột phá nhanh vậy.
Sau khi Đinh Hạo nghe đám người Trương Hoành tường thuật lại những chuyện xảy ra sau khi hắn rời đi và khỏi Hồ Thạc kế bên một số vấn đề không rõ, hắn đã nắm được đại khái tình hình hiện tại.
Một lúc sau, hội trưởng lão nhân lúc mọi chuyện còn chưa lắng xuống mau chóng tổ chức nghi thức nhập tông cho Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Độc Ma Vương Diệc Hàn từ xa nhìn Đỉnh Hạo, tựa hồ muốn hỏi ý kiến của Đinh Hạo, Đinh Hạo thấy không khí náo nhiệt của nghỉ thức đón tiếp Độc Ma Vương Diệc Hàn nhập tông thì đương nhiên không từ chối, thế là hắn gật đầu tỏ vẻ đồng ý với Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Độc Ma Vương Diệc Hàn thấy Đinh Hạo tỏ ý cũng không từ chối, dù sao sớm muộn gì cũng phải gia nhập Vô Cực Ma Tông, sớm một ngày muộn một ngày cũng không khác biệt lắm.
Buổi lễ tiến hành hơn một tiếng sau, Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe theo yêu cầu của đám người Trương Hoành hoàn thành hết các nghi thức nhập tông, gã xem như chính thức gia nhập Vô Cực Ma Tông.
Vô Cực Ma Tông vốn có Huyết Ma Liệt Sơn gia nhập đã có thể đứng vững vị trí thứ hai trên Đoạn Hồn Sơn, bây giờ có thêm Độc Ma Vương Diệc Hàn thì ngoại trừ Luyện Ngục Ma Tông không còn môn phái nào có thể chống lại được Vô Cực Ma Tông nữa.
Chính vì thế, Vô Cực Ma Tông là việc không thể ngăn cản.
Nhưng cho dù Độc Ma Vương Diệc Hàn nhập tông, sự chênh lệch của Vô Cực Ma Tông và Luyện Nguc Ma Tông vẫn rất lớn.
Nói đi nói lại thì Vô Cực Ma Tông chỉ có mỗi hai cao thủ hàng đầu là Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn, trong khi mỗi Luyện Ngục Ma Tông Phùng Ngạo Thiên đã có thực lực mạnh hơn Vô Cực Ma Tông.
Luyện Ngục Ma Tông Phùng Ngạo Thiên, Thiên Yêu Nhiếp Thiên, phu thê Chu Văn và Cừu Mạnh đều là các cao thủ hàng đầu, Luyện Nguc Ma Tông còn những cao thủ khác không vẫn là một ẩn số.
Thành Hoàng có thực lực tranh giành vị trí tông chủ với Phùng Ngạo Thiên thì thực lực cũng không yếu.
Nếu nhìn từ góc độ này, Vô Cực Ma Tông không thể so sánh cùng Luyện Ngục Ma Tông, khó trách Luyện Ngục Ma Tông có thể đứng vững trên vị trí sáu đại môn phái Tây đại lục ngàn năm không ngã.
@@@#{3@@ 6®
Chuang 309: Tin tức động trời 1
Ngay lúc Đỉnh Hạo đang suy nghĩ, nghỉ thức nhập tông của Độc Ma Vương Diệc Hàn đã tổ chức xong.
Thấy vậy, Đinh Hạo và hội trưởng lão thông báo xong bèn dẫn Độc Ma Vương Diệc Hàn đi tìm chỗ nghỉ ngơi.
Đồng tử trông cửa trông thấy Đinh Hạo vừa ra khỏi Vô Cực Ma Điện thì đi qua, vừa cười vừa nói với hắn: “Luyện Ngục Ma Tông Phùng Tỉnh Nhiên tiểu thư cầu kiến Đỉnh Hạo sư huynh!”
Đỉnh Hạo gật đầu, dặn dò đồng tử trông cửa: “Ngươi dẫn cung phụng bổn tông đi tìm chỗ nghỉ ngơi đi!”
Vừa dứt lời, Đinh Hạo bèn xin lỗi Độc Ma Vương Diệc Hàn, sau đó đi về phía sơn môn Vô Cực Ma Tông.
Vừa mới đi tới ngoài đại môn, Đỉnh Hạo lập tức nhìn thấy dáng vẻ kiều diễm của Phùng Tinh Nhiên đang đứng dựa tường.
Với sự điêu ngoa của Phùng Tỉnh Nhiên thì vốn nên trực tiếp hô to tên của Đỉnh Hạo, nhưng không biết vì sao nàng lại không làm như vậy, lại truyền lời thông qua đại môn, một mặt cho thấy Vô Cực Ma Tông xưa đâu bằng nay, mặt khác cũng là vì Phùng Tỉnh Nhiên nể mặt mũi Đinh Hạo, Đỉnh Hạo bây giờ đã không còn là tên tiểu tặc vô danh nữa, mà là người cầm quyền chân chính trong Vô Cực Ma Tông, vì vậy Phùng Tỉnh Nhiên cũng không làm càn quá mức.
Chậm rãi đi đến trước mặt Phùng Tỉnh Nhiên, khi thấy Phùng Tỉnh Nhiên lộ ra vẻ vui tươi hớn hở, trong lòng Đỉnh Hạo cảm thấy khó hiểu, mình quen biết với Phùng Tinh Nhiên cũng chỉ tình cờ, hai người cũng coi như là đã trải qua rất nhiều chuyện cùng nhau, mà Phùng Tinh Nhiên đã sớm thể hiện tình cảm ái mộ đối với mình, mà mình vẫn luôn trốn tránh, một mặt là vì lúc trước mình đích xác không có hảo cảm gì đối với nàng, mặt khác cũng là vì thân phận của Phùng Tinh Nhiên.
Trong tiềm thức, bản thân vẫn luôn xem Luyện Ngục Ma Tông như đối thủ cạnh tranh của mình, cho dù đến tận bây giờ cũng không thay đổi, may thay, hiện tại Vô Cực Ma Tông đã quyết định rời khỏi Đoạn Hồn Sơn, nếu không e rằng sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh xung đột.
Nhưng ngay cả như thế, sau này, thế quật khởi nhanh chóng của Vô Cực Ma Tông vẫn không thể đỡ, sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ uy hiếp đến địa vị bá chủ của Đạo Ma Lục Tông, chờ tới lúc ấy, Luyện Ngục Ma Tông sẽ đảm nhận vai trò gì thì cũng khó có thể đoán trước, nếu thật sự nảy sinh xung đột cùng với Luyện Ngục Ma Tông, vậy mối quan hệ giữa mình và Phùng Tinh Nhiên sẽ trở thành điểm ràng buộc bản thân, mà quan hệ giữa mình và Phùng Tỉnh Nhiên cũng sẽ vô cùng xấu hổ.
Đây mới là nguyên nhân sau khi mình nhận ra tình cảm của Phùng Tinh Nhiên thì lại kéo dài không chịu tiếp nhận, nhưng hiện tại Đinh Hạo đã buông bỏ tất cả, chuyến đi đến Tam Châu Nhất Đảo khiến Đỉnh Hạo nghĩ thoáng rất nhiều chuyện, tương lai của người Tu Chân mênh mang không lường được, quan trọng nhất chính là nắm chắc hiện tại, chuyện sau này thì để sau này nói, huống chỉ, tuy rằng mình xem Luyện Ngục Ma Tông như đối thủ cạnh tranh, nhưng nói thật thì Luyện Ngục Ma Tông mình thật đúng là không để vào mắt, sớm muộn gì cũng có một ngày, Vô Cực Ma Tông chắc chắn sẽ mạnh hơn cả Luyện Ngục Ma Tông lúc bấy giờ.
Hơn nữa, hiện tại, ngay cả khi mình và Phùng Tinh Nhiên làm ầm ï, nếu Luyện Ngục Ma Tông muốn đối phó mình thì cũng phải suy xét cẩn thận, tuy Vô Cực Ma Tông tạm thời không bằng Luyện Ngục Ma Tông, nhưng vẫn sức mạnh để đấu một trận, huống chỉ dựa vào tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, chỉ cần mình cẩn thận phòng bị, người có thể truy sát mình trên Đoạn Hồn Sơn không nhiều.
Trong lòng âm thầm cân nhắc, Đinh Hạo cũng đã đi tới bên cạnh Phùng Tinh Nhiên, bàn tay nâng lên ôm Phùng Tinh Nhiên vào trong ngực, lập tức phóng lên cao, bay về phía hồ băng ở sau núi.
Nửa khắc sau, Đỉnh Hạo mang theo Phùng Tỉnh Nhiên đi tới một nơi yên tĩnh nào đó, vẫn ôm Phùng Tỉnh Nhiên trong vòng tay, ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt từ trên người Phùng Tỉnh Nhiên, Đỉnh Hạo không nói một lời, mà Phùng Tinh Nhiên cũng cảm thấy Đỉnh Hạo khó có được dịu dàng, đôi mắt đẹp nhắm lại dựa vào lồng ngực rộng lớn của Đinh Hạo, vô cùng hưởng thụ! Hai người cứ như vậy không hề lên tiếng, mặc cho thời gian trôi, Phùng Tỉnh Nhiên vẫn là người đầu tiên đánh vỡ sự yên lặng. “Nghe nói thời điểm huynh trở về Đoạn Hồn Sơn dẫn theo một mỹ nữ tuyệt thế, lần này huynh đến Tam Châu Nhất Đảo là vì đi ngắm cảnh hay là vì tìm mỹ nữ vậy!”
Lời này vừa dứt, Đinh Hạo không nhịn được mà lắc đầu bật cười, thời điểm mình và Độc Ma Vương Diệc Hàn cùng nhau trở về núi, cũng không cố tình che giấu hành tung, bị Luyện Ngục Ma Tông phát hiện cũng không hề cảm thấy kỳ quái chút nào, kỳ quái chính là nếu Phùng Tỉnh Nhiên đã biết việc này, lúc vừa mới đến Vô Cực Ma Tông tìm mình, thế nhưng không hề tức giận chất vấn, mà vừa rồi cũng không lộ ra vẻ không vui, xem ra trong vô thức, tính tình đại tiểu thư của Phùng Tinh Nhiên cũng đã có chút cải thiện.
Chuang 310: Tin tức động trời 2
Trong lúc cảm thán, Đinh Hạo nói với Phùng Tinh Nhiên một cách tỉ mỉ chỉ tiết về những chuyện đã xảy ra với mình ở Tam Châu Nhất Đảo, cẩn thận nói cả chuyện thân phận của Độc Ma Vương Diệc Hàn, khi thấy Phùng Tỉnh Nhiên có lúc kinh ngạc lo lắng, có lúc thì nhảy nhót vui mừng khi nghe chuyện mình trải qua, Đỉnh Hạo càng ngày càng cảm thấy Phùng Tinh Nhiên sao lại có thể đáng yêu như thế.
Sau một lúc lâu, Đinh Hạo kể xong mấy chuyện đã xảy ra lần này, nghe Đinh Hạo miêu tả, Phùng Tinh Nhiên thở phào nhẹ nhõm, cười duyên nói: “Thì ra là thế, không ngờ Độc Ma Vương Diệc Hàn khiến người gặp người sợ thế mà là một nam tử kỳ dị mỹ lệ như nữ tử, thật là thế giới to lớn đầy rẫy những điều kỳ diệu!”
Đỉnh Hạo cười ha ha, không phủ nhận, đẩy Phùng Tỉnh Nhiên từ trong ngực mình ra, Phùng Tinh Nhiên thấy Đinh Hạo làm như thế thì dường như vô cùng không muốn, nhưng cuối cùng vẫn rời khỏi vòng tay của Đỉnh Hạo, im lặng nhìn chăm chú Phùng Tỉnh Nhiên một lát, Đinh Hạo nghiêm túc nói: “Ngươi đã đột phá đến Xuất Khiếu kỳ rồi sao?”
Phùng Tỉnh Nhiên cười xinh đẹp, dường như vô cùng đắc ý, nói: “Không sai, xú tiểu tặc huynh còn có mắt đấy, sau khi huynh rời núi, bổn cô nương cảm thấy nhàm chán, cha ta và Thiên Yêu Nhiếp Thiên cũng đều bế quan, mà lần trước thời điểm huynh và ta bị Thị Hồn Tông đánh lén thì bổn cô nương mới nhận ra được thực lực của mình còn thấp kém, vì thế bổn cô nương cũng bế quan tu luyện, ha ha, một lần bế quan nho nhỏ, ta cũng đột phá, lợi hại đúng không?”
Đỉnh Hạo gật đầu, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đến khi nhìn thấy trong cơ thể nàng mơ hồ lộ ra một tia huyết quang, Đỉnh Hạo mới chợt hiểu ra, nói: “Chính là vì ngươi hấp thu chân nguyên thuộc tính hỏa ẩn chứa trong Sất Dương Bảo Cầu sao?”
Lời này vừa dứt, nét mặt Phùng Tinh Nhiên vui vẻ, gật đầu cười nói: “Đã bị huynh nhận ra rồi, ha ha, không sai! Chính là vì hấp thu năng lượng của Sất Dương Bảo Cầu thì ta mới có thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy tạo ra đột phá, còn phải đa tạ tiểu tặc huynh ngày đó nhắc nhở, nếu không ta sẽ không nghĩ tới Sất Dương Cầu!”
Đỉnh Hạo thầm nghĩ, thì ra là thế, lại cẩn thận nhìn Phùng Tỉnh Nhiên từ đầu tới cuối, cho đến khi Phùng Tinh Nhiên bị hắn nhìn đến mức cả người cảm thấy không thoải mái, Đỉnh Hạo mới mở miệng nói: “Vậy năng lượng trong Sất Dương Cầu ngươi đã hấp thụ bao nhiêu, phương pháp sử dụng Sất Dương Cầu ngươi có biết rõ hết hay không?”
Thấy Đinh Hạo hỏi như thế, Phùng Tinh Nhiên lộ vẻ xấu hổ, cười xòa nói: “Ta cũng không biết đã hấp thụ bao nhiêu năng lượng trong Sất Dương Cầu, có thể chưa tới một phần mười, mà ta cũng chưa thể vận dụng thuần thục phương pháp sử dụng Sất Dương Cầu, cũng không biết rốt cuộc có phát huy ra uy lực của Sất Dương Cầu hay không!”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo âm thầm cười khổ, cũng không biết trong đầu nữ nhân này chứa cái gì, nàng sở hữu Sất Dương Cầu trong tay cũng đã mười năm, đến bây giờ còn chưa thể biết rõ công dụng của Sất Dương Cầu, thật là phục nàng, nếu không phải lần này mình rời núi, nàng cảm thấy nhàm chán, e rằng qua thêm mười năm nữa nàng cũng sẽ không bế quan tu luyện.
Thấy Đinh Hạo lộ vẻ quái dị nhìn mình, Phùng Tinh Nhiên da mặt mỏng cũng trở nên đỏ bừng, dường như cũng cảm thấy có chút xấu hổ, một lát sau, nàng cảm thấy không chống lại được ánh mắt của Đinh Hạo được nữa, bèn cúi thấp đầu xuống.
Khi đang nghĩ Đinh Hạo sẽ lại giễu cợt nàng thêm hai câu, đột nhiên hai tiếng phá không bay về phía mình, Đinh Hạo biến sắc, không biết người tới là ai, lúc vừa mới lấy ra Nghịch Thiên Ma Kiếm muốn rời đi thì phát hiện người tới là hai vợ chồng Cừu Mãnh Chu Vân trong Luyện Ngục Ma Tông.
Hai người vừa thấy bóng dáng của Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên thì lập tức chạy lại đây, chỉ nghe trưởng lão Cừu Mãnh trầm giọng nói: “Tông chủ muốn hai người chúng ta dẫn tiểu thư quay về tông, Đoạn Hồn Sơn sắp xảy ra chuyện lớn!”
Lời này vừa dứt, sắc mặt Đỉnh Hạo và Phùng Tinh Nhiên nhanh chóng thay đổi, không biết vì sao ông ấy nói như thế.
Thấy ánh mắt nghỉ hoặc của Đỉnh Hạo và Phùng Tinh Nhiên, Cừu Mãnh trầm ngâm một chút, nói: “Tông chủ của Đạo Môn Tam Tông mang theo trưởng lão môn hạ đang đi tới Đoạn Hồn Sơn, e rằng chỉ cần mấy ngày là đã có thể tới Đoạn Hồn Sơn, vừa rồi tông chủ biết được việc này nên đã xuất quan trước, tuy rằng Thiên Yêu Nhiếp Thiên vẫn còn đang bế quan, nhưng gặp phải chuyện này, không bao lâu nữa cũng phải xuất quan, tông chủ vừa rồi xuất quan kêu hai người chúng ta lập tức dẫn con về, Luyện Ngục Ma Tông lập tức mở họp trao đổi việc này!”
Khi nghe Cừu Mãnh nói như vậy, hai người Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên càng thêm hoang mang, thật sự không biết Đạo Môn Tam Tông có chủ ý gì, thế mà liên thủ đi đến Đoạn Hồn Sơn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










