[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 179 : Vô Cực Ma Đạo 102 (c1781-c1790)
❮ sautiếp ❯Chương 1781: Vô Cực Ma Đạo 102
Cao thủ quả nhiên là cao thủ, một cao thủ Độ Kiếp trung kỳ, so với hai huynh muội Binh gia Hợp Thể kỳ cộng lại, chân nguyên còn nhiều hơn nhiều, sau khi cắn nuốt người này, thương thế của Đỉnh Hạo mặc dù không có khôi phục, nhưng đã tốt hơn rất nhiều, chân nguyên cũng lần nữa gia tăng ba thành.
“Đinh Hạo, những người này ta đã giúp ngươi chế trụ, ngươi cứ xem mà làm đi!” Ngay khi Đinh Hạo còn đang sững sờ, phát giác Dịch Mạn Đồng vậy mà lại dùng Thất Thải Mê Thần Cầm chế trụ toàn bộ đám người bị Thất Thải Mê Thần Cầm chế trụ, sắc mặt mê mang, lộ ra bộ dạng hạnh phúc, như đang mơ một giấc mộng đẹp.
Thực lực của Dịch Mạn Đồng chẳng qua chỉ là Hợp Thể hậu kỳ, lại có thể trong thời gian ngắn như vậy chế trụ toàn bộ cao thủ, điều này làm cho Đỉnh Hạo cực kỳ kinh ngạc, lại liên tưởng đến lúc trước trong lòng núi Thanh Vân Tông, Dịch Mạn Đồng lấy sức một mình, kiềm chế được Mạc Nhàn Vân Độ Kiếp hậu kỳ, điều này làm cho Đinh Hạo không khỏi hiểu rõ, mặc dù tu vi của Dịch Mạn Đồng chỉ có Hợp Thể hậu kỳ, nhưng thực lực chân chính tất nhiên không chỉ như thế.
“Đinh, Đinh Hạo.
Nàng nói có thể ngươi cần những người này để khôi phục thương thế, ta, ta cũng giúp ngươi bắt được một ít, có lẽ có thể giúp ngươi!” Một bên khác, Thạch Ngọc Sương thoạt nhìn có phần ngượng ngùng, cũng đứng ở phía xa nói với Đỉnh Hạo.
Quay đầu nhìn lại, Đinh Hạo phát hiện Thạch Ngọc Sương đã đông cứng toàn bộ mười mấy cao thủ có tu vi ở Xuất Khiếu kỳ thành tượng băng, dường như cảm thấy thực lực của mình có phần yếu, Thạch Ngọc Sương kia còn có vẻ hơi xấu hổ.
Ngạc nhiên sững sờ, Đỉnh Hạo bật cười nói: “Vậy cảm ơn nàng, lần này nàng giúp ta đại ân, cùng ta cứu nàng ân tình xem như thanh toán xong!”
“Như vậy sao được, anh cứu em chính là trong Lan Uẩn Động Phủ của Thanh Vân Tông, cùng em nhẹ nhàng chế trụ những thứ này căn bản không cùng một cấp bậc, anh không cần nhiều lời, ân tình này sớm muộn gì em cũng phải trả lại cho anh!” Mắt thấy Đỉnh Hạo muốn phủi sạch quan hệ với mình, Thạch Ngọc Sương trong lòng chua xót, lúc này nói năng hùng hồn đầy lý lẽ kiếm cớ nói.
Lúc này thiên kiếp càng ngày càng gần, Đinh Hạo mắt thấy không cách nào phui sạch quan hệ của nàng, lúc này không do dự nữa, lập tức bắt đầu động thủ, hấp thu từng cái chân nguyên bị chế trụ.
Bí mật của Vô Cực Ma Công, trong lòng Kiếm Ma Cung Thạch Phong Hàn đã hiểu rõ, Đỉnh Hạo không bận tâm Thạch Ngọc Sương ở ngay bên cạnh.
Thời gian một chén trà, toàn bộ thư sinh của Động Vân Thư Viện đều biến thành thây khô trong tay Đỉnh Hạo.
Lúc này, Bát Sí Tử Mãng ẩn núp, đang chuẩn bị tiến hóa lần nữa, thi thể đầy đất ngược lại không cách nào xử lý.
Sau khi thôn phệ toàn bộ thư sinh của Động Vân Thư Viện, thương thế của Đinh Hạo tuy không có khôi phục hoàn toàn, nhưng tối thiểu đã không có trở ngại gì, chân nguyên trước mắt cũng khôi phục được khoảng tám phần mười, đối mặt với thiên kiếp sắp tới, cũng có mấy phần nắm chắc.
“Thì ra là thế, khó trách tu vi của anh có thể tiến bộ nhanh như vậy, quả thật là công pháp không thể tưởng tượng nổi!” Đôi mắt đẹp lạnh lùng của Thạch Ngọc Sương lóe lên, nhìn chằm chằm Đinh Hạo cảm khái nói.
Bởi vì chuyện quá khẩn cấp, Đinh Hạo không bận tâm Thạch Ngọc Sương ở bên cạnh, hơn nữa lúc Dịch Mạn Đồng đến đây cũng nhắc một chút, Thạch Ngọc Sương này không phải kẻ ngốc, tất nhiên là nhìn ra chỗ huyền bí của Vô Cực Ma Công, cái này không khỏi cảm khái.
Đỉnh Hạo biết đám người Kiếm Ma Cung Thạch Phong Hàn khéo đưa đẩy, đã sớm biết được bí mật này, sở dĩ không nói ra đó là bởi vì hiện tại đã là châu chấu trên một sợi dây với Vô Cực Ma Tông, huống chỉ trong mơ hồ mấy phương đều có một chút ăn ý, Thạch Phong Hàn tất nhiên biết nên làm như thế nào.
Thấy Thạch Ngọc Sương như vậy, Đinh Hạo không giải thích, ngược lại nói: “Chuyến đi tới Thanh Vân Tông của anh còn chưa kết thúc, các muội hiện tại có thể rời đi, không cần phải quan tâm đến anh!” Thạch Ngọc Sương còn định nói gì đó, nhưng Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, không khỏi giật giật môi, không tiếp tục nói thêm gì, cùng Dịch Mạn Đồng chậm rãi rời khỏi Động Vân Thư Viện.
Đợi sau khi hai nàng biến mất, Đỉnh Hạo nhìn quanh bốn phía, phi thân rơi xuống một sơn động phía sau thác nước, biểu tình trên mặt nghiêm nghị, về phần Thân Ngoại Hóa Thân thì đứng sừng sững ở trên ngọn núi này, hờ hững ngồi xếp bằng ở nơi đó không nhúc nhích.
Thiên kiếp ba lần, lần đầu tiên ngoại lực đột kích.
Lần thứ hai nội lực tâm ma quấy phá, lần thứ ba nội lực ngoại lực đồng thời phát tác.
Lần thứ hai thiên kiếp, nói là cùng trời đánh, không bằng nói cùng mình đánh nhau, chỉ cần qua cửa ải tâm ma này, liền coi như thành công độ kiếp.
Chương 1782: Vô Cực Ma Đạo 103
Nhưng so với lần thiên kiếp đầu tiên, ải tâm ma này càng khổ sở, cũng chia làm nội ma và ngoại ma hai loại, nội ma trực chỉ bản tâm.
Ngoại ma thì chỉ thiên địa trong vòng trăm dặm xung quanh, linh hồn lệ quỷ ác ma, sơ sẩy một cái là có thể hồn phi phách tán, tuyệt đối không thể thứ hai.
Ngay khi Đỉnh Hạo vừa mới khoanh chân ngồi xuống trong sơn động, tất cả lăng mộ trong phạm vi trăm dặm cũng bắt đầu từ từ xảy ra dị biến, ngay cả một số dã thú và thụ linh dưới nần đất cũng như bị triệu hoán, dũng mãnh lao vào trong Động Vân Thư Viện.
Nhất thời, mây gió biến sắc, trên bầu trời Động Vân Thư Viện vừa mới khôi phục lại vẻ sáng sủa.
Dần dần bị tà khí đen nghịt che khuất, toàn bộ Động Vân Thư Viện đều lâm vào trong tiếng quỷ khóc sói tru âm u.
Trong phương viên mười dặm, chỉ cần là tà ác vô hình, đều bị triệu hoán, trùng trùng điệp điệp xông thẳng tới.
Lệ Hồn của phàm nhân tu chân giả sau khi chết, bao gồm một ít linh hồn linh thụ của linh thú, đủ loại tà vật, đều như triều bái mà ùa tới.
Âm khí xông thẳng tới chân trời, khiến cho khu vực này hoàn toàn bao phủ trong bóng tối.
Cùng lúc đó, Đinh Hạo vừa mới ngồi xuống, chỉ trong nháy mắt cảm giác trong đầu mình chấn động, các loại cảm xúc tiêu cực theo đó mà đến, trong lúc hoảng hốt, Đinh Hạo phát giác mình ở vào một không gian khác.
Thời điểm nhi đồng bị vứt bỏ, mẫu thân mình sau khi bị cầm tù đau khổ.
Tăng thêm những người bị mình tàn sát kia, nguyên một đám chân thật cực kỳ xuất hiện trong không gian này, mà chính mình thì phẳng phất như tự mình trải qua, đem nội tâm thống khổ của mình từng chút một câu ra.
Nội ma đã bắt đầu dần dần hiện ra, ngoại ma tụ lại càng nhiều, bao vây toàn bộ Động Vân Thư Viện, đủ loại tà vật xuất hiện, từng con từng con hoan hô bay vút về phía hang động của Đỉnh Hạo.
Bốn phương tám hướng ngoại trừ bóng đen của tà vật, không nhìn thấy thứ gì khác.
Đúng lúc này, Thanh Minh Đỉnh chậm rãi từ đỉnh đầu Đinh Hạo hiện lên.
Chiến Hồn cùng Vạn Quỷ bên trong cảm giác được tà vật xung quanh không có hảo ý, cả đám lít nha lít nhít quấn quanh Thanh Minh Đỉnh, dưới ánh sáng xanh mờ mịt tưới nhuần, Chiến Hồn cùng Vạn Quỷ không sợ hãi chút nào, phát ra tiếng cười càn rỡ như khiêu khích, tựa hồ đối với những đồng loại này cực kỳ khinh thường.
Nhắc tới cũng đúng, Chiến Hồn và một số oan hồn sau khi tàn sát tu chân giả bên trong, bao gồm cả lệ quỷ lấy từ Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, ba thứ này đều là tà vật hung lệ nhất thế gian, hiện tại sau khi bị Đinh Hạo thu phục ở bên trong Thanh Minh Đỉnh, có sào huyệt làm nơi tu luyện, tiến cảnh càng hung mãnh, mỗi một người đều là hạng người tà ác khát máu cuồng bạo, hoàn toàn bị Đỉnh Hạo chỉ phối, há lại là đồng loại như cô hồn dã quỷ này có thể so sánh!
Âm khí âm phong tràn ngập trong Động Vân Thư Viện, chỉ trong nháy mắt âm khí trùng thiên quỷ khí lượn lờ, toàn bộ chỗ đó tựa như thành địa ngục, khắp nơi đều là tiếng quỷ khóc, tiếng cười quỷ khóc, ngay cả một số tà vật ở ngoài phạm vi trăm dặm cũng như bị kích thích, cách xa trăm dặm dần dần tụ tập về bên này, đem toàn bộ không gian triệt để biến thành một cái địa phủ nhân gian.
Nhưng Chiến Hồn và Vạn Quỷ tất nhiên cũng là vật chí tà chí ác cực kỳ hung hãn, cộng thêm có “Thanh Minh Đỉnh” có thể cung cấp ủng hộ liên miên không ngừng, nguyên một đám lộ ra cực kỳ hung mãnh, vững vàng ngăn chặn sơn động Đỉnh Hạo ở, không cho phép bất kỳ một tà vật nào tiến vào trong đó.
Chém giết cuồng bạo lập tức bắt đầu phát sinh, tranh đấu tà ác đối tà ác, Chiến Hồn cùng Ác Quỷ đóng ở “Thanh Minh Đỉnh” không rơi xuống hạ phong chút nàovốn dĩ không cần bản thể Đỉnh Hạo có bất kỳ phân phó nào, liên đem linh hồn tà ác rậm rạp chằng chịt từ ngoài trăm dặm vây tới chặn ở ngoài cửa.
Mà bản tâm của Đinh Hạo, lúc này lại ở vào một không gian khác, ở bên trong không gian này, Đinh Hạo phẳng phất như dê con trói gà không chặt, những người trước kia bị hắn diệt trừ, từng người từng người xuất hiện, bao gồm hai huynh muội Binh Tiễn Binh Oánh lúc trước mới giết, cũng thình lình xuất hiện ở đây.
Những người trước kia bị Đỉnh Hạo diệt trừ, sắc mặt dữ tợn, trong miệng sinh ra chất lỏng sền sệt ghê tởm, như quỷ như quái nhào về phía mình, trong miệng không ngừng kể rõ một ít bí mật mà Đỉnh Hạo cực lực che giấu, luân phiên đả kích tâm trí Đinh Hạo.
Ở trước mặt những người này, Đinh Hạo chỉ cảm thấy thực lực của mình căn bản không cách nào phát huy, bọn họ tựa hồ hiểu rõ nhược điểm của mình, thường thường có thể liếc mắt nói ra chuyện mình sợ hãi, bao gồm cả những nhân vật bị Thiên Kiếp độc tán của mình, đều biến thành khối thịt buồn nôn như chất lỏng, đơn giản là bao phủ mình vào trong đó.
Chương 1783: Vô Cực Ma Đạo 104
Những người này hoặc là gặm cắn đa thịt của mình.
Hoặc là nuốt máu tươi của mình, hoặc là nuốt mình vào trong bụng, dùng dịch dạ dày đậm đặc ghê tởm của hắn ăn mòn chính mình.
Thống khổ phảng phất bị phóng đại bách biến bách biến, chỉ là một quyền nho nhỏrồi tựa như ngũ tạng lục phủ toàn bộ bị đánh xơ xác, càng đừng đề cập cái loại ăn thịt nuốt máu kinh khủng cùng thống khổ kia.
Đối mặt với công kích không hề có sức phản kháng, một cỗ bất đắc dĩ tự nhiên dâng lên trong lòng, Đỉnh Hạo không ngừng khóc lóc mắng chửi.
Hết lần này tới lần khác vô lực phản kháng lại tất cả những gì đang phát sinh, ngay cả ý chí phản kháng cũng dần dần mất đi.
Tâm trí vô cùng kiên định, đối mặt với tình huống như thế, ngay cả Đinh Hạo cũng có phần thần thức tán loạn.
Vào lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn Độc Ma Vương Diệc Hàn, bao gồm Phùng Tỉnh Nhiên Nguyễn Thanh Y, sư phụ của mình là Trần Lĩnh Hồ Thạc, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng.
Một đám nhân vật quen biết như Âm Vô Xương và Thiên Thi thượng nhân cũng xuất hiện với khuôn mặt dữ tợn, trong miệng từng người một tuyệt tình đả kích một mặt yếu ớt nhất trong lòng Đinh Hạo, một bên giơ pháp bảo giết tới.
“A, không được!” Một tiếng kinh hoảng không thể ngăn chặn phát ra từ miệng Đỉnh Hạo, Đinh Hạo cố gắng không ngừng lui về phía sau, nhưng phát giác làm thế nào không động đậy được.
Đúng lúc này, đột nhiên xuất hiện năm người mình.
Năm người này sắc mặt phân biệt mang theo bi thương, sợ hãi, lo lắng, đau khổ, phẫn nộ, năm người vây quanh mình trong đó, toàn bộ giương nanh múa vuốt hoặc là bắt mình, hoặc là cắn mình, hoặc là mở miệng đem chuyện mình cực lực che giấu nói ra, tăng thêm sự sợ hãi cùng bất đắc dĩ của mình.
“Các ngươi, các ngươi là ai?” Đứng trước sự công kích của năm kẻ giống hệt mình, trong lòng Đinh Hạo càng thêm bất lực và sợ hãi, không kìm được điên cuồng gào thét chất vấn.
“Chúng ta chính là ngươi, ha ha! Chúng ta muốn chết, ngươi cũng phải chết, chúng ta muốn ngươi chết, cũng muốn chính mình chết… Ha ha…” Năm kẻ kia điên cuồng, nói năng không rõ ràng, vừa khóc vừa cười, tất cả đều ua về phía Đinh Hạo.
“Không phải.
Các ngươi không phải ta.
Các ngươi chết ta không chết!” Giọng nói của Đỉnh Hạo đột nhiên trở nên lạnh lùng, cả người không còn hốt hoảng giãy giụa, hai mắt sáng ngời, nói: “Chỉ là ‘Ñgũ Thương Loạn Tâm Thuật mà thôi, các ngươi chết thì cứ chết đi!”
Dứt lời, Đỉnh Hạo liền tung ra một quyền, đánh chết tên mang vẻ mặt phẫn nộ trước mặt, sau đó liên tiếp tung quyền, đánh chết bốn tên còn lại đang bao vây xung quanh, cuối cùng thét dai một tiếng lạnh lùng, toàn bộ kẻ địch trong không gian, bao gồm cả những người quen biết, đều vỡ tan như gương, cuối cùng biến mất không còn dấu vết.
Cùng lúc đó, đôi mắt nhắm chặt của Đinh Hạo đột nhiên mở ra, giọng nói bình thản: “Nguy hiểm thật, lần thiên kiếp thứ hai này lại đáng sợ như vậy, không ngờ cuối cùng lại bị Ñgũ Thương Loạn Tâm Thuật khơi dậy một tỉa lý trí, may mà không chìm đắm trong đó, nếu không lần này thực sự chỉ có con đường chết.
Xem ra một kích đáng sợ này của Diệp Thanh Thiên ngược lại đã giúp ta một phen.”
Trong lúc lẩm bẩm, Đỉnh Hạo nhìn quanh bốn phía, phát hiện ánh sáng của “Thanh Minh Đỉnh” bao phủ cả sơn động, biến nơi đây thành một màu xanh quỷ dị, Chiến Hồn và Ác Quỷ ken đặc trong động, ngăn chặn từng đợt công kích của ngoại tà.
Chỉ thấy Chiến Hồn hung hãn nhất, vừa đứng ở cửa động, đã liên tiếp cười lớn, biến những ác quỷ xâm nhập thành làn khói nhẹ.
Lệ Hồn ẩn náu trong “Thanh Minh Đỉnh” đã lâu, thực lực đều tăng tiến không ít, khi đối mặt với đồng loại công kích, nghiễm nhiên chiếm hết lợi thế.
Hiện tại nội ma đã bị Đinh Hạo dùng tâm trí kiên định vượt qua, nhìn ngoại ma đầy trời xâm nhập, trong lòng không khỏi thả lỏng rất nhiều.
Đinh Hạo liền đứng dậy, vung tay thu “Thanh Minh Đỉnh” vào tay, cười lạnh một tiếng, rồi lao ra khỏi sơn động.
Dưới ánh sáng của “Thanh Minh” soi rọi, Đinh Hạo căn bản không Sợ tà vật trùng trùng điệp điệp bốn phương tám hướng, bảy Huyết Quỷ Tướng trong cơ thể cũng lần lượt hiện ra hư thực chỉ thể, nhe nanh múa vuốt liên tục gao thét, chỉ cần tóm lấy một tà vật liền xé nát chúng thành từng mảnh.
“khà khà, ngoại ma này cũng muốn xâm nhập bản thể của ta, thoát khỏi luân hồi, nghĩ hay lắm!” Vừa cười lạnh, Thân Ngoại Hóa Thân của Đỉnh Hạo cũng lóe lên điện mang, từ ngọn núi thanh tú bay đến bên cạnh Đinh Hạo.
Lúc trước khi tâm ma xâm nhập, Thân Ngoại Hóa Thân không hề bị ảnh hưởng, hơn nữa hắn lại là lôi điện chỉ thể, ngoại ma hoàn toàn không thể xâm nhập vào hắn.
Khi Thân Ngoại Hóa Thân di chuyển đến bên cạnh Đinh Hạo, bốn phương tám hướng sấm sét vang dội, từng tà vật đều bỏ mạng.
Nhìn từ xa, toàn bộ đều là sự tồn tại của các loại tà vật, bầu trời và mặt đất bốn phương tám hướng của Động Vân Thư Viện đều bị những bóng đen tà ác này lấp đầy.
Tà vật tụ tập xung quanh trong vòng trăm dặm, e rằng không dưới mười vạn, trong đó cũng loáng thoáng có một số thứ hung tàn tồn tại.
Những thứ này giảo hoạt nhất, Đinh Hạo tuy có thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng, nhưng trong đám tà vật dày đặc, những thứ tà ác nhất này không ngừng di chuyểnvốn dĩ không thể nhận ra vị trí của chúng.
Chương 1784: Vô Cực Ma Đạo 105
Hừ lạnh một tiếng, Đinh Hạo ném “Thanh Minh Đỉnh” ra, ánh sáng xanh dày đặc chỉ trong nháy mắt nở rộ, những vòng ánh sáng xanh vừa mới nở rộ, như từng đợt sóng nước, lan ra bốn phương tám hướng.
Trừ những tà vật vẫn luôn tu luyện trong “Thanh Minh Đỉnh”, bất kỳ tà ma đối địch nào khác, dưới sự chiếu rọi của ánh sáng xanh, đều “chỉ chi” hóa thành từng luồng khói xanh, những làn khói xanh này còn bị “Thanh Minh Đỉnh” quấn chặt lấy, từng cái rơi vào trong “Thanh Minh Đỉnh”.
Thanh Minh Đỉnh vốn là thần khí trấn áp tà vật, ngay ca Chiến Hồn, đại hung vật của thế gian, cũng có thể trấn áp, huống hồ là những lệ quỷ này.
Từng sợi khói nhẹ bị hút vào Thanh Minh Đỉnh, Đỉnh Hạo cảm thấy thần thức thanh minh, biết Di Hồn Luyện Thần thuật lại phát huy tác dụng, trong lòng không khỏi mừng rỡ, vội vàng đem chân nguyên của mình dũng mãnh rót vào Thanh Minh Đỉnh.
Thanh Minh Đỉnh vừa động, tà vật xung quanh lập tức cảm nhận được khí tức khủng khiếp như thiên địch, không dám ở lại, ầm ầm chạy trốn tứ phía, nhanh hơn lúc đến nhiều.
Bầu trời vốn u ám, lúc này cũng dần dần lộ ra ánh sáng.
Nhưng đúng lúc này, toàn bộ hậu sơn Động Vân thư viện truyền đến một tiếng nổ ầm ầm, những ngôi sao băng xẹt qua Cửu Thiên, dường như được một tiếng gọi bí ẩn nào đó triệu hồi, bay vụt đến từ hư không xa Xôi. “Không thể nào, thiên kiếp thứ hai vừa qua, thiên kiếp thứ ba lại đến, đây là chuyện gì?” Sắc mặt Đinh Hạo đại biến, hắn ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, giọng điệu đầy phẫn nộ và khó tin.
Thông thường, thiên kiếp không nên liên tiếp ập đến, trong ký ức của Đinh Hạo, xác suất xảy ra tình huống này nhỏ đến mức gần như có thể bỏ qua.
Nhưng lần này, thiên kiếp lần hai vừa vượt qua, thiên kiếp lần ba lại tiếp tục vận chuyển, điều này khiến Đinh Hạo kinh ngạc tột độ.
Theo ký ức truyền thừa của mình, thiên kiếp là tự phát hình thành, đợi đến khi pháp lực và tâm cảnh của người tu chân đạt đến một mức độ nhất định, sẽ tự nhiên dẫn động thiên kiếp.
Nhưng sau khi vượt qua một lần thiên kiếp, luôn có một khoảng thời gian hòa hoãn, sẽ không có thiên kiếp tiếp theo xảy ra liên tiếp.
Chẳng lẽ là do mình vượt qua thiên kiếp lần hai quá dễ dàng, không bị nội ma và ngoại ma xâm nhập, tâm cảnh sau khi vượt qua thiên kiếp lần hai đã đạt đến cảnh giới độ kiếp phi thăng, cộng thêm thực lực vốn có của mình đã vượt xa cảnh giới hiện tại, lúc này mới dẫn đến thiên kiếp lần ba tiếp theo?
Suy đi tính lại, Đinh Hạo nghĩ mãi không ra, tại sao thiên kiếp lần ba này lại đột nhiên đến như vậy, quỷ dị như vậy.
Cảm giác trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, Đỉnh Hạo biết thiên kiếp lần ba càng ngày càng gần, không khỏi cưỡng ép gạt bỏ tạp niệm trong lòng, bắt đầu suy tính làm sao để vượt qua thiên kiếp lần ba này.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ rực, như mây trôi lơ lửng trên không trung.
Sau khi trải qua hai lần thiên kiếp, toàn bộ Động Vân Thư Viện không có quá nhiều thay đổi, thác nước vẫn chảy thẳng xuống, mang theo dòng nước mát lạnh tràn ngập khắp nơi.
Dù sao thiên kiếp lần hai chỉ nhằm vào một mình hắn, không như lần đầu tiên bao phủ toàn bộ, hơn nữa thiên kiếp lần hai chủ yếu là sự xâm nhập của tâm ma và ngoại ma, hai thứ này đều là hư ảo, không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến môi trường xung quanh.
Nhưng thiên kiếp lần ba chắc chắn sẽ không như vậy, ngay cả bây giờ Đinh Hạo đã cảm thấy ngọn núi thanh tú phía sau thác nước.
Dưới lòng đất ngàn trượng đã loáng thoáng xảy ra biến hóa nào đó, mà loại biến hóa này lại có quan hệ với mình.
Trong hư không vô tận xa xôi, Đỉnh Hạo đột nhiên cảm thấy một ngôi sao băng đang bay, bị một lực lượng nào đó dẫn dắt, không ngờ lại thay đổi phương hướng, bay nhanh về phía bên này.
Đinh Hạo cũng có thể cảm nhận rõ ràng, ngôi sao băng kia cũng có quan hệ với mình.
Loại cảm ứng huyền diệu này không thể dùng lời nói để diễn tả.
Nhưng lại chân thực tồn tại, khiến Đỉnh Hạo hiểu rõ đây là thiên kiếp lần ba, đang từ từ xảy ra, cho đến khi công kích như sấm sét mưa bão ập đến.
Cũng may Đinh Hạo vốn tâm chí kiên định, cộng thêm có “Thanh Minh Đỉnh” trợ giúp, lần thiên kiếp thứ hai này hữu kinh vô hiểm.
Sau khi vượt qua sự xâm nhập của tâm ma và ngoại ma, thực lực bản thân không những không bị tổn thương, mà còn loáng thoáng khôi phục một chút.
Với thực lực hiện tại, tiếp tục vượt qua thiên kiếp lần ba, không phải là không có chút nắm chắc nào.
Đã không thể tránh khỏi, Đỉnh Hạo tất nhiên không do dự nữa, lập tức dốc toàn lực khôi phục từng chút thực lực của mình, mặt khác trong lòng âm thầm tính toán.
Lúc thiên kiếp lần hai, Thân Ngoại Hóa Thân của mình không thể giúp gì cho mình, nhưng thiên kiếp lần ba lại khác, có Thân Ngoại Hóa Thân tồn tại, xác suất thành công rõ ràng cao hơn một chút.
Nghĩ ngợi một chút, Thân Ngoại Hóa Thân của Đinh Hạo lại bay đến đỉnh ngọn núi thanh tú kia, hờ hững ngồi xếp bằng, còn bản thể thì đến tảng đá lớn trước thác nước, sau khi nhìn quanh bốn phía cũng nhắm mắt ngồi xuống.
Chương 1785: Vô Cực Ma Đạo 106.
Nửa canh giờ sau, từ dưới lòng đất vang lên tiếng nổ ầm ầm, toàn bộ trăm dặm xung quanh Động Vân Thư Viện đều chìm trong cơn địa chấn dữ dội.
Nhà cửa của Động Vân Thư Viện xây dựng trước thác nước, trong cơn địa chấn dữ dội, không thể trụ được một nén nhang, liền đổ sập hoàn toàn.
Trong phạm vi trăm dặm, cơn địa chấn kinh hoàng liên tục xảy ra, từng khe nứt trên mặt đất bị địa chấn tạo ra, những khe rãnh dài ngoằn ngoèo có thể nhìn thấy ở khắp nơi, mặt đất cát bụi bay mù mịt, thú hoang hoảng sợ chạy tứ tán, có con chạy không kịp trực tiếp bị hút vào trong khe nứt.
Tiếng kêu thảm thiết biến mất trong vực sâu vô tận.
Lễ ra với chấn động dù mãnh liệt đến đâu, Đinh Hạo lơ lửng giữa không trung cũng chẳng hề hấn gì.
Ai ngờ chấn động này lại như có sự cảm ứng kỳ diệu, chấn động trong phạm vi trăm dặm quanh Động Vân thư viện dường như trực tiếp tác động lên thân thể Đỉnh Hạo.
Dù đã khoanh chân lơ lửng giữa hư không, hắn vẫn chao đảo ngã nghiêng như bị cuồng phong tàn phá.
Toàn bộ chấn động trong phạm vi trăm dặm của Động Vân Thư Viện, mỗi một căn nhà đổ nát, mỗi một chỗ mặt đất nứt nẻ, đều như chính mình gánh chịu, thân thể Đỉnh Hạo không ngừng chịu đựng thống khổ khủng khiếp khó hiểu, lỗ chân lông trên da cũng đã dần dần rỉ máu.
Phang phất như trong một cái chớp mắt, cả người Đỉnh Hạo đã biến thành mặt đất trong phạm vi trăm dặm, bất kỳ một lần địa chấn nào ảnh hưởng đến mặt đất đều phản ứng đến trong thân thể Đinh Hạo, hàng trăm hàng ngàn thống khổ dồn dập mà đến, tùy ý tàn phá thân thể Đỉnh Hạo.
Không biết có phải bởi vì nguyên nhân cùng bản thể hay không, ngay cả Thân Ngoại Hóa Thân ở đỉnh núi phía sau thác nước cũng đồng dạng không thể tránh khỏi bị loại xâm nhập quỷ dị này, chẳng qua so với thống khổ bản thể thừa nhận, thân ngoại hóa thân phương diện kia rõ ràng là yếu đi rất nhiều, lấy Âm Dương Bảo Kính cùng lôi điện lực tạo thành Thân Ngoại Hóa Thân, cường độ không phải thứ bình thường có thể so sánh, những thống khổ này dù cho thừa nhận, ảnh hưởng không phải quá lớn.
Địa chấn kinh hoàng liên tục xảy ra, thân xác của Đinh Hạo không ngừng bị đủ loại xâm nhập, đầu óc mơ màng, không ngừng dùng Đoán Thể Thuật chữa trị thân xác không ngừng bị phá nát, thường thường một nơi nào đó trong cơ thể vừa hư hao, Đỉnh Hạo liền lập tức sử dụng Đoán Thể Thuật, một lần nữa ngưng tụ những chỗ hư hại.
Nhưng chân nguyên của Đỉnh Hạo hao tổn cực nhanh, chỉ một chốc đã tiêu hết một phần.
Uy lực ba lượt thiên kiếp còn xa xa không chỉ như thế, ngay khi Đỉnh Hạo còn đang chèo chống thống khổ, tiếng nổ mạnh ầm ầm từ chỗ sâu ngàn trượng dưới nền đất truyền đến, sau đó đất rung núi chuyển, nham thạch nóng chảy cuồn cuộn trào ra từ những khe hở vỡ ra, lan tràn ra bốn phía trong phạm vi trăm dặm.
Đỉnh Hạo vốn đang chịu đựng thống khổ, bị làm như vậy, da trên người như bị đổ một lớp dầu hỏa, lập tức cảm thấy nóng rực.
Nếu như thân thể Đinh Hạo bây giờ bị dung nham giội vào, với cường độ thân thể của tất nhiên hắn không cảm giác được thống khổ bao nhiêu, nhưng dung nham mặc dù không rơi vào thân thể, chỉ là tưới lên phương viên dặm, nhưng Đỉnh Hạo lại thừa nhận thống khổ khó có thể tưởng tượng.
Hơn nữa loại thống khổ này là bất kỳ chỗ nào trên thân thể, phẳng phất vĩnh viễn không có chừng mực xâm nhập thần kinh của mình.
Đúng lúc này, một cỗ hấp lực cường đại từ dưới nền đất ngàn trượng phát ra, thân thể Đinh Hạo vốn lung lay, không tự chủ được rơi vào trong khe nứt nham thạch nóng chảy cuồn cuộn, càng như bị dây thừng lôi kéo thẳng xuống ngàn trượng dưới nền đất.
Cũng may thân thể Đỉnh Hạo đích xác mạnh mẽ biến thái, cho dù không có cương tráo phòng hộ, nhưng dung nham nóng bỏng này không thể xâm nhập đến hắn, một đường bay vút xuống, ngoại trừ cảm giác thống khổ liên tục ở khoảng cách thân thể, không gặp phải tình huống khác.
Trong lòng đất ngàn trượng, Đinh Hạo đột nhiên cảm thấy thần thức xiết chặt.
Cả người bị lôi kéo tiến nhập vào một chỗ không hiểu.
Chỉ trong nháy mắt, Đinh Hạo phẳng phất cảm giác mình bị vây ở trung tâm của một vòng xoáy nào đó, đủ loại đại lực vọt tới phía mình, hàng trăm hàng ngàn công kích ùn ùn kéo đến, từng đợt đánh thẳng vào Đinh Hạo.
Vị trí khu vực của Đỉnh Hạo, phẳng phất như một chỗ thần kỳ nào đó trong lòng đất, vừa rơi vào trong đó liền có công kích không ngừng vọt tới.
Ngực như bị cự chùy vạn cân lay động, đều đã lõm xuống, phong lực kỳ quái như phong nhận.
Đem thân thể mạnh mẽ của mình, treo ra từng khe hở, địa hỏa lan tràn khắp nơi, không ngừng thiêu đốt hắn.
Ngoại trừ công kích liên tục không ngừng trên nhục thể, Đinh Hạo cảm giác thần thức cũng hỗn loạn, thân thể chuyển động, phẳng phất thần thức không ngừng lay động, dần dần dây dưa thành một đoàn rối tỉnh.
Đến cuối cùng đủ loại ma quái kỳ dị xuất hiện trong thần thức, không ngừng công kích thần thức của hắn.
Chương 1786: Vô Cực Ma Đạo 107
Thân thể gần như sắp tan rã, thần thức gần như sắp tan rã, nhưng Đinh Hạo chỉ có thể kiên trì chịu đựng mọi thứ, không để thần thức tán loạn, vận chuyển chân nguyên bảo vệ thân thể.
Cứ như vậy, không biết qua bao lâu, thần thức của Đinh Hạo dần dần khôi phục tri giác.
Đợi đến khi hắn cảm giác được mình chính là Đỉnh Hạo, phát giác mình lại biến thành một bộ xương khô, da thịt cả người bao gồm lục phủ ngũ tạng, lại bị hủy cùng chỉ trong chốc lát.
Đến bây giờ thân thể không còn sót lại một chút chân nguyên, do bảy con Huyết Quỷ Tướng cõng mình, chậm rãi phá tan cuồn cuộn nham tương trở ngại, về phía phía trên mặt đất bay vút đi.
Sau một lát, đợi cho Đỉnh Hạo rốt cục từ trên mặt đất lao ra, rơi xuống bên cạnh thân ngoại hóa thân, đã cảm giác được sao băng bên ngoài kia, đã sắp phủ xuống.
Lúc trước khi có tri giác, Đỉnh Hạo cảm giác được nếu sao băng kia sắp phủ xuống, nhất định phải có quang cảnh bảy ngày, bây giờ sao băng đã sắp đến, điều này nói rõ mình ở sâu trong lòng đất đã trải qua bảy ngày xâm nhập.
Cho tới bây giờ, Đinh Hạo nhìn quanh bốn phía, phát giác thần thức chạy trăm dặm không trở ngại, toàn bộ xung quanh Động Vân thư viện trăm dặm, trong lần địa chấn và nham thạch nóng chảy phun trào này, triệt để luân hãm thành một chỗ thê lương, thác nước xung quanh cũng sớm đình chỉ lưu động.
Khắp nơi đều là khe hở sâu không thấy đáy, nham thạch nóng chảy vẫn chảy xuôi bốn phía, lọt vào tầm mắt hắn, không có bất kỳ một vật sống nào tồn tại.
Trong vòng bảy ngày, thân xác của bản thân lại bị hủy, chân nguyên hao hết mới ngăn cản được sự xâm nhập của mặt đất.
Hiện tại, sao băng trên chín tầng trời sắp bay xuống, tốc độ này cực kỳ đáng sợ, khiến Đỉnh Hạo hiểu rõ càng không thể nào tránh né.
Hơn nữa đối với sao băng bay qua bảy ngày mà nói, chính mình như nam châm hấp dẫn nó, bất kể mình trốn đi đâu, nó đều sẽ va chạm vào mình.
Bản thể đã không còn sức đánh một trận, thân ngoại hóa thân tuy mạnh mẽ, nhưng đối mặt với thiên ngoại lưu tỉnh va chạm, chỉ sợ cũng lành ít dữ nhiều.
Đinh Hạo cũng nghe nói người khác độ ba lượt thiên kiếp gian khổ, Nhưng như mình, đối mặt với thiên kiếp khủng khiếp biến thái như vậy, quả nhiên là chưa từng nghe thấy.
Ngay khi Đại Khô Lâu Đỉnh Hạo đang nhăn nhó mặt mày, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay bỗng nhiên “Đột đột” rung động, sau đó bỗng nhiên vọt tới từng luồng từng luồng chân nguyên cực kỳ cường đại, đồng thời, chôn sâu một tia minh ngộ trong trí nhớ của mình, đột nhiên dũng mãnh tiến vào trái tim.
Trong lòng mừng như điên, Vô Cực ma công tự động vận chuyển, đem những chân nguyên cường đại vọt tới này, lấy tốc độ mau lẹ nhất nhanh chóng hấp thu.
Chỉ thấy Đinh Hạo vốn chỉ là đại khô lâu, bộ xương trắng hếu, nhanh chóng xuất hiện huyết sắc, sau đó như đốm lửa nhỏ cháy lan ra đồng cỏ, sợi cơ bắp nhanh chóng sinh trưởng, bắt đầu tự động tổ hợp lại thân thể, xương sọ ngũ tạng lục phủ huyết nhục, từng cái một nhanh chóng sinh ra.
Chỉ trong thời gian một chén trà, Đinh Hạo vốn là khô lâu, đã lần nữa tái tạo thân xác, khôi phục hình dạng hùng vĩ của người bình thường, hơn nữa trong hai tròng mắt bắn ra tỉnh quang, rõ ràng cho thấy chân nguyên khô kiệt được bổ sung sung đầy đủ.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, Đinh Hạo cười lạnh không ngừng.
Thì ra từ trong trí nhớ vừa mới có được, Đinh Hạo biết rõ thiên kiếp bình thường cũng như mình hiểu được, không thể liên tiếp xâm nhập, cho dù mình bị thiên khiển, uy lực không có lớn như thế.
Nhưng trong Tiên Ma giới, có mấy nhân vật đỉnh phong nhất đã đạt đến đại thần thông thông thiên triệt địa, có thể thông qua trận pháp chỉ lực xoay chuyển thiên kiếp biến hóa, các đời Tông chủ Vô Cực Ma Tông từ trước tới nay, đến thời điểm muốn độ kiếp phi thăng, đều sẽ nhận được chiếu cố đặc thù này, hoặc là thiên kiếp uy lực khổng lồ, hoặc là liên tiếp mà đến, hoặc là tại lúc thương thế nặng nhất đột nhiên tập kích, tóm lại chính là có phần nhân vật Tiên Ma giới đỉnh phong, không muốn để cho người một mạch mình thành công độ kiếp.
Bởi vì Tiên Ma giới cùng Tu Chân giới có vô tận trở ngại, ngay cả pháp lực của bọn họ không cách nào trực tiếp gia gia tăng trên người một người nào đó của Tu Chân giới, bọn họ chỉ có thông qua những thiên kiếp này, sử dụng trận pháp đặc thù, hao phí một ít tu vi của mình, mới có thể đạt tới loại biến hóa này thay đổi vận thế của thiên kiếp.
Tổ tiên Vô Cực Ma Tông đã sớm hiểu rõ điểm này, cho nên cũng sớm nghĩ ra biện pháp ứng đối, trong Nghịch Thiên Ma Kiếm, để lại chân nguyên mạnh mẽ, có thể ở thời điểm mấu chốt giúp hậu nhân một tay, phòng ngừa hậu nhân bị cường giả Tiên Ma giới kia tính toán chết.
Lần này Đinh Hạo xui xẻo như vậy, đầu tiên là bị trọng thương, sau đó nhị kiếp thiên kiếp lập tức giáng xuống, sau đó ba lượt thiên kiếp liên tiếp đến, uy lực càng khủng khiếp như vậy, xem ra rõ ràng là bị người tính kế, nếu không phải tổ tiên Vô Cực Ma Tông, đã sớm dự liệu được điểm này, sợ là hôm nay Đỉnh Hạo tất nhiên khó có thể vượt qua một kiếp cuối cùng.
Chương 1787: Vô Cực Ma Đạo 108
Nhưng bây giờ, sau khi hấp thu chân nguyên đồng tông đồng nguyên trong Nghịch Thiên Ma Kiếm, Đinh Hạo không cần chuyển hóa đã trực tiếp tái tạo thân thể, thực lực càng khôi phục tới đỉnh phong, Đỉnh Hạo minh bạch tiền căn hậu quả, không khỏi cười lạnh nhìn lên bầu trời, chờ thiên ngoại lưu tỉnh cuối cùng đến.
Động Vân Thư Viện thủng trăm ngàn lỗ, trên đỉnh ngọn núi thanh tú, Đinh Hạo và Thân Ngoại Hóa Thân sát vai đứng chung một chỗ, đều là ở cảnh giới đỉnh phong, chỉ chờ vượt qua cửa ải cuối cùng.
Trong cảm giác của Đinh Hạo, thiên thạch đang bay tới kia đã khóa chặt hắn, áp lực khổng lồ khiến hắn thở hổn hển cũng có phần khó khăn.
Trong ký ức, chưa từng nghe nói qua, có ai ở thời điểm độ thiên kiếp, sẽ bị sao băng xa xôi va chạm giữa tinh không.
Lưu tỉnh ở giữa hư không vô tận, lúc bay nhanh rơi xuống không biết bao nhiêu lộ trình, tốc độ ở một đường tăng vọt, rốt cuộc có lực xung kích mạnh mẽ cỡ nào, chỉ cần tưởng tượng một chút liền biết đáng sợ cỡ nào.
Đột nhiên, cảm giác càng ngày càng mãnh liệt, ngẩng đầu nhìn trời, một điểm đỏ từ từ thể hiện trên chín tầng trời, áp lực như núi lở biển gầm, theo thiên thạch bay tới, càng khủng khiếp đè ép trên người Đinh Hạo.
Thân Ngoại Hóa Thân lúc này, trong cơ thể tiếng sấm nổ vang không ngừng, điện mang quấn quanh hóa thân, đã trở thành một cột sáng đâm thẳng lên trời, điện mang hùng hồn bắn nhanh đến bốn phía, không khí xung quanh “Xèo xèo” nổ vang, phẳng phất không gian đều bị điện lực ảnh hưởng cải biến.
Tay cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm, trong mắt bản thể Đỉnh Hạo chỉ có vẻ nghiêm nghị nồng đậm, chân nguyên trong cơ thể như vạn mã bôn ba, ma khí bốn phương tám hướng hội tụ, hình thành cảnh tượng vạn tà cuồng vũ quỷ dị. “Thanh Minh Đỉnh” cũng được treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thanh quang lưu chuyển từng đợt như nước chảy, thần thức khuếch trương vô hạn, dần dần đột phá cực hạn, bất kỳ cảnh tượng nào trong phạm vi trăm dặm, đều như được chiếu rọi vào trong óc.
Đêm đã khuya, một vầng trăng khuyết không biết từ lúc nào đã treo trên bầu trời, ánh trăng sáng tỏ như nước chảy, chiếu xuống nơi thủng trăm ngàn lỗ, lại lộ ra một vẻ hài hòa khó tả.
Ngay lúc này, Thân Ngoại Hóa Thân tâm thần đạt tới đỉnh phong, dường như có mối liên hệ nào đó với vầng trăng khuyết. “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” mấy ngàn năm trong cơ thể đã hoàn toàn dung hợp làm một với Thân Ngoại Hóa Thân, lúc này lại dần dần phát sinh dị biến nào đó.
Cuối cùng, một điểm hồng quang trên chín tầng trời, từ một điểm dần dần biến lớn, đã hóa thành một cái chổi dài.
Kéo theo cái đuôi khổng lồ như hỏa diễm, dường như vô hạn, hòa vào bầu trời đêm.
Áp lực càng tăng, bất kể là bản thể hay Thân Ngoại Hóa Thân đều không thể không vận chân nguyên để chèo chống khí thế cuồn cuộn, trong lòng Đinh Hạo, lần đầu tiên dâng lên niềm tự hào.
Thử hỏi tu chân giả ở Thiên Huyền đại lục, khi độ thiên kiếp lần thứ ba, có ai gặp phải thiên kiếp cường hoành đến mức gần như không có cách giải quyết như vậy, lưu tỉnh bay trong hư không vô tận, vì mình độ kiếp, không ngờ lại thay đổi quỹ đạo vận hành, từ không gian xa xôi không biết bao nhiêu bắn tới, đây là vinh dự cỡ nào!
Toàn bộ bầu trời cuối cùng bị lưu tỉnh khổng lồ lấp đầy, ngoại trừ lưu tỉnh cuồng bạo bay tới, trên bầu trời không còn vật gì khác, ngay cả vầng trăng tròn vừa mới treo lơ lửng cũng bị lưu tỉnh che khuất, Động Vân Thư Viện vốn sáng sủa, hoàn toàn bị bao phủ dưới bóng tối của lưu tỉnh.
Chỉ có một điểm sáng, đó chính là Thân Ngoại Hóa Thân của Đinh Hạo, kèm theo tiếng sấm nổ vang trời đất, từ trong Thân Ngoại Hóa Thân của Đỉnh Hạo, đột nhiên tuôn ra ba con điện long trăm trượng, ba con điện long trăm trượng điện mang bắn ra, vừa xuất hiện liền ngẩng cổ phóng lên trời, mang theo tiếng sấm hủy thiên diệt địa, không sợ hãi lao thẳng về phía lưu tỉnh to như ngọn núi đang bay xuống kia.
Năng lượng trong cơ thể Thân Ngoại Hóa Thân nhanh chóng cạn kiệt, trong hư không sau khi ba con điện long trăm trượng bay lên, tựa như bầu trời bị xé rách, bầu trời vốn mờ tối lóe lên ánh sáng chói mắt.
Dưới sự lao nhanh, trong hư không năm trăm dặm, ba con điện long trăm trượng mang theo tiếng sấm kinh thiên, với khí thế không gì cẩn nổi, mạnh mẽ đâm vào lưu tỉnh khủng khiếp đang bay tới.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng trên chín tầng trời, bất kỳ ai trong phạm vi ngàn dặm đều có thể cảm nhận được sự biến hóa khủng khiếp của hư không, một số tu chân giả có tu vi cao thâm không biết đã xảy ra chuyện gì, từng người đều bừng tỉnh khỏi bế quan, bị tiếng nổ khổng lồ giữa thiên địa làm cho chấn kinh, không tự chủ được ngẩng đầu nhìn trời.
Bên trong Thanh Vân Tông, một số người đang tiến hành “Thanh Vân thịnh hội” trên núi, đều đột nhiên dừng hết mọi việc, ngẩng đầu nhìn trời, không biết lão thiên gia đang làm gì, sao lại tạo ra động tĩnh lớn như vậy, mặc cho bọn họ có tưởng tượng như thế nào, cũng khó có thể tưởng tượng được đây là có người đang độ thiên kiếp lần thứ ba.
Chương 1788: Vô Cực Ma Đạo 109.
Bên trong Lan Uẩn Động Phủ, Đại La Kim Tiên Diệp Thanh Thiên, Đại La Kim Tiên Thi Nhược Lan, Đại La Kim Tiên Khương Chi Đông của Xích Thành Tông, vốn đang sầu thảm ảm đạm, đang thương nghị chuyện tiếp theo.
Đột nhiên cảm nhận được động tĩnh trên chín tầng trời, tất cả đều biến sắc kinh hãi, đột ngột đứng bật dậy từ tư thế ngồi xếp bằng, sau đó ba người liếc mắt nhìn nhau, đồng thời biến mất tại chỗ, một khắc sau liền xuất hiện ở hư không trăm trượng của Thanh Vân Tông.
“Đây, đây là chuyện gì, tu chân giới làm sao lại có dao động năng lượng cường đại như vậy?” Sắc mặt Diệp Thanh Thiên nghiêm nghị, vẻ mặt kinh ngạc.
“Dao động năng lượng cường đại như vậy, quả thực đã vượt ra ngoài phạm vi của tu chân giới, đây là chuyện gì, chẳng lẽ Tiên Ma giới bị mở ra rồi à?” Sắc mặt Khương Chi Đông cũng kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn hư không, hai mắt lộ vẻ kinh ngạc.
“Trong luồng dao động năng lượng cường đại này có khí tức lôi điện tồn tại, sao ta lại có cảm giác quen thuộc, chẳng lẽ là cường giả Thiên Lôi Đạo Tông chúng ta hạ giới? Điều này sao có thể, thông đạo Tiên giới không thông qua “Thâu Nhật Phá Thiên Đại Trận” mở ra, ngay cả Đế Quân không thể cưỡng ép hạ giới, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Trong đôi mắt đẹp lạnh lùng của Thi Nhược Lan tràn đầy nghỉ hoặc và khó hiểu. “Đi, qua xem một chút!” Lúc này Diệp Thanh Vân khẽ hô một tiếng, mở miệng nói.
Hai người kia không do dự, lập tức cưỡi mây đạp gió bay về phía hư không cách đó hơn năm trăm dặm.
Đỉnh Hạo, kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này, vẫn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời với vẻ mặt lạnh lùng, sau lần xung kích này của Thân Ngoại Hóa Thân, cả người bị lực xung kích khổng lồ đánh vào trong ngọn núi, nếu không phải thân thể hắn có chất liệu đặc thù, thì lần này đã xương tan thịt nát.
Thiên ngoại phi tỉnh bị ba con điện long trăm trượng và năm mươi tiếng sấm oanh kích, tốc độ chỉ chậm lại một nhịp, vẫn thế không thể đỡ lao thẳng xuống dưới.
Lúc này Thân Ngoại Hóa Thân đang từ trong lòng núi chậm rãi di chuyển lên đỉnh núi, bản thể hít sâu một hơi, một tiếng gầm phát ra từ miệng.
Ma khí vô tận quanh thân cuồn cuộn. “Thanh Minh Đỉnh” xoay chuyển, thanh quang lan ra bốn phương tám hướng, quỷ quái tà ác trong phạm vi trăm đặm bị cưỡng ép triệu hồi ra từ chỗ ẩn nấp, trùng trùng điệp điệp mười vạn ma quái tà ác, không tự chủ được bị cưỡng ép hội tụ trong ma khí vô tận quanh thân Đinh Hạo.
Sau đó tạo thành một quân đoàn mười vạn tà ác trùng trùng điệp điệp, mang theo tiếng quỷ khóc sói gào không ngừng, bị ma khí thô to năm trăm trượng bao phủ, sợ hãi tột độ không tự chủ được lao về phía lưu tỉnh đang bay xuống.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương không ngừng vang lên trong không trung ba trăm dặm, sinh vật trong phạm vi ngàn dặm xung quanh đều cẩm nhận được sự biến hóa tà ác trong hư không.
Tông phái lớn nhất Thanh Vân Tông đang cử hành “Thanh Vân thịnh hội” ở gần đó đã bị ngăn cản, tất cả mọi người đều cảm nhận được sự biến hóa bất thường.
Một vài người có tu vi cao thâm đều đã bắt đầu bay tới Động Vân Thư Viện cách đó ngàn dặm, định bụng xem thử rốt cuộc là động tĩnh gì mà lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.
Ba Đại La Kim Tiên đang hướng hư không chạy tới, cũng là người thứ nhất lần nữa cảm ứng được hư không biến hóa.
Biểu tình trên mặt càng ngày càng nghiêm nghị kỳ quái, trong lòng không biết xảy ra chuyện gì, đều là phóng thẳng tới thiên ngoại phi tỉnh không ngừng bay xuống, muốn thăm dò đến tột cùng.
Ngoại trừ kẻ đầu số là Đỉnh Hạo, bất kỳ ai không thể biết được động tĩnh ngoài ngàn dặm là do một thiên thạch khổng lồ từ trên trời rơi xuống, bị Đinh Hạo cản trở mà gây ra.
Hiện tại Đinh Hạo đã vượt qua hai lần rưỡi thiên kiếp, đã bước nửa chân vào Ma cảnh, cộng thêm Huyết Quỷ Tướng và Thân Ngoại Hóa Thân Âm Dương Bảo Kính, bao gồm cả Nghịch Thiên Ma Kiếm và Thanh Minh Đỉnh, thực lực của Đinh Hạo e rằng không kém người bình thường ở Ma Giới.
Với thực lực như thế đối mặt với loại thiên kiếp biến thái này, gây ra động tĩnh kịch liệt cũng là chuyện đương nhiên.
Đỉnh Hạo hao het một nửa chân nguyên, cưỡng ép ngự động “Thanh Minh Đỉnh”, triệu hoán mười vạn tà ác ma quái trong phương viên trăm dặm, hội tụ ma khí của mình lần nữa va chạm vào trên lưu tỉnh khổng lồ, mười vạn tà ác quân đoàn chỉ ngăn cản chỉ trong nháy mắt, đem tốc độ lưu tỉnh lần nữa chậm lại một chút, liền bị lưu tỉnh hỏa diễm thiêu đốt không thuộc về Thiên Huyền đại lục địa luyện chết.
Lúc này, tốc độ của lưu tỉnh tuy bị hai lần giảm bớt, uy lực đã bị giảm xuống rất nhiều, nhưng hiện tại cũng đã đến ngoài mười dặm.
Khí tức hủy thiên diệt địa không giảm bớt quá nhiều, vẫn áp bách Đinh Hạo đến mức không thở nổi.
Đến lúc này, Thân Ngoại Hóa Thân cũng một lần nữa đứng sóng vai cùng Đinh Hạo, hai người nhấc lên chân nguyên còn sót lại, đồng dạng ngẩng đầu nhìn lên những quả cầu lửa to như ngọn núi cao.
Chương 1789: Vô Cực Ma Đạo 110
Mắt thấy thiên ngoại lưu tỉnh ngày càng gần, cuối cùng, quanh thân Thân Ngoại Hóa Thân một lớp sóng ánh trăng màu bạc lưu chuyển. “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” đến từ Ma Nguyệt Cốc bị Thân Ngoại Hóa Thân khu động, cũng mặc kệ có tác dụng hay không, ngân quang có thể phát huy ra, toàn bộ từ đỉnh đầu phóng lên trời, va chạm với thiên ngoại lưu tỉnh kia.
Bản thể vừa mới cưỡng ép sử dụng “Thanh Minh Đỉnh”, triệu hoán ngoại ma trong phương viên trăm dặm chèo chống, hiện tại cũng miễn cưỡng nhấc lên chân nguyên bình thường còn sót lại, sử dụng “Tru Thần Diệt Thiên Quyết” thức thứ năm “Điên Diệt” chưa từng chính thức sử dụng toàn bộ, Điên Diệt Ma Quang màu đen, mãnh liệt từ trên Nghịch Thiên Ma Kiếm bắn ra.
Một trắng một đen, một trước một sau, hai luồng sáng như sóng biển trực tiếp đánh tới thiên ngoại lưu tỉnh.
Luồng “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” đầu tiên chiếu lên thiên ngoại lưu tỉnh, tốc độ của lưu tỉnh bị cẩn trở một lớn, càng phát ra tiếng nổ “bùm bùm”, tiếng nổ liên miên không dứt bên tai, thiên ngoại phi tỉnh hỏa bắn nhanh bốn phía, vật chất đặc thù rơi xuống từng khối lớn, hình thể lưu tỉnh tựa hồ cũng nhỏ đi một ít.
Phía sau “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang”, đợt Điên Diệt Ma Quang thứ hai cũng rơi vào thiên ngoại lưu tỉnh, chỉ thấy đột nhiên, không gian phía trước lưu tỉnh một mảnh thác loạn, tốc độ vốn nhanh như thiểm điện, trực tiếp chậm gấp ba lần trở lên, lưu tỉnh kia tựa hồ bị tầng tầng không gian khóa lại, tựa hồ xuyên toa trong không gian khác.
Nhưng cho dù chậm gấp ba lần, cho dù bị không gian trói buộc, thiên ngoại lưu tỉnh này vẫn thẳng tiến không lùi, trực tiếp nổ rơi xuống, mục đích cuối cùng nhất của lịch trình bảy ngày vô tận — Đỉnh Hạo, trực tiếp bắn xuống!
Trời long đất lở, Động Vân Thư Viện thủng trăm ngàn lỗ, toàn bộ khu vực thác nước và phía sau núi đều bị bao phủ trong đó mấy chục dặm.
Chỉ chỉ trong nháy mắt, một cái hố sâu chừng mười dặm xuất hiện, bên trong cuồn cuộn liệt diễm lan tràn ra, vốn dĩ Đỉnh Hạo cùng Thân Ngoại Hóa Thân đang ở một ngọn núi thanh tú, trực tiếp bị lực xung kích của lưu tỉnh trực tiếp ép vào lòng đất.
Đợi đến khi ba Đại La Kim Tiên kia chạy tới nơi đây, phát giác nơi đây chỉ còn lại có ngọn lửa hừng hực lan tràn vô tận, bao gồm một cái hố sâu khổng lồ chừng mười dặm, vốn là Động Vân Thư Viện liên đới thác nước chảy, núi non thanh tú phía sau, đều đã biến mất không thấy gì nữa.
Trong phạm vi trăm dặm, một vùng gồ ghề, dung nham nhấp nhô khắp nơi, mặt đất nứt ra không dưới trăm cái khe.
Xem ra nếu không có gì ngoài ý muốn, nơi đây có khả năng trực tiếp trở thành một hồ nước muối cực lớn.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, trước khi chúng ta chạy đến, ta phát giác được là một ngôi sao băng bay xuống, nhưng bây giờ chỉ có đốm lửa ở xung quanh, ngay cả ngôi sao băng kia cũng đã biến mất không thấy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Diệp Thanh Thiên nhìn qua hết thảy xung quanh, không thể tưởng tượng nổi nói. “Sao ta lại cảm giác được, trong này có khí tức của Đỉnh Hạo tồn tại!” Thi Nhược Lan sắc mặt đại biến, không thể tưởng tượng nổi nói, sau đó nhìn quanh bốn phía, thân thể mềm mại lại càng nhẹ nhàng trong hư không nhìn trộm bốn phía.
Đột nhiên, trong hố sâu trăm trượng dưới mặt đất vang lên tiếng kim loại va chạm, sau đó một đạo hắc mang phá đất mà ra.
Một tiếng cười to điên cuồng vang lên, Đỉnh Hạo cùng Thân Ngoại Hóa Thân đi theo sau Nghịch Thiên Ma Kiếm, chỉ trong nháy mắt nhảy vào chín tầng trời, tốc độ nhanh đến nỗi ba người căn bản không kịp phản ứng.
“A ha ha, đợi ma thể của bổn tông được đắp nặn xong sẽ lại đến Thanh Vân Tông, các ngươi cứ chờ đấy!” Phi dương ngang ngược cười to, Đinh Hạo điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm, một đường cười điên cuồng nhanh chóng đi xa, để lại ba Đại La Kim Tiên sắc mặt tái xanh.
Ba tháng sau, trên Long Ngâm Sơn, trong Vô Cực Ma Tông.
Thời điểm ở Động Vân Thư Viện, thiên ngoại lưu tỉnh cuối cùng trực tiếp đánh vào mặt đất, san bằng phương viên trong vòng mười dặm thành bình địa, ngọn núi cũng bị ép vào lòng đất, Đỉnh Hạo cùng Thân Ngoại Hóa Thân ba lần chèo chống thiên ngoại lưu tỉnh, cuối cùng giảm bớt uy lực của lưu tỉnh, miễn cưỡng vượt qua một kiếp, sau đó mượn nhờ tốc độ cùng Nghịch Thiên Ma Kiếm, từ trước mặt ba Đại La Kim Tiên đào tẩu.
Vốn dĩ thiên ngoại lưu tỉnh rất lớn, sau khi bị Đinh Hạo cùng Thân Ngoại Hóa Thân công kích ba lần, thể tích đã rút nhỏ một ít, tốc độ bay xuống cũng chậm lại, cuối cùng dưới công kích của “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chi Quang” cùng “Điên Diệt Ma Quang”, thiên ngoại lưu tỉnh đã trở nên cực kỳ yếu ớt xốp, tuy đem mặt đất mười dặm san thành một cái hố sâu trăm trượng, nhưng lưu tỉnh kia cũng chia năm xẻ bảy thành quái thạch vỡ vụn, rơi xuống bốn phương tám hướng thiêu đốt.
Chương 1790: Vô Cực Ma Đạo 111
Trong lòng núi Long Ngâm Sơn, Đỉnh Hạo bế quan ba tháng, sử dụng Thần Lai Cổ Mộc rốt cuộc rèn luyện thân thể một phen, hiện tại trong thân thể tràn ngập ma nguyên linh khí, nhất cử từ Độ Kiếp trung kỳ đột phá đến Địa Ma cảnh.
Sau khi tái tạo ma thể, bất kể là cứng rắn hay là mềm dẻo, thân thể mới đều đề cao gần mười lần.
Đây là một đột phá về chất, trong thân thể vốn chay xuôi chân nguyên đã trở nên dồi dào, so với lúc trước không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, bất kể là pháp lực hay là tác dụng của những thứ khác, đều vượt xa lúc trước.
Càng làm Đỉnh Hạo mừng rỡ là Huyết Quỷ Tướng từ rất lâu rồi không tiến hóa, lần nữa lâm vào thời kỳ ngủ đông, xem ra đang từ Huyết Quỷ Tướng tiến hóa đến Huyết Quỷ Vương, cũng may bây giờ Đinh Hạo đã đến Địa Ma cảnh, ở lại đối với Huyết Quỷ Tướng đã ít đi rất nhiều, đợi đến khi Huyết Quỷ Tướng thành công tiến hóa đến Huyết Quỷ Vương, khi đó dù cho Đại La Kim Tiên tiến vào bên trong Thất Anh Thị Hồn Trận, cũng sẽ bị oanh sát thành cặn bã.
Cảnh giới sau Huyết Quỷ Vương là Huyết Quỷ Thần, nhưng Huyết Quỷ Thần chỉ tồn tại trong truyền thuyết và lý luận.
Ngay cả tổ tiên Vô Cực Ma Tông cũng chưa từng tiến hóa Huyết Quỷ Thần, người sáng lập đỉnh phong nhất cũng chỉ tiến hóa đến Huyết Quỷ Vương mà thôi.
Đinh Hạo không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng có thể từ Huyết Quỷ Tướng tiến hóa đến Huyết Quỷ Vương đã là cực kỳ không thể tưởng tượng nổi.
Trong vòng ba tháng này, Thân Ngoại Hóa Thân vẫn trong lòng đất vạn trượng của Hải Hoàng Tông, vẫn đang luyện hóa lực lượng Thi Vương Đan trong cơ thể.
Nếu có thể luyện hóa toàn bộ lực lượng Thi Vương Đan, Thân Ngoại Hóa Thân cũng có thể như Thi Vương, chẳng những không sợ công kích của lực Ngũ Hành, còn có thể mượn lực lượng Ngũ Hành đối địch với người khác.
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, Thân Ngoại Hóa Thân vẫn ở lại nơi đó, vừa vặn mượn nhờ chỗ đặc thù kia tu luyện.
Đợi đến khi bản thể xuất quan, Đinh Hạo cả người cho người ta cảm giác đã không còn là sắc bén như bộc lộ nữa, mà là sâu rộng như biển rộng.
Môn nhân Vô Cực Ma Tông, chỉ cần bị Đỉnh Hạo nhìn trúng một cái, liền cảm giác hết thầy bí mật trong nội tâm đều muốn bị phát giác.
Địa Ma Chi Cảnh Đỉnh Hạo, thực lực mỗi phương diện đều được đề cao rất lớn, tình trạng thần thức đặc biệt như thế, những môn nhân kia sở dĩ bị nhìn thấu, là bởi vì trước mặt tỉnh thần lực cường đại của Đinh Hạo, quả thực có thể biết được trong lòng bọn họ nghĩ cái gì, loại thần thức cường đại này có thể hoàn toàn bao trùm Long Ngâm Sơn trong vòng mấy trăm dặm, từng cọng cây ngọn cỏ, càng có thể điều động thiên địa lĩnh khí của Long Ngâm Sơn để cho mình dùng.
Cho tới bây giờ, bên trong Vô Cực Ma Tông vẫn là một cách trật tự, một số nhân vật độ kiếp không lập tức trở về, nhưng một số người tiến vào Huyễn Ma Điện tu luyện, mỗi người đều có tu vi tăng nhanh.
Trong đó có một số nhân vật đều liên tiếp ra ngoài, xem ra sau khi tâm cảnh gia tăng, những người đó bắt đầu tự mình nghĩ biện pháp bổ sung chân nguyên của mình, trong đó có một số người đột nhiên tăng mạnh tiến vào Độ Kiếp Kỳ.
Sau khi xuất quan, Đỉnh Hạo không ở lại Long Ngâm Sơn bao lâu, chỉ dặn dò Huyết Ma Liệt Sơn một tiếng, liền thông qua trận pháp truyền tống tới Đoạn Hồn Sơn.
Lần trước khi đi vào Đoạn Hồn Sơn, ngoại trừ Tông chủ Ma Môn tam tông, những người khác đều cố ky Đinh Hạo.
Nhưng lần này Đỉnh Hạo vừa mới đến, liền phát giác toàn bộ người của Đoạn Hồn Sơn Ma Môn, đều đối với mình lễ nghỉ có thừa, trong ánh mắt càng mơ hồ có kính sợ.
Đợi sau khi gặp qua Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, mới hiểu được thì ra tin tức Thanh Vân Tông và Tông chủ Xích Thành Tông bỏ mình, đã truyền khắp toàn bộ Tây Đại Lục, tin tức này đối với tất cả đồng đạo Ma Môn, đều là một sự khích lệ đáng để phấn chấn lòng người, cho dù là người trước kia bất mãn với Đỉnh Hạo, biết Đinh Hạo có gan xâm nhập vào bên trong Thanh Vân Tông, đánh chất Tông chủ hai tông này, hơn nữa còn sống rời khỏi Thanh Vân Tông, không có người nào không bội phục mà kính phục.
Ba người Phùng Ngạo Thiên vừa nhìn thấy Đinh Hạo, liền lộ vẻ nghỉ hoặc khó hiểu, sau đó đôi mắt ba người hiện lên tỉnh quang, thân thể đều hơi rung động một trận, lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng nổi.
Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngao Thiên nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo rất nhiều, mới bỗng nhiên thở dài một tiếng, cảm khái nói: “không ngờ, không ngờ.
Trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, ngươi đã luân phiên vượt qua hai lần thiên kiếp, thẳng đến Địa Ma cảnh, điều này thật sự khiến chúng ta bất ngờ, xem ra đồn đãi là thật, trăm dặm tai ương của Động Vân Thư Viện kia đều là do ngươi độ kiếp gây họa.
Nhìn tu vi đột nhiên tăng mạnh của ngươi, chúng ta không phục lão quả thật là không được!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Vạn Vực Chi Vương [Dịch] Vạn Vực Chi Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Van-Vuc-Chi-Vuong-Audio-Truyen.jpg)



