[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 168 : Cá lọt lưới 1 (c1671-c1680)
❮ sautiếp ❯Chương 1671: Cá lọt lưới 1
“Tuy nhiên, ngoài số ít những người này, cũng như hai ba người thuộc môn hạ của bọn họ, người của các môn phái khác đều không thể chống lại sự áp bức từ núi băng ngàn cân, đều đã chết dưới đáy Thiên Trì.
Ngay cả nguyên thần cũng bị một lực lượng mạnh mẽ xé nát khi bốn người này trọng tố xác thịt, không còn là mối đe dọa nữa.”
“Theo lý mà nói, sau khi cơ thể của những người này được trọng tổ bằng tiên ma linh khí mạnh mẽ, thực lực chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều.
Chỉ vì nơi này Tu Chân giới, cộng thêm cơ thể hiện tại không phải là cơ thể bọn họ đã khổ tu vạn năm.”
“Cho nên không có sức mạnh chân chính của Tiên Ma giới, hiện giờ chỉ có khoảng ba phần mười sức mạnh của Tiên Ma giới.
Đợi đến khi bọn họ hoàn toàn quen thuộc với cơ thể mới, lúc đó mới phát huy được một nửa sức mạnh vốn có, nhưng dẫu vậy, cũng đã là tồn tại đáng sợ tại Tu Chân giới, lần này chúng ta thực sự gặp rắc rối rồi!” Sắc mặt Đinh Hạo hơi tái đi, hắn trầm giọng nói.
Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ và Hồng Thế nghe Đỉnh Hạo nói vậy thì lòng nặng trĩu, bọn họ hiểu rằng những lo lắng của Đỉnh Hạo thực sự tồn tại.
Lúc trước, khi ở trên Thiên Tùng Sơn Phong, ba người đã thấy được, mặc dù thể xác của đám người Kim Tiên Phục Nha vẫn chưa trọng tổ thì cũng đã đáng sợ vô cùng, lại có thêm một vài công pháp kỳ diệu khiến lòng người chấn động, giờ xác thịt đã trọng tổ, tương lai chắc chắn khủng khiếp hơn nhiều. “Sao vậy, Đỉnh tông chủ, ngươi có thể nói rõ hơn được không?” Thân Đồ Dã của Vạn Độc Môn nghe đến không hiểu ra sao cả, hắn mở miệng làm gián đoạn sự suy nghĩa của mấy người bọn họ.
Sau khi Đỉnh Hạo kể lại những chuyện đã xảy ra cho Thân Đồ Dã nghe, ngay cả là một người có tính cách không sợ bất cứ chuyện gì như Thân Đồ Dã cũng thay đổi biểu cảm.
Dù gì hai người Thân Đồ Phượng và Phong Hậu cũng là nữ tử, giờ phút này bọn họ càng hoang mang lo sợ, không biết nên làm thế nào.
Đối với bọn họ, người của Tiên Ma giới là tồn tại cao cao tại thượng như các vị thần, bọn họ chưa từng có ý nghĩ có thể chống lại.
Hiện giờ Đinh Hạo đắc tội với nhiều nhân vật siêu cấp như vậy, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài khả năng tưởng tượng của bọn họ, khiến bọn họ không biết nên làm gì trong thời gian ngắn.
Hàng lông mày của Đỉnh Hạo cau chặt, mãi lâu sau, hắn mới thở đài và nói: “Chuyện đến nước này, chỉ còn một cách.”
Ánh mắt của mọi người lóe lên, tất cả đều hướng ánh mắt về phía Đỉnh Hạo.
Thân Đồ Phượng hoảng sợ nói: “Cách gì?”
“Nhanh chóng bán ra Thần Lai Cổ Mộc, khi thực lực của đám chúng ta đạt đến một mức độ nhất định, ngay cả khi người của Tiên Ma giới đích thân hạ phàm thì chúng ta cũng không cần sợ! Nhưng hiện tại, chúng ta phải bán Thần Lai Cổ Mộc cho các minh hữu mà trong tông có thần thức của Tiên Ma giới, dựa vào lực lượng của bọn họ, tranh thủ thời gian cho chúng ta!” Đinh Hạo trầm giọng nói.
Gật đầu, Kiếm Tiên Hồng Thế thở dài nói: “Đúng thế, trước mắt chúng ta chỉ có thể làm như thế.
Trước hết, chỉ cần để các môn phái khác kiềm chế bọn họ, tranh thủ cho chúng ta một chút thời gian, đến lúc đó, dựa vào sức mạnh của chính chúng ta, đương nhiên sẽ không sợ bất cứ kẻ nào!”
“Đúng, Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông đã có dự định mua Thần Lai Cổ Mộc từ trước.
Ta cho rằng bọn họ vội vàng mua Thần Lai Cổ Mộc, chắc chắn là trong môn có người cần.
Cộng thêm người thuộc Ma giới của ba tông Ma Môn ở Tây đại lục, nếu bọn họ cũng trọng tổ nhục thể, ta nghĩ áp lực của chúng ta sẽ giảm đi rất nhiều!” Đinh Hạo cất lời.
Hồng Thế nhìn Đỉnh Hạo, trầm ngâm một chút, hắn đột ngột lên tiếng: “Ta vẫn luôn không rõ, đám người của Tiên Ma giới đó, tại sao kẻ nào kẻ nấy đều vội vã tiến vào Tu Chân giới, thậm chí thà rằng từ bỏ thân xác của mình, rốt cuộc là tại sao?”
Ngay khi câu hỏi của Hồng Thế vang lên, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, bao gồm cả ba người Thân Đồ Dã của Vạn Độc Môn, tất cả đều hướng ánh mắt lên người Đỉnh Hạo, như đang chờ hắn giải đáp.
Thoáng nhìn Lãnh Tồn Vũ, Đinh Hạo cau mày nói: “Ngươi có được ký ức truyền thừa của Huyền Băng Hàn Ngọc Xích, chẳng lẽ ngươi cũng không rõ chân tướng hay sao?” Lãnh Tồn Vũ điềm nhiên lắc đầu, lạnh nhạt nói: “Tu vi của ta quá yếu, mặc dù những ký ức kia đều nằm trong đầu ta, nhưng trước khi vượt qua thiên kiếp lần thứ ba, ta muốn biết rõ mọi thứ là hoàn toàn không thể.
Cho nên, về chuyện của Cức Thiên Thất Mạch, ta biết rất ít!”
Trầm ngâm một chút, Đinh Hạo nhìn những người này, gật đầu: “Đã vậy, ta sẽ nói qua một lượt cho các ngươi.
Nguyên nhân người của Tiên Ma giới bay đến Tu Chân giới bằng mọi giá là bởi vì tận thế của hai giới Tiên Ma bọn họ sắp đến!”
Chương 1672: Cá lọt lưới 2
Nghe câu này, tất cả đều có biểu cảm chấn động, bọn họ nhìn nhau bằng ánh mắt bất khả tư nghị, như thể có nằm mơ cũng không ngờ được rằng Đỉnh Hạo lại nói ra một câu như vậy.
Im lặng một chút, Đinh Hạo chầm chậm nói: “Hậu nhân của Cức Thiên Thất Mạch, trận chiến với người của Tiên Ma giới vẫn chưa hề dừng lại.
Trong Cức Thiên Thất Mạch đã từng xuất hiện vài nhóm nhân vật mạnh mẽ, trong đó làn sóng mạnh mẽ nhất là Cức Thiên Thất Tinh Quân.
Trước đây, ai trong số bảy người này đều có tu vi bất phàm, tất cả đều kế thừa pháp bảo và công pháp của Cức Thiên Thất Thần, được xưng là siêu cường giả gần với Cức Thiên Thất Thần nhất.”
“Trong cuộc chiến với Tiên Ma giới, Cức Thiên Thất Tinh Quân đã làm ra một chuyện điên cuồng khoáng cổ tuyệt kim gây chấn động toàn Tiên Ma giới, đó là xây dựng nên Thất Tỉnh Đại Trận của Quỷ Vực dựa trên cơ sở Bắc Đẩu Thất Tỉnh trên trời, dùng bảy ngọn núi làm nền móng.”
“Mục đích xây dựng Quỷ Vực là để Trung đại lục đã chìm xuống đáy biển trước kia có thể liên tục hấp thụ linh khí của toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục cũng như hai giới Tiên Ma.
Tất cả thiên địa linh khí, tiên ma linh khí của Tiên Ma giới đều bị Quỷ Vực chuyển hóa và đưa đến Trung đại lục.”
“Chỉ là quá trình này không thể hoàn thành được trong một sớm một chiều.
Cức Thiên Thất Tinh Quân đã làm chuyện nghịch thiên nhất thế gian, thực lực của chính bọn họ đều bị hao tổn, cuối cùng không thể sống để nhìn thấy ngày đó thì đã bị người của Tiên Ma giới hợp sức giết chết.”
“Mặc dù Cức Thiên Thất Tỉnh Quân đã chết, không thể nào nhìn thấy sự xuất hiện của ngày này, thế nhưng đại trận của Quỷ Vực vừa thành, ai cũng không thể cưỡng chế phá hủy, nếu không toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, bao gồm cả Tiên Ma giới, tất cả đều sẽ bị phá hủy cùng.”
“Trải qua mấy vạn năm, hiện giờ Trung đại lục đã hấp thụ đủ thiên địa linh khí, bao gồm cả tiên ma linh khí của Tiên Ma giới.
Đợi đến khi khe hở không gian của cả bốn đại lục đều vỡ nát, như vậy linh khí của Thiên Huyền Đại Lục, bao gồm cả Tiên Ma giới, đều sẽ chảy vào Trung đại lục một cách mạnh mẽ hơn.
Cuối cùng, Thiên Huyền Đại Lục và cả Tiên Ma giới đều sẽ biến thành khu vực linh khí mồng manh và tán loạn, trong khi Trung đại lục sẽ trở thành một trong những nơi kỳ dị tương tự như ‘Thần giới’ trong truyền thuyết.”
“Tu Chân giới mất đi thiên địa linh khí và Tiên Ma giới mất đi tiên ma linh khí, tu vi của toàn bộ tu chân giả và người của Tiên Ma giới đều không thể tăng thêm, cuối cùng chỉ còn con đường chết.
Cho nên, người của Tiên Ma giới mới muốn tự mình tìm ra phương pháp tiến vào Trung đại lục trước khi linh khí của Tiên Ma giới bị phá vỡ.”
“Tương truyền, toàn bộ Cức Thiên Thất Bảo nhất định phải xuất hiện để mở ra Trung đại lục, sau khi Trung đại lục mở ra, bảy con đường nối liền với Trung đại lục sẽ được hình thành trên khắp Thiên Huyền Đại Lục, ngoài bảy thông đạo này, không có cách nào khác để tiến vào Trung đại lục.”
“Bảy thông đạo nối với Trung đại lục, ngay cả Cức Thiên Thất Tỉnh Quân cũng không thể dự đoán được chúng sẽ xuất hiện ở đâu, nhưng tương truyền rằng có chúng liên quan đến quỹ tích chuyển động của Bắc Đẩu Thất Tinh.
Nguyên nhân người của Tiên Ma giới vội vã hạ phàm là vì dự định phát triển thế lực của môn phái bọn họ, đợi đến khi bảy thông đạo này hình thành thì cướp đoạt chúng bằng thế lực của môn phái!”
Những lời thủ thỉ này của Đinh Hạo khiến mấy người sửng sốt đến sững sờ, mỗi người dường như ngơ ngác đến ngu đần, im lặng một hồi lâu.
Chẳng rõ bao lâu sau, Kiếm Tiên Hồng Thế mới thở dài, cảm khái nói: “Cức Thiên Thất Tinh Quân này thực sự là kỳ tài ngút trời, nhưng hành động khó tránh cực đoan quá mức.
Cách làm cực đoan đến mức đắc tội với toàn bộ người của Thiên Huyền Đại Lục vá Tiên Ma giới, thực sự có phần không thỏa đáng!”
Gật đầu đồng ý, Đinh Hạo trầm giọng nói: “Đó cũng là những hành động điên rồ sau khi thù hận góp nhặt từng ngày, nhưng mặc dù Cức Thiên Thất Tinh Quân vẫn lạc, bọn họ cũng đã trải tốt đường đi cho những hậu nhân như chúng ta.
Trong một trăm năm nữa, miễn là nắm bắt tốt cơ hội, chúng ta sẽ có thể thay đổi hoàn toàn tình hình hiện tại.
Thời điểm Trung đại lục mở ra, có thể để Cức Thiên Thất Mạch xuất hiện trở lại dưới ánh mặt trời sau ngàn vạn năm!”
Lãnh Tồn Vũ vẫn im lặng.
Đến lúc này, hắn mới gật đầu nói phải: “Thảo nào người của hai giới Tiên Ma bất chấp hàng lâm, xem chừng những ngày tốt đẹp làm mưa làm gió của hai giới Tiên Ma đã đến hồi kết.
Kế đó, Thần Lai Cổ Mộc này càng trở nên quan trọng hơn, dù có muốn đưa nó cho những người khác thì cũng phải thu được cái giá tương ứng!”
Chương 1673: Chuyện khac phục hậu quả 1
Khà kha cười phá lên, Đinh Hạo nói: “Đó là đương nhiên, bất kể là ai muốn có được Thần Lai Cổ Mộc này, đương nhiên đều phải trả một cái giá rất đắt, ta nghĩ ba tông Ma Môn của Tây đại lục chắc chắn sẽ sẵn lòng dốc hết vốn liếng.
Mặc dù Phiêu Miểu Các và Tàng Bảo Các thuộc Cức Thiên Thất Mạch, nhưng hai tông này tài đại khí thô, đương nhiên cũng phải bù đắp cho chúng ta một chút.”
“Đúng thế!” Lãnh Tồn Vũ gật đầu nói một cách đương nhiên.
Ba ngày sau, ba người Ma Mi Lạc Hải Dao, Cừu Kỳ Lăng và Hồ Thạc được Đinh Hạo triệu hoán đến Vạn Độc Môn.
Nhìn ba người gió bụi mệt mỏi chạy đến, Đỉnh Hạo ngồi trên ghế làm bằng xương thú tại Vạn Độc Môn, hắn mỉm cười và nói: “Ta sắp rời khỏi Đông đại lục.
Tìm các ngươi tới, một mặt là để hỏi thăm về tình hình gần đây, mặt khác là thông báo một chút về những chuyện đã xảy ra gần đây!”
Hai người Hồ Thạc và Cừu Kỳ Lăng nghe nói Đỉnh Hạo sắp đi thì không có bất cứ biểu hiện khác thường nào.
Thế nhưng, biểu cảm của Lạc Hải Dao lại ảm đạm đi ngay lập tức, sau đó nàng nhìn Đỉnh Hạo bằng ánh mắt u oán, nói rằng: “Có phải ngươi không có ý định dẫn ta đi cùng đúng không?”
Lấy làm ngạc nhiên, Đinh Hạo nhìn Lạc Hải Dao với vẻ mặt có phần xin lỗi, hắn mỉm cười khô khan và gật đầu: “Đúng thế, ta nghĩ rằng ngươi tạm thời nên ở lại Nam đại lục, ở đây vai trò của ngươi có thể được phát huy tốt hơn.
Nếu như ngươi ngồi vào vị trí cốc chủ của Phong Nguyệt Cốc, đến lúc đại cục của Nam đại lục ổn định, ngươi và ta sẽ có nhiều thời gian dành cho nhau!”
Ý tứ trong câu nói của Đỉnh Hạo, Lạc Hải Dao đương nhiên hiểu rõ, hậm hực nhìn Đỉnh Hạo, nàng nói một cách oán hận: “Phong Nguyệt Cốc là một trong những thế lực lớn nhất Nam đại lục, nếu muốn cạnh tranh cho vị trí này, ta trước tiên phải giành chiến thắng giữa đông đảo đồng môn.
Đây không phải là điều quá khó khăn, nhưng bây giờ cốc chủ vẫn đang còn sống, với tu vi của nàng, nếu không có chuyện ngoài ý muốn, sống thêm vài trăm năm nữa là hiển nhiên, chẳng lẽ ta phải chờ nhiều năm như vậy sao?”
Xoa nhẹ dưới cằm, Đỉnh Hạo thở dài, lắc đầu nói: “Haiz, lần này ta tìm ngươi đến là định nói chuyện này với ngươi.
Vài ngày trước đã có một chuyện lớn xảy ra ở Thiên Tùng Sơn Phong, cốc chủ và sư phụ của cốc các ngươi đều đến đó, nếu tin tức của ta là đúng, chỉ e là bọn họ đã…”
“Sao, sao lại, sư phụ của ta thế nào rồi?” Gương mặt hoảng hốt, sau đó trắng bệch như tờ giấy, biểu cảm của Lạc Hải Dao rất đỗi sửng sốt, giọng điệu run rẩy, nàng vội vàng hỏi.
Nhìn loại lo lắng xuất phát từ tận đáy lòng của Lạc Hải Dao, trong lòng Đinh Hạo có chút áy náy, cuối cùng hắn tự an ủi bản thân, rồi bùi ngùi thở dài, biểu cảm nghiêm nghị: “E là đã bất hạnh ngã xuống, thủ phạm là người của các đại lục khác.” Đám người Kim Tiên Phục Nha chắc sẽ không nhất thanh nhị sở mối quan hệ giữa hắn và các đại môn phái của Nam đại lục, nhưng đề phòng bọn chúng để lộ tin tức, Đinh Hạo vẫn phản công trước.
Dựa vào mối quan hệ của hắn với Chân Ma Cung, cũng như Phong Nguyệt Cốc, chắc hẳn hai tông này sẽ tin tưởng hắn hơn.
Vừa nghĩ, Đinh Hạo vừa đau lòng giải thích: “Trên Thiên Tùng Sơn Phong, cao thủ của đại tông phái từ khắp Thiên Huyền Đại Lục hội tụ, bọn họ hoặc ít hoặc nhiều đều đến đó vì Thần Lai Cổ Mộc bên dưới Thiên Trì ở Thiên Tùng Sơn Phong… Một trận chiến ác liệt đã diễn ra, ta bị thiên kiếp bủa vây, đợi đến khi ta độ kiếp thành công mới phát hiện ra Thiên Trì đã bị san thành đất bằng, sư phụ và cốc chủ của ngươi đều bị núi băng chôn sống, lại bị người của Tiên Ma giới liên lụy đến chết khi bọn họ trọng tổ xác thịt, đây là những gì đã xây ra!”
Nửa thật nửa giả, Đinh Hạo kể lại những gì đã xảy ra với ba người Lạc Hải Dao.
Sau khi Đỉnh Hạo nói xong, hắn nhận thấy Lạc Hải Dao đang chết lặng ở đó, không biết đang nghĩ gì.
Trong khi đôi mắt của Hồ Thạc và Cừu Kỳ Lăng lại lóe sáng, Hồ Thạc âm thầm chớp mắt với Đinh Hạo, có ve như hắn không quá tin tưởng vào những gì Đỉnh Hạo nói.
Cừu Kỳ Lăng cũng nhìn Đỉnh Hạo với vẻ nghi ngờ trên khuôn mặt, nở nụ cười quái lạ như thể đang nói rằng: “Mấy người cốc chủ Phong Nguyệt Cốc chắc chắn là do ngươi ra tay xử lý!” Nở nụ cười gượng, Đinh Hạo thầm nghĩ hai người này vô cùng hiểu rõ bản thân, chỉ từ những gì bản thân kể lại đã đoán được tám chín phần sự thật.
“Đinh Hạo, cái chết của cốc chủ và sư phụ ta, có phải là do ngươi ra tay hay không?” Trong khi Đinh Hạo đang âm thầm suy nghĩ, Lạc Hải Dao chợt nhìn Đinh Hạo và nghiêm nghị nói.
Biểu cảm nghiêm túc, Đỉnh Hạo ngồi nghiêm chỉnh, nói vô cùng chắc chắn: “Chắc chắn không phải ta ra tay giết chết các nàng, về điểm này ta có thể thề, nếu ta giết các nàng, ta sẽ bị thiên lôi đánh chết!”
Chương 1674: Chuyện khac phục hậu quả 2
Chuang 1675: Trở về Quỷ Vực 1
Chuang 1676: Trở về Quỷ Vực 2
Chuang 1677: Trở về Quỷ Vực 3
Chuang 1678: Mua chuộc lòng người 1
Chuang 1679: Mua chuộc lòng người 2
Mặc dù có liên quan đến ta, nhưng ta thật sự không đích thân ra tay, Đinh Hạo thầm nói.
Sau đó trong lòng lại cười lạnh cảm thán, dù sao có bị thiên lôi đánh cũng không ảnh hưởng lớn đến ta, ngay cả thiên phạt của ông trời ta cũng không e ngại.
Sau khi nhận được lời cam đoan của Đỉnh Hạo, Lạc Hải Dao lại một lần nữa im lặng hồi lâu.
Cuối cùng nàng nói bằng giọng điệu đau khổ: “Ta vốn là cô nhi, nếu không được sư phụ thu nhận và chỉ dạy tu chân, sợ rằng ta đã chết đói từ lâu.
Bây giờ ngay cả sư phụ cũng không còn, ngoài ngươi ra, ta không còn người thân thiết nào khác nữa! Thế nhưng cái đồ nhẫn tâm nhà ngươi lại sắp bồ lại ta mà rời đi, bỏ mặc ta một mình ở lại Nam đại lục.”
Lạc Hải Dao càng nói càng đau lòng, càng nói đôi mắt càng nhạt nhòa nước mắt, nàng khóc nấc lên.
Nhìn không nổi nữa, bàn tay to lớn của Đinh Hạo vươn tới, kéo Lạc Hải Dao vào lòng và ôm lấy nàng, hắn an ủi: “Sống chết có số, chuyện này vốn là chân lý của thế gian.
Ngươi không cần phải đau lòng như thế, chưa biết chừng luân hồi tiếp theo, sư phụ của ngươi sẽ có một cuộc sống tốt hơn!”
Được Đinh Hạo ôm vào lòng, tiếng khóc thút thít của Lạc Hải Dao càng lớn, nàng chôn đầu vào ngực Đinh Hạo, vừa đánh thật mạnh lên ngực Đỉnh Hạo vừa thì thầm lẩm bẩm điều gì đó.
Nở nụ cười bất đắc dĩ, Đinh Hạo lắc đầu, không quan tâm đến nàng nữa.
Thay vào đó, hắn hướng ánh nhìn về phía Cừu Kỳ Lăng và Hồ Thạc đang nở nụ cười quái đị, thản nhiên nói: “Hai người các ngươi, đến Nam đại lục lâu như vậy rồi, thời gian gần đây đã làm những gì?”
Quan hệ giữa Hồ Thạc và Đỉnh Hạo vô cùng tốt, bình thường khi không có người ngoài thì sẽ không phân trên dưới với Đinh Hạo như trước đây, ha ha khẽ cười và nói: “Mặc dù ngươi bận rộn, nhưng chúng ta cũng đâu có rảnh rang.
Nhân mã của Huyền Đức Tông đã gấp gáp chạy đến Nam đại lục, trước mắt đang dọn dẹp tông phái của Bình Viên Tông, dự định sẽ dùng Bình Viên Tông làm nơi tu luyện mới của bọn họ.”
“Còn về chúng ta, đương nhiên cũng không thể thua kém người ngoài, mấy tháng này chúng ta chiếm cứ Tịnh Minh Sơn, đặt cứ điểm của Vô Cực Ma Tông ở Nam đại lục trên Tịnh Minh Sơn linh khí dư thừa.
Hai nơi này đều là thánh địa tu chân của Nam đại lục, đương nhiên là có một vài tông phái công bằng lòng, nhưng, sử dụng lực lượng của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, cộng thêm sức uy hiếp của Vạn Độc Môn, trước mắt chúng ta đã xử lý xong xuôi.”
“Đến hiện tại, với khoảng năm mươi cao thủ đến từ Quỳ Vực, trước mắt Kỳ Lăng đang liên hệ với một vài cao thủ của Nam đại lục, dự định dần dần thu nạp bọn họ vào Vô Cực Ma Tông, ta cũng bận rộn sắp xếp người của Vô Cực Ma Tông thâm nhập trong mạng lưới quan hệ của Nam đại lục, mọi thứ đang phát triển nhanh chóng, vì vậy ngươi không cần phải lo lắng quá nhiều!” Nghe Hồ Thạc nói xong, lông mày Đỉnh Hạo giãn ra.
Hắn xoa nhẹ mái tóc đen của Lạc Hải Dao, ngửi mùi thương thơm ngát thoang thoảng trên cơ thể Lạc Hải Dao, vừa gật đầu cười vừa nói: “Không tệ, ta đã biết là giao vấn đề này cho hai người các ngươi chắc chắn sẽ giúp ta tiết kiệm rất nhiều sức lực.
Nếu sau này Vô Cực Ma Tông ở Nam đại lục phát triển, ta sẽ ghi công đầu cho hai người các ngươi! Nếu các ngươi có thể hỗ trợ Hải Dao, ngoại trừ giành vị trí cốc chủ Phong Nguyệt Cốc ra, như vậy công lao càng lớn, ha hat”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, hai người Cừu Kỳ Lăng và Hồ Thạc bèn nhìn nhau cười, Cừu Kỳ Lăng liếc mắt nhìn Lạc Hải Dao đang khóc thành hoa lê hải đường trong ngực Đỉnh Hạo, vừa cười vừa nói: “Chúng ta có tâm, chỉ là không biết Lạc tiểu thư có muốn tranh giành vị trí cốc chủ của Phong Nguyệt Cốc hay không?” Mim cười một cách tự tin, Đỉnh Hạo cúi đầu ngắm Lạc Hải Dao một chút, sau đó nhìn ra cửa chính của mật thất, hắn nói với hai người Hồ Thạc: “Các ngươi đi ra ngoài trước, ta khuyên nhủ nàng!”
He he cười một cách khác thường, Hồ Thạc gật đầu với một nụ cười ranh mãnh, hắn lôi kéo Cừu Kỳ Lăng đang ngờ vực đi ra ngoài ngay lập tức.
Khi bàn tay nhỏ bé của Cừu Kỳ Lăng bị Hồ Thạc nắm lấy thì nàng ngay lập tức đỏ mặt, trừng mắt nhìn Hồ Thạc một cách ngượng ngùng và sẵng giọng: “Làm gì thế, lôi lôi kéo kéo!”
“Tiểu tử Đinh Hạo này muốn khuyên nàng, chúng ta ở lại đây đương nhiên là cản đường.
Mọi người đều biết quan hệ giữa ta và ngươi, vì vậy ngươi không cần thẹn thùng!” Hồ Thạc đắc ý cười ha ha thành tiếng, cùng với Cừu Kỳ Lăng biến mất bên ngoài cánh cửa mật thất.
Sau khi hai người rời đi, Đỉnh Hạo xoa mái tóc đen mượt của Lạc Hải Dao, dịu dàng an ủi: “Được rồi, đừng khóc.
Mặc dù sư phụ của ngươi đã mất, không phải vẫn còn ta sao?”
Chuang 1675: Trở về Quỷ Vực 1
“Ngươi thì có ích gì, ngươi sắp rời khỏi nơi này rồi.
Vả lại ngươi cũng hoàn toàn không coi ta là nữ nhân của ngươi, ngươi chỉ lợi dụng ta thôi, ngươi cho rằng ta không biết sao?” Tâm tình Lạc Hải Dao bỉ thương và căm giận, nàng sướt mướt reo lên, vung tay đấm mạnh vào ngực Đinh Hạo một cách giận dữ.
Với sức mạnh của cơ thể Đinh Hạo, dù Lạc Hải Dao có sử dụng hết sức lực của mình thì nàng cũng không thể làm tổn hại đến Đinh Hạo.
Tuy nhiên, vào thời điểm này, Đỉnh Hạo giả vờ hô đau vài tiếng, sau đó đợi Lạc Hải Dao đau lòng ngừng tay mới than rằng: “Trước đây khi sư phụ ngươi tặng ngươi cho ta vốn đã không có ý tốt, chính bản thân ngươi cũng nhiều lần sử dụng Tâm Mi Chỉ Thuật ám toán ta, trong loại hoàn cảnh này, ta đương nhiên không thể có hảo cẩm với ngươi.”
“Nhưng giờ đây, sư phụ của ngươi đã mất, Phong Nguyệt Cốc của các ngươi và Vô Cực Ma Tông của chúng ta cũng không có xung đột lợi ích gì.
Huống chỉ cơ thể ngươi đã là của ta, kể từ đó, quan hệ của chúng ta đã khác với trước với trước đây.
Và còn ngươi, ta cũng không có lòng phòng bị nữa, với sự ngoan ngoãn và sự quyến rũ của ngươi, chỉ cần một lòng một đạ với ta, ta đương nhiên sẽ không đối xử tệ bạc với ngươi.”
“Thật sự? Sau này ngươi sẽ đối xử tốt với ta sao?” Nghe câu này của Đinh Hạo, hai mắt đẫm lệ của Lạc Hải Dao ngẩng lên nhìn Đỉnh Hạo trong sự mê ly, nàng thì thào nói.
Gật đầu, Đinh Hạo dịu dàng nói: “Chỉ cần ngươi ngoan, ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi!”
Vùi đầu thật mạnh vào sâu trong ngực Đinh Hạo, thân nhiệt trên cơ thể mềm mại của Lạc Hải Dao dần tăng cao, nàng khẽ khàng nói: “Trước khi rời đi, ngươi thuộc về ta!”
Thấy Ma Mi Lạc Hải Dao động tình, Đỉnh Hạo khà khà cười lớn, ôm ngang hông Lạc Hải Dao lên và đặt nàng ngồi trên đùi mình.
Tây đại lục, bên trong Quỷ Vực.
Ba người Đinh Hạo, Lãnh Tồn Vũ và Kiếm Tiên Hồng Thế một lần nữa trở về Quỷ Vực thông qua trận pháp truyền tống của Vạn Độc Môn.
Cho đến bây giờ, bởi vì Lãnh Tồn Vũ không phải là người của Vô Cực Ma Tông, cho nên mặc dù quan hệ của Đinh Hạo với hắn cũng thân thiết, nhưng trước giờ Đỉnh Hạo chưa từng tiết lộ lộ bí mật của Quỷ Vực với hắn.
Nhưng đến lúc này, biết hắn hiện đang nắm giữ Huyền Băng Hàn Ngọc Xích, lại đã trở thành điện chủ của Huyền Băng Điện, Đinh Hạo không cần giấu diếm nữa.
Huống chỉ, trận pháp truyền tống cổ của Quỷ Vực này, đầu thông với Bắc đại lục, chắc chắn là nối thẳng tới Huyền Băng Điện của Bắc đại lục.
Lúc này, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đã có được Thần Lai Cổ Mộc, sau khi trở về Huyền Băng Điện ở Bắc đại lục, hắn đương nhiên sẽ trở thành điện chủ chân chính của Huyền Băng Điện.
Bởi vì quan hệ của hắn với Lãnh Tồn Vũ, đương nhiên hắn cũng sẽ là minh hữu của bản thân trong tương lai, cho nên báo cho hắn biết về sự tồn tại của trận pháp truyền tống cổ sẽ có lợi cho cả hai bên.
“Quá bất khả tư nghị!” Sau khi nhận thấy bản thân đang ở trên không trung của Quỷ Vực, gương mặt lạnh nhạt của Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đờ đẫn, hắn thốt lên.
Giải thích về trận pháp truyền tống cổ tại Quỷ Vực một lượt, Đinh Hạo mỉm cười gật đầu nói: “Quả thực là không thể tin được, ngay đến ta cũng chấn động vô cùng khi lần đầu tiên sử dụng truyền tống trận.
Vì sự quật khởi của thất mạch chúng ta, cố gắng của tiền nhân cuối cùng đã được đền đáp, chỉ cần chúng ta nắm lấy cơ hội này, chắc chắn có thể một lần nữa lấy lại mọi thứ vốn là của chúng ta!”
Kiếm Tiên Hồng Thế chăm chú quan sát xung quanh, nhìn bảy điểm sáng mờ mờ nho nhỏ mông lung tại ngàn trượng bên dưới bằng ánh mắt sáng ngời, hắn không thể không cảm thán: “Cức Thiên Thất Mạch các ngươi không hổ là môn phái mạnh nhất Tu Chân giới, chỉ với bảy hòn đảo này của Quỷ Vực mà đã có thể thay đổi mọi thứ trên Thiên Huyền Đại Lục, còn cả trận pháp truyền tống văn sở vị văn này nữa, không một thứ nào là không thể hiện sự mạnh mẽ của thất mạch!”
Mim cười, Đỉnh Hạo nhìn Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ, người đang có vẻ ngạc nhiên và nói rằng: “Ta nói với ngươi, từ nơi này trở về Bắc đại lục sẽ nhanh hơn nhiều so với việc vượt biển.
Ngươi nhìn chữ ‘bắc’ này đi, ta có thể khẳng định, ‘bắc’ này chỉ Huyền Băng Điện tại Bắc đại lục các ngươi!”
Sự ngạc nhiên trong đôi mắt của Lãnh Tồn Vũ ngày càng lớn, hắn vươn bày tay lớn ra chạm vào chữ “bắc” đó.
Tiếp sau hắn cau mày và suy nghĩ một lúc, rồi hỏi: “Ngươi nói, từ trận pháp truyền tống này, dù là đến U Minh Ma Giáo ở Đông đại lục hay là Vạn Độc Môn tại Nam đại lục, đều trực tiếp tiến thẳng đến thánh địa của hai tông môn này đúng không?”
Gật đầu, Đỉnh Hạo nói một cách khẳng định: “Đúng thế, đặc biệt là Vạn Độc Môn, sau khi đến đó ta còn phát hiện ra rất nhiều độ vật mà tiền nhân để lại, khiến tu vi của Độc Ma tăng tiến nhanh chóng!”
Chuang 1676: Trở về Quỷ Vực 2
Nở một nụ cười mừng rỡ, khóe miệng Lãnh Tồn Vũ bỗng nhếch lên, hắn thản nhiên nói: “Trong Huyền Băng Điện, ta cũng nghe nói về một nơi tương đối thần bí, trừ điện chủ nắm giữ Huyền Băng Hàn Ngọc Xích, không ai có thể tuỳ tiện tiến vào, bởi vì ta vẫn luôn chưa thực sự nhận được sự thừa nhận của tất cả các Đại trưởng lão trong điện nên chưa từng đi đến nơi này.”
“Giờ nghe những lời này của ngươi, ta đã nghĩ nơi đó cửa ra của trận pháp truyền tống, chưa biết chừng bên trong còn có pháp bảo mà Huyền Băng Điện vẫn chưa phát hiện và sử dụng!”
Ha ha cười lớn, Đỉnh Hạo vui về nói: “Lời nói của Lãnh lão rất có lý, có lẽ thật sự có khả năng như vậy.
Đúng rồi, đây là khoáng thạch Thuấn Ngọc, có thể bố trí trận pháp truyền tống trong lục địa.
Ngươi đến Huyền Băng Điện có thể sử dụng rộng rãi, sẽ mang lại lợi ích lớn cho Huyền Băng Điện các ngươi trong tương lai!” Vừa nói, Đỉnh Hạo vừa giải thích kỹ càng tác dụng và cách sử dụng khoáng thạch Thuấn Ngọc cho Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ.
Đợi đến khi Đỉnh Hạo định đưa hai ngàn viên Thuấn Ngọc cho Lãnh Tồn Vũ, chỉ thấy Lãnh Tồn Vũ lắc đầu, và nghiêm nghị nói: “Không ngờ Thuấn Ngọc lại có tác dụng như thế, thảo nào Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông sẽ luân phiên thu mua các quặng mỏ Thuấn Ngọc lớn ở Bắc đại lục trong khoảng thời gian ngắn như thế, nghe nói rằng chưa khai thác xong cũng bị bọn họ phá tan hết.”
Đối với hành động của Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông, dựa vào hành động của bọn họ, Đỉnh Hạo hoặc ít hoặc nhiều đã đoán được một chút.
Cho nên khi nghe Lãnh Tồn Vũ nói những lời này, hắn không hề lấy làm ngạc nhiên chút nào, vừa cười vừa nói: “Đồ tốt đương nhiên phải nắm trong tay mình mới yên tâm được, cách làm của Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông có lợi với chúng ta, dù cho không thể khai thác được toàn bộ, cũng không thể để người ngoài được lợi!”
Trầm ngâm một lúc, Lãnh Tồn Vũ nhếch miệng, xem như là cười, hắn gật đầu nói: “Đúng vậy, nhưng Huyền Băng Điện là một trong ba thế lực lớn nhất Bắc đại lục, mặc dù Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông thu mua từng quặng mỏ Thuấn Ngọc của Bắc đại lục, nhưng bởi vì nguyên nhân cùng thuộc Cức Thiên Thất Mạch, bọn họ không hề thu mua quặng mỏ của Huyền Băng Điện chúng ta.
Vì lẽ đó mà Huyền Băng Điện chúng ta hiện tại cũng có hai quặng mỏ Thuấn Ngọc cỡ nhỏ, những Thuấn Ngọc khai thác được từ đó chắc là đủ để Huyền Băng Điện chúng ta dùng!”
Hóa ra là như vậy, thảo nào Lãnh Tồn Vũ vô cùng ngạc nhiên với khoáng thạch Thuấn Ngọc như thế nhưng lại không nhận Thuấn Ngọc mình đưa cho.
Khẽ khàng gật đầu, Đỉnh Hạo vừa cười vừa nói: “Đã thế, Lãnh lão trở về thánh địa của Huyền Băng Điện từ nơi này đi.
Tại nơi này, ta chúc ngươi vinh đăng vị trí điện chủ của Huyền Băng Điện trước, lần này tốt nhất là lại có thêm một vài món đồ tốt còn được giữ lại trong thánh địa của Huyền Băng Điện!”
Gật đầu, Lãnh Tồn Vũ lấy bảy Thần Lai Cổ Mộc màu đen ra, đưa cho Đinh Hạo và nói: “Lần này ở Thiên Trì, cả thảy ta có được tám viên Thần Lai Cổ Mộc màu trắng và bẩy viên màu đen.
Huyền Băng Điện chúng ta thuộc tu chân giả Đạo Môn, Thần Lai Cổ Mộc ở chỗ ta không có tác dụng gì, Vô Cực Ma Tông, U Minh Ma Giáo, và Vạn Độc Môn các ngươi, bao gồm cả nhất mạch của Huyết Ma đều là tu ma giả, ngươi giữ những Thần Lai Cổ Mộc màu đen này lại đi, chúng có thể phát huy được nhiều tác dụng hơn!”
Thần Lai Cổ Mộc quý giá đến nhường nào, Đinh Hạo đương nhiên hiểu rõ, có lẽ Huyền Băng Điện không cần đến bảy viên Thần Lai Cổ Mộc màu đen này, nhưng nếu Huyền Băng Điện trao đổi bảy viên Thần Lai Cổ Mộc màu đen này với bất kỳ Ma Môn nào trên Thiên Huyền Đại Lục thì đều có thể nhận được giá trị cực cao.
Khi Lãnh Tồn Vũ này rời đi có thể đưa bảy viên Thần Lai Cổ Mộc màu đen cho bản thân, tình nghĩa bên trong hành động này khiến Đỉnh Hạo lập tức động dung.
Cũng khiến Đỉnh Hạo cảm nhận được rằng, cái con người tên Lãnh Tồn Vũ này, dù leo lên vị trí điện chủ Huyền Băng Điện, bản chất của hắn không hề thay đổi.
Ngoài lạnh trong ấm, một khi xem ngươi là bằng hữu, thì hắn sẽ chân thành đối đãi ngươi, thực sự là một người đáng kết giao.
Không già mồm, Đỉnh Hạo mỉm cười, chỉ cảm thấy nói những lời khác đều là dư thừa, hắn đích thân phủ đầy tỉnh thạch trong trận pháp truyền tống, khi truyền tống trận mở ra, hắn lên tiếng: “Nếu Huyền Băng Điện gặp nạn, ngươi có thể trở về Quỷ Vực tị nạn thông qua trận pháp truyền tống này, hoặc là thông báo với bất cứ môn đồ của Vô Cực Ma Tông nào trong Quỷ Vực, chỉ cần trong khả năng, Đỉnh Hạo ta tuyệt bất thôi trì!”
Khóe miệng Lãnh Tồn Vũ khẽ nhếch, sau đó thản nhiên nói: “Nếu Vô Cực Ma Tông các ngươi gặp nạn, Huyền Băng Điện chúng ta cũng sẽ đến hỗ trợ, bên trong Cức Thiên Thất Mạch, Huyền Băng Điện chúng ta sẽ chỉ trở thành mạc nghịch chỉ giao với Vô Cực Ma Tông các ngươi!”
Chuang 1677: Trở về Quỷ Vực 3
Nhìn Lãnh Tồn Vũ một lúc, Đinh Hạo mỉm cười vui mừng, hết thảy đều không thể diễn tả được thành lời.
Đợi đến khi trận pháp truyền tống cổ khởi động, Lãnh Tồn Vũ rời đi, Đinh Hạo cảm khái nói: “Lãnh lão rất nghĩa hiệp!”
Nghe hắn nói thế, lông mày Kiếm Tiên Hồng Thế nhíu lại, hắn ra vẻ khịt mũi giận dữ nói: “Chẳng lẽ ta không nghĩa hiệp à? Những Thần Lai Cổ Mộc này, ta chỉ lấy hai viên màu trắng, còn lại cho ngươi hết là được chứ gì.”
Vừa nói, Hồng Thế vừa đặt mười hai Thần Lai Cổ Mộc màu trắng và mười lăm Thần Lai Cổ Mộc màu đen vào tay Đỉnh Hạo, trên gương mặt hắn là nụ cười khinh thường.
Lắc đầu cười sằng sặc, Đinh Hạo ha ha nói: “Ngươi đừng hiểu nhầm, ta không có ý gì khác, ta biết Thần Lai Cổ Mộc trong tay ngươi sớm muộn gì cũng là đồ của ta, dù sao trong môn phái của ngươi, có qua thêm năm trăm năm nữa cũng không thể có được một người đột phá đến tình trạng phi thăng, giữ lại cũng không có tác dụng gì nhiều!”
Vừa nói, Đỉnh Hạo vừa mỉm cười cất Thần Lai Cổ Mộc mà Kiếm Tiên Hồng Thế đưa cho đi.
Tính cả số Thần Lai Cổ Mộc mà Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đưa, cộng thêm bản thân hắn giành được, trước mắt Đinh Hạo có tổng mười tám viên Thần Lai Cổ Mộc màu trắng và hai mươi lăm viên Thần Lai Cổ Mộc màu đen, chắc chắn đủ để Đinh Hạo sử dụng và tiêu xài. “Đỉnh Hạo.” Hồng Thế nghiêm mặt, cất lời: “Ta mong rằng ngươi có thể đồng ý với ta một chuyện, được chứ?”
Lúc này, Đỉnh Hạo, người đã cất Thần Lai Cổ Mộc một cách thỏa đáng, trong lòng đang vui mừng, vừa nghe Hồng Thế hỏi vậy thì không thể không nở nụ cười: “Giữa ngươi và ta còn cần khách sáo như vậy sao, có việc gì ngươi cứ việc căn dặn, chỉ cần ta có thể làm được, chẳng lẽ ta còn lần lữa hay sao!”
“Ứng Thiên Môn là nhất mạnh còn sót lại của ta, dù những năm này vẫn luôn tu luyện tại Quỷ Vực, nhưng vì tình trạng thực tế năm đó quá tệ, môn hạ cũng không có được đệ tử tư chất tốt nào.
Thế cho nên, mặc dù trong những năm này, có được sự truyền thụ công pháp từ ta, nhưng tông môn cũng không thể khôi phục lại nhanh như vậy, có phần không được như ý nguyện.
Dù sao Ứng Thiên Môn cũng không phải Vô Cực Ma Tông các ngươi, không có công pháp thôn phệ tiến bộ nhanh chóng như Vô Cực Ma Công, muốn phát triển cũng phải mất trăm ngàn năm.”
“Nhưng tình hình trước mắt, thời điểm Trung đại lục mở ra, những môn phái không thể tiến vào Trung đại lục đều không thể đi xa hơn.
Nếu như đến thời điểm đó, Vô Cực Ma Tông nắm giữ thông đạo nối đến Trung đại lục, ta mong rằng ngươi có thể cho Ứng Thiên Môn một nơi chốn trên Trung đại lục!” Hồng Thế trầm ngâm một chút, chăm chú nhìn Đỉnh Hạo rồi nói.
Không chút do dự, Đinh Hạo khẳng định: “Không thành vấn đề!” Mim cười nhẹ nhõm, Hồng Thế gật đầu nói: “Ta quả nhiên không nhìn nhầm ngươi, đã vậy, ta đây thực sự cảm thấy yên tâm rồi.” Có khoáng thạch Thuấn Ngọc, khoảng cách không gian chỉ còn cách một khoảng ngắn.
Thông qua trận pháp truyền tống từ Quỷ Vực, trực tiếp đến Long Ngâm Sơn, quả thực là thuận tiện như đến nhà hàng xóm.
Long Ngâm Sơn và Hổ Khiếu Sơn vẫn gọn gàng ngăn nắp, các đại cao thủ và môn đồ ai nấy đều thực hiện chức trách của bản thân, hoặc tu luyện, hoặc luyện chế pháp bảo, hoặc là xử lý các vấn đề trên tam châu nhất đảo.
Tin tức Đỉnh Hạo trở về ngay lập tức được báo cho đám người Độc Ma và Huyết Ma, chỉ trong chốc lát, các đại ma đầu của Vô Cực Ma Tông đã tập hợp lại với nhau.
Ngoài một số người cũ của Vô Cực Ma Tông mà Đinh Hạo vô cùng quen thuộc ra, hắn cũng vô cùng ngạc nhiên khi trông thấy Độc Mục Tôn Giả Tiêu Lượng và Ác Linh chân nhân Thang Thôi.
Hai người này ban đầu chỉ là tán tu Ma Môn, sau này đúng là bị Đinh Hạo nửa lừa gạt nửa dụ dỗ kéo vào Vô Cực Ma Tông.
Giờ nhìn hai người bọn họ cũng trình diện, Đinh Hạo chú ý và quan sát một vài người xung quanh, hắn phát hiện đám người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Huyết Ma Liệt Sơn không hề bộc lộ cảnh giác với bọn họ, xem ra có vẻ như bọn họ tiếp xúc khá hòa hợp.
Nếu mấy người Vương Diệc Hàn đã cho phép hai người bọn ho xuất hiện ở nơi này, điều đó có nghĩa là hai người bọn họ đã giành được tín nhiệm của đám người trong Vô Cực Ma Tông.
Chính vì như vậy, Đỉnh Hạo cũng không né tránh, hắn kể lại câu chuyện diễn ra trên Thiên Tùng Sơn Phong ở Nam đại lục.
Sau khi Đinh Hạo kể xong những chuyện này, sắc mặt Vương Diệc Hàn trở nên nghiêm nghị: “Xem ra Thần Lai Cổ Mộc thực sự nên được bán cho Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông càng sớm càng tốt, cả ba tông Ma Môn của Tây đại lục nữa.
Mặc dù tương lai ba tông Ma Môn là địch hay là bạn thì chưa rõ, nhưng lúc này quả thực là cần đến lực lượng của bọn họ để kiềm chế sự cường đại của đám người Đạo Môn!”
Chuang 1678: Mua chuộc lòng người 1
Về những gì Vương Diệc Hàn nói, Liệt Sơn cũng tán đồng, hắn trầm giọng nói: “Đúng thế, Thần Lai Cổ Mộc này tất nhiên là đầu cơ kiếm lợi nhất vào lúc này, dù có là môn phái nào thì cũng sẽ liều lĩnh để có Thần Lai Cổ Mộc.
Nếu đám Thi Nhược Lan đã trọng tổ xác thịt, nếu những kẻ có được Thần Lai Cổ Mộc còn thừa lại dưới đáy Thiên Trì là đám người của ba tông Đạo Môn kia, mỗi bên đều trọng tổ tiên thể, chuyện này hiển nhiên sẽ phá vỡ cân bằng của hai phe ma đạo, và điều này cực kỳ bất lợi cho sự phát triển của Vô Cực Ma Tông chúng ta!”
Những gì Độc Ma và Huyết Ma nói cũng chính xác là quyết định của Đỉnh Hạo.
Cho nên Đinh Hạo chỉ mỉm cười rồi gật đầu nói: “Thực ra đây cũng là một kỳ ngộ, giờ có nhiều Thần Lai Cổ Mộc như vậy, tất nhiên có thể giúp chúng ta trao đổi được đầy đủ vật chất, chỉ cần Ma Môn có thể kiềm chế được Đạo Môn, chờ đợi một thời gian, sau khi mấy người chúng ta độ kiếp thành công thì có thể không sợ bất cứ kẻ trọng tổ ma thể nào.”
“Đúng rồi, trươc khi ngươi trở về, Phùng Tỉnh Nhiên và Cố Kiệm, còn có cả môn đồ của Phiêu Miểu Các và Tự Bảo Tông, đều đã đến Long Ngâm Sơn một chuyến.
Bọn họ đều chờ ngươi trở về, nói là có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ngươi!” Vương Diệc Hàn hơi suy ngẫm một chút, rồi lên tiếng.
Cau mày thật chặt, Đinh Hạo trầm ngâm một chút rồi mở miệng: “Có biết là chuyện gì không?”
Vương Diệc Hàn ngẫm nghĩ lại rồi đáp: “Phùng Tỉnh Nhiên tìm ngươi, chẳng qua là muốn Vô Cực Ma Tông chúng ta tham gia vào trận chiến với Đạo Môn.
Hiện giờ mấy tông Đạo Môn cũng có được một chút khoáng thạch Thuấn Ngọc, cộng thêm đa phần môn đồ của những môn phái kia đều tập trung tại ba tông Đạo Môn.
Giai đoạn đầu Ma Môn có thể dựa vào không gian truyền tống để giành được ưu thế, nhưng đến hiện tại thì đã không còn.
Theo ta được biết, vài trận chiến luân phiên trong thời gian gần đây, dường như Đạo Môn đã hơi chiếm lợi thế, cho nên mới muốn chúng ta tham gia!”
Gật đầu, giọng nói của Đỉnh Hạo lạnh nhạt, hắn nói: “Chuyện của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng trước đây chính là do Ma Nguyệt Cốc và Uyên Lang Điện hợp tác tạo thành, trước khi Phí Ngọc Nghiễn của Bách Biến Môn kia hạ giới thế tất đã quen biết với người của Bách Biến Môn, nếu không bọn chúng sẽ không thông đồng với điện vương.
Căn cứ theo tình hình hiện tại, Bách Biến Môn đương nhiên cũng biết chuyện lớn sắp diễn ra, vì thế mới không thể không trọng dụng điện vương, thậm chí sư phó của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cũng phải để lại tin tức cho hắn.”
Ngẫm nghĩ, Đinh Hạo nói với Vương Diệc Hàn: “Ngươi truyền tin để Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đến Long Ngâm Sơn một chuyến.
Ngoài ra, truyền tin tức ta trở về đến Phiêu Miều Các và Tụ Bảo Tông, bao gồm cả Phùng Tỉnh Nhiên và Cố Kiệm.
Chút nữa ta sẽ lần lượt gặp bọn họ!”
Độc Ma không nói thêm gì nữa, sau khi Đỉnh Hạo nói xong thì gật đầu đồng ý, sau đó hắn thong dong bước ra ngoài, trong chốc lát đã hoàn toàn biến mất.
Đỉnh Hạo và đám Huyết Ma Liệt Sơn lại thảo luận thêm về tình thế của Tây đại lục trong thời gian gần đây, cho đến khi Đỉnh Hạo nắm rõ về chuyện xảy ra trong những ngày qua, hắn mới nhận ra Vương Diệc Hàn đã trở lại.
“Tông chủ Cao Châu Dương của Tụ Bảo Tông, bao gồm cả người phụ trách khu vực này của Phiêu Miểu Các, nghe nói rằng ngươi trở về Long Ngâm Sơn thì bọn họ đã tức khắc thông qua trận pháp truyền tống chạy đến Long Ngâm Sơn, giờ bọn họ đang muốn cầu kiến ngươi, xem chừng một khắc cũng không thể chờ được!” Vương Diệc Hàn vừa bước vào trong điện đã ngay lập tức nói.
Lắc đầu cười sằng sặc, Đinh Hạo vươn người đứng dậy, hắn nhanh chân rảo bước ra phía ngoài đại điện và nói: “Hai người này đúng là vô cùng gấp gáp, không ngờ lại đuổi đến Long Ngâm Sơn nhanh chóng như vậy, xem chừng vẫn luôn đợi tin tức của tạ!”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, Vương Diệc Hàn mỉm cười gật đầu, nói: “Thần Lai Cổ Mộc rất quan trọng, thậm chí còn có thể khống chế được sự hưng suy của một môn phái, đối với hai đại môn phái như Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông thì càng hấp dẫn chết người hơn thế.
Vừa nghe ngươi đã trở về Long Ngâm Sơn, bọn họ không vội vàng mới lạ, xem ra ta lại có thể có thêm rất nhiều độc vật để luyện Thiên Tuyệt Độc Tán, ha ha!”
Đỉnh Hạo nghe câu nói này của Vương Diệc Hàn mà sững sờ, sau đó hắn cười ha ha vài tiếng và gật đầu nói: “Không tệ, không tệ! Vương lão xem chuyện tu luyện Thiên Tuyệt Độc Tán còn thiếu những loại độc vật nào, ngoài ra, ngươi hãy thống kê các loại đồ vật khác nhau mà trước mắt Vô Cực Ma Tông chúng ta đang khan hiếm ra.
Còn có các ngươi, nếu tu luyện pháp bảo yêu cầu thứ gì quý hiếm chưa thu thập đủ cũng lập tức báo với Độc Ma Vương Diệc Hàn, lần này sẽ giúp các ngươi bổ sung đầy đủ luôn, luyện chế vài loại pháp bảo phòng thân!”
Chuang 1679: Mua chuộc lòng người 2
Lời này của Đinh Hạo vang lên, biểu cảm của những người bên cạnh đều vui mừng khôn xiết.
Ngay cả hai người Huyết Ma và Liệt Sơn, cả Kiếm Tiên Hồng Thế cũng thế, sắc mặt của bọn họ cũng thay đổi, tỉa sáng lập lòe trong đôi mắt, rõ ràng là đã bắt đầu âm thầm tính toán trong sự tham lam.
Chẳng có gì đáng trách, e rằng Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông là hai môn phái giàu có nhất Thiên Huyền Đại Lục.
Dù có là đồ vật hiếm thấy đến mức nào, nếu muốn có được, quả thực thông qua Tụ Bảo Tông và Phiêu Miểu Các sẽ dễ dàng hơn nhiều so với tự mình tìm kiếm.
Dù sao, hai môn phái này chẳng những tài đại khí thô, mà còn trải rộng khắp toàn bộ đại lục.
Nếu không, với tâm tính của Kiếm Tiên Hồng Thế và Huyết Ma Liệt Sơn, đương nhiên bọn họ sẽ không thể hiện biểu cảm động lòng như vậy.
Trong nháy mắt, đôi mắt của một đám cao thủ siêu cấp thuộc Vô Cực Ma Tông phát sáng, ai nấy đều mồm năm miệng mười đọc lên từng cái tên, mỗi một thứ bọn họ kể ra đều có thể khiến bất cứ tu chân giả nào tại Tu Chân giới điên cuồng.
Cái gì mà Hỏa Long Châu, Linh Tê Tử Mẫu Noãn, Không Tang Ngân Dư Linh Tỉnh, Thần Huyết Ngọc…
Những vật này đều là kỳ vật trong trời đất mà bất cứ một tu chân giả nào cũng đều mong ước có được, một vài trong số đó Đinh Hạo còn mới chỉ nghe danh mà chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Hồng Thế và Huyết Ma Liệt Sơn còn lòng dạ ác độc hơn, báo tên Huyền Thiết Tỉnh Tâm và Thần Huyết Ngọc, đây đều là những vật chỉ xuất hiện trong truyền thuyết.
Những người khác đều hào hứng báo tên những thứ bọn họ vẫn chỉ dám mong ước trong lòng, khuôn mặt của đỏ rực như uống thuốc kích thích.
Chỉ có Độc Mục Tôn Giả và Ác Linh chân nhân là có biểu cảm mong ước, nhưng lại không đề xuất bất cứ thứ gì.
Nhìn hai người bọn họ một cách ngạc nhiên, Đỉnh Hạo kinh ngạc nói: “Tại sao hai người các ngươi không nói ra những thứ bản thân cần, chẳng lẽ các ngươi đều không thiếu gì cả sao?”
Độc Mục Tôn Giả mỉm cười nhẹ nhàng, trong độc nhãn của hắn lóe sáng, hắn nói: “Đương nhiên là không, sau khi chúng ta gia nhập Vô Cực Ma Tông, bọn ta đã nhận từ Vô Cực Ma Tông rất nhiều vật phẩm mà trước kia vốn là thứ khan hiếm với chúng ta, cũng đã luyện chế được một hai pháp bảo, giờ đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn, không thể quá tham lam!”
Ác Linh chân nhân cũng gật đầu nói tương tự như vậy: “Đúng thế, so với lúc chúng ta một mình khổ tu trước kia, cuộc sống hiện tại thực sự giống như một giấc mơ.
Trước đây, vì một vài khoáng thạch luyện chế pháp bảo, ta phải tìm kiếm khắp mọi nơi trong các Linh Sơn lớn.
Những Linh Sơn đó đều bị các môn phái lớn chiếm, chúng ta luôn phải cẩn thận không dám khiến kẻ khác kinh động, ngẫu nhiên phát hiện được đồ tốt, nhưng đôi khi bị đám người trông coi Linh Sơn phát giác thì chỉ e không mang được cái gì đi.”
“Bây giờ chúng ta không phải lo lắng gì, Vô Cực Ma Tông tài lực phong phú vô cùng, chúng ta chỉ cần khổ tu gia tăng tu vi, vật liệu luyện chế pháp bảo thì đám Vương huynh bọn họ hết lòng thỏa mãn.
Cho nên so với trước kia, chúng ta đã quá hài lòng rồi, không mong mỏi nhiều hơn!”
Tâm thái bình tĩnh của hai người trái lại khiến Đỉnh Hạo nổi lòng tôn kính, xem ra trước kia hai người này chắc chắn đã quen với cực khổ, chắc hẳn đã cô độc từ lúc bắt đầu tu luyện, dĩ vãng cực kỳ nghèo nàn, nếu không thì bọn họ sẽ không cảm ân rơi lệ vì một chút ánh nắng như vậy.
Nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ thật lâu, nhìn mãi cho đến khi cả hai người đều cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, Đỉnh Hạo mới mỉm cười và nhã nhặn nói: “Hai vị không cần phải khách khí, các ngươi đã gia nhập Vô Cực Ma Tông chúng ta thì không cần lo lắng về chuyện sau này.
Lần này, Vô Cực Ma Tông chúng ta dùng Thần Lai Cổ Mộc quý giá nhất thế gian trao đổi với Phiêu Miều Các và Tụ Bảo Tông.
Thần Lai Cổ Mộc là thứ có tiền cũng chưa chắc đã mua được, các ngươi cũng hiểu rõ sự quý giá của nó, cho nên dù cho chúng ta đưa ra giá cả lớn đến đâu, dù điều kiện có hà khắc đến nhường nào, có lẽ Phiêu Miều Các và Tụ Bảo Tông đều sẽ không từ chối.”
“Có điều, dù hai tông môn này có mạnh hơn đi nữa cũng chắc chắn không thể thu thập tất cả những thứ mà bên chúng ta yêu cầu, có lẽ những thứ các ngươi đề cập chính xác là những gì hai tông này có, mà đồ những người khác đưa ra hai tông này lại không có, cho nên các ngươi có thể đề xuất những thứ bản thân yêu cầu, không thể để bọn họ có lợi được.”
“Chúng ta, chúng ta thật sự có thể nói ra những thứ chúng ta tha thiết mong mỏi sao?” Sau khi sững sờ, giọng nói của Ác Linh chân nhân run rẩy.
Mim cười gật đầu, Đinh Hạo nói một cách chắc chắn: “Đương nhiên là được, bởi vì các ngươi là người của Vô Cực Ma Tông ta!” Vừa nghe hắn nói thế, hai người đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt hơi chút đỏ bừng, xem ra đã kích động tới cực điểm.
Chương 1680: Vô Cực Ma Đạo 1
Long Ngâm sơn, trước cửa Vô Cực Ma Điện.
“Hai vị đại giá quang lâm Vô Cực Ma Tông, ta đây cảm thấy vô cùng vinh hạnh, mời vào trong!” Đinh Hạo đứng trước cửa thấy hai người đi tới, cười sang sảng nói.
Cao Châu Dương vẫn như trước, trên mặt mang nụ cười ấm áp như gió xuân, còn Dịch Mạn Đồng của Phiêu Miểu Các thì che kín mặt bằng khăn lụa mồng, chỉ để lộ đôi mắt sáng ngời, đầy về cơ trí.
Có lẽ vì đây là nơi quan trọng của Vô Cực Ma Tông, hai người này không mang theo cao thủ của môn phái mình, thấy Đinh Hạo ra nghênh đón, hai người đều cảm thấy vinh hạnh, từ xa đã thi lễ với Đỉnh Hạo.
Sau khi Đỉnh Hạo nghênh đón hai người vào Vô Cực Ma Điện, mọi người đều an tọa, Đỉnh Hạo liếc nhìn Vương Diệc Hàn bên cạnh, Vương Diệc Hàn liền hạ giọng dặn dò một môn nhân của Vô Cực Ma Tông, lát sau, rượu ngon thức lạ được bày lên bàn.
Đỉnh Hạo nhìn hai người, khẽ cười, mở miệng nói: “Vô Cực Ma Tông ta không giàu có bằng hai vị, nên rượu đều là vật phàm trần, mong hai vị đừng chê mới phải!”
Thấy Đinh Hạo khách khí như vậy, lại thêm hai người đang có việc cầu Đinh Hạo, đều liên tục khiêm nhường với Đinh Hạo, quả là phong thái hơn người.
Cao Châu Dương rõ ràng là một thương nhân, lần này đến Long Ngâm sơn mục đích chính là Thần Lai Cổ Mộc, chỉ vừa ngồi xuống uống một ngụm rượu, nhuận họng một chút, liền lập tức khẽ ho một tiếng, thu hút sự chú ý của Đỉnh Hạo, rồi cười nhạt nói: “Đỉnh Tông chủ không hổ là tài thần của Âm Dương Bảo Tông ta, dù ở Nam đại lục, vẫn có thể làm ăn phát đạt, danh tiếng lừng lẫy chấn động toàn bộ tu chân giới Nam đại lục.
Cuối cùng là trận chiến ở Thiên Tùng sơn phong, dùng thực lực của mình dẫn phát thiên kiếp vô tận, khiến linh khí Thiên Tùng sơn phong tan biến, vạn vật thay đổi, lại còn đoạt được thần vật Thần Lai Cổ Mộc, quả thật khiến tâ kính ngưỡng!”
Ngay từ đầu đã nói ra thân phận tài thần của Đinh Hạo.
Sau đó tán thưởng một phen, như pháo nổ trút xuống Đinh Hạo, cuối cùng mới nói đến Thần Lai Cổ Mộc, Cao Châu Dương này quả nhiên rất biết nói.
Có người của Phiêu Miểu Các ở đây, chuyện ở Thiên Tùng sơn phong, Đinh Hạo biết chắc chắn bọn họ biết được phần lớn, xem ra quả không sai.
Ngay khi Cao Châu Dương vừa dứt lời, Cao Châu Dương và Dịch Mạn Đồng lập tức nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo, mong chờ lời tiếp theo của Đinh Hạo.
Thấy vẻ nóng lòng của hai người, Đinh Hạo thầm thấy buồn cười, chuyện lần trước Cao Châu Dương về Âm Dương Bảo Kính, đã biểu hiện khát vọng khác thường, dáng vẻ đó Đinh Hạo đã từng thấy, còn Dịch Mạn Đồng từ trước đến nay, đều cơ trí thông minh.
Trước nay đều là dáng vẻ một bậc trí giả nắm giữ đại sự thiên hạ, hiện tại lại có vẻ mặt này, khiến Đinh Hạo có phần kinh ngạc.
Khẽ cười, Đinh Hạo gật đầu, thản nhiên nói: “Ta biết các ngươi muốn hỏi gì.
Không sai, đúng là ta đã lấy được Thần Lai Cổ Mộc trước một bước, nhưng không nhiều, chỉ khoảng mười khối mà thôi.
Có lẽ ngay cả Vô Cực Ma Tông ta không đủ dùng, e rằng chuyện ta đã hứa với trước đây các ngươi, không dễ dàng làm được!”
Đã là làm ăn, đương nhiên phải dùng chút thủ đoạn, Thần Lai Cổ Mộc là hàng hiếm, càng ít càng quý, Đinh Hạo ngay từ đầu đã nói vậy, lộ vẻ quyết không chịu bỏ, đó mới là cách có hiệu quả nhất.
Quả nhiên, Đinh Hạo vừa dứt lời, mặt hai người cùng lúc co giật, sau đó Cao Châu Dương lập tức mở miệng nói: “Đỉnh Tông chủ, ngươi là tài thần của Âm Dương Bảo Tông ta, lại thêm Tru Thiên Thất Mạch ta vốn có quan hệ thân thiết, hà tất phải phân biệt nhau làm gì, Thần Lai Cổ Mộc quý giá ra sao, trong lòng đương nhiên ta hiểu rõ.
Nhưng khi đến Thiên Tùng sơn phong, ngươi đã hứa với môn nhân Âm Dương Bảo Tông tâ, nói chỉ cần lấy được Thần Lai Cổ Mộc, nhất định bằng lòng bán cho Âm Dương Bảo Tông tâ, không thể nói không giữ lời được!”
Cao Châu Dương vừa nói vậy, Dịch Mạn Đồng vốn có thái sơn sụp đổ trước mắt không đổi sắc, đôi mày xinh đẹp ẩn trong lụa trắng khẽ nhíu, dịu dàng nói: “Đúng vậy, tuy việc này Phiêu Miểu Các ta không phái người đến Thần Lai Cổ Mộc, nhưng trước đó chính Phiêu Miểu Các ta, đem tin tức về Thiên Tùng sơn phong và Thần Lai Cổ Mộc tiết lộ cho ngươi, mà trước khi ngươi đến Thiên Tùng sơn phongcũng đã hứa với Phiêu Miểu Các ta, sau đó Thần Lai Cổ Mộc bằng lòng bán cho Phiêu Miểu Các ta, bây giờ không thể đổi ý được!”
Từ trước đến nay, Dịch Mạn Đồng của Phiêu Mieu Các gặp người đều thần bí khó lường, luôn ẩn nấp hành tung dùng giọng khàn khàn che giấu giọng nói trong trẻo vốn có.
Lần này vội vàng đến, chỉ che một tấm lụa trắng trên mặt, đã coi như biểu hiện thành ý và sự cấp bách lớn lao.
Sắc mặt thống khổ, Đỉnh Hạo thở dài liên tục, thỉnh thoảng lại lắc đầu, lát lại do dự, cuối cùng mới mở miệng nói: “Hai vị quả thật có quan hệ không cạn với Vô Cực Ma Tông ta, nhưng Thần Lai Cổ Mộc này quan trọng, tuyệt đối là vật có tiền không mua được, nếu trong tay ta có mấy chục khối, tự nhiên ta sẽ không quên các ngươi, nhưng chỉ có mười khối, ta cũng phải dùng tiết kiệm, ai…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu [Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/DichThieu-Gia-Phong-Luu-SE-Audio-Truyen.jpg)


