[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 166 : Cơ hội trời cho 2 (c1651-c1660)
❮ sautiếp ❯Chương 1653: Cơ hội trời cho 2
Ba người Thi Nhược Lan, Phục Nha và Phí Ngọc Nghiễn kia đều có biểu cảm phức tạp, bọn họ quan sát khe hở quang phôi của Tiên Ma giới dần dần thành hình kia với hàng lông mày nhíu chặt, không rõ đang nghĩ gì.
Cùng lúc đó, các đại cao thủ siêu cấp vừa rồi còn giao chiến với nhau, đến lúc này, ai nấy đều lần lượt dừng lại.
Từng người một, bọn họ vừa cảm nhận sự rung chuyển mạnh mẽ của Thiên Tùng Sơn Phong, vừa chăm chú quan sát sự thay đổi bên trong Thiên Trì bằng ánh mắt sáng ngời.
“Đinh Hạo, đã xảy ra chuyện gì thế?” Lúc này, đám người Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc và Điền Cực Quang của Chân Ma Cung thuộc Nam đại lục bước đến bên cạnh Đinh Hạo, Ứng Thải San mở lời hỏi trước.
Nở nụ cười cay đắng, Đỉnh Hạo qua loa kể lại những chuyện đã diễn ra một lượt, sau đó mới bất đắc dĩ nói: “Ta vốn chỉ định cùng Hồng Thế của tông ta đến Thiên Tùng Sơn Phong này thăm dò xem sao thôi.
Ai mà ngờ được cuối cùng quần hùng lại tề tựu tại nơi này, trái lại còn biến nơi đây thành tình trạng như này?” Dừng một chút, Đinh Hạo lại nói thêm: “Ta vốn không định dấu các ngươi, có điều ta cũng không biết nhiều về chuyện liên quan đến Thiên Tùng Sơn Phong, ta cũng hoàn toàn không ngờ được rằng có nhiều người quan tâm đến Thiên Tùng Sơn Phong như vậy.
Đúng rồi, sao các ngươi biết tình hình của Thiên Tùng Sơn Phong, tại sao lại bất chợt đến nơi này?” Nghe Đỉnh Hạo hỏi như vậy, hàng lông mày thanh tú của Ứng Thải San nhíu lại, nàng thở nhẹ và nói: “Mấy ngày nay, không rõ chuyện gì đã xảy ra, toàn bộ các ngọn núi lửa lớn ở Nam đại lục đều phun trào mà không có cảnh báo trước, cùng với đó còn có động đất.
Trạng thái khác thường như thế thoáng cái xuất hiện khắp cả Nam đại lục, chúng ta không biết nên làm thế nào.
Sau này nghe nói các loại cao thủ siêu cấp xa lạ xuất hiện hàng loạt trên Thiên Tùng Sơn Phong, thân là chủ nhân của Nam đại lục, chúng ta đương nhiên phải làm đến cùng, ta đã thương lượng với Chân Ma Cung rồi đôi bên cùng tiến đến thăm dò thực hư của Thiên Tùng Sơn Phong.”
“Chúng ta vốn đều hiểu rõ, các loại trận pháp và cấm chế trên Thiên Tùng Sơn Phong nhiều không kể xiết, cũng không hy vọng gì nhiều.
Nào ngờ đâu, sau khi đến Thiên Tùng Sơn Phong mới phát hiện ra, uy lực của những kết giới và cấm chế bình thường luôn nguy hiểm yếu đi nhiều, thế cho nên mới thuận lợi tiến đến nơi này.”
Ứng Thải San nói xong, Đỉnh Hạo khẽ gật đầu, hắn lên tiếng: “Dựa vào suy đoán của ta, trạng thái khác thường liên tiếp diễn ra tại Nam đại lục trong mấy ngày gần đây có lẽ thực sự có liên quan đến Thiên Tùng Sơn Phong.
Tuy nhiên hiện tại không phải là thời gian bàn bạc chỉ tiết, giờ đây khe hở của Tiên Ma giới mở ra, không ai nói chắc được sau đó có thể phát sinh biến cố nào khác hay không, chúng ta vẫn nên cẩn thận đề phòng thì hơn!” Giờ đây, sau khi lắng nghe những lời giải thích của Đinh Hạo, Ứng Thải San cũng mất đi sự bình tĩnh, nàng không biết nên hành động ra sao.
Tại thời điểm này, các cao thủ đứng đầu tụ tập trên Thiên Tùng Sơn Phong, Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung bọn họ hoàn toàn không chiếm được quá nhiều lợi ích, cộng thêm nàng luôn cảm thấy rằng Đỉnh Hạo bí ẩn và bất thường, vào thời điểm quan trọng này, nàng cũng chỉ có thể tin vào những lời Đinh Hạo nói ra.
Nàng ngơ ngác gật đầu.
Trong lúc Đinh Hạo và Ứng Thải San trao đổi, những người khác đang yên tĩnh chờ sự phát triển hơn nữa của Thiên Trì, nhưng ba người Thi Nhược Lan, Phục Nha và Phí Ngọc Nghiễn kia lại đồng thời lao lên, bay vào Thiên Trì trong giây lát.
Sau đó, uyển chuyển như nước sông đổ vào biển lớn, cơ thể của cả ba người bọn họ xuyên qua tia sáng màu bạc lóa mắt bên trên Thiên Trì, lập tức lao xuống đáy Thiên Trì.
Nhìn vào chuyển động và biểu hiện của ba người này, rõ ràng là bọn họ hướng về phía Thần Lai Cổ Mộc còn lại đang nằm đan xen dưới đáy Thiên Trì.
Trong đó, Thi Nhược Lan và Kim Tiên Phục Nha hướng về phía Thần Lai Cổ Mộc màu trắng gần nhất, Phí Ngọc Nghiễn cũng nhìn về phía một Thần Lai Cổ Mộc màu đen và nhanh chóng lao đến.
Mục đích của ba người này thế nào, đương nhiên trong lòng mọi người ai cũng rõ.
Vừa quan sát thấy ba người bọn họ hành động trước, vào lúc mấu chốt này, tất cả không chần chừ thêm, không quan tâm đến tình trạng của hai quang phôi trong Thiên Trì nữa, từng người lần lượt bay xuống đáy hồ, tham gia hành động tranh giành Thần Lai Cổ Mộc.
Lúc này, phía trên Thiên Trì, chỉ có Đinh Hạo và ba người Hồng Thế, Lãnh Tồn Vũ, Diệm Ma Mộ Dung Thiến không di chuyển.
Lý do tại sao không hành động, đó là vì ngay từ ban đầu ba người đã Đỉnh Hạo đã lấy được hơn phân nửa số Thần Lai Cổ Mộc bằng nỗ lực của chính bọn họ.
Số Thần Lai Cổ Mộc trong tay ba người Đỉnh Hạo lúc này đã chắc chắn đủ để bọn họ sử dụng, giờ cũng không cần thiết phải tham gia tranh đoạt.
Chương 1654: Cơ hội trời cho 3
Nhìn những người đang điên cuồng lao xuống Thiên Trì, bốn người Đỉnh Hạo đưa mắt nhìn nhau, nhất thời đều giật mình tại chỗ, không biết phải hành động ra sao.
Chính vào thời điểm này, quan sát đông đảo cao thủ siêu cấp điên cuồng tranh giành Thần Lai Cổ Mộc, trong tim Đỉnh Hạo chợt nảy lên một suy nghĩ độc ác.
Nếu như, vào thời điểm này, bản thấy lấy ra nửa bình Thiên Tuyệt Độc Tán còn lại, ném nó vào trong Thiên Trì lúc đám người này không đề phòng.
Đợi đến khi độc tố của Thiên Tuyệt Độc Tán tỏa ra, nhiều cao thủ siêu cấp của Tu Chân giới chết vì độc như thế, vậy chẳng phải sẽ cực kỳ có lợi cho Vô Cực Ma Tông hay sao.
Trước tiên, nếu như những cao thủ siêu cấp của Thần Tiêu Đạo Tông, Thái Nhất Đạo Tông, cũng như Thiên Ma Cung, Tà Tâm Tông, và Bí Thú Linh Cung của Đông đại lục đều bỏ mạng tại nơi này, miễn là tin tức không bị rò rỉ, có vẻ như chỉ có lợi mà chẳng hề có hại cho cuộc đối đầu giữa bản thân và Thần Tiêu Đạo Tông.
Trong các thế lực này, thực lực của bất cứ bên nào thiệt hại thì bản thân đều không thiệt thòi chút nào.
Ngoài ra, nếu như Ứng Thải San và Điền Cực Quang của Nam đại lục, cùng với cao thủ trong tông môn bọn họ dẫn đến đều chết tại đây, chỉ cần không một ai hay biết việc này, bản thân hắn hoàn toàn có thể đẩy Ma Mị Lạc Hải Dao ngồi vào vị trí cốc chủ Phong Nguyệt Cốc.
Thực lực của hai tông này thiệt hại nặng nề dường như có lợi với Vạn Độc Môn cũng như với sự phát triển của Vô Cực Ma Tông hơn là hại.
Một mặt khác, nếu như cao thủ của An Trạch Tông và Pháp Hoa Tông thuộc Bắc đại lục đều chết ở nơi đây, mà Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ lại có thể có được Thần Lai Cổ Mộc, ngoài chuyện Lãnh Tồn Vũ ngồi vào vị trí điện chủ Huyền Băng Điện ra, chuyện này còn trăm điều lợi mà không một điều hại đối với bản thân và Lãnh Tồn Vũ.
Cuối cùng, hai người Thi Nhược Lan và Phí Ngọc Nghiễn của Tây đại lục vốn có mối quan hệ thù địch với chính mình, nếu như có thể nhất cử giải quyết hậu hoạn về sau, tất nhiên là không còn gì tốt hơn.
Ngay sau khi ý tưởng này nảy ra, Đỉnh Hạo cân nhắc lợi và hại, ngay lập tức cảm thấy rằng đây là phương pháp có lợi nhất cho bản thân lúc này.
Tuy rằng Thiên Ma Cung có chút ơn huệ với bản thân, tuy là Tà Tâm Tông, Bí Thú Linh Cung, cũng như Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung đều có quan hệ sâu sắc với chính mình.
Nhưng Đinh Hạo vốn là người đặt lợi ích lên hàng đầu, so sánh mấy thứ này với những lợi ích to lớn thu được, Đinh Hạo ngay tức khắc quẳng chúng ra sau đầu.
Trái tim quyết định, đôi con ngươi của Đinh Hạo bất chợt nhìn chằm chằm vào Diệm Ma Mộ Dung Thiến, ánh mắt như rắn độc lập lòe sự lạnh lẽo.
Bên dưới còn vài đại cao thủ của Thiên Ma Cung, hiện giờ tất nhiên không thể tin tưởng Diệm Ma Mộ Dung Thiến.
Đột nhiên, không có chút điềm báo trước nào, Đỉnh Hạo chợt ra tay, sau khi một chùm ma quang màu đen lóe lên rồi chợt rơi vào trong cơ thể Mộ Dung Thiến.
Đối với Mộ Dung Thiến không hề đề phòng Đỉnh Hạo, nàng có nằm mơ cũng không ngờ được Đỉnh Hạo đột nhiên ra tay, cơ thể nàng ngay tức khắc không thể di chuyển.
Nhưng trong mắt người ngoài, cơ thể Mộ Dung Thiến không có gì khác thường, nàng vẫn lang lặng đứng tại đó, chẳng ai hay biết nàng đã bị kết giới trói chặt.
“Ngươi có ơn với ta, ta sẽ không ra tay độc ác với ngươi, tuy nhiên sau đó ta sẽ sử dụng bí pháp xóa ký ức về ngày hôm nay của ngươi.
Thần Lai Cổ Mộc ngươi cần, ta sẽ đưa cho ngươi mà không lấy dù chỉ một xu, coi như là bù đắp cho chuyện này.
Xin lõi Mộ Dung đại tỷ, cơ hội trời cho như thế tiểu đệ thực sự không thể không ra tay!” Ánh mắt Đinh Hạo kiên định, hắn lạnh lùng thì thầm với Mộ Dung Thiến.
Ban đầu ánh mắt của Mộ Dung Thiến còn mê mang, như thể không hiểu ý nghĩa trong hành động và lời nói của Đỉnh Hạo.
Cho đến khi nhẫn trữ vật của Đinh Hạo ngời ngời tia sáng màu trắng, sau khi chiếc bình nhỏ đựng Thiên Tuyệt Độc Tán xuất hiện, nàng liên tưởng đến ý tứ trong lời của hắn, lúc này đã hiểu.
Nàng không thể không kinh hoàng, đôi mắt xinh đẹp lộ rõ sự kinh sợ.
Một bên khác, Kiếm Tiên Hồng Thế và Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ cũng ngay lập tức phát hiện ra ý định của Đinh Hạo, cả hai người không khỏi lơ đễnh, trong đôi mắt cũng ánh lên nét sửng sốt.
Đỉnh Hạo chậm rãi đi về phía Thiên Trì, nhìn các cao thủ siêu cấp đang tranh đấu dưới đáy Thiên Trì, sát ý trong lòng ngày càng mạnh mẽ, đôi mắt dần đỏ rực.
Sát ý vô tận vô biên mà Đỉnh Hạo vẫn định che giấu lúc ban đầu lại thình lình toa ra, sau khi gộp với sát ý trong lòng hắn, vậy mà giống như thể ngọn lửa của ngôi sao rơi, càng ngày càng khó kiểm soát.
Chương 1655: Thiên kiến giáng lâm 1
“Giết!” Trong lòng Đỉnh Hạo chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.
Thần trí khắp người mơ màng trong phút chốc, trong đầu chợt căng thẳng, hắn cảm thấy thần thức và chân nguyên hỗn loạn, đột nhiên có phần không thể tự chủ.
Hồng Thế và Lãnh Tồn Vũ vẫn luôn chú ý đến Đinh Hạo, thấy Đỉnh Hạo chậm rãi tiến sát Thiên Trì, bọn họ đã chuẩn bị để phối hợp với hắn ngay từ đầu.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc cảm ứng được sát khí đặc quánh của Đỉnh Hạo, cơ thể bọn họ run rẩy, trong ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc.
Sau đó, Hồng Thế lao đến nhanh như tia chớp, nhìn thấy màu đỏ rực trong con ngươi của Đỉnh Hạo, trái tìm hắn thắt lại, khẽ hô: “Không ổn!”
Câu nói này của Hồng Thế vừa vang lên, Lãnh Tồn Vũ cũng nhận thấy sự bất thường và vội vàng lao đến bên cạnh Đỉnh Hạo.
Hai người người đưa mắt nhìn nhau, trong khi bọn họ đang không biết nên làm như thế nào thì “Thanh Minh Đỉnh” đột nhiên lơ lửng trên đỉnh đầu Đinh Hạo.
Sau đó, tia sáng màu xanh bừng lên, “Thanh Minh Đỉnh” cũng mở rộng theo đó, cuối cùng “Thanh Minh Đỉnh” úp ngược lại, hoàn toàn bao phủ cơ thể Đỉnh Hạo trong ánh mắt ngạc nhiên của cả hai người.
Ánh sáng màu xanh từng gợn chuyển động phía trên “Thanh Minh Đỉnh” như dòng nước nhỏ róc rách, một luồng khí tức tĩnh mịch sâu xa tỏa ra từ “Thanh Minh Đỉnh”, cơ thể Đỉnh Hạo biến mất bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, không biết là chuyện gì đã xảy ra. “Hắn thế này là tẩu hỏa nhập ma, hay là tiến vào Độ Kiếp kỳ vậy?” Lãnh Tồn Vũ khá sững sờ, quay đầu nhìn chằm chằm vào Hồng Thế và hỏi.
Ánh mắt Hồng Thế nghiêm nghị, nhìn chằm chằm “Thanh Minh Đỉnh” bằng ánh mắt ngạc nhiên, hắn nghiêm túc nói: “E rằng là cả hai, giờ đây có “Thanh Minh Đỉnh” bảo vệ, ta cũng không thể biết được chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng, nhìn tình hình khi nãy, có vẻ giống tẩu hỏa nhập ma, lại tương tự đốn ngộ đến Độ Kiếp kỳ!” Ngay khi hai người đang âm thần suy đoán, không biết tự bao giờ, cuồng phong gió mạnh sắc bén và dày đặc gào thét từ xa thổi đến.
Trên Thiên Tùng Sơn Phong, những tảng đá to khoảng chừng mười trượng bị gió mạnh cuốn bay lên.
Sau khi lơ lửng trong không trung, trong gió lớn ào ạt, hoặc “rắc rắc” xuất hiện vết nứt, hoặc bị cái giá lạnh của cuồng phong đóng băng thành trụ băng óng ánh.
Nham thạch to to nhỏ nhỏ hàng ngàn hàng vạn cái thực sự bị cuồng phong gió mạnh lôi lên hư không phía trên Thiên Tùng Sơn Phong, di chuyển một cách điên cuồng trong trạng thái lơ lửng, chúng hình thành nên kỳ quan hàng nghìn ngôi sao chuyển động.
Đúng lúc này, một đám mây đen dày đặc hình thành trên chín tầng trời.
Trong đó, sấm sét vang đội, mưa to rơi xuống xối xả, không khí mỏng manh xung quanh tỏa ra hương vị quái lạ của sự hủy thiên diệt địa.
Đám mây đen dày nặng đó vô cùng quỷ dị đến cùng cực, với lực lượng ngang ngược khác thường và bá đạo vô cùng, cách đỉnh Thiên Tùng Sơn Phong đến mấy trăm trượng nhưng khí thế mạnh mẽ đó đã dồn ép mọi người không thể thở được.
Trong đó, những người tu vi tương đối yếu như Diệm Ma Mộ Dung Thiến và Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên, giờ phút này bọn họ cẩm nhận được nỗi sợ hãi theo bản năng, thậm chí một chút sức kháng cự dường như cũng không phát ra được, sự yếu đuối sâu trong linh hồn được khuếch trương đến vô hạn.
Các đại cao thủ vốn đang hăng hái chiến đấu dưới đáy Thiên Trì, một số người cũng cảm nhận được sự bất thường trong trời đất, từng người không thể không ngơ ngác ngừng hành động.
“Trời ạ.
Chẳng lẽ là có ai phải độ lượt thiên kiếp lần thứ ba, dù sức mạnh của thiên kiếp này chưa giáng lâm, nhưng tại sao lòng ta lại khủng hoảng, dường như còn khoa trương hơn nhiều so với thời điểm Tán Tiên ta trải qua thiên kiếp lần thứ hai!” Lúc này, dưới đáy Thiên Trì, một Tán Tiên nhị kiếp thốt lên.
Nghe hắn nói vậy, mọi người đều cảm ứng được sự bất thường giữa trời đất.
Quan sát hàng ngàn viên đá bị gió mạnh cuốn bay khắp bầu trời, chuyển động như những vì sao trên bầu trời.
Cộng thêm áp lực vô tận của đám mây đen dày đặc đang dần tiến đến gần, tất cả đều hoảng hốt trong lòng, vô cùng chấn động.
Hai người Kiếm Tiên Hồng Thế và Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt là ngập tràn ngạc nhiên, sau đó bọn họ hướng ánh nhìn về phía “Thanh Minh Đỉnh”.
Chỉ thấy, ánh sáng màu xanh của “Thanh Minh Đỉnh” chuyển động, từng tỉa sáng màu xanh tỏa ra trông lộng lẫy lóa mắt, chỉ là không rõ tình trạng của Đinh Hạo ở bên trong rốt cuộc như thế nào.
Ánh mắt của mọi người tập trung, cuối cùng toàn bộ tiêu điểm đổ dồn vào “Thanh Minh Đỉnh”.
Dù sao, không ai trong số những người này là người bình thường, từ những điều bất thường, bọn họ đương nhiên có thể phát hiện ra ai là kẻ đầu xỏ.
“Thánh vật “Thanh Minh Đỉnh” của “U Minh Ma Giáo”, không ngờ lại cũng nằm trong tay Đinh Hạo!” Kim Tiên Phục Nha của Thần Tiêu Đạo Tông ngay lập tức thốt lên khi nhìn thấy “Thanh Minh Đỉnh”.
Chương 1656: Thiên kiếp giáng lâm 2
“Đây, đây là lần thiên kiếp thứ bao nhiêu của Đỉnh Hạo, tại sao uy lực lại mạnh như thế, chúng ta có cần tạm thời tránh đi hay không?” Biểu cảm của Địa Ma Chu Kỳ thuộc Chân Ma Cung hoảng sợ, hắn chấn động trước thiên kiếp chưa giáng xuống, không khỏi đề nghị cung chủ Điền Cực Quang bên cạnh.
Trong lòng Điền Cực Quang cũng vô cùng ngạc nhiên, tuy nhiên, giờ bọn họ vẫn chưa có được Thần Lai Cổ Mộc, nếu hiện tại rời khỏi thì rất có thể là trắng tay.
Hơn nữa, hắn trước đó đã biết Đỉnh Hạo vẫn chưa vượt qua lần thiên kiếp nào, cho nên hắn cười nói: “Không cần phải lo lắng, theo những gì ta biết, đây là thiên kiếp lần đầu tiên của Đinh Hạo sau khi bước vào Độ Kiếp kỳ, lý do tại sao lần đầu tiên lại khủng khiếp như vậy, có thể là liên quan đến hoàn cảnh của Thiên Tùng Sơn Phong, ta không nghĩ uy lực phía sau sẽ quá lớn!”
Câu này của Điền Cực Quang vang lên, người của các đại tông phái trước đó đang đánh trống lùi nghe thấy rằng đây là thiên kiếp lần thứ nhất thì lập tức yên tâm, gần như tất cả bọn họ đều đã vượt qua thiên kiếp lần thứ nhất nên đương nhiên hiểu được rằng thiên kiếp này rất dễ vượt qua.
Cộng thêm nơi này là Thiên Tùng Sơn Phong, có chút khác thường thì hoàn toàn có thể hiểu được, cho nên bọn họ lập tức hoàn toàn yên tâm.
Chỉ có những người hiểu rõ Đinh Hạo như ba người Mộ Dung Thiến, Kiếm Tiên Hồng Thế và Lãnh Tồn Vũ mới âm thầm than khổ trong lòng.
Thực lực của Đinh Hạo đáng nhẽ đã vượt xa Độ Kiếp kỳ, uy lực của thiên kiếp tương ứng cũng lớn hơn người bên ngoài rất nhiều.
Cộng thêm tiểu tử này trước hết tu luyện Thất Anh Thị Hồn Trận, sau lại dẫn động “Bát Hoang Lục Hợp Âm Sát Trận” giết chết mấy trăm người tại Thiên Trụ Sơn, về sau đến Nam đại lục cũng không yên tĩnh, lại một lần nữa sử dụng Thiên Tuyệt Độc Tán giết chết gần như một phần ba số cao thủ của Tịnh Minh Tông.
Mỗi một hành động trong số ba hành động này đều gợi lên thiên phạt, những tội lỗi này cộng lại với nhau, uy lực của lần thiên kiếp này mạnh đến đâu, ngay cả ba người Hồng Thế cũng không thể dự đoán được.
Tuy nhiên, nhìn vào tình hình hiện tại, có thể thấy được rằng, lần thiên kiếp này giáng xuống, sức mạnh ấy chắc chắn không giống bình thường.
Hồng Thế và Lãnh Tồn Vũ không quan tâm chuyện những người khác có muốn tránh đi hay không, nhưng là người hiểu vô cùng rõ tình trạng của Đinh Hạo, Hồng Thế và Lãnh Tồn Vũ lại cùng nở nụ cười gượng trong sự cuống cuồng.
Sau khi trao đổi với nhau bằng ánh mắt, hai người đã sẵn sàng trốn đi bất cứ lúc nào.
Ngay lúc này, không biết là vô tình hay cố ý, “Thanh Minh Đỉnh” cao bằng hai người trưởng thành đột nhiên run rẩy dữ dội, sau vài lần rung lên dữ dội, “Thanh Minh Đỉnh” đột nhiên lao xuống Thiên Trì.
Đồng thời, một tiếng sấm nổ vang trên bầu trời, am ầm giống như một ngọn núi sụp đổ, như thể đó là dấu hiệu dẫn đến thiên kiếp.
Với một tiếng sấm nổ kinh thiên động địa này, trên chín tầng trời, với áp lực vô tận vô hạn, đám mây đen dày đặc chậm rãi áp xuống Thiên Tùng Sơn Phong.
Âm thanh rít gào điên cuồng của gió mạnh ngợp trời, kéo theo hàng ngàn viên đá trôi lơ lửng, nhanh chóng di chuyển xuống Thiên Trì với tốc độ nhanh chóng.
Chỉ thấy, trong cơn gió mạnh rít gào, mấy chục tẳng đá khổng lồ bị đóng băng “rắc rắc” vỡ nứt, những viên không nứt toạc ra thì đập xuống Thiên Trì bằng sức mạnh vạn quân lực.
“Chuyện, chuyện này có gì đó sai sai! Hoàn toàn khác với tình trạng độ kiếp của ta vài ngày trước!” Bên trong Thiên Trì, một cao thủ Độ Kiếp trung kỳ vừa trải qua lần thiên kiếp thứ nhất hoảng hốt thốt lên.
Đến tận lúc này, đám người bên trong Thiên Trì cũng dần nhận thấy điều bất thường.
Có điều, Thần Lai Cổ Mộc đang ở dưới đáy Thiên Trì, nếu rời đi lúc này, vậy sẽ không chiếm được gì cả.
Bởi vậy, mặc dù lòng đầy nghỉ hoặc, nhưng vì Thần Lai Cổ Mộc, tuyệt đại đa số cao thủ vẫn chọn ở lại dưới đáy Thiên Trì, định quan sát tình hình thêm rồi quyết định sau.
Nét mặt Hồng Thế nặng nề, quan sát đám mây đen dày đặc cuồn cuộn trên chín tầng trời, lại nhìn qi tượng do gió mạnh gào thét bên dưới gây nên, hắn nói với Lãnh Tồn Vũ bên cạnh rằng: “Theo suy đoán của ta, uy lực của lượt thiên kiếp này không hề kém cạnh gì so với sức mạnh của thiên kiếp lần thứ ba ta gặp khi chuyển Tán Tiên năm đó.
Đinh Hạo dẫn thiên kiếp vào Thiên Trì, mặc dù chính hắn phải chịu phần lớn gánh nặng, nhưng Thiên Trì nhỏ hẹp, đám người tham lam bên dưới chắc chắn sẽ chia sẻ hơn phân nửa với hắn.
Có bao nhiêu người có thể vượt qua được kiếp nạn lần này, thực sự khó mà nói trước được.
Chúng ta vẫn nên tạm thời tránh mũi nhọn, dù sao thực lực chúng ta tổn hao nhiều, ở lại đây chỉ có hại!”
Nghe Hồng Thế nói vậy, trong lòng Lãnh Tồn Vũ chấn động, thầm than một tiếng lợi hại.
Sau đó, hắn nhìn Mộ Dung Thiến bên cạnh đang có cái nhìn hoảng sợ, lại nhấch miệng với Hồng Thế, ý là “nên làm gì với nàng đây?”
Chương 1657: Đinh Hạo độ kiếp 1
“Đưa nàng theo luôn đi, nàng còn sống hữu ích với Đinh Hạo, Đỉnh Hạo vẫn cần phải nhờ cậy vào lực lượng của Thiên Ma Cung các nàng để đấu với Thần Tiêu Đạo Tông của Đông đại lục.
Đỉnh Hạo đã nói không giết nàng, chúng ta để hắn tự giải quyết!” Vừa nói xong, Hồng Thế vung tay lên, Mộ Dung Thiến bay theo bọn họ.
Thế là, tại thời điểm này, ba người Hồng Thế bay hướng ra phía ngoài Thiên Tùng Sơn Phong.
Bọn họ vừa bay đi được trăm trượng, Lãnh Tồn Vũ ngay lập tức nhìn thấy đá của cơn mưa đá còn lớn hơn cả người hình thành bên trong những đám mây xung quanh, đang từ từ tiếp cận đỉnh Thiên Tùng Sơn Phong.
Bên trong hàng chục đám mây trắng ẩn chứa không dưới hàng trăm hàng ngàn viên đá, nếu tất cả chúng nện xuống Thiên Trì, có thể hình dung được sức mạnh lớn đến nhường nào.
Vào lúc này, cuối cùng Lãnh Tồn Vũ đã hiểu tại sao ngay cả Hồng Thế cũng phải tạm thời tránh mũi nhọn!
Đỉnh Hạo, người mà cơ thể hiện đang nằm trong “Thanh Minh Đỉnh”, thực ra hắn đã khôi phục ổn định cơ thể và thần thức hỗn loạn sau khi được “Thanh Minh Đinh” bao phủ.
Thời điểm Đinh Hạo cảm giác được bản thân đột nhiên đột phá, hắn ngay lập tức cảm ứng được thiên kiếp đến ngay sau đó.
Như lẽ thường, tu chân giả bình thường, tại thời điểm mới vừa tiến vào Độ Kiếp kỳ, khi mà thực của chính họ vẫn chưa được tích lũy đến một mức độ nhất định, thiên kiếp sẽ không giáng xuống nhanh như vậy.
Nhưng Đinh Hạo không giống người khác, cho dù không dựa vào Huyết Quỷ Tướng thì thực lực của chính hắn từ lâu cũng đã vượt qua người thường quá nhiều.
Hơn nữa, nghiệp chướng của Đỉnh Hạo sâu nặng, mới dẫn đến chuyện vừa vào Độ Kiếp kỳ, thời gian giảm xóc còn chưa trải qua, thiên kiếp đã ngay lập tức ấp ủ thành hình.
Vì tình huống bất ngờ này, Đỉnh Hạo, người lúc đầu dự định đầu độc đám người bên dưới Thiên Trì bằng Thiên Tuyệt Độc Tán đương nhiên hiểu rằng không thể tiếp tục thực hiện ý định đó.
Tuy nhiên, Đinh Hạo, người hiểu rất rõ rằng sức mạnh thiên kiếp của bản thân chắc chắn không yếu đã ngay lập tức tìm được biện pháp bù đắp —— đó chính là tận dụng sức mạnh của thiên kiếp, khiến những người đang ở dưới Thiên Trì cùng gánh chịu sức mạnh của thiên kiếp với bản thân!
Nếu lúc này thực hiện hành động lên vào Thiên Trì bằng bản thể thì chắc chắn sẽ khiến một vài minh hữu ở bên dưới có ý kiến.
Nhưng Đinh Hạo của lúc này, cơ thể đang ở trong “Thanh Minh Đỉnh”, đột nhiên rung chuyển và vô ý rơi vào đám đông bên dưới Thiên Trì, sau này cho dù minh hữu có trách móc thì bản thân cũng có rất nhiều cách để giải thích.
Chính vì nguyên nhân này mà Đỉnh Hạo vẫn ở lại bên trong “Thanh Minh Đỉnh” không hề ra ngoài dù hắn đã thoát khỏi trạng thái tẩu hỏa nhập ma.
Lúc này, tầng mây đen dày đặc bắt đầu ép sát, loại áp lực nặng nề đó khiếm vài người tu vi thấp bắt đầu thở hổn hến.
Là thủ phạm, Đỉnh Hạo càng có thể cảm nhận được trung tâm của các loại áp lực, tất cả hội tụ trên cơ thể của chính mình, khí tức cực lớn vô cùng vô tận trong đó khiến nội tâm Đinh Hạo chấn động, đã đề phòng từ trước.
Gió lớn cuồng phong rít gào, trụ băng và tẳng băng cao hàng chục trượng “bộp bộp” nổ tung.
Âm thanh quỷ khóc sói tru của gió mạnh vang bên tai đám đông như thể nó sẽ không bao giờ dừng lại.
Hòn đá vỡ vụn, gồm cả trụ băng khổng lồ, dưới gió mạnh, tất cả giống như những ngôi sao băng lướt qua, lao thẳng xuống đáy Thiên Trì, tốc độ nhanh vô cùng, khí thế càng kinh thiên động địa hơn.
“Không ổn, ta phải rời khỏi nơi này!” Người nói là người trước đó vừa mới vượt qua lượt thiên kiếp đầu tiên kia.
Người này rõ ràng cảm nhận được điều gì đó bất thường, sức mạnh của thiên kiếp hắn đã vượt qua trước đó thực sự không thể sánh được với sức mạnh này.
Mặc dù mục tiêu của thiên kiếp không phải là hắn, thế nhưng ở dưới đáy Thiên Trì nhỏ hẹp, hắn chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Bản thân hắn cũng không quá tự tin vào thực lực của chính mình.
Vừa nói xong câu này, hắn lập tức vút lên không trung, lao ra khỏi Thiên Trì.
Thế nhưng, ngay khi bay lên đỉnh Thiên Trì, hắn gặp phải gió lớn ào ạt hoành hành trong bầu trời.
Với thực lực của người này, thậm chí ngay cả ổn định thăng bằng cũng không làm được, cơ thể vậy mà run rẩy và liên tục vặn vẹo.
Trước khi hắn lấy lại thăng bằng, khoảng chừng mười trụ băng khổng lồ bất chợt lao về phía hắn.
Xu thế mạnh mẽ đó, tất cả đám người bên dưới nhìn mà trong lòng chết sững.
Người trước mặt tế ra phi kiếm bảo vệ chính mình, vài luồng kiếm quang bắn ra, lại chỉ xoắn nát năm trụ băng to lớn.
Cuối cùng, kèm theo một tiếng gao thẳm thiết, hắn vẫn bị năm trụ băng khác đánh trúng, xương cốt ngay lúc ấy văng ra ngoài, sau đó gió xoáy quét qua, biến thành huyết vũ dày đặc.
Chương 1658: Đinh Hạo độ kiếp 2
hương 1659: Không thể coi thường 1
Trong đó, nguyên thần thành hình trong gió xoáy, nguyên thần vô cùng hoảng sợ của người này đang định lao ra khỏi đây một cách liều lĩnh thì một luồng điện quang đi kèm với một tia sét đánh ra từ bên trong tầng mây màu đen dày đặc vừa ép xuống kia.
Nguyên thần vừa thoát ra được của kẻ này lập tức bị đánh trúng, hoá thành một làn khói màu xanh, ngay lập tức biến mất trong cơn gió mạnh.
Biến hóa như thế, chư vị cao thủ bên dưới nhìn thấy rõ ràng.
Một cao thủ đã trải qua lần thiên kiếp thứ nhất cứ thế tan thành mây khói trong nháy mắt, ngay đến nguyên thần cũng không thể trốn thoát, nếu còn kẻ nào dám coi thường sức mạnh của thiên kiếp này thì đúng là đứa đần.
Đến lúc này, trong lòng tất cả mọi người đều hối hận.
Cùng lúc đó, cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung, người nói ra câu ấy, cũng bị ánh mắt hận thù của đám đông dòm ngó.
Những người này đều tin tưởng lời Điền Cực Quang nói nên mới ở lại đây, giờ thấy sức mạnh của thiên kiếp lớn đến nhường này, bọn họ không khỏi bắt đầu nhắm vào Điền Cực Quang.
Trong lòng âm thầm kêu khổ, Điền Cực Quang của lúc này thầm chửi Đinh Hạo hại người.
Thế nhưng, Đỉnh Hạo bị “Thanh Minh Đỉnh” bao lại thậm chí ngay đến cơ thể cũng không xuất hiện, tình trạng cụ thể chẳng ai nói rõ được.
Dù lòng Điền Cực Quang uất ức vô cùng, nhưng hắn cũng không biết rốt cuộc nên giải thích thế nào, chỉ có thể người câm ăn hoàng liên, trong lòng cay đắng cùng cực.
Mặc dù người đang ở bên trong “Thanh Minh Đỉnh” nhưng Đinh Hạo lại nhất thanh nhị sở tình cảnh xung quanh, cái chết tức thì của cao thủ người Độ Kiếp kia cũng khiến Đỉnh Hạo hiểu được lượt thiên kiếp này mạnh ngoài sức tưởng tượng.
Lúc này, trong lòng Đinh Hạo không chỉ không hề sợ hãi, trái lại còn mơ hồ có chút thầm vui mừng, hắn thầm nói rằng vận may của mình thật phi thường, có biết bao nhiêu cao thủ tâm hoài bất quỹ như vậy chịu tội cùng với bản thân.
Cuối cùng trong số những người này có thể có bao nhiêu người sống sót, không ai nói trước được.
Vừa âm thầm siết chặt pháp bảo của mình trong tay, cơ thể ở bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, Đinh Hạo vừa chú ý mật thiết đến những gì đang xảy ra xung quanh.
Bởi vì vị trí Đinh Hạo đáp xuống dưới vừa vặn là chính giữa Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, cùng với Tà Tâm Tông và Bí Thú Linh Cung, cho nên những người trong Đạo môn căm hận Đỉnh Hạo lại không thể làm gì được hắn, vừa lúc thuận tiện cho Đỉnh Hạo thăm dò tất cả những thay đổi quanh mình.
Tiếng sấm ầm ầm, tia điện thô to như cự long lập lòe chao liệng trong không trung.
Cự nham khổng lồ nhảy múa trên bầu trời bị giá lạnh đóng băng, chúng trông giống như những trụ băng trong suốt như ngọc, từng cái một, cự nham treo trong hư không trông giống như những ngôi sao trên bầu trời đêm.
Mấy chục đám mây trắng chậm rãi từ bốn phương tám hướng bay tới, trong đó mưa đá “cót két cót két” rơi loạn xạ.
Một cảnh tượng rầm rộ đến thế khiến cao thủ siêu cấp đã quen với khung cảnh hoành tráng đầu thấy hãi hùng trong tim, bọn họ hoảng hốt ngắm nhìn sự hình thành của thiên nộ, trong lòng liên tiếp chửi Đinh Hạo hèn hạ ngoan độc.
“Đây mà là thiên kiếp gì chứ, thời điểm ta Tán Tiên tam kiếp, sức mạnh của thiên kiếp cũng không biến thái như thế! Đinh Hạo này rốt cuộc là quái vật gì vậy, rõ ràng là ta cảm nhận được hắn vừa tiến vào Độ Kiếp kỳ.
Ông trời có phải nhầm lẫn về tình hình hay không vậy!” Một Tán Tiên tam kiếp của Pháp Hoa Tông thuộc Bắc đại lục, giờ đây không thể chịu đựng được sự kinh hoàng trong lòng cũng như áp lực khổng lồ khi thiên kiếp ép xuống, hắn quát lớn.
Câu nói này của kẻ ấy đã đã nói lên tiếng lòng của đám đông, ai nấy đều cảm thấy vô cùng khó tin, nhưng sự thật đang ở ngay trước mắt, không thể không tin được, sức mạnh của thiên kiếp này chính là khủng khiếp khoa trương như thế.
Điều khiến kẻ nọ cực kỳ bi thương hơn nữa là, bởi vì trước đó hắn thèm thuồng Thần Lai Cổ Mộc dưới đáy Thiên Trì nên không rời khỏi nơi đây ngay khoảnh khắc đầu tiên.
Đến lúc này, vùng trời phía trên Thiên Trì áp lực tầng tầng, những yếu tố chính của thiên kiếp như sấm sét, gió lớn, mưa đá và chớp giật, tất cả đều hội tụ bên trên.
Giờ đây, nếu ai muốn lao ra khỏi đỉnh Thiên Trì thì chắc chắn người đó sẽ phải chịu đòn hủy diệt, du bọn họ có muốn cũng không chạy đi nổi, chỉ có thể chịu đựng sức mạnh khủng khiếp của thiên kiếp cùng Đỉnh Hạo.
Một mặt, hoặc âm thầm oán trách, hoặc lớn tiếng chửi rủa, tất cả mọi người lấy ra pháp bảo và cầm trong tay với biểu cảm của tái mét.
Từng người tập trung thành tốp năm tốp ba, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận công kích của thiên kiếp khủng bố này.
Cuối cùng, dưới sự tập hợp không ngừng nghỉ, trụ băng trong suốt óng ánh như ngôi sao khắp trời bị gió mạnh đi trước kéo theo, tập trung lại một chỗ dày đặc giống như mưa sao băng, bắn ra ánh sáng chói mắt phía dưới tầng mây đen mù mịt, đoán chắc rằng bắn xuống Thiên Trì.
hương 1659: Không thể coi thường 1
Hàng ngàn trụ băng lao xuống như ngôi sao rơi, các cao thủ siêu cấp bên dưới đều cầm pháp bảo ra, dù rằng chửi rủa trong lòng.
Bọn họ, hoặc kiếm mang ngang dọc, hoặc kết giới xuất hiện, hoặc pháp bảo tấn công, tập trung lại như mạng nhện, bắt đầu chống lại sự tập kích của trụ băng to lớn trên đỉnh đầu mình bằng kỳ chiêu.
Từng tiếng kêu rên phát ra từ miệng đám đông, ở trong “Thanh Minh Đỉnh”, Đinh Hạo nhận thấy rằng không một ai hỗ trợ hắn chống cự lại trụ băng to lớn bắn mạnh từ trên đỉnh đầu xuống.
Và bởi vì là thủ phạm nên trụ băng lao về phía Đinh Hạo có đến gần một trăm cái, áp lực hắn phải chịu thậm chí còn lớn hơn người khác một tầng.
Nín lặng ngưng thần, ngay khi những băng trụ rơi xuống, “Thanh Minh Đỉnh” chợt tỏa khói đen cuồn cuộn, sau đó hàng nghìn lệ quỷ ào ạt xông ra như vũ bão, quỷ hồn đen nghịt tựa như con dơi, chúng tập trung lại và bay múa phía trên “Thanh Minh Đỉnh”.
Mấy chùm sáng ma quang như thể mặt trời màu đen, từng chiếc to như đầu lâu, đột nhiên bắn ra từ bên trong khói đen, rít gào xông thẳng về phía trụ băng bất chợt rơi xuống từ phía trên.
Trong số vạn quỷ, một phần bảo vệ chặt chẽ bên trên “Thanh Minh Đỉnh”, một phần khác lao ra, đột nhiên bám vào mấy chục chùm sáng ma quang, xông lên cùng với sát ý trùng thiên tàn bạo và tà ác.
Rung chuyển như ngọn núi, kèm theo âm thanh tiếng nổ lớn, toàn bộ Thiên Trì dường như run rẩy dữ dội.
Trong đó, đất đá hình dạng kỳ dị tung bay trong hư không, trụ băng vỡ vụn to bằng cái bát bay tứ tung bốn phía.
Những tiếng kêu rên phát ra từ miệng của các cao thủ siêu cấp không làm sao ngừng lại được, khiến cả Thiên Trì triệt để hỗn loạn.
Tiếng sấm ầm ầm từ xa tiến gần đến, sắp đi đến phía trong Thiên Trì.
Tia chớp như con rồng khổng lồ chuyển động uốn lượn, xâm nhập chằng chịt bên trong Thiên Trì.
Những nơi thiểm điện đi qua, đất rung núi chuyển, tia sáng chói lòa.
Một Tán Tiên và một Tán Ma nhị kiếp bất ngờ bị chớp giật như cự long quấn lấy, cơ thể của bọn họ ngay lập tức cháy thành than, “rắc rắc” gãy thành vài khúc.
Nguyên thần của cả hai trốn thoát, tránh né khắp nơi bên trong Thiên Trì, chật vật vô cùng.
Trụ băng rơi xuống, va chạm với mặt trời màu đen của Đinh Hạo, “đùng đùng” nổ thành mảnh vỡ, chiến hồn ẩn nấp bên trong mặt trời đen đột nhiên thoát ra ngay khi va chạm diễn ra, một lần nữa tập trung bên trong “Thanh Minh Đỉnh” đang bọc lấy cơ thể Đinh Hạo.
Lực tác động mạnh mẽ của trụ băng, Đỉnh Hạo kêu lên khi cảm nhận được lực lượng tại thời điểm mặt trời đen và trụ băng nổ trung.
Cũng vào lúc đó, Đỉnh Hạo biết được không thể chống lại sức mạnh của thiên kiếp bằng bất cứ mánh khóe loe loẹt nào, chỉ có con đường cứng đối cứng.
Ngay cả những người xung quanh kia, bọn họ cũng không thể chia sẻ vài phần sức mạnh của thiên kiếp với bản thân, thế công cường đại nhất và bá đạo nhất đều tập trung nhắm vào chính mình.
Sau khi hiểu được điều này, biểu cảm của Đỉnh Hạo trở nên trang nghiêm hơn, hắn không còn có ý định ở lại bên trong “Thanh Minh Đỉnh” thêm nữa.
Chỉ thấy, ánh sáng màu xanh trên “Thanh Minh Đỉnh” ban đầu bao bọc hắn bắt đầu chuyển động, dần dần bay khỏi trạng thái úp ngược, cuối cùng chậm rãi lơ lửng, rồi một lần nữa ẩn vào bên trong cơ thể Đỉnh Hạo.
Bằng cách này, toàn bộ cơ thể Đinh Hạo cuối cùng đã xuất hiện hoàn toàn.
Có điều, vào thời điểm này, uy lực của thiên kiếp ngày càng mạnh, hình thành mối nguy hiểm như dời núi lấp biển trong khoảng trời bên trên Thiên Trì.
Và trụ băng mấy chục trượng rơi xuống đầu tiên đã lấp đầy khe hở nhỏ bé của Thiên Trì, khiến đám người ma đạo xung quanh luống cuống tay chân ứng đối.
Lúc này, bọn họ hoàn toàn không có thời gian chất vấn Đỉnh Hạo rằng tại sao hắn lại bay xuống dưới Thiên Trì.
Trông thấy mấy chục tảng trụ băng giống như phi kiếm loại lớn lao đến với ánh sáng lạnh lẽo sắc bén, gương mặt Đỉnh Hạo kiên nghị, hắn quán chú đầy chân nguyên vào Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay rồi chợt ném ma kiếm vào vùng trời.
Sau đó, Nghịch Thiên Ma Kiếm chuyển động giống như một con linh xà, chém ra mấy trăm tỉa sáng màu đen trên đỉnh đầu Đinh Hạo, tạo thành một kết giới ngăn chặn.
Mấy chục trụ băng thấp dần, trong nháy mắt, toàn bộ nen lên trên bề mặt kết giới Nghịch Thiên Ma Kiếm vừa bố trí.
Chỉ nghe âm thanh “bụp bup” vang lên không dứt bên tai, kết giới vừa được hình thành lập tức sinh ra vô số vết nứt.
Kèm theo khói trắng cuồn cuộn, trụ băng đang hạ xuống quả thực bị ngăn chặn, sau đó dần đáp xuống mà không có chút sức mạnh nào.
Tuy nhiên, không để Đỉnh Hạo có thời gian thả lỏng, âm thanh gió mạnh gào thét một lần nữa bắt đầu điên cuồng quẩn quanh bên tai, lại là mấy trăm khối trụ băng dài vài chục trượng, chúng giống như mũi tên rời cung, mang theo lực trùng kích mạnh liệt quét ngang ngàn quân, xông thẳng về phía Đinh Hạo.
Chương 1660: Không thể coi thường 2
Ngay tại lúc đó, một tỉa sét to lớn bừng lên hào quang chói mắt, giống như một con rồng to lớn, ngoằn ngoèo tiến về phía kết giới được bố trí trên đỉnh đầu Đinh Hạo.
Âm thanh “đùng đùng” nổ vang, vừa tiếp xúc, kết giới vốn đã có vết nứt cuối cùng không thể chịu được áp lực to lớn như vậy, tức thì tan thành khói bụi.
Mấy trăm trụ băng kia đồng thời biến mất, nhưng tia chớp giống cự long lại lập tức bay về phía Đỉnh Hạo, cùng với Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Trong lòng có phần ngạc nhiên, Đỉnh Hạo điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm bằng tâm thần, thời điểm điện mang to lớn như cự long kia đánh về phía chính mình, từ bên trong Nghịch Thiên Ma Kiếm bắn ra ba luồng kiếm mang, chặn giữa không trung như mạng nhện.
Nhưng bởi chuyện xảy ra bất ngờ, luồng thiểm điện to lớn đó chỉ dừng lại, đánh vỡ mạng nhện ma kiếm bố trí dựa trên tính dẻo dai của kiếm mang, rồi chợt lao tới Đỉnh Hạo.
“AI” Đinh Hạo gầm lên, ánh sáng màu đen bùng lên giữa hai tay, nhanh chóng tập hợp thành một quang đoàn có kích thước bằng con người, bất ngờ lao về phía tia sét khổng lồ.
Âm thanh “shh shh” khác thường truyền đến, tỉa sét giống như con rồng khổng lồ nhỏ lại một nửa một cách kỳ lạ.
Nhưng quang đoàn như mặt trời đen Đỉnh Hạo chợt bắn ra trong khoảnh khắc đó cũng biến mất ngay lập tức.
Cuối cùng, sau khi cự long chợt lóe, mặc dù đã nhỏ đi rất nhiều, nhưng vẫn đánh lên cơ thể Đỉnh Hạo.
Ngay lúc đó, cả người Đinh Hạo tê dại, điện mang không ngừng trườn bò bên trong xương cốt, dường như muốn phá hủy toàn bộ thân thể của Đỉnh Hạo.
Tuy nhiên, sự cường hoành về xác thịt của một người đã khổ tu Đoàn Thể Thuật như Đinh Hạo không phải tầm thường.
Đợt điện mang kia tràn vào bên trong cơ thể Đỉnh Hạo, dù cho chăm chỉ đến thế nào cũng không thể gây ra bất kỳ thiệt hại nào cho xương cốt của Đỉnh Hạo.
Cuối cùng Đinh Hạo dành ra một tay, tức khắc dọn sạch điện mang bên trong cơ thể.
Mặc dù mục tiêu chính của thiên kiếp là nhằm vào Đỉnh Hạo, thế nhưng dưới đáy Thiên Trì nhỏ hẹp, cộng thêm khu vực thiên kiếp bao trùm quả thực quá lớn, chỉ cần là người có mặt bên dưới Thiên Trì thì không một ai có thể thoát khỏi sự tấn công của thiên kiếp.
Theo thời gian trôi qua, lần lượt có người chửi bới bị uy lực của thiên kiếp đánh trúng.
Nguyên thần xuất khiếu của hai Tán Tiên Tán Ma vừa rồi, nguyên thần của Tán Tiên trong số đó đã bị sấm sét đánh hôi phi yên diệt, nguyên thần của Tán Ma còn lại đang né tránh và dễ dàng bị người của Đạo Môn thuận tay đánh nát.
Dưới đáy Thiên Trì trở nên hỗn loạn.
Sau khi chống lại một làn sóng tấn công của thiên kiếp, Đinh Hạo cảm nhận được chân nguyên của chính mình đã hao đi gần một phần.
Nếu không phải trước đó nuốt chửng một cao thủ người Độ Kiếp, phục hồi thực lực của bản thân, chỉ e hậu quả của ngày hôm nay thực sự không thể tưởng tượng được.
Vừa nghĩ, Đinh Hạo vừa siết chặt Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay, quan sát mây đen dày đặc kia.
Đám mây kia chắn trên đỉnh Thiên Trì, Đinh Hạo biết rằng chỉ có một con đường là liều mạng, không thể trốn thoát trừng phạt của thiên kiếp.
Đột nhiên, chẳng rõ tự khi nào, hàng chục đám mây trắng xóa bất ngờ xuất hiện ở phía trên Thiên Trì, ngay dưới những cơn gió mạnh.
Sau đó, dưới sự khuấy động của gió lớn, cơn mưa đá bàng bạc rơi xuống như trút nước, khí tức rét lạnh xen lẫn bên trong hàng ngàn viên đá to lớn, rơi xuống đáy Thiên Trì.
Trụ băng lao xuống trước đó, dù rằng vô cùng dày đặc, nhưng bên trong vẫn còn chút khoảng hở, thế nhưng mưa đá rơi xuống như trút nước này thực sự không có không gian để né tránh.
Thời điểm mưa đá trắng xoá kia lao xuống, bởi vì khoảng cách giữa chúng quá gần sát, cộng thêm giá lạnh thấu xương, tất cả bị đóng băng lại với nhau.
Trong mắt đám Đinh Hạo, trên đỉnh đầu là một núi băng khổng lồ, đang rơi thẳng xuống dưới đáy hồ.
Nếu để mặc núi băng rơi xuống đáy Thiên Trì, chỉ e toàn bộ Thiên Trì sẽ bị san phẳng.
Trong tình cảnh này, mặc dù đám đông đều thấy được, nhưng cũng chẳng ai có biện pháp nào.
Từng người, vì không để bị chôn sống, bọn họ chỉ có thể dốc hết sức mạnh, liều mạng tế ra pháp bảo và công pháp, định đánh xuyên qua mưa đá che phủ trên đỉnh đầu, để lại một khoảng trống cho bản thân ra vào.
Trong lòng Đỉnh Hạo nặng nề, bởi vì hắn có thể cảm nhận một cách mạnh mẽ rằng, mặc dù mưa đá rơi xuống rải rác, nhưng bất ngờ là có một trọng tâm nặng nhất, và trọng tâm này từ đầu đến cuối chỉ tập trung vào bản thân, cho dù hắn có thay đổi vị trí như thế nào đi nữa cũng không thể thoát khỏi sự bao trùm của trọng tâm này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










