[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 162 : Thần thức ngưng hình 1 (c1611-c1620)
❮ sautiếp ❯Chương 1614: Thần thức ngưng hình 1
hương 1615: Thần thức ngưng hình 2
“Thanh Minh Đỉnh” trông có vẻ nhỏ, nhưng sau khi thần thức tiến vào bên trong sẽ cảm nhận được bên trong đã biến thành một không gian vô biên vô tận khác.
Vừa tiến vào bên trong, không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, Đinh Hạo tiến thẳng đến một góc bên trong “Thanh Minh Đỉnh” và vội vàng bố trí một kết giới sấm sét tại nơi đó.
Tiếp sau, hắn chừa lại một khe hẹp, để những hung hồn tránh né khắp nẻo tràn vào bên trong.
Mỗi khi những chiến hôn tiếp cận kết giới, Đinh Hạo sẽ dẫn động kết giới, phát ra sấm đánh sét giật để cản lại chúng, khiến chiến hồn không dám đến gần.
Trước đó, Đinh Hạo cũng bố trí kết giới sấm sét đùng đùng bên trong một góc của đỉnh, để mấy trăm hung hồn lúc trước tràn vào bên trong, nhưng lần đó chiến hồn không hề nổi loạn, Đinh Hạo nhẹ nhàng thoải mái không cần tiêu tốn quá nhiều tinh lực.
Nhưng hiện giờ, chiến hồn bạo loạn, Đinh Hạo vừa bố trí kết giới vừa kêu gọi hung hồn tiến vào trong, còn phải phân tâm cản phá sự xâm lấn của chiến hồn bằng sức mạnh của kết giới, trong phút chốc hắn có phần luôn tay luôn chân.
Một lát sau, trong quá trình hung hồn tiến vào trong kết giới, luôn có những con không kịp né tránh nên bị chiến hồn hấp thu, đến cuối cùng, chỉ có một nửa số hung hồn tiến vào trong kết giới, số còn lại đều bị chiến hồn cắn nuốt.
Không để cho Đỉnh Hạo thả lỏng, những chiến hồn vốn chần chừ xung quanh kết giới và không dám lao lên bỗng từ từ tập trung lại với nhau.
Vài chiến hồn trở nên mạnh mẽ hơn sau khi cắn nuốt rất nhiều hung hồn vậy mà lại chỉ huy những chiến hồn khác thực hiện công kích theo những đợt tấn công trùng trùng điệp điệp như thể bài binh bố trận.
Đặc biệt là vài chiến hồn mạnh nhất đứng đầu hàng, sau khi bị sấm sét đánh trúng lại không bị thương quá lớn, lá gan càng lúc càng lớn, chúng bắt đầu tấn công kết giới.
Thầm kêu không ổn, Đỉnh Hạo hiểu rõ, nếu cứ để mặc chúng phá tan kết giới được bố trí một cách vội vàng ở nơi này và cắn nuốt toàn bộ hung hồn bên trong, sau khi thực lực của những chiến hồn này tăng lên, bọn chúng chắc chắn sẽ phá vỡ kết giới lúc trước được bố trí bên trong một góc khác của đỉnh.
Nếu chúng nuốt chửng và tiêu hóa nhiều hung hồn hơn nữa, Đỉnh Hạo sợ rằng bản thân không còn cách nào kiềm chế bọn chúng nữa.
Đến lúc đó, “Thanh Minh Đỉnh” sẽ không còn là của bản thân nữa, đỉnh sẽ bị chiến hồn chiếm làm của riêng, chẳng hay sẽ trở thành một tồn tại mạnh mẽ và đặc thù như thế nào.
Chuyện này sẽ là tổn thương chí mạng cho bản thân Đinh Hạo.
Tại thời điểm này, tuy thấy rằng chiến hồn tấn công tùng đợt vào kết giới của bản thân, nhưng Đinh Hạo lại không có cách nào, lòng hắn nhất thời rối bời và không biết bản thân phải làm gì.
Đột nhiên, bảy tiếng kêu “tsk tsk” kỳ lạ vang lên.
Không rõ từ nơi nào, Huyết Quỷ Tướng được Đinh Hạo thả ra tiến vào “Thanh Minh Đỉnh”.
Hình thái của Huyết Quỷ Tướng có thể hư ảo cũng có thể chân thực, chúng cũng là vật đại hung Đinh Hạo luyện chế thành sau khi bị thiên phạt.
Vừa tiến vào bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, khí tức tà ác và bạo ngược này đã chấn nhiếp chiến hồn đang trùng kích không ngừng.
Chiến hồn vẫn luôn ở bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, Huyết Quỷ Tướng thì ẩn nấp trong cơ thể Đỉnh Hạo, tuy rằng hai bên không ở cùng một nơi, nhưng vì “Thanh Minh Đỉnh” cũng ở bên trong cơ thể Đinh Hạo, mặc dù cách nhau một “Thanh Minh Đỉnh”, nhưng hai bên đều đã có lòng kiêng ky từ trước, đã cảm thấy đối phương khó đối phó từ trước.
Cơ thể của Huyết Quỷ Tướng nằm giữa hư và thực, tuy rằng không thể trực tiếp cắn nuốt hồn phách của tu chân giả giống như chiến hồn, thế nhưng, một khi Thất Anh Thị Hồn Trận được hình thành thì uy lực lập tức vô cùng, có thể luyện hóa cả thân thể và Nguyên Anh của tu chân giả, ngay cả hồn phách cũng không còn dấu vết.
Một Huyết Quỷ Tướng còn mạnh hơn nhiều so với một chiến hồn, nhưng Huyết Quỷ Tướng chỉ có bảy con, mà chiến hồn đã có gần trăm con, như vậy, Huyết Quỷ Tướng cũng không thể chiếm được ưu thế.
Hiện tại, bảy Huyết Quỷ Tướng bao vây quanh luồng thần niệm kia của Đinh Hạo và giằng co với một trăm chiến hồn, trong một thời gian ngắn, hai phe giằng co với nhau trong đầu Đỉnh Hạo.
Đúng lúc này, rất đột nhiên, ánh sáng màu xanh nở rộ từ bên trong “Thanh Minh Đỉnh”.
Trong mắt người ngoài như Hồng Thế, toàn bộ cơ thể Đinh Hạo bị một chùm ánh sáng màu xanh chói lòa nuốt chửng.
Hung hồn vẫn chưa được thu thập khắp chiến trường và cả những hung hồn đã bị pháp bảo của kẻ khác bắt được, dường như chúng đều bị thu hút bởi ánh sáng đó “Thanh Minh Đỉnh”, tất cả đều nghĩa vô phản cố đổ dồn vào cơ thể Đinh Hạo.
hương 1615: Thần thức ngưng hình 2
Ngay cả Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, chí bảo trấn tông của Thị Hồn Tông mà Đinh Hạo cất giữ bên trong nhẫn trữ vật, không có mệnh lệnh của Đinh Hạo, hồn phiên lại trực tiếp bay từ bên trong nhẫn trữ vật ra, sau đó quanh quẩn một vòng bên người Đinh Hạo.
Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên mang theo tiếng cười của vạn quỷ cũng từ đỉnh đầu của Đinh Hạo tiến vào bên trong cơ thể hắn.
Trong chốc lát, tất cả những người đang có mặt tại nơi này đều vô cùng chấn động, chứng kiến cảnh vạn quỷ nhảy múa nhẹ nhàng ở trong thân thể Đỉnh Hạo, bộc lộ các loại mặt quỷ thê lương, bi thương, hung ác, hả hê… Sau đó quỷ hồn tụ tập càng lúc càng nhiều, cơ thể Đinh Hạo cũng càng ngày càng bành trướng, như thể chính hắn đã trở thành tổ của bầy quỷ.
Trong “Thanh Minh Đỉnh”, giờ đây, ngoài thần niệm của Đinh Hạo, chiến hồn, Huyết Quỷ Tướng và hồn phách chết oan của tu chân giả ra, lại có thêm hàng vạn ác quỷ.
Ngay cả kết giới lôi điện Đỉnh Hạo bố trí tại một góc của “Thanh Minh Đỉnh” cũng đột nhiên nổ tung không rõ nguyên do.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ “Thanh Minh Đỉnh” đã hình thành cục diện vạn tà cuồng vũ, ngay đến Đinh Hạo dường như cũng không thể kiểm soát được.
Điện mang màu xanh vô biên vô hạn tựa như một mạng nhện khổng lồ tràn ngập bên trong “Thanh Minh Đỉnh”.
Bảy Huyết Quỷ Tướng vẫn cứ bao bọc xung quanh, ling lặng thủ hộ luồng thần niệm của Đinh Hạo.
Hàng vạn ác quỷ lao vào bên trong, bao gồm chiến hồn hung lệ và oan hồn của các tu chân giả dần dần trở nên linh động, thoát khỏi sự chậm chạp trước đó, vốn là từng con lao vào tấn công lẫn nhau bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, chúng không ngừng tranh đấu với nhau, đánh túi bụi long trời lở đất.
Mãi cho đến khi những điện mang màu xanh tràn ngập toàn bộ không gian do “Thanh Minh Đỉnh” hình thành như thể chiếc mạng nhện, sự nổi loạn dữ dội mới dần dần ổn định lại.
Những điện mang màu xanh này “tsk tsk” nổ đùng đùng, từ từ hấp thụ lực lượng vốn có của những thứ hư thể tà ác vướng mắc khó giải bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, hơn nữa còn áp chế những tà vật này khiến chúng không thể chuyển động.
Đỉnh Hạo đã hợp nhất tâm thần với “Thanh Minh Đỉnh”, lúc này hắn đột nhiên cảm ứng được, toàn bộ không gian của “Thanh Minh Đỉnh” đang dần lan rộng ra xung quanh, như thể một thế giới mới đang được tạo ra ở ngay chính không gian này.
Sau đó, từng luồng thanh mang thanh linh chậm rãi đổ vào bên trong thức hải của Đinh Hạo, kéo thần trí của bản thân trưởng thành và phát triển nhanh chóng.
Đến lúc này, Đỉnh Hạo lập tức vận chuyển pháp quyết của “Di Thần Luyện Hồn”, cố gắng hết sức để phối hợp với quỹ tích chuyển động của “Thanh Minh Đỉnh”.
Vừa cảm nhận thần trí của bản thân dần lớn mạnh theo thời gian, vừa chịu đựng sức hút của “Thanh Minh Đỉnh”, Đinh Hạo vận dụng thần thông “Thần Niệm Huyễn Vạn Vật”, cùng với “Thanh Minh Đỉnh”, một người một vật cứ thế sáng tạo nên một sào huyệt cho vạn tà sinh sống tại không gian vô biên vô hạn bên trong đỉnh.
Cứ thế, không rõ đã qua bao lâu, Đỉnh Hạo dường như đã rơi vào một loại ảo cảnh nào đó, nhưng hắn có cảm giác bản thân cảm nhận được mọi thứ đã xảy ra một cách chân thực.
Không gian bên trong “Thanh Minh Đỉnh” vô cùng vô tận, nhưng ở hướng trung tâm nhất lại có thêm một quỷ sào do tà khí, ma khí, và quỷ khí màu xanh và màu đen biến ảo mà thành.
Điện quang màu xanh như mạng nhện vốn tràn ngập toàn bộ không gian bên trong “Thanh Minh Đỉnh” cũng biến mất.
Những hung hồn của tu chân giả sau khi chết vốn bị chiến hồn quấn chặt lấy, bao gồm cả vạn con ác quỷ lao vào nơi đây, vào lúc này, tất cả đều tiến vào đóng trú bên trong quỷ sào, chia thành nhiều phần một cách trắng đen rõ ràng.
Trước mắt quỷ sào có ba tầng, đỉnh cao nhất của quỷ sào do gần một trăm chiến hồn chiếm đóng.
Tầng thứ hai ngay bên dưới là nơi sinh sống của những hung hồn của mấy trăm tu chân giả.
Dưới cùng là do vạn quỷ chiếm giữ.
Đến đây, Đỉnh Hạo triệt để hiểu rõ.
Quỷ sào được hình thành thông qua thần niệm của bản thân, sự vận chuyển của “Thanh Minh Đỉnh”, cũng như lực lượng của vạn tà, chính là kết quả được hình thành sau khi tu thành thần thông “Thần Niệm Huyễn Vạn Vật”.
Trước đây, không gian thần thức của tên Tán Ma tứ kiếp thuộc Kiếm Ma Cung mà hắn đã tiến vào khi thần thức của bản thân bị cướp đoạt, và nơi bị điện vương nhốt lại về sau này, những nơi này đều thuộc kiểu một mảnh không gian hư ảo được luyện thành từ thần thức của bản thân.
Thông thường, không gian này có tác dụng thay đổi thành mọi thứ dựa theo thần niệm của bản thân, cũng có thể tấn công theo suy nghĩ của bản thân.
Chương 1616: Thần thức ngưng hình 3
Tâm tùy ý động, Đinh Hạo vừa nghĩ đến việc tấn công, vài chiến hồn mạnh mẽ ở trên đỉnh quỷ sào lập tức bị điện quang màu xanh đen cuốn lấy, chúng bỗng phát ra âm thanh kêu gào “tsk tsk” thẩm thiết.
Những chiến hồn hung mãnh nhất vừa tấn công kết giới lôi điện của hắn, giờ ngay cả một chút sức phản kháng cũng không có, vừa bị điện mang màu đen cuốn lấy thì ngay lập tức phát ra tiếng gào quái dị thảm thiết.
Trong đầu Đinh Hạo hiểu rằng lúc này chúng đang cầu xin sự tha thứ, khit mũi hừ lạnh trong lòng, những điện mang màu xanh đen quấn chặt lấy chúng lập tức được gỡ bỏ.
Lúc này, tất cả những tà vật bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, ngoại trừ Huyết Quỷ Tướng ra, tất cả đều bị điện quang màu xanh cưỡng ép hấp thu lực lượng.
Phần lớn lực lượng được sử dụng để mở ra không gian bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, một phần nhỏ bị thần thức của Đinh Hạo hấp thu, giúp hắn luyện thành thần thông “Thần Niệm Huyễn Vạn Vật”.
Cuối cùng, sử dụng thần ngưng kết thức lực lượng bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, hắn đã tạo ra quỷ sào, nơi vạn tà cư trú.
Cũng vào thời điểm này, sau khi Đinh Hạo và “Thanh Minh Đỉnh” hợp nhất, hắn hoàn toàn nắm trong tay mọi thứ của “Thanh Minh Đỉnh”, tất cả quỷ hồn bên trong đều có thể hoặc sống hoặc chết chỉ bằng một ý niệm của Đỉnh Hạo.
Sau này, tại bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, Đinh Hạo sẽ là chủ tể chân chính.
Về sau, nếu có hung vật hồn phách khác bị “Thanh Minh Đỉnh” hút vào, Đinh Hạo có thể điều động lực lượng của vạn tà và “Thanh Minh Đỉnh” tấn công lại.
Ngay cả khi chiến đấu với hạng người có thần thức cao tuyệt như điện vương hay Hồng Thế, hắn cũng có thể lấy không gian thần thức của bản thân làm nền tảng, sử dụng thần niệm liều mạng với bọn họ.
Dù cho thần thức tan vỡ, chỉ cần trốn vào trong không gian thần thức của bản thân, giả như đối phương không có ưu thế áp đảo, vậy người này tuyệt đối không dám tùy tiện tiến vào không gian thần thức mà bản thân đã dày công tạo nên.
Bất cứ Tán Tiên hay Tán Ma nào, tu luyện thần thức đến một cảnh giới nhất định, ví như kết hợp được với công pháp độc môn, sau khi đạt đến một độ cao nhất định, lượng sẽ biến đổi thành chất, sẽ tạo ra được không gian thần thức của bản thân.
Sau khi có được không gian thần thức, dù là tu luyện về sau hay chiến đấu với thần thức của kẻ khác, Đinh Hạo đều có được lợi ích vô tận.
Trước đây, Đinh Hạo bị thần thức của Tán Ma tứ kiếp thuộc Kiếm Ma Cung kia tiến vào, cũng như sau này bản thân hắn bị trồng một luồng thần niệm, tất cả chỉ bởi thần thức của hắn chưa có nền tảng, cũng tức là chưa có được không gian thần thức.
Hiện giờ, Đinh Hạo không chỉ mở ra không gian thần thức “Quỷ sào”, bên trong còn có sự cư trú của vạn tà. cộng thêm tác dụng của “Thanh Minh Đỉnh”, tuy rằng tu vi không tăng thêm, nhưng thần thức đã có bước tiến lớn, hắn chính thức bước vào hàng ngũ cảnh giới tu vi thần thức của cao thủ siêu cấp.
Sau khi Đỉnh Hạo tỉnh lại, hắn phát hiện bản thân vẫn đang ở trên Thanh Viễn Sơn.
Nhưng ngoại trừ Ma Cơ và Lạc Hải Dao ra, hắn chỉ cảm ứng được khí tức của Kiếm Tiên Hồng Thế đang ẩn nấp nơi xa xa.
Thần thức chuyển động, hắn thu toàn bộ cảnh tượng trên Thanh viễn Sơn vào đầu, bất cứ nhỏ bé gì vừa chui ra cũng không thể thoát khỏi sự theo dõi của hắn.
Thuận theo khí tức của Hồng Thế, Đinh Hạo truy ngược đến dưới đáy của một sơn tuyền cách Thanh Viễn Sơn năm mươi dặm về hướng bắc, rình được sự tồn tại của Hồng Thế bằng thần niệm.
Hắn phát hiện Hồng Thế đang nhắm mắt tu luyện, Thiên Thương Kiếm giống như một con linh xà, dần dần di chuyển từ đỉnh đầu Hồng Thế đến những nơi khác trên cơ thể hắn.
Đỉnh Hạo đã rất ngạc nhiên trước phương pháp tu luyện của loại công pháp này.
Khóe miệng chuyển động, Kiếm Tiên Hồng Thế mở mắt, sau đó lười biếng cười nói: “Thần thức của xú tiểu tử vừa tiến một bước lớn đã học được rình coi trước, đừng làm chậm trễ chuyện tu luyện của ta, có thắc mắc gì thì ngươi hỏi nha đầu Ma Cơ đó đi!” Hồng Thế cách Đỉnh Hạo cả trăm dặm, nhưng lại như đang đứng ngay trước mặt Đỉnh Hạo, người này giống như đang nhìn Đỉnh Hạo và nói với hắn vậy.
Loại cảm giác này khiến Đỉnh Hạo lấy làm ngạc nhiên, thần thức khuy vật trước đó chỉ có thể nhìn không thể nghe được, có một cảm giác mơ hồ.
Nhưng bây giờ, hắn chẳng những có thể nhìn thấy còn có thể nghe thấy và cảm thụ, giống như thể bản thân đang ở ngay bên cạnh Hồng Thế vậy, có cảm giác rõ ràng về khung cảnh xung quanh.
“Tông chủ, ngươi tỉnh rồi sao?” Thấy Đinh Hạo nhướng mày, Ma Cơ bên cạnh thốt lên, vô cùng vui vẻ bước đến gần Đinh Hạo.
Nghe thấy vậy, Lạc Hải Dao đứng lên, nàng cũng có biểu cảm vô cùng vui mừng, trạng thái vô cùng buồn chán bỗng chốc thay đổi, hoan hô bước đến bên Đỉnh Hạo.
Chương 1617: Điều binh khiển tướng 1
‘Chương 1617: Điều binh khiển tướng 1
Gật đầu, Đinh Hạo nhìn hai người bọn họ một cách thờ ơ, sau đó hắn hướng ánh mắt về phía gương mặt mừng rỡ của Ma Cơ, nét mặt căng lên, hắn mỉm cười hỏi: “Kể từ trận chiến ở Thanh Viễn Sơn trước đó, đã qua bao lâu rồi, trong thời gian đó đã xảy ra những chuyện gì?”
“Tổng cộng đã ba tháng chín ngày, sau khi đánh xong trận trước, Tửu Vân Tử của Bình Viên Tông trọng thương và bỏ trốn, Hải Lam chân nhân chết thảm tại trận, thân thể của Huệ Minh đạo cô bị phá hủy, có vẻ như nàng đã chuyển thế trùng tu.
Một số cao thủ khác của Tịnh Minh Tông và Bình Viên Tông cũng đều bị thương vô cùng nghiêm trọng như nhau.
Khi đó, hai phần ba cao thủ Đạo Môn đều ngã xuống tại Thanh Viễn Sơn.”
“Phe ta cũng thiệt hại khá nhiều, trong đó, Tán Ma tứ kiếp của Phong Nguyệt Cốc cũng đã trọng thương khá nặng khi bao vây tấn công Hải Lam chân nhân, một Tán Ma nhị kiếp của Chân Ma Cung cũng trọng thương.” Nghe Đỉnh Hạo hỏi, Ma Cơ nghiêm nghị đáp lời.
Lắc cổ và di chuyển cơ thể đã lâu chưa chuyển động, sau khi thực hiện xong những động tác này, Đỉnh Hạo trực tiếp ngắt lời và nói một cách thiếu kiên nhẫn: “Mấy tông khác thì có liên quan gì đến ta, thương vong của Vô Cực Ma Tông chúng ta thế nào?”
Thể hiện biểu cảm quả nhiên ngươi sẽ nói vậy, Ma Cơ mỉm cười, ném cho Đỉnh Hạo một ánh mắt quyến rũ, rồi nàng cười khúc khích và nói: “Vô Cực Ma Tông chúng ta cũng có thiệt hại, nhưng so sánh với những lợi ích chúng ta lấy được, chút tổn thất đó không tính là gì.
Bởi vì ngươi vẫn luôn chìm trong vô tri vô giác, những ngày này, Vô Cực Ma Tông đã cùng với Vạn Độc Môn, Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung tiến đến càn quét Bình Viên Tông một lượt.
Sau đó, thấy ngươi vẫn chưa tỉnh lại, những người khác đã quay trở lại Tây đại lục, Hồng Thế thì ở lại nơi này.”
Cau mày, Đỉnh Hạo kinh ngạc hỏi: “Tại sao không đến Tử Tịch Hải một chuyến, thân là một trong năm thế lực lớn của Nam đại lục, tông địa của Tử Tịch Hải chắc chắn cũng là nơi của cải phong phú.
Dù có trở về cũng phải đợi đến khi cướp sạch Tử Tịch Hải rồi mới trở về chứ!”
Vào lúc này, Lạc Hải Dao trợn mắt liếc nhìn Đỉnh Hạo và nũng nịu nói: “Các ngươi đoạt Tịnh Minh Tông trước, sau đó lại lập tức cướp phá Bình Viên Tông một trận.
Nghe nói Tử Tịch Hải sợ đến chuyển cả tông phái đi rồi, giờ không biết đang trốn ở đâu, muốn cướp cũng không có cách nào cướp được!”
Lắc đầu không nhịn được cười, Đinh Hạo lên tiếng: “Ra là thế, lúc ở Bình Viên Tông, hành động của Vô Cực Ma Tông chúng ta ổn thỏa hết đúng không?”
Nghe hắn hỏi thế, Lạc Hải Dao chán nản, bàn chân nhỏ dậm trên mặt đất, miệng nàng thở hổn hển: “Đám người đó của Vô Cực Ma Tông các ngươi hiển nhiên là dân lành nghề trong việc phóng hỏa, cướp bóc, và giết người.
Khi ở Bình Viên Tông, dù rằng các tông khác đã đề phòng trong lúc này nhưng vẫn không hành động nhanh được bằng đám các ngươi, bốn phần đồ tốt đều bị các ngươi lấy trước!”
Khà khà cười phá lên, Đinh Hạo gật đầu nói một cách đương nhiên: “Quả đúng như thế!”
Vạn Độc Môn.
Sau khi Đinh Hạo rời khỏi Tịnh Minh Tông thì đã trở lại Vạn Độc Môn.
Giờ đây Vạn Độc Môn bừng bừng sức sống, hoàn toàn khác với không khí trước đây.
Còn nhớ, lần đầu tiên tới nơi này, đập vào mắt là những gương mặt có nét lo lắng buồn bã như có như không của đệ tử Vạn Độc Môn.
Nhưng hiện tại, trên gương mặt của những người này đều là dáng vẻ tỉnh thần phấn chấn và tham vọng ngời ngời.
Những môn đồ của Vạn Độc Môn này đương nhiên nhận ra Đỉnh Hạo, thấy Đinh Hạo tiến vào Vạn Độc Môn, bọn họ không trực tiếp thông báo mà đã đưa hắn tiến vào bên trong.
Đến khi Đinh Hạo tiến vào khu vực bên trong Vạn Độc Môn, gặp mặt hai người Độc Hạt Thân Đồ Phượng và Phong Hậu, hắn ngạc nhiên hỏi: “DO, Thân Đồ huynh đâu rồi?”
Độc Hạt Thân Đồ Phượng vốn có biểu cảm sáng ngời, nghe Đinh Hạo hỏi vậy thì gương mặt không thể không để lộ một tia buồn bã, đôi môi nàng khế thở dài, nàng nói: “Haiz, kể từ lần đó tại Thanh Viễn Sơn, sau khi dẫn động Thiên Tuyệt Độc Tán, thương thế của hắn đến giờ vẫn không hề khôi phục.
Sau khi chuyện ở Thanh Viễn Sơn kết thúc, lúc trở về đến Vạn Độc Môn, Độc Ma Vương Diệc Hàn bào chế vài loại độc mạnh cho hắn, kể từ đó hắn vẫn luôn bế quan, dự định luyện hóa độc tính bên trong mấy loại độc dược đó để phục hồi vết thương của bản thân!”
Chương 1618: Điều binh khiển tướng 2
Thở dài, Đinh Hạo cảm khái nói: “Trong lòng Thân Đồ huynh có chấp niệm.
Lần này, trong số năm tông ma đạo, Tử Tịch Hải, Tịnh Minh Tông và Bình Viên Tông có mối thâm thù sâu như biển với Vạn Độc Môn giờ đã ngoắc ngoải, không còn lớn mạnh như trước.
Ba tông phái đó, dù không có sự giúp đỡ của Thiên Tuyệt Độc Tán, sớm muộn gi cũng sẽ bị các tông phái khác xơi tái, từng bước bị dồn đến tuyệt cảnh.
Chuyện đến nước này, chấp niệm trong lòng Thân Đồ huynh đã biến mất, nếu hết lòng tu luyện, tu vi chắc chắn sẽ tiến bộ vượt bậc, sau này cũng không phải kaf không có khả năng thành công vượt qua độ kiếp!”
Trong lòng Độc Hạt biết những lời này của Đinh Hạo chỉ là để an ủi bản thân, nàng miễn cưỡng mỉm cười.
Nàng nói: “Trước mắt Độc Ma vẫn đang tỉnh tu trong Vạn Độc Môn, hắn vừa tu luyện vừa truyện thụ rất nhiều công pháp và phương thức luyện chế độc dược đã thất truyền của Vạn Độc Môn cho chúng cho ta, hắn có lời, chỉ cần ngươi đến thì trực tiếp dẫn ngươi đến gặp hắn.” Đỉnh Hạo gật đầu, nhìn thoáng qua Ma Cơ và Lạc Hải Dao bên cạnh, hắn ra lệnh: “Các ngươi ở lại nơi này trước đi!”
Hai nữ tử không nói gì thêm, đồng thời gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, nữ nhân thông minh đều hiểu bổn phận của bản thân.
Các nàng biết lúc nào thì bản thân nên nói gì, thể hiện sự khôn khéo và nghe lời.
Sau khi Đinh Hạo tiến vào thánh địa của Vạn Độc Môn, hắn nhìn thấy ngũ độc giương nanh múa vuốt dán trên người Độc Ma Vương Diệc Hàn và khối không khí nhiều màu đang dập dờn trong cơ thể hắn.
Thấy Đinh Hạo đến nơi này, hai con ngươi của Vương Diệc Hàn mở lớn, ngũ độc chợt lẩn vào trong cơ thể hắn, chỉ để lại năm hình xăm trông rất sống động trên bề mặt làn da.
“Ồ, Hồng Thế đâu?” Lắc mình một cái, Vương Diệc Hàn đứng lên và nói.
“Hắn đang ẩn nấp gần Vạn Độc Môn, hắn rất có hứng thú với Thần Lai Cổ Mộc, lần này ta cũng định cùng hắn đi thăm dò tình trạng của Thần Lai Cổ Mộc.
Tình hình hiện tại của Tây đại lục thế nào?” Đỉnh Hạo điềm nhiên hỏi.
Hơi cau mày, Vương Diệc Hàn cất lời: “Tam châu nhất đảo chúng ta cách xa trung tâm của đại lục, không phải chịu bất kỳ sự lộn xộn nào.
Nhưng bây giờ cả sáu đại tông ma và đạo của Tây đại lục đã bắt đầu cuộc chiến trên quy mô lớn.
Ban đầu có sự trợ giúp của khoáng thạch Thuấn Ngọc, Ma Môn vẫn có một chút lợi thế.
Tuy nhiên, một thời gian trước đây, có lẽ vì người của Thanh Vân Tông đến Thanh Viễn Sơn, đại tông phái của Đạo Môn cũng bố trí trận pháp truyền tống tương tự, liên lạc với nhau trở nên cực kỳ nhanh chóng.
Đến hiện tại, phía Ma Môn đã không còn chiếm được bất cứ lợi thế nào!”
Nghe Độc Ma nói, Đinh Hạo thầm nghĩ quả nhiên là vậy.
Trước đó, trên Thanh Viễn Sơn, vì sự xuất hiện của người thuộc Thanh Vân Tông, tông môn này chắc chắn đã đạt được thỏa thuận với tàn dư của Tịnh Minh Tông, có được số khoáng thạch Thuấn Ngọc còn lại mà Tịnh Minh Tông có.
Không lâu sau đó, các đại tông phái Đạo Môn của Tây đại lục đều bắt đầu bố trí trận pháp truyền tống, điều đó cho thấy người từ Thanh Vân Tông đến Nam đại lục chắc hẳn phải là cao thủ siêu cấp, nếu không muốn vượt qua hai đại lục cũng phải mất từ nửa năm đến một năm.
Trầm ngâm một chút, Đỉnh Hạo nói: “Trước mắt vẫn chưa nắm rõ sự phát triển của tình thế tại Tây đại lục, trong khoảng thời gian tới đây, thế lực Ma Môn của tam châu nhất đảo chúng ta kiên quyết không được nhúng tay vào chuyện này.
Bọn họ muốn đánh thì cứ để bọn họ đánh là được, đợi đến khi cả hai bên đều có thiệt hại, chúng ta sẽ đánh giá tình thế rồi lại quyết định hành động cũng không muộn.
Đúng rồi, có tin tức gì về điện vương của Uyên Lang Điện hay không?”
Nghe câu hỏi này, nét mặt của Độc Ma Vương Diệc Hàn nghiêm túc hẳn đi, hắn nghiêm nghị nói: “Chuyện ngươi dặn dò trước đó, qua sự thăm dò của Cừu Kỳ Lăng trong những ngày này, đã có được manh mối đại khái.
Người gây trở ngại trong chuyện của điện vương vá Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng trước đó ắt hẳn là người hạ phàm từ Ma giới của Ma Nguyệt Cốc.
Trong thời gian gần đây, Cừu Kỳ Lăng nhìn chằm chằm vào Ma Nguyệt Cốc, phát hiện được rằng nội bộ của Ma Nguyệt Cốc thực sự tiếp xúc với một số người lộn xộn.
Chúng ta suy đoán rằng những kẻ này ắt hẳn là dư nghiệt lẩn trốn của Uyên Lang Điện, có lẽ Ma Nguyệt Cốc đã ngấm ngầm có được thỏa thuận nào đó với Uyên Lang Điện!”
Trong lòng chấn động, biểu cảm của Đỉnh Hạo thay đổi, hắn nói: “Quả nhiên là Ma Nguyệt Cốc, hừ, thảo nào trước đó Quan Thắng Thiên lo lắng như thế.
Cuộc chiến giữa sáu đại tông ma và đạo lần này, bên trong có cả ý đồ xấu xa của Ma Nguyệt Cốc và điện vương, không biết điều gì sẽ xảy ra.
Xem ra tình thế của Tây đại lục tương đối vi diệu rồi đây!”
Cùng lúc đó, trận pháp truyền tống bên cạnh hai người dao động, nhìn thấy Đinh Hạo ngạc nhiên, Độc Ma không khỏi giải thích: “Đừng lo lắng, chắc người đến là Hồ Thạc vá Cừu Kỳ Lăng!”
Chương 1619: Kim Tiên Phục Nha 1
Quả nhiên, ngay sau khi Độc Ma nói xong, Hồ Thạc và Cừu Kỳ Lăng lập tức xuất hiện bên trong trận pháp truyền tống, cùng với đó là một vài đệ tử của Vô Cực Ma Tông.
Sau khi những người này xuất hiện, ngay lúc nhìn thấy Đinh Hạo cũng có mặt tại nơi này, bọn họ lập tức cúi người hành lễ.
Đinh Hạo để bọn họ đứng dậy, lúc này Vương Diệc Hàn mới lên tiếng giải thích: “Trước đó ngươi đã từng nói muốn để thế lực của Vô Cực Ma Tông trải rộng khắp mọi ngóc ngách của Thiên Huyền Đại Lục.
Ta suy đi nghĩ lại và nhận thấy rằng, trong Vô Cực Ma Tông hiện tại, nếu để hai người Hồ Thạc và Cừu Kỳ Lăng đến Nam đại lục phụ trách vấn đề này, chắn sẽ có rất nhiều đất dụng võ.
Còn về phương diện tình báo của Tây đại lục, thuộc hạ dưới trướng bọn họ đã dần dần đi vào khuôn khổ.
Vô Cực Ma Tông hiện tại nhân tài xuất hiện lớp lớp, trong đó có hạng người tâm trí thông minh bất phàm, vì vậy giao một số thứ cho người mới còn có thể tôi luyện tầm nhìn của bọn họ!”
Nghe Vương Diệc Hàn nói thế, Đỉnh Hạo ngẫm lại cũng cảm thấy quả thực đúng như những gì hắn nói.
Hồ Thạc hành động vững vàng cẩn thận chặt chẽ, tương đối có phong thái của bậc đại tướng; Cừu Kỳ Lăng thì lòng dạ xấu xa mưu kế siêu phàm, hợp tác với Hồ Thạc thì đúng thực là một sự kết hợp tuyệt vời.
Vì vậy, Đỉnh Hạo chỉ cân nhắc trong giây lát đã vui vẻ đồng ý, hắn nói: “Đúng vậy, đúng thực là một ý kiến hay!”
Nghe Đỉnh Hạo nói thế, Hồ Thạc tự nhiên mỉm cười với Đinh Hạo và cất lời: “Hiện giờ ta đến nơi này trước, đợi cuộc chiến ma đạo tại Tây đại lục đến thời điểm mấu chốt, ta sẽ còn trở về!”
Về mối thù hận trong lòng Hồ Thạc, Đỉnh Hạo đương nhiên hiểu rõ.
Sau khi gật đầu, Đỉnh Hạo đáp lại một cách chắc chắn: “Ngươi yên tâm đi, không lâu nữa, chắc chắn ngươi sẽ có thể tự mình trả mối hận thù của ngươi!”
Như là chợt nhớ ra điều gì đó, gật đầu một cái, Hồ Thạc lại nói: “Sau khi trở lại Tây đại lục, Huyết Ma lập tức tìm đến Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông.
Sau một phen bàn bạc với Lữ Thiên Khải, trước mắt đã có hơn một nửa nhân mã của Huyền Đức Tông vượt biển tiến về phía Nam đại lục dưới sự lãnh đạo của Lữ Thiên Khải.
Xem ra, Lữ Thiên Khải vẫn luôn không thể quên được rằng bản thân là người của Nam đại lục, hiện giờ Bình Viên Tông thế yếu, đây là một vận may hiếm có dành cho bọn họ, lúc này đây bọn họ muốn cắn chặt lấy cơ hội này!”
“Cũng tốt, Huyền Đức Tông quan hệ thân thiết với chúng ta, bọn họ chuyển tông môn đến nơi này, hành động của các ngươi trong tương lai cũng có thể suôn sẻ hơn.
Lữ Thiên Khải đó cũng là người thông minh, chắc chắn sẽ ổn thỏa hợp tác với chúng ta, cộng thêm ít nhiều gì Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung đó cũng sẽ nể mặt chúng ta, sau này các ngươi hoàn toàn có thể buông tay buông chân mà làm chuyện lớn!” Sau khi sững sờ, Đỉnh Hạo cười lớn xúi giục hai người.
Sau khi nghe những lời này của Đinh Hạo, đôi con ngươi của Cừu Kỳ Lăng bỗng chốc toát lên khí thế bừng bừng dã tâm.
Xem ra nàng vô cùng cam tâm tình nguyện với hành trình đến Nam đại lục lần này.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Đỉnh Hạo kể lại đại khái tình hình lúc này của Nam đại lục, đặc biệt là thị thị phi phi giữa mấy đại môn phái của Nam đại lục.
Càng về sau, khi đề cập đến Ma My Lạc Hải Dao, khóe môi Đỉnh Hạo nhếch lên nụ cười gian trá, hắn nói với hai người Hồ Thạc và Cừu Kỳ Lăng rằng: “Sau này các ngươi phải giao tiếp nhiều hơn với Lạc Hải Dao, đến lúc đó, với vai trò của Vô Cực Ma Tông chúng ta, Huyền Đức Tông và Vạn Độc Môn, giúp nàng leo lên vị trí cốc chủ của Phong Nguyệt Cốc.
Khi đó, tình thế của Nam đại lục sẽ nằm trong tay chúng ta!”
Cừu Kỳ Lăng lộ nét vui mừng và gật đầu nói: “Tông chủ thực sự là người làm chuyện lớn, chỉ cần là người có giá trị lợi dụng, ngươi quả thực không buông tha một ai.
Phong Nguyệt Cốc đó tặng Lạc Hải Dao cho ngươi, chuyện này chắc chắn là một sai lầm lớn!” Nhếch miệng, Đinh Hạo nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn, hỏi: “Diệm Ma Mộ Dung Thiến đó, sau chuyện của Vạn Độc Môn thì biến mất không thấy bóng dáng, có tin tức gì của nàng không?”
Vừa nghe Đinh Hạo nói thế, Vương Diệc Hàn vỗ nhẹ lên trán, hắn chợt bừng tỉnh đại ngộ nói: “Ngươi không nói thì ta suýt chút nữa đã quên, lúc đó khi Đạo Môn đến Vạn Độc Môn, Mộ Dung Thiến đã nói sẽ chờ ngươi tại Thiên Tùng Sơn Phong cao nhất Nam đại lục, để ngươi trực tiếp cùng nàng đi khám phá Thiên Tùng Sơn Phong sau khi mọi chuyện ổn thỏa.” “Có vẻ như ta phải đến Thiên Tùng Sơn Phong một chuyến rồi, Thần Lai Cổ Mộc không phải là chuyện nhỏ!” Trầm ngâm một chút, Đỉnh Hạo nghiêm túc nói.
Nam đại lục, Thiên Tùng Sơn Phong.
Thiên Tùng Sơn Phong được mệnh danh là ngọn núi cao nhất ở Nam đại lục.
Khi Đỉnh Hạo bay đến nơi đây, đập vào mắt hắn là một vùng sương mù trắng xóa.
Chương 1620: Kim Tiên Phục Nha 2
Một nửa sườn núi của Thiên Tùng Sơn Phong phủ đầy mây trắng.
Đỉnh núi nằm sâu trong mây trời, không thấy được điểm tận cùng, hoàn toàn không thể thấy rõ bất kỳ hình dạng nào của ngọn núi.
Thần thức của Đinh Hạo buông xuống sườn núi phía dưới, hắn đã có thể rình mò được rất nhiều thứ tại nơi này.
Tuy nhiên, từ sườn núi đến đỉnh núi bị bao phủ bởi tầng tầng lớp lớp kết giới và từ trường, mặc cho Đỉnh Hạo ngưng thần ra sao cũng không thể xuyên qua cấm chế sương mù màu trắng mênh mông, không thể thăm dò đỉnh núi.
Nhiệt độ dưới chân núi rất nóng, như thể một ngọn núi lửa khiến mọi người cảm thấy trong lòng nóng nảy, thế nhưng trên sườn núi lại ấm áp như mùa xuân, hoa cỏ đủ mọi màu sắc nở đầy, trong đó có rất nhiều loài hiếm thấy vô cùng.
Từ sườn núi đến đỉnh núi phía xa kia, tuy rằng không nhìn ra được manh mối nào, nhưng Đinh Hạo lại có thể cảm nhận được nhiệt độ ngày càng xuống thấp, như thể càng đi lên đỉnh núi thì cái lạnh càng thấu xương.
Cảm nhận được sự khác thường của Thiên Tùng Sơn Phong, Đinh Hạo đứng ở sườn núi, nhìn Kiếm Tiên Hồng Thế đang vô cùng ngạc nhiên, hắn hỏi: “Từ sườn núi đến đỉnh núi, bất kể ta ngưng thần thế nào cũng không thể rình được bất cứ điều gì, thần thức siêu phàm của ngươi có thể biết được tình hình trên đình núi chìm trong mây trời đó không?” Hồng Thế dáng người cao ngất, cả cơ thể sắc bén giống như thanh kiếm khổng lồ với hàn quang lập lòe.
Đôi mắt hắn sáng ngời, ngưng thần ngẩng đầu ngắm nhìn đỉnh Thiên Tùng Sơn Phong trong mây trắng trời xanh.
Mãi lâu sau, hắn lắc đầu và nói: “Thiên Tùng Sơn Phong này vô cùng khác thường, rất nhiều cấm chế và kết giới bao quanh đỉnh núi, ngay cả thần thức của ta cũng không thể xuyên qua.
Xem ra sự thần bí của Thiên Tùng Sơn Phong, thực sự là có lý do cả!”
Nghe Hồng Thế nói ngay cả hắn cũng không thể thăm dò sự huyền bí của đỉnh núi, Đinh Hạo ngay lập tức từ bỏ việc khám phá không cần thiết và quan sát xung quanh.
Nhìn mọi thứ mênh mông mờ mịt, hắn cau mày nói: “Diệm Ma Mộ Dung Thiến nói sẽ đợi chúng ta ở đây, thế nhưng thần thức của ta trải khắp sườn núi và chân núi cũng vẫn không cảm nhận được khí tức của bất cứ tu chân giả nào, có lẽ nào nàng đã đi đến đỉnh núi trước rồi không?” “Chắc không đâu, nếu nàng đã hẹn ngươi thì chắc chắn sẽ không lên đỉnh núi một mình, huống chi cấm chế trên đỉnh núi cũng chẳng phải chuyện đùa.
Theo lý, nàng chắc chắn sẽ không đi vào một mình, dù sao có thêm sự trông nom của chúng ta nàng sẽ an toàn hơn!” Nghe vấn đề của Đinh Hạo, Hồng Thế điềm nhiên mở miệng.
Gật đầu, Đỉnh Hạo trầm ngâm một chút rồi nói: “Đã thế, chúng ta sẽ đợi ở nơi này ba ngày.
Nếu trong vòng ba ngày mà Diệm Ma Mộ Dung Thiến vẫn không xuất hiện, chúng ta sẽ tự mình lên đỉnh núi thăm đò!” Hồng Thế không có bất kỳ ý kiến gì với lời đề nghị của Đinh Hạo, hắn gật đầu một cái rồi ngồi khoanh chân nhắm mắt ngay trên phiến đá lớn bên cạnh.
Chỉ trong phút chốc, hắn đã chú tâm vào tu luyện, dường như không muốn lãng phí dù chỉ một chút ít thời gian.
Đỉnh Hảo không khỏi bất ngờ trước biểu hiện của Hồng Thế.
Sau khi thấy hắn rơi vào trầm tĩnh, bản thân Đỉnh Hạo cũng bố trí một Tụ Linh Trận cỡ nhỏ xung quanh, chính hắn cũng đắm mình trong tu luyện bên trong trận pháp.
Không rõ đã qua bao lâu, hai người Hồng Thế và Đinh Hạo lần lượt tỉnh lại.
Cả hai đồng thời hướng ánh mắt về phía tây nam.
Bỗng chốc, Diệm Ma Mộ Dung Thiến tóc mai bù xù và thở hổn hển thoáng chốc tiến đến nơi này.
Gò má xinh đẹp đỏ ửng, trên gương mặt có phần hoảng loạn, mãi cho đến khi nhìn thấy Đỉnh Hạo thì nét mặt của nàng mới thả lỗổng, nàng vui mừng thốt lên: “Cuối cùng ngươi cũng đến rồi!”
“Mộ Dung Thiến, ta xem hôm nay ngươi còn có thể chạy trốn đến nơi nào?” Một âm thanh mềm mại thong dong vang lên phía sau lưng Mộ Dung Thiến.
Ngay lập tức, một nữ tử mặc đồ trắng bồng bềnh như tiên nữ bay đến nơi này.
Một bộ trang phục màu trắng đơn giản nhưng làm thế nào cũng không thể che đi loại tiên khí không giống trần tục này của nàng.
Tiến đến nơi đây, Tư Không Yên Nhiên của Thần Tiêu Đạo Tông mới nói xong một câu thì chợt nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của Đinh Hạo.
Và lúc này, biểu cảm của nàng chợt cứng lại, khuôn mặt như tiên nhân tái nhợt, hai con ngươi vù vù tỏa khí lạnh như tảng đá lạnh băng của trời đông giá rét.
Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Đinh Hạo, đôi môi nàng khẽ run rẩy mấp máy, giọng điệu của nàng có phần sắc bén: “Là ngươi?”
Lúc này, Đinh Hạo cũng có chút ngượng ngùng, nhưng cũng chỉ là trong chốc lát.
Và rồi Đỉnh Hạo đã lấy lại sự lạnh nhạt, hắn gật đầu và bình tĩnh nói: “Là ta!”
Giọng nói của Đinh Hạo vừa vang lên, biểu cảm của Tư Không Yên Nhiên khác thường đến cực điểm.
Có hận, có nhục, có giận, có bi, tất cả các loại biểu cảm cô đọng trên gò má đẹp như tiên của nàng, đôi mắt nàng chìm trong mờ mịt và đờ đẫn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










