[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 154 : Tu chui vào ro 1 (c1531-c1540)
❮ sautiếp ❯Chương 1536: Tu chui vào ro 1
Chuang 1537: Tự chui vào rọ 2
Quả nhiên, sau khi Đinh Hạo nói xong lời này, Phi Vân Tử đã dừng ngay bóng dáng đang cố gắng ra tay, nhíu mày giả vờ trầm ngâm, sau đó mới hậm hực mở miệng nói: “Hây, sao các ngươi có thể như vậy, giao dịch với tặc tử Ma Môn là tôn chỉ bảo hổ lột da làm nhục Đạo Môn! Nếu chuyện này xảy ra ở Bình Viên Tông bọn ta, tất nhiên ta sẽ không cho qua, nhưng nếu là Tịnh Minh Tông các ngươi, hây, bỏ đi, bỏ đi, mắt không thấy, mắt không thấy!”
Trong lòng Đinh Hạo khinh thường, thầm nghĩ Bình Viên Tông các ngươi đâu có lúc nào làm chuyện quang minh chính đại, lúc trước ở tam châu nhất đảo, vì đối phó với Vô Cực Ma Tông của ta, đám lão tạp mao các ngươi cũng không ít lần làm những chuyện sỉ nhục Đạo Môn, hiện tại lại ra vẻ trước mặt ta.
“Lão thần tiên có đức độ, tại hạ bội phục bội phục.
Đi, đi, chúng ta hãy tìm một nơi có thể nói chuyện, nói chuyện đàng hoàng nào!” Đinh Hạo liên tục khom người cười ha ha, không nhanh không chậm đi về phía một thâm cốc bên phải.
Phi Vân Tử vốn định mở miệng tiếp tục dạy dỗ Đinh Hạo để bày tỏ đôi chút đạo nghĩa của Bình Viên Tông mình.
Nhưng thấy Đinh Hạo không thèm để ý đến, đã đi trước một bước, thì không khỏi ngượng ngùng nuốt xuống lời nói phía sau, vội vàng đi theo phía sau Đinh Hạo vào trong thâm cốc.
Trong sơn cốc chim hót líu lo, đại thụ xanh biếc vặn vẹo xoắn xuýt, mấy tảng đá quái dị như mãnh thú, có hình dạng hoặc là nằm rạp xuống hoặc là nhìn trời gào thét, thoạt nhìn có tình cảm khác thường.
Sau khi đến sơn cốc này, Đinh Hạo quan sát một lượt, thầm vui mừng, nơi này phong cảnh đẹp đẽ cộng thêm người thưa thớt, quả nhiên là nơi tốt để làm chuyện xấu.
“Cái này… lão thần tiên, hiện tại chúng ta có thể yên tâm nói chuyện đàng hoàng rồi! tuy tông chủ sớm đã có dặn dò nhưng tại hạ vẫn có thể làm chủ, một hai ngàn Thuấn Ngọc chỉ cần nhắm mắt lại hoàn toàn có thể cho lão thần tiên nhiều hơn, chút này tuyệt không có vấn đề gì.
Chậc, lão thần tiên, ngươi làm gì vậy, đừng!” Đinh Hạo mỉm cười nói, về sau chỉ thấy Phi Vân Tử liếc trái liếc phải, nhân lúc Đinh Hạo bất ngờ không kịp đề phòng thì cười nhạt đánh ra một tỉa sáng trắng từ trong ống tay áo, “vụt” một cái, lập tức bay về phía Đỉnh Hạo.
Vậy mà lão tạp mao này lại ra tay trước, ta thật sự đã xem thường sự vô si xảo trá của người trong Đạo Môn, trong lòng Đỉnh Hạo mắng lớn, trên mặt lại có dáng vẻ cực kỳ sợ hãi, mắt thấy uy lực ánh sáng trắng đánh tới chỉ đủ giết cao thủ Hợp Thể trung kỳ thì không khỏi thầm hận một tiếng, cơ thể cấp tốc xoay tròn, lúc chạy trốn đã làm ra tính toán hoàn toàn.
“Phụt” một tiếng, ánh sáng trắng đáp xuống người Đỉnh Hạo, chỉ thấy cơ thể Đinh Hạo trong nháy mắt hiện ra ánh sáng đen, ánh sáng trắng đó cản trở một lúc, sau đó Đỉnh Hạo phun ra từng ngụm máu tươi, một luồng khí tức quái dị tràn vào trong cơ thể Đỉnh Hạo, trói buộc về phía Nguyên Anh của Đỉnh Hạo.
Lão cẩu này tâm địa thật độc, chẳng những tính toán giết người mà ngay cả Nguyên Anh cũng không định buông tha, hai chữ “ngoan độc” xem như rất xứng với hắn, Đinh Hạo thầm lạnh lùng hi nằm thẳng tắp tại chỗ, vết máu trên ngực tràn ra một mảng, mắt thấy không còn sinh cơ.
Phi Vân Tử thấy Đinh Hạo nằm đơ thì mỉm cười, lam bẩm thản nhiên nói: “Ngươi có thân phận gì, lại dám mặc cả với ta, thật sự là sống không phiền sao.
Hai tông ngươi và ta bằng mặt không bằng lòng.
Vốn chính là ở trong trạng thái âm thầm cạnh tranh, Thuấn Ngọc quan trọng như thế, sao ta có thể để nó thoát khỏi tay ta dù chỉ một khối!”
Phi Vân Tử cười nói, rồi bình tĩnh đi đến bên cạnh Đỉnh Hạo.
Nhìn hai mắt Đinh Hạo trợn tròn, có dáng vẻ chết không nhắm mắt, Phi Vân Tử cười ha ha, lắc đầu cười nói: “Tiểu tử tâm trí cũng khéo léo, đáng tiếc thực lực khác với ta một trời một vực, chỉ có thể coi như ngươi xui xẻo.
Đợi ta lấy Thuấn Ngọc thì sẽ hủy Nguyên Anh của người, hoàn toàn đưa ngươi trở lại Luân Hồi!” Lúc Phi Vân Tử cười nói thì nhíu mày, bàn tay to khô ráp búng ra, một tia sáng trắng như tơ tằm tràn ra, chậm rãi hướng về phía nhẫn trữ vật trên tay Đinh Hạo, đợi đến khi hắn dùng ánh sáng trắng bao lấy nhẫn trữ vật cất giữ mỏ Thuấn Ngọc, đặt ở trong tay chơi đùa một lúc, bỗng nhiên lần lộ ra nụ cười cực kỳ kinh ngạc vui mừng.
Nhưng vào lúc này, dị biến nổi lên.
Đỉnh Hạo vốn đã chết mở to mắt dữ tợn như máu, khóe miệng tràn máu châm chọc hơi cong lên.
Cả người có vẻ khủng bố tà ác không nói nên lời, hai chụm hỏa diễm một đỏ một tím hoàn toàn tương phản, trong nháy mắt thành hình bên tay trái phải của Đỉnh Hạo, lúc Phi Vân Tử vui mừng thì bất ngờ không kịp đề phòng trực tiếp đánh vào bên hông trái phải của hắn.
Chuang 1537: Tự chui vào rọ 2
Phi Vân Tử như bị điện giật, lão thần tiên vốn mặt mũi hiền lành như tiên, râu tóc bạc từ giữa khuôn mặt cháy đen một nửa giống như băng cứng dựng lên, hai luồng năng lượng cực lạnh cực nóng tàn sát bừa bãi trong cơ thể hắn, từng tiếng trầm đục truyền đến từ trong cơ thể hắn, thoáng chốc làm tổn hại hoàn toàn tế bào xương cốt trong cơ thể hắn.
“Hì hì, tuy tình hình khác với ta dự đoán, nhưng hiện tại kết quả lại giống nhau, lão thần tiên ngươi đúng là đã cho ta một bài học, khiến ta càng thêm rõ ràng người Đạo Môn bề ngoài ra vẻ đạo mạo, lại giấu kỹ tâm địa ác độc cỡ nào!” Đinh Hạo nằm thẳng đơ chậm rãi đứng lên, toàn thân là tiếng “bộp bộp” vang lên, máu chảy trên ngực dừng lại, bắt đầu khép lại dưới tình hình mắt thường có thể nhìn thấy được.
Đợi đến khi Đinh Hạo triệt để đứng lên thì đã hoàn toàn khôi phục tướng mạo ban đầu, sự cường tráng cao ngất khiến cho lão thần tiên Phi Vân Tử hoàn toàn bị kìm chặt, tỉnh thần đều nứt ra, nếu không phải không cách nào nhúc nhích, chỉ sợ sẽ lập tức tìm Đỉnh Hạo liều mạng.
Đỉnh Hạo lắc đầu, cổ phát ra mấy tiếng “rắc rắc”, thờ ơ cười, cười tủm tỉm mở miệng nói: “Vẫn là tướng mạo vốn có của mình tốt, đổi thành dáng vẻ của người ta luôn cảm giác mình như thành một người khác, đúng là có chút không quen.
Hiện tại ngươi đã nhìn thấy dáng vẻ của ta, cũng biết bị thương ở trong tay ai, lần này hẳn là chết cũng nhắm mắt rồi đúng không!” Đỉnh Hạo tươi cười nói chuyện chân thành, vừa bắt tay vào hành động, bắt đầu khai đao Tán Tiên nhị kiếp Phi Vân Tử này.
Một canh giờ sau, thương thế của Đỉnh Hạo đã hồi phục, hắn tràn đầy đắc ý xuất hiện trước mặt Diệm Ma Mộ Dung Thiến, cười khẽ một tiếng, nhìn Mộ Dung Thiến diễm lệ như hoa đào, mở miệng nói: “Mộ Dung đại tỷ ngược lại rất kiên nhẫn, nhưng ngươi có biết lão tạp mao vừa mới nhìn qua bên này một cái đã phát giác được tung tích của ngươi không?”
Diệm Ma Mộ Dung Thiến gật đầu, đôi mắt sáng ngời, thản nhiên cười nói: “Đương nhiên là biết, người này là Tán Tiên, khoảng cách lại gần ta, đương nhiên có thể phát hiện ra vị trí của ta, chỉ là có đệ đệ tốt ở đây, tỷ tỷ không sợ điều gì cả, tỷ tỷ biết ngươi sẽ không để ta xảy ra chuyện.”
“Chậc!” Đinh Hạo ngây ra, không ngờ lại bị Mộ Dung Thiến trêu chọc, hắn lắc đầu khàn khàn bật cười, nói: “Đại tỷ ngươi là thích ứng trong mọi hoàn cảnh đó, đáng thương cho ta vào sinh ra tử, suýt chút nữa thì không thể sống nhìn thấy ngươi rồi!”
“Sao lại nói như vậy?” Mộ Dung Thiến cảm thấy mới lạ nhìn Đỉnh Hạo, cười tủm tỉm hồi.
Đợi đến khi Đinh Hạo kể lại sự việc một lượt thì Mộ Dung Thiến cười “khanh khách”, cả người run rẩy suýt chút nữa thì đứng không vững, hai má như ngọc bởi vì tươi cười nhiễm lên một tầng ửng hồng, ngón tay như ngọc chỉ vào Đỉnh Hạo, thở hổn hển nói: “Không ngờ tiểu hồ ly ngươi suýt chút nữa trúng kế của lão tạp mao, cũng may hắn không nhìn thấu thân phận của ngươi, nếu không hôm nay ngươi nhất định sẽ chịu thiệt thòi lớn! Ha ha, thú vị, thú vị, suốt ngày đánh nhạn giờ lại bị nhạn mổ, thú vị quá rồi!” Đỉnh Hạo cười chua xót, nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Quả thật là một bài học sâu sắc, trước giờ ta đã tưởng tượng đám người Đạo Môn đủ gian trá, không ngờ lại có chút bại hoại, chẳng những gian trá mà còn vô sỉ như thế, đúng là khiến ta ngạc nhiên!”
Ngón tay trái của Mộ Dung Thiến vô thức xoa nhẫn trữ vật trên tay phải, dường như muốn lau nhẫn trữ vật sáng hơn một chút, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo, môi son cười tum tỉm, khẽ nói: “Tổng cộng một vạn ba ngàn Thuấn Ngọc, đệ đệ tốt tính nhường lại bao nhiêu cho tỷ tỷ.
Nói trước, tỷ tỷ đến là vì Thuấn Ngọc, dựa vào quan hệ của chúng ta, đệ đệ không nên tiếc với ta mới đúng!”
Đỉnh Hạo mỉm cười, trầm ngâm một lúc, đang định mở miệng thì không khỏi “chậc” một tiếng, nhìn quặng mỏ Kim Đình xa xa, kinh ngạc lam bẩm nói: “Sao bọn họ lại đến nơi này, lẽ nào ngay một chút cũng không định buông tha, hì hì!”
“Ai kia?” Mộ Dung Thiến ngây ra.
Hàng mày khẽ nhíu, dáng vẻ căng thẳng, ánh mắt đẹp như sương nhìn về phía cửa quặng mỏ Kim Đình.
Hai kẻ lạ mặt một béo một gầy mặc y phục khác nhau đột nhiên xuất hiện trước cửa quặng mỏ Kim Đình, ngông nghênh thương lượng gì đó với mấy người ở cửa.
“Góc áo của tên mập kia thêu hình âm dương bát quái, xem ra là người của Tụ Bảo Tông, còn tên gầy trông cực kỳ bình thường kia có lai lịch øgì?” Mộ Dung Thiến nhìn qua khẽ nói.
Đỉnh Hạo cười hì hì, quái dị sờ cằm thản nhiên nói: “Đó là người của Phiêu Miểu Các, người của hai phe này tụ tập ở đây chắc là có cùng mục đích với chúng ta đấy.
Vốn dĩ ta đã lãng phí một món bảo giáp trung phẩm định bảo tiểu tử đó giám sát chặt chẽ bốn nghìn viên Thuấn Ngọc còn lại giúp ta, xem ra lần này không lấy được rồi!”
Chương 1538: Dùng lợi ích dụ dỗ 1
“Phiêu Miểu Các!” Mộ Dung Thiến dường như có chút kinh ngạc, sau đó nhìn lại mấy lần vẫn không phát hiện bất kỳ biểu tượng thân phận nào.
Nàng đang kinh ngạc thì thấy ý cười thần bí trên khóe miệng Đinh Hạo, sau đó tức giận nói: “Sao ngươi lại nhìn ra được thân phận Phiêu Miểu Các của người đó, rõ ràng biết họ đến vì Thuấn Ngọc sao ngươi còn vui vẻ thế?”
Đỉnh Hạo thầm nghĩ nước phù sa không chảy ruộng ngoài, cho dù hai tông này lấy được thì hắn cũng sẽ có cách cướp lại thôi.
Hắn cười nhạt, nhàn nhã tiến về trước mấy bước sau đó né tránh câu hỏi của Mộ Dung Thiến bằng cách hỏi ngược lại: “Mộ Dung đại tỷ định thu mua bao nhiêu Thuấn Ngọc?
Theo ta được biết, tùy theo số lượng người truyền tống được trong một lần, một trận pháp truyền tống cần ba trăm đến năm trăm Thuấn Ngọc.
Một trận pháp truyền tống sau khi bố trí xong có thể duy trì từ hai mươi đến tám trăm năm theo số lần sử dụng.
Ta định cho ngươi hai nghìn Thuấn Ngọc, đủ để Thiên Ma Cung các ngươi bố trí bốn đến sáu trận pháp truyền tống.
Lấy được Thuấn Ngọc chẳng dễ dàng gì, chuyến này chúng ta đến Nam đại lục cũng là vì nó.
Lúc trước ta đã đồng ý với ba tông Ma Môn rồi nên ta chỉ có thể cho ngươi hai nghìn viên thôi, đấy cũng là nhờ quan hệ giữa chúng ta đó!”
Mộ Dung Thiến cười duyên một tiếng, nàng khẽ phe phẩy tóc mai bên tai, dùng ánh mắt quyến rũ câu nhân nhìn Đỉnh Hạo nũng nịu nói: “Tất nhiên càng nhiều càng tốt, huống hồ tỷ tỷ có lấy không đâu, tỷ tỷ lấy vàng ròng bạc trắng ra trao đổi với ngươi mà.
Thuấn Ngọc này của ngươi cũng được xem là một món hời bất ngờ mà, ta thấy ngươi có được nó có khó gì đâu.
Dù sao ta cũng mặc kệ, nếu ngươi không làm ta hài lòng thì tỷ tỷ sẽ bám lấy ngươi, khiến ngươi không có thời gian để làm chuyện gì khác đâu!”
Về mặt Đinh Hạo khổ sở, không ngờ nàng lại dùng chiêu này.
Hắn lập tức chau mày, giả vờ suy nghĩ một hồi cuối cùng ngập ngừng nói: “Haiz, rốt cuộc đại tỷ định thế nào, ngươi đừng khiến tiểu đệ khó xử!”
“Nhìn dáng ve của ngươi kìa, làm như ta chiếm tiện nghi của ngươi không bằng.
Ha ha, thế này đi.
Trong tay ngươi vừa hay có một vạn ba nghìn khối, ngươi lấy số chẵn đi, ta cũng không tham lam, chỉ lấy ba nghìn thôi.
Chỉ thêm một nghìn Thuấn Ngọc thôi mà, đệ đệ tốt sẽ không tiếc chứ!” Mộ Dung Thiến khẽ lắc vòng eo thon dài.
Sau khi bước đến bên cạnh Đinh Hạo, cơ thể mềm mại thơm mát tiến đến trước mặt Đỉnh Hạo rồi kiếng mũi chân lên, bờ môi anh đào kề sát bên tai Đinh Hạo, hơi thở như hoa lan nũng nịu nói.
Một cơn tà hỏa không chịu khống chế bỗng chốc dâng lên từ bụng dưới của Đỉnh Hạo, hắn thầm mắng một câu, lập tức hài hước cười cười tránh đi.
Sau đó hắn nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cửa quặng mỏ Kim Đình phía xa xa, không thèm liếc mắt nhìn Mộ Dung Thiến mà thản nhiên hỏi: “Tỷ tỷ định ra giá bao nhiêu?”
Mộ Dung Thiến thấp giọng khẽ mắng mấy câu, nàng tức giận nhìn dáng vẻ giả vờ của Đỉnh Hạo, vẻ ngoài nghiêm trang của hắn là có gì đây, sao Mộ Dung Thiến không biết cơ chứ.
Nàng cắn răng thầm hận nhưng khóe miệng lại cười tửm tỉm nói: “Eo ôi, trước mặt ta đệ đệ còn xa lạ như vậy khiến trong lòng tỷ tỷ khó chịu ghê.
Haiz, bỏ đi bỏ đi, xem như đời này tỷ tỷ nợ ngươi vậy.
Ba nghìn Thuấn Ngọc, tỷ tỷ đồng ý bỏ ra ba mươi vạn tỉnh thạch thượng phẩm cộng thêm một tin tức lớn, ngươi thấy sao?”
Trong lòng Đinh Hạo kinh hãi, thầm nghĩ Mộ Dung Thiến lại dám bỏ ra nhiều tiền đến vậy, ba mươi vạn tỉnh thạch thượng phẩm, ngay cả Đỉnh Hạo cũng bị dọa sợ.
Vô Cực Ma Tông nắm giữ nhiều mỏ tỉnh thạch của tam châu nhất đảo đến vậy mà mười năm cũng chỉ khai thác được có năm mươi vạn tỉnh thạch, trong đó tỉnh thạch thượng phẩm cùng lắm chỉ chiếm sáu, bảy vạn mà thôi.
Vì ba nghìn Thuấn Ngọc mà Mộ Dung Thiến hào phòng đến vậy khiến Đinh Hạo tặc lưỡi không thôi, thầm thán phục Thiên Ma Cung tiền nhiều như nước.
Đỉnh Hạo giả vờ trầm ngâm một lúc, trong lòng mừng như điên nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ khó xử, hắn cắn răng hạ giọng nói: “Haiz, quan hệ giữa ta với tỷ tỷ không tệ, có lẽ dù phải mạo hiểm đắc tội ba tông Ma Môn, ta cũng phải đáp ứng tỷ thôi.
Chậc, tùy tiện hỏi một câu nhé, sao Thiên Ma Cung các ngươi giàu thế, ta thấy chẳng kém gì Tụ Bảo Tông đâu!”
Thấy Đinh Hạo được tiện nghi còn khoe khoang, Mộ Dung Thiến tức giận hừ lạnh sau đó lấy ra ba chiếc nhẫn trữ vật oán hận ném cho Đinh Hạo, thở phì phì nói: “Cầm đi, ba mươi vạn tỉnh thạch thượng phẩm tương đương với tổng khai thác của ba khu mỏ cỡ lớn đó, đến nhẫn trữ vật được xưng tụng là có thể chứa cả một ngọn núi cũng khó đựng hết.
Nếu không vì Thuấn Ngọc cực kỳ quý giá thì tỷ sẽ không chịu lỗ như vậy đâu!”
“Đúng vậy đúng vậy!” Trong tay Đinh Hạo có thêm ba nhẫn trữ vật đựng đầy tỉnh thạch thượng phẩm, khẩu khí nói chuyện nhẹ nhàng chưa từng có.
Hắn cười nói không ngừng, khóe miệng cười đến nứt ra, vui đến mức không gì sánh bằng.
Chương 1539: Dùng lợi ích dụ dỗ 2
Trong lòng hắn thoải mái cảm thán rồi nghiêm mặt lại, sau đó đột nhiên nói: “Vừa nãy Mộ Dung đại tỷ nói còn có một tin tức lớn, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Mộ Dung Thiến nhận lấy nhẫn trữ vật chứa ba nghìn Thuấn Ngọc mà Đỉnh Hạo đưa tới, khẽ mắng một câu “đồ keo kiệt”, sắc mặt hầm hừ vừa nãy cũng tươi hẳn lên.
Nàng lại khôi phục dáng ve như hoa, nũng nịu che miệng cười khẽ, ném một ánh mắt mị hoặc cho Đinh Hạo sau đó mới cười nói: “Ngươi muốn biết không? Ha ha, giờ ta không nói cho ngươi sốt ruột!”
Đỉnh Hạo yên lặng lắc đầu, sau khi nhìn quanh bốn phía mới thấp giọng nói: “Nếu ngươi không nói, tại hạ còn có việc cần xử lý, ngươi và ta từ biệt tại đây.”
Vừa nghe giọng điệu Đỉnh Hạo xa lạ hơn hẳn, Mộ Dung Thiến chỉ thấy trong lòng chua xót, nàng suy nghĩ một lúc rồi lại tự nhiên cười nói: “Không phải là ta không muốn nói cho ngươi biết mà chuyện này tỷ vẫn chưa có manh mối, sau khi làm rõ, ta sẽ kể với ngươi.
Ngươi đang ở nơi nào trên Nam đại lục, mấy hôm nữa ta lại đến tìm ngươi!”
Đỉnh Hạo trầm ngâm một lúc rồi nhìn Mộ Dung Thiến thật sâu, gật đầu nói: “Như vậy cũng được, nếu ngươi muốn tìm ta thì cứ đến Vạn Độc Môn, nhưng ta không ở lại Nam đại lục lâu đâu, nếu ngươi có lòng thì tìm ta sớm nhé!”
“Vạn Độc Môn? Ừm, được rồi, ta nhớ rồi.
Đợi ta tìm hiểu rõ sẽ tìm ngươi.
Tạm biệt đệ đệ tốt!” Mộ Dung Thiến đáp, dứt lời nàng lập tức nhìn khắp xung quanh.
Dường như trong lòng tức giận nên không thèm nhìn Đỉnh Hạo, khẽ hừ một tiếng, nháy mắt hóa thành quang ảnh hình một đóa hoa đào rồi biến mất ở phía Đông Nam.
Tám trăm dặm về phía nam Vạn Độc Môn, bên trong Dương Thâm Cốc.
Nơi đây suối chảy trong vắt, quái thạch lổm chởm, trong cốc tứ phía đều là sơn động đen kịt sâu không thấy đáy.
Rêu xanh phủ kín vách đá, phóng tầm mắt nhìn khắp núi đều là màu xanh, các loại thực vật kỳ lạ nhiều không đếm xuể kết quả đỏ rực.
Ở giữa có một khe suối trong vắt thấy đáy, mấy khối đá to hơn mười trượng chồng lên nhau tạo thành một đảo nhỏ không lớn không nhỏ giữa suối.
Phía trên, tu chân giả mặc trang phục kỳ dị đang túm năm tụm ba tản ra tứ phía, trên tảng đá lớn ở chính giữa có mấy lão giả sắc mặt âm trầm ngồi xếp bằng, ánh mắt ai nấy đều lóe lên do thảo luận tranh chấp gì đó.
“Nơi này đều là người của Ma Môn chúng ta, mọi người đừng khách sáo, hôm nay ta mời mọi người đến đây là để thương lượng về hành động tiếp theo!” Địa Ma Chu Kỳ của Chân Ma Cung nhìn mấy người bên cạnh rồi mở miệng nói.
“Còn gì để nói đâu, nếu Vạn Độc Môn đã chiếm được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh vậy độc công thất truyền trước đó chắc chắn sẽ được hồi sinh.
Nếu không thể phá hủy Vạn Độc Môn trước khi căn cơ họ ổn định, sau này chúng ta sẽ lại bị Vạn Độc Môn đè đầu cưỡi cổ cho mà xem!” Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha của Tử Tịch Hải sắc mặt âm trầm, cắn răng nói.
Địa Ma Chu Kỳ hơi tức giận, hắn nhếch khóe miệng thản nhiên nói: “Năm đó Vạn Độc Môn đứng đầu Ma Môn ở Nam đại lục, trước kia ba tông chúng ta vốn do Vạn Độc Môn cai quản.
Sau đó vì tác phong của Vạn Độc Môn quá bá đạo, chúng ta mới liên hợp với Đạo Môn, ép Vạn Độc Môn đến bước đường này.
Theo lý mà nói, có vẻ ba tông chúng ta làm vậy cũng không được thỏa đáng.
Về sau Vạn Độc Môn xuống dốc, sau đó hai tông Đạo Môn nổi dậy, liên tiếp chèn ép chúng ta đến mức không ngẩng đầu lên nổi.
Từ đó về sau, Nam đại lục không còn cảnh Vạn Độc Môn thống lĩnh Ma Môn như năm xưa nữa mà biến thành cảnh hai tông Đạo gia chèn ép chúng ta.
Mấy năm nay chúng ta chịu đủ khổ sở dưới tay Bình Viên Tông và Tịnh Minh Tông, trăm năm trước đến ta còn bị lão tạp mao Không Minh truy đuổi vạn dặm, suýt chút nữa thì bị hắn giết trước cửa Chân Ma Cung bọn ta, sự càn rỡ ương ngạnh của hai tông này cũng chẳng kém Vạn Độc Môn năm đó là bao!”
“Đủ rồi!” Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp của Phong Nguyệt Cốc quát lên, cắt ngang lời kể của Địa Ma Chu Kỳ.
Nàng hừ lạnh một tiếng, mặt ngọc lạnh lẽo nói: “Chuyện năm đó chúng ta chưa từng tham dự, dù người đi trước có làm gì chúng ta cũng không nên chửi bới.
Ta biết lão tạp mao Không Minh khiến ngươi bị sỉ nhục nên ngươi mới nhớ mãi không quên, nhưng sự thô bạo của Không Minh chân nhân và Hải Lam đâu chỉ có mình ngươi phải chịu, năm đó ngay cả cốc chủ Hải Lam của Phong Nguyệt Cốc ta cũng bị bắt đi, nỗi sỉ nhục mà bọn ta phải chịu cũng chẳng kém gì Chân Ma Cung các ngươi đâu!
Chương 1540: Dùng lợi ích dụ dỗ 3
Giờ Vạn Độc Môn đã có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh rồi, mặc dù hiện tại thế lực Vạn Độc Môn kém trước cả chục lần nhưng lạc đà chết còn to hơn ngựa, có Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh trong tay, bọn họ sẽ lại lớn mạnh như xưa là việc không thể tránh.
Lúc này chúng ta không thể bó tay chịu chết được, một là liên thủ với Đạo Môn tiêu diệt hoàn toàn Vạn Độc Môn, hai là lại phải đầu nhập Vạn Độc Môn, hai con đường này các ngươi định lựa chọn ra sao cứ trực tiếp nói rõ chứ đừng vòng vo giấu giếm.”
Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp vừa nói ra lời này, Chu Kỳ và Đoan Mộc Nha đều ngây người cười gượng mấy tiếng sau đó liếc mắt nhìn nhau, đồng thời lựa chọn im lặng không lên tiếng.
Nhưng đúng lúc này, một môn nhân của Chân Ma Cung bay “vút” đến bên cạnh mấy người họ, khom người hành lễ với chư vị ác nhân trong Ma Đạo, sau đó mới bẩm báo với Địa Ma Chu Kỳ: “Lão tổ tông, bên ngoài có người tên Đỉnh Hạo cầu kiến!”
Mọi người đều biến sắc, Phàn Thu Điệp hét lên một tiếng trước: “Sao tên sát tỉnh đó lại tìm đến đây? Chu Kỳ, chẳng phải ngươi nói sẽ không ai để ý đến nơi này sao?”
“Không ổn!” Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha đột nhiên đứng lên, nhìn bầu trời mênh mông vội vàng nói: “Người này lòng dạ độc ác, chắc chắn lần trước chúng ta liên thủ với Không Minh chân nhân truy đuổi hắn đã khiến hắn ôm hận trong lòng rồi! Lần này đột nhiên đến đây nhất định không có ý tốt đâu, chúng ta nhanh chóng chuẩn bị đi!” Địa Ma Chu Kỳ khinh thường hừ lạnh, nhìn hai người họ hoảng hốt thì âm trầm nói: “Nếu Đinh Hạo định ra tay, có lẽ hắn sẽ giết người thẳng tay mà chẳng báo trước chứ không để đồng tử đến truyền lời đâu.
Huống hồ ở đây ba tông ta với ngươi có tới ba trăm cao thủ, cộng thêm ba chúng ta liên thủ, Đỉnh Hạo mới là người nên lo lắng mới đúng, các ngươi hốt hoảng cái gì?”
Hai người nhất thời bối rối nên lo lắng quá mức, lời này vừa nói ra, cả hai đều lộ vẻ xấu hổ ngượng ngùng.
Sau khi suy nghĩ kỹ, họ đồng thời ngồi xuống.
Gò má của Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp đỏ bừng, nũng nịu trách móc Chu Kỳ: “Chu ca ca chê cười người ta, đồ xấu xa!”
Phàn Thu Điệp là người của Phong Nguyệt Cốc, đặc biệt am hiểu chuyện phòng the, bản tính lại lắng lơ nên có quan hệ không sạch sẽ với cao thủ khắp các tông phái Ma Môn.
Nàng còn ngầm thi triển mị công nên cả người bỗng như quả đào mật chín mọng hấp dẫn, đôi mắt ngập nước ướt át tựa mưa xuân.
Địa Ma Chu Kỳ nuốt nước bọt, lộ ra dáng vẻ bị hút hồn, trong lòng thầm nghĩ nữ nhân này đúng là tiêu hồn.
Sắc mặt hắn lập tức dễ nhìn hơn rất nhiều, ngượng ngùng cười nói: “Mấy năm chưa gặp, Thu Điệp vẫn xinh đẹp động lòng người như thế, quả là khiến ta vô cùng hoài niệm!”
Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp tặng cho Địa Ma Chu Kỳ một cái nhìn quyến rũ rồi mỉm cười xấu hổ, ngại ngùng hét lên: “Chu ca gừng càng già càng cay cũng khiến người ta nhớ mãi không quên!”
Thấy hai người liếc mắt đưa tình, sắc mặt Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha trở nên khó coi, hắn hừ lạnh cắt ngang lời hai người họ, châm chọc nói: “Mưa móc của lão mẫu rải khắp Nam đại lục, phong thái yểu điệu động lòng người.
Chu đạo hữu thân là bầy tôi dưới váy nàng nên cũng được ban cho mấy chục giọt, quả khiến người khác phải ghen ty.
Nhưng Đỉnh Hạo đang ở bên ngoài đấy, có phải chúng ta nên thương lượng chính sự trước không!” Đương nhiên Lê Sơn lão mẫu nghe ra ý châm chọc của Đoan Mộc Nha, nàng hừ lạnh như băng nói: “Nếu chúng ta đã không sợ hắn thì cứ xem hắn đến có ý gì thôi, Vô Cực Ma Tông của hắn đâu phải Vạn Độc Môn.
Nghe nói Bình Viên Tông từng chịu nhiều thiệt thòi trong tay họ, nếu chúng ta có thể lôi kéo hắn chắc chắn sẽ cực kỳ có lợi, xem ra vẫn phải để Phong Nguyệt Cốc bọn ta ra tay rồi!” Nghe Lê Sơn lão mẫu nói vậy, Địa Ma Chu Kỳ có vẻ cũng động lòng.
Sau khi gật đầu, hắn dặn dò đệ tử luôn quỳ bên cạnh không nói lời nào: “Đi đi, mời Đinh tông chủ vào đây!”
Một tiếng cười dài vang vọng khắp cốc, Đỉnh Hạo thần thái phóng khoáng đạp không mà đến, không nhanh không chậm đáp xuống đảo nhỏ giữa suối.
Khi tiếng cười vang lên, trong những hang động đen kịt trống rỗng hai bên sơn cốc bỗng có bóng người lắc lư nối liền không dứt.
Ba trăm đệ tử đến đây từ trước của ba tông Ma Môn ở Nam đại lục đều thò đầu ra nhìn ngó xung quanh.
Đến khi trông thấy tướng mạo kiên nghị lãnh khốc, cơ thể cao ngất cường tráng của Đinh Hạo, nam đệ tử không khỏi lộ vẻ kính nể xen lẫn sợ hãi.
Nữ đệ tử Ma Môn trước giờ to gan phóng khoáng, ai cũng si mê nhìn hắn, vừa xì xào bàn tán với nhau vừa ngượng ngùng sợ hãi nhìn Đinh Hạo.
Trong đó có một nữ tử yêu kiều phóng khoáng của Phong Nguyệt Cốc thốt lên: “Một mỹ nam hiếm thấy như thế này sao không sinh ra tại Phong Nguyệt Cốc ở Nam đại lục chúng ta nhỉ, tiếc ghê!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










