[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 149 : Khơi dậy lòng tham 2. (c1481-c1490)
❮ sautiếp ❯Chương 1486: Khơi dậy lòng tham 2.
Chuang 1487: Khơi dậy lòng tham 3
hương 1488: Phụ nhân ác độc nhất 1
hương 1489: Phụ nhân ác độc nhất 2
hương 1490: Phụ nhân ác độc nhất 3
‘Chương 1486: Khơi dậy lòng tham 2.
Cũng may hai người phản ứng kịp thời, vừa cảm nhận được bản thân đang ở một nơi như vậy thì đã ngưng kết chân nguyên thành màn chắn ngay tức khắc.
Bảo vệ toàn bộ cơ thể, không để cơ thể bị bùn lầy lẫn mùi thi thể quấn lấy.
Ngay sau khi bước ra khỏi thạch thất, thần trí Đinh Hạo ngay lập tức lấy lại được sự tỉnh táo và bắt lấy mọi động tĩnh trong bán kính trăm đặm xung quanh vào tâm trí.
Sau khi thần thức tỏa ra, hắn ngay lập tức biết rằng bản thân và Vương Diệc Hàn đang đứng trong một thâm cốc tràn ngập chướng khí.Trong cái thâm cốc này, có một hồ sâu mà nước bùn quyện lấy những thi thể thối nát, và bản thân hắn hiện tại đang có mặt tại đáy của cái hồ đó.
Còn về thạch thất chính là cái dưới chân bản thân, giờ ngay sau khi bọn họ bước ra ngoài, Đinh Hạo có muốn thăm dò bằng thần niệm thì cũng hoàn toàn không thể cảm nhận được.
Gương mặt không thể không hoảng hốt, Đinh Hạo nhanh chóng ghi nhớ toàn bộ khu vực này bằng đôi mắt mình.
Sau khi nhìn thấy mọi thứ xung quanh, Đinh Hạo thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn cách đó không xa, ra hiệu rằng cả hai nên đi lên mặt đất.
Vương Diệc Hàn đã chán ghét việc đứng trong hồ từ trước, vừa nhìn thấy ánh mắt của Đinh Hạo, hắn không nghĩ ngợi gì thêm mà lập tức vận chuyển chân nguyên, khẩn trương bay lên phía trên mặt hồ.
Dưới su càn quét của thân niệm, Đinh Hạo đã phát hiện ra hiện đang có gần ba trăm tu ma giả thâm cốc này.
Căn cứ vào tin tức Đinh Hạo có được từ Phiêu Miểu Các, những người này chắc hẳn là những môn đồ còn sót lại của Vạn Độc Môn.
Từ tin tức của Phiêu Miểu Các, có thể thấy, hiện giờ Vạn Độc Môn thuộc vào Nam đại lục, là một môn phái xuống dốc, từ lâu đã không còn sự hưng thịnh của Vạn Độc Môn năm đó.
Nhưng vì người của Vạn Độc Môn tu luyện Độc công, có trình độ siêu phàm trong việc dùng độc, cộng thêm Vạn Độc Môn không hề lui tới với xung quanh trong rất nhiều năm qua, vì thế nên các đại môn phái của Nam đại lục cũng không để tâm đến toàn bộ hành động của Vạn Độc Môn.
Nhưng hôm nay dường như có chút khác biệt, trong chính thâm cốc này, Đinh Hạo biết rõ ngoài môn đồ của Vạn Độc Môn ra thì còn có một vài người của các môn phái khác, trong đó có ma có đạo, nhìn vào trang phục những người đó đang mặc là đủ biết bọn họ đến từ những môn phái khác nhau.
Điều khiến Đinh Hạo ngạc nhiên hơn đó là, trong chính thâm cốc này, Đinh Hạo còn nhìn thấy môn đồ đang mặc đạo bào Bình Viên Tông.
Cũng may tu vi cao nhất của vài môn đồ của Bình Viên Tông này chỉ là Hợp Thể trung kỳ, hơn nữa gương mặt khác lạ, Đỉnh Hạo cũng không nghĩ nhiều, hắn và Độc Ma Vương Diệc Hàn trực tiếp bay thẳng ra khỏi thâm cốc từ chính giữa đầm nước.
Mặc dù đã cố gắng chọn nơi ẩn nấp để bay ra, tuy nhiên, trong thâm cốc hiện tại thấp thoáng bóng người, trong đó có người sở hữu linh giác vượt qua người phàm.
Bởi vậy, sau khi Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa bay ra, thì ngay lập tức có người nhận thấy được dấu vết của hai người.
“Các ngươi là ai, dám đi đến thánh địa của Vạn Độc Môn chúng ta, thật sự cho rằng Vạn Độc Môn ta không người hay sao?” Một tiếng quát lớn, đột ngột vang lên bên tai Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn, khiến Đinh Hạo và Vương Diệc Hàn vừa mới bay ra sợ hết hồn.
Thuận theo âm thanh hô to gọi nhỏ này, Đỉnh Hạo và Vương Diệc Hàn đã nhìn thấy vị trí của ngươi vừa phát ra âm thanh.
Chỉ thấy, một đại hán cơ bắp toàn thân như bàn thạch, tu vi Độ Kiếp trung kỳ, một con rắn dài lớn bằng kích thước cánh tay cuộn quanh eo hắn.
Cả cơ thể con rắn này màu tím đen, máu róc rách chảy trong ánh mắt nó để lộ sự hung tàn.
Trong khi chiếc lưỡi đồ tươi phun ra nuốt vào, từng luồng sương mù màu đỏ nhạt lúc ẩn lúc hiện nổi bồng bềnh trong không khí.
Mấy người của các môn phái kia đứng bên cạnh đại hán này đều cố tình hoặc vô tình lùi lại, ánh mắt nhìn về phía sương mù màu đỏ nhạt đó dường như có phần vô cùng kiêng dè.
Ngoài con rắn dài màu tím đen ở thắt lưng, người này chỉ có một lớp da trăn bao bọc phần dưới cơ thể, quanh người xăm đầy hình các loài độc vật, cơ bắp bện chắc và phồng lên như bàn thạch, mang đến cho người ta một loại cảm giác mạnh mẽ khoa trương đến cùng cực.
Râu quai nón che đi gần hết khuôn mặt, đôi mắt sáng ngời có thần, khiến người ta cảm thấy nguy hiểm như một con dã thú Hồng Hoang.
Nhưng khi đôi mắt ấy chuyển động, trong lúc chợt lóe, bên trong đôi mắt ấy có một loại cảm giác tò mò vô hạn khác về thế gian.
“Chúng ta vô tình tiến vào bên trong, không hề biết đầm lầy kia là nơi thuộc Vạn Độc Môn các ngươi, mong các hạ bỏ qua cho!” Sau khi sững sờ, Đinh Hạo lên tiếng giải thích.
Chuang 1487: Khơi dậy lòng tham 3
Căn cứ vào mối quan hệ giữa Vô Cực Ma Tông và Vạn Độc Môn, Đinh Hạo không muốn vừa đến Nam đại lục đã ồn ào như nước với lửa cùng Vạn Độc Môn.
Huống chi, sau này bản thân muốn trở về Tây đại lục còn phải nhờ vào thánh địa của Vạn Độc Môn, nên hắn chậm rãi giải thích.
Ngay sau khi những lời này của Đỉnh Hạo vang lên, Độc Ma Vương Diệc Hàn vẫn luôn lặng im không nói chợt thốt lên: “Tử Minh Huyền Long, thứ quấn quanh eo ngươi vậy mà lại là Tử Minh Huyền Long sao?”
“Tiểu muội muội, ngươi là ai, sao ngươi biết Tử Minh Huyền Long, muội muội cũng là người của độc giới chúng ta sao?” Một nụ cười mềm mại vang lên, từ phía sau người đại hán kia, một nữ tử xinh đẹp mặc trang phục hở hang, trên cánh tay ngọc ngà trắng như tuyết là hai con bọ cạp màu đỏ thắm cuộn tròn.
Cũng giống như người đại hán kia, trang phục này của nàng thực sự vô cùng dã tính, chỉ có da thú quấn quanh eo và vòm ngực cao ngất, ngoài ra thì xung quanh không còn gì nữa.
Trên ngực và bụng là hoa văn một con bọ cạp năm màu, chiếc đuôi bọ cạp men theo vùng bụng đi xuống dưới, dường như dẫn đến vùng bắp đùi khuất bên dưới lớp da thú của nàng.
Làn da trần trụi của người phụ nữ này trắng như tuyết, vừa bước vào Độ Kiếp sơ kỳ, chưa vượt qua thiên kiếp lần thứ nhất.
Đôi mắt của nàng vô cùng dã tính, nàng nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn với sự thích thú và hào hứng, có vẻ thân thiện một cách bất thường.
Nữ tử này nói thu hút người của các môn phái hỗn loạn xung quanh, tất cả đều bất giác hướng ánh mắt về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Ánh mắt của người Vạn Độc Môn nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn có phần mơ hồ, không biết nghĩ cái gì mà ánh mắt lóe lên.
Đột nhiên nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp đến vậy, người của một vài môn phái khác không khỏi há hốc trong chốc lát.
Một vài người liên tục hạ giọng thốt lên: “Đẹp quá, đúng thực là một nữ tử xinh đẹp thiên tư quốc sắc!”
Một thành viên mập lùn của Ma Môn cũng nhìn ngắm đến trợn mắt há hốc mồm, hắn bất giác thốt lên: “Thực sự là mỹ nữ, thiên tiên hạ phàm cũng chỉ như vậy thôi!”
Câu nói này vừa vang lên, hai con ngươi của người này chuyển từ tán thưởng thưởng thức ban đầu dần dần chuyển thành ý vị dâm tục.
Không chỉ hắn, một vài người khác, sau khi cảm thán tán thưởng thì những ý tưởng tục tĩu khác bắt đầu xuất hiện.
Không nhịn được, Đinh Hạo lắc đầu bật cười, không ngờ được rằng vừa mới đến Nam đại lục thì đã xuất hiện cảnh tượng như vậy.
Bản thân hắn đã quen với tư sắc tuyệt mỹ của Độc Ma Vương Diệc Hàn, cộng thêm việc biết rõ cơ thể hắn thực sự là nam nhân, Đỉnh Hạo thực ra không có cảm giác gì nhiều.
Tuy vậy, đối với những người lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt Vương Diệc Hàn như đám người này, sức sát thương của gương mặt Vương Diệc Hàn quả thực là lớn, không kém gì sự xuất hiện của Yêu Cơ tuyệt thế.
Trong số những người đang nhìn chằm chằm vào Độc Ma Vương Diệc Hàn, trong số các nhân vật nam tính, những người không thay đổi biểu cảm thì ngoài Đỉnh Hạo ra cũng chỉ có đại hán có con rắn dài quấn quanh bên hông đó.
Không những không thể hiện bất kỳ biểu cảm ấn tượng nào, mà có lẽ còn ngoài dự đoán của Đỉnh Hạo, hắn có chút biểu cảm chán ghét một cách bản tính.
Điều này không thể không khiến Đỉnh Hạo chấn động, thầm cảm thán sự kiên định trong tâm tính người này cực kỳ cực kỳ đáng Sợ.
Trước đây, khi bản thân lần đầu tiên gặp mặt Độc Ma Vương Diệc Hàn, ngay lúc đầu trong lòng hắn cũng có rung động trong một thời gian ngắn.
Không ngờ tâm tính của người này lại kiên định đến thế, vậy mà lại thờ ơ với Độc Ma quyến rũ giống như Yêu Cơ.
Chỉ dựa vào điểm này, đã khiến biểu cảm của Đỉnh Hạo thay đổi ngay tức thì, trong lòng cũng nhanh chóng đề phòng.
Vào thời điểm này, một âm thanh thảm thiết không đúng lúc đột nhiên vang lên!
Người thuộc Ma Môn uc ich vừa để lộ ánh mắt dâm tục kia vừa nhảy lên vừa với bàn tay mũm mĩm vào đũng quần.
Hắn lục lọi gì đó, miệng thì phát ra âm thanh cực kỳ tức giận: “Độc Hạt Thân Đồ Phượng, tại sao ngươi ám toán ta, con bọ cạp này mà bà cô ngươi cũng dám ném lung tung!”
Dần dần, sau khi bàn tay vốn to mọng rời khỏi đũng quần của tên ma tu mập lùn này thì sưng phồng lên như lại mập gấp đôi.
Lúc này, một con bọ cạp màu đen đang cuộn tròn bên trong lòng bàn tay hắn, giờ hắn vừa nắm con bọ cạp này vừa hô to gọi nhỏ.
Hắn vừa dùng bàn tay trái rảnh rang của mình che hạ thể ngày càng sưng phồng lên của mình, vừa gào thét với biểu cảm cực kỳ đau đớn.
Độc Hạt Thân Đồ Phượng cười “khúc khích”, cực kỳ đắc í nói: “Kiền Lão Tam, ta nghe nói ngươi vẫn luôn cố gắng nghĩ cách tăng cường cho chim nhỏ đó của ngươi đúng không? Giờ bà cô này tác thành cho ngươi, để chim nhỏ của ngươi biến lớn, ngươi nên cảm tạ ta mới đúng chứ, sao ngược lại còn hoảng sợ như vậy hả?”
hương 1488: Phụ nhân ác độc nhất 1
“Sắp không… Sắp không chịu nổi rồi! Độc Hạt, nhanh đưa thuốc giải cho ta, nếu không Phong Nguyệt Cốc chúng ta không để yên cho ngươi đâu!” Kiền Lão Tam thét lớn, giận dữ gầm lên.
“Được rồi.
Đưa thuốc giải cho hắn đi, xem cái dáng vẻ của hắn kìa!” Đại hắn với con rắn quấn quanh hông nói.
Khịt mũi hừ lạnh, Độc Hạt Thân Đồ Phượng khinh khỉnh ném một cái bình ngọc cho Kiền Lão Tam, nàng châm chọc: “Nhanh thoa lên rồi tranh thủ thời gian tìm một cái suối nước nóng mà ngâm đi, chậm thêm tí nữa, ngươi thực sự xong đời đấy, xem sau này ngươi còn đám nhìn loạn khắp chốn không!”
Kiền Lão Tam nhận cái bình, hắn hoàn toàn không quan tâm đến sự tôn tại của các nữ tu khác xung quanh.
Không chút nghĩ ngợi đã mở bình ngọc ra bằng tay trái và bôi một đám bột màu đen lên hạ thân và tay phải sưng phồng.
Sau khi làm tất cả những điều này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Liếc Độc Hạt Thân Đồ Phượng một cái đầy hung ác, sau đó trừng mắt với đại hán có con rắn quấn quanh phần hông nọ, hắn gào lên: “Độc Long Thân Đồ Dã, cốc chủ của chúng ta có lệnh, cái thứ Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh này quá độc ác, lần này tuyệt đối sẽ không để Vạn Độc Môn các ngươi có được nó một lần nữa! Đợi ta phục hồi, cao thủ của Phong Nguyệt Cốc chúng ta chắc hẳn cũng tề tựu.
Nể mặt câu nói vừa rồi của ngươi, ta khuyên ngươi tốt hơn hết là không nên chạm vào thứ đó, nếu không thì tất cả môn phái của Nam đại lục sẽ không bỏ qua cho Vạn Độc Môn các ngươi!” Vừa nói xong, Kiền Lão Tam không đợi Thân Đồ Dã nói bất cứ điều gì, hắn nhảy tưng tưng bay về phía ngoài cốc, bàn tay trái từ đầu đến cuối vẫn luôn duỗi vào đũng quần, có ve như đã bị hành động đó của Độc Hạt dọa.
Bên kia, Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn đưa mắt nhìn nhau, hai người thật không ngờ được rằng Độc Hạt này lại lợi hại như thế.
Hơn nữa, nguyên nhân nàng hành động dường như là vì Kiền Lão Tam nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn bằng ánh mắt dâm tục.
Kể từ đó, chuyện này khiến Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn cười vô cùng miễn cưỡng.
Thấy Kiền Lão Tam hổn hển rời đi, Vương Diệc Hàn mỉm cười duyên dáng và bình tĩnh nói với Đinh Hạo: “Trước đây Bát Sí Tử Mãng từ bốn cánh tiến hóa thành sáu cánh, ngươi vẫn giữ hàm răng nó đã rụng ra cho ta chứ?”
Đỉnh Hạo gật đầu, mặc dù không thể hiểu được ý nghĩa trong câu nói này của Vương Diệc Hàn, nhưng hắn vẫn cất lời: “Đúng, ta vẫn còn tám cái răng Bát Sí Tử Mãng vào thời điểm bốn cánh rụng khi tiến giai, tại sao ngươi lại hỏi như vậy?”
“Hàm răng của Bát Sí Tử Mãng, các ngươi lại có thứ này!” Cùng lúc này, gương mặt của Thân Đồ Dã không thể kiềm được nét vui mừng, nhìn Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn bằng ánh mắt kích động.
Cười ha ha, sau khi nhận lấy tám chiếc răng đó từ trong tay Đinh Hạo, Vương Diệc Hàn đưa bốn chiếc cho Thân Đồ Dã cực kỳ kích động trước mặt, hắn nhàn nhã nói: “Bốn chiếc răng khi Bát Sí Tử Mãng bốn cánh đổi lấy chút nước bọt của Tử Minh Huyền Long bên hông ngươi, xem như là chúng ta nhận lỗi vì lỡ tiến vào thánh địa của Vạn Độc Môn các ngươi, ngươi thấy được không?” Ngơ ngác ngạc nhiên, Thân Đồ Dã vừa rồi còn phấn khích một cách bất thường, giờ đôi mắt giống như ánh mắt dã thú đang nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn, không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.
“Đổi đi, lão già ngu ngốc, ngươi còn ngơ ra đó làm gì, nhanh đổi đi! Sau khi răng của Bát Sí Tử Mãng và nước bọt của Tử Minh Huyền Long trộn với nhau có thể luyện chế thành một trong những nọc độc rắn độc nhất, có lợi ích rất lớn cho tu vi và công pháp của ngươi, ngươi còn ngây ra thế là sao?” Độc Hạt Thân Đồ Phượng bên cạnh thấy Thân Đồ Dã ngơ ra như vậy thì không thể không vội vàng và thúc giục.
Nhìn dáng vẻ phấn khích của nàng, có vẻ như còn hơn cả Thân Đồ Dã.
Tuy nhiên, trước sự thúc giục của Thân Đồ Phượng, Thân Đồ Dã lại thờ ơ, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào Độc Ma Vương Diệc Hàn, cuối cùng quát lớn: “Các ngươi đến nơi này cũng là vì muốn phá hủy chí bảo Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh sắp xuất thế của Vạn Độc Môn chúng ta sao?”
Vương Diệc Hàn sững sờ, sau đó lắc đầu: “Tuyệt đối không!” Vừa nghe nói vậy, Thân Đồ Dã mới gật đầu cười khà khà và lên tiếng: “Được rồi, ta đổi! Có vẻ như ngươi cũng tu luyện Độc công, nếu không đến đây vì chuyện phá hủy Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, chuyện các ngươi đã đi lạc vào thánh địa của Vạn Độc Môn chúng ta cứ bỏ qua đi!”
hương 1489: Phụ nhân ác độc nhất 2
Sau đó, không dông dài gì thêm, Thân Đồ Dã gọn gàng lấy ra một chiếc bình màu xanh và đưa nó cho Độc Ma Vương Diệc Hàn, rồi sau khi tùy tiện nhận bốn chiếc răng Bát Sí Tử Mãng mà Độc Ma đưa cho, hắn mỉm cười với Đỉnh Hạo và Vương Diệc Hàn rồi đưa mắt quét nhìn xung quanh bằng ánh mắt nghiêm nghị, hắn gầm lên như sấm sét :”Vạn Độc Môn chúng ta nước sông không phạm nước giếng với các ngươi, thánh vật Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh trong tông phái chúng ta sắp xuất thế.
Nếu các vị đạo hữu độc giới có phúc trạch, có thể có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, Vạn Độc Môn chúng ta đương nhiên sẽ không có ý kiến.
Nhưng những kẻ đến nơi này vì muốn phá hủy Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, nếu các ngươi thực sự có gan ra tay, đừng trách Vạn Độc Môn ngọc nát đá tan, sử dụng Thiên Tuyệt Độc Tán liều mạng cá chết lưới rách.
Đến lúc đó, không một ai có lợi đâu!”
“Các ngươi chỉ có nửa bình Thiên Tuyệt Độc Tán nữa thôi, ngươi có thể làm gì nhiều môn phái như chúng ta nào?” Lão giả Hợp Thể trung kỳ của Bình Viên Tông khịt mũi hừ lạnh, hắn phần bác.
Thân Đồ Dã cười lạnh lùng, trong khi chiếc lưỡi đỏ thẫm của Tử Minh Huyền Long bên hông hắn phun ra nuốt vào, sương mù màu đồ xung quanh người càng lúc càng lớn, khiến người của một vài môn phái đứng xung quanh hắn sợ hãi liên tục lùi về phía sau.
“Đúng thế, Thiên Tuyệt Độc Tán thực sự chỉ còn lại nửa bình, nhưng dù là nửa bình thì cũng có thể hạ độc chết hơn phân nửa môn đồ trên núi của Bình Viên Tông các ngươi.
Nếu để ta biết Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh là do người của Bình Viên Tông các ngươi phá hủy, khà khà, vậy thì ngươi đừng trách bản nhân ra tay độc ác.
Nghe nói, trong những năm này, Bình Viên Tông các ngươi vẫn luôn lui tới Tây đại lục, dường như có ý định trả thù kẻ tử địch của các ngươi là Huyền Đức Tông, nhưng chẳng những chưa hề chiếm được lợi ích, mà hiện giờ còn thiệt hại khá nhiều môn đồ.
Ta ước tính rằng, nửa bình Thiên Tuyệt Độc Tán đã đủ để độc chết toàn bộ môn đồ có mặt trên núi của Bình Viên Tông các ngươi.
Nếu ngươi không tin ngươi có thể thử xem!” Độc Long Thân Đồ Dã cười gằn nói.
Ngay say khi những lời này vang lên, đám người của Bình Viên Tông có ràng là đã có sự khiếp đảm trong lòng, nhưng vẫn ngoài mạnh trong yếu nói: “Ngươi cho rằng Bình Viên Tông chúng ta sợ Vạn Độc Môn các ngươi ư, các ngươi chỉ còn nửa bình Thiên Tuyệt Độc Tán, phương pháp luyện chế cũng đã thất truyền gần năm nghìn năm, sử dụng thì không còn nữa.
Hơn nữa, chỉ cần các ngươi sử dụng Thiên Tuyệt Độc Tán, sở hữu người thuộc Ma Môn ở Tây đại lục sẽ lập tức tiêu diệt Vạn Độc Môn các ngươi.
Các ngươi thực sự có can đảm bỏ qua lời cảnh báo của tất cả các môn phái mà sử dụng Thiên Tuyệt Độc Tán không?”
“Dám hay không dám, ngươi có thể thử, dù sao hôm nay ta cũng ở đây, nếu có ai có thể lấy được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, Vạn Độc Môn chúng ta sẽ không can thiệp, còn có thể đối xử với hắn như một vị khách quý của Vạn Độc Môn.
Nhưng nếu muốn phá hoại Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, bất kể là môn phái nào, chúng ta chắc chắn sẽ đối đãi bằng Thiên Tuyệt Độc Tán!” Thân Đồ Dã khịt mũi hừ lạnh, lạnh lùng như băng nói.
Nghe vậy, Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng trao đổi ánh mắt với nhau, cảm thấy chấn động trong lòng.
Thiên Tuyệt Độc Tán!
Đây rốt cuộc là loại độc dược mạnh như thế nào vậy! Chỉ có nửa bình đã có thể độc chết toàn bộ môn đồ của Bình Viên Tông.
Hơn nữa nhìn biểu cảm của những người đang ở hiện trường, mỗi một người đều thể hiện biểu cảm nghĩ mà lòng còn sợ hãi, dường như vô cùng tin tưởng sức mạnh mà Thiên Tuyệt Độc Tán này có thể tạo ral
Khiếp sợ! Sự khiếp sợ nằm ngoài sức tưởng tượng của Đỉnh Hạo, trong sự chấn động nơi đáy lòng, Đỉnh Hạo gần như ném ánh mắt kiên định cho Độc Ma Vương Diệc Hàn ngay tức khắc!
Ánh mắt đó có ý nghĩa là — Bằng mọi giá, nhất định phải có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh và có được phương pháp luyện chế Thiên Tuyệt Độc Tán!
Trước những câu đe dọa không hề kiêng nể của Thân Đồ Dã, ai nấy trong số đám người của các đại môn phái thuộc Nam đại lục này đều có vẻ sợ hãi, nhưng những lời bọn họ nói ra đều có phong cách cứng rắn.
Cuối cùng, đám người này cụt hứng bỏ đi.
Sau khi người của những môn phái khác cảnh cáo một phen thì vội vàng rời khỏi sơn cốc này.
Sau khi những người này rời đi, khắp cốc, ngoài môn đồ của các tông phái ẩn nấp bên ngoài Vạn Độc Môn ra, chỉ còn lại Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn, cùng với một vài người chắc chắn thuộc độc giới.
hương 1490: Phụ nhân ác độc nhất 3
“Môn chủ Thân Đồ, ý của ngươi là, chỉ cần những người thuộc độc giới chúng ta đây có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh bằng khả năng của bản thân, Vạn Độc Môn các ngươi sẽ không tham gia vào việc tranh giành, và còn có thể đối đã như khách quý, liệu có đúng như thế hay không?” Sau khi người của các môn phái khác tản đi, một lão phu nhân Hợp Thể hậu kỳ với khuôn mặt nhăn nheo, nàng chống mây cây gậy đầu lâu, mở miệng hỏi những lời ngập đầy âm khí.
Gật đầu, Thân Đồ Dã nói một cách chắc nịch: “Đúng vậy, ta cam đoan với các ngươi bằng thân phận môn chủ Vạn Độc Môn, bất kể ai nhận được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh và có thể hợp nhất tâm thần với Nhiếp Hồn Linh thì Vạn Độc Môn chúng ta sẽ không bao giờ ra tay ép buộc, còn có thể bảo vệ sự an toàn của người này bằng mọi giá!”
Càng nói, giọng điệu của Thân Đồ Dã càng nặng nề: “Nếu Độc Cưu ngươi đủ may mắn để có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, bản nhân chắc chắn sẽ tôn ngươi là khách quý của Vạn Độc Môn!” Nghe lời này của Thân Đồ Dã, những nếp nhăn trên mặt Độc Cưu run rẩy, lão phu nhân này run run chống cây trượng Khô Lâu và cười rộ lên, giọng nói sắc nhọn: “Chưa biết chừng! Biết đâu ta sẽ có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, đến lúc đó xem ai trong độc giới có thể tranh hùng với ta!”
“Đợi ngươi có được đi đã rồi hãy nói!” Nhìn dáng vẻ đắc ý của Độc Cưu, Độc Hạt Thân Đồ Phượng mở miệng nói một cách mỉa mai.
Vào lúc này, sau khi hai người Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn trao đổi ánh mắt với nhau, Vương Diệc Hàn lên tiếng hỏi Thân Đồ Phượng, hắn nói: “Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh này là chí bảo trấn tông của Vạn Độc Môn các ngươi, tại sao Vạn Độc Môn các ngươi sẵn sàng để mặc kẻ khác cướp đoạt?”
Sau khi nghe câu hỏi của Độc Ma Vương Diệc Hàn, biểu cảm vừa rồi còn mỉa mai của Thân Đồ Phượng lập tức biến thành mỉm cười thản nhiên.
Nàng cười, cả cơ thể nàng như một làn gió mùa xuân, nhấc hông lên và vặn eo tiến về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Cho đến khi bước đến nơi cách Vương Diệc Hàn khoảng một tấc, nàng mỉm cười dừng bước lại, cả cơ thể ngả về hướng người Vương Diệc Hàn và cười đáp: “Chúng ta cũng hết cách, đó là quy củ của Vạn Độc Môn chúng ta từ xưa đến nay.
Nhưng trước giờ, tuy rằng cũng có người ngoài có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, nhưng người thực sự được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh thừa nhận đều là kỳ tài ngút trời của độc giới.
Hơn nữa, sau khi có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, những người trước đó vốn thù sâu như biển với Vạn Độc Môn chúng ta cũng ngay lập tức biến thành thần thủ hộ của Vạn Độc Môn chúng ta!”
Độc Hạt Thân Đồ Phượng vừa nói như vậy, trong lòng hai người Vương Diệc Hàn và Đinh Hạo đều hiểu.
Xem chừng dù cho người ngoài có được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, cuối cùng thì người này vẫn sẽ trở thành người một nhà với Vạn Độc Môn vì lực lượng ma quái nào đó của Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, thảo nào Thân Đồ Dã đó hào phóng như vậy, hóa ra chuyện là thế này. “Tiểu muội muội lớn lên xinh đẹp quá, ta thấy ngươi cũng là người tu Độc công, sao trước giờ ta chưa từng nghe qua danh hào của ngươi nhỉ?” Thân Đồ Phượng vào nhìn chằm chằm vào Vương Diệc Hàn bằng ánh mắt lấp lánh, nàng cười nói.
Nở một nụ cười, Vương Diệc Hàn âm thầm lặng lẽ hơi cách xa Độc Hạt vài tấc, sau đó mới tao nhã cất lời: “Ta chỉ là một tán tu vô danh tiểu tốt của độc giới, vả lại chưa từng qua lại xung quanh, ngươi đương nhiên là không biết ta!”
“Ra là thế, muội muội cũng đến Vạn Độc Môn chúng ta vì Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, đúng không?” Độc Hạt gật đầu cười nói.
Mim cười không đáp lời, sau khi liếc nhìn Đỉnh Hạo, Vương Diệc Hàn thăm dò hỏi: “Gần đây có đầm lầy bùn đọng nào ô nhiễm tràn ngập khắp nơi và tràn ngập hắc khí không?”
Thân Đồ Phượng sững sờ, hơi nhíu mày ngẫm nghĩ một lúc rồi cười đáp: “Địa điểm mà ngươi nói đến chắc hẳn là Hắc Thi Đàm.
Đây cũng là một trong những nơi thu thập độc vật của Vạn Độc Môn chúng ta, đi từ nơi này bốn trăm dặm về hướng đông là đến.
Ngươi hồi chuyện này làm gì?”
“Không có gì, ta định thu thập một vài độc vật, chẳng rõ Vạn Độc Môn các ngươi có gì cấm ky với Hắc Thi Đàm không?” Vương Diệc Hàn cười đáp.
Gật đầu, sau đó lại khẽ lắc đầu, khi nhìn thấy ve mặt bối rối không hiểu của Vương Diệc Hàn, Độc Hạt cười “khúc khích” nói: “Vốn là có một vài điều cấm ky, nhưng giờ đây, vì Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh sắp xuất thế, toàn bộ những cấm ky đó đều không cần thiết nữa.
Nếu ngươi muốn đến Hắc Thi Đàm thu thập độc vật, dù sao thì trong thời gian này ta cũng rảnh rỗi, để ta dẫn ngươi đến đó.
Dẫu sao ta cũng đã quen thuộc với nơi đó từ khi còn nhỏ, có ta dẫn đường các ngươi sẽ tiết kiệm rất nhiều công sức!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










