[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 147 : Đúng là bao che khuyết điểm 1 (c1461-c1470)
❮ sautiếp ❯Chương 1465: Đúng là bao che khuyết điểm 1
Gat đầu cười khan, Đinh Hạo điềm nhiên nói: “Hóa ra là thế, ta còn lo rằng hai người các ngươi sẽ băn khoăn về hai người Liêu Khiên mà không ra tay được.
Sau này, trước mặt Tán Ma của ba đại tông phái, nếu gặp phải chuyện như ngày hôm nay thì không cần để tâm đến chuyện bọn họ nghĩ thế nào, cứ chộp lấy cơ hội và nên cắn nuốt thì cắn nuốt.
Nếu ta đoán không sai, cùng với sự hàng lâm của đám người đến từ Tiên Ma giới, bí mật của Vô Cực Ma Công chúng ta đã không còn là bí mật nữa.
Bây giờ không ai đề cập đến điều này, vậy cũng có nghĩa là tất cả bọn họ sẽ mắt nhắm mắt mở trong thời gian ngắn, sẽ không ra tay với chúng ta!” Vừa nghe những lời này của Đinh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn im lặng không nói như đang trầm ngâm điều gì đó, xem ra hắn đã biết được một vài chuyện thông qua Thị Huyết Cầu.
Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên cái hiểu cái không nhưng hắn lại gật đầu tỏ ve đã hiểu.
Hắn tùy tiện nói rằng bản thân chắc chắn sẽ không bỏ qua nếu gặp được cơ hội như vậy.
Thấy Hướng Dương Thiên, tuy không rõ chuyện gì xảy ra nhưng vẫn biết bản thân phải làm gì, Đinh Hạo mỉm cười và nói: “Đã vậy, các ngươi tranh thủ thời gian tiêu hóa chân nguyên hấp thu được càng nhanh càng tốt.
Sau này vẫn còn trận chiến khó khăn hơn nữa với tam tông Đạo Môn, trái lại không hề thiếu linh đan sống sờ sờ để chúng ta cắn nuốt!”
Nghe hắn nói thế, Huyết Ma Liệt Sơn và Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên đưa mắt nhìn nhau và mỉm cười, trong nét cười có pha trộn sát khí hung ác, điều này cho thấy rõ trong lòng bọn họ cũng có cảm nhận đó.
“Vậy, ngươi nên đi trước đi, xem xem tình thế hiện tại như thế nào.
Ta và hai người Hỏa Vân sẽ tạm thời trở về Quỷ Vực một chuyến.
Sau khi tiêu hóa chân nguyên vừa mới có được, chúng ta sẽ trở về Long Ngâm Sơn.
Chân nguyên của tên Tán Ma tam kiếp này vô cùng mạnh mẽ, xem chừng ta và Hỏa Vân sẽ cần một quãng thời gian để tiêu hóa nó!” Sau khi sững sờ, Huyết Ma Liệt Sơn nở nụ cười thần nhiên.
Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên cũng gật đầu tán thành.
Khi hắn và Huyết Ma Liệt Sơn chuẩn bị khởi hành, trong tim chợt lóe lên, hắn lấy một viên ngọc thạch màu xanh đậm từ trong túi trữ vật ra và đưa nó cho Đỉnh Hạo.
Hắn ngượng ngùng gãi mái tóc rối bời như tổ chim của bản thân và nói: “Miếng Hà Thương Ngọc này ta vừa mới lấy được từ chỗ Huyết Minh Bách Lý Miễn, Hà Thương Ngọc này là vật phẩm cần thiết để tu luyện Thi Ma Thuật, một trong Vô Cực Lục Thuật của chúng ta.
Trước đó Lục Bào còn thiếu một miếng Hà Thương Ngọc là có thể tu luyện Thi Ma Thuật, tông chủ thay ta giao cho hắn miếng Hà Thương Ngọc này!”
Đỉnh Hạo gật đầu, hắn biết rõ mối quan hệ giữa Hướng Dương Thiên và Lục Bào.
Im lặng không nói thêm điều gì, hắn liếc nhìn Ma Cơ đang ngồi khoanh chân bên cạnh, dịu dàng nói: “Ngươi chiếu ứng những môn đồ xung quanh Địa Phế Sơn, ta đi trước!” Ma Cơ cười khúc khích, nàng gật đầu nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: “Khi nhờ vả người khác thì giọng điệu ôn hòa đến thế, bình thường cũng không thấy nói xuôi tai như vậy!”
Sau khi sững sờ, Đinh Hạo phá lên cười, không nói thêm gì, sau khi mỉm cười, hắn đã rời đi trước.
Trên đường trở về Long Ngâm Sơn, thỉnh thoảng có thể thấy các loại truy sát vô cùng thê thẩm diễn ra liên miên không ngớt.
Trong đó, không chỉ có môn đồ của Hải Vực bị giết chết, mà cũng có rất nhiều thành viên khác của Ma Môn đến trợ giúp.
Thậm chí, còn bao gồm cả môn đồ của Liên Minh Ma Môn thuộc tam châu nhất đảo và cả Vô Cực Ma Tông, đều là vào thời điểm bất ngờ không đề phòng, bị người đến từ Hải Vực chó cùng rứt giậu mà ngọc nát đá tan.
Tuy nhiên, có thể thấy rõ rằng lực lượng của tam châu nhất đảo và những tông phái kia của Ma Môn chiếm một lợi thế tuyệt đối.
Đám Hải Vực chạy trốn đó, chỉ cần không bị ép đến không chỗ trốn, bọn chúng cũng không muốn ngọc nát đá tan.
Hỗn loạn! Hoàn toàn hỗn loạn!
Mặc dù cuộc chiến thực sự đã lắng xuống, nhưng dù chỉ là những cuộc chiến quy mô nhỏ, cũng có thể thấy rõ sự hỗn loạn vô cùng.
Trong trận chiến to lớn này, bên này gồm lực lượng vốn có của Vô Cực Ma Tông và tam châu nhất đảo, ba đại tông phái và các môn phái khác của Ma Môn đến hỗ trợ.
Còn bên phía Hải Vực thì có Long Ma Cung, Hải Hoàng Tông, cùng với một vài thành viên của tất thảy các môn phái lớn và nhỏ dưới biển, trong đó bao gồm cả thế lực của Hắc Vu Tông và Ám Minh Điện thuộc Bắc đại lục mà Tà Vương dẫn đến.
Chương 1466: Đúng là bao che khuyết điểm 2
Trước khi trận chiến diễn ra, có một phần lực lượng của Hải Vực đã đạt được thỏa thuận hòa bình với Đinh Hạo trước con mắt của vạn người.
Nhưng, ngay sau khi cuộc chiến thực sự bắt đầu, vì Long Ma Cung và Hải Hoàng Tông ra tay với những người này, cộng thêm việc bên phía Ma Môn có phần không rõ ràng trong việc phân biệt môn phái Hải Vực, sau khi chính thức hành động thì khó chiếu cố được.
Trong quá trình này, ngộ thương diễn biến thành tranh đấu không hề cố ky, cuối cùng những gì đã nói trước khi trận chiến diễn ra đã trở thành lời nói suông.
Đám người Long Ma Cung và Hải Hoàng Tông, vì thầm hận sự phản bội của những người này, ngay từ đầu đã vội vã rời đi ngay trước bọn họ.
Còn đám người Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên ở phía sau, trước đó vốn đã nhận được sự đồng ý ngầm từ Đỉnh Hạo, đương nhiên là bọn họ không kiêng dè nhiều như vậy.
Cuối cùng diễn biến thành cuộc hỗn chiến giữa tất cả các thế lực lớn, không còn bất cứ tình cảm hay tình nghĩa gì cả.
Mặc dù cuộc chiến đã kết thúc, những người chết trong trận chiến cũng đã chết, kẻ chạy trốn cũng đã chạy.
Tuy rằng vẫn tồn tại các cuộc chiến thỉnh thoảng nổ ra, nhưng không ảnh hưởng gì lớn đến tình hình chung.
Trên đường, tuy rằng Đinh Hạo cũng nhìn thấy rất nhiều người mặc trang phục môn đồ Vô Cực Ma Tông.
Nhưng sau khi cản lại và do hỏi, trong lòng những môn đồ chỉ có giết chóc này hoàn toàn không biết gì về tình thế trước mắt, bọn họ chỉ lo tìm kiếm người của bất cứ thế lực đối địch nào đập vào mắt và truy sát.
Sau khi hỏi vài người liên tiếp, thấy rằng bản thân không thể hỏi được bất cứ thông tin gì, Đinh Hạo chỉ có thể bất lực tiếp tục đi về phía Long Ngâm Sơn.
Ngay sau khi băng qua phạm vi của Địa Phế Sơn không lâu, thứ tiến vào tầm nhìn của hắn là cảnh tượng bên trong một thâm cốc.
Đinh Hạo trông thấy Trương Lợi một tay cầm kiếm, một tay cầm cái đầu đầm đìa máu của một môn đồ Long Ma Cung, cùng với một thanh niên cao gầy mặt mũi tràn đầy sẹo rỗ, bọn họ đang bàn luận về điều gì đó bằng biểu cảm độc ác.
Bên cạnh hai người Trương Lợi là hàng chục môn đồ của Vô Cực Ma Tông, Luyện Ngục Ma Tông và Thiên Sát Ma Cung.
Trên cơ thể những người này đều đổ máu, cười và hô lớn một cách quái dị, bọn họ đang tiếp tục tìm tòi tung tích của đám người Hải Vực trong thâm cốc.
Khắp thâm cốc, lúc này đã chồng chéo mười lăm thi thể, mười hai bộ trong số đó là thi thể của môn đồ Long Ma Cung, Hải Hoàng Tông và Hắc Vu Tông thuộc phe Hải Vực.
Ba bộ còn lại, nhìn vào trang phục, có thể thấy rõ là môn đồ của Thiên Sát Ma Cung và Hồn Tế Các.
Từ tình huống phạm vi thương vong nhỏ của nơi này, Đinh Hạo đã có thể suy đoán ra tình huống thương vong bên phía mình một cách khái quát, nặng nề thở dài một tiếng, hắn chậm chậm đáp từ hư không xuống dưới.
Tuy nhiên, trước khi hắn đến được đáy cốc, từ những người đang đứng dưới thâm cốc, hơn mười đòn tấn công không theo thứ tự lao thẳng về phía Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo thấy buồn cười, cả cơ thể lù lù bất động, tia sáng màu đen chói lọi lay động mãnh liệt trong lòng bàn tay bên phải chợt nổ tung trước mắt mấy người này, ngay lập tức hóa giải mọi chiêu thức tấn công.
“Trương Lợi à Trương Lợi, ngay đến cả ta mà ngươi cũng không nhận ra sao?” Sang sảnh cười lớn, bóng dáng Đỉnh Hạo chợt lóe, rồi xuất hiện trước mặt Trương Lợi một cách quỷ dị.
“Mục Điền, dừng tay, những người còn lại dừng tay hết đi, đều muốn chất đúng không, đây là tông chủ của Vô Cực Ma Tông chúng ta!” Trương Lợi thét lớn, trấn trụ tất cả nhưng người vừa định ra tay.
Nghe rằng người đến là Đinh Hạo của Vô Cực Ma Tông, ai nấy đều sững người, trong lòng sợ đến ứa mồ hôi lạnh khắp người.
Cái danh hung ác của Đinh Hạo lừng lẫy, không phải là các vị đang có mặt tại nơi này chưa từng nghe đến.
Giờ bọn họ thấy Đinh Hạo đích thân đến, lại nghĩ đến hành động vừa rồi của mình, không ai tránh khỏi cảm giác thấp thom trong lòng.
Trương Lợi vừa nói xong, vài môn đồ của Vô Cực Ma Tông, bao gồm Trương Lợi và Độc Tu La Mục Điền hung ác đều quỳ một chân xuống, dõng dạc hô: “Tham kiến tông chủ!” Còn về môn đồ của những tông phái khác, mặc dù bọn họ không quỳ xuống vào thời điểm này, nhưng tất cả đều hành lễ của vãn bối với Đinh Hạo, đồng thanh hô: “Van bối không biết Đinh tông chủ pháp giá quang lâm, đường đột ra tay, kính xin Đinh tông chủ thứ tội!”
Đỉnh Hạo gật đầu thờ ơ, sau khi đưa mắt liếc nhìn những người này một lượt, hắn đã hiểu rằng những người này đều là nhân tài mới xuất hiện của tất cả các đại tông phái, trong số đó, Trương Lợi và Độc Tu La Mục Điền hung ác là nổi bật hơn cả.
“Tất cả đứng lên đi!” Đinh Hạo điềm nhiên nói.
Đợi đến lúc những người này lần lượt đứng dậy, hắn không khỏi nhìn chằm chằm vào những môn đồ bên này.
Chương 1467: Lời nói thẳng thần khéo léo 1
Sau khi nhìn thấy Độc Tu La Mục Điền nọ đang quan sát bản thân bằng ánh mắt sùng bái không hề che lấp, hắn không khỏi bật cười, thầm nói dường như bản thân đã là một nhân vật rồi. “Trương Lợi, ngươi nói cho bổn tông, tình hình hiện tại ra sao?” Cuối cùng, ánh mắt Đỉnh Hạo rơi trên người Trương Lợi, lạnh nhạt hỏi.
“Cho đến bây giờ, số lượng tổn thương chuẩn xác của hai bên vẫn chưa được thống kê, nhưng bên phía chúng ta giành chiến thắng là sự thật rõ ràng.
Ta đi theo tất cả các Đại cung phụng trong môn, tận mắt nhìn thấy người của Hải Vực quân lính tan rã sau một đòn tấn công, chạy trốn theo mọi hướng, không một kẻ nào có ý chí phản kháng lại.” Hơi ngẫm nghĩ, Trương Lợi trầm giọng nói.
Thầm nói quả nhiên là đúng như vậy, xem chừng bên này đã hoàn toàn làm chủ được tình hình chiến đấu.
Suy nghĩ một chút, trong lòng Đinh Hạo thắt lại, không thể không hỏi: “Vô Cực Ma Tông chúng ta trước mắt có thương vong nào của nhân vật trọng yếu không?”
Trương Lợi sững sờ, cau mày suy nghĩ một lúc, hắn không thể không nói: “Căn cứ vào những gì ta biết, dường như không phát hiện môn nhân từ trưởng lão trở lên thiệt mạng.
Ta nghĩ, với kinh nghiệm thân kinh bách chiến của môn đồ Vô Cực Ma Tông chúng ta, tất cả cung phụng Đại trưởng lão chắc chắn sẽ không sao cả!” Càng nói, sự kiêu ngạo trong lời nói của Trương Lợi càng thêm khó nén, biểu hiện đó dường như là ngoại trừ Vô Cực Ma Tông ra, thiệt hại về người của các môn phái khác là điều đương nhiên, nhưng Vô Cực Ma Tông người không nên chết thì không chút tổn thương nào, nét tự tin khi nói ra những lời này hào hùng và lẫm liệt mười phân vẹn mười.
Độc Tu La Mục Điền đứng bên cạnh hắn cũng thể hiện biểu cảm rằng điều đó là điều vô cùng hiển nhiên.
Trong đôi mắt để lộ sự sắc bén và khát máu đầu nham hiểm, chỉ cần nhìn qua cũng biết đã trải qua lễ rửa tội của máu, có sự hờ hững trời sinh với việc giết chóc như đệ tử Ma Môn.
Lần trước khi vừa trở về Long Ngâm Sơn, từ miệng của Độc Ma Vương Diệc Hàn, Đinh Hạo đã biết trong số các nhân tài mới xuất hiện của Vô Cực Ma Tông có tồn tại ba tam sát và năm tu la.
Trong đó, hung thần hơn cả là Trương Lợi, người mà Đỉnh Hạo đã biết từ trước rằng sẽ trở thành châu báu.
Và còn tu la luôn nổi tiếng với sự ngoan độc lại là thanh niên trên mặt có sẹo rỗ và vóc dáng cao gầy này.
Nghĩ đến đây, Đỉnh Hạo không khỏi nhìn Độc Tu La này bằng ánh mắt thích thú, sau đó cười nói: “Ngươi chính là Độc Tu La Mục Điền đúng không, ha ha, bổn tông đã nghe qua danh hào của ngươi.
Không tệ, không tệ, Độc Ma quả nhiên không hề nhìn lầm, đúng là hạt giống tốt của Vô Cực Ma Tông ta!”
Đỉnh Hạo nói vậy, Độc Tu La Mục Điền lập tức có biểu cảm được sung ái mà lo sợ mừng rỡ như điên.
Không biết nên làm thế nào, hắn lại một lần nữa hạ gối hành lễ và nhìn Đinh Hạo bằng ánh mắt đỏ bừng đầy sùng bái, hắn nói chắc như đỉnh đóng cột: “Cho đến bây giờ, Mục Điền vẫn luôn noi theo gương của tông chủ, mọi thứ về tông chủ đều khiến Mục Điền cảm thấy kiêu ngạo và tự hào, tuy rằng Tây đại lục nhiều hào kiệt, nhưng chỉ có tông chủ mới thực sự được xưng là Ma Quân đứng đầu!”
Những lời nịnh hót không hề che lấp của Mục Điền khiến đầu óc Đỉnh Hạo có phần phiêu nhiêu, nhưng tâm cảnh của Đinh Hạo đã tu luyện đến mức bất khả tư nghị từ lâu.
Cuối cùng, nở nụ cười trừ, hắn nâng Độc Tu La dậy.
Cùng lúc ấy nhẫn trữ vật trong tay Đỉnh Hạo hơi sáng lên, vài món đồ có giá trị xa xỉ đã âm thầm rơi trên người Độc Tu La.
Mục Điền đương nhiên cảm nhận được sự ban tặng của Đinh Hạo, dưới sự phấn khích trong lòng, vừa được Đinh Hạo nâng dậy đã lại có ý định quỳ xuống một lần nữa.
Tuy nhiên, dưới áp lực từ sức ép lớn lao Đỉnh Hạo tỏa ra, hắn không thể di chuyển, lại còn thẳng người một cách vô cùng hưng phấn.
Giơ tay lên, Đinh Hạo chỉ tay về vị trí nằm ở chếch hướng bắc trong cốc, vừa cười vừa nói: “Nơi cách đây hai trăm trượng về hướng đó, bên dưới cỏ dại có một hang động, bên trong có bảy môn đồ của Long Ma Cung và Hải Hoàng Tông phe Hải Vực đang lẩn trốn, ta cho rằng các ngươi có thể diệt trừ tất cả bọn chúng! Bổn tông đi trước, Mục Điền, ngươi không được phụ lòng mong đợi của bổn tông về ngươi!” Vừa nói xong, Đỉnh Hạo mỉm cười và khẽ gật đầu với Trương Lợi.
Không nói thêm lời nào nữa, hắn chợt phi vào tầng mây, thoáng cái đã mất hút trong bầu trời.
Dưới đáy thâm cốc chỉ còn lại Mục Điền đang gào thét những lời đầy phấn khích: “Mục Điền chắc chắn sẽ không khiến tông chủ thất vọng, giờ ta sẽ giết chết bảy kẻ đó!”
Bồng Khâu Đảo, trên Long Ngâm Sơn.
Chương 1468: Lời nói thẳng thắn khéo léo 2
Cho đến khi Đinh Hạo lao nhanh như chớp trên cả quãng đường và trở về Long Ngâm Sơn, hắn phát hiện tất cả tông chủ ba tông Ma Môn đều đã trở về.
Bên phía Vô Cực Ma Tông, Độc Ma Vương Diệc Hàn, Lục Bào lão tổ và Minh Hải tam hùng đều đang bận rộn trên Long Ngâm Sơn.
Nhưng hai người Kiếm Tiên Hồng Thế và Bách Biến Ma Quân lại chưa hề quay trở về Long Ngâm Sơn.
Và theo lời Tán Ma của các đại tông phái, không ai hay biết kết quả của nhóm người truy kích điện vương ra sao.
Giờ Long Ngâm Sơn huyên náo tiếng người, bóng người liên tục di chuyển trong khoảng không, âm thanh “vù vù” mãnh liệt của những thanh phi kiếm liên tiếp.
Một vài người toàn thân đẫm máu liên tục được đưa lên núi, trong đó thậm chí còn xen lẫn một vài người Nguyên Thần cũng bị phá nát cùng xác thịt.
Vào lúc này, tông chủ của ba tông phái lớn cũng đang bận rộn không có thời gian trao đổi với Đỉnh Hạo, liên tục thảo luận điều gì đó với các trưởng lão trong tông.
Phùng Tỉnh Nhiên vẫn luôn ranh mãng lém lỉnh kia, nằm ngoài dự đoán của Đinh Hạo, nàng vậy mà lại rất quen thuộc với với thầy trò Nguyễn Thanh Y và Tiểu Linh.
Nhìn dáng vẻ hoan hô nói cười của ba nữ nhân, thực sự khiến Đinh Hạo cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Mặc dù trên Long Ngâm Sơn ít nữ tu, nhưng không phải là không có những nữ tu khác.
Phùng Tỉnh Nhiên này không quấn lấy những người khác, mà quấn lấy thầy trò Nguyễn Thanh Y, điều này khiến cho trái tìm của Đỉnh Hạo có phần lo lắng không yên.
Tuy nhiên, sau khi quan sát một chút, thấy rằng Phùng Tinh Nhiên gọi Thanh y tỷ một cách vô cùng thân mật, Đinh Hạo nhận thấy rằng Phùng Tỉnh Nhiên thực sự thành tâm thành ý thì không thể không lắc đầu thở dài, thầm nói tâm tư của nữ nhân đúng thực là chuyện huyền bí nhất trên đời.
Lục Bào lão tổ vui sướng hớn hở, trên gương mặt lộ rõ nụ cười không thể kiềm nén được, đợi đến khi nhìn thấy Đinh Hạo, hắn vội vàng cười chào đón, không hề để tâm đến hình tượng cứ thế quần áo bẩn thỉu như vậy bừa bãi lộn xộn đã đã đến sau lưng Đỉnh Hạo và nói một cách đắc ý rằng: “Lần này ta bắt được một cao thủ Hợp Thể trung kỳ, đúng lúc luyện chế thành Thi Ma.
Độc Ma cũng dùng độc thuật bắt lấy một Nguyên Anh tu vi tương đương, vừa lúc luyện thành Ma Hồn, sau này xem như có thêm một cái mạng nữa, thực là trời giúp chúng ta!”
Với nụ cười từ tận đáy lòng, Đỉnh Hạo gật đầu cảm thán: “Quả nhiên là một chuyện vui, đúng rồi, đây là một miếng Hà Thương Ngọc mà Hỏa Vân giành được, hắn nói Thi Ma Thuật của ngươi vừa vặn thiếu Hà Thương Ngọc, nhờ ta chuyển cho người.
Lần này thu hoạch của Hỏa Vân cũng không nhỏ, hắn và hai người Liệt Sơn cắn nuốt một Tán Ma tam kiếp, giờ đã trở về Quỷ Vực tu luyện, chắc chắn thiên kiếp lần thứ nhất sẽ sớm đến!” Đỉnh Hạo vừa nói vậy, Lục Bào lão tổ cười ha ha, liên tục cười mắng: “Cái thứ súc sinh Hỏa Vân này may mắn thật đấy, không ngờ hắn còn lo lắng chuyện lão tử thiếu Hà Thương Ngọc, xem như là còn chút nghĩa khí!”
Đúng lúc cùng nói chuyện với Lục Bào lão tổ, Đinh Hạo đi đến bên cạnh Độc Ma, Độc Ma lúc này đang ngồi xếp bằng bên trong Vô Cực Ma Điện.
Trong tay vân vê một miếng ngọc giản màu xanh biếc, hắn đang nghe đệ tử trong tông tự thuật, vừa liên tục ghi chép gì đó vào trong ngọc giản.
Thấy Đinh Hạo và Lục Bào lão tổ đi đến, hắn không thể không vẫy tay để những môn đồ đó rời đi, hắn mỉm cười nói: “Ngươi đã về rồi, Tà Vương thế nào rồi?”
Nhếch miệng, Đinh Hạo mỉm cười điềm nhiên, hắn nói một cách đương nhiên: “Liệt lão đang giữ Nguyên Anh của Tà Vương, sau này sẽ không còn cơ hội lăn lộn nữa!”
Nghe những lời này của Đỉnh Hạo, Lục Bào lão tổ mừng rỡ, cười xong thì thể hiện vẻ ghen tị, bùi ngùi nói: “Vận may của lão Liệt thật sự rất tốt, Tà Vương là cao thủ cùng cấp bậc với hắn, bây giờ bắt được Nguyên Thần của Tà Vương, chỉ cần luyện thành Ma Hồn thật chính xác, vậy thì lão Liệt cũng có thể có thêm một mạng giống như lão Vương, đúng thực là chuyện tốt!”
Vừa nghe Lục Bào nói vậy, trước khi Đinh Hạo kịp giải thích, đôi mắt Độc Ma Vương Diệc Hàn thay đổi.
Sau một nụ cười hờ hững, hắn cất lời: “Ngươi sai rồi Lục Bào, ta chắc chắn rằng lão Liệt sẽ niệm tình cũ, sẽ không luyện Nguyên Anh của Tà Vương thành Ma Hồn.
Không thì, với tích cách của lão Liệt, chuyện giữ Nguyên Anh của Tà Vương lại là không có khả năng, đã bị hắn cắn nuốt từ lâu rồi!”
Nghe những lời này, Lục Bào lão tổ sững sờ, sau đó gào
lên :”Không thể nào, lão Liệt không ngớ ngẩn vậy đâu, căn cứ và sự hiểu biết của ta về lão Liệt, hắn không phải là loại người nhân từ nương tay!”
Liếc nhìn Độc Ma bằng ánh mắt tán thưởng, Đỉnh Hạo khg gật đầu và nói: “Vương lão nói đúng, quả thực là Liệt lão vì niệm tình cũ nên có ý định xóa đi toàn bộ trí nhớ của Tà Vương và giúp hắn chuyển thế trùng sinh!”
Chương 1469: Lời nói thẳng thắn khéo léo 3
Chuang 1470: Tương tự như thế 1
Chuang 1471: Tương tự như thế 2.
Chuang 1472: Tương tự như thế 3
chuang 1478: Trở mặt vô tình 1
“Liệt Sơn đúng là Liệt Sơn, mặc dù là đại hung của Ma Môn nhưng lại đối nhân xử thế vô cùng có nguyên tắc, so với đám tạp mao miệng đầy giả nhân giả nghĩa kia của Đạo Môn còn quang mìỉnh lỗi lạc hơn!”
Cùng lúc đó, tiếng cười to của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên truyền đến, cùng với âm thanh tiếng cười, hắn và hai người Kiếm Ma Thạch Phong Hàn và Thiên Sát Ma Quân Độc Cô Tịch Diệt đồng thời tiến đến.
Thấy ba người đến, Đinh Hạo mỉm cười và khẽ hành lễ với bọn họ, rồi hắn cười và hỏi: “Phu thê Liêu tiền bối đã trở lại rồi đúng không?”
Phùng Ngạo Thiên cười khà khà, gật đầu vui mừng, nói một cách vui vẻ: “Đúng thế, về tình huống bên phía các ngươi, Liêu lão đã nói lại với ta.
Bên phía các ngươi, Nguyên Anh của Tà Vương bị tóm lại, Địa Vu Tả Khâu Đồng chết, Huyết Minh Bách Lý Miễn cũng bị bắt sống trong tình trạng bị thương nặng và thần trí mơ hồ, có thể nói là đại hoạch toàn thắng!”
Nở nụ cười điềm tĩnh, Đinh Hạo không lộ chút tự đắc nào, hắn điềm nhiên nói: “Thương vong bên phía nhạc phụ ra sao?”
Đề cập đến chuyện chính sự, vẻ mặt Phùng Ngạo Thiên trở nên nghiêm nghị, hắn bình tĩnh nói: “Cũng tương đối, nhân số của chúng ta lần này chiếm ưu thế, thêm việc đám Hải Vực chưa chiến đấu đã ôm suy nghĩ chạy trốn, vì vậy thương vong nằm trong pham vihoan toàn có thể chấp nhận được.
Trong số hai mươi môn đồ đến Long Ngâm Sơn của chúng ta, chỉ có một hoặc hai người bị thương mà thôi, hoàn toàn không ảnh hưởng đến trận chiến tiếp theo với ba tông Đạo Môn.
Tình huống thương vong của các tông phái Ma Môn lớn khác cũng tương tự như thế, ngươi yên tâm đi!”
Gật đầu, Đỉnh Hạo thở dài một hơi và cười nói: “Vậy là tốt rồi, ta cứ luôn lo lắng rằng người của các tông phái đến hỗ trợ sẽ tổn thất quá nhiều, giờ nghe nhạc phụ nói như vậy, đúng thực là thở phào một hơi”
Ngay khi Đinh Hạo và Luyện Ngục Ma Quân hân hoan cười nói, Độc Mục Tôn Giả Tiêu Lượng dẫn đầu các tán tu Ma Môn vừa mới quy thuận Vô Cực Ma Tông, bọn họ đang thong dong bước vào bên trong điện.
Tiêu Lượng mỉm cười, nhưng chỉ hành lễ với một mình Đinh Hạo, nhìn cũng không liếc nhìn ba người Phùng Ngạo Thiên, điều này cho thấy rõ ràng rằng lòng hắn có tức giận.
Hai tay Tiêu Lượng giương lên, hai cái đầu xuất hiện, một trong số đó là tông chủ Đường Nguyên Hải của Hải Hoàng Tông.
Một chiếc khác, Đinh Hạo quan sát kỹ hơn mới nhận ra người nọ là một trong hai Tán Ma nhị kiếp của Long Ma Cung.
Liếc Tiêu Lượng bằng ánh mắt kinh ngạc, chỉ thấy ánh sáng chói lọi rực rỡ trong con mắt duy nhất của Tiêu Lượng, hắn ngạo nghễ nói: “Nếu Hình Tứ Hải của Long Ma Cung là hóa thân của điện vương, giờ chúng ta giết chất Tán Ma nhị kiếp của Long Ma Cung, vậy chắc hẳn sẽ không còn ai nghỉ ngờ về thân phận của chúng ta nữa, đúng không?”
Trước đó, tại Đoạn Hồn Sơn, Tiêu Lượng rõ ràng cảm thấy rằng đám người Phùng Ngạo Thiên bài trừ hắn, dù rằng cuối cùng gia nhập Vô Cực Ma Tông, nhưng lúc này nắm được cơ hội xả cơn tức, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Câu nói hậm hực này phát ra từ miệng Tiêu Lượng, ba người Phùng Ngạo Thiên ngay bên đó lập tức ngượng ngùng cười khan.
Phùng Ngạo Thiên nở nụ cười khổ với Đinh Hạo, ý bảo Đỉnh Hạo nói câu hòa giải.
Thấy Tiêu Lượng mượn đề tài để nói chuyện của mình, trong lòng Đỉnh Hạo cũng thầm thoải mái.
Hắn thầm nghĩ, dù thế nào đi chăng nữa Tiêu Lượng cũng là người trong tông phái mình, ai không có chút bao che khuyết điểm chứ, Đinh Hạo hắn càng phải thế.
Phùng Ngạo Thiên vừa ném vẻ mặt cay đắng qua, Đỉnh Hạo trực tiếp phớt lờ.
Hắn còn cong khóe miệng có ý nói chuyện với vui vẻ với Độc Ma bên cạnh, cho đến khi thấy Tiêu Lượng đã xả cơn tức xong, điều nên nói cũng đã nói xong, hắn mới đứng ra hòa giải.
Cười ha ha, hắn nói: “Tiêu lão à Tiêu lão.
Trên thực tế, vấn đề này không thể hoàn toàn đổ lỗi cho tông chủ ba tông được, cơn tức của ngươi cũng đã xả xong, vậy đừng đề cập đến chuyện này nữa.
Hơn nữa, trong thâm tâm, ta vẫn vô cùng cảm kích tông chủ ba tông, nếu không có sự ngờ vực của bọn họ về các ngươi, làm thế nào đám cao thủ bướng bỉnh kiêu ngạo như các ngươi có thể gia nhập Vô Cực Ma Tông chúng ta cơ chứ! Ha ha!”
Càng nói, trong lòng Đinh Hạo càng đắc chí, hắn không thể không bật cười điên cuồng.
Ba người Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên mỉm cười cay đắng, sau khi đưa mắt nhìn nhau, bọn họ chỉ có thể thở dài và lắc đầu.
Độc Mục Tôn Giả Tiêu Lượng cũng biết chuyển biến tốt thì ngừng.
Thấy đám người Phùng Ngạo Thiên bị châm chọc một trận nhưng không hề phản bác, hắn cũng hiểu đuối lý đương nhiên cũng chiếm một phần trong đó, nhưng quan trọng nhất vẫn là hiện hắn là người của Vô Cực Ma Tông.
Bọn họ không xem mặt tăng cũng nể mặt phật, cũng không thể khiến Đỉnh Hạo mất thể diện, cho nên mới bất đắc dĩ im miệng.
Chuang 1470: Tương tự như thế 1
Khit mũi hai tiếng, Tiêu Lượng không nói gì nữa.
Sau khi bóp vỡ hai đầu người trong tay, hắn cùng với các tán tu Ma Môn rời khỏi đại điện.
Thấy những người này ra ngoài, ba người Phùng Ngạo Thiên rõ ràng thở phào trong lòng.
Nhưng nhớ đến sự việc trước đó, Phùng Ngạo Thiên không khỏi hầm hừ: “Xú tiểu tử, rõ ràng vừa rồi đã nhìn thấy ánh mắt của ta, lại còn cứ thế giả ngu không nhìn thấy, không giúp ta giải vây, chủ tâm xem chuyện xấu của ta, thật sự là không chấp nhận nổi!”
Cười khà kha một cách quái dị, Đinh Hạo reo lên khoa trương: “Ta không hề phát hiện ra ánh mắt ra hiệu của ngươi.
Hơn nữa, mấy người Tiêu Lượng là người của ta, nếu người làm tông chủ là ta đây nói đỡ cho ngươi thì sao có thể phục chúng đây.
Đây là lúc để ta thể hiện bản thân không sợ quyền thế, ta nhất định phải nắm bắt cơ hội mua chuộc lòng người!”
Thấy Đinh Hạo nói chuyện trắng ra như vậy, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên tức nổ phổi, hai người Kiếm Ma Thạch Phong Hàn và Độc Cô Tịch Diệt cũng lắc đầu và thể hiện một biểu cảm dở khóc dở cười.
“Được rồi, được rồi, ta sẽ không so đo mấy thứ này với tên tiểu tử ngươi.
Hành trình đến Long Ngâm Sơn lần này tuy rằng chúng ta đến để chèn ép điện vương, nhưng ở một mức độ nào đó, tất cả cá đại tông phái chúng ta đều bị thiệt hại hoặc nhiều hoặc ít, cũng xem như là đã bổ công sức, và bây giờ sức mạnh của Hải Vực về cơ bản đã không thể vùng lên được nữa.
Ta biết tiểu tử ngươi đã có dã tâm với một vài đồ vật hiếm có trong khu vực biển, chúng ta vất vả đến đây một chuyến, không thể nào để chúng ta ra về tay không đúng không!” Nheo mắt lại, Phùng Ngạo Thiên mỉm cười nói.
Đỉnh Hao nghe Phùng Ngạo Thiên nói vậy thì gật cười cười khà khà, sau đó hắn nói: “Hóa ra là chuyện này, trong biển có rất nhiều thứ, quả thực là những thứ mà người trên đất liền mơ ước.
Ví dụ như là Ty Thủy Châu nổi tiếng nhất, đeo Ty Thủy Châu trên người có thể khiến làn da nữ tử trở nên mềm mại và trắng nõn như nước.
Nếu chiến đấu trong nước, hoặc đối thủ tấn công bản thân bằng Pháp bảo tính thủy, thì đều có thể có được lợi thế qua Ty Thủy Châu.
“Ngoài Ty Thủy Châu ra, dưới nước còn có rất nhiều trân bảo mà đất liền không có.
Nếu nhạc phụ động tâm, có thể đi thẳng đến chỗ Hải Hoàng Tông và Long Ma Cung vơ vét.
Ý của ta là, ai nhanh tay thì có, dù sao thế lực trong biển cũng không còn sức chống cự nữa.
Ai trong chúng ta may mắn hơn thì giành được nhiều đồ trong khu vực biển hơn, ai giành được thì thuộc về Ke đó.
Các ngươi nghĩ sao?”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, khuôn mặt của Phùng Ngạo Thiên hơi sững sờ.
Hắn còn chưa kịp nói, ánh mắt Thiên Sát Ma Quân Thiên Sát Ma Quân bên cạnh đã sáng lên, sau khi tơ máu trong hốc mắt lại xuất hiện, giọng nói của hắn có chút phấn khích: “Ý của tiểu tử ngươi là, người nào cướp được thì là của người đó?” Cười kha khà, Dinh Hạo điềm nhiên nói: “Đúng vậy, tất cả mọi người tùy vào bản lĩnh, chỉ cần là có được đồ vật bên trong biển trước, thì thứ đó thuộc về người đó, nếu các người có lòng, có thể hành động trước!”
Ngay sau khi câu nói này vang lên, ngay đến Phùng Ngạo Thiên cũng thể hiện một biểu cảm hướng đến, sau một hồi ngạc nhiên và sửng sốt, hắn cười khà khà và nói: “Cũng được, hành động của Ma Môn chúng ta vốn nên không bị gò bó như thế! Nếu vậy, ta rời đi và trở về bố trí trước.
Nếu Phùng huynh và Độc Cô huynh có bất kỳ câu hỏi nào, có thể ở lại và tiếp tục thảo luận với tiểu tử Đỉnh Hạo này!”
Phùng Ngạo Thiên nói đi là đi, vừa nói xong, không đợi hai người phát biểu ý kiến gì, hắn đã rời đi nhanh như chớp.
Sau khi ngơ ngác, hai người Kiếm Ma Thạch Phong Hàn và Độc Cô Tịch Diệt cũng đồng thời có phản ứng.
Thầm mắng một câu trong lòng,hai người bọn họ vội vàng giả vờ giả vịt với Đinh Hạo, nói rằng các môn đồ còn có chuyện quan trọng cần xử lý.
Vừa nói xong câu đó, bọn họ cũng vội vàng trở về chuẩn bị, dường như bọn họ định hành quân xuống Hải Vực luôn, nắm bắt cơ hội cướp đoạt tài nguyên tu chân trăm ngàn năm của những môn phái trong khu vực biển này.
Ngay khi tông chủ ba tông Ma Môn này vừa rời đi, Đinh Hạo ngay lập tức nở nụ cười gian trá, hắn bước đến bên cạnh Độc Ma và khẽ nói: “Giờ hai người Hồ Thạc và Thù Khởi Lăng đã bắt đầu động thủ đúng không?”
Khẽ gật đầu ngầm hiểu, Độc Ma cũng nở một nụ cười giảo hoạt giống như cáo già, hắn ha ha nói: “Hai người này đã bố trí trận pháp truyền tống trong khu vực biển từ trước đó, vào thời điểm các thế lực Hải Vực tan rã, hai người bọn họ đã dẫn môn đồ đến và bắt đầu vơ vét một cách trắng trợn, ta nghĩ đến giờ chắc cũng thu hoạch phong phú.
Đợi đến khi người của ba tông Ma Môn đến được Hải Vực, chắc có lẽ những thứ có giá trị thực sự đã nằm trong tay Hồ Thạc và Thù Khởi Lăng từ trước!”
Chuang 1471: Tương tự như thế 2.
Nghe hắn nói vậy, hai người Đinh Hạo và Độc Ma đưa mắt liếc, cả hai không thể không bật cười đắc ý.
Vô Cực Ma Tông của hiện tại có thể xưng là binh hùng tướng mạnh, sở hữu những cao thủ siêu cấp có thể chỉnh chiến khắp nơi, có trí giả mưu lược bất phàm, còn có nhân tài kiệt xuất dẫn xuất hiện.
Đỉnh Hạo, người vốn phải quan tâm đến mọi vấn đề, trước mắt đã không cần phải nhúng tay vào tất cả mọi chuyện, vấn đề vơ vét những thứ ở vùng biển giờ đã có hai người Hồ Thạc và Thù Khởi Lăng thực hiện.
Mọi chuyện lớn nhỏ trên Long Ngâm Sơn trước mắt có Độc Ma trông nom, bên phía Quỷ Vực vẫn luôn được bốn đại trưởng lão quản lý.
Giờ đây, sau khi Huyết Ma Liệt Sơn và Hướng Dương Thiên tiến vào khổ tu, hắn càng không cần bận tâm về nơi đó.
Mối họa duy nhất lòng hắn tương đối lo lắng là điện vương cũng đã có các cao thủ như Kiếm Tiên Hồng Thế truy kích, mặc dù Đỉnh Hạo biết tu vi của điện vương siêu phàm thoát tục, nhóm người này muốn giết hắn hoặc bắt hắn thì tương đối khó khăn.
Nhưng vì trong số đó có sự tồn tại của Kiếm Tiên Hồng Thế, Đinh Hạo cũng không lo lắng rằng những người đó sẽ phải chịu thiệt.
Kể từ đó, mọi việc đều được tiến hành đâu vào đấy, Đinh Hạo ngược lại là có một chút thời gian nhàn rỗi hiếm hoi.
Đỉnh Hảo, người không có việc gì để làm vốn định quay trở lại bên trong ngọn núi để tu luyện, nhưng Phùng Tinh Nhiên và Nguyễn Thanh Y lại cùng nhau đến tìm Đỉnh Hạo.
Bên trong Vô Cực Ma Điện lúc này, tông chủ ba tông Ma Môn đã rời đi, có vẻ như bọn họ đang lên kế hoạch vơ vét bảo vật của Hải Hoàng Tông và Long Ma Cung.
Độc Ma không chỉ có những thứ lớn nhỏ trong tông cần xử lý, mà còn có ý định tu luyện Ma Hồn, vì vậy hắn cũng đã biến mất.
Lục Bào lão tổ đã có đủ tài liệu cần để tu luyện Thi Ma Thuật, lại có được thân thể của một người tu luyện, đương nhiên là hắn cũng không cam tâm bị tụt lại phía sau.
Trong giây lát, hắn đã tuyên bố bế quan và trở về mật thất bên dưới Long Ngâm Sơn.
Bên trong Vô Cực Ma Điện rộng lớn và trống rỗng, ngoài những môn đồ thủ hộ đứng gác xung quanh, chỉ còn lại một mình Đỉnh Hạo trầm ngâm.
“Ồ, sao ngươi lại ở chỗ này, ta còn cho rằng ngươi đang bận bù đầu cơ đấy, nào biết được ngươi lại nhàn nhã tự tại như vậy.
Ha ha, nếu ngươi đã rảnh rỗi không có việc gì làm thì dẫn chúng ta đi dạo một vòng xung quanh Long Ngâm Sơn đi!” Vừa bước vào bên trong, thấy Đinh Hạo đang ngồi trong im lặng ở đó, Phùng Tỉnh Nhiên hít một hơi và hét lớn.
Trong lòng Đỉnh Hạo hơi ngẫm nghĩ, cảm thấy bản thân không có gì phải làm nên gật đầu đồng ý, hắn nói: “Cũng được, giờ trên Long Ngâm Sơn và Hổ Khiếu Sơn cũng có một số nơi có cảnh đẹp.
Nếu ngươi đã muốn đi xung quanh một vòng, vậy ta sẽ dẫn ngươi đi dạo!”
Nói xong, Đinh Hạo đứng dậy và cùng Phùng Tỉnh Nhiên và Nguyễn Thanh Y chậm rãi bước ra ngoài điện.
Vừa bước ra phía ngoài, lông mày Nguyễn Thanh Y đã cau lại, đôi mắt đẹp của nàng nhìn chằm chằm vào Đinh Hạo, nàng có chút lo lắng dò hỏi: “Phụ thân ta sẽ không có vấn đề gì đúng không?”
Lắc đầu, Đinh Hạo an ủi bằng một giọng nói nhẹ nhàng: “Nguyễn cô nương yên tâm đi, có Kiếm Tiên Hồng Thế của bổn tông ở bên cạnh, Nguyễn lão chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, chuyện lần này xem như ta trả nhân tình ta nợ phụ thân ngươi.
Quan hệ giữa phụ thân ngươi và điện vương phức tạp rắc rối, có thể xử lý sớm chỉ có lợi cho hắn, không có hại gì!”
Thấy rằng Đinh Hạo mở miệng, Nguyễn Thanh Y nhoền miệng cười.
Khuôn mặt trầm lặng và thanh lịch, bởi vì nụ cười tươi sáng này mà trở nên cao quý và hào phóng không gì sánh được.
Thất Sắc Hẻm là tên của một hẻm núi nằm giữa Long Ngâm Sơn và Hổ Khiếu Sơn.
Bên trong hẻm, sương mù mờ mịt và trôi nổi lơ lửng trong không trung, mang đến cho người ta cảm giác như mộng như ảo.
Mỗi lần vào lúc hoàng hôn, bởi vì chướng khí của trận pháp lơ lửng trên hư không trung Long Ngâm Sơn nên ánh nắng chiều sẽ khúc xạ thành màu sắc bảy màu mê ly.
Ráng chiều bảy màu nhẹ nhàng và lặng lẽ bám vào bầu trời xanh, thoạt nhìn sán lạn rực rỡ muôn màu muôn vẻ như cầu vồng bảy sắc.
Sương mù hình thành tự nhiên trong hẻm núi ngưng tụ thành từng giọt nước óng ánh sáng long lanh vào chạng vạng mỗi ngày.
Giọt nước treo trên một số cành lá và tảng đá kỳ quái trên vách đá của hẻm núi, ược chiếu sáng bởi ánh sáng bảy màu, khúc xạ như một loạt các loại bảo thạch rực rỡ.
Nếu giọt nước rơi xuống, nó sẽ trông giống như sao băng bay ngang qua, một thoáng đó đẹp đến mãi mãi.
“Đẹp quá!” Nguyễn Thanh ŸY ngắm nhìn những viên bảo thạch lấp lánh lơ lửng trong ráng chiều năm màu rực rỡ, nhìn sương mù chập chờn như mộng ảo như ẩn như hiện, nàng bất giác thốt lên.
Chuang 1472: Tương tự như thế 3
Khuôn mặt nho nhắn của Phùng Tinh Nhiên do rực vì phấn khích, chân nàng đạp trên một dải lụa màu đỏ thắm, nàng đi xuyên qua những viên bảo thạch lấp lánh mộng ảo như bảy sắc cầu vồng, nàng tựa như một Hỏa tỉnh linh mất phương hướng trong phàm trần.
Bên trên một tảng đá lớn rạn nứt, Đinh Hạo ngồi xếp bằng im lặng, đôi con ngươi sáng ngời ngắm nhìn Phùng Tỉnh Nhiên cười toe toét như vô cùng hăng hái, trong lòng hắn bình yên và an nhiên.
Nguyễn Thanh Y đứng thẳng người trong gió, đôi mắt xinh đẹp lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh tuyệt đẹp, ba ngàn sợi tóc như tơ lụa rải rác xung quanh eo, dải ruy băng màu xanh lá cây bị nàng tháo ra, mái tóc dài mượt mà màu đen bay theo gió.
Từ sự lay động của những sợi tóc, một mùi hương thoang thoảng tràn vào trong mũi trong miệng Đỉnh Hạo.
“Đúng thế, một khung cảnh đẹp như vậy ngay trước mắt, nhưng tiếc là ta không có nhiều thời gian để tận hưởng khung cảnh đẹp de này! Khi ta vừa bước chân vào Tu Chân giới, ta còn ngây thơ cho rằng những người tu chân đều là người xuất trần sẽ không có những cuộc tranh đấu lộn xộn như vậy.
Mọi người chỉ cần tu luyện mỗi ngày, cầu thiên đạo, là được.” Đinh Hạo nhìn đăm đăm vào khung cảnh đẹp trước mặt, ánh mắt trầm ngâm.
Ngừng lại một chút, hắn nở nụ cười cay đắng: “Nhưng ngay từ đầy, sư phụ ta đã dạy cho ta một bài học, khiến ta biết rằng Tu Chân giới chẳng qua chỉ là một khu rừng ram khác mà thôi.
Chỉ có dã thú hung mãnh nhất mới có thể sống sót trong rừng rậm, mới có thể sống tốt hơn những người khác.
Nếu như ta vẫn giữ quan điểm buồn cười của trước đó, chỉ e lúc này không chỉ không còn hài cốt, mà ngay đến cả hồn phách cũng đã bị kẻ khác đánh tan.”
Ngạc nhiên sững lại, Nguyễn Thanh Y tao nhã quay đầu lại và nhìn Đỉnh Hạo bằng ánh mắt cảm khái vô cùng.
Theo động tác của nàng, một vài sợi tóc đen mượt mà đột nhiên bay đến khuôn mặt vững vàng và có nghị lực của Đỉnh Hạo, mang theo mùi hương hoa lan mờ nhạt.
“Ngươi là một người rất phức tạp, ngay từ lần đầu tiên ta cứu ngươi, ta đã thấy ngươi có một sức mạnh ý chí mà người bình thường không có, ngươi không chỉ tàn nhẫn với ke thù, mà còn tàn nhẫn với chính mình.
Ta luôn biết ngươi nỗ lực như vậy vì sự phát triển của tông phái, âm mưu giết người và tu luyện không chừng mực, đây là những chuyện ngươi làm khi tiến vào Tu Chân giới.
Bây giờ Vô Cực Ma Tông đã là môn phái không thua kém ba tông Ma Môn, nhưng nhiều năm như vậy, ngươi có thực sự vui vẻ không?” Đôi con ngươi của Nguyễn Thanh Y trong veo và sáng tỏ như một cái hồ trong vắt.
Nàng cứ thế bình tĩnh nhìn Đinh Hạo và nói.
Nở nụ cười tự giễu, Đinh Hạo lắc đầu thờ ơ: “Có vui về hay không thì có quan hệ gì, đôi khi, người nam nhân đứng trên đời, chuyện có vui vẻ hay không là điều không quan trọng cuối cùng.
Trước đây, khi ta bước chân vào tu chân giới, ta đã nghĩ truy cầu sinh hoạt muôn màu muôn vẻ, sau này, vì thấy được sự suy tàn của Vô Cực Ma Tông, ta thề phải hồi sinh Vô Cực Ma Tông.
Giờ Vô Cực Ma Tông đã lớn mạnh, ta thậm chí còn phải có trách nhiệm hơn.” “Đối với ta, quá trình theo đuổi sự phấn khích là niềm vui.
Dù hiện tại bị kẻ khác giết chết, ta cũng sẽ chất mà không hối tiếc, bởi vì ít nhất cả đời mình ta đã sống không uổng phí.
Ta đã trải qua những điều mà những người bình thường chưa bao giờ trải qua, quá trình này là một phần quan trọng hình thành nên cuộc sống của chúng ta.
Ngay cả khi kết quả cuối cùng không được như ý nguyện, nhưng quá trình từng chút một này đã khiến ta cảm thấy sinh ra không uổng!”
Đôi mắt trong trẻo của Nguyễn Thanh Y như được thả vào một hòn đá, trong nháy mắt đã lăn tăn gợn sóng.
Cái cằm vẻ nên một đường cong tuyệt đẹp, Nguyễn Thanh Y để lộ hàm răng trắng noãn, sau khi cất tiếng cười khẽ, đôi môi nàng khẽ nói: “Vậy những sự kiện trong quá khứ, khi mà Thanh Y và ngươi gặp gỡ và thấu hiểu nhau, nó có thể trở thành một quá trình đẹp đẽ mà đáng nhớ theo thời gian trong cả cuộc đời ngươi hay không?” Khuôn mặt nghiêm nghị đột nhiên sững sờ, sống lưng thẳng tắp như tảng đá cũng khom xuống một chút, nhìn ánh mắt nhìn mình một cách mạnh dạn, đôi mắt lặng lẽ nhưng đầy màu sắc kỳ lạ, Đỉnh Hạo thoáng lúng túng, sau một lúc sửng sốt, hắn mới khẽ gật đầu.
Sau đó, hắn hơi chột dạ, lập tức tránh né ánh mắt của Nguyễn Thanh Y.
Đỉnh Hạo bùi ngùi thở dài, hắn lắc đầu nói: “Tâm ý của Thanh Y, sao Đinh Hạo không rõ.
Nhưng ta cảm thấy rằng, có một số chuyện không cần phải miễn cưỡng.
Trong lòng ta, ngươi là nữ tử vô cùng đặc biệt, khi nhớ lại sẽ khiến lòng ta vui vẻ, có thể làm cho tâm trạng hỗn loạn của ta bình tĩnh hơn.”
chuang 1478: Trở mặt vô tình 1
“Thế nhưng, loại cảm giác này không giống như đối mặt với Phùng Tỉnh Nhiên, cũng chẳng phải là loại tâm tình như khi ta ở bên Ma Cơ.
Có thể là vì ngươi lần lượt cứu ta lại cẩn thận chăm sóc ta, khi ở bên cạnh ngươi, đôi khi ta có ảo giác ngươi giống như là tỷ tỷ của ta vậy.
Ha ha, nói cũng buồn cười, không phải ai cũng mang đến cho ta loại cảm giác này!”
Vừa nghe Đỉnh Hạo nói vậy, có một loại cảm xúc khác trong ánh mắt mất mát của Nguyễn Thanh Y.
Chỉ thấy những ngón tay ngọc ngà của nàng kéo nhẹ, một lần nữa buộc chặt mái tóc đen dài tung bay.
Sau khi làm tất cả những điều này, nàng mới nở một nụ cười bình tĩnh và vui vẻ nói: “Tốt quá! Ta còn cho rằng ngươi chưa bao giờ đặt ta trong tim, trái lại không ngờ ta còn chiếm một vị trí quan trọng như vậy trong lòng ngươi.
Ha ha, Thanh Y không phải là một nữ tử tham lam, chỉ cần có thể thường xuyên nhìn thấy ngươi và nói chuyện với một cách nhẹ nhàng như vậy là ta đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi!”
Nữ tử nhã nhặn và dịu dàng, lại tao nhã hào phóng khéo hiểu lòng người như vậy, không thể không khiến Đỉnh Hạo thực sự cảm thán rằng Nguyễn Thanh Y là một nữ tử bất phàm.
Hắn vốn còn sợ rằng những lời nói của bản thân sẽ làm tổn thương đối phương, không ngờ bản thân buồn lo vô cớ.
Bây giờ thấy Nguyễn Thanh Y nói thẳng ra như vậy, Đỉnh Hạo thở phào một hơi nhẹ nhõm, hắn cười và nói: “Ta cũng thích ở bên cạnh thầy trò các ngươi. điều đó sẽ làm cho trái tim ta vô cùng bình tĩnh, ha ha!” “Này! Hai người các ngươi đang nói chuyện gì vậy?” Đúng lúc này, Phùng Tinh Nhiên mỉm cười bước đến trước mặt Đinh Hạo và Nguyễn Thanh Y, mở miệng tùy tiện hỏi.
“Không có gì, không có gì!” Đinh Hạo chột dạ, luôn miệng nói. “Không có gì?” Phùng Tỉnh Nhiên hỏi lại một cách ngờ vực, sau đó đôi mắt xinh đẹp của nàng chăm chú, nàng cười hì hì nói: “Chắc chắn là có gì đó, nhìn điệu bộ của ngươi là ta biết ngay, Nhưng Thanh Y tỷ tỷ và nha đầu Thạch Ngọc Sương đó thì khác, ta vô cùng tin tưởng các ngươi!”
Thoáng ngạc nhiên, Đinh Hạo lắc đầu thở dài: “Đừng nhắc đến Thạch Ngọc Sương đó nữa.
Theo quan điểm của ta, Thạch Ngọc Sương trước giờ luôn có tâm tư so sánh với ngươi nên mới có thể nói ra những lời như vậy, Nếu không phải vì mối quan hệ của ta và ngươi, e rằng Thạch Ngọc Sương cũng chẳng thèm liếc ta thêm vài lần!”
Nhếch miệng xem thường, Phùng Tinh Nhiên khit mũi hừ nhẹ và nói: “Không đề cập thì không đề cập, đi thôi, dẫn chúng ta đi dạo tiếp.
Long Ngâm Sơn này của ngươi đẹp hơn nhiều so với Thiên Trụ Sơn trước đây, ha ha, sau này đã có Truyền Tống Trận, ta rảnh sẽ qua chơi!”
Khẽ gật đầu, Đinh Hạo vui vẻ.
Dù cho lần sau Phùng Tinh Nhiên lại đến Long Ngâm Sơn, chắc có lẽ bản thân sẽ không có thời gian ở bên nàng.
Sau khi chiến tranh với Đạo Môn bước vào giai đoạn kết thúc, bản thân phải lập tức đi đến Nam đại lục.
Sau khi chấm dứt chuyện ở Nam đại lục, chính mình còn phải đến Đông đại lục một chuyến, giải quyết triệt để vấn đề chuyện mẫu thân của mình bị Thần Tiêu Đạo Tông nhốt.
Cứ như vậy, ít nhất sẽ mất vài năm bản thân không có mặt tại Long Ngâm Sơn.
Ngay cả khi có Truyền Tống Trận, Phùng Tinh Nhiên đến Long Ngâm Sơn chỉ e sẽ phải rong ruổi một mình.
Trong vòng năm ngày tiếp theo, trong lúc rãnh rỗi, Đinh Hạo sẽ ở bên cạnh hai người Phùng Tinh Nhiên và Nguyễn Thanh Y, dạo chơi một lượt tất cả các cảnh đẹp trên Long Ngâm Sơn và Hổ Khiếu Sơn.
Nếu đã trao đổi mọi thứ một cách thẳng thắn với Nguyễn Thanh Y, Đinh Hạo không phải là người không thể buông bỏ.
Suốt hành trình, mặc dù không trò chuyện quá nhiều, nhưng không hề có vẻ lúng túng.
Hơn nữa, có người thường cười đùa như Phùng Tỉnh Nhiên ở đây, Đinh Hạo hiếm khi có được tâm trạng bình tĩnh và thoải mái trong năm ngày này.
Chỉ đến khi Kiếm Tiên Hồng Thế, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, và cao thủ siêu cấp của mấy đại tông phái Ma Môn trở về Long Ngâm Sơn thì những ngày yên bình của Đỉnh Hạo mới kết thúc.
Bên trong Vô Cực Ma Điện.
Hồng Thế đứng đó, sống lưng thẳng tắp như lưỡi kiếm, trên gương mặt tuấn lãng là biểu cảm suy tư.
Lông mày Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng chíu chặt, thờ ơ ngồi khoanh chân trong một góc của đại điện, bộ dạng như mất hồn.
Về phần các cao thủ siêu cấp của mấy tông môn khác, sau khi vừa trở về Long Ngâm Sơn, bọn họ đã trực tiếp trở lại tông phái của mình, nhìn dáng vẻ thì dường như định báo cáo với tông chủ tông phái mình.
Tuy nhiên, bây giờ tất cả các tông chủ của mấy đại tông phái đều đã đến Hải Vực truy tìm bảo vật, hầu hết các đệ tử hiện có mặt trên Long Ngâm Sơn đều là những môn đồ bị thương nhẹ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










