[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 138 : Cố sức suy đoán – 1 (c1371-c1380)
❮ sautiếp ❯Chương 1372: Cố sức suy đoán – 1
Yêu bài bằng mặc ngọc bên hông hóa thân La Mẫn Dương của điện vương chỉ rõ thân phận của hắn, tu vi Hợp Thể sơ kỳ, gương mặt bình thường không có gì điểm nào đặc biệt.
Những điều này giống hệt như điểm quan trọng trong Bách Biến Thuật mà Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng dạy bảo Đỉnh Hạo.
“Cảm phiền Uông tông chủ đích thân tới, bản tông thật sự là rất bất đắc dĩ, còn mời Uông tông chủ thông cảm cho!” Uông Thiên Thọ vừa bước chân vào Lạc Lâm Điện, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên đã từ chỗ ngồi đứng lên, cười ha ha và cất lời.
Uông Thiên Thọ lắc đầu mỉm cười, vừa bước vào bên trong vừa nói: “Phùng tông chủ khách khí, bản tông cũng đã nghe đôi điều về những gì đã xảy ra ở Đoạn Hồn Sơn thời gian này, Phùng tông chủ cẩn thận một chút là phải!”
Ha ha cười và ngồi xuống một lần nữa, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cất lời: “Uông tông chủ hiểu được là tốt, bản tông cũng suy nghĩ vì sự an toàn của các vị, dẫu sao đã có nhiều môn phái bị hại nặng nề.
Ngươi xem, Quan đạo hữu của Ma Nguyệt Cốc, hắn còn vì chuyện này mà ầm ï với tiểu tử Đỉnh Hạo này, đều là do điện vương nọ đứng giữa làm khó dễ!”
Khi Phùng Ngạo Thiên đề cập đến điều này, La Mẫn Dương do điện vương hóa thân thành nhìn xung quanh một cách thận trọng, hàng lông mày mảnh mai chau chặt lại, như thể lòng đầy nghỉ ngờ.
Tuy nhiên, may mà hắn chỉ quan sát một chút rồi lại cúi đầu và không thể hiện bất kỳ biểu hiện nào, đi theo phía sau lưng tông chủ Uông Thiên Thọ, từng bước tiến vào bên trong đồ án hình tròn nọ.
Động thái của điện vương vừa rồi khiến ba người Đinh Hạo lòng mang ý xấu đều thầm ứa mồ hôi lạnh, còn cho rằng hắn phát hiện ra điều gì bất thường.
Mặc dù ánh mắt của ba người không trực tiếp hướng thẳng lên cơ thể La Mẫn Dương, nhưng khóe mắt vẫn luôn chú ý đến chuyển động của điện vương mỗi thời mỗi khắc.
Dần dần, tông chủ Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông đã bước vào đồ án hình tròn bên trong lầu các, một trưởng lão khác cũng theo sát tiến vào đó.
Điện vương nọ cúi đầu, bởi vì thân phận thấp hơn hai người Uông Thiên Thọ, hắn lặng lẽ bước đi sau cùng, đi đến trước khu vực của vòng tròn cũng không quan tâm mấy.
Chỉ trong phút chốc, tông chủ Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông và một trưởng lão khác đã bước qua khỏi khu vực của vòng tròn, điện vương cũng từ bên rìa bước đến vị trí trung tâm.
Ngay lúc này, vòng tròn đột nhiên xảy ra biến hóa kinh thiên động địa, xung quanh vòng tròn ngay lập tức sáng lên quang mang đủ mọi màu sắc, từng phù chú cổ quái tức khắc trồi lên từ mặt đất, tỏa ánh hào quang rực rỡ.
Một bên vòng tròn, màn chắn do rực dâng lên giữa tia chớp, mặt ngoài màn chắn bao phủ khu vực hoàn toàn trong phút chốc, từng luồng hào quang như dải lụa màu màu từ trên đỉnh lầu các nhẹ rớt xuống, gói mà chắn lại chặt chẽ và chằng chịt.
Cùng thời điểm này, Phùng Đức Liên, Liêu Khiên, Kiều Mỹ Lăng, cộng thêm Đồ Nguyên, Tán Ma nhị kiếp và Chiến Bưu, Tán Ma tứ kiếp, tất cả cao thủ cấp bậc Tán Ma của Luyện Ngục Ma Tông dốc toàn bộ sức mạnh, ngay lập tức chia nhau bao quanh vòng tròn.
Đỉnh Hạo đứng bên ngoài mấy người này, khuôn mặt đầy thận trọng, nhưng trong lòng lại lo lắng bất an.
Một mặt, hắn lo lắng điện vương có bị trận pháp vây lại hay không, mặt khác lại là chấn động trước sức mạnh mà Luyện Ngục Ma Tông thể hiện.
Đến ngày hôm nay, vào thời điểm này, Đỉnh Hạo mới xem như là có một sự hiểu biết sâu sắc về thực lực của Luyện Ngục Ma Tông.
Ngoại trừ Liêu Khiên, người không được tính bên trong vì quan hệ cạp váy, toàn bộ Luyện Ngục Ma Tông có cả thảy bốn Tán Ma, đặc biệt là Chiến Bưu, người có cùng cảnh giới Tán Ma tứ kiếp với Phùng Đức Liên, mặc dù hắn có biết đến sự tồn tại của nhân vật này, nhưng trước đó chưa từng nhìn thấy.
Trước đây, Thành Hoàng tranh giành vị trí tông chủ với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên là vì mối quan hệ với Chiến Bưu chèo chống.
Thê tử của Chiến Bưu là trưởng bối thân thích của Thành Hoàng, mặc dù đã ra đi nhiều năm nhưng Chiến Bưu vẫn luôn cực kì chiếu cố nhất mạch của Thành Hoàng vì tình cảm với thê tử.
Nếu không, với thế lực của Thành Hoàng trước kia thì hoàn toàn không dám lá mặt lá trái với hiệu lệnh của tông chủ Phùng Ngạo Thiên, lại còn dám tranh đoạt vị trí tông chủ với Phùng Ngạo Thiên.
Có lẽ vì nguyên nhân ở Thành Hoàng, thái độ của Chiến Bưu với mọi người lộ rõ sự hờ hững, nét mắt không thể ngửi nổi.
Tuy nhiên, vì chuyện có liên quan đến an nguy của Đoạn Hồn Sơn và Luyện Ngục Ma Tông, Chiến Bưu vẫn nhận rõ tình thế mà xuất thủ, có điều vẫn có sắc mặt không tốt với người nào đó.
“Phùng… Phùng tông chủ, các ngươi… thế là có ý gì?” Ngay lúc này.
Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông nọ tức run người, chỉ tay vào Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên và gầm lên.
Chương 1373: Cố sức suy đoán – 2
Chuang 1374: Một ngọn núi thịt – 1
Bởi vì vấn đề thực lực, Phùng Ngạo Thiên không thể giúp mọi người được gì vào thời điểm này, chỉ có thể đứng ở tuyến thứ hai.
Vào thời điểm đối mặt với cơn thịnh nộ ngập trời của Uông Thiên Thọ, hắn không khỏi tranh thủ lên tiếng giải thích và trấn an.
Sau khi nghe lời giải thích của Phùng Ngạo Thiên, Uông Thiên Thọ trông vô cùng bi thương, đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn điện vương bên trong màn chắn, buồn bã nói: “Nói vậy, La Mẫn Dương chân chính đã bị hắn giết chết!”
Gật đầu khẽ khàng, Phùng Ngạo Thiên biết trong lòng hắn khó chịu, nhưng vẫn nói một cách khẳng định: “Đúng thế!”
Gương mặt điện vương bị màn chắn khổng lồ vây kín chợt lạnh lùng âm u, hắn dạo bước bên trong màn chắn, không rõ là đã suy nghĩ gì.
Đột nhiên, nóc nhà phía trên Lạc Lâm Điện “đùng đùng” nổ tung, mái nhà rộng rãi và dày dặn bỗng chốc vỡ thành từng mảnh, để lộ một đường thẳng nối với bầu trời rộng lớn mênh mông.
Qua những khe nứt rách nát, Đinh Hạo chỉ thấy những đám mây đen nghịt tập trung trên đỉnh bầu trời, từng tỉa chớp sáng lóe, nhưng không có sự đi kèm của tiếng sấm.
Nhìn vào cách hình thành của sét theo cách này không giống như một cảnh quan thiên nhiên, chắc là vì trận pháp bên trong Lạc Lâm Điện.
Ngay khi Đinh Hạo trố mắt đứng nhìn, một tia chớp lớn, mang theo ánh sáng rực rỡ, đột nhiên từ khoảng không bên trên điện, “ầm” một tiếng, xuyên qua khe hở trên đỉnh Lạc Lâm Điện, đánh thẳng vào bề mặt màn chắn đang trói chặt điện vương.
Tia sét này đánh xuống, từng tia điện quang bơi lượn trên bề mặt màn chắn như những con rắn nhỏ, phát ra âm thanh “xẹt xẹt” của điện.
Thân ở bên trong, dưới sự đánh xuống của tia sét này, cơ thể đang di chuyển của điện vương khẽ chao đảo, cơ thể không ổn định suýt ngã xuống.
Sau khi tia sét đầu tiên đánh xuống, từng tia sét tiếp tục liên miên bất tuyệt như nước sông cuồn cuộn, hết cái này đến cái khác, từ nơi chân trời tối tăm mờ mịt đánh vào bên trong Lạc Lâm Điện.
Thanh âm “ầm ầm” đột nhiên phát ra từ dưới đáy Lạc Lâm Điện, Đỉnh Hạo trông thấy khu vực mặt đất hình trong nơi điện vương đứng, ở nơi đó, từng ký hiệu nguệch ngoạc sáng lên, sau đó mặt đất giống như những gợn sóng trong nước, liên tục chuyển động nhấp nhô.
Trong phút chốc, từng ngọn lửa cực nóng tràn ra từ mặt đất vặn vẹo đó, chỉ trong chớp mắt đã lấp đầy bốn phương tám hướng màn chắn, thậm chí còn quét về phía điện vương đang ở bên trong.
Vào thời điểm này, gương mặt điện vương mới thực sự nghiêm lại, trong đôi mắt hắn sáng lên thần quang sáng ngời.
Đột nhiên, trên người điện vương bộc phát từng luồng hàn quang.
Điện vương trông giống như một con nhím toàn thân được bao phủ bởi hàn mang, những hàn mang này đạt tới nửa trượng, hoàn toàn bao phủ điện vương, chỉ để lộ cái đầu.
Điện mang vẫn đang đánh xuống, từng ngọn địa hỏa ngược xuôi, nhưng cơ thể của điện vương, người đang ở bên trong lại trải rộng hàn mang như kim thép, cơ thể không chút sứt mẻ trông có chút kiệt sức.
“Hay cho một điện vương của Uyên Lang Điện, thực lực như vậy thực sự đáng kinh ngạc, nhưng trái lại không ngờ ngươi có thể thoải mái đối mặt với dưới tình huống này như thế! Tuy nhiên, tác dụng chủ yếu nhất của Thiên Cương Địa Sát Trận này là hai chữ hao tổn, chỉ cần ngươi sử dụng chân nguyên để ngăn cản sự tấn công của trận pháp thì mục đích của ta đã xem như đạt đến!” Kiều Mỹ Lăng cười giòn tan, nói một cách đắc thắng với điện vương.
Những lời này của Kiều Mỹ Lăng vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ khiến điện vương để lộ chút cẩm giác kinh ngạc, nhưng nào ngờ biểu cảm của điện vương không thay đổi chút nào.
Hắn chỉ quan sát xung quanh, lần lượt nhìn một lượt các Tán Ma của Luyện Ngục Ma Tông.
Cuối cùng, đôi mắt của điện vương dừng lại trên gương mặt của Đinh Hạo, còn nở một nụ cười thản nhiên, hắn nói: “Lâu rồi không thấy, Đinh Hạo.
Chẳng hay ngươi đã cân nhắc về chuyện lần trước thế nào rồi.
Chỉ cần ta và ngươi hợp tác với nhau, bản vương cam đoan Vô Cực Ma Tông của ngươi lập tức lên như diều gặp gió, vị trí phó điện chủ của Uyên Lang Điện luôn dành cho ngươi!”
Lắc đầu, Đinh Hạo mỉm cười nói: “Vấn đề này không còn cần thiết bàn bạc thêm.
Bản tông không thích làm việc dưới trướng người khác, ý tốt của điện vương, bản tông nhớ trong lòng.
Nếu điện vương có bản lĩnh, chỉ bằng suy nghĩ thật kỹ xem nên phá với trận pháp và bình yên rời khỏi Đoạn Hồn Sơn như thế nào, nếu không thì tất cả tham vọng chỉ là những lời nói suông!”
Biểu cảm khinh thường, điện vương điềm nhiên nhìn Kiều Mỹ Lăng và nói: “Ngươi thực sự cho rằng “Thiên Cương Địa Sát Trận” thực sự có thể vây bản vương sao?”
Câu nói này của hắn khiến Kiều Mỹ Lăng vừa rồi còn tràn đầy tự tin có phần lo lắng trong lòng, nàng không khỏi hừ lạnh nói: “Có thể vây các hạ hay không, phải thử trước rồi mới biết được!”
Chuang 1374: Một ngọn núi thịt – 1
Lắc đầu, điện vương nhắm mắt hít sâu một hơi, sau đó lại quan sát đám đông thêm một lần nữa rồi lên tiếng: “Bách Biến Thuật của Bách Biến Môn hóa thân ngàn vạn.
Kể từ khi bản vương hành đạo đến nay, trừ khi còn trẻ kỹ thuật chưa thuần thục bị người ta nhìn thấu hai lần ra thì chưa có một ai nhìn ra sơ hở cả.
Hôm nay lộ ở nơi này, quả thực là hơi không hiểu chút nào, chẳng hay các vị có thể giải thích cho bản vương?”
Điện vương vừa nói xong, mấy Tán Ma của Luyện Ngục Ma Tông đều im lặng.
Còn Đinh Hạo thì lại mỉm cười ngay lập tức.
Cuối cùng, Đinh Hạo lắc đầu và nói: “Bách Biến Thuật của ngươi là do tại hạ nhìn thấy, còn về phương pháp thì đương nhiên là không thể nói.
Nhưng không phải là ngươi có gì sơ hở, nếu muốn nói, thì chỉ có thể nói là thiên ý!”
“Thiên ý? Bản vương chưa từng tin vào điều này, nếu ngươi đã không muốn nói, vậy bản vương cũng không cần thiết ở lại thêm nữa!” Điện vương hơi choáng váng, cuối cùng, hắn nói ra câu này bằng biểu cảm điềm nhiên.
Khuôn mặt Chiến Bưu lạnh lùng trông âm u, hắn nhìn biểu hiện điềm nhiên của điện vương và nói: “Đoạn Hồn Sơn đâu phải là nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Bất cứ ai làm điều gì đó bất lợi cho Luyện Ngục Ma Tông chúng ta tại Đoạn Hồn Sơn thì đều cần phải trả giá mà không có ngoại lệ!”
Một cách lạ thường, điện vương hơi gật đầu, đồng ý nói: “Đương nhiên là bản vương phải trả giá rồi mới đi chứ!” Ngay khi hắn nói xong, âm thanh bốn tiếng nổ “ầm ầm” nối tiếp vang lên, hai tay và hai chân điện vương ngay lập tức phát nổ thành những mảnh mưa máu.
Một luồng khí tức hủy diệt thiên địa bỗng nhiên được kích phát trên người điện vương.
Chỉ trong phút chốc, toàn bộ Lạc Lâm Điện ầm ầm sụp đổ, mặt đất sụp đổ thành hàng chục vết nứt có kích thước khác nhau.
Những cây cột khổng lồ dồn dập đổ sụp, những hòn đá còn to lớn hơn con người dẫn đầu đập về phía đám đông bên trong Lạc Lâm Điện.
Nhưng đám người Đinh Hạo đúng lúc có mặt bên trong lại không hề dịch chuyển, bọn họ vô cùng hoảng sợ nhìn điện vương bên trong màn chắn.
Ngay lập tức, chân tay của điện vương vỡ nát, tự mình hại thân thể của mình để kéo khí tức thiên địa đảo loạn quỹ tích đánh xuống của sấm sét.
Cùng với sự đánh xuống một cách hủy diệt của tia sét, từng tia sáng màu bạc dần xuất hiện trong hư không, những thứ đó là vết nứt không gian, nếu không cẩn thận rơi vào trong đó, chỉ e sẽ lập tức rơi vào không gian không xác định và không bao giờ quay trở lại được.
Đột nhiên, một tiếng “rắc” nhỏ nhẹ nhàng rơi vào tai tất cả mọi người, âm thanh nhỏ bé ấy lại khiến tâm thần tất cả mọi người chấn động.
Theo tiếng “rắc” nhỏ nhoi nọ, màn chắn vây điện vương đã nứt ra một khe hở nhỏ.
Ngay sau đó, một tiếng sấm rền vang lên, nổ tung từ bên trong màn chắn.
Cương tráo vốn vây lấy điện vương ngay lập tức bị vỡ thành bụi phấn, biến mất cùng với những hạt bụi mỏng manh. “Không hay rồi! “Thiên Cương Địa Sát Trận” đã phá!” Kiều Mỹ Lăng kêu lên, giọng nói của nàng ngập tràn hoảng sợ và lo lắng.
Không cần phải nói thêm điều gì nữa, mọi người đều biết rằng “Thiên Cương Địa Sát Trận” đã thực sự bị phá vỡ.
Trận pháp vỡ nát, cũng đồng nghĩa với việc lực lượng trói buộc điện vương đã bị phá hủy hoàn toàn, nhưng may mắn thay, điện vương tự mình phá nát tay chân, chắc chắn là đã bị thương khá nặng.
Lúc này, nếu muốn giết chết hắn, chỉ có thể dựa vào sự bao vây và tấn công của số đông.
Đá tảng toán loạn bên trong Lạc Lâm Điện đập mạnh vô cùng, do “Thiên Cương Địa Sát Trận” đã vỡ nát nên địa hỏa không còn cuồn cuộn bên trong khu vực màn chắn đó nữa, chúng tung bay tứ phía không mục đích, tỉa sét trên không trung cũng theo sau, điên cuồng đánh về phía này.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ khu vực chìm trong hỗn loạn.
Vừa thấy hiểm cảnh như thế nảy sinh, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên ngay lập tức yêu cầu tông chủ Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông và trưởng lão môn hạ nhanh chóng rút lui, còn mình thì ở lại phía sau quan sát.
Sau khi màn chắn bị phá vỡ, Điện Vương trái lại không bỏ chạy ngay lập tức, có điều mấy Tán Ma của Luyện Ngục Ma Tông bao quanh hắn, hắn có muốn thoát cũng không đơn giản.
Điện vương mất đi tay chân, cơ thể tròn vo như một quả cầu bằng thịt, máu tươi vốn “ồng ộc” chảy xuôi không biết khi nào đã hoàn toàn ngừng lại.
Mặc dù lúc này hắn trông vô cùng chật vật, nhưng khuôn mặt của điện vương vẫn bình tĩnh, nhìn xung quanh bằng biểu cảm rạng rỡ, như thể thương thế vô cùng nghiêm trọng đó không xảy ra trên người hắn.
Chính sự bình tĩnh đến khác thường của điện vương mới khiến mất Tán Ma của Luyện Ngục Ma Tông hơi sợ ném chuột vỡ bình, mặc dù bao vây xung quanh hắn nhưng tạm thời không tấn công ngay lập tức.
Chương 1375: Một ngọn núi thịt – 2
‘Chương 1375: Một ngọn núi thịt – 2
“Lập tức hành động, ngoài Bách Biến Thuật thân hóa ngàn vạn ra, Bách Biến Môn còn Đoàn Thể Thuật có thể tái tạo gãy chi, càng kéo dài, sau khi thương thế khắp người hắn bị kiềm chế sẽ càng khó đối phó!” Trong cát đá mù mịt, Đinh Hạo đột nhiên quát lớn.
Cùng với tiếng hét lớn của Đinh Hạo, hắn lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, dẫn đầu tấn công trước với sát khí cuồn cuộn và nồng đậm.
Mấy Đại Tán Ma của Luyện Ngục Ma Tông nọ nghe Đỉnh Hạo nói thế, tất cả đều chấn động.
Mãi cho đến tận khi trông thấy Đỉnh Hạo định xuất thủ, tất cả bọn họ mới không do dự chờ đợi thêm nữa, tất cả đồng thời phát ra công kích như gió bão mưa Tào.
“Không ngờ ngay cả điều này mà ngươi cũng biết rõ, cái người sư điệt Bách Tượng này lại nói yếu thuật của Bách Biến Môn cho người ngoài để đối phó ta, được, được lắm!” Điện vương quát lớn.
Đột nhiên, điện vương khi nãy trông như một quả cầu bằng thịt, cơ thể hắn bành trướng, chính xác là hắn đã biến thành quả bóng thịt ngay lập tức.
Hơn nữa, cùng với việc cơ thể bành trướng, cơ thể của hắn không ngừng trở nên khổng lồ ngay trước mặt mọi người.
Trong khi đòn tấn công của đám đông chưa kịp đến gần, cơ thể hắn đã biến thành quả cầu to khoảng mười trượng, đúng thực là một ngọn núi thịt.
Tiếng vang “lách ca lách cách” vang vọng tứ phía, toàn bộ Đoạn Hồn Sơn dường như đang rung chuyển.
Quả cầu như một ngọn núi thịt bị đòn công kích dồn dập tới tấp đánh vỡ, như thể một quả bóng bị xì hơi, nhanh chóng co lại.
Chỉ trong phút chốc, quả cầu thịt thu nhỏ lại thành thể tích bình thường, vẫn đang không ngừng co lại, cuối cùng biến thành một miếng thịt có kích thước bằng lòng bàn tay.
Bên trên miếng thịt chất chồng vết thương, biến thành miếng thịt nát bấy.
“Điện vương đi rồi!” Lúc này, Đinh Hạo bùi ngùi thở dài, chợt nói.
Mấy Tán Ma của Luyện Ngục Ma Tông nhìn nhau với biểu cảm phức tạp, nhất thời không biết nên nói gì.
Đôi mắt Chiến Bưu trợn trừng, cơ thể người này bỗng căng chặt, dự định đuổi theo, tuy nhiên lại bị câu nói “khoan đã” của Phùng Đức Liên ngăn lại.
Nhìn Chiến Bưu đầy căm phẫn, Phùng Đức Liên hơi lắc đầu và nói: “Vừa rồi mọi người đều đã thấy được thực lực của điện vương, chẳng những có thể phá vỡ “Thiên Cương Địa Sát Trận”, mà ngay dưới mí mắt của đông đảo chúng ta, hắn còn có thể thoát khỏi khốn cảnh.
Nếu nói về sức mạnh thực sự, e là trong chúng ta không có một ai là đối thủ của hắn.
Hiện giờ đuổi không kịp, mà nếu như có đuổi kịp thì chắc chắn là hắn cố tình làm thế, hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn!”
Câu nói này của Phùng Đức Liên vang lên, Chiến Bưu cũng tỉnh táo lại, sau khi quan sát xung quanh, hắn mới nói một câu lạnh như băng: “Đã vậy, nơi này không còn chuyện gì của ta, ta trở về tiếp tục bế quan!”
Vừa nói xong, Chiến Bưu tức giận bay khỏi đống đổ nát này, biến thành một tia sáng màu đỏ của ráng chiều, nhanh chóng biến mất nơi những ngọn núi phía sau Đoạn Hồn Sơn.
Thấy Chiến Bưu rời đi, Kiều Mỹ Lăng nọ cứ lắc đầu và thở dài: “Điện vương này đúng là kẻ lợi hại, vậy mà thực sự tự hủy hoại tứ chi để phá hủy “Thiên Cương Địa Sát Trận”, kể từ đây, mối đe dọa hắn mang đến cho chúng ta sẽ không quá lớn nữa!”
Vào thời điểm này, Đỉnh Hạo đang quan sát miếng thịt nát duy nhất mà điện vương để sót lại kia bằng đôi mắt sáng rực, nghe thấy câu nói này của Kiều Mỹ Lăng, hắn không thể không đứng ra nhắc nhở: “Kiều tiền bối nhầm rồi.
Vừa rồi ta đã nói, ngoài Bách Biến Thuật ra, Bách Biến Môn còn có Đoàn Thể Thuật có thể tái tạo tứ chỉ.
Loại hành vi tự hủy hoại tay chân của bản thân này, nếu là bất cứ tu chân giả nào khác thì sẽ là trọng thương khó có thể chịu đựng, chỉ có thể đoạt thể trọng tu một lần nữa.
Thế nhưng, điện vương tự mình phá nát tứ chỉ, mặc dù có thể xem là vết thương khá nặng.
Tuy nhiên, dựa vào thế lực khá lớn của Uyên Lang Điện và sự thần kỳ của Đoàn Thể Thuật, ta phỏng đoán rằng, mặc dù việc khôi phục lại không dễ nhưng chắc chắn không nghiêm trọng như những gì ngươi nói.”
Câu nói này vừa vang lên, biểu cảm của mọi người đều nghiêm nghị và nặng nề, không ngớt cảm thán trong thời gian ngắn, ai cũng tức giận cảm khái, tại sao trên thế gian lại có công pháp không thể tưởng tượng nổi như thế.
Phùng Đức Liên cũng thở dài một tiếng đầy chán nản, nhìn vào Lạc Lâm Điện một mớ hỗn độn và đã bị phá hủy hoàn toàn, hắn cất lời: “Thế chẳng phải có nghĩa là, lần chặn đánh chúng ta phí hết tâm tư bố trí này hoàn toàn không ảnh hưởng gì nhiều đến điện vương hay sao?”
Lắc đầu, Đỉnh Hạo nghiêm túc nói: “Nói thế cũng không đúng, nếu ta đoán không sai, thương thế lúc này điện vương đương nhiên cũng khá nặng.
Quả cầu thịt hắn huyễn hóa ra vào phút chót là thứ tâm thần tương thông với hắn, sau khi chịu đòn hợp kích của chúng ta, chắc chắn bản thể của hắn đã thương càng thêm thương.
Ít nhất, lúc này, Đoạn Hồn Sơn không phải tiếp tục thảo mộc giai binh đề phòng kẻ này gây rối.
Và trong thời gian ngắn tới đây, trước khi vết thương của điện vương khôi phục lại, hắn sẽ không dám tiếp tục làm điều ác ở khắp mọi nơi!”
Chương 1376: Tháo gỡ sương mù – 1
Những lời này của Đinh Hạo vang lên, nghe vậy mọi người mới thở phào một hơi.
Rốt cuộc, với sự hiểu biết của Đinh Hạo và điện vương, những điều hắn nói chắc hẳn là đúng, cho dù các Tán Ma có tu vi và tuổi tác vượt quá Đinh Hạo, nhưng do không quen thuộc với mọi điều về Bách Biến Môn nên cũng khó mà suy đoán được tình trạng của điện vương hiện tại.
Đỉnh Hạo đã nói điện vương không dám làm điều ác trong một thời gian ngắn, vả lại thương thế tương đối nặng, trong lòng mọi người thở ra một ngụm, trong lòng không còn canh cánh nỗi lo nữa.
Vào thời điểm này, tiếng tranh cãi ồn ào bên ngoài truyền đến, vài Đại Tán Ma sửng sốt một chút.
Không nói gì thêm, tất cả đều biến mất.
Ngay cả Liêu Khiên cũng nói cần phải im lặng suy nghĩ về mọi thứ một cách cẩn thận.
Sau khi chư vị Tán Ma đều rời đi, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cũng bước ra từ đống đổ nát không xa phía sau.
Phùng Ngạo Thiên tro bụi đầy mặt trông có chút chật vật, trái lại tỉnh thần của hắn trông không hề tệ chút nào.
Quan sát đám đông người trong Ma Môn vây quanh tứ phía một chút, Phùng Ngạo Thiên mỉm cười và giải thích với Đỉnh Hạo: “Mặc dù ta đã sắp xếp môn đồ sơ tán đám người chung quanh đám người chung quanh Lạc Lâm Điện trước lúc động thủ, nhưng động tĩnh to lớn của mọi chuyện cũng khiến trời đất rung chuyển, cộng thêm Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông rời khỏi nơi này trước, đám người đó chắc cũng nên biết rõ đầu đuôi mọi chuyện!”
Đỉnh Hạo nhìn số lượng người trong Ma Môn đến đây càng ngày càng đông đảo, biểu cảm trên gương mặt ngập tràn sợ hãi, kinh ngạc và ngờ vực.
Sau khi gật đầu khẽ khàng, hắn cất lời: “Xem chừng chuyện Đoạn Hồn Sơn và điện vương, mặc dù điện vương đã trả giá một phần nhưng nó cũng mang lại một số bất lợi cho Đoạn Hồn Sơn!”
“Đúng vậy, một người có thể thân hóa ngàn vạn xuất hiện tại một nơi hỗn loạn mà ai cũng ôm mục đích riêng, có thể khuấy động những con sóng đến mức nào, điều đó quả thực là không thể đoán trước!” Phùng Ngạo Thiên cảm khái nói.
Đỉnh Hạo hơi gật đầu, hắn rất tán thành những lời này của Phùng Ngạo Thiên.
Lần trước, khi bản thân vừa đến Đông đại lục, vì cứu nhóm người Hỏa Ma của U Minh Ma Giáo bị bao vây, bằng sức mạnh của một người, hắn đã châm ngòi ly gián Đông Sát Tây Tàng, khiến đám người Đạo Môn vốn đoàn kết nhất trí đó ngờ vực nhau, cuối cùng đúng là giết đến đỏ mắt.
Bây giờ, nghe Phùng Ngạo Thiên nói những lời này, Đỉnh Hạo nhớ đến chuyện lúc trước, hắn bắt đầu cảm thấy may mà điện vương rời đi sớm, nếu không thì thật khó để tưởng tượng được cuối cùng cả Đoạn Hồn Sơn sẽ biến thành dáng vẻ gì.
Một lát sau, đông đảo người trong Ma Môn đã tề tựu đông đủ trước mặt Đỉnh Hạo và Phùng Ngạo Thiên.
Sau khi đưa mắt quan sát xung quanh một lượt, Đinh Hạo nhận thấy rằng những người này chính là đám người đứng xem khi trận chiến giữa hắn và Huống Thiên Khánh diễn ra vào hai ngày trước, chỉ có điều là trong đó có cả người của Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung, và đoàn người thuộc Ma Nguyệt Cốc.
Thấy rằng tất cả mọi người đều chạy đến nghe ngóng, Phùng Ngạo Thiên quan sát Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông khá là căm uất trong đám đông, sau khi ngẫm lại một chút trong lòng, hắn hét lớn: “Chư vị đến nơi, chắc hẳn hoặc ít hoặc nhiều đều đã biết một vài chuyện đã xảy ra qua lời kể của Uông tông chủ.”
“Lần này, trên Đoạn Hồn Sơn phát sinh nhiều chuyện như vậy, một vài trưởng lão của mấy tông phái đột ngột chết thảm, đến cùng đều là do một thế lực có tên là Uyên Lang Điện gây ra, chắc hẳn có một vài môn phái đã từng nghe đến thế lực Uyên Lang Điện thần bí này.
Trong số đó, điện vương của Uyên Lang Điện có thể thân hóa ngàn vạn, biến hóa thành bất cứ ai bên cạnh chúng ta.
Về điểm này, bản tông đã có một sự hiểu biết sâu sắc.”
“Những trưởng lão của các phái đã chết một cách khó hiểu tại Đoạn Hồn Sơn, bao gồm cả Ma Nguyệt Cốc và Tây Nhạc Ma Hành Tông, và của phái Tà Tông, cái chết của các trưởng lão này đều do điện vương gây ra, về điều này, chắc hẳn Uông tông chủ hiểu rõ đúng không?” Tông chủ Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông khẽ gật đầu khi nghe Phùng Ngạo Thiên nói những lời này, hắn nói với biểu cảm đau buồn và thống khổ: “Đúng vậy, điên vương đã giết trưởng lão La Mẫn Dương của bản tông, còn hóa thân thành một người giống hệt hắn, ngay cả bản tông đứng cạnh cũng không thể phân biệt được thật giả.”
Nói đến điểm này, Uông Thiên Thọ của Tây Nhạc Ma Hành Tông nhìn Quan Thắng Thiên đang đứng trong nhóm người của Ma Nguyệt Cốc, nói chân thành: “Còn về chuyện thảm thiết của Ma Nguyệt Cốc trước đó, ắt hẳn cũng do điện vương dựng nên.
Chuyện giữa ngươi và Đinh tông chủ hoàn toàn là một sự hiểu lầm.
Nếu làm ra chuyện làm hài lòng kẻ thù, vậy há chẳng phải đã để điện vương được như ý hay sao?”
Chương 1377: Tháo gỡ sương mù – 2
Vào lúc này, trong lòng Nguyệt Ma Quan Thắng Thiên gần như đã tin hoàn toàn vào những lời Uông Thiên Thọ nói, nhưng bởi vì hận thù đã kết, khuôn mặt của hắn vẫn còn tối đen, hắn khit mũi lạnh lùng, không nói lời nào.
Nở nụ cười, nét mặt của Đinh Hạo điềm nhiên, hoàn toàn không để tâm đến biểu hiện của Nguyệt Ma Quan Thắng Thiên, hắn tin cũng được không tin cũng được, không lẽ Đinh Hạo này sợ Ma Nguyệt Cốc của hắn?
Tuy nhiên, thấy Uông Thiên Thọ lại phối hợp như vậy, trái lại tâm tình của Phùng Ngạo Thiên khá vui vẻ, sau khi cười vài tiếng, hắn mới nghiêm nghị nói với người của hai tông Tà Tông và Phi Vân Cung rằng: “Hai vị tông chủ, trước đó bản tông có nói chắc chắn sẽ cho hai người một lời giải thích, nhưng hiện tại vẫn cần hai vị cho bản tông thêm một chút thời gian.
Lần này Luyện Ngục Ma Tông chúng ta mời mấy vị tiền bối ẩn thế lánh đời ra mặt, cộng thêm Đinh Hạo của Vô Cực Ma Tông, thậm chí còn bố trí “Thiên Cương Địa Sát Trận”, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể đánh điện vương trọng thương, sau cùng hắn để hắn phá trận rời đi, vẫn chưa bắt được hay giết được hắn, bởi vậy bản thông mong rằng hai vị lại cho Luyện Ngục Ma Tông chúng ta thêm một chút thời gian!”
Câu nói này của Phùng Ngạo Thiên vang lên, âm thanh hít khí của đám đông truyền đến, đám người Ma Môn đó đưa mắt nhìn nhau, trên gương mặt ngập tràn biểu cảm sợ hãi cùng cực.
Vài cao nhân lánh đời của Luyện Nguc Ma Tông, cộng thêm cả Đỉnh Hạo có thể thắng được cả Tán Ma tam kiếp, bố trí “Thiên Cương Địa Sát Trận” để bao vây điện vương.
Với đội hình siêu mạnh này mà không thể bắt được điện vương, cuối cùng còn để hắn trốn thoát, vậy thực lực chân chính của điện vương đó rốt cuộc đã siêu phàm đến mức nào, trong lòng mọi người đều không dám tưởng tượng.
Tiếng bàn luận ồn ào nhốn nháo vang lên không dứt, sau khi tông chủ của Tà Tông giật mình, hắn lập tức đáp lời Phùng Ngạo Thiên, nhanh chóng làm bán lễ với Phùng Ngạo Thiên và lên tiếng: “Phùng tông chủ thực sự quá khách khí, nếu thực lực của điện vương siêu tuyệt như thế, Phùng tông chủ đã làm hết sức mình, Tà Tông chúng ta đương nhiên không có gì để nói, trái lại còn nên cảm ơn Phùng tông chủ mới đúng!”
Cung chủ Phi Vân Cung cũng vội vàng đáp lại Phùng Ngạo Thiên bằng câu nói tương tự.
Đối mặt với điện vương có thực lực mạnh mẽ ngoài sức tưởng tượng của bọn họ, hai người này đến cả muốn gây khó khăn cũng không thể tìm được cái cớ nào cho bản thân.
Đến cả cốc chủ Quan Thắng Thiên của Ma Nguyệt Cốc tâm cao khí ngạo cũng thấm thỏm trong lòng sau khi biết được chân tướng sự thật, hắn vốn có chút khúc mắc với Phùng Ngạo Thiên vì Đỉnh Hạo của Vô Cực Ma Tông, nhưng do sự xuất hiện của điện vương mạnh mẽ mà chút khúc mắc này trong lòng hắn đã bị xóa bỏ.
Thi lễ một cái với Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngao Thiên ở phía xa xa, Nguyệt Ma Quan Thắng Thiên nghiêm nghị nói: “Phùng tông chủ có lòng, nếu thời điểm đối phó với điện vương mà cần Ma Nguyệt Cốc chúng ta ở điểm nào, kính xin Phùng tông chủ nhất thiết phải báo với bản tông!”
Cười lớn tiếng, Phùng Ngạo Thiên nói: “Quan cốc chủ khách khí rồi, nếu quả thực là cần đến sự hỗ trợ của Quan cốc chủ, bản tông đương nhiên sẽ không khách khí!”
Vào thời điểm này, bí ẩn và ngờ vực vẫn luôn che giấu trong trái tim của mọi người, mới xem như là đã được tháo gỡ.
Dưới chân núi Đoạn Hồn Sơn, dưới gốc đại thụ xanh tươi tốt cao vút, Đinh Hạo đứng dưới gốc cây và nhìn chằm chằm vào một tảng đá màu xanh trước mặt.
Mãi lâu sau, dưới cái bóng của cây đại thụ phía sau, giọng nói của Ám Ảnh thuộc Phiêu Miểu Các truyền đến: “Ám Ảnh tham kiến Đinh tông chủ, không biết Đinh tông chủ triệu hoán Am Ảnh là có chuyện gì quan trọng?”
Đỉnh Hạo, người đang say sưa quan sát, sau khi nghe giọng nói của Ám Ảnh thì hơi điều chỉnh tâm thần.
Hắn xoay người lại, hơi quan sát Ám Ảnh ẩn nấp dưới bóng cây, sau khi gật đầu một chút, hắn nói: “Chuyện xảy ra trên phía trên Đoạn Hồn Sơn, chắc hẳn Phiêu Miểu Các ngươi đã nắm rõ đại khái đúng không?” “Đúng thế, đã nắm rõ tình hình tổng thể, nhưng về mặt chỉ tiết thì chỉ có Đinh tông chủ và vài cao nhân của Luyện Ngục Ma Tông tự mình tham gia vào mới nắm rõ.
Đến cả mạng lưới tin tức của Phiêu Miều Các chúng ta thì cũng không thể nắm được toàn bộ!” Ám Ảnh cung kính nói.
Sau một lúc im lặng trầm ngâm, Đinh Hạo lên tiếng: “Lần này gọi ngươi đến đây, là định kể lại tường tận chuyện ở Đoạn Hồn Sơn cho ngươi.
Mặt khác, ta muốn hỏi một chút, bên phía tam châu nhất đảo, chuyện liên quan đến sự xuất hiện của Thanh Vân Tông, có đầu mối gì không?”
Sau khi cân nhắc một lúc, Đinh Hạo kể lại cho Ám Ảnh không sót chỉ tiết nào về chuyện xảy ra trên Đoạn Hồn Sơn.
Sau khi kể xong, hắn mới thận trọng hỏi: “Ngươi nói lại với đám người Độc Ma Huyết Ma về những chuyện đã xảy ra ở đây.”
Chương 1378: Giàu nứt đố đổ vách – 3
“Bảo bọn họ giúp ta thông báo cho Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, để Nguyễn Bách Tượng cảnh giác thêm một chút.
Ta lo sau lần này, điện vương thẹn quá hóa giận sẽ không còn quan tâm đến tình cảm sư môn, sẽ gây bất lợi cho Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng.”
“Dẫu sao, những chuyện đó của Bách Biến Môn đều do Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng kể cho ta.
Nghe giọng điệu của điện vương thì có vẻ như vô cùng tức giận, cho nên nhất định phải dặn Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cẩn thận đề phòng!”
“Ám Ảnh đã hiểu, chỉ cần Nguyễn Bách Tượng cẩn thận đề phòng, trong phạm vi thế lực của tam châu nhất đảo, dù điện vương muốn trả thù Nguyễn Bách Tượng, chỉ e cũng không dễ dàng!” Cái bóng Ám Ảnh nói hùa theo.
Khẽ gật đầu, Đinh Hạo lại một lần nữa dặn dò: “Lần này, chuyện xảy ra trên Đoạn Hồn Sơn khiến ta cảm khái rất nhiều, hiện tại, mối hận giữa Uyên Lang Điện và Vô Cực Ma Tông e rằng còn lớn hơn mối hận với Luyện Ngục Ma Tông cả một bậc.”
“Với thủ đoạn thân hóa ngàn vạn của điện vương, nếu hắn hóa thân thành ta hoặc là đám người Huyết Ma Độc Ma của Vô Cực Ma Tông và khuấy gió nổi mưa tại tam châu nhất đảo thì hậu quả đúng thực là không thể tưởng tượng nổi.
Cho nên, ngươi nhất định phải thông báo khả năng này cho Độc Ma Huyết Ma, dặn bọn họ phải thận trọng và cẩn thận hơn nữa, tuyệt đối không được chủ quan chút nào!” Sau khi những chuyện này xảy ra ở Đoạn Hồn Sơn, nhớ đến những gì bản thân gây ra ở Đông đại lục, Đinh Hạo thầm sợ hãi trong lòng.
Kết cấu Liên Minh Ma Môn thuộc tam châu nhất đảo rất phức tạp, mặc dù bây giờ đoàn kết vững chắc do mối quan hệ lợi ích.
Tuy nhiên, nếu điện vương cố tình gây rối, thiệt hại do hắn gây ra có lẽ sẽ còn khủng khiếp hơn cả cuộc tấn công trực tiếp của Uyên Lang Điện.
Nếu như Liên Minh Ma Môn tan rã, một lần nữa đấu đá với nhau, bất kể kết quả cuối cùng ra sao, Vô Cực Ma Tông chắc chắn đều nguyên khí trọng thương.
Hoàn toàn khó có thể ứng phó với trận chiến đạo ma khổng lồ hơn nữa trong tương lai.
“Ám Ảnh hiểu, chuyện này ta ắt sẽ chuyện nhắc nhở đến tam châu nhất đảo một cách thận trọng nhất, sẽ không để chuyện xây ra ở Đoạn Hồn Sơn lặp lại tại tam châu nhất đảo!” Ám Ảnh cung kính trầm giọng đáp.
Gật đầu và mỉm cười, Đinh Hạo thở dài một hơi, hắn tự giễu: “Càng biết nhiều về sự thần kỳ và tác dụng của Bách Biến Thuật, ta càng lo lắng và bất an.
Có điều hiện tại điện vương trọng thương chạy trốn khỏi Đoạn Hồn Sơn, trong một thời gian ngắn chắc sẽ không ra ngoài làm ác, nhưng ta vẫn không yên lòng, thực sự là có phần sợ hãi điện vương!”
Thầm thì tự giễu đến đây, Đinh Hạo điều chỉnh lại tâm thần, hắn cười hỏi: “Được rồi, không đề cập đến chuyện này thêm nữa.
Tình hình của tam châu nhất đảo ra sao, ý ta chuyện về Thanh Vân Tông nọ?”
“Hiện tại, Phiêu Miểu Các chúng ta có thể khẳng định, cánh cửa kia là thầm niệm thuộc về một tiên giới khác, chắc hẳn là Thiên Lôi Đạo Tông trước kia đã ẩn thân.
Hiện tại, Thanh Vân Tông cũng đã đến Thiên Lôi Đạo Tông, tình hình cụ thể trước mắt Phiêu Miểu Các chúng ta vẫn chưa thể làm rõ.
Tuy nhiên, dưới sự dẫn đầu của mấy người Huyết Ma Liệt Sơn và Huyết Ma Liệt Sơn, người của Vô Cực Ma Tông các ngươi đã tiến về phía Thiên Lôi Đạo Tông nọ.
Kết quả cuối cùng ra sao, chắc chắn sẽ có tin tức trong thời gian tới đây.
Đến lúc đó, Ám Ảnh sẽ thông báo cho Đinh tông chủ ngay lập tức!” Ám Ảnh vẫn cúi đầu trầm giọng nói.
Nở nụ cười tự giễu, Đinh Hạo lắc đầu nói: “Vậy mà lại đến từ Thiên Lôi Đạo Tông, Thiên Lôi Đạo Tông cũng được xem như là gián tiếp hủy trong tay Liên Minh Ma Môn chúng ta.
Xem ra, nếu thần niệm của tiên giới đó tìm được ký túc thể phù hợp, chắc chắn kết quả sẽ là không chết không thôi với Vô Cực Ma Tông chúng ta!”
“Tuy nhiên, hiện tại chỉ cần đánh tan sợi thần niệm kia thì sẽ chấm dứt, sẽ không có gì xảy ra.
Với đội hình của đám người Kiếm Tiên Hồng Thế và Huyết Ma Liệt Sơn, ta cho rằng đám người của Thanh Vân Tông từ xa đến sẽ không chiếm được món hời nào!” Ám Ảnh khẽ thốt lên.
Khẽ gật đầu, Đỉnh Hạo cao giọng cười, hắn nói: “Chuyện thì quả thực là khó mà nói trước, dù sao Thanh Vân Tông chỉ cần mang sợi thần niệm kia đi là được, không nhất định phải quyết nhất tử chiến với thế lực Ma Môn của tam châu nhất đảo.
Hãy giúp tôi nói với đám Độc Ma, không cần liều mạng với Thanh Vân Tông, nếu cái giá quá cao thì để Thanh Vân Tông mang tiên nhân Thiên Lôi Đạo Tông nọ đi cũng tốt, Vô Cực Ma Tông chúng ta nhất thiết không thể hao tổn căn cơ!”
Ngay khi nói xong, Đỉnh Hạo ngẫm nghĩ, có như những điều nên nói thì đều đã nói, vậy nên hắn cất lời rằng: “Ngươi nên rời đi trước, sai khi bên tam châu nhất đảo có tin tức, ngươi lại đến tìm ta!”
Cái bóng Ám Ảnh không nói thêm lời nào, chỉ cung kính đáp “vâng” một tiếng, sau đó tiêu tán như không khí dưới cái bóng của cây đại thụ.
Chương 1379: Giàu nứt đố đổ vách – 1
Bước đi trên con đường trở lại Luyện Nguc Ma Tông, Đinh Hạo nhìn thấy một cỗ kiệu được làm bằng ngọc bích màu xanh lam giống như một chiếc lồng lưu ly bạch ngọc nguy nga lộng lẫy huyền phù trong không trung.
Cỗ kiệu la thường không có bất kỳ bánh xe nào này được kéo bởi hai phi mã trắng noãn với đôi cánh mọc sau lưng ở phía trước.
Yên ngựa trên lưng phi mã được làm bằng một loại kim loại giống như mực đen, để lộ vầng sáng màu đen êm dịu dưới ánh sáng mặt trời, càng làm nổi bật thân hình trắng sáng bên cạnh, khiến phi mã thêm phần thần tuấn bất phàm.
Hai con phi mã kéo cỗ kiệu, nhanh nhẹn bay trong không trung, tốc độ cực kỳ nhanh, nhưng chiếc kiệu lại ổn định đến vô cùng, một chút chòng chành cũng không, giống như một chiếc thuyền nhỏ nổi trên mặt nước tĩnh lặng.
Trong sự kinh ngạc, thần niệm của Đinh Hạo bay lên không trung, hắn vốn định nhìn xem bên trong chiếc kiệu là nhân vật thế nào mà lại phô trương như vậy.
Cũng chẳng hay chiếc kiệu được làm như thế nào, thần niệm của Đinh Hạo lại bị cản trở, không thể thăm dò vào bên trong, không thể biết tình hình bên trong chiếc kiệu.
To mò, Đỉnh Hạo phi hành ở tầng trời thấp, không nóng không vội trở về Luyện Ngục Ma Tông bên trên Đoạn Hồn Sơn, nhưng lại chăm chú quan sát chiếc kiệu tráng lệ trên không trung đó.
Chẳng mấy chốc, chiếc kiệu bay đến đỉnh Đoạn Hồn Sơn, sau khi đến cổng Luyện Ngục Ma Tông, cơ thể hai con phi mã đàn chậm lại, cuối cùng dừng lại.
Một người lùn mập mạp trước cửa đột nhiên xuất hiện trước chiếc xe, cả cơ thể mi miết cúi xuống, há miệng hô lớn: “Tham kiến tông chủ!”
Ngay khi vừa nhìn thấy kẻ mập mạp đó, Đinh Hạo đã ngay lập tức nhận ra, thầm nghĩ còn tưởng ai phô trương như thế, hóa ra là người được biết đến là giàu có nhất Tu Chân giới, tông chủ Cao Châu Dương của Tụ Bảo Tông, đã đến!
Một giọng nói lười biếng phát ra từ bên trong chiếc kiệu: “Đứng lên đi!”
Cùng với âm thanh biếng nhác này, một nam nhân mập mạp khác xuất hiện từ chiếc kiệu, nam tử mập mạp này chỉ có phần bụng hơi lớn, cơ thể cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt bóng loáng, trang phục và phục sức trái lại không hề lộng lẫy như chiếc kiệu, chỉ có một chiếc nhẫn trữ vật bằng thạch anh xanh lam trên tay phải.
Hai mắt Cao Châu Dương như chuông đồng, ba vai rộng và dày, trông khá quy củ.
Nếu không phải do phần bụng quá lớn thì có nghĩ thế nào cũng không thể liên hệ Cố Kiệm với loại mập mạp này.
Tu vi Hợp Thể trung kỳ tại Đoạn Hồn Sơn cao thủ như mây này không quá nổi bật, nhưng thân phận tông chủ Tụ Bảo Tông còn khiến người khác chú ý hơn một vài môn phái có thế lực lớn mạnh.
Mất chút thời gian, một vài người của các môn phái Ma Môn khác đã tụ tập và xì xào bàn tán ở phía bên trong cánh cổng của Luyện Ngục Ma Tông.
Cao Châu Dương cất tiếng cười ha ha, nụ cười thoáng chút thật thà, nhẫn trữ vật trong tay bắn ra một chùm tia sáng màu lam, thu hồi chiếc xe ngựa xa hoa trước mắt.
Hai con phi mã lập tức biến thành hai con ngựa hàng mã ngay khi bị ánh sáng màu lam chiếu vào, bị Cao Châu Dương vung cánh tay đã chồng chất vuông vức tiến vào bên trong chiếc nhẫn.
Sau đó, Dư Châu Dương mới quay lại nói với trưởng lão Chiêu Tài của Tụ Bảo Tông đứng cung kính bên cạnh rằng: “Đi thôi, dẫn ta đến gặp Đinh Hạo đó của Vô Cực Ma Tông!”
Vào lúc này, Đinh Hạo vẫn còn cách cổng lớn của Luyện Ngục Ma Tông một khoảng cách ngắn.
Mặc dù người bên ngoài không thể nhìn thấy Đinh Hạo, nhưng với tu vi cao tuyệt của bản thân, Đỉnh Hạo lại có thể nhìn và nghe thấy rõ ràng mọi thứ diễn ra ở cổng lớn.
Thấy rằng tông chủ Tụ Bảo Tông này vừa đến Đoạn Hồn Sơn, dĩ nhiên không lên tiếng chào hỏi Phùng Ngạo Thiên của Luyện Ngục Ma Tông đã ồn ào tìm bản thân, trong lòng hắn không tránh khỏi cảm thấy khác thường.
Thầm nghĩ tông chủ Tụ Bảo Tông này trái lại rất để mắt đến “Âm Dương Bảo Kính” trong tay mình, nhưng với sự hiểu biết của Đỉnh Hạo với “Âm Dương Bảo Kính” lúc này, đương nhiên là hắn chắc chắn sẽ không lấy nó ra để trao đổi.
“Ngay trước khi tông chủ đến, ta cũng đã đến tìm Đỉnh Hạo, nhưng đáng tiếc là hiện tại hắn không ở trong phòng.
Ta hỏi người của Luyện Ngục Ma Tông, bọn họ cũng không rõ Đỉnh Hạo đi đâu, chỉ bằng tông chủ gặp Phùng tông chủ của Luyện Ngục Ma Tông trước?” Chiêu Tài cung kính nói.
“Không, chúng ta đến đó đợi Đinh Hạo trở về là được!” Dư Châu Dương nói dứt khoát, sau đó không đợi Chiêu Tài nói thêm câu nào, hắn đã đi thẳng vào bên trong.
Lắc đầu, Đinh Hạo cũng không dừng lại thêm, hắn tiến thẳng về phía lầu các của bản thân.
Hắn muốn xem xem tông chủ Tụ Bảo Tông đích thân tới đến Đoạn Hồn Sơn tìm mình, đến cùng là có kiến giải gì.
Đợi cho đến khi Đinh Hạo đến trước của gian phòng bản thân, hắn phát hiện ra tông chủ Cao Châu Dương của Tụ Bảo Tông và trưởng lão Chiêu Tài trong môn đang ngồi bên cạnh hai con sư tử đá trước cửa.
Một chiếc ghế trong suốt màu xanh ngọc lục bảo toát ra không khí mát mẻ, xuất hiện trên Đoạn Hồn Sơn cực nóng.
Chương 1380: Giàu nứt đố đổ vách – 2
Hai người bây giờ đang ngồi yên bình ở đó, cầm trong tay một bát nước ô mai “vù vù” hơi lạnh, đang mỉm cười và nhấm nháp, nhàn nhã đến không thể diễn tả được.
Ngoài nước ô mai ra, trên mặt bàn còn đặt một vài loại linh quả hiếm lạ, nhìn vào vẻ ngoài xanh biếc lóng lánh là biết nó không phải vật bình thường.
Cách đó không xa, vài môn đồ của Luyện Ngục Ma Tông cũng cầm loại linh quả này trong tay, đang khen không dứt miệng và ăn uống thả cửa, xem chừng là ban tặng đến từ Cao Châu Dương của Tụ Bảo Tông.
Thấy Đinh Hạo long hành hổ bộ từ đằng xa đi tới, Chiêu Tài vội vàng cung kính nói với Cao Châu Dương bên cạnh: “Đây chính là tông chủ Đỉnh Hạo của Vô Cực Ma Tông!”
Đôi mắt to như chuông đồng của Cao Châu Dương chợt trợn trừng, hắn cười và nói từ phía xa: “Chào Đinh tông chủ, hôm nay gặp mặt Đinh tông chủ mới hay cái gì gọi là tuấn kiệt thiếu niên đắc ý, mấy nhân tài kiệt xuất của ma đạo trên Thiên Huyền Đại Lục, so với Đinh tông chủ thì quả đúng là chẳng ra gì.”
Nhìn hai người này bằng đôi mắt sáng ngời, Đinh Hạo ngoài cười nhưng trong không cười, ha ha nói: “Hai người rất thoải mái, cứ như vậy mà phóng túng hành vi trước cửa nơi của bản tông, quả nhiên là rất am hiểu hưởng thụ!”
Cao Châu Dương khẽ gật đầu với trưởng lão Chiêu Tài bên cạnh.
Chiêu Tài ngay lập tức đứng dậy và thu dọn sạch sẽ mọi thứ, rồi sau đó đứng cung kính bên cạnh Cao Châu Dương.
Đôi mắt nhìn Đinh Hạo, Cao Châu Dương đi thẳng vào vấn đề, nói không chút do dự: “Đỉnh tông chủ, có thể trò chuyện thêm hay không?”
Quan sát vài môn đồ của Luyện Ngục Ma Tông đứng phía xa, trong lòng Đỉnh Hạo sáng trong như gương, sau khi gật đầu khẽ khàng, hắn chỉ vào cánh cổng phía sau rồi cười nói: “Mời vào bên trong!”
Cũng không khách khí, hai người này hơi thi lễ với Đinh Hạo rồi bước chân vào bên trong.
Sau khi đến gian phòng tiếp khách của lầu các này, bọn họ tùy tiện tìm một chiếc ghế và ngồi xuống, hai người bốn con mắt nhìn chăm chú vào Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo ngồi ở trên cùng, tự rót đầy chén trà cho mình rồi ngay lập tức mở lời một cách tùy tiện: “Tại hạ không rõ ý định của hai vị khi đến đây, tuy nhiên, nếu đã ta bỏ thứ yêu thích, giao “Âm Dương Bảo Kính” ra, vậy thì không cần bàn bạc gì nhiều, bởi vì chuyện này là hoàn toàn không thể!”
Nở một nụ cười, tông chủ Cao Châu Dương của Tụ Bảo Tông khoát tay áo và cười nói: “Đỉnh tông chủ không cần phải hiểu lầm.
Lần trước trưởng lão Chiêu Tài của môn hạ đã quá đột ngột, bản tông đã dạy cho hắn một bài học.
Sau khi biết rằng “Âm Dương Bảo Kính” đã tâm thần hợp nhất với Đinh tông chủ, ta đã từ bỏ ý nghĩ giao dịch với Đinh tông chủ.
Lần này đến Đoạn Hồn Sơn, mặc dù đúng là vì “Âm Dương Bảo Kính”, tuy nhiên bản tông không hề có ý định chiếm giữ nó!”
Nghe những lời hắn nói, sự tò mò của Đỉnh Hạo đã được khơi dậy.
Điều chỉnh lại tâm thần, Đinh Hạo nắm lấy chiếc cốc trong tay và thử đò xét nói: “Nếu không phải vì chiếm lấy “Âm Dương Bảo Kính”, vậy Cao tông chủ có ý gì?”
Quan sát xung quanh, Cao Châu Dương khẽ ho và hạ thấp giọng một cách thận trọng, hắn nói: “Có thuận tiện để nói chuyện ở đây không?”
Để lộ nụ cười như không cười, Đỉnh Hạo có chút khinh thường trước cảm giác thận trọng của Cao Châu Dương.
Sau khi gật nhẹ đầu một cái, hắn nói chắc chắn rằng: “Nơi của ta, ngươi cứ việc nói thẳng, trên Đoạn Hồn Sơn thực sự có rất ít người có thể che giấu được tai mắt của ta, đến nghe lén các cuộc trò chuyện của ngươi và tal”
“Ồ!” Cao Châu Dương thốt lên đầy ngạc nhiên, sau đó hắn nói bằng một giọng thấp: “Nếu Đinh tông chủ đã có được “Âm Dương Bảo Kính”, vậy chắc hẳn cũng biết “Âm Dương Bảo Kính” là đồ vật của Âm Dương chân nhân đúng không?”
Vừa nghe hắn nói vậy, nét mặt của Đinh Hạo thay đổi.
Dáng vẻ lười biếng biến mất ngay lập tức, cơ thể ngồi ngay ngắn lại vô cùng nghiêm túc, ra hiệu để Cao Châu Dương nhanh chóng im miệng.
Sau đó, trước cái nhìn nghẹn họng nhìn trân trối của tông chủ Cao Châu Dương và Chiêu Tài của Tụ Bảo Tông, hắn lại bố trí vài tầng cấm chế trong đại sảnh một cách nhanh chóng.
Cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, hắn lên tiếng: “Ta vừa nói rằng, người có thể che giấu được tai mắt của ta và nghe trộm cuộc trò chuyện của chúng ta trên Đoạn Hồn Sơn chắc chắn chẳng có mấy.
Ngay từ đầu, ta cho rằng thứ ngươi đề cập đến không có gì quan trọng.
Tuy nhiên, nếu ngươi đã đề cập đến Âm Dương chân nhân, vậy thì không thể để cho người khác biết!”
Tông chủ Cao Châu Dương của Tụ Bảo Tông dường như vô cùng hài lòng với sự cẩn thận của Đinh Hạo, hắn tiếp tục cười gật đầu và nói: “Quả thật không thẹn là Vô Cực Ma Quân Đỉnh Hạo nổi danh tại ngoại địa, ta vốn cho rằng ngươi niên thiếu đắc ý, làm việc không quá ổn thỏa, bây giờ mới xem như là hoàn toàn yên tâm!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










