[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 135 : Đáy hồ kinh biến – 1 (c1341-c1350)
❮ sautiếp ❯Chương 1341: Đáy hồ kinh biến – 1
Liêu Khiên đảo mắt, lắc đầu nói: “Ngươi hỏi ta thì ta biết đi hỏi ai, nói chung hắn ở dưới đáy đầm nước là sẽ chẳng có chuyện tốt lành gì, khoan hãy nói chứ, đầm nước này đúng thật có chút kỳ dị!”
Nghe hắn nói vậy, Đinh Hạo cũng bày tỏ sự tán thành, càng thêm không dám tùy tiện hành động.
Chỉ là hắn vẫn cẩn thận chăm chú nhìn đám Đạo Môn ở phía đối diện, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ.
Phùng Ngạo Thiên cẩm thấy hơi khó hiểu về cuộc đối thoại bỗng dưng của Liêu Khiên và Đinh Hạo, hắn nhìn Liêu Khiên sau đó xoay đầu lại, trầm ngâm trong giây lát rồi nói với Đinh Hạo: “Có chuyện gì vậy?”
Đỉnh Hạo nhún nhún vai, cười nói: “Ta cũng không biết có chuyện gì, nói chung là nơi đáy đầm nước này có điều quái dị!”
Phùng Ngạo Thiên bật cười châm biếm, nói: “Thằng nhóc thối, cái này còn cần ngươi nói à, ta đã sớm thấy đáy đầm này không ổn rồi, Không thì dựa vào thực lực của phía chúng ta, cùng với thực lực tương đương của phía bên kia thì không vào thời cơ quan trọng nhất sẽ không liều mạng đi xuống thế này.
Dựa theo tình hình bình thường, bây giờ người của hai tông này phải rời đi thật xa rồi mới đúng, sao còn có thể ở lại đây.”
Đỉnh Hạo cười hì hì, mở miệng nói: “Ta thật sự không biết tình hình thế nào, nếu ngươi muốn hỏi thì hãy hỏi Liêu tiền bối đi, không chừng hắn biết được chút gì đó!”
Đinh Hạo đang nói chuyện thì đột nhiên sắc mặt biến đổi, quát lên một tiếng: “Có lẽ ta biết nguyên nhân là gì rồi, hóa ra là như vậy!”
Liêu Khiên cũng hoảng sợ, sắc mặt dữ tợn nói: “Theo ta, mau xuống dưới đáy đầm nước hủy diệt lão quái vật đó trước đã rồi nói sau, nếu không sau này nhất định sẽ thành mối tai họa lớn!” Vừa dứt lời, hai người Liêu Khiên và Đinh Hạo vội vàng chìm xuống đáy đầm nước, dáng vẻ lòng như lửa đốt, sát khí ngút trời.
Đám người Phùng Ngạo Thiên sững sờ ra trong phút chốc, nhưng thấy hai người bọn họ giật nẩy người như vậy, cũng không màng mọi chuyện bay xuống đầm nước.
Biết chắc chắn rằng tình thế nguy hiểm vô cùng, bọn họ liếc mắt nhìn nhau, không chút nghĩ ngợi cùng lúc xông vào đầm nước.
Đám Đạo Môn bên kia vừa thấy Đinh Hạo và Liêu Khiên hành động, cũng không ai dám sơ suất.
Sau khi đưa mắt nhìn nhau, ai nấy rút pháp bảo của mình ra, bắt đầu bắt tay vào việc chặn đám người Ma Môn đang muốn xông xuống đầm nước.
Hóa ra trong chớp mắt vừa nãy, Đỉnh Hạo chợt cảm nhận đưa nơi đáy đầm tràn ra một tia khí tức rất quen thuôc.
Khí tức đó chính là khí tức vô cùng mạnh mẽ xuyên qua bình phong che chắn của các nhân vật hai giới Tiên Ma ở đáy Hải Hoàng Tông lần trước.
Thần niệm mạnh mẽ này cho dù đã bị hao tổn đến tám chín phần thì cảm giác áp bức đó vẫn không thể nào quên được.
Không thừa dịp hủy diệt lúc hắn chưa tìm được ký túc thể thì sau này chắc chắn hắn sẽ trở thành đối thủ khó dây vào nhất.
Trong lúc nhất thời vùng trời trên đầm nước liên tục xảy ra từng đợt giao kích rền vang.
Những người này đều là nhân vật đỉnh phong mạnh nhất của Tây đại lục, ai nấy đều có tu vi bất phàm.
Một bên là muốn cưỡng chế xông vào đáy đầm nước hủy diệt hoàn toàn thần niệm của người Tiên giới ở bên dưới, phòng ngừa để lại hậu hoạn.
Còn bên kia là trải qua bao nhiêu gian khổ đến được tới đây là nhằm để bảo vệ thần niệm đó rời khỏi đây, để sau này được chiến ưu thế tranh đấu, đương nhiên bọn họ cũng sẽ không cam lòng bị thất bại trong gang tấc.
Chỉ thấy bầu trời bát ngát vốn quang đãng không biết có phải do chịu ảnh hưởng của mọi người không mà thời tiết chợt biến đổi.
Mây đen đột nhiên ùn ùn kéo đến, những tia chớp ngoằn ngoèo như rồng rắn trôi lơ lửng và quanh quẩn trên đầu bọn họ.
Những cột nước cao mấy trượng từ trong đầm nước dâng “phụt phụt phụt” lên, kèm theo kiếm mang tung hoành ngang dọc là những tia sáng của pháp bảo chiếu xuống tứ tung.
Thiên địa linh khí ở xung quanh nhanh chóng hội tụ lại vì cuộc giao chiến của các Tán Tiên Tán Ma.
Bách thú bỏ chạy, muôn cỏ khô héo, từng đợt tiếng gào rú chói tai như tiếng cú gáy vang trong màn đêm.
Địa vực nơi vùng trời trên đầm nước bởi vì bọn họ thoáng chốc dùng hết toàn lực trong cuộc giao chiến mà trông có phần co lại.
Mấy chục bóng người bay “vụt vụt” như tia chớp, tốc độ ai nấy đều nhanh như ma quỷ.
Đỉnh Hạo vừa phi hành lân thì Phù Vân Tử của La Phù Tông đã trực tiếp xông về phía hắn.
Có lẽ do đã được điều tức một lúc, thực lực của Phù Vân Tử đã khôi phục lại phần nào, sắc mặt lúc này cũng không quá nhợt nhạt.
Vưa rồi liên tiếp chịu thiệt trong tay Đinh Hạo, với bản tính tâm cao khí ngạo của lão quái vật này, đương nhiên hắn sẽ không cam lòng chịu nhục, thể nào cũng phải ăn miếng trả miếng, báo thủ rửa hận với Đinh Hạo.
Tuy Thất Sát Chân Nhân Hận Thương Sinh và Phù Vân Tử có mối hận thâm sâu không thể nào tháo gỡ được, nhưng trong lòng Hận Thương Sinh cũng hiểu được, biết chân nguyên của mình đã hao tổn quá nhiều, nếu thật sự đánh với Phù Vân Tử sợ rằng sẽ lành ít dữ nhiều.
Nhác thấy Phù Vân Tử tới tính sổ với Đỉnh Hạo trước, hắn hung ác trừng mắt nhìn Phù Vân Tử một cái rồi tìm một đối thủ chỉ kha khá.
Chương 1342: Đáy hồ kinh biến – 2
Cuộc giao chiến lần tiếp theo này, mục đích của Đỉnh Hạo đương nhiên không định tử chiến với Phù Vân Tử, thậm chí điều quan trọng nhất là phải bỏ qua Phù Vân Tử để xuống đáy đầm nước hủy diêt hoàn toàn thần niệm của vị khách đến từ Tiên giới đó.
Khi nãy lúc Đinh Hạo thần du bên dưới đáy đầm nước đã cảm nhận được có Tán Tiên của Xích Thành Tông ở trong đó.
Khu vực chính giữa mà thần niệm của mình không thể xuyên qua được nhất định là chỗ của thần niệm của người Tiên giới ấy.
Dựa theo suy đoán của Đinh Hạo, tia thần niệm này nhất định không phải là tiền bối thuộc Đạo Môn Tam Tông, trái lại là hai kẻ không biết tên thuộc môn phái khác.
Có lẽ môn phái bọn họ bây giờ đã suy tàn hoặc là diệt vong, nên chỉ có thể đến nơi đây.
Nhìn vào tình huống lúc này, có lẽ Tán Tiên của Xích Thành Tông có thể khơi thông được với vị khách Tiên giới ở bên dưới định đưa hắn rời xa nơi này, để sau này giúp đỡ Đạo Môn Tam Tông đối phó với Ma Môn.
Vừa nghĩ tới tương lai có thể sẽ phải có thêm một đối thủ mạnh mẽ đến thế, đương nhiên lòng Đỉnh Hạo nóng như lửa đốt, hắn dùng hết sức lực.
Hai tay tuôn ra Tử Hồng Ma Diệm, hai đạo một tím một do như con giao long to chừng bằng cánh tay tuôn ra từ hai bàn tay trái phải của hắn, sau đó nhanh chóng quyện vào nhau, hung bạo đánh về phía Phù Vân Tử.
Đỉnh Hạo tay cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm, thân hình chợt ẩn chợt hiện trong hư không dưới những đám mây đen chèn ép hệt như tia chớp, nhưng phương hướng của hắn luôn không quá xa hai bên trái phải của Phù Vân Tử.
Sát khí ngút trờ trên thân Ma Kiếm đâm thằng xuống đất, hắc khí cuồn cuộn ở bên trong tựa như có vô số oan hồn đang nỉ non thút thít.
Phù Vân Tử đã giao thủ với Đinh Hạo, đương nhiên biết Đinh Hạo trông trẻ tuổi, nhưng thật ra lại cực kỳ khó dây dưa.
Nếu không phải khó mà nuốt được cơn tức dữ dội trong lòng thì thể nào Phù Vân Tử cũng sẽ không chọn Đinh Hạo làm đối thủ.
Mắt thấy một con rồng dài mang theo hung khí kinh người xông đến, thân rồng còn chưa đến gần thì khí tức nóng lạnh cực kỳ đó đã xông đến, trong lòng hắn không khỏi cả kinh.
Bấm kiếm quyết, phi kiếm trong tay quẹt một đường thẳng xuống đầm nước bên dưới, tiếng “rào rào” cực lớn vang lên, mặt nước mười mấy trượng bên dưới tựa như một tấm vải bị vén lên, thế là tấm màn nước mười trượng có hình bốn cạnh bay lên.
Lúc này, Tử Hồng Ma Diệm của Đỉnh Hạo đã quấn lại thành giao long cũng đúng lúc xuyên qua đó, tấm màn bằng nước phút chốc tan vỡ, khí thế xông tới của giao long chỉ bị trở ngại một chút, rồi sau đó tiếp tục xông về hướng Phù Vân Tử.
Sắc mặt Phù Vân Tử khẽ biến, hừ lạnh một tiếng, lại bấm một kiếm quyết khác.
Chỉ thấy mây đen đang cuồn cuộn trong bầu trời tựa như bị kiếm quyết của hắn dẫn dắt, trong nháy mắt ngưng kết thành một con Vân Long màu đen, hung tợn cắn xé về phía con giao long do Tử Hồng Ma Diệm hóa thành.
Vào lúc này, nhờ vào “Vân Hải Thao Thiên Quyết” mà thời tiết trong đám mây đen ngút trời ấy cũng được sử dụng, giúp cho hắn nhận được hiệu quả diệu kỳ, thực lực lập tức tăng lên một phần.
Lưỡng long đều do chất khí biến thành, dưới sự va chạm vào nhau, thân thể chúng vỡ thành từng mảnh rồi biến thành hư vô, biến mất hoàn toàn.
Theo sự biến mất của lưỡng long, ngay cả Đỉnh Hạo, người rõ ràng phải liều chết xông tới cũng đột nhiên biến mất.
Phù Vân Tử vốn đang cẩn thận bấm pháp quyết chống lại đòn lôi đình của Đỉnh Hạo, bất thình lình phát hiện không thấy mục tiêu đâu, trong lòng cả kinh, hô to một tiếng “không ổn”, rồi vội vàng lên vào đáy đầm nước.
Thừa dịp lưỡng long va chạm với nhau, trong lúc bầu trời hư không trở nên mỏng manh phủ lớp sương mờ nhạt che giấu khoảng không trung giữa hai người bọn họ, Đỉnh Hạo đột nhiên ngừng đòn đánh lôi đình lại.
Mượn tốc độ nhanh chóng của Nghịch Thiên Ma Kiếm cùng với sự thần kỳ của Cửu U Quỷ MỊ Quyết, sau khi để lại một huyễn thể ở tại chỗ, Đinh Hạo trực tiếp phóng về phía đáy đầm nước.
Nhưng còn chưa tới đáy đầm nước thì Đinh Hạo đã nhìn thấy Tán Tiên của Xích Thành Tông đang nở nụ cười đầy vẻ tự đắc.
Tay hắn cầm một viên đá hình bầu dục to chừng quả trứng vịt, vui ve bay lên khỏi đầm nước.
Vừa thấy nụ cười của Tán Tiên của Xích Thành Tông là Đỉnh Hạo lập tức biết được chắc chắn hắn đã lấy được thần niệm của Tán Tiên thuộc Tiên giới.
Lúc nhìn thấy hòn đá hình bầu dục kỳ lạ đó là Đinh Hạo đã khẳng định được.
Không suy nghĩ nhiều, mặt nước chỗ tay cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đỉnh Hạo chợt lóe lên tử quang hệt như sao băng màu tím với tốc độ nhanh chóng bắn về phía Tán Tiên nhị kiếp của Xích Thành Tông.
Sau khi băng hỏa của “Huyền Băng Ma Diệm Quyết” tuôn vào trong Nghịch Thiên Ma Kiếm, Nghịch Thiên Ma Kiếm tỏa ra tử quang nhàn nhạt chói lọi.
Những chỗ Ma kiếm đi qua đều bị hơi lạnh rét buốt cực độ làm cho đầm nước xung quanh ngưng kết thành băng.
Đồng thời theo sự tiến tới của Nghịch Thiên Ma Kiếm, những cục băng vốn chỉ to chừng mấy trượng đã dần dần hình thành một Băng Long trong suốt to chừng mấy trượng.
Chương 1343: Trận đánh ở đáy đầm – 1
Nghịch Thiên Ma Kiếm phát ra tử quang nhàn nhạt giống như gân rồng của Băng Long trong suốt, không ngừng cung cấp hơi lạnh rét buốt cho Băng Long, hội tụ toàn bộ hơi nước của đầm nước ở xung quanh vào đó.
Tán Tiên của Xích Thành Tông khi nãy còn cười tươi rói, thoạt đầu khi nhìn thấy tượng băng to mấy trượng còn nở nụ cười khinh thường.
Đến khi tượng băng này ngưng tụ thành hình rồng, hơn nữa càng lúc càng to dần lên.
Cuối cùng biến thành một cơ thể to cả trăm trượng như ngọn núi nhỏ mang theo hàn khí lạnh như hầm băng cùng với uy thế hủy diệt vọt tới phủ kín hoàn toàn đường đi trước mặt hắn, thì nụ cười vốn khinh thường trên khuôn mặt lập tức biến thành nụ cười cực kỳ cay đắng còn khó coi hơn cả khóc.
Bởi vì sự khinh thường nhất thời khi nãy nên hắn không lập tức tránh né.
Đến khi Băng Long thành hình đã ở gần trong gang tấc thì có muốn né tránh cũng đã không kịp nữa rồi.
Trong lúc quýnh lên, ban chỉ trên ngón trỏ tay trái của hắn nhanh chóng búng ra, thứ được búng ra đó lập tức hình thành nên một quả cầu nhỏ tròn cuồn cuộn màu lục.
Ngay tại lúc ban chỉ sắp nghênh đón Băng Long, đột nhiên hơn ngàn hàn mang cực nhỏ bắn “vụt vụt” ra từ giữa ban chỉ, toàn bộ xông thẳng tới Băng Long do Nghịch Thiên Ma Kiếm biến thành của Đỉnh Hạo.
Trong lúc nhất thời, tiếng sét “đùng đoàng” đánh lên trên người Băng Long, những hàn mang cực nhỏ mang sức mạnh không thể cần phá được đâm sâu vào người Băng Long, liên tiếp nổ tung ra những vất nứt.
Cuối cùng Băng Long chừng một trăm trượng do những cục băng cứng biến thành từng khối nhỏ, rồi vỡ tan toàn bộ dưới hàn mang do ban chỉ bắn ra.
Thấy đòn đánh của mình mất đi hiệu lực, Đinh Hạo cũng có chút kinh ngạc.
Không ngờ một ban chỉ trong tay Tán Tiên nhị kiếp của Xích Thành Tông lại cũng có thể có được công hiệu to lớn như vậy, hắn lập tức cảm thấy Đạo Môn Tam Tông quả nhiên phi phàm.
“Đinh Hạo, Lăng Ba ta liều mạng với ngươi.
Ngay cả pháp bảo đự định để độ kiếp của ta cũng bị hủy bởi ngươi, dù sao chuyện độ kiếp đã vô vọng, hôm nay có chết ta cũng không tha cho ngươi!” Trong lúc Đinh Hạo còn đang kinh ngạc, lúc này Lăng Ba Tán Tiên nhị kiếp của Xích Thành Tông tóc tai đã bù xù, tức giận đến nỗi mất lý trí nhào tới.
Đinh Hạo vốn còn hơi nghỉ hoặc thì nghe Lăng Ba nói ban chỉ đó là pháp bảo hắn dự định dùng để độ kiếp, lập tức biết vì sao ban chỉ đó lại có uy lực lớn như vậy.
Nhìn thấy Lăng Ba mất hết lý trí vọt tới, trong lòng càng cảm thấy sung sướng, hắn ha ha bật cườt: “Cầu cũng không được!” “Lăng đạo hữu, không nên liều mình! Nên rời khổi nơi nay trước đã, chuyện lúc này trọng đại, tuyệt đối đừng nên lỗ mãng nhất thời!” Ngay tại lúc này, Phù Vân Tử của La Phù Tông cuối cùng cũng chạy đến từ phía trên, người còn chưa xuất hiện mà giọng nói lo lắng đã truyền đến từ xa xa.
Cho đến khi giọng nói ấy rơi xuống thì Phù Vân Tử mới xuất hiện ở trước mặt Lăng Ba, lúc nhìn thấy hòn đá như quả trứng ngỗng trên tay trái của Lăng Ba, hắn lập tức hớn hở ra mặt nói: “Chúng ta mau chóng rời đi thôi, với công lao hôm nay của ngươi, Xích Thành Tông các ngươi dĩ nhiên sẽ dốc hết toàn lực giúp ngươi thu thập nguyên liệu để luyện chế ra một pháp bảo độ kiếp khác, tuyệt đối đừng làm chuyện ngu ngốc!”
Nghe hắn nói như vậy, tuy rằng Lăng Ba vẫn oán hận nhìn Đỉnh Hạo, nhưng đã ngừng động thủ, sau khi ngẩn ra giây lát, hắn sửa sang lại áo mũ, cười cười nói: “Đúng vậy!”
Vừa dứt lời, hắn lại liếc nhìn Đỉnh Hạo một cái rồi cùng với Phù Vân Tử bay khỏi mặt đầm nước.
Lúc này, với thực lực của Lăng Ba Tán Tiên nhị kiếp của Xích Thành Tông, cộng thêm một Phù Vân Tử ngang sức ngang tài, Đỉnh Hạo do dự trong thoáng chốc.
Song ngay khi nhìn thấy hai người này không nói gì nhiều đã tụ lại định lập tức rời đi.
Đinh Hạo không khỏi thầm hạ quyết tâm, cho dù không liều chết được hai người họ thì nhất định cũng phải ngăn can lại được một lúc.
Đinh Hạo hừ lạnh, nói: “Muốn đi nào có dễ dàng như vậy!”
Vừa dứt lời, tay trái xòe ra, Nghịch Thiên Ma Kiếm lần nữa đáp xuống lòng bàn tay.
Sau đó Đinh Hạo tung người bay lên, trực tiếp truy kích bọn họ.
Vừa rồi sở dĩ chiêu đó có hiệu quả là bởi vì Lăng Ba sơ suất không nhìn ra được uy lực chân chính.
Nhưng nếu bây giờ tiếp tục sử dụng thì chắc chắn sẽ không thể đạt được uy lực hoàn toàn.
Dẫu sao việc ngưng tụ đầm nước thành băng vốn dĩ là một quá trình chậm rãi, muốn tạo nên Băng Long to chừng trăm trượng càng là tốn đôi chút thời gian mới làm được.
Sau khi hai người bọn họ đã có phòng bị, nhất định sẽ không cứng rắn chống cự, bằng vào Nghịch Thiên Ma Kiếm kéo theo Băng Long trăm trượng được hóa thành từ băng cứng có sức nặng khổng lồ chẳng khác gì tòa núi cao, thì tốc độ sẽ khó mà theo kịp.
Chương 1344: Trận đánh ở đáy đầm – 2
Huống øì khi nãy là đánh từ đỉnh núi xuống, có thêm sự trợ giúp của trọng lực.
Bây giờ hai người đó lại ở trên đầu mình, nếu lần này tiếp tục sử dụng chiêu đó thì chẳng khác gì vô duyên hao phí chân nguyên của bản thân mà thôi.
Vì vậy lần này khi Đinh Hạo đánh từ dưới lên, vẫn là dùng thủ đoạn tiến công mười ngón tay “Đồ Linh Ma Chỉ” là chủ yếu.
Từng luồng chỉ mang màu đen xa xăm tựa như con rắn độc địa nhất ở trong đầm nước không ngừng trườn cắn về hướng hai người.
Hai người Lăng Ba và Phù Vân Tử dường như sớm đã biết Đinh Hạo sẽ không dễ dàng cho mình rời đi.
Bọn họ nhìn nhau cười, sau đó đồng thời xuất thủ, hai thanh phi kiếm tung múa, mỗi người vung mười đạo kiếm khí bén nhọn vạch dòng nước trở ngại, sau đó vô cùng chuẩn xác giáp mặt với mười đạo chỉ mang. “Âm ầm ầm”, mười tiếng nổ vang, Đinh Hạo nhanh chóng phi hành, sau một tiếng rền vang, hắn đứng đình trệ ra tại chỗ.
Hai người Lăng Ba và Phù Vân Tử cũng đồng thời lảo đảo, nhưng thoáng chốc đã ổn định người lại, bọn hắn không hề dừng lại chút nào, cơ thể tăng tốc độ lần nữa, trực tiếp bay khỏi mặt đầm.
Cái va chạm vừa rồi tuy Đỉnh Hạo vẫn chiếm được chút ưu thế khi hai người đó hợp lực, nhưng cũng cảm thấy khí huyết sôi lên, nếu không phải có thân thể mạnh mẽ vô cùng thì sợ rằng đã phun Ta một ngụm máu.
Bởi cái va chạm kiệt dữ dội ấy, Đinh Hạo không dự định tiếp tục cưỡng ép ngăn cẩn bọn họ lại nữa.
Dẫu sao tuy thực lực hai người bọn họ yếu hơn mình, nhưng khi liên thủ lại thì thực lực sẽ tăng lên rất nhiều, nếu như liều mạng với bọn họ rồi bị trọng thương thì đó không phải điều Đỉnh Hạo muốn.
Ngẫm nghĩ giây lát, Đinh Hạo không xuất thủ nữa, song lại bám gót theo sau hai người bọn họ từ đằng xa như cái bóng.
Đỉnh Hạo định sau khi xông ra khỏi mặt đầm này sẽ liên thủ với chúng Ma Môn, tiếp tục chặn đường bọn họ.
Ở nơi đáy đầm nước trong suốt, Đinh Hạo trơ mắt nhìn Phù Vân Tử cùng Lăng Ba bay ra ngoài.
Nhưng tuy ở đáy đầm, Đỉnh Hạo vẫn nhìn thấy Hồng Diện Lão Lục Nghiễm vứt bỏ hai đối thủ là thủ hạ của La Phù Tông rồi nhào về phía bên này.
Đối thủ của Hồng Diện Lão Lục Nghiễm chính là mỹ phụ trung niên từng bị Liêu Khiên làm tức đến suýt ngất đi, nhưng ngoài nàng ra thì còn có người trung niên anh tuấn tiêu sái.
Hai người kia trông có vẻ là đạo lữ song tu của nhau, tiếc là tuy có hợp kích chỉ thuật, nhưng dẫu sao tu vi cũng chênh lệch qúa lớn so với Hồng Diện Lục Nghiễm.
Cứ như vậy chỉ qua nửa khắc thì hai người họ đều đã mặt mày uể oải, khóe miệng trào máu, có ve đã bị thương không nhẹ.
Nếu không phải Hồng Diện Lão Lục Nghiễm đột nhiên vứt bỏ đối thủ phóng về phía hai người Phù Vân Tử, e rằng qua thêm nửa khắc nữa đôi phu thê này sẽ phải bỏ mình tại đây.
Vừa thấy có người trợ giúp mình, Đinh Hạo lần nữa tìm được cơ hội bật cười ha hả, chợt từ dưới đáy đầm phóng lên trời.
Ngay tại lúc Đinh Hạo bay về phía Xích Thành Tông Lăng Ba, thì đồng thời cánh tay trái của Đinh Hạo đã đón gió bay ra Bát Sí Tử Mãng.
Theo sự phóng ra của Bát Sí Tử Mãng, thân hình như con rắn nhó lập tức mở rộng ra gấp trăm ngàn lần, sau đó thể tích mấy chục trượng chợt hiện ra, tiếng gào thét giận dữ kỳ lạ vang lên, nó giương nanh múa vuốt đánh về phía đôi phu thê đã bị thương
Hai người mới vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, còn chưa kịp thở phào một cái đã nhìn thấy con vật khổng lồ hung ác xông tới mình.
Bọn họ không khỏi lập tức hoảng hốt lo sợ, tiếp tục ngưng thần nghênh chiến.
Nếu không phải hai người họ đã bị thương trong tay Hồng Diện Lão Lục Nghiễm đất thì Đinh Hạo thật sự không dám để cho Tử Mãng hiện thân.
Dẫu sao bây giờ Bát Sí Tử Mãng mới tiến hóa đến được Lục Sí, tương đương với thực lực Hợp Thể Trung Hậu Kỳ, nếu như thực lực của bọn họ ở đỉnh phong kỳ, rất khó bảo đảm Bát Sí Tử Mãng sẽ không bị thương.
Hồng Diện Lão Lục Nghiễm trước kia qua lời buột miệng của Liêu Khiên đã biết được nguy cơ của việc này.
Bên kia người người đều có đối thủ, chỉ có mình là ung dung nhất, hơn nữa cũng cách đáy đầm gần đây, nhác thấy Phù Vân Tử và Tán Tiên nhị kiếp của Xích Thành Tông phóng tới, lập tức ra quyết định, bỏ qua cho đôi phu thê đã gần như bỏ mạng trong tay mình.
Hai cao thủ Hợp Thể Trung Kỳ so với vị khách Tiên giới hạ phàm có thể trở thành đỉnh phong, bên nào bên nào nhẹ, hiển nhiên Lục Nghiễm cân nhắc được.
Vốn trong lòng Lục Nghiễm còn có chút lo âu, vừa thấy thân thể Đỉnh Hạo bay ra khỏi đầm nước thì lập tức thả lỏng, biết có Đỉnh Hạo ở đây, chắc chắn sẽ không chịu thiệt.
Sau khi Đỉnh Hạo lao ra khỏi mặt đầm, tay phải nâng kiếm, tay trái lượn lờ điện mang màu đen, từng luồng luồng ma khí màu đen ngưng tụ lại, theo sau điện mang âm u thì quả cầu như hắc nhật tắn ra sát khí ngất trời hiện ra.
Chương 1345: Hạo Nhiên Lăng Ba – 1
Công pháp “Ma Nhật Đông Thăng” chậm rãi gan đục khơi trong, thêm cả cơ thể biến thái của Đỉnh Hạo dần dần hiện ra uy lực siêu tuyệt.
Điện mang màu đen chói lọi quấn quanh giống như từng con giun nhỏ đang nhung nhúc bên trong kéo theo khí tức hủy diệt bay về phía Lăng Ba Xích Thành Tông, mặc dù trông nhỏ hơn Băng Long trăm trượng khi nãy rất nhiều, nhưng năng lượng hàm chứa trong đó lại chấn động lòng người.
Song bây giờ Lăng Ba cũng không dám xem thường thực lực của Đỉnh Hạo nữa, lần này hắn đã sớm đề cao tỉnh thần để ứng đối.
Bấm quyết “Hạo Nhiên Lăng Ba Kiếm Quyết” của Xích Thành Tông, trên thân phi kiếm trong tay hắn lượn lờ từng vòng thủy vân, từng dòng khí Hạo Nhiên ngưng tụ thành những đường nước, đường nước xinh đẹp như thủy ngân cùng với phi kiếm đánh về phía hắc nhật.
Lúc sư tôn của Lăng Ba nhận hắn làm đồ đệ thì đã đổi tên hắn thành Lăng Ba, truyền thụ “Hạo Nhiên Lăng Ba Kiếm Quyết” có uy lực vô cùng của Xích Thành Tông cho hắn.
Tuy rằng sư tôn hắn đã bồ mình lúc độ kiếp, nhưng thiên tư của Lăng Ba phi phàm, hiện tại hắn dày công nghiên cứu kiếm quyết này nhiều năm, đã có thể phát huy kiếm quyết này đến uy lực không thể tưởng tượng được.
Chỉ thấy “Hạo Nhiên Lăng Ba Kiếm Quyết” bắn ra, xung quanh kiếm thể phi kiếm của Lăng Ba lượn quanh những tia nhỏ như thủy ngân, sau đó vặn veo trong hư không, cuối cùng biến thành bốn chữ “Hạo Nhiên Lăng Ba” lớn thể triện màu bạc.
Bốn chữ lớn đó nằm thành bốn góc hình không ngừng xoay tròn, sau đó lấy phương thức xếp hình kỳ quái đó va đậm vào quả cầu hắc nhật đó.
Tiếng “ầm ầm” nổ vang, bốn chữ lớn thể triện đó chia năm xẻ bảy, hắc cầu do Ma Nhật Đông Thăng của Đỉnh Hạo hóa thành cũng biến thành trăm ngàn đốm đen như đom đóm và rơi vào trong đầm nước.
Thân Đinh Hạo vẫn đứng yên bất động, nhưng Lăng Ba lại phun ra một ngụm máu tươi.
Dưới thực lực chênh lệch, cho dù “Hạo Nhiên Lăng Ba Kiếm Quyết” có kỳ diệu đến cỡ nào thì vẫn không thể nào chống đỡ được đòn đánh lấy cứng chọi cứng thế này.
Đỉnh Hạo cười to ha hả, ngông cuồng nói: “Để lại hòn đá trứng ngỗng ở bên trong nhẫn trữ vật, nếu không ngươi chỉ còn một con đường chết!”
Mặt Lăng Ba lộ ve xấu hổ và lo lắng, cuối cùng thở dài, nói: “Thôi vậy, để Đạo Môn được chiếm tiên cơ, chỉ có thể làm vậy mà thôi!” Vừa dứt lời, thần sắc Lăng Ba vốn có chút tái nhợt càng thêm trắng bệt hệt như tờ giấy mỏng.
Giữa hai chân bỗng nhiên nổi lên một một luồng huyết vụ, cơ thể run lên một cái, sau đó chợt biến mất.
Biến cố như vậy khiến Đinh Hạo kinh ngạc đứng sững sờ ra tại chỗ.
Không ngờ rằng Lăng Ba vì để bảo vệ cho thần niệm của vị khách đến từ Tiên giới ấy mà sẽ sử dụng chiêu thức “Phân Ba Trục Lưu” của Xích Thành Tông, tự hủy hoại hai chân để bảo vệ tính mạng, bất chấp thoát khỏi vòng chiến.
Lúc nãy khi ở đáy đầm, Đinh Hạo đã ép hắn phải sử dụng pháp bảo chuẩn bị để chống đỡ thiên kiếp trong Độ Kiếp kỳ.
Bây giờ vì để trốn khỏi nơi này, hắn lại lần nữa tự hủy hoại hai chân mình, nếu không có bất ngờ, đến lúc độ thiên kiếp chính là ngày giỗ của hắn.
Lăng Ba lẩn trốn trong chớp mắt, cũng khiến mọi người đang giao chiến đều phải kinh ngạc.
Bởi vì hắn đã rời đi, có tiếp tục chiến đấu nữa cũng gần như chẳng còn cần thiết nữa.
Bây giờ hai phe giao chiến, tuy rằng thực lực của Ma Môn chiếm ưu thế, nhưng lại khó mà nói được.
Nếu như người người đều bị ép đến mức chó cùng rứt giận giống như Lăng Ba, sợ rằng bên phía Ma Môn cũng sẽ không gượng được.
Đến cuối cùng khi mà hai bên thật sự lưỡng bại câu thương, mọi người đều xong đời, có lẽ không ai có thể chịu nổi.
Quả nhiên lúc này, đám người Đạo Môn không còn muốn ở lại đây nữa.
Bọn họ dần dần tụ tập lại với nhau, sau đó vừa chống đở công kích của những người khác, vừa chậm rãi thoát khỏi vòng chiến.
Đám người Ma Môn thấy mấy người Xích Thành Tông hai mắt đồ bừng, loáng thoáng có về sẽ đồng quy vu tận, cũng không dám ép sát quá trớn nữa.
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, Lăng Ba đã rời đi, cho dù có tiếp tục chiến đấu cũng không có cái nghĩa lí gì nữa.
Thế là chậm rãi kéo giãn khoảng cách với nhau ra.
Cuối cùng trong tiếng gào thét xa xăm của chúng Đạo Môn, phong ba lần này coi như tạm thời lắng xuống.
Đám người Đạo Môn vừa rời đi, những người bị hao tổn chân nguyên nặng nề của ma môn lập tức vận công điều tức, ngay cả Đỉnh Hạo cũng không ngoại lệ.
Phùng Tinh Nhiên không biết đã đến bên cạnh Đỉnh Hạo từ lúc nào, liên tục kéo cánh tay Đinh Hạo gặng hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đại sự này trừ tông chủ tam tông, cùng với mấy lão quái vật đức cao vọng trọng môn ra thì ngay cả hai người Hận Thiên Hận Đất trong Thiên Sát Ma Cung cũng không biết, Phùng Ngạo Thiên cũng không nói cho chuyện này cho Phùng Tỉnh Nhiên biết.
Chương 1346: Hạo Nhiên Lăng Ba -2
Chuang 1347: Làm mưa làm gió – 1
Chuang 1348: Làm mưa làm gió – 3
Chuang 1349: Làm mưa làm gió – 2
Vì vậy Phùng Tỉnh Nhiên, người không rõ chân tướng sự việc lập tức cảm thấy hứng thú vô cùng, không ngừng đeo bám Đỉnh Hạo hỏi dò rốt cuộc có nguyên nhân gì mà khiến bọn họ gây chiến làm to chuyện.
Đỉnh Hạo từ xa liếc nhìn Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên, thấy Phùng Ngạo Thiên khẽ gật đầu mới nhỏ giọng nói đại khái tình huống cho Phùng Tinh Nhiên biết.
Đến khi Đinh Hạo nói xong, Phùng Tỉnh Nhiên lập tức la hét om sòm, có vẻ là chịu kích thích không nhỏ, hết sức kinh ngạc ríu ra Tíu rít nói không ngừng.
Một lúc sau, khi mọi người đã thoáng điều tức lại, bèn tiếp tục tụ tập lại với nhau.
Đỉnh Hạo liếc nhìn bốn phía, phát hiện mấy người Thiên Sát Ma Cung là nhếch nhác nhất.
Lúc ở trong pháp trận, Độc Cô Tịch Diệt và Hận Thương Sinh vốn đã tiêu hao hơn một nửa chân nguyên, sau khi đến đây lại phải đánh một trận nữa.
Bây giờ sắc mặt bọn họ tái nhợt, trông dáng vẻ bọn họ chắc phải qua chút thời gian mới có thể khôi phục lại hoàn toàn được.
Phùng Ngạo Thiên trầm ngâm, liếc nhìn nhìn mọi người rồi mới trầm giọng nói: “Chuyện hôm nay coi như chúng ta đã được hời.
Đầu tiên là Lăng Ba của Xích Thành Tông, lần thiên kiếp kế tiếp của hắn không ngoài dự liệu chắc chắn phải chết.
Phù Vân Tử của La Phù Tông cũng bị thương, e rằng trong thời gian ngắn không thể ra ngoài hoạt động.
Đám người còn lại chắc hẳn còn chật vật hơn chúng ta rất nhiều.”
Liêu Khiên trợn mắt khinh thường, thở phì phò nói: “Thật sự không ngờ tên Lăng Ba đó lại tự phế hai chân để bỏ chạy.
Thế mà tên đó có thể vứt bỏ tu vi khổ tu ngàn năm của mình vì tên người Thượng giới đáng chết đó.
Đúng là bảo thủ đến đáng sợ.”
Khuôn mặt lãnh khốc của Kiếm Ma Thạch Phong Hàn khẽ động, đột nhiên lên tiếng nói: “Nếu La Phù Tông và Xích Thành Tông đã xuất hiện ở đậy, vậy chắc chắn là tới vì thần thức của người ở đáy đầm.
Như vậy dọc đường đi Kiếm Ma Cung chúng ta đụng mặt Xích Thành Tông, và cả chuyện Thiên Sát Ma Cung gặp phải La Phù Tông, sợ rằng chỉ là trùng hợp mà thôi.
Nếu La Phù Tông và Xích Thành Tông cùng xuất hiện ở đây, đám thanh y tông là dê đầu đàn sao lại không xuất hiện ở đây nhỉ.
Dựa theo tác phong trước sau như một của Thanh Vân Tông, lẽ ra sẽ không bỏ lỡ mới đúng!”
Nghe hắn nói như vậy, tất cả mọi người đều sửng sốt, sau đó Độc Cô Tịch Diệt mở miệng nói: “Năm người từ Tiên giới xuống, ba người trong đó vào Đạo Môn Tam Tông, bây giờ vị này lại bi La Phù Tông và Xích Thành Tông đón đi, vậy Thanh Vân Tông liệu có sẽ đi tìm một vị khác.
Dẫu sao thực lực của Thanh Vân Tông lớn mạnh, nếu như không vì nguyên nhân này thì đúng là không nên không xuất ở đây!” Độc Cô Tịch Diệt vừa dứt lời, tất cả mọi người cũng đồng thanh phụ họa.
Đồng thời cũng cho rằng suy đoán của hắn đúng.
Lần trước lúc gặp Phùng Đức Liên, theo lời Phùng Đức Liên nói có lẽ hai người còn lại đang ở phụ cận Tam Châu Nhất Đảo.
Bây giờ một người đến đây, chứng tỏ rằng suy đoán của hắn chưa chắc sẽ chính xác.
Nếu như vậy thì chẳng ai biết được rốt cuộc người còn lại ở đâu.
Mỗi người mang tâm sự riêng thương lượng với nhau một phen.
Liêu Khiên không kiên nhẫn nói: “Được rồi được rồi, có chuyện gì về rồi hằng nói tiếp.
Gần đây Đoạn Hồn Sơn không thái bình, toàn bộ chúng ta rời khỏi Đoạn Hồn Sơn thế này, lỡ như trên núi xuất hiện chuyện rắc rối gì thì to chuyện đấy!”
Nghe hắn nói như vậy, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên mới sực nhớ tới sự việc trong Luyện Ngục Ma Tông đã chết hai người một cách không minh bạch.
Hắn sửng ra trong giây lát, sau đó vội vàng nói: “Không sai, Độc Cô huynh đường xa mệt nhọc, đang là lúc cần phải đấn Đoạn Hồn Sơn nghỉ ngơi khôi phục.” Độc Cô Tịch Diệt nghe thấy hắn nói thế, biết chắc chắn Đoạn Hồn Sơn cũng đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng nếu Phùng Ngạo Thiên đã không nhiều lời thì Độc Cô Tịch Diệt cũng không tiện hỏi nhiều.
Nhất là hiện tại chân nguyên bị hao tổn kịch liệt, lúc này đến Đoạn Hồn Sơn để điều tức khôi phục mới là chuyện quan trọng nhất.
Vì vậy tất cả mọi người cùng đứng lên, không tiếp tục nán lại đây nữa, đoàn người cuồn cuộn di về phía Đoạn Hồn Sơn.
Dưới chân núi Đoạn Hồn Sơn, bên cạnh cây đại thụ chọc trời nơi lần trước đám người Đinh Hạo tụ tập.
Đỉnh Hạo đột nhiên ngừng hành động lại, nói với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên: “Nhạc phụ, các ngươi về núi trước đi, ta đột nhiên nhớ tới có vài việc cần làm.
Lát nữa mới về Đoạn Hồn Sơn sau!”
Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên phi hành ở chính giữa, thân hình đột nhiên đình trệ lại rồi nghỉ hoặc nhìn Đinh Hạo.
Khẽ gật đầu nói: “Ngươi cẩn thận chút, sớm làm xong việc rồi mau chóng trở về Đoạn Hồn Sơn, đừng chậm trễ việc cử hành đại hội!” Đỉnh Hạo khẽ mỉm cười, vỗ về nói: “Nhạc phụ yên tâm, chỉ là chuyện trong chốc lát mà thôi, ngươi đưa Tỉnh Nhiên rời đi đi!”
Chuang 1347: Làm mưa làm gió – 1
Phùng Tỉnh Nhiên còn đang định đeo bám Đinh Hạo không chịu đi, nghe Đinh Hạo nói như vậy, lập tức tức giận nói: “Hừ, thần thần bí bí, chắc chắn chẳng phải làm chuyện tốt lành gì!”
Nói tới nói lui thì Phùng Tinh Nhiên vẫn ngoan ngoãn rời khỏi Đỉnh Hạo đi theo Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên cùng bay về phía Đoạn Hồn Sơn.
Hồi lâu sau, đến khi toàn bộ đám người Ma Môn rời đi, Đinh Hạo bèn ngồi xếp bằng trên một cành lá của cây đại thụ chọc trời, nhàn nhạt nói: “Đi ra đi, lần này để lại ký hiệu tìm ta rốt cuộc là vì chuyện gì?”
Dưới ánh mặt trời chói chang, có một cái bóng nhúc nhích ở chỗ bóng cây tối đen, bóng dáng Ám Ảnh ẩn nấp cả người trong nơi tăm tối bỗng nhiên xuất hiện, cung kính nói: “Một vài tin tức mà Phiêu Mieu Các biết được có lẽ sẽ có ích đối với tông chủ, Am Ảnh phụng mệnh bên trên đặc biệt tới để bẩm báo cho Đinh tông chủ!”
Đinh Hạo gật đầu, trầm giọng nói: “Tin tức gì?”
Ám Ảnh ẩn núp trong bóng cây vừa mới xuất hiện ấy cả người như có như không, nếu như không phải chỗ bóng cây đó liên tục động đậy thì hoàn toàn không nhìn ra được bất kỳ dấu vết nào.
Nhưng tu vi thần thức của Đinh Hạo hiện nay đã có chút cấp bậc, cho dù nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được quang ảnh quấn quýt toàn thân của Am Ảnh, thân thể hắn quấn một cái hắc bào to rộng, thậm chí còn bọc cả đầu vào bên trong chiếc hắc bào.
Lúc này Ám Ảnh cúi đầu trầm giọng nói: “Năm tên cao thủ của Thanh Vân Tông, bao gồm cả Phàn Uyển Bạch Tán Tiên nhị kiếp, Mục Vân Tán Tiên tam kiếp, và cả ba người trưởng lão Hợp Thể Sơ Kì trong môn.
Trước mắt đã đến phụ cân Tam Châu Nhất Đảo, gần đây hành tung bọn họ bất định, không biết có chuyện gì.” Đỉnh Hạo vừa rồi còn đang suy nghĩ tại sao đám thanh y tông không có hành động gì thì nghe thấy Ám Ảnh nói như vậy, hắn lập tức hiểu ra.
Vẻ mặt tức thì chấn động, mở miệng nói: “Phiêu Miểu Các các ngươi quan sát cẩn thận hành động của Thanh Vân Tông, đồng thời giúp ta nói những chuyện này cho Độc Ma Vương Diệc Hàn để cho hắn cân nhắc xử lý.
Nếu ta đoán không nhầm, chuyện hẳn là thế này…”
Tiếp theo đó, Đinh Hạo kể lại đại khái những chuyện xảy ra khi nãy cho Ám Ảnh.
Ám Ảnh nghe xong thì giật mình hô lên, nói: “Quả nhiên chuyện này không phải chuyện tầm thường, nhất định Ám Ảnh sẽ báo lại cho Phiêu Miểu Các và Vô Cực Ma Tông các ngươi bằng tốc độ nhanh nhất!”
Nói đến đây, bóng của Ám Ảnh khẽ khựng lại, sau đó đắn đo nói: “Chuyện này có cần tiết lộ cho Ma Môn Tam Tông biết không?” Nghe Ám Ảnh nói như vậy, Đinh Hạo hơi sững sờ, sau đó hắn lập tức hiểu ra, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Có phải ngươi có chút hiểu biết về chuyện hai tông bọn ta?”
“Không sai, từ lúc ban đầu của Kiếm Ma Cung, Ám Ảnh đã hiểu rõ sứ mệnh của bản thân.
Bên trên căn dặn bảo Ám Ảnh phải đối đãi với Đỉnh Tông chủ như vị chủ nhân thứ hai của Am Ảnh!” Bóng dáng Ám Ảnh lăng im giây lát rồi nói.
Đỉnh Hạo gật đầu, khẽ mỉm cười, mở miệng nói: “Thì ra là như vậy, như vậy cũng tốt, Phiêu Miểu Các các ngươi hãy tiết lộ chuyện này cho Ma Môn Tam Tông biết đi, bọn họ cũng nên bỏ ra chút sức lực mới đúng.
Nhưng không thể để cho bọn họ biết được quan hệ của bọn ta với Phiêu Miểu Các các ngươi, tự bổn tông mở lời không thích hợp!”
“Ám Ảnh hiểu rồi, nhất định Ám Ảnh sẽ thực hiện chuyện này bằng tốc độ nhanh nhất!” Giọng Ám Ảnh trầm thấp, cung kính nói.
Liếc mắt nhìn cái bóng đang đứng ở chỗ u tối, Đỉnh Hạo trầm ngâm một chút, tiếp tục lên tiếng hỏi: “Trừ chuyện này, còn có chuyện gì khác cần nói không?”
“Căn cứ vào tin tức có được của Phiêu Miếu Các, có lẽ điện vương của Uyên Lang Điện đã đến Đoạn Hồn Sơn.
Nhưng điện vương thiên biến vạn hóa xuất quỷ nhập thần, Phiêu Miểu Các bọn ta cũng chỉ biết được bọn hắn đã đến Đoạn Hồn Sơn.
Còn về phần đang ở chỗ nào và hóa thân thành ai thì không nhận ra được.
Bên trên biết được ân oán của Đinh tông chủ và điện vương nên dặn ta thông báo ngươi phải cẩn thận mọi việc, tuyệt đối đừng để bỗng dưng rơi vào bẫy của hắn!” Giọng Ám Ảnh vẫn trầm thấp.
Trong lòng khẽ động, Đỉnh Hạo hừ lạnh, nói: “Giỏi cho một tên điện vương, khó trách gần đây có nhiều chuyện khó hiểu như ậy, hóa ra là hắn đã đến Đoạn Hồn Sơn, ta sớm phải biết hắn ta ẩn núp lâu như vậy cũng nên ra mặt quấy quá rồi!”
“Tu vi điện vương vô cùng mạnh mẽ, nếu bàn về thực lực cá nhân thì e rằng những người ở Đoạn Hồn Sơn chẳng ai sánh bằng, hơn nữa hắn thiên biến vạn hóa, nếu như hắn dồn hết tâm sức để đánh lén thì khó mà đề phòng được.
Phía trên hiểu được điều này nên mới bảo Ám Ảnh báo tin tức nào cho Đinh tông chủ, mong rằng Đinh tông chủ có lòng phòng bị!” Ám Ảnh nhắc nhở.
Chuang 1348: Làm mưa làm gió – 3
Đỉnh Hạo gật đầu, bình tĩnh nói: “Tốt lắm, có sự trợ giúp của Phiêu Miểu Các các ngươi, tiết kiệm được thời gian rất nhiều chuyện cho ta.
Sau này nếu có tin tức mới gì thì ngươi nhất định phải thông báo lập tức cho ta!”
“Ám Ảnh tuân lệnh! Nếu không còn chuyện gì khác, Am Ảnh xin lui xuống!” Ám Ảnh cung kính nói.
Đinh Hạo khẽ đáp “ừm”, Ám Ảnh im hơi lặng tiếng biến mình, bản thân hắn cũng phi thân lên, nhanh chóng phi hành về phía Đoạn Hồn Sơn.
Đợi đến khi Đỉnh Hạo trở về Đoạn Hồn Sơn, Thiên Sát Ma Cung và đám người Kiếm Ma Cung đều đã đến chỗ ở tạm thời của riêng mình để nghỉ ngơi.
Phùng Tỉnh Nhiên dẫn Đinh Hạo đi thẳng tới lầu các ẩn núp.
Bốn mặt lầu các có các đệ tử của Luyện Nguc Ma Tông canh giữ, bên ngoài còn bố trí một trận pháp cách âm.
Sau khi tiến vào bên trong, Đỉnh Hạo mới nhận ra bên trong ngoài Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên thì còn có Liêu Khiên mới gặp trước đó không bao lâu, phu phụ Cừu Mãnh và Chu Vân, ngoài ra còn có một vài trưởng lão của Luyện Ngục Ma Tông.
Phùng Ngạo Thiên nhác thấy Phùng Tỉnh Nhiên dẫn Đỉnh Hạo tiến vào thì khẽ gật đầu với hai người họ, tay phải chỉ vào hai vị trí trống ở bên cạnh, thản nhiên nói: “Ngồi bên đó đi!”
Phùng Tỉnh Nhiên im lặng không lên tiếng, dẫn Đinh Hạo đi tới phía bên phải, sau đó ngồi cùng chỗ với phu phụ Cừu Mãnh và Chu Vân.
Cừu Mãnh thấy Đỉnh Hạo đi tới, còn toét miệng cười hì hì với Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo liếc mắt quan sát bốn phía, nhận ra mặc dù khắp lầu các bố trí không mấy nguy nga lộng lẫy, nhưng lại có ve trang nghiêm vô cùng.
Có lẽ trước khi hắn và Phùng Tỉnh Nhiên tới, mấy người Luyện Ngục Ma Tông đã bắt đầu bàn bạc chuyện quan trọng.
Nhìn ve mặt khó coi của Phùng Ngạo Thiên, Đinh Hạo đoán có lẽ bọn họ còn chưa biết rốt cuộc ai là người đang quấy phá ở bên trong Luyện Ngục Ma Tông.
Cuộc nói chuyện bên trong lầu các thoáng ngừng lại một lúc bởi vỉ sự có mặt của Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên.
Vào lúc hai người Đỉnh Hạo ngồi xuống thì cuộc thảo luận lại bắt đầu.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, lúc này Phùng Ngạo Thiên đang nghi hoặc về chuyên hai người bỗng nhiên chết vào hai người trước, chỉ thấy hắn lắc đầu một cách khó hiểu, nói: “Lấy hiểu biết của bổn tông đối với kẻ đó, thì trước mắt có lẽ trên Đoạn Hồn Sơn không ai có hận thù to lớn như vậy đối với Tà Tông Phi Vân Cung, hơn nữa còn dám nhấn mạnh lặp qua lặp lại một cách coi thường Luyện Ngục Ma Tông chúng ta, làm ra những chuyện khiến người ta sôi máu thế này!” Nghe Phùng Ngao Thiên nói như vậy, thần sắc những người ngồi trong phòng lộ ra về suy tư, ai nấy đều nghi hoặc, sắc mặt đăm chiêu ủ dột.
Chỉ có Liêu Khiên là có vẻ bình tĩnh không chút lo âu gì cả, cơ thể ngồi ở đó không hề nghiêm chỉnh, thỉnh thoảng còn nhích qua nhích lại.
Một lúc lâu sau, Liêu Khiên thấy mọi người không ai nói gì, hơi mất kiên nhẫn nói: “Đương nhiên người ra tay có tu vi không yếu, ngoài mấy môn phái dẫn theo các cao thủ tuyệt đối ra thì những người khác hoàn toàn không đủ thực lực để hạ thủ.
Mặc dù bởi vì sự việc đặc biệt, nên trong tông có vài người không lưu ý đến chuyện của Đoạn Hồn Sơn.
Nhưng nhân vật có thể làm được chuyện không để lại một chút dấu vết nào thì toàn bộ Đoạn Hồn Sơn không tìm ra được mấy người, điều duy nhất khó hiểu ở đây là động cơ của người ra tay là từ đâu và nhằm vào đâu?”
Nghe Liêu Khiên nói vậy, nhiều người bèn phụ họa, liên tục nói “đúng”, nhưng chẳng ai nói ra được tin tức nào hữu ích.
Đỉnh Hạo quan sát xung quanh một phen, biết nếu mình không mở miệng gợi ý Phùng Ngạo Thiên thì chỉ sợ cho dù bọn hắn có suy nghĩ đến nát óc cũng không tìm ra được lời giải thích hợp lý.
Trước mắt nếu Uyên Lang Điện đã ra tay, với ân oán của mình và điện vương, sớm muộn gì cũng phải tranh đấu với nhau một trận, Đỉnh Hạo cũng không muốn để hắn phá hủy cuộc tụ họp ở Đoạn Hồn Sơn.
Trong lòng suy xét giây lát, Đinh Hạo ngẩng đầu, chợt lên tiếng nói: “Nhạc phụ, trong lòng ta có một suy đoán, có lẽ sẽ có đầu mối đối với chuyện của các ngươi!”
Phùng Ngạo Thiên đang cau chặt mày, nghe Đỉnh Hạo nói như vậy thì khẽ mỉm cười, hai mắt lấp lánh ánh sáng, nhìn chằm chằm Đinh Hạo rồi ôn hòa nói: “Bổn tông biết thằng nhóc ngươi thần thông quảng đại, cũng không ít mưu ma chước quỷ, dù sao cũng không phải là người ngoài, có suy đoán gì đừng ngại nói ra xem thử!”
Đỉnh Hạo ngay ngắn người lại, mày kiếm nghiêm túc, sau khi ngắm nhìn bốn phía thì mới trầm giọng nói: “Nguyên nhân khi nãy ta ở lại chân núi một lúc là vì có hẹn với bằng hữu, người bằng hữu này vừa rồi đã nói cho ta một tin tức vô cùng quan trọng, ta cảm thấy có lẽ sẽ có liên quan đến hai mạng người ở Đoạn Hồn Sơn.”
“Chuyện gì?” Phùng Ngạo Thiên hỏi.
Chuang 1349: Làm mưa làm gió – 2
“Mấy ngày trước điện vương của Uyên Lang Điện đã đến Đoạn Hồn Sơn.
Chiếu theo Bách Biến Thuật hóa thân vạn thiên của điện vương, nếu hóa thành người thân cận bên cạnh hai người ấy, sau đó lại đột nhiên hạ thủ thì sợ rằng chuyện hai người đó bất ngờ không kịp đề phòng, để rồi bỏ mạng là hoàn toàn có thể!” Đinh Hạo ngưng trọng nói.
Vừa nghe Đỉnh Hạo nói vậy, sắc mặt Phùng Ngạo Thiên đại biến, bàn tay phải như cái quạt lá khẽ vỗ xuống.
Toàn bộ chiếc ghế lập tức bị hắn vô thức vỗ tan thành bột mịn, sau đó rơi ầm ầm xuống đầy đất.
“Không sai, nếu thật sự điện vương đã đến Đoạn Hồn Sơn thì hai chuyện này đã có lời giải thích hợp lý.
Giỏi cho Uyên Lang Điện, bổn tông còn đang ngạc nhiên sao gần đây bọn hắn không có động tĩnh gì, hóa ra là điện vương đã đích thân đến Đoạn Hồn Sơn.
Chuyện này cũng khó trách, lần trước Quái Vật Đầu Rắn đã bị Luyện Ngục Ma Tông chúng ta làm bị thương, thế nên mối thù đã được nhem nhóm từ lâu.” Phùng Ngạo Thiên hừ lạnh, gật đầu nói.
“Đinh Hạo, điện vương Uyên Lang Điện có thể thân hóa vạn thiên là vì sao?” Sau khi Liêu Khiên nghe Phùng Ngạo Thiên nói xong, bèn kinh ngạc hỏi Đỉnh Hạo.
Mọi người trong phòng, trừ Phùng Ngạo Thiên và Phùng Tỉnh Nhiên ra thì ai cũng đều thắc mắc nhìn về phía Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo thoáng sửng sốt, lúc này mới nhớ ra hình như mình chỉ mới nói ra chuyện điện vương với hai cha con Phùng Ngạo Thiên, đám người còn lại đều không rõ về chuyên này.
Không đợi Đinh Hạo lên tiếng giải thích, Phùng Ngạo Thiên đã mở miệng nói: “Uyên Lang Điện vốn là môn phái đặc biệt, có một loại công pháp có thể thay đổi tướng mạo và khí chất của mình, sau đó trở thành bất kỳ một người nào mà hắn đã từng gặp qua!”
Vừa dứt lời, trong phòng lập tức xôn xao, ngay cả Liêu Khiên cũng hò hét om sòm, liên tục nói công pháp này thật kỳ diệu.
Hơn nữa nhìn thái độ của Liêu Khiên, có về vô cùng to mò với điện vương của Uyên Lang Điện.
Trong lúc mọi người trong phòng còn đang ồn ào, bên ngoài cửa đột nhiên có đệ tử của Luyện Ngục Ma Tông đi đến.
Sau khi vào phòng, hắn sợ sệt nhìn mọi người, khi ánh mắt rơi vào trên mặt Đinh Hạo thì nhìn nhiều thêm một lúc.
“Có chuyện gì không?” Phùng Ngạo Thiên cau mày, không vui nhìn môn đồ ở trước mặt, lên tiếng hỏi.
Môn đồ đó lập tức giật mình sợ hãi, vội vàng khom lưng, sợ sệt nói: “Tông chủ thứ tội, trưởng lão Chiêu Tài của Tụ Bảo Tông có việc ạ!”
Phùng Ngạo Thiên ngạc nhiên “0” lên một tiếng, mặt lộ vẻ nghi ngờ, khẽ lắc đầu nói: “Chiêu Tài của Tụ Bảo Tông có chuyện tìm ta cũng hơi kỳ lạ thật đấy, tụ họp lần này không mời người của Tụ Bảo Tông đến tham dự mà, hắn đến đây làm gì?”
“Không… Không phải!” Đệ tử Luyện Ngục Ma Tông ấp a ấp úng.
Phùng Ngạo Thiên cau mày, không kiên nhẫn nói: “Không phải cái gì, không thấy ở đây đang bàn bạc chuyên quan trọng sao, bảo hắn đợi ở bên ngoài đi!”
Đồ đệ sửng sốt, vội vàng lắc đầu nôn nóng nói: “Không phải Chiêu Tài trưởng lão muốn đến cầu kiến tông chủ, hắn nói, hắn nói muốn tìm Đỉnh Hạo của Vô Cực Ma Tông ạ!”
“Ồ!” Phùng Ngạo Thiên ngớ ra, sau đó thoải mái bật cười, lắc đầu nói: “Hóa ra là bổn tông tự mình đa tình!”
Phùng Ngạo Thiên nghiêng đầu nhìn Đỉnh Hạo, cười hỏi: “Thằng nhóc ngươi cấu kết với Tụ Bảo Tông lúc nào thế, quả nhiên là có chút thủ đoạn đấy! Lần trước là Phiêu Miểu Các, lần này là Tụ Bảo Tông, sao thấy ngươi còn bận bịu hơn cả bổn tông vậy.”
Đỉnh Hạo lắc đầu cười khổ, hắn cũng không giải thích được, khó hiểu nói: “Ta thật sự cũng không hiểu vì sao người của Tụ Bảo Tông lại tới tìm ta, Vô Cực Ma Tông bọn ta hẳn không hề có chút dây mơ rễ má nào với Bảo Tông mới đúng chứ nhỉ!”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Phùng Ngạo Thiên ngẩn ra, hỏi: “Ngươi không quen biết Chiêu Tài?” Đỉnh Hạo lắc đầu thừa nhận, nói: “Còn là lần đầu tiên ta nghe thấy cái tên này, để ta đi xem thử xem.
Các ngươi tiếp tục bàn chuyện, những lời cần nói ta đã nói rồi, ở lại cũng không có ích gì”
Dứt lời, Đinh Hạo đứng dậy đi ra ngoài cửa, Phùng Tỉnh Nhiên thấy Đinh Hạo rời đi, cũng đứng dậy theo, song sau khi nhìn thấy ánh mắt của Phùng Ngạo Thiên thì ngẩn ra rồi hậm hực không nói gì ngồi xuống lại.
Đỉnh Hạo cũng không phải là môn đồ của Luyện Ngục Ma Tông, đương nhiên không phải chịu sự trói buộc quy tắc của Luyện Ngục Ma Tông.
Huống chỉ dựa theo thân phận hiện nay của Đinh Hạo, và mối quan hệ thân thiết với Luyện Ngục Ma Tông, lời nói ra ấy không cần phải đợi Phùng Ngạo Thiên đồng ý hay không.
Ôm tâm trạng đầy nghỉ ngờ đi ra khỏi lầu các, nhìn thấy một người trung niên mập mạp, có vóc dáng lùn mập ở đối diện, hai con mắt như hạt đậu nành vậy, mặt nở nụ cười giả tạo và có tu vi Hợp Thể Sơ Kỳ.
Sự giàu có của Tụ Bảo Tông vang danh lẫy lùng khắp toàn Tu Chân giới, lần đầu tiên khi Đỉnh Hạo tham dự đại hội đấu giá của Tụ Bảo Tông là đã quyết tâm phải ra sức vơ vét bọn hắn một khoản.
Chương 1350: Người của Tụ Bảo Tông – 1
Không ngờ rằng trải qua nhiều năm, mình còn chưa bắt đầu bắt tay vào hành động thì người của Tụ Bảo Tông đã tới tìm mình trước.
Nhìn vẻ mặt tươi cười của người trước mắt, Đỉnh Hạo nhanh chân bước đến chào đón tên trung niên mập lùn, Đinh Hạo lạnh lùng nhìn hắn, mở miệng hỏi: “Ngươi chính là trưởng lão Chiêu Tài của Tụ Bảo Tông?”
Người mập lùn đó gật đầu lia lịa, nở nụ cười xu nịnh, cười ha hả nói: “Không sai, không sai, kẻ hèn chính là Chiêu Tài.
Ngưỡng mộ đại danh của Đinh tông chủ đã lâu, hôm nay vừa gặp quả nhiên là tướng mạo bất phàm, không thẹn là tài năng xuất chúng của Ma Môn, quả thật có bá khí nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt!”
Đỉnh Hạo phá lên cười, đối diện với loại người này đúng là khó mà xụ mặt được.
Lắc lắc đầu xong, hắn mới khó hiểu hỏi: “Theo như ta biết, Vô Cực Ma Tông bọn ta không có bất kỳ qua lại gì với Tụ Bảo Tông các ngươi, không biết Chiêu Tài trưởng lão tìm ta có việc gì?”
Chiêu Tài lấm le lấm lét liếc nhìn chung quanh, sau đó cười cười, thấp giọng nói: “Ở đây không phải chỗ tiện nói chuyện, ke hèn này có thể tìm một nơi yên tĩnh để bàn bạc riêng với Đinh tông chủ không?”
Đỉnh Hạo thoáng sửng sốt, thầm nghĩ từ sau khi mình đến Đoạn Hồn Sơn vẫn luôn ở cùng với Phùng Tỉnh Nhiên nên không có phòng của riêng mình.
Đỉnh Hạo liếc nhìn đệ tử của Luyện Ngục Ma Tông, nói: “Phòng của ta ở đâu?” Môn đồ đó nghe thấy Đỉnh Hạo hỏi vậy, không khỏi cười hì hì, nói: “Xin mời cô gia đi theo ta, phòng của ngươi ở ngay bên cạnh lầu các của tiểu thư, ta dẫn ngươi tới đó!”
Đỉnh Hạo gật đầu rồi liếc nhìn Chiêu Tài ở bên cạnh một cái, sau đó đi theo môn đồ ấy.
Sau một hồi lâu, trong một lầu các được lợp ngói đỏ.
Đỉnh Hạo và Chiêu Tài của Tụ Bảo Tông cùng ngồi trong nhà chính, trên tay hắn cầm một chén trà ba chân, ánh mắt bình tĩnh nhìn Chiêu Tài nhàn nhạt hỏi: “Chiêu Tài trưởng lão tìm ta có chuyện gì, giờ ngài nói được rồi đó!”
Đôi mắt nho nhỏ của Chiêu Tài đảo đảo rồi nhìn khắp tứ phía, sau khi xác định không có ai nghe lén, hắn mới cười như dân buôn và nói: “Bi nhân thay mặt Tụ Bảo Tông muốn bàn chuyện làm ăn với Đinh tông chủ!”
“oO Đinh Hạo vốn đang ngồi thẳng lại nằm ngả ra chiếc ghế sau lưng, hắn nâng chén trà lên miệng nhấp một ngụm rồi cười tửm tỉm nhìn Chiêu Tài nói: “Thú vị đấy! Vậy mà Tụ Bảo Tông lại tìm tới bản tông để bàn chuyện làm ăn! Rốt cuộc đây là vụ làm ăn gì mà lại khiến cho Chiêu Tài trưởng lão phải ra mặt thế? Chỉ cần là chuyện đôi bên cùng có lợi thì bản tông chắc chắn sẽ nghiêm túc cân nhắc!” Trên mặt Chiêu Tài treo một nụ cười giả dối, hắn khẽ lắc lắc chén trà không trong tay, cúi đầu suy tư một hồi rồi mới nhìn Đinh Hạo nói: “Thật không dám giấu, bỉ nhân nhìn trúng Âm Dương Bảo Kính trong tay Đinh tông chủ.
Lần này bỉ nhân vốn chỉ đi ngang qua Đoạn Hồn Sơn, nghe mọi người đồn rằng mấy ngày trước, Đinh tông chủ đã dùng Âm Dương Bảo Kính để phá giải “Cửu Khúc Bát Loan Lưu Vân Kiếm Trận” của La Phù Tông.
Vì vậy bỉ nhân mới bất chợt nảy ra ý định này, không biết Đinh tông chủ có nỡ từ bỏ thứ mình yêu thích hay không?”
Đỉnh Hạo lắc đầu quả quyết nói: “Không!”
Đỉnh Hạo vừa cho Chiêu Tài một câu trả lời chắc chắn, vừa không ngừng ngờ vực.
Không ngờ tin tức của tên Chiêu Tài này lại nhanh nhạy tới vậy, chuyện này vừa mới xảy ra không lâu mà hắn đã biết được rồi.
Tuy nhiên ngẫm lại thì cũng hiểu được, dù Sao trong trận chiến lần trước, hàng chục người của ba tông Ma Môn đều có mặt ở đó, bất luận là ai không kín miệng đều có thể làm lộ chuyện này.
Chiêu Tài ngỡ ngàng trước câu “không” đầy kiên quyết của Đỉnh Hạo, trông bộ dạng của Chiêu Tài có vẻ hơi căng thẳng nhưng chỉ một lúc sau, hắn lại vội vàng lên tiếng: “Tại sao lại không, Đinh tông chủ nên biết rằng Âm Dương Bảo Kính tuy không tầm thường nhưng với tài lực của Tụ Bảo Tông, chúng ta chắc chắn có thể mua được!”
Đỉnh Hạo lại lắc đầu, hắn hừ lạnh nói: “Bản tông đã biết Tụ Bảo Tông các ngươi lắm tiền nhiều của từ lâu rồi.
Mỗi một đệ tử của Tụ Bảo Tông cho dù tu vi không cao nhưng trong tay đều có không ít vật phẩm.
Tuy nhiên Âm Dương Bảo Kính đâu phải vật tầm thường, hiện tại nó đã hợp nhất với tâm thần bản tông luyện chế rồi.
Nếu ta cưỡng chế lấy nó ra khỏi cơ thể để trao đổi với ngươi thì sẽ gây ra tổn thương không thể lường trước được đối với tu vi của bản tông.”
Nói đến đây, Đỉnh Hạo bỗng khựng lại rồi lại nhìn Chiêu Tài của Tụ Bảo Tông bằng ánh mắt lạnh lùng hơn, sát khí toàn thân như hóa thành thực thể lao thẳng về phía Chiêu Tài, hắn hừ lạnh nói: “Vả lại, ngươi cho rằng bản tông còn thiếu gì nữa, có thứ gì mà bản tông không chiếm được đâu?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Vấn Đạo Hồng Trần [Tiên Tử Thỉnh Tự Trọng] [Dịch] Vấn Đạo Hồng Trần [Tiên Tử Thỉnh Tự Trọng]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Van-Dao-Hong-Tran-Tien-Tu-Thinh-Tu-Trong-Audio.jpg)


![[Dịch] Ta Có Nhất Kiếm [Dịch] Ta Có Nhất Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Co-Nhat-Kiem-SE-Audio-Truyen.jpg)

