[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 13 : Tối hậu nhất quan 2 (c121-c130)
❮ sautiếp ❯Chương 121: Tối hậu nhất quan 2
Chuang 122: Thổ khí dương mi 1
Chuang 123: Thổ khí dương mi 2
Chuang 124: Thổ khí dương mi 3
Đang lúc nghỉ hoặc thì đột nhiên có một luồng sát khí ở phía sau truyền đến, hiện giờ chân khí của Thành Giao đã sử dụng gần cạn, chưa kịp bổ sung chân khí mới.
Sắc mặt Thành Giao tái nhợt, không kịp suy nghĩ, liều mạng vận ngũ thành chân khí trên thân kiếm, một luồng hồng quang cương mãnh lại tái hiện, đáng tiếc so với lần đầu tiên thì một chút uy hiếp cũng không bằng, “cheng” một tiếng kim thiết chạm vào nhau vang lên, Thành Giao loạng choạng không ngừng lùi về phía sau, bị xung lực phản hồi, thân hình chưa hạ xuống, đã phun một ngụm máu tươi.
Lúc này thân hình quỷ mị của Đỉnh Hạo mới chính thức hiện ra, mờ ảo chậm rãi tiến lại gần phía Thành Giao rơi xuống, động tác không nhanh không chậm, trong nháy mắt đã đến được trước mặt Thành Giao.
Hắc mang bạo trướng, một đạo sát khí kinh thiên như thiên nữ tán hoa nhằm hướng Thành Giao xạ xuống.
Lúc này Thành Giao vừa mới bị thương, chưa kịp điều tức, Đinh Hội đã nhân cơ hội công kích thêm lần nữa, khuôn mặt nanh ác, ngoan độc lúc trước này đã không còn nữa, thay vào đó là vẻ kinh hoàng tột độ.
Chật vật phóng nhanh về sau, nhưng dù thế nào cũng không thể kịp tránh thoát thế công này được nữa, hai âm thanh khốc liệt vang lên, Thành Giao mặc dù không thổ huyết nữa, nhưng theo hai tiếng đó, thân thể có chút không xong.
Đỉnh Hạo đang muốn hạ độc thủ, thì Thành Giao như con rùa rút đầu lùi nhanh vào trong đám người Luyện Ngục Ma tông.
Lắc đầu ngán ngẩm, Đinh Hạo không thèm đuổi theo nữa.
Sau khi hai tên đệ tử của Âm Dương tông và Phù Chú tông bị đánh lén chết, mọi người cuối cùng cũng đã ổn định hàng ngũ, đồng tâm hiệp lực ứng phó thế công cuồng bạo của Luyện Ngục Ma tông, vài tông phái tuy có tổn thương, nhưng bốn tông hợp lực với nhau, cũng miễn cưỡng không phân cao thấp cùng Luyện Ngục Ma tông.
Thành Giao sau khi đào thoát từ trong tay Đinh Hạo lập tức gia nhập chiến đoàn, mặc dù hắn đã bị thương, nhưng không ngại chiến đấu, chỉ là không biết cố tình hay vô ý, luôn luôn tránh tra khu vực của Đinh Hạo.
Liếc mắt nhìn toàn cảnh tình hình hiện tại, Đỉnh Hạo khẽ âm lãnh cười, thân hình lóe lên, quỷ dị xuất hiện bên trái Vạn Kỳ Hàng, vô thanh vô tức đánh ra một đạo ngân sắc bạch liên.
Vốn đang vất vả giao thủ cùng với một tên đệ tử Tâm Động trung kỳ của Luyện Ngục Ma tông, thì lại gặp biến hóa như thế, Vạn Kỳ Hàng càng bất ngờ không kịp phòng ngự.
Thần sắc đại biến, thân hình Vạn Kỳ Hàng đã lướt nhanh sang trái ba thước, tránh khỏi bạch liên của Đinh Hạo.
Nhưng đúng lúc này, quyền đầu đỏ rực của tên đệ tử Luyện Ngục Ma tông bạo liệt cương khí đánh mạnh vào ngực Vạn Kỳ Hàng, một tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên đanh gọn.
Thân hình Vạn Kỳ Hàng bị xoay tròn văng lên trên cao, tên đệ tử kia còn chưa kịp hạ thủ, Đỉnh Hạo đã cướp thời cơ phóng lên cao, tốc độ như tỉa chớp, đuổi theo thân thể của Vạn Kỳ Hàng đang từ trên cao rơi xuống, một kiếm xuyên qua.
-Van huynh lên đường vui vẻ nhé!
Đỉnh Hạo ghé xuống bên tai Vạn Kỳ Hàng nói nhỏ.
Rồi tiện tay đem thi thể ném về lưới kiếm phía sau, máu tươi bắn tung tóe, một lát sau khe hở trên lưới kiếm đã lớn bằng đầu người.
Đúng lúc đó, vang lên tiếng cười nanh ác của Hứa Phong:
– Bạch đạo hữu tha lỗi! Tại hạ đành phải tiễn nàng đi trước vậy! Đỉnh Hạo quay đầu lại nhìn, phát hiện bên trong lốc xoáy nữ đệ tử Âm Dương tông đang hoa dung thất sắc, bị kiếm quang Hứa Phong đánh cho hộc máu không ngừng lui về phía sau.
Thấy nàng ta di chuyển đến gần mình, Đỉnh Hạo chán ghét, tiện tay đánh ra một đạo bạch quang, thân hình nữ tử đang lùi về sau chợt dừng lại, trên mặt nở nụ cười thảm, đột nhiên thân hình gia tốc lùi về hướng lưới kiếm, một tiếng kêu thẳm thiết vang lên, nữ nhân này đã hóa thành màn huyết vụ.
Lúc này khe hở trên lưới kiếm đã mở rộng thêm, đã có thể vừa cho một người đi.
Nhìn thấy biến hóa này, tất cả mọi người vội ngừng giao thủ, nhằm hướng khe hở lao nhanh đến.
Cận Tồn đệ tử của Huyết Sát tông ở gần khe hở nhất, là người đầu tiên lao tới khe hở, thân hình vừa mới đi qua một nửa, Phí Tính đệ tử Âm Dương tông đã đến gần, một đạo tử khí cường hãn đem thân hình người này chém xả vào người này, một tiếng thét lên, người này đã bị kiếm quang hóa thành huyết vụ.
Lúc này Hứa Phong đã đuổi tới, một thanh âm âm trầm vang lên, là một đạo liệt sát kiếm quang đánh tới Phí Tính kia, hắn đang định lao qua lưới kiếm, thấy vậy bèn ngừng lại quay người vội vàng tiếp thủ, một âm thanh bạo liệt vang lên, hai người đồng thời lui về sau, Hứa Phong lập tức trở người, nhanh chóng nhằm hướng khe hở lưới kiếm lao qua.
Còn cách khoảng năm trượng, đột nhiên bên trái có một đạo hắc sắc thiểm điện xé toạc không gian đánh đến, ma khí âm lãnh bạo liệt hoàn toàn phong kín con đường tiến lên phía trước, cuối cùng Đinh Hạo đã toàn lực xuất thủ.
Chuang 122: Thổ khí dương mi 1
Hứa Phong dường như sớm biết sẽ có biến hóa này, thân hình đột nhiên dừng lại, một đạo liệt quang cường bạo xuất hiện, “uỳnh” một tiếng nổ vang lên, Hứa Phong xoay người lại, cản một kích của Đinh Hạo, lập tức Đỉnh Hạo bị kiếm này cường hoành đánh lui liên tục.
Nhìn thân hình Đinh Hạo càng ngày càng cách xa lưới kiếm, Hứa Phong cười dài nói:
– Đinh đạo hữu kinh nghiệm còn non kém, cần phải học hỏi thêm nhiều nữa!
– Hắc hắc, cũng chưa chắc!
Thanh âm Đinh Hạo đột nhiên ngược lại từ phía sau lưới kiếm truyền đến.
Hứa Phong đang cười to, vẻ mặt khựng lại như hóa đá, nhìn kỹ lại phía trước, thân hình đang không ngừng thối lui kia đần dần mờ đi, vừa quay đầu lại thì phát hiện Đinh Hạo kia đã vượt qua lưới kiếm, thân hình quỷ mị lao về phía cửa động.
Đang định đuổi theo thì Phí Tính đệ tử Âm Dương tông tử khí trùng thiên đâm tới.
Vượt qua được lưới kiếm, Đinh Hạo tăng tốc độ đến cực hạn, “vù” một tiếng đã lao ra khỏi động.
Vừa ra đến nơi, chợt nghe mấy tiếng hô kinh ngạc từ bốn phía vang lên, Đinh Hạo dừng lại nhìn xung quanh, phát hiện nhân mã các tông phái sớm đã tập trung chờ đợi bên ngoài động.
Nhân mã các tông phái đều không thể ngờ rằng người ra khỏi động đầu tiên lại chính là Đinh Hạo, Vô Cực Ma tông liên tục trong các lần Hồn Luyện tông hội đều là toàn quân bị diệt, các lần gần nhất càng không có người nào dám tham gia thi đấu, tình thế hiện giờ lại biến hóa ngoài dự đoán, tất cả đều kinh ngạc nhìn Đỉnh Hạo, thấp giọng bàn luận.
Nhìn thấy đoàn Vô Cực Ma tông ở phía sau, Đinh Hạo chậm rãi bước đến bên cạnh sư phụ Trần Lĩnh, kể cả tông chủ Lý Nam Thiên cùng tứ lão, đều mang vẻ mặt bất ngờ khó tin nhìn Đỉnh Hạo, như thế nào cũng không thể nghĩ đến việc Đinh Hạo sẽ đạt thành tích trác tuyệt này, vốn tưởng rằng lần đầu tham gia thi đấu sẽ chuốc lấy nhục nhã, nào ngờ hắn lại không chịu thua kém, chẳng những không hề thương tổn, mà còn đạt được thành tích tốt nhất từ lúc Vô Cực Ma tông thành lập đến nay.
Mấy người bọn họ nhìn vẻ mặt kinh ngạc, hâm mộ của mọi người xung quanh, đều cũng cảm thấy vinh hạnh, nhìn Đỉnh Hạo đã thuận nhãn hơn trước rất nhiều.
Trần Lĩnh cũng đang cười vui vẻ nhìn Đinh Hạo, hắn mặc dù đối với thực lực của Đinh Hạo cũng hiểu hơn một chút, nhưng chỉ cho rằng Đinh Hạo có thể bảo trụ tính mạng mà thôi, cũng không ngờ tới hắn có thể đoạt được đệ nhất danh, với vị trí ân sư thụ nghiệp của Đinh Hạo, hắn xem như có thể ngẩng cao đầu được rồi.
Lúc này hắn nhìn Đinh Hạo lại càng thấy đáng yêu, ân oán trước kia của hai người đã nhanh chóng quên sạch sẽ.
Còn chưa đi đến khu vực của Vô Cực Ma tông, một tiếng xé gió vang lên bên tai Đinh Hạo, chính là Phùng Tỉnh Nhiên chặn trước mắt hắn.
Đôi mắt đẹp ánh lên vẻ kỳ dị, liếc nhìn Đỉnh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên cười nhẹ, nói:
– Kể cả trưởng bối của tông môn ngươi cũng đều không ai coi trọng ngươi, nhưng bổn cô nương đã sớm biết tiểu tặc ngươi chắc chắn có thể đạt được thành tích như thế, nếu không làm sao có thể xứng đáng làm vị hôn phu của Tinh Nhiên được!
Thanh âm của nàng tuy khá thấp, nhưng nhìn hành vi lúc này, cho dù không nói gì, mọi người cũng có thể đoán được quan hệ của hai người chắc chắn không phải tầm thường.
– Đa tạ tiểu thư đã ưu ái, tại hạ có lẽ suýt chút nữa không gượng dậy được, nếu không có nàng trước đó rắp tâm hãm hại, ta làm sao có thể gặp nhiều sự cố như vậy được!
Đinh Hạo thần tình lãnh đạm, nhàn nhạt nói.
– Tiểu tặc ngươi đừng tưởng ta hại ngươi, nếu ta muốn hại ngươi, chỉ cần ta ngầm ra lệnh cho người tông ta xuất thủ hại ngươi, ngươi có thể đứng đây đắc ý được nữa không hả!
Phùng Tinh Nhiên cũng không thèm để ý, vẫn cười nói như cũ.
– Hắc hắc, thật sự như thế không, vì sao tên Thành Giao người của tông nàng cứ nhất nhất nhằm vào ta, tại hạ thiếu chút nữa đã chết trên tay hắn rồi!
Vừa nghe nàng ta nói vậy, Đinh Hạo ngược lại không giận mà cười nói.
Phùng Tỉnh Nhiên sửng sốt, nghỉ hoặc hỏi:
– Lại có chuyện này sao, Thành Giao sao lại không biết tốt xấu như thế, hừ hừ, xem ra bổn cô nương thật sự phải hảo giáo huấn hắn một trận mới được, trên Đoạn Hồn sơn này làm có thể để hắn càn rỡ như vậy được!
Nghe nàng ta nói thế, Đinh Hạo cũng không hề để ý, né qua bước nhanh đến phía Vô Cực Ma tông.
Thấy hắn làm thế, Phùng Tỉnh Nhiên hung hăng trừng mắt nhìn bóng lưng to lớn của hắn, rồi lại khẽ cười, rảo bước về phía Phùng Ngạo Thiên.
Nhìn thấy Đinh Hạo bước tới, tông chủ Lý Nam Thiên dẫn đầu mọi người bước ra, cười to nói: – Tốt! tốt! tốt! Bổn tông vì ngươi mà vinh quang rồi, Đinh Hạo, thành tích của ngươi như thế thật là gây ấn tượng cho mọi người.
Từ lúc ngươi gia nhập tông môn, bổn tông vốn đã đoán biết ngươi tuyệt đối bất phàm, ngươi thật sự làm cho bổn nhân kinh hỉ không thôi! Tông môn chúng ta có đệ tử như ngươi, không hưng thịnh không được!
Chuang 123: Thổ khí dương mi 2
Đỉnh Hạo thầm mắng một tiếng, rồi cung kính nói:
– Tông chủ nói thế làm Đinh Hạo xấu hổ rồi, Đỉnh Hạo có thể có thành tích như này đều do tông môn ban cho, chứ bản thân sao dám nhận công, nếu không có tông môn chú tâm tài bồi, Đinh Hạo sẽ vẫn chỉ là một thợ săn phàm tục mà thôi.
Tại hạ đối với công ơn của tông môn vẫn ghi nhớ trong lòng, hôm nay may mắn thắng trận, có thể vì giúp tông môn vinh dự một chút, cũng đều tính là công lao của tông chủ và các trưởng lão mà thôi!
Nghe Đỉnh Hạo tâng bốc như thế, mấy người bọn họ cảm thấy vô cùng thoải mái, tứ vị trưởng lão mặc kệ thật giả, cũng đều liên tục khen ngợi hắn.
Trần Lĩnh bước đến gặp Đỉnh Hạo, mặc dù không nói gì, nhưng ánh mắt là thật tâm chúc mừng, Đinh Hạo cảm nhận được thiện ý khẽ cúi người đáp lễ.
Khi Đinh Hạo cùng mấy người đang nói chuyện, thì chợt có vài đạo xé gió từ trong động vang lên.
Một lát sau, Hứa Phong dẫn đầu nhảy ra, sau đó là Âm Dương tông Phí Tính cũng nối tiếp phi ra, rồi bốn người còn lại của Luyện Ngục Ma tông theo thứ tự xuất động, cuối cùng chính là Huyết Sát Tông Lục Tuyết Vân cùng mấy người của Phù Chú tông.
Hứa Phong nhìn thấy Đinh Hạo, cười dài nói:
– Đinh đạo hữu quả nhiên hảo thủ đoạn, tại hạ cam bái hạ phong.
Đoạn Hồn sơn lại có nhân vật như này, thật sự là may mắn của bổn tông, từ nay về sau, bọn tại hạ còn phải tích cực trao đổi giao lưu thêm mới được!
– Hứa đạo hữu coi trọng quá rồi, nói như thế thật làm Đỉnh Hạo thêm phần hổ thẹn, cách làm của ta có chút không quang minh chính đại, mong rằng đạo hữu rộng lượng bỏ qua!
Thấy Hứa Phong tỏ khí độ như thế, Đỉnh Hạo luôn mồm khiêm tốn.
– Đinh huynh quá lo lắng rồi, bọn tại hạ là người trong Ma đạo, chỉ nhìn kết quả, mặc kệ quá trình, cho nên Đỉnh huynh không cần để tâm vấn đề đó nữa!
Nghe Đỉnh Hạo nói thế, Hứa Phong cười to giải thích, vừa dứt lời bèn tiến đến khu vực Luyện Ngục Ma tông.
Lúc hắn vừa rời đi, thì Lục Tuyết Vân lại bước đến, ngoan độc nhìn Đỉnh Hạo nói:
– Đinh đạo hữu trong động ban tặng thứ gì, Tuyết Vân nhất định ghi nhớ trong tim, sớm muộn cũng có một ngày cả vốn lẫn lãi trả lại hết cho Đỉnh huynh!
– Hắc hắc, nếu cô nương có ý như thế, tại hạ sẽ hết sức phụng bồi! Đỉnh Hạo cười to đáp lại.
Nghe hắn nói thế, Lục Tuyết Vân hung hăng trừng mắt lườm hắn, rồi quay người đi về hướng Huyết Sát tông.
Đến lúc này, lần Hồn luyện tông hội này mới xem như chấm dứt hoàn toàn, nhưng kết quả lại có mấy tông vui, mấy tông sầu.
Cao hứng nhất đương nhiên là Vô Cực Ma tông, chẳng những đạt được đệ nhất danh, quan trọng nhất là Đinh Hạo đã lấy lại được danh khí cho Vô Cực Ma tông, phỏng chừng từ nay về sau các tông khác sẽ không đám coi nhẹ sự tồn tại của tông môn này nữa.
Thảm hại nhất lại chính là Hắc Ma tông cùng Thị Hồn tông, Hắc Ma tông thì toàn quân bị diệt thê thảm nhất, còn mấy người của Thị Hồn tông kia như cá lọt lưới bị Đinh Hạo gây trọng thương, phỏng chừng không mất một năm thì cũng sáu tháng mới khôi phục lại hoàn toàn.
Giới Hồn luyện tông lại có biến hóa như này, hoàn toàn làm mọi người vô cùng bất ngờ khó hiểu, chỉ biết tên Đỉnh Hạo kia phải gánh phân nửa trách nhiệm, vì thế lúc này danh tự Đinh Hạo đã nổi danh khắp Hồn Luyện tông hội, ai ai cũng biết đến.
Sau khi nhìn những người cuối cùng của các tông phái lục tục rời khỏi động, Phùng Ngạo Thiên bước ra, nói lớn:? Mặc kệ kết quả như thế nào, Giới tông hội cuối cùng đã kết thúc thành công, mời các vị đi đến đại sảnh Luyện Ngục Ma tông, tông môn ta sẽ phụ trách phát thưởng phẩm cho các vị!”
Vừa nghe lão nói thế, các vị tông chủ luôn miệng tán thành, rồi quay lại phân phó người ở tông môn.
Chỉ có tông chủ Hắc Ma tông nhìn Phùng Ngạo thiên cười khổ nói: – Phùng tông chủ, tông môn ta có chuyện quan trọng, huống chỉ đệ tử bổn tông toàn bộ đều tử trận, cũng không thể đến tham dự được, mong Phùng tông chủ cho phép bọn tại hạ cáo từ tại đây! Phùng Ngạo Thiên tỏ vẻ bây giờ mới biết tình hình của tông môn này, thấy người này nói thế, khẽ an ủi:
– Tư Đồ tông chủ cũng đừng quá để tâm, mỗi lần giới tông hội đều là như thế cả, lần này thành tích không như ý, lần sau có thể thành công.
Nhưng tông chủ đã có ý rời đi, Ngạo Thiên cũng không miễn cưỡng nữa.
Tông chủ Hắc Ma tông thiểu não gật đầu, nguyên nhân là đệ tử tông môn hắn toàn bộ tử trận, cả việc trong động phát sinh chuyện gì cũng không biết rõ, cho dù sau này muốn trả thù, cũng không biết ra tay với ai.
Sau khi thi lễ cáo từ với Phùng Ngạo Thiên, người này dẫn đám người Hắc Ma tông thiểu não rời đi.
Nhìn thấy tình hình tông mông này như thế, các tông khác đều tỏ vẻ cười nhạo, chỉ có đệ tử các tông tham gia thi đấu mới biết thực lực tông môn này vốn bất phàm, nếu không chọc vào Đinh Hạo thì thành tích của tông môn này cũng không đến nỗi bi đát như thế.
Chuang 124: Thổ khí dương mi 3
Đám người Vô Cực Ma thấy thống khoái nhất, người tông môn này gần đây đã khi nhục tông môn của họ, hôm nay thấy biến hóa như vậy, cũng đều muốn ưỡn ngực cười to.
Nhìn thấy đám người Hắc Ma tông rời đi, Đỉnh Hạo trên mặt lộ vẻ cười chế nhạo, Trần Lĩnh vừa thấy vẻ mặt hắn như thế, thấp giọng dò hỏi:
– Hảo đồ đệ, rốt cuộc trong động đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Hắc Ma tông toàn quân lại bị diệt như thế?
– Tông môn này cùng tông môn ta đối địch, ta mới vừa vào động, đệ tử Hắc Ma tông định dồn ta vào tử địa, nếu không có chút ít phân lượng, thì ý đồ của chúng đã sớm thực hiện được, hắc hắc, bất quá… Nghe Trần Lĩnh hỏi, Đinh Hạo thấp giọng kể lại.
Đám người Tông chủ Lý Nam Thiên đang cảm thấy phong quang vô hạn, vừa nghe thấy Đinh Hạo muốn kể lại tỉ mỉ tình hình trong động, đều dồng tai lên nghe chuyện.
Một lát sau, Đinh Hạo đem một số chuyện có thể nói ra, thuật lại cho bọn họ, nghe xong vẻ mặt mấy người vừa vui sướng lại vừa ưu tư, mặc dù cảm thấy thống khoái, nhưng Đinh Hạo này lại tàn nhẫn như thế, đã hoàn toàn đắc tội với Hắc Ma tông, cũng may trước mắt đệ tử Hắc Ma tông tham gia thi đấu toàn bộ bị giết sạch, trong thời gian ngắn cũng chưa thể biết được chân tướng sự tình.
Nhưng giấy khó bọc được lửa, sớm muộn gì tông môn này cũng biết được, đến lúc đó Vô Cực Ma tông chắc chắn phải chịu sự trả thù tàn khốc.
Nhìn thấy vẻ lo lắng trên mặt bọn họ, Đinh Hạo có chút khinh thường, đúng là mấy lão già thái độ phía trước sợ sói phía sau sợ hổ, mới làm cho Vô Cực Ma tông phong quang như thế, đã nhập Ma đạo, coi như đi con đường tranh đấu mãnh liệt, làm sao phải cố ky điều gì.
Sau một hồi công phu, nhân mã các tông đã lần lượt từ miệng các đệ tử tham gia thi đấu biết được tình hình chân thực trong động, trên mặt đều lộ vẻ nghi hoặc, ngưng trọng nhìn về phía Đỉnh Hạo ở đằng xa, hắn không thèm để ý, ngược lại còn khom người đáp lễ.
Khi ánh mắt lướt qua Phùng Ngạo Thiên cùng Phùng Tinh Nhiên, Đỉnh Hạo tâm thần chấn động, cảm thấy ánh mắt hai người này có gì đó không ổn, mặc dù rất muốn biết đó là gì nhưng lại không nhìn ra.
Nửa ngày sau, người của các tông phái cũng đã chuẩn bị xong, nhằm hướng đại sảnh Luyện Ngục Ma tông bay đến.
Sau khi nhân mã các tông phái phân chia yên vị, Phùng Ngạo Thiên khẽ phất tay, lập tức có các đồng tử dâng hoa quả, đồ ăn đến các bàn.
Vì Đinh Hạo đạt được đệ nhất danh, nên dựa theo tục lệ, đoàn người Vô Cực Ma tông chỉ ngồi ngay phía dưới Luyện Ngục Ma tông tại bữa tiệc này, đã qua rất nhiều năm rồi, Vô Cực Ma tông mới được đối đãi long trọng đến như vậy.
Lúc trước mỗi khi đến Hồn Luyện tông hội, Vô Cực Ma tông cùng Hắc Ma tông bình thường đều là xấu hổ mà rời đi, cho dù ngẫu nhiên một lần đến được tông môn hội nghị của Đoạn Hồn Sơn, thì cũng chỉ ngồi ở cuối bữa tiệc, sao có thể nghĩ được đãi ngộ như hôm nay được.
Khẽ phất tay áo, Phùng Ngạo Thiên nhắc mọi người yên lặng, đảo mắt một vòng rồi nói:
– Hôm nay mọi người có thể ngồi lại với nhau không phải dễ dàng, cũng là quy định không đổi.
Đã trăm năm qua, Vô Cực Ma tông đều là môn phái xếp hạng cuối của Đoạn Hồn Sơn, nhưng tại Hồn Luyện tông hội lần này, đệ tử Đỉnh Hạo của họ đã tỏa sáng rực rỡ, danh tiếng vang dội, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của bổn nhân.
Mặc dù lần này Hắc Ma tông toàn quân bị tiêu diệt, nhưng cũng không tổn hại gì đến tông chỉ của bổn hội, cường giả sinh tồn đã là thiên cổ đạo lý không thể thay đổi, hy vọng các tông phái khác cũng sẽ có các trường hợp đột phá như thế nữa.
Tông phái phát triển như đi ngược dòng nước, không tiến ắt sẽ lui, các tông phái yếu cần phải nhớ kỹ điều này, để không dẫm vào vết xe đổ.
Phùng Ngạo Thiên dừng một lát rồi nói tiếp: – Các tông phái cường thịnh cũng chính là Đoạn Hồn Sơn cường thịnh.
Hiện nay tại Tu Chân Giới, sóng ngầm đã bắt đầu nổi lên, ngoại trừ Đoạn Hồn Sơn của ta, các tông phái khác thực lực cũng dần dần cường mạnh hơn, không kém hơn chút nào so với Đoạn Hồn sơn chúng ta.
Nếu mọi người không đồng tâm hiệp lực tăng cường thực lực, thì sớm muộn gì cũng có một ngày bị các tông phái khác thu thập, đến lúc đó có hối hận thì cũng đã muộn rồi.
Phùng Ngạo Thiên vừa mới nói xong, các tông chủ cũng đều luôn miệng tán thành, sau đó quay sang thảo luận cùng nhau.
Một lát sau, từ khu vực Âm Dương tông, một người cao lớn đứng lên, người này tuổi khoảng ba mươi, làn da trắng muốt giống như của nữ nhân, bên ngoài mặc thanh sam trông càng thêm nho nhã phi phàm.
Người này thi lễ cùng Phùng Ngạo Thiên rồi nói:
@@6@ #3 @@6®@
Chương 125: Hi đắc bảo giáp 1
– Phùng tông chủ nói rất phải, bọn tại hạ tại Đoạn Hồn sơn dưới sự che chở của Luyện Ngục Ma tông, được phát triển xuôi chèo mát mái.
Bất luận như thế nào, chỉ cần có người dám xâm phạm đến uy nghiêm Đoạn Hồn sơn, không cần quý tông xuất thủ, Âm Dương hòa hợp tông ta sẽ là tông phái đầu tiên không tha cho hắn.
Nhìn trang phục tựa hồ thân phận là tông chủ của Âm Dương hòa hợp tông, nhưng ngoài người này ra Đỉnh Hạo còn để ý thấy một thiếu phụ mỹ lệ, câu hồn đoạt phách cũng ăn mặc giống như vậy, bèn nghỉ hoặc nhìn sang Trần Lĩnh.
Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Đinh Hạo, Trần Lĩnh khẽ giải thích:? Âm Dương hòa hợp tông vì có công pháp đặc thù, nên tông chủ so với các tông phái khác có chút bất đồng.
Tông chủ các tông phái khác đều là một người, nhưng tông này lại có hai vị tông chủ, phân biệt tu luyện Âm quyết và Dương quyết.”
– Dương tông chủ có suy nghĩ như thế thật là làm cho Ngạo Thiên này cảm kích vô ngần, bất quá Đoạn Hồn sơn của chúng ta há có thể để ai cũng trêu chọc được sao! Trừ Ngũ đạo tông phái ra, ai dám đến Đoạn Hồn sơn này giương oai chứ!
Phùng Ngạo Thiên ngạo nghễ nói.
– Phùng tông chủ, tại hạ ngày trước có nghe được một ít tin tức, không biết có nên nói ra hay không?
Dương Ma ngập ngừng nói.
– Oh, là chuyện gì có thể làm Dương tông chủ để ý như thế, cứ nói ra đừng lo lắng!
Phùng Ngạo Thiên sảng khoái đáp lại.
– Nghe nói lần trước tại Tụ Bảo tông hội đã từng xuất hiện tam thức kiếm quyết của Tiên giới.
Tại hạ cũng chỉ là nghe đệ tử thuật lại, không biết là thật hay giả, nhưng vừa vặn lúc đó Tỉnh Nhiên tiểu thư hình như cũng ở tại Câu Khúc sơn, nói vậy đối với việc này tông chủ cũng có chút phán đoán chứ?
Dương Ma hỏi.
Vừa dứt lời, nhân mã các tông phái đều tĩnh lặng, tâm trí hoàn toàn tập trung vào nội dung cuộc nói chuyện của hai người bọn họ.
Sự tình kiếm quyết Tiên giới đã cách nhiều ngày, nhưng cũng không thể ngăn cản được lòng tham của mọi người.
– Đúng là có việc này, nhưng bổn tông cũng là sau khi sự việc xảy ra mới biết, nghe nói kiếm quyết này đã bị Huyết Ma Liệt Sơn đoạt được, còn có ẩn tình nào khác hay không, bổn tông cũng không biết được.
Nhìn nhân mã các tông phái đều chú ý tới việc này, Phùng Ngạo Thiên bình than nói, vừa dứt lời, không hiểu vô tình hay cố ý liếc nhìn về phía Đinh Hạo.
– Hóa ra là thế, xem ra thật sự là tiện nghi cho Liệt Sơn lão ma rồi, cũng may y vô môn vô phái, nếu không đối với các tông phái đều là một sự uy hiếp cực lớn.
Dương ma kinh hãi nói.
– Không sai, Liệt Sơn đắc thủ cũng còn hơn là để Ngũ đại tông phái đắc thủ, y là một tán ma, nên dù tu vi có tăng tiến nữa, đối với cơ nghiệp Đoạn Hồn sơn ta cũng không có gì uy hiếp.
Phùng Ngạo Thiên dừng một lát rồi nói tiếp:
– Cho dù hắn luyện tam thức kiếm quyết Tiên giới đến mức nào, thì hắn vốn là tu luyện Huyết Thần quyết, nếu lấy công pháp này để thi triển kiếm quyết căn bản là sẽ không phát huy được uy lực của kiếm quyết, cho nên bọn ta cũng không nên để ý tới làm gì.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều phi thường đồng ý, nếu kiếm quyết này rơi vào tay Đạo môn thì mới có tác dụng lớn nhất, vì công pháp của Đạo môn phù hợp với kiếm quyết Tiên giới, chắc chắn có thể phát huy tất cả uy lực của kiếm quyết.
Thực tế mà nói, Đạo môn tam tông thực lực siêu phàm, nếu như lại có thêm được kiếm quyết thì đúng là đại họa cho Ma môn, nếu là bị Liệt Sơn đắc thủ được thì ngược lại mọi người đều vui vẻ mà tiếp nhận, vô luận như thế nào thì y cũng là người trong Ma đạo.
Phùng Ngạo Thiên ho nhẹ một tiếng, tập trung chú ý của mọi người về mình, giơ tay lên, phía trên chiếc bàn ở trước mặt đột nhiên xuất hiện mười chiếc hộp gấm.
Nhìn thấy biến hóa như vậy, tất cả mọi người đều biết thời khắc quan trọng nhất của Hồn Luyện tông hội đã đến, kỳ thật đệ tử các tông phái tham gia thi đấu mục đích cuối cùng cũng vì mấy vật trong hộp mà thôi.
– Các vị, mười người đứng đầu của Hồn Luyện tông hội kỳ này sẽ tương ứng nhận được mười bảo vật bên trong hộp, cho nên bên trong hộp rốt cuộc có vật gì, người nào có được mở ra sẽ biết, bổn tông cũng không thể nói ra, bất quá tất cả đều là thượng phẩm pháp khí, tuyệt đối có thể đề cao thực lực mọi người một bậc.
Phùng Ngạo Thiên cười nói.
Vừa nghe Phùng Ngạo Thiên nói thế, vẻ mặt của các đệ tử tham gia thi đấu xếp hạng đầu đều hết sức kinh hỉ.
Ngay cả Đinh Hạo cũng không khỏi có chút ham muốn, khó trách mỗi lần đến Hồn luyện tông hội, tất cả mọi người đều liều chết tranh đấu, thượng phẩm pháp khí quả thật là có sức hấp dẫn không nhỏ, mấy loại pháp bảo này ngay cả đến các trưởng lão cũng chưa chắc sở hữu, huống chỉ là các đệ tử đời thứ ba.
Chương 126: Hi đắc bảo giáp 2
hương 127: Tranh Phong cật thố 1
Không thể nghỉ ngờ về việc mấy vật đó có thể giúp đột tăng thực lực, nhưng đã có Nghịch Thiên Ma kiếm trong tay, Đinh Hạo đối với pháp khí công kích quả thật không quan tâm nhiều, trong lòng tò mò không biết đệ nhất danh sẽ được vật gì trong hộp, thật sự có chút chờ mong.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ miên man, Phùng Ngạo Thiên chợt giơ tay phải lên, mấy chiếc hộp gấm vốn đang lơ lửng trước mặt đột nhiên như bị lực vô hình tóm lấy, phân biệt bay tới các đệ tử thắng cuộc.
Một chiếc hộp bay đến trước mặt Đỉnh Hạo, hắn đang muốn giơ tay đón lấy, bỗng dưng chiếc hộp thay đổi quỹ tích chuyển động, né qua bàn tay của hắn, đánh thẳng vào mặt.
Nhìn thấy biến hóa như vậy, Đinh Hạo vẫn bình thản, tay trái đang lơ lửng tại không trung khẽ rung lên, phát ra tiếng “ong ong”, mấy đạo bạch quang theo năm ngón tay bắn ra, đem luồng chân khí lưu lại trên chiếc hộp chặt đứt hoàn toàn, chiếc hộp sắp đụng vào mặt Đinh Hạo đột nhiên ngừng lại, rơi xuống tay hắn.
Đỉnh Hạo cung kính lãnh đạm nói:
– Tạ ơn tông chủ ban tặng pháp khí!
– Tốt, tốt! Ngươi có thể đạt được danh vị đệ nhất của tông hội cũng không phải do may mắn, Vô Cực Ma tông mấy trăm năm rồi cuối cùng cũng có sự đột biến.
Hy vọng ngươi có thể đem công pháp Vô Cực Ma tông phát dương quang đại, hắc hắc, cố gắng đừng làm ta thất vọng! Phùng Ngạo Thiên nói đến đoạn sau thì cười nói rất vui vẻ, không biết có ý đồ gì.
Đỉnh Hạo cảm giác dường như Phùng Ngạo Thiên đối với mình đặc biệt chú ý, chắc là do Phùng Tỉnh Nhiên mà thôi, Đỉnh Hạo thầm nghĩ tự giễu mình.
Đỉnh Hạo luôn miệng khiêm tốn, đem công lao nhường cho tông chủ Lý Nam Thiên và các vị trưởng lão, làm cho mấy người cảm thấy vô cùng mát mặt, đối với Đinh Hạo càng trở nên hòa khí nhiều hơn.
Thò tay vào trong hộp, Đinh Hạo lập tức tỏ vẻ kinh hỉ.
Nguyên lai trong hộp là một bộ ô hắc bảo giáp, thượng phẩm pháp khí mặc dù hiếm hoi, nhưng về mặt công kích thì tương đối nhiều, còn về mặt phòng ngự thì lại càng trân quý hơn, do đã có Nghịch Thiên Ma kiếm trong tay, nên Đinh Hạo cần nhất chính là loại pháp khí này.
Mặc dù thân thể mình vô cùng cường hãn, nhưng nếu có bảo giáp hộ thân đương nhiên càng thêm an tâm vạn phần.
Lần trước Âm Phong đã dâng tặng cho mình một kiện bảo giáp, hiềm nỗi phẩm chất chỉ là trung phẩm, nên đã tặng lại cho Trần Lĩnh, nhưng lần này mới đích thực là thượng phẩm bảo giáp, hoàn toàn bù đắp cho khiếm khuyết phòng ngự của mình.
Có kiện giáp này trong tay, với thân thể cường hãn của mình, các công kích bình thường đều có thể coi thường, thực lực chắc chắn sẽ được đề cao lên rất nhiều.
Vốn Đỉnh Hạo có Nghịch Thiên Ma kiếm trong tay thực lực cũng đã thực sự không kém, hơn nữa càng ngày càng thuần thục Cửu U Quỷ mị quyết, Bát Sí Tử Mãng lại đã tiến hóa đến hai cánh, thân thể vô cùng mạnh mẽ, thu được thêm bộ giáp như này, có thể nói công thủ đều tốt, hiện giờ đối thủ đồng cấp nếu gặp phải Đinh Hạo, khẳng định là sẽ chết không thể nghỉ ngờ gì, cho dù là khiêu chiến vượt cấp, chỉ cần thực lực cách biệt không quá nhiều, ai thắng ai thua cũng chưa biết chắc.
Phùng Tinh Nhiên thấy Phùng Ngạo Thiên phân phát bảo vật xong, bèn nháy mắt với y một cái, Phùng Ngạo Thiên hiểu ý nói:
– Trước kỳ đại hội, ta có nói qua đệ nhất danh chẳng những có thể lấy được pháp khí tương ứng, mà còn có thể được tiểu nữ tặng một vật.
Đinh Hạo tiểu ca hãy đi theo tiểu nữ để lấy vật phẩm đi! Y vừa nói ra lời này, Đỉnh Hạo lập tức nhận được rất nhiều ánh mắt hâm mộ của mọi người xung quanh.
Hai phụ tử này một tung một hứng, có ý tứ gì mấy lão tông chủ đều đã thành tỉnh nên đều hiểu cả, chỉ biết thầm hận môn hạ đệ tử của chính mình không bằng người ta.
Đám người Vô Cực Ma tông ánh mắt kỳ lạ nhìn Đỉnh Hạo, thật sự nghĩ không ra vì sao Đinh Hạo có thể phong quang như thế, hắn gia nhập tông môn bất quá có hơn mười năm ngắn ngủi, có thể đạt được thành tựu như vậy thật sự là quá mức ngoài dự liệu.
Nhưng vô luận thế nào, hắn cũng là người của Vô Cực Ma tông, đối với bổn tông chỉ có trăm lợi mà vô hại, nếu có thể lợi dụng cơ hội tạo quan hệ với Luyện Ngục Ma tông, thì chắc chắn càng có thêm nhiều lợi ích.
Nhìn thấy ve mặt đắc ý của Phùng Tỉnh Nhiên, Đỉnh Hạo sớm biết hắn không có chạy thoát lần này rồi.
Trong kỳ đại hội, bản thân mình lại chưa từng nói ra lời nào để cự tuyệt, trong lòng khổ não suy nghĩ mọi cách, nhưng thật sự là không có biện pháp gì thỏa đáng, cũng chỉ có thể cười khổ một tiếng, đi theo Phùng Tỉnh Nhiên mà thôi.
Phùng Tỉnh Nhiên đi trước, Đinh Hạo trong lòng buồn bực không nói lời nào, cúi đầu theo sau nàng ta.
Một lát sau, Đinh Hạo bỗng thấy nàng dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên, vừa nhìn xung quanh thì sắc mặt đại biến.
Không biết vô tình hay cố ý mà Phùng Tỉnh Nhiên lại dẫn Đinh Hạo tiến vào trong khuê phòng của mình.
hương 127: Tranh Phong cật thố 1
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, Đinh Hạo có cẩm giác như rơi vào miệng hổ, nghỉ hoặc nhìn Phùng Tỉnh Nhiên, Đinh Hạo cười nói: – Tiểu thư đây là có ý gì vậy ? Chẳng lẽ ép hôn không được, lại định gạo nấu thành cơm sao !
Đỉnh Hạo vừa nói ra lời này, Phùng Tinh Nhiên vốn đã không tự nhiên lại càng xấu hổ, hung hãn trừng mắt lườm Đỉnh Hạo một cái, xấu hổ nói:
– Ai thèm cái gì “nấu thành cơm” với ngươi, bản tiểu thư chỉ là muốn đưa vật đã đáp ứng thưởng cho ngươi thôi !
Nói xong lấy từ trong trữ vật giới chỉ ra ba viên cầu màu lam lớn đưa cho Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo ban đầu vốn không thèm để ý, nhưng khi cầm viên cầu trong tay quan sát cẩn thận một lượt thì biến sắc hỏi:
– Cái này có phải là Huyền Sát Âm Lôi không ?
– Ö? Không ngờ được là kiến thức thức của ngươi cũng không tầm thường !
Phùng Tinh Nhiên kinh ngạc nói, sau đó ngừng lại một chút rồi mới giải thích: – Đây chính là Huyền Sát Âm Lôi.
Ta đem việc Huyết Ma lần trước nói hết với cha ta, cha ta liền vào bảo tàng của Luyện Ngục Ma Tông chúng ta lấy ra tám viên Huyền sát Âm Lôi đưa cho ta dùng để phòng thân.
Đinh Hạo biết Huyền Sát Âm Lôi này là một trong những pháp bảo ác độc nhất của Ma môn, phương pháp luyện chế rất ít người biết mà uy lực lại cực kỳ kinh người.
Sau khi dùng tâm thần tương thông với Huyền Sát Âm Lôi rồi phát ra, có thể sinh ra một vụ nổ kinh thiên động địa, phạm vi có thể bao trùm mười trượng, bị nó đánh trúng lập tức hôi phi yên diệt”.
Huyền Sát Âm Lôi tại Tu chân giới cực kỳ nổi danh, nhưng nguyên nhân là nó quá tàn độc, phương pháp luyện chế cực kỳ khó khăn cho nên những người biết đến Huyền Sát Âm Lôi bình thường đều là các lão tiền bối tu chân, hơn nữa dùng một viên là ít đi một viên nên hơn chục năm gần đây chưa từng thấy nó xuất hiện tại Tu chân giới.
Đinh Hạo còn tưởng rằng không còn ai có Huyền Sát âm lôi nữa, không nghĩ tới Luyện Ngục Ma tông quả nhiên còn có vài viên.
Xem ra Phùng Ngạo Thiên quả nhiên đối với đứa con gái này này phi thường yêu quý mới đưa cho vật phẩm trân quý này để phòng thân.
– Hắc hắc, đã là hảo ý của tiểu thư, Đinh Hạo từ chối lại thành bất kính ! Mắt nhìn thấy bảo vật, Đỉnh Hạo làm sao có thể khách khí, lời cảm tạ chưa nói hết đã cầm lấy ba viên Huyền Sát Âm Lôi rồi.
Phùng Tỉnh Nhiên cũng chẳng để ý, chỉ có vẻ rất thú vị nhìn Đinh Hạo cất Huyền Sát Âm Lôi đi, sau đó mới cười nói:
– Huyền Sát Âm Lôi là bảo vật quý, cha ta tổng cộng cho ta tám viên, bản cô nương tặng cho ngươi ba viên, ý tứ rất nhiều, ngươi phải báo đáp ta thế nào đây ?
– Hắc hắc, cái gì mà báo đáp với không báo đáp, là ngươi nguyện ý cho ta, ta lại không phải là xin của ngươi, huống chỉ đây cũng coi như là phần thưởng của ta, đổi lại nếu kẻ khác đứng thứ nhất không phải cũng đưa cho hắn sao ?
Đỉnh Hạo cười gian xảo.
– Thúi lắm, ngươi cho rằng ai ta cũng cho bảo vật này hả ! Ngươi và người khác giống nhau làm sao được.
Huống hồ ta sớm biết ngươi nhất định sẽ đứng thứ nhất.
Tiểu tặc ngươi gian trá như vậy, thực lực lại cũng không kém, cả Huyết Ma Liệt Sơn cũng chẳng làm gì được ngươi, huống chỉ là cái tông hội nhỏ bé này ! Phùng TInh Nhiên cãi lại.
– Sư muội, ai ở trong phòng muội vậy ?
Đúng lúc Đỉnh Hạo đang định trả lời thì ngoài cửa truyền đến giọng nói trầm thấp của nam nhân.
– Ö, là Thành sư huynh sao ? Là ta đáp ứng cấp tặng phẩm cho người đứng nhất Hồn Luyện tông hội, bây giờ đang thực hiện mà thôi
Vừa nghe giọng nói này, sắc mặt Phùng Tỉnh nhiên hơi đổi.
– Có phải Đinh Hạo đạo hữu Vô cực Ma Tông không ? Đạo hữu có thể ra ngoài một chút được không ? Thành Hùng có việc muốn thỉnh giáo!
Nam tử tự xưng là Thành Hùng ở bên ngoài nói giọng vẫn như bình thường, nhưng Đỉnh Hạo lại có thể nghe ra một cỗ nộ khí bị cố đè nén xuống, tự nghĩ mình và người này không có liên quan gì, tại sao hắn lại tức giận vậy ? Đỉnh Hạo nghỉ hoặc thầm nghĩ.
– Thành Hùng là anh ruột của Thành Giao, người đứng đầu Hồn Luyện tông hội lần trước, bây giờ đã tu luyện đến Nguyên anh hậu kỳ, ông nội hắn Thành Hoàng là đệ nhất hộ pháp trưởng lão của Luyện Ngục Ma tông, tu vi so với cha ta chỉ kém hơn nửa bậc! Thấy ánh mắt nghỉ hoặc của Đỉnh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên thấp giọng giải thích.
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo liền biết phiền toái đã đến rồi, khi đi ra khỏi cửa phòng Phùng Tinh Nhiên thì tay đã cầm pháp khí chuẩn bị sẵn sàng.
Một thanh niên cao lớn chắp tay đứng ngoài cửa, mặc đạo bào màu đen, lưng ong tay vượn.
Thấy Đỉnh Hạo rời khỏi phòng thì đôi lông mày rậm của Thành Hùng chau lại, nói:
Chương 128: Tranh Phong cật thố 2.
hương 129: Tranh Phong cật thố 3
– Người trong Ma môn chúng ta tuy vốn không để ý phép tắc, nhưng sư muội đưa nam tử lạ vào khuê phòng thì cũng có chút không ổn.
Ồ ! Ngươi là Đinh Hạo, đệ đệ ta đúng là bị thương trong tay ngươi ?
Câu sau của Thành Hùng đã mang theo một tia nộ khí.
– Không sai, Hồn Luyện tông hội vốn không có quy định hạn chế gì, huống hồ là đệ đệ ngươi ra tay đánh lén ta trước, ta ra tay cũng chẳng sai gì, chẳng lẽ ta để mặc cho hắn chém giết ?
Mắt thấy người này không hỏi trắng đen xanh đỏ gì đã như vậy, Đỉnh Hạo cũng lạnh lùng nói.
– Trước khi vào Hồn Luyện tông hội, ta đã nói với bọn họ là đừng gây khó dễ gì cho Đỉnh Hạo.
Thành Giao hắn lại không biết tốt xấu như vậy, còn có thể oán được ai nữa.
Cứ tự cho mình thực lực mạnh mẽ, bây giờ bị thương dưới tay người khác lại phàn nàn, thật đáng đời !
Phùng Tỉnh Nhiên thấy Thành Hùng hỏi tội Đinh Hạo, liền đứng ra.
Lúc Đỉnh Hạo vừa phản bác lại, khuôn mặt Thành Hùng tuy có vẻ bất thiện, nhưng không hiện ra nhiều lắm.
Nhưng lời nói của Phùng Tinh Nhiên rõ ràng là che chở cho một phe, hắn lập tức nhìn Đinh Hạo với đôi mắt đầy sát khí.
Mặc dù chợt loé rồi biến mất nhưng không thoát khoi mắt Đỉnh Hạo vốn vẫn quan sát kĩ người này.
Trong lòng hắn thầm suy nghĩ, rồi đột nhiên bừng tỉnh, xem ra hắn tới đây vì chuyện của đệ đệ có lẽ chỉ là cái cớ mà thôi, lý do chính là dò xét Phùng Tỉnh Nhiên, trong lòng càng khẳng định người này chắc chắn là ái mộ Phùng Tinh Nhiên, mượn chuyện của đệ đệ đến đây sinh sự.
Cùng với đó, lời nói vừa nãy của Phùng Tinh Nhiên lại thành khéo quá hoá vụng, vốn người này chỉ là thử một chút, lúc này đã khẳng định giữa hai người có quan hệ, trong lòng thầm than Phùng Tinh Nhiên quả nhiên là tai tỉnh, chỉ cần ở cùng hắn một chỗ là lập tức có chuyện xấu tới cửa.
– Hắc hắc, mặc kệ ai đúng ai sai, nhưng Thành Giao là đệ đệ của ta mà ngươi cũng không đúng, cho nên đừng trách ta ra tay giáo huấn !
Thành Hùng mắt thấy Phùng Tinh Nhiên nhìn Đinh Hạo ánh mắt khác lạ, đương nhiên không tin giữa hai người không có chuyện gì.
Lời nói vừa hết, một đạo hồng quang phá không xuất ra, như mặt trời giữa trưa tỏa ra ánh sáng chói mắt, khiến mắt Đinh Hạo vừa mới thích nghi với hào quang xong thì kiếm quang đã đến trước mắt rồi !
Không hổ là cao thủ Nguyên Anh kỳ, thực lực quả nhiên bất phàm, cũng may là Đỉnh Hạo sớm có phòng bị, hơn nữa Thành Hùng vốn coi thường Đinh Hạo, vẫn chưa sử dụng toàn lực, trước khi đạo kiếm quang đến người Đinh Hạo đột nhiên lùi lại, Nghịch Thiên Ma kiếm đã nằm trong tay, một đạo hắc mang chém ra. “Âm !” một tiếng, thân hình Đinh Hạo lui về phía sau, một lát sau bụi bặm tan hết, Đinh Hạo cũng không bị thương, chỉ là thở hổn hển Vài cái.
– Hay ! Không ngờ là Đỉnh huynh lại có thực lực đến mức này, đệ đệ ta bị thương dưới tay người quả nhiên không sai.
Là ta quá coi thường thực lực Đỉnh huynh, bất quá sau đây sẽ không thế nữa ! Thành Hùng thấy Đinh Hạo vẫn chưa bị thương, xuất ngôn tán thưởng, cũng có chút phong phạm đại gia.
Vừa nãy người này đột nhiên ra tay, Phùng Tỉnh Nhiên hoàn toàn không ngờ tới, lúc này thấy Đinh Hạo vô sự, hít vào một hơi dài, bước nhanh tới bên cạnh Đinh Hạo, cẩn thận hỏi Đinh Hạo có bị sao hay không.
Sau khi xác định Đinh Hạo quả nhiên vô sự, nữ nhân này vọt tới trước mặt Thành Hùng, cả giận nói:
– Ngươi thế là có ý gì, lại dám ở trước mặt bổn cô nương gây thương tổn cho hắn.
Với tu vi Nguyên Anh kỳ của nguơi chẳng lẽ không thấy thắng mà không vẻ vang sao ?
Nữ nhân này vừa nói ra, Đinh Hạo đã thầm kêu không hay.
Quả nhiên không sai, khuôn mặt vốn đã hoà hoãn của Thành Hùng lập tức biến đổi, âm thanh lạnh lùng nói: – Cùng là đệ tử đời thứ ba, giao đấu với ta có gì không được, tu vi không bằng người cũng chẳng oán được ai.
Nể mặt ngươi, ta sẽ không lấy tính mạng hắn !
Nói xong bước qua Phùng Tỉnh Nhiên bổ tới một kiếm.
Kiếm này khí thế xung thiên, kiếm quang vừa xuất ra đã phong kín đường lui của Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo vẫn bình tĩnh, ve mặt không chút thay đổi, không chút do dự đem toàn bộ chân nguyên nhập vào trong Nghịch Thiên Ma Kiếm, Nghịch Thiên Ma Kiếm lệ quang bạo hiện, hắc khí như vòi bạch tuộc quấn quanh thân kiếm, khói đen cuồn cuộn tản mát ra ma khí kinh người đánh về phía kiếm quang đang bay tới.
Lúc này Đinh Hạo bất đắc dĩ phải xuất toàn lực, Phùng Tinh Nhiên trông thấy uy thế như vậy cũng quên mất chuyện ra tay tương trợ, mà Thành Hùng cũng biến sắc, không ngờ thực lực Đỉnh Hạo lại cường hãn đến như vậy, hắn cũng xuất ra toàn lực, kiếm quang vốn bá đạo vô cùng lại càng trở nên cuồng bạo như sóng thần vươn đến trời.
hương 129: Tranh Phong cật thố 3
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên, hào quang tan hết.
Thành Hùng lui về phía sau ba bước, khoé miệng rỉ máu, mà Đinh Hạo bị bay đến giữa không trung, phun ra một vòi máu, huyết vụ tan hết thì đã không thấy tung tích của Đinh Hạo đâu nữa.
– Thành huynh hôm nay ban thưởng, Đỉnh Hạo ngày sau chắc chắn sẽ báo đáp !
Xa xa truyền đến tiếng cười dài bi thẩm của Đỉnh Hạo.
Thành Hùng vừa nghe nói thế sắc mặt trầm trọng, nhìn thẳng Phùng Tinh Nhiên nói:
– Tiểu thư, người này thực lực mạnh mẽ, nếu cứ mặc cho hắn phát triển, chắc chắn một ngày sẽ uy hiếp đến địa vị Luyện Ngục Ma Tông chúng ta tại Đoạn Hồn sơn, hi vọng tiểu thư bỏ qua tư tình, nhân lúc tu vi hắn còn kém, sớm tru sát để phòng hậu hoạ! Phùng Tinh Nhiên mắt thấy Đỉnh Hạo bị trọng thương còn phải nghe lời nói như vậy, tàn nhẫn nói:
– Thành Hùng ngươi nhớ kỹ lời của bổn cô nương, nếu Đỉnh Hạo có mệnh hệ gì, cả ông nội ngươi cũng không che chắn nổi cho ngươi đâu !
Phùng Tỉnh Nhiên nói xong liền đuổi theo hướng Đỉnh Hạo đã di .
Vẻ mặt Thành Hùng méo mó đi, một lát sau hình như đã quyết định được điều gì, gật gật đầu, sắc mặt sau đó lại chợt hiện lên vẻ âm độc tàn bạo.
Dưới một chiêu toàn lực của Thành Hùng, Đỉnh Hạo liền bị trọng thương.
Nếu không phải Thành Hùng đánh giá thấp thực lực của Đỉnh Hạo, sợ là chỉ một chiêu này cũng khiến kinh mạch toàn thân Đinh Hạo đứt hết cả, tu vi nhiều năm khổ tu bị hủy trong một chốc !
Bởi Đinh Hạo tự biết chính mình lần này bị thương khá nặng, mà trên Luyện Ngục Ma Tông lúc này chính mình lại có nhiều kẻ thù dàn trải khắp nơi.
Thực lực hiện nay nếu bị người ta phát hiện nhất định hung đa cát thiểu.
Nghĩ lướt qua một lượt liền tính lập tức rời khỏi nơi này.
Đang chạy loạn để thoát thân, Đinh Hạo đi thẳng đến được khu vực ngoại biên “Cửu Đỉnh Vấn Thiên trận”, chỉ cần rời khỏi trận này là Đỉnh Hạo lại có khả năng thoát ly hoàn toàn khỏi khu vực của Luyện Ngục Ma Tông.
Đỉnh Hạo tuy biết công hiệu của trận này, nhưng đối với biện pháp xuất trận lại hoàn toàn không có kiến thức.
Nếu thản nhiên tiến nhập vào, một khi mất thời gian để phá trận thì đối với chính mình lại càng thêm bất lợi.
Đang ở ngoài trận suy tính được một lúc, một âm thanh xé gió đã đập vào tai, khi nghe kỹ lại hướng tiếng xé gió thì rõ ràng đang nhắm về phía mình mà chạy đến, hắn lập tức biến sắc nhưng rồi lại thở phào một hơi.
Nếu không có gì bất ngờ thì hẳn là Phùng Tỉnh Nhiên đến đây rồi.
Bây giờ nếu như có nàng giúp đỡ thì thật sự có thể loại bỏ không ít phiền phức.
Quả nhiên chính là Phùng Tỉnh Nhiên hốt hoảng theo đường truy đến.
Nhìn thấy Phùng Tỉnh Nhiên lộ ra vẻ mặt lo lắng, thần sắc thê lương, khiến cho Đỉnh Hạo có chút cảm động, ánh mắt nhìn nàng đã tốt hơn nhiều!
– Tiểu tặc, thương thế của ngươi nặng hay không ? Ngươi yên tâm, lần này ta nhất định sẽ không để cho tên Thành Hùng đó được sống yên lành đâu !
Phùng Tinh Nhiên tiến lên hỏi han dồn dập, còn chưa nói xong đã lấy từ trong trữ vật giới chỉ ra viên đan dược màu xanh ngọc đưa cho Đinh Hạo!
– Mau lấy hạt Hồi Dương đan này nuốt vào, đối với thương thế của ngươi có ích vô cùng!
Phùng Tỉnh Nhiên nói.
Đinh Hạo cũng không khách khí, nhận lấy viên Hồi Dương đan đó đưa vào miệng nuốt liền.
Giây lát sau, một dòng khí ấm áp từ đan điền xông lên, không ngừng làm dịu đi những kinh mạch bị phá nát.
Đinh Hạo vận chân khí nửa ngày, thương thế quả nhiên đã tốt hơn nhiều, trong lòng biết đan dược này có thể được người nữ này đem ra, khẳng định là có chất lượng phi phàm.
Bởi nguyên nhân tính chất đặc thù của công pháp Vô Cực Ma Công, nên trong những điều ghi lại chỉ ghi lại một phần rất ít những điều về đan dược.
Hôm nay lần đầu thử qua Đỉnh Hạo cũng cảm thấy hứng thú rất nhiều với tác dụng của đan dược.
– Đa tạ tiểu thư đã quan tâm thương yêu, lệnh sư huynh ra tay quả nhiên tàn nhẫn, nếu không nhờ có sự thần kỳ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, ta sợ là muốn chạy thoát cũng rất khó khăn.
Ồ! Lúc này tại hạ phải ở một nơi yên tĩnh trị thương, không thể ở lại quý tông rồi, còn mong tiểu thư mang ta xuất khỏi trận!
Đỉnh Hạo trầm giọng nói.
Phùng Tinh Nhiên cũng hiểu được hoàn cảnh lúc này, cũng không nói nhiều, ngọc thủ đã đưa ra nắm lấy tay của Đinh Hạo, dẫn hắn vào trong “Cửu Đỉnh Vấn Thiên trận” !
Tr lúc bất ngờ không kịp phòng ngự, tay trái Đinh Hạo đột nhiên bị nắm lấy.
Cảm giác ấm áp mượt mà như ngọc khiến Đỉnh Hạo một trận tiêu hồn, mùi thơm ngây ngất khi nói chuyện từ thân thể mềm mại của Phùng Tỉnh Nhiên bay lên nhập vào trong miệng mũi của Đinh Hạo.
e@ee@Ô9{3fe@®@
Chương 130: Huyễn trận mê tình 1
Đỉnh Hạo đột nhiên nhớ tới tình cảnh mập mờ lần trước giữa hai người ở Tụ Bảo tông hội , tâm thần chấn động, bởi lúc này bị thương, trong tâm có chút bấn loạn, nghiêng đầu nhìn một bên Phùng Tỉnh Nhiên đang dẫn đường, thấy má đào của nàng đỏ hồng, trong lòng càng thêm có chút hoảng loạn, liền nắm càng chặt hơn cánh tay ngọc của Phùng Tỉnh Nhiên!
Cái nắm chặt tay trong vô thức của Đỉnh Hạo với Phùng Tỉnh Nhiên này lập tức đã triệt để phá vỡ đạo tâm đang cố gắng chống đỡ.
Phùng Tỉnh Nhiên vốn đã âm thầm hứa hẹn đối với Đỉnh Hạo, hai người ở Tụ Bảo Tông hội đã từng tiếp xúc thân mật với nhau, chỉ có điều Đinh Hạo liên tục nhẫn tâm cự tuyệt tình yêu của nàng.
Lúc này cái nắm chặt tay của Đinh Hạo lập tức khiến cho Phùng Tinh Nhiên lơ mơ liên tưởng lung tung.
Dường như đáp ứng Đinh Hạo, bàn tay ngọc của Phùng Tỉnh Nhiên cũng từ từ nắm chặt lấy tay Đỉnh Hạo, thân hình yêu kiều cũng nhẹ nhẹ nhàng nhàng nép vào lòng Đỉnh Hạo, dường như sợ hắn bỏ chạy mất.
Đinh Hạo vốn đã không kiên định khi thấy phản ứng Phùng Tỉnh Nhiên như vậy, lại càng thầm hô muốn chết ! Phùng Tinh Nhiên vốn đã là một mỹ nữ vô cùng động lòng người, lúc này lại càng thêm kiều my vô cùng, cả người phát ra my lực kinh người.
Đã từng một lần xảy ra chuyện với Lục Tuyết Vân rồi, Đỉnh Hạo đối với chuyện nam nữ lại càng không phải không biết gì, mắt thấy biến hóa của Phùng Tỉnh Nhiên như vậy Đỉnh Hạo cuối cùng cũng không thể khống chế được chính mình nữa.
Khi một cái đỉnh đột nhiên hiện lên trong tầm mắt, Đỉnh Hạo không chút do dự ôm lấy thân thể ngọc ngà của Phùng Tinh Nhiên đem đặt lên trên ngọc đỉnh.
Thân hổ hùng vĩ ép chặt với thân thể yêu kiều thơm tho của Phùng Tinh Nhiên.
Lúc này Phùng Tinh Nhiên đôi mắt mê ly, cả người như nhữn ra, thở dốc nhè nhẹ, ánh mắt trơ ra nhìn hành động của Đinh Hạo, căn bản là không có chút phản kháng nào!
Thân thể hai người ép chặt vào nhau càng khiến cho toàn thân Đỉnh Hạo có chút sảng khoái, nhìn thấy toàn thân Phùng Tỉnh Nhiên đỏ hồng lên, miệng của Đỉnh Hạo đột nhiên chạm đến cái cổ thơm mát của Phùng Tỉnh Nhiên, ngậm lấy vành tai ngọc vào trong miệng.
Phùng Tinh Nhiên vốn đang thở dốc nho nhỏ đột nhiên trở nên kịch liệt, toàn thân càng thêm run rẩy.
Tiếp xúc thân mật như vậy rồi, nữ nhân lại run run như thế lập tức khiến cho Đinh Hạo càng thêm khoái cảm dâng cao, bàn tay không tự chủ được đặt lên ngọc nhũ đầy đặn vun cao, rắn chắc của Phùng Tỉnh Nhiên, cảm giác trơn mềm thông qua việc xoa bóp của hai bàn tay truyền khắp thân thể Đỉnh Hạo, truyền đến từng dây thần kinh.
Hai tay vốn rủ xuống của Phùng Tinh Nhiên không biết khi nào đã sớm đặt lên thắt lưng của Đỉnh Hạo, ôm chặt lấy Đỉnh Hạo.
Phần thân dưới Đinh Hạo đã cương cứng lên cũng đang để giữa hai chân của nàng, theo sự run rẩy của thân thể yêu kiều Phùng Tỉnh Nhiên mà không ngừng ma sát vào phần gốc hai đùi của nàng, khoái cảm như nước khó có thể tả được bằng lời liên tục dâng cao kích thích Đinh Hạo.
Làm việc cách một lớp quần áo đã không đủ thỏa mãn Đinh Hạo, hắn lần qua lớp áo, đưa tay vào trong ngực Phùng Tỉnh Nhiên vẫn đang hổn hển.
Phùng Tinh Nhiên nhãn thần vốn tán loạn cuối cùng cũng khôi phục được một chút lý trí, khi cảm giác được hành động của Đỉnh Hạo, liền nắm lấy cánh tay thăm dò của Đỉnh Hạo, mạnh mẽ đẩy lùi rời ra.
Lùi lại hai bước, Đỉnh Hạo không hiểu nhìn nữ nhân này!
– Chàng trên người có thương tích, hơn nữa nơi này cũng không được…
Phùng Tỉnh Nhiên mặt đỏ hồng nhẹ giọng nói.
Nghe thấy lời này, Đinh Hạo cuối cùng cũng khôi phục lại bình tĩnh, ngầm rủa mình quả thật điên lên vì sắc dục rồi.
Nếu thật sự phát sinh quan hệ với nữ nhân này, muốn không cưới nàng, Phùng Ngạo Thiên lại không đem mình xé nát từng mảnh ý chứ.
Mà huống chi chính mình hiện tại còn chưa tính đến việc tìm đạo lữ.
Khi đã nghĩ thông được điểm này, thần sắc Đỉnh Hạo nghiêm lại, quay về Phùng Tinh Nhiên nói:
– Vừa rồi đã có mạo muội, hy vọng tiểu thư thứ lỗi, tiểu thư hay là nhanh dẫn tại hạ ra khỏi huyễn trận này!
Nghe thấy lời này, Phùng Tỉnh Nhiên vẻ mặt biến hẳn, hiển nhiên lại nghĩ sai đi, nửa ngày sau nhẹ giọng giải thích:
– Không phải ta không nguyện ý cho chàng, chỉ là lúc này đúng là không thích hợp, đợi khi thương thế chàng đã ổn, ta … ta sẽ làm theo ý của chàng!
– Được, những lời này khoan hãy nói, đợi rời khỏi địa phương này rồi nói saul
Đỉnh Hạo không nhịn được nói.
U oán liếc nhìn Đỉnh Hạo một cái, Phùng Tinh Nhiên không nói thêm lời nào nữa, vẫn nắm lấy tay trái Đinh Hạo như cũ, dừng lại cười nũng nịu một tiếng, lại nép thân thể như ngọc lên người Đỉnh Hạo, cảm giác tiêu hồn lại từ trên người truyền đến.
Qua một hồi náo loạn vừa rồi, Đinh Hạo đã sớm khôi phục lý trí, cố gắng nhẫn nhịn trước my lực vô cùng của nữ nhân này, cố gắng mạnh mẽ đưa mắt từ trên người nữ này chuyển đi nơi khác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Toàn Chức Nghệ Thuật Gia [Dịch] Toàn Chức Nghệ Thuật Gia](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Toan-Chuc-Nghe-Thuat-Gia-Audio-Truyen.jpg)






