[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 129 : Tác dụng kỳ diệu của bảo đỉnh (1) (c1281-c1290)
❮ sautiếp ❯Chương 1285: Tác dụng kỳ diệu của bảo đỉnh (1)
Ngay khi Đinh Hạo vừa tiến về phía trước vài bước thì chợt cảm nhận được một vài người trong Đạo môn dưới đáy biển tốp năm tốp ba đến từ mọi hướng, có cùng một phương hướng với bản thân, đi về phía Hải Hoàng Tông nọ.
Ngạc nhiên, Đinh Hạo có chút ngờ vực, hắn quan sát dáng vẻ của những người trong Đạo môn kia.
Trang phục những người đó mặc cho thấy rõ ràng là bọn họ đến từ các môn phái khác nhau, có vài người thì bọc trong chiếc vỏ sò cổ quái kỳ lạ, toàn thân tỏa sáng đầy màu sắc.
Lắc đầu, Đinh Hạo không nghĩ nhiều, xen lẫn bên trong những nhân vật này và bay đến vị trí của Hải Hoàng Tông.
Một lát sau, tại hải vực phía trước, một cung điện tráng lệ, tuyệt đẹp, to lớn và rực rỡ lơ lửng, bức tường dát ngọc trắng, ngói bằng gạch xanh.
Hai cánh cửa lớn ở giữa thủy cung được chế thành từ Thâm Hải Tử Kim, thủy hỏa bất hoại, vô cùng cứng rắn.
Phạm vi cung điện rộng ngàn trượng, bức tường san hô bạch ngọc cao mười trượng lộng lẫy và hùng vĩ, nhìn từ phía xa, cả cung điện lập lòe ánh sáng màu trắng.
Một vài loại cá đủ loại màu sắc bơi chung quanh, bơi lội yên bình trong cung điện bạch ngọc, không sợ sự gần gũi của người, trái lại còn tò mò bơi đến trước mặt những người này.
Đợi cho đến khi Đinh Hạo tiến đến gần, hai đồng tử nhỏ đứng bên cửa cung điện lễ phép nói: “Đạo trưởng, mời vào bên trong!” Đỉnh Hạo quan sát thấy một vài người đều lấy ra một vài đồ vật từ bên trong nhẫn trữ vật tùy thân và dâng lên khi vào cửa thì suy đoán rằng những người này đến Hải Hoàng Tông tham dự yến hội hay tiệc mừng gì đó.
Do đó, Đỉnh Hạo cũng tiện tay lôi một món đồ từ trong nhẫn trữ vật ra, một bảo giáp trung phẩm màu xanh đen, hắn đưa nó cho lão giả gầy gò nhận lễ đằng sau.
Đôi mắt nhỏ của lão giả đó ngay lập tức sáng lên, nhanh chóng cất bảo giáp Đinh Hạo tặng đi, sau đó không khỏi vui mừng nói: “Trông đạo trưởng tương đối lạ mặt, chẳng hay phải xưng hô thế nào?”
Đỉnh Hảo khẽ mỉm cười nói một cách điềm nhiên: “Tại hạ là Tỉnh Vân Tử, vẫn luôn bế quan dưới đáy biển.
Hôm nay, trong lúc rảnh rỗi, ta nghe nói Hải Hoàng Tông có việc mừng nên đến xem, thuận tiện gặp gỡ người trong đồng đạo một lần!”
Lão giả cười ha ha, nói nịnh: “Ra là thế, mời đạo trưởng vào trong.
Hôm nay, vì để chúc mừng nhi tử bảo bối của tông chủ chúng ta đột phá đến Phân Thần kỳ, nên hắn đã mời một vài đồng đạo xung quanh đây đến cùng nhấc chén chung vui, mong đạo trưởng có thể tận hứng ra về!”
Đinh Hạo nở nụ cười, gật đầu và nói: “Ừ, Hải Hoàng Tông là lãnh tụ của Đạo Môn dưới đáy biển chúng ta, lần này tại hạ có thể may mắn tham gia tiệc mừng, chắc chắn phải mở rộng tầm mắt một lần!”
Lão giả gầy gò thấy có người tiến đến thì không khỏi thầm thì: “Mời Tinh Vân đạo trưởng vào bên trong, xin thứ lỗi cho tại hạ không tiếp được!”
Khẽ “ừ”, Đinh Hạo cất bước tiến vào bên trong, thầm nói hóa ra là chuyện như vậy.
Nếu đã là nhỉ tử bảo bối của tông chủ Hải Hoàng Tông, vậy chỉ cần giết chết nhi tử của hắn bằng thân phận người của Long Ma Cung, chuyện hợp tác giữa hai môn phái này tất nhiên sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Dọc đường, xung quanh vẫn luôn có đồng tử của Hải Hoàng Tông săn sóc, để những người đến chúc mừng không hề cảm thấy gò bó.
Với sự rộng lớn khôn cùng bên trong Hải Hoàng Tông, có lẽ vì cư trú lâu dài dưới đáy biển, những vật phẩm hắn trông thấy đều được làm bằng vỏ san hô.
Một vài con cá không rõ chủng loại được làm bằng những sợi tảo biển nhiều màu sắc bồng bềnh trong nước, những viên trân châu trên hành lang tỏa sáng nhẹ nhàng, cộng thêm viền do được kham trên trang phục của những đồng tử Hải Hoàng Tông nọ, càng có không khí vui mừng.
Trái ngược lại, trong lòng Đinh Hạo không có bất kỳ cảm giác vui mừng nào, bước theo phía sau đám đông, vừa quan sát tình hình của Hải Hoàng Tông này và tu vi của đám người Đạo Môn tham gia yến hội đó, trong lòng hắn vừa âm thầm tính toán xem nên làm thế nào để cướp được Địa Tâm Từ Mẫu mà Hải Hoàng Tông che giấu.
Sao đó nhân tiện giết tông chủ nhi tử của tông chủ Hải Hoàng Tông và giá họa cho Long Ma Cung, một lần nữa khơi mào chiến tranh giữa hai tông môn.
Tốt nhất là hai tông môn, một đạo một ma, lớn nhất dưới đáy biển có thể đánh đến ngươi chết ta sống, chỉ có như vậy Vô Cực Ma Tông mới có thể bớt việc, tập trung càng nhiều thực lực vào việc triệt để hủy diệt môn đồ của Bắc đại lục mà Tà Vương dẫn đến.
Một lát sau, Đinh Hạo đi đến một đại sảnh rộng lớn.
Đại sảnh chia thành hai bên với hàng chục chiếc bàn và ghế đơn giản được làm bằng san hô màu đỏ và đá tảng.
Trên mặt bàn đặt chén rượu được làm từ vỏ sò lóng lánh sáng ngời, bên trong những chiếc mâm đựng trái cây được làm từ mai rùa đen là một vài kỳ trân dưới đáy biển Đỉnh Hạo chưa từng thấy qua, từng loại quả như ngọc tỏa mùi thơm trái cây mờ nhạt.
Chương 1286: Tác dụng kỳ diệu của bảo đỉnh (2)
Chuang 1287: Huyết Ma độ kiếp (1)
Lúc này, những người trong Đạo môn đến đây đang lớn tiếng trò chuyện với nhau, ăn uống linh đình quên cả trời đất.
Nhưng cho đến tận thời điểm này, tông chủ Hải Hoàng Tông và nhỉ tử bảo bối kia của hắn, thân là chủ nhân bữa tiệc lại vẫn chưa hề xuất hiện, cái giá đúng là lớn.
Đỉnh Hạo một thân một mình, hắn ngồi trong một góc vắng vẻ, vừa cúi đầu nhấm nháp rượu ngon bên trong vỏ sò vừa âm thầm quan sát xung quanh.
Được bao quanh bởi sự chăm sóc của các đồng tử Hải Hoàng Tông, Đỉnh Hạo cũng không tiện hành động trong lúc này, chỉ có thể vừa âm thầm cân nhắc vừa chờ đợi cơ hội hành động.
Lại qua thêm một quãng thời gian, tông chủ Hải Hoàng Tông vấn tóc cao quan, tỉnh thần phấn chấn dẫn nhi tử bảo bối của hắn bước ra ngoài, trong tay hắn cầm một chén rượu thanh bối, vừa cười ha ha vừa ngồi xuống chiếc ghế rộng ở chiếu trên.
Chỉ với một cái liếc mắt, Đinh Hạo đã nhận ra rằng tu vi của tông chủ Hải Hoàng Tông này là Hợp Thể trung kỳ.
Trong lòng sửng sốt, Đinh Hạo thầm nói, nhi tử Hình Vân Chí của cung chủ Long Ma Cung đó cũng đã đến Hợp Thể kỳ, vậy thực lực của cung chủ Long Ma Cung chắc hẳn là càng cao cường hơn.
Và thực lực của tông chủ Hải Hoàng Tông đã đấu đá mấy trăm năm với Long Ma Cung mới Hợp Thể trung kỳ, loại chênh lệch này có phần không hợp với lẽ thường, khiến lòng Đinh Hạo ngập tràn nghi ngờ.
Tuy nhiên, Đinh Hạo liếc trái ngó phải, sau một hồi nhìn ngang ngó dọc cũng không thể nhìn thấy bất kỳ manh mối nào từ trên người tông chủ Hải Hoàng Tông này thì lắc đầu không suy nghĩ đến vấn đề này nữa, tập trung vào việc quan sát xung quanh.
Một lát sau, uống đến giữa chừng, tông chủ Hải Hoàng Tông đứng lên, làm động tác ra hiệu cho mọi người nghe hắn phát biểu, cả đại sảnh yên tĩnh lại.
Gật đầu hài lòng, tông chủ Hải Hoàng Tông mỉm cười, hắn nói: “Lần này mời mọi người đến Hải Hoàng Tông, một mặt là để chúc mừng nỗ lực tu luyện của tiểu nhi, mặt khác cũng là để thảo luận với tất cả mọi người xem nên làm thế nào để đối phó với kẻ thù chung của chúng ta!”
Một tiếng cười lớn vang lên, một âm thanh phát ra từ bên dưới: “Chúng ta đã tranh đấu với Long Ma Cung mấy trăm năm, Đường tông chủ có đề nghị gì hay xin cứ nói!”
Tông chủ Đường Nguyên Hải của Hải Hoàng Tông lắc đầu, thận trọng nói: “Long Ma Cung không phải là kẻ thù hàng đầu của chúng ta hiện tại nữa!”
Mọi người đều sửng sốt khi nghe hắn nói vậy, cũng có một vài người có biểu cảm suy ngẫm.
Giọng nói đó lại vang lên: “Ồ! Không phải là Long Ma Cung, vậy thì là môn phái nào?”
Quan sát đám đông trong đại sảnh một lượt, tông chủ Đường Nguyên Hải của Hải Hoàng Tông gẵn từng chữ một: “Vô Cực Ma Tông!”
Câu nói này vừa vang lên, mọi người trong sảnh có biểu cảm khác nhau, rất nhiều người lộ vẻ ngạc nhiên.
Đường Nguyên Hải liếc nhìn tất cả mọi người, nhướng mày, sau đó nói: “Mặc dù Long Ma Cung thế lớn dưới biển, nhưng Hải Hoàng Tông ta cũng không thua kém bọn chúng.
Chúng ta đấu với Long Ma Cung nhiều năm như vậy, nhiều nhất là duy trì tình trạng bất phân thắng bại.”
“Nhưng Vô Cực Ma Tông lại khác với Long Ma Cung.
Liên Minh Ma Môn do Vô Cực Ma Tông dẫn đầu, hiện tại không chỉ chiếm cứ tất cả các khu vực của tam châu nhất đảo, mà còn có xu hướng dần dần xâm chiếm các thế lực chung quanh, mấy thế lực như của Trấn Hồn Tông tại dãy núi Lĩnh Nam gần bọn họ gần như đã bị loại bỏ.”
“Lần trước, Hải Hoàng Tông chúng ta hợp tác với các môn phái như Xích Thành Tông và Trấn Hồn Tông, từng hợp tác giáng một đòn nặng nề vào Vô Cực Ma Tông dẫn đầu Ma Môn trên Thiên Trụ Sơn.
Tuy nhiên, mặc dù Thiên Trụ Sơn đã bị phá hủy, tàn dư của Vô Cực Ma Tông lại cắm rễ tại Long Ngâm Sơn và Hổ Khiếu Sơn. “Từng bước, sức mạnh của bọn họ dần hồi phục, nếu không sớm nhổ tận gốc thế lực của bọn họ, sợ rằng trong tương lai gần, chư vị sẽ chịu sự nô dịch của Vô Cực Ma Tông!”
Đỉnh Hạo im lặng ngồi trong góc, nghe hắn tự biên tự diễn như thế thì không thể không thầm cảm thấy buồn cười.
Nghe ý nghĩa trong lời nói của Đường Nguyên Hải thì cứ như thể Hải Hoàng Tông bọn họ chiếm được lợi thế trong trận chiến trước đây ở Thiên Trụ Sơn vậy.
Khẽ cười, Đinh Hạo đột nhiên nói: “Nghe nói, trận chiến Thiên Trụ Sơn lần trước, trái lại là đám người Đạo Môn chúng ta tổn thương thẩm trọng thất bại tan tác mà quay trở về, chẳng hay có thật là như vậy hay không?”
Âm thanh của Đinh Hạo trầm thấp và lơ lửng, đám đông không thể nghe thấy nó phát ra từ đâu.
Sắc mặt tông chủ Đường Nguyên Hải của Hải Hoàng Tông đó khẽ thay đổi, ngẩng đầu quan sát bốn phía chăm chú nhưng cũng không tìm được người vừa lên tiếng.
Tuy nhiên, vì những lời Đỉnh Hạo nói ra, đám người trong đại sảnh bắt đầu tranh luận sôi nổi, một vài người bắt đầu hoài nghi về những gì mà tông chủ Hải Hoàng Tông nói trước đó.
Chuang 1287: Huyết Ma độ kiếp (1)
Kiểu môn phái tu luyện và sinh hoạt tại đáy biển thường ít vãng lai với môn phái trên lục địa, bởi vậy, phần lớn tin tức các môn phái này nhận được cũng không nhanh chóng lắm.
Tuy nhiên, thiếu thông tin không có nghĩa là những người này kém thông minh, ngay khi những lời của Đinh Hạo vừa vang lên, đám đông đã quan sát thấy sắc mặt của tông chủ Hải Hoàng Tông có chút thay đổi, vì vậy trong lòng mọi người cân nhắc nhiều hơn, không thể không bắt đầu âm thầm tính toán cho bản thân.
Đường Nguyên Hải mỉm cười, cất giọng nói: “Các hạ nói chuyện làm mọi người hoằẳng sợ, sau trận đánh lần trước, Thiên Trụ Sơn sinh linh đồ thán, bị hủy chỉ trong phút chốc, chuyện này vẫn chưa nói rõ được vấn đề hay sao?”
“Thiên Trụ Sơn đúng là đã bị hủy, nhưng nghe nói sự thực là Vô Cực Ma Tông đã khởi động đại trận, dựa vào sự phá hủy của Thiên Trụ Sơn gây nên cái chết của mấy trăm cao thủ hàng đầu của chúng ta, không biết là thật hay giả?” Đinh Hạo nói bằng một giọng khác, nghe có phần hơi nhút nhát và sợ lên tiếng, như thể sợ bị Đường Nguyên Hải trách cứ.
Nhưng, câu nói này vừa vang lên, nụ cười trên khuôn mặt Đường Nguyên Hải đã cứng ngắc. cuối cùng hắn mỉm cười miễn cưỡng và nói: “Đã chỉnh chiến, thương vong là chuyện khó tránh khỏi, Ừ, hôm nay là ngày vui của tiểu nhi, chư vị hãy thoải mái uống rượu, không bàn chính sự nữa!” Nghe hắn nói vậy, tất cả mọi người đều cười xòa và nâng chén, nhưng trong thâm tâm bọn họ nghĩ gì thì không ai hay biết.
Lần này, Đường Nguyên Hải muốn tìm người chết thay, chỉ e không dễ dàng như vậy.
Tranh thủ lúc đám đông đang nâng chén, Đường Nguyên Hải thì thầm dặn dò một đồng tử đứng bên cạnh vài câu.
Một lúc sau, lão giả gầy yếu tiếp đãi khách ngoài cửa bước vào, thì thầm bên tai Đường Nguyên Hải một lúc.
Đường Nguyên Hải vừa gật đầu vừa chăm chú quan sát đám đông trong đại sảnh, nhìn tới nhìn lui những gương mặt xa lạ, đồng thời cũng chăm chú quan sát Đỉnh Hạo vài lần.
Trông thấy Đường Nguyên Hải nhìn mình, Đinh Hạo không nhanh không chậm nâng chén và mỉm cười đầy thiện ý với Đường Nguyên Hải, sau đó cạn chén.
Đường Nguyên Hải hơi ngạc nhiên, hắn cũng uống cạn chén rượu trong tay và úp ngược chén lại, sau đó nở nụ cười thân thiện với Đỉnh Hạo, cuối cùng nhìn về phía những người khác.
Đỉnh Hạo biết hắn đang nỗ lực tìm cho ra bản thân, nhưng với tu vi của Đỉnh Hạo, hắn chắc chắn rằng vừa rồi Đường Nguyên Hải không thể phát hiện ra rốt cuộc là ai nói.
Ngay cả khi hắn nghi ngờ thân phận xa lạ của mình thì cũng sẽ không dám hành động tại nơi này.
Huống chỉ, nếu hắn định làm thế, Đinh Hạo há sẽ e ngại.
Sau khi Đường Nguyên Hải lòng đầy ngờ vực quan sát một lượt thì không nói thêm gì.
Và khi đám người trong đại sảnh uống khoảng nửa chừng, theo sự dẫn dắt của các đồng tử, bọn họ giới thiệu đến các vị khách mời kiến trúc kì lạ của Hải Hoàng Tông.
Trong lúc mọi người đang di chuyển tự do, Đỉnh Hạo một lần nữa sử dụng Bách Biến Thuật, biến thành dáng vẻ của một tiểu đồng tử bình thường của Hải Hoàng Tông, nghênh ngang bước về phía cấm địa nằm tận sâu trong Hải Hoàng Tông.
Sau khi đi vài chục trượng, bóng người trên đường dần ít đi, lúc này trên gương mặt Đinh Hạo nở một nụ cười, hắn nhìn một tiểu đồng tử bước từ đối diện đến, ăn mặc như chính mình.
Không khỏi cười thành tiếng, Đinh Hạo vẫy tay với đồng tử đó, sau đó vụng trộm lẻn ra sau một tảng đá lởm chởm gần đó.
Chẳng mấy chốc, đồng tử kia cay mày bước đến, ngờ vực hỏi: “Tại sao ta chưa từng nhìn thấy ngươi, ngươi mới đến sao, lén lút gọi ta đến nơi này làm gì?”
Cười khà khà, Đinh Hạo mở miệng nói: “Gọi ngươi đến đây đương nhiên là mời ngươi đi chết đi!”
Khuôn mặt đồng tử đó thay đổi, ngay lúc hắn muốn mở miệng hét lớn thì nhận ra cơ thể không thể di chuyển, sau khi tiếng hét trong miệng bật ra, ngay cả chính hắn cũng không thể nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Ngay sau đó, hắn cảm thấy đầu óc đau buốt, như thể một cái gì đó đã bị cưỡng chế rút khỏi cơ thể mình, dần dần, ý thức của hắn từ từ mờ đi, cả cơ thể không còn sức lực.
Đến cuối cùng, khi nhắm mắt lại, hắn hoảng sợ khi trông thấy một bản thân khác xuất hiện trước mắt.
Sau khi rút ra ký ức từ bên trong thức hải của đồng tử này ra, Đỉnh Hạo đã có sự hiểu biết sơ bộ về Hải Hoàng Tông.
Tiếp đó, sử dụng Bách Biến Thuật để thay đổi diện mạo thành đồng tử này, hắn nghênh ngang bước về phía nội viện.
Từ bên trong trí nhớ của đồng tử nọ, Đinh Hạo biết tông chủ Đường Nguyên Hải của Hải Hoàng Tông này và nhi tử Đường Minh Dương của hắn đều là ác quỷ hơn cả quỷ.
Tại bên trong Hải Hoàng Tông dưới đáy biển, sinh hoạt của Đường Nguyên Hải như một vị hoàng đế trên thế gian, các loại giai lệ trong hậu cung không dưới năm mươi.
Chương 1288: Huyết Ma độ kiếp (2)
Mặc dù vậy, Đường Nguyên Hải đó vẫn chưa hài lòng, hắn còn vơ vét các loại nữ tử xinh đẹp từ khắp nơi.
Mà nhỉ tử của hắn, Đường Minh Dương, không biết liệu rằng chịu ảnh hưởng của phụ thân mình không, mà Đường Minh Dương cũng hoang dâm vô độ như thế, cả ngày, ngoài việc tu luyện ra thì tranh giành nữ tử với phụ thân mình.
Lần này, đồng tử này đi ra ngoài là để đưa hai nữ tử Đường Nguyên Hải tìm được trên lục địa đến cho Đường Minh Dương, tránh để phụ thân Đường Nguyên Hải của hắn hưởng thụ trước.
Bình thường quan hệ giữa phụ tử hai người khá tốt, Đường Nguyên Hải cũng rất yêu thương nhỉ tử Đường Minh Dương của mình.
Nhưng cứ hễ đụng đến chuyện nữ nhỉ thì lập tức không chịu thua kém, thậm chí tranh chấp có thể vung tay đánh nhau, tất nhiên, cuối cùng cuối cùng vẫn là Đường Minh Dương phải chịu thiệt nhiều hơn.
Chẳng bao lâu, Đinh Hạo xuất hiện trước một tòa lầu bằng san hô, hắn đứng trước cửa và hô khẽ: “Thiếu tông chủ!”
Nhi tử Đường Minh Dương của tông chủ Hải Hoàng Tông vừa trở về từ bên ngoài thốt lên trong sự ngạc nhiên: “A, sao đi nhanh như vậy đã về rồi, tại sao hai cô nương kia không đi cùng ngươi?” Đỉnh Hạo vừa bước vào bên trong vừa nở nụ cười lúng túng, hắn xoa tay và nói: “Chuyện này… Chuyện này…” Đường Minh Dương cười khay nói: “Lão già của mình thế mà không chịu đựng được, lại xuống tay xách hai cô nương kia đi trước ư?”
Đỉnh Hạo hoảng hốt, nhìn đông ngó tây trong sự lo sợ, sau đó đóng kín cửa ra vào và cửa sổ, sau đó mới nở nụ cười gượng gạo và nói: “Thiếu tông chủ, ngươi cũng biết, dù sao lão tông chủ mới là người cầm quyền thực sự của Hải Hoàng Tông.
Mặc dù thường ngày cưng chiều Thiếu tông chủ, nhưng vừa xảy ra vướng mắc với nữ nhân là lại một bước cũng không nhường!”
Hừ lạnh khinh thường, Đường Minh Dương thở đài chán nản, sau đó nói: “Ta biết ngay phụ thân ta chó không đổi được bản tính ăn phân.
Không ngờ ta đã lén lút trở lại từ bữa tiệc, ngay lập tức sai ngươi đến đón hai cô nương nọ, vậy mà cũng không nhanh bằng hắn.”
Nói đến đây, Đường Minh Dương tức giận đùng đùng đứng lên và quát: “Ta tìm hắn phân tích đúng sai, hắn nói hai cô nương đó là lễ vật dành do ta khi ta tu luyện đến Phân Thần kỳ, sao có thể nói láo như vậy!”
Vừa dứt lời, Đường Minh Dương vừa thở phì phò vừa đi ra ngoài.
Đỉnh Hạo sửng sốt, vội vàng ngăn cản đường đi của Đường Minh Dương một cách lo lắng, miệng vội vàng nói: “Thiếu tông chủ bớt giận, thiếu tông chủ bớt giận, khách khứa vẫn còn ở đây, ngươi ra ngoài như thế này, không phải là đang tìm chết hay sao?” Đến khi Đỉnh Hạo nói đến mấy chữ “tìm chết” thì hắn đã hoàn toàn tiếp cận Đường Minh Dương không hề có suy nghĩ đề phòng.
Sau đó, một ánh sáng sắc bén lóe lên, Đường Minh Dương ngạc nhiên nhận ra trước ngực mình có thêm một lỗ máu kích thước lớn bằng nắm tay.
“Không… Không thể nào… Hắn lại… Giết ta vì hai nữ nhân!” Đường Minh Dương nhìn Đỉnh Hạo, ngạc nhiên đến độ nói lắp.
Tay phải đưa ra, bàn tay to lớn của Đỉnh Hạo hạ xuống trân đỉnh đầu Đường Minh Dương, Đỉnh Hạo mỉm cười và nói: “Không phải hắn!”
Vừa nói xong, “ầm” một tiếng, đầu của Đường Minh Dương cứ thế bị Đinh Hạo bóp nát, con Huyết Quỷ Tướng rít “xèo xèo” bay ra từ trước ngực Đỉnh Hạo, nó duỗi hai móng vuốt sắc nhọn ra, chợt tóm lấy Nguyên Anh của Đường Minh Dương, rồi “vèo” một tiếng, nó kéo Nguyên Anh vào trong thân thể Đinh Hạo, sau đó mở cái miệng khổng lồ của nó ra và nhấm nháp.
Nở một nụ cười nhẹ nhàng, Đinh Hạo khẽ vung hai tay, thi thể Đường Minh Dương trong phòng biến mất.
Khuôn mặt vặn xoắn, Đỉnh Hạo một lần nữa biến thành Đường Minh Dương và bước ra phía cửa.
Một lát sau, trước cửa vào một hầm ngầm của Hải Hoàng Tông.
Ba môn đồ Xuất Khiếu hậu kỳ của Hải Hoàng Tông đang cúi đầu tu luyện một cách im lặng trước cửa hầm, cho đến khi tiếng bước chân của Đinh Hạo đến gần, một người trong số đó mới đứng lên, gắng gượng nặn ra khuôn mặt hòa nhã, cung kính nói: “Thiếu tông chủ!”
Khịt mũi hừ lạnh, Đinh Hạo ngẩng đầu liếc mắt nhìn người này, sau đó điềm nhiên nói: “Mở hầm ra cho ta?”
“AI Thiếu tông chủ có thủ dụ của tông chủ không?” Người này kiên trì hỏi.
“Sao nói nhắm nhiều vậy, bảo ngươi mở thì ngươi mở, hai cô nương bên trong vốn là hắn đồng ý tặng cho ta, ta đến mang đi cần cái gì mà thủ với dụ?” Đỉnh Hạo không kiên nhẫn quát lên.
Câu nói này vừa vang lên, người này quay đầu lại nhìn hai người phía sau, hai người đó cùng để lộ biểu cảm khổ sở, cúi đầu giả vờ như không thấy.
Nở nụ cười cay đắng, người này cúi đầu ủ rũ, miễn cưỡng bước về phía căn hầm đằng sau, rồi lấy một miếng ngọc phù ra và kề sát một ngọc phù trước cửa.
Một ánh sáng màu xám bạc lóe lên, cánh cửa hầm mở ra, người này hành lễ với Đinh Hạo và nói: “Thiếu tông chủ ở ngoài đợi một lát, tiểu nhân giúp ngài kéo người ra là được!”
Chương 1289: Huyết Ma độ kiếp (3)
chuang 1290: Địa Tâm Từ Mẫu (1)
chuang 1291: Địa Tâm Từ Mẫu (2)
Lắc đầu, Đỉnh Hạo cười dâm, nói: “Không cần, không cần, các ngươi giữ cửa ra vào cẩn thận cho ta, tự ta đi vào là được!”
Vừa nói dứt câu, Đinh Hạo vừa cười ha ha vừa bước vào hầm.
Sau khi tiến vào bên trong, nụ cười dâm tà trên gương mặt hắn biến mất, đôi mắt sáng ngời quan sát xung quanh.
Mặc dù đây không phải là nơi cất giữ kho báu của Hải Hoàng Tông, nhưng tiến vào sâu trong lòng đất từ nơi này lại có thể lấy Địa Tâm Từ Mẫu từ bên dưới Hải Hoàng Tông ra.
Hơn nữa, do tình trạng kín mít của hầm ngầm nên dù Đỉnh Hạo có gây ra động tĩnh gì bên trong, người bên ngoài cũng sẽ không biết được.
Mặc dù gọi là hầm, nhưng bố trí của nơi này lại nguy nga lộng lẫy đèn đuốc sáng trưng, bên đỉnh hầm kham nạm mấy chục viên dạ minh châu to cỡ nắm tay, khiến căm hầm vốn u ám sáng ngời như bạc.
Mặt đất được phủ bằng lông của loài dị thú nào đó, bước lên nó mềm mại vô cùng, bên cạnh đó là một vài hang động nhỏ có cấm chế, bên trong giam cầm một vài nữ tử trẻ tuổi và xinh đẹp.
Đây là nơi hai phụ tử Đường Nguyên Hải giam cầm nữ tử, cũng là khu vực mà hai người bọn họ tiến hành dâm loạn, ngay cả trên vách tường cũng được khắc rất nhiều hình ảnh nữ tử lõa thể sinh động như thật.
Những hình ảnh qua xử lý của linh khí trận pháp, trông vô cùng chân thực, giống như một người thực sự đang nhảy múa.
Sau khi bước vào nơi này, Đỉnh Hạo thản nhiên lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra.
Vì để che dấu khí tức của bản thân, Đinh Hạo vẫn luôn không để thần thức dạo khắp Hải Hoàng Tông, vậy nên cũng không rõ bên trong Hải Hoàng Tông có cao thủ ẩn nấp hay không.
Tuy nhiên, xét từ thực lực trong mấy trăm năm đấu tranh với nhau giữa Hải Hoàng Tông và Long Ma Cung, nếu chỉ vẻn vẹn chút thực lực Đinh Hạo quan sát thấy được thì có lẽ đã bị Long Ma Cung tiêu diệt từ lâu, thế cho nên Đỉnh Hạo không dám chủ quan một chút nào.
Sau khi lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, Đinh Hạo càng thêm cố gắng hết sức kiềm nén ma khí trong thân thể, mài như một mũi khoan, tạo ra một hang động rộng hơn một trượng dưới nền đất.
Nửa canh giờ sau, dựa vào Nghịch Thiên Ma Kiếm, từ bên trong hầm ngầm của Hải Hoàng Tông, Đinh Hạo đã tạo ra một hang động chật hẹp dài mấy ngàn trượng, cho đến tận khi chạm đến khu vực ngàn trượng dưới đáy biển.
Sau khi đi sâu hơn vào trong lòng đất, Đinh Hạo mới phát hiện ra bên dưới chằng chịt các loại khe hở, hình thành nên mạng lưới những hang động phức tạp, đen nhánh và không biết thông đến nơi nào.
Từ trong ký ức của của tên đồng tử hắn giết trước đó, Đỉnh Hạo biết được rằng, nơi tận sâu bên dưới Hải Hoàng Tông có chí bảo Địa Tâm Từ Mẫu của vùng biển này, nhưng rốt cuộc Địa Tâm Từ Mẫu ở đâu thì tên này cũng chẳng hay.
Còn Đường Minh Dương, ngoài tu luyện và nữ nhân ra, hắn hoàn toàn mù tịt với mọi chuyện của Hải Hoàng Tông.
Cho nên, sau khi đến được nơi sâu trong lòng đất rồi, Đinh Hạo chỉ có thể tự mình tìm kiếm.
Đỉnh Hạo chuyển động không phương hướng thì đột nhiên cảm thấy chân nguyên khắp cơ thể hỗn loạn, có vẻ như hơi mất khống chế.
Dần dần, cơ thể đang phi hành của Đinh Hạo đột ngột ngừng lại, cơ thể không ngừng đong đưa và vặn vẹo ngừng lại trước cửa một hang động.
Sao đó, một lực lượng rất lớn ập đến, kéo cơ thể đang không chịu sự khống chế của Đinh Hạo đi khắp nơi.
Thế là, Đinh Hạo giống như một quả bóng, dưới sự điều khiển của sức mạnh to lớn này, cơ thể không thể kiểm soát của hắn lăn lộn khắp nơi, những tảng đá sắc bén trên đường đi liên tục đâm vào thân thể hắn.
Nhưng vào thời điểm này, Đinh Hạo chẳng những không hoảng sợ mà còn lấy làm vui mừng, Vì hắn biết, sức mạnh to lớn này là sức hút của Địa Tâm Từ Mẫu, bây giờ hắn không cần thiết phải di chuyển, sức mạnh to lớn này sẽ tự kéo lấy hắn, lôi hắn đến khu vực của Địa Tâm Từ Mẫu.
Trên đường, toàn thân Đỉnh Hạo tróc da, tróc thịt, máu thịt be bét, đúng thực là đã trở thành một quả cầu thịt đẫm máu.
Chẳng rõ bao lâu sau, “bộp” một tiếng, cơ thể không chịu sự kiểm soát của Đinh Hạo cuối cùng cũng ngừng chuyển động, và đáp xuống một vòng vầng sáng tỏa ánh sáng màu đen mờ nhạt, xong quanh là những hòn đá đen nhánh to khoảng mười trượng.
Cơ thể cục thịt Đinh Hạo vặn vẹo, dần dần đứng lên, khuôn mặt vốn máu thịt be bét từ từ phục hồi đường nét, từng mảnh da thịt bong tróc dẫn khép lại với tốc độ có thể quan sát được bằng mắt thường, cùng với âm thanh bẻ khớp cổ “rắc rắc” của Đinh Hạo, một lát sau, hắn đã một lần nữa khôi phục bình thường, đến cả một vết sẹo cũng không có.
Cao giọng cười, đôi mắt Đỉnh Hạo sáng ngời, ánh mắt hắn lấp lánh nhìn Địa Tâm Từ Mẫu trước mặt.
Địa Tâm Từ Mẫu màu đen đặc sáng bóng tỏa ra quầng sáng màu đen mờ nhạt, lấy nó làm trung tâm, tạo thành một trường có lực hút lớn ở mọi hướng, nhưng nơi trung tâm của từ trường lại không có lực từ.
chuang 1290: Địa Tâm Từ Mẫu (1)
Địa Tâm Từ Mẫu như thể một hố đen khổng lồ, có sự hung hăng như nuốt chửng mọi thứ, ngay đến cả tu chân giả mạnh mẽ cũng sẽ chân nguyên hỗn loạn và Nguyên Anh không thể vận động do chịu sự tác động mạnh mẽ của loại lực hấp dẫn này.
Nếu không phải vì cơ thể biến thái vô song của Đỉnh Hạo, chỉ e hắn đã xương cốt vô tồn sau khi trải qua hành trình rơi xuống nơi này khi nãy.
Nhưng ngay đến cả cơ thể như thế cũng bị va đập đến máu thịt be bét, có thể thấy lực hấp dẫn của Địa Tâm Từ Mẫu lớn đến mức nào.
Chăm chú quan sát viên Địa Tâm Từ Mẫu to lớn này, Đinh Hạo cười khà khà.
Hắn lấy đồ vật đã được chuẩn bị từ trước đó và đặt bên trong nhẫn trữ vật của mình ra, sau đó sắp xếp chúng từng cái một theo hình bầu dục, bao quanh bên ngoài Địa Tâm Từ Mẫu.
Sau khi chuẩn bị xong những việc này, hắn lại lấy ra mười hai viên tỉnh thạch cực phẩm và khảm chúng xung quanh hình bầu dục như vẽ rồng điểm mắt.
Tiếp đó, Đỉnh Hạo khẽ thở ra một hơi, nhắm mắt khoanh chân ngồi tại chỗ điều tức, nhằm phục hồi chân nguyên vừa mất.
Mãi sau, Đinh Hạo mỉm cười, từng bàn tay tạo ra hai tia sáng màu đồ và màu tím, chiếu lên bề mặt hai viên tỉnh thạch cực phẩm.
Tỉnh thạch cực phẩm trong suốt như ngọc, sau khi bị hai tia sáng Đỉnh Hạo phóng ra phủ lên thì lần lượt lập lòe ánh sáng màu đỏ và màu tím, tiếp theo, từng tia sáng màu đỏ và màu tím từ trên hai viên tỉnh thạch cực phẩm này lan sang mười viên tỉnh thạch còn lại.
Trong chớp mắt, ngay xung quanh viên Địa Tâm Từ Mẫu to lớn đó, từng sợi dây thừng được hình thành từ những tia sáng màu do và màu tím đã buộc Địa Tâm Từ Mẫu lại thật chặt.
Linh khí khổng lồ bên trong mười hai viên tỉnh thạch cực phẩm kéo theo các loại vật liệu xếp thành hình bầu dục của Đỉnh Hạo và tạo thành hàng trăm đốm lửa lập lòe ánh sáng của lân tỉnh, cùng với đó là sự phát ra của một loại khí tức quỷ dị khó hiểu.
Trong sự lập lòe sáng ngời của ánh sáng lân tỉnh, Địa Tâm Từ Mẫu to lớn dần dần thu nhỏ, quang mang màu đỏ và màu tím lập lòe bên ngoài mười hai viên tỉnh thạch cực phẩm cũng nhạt dần theo.
Địa Tâm Từ Mẫu chẳng những có trọng lượng nặng khác thường, nó còn có lực hấp dẫn mạnh mẽ và không thể giải thích được, toàn bộ vòng tay trữ vật và nhẫn trữ vật của Tu Chân giới đều không thể chứa được Địa Tâm Từ Mẫu.
Chính vì biết được đặc tính này của Địa Tâm Từ Mẫu nên Đinh Hạo đã tiện tay chuẩn bị trước, bao quanh Địa Tâm Từ Mẫu bằng loại trận pháp giảm kích thước này, sau đó từ từ thu nhỏ nó để thuận tiện cho bản thân mang nó đi.
Sau một lúc, tia sáng màu đỏ và màu tím bên trên mười hai viên tỉnh thạch cực phẩm biến mất, những đốm lửa lân quang nọ cũng đột ngột ngừng phát sáng.
Và Địa Tâm Từ Mẫu vốn to lớn cũng theo đó mà biến thành kích thước khoảng nắm tay, tỉa sáng màu đen chậm rãi chuyển động trên Địa Tâm Từ Mẫu, tỏa ra một loại khí tức kỳ lạ và không thể giải thích được.
Lúc này, Đỉnh Hạo hờ hững lấy ra từng chiếc ngọc phù màu vàng từ bên trong nhẫn trữ vật.
Mấy chục chiếc phù dán lên trên Địa Tâm Từ Mẫu, bao phủ tất cả ánh sáng màu đen tỏa sáng kia lại, quang mang đen bóng của Địa Tâm Từ Mẫu bị ánh sáng màu vàng của ngọc phù thay thế.
Cùng với việc Địa Tâm Từ Mẫu bị che phủ, lực hút to lớn ngập tràn xung quanh chợt biến mất.
Đinh Hạo hít sâu một hơi, sau khi vận chuyển toàn bộ chân nguyên bên trong thân thể, hắn đột nhiên nắm lấy viên Địa Tâm Từ Mẫu nhỏ cỡ nắm tay đó.
Đợi đến khi Địa Tâm Từ Mẫu hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay Đinh Hạo thì đôi chân của hắn hơi run rẩy, thầm thốt lên: “Năng thật!”
Chỉ e viên Địa Tâm Từ Mẫu này sau khi đã bị thu nhỏ cũng nặng chừng năm vạn cân, xem ra, không biết chừng đã đủ cho đại trận trên Long Ngâm Sơn.
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo vui vẻ trong lòng, mỉm cười bước lên trên.
Nhưng, Đinh Hạo vừa mới bay đi được mấy trượng, đột nhiên, âm thanh ầm ầm nặng nề kinh thiên động địa từ hàng ngàn trượng dưới đáy biển truyền đến, xen lẫn với âm thanh rền vang là sự sụp đổ của từng đoạn từng mảng khe nứt bên dưới lòng đất.
Sâu trong lòng đất, từng khối từng khối chất lỏng đặc dính đen sì tỏa mùi gay mũi bừng lên, trong lòng Đỉnh Hạo hoảng hốt, thấy những tảng đá to bên cạnh và trên đỉnh đầu lần lượt nổ tung như bọt biển, hắn càng cảm thấy không thể tin được.
Khi chất lỏng màu đen phun ra, ngọn lửa trong lòng đất tuôn trào như đám mây, nó nhanh chóng dọc theo các vết nứt, lan về phía nước biển bên trên.
Sự biến đổi khác thường xung quanh khó mà tin nổi như thể khai thiên tịch địa, động tĩnh to lớn ấy hình thành linh khí dư thừa trong trời đất bỗng nhiên tuôn trào từ ngàn trượng dưới lòng đất, nhập vào những nơi tối tắm xung quanh.
chuang 1291: Địa Tâm Từ Mẫu (2)
Từng chùm từng chùm quang mang sáng ngời bắn ra từ nơi vốn đặt Địa Tâm Từ Mẫu, chùm ánh sáng ấy ẩn chứa một loại lực lượng Đinh Hạo hoàn toàn không biết, và lượng lượng chứa đựng bên trong mỗi chùm ánh sáng lại hoàn toàn khác biệt.
Cảm giác đó có phần giống với tình huống do Thất Anh Thị Hồn Trận hình thành, như thể là… Tựa như là một không gian hoàn toàn khác.
Trái tìm Đỉnh Hạo chấn động, thầm nghĩ bản thân chuyển Địa Tâm Từ Mẫu đi, chắc chuyện này sẽ không gây ra bất cứ dị biến không gian nào chứ, sao một tình huống không thể tưởng tượng được như vậy lại đột nhiên xảy ra nơi đáy biển sâu này.
Nhìn lại lần nữa, trái tim của Đinh Hạo đột nhiên chấn động.
Chỉ thấy, từng chùm quang mang bắt đầu dần dần thay đổi màu sắc, chia thành hai màu trắng và đen rõ ràng.
Bên trong mỗi chùm ánh sáng đều mang đến cho Đỉnh Hạo một loại cảm giác mạnh mẽ to lớn đế không thể tưởng tượng được.
Trong sự quan sát của Đinh Hạo, vài chùm ánh sáng màu trắng và màu đen đột nhiên bắt đầu va chạm với nhau, như thể các thế lực thù địch đột nhiên bùng nổ chiến tranh.
Khu vực xung quanh dồn dập sụp đổ và phát nổ do sự va chạm của các chùm ánh sáng màu trắng và màu đen, từng khe nứt không gian lóe sáng, khe nứt liên tục xoay chuyển như sấm chớp, Đinh Hạo nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Sau khi đen và trắng va chạm với nhau, ảnh hưởng còn lại tạo thành vết nứt không gian, đồng thời cũng tạo thành một chút lực xung kích lên Đinh Hạo.
“Phụt” một tiếng, hộc ra một ngụm máu tươi, Đỉnh Hạo bị dọa đến hồn phi phách tán, ngay cả tàn dư của trận chiến giữa hai bên cũng có thể gây ra thương tích cho bản thân, thứ mạnh mẽ bên trong rốt cuộc là gì?
Không dám nghĩ nhiều, cũng không dám tiếp tục nán lại lâu hơn nữa, Đinh Hạo điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm bằng toàn bộ sức mạnh, muốn liều mình lao khỏi đáy biển.
Những tảng đá xung quanh vỡ tung, ngay cả hang động chật hẹp nối lên mặt đất do hắn tạo ra trước đó cũng đã bị chặn trong vụ sụp đổ.
Lúc này, Đinh Hạo không dám giấu giếm sức mạnh của mình nữa, Nghịch Thiên Ma Kiếm như mũi khoan bằng sắt, liên tục đã thông đường hầm đã bị chặn, hắn không dám nán lại, điên cuồng lao lên trên.
Chờ đến khi Đinh Hạo vọt vào hầm ngầm ở Hải Hoàng Tông, hắn phát hiện căn hầm cũng đã hoàn toàn bị chặn lại, dưới động tĩnh to lớn kinh thiên động địa, cấm chế bố trí trước đó trong căn hầm đã bị hủy hoàn toàn.
Những nữ tử trẻ trung và xinh đẹp bị giam giữ trong đó mừng rỡ như điên sau khi bước ra khỏi cấm chế.
Có điều lúc này căn hầm bị bịt kín, trong số họ dù cũng có người là tu chân giả nhưng thực lực quá yếu, căn bản không thể miễn cưỡng tạo ra một con đường từ trong căn hầm đã bị bịt kín.
Đỉnh Hạo đương nhiên không quan tâm đến sự sống hay cái chết của những người này, cũng chẳng nghĩ về nó.
Hắn trực tiếp bắt đầu sử dụng Nghịch Thiên Ma Kiếm, vung lên một kiếm trụ to lớn, hướng thẳng vào đỉnh hầm.
Đất đá xung quanh rơi xuống khiến những nữ tử phía dưới không kịp né tránh hoảng loạn hét lớn, âm thanh cao vút như thể bọn họ bị nam nhân xâm phạm.
Thấy một cái khe lộ ra, Đinh Hạo hơi thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn không quan tâm đến những nữ tử đang gào lên kêu cứu bên cạnh.
Hắn phóng lên tận trời, chầm chậm bay ra từ khe hở.
Vừa ra đến bên ngoài, ma khí khắp cơ thể Đỉnh Hạo ngưng tụ thành chất, bện thành quang ảnh bao phủ toàn bộ cơ thể của hắn.
Sau khi quan sát xung quanh, Đinh Hạo nhận ra toàn bộ Hải Hoàng Tông đã run rẩy và sụp đổ trong động tĩnh khổng lồ dưới lòng đất.
Trong đó, một phần ba số lầu các đã đổ sụp, môn đồ của Hải Hoàng Tông, bao gồm cả đám người đến dự yến tiệc, tất cả đều bối rối trong sự hoảng loạn, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Hai luồng thần niệm đột nhiên khóa bên trên cơ thể, trái tim Đỉnh Hạo đập mạnh, hắn biết Tán Tiên ẩn nấp trong Hải Hoàng Tông cuối cùng đã nhận ra vị trí của mình từ ma khí trên người hắn.
Khịt mũi hừ lạnh, với sức mạnh của một người, Đinh Hạo đương nhiên sẽ không ngu mà đánh với Tán Tiên của Hải Hoàng Tông.
Hắn đột ngột phi thân bay lên, chọc thủng mấy lớp cấm chế vốn đã hư hại trong cơn chấn động, bay ra ngoài.
Nước biển cuộn trào dữ dội, tạo thành những con rồng nước cao chót vót.
Vùng biển thanh tịnh trở nên đục ngầu đến khó tin vì những động tĩnh bên dưới.
Biển cả vốn yên tĩnh, giống như bị cự long trừng phạt bằng phương thức cuồng bạo nhất, trừng trị kẻ can đảm dám chạm đến vảy ngược của nó, khiến khu vực biển xung quanh diễn ra những thay đổi long trời lở đất.
Hai luồng thần niệm bám chặt phía sau hắn, hai khí tức mạnh mẽ theo đó bay ra khỏi Hải Hoàng Tông, nhanh chóng bám theo phía sau lưng bản thân.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










