[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 127 : Quần hùng ám động (1) (c1261-c1270)
❮ sautiếp ❯Chương 1262: Quần hùng ám động (1)
Trên đỉnh đầu của bốn người yêu khí màu xanh lục ching chịt, càng ngày càng quấn chặt lấy nhau, dần dần che khuất bầu trời vốn trong xanh.
Đầu lâu dị thú trôi nổi ở ma khí xung quanh, chậm rãi tản ra quang mang xanh bóng, bắt đầu phát ra tiếng vang phì phò giống như sinh vật còn sống.
Mặt đất dưới chân lập tức chập chùng như sóng, từng vệt kim loại sam màu sáng bóng chậm rãi chảy, giống như cấm chế lần trước Đỉnh Hạo trải qua, mấy bức tường đất đột nhiên được dựng lên, nhanh chóng lao về phía mấy người kia.
“U Minh Ma Giáo! Thậm chí ngay cả U Minh Ma Giáo cũng tham dự vào.
Dưới đất chắc chắn là Kim Ma của U Minh Ma Giáo đang ẩn nấp!” Diệp Ương thét lên kinh hãi.
Bởi vì Diệp gia và Thần Tiêu Đạo Tông qua lại khá thân thiết, những năm này không ngừng chèn ép U Minh Ma Giáo, Diệp Ương liếc mắt một cái đã nhận ra cấm chế độc môn của Kim Ma, lập tức kêu lên.
Theo tiếng kêu của Diệp Ương, một đầu lâu dị thú phù phù bay đến mang theo một luồng ma khí đậm đặc, lao về phía Diệp Ương vừa kinh hô.
Diệp Ương hoảng hốt, phi kiếm bảy thước trong tay bắn ra một mảnh sáng bạc, trong nháy mắt bắn thẳng vào đầu lâu dị thú đang dính đầy chất lỏng sền sệt.
Âm thanh leng keng rơi vào trong tai mọi người, đầu lâu dị thú xoay tròn, lượn vài vòng rồi sau đó quay trở lại lơ lửng cùng hàng trăm cái đầu lâu khác.
Ngân quang ẩn chứa trên phi kiếm dài bảy thước trong tay Diệp Ương thoáng chốc mờ đi rất nhiều!
“Đầu lâu chìm nổi trong Bách Thú Tế Hồn Liên, chất lỏng sền sệt dính trên miệng chúng được luyện hóa từ hồn phách dị thú và kinh nguyệt nữ tử, sẽ khiến linh khí của phi kiếm tổn hại trí mạng, pháp bảo bình thường căn bản khó có thể chống đỡ, tuyệt đối không được lơ là.” Nhìn thấy hành động liều lĩnh của Diệp Ương, Trùng Hư thượng nhân quát lên nhắc nhở.
Diệp Ương vừa nghe nói thế, nhìn lại phi kiếm trong tay tràn đầy linh khí, không khỏi hoảng sợ nói: “Vậy nên làm thế nào đây?”
“Ở bên trong Bách Thú Tế Hồn Liên, những ma khí dày đặc quấn quýt kia mới là điểm yếu của nó.
Chỉ cần chặt đứt liên hệ giữa đầu lâu dị thú và ma khí đặc sệt là được, như thế sẽ không có gì đáng sợ nữa!”
Sau khi Trùng Hư thượng nhân giải thích, hai thanh Long Nha Tiểu Kiếm nhanh nhẹn bay múa vây quanh hắn đột nhiên bay ra, bên trên Long Nha Tiểu Kiếm bỗng cuộn lên phong mang trăm trượng.
Hai thanh kiếm đan vào nhau, tạo thành hình một chiếc kéo khổng lồ, mang theo lợi mang kinh thiên động địa, cắt đứt ma khí đặc dính đang bay đầy trời.
Trong ma khí cuồn cuộn u ám, người đàn ông khổng lồ của Bí Thú Linh Cung – Hắc Lạp tôn giả ồm ồm quát lên: “Lão thất phu này lại biết được nhược điểm của Bách Thú Tế Hồn Liên, hơn nữa tu vi còn mạnh như thế, nên làm thế nào bây giờ?”
“Hắc Lạp, ngươi cứ yên tâm, Tà Tâm Tông và U Minh Ma Giáo còn đang ở đây, nếu như Bách Thú Tế Hồn Liên bị phá, bốn người này lập tức có thể thoát ra, bọn họ tuyệt đối sẽ không để điều này xây ra.” Trong ma khí đặc dính u ám phát ra một âm thanh âm độc sâu kín khác.
Hắc Lạp tôn giả sửng sốt, sau đó không nghĩ nhiều nữa, bắt đầu toàn lực khống chế Bách Thú Tế Hồn Liên.
Những ma khí vốn đặc dính kia phát ra ám quang yếu ớt.
Đầu lâu của hàng trăm linh thú từ mọi hướng trong nháy mắt tập hợp lại với nhau, tạo thành một bức tường bằng xương, chặn trước mũi kéo khổng lồ.
Chẳng qua không chờ hai người gặp nhau, dưới lòng đất truyền đến tiếng ầm ầm, sau đó một gò đất cực lớn được hình thành, giống như băng từ dưới đáy biển đột ngột bay lên.
Gò đất hình chùy bay lên, đột nhiên xông lên trăm trượng, trực tiếp xuyên thẳng vào cây kéo khổng lồ sáng lấp lánh.
Một trận tiếng vang lách cách vang lên từ trong cây kéo khổng lồ.
Cây kéo xoắn gò đất, phát ra tiếng lách tách như những tia lửa khi rèn sắt, mà gò đất cũng nhanh chóng vỡ ra từng mảnh.
Nhưng vào lúc này, Đinh Hạo từ trong lòng đất hét lớn: “Đoạn Mạc Nghiêu còn chưa động thủ!”
Phía trên chín tầng trời, những đường cong màu lục đan vào nhau tạo thành một đám mây dài trăm trượng, bên trong đám mây nổi lên ám quang xanh biếc, trong đó có lầu quỳnh gác ngọc, quái thạch lởổm chởm, mỹ nữ châu báu, nhật nguyệt tinh thần… vô số loại ảo ảnh nhân gian.
Sau đó, giữa sự tan rã ầm ầm của gò đất, nó bao phủ chiếc kéo khổng lồ bằng Long Nha Song Kiếm dài trăm trượng với tốc độ cực nhanh.
Chiếc kéo khổng lồ bị đám mây màu lục yêu bao lại, phát ra những âm thanh chói tai liên tục, không ngừng vặn vẹo đung đưa, khiến đám mây màu lục yêu lay động xung quanh, bên lồi bên lõm.
Trùng Hư thượng nhân mũi miệng đã đầy máu, lúc này rống lên một tiếng thê thảm, thân thể lơ lửng trong hư không run rẩy kịch liệt không thể kiểm soát, mặt mũi vốn bình thản giờ như một lệ quỷ.
Chương 1263: Quần hùng ám động (2)
Bức tường xương ban đầu tập hợp lại với nhau, vừa thấy một kích lôi đình bị luân phiên ngăn trở thì đột nhiên chuyển động tách rời ra, đánh về phía đám người trong cây kéo khổng lồ bị đám mây màu lục yêu bao vây từ bốn phương tám hướng.
Mỗi đầu lâu dị thú vừa đụng vào đám mây màu lục yêu đều răng rắc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Mà Trùng Hư thượng nhân điều khiển Long Nha Song Kiếm thì run rẩy.
Những mảnh xương nhỏ vỡ vụn này không rơi xuống đất mà tự động bay trở lại vào bên trong ma khí đặc dính kia, một lát sau lại ngưng tụ thành một chiếc đầu lâu hoàn chỉnh, vô cùng bí hiểm khó lường.
Chẳng qua những đầu lâu dị thú kia vừa mới nứt ra chừng ba mươi mảnh, từ trên chín tầng trời đã truyền đến tiếng Đoạn Mạc Nghiêu buột miệng chửi bậy: “Hắc Lạp, ngươi làm cái gì vậy? Ngươi làm như thế bọn ta rất đau đấy!”
Vừa nói xong, Đoạn Mạc Nghiêu thất thanh kêu lên một tiếng, đám mây màu lục yêu bao lấy cây kéo khổng lồ, chao đảo một lát rồi bay ngược trở lại cửu thiên.
Lúc này, ở trung tâm ma khí u ám truyền đến tiếng cười xin lỗi làm lành ồm ồm của Hắc Lạp tôn giả: “Chuyện này… chuyện này… ta quên mất các ngươi đang điều khiển Yêu Tà Hư Huyễn Gian, xin lỗi, xin lỗi!” Trong lúc hai người trò chuyện, Long Nha Song Kiếm mới vừa rồi còn phong mang trăm trượng lại lần nữa biến thành kích thước ba thước, cứ như vậy ngưng trệ ở trên hư không, khẽ run lên, phát ra tiếng kêu trầm thấp như tiếng khóc.
Chủ nhân của nó – Trùng Hư thượng nhân bây giờ đã thất khiếu chảy máu, thần quang trong hai mắt am đạm, hắn thở dài một tiếng, cất giọng nói: “Sợ rằng hôm nay chúng ta khó thoát khỏi độc thủ rồi!”
Hai người Diệp Ương và Diệp Khương vừa thấy đến cả Tán Tiên tam kiếp là Trùng Hư thượng nhân cũng đã trọng thương, tất cả đều không khỏi lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.
Chỉ có Trịnh Doãn Lang của Thái Nhất Đạo Tông bi thiết kêu một tiếng, nói: “Nơi này cách chỉ cách Đông Hoa Sơn vài trăm dặm, bên này ma khí ngập trời, Đông Hoa Sơn không thể nào không biết.
Chỉ cần chúng ta có thể chịu đựng thì có thể chờ được đồng minh đến!”
Hắn vừa dứt lời, ba người vốn đã tâm như tro tàn, lúc này vẻ mặt cũng có chút phấn chấn, lại quan sát bốn phía một lần nữa, chờ đợi công kích phía dưới.
Tầng tầng lớp lớp quang ảnh màu đen dày đặc thoát ra từ một khe hở trên gò đất cao chọc trời vừa mới mọc lên kia, giọng nói trầm thấp âm lãnh của Đinh Hạo truyền ra từ trong quang ảnh: “Chỉ sợ các ngươi không đợi được đến lúc ấy đâu!” Dứt lời, Đinh Hạo nhìn tứ phía rồi cười ầm lên, sau đó mới nói: “Các vị còn không hiện hình?”
Trên trời có Tà Tâm Tông, dưới đất có U Minh Ma Giáo, xung quanh thì có Bí Thú Linh Cung, từng môn phái lần lượt hiện thân.
Vì Trùng Hư thượng nhân của Thái Nhất Đạo Tông đã bị trọng thương rồi nên có lẽ cũng chẳng nhất thiết phải tấn công bằng cấm chế nữa.
Dù đã hủy bỏ cấm chế nhưng mấy người Đạo Môn vẫn đang bị bao bây tầng tầng lớp lớp nên không thể dễ dàng thoát khỏi vòng vây được.
Tuy nhiên, không biết có phải vì muốn bảo toàn thực lực hay không mà nhân mã các phe chỉ từ từ bao vây mấy người Đạo Môn chứ không hề ra tay.
Đỉnh Hạo ở trong quang ảnh màu đen liếc mắt nhìn hai phía là đoán được tâm tư trong lòng mọi người.
Hắn thoáng suy tư rồi cười “khằng khặc” quái dị, thân hình xoay vần giữa hư không, quang ảnh màu đen lan tràn tứ phía, cả người như một mặt trời màu đen bùng cháy liệt diễm hắc sắc cực nóng đang lao thẳng về phía bốn người Đạo Môn.
Sát khí nồng đậm như muốn dời non lấp biển, tựa sóng lớn kình thiên bao phủ bốn người Đạo Môn đầu tiên.
Trùng Hư thượng nhân sắc mặt trắng bệch vừa nãy còn đang run lẩy bẩy đột nhiên kinh hô: “Không hay rồi! Thực lực người này quá mạnh, chỉ sợ chúng ta khó mà chống đỡ nổi!”
Dứt lời, Trùng Hư thượng nhân đau xót gào lên: “Thôi, thôi, dù sao ‘Long Nha Song Kiếm’ cũng đã tổn hại, việc độ kiếp của ta cũng thành vô vọng rồi, để ta đưa các ngươi rời khỏi đây vậy!” Hai thanh tiểu kiếm lấp lánh tựa ngọc thạch lại được Trùng Hư thượng nhân thổ huyết tế ra.
Hai thanh tiểu kiếm một trước một sau, kiếm mang lại bắn ra xa tận mấy trăm trượng như một thanh trường thương màu bạc đâm thẳng về phía ngay trên đỉnh đầu Tà Tâm Tông.
“Đi theo ta, rời đi theo hướng trên trời!” Trùng Hư thượng nhân hét lớn, thân hình nháy mắt bay thẳng lên trời, ba người cạnh hắn cũng không dám chậm trễ mà đều lập tức phi thân.
Trên đỉnh đầu bọn họ, đám người Tà Tâm Tông đang xem kịch hay tự dưng tai vạ lại rơi trúng đầu nên trong lòng đang chửi thầm 18 đời tổ tông Trùng Hư thượng nhân rồi.
Đoạn Mạc Nghiêu còn chửi ầm lên: “Cái lão lông tạp Xung Hư này, ngươi coi Tà Tâm Tông chúng ta là quả hồng mềm đấy à?”
Chương 1264: Quần hùng ám động (3)
Chuang 1265: Liên thủ bố trí (1)
Chuang 1266: Liên thủ bố trí (2)
Chuang 1267: Mèo vờn chuột (1)
Nhưng lúc này Trùng Hư thượng nhân chẳng còn thời gian để ý tới những lời chửi mắng của Đoạn Mạc Nghiêu nữa, hắn chỉ một lòng liều mạng phá tan vòng vây mà thôi.
Trường thương màu bạc dài tận trăm trượng do hai thanh tiểu kiếm hóa thành mang theo khí thế xé rách cả bầu trời liều lĩnh đâm thẳng về phía mấy người Tà Tâm Tông.
Trịnh Doãn Lang và hai người Diệp Ương, Diệp Khương cũng biết tình thế vô cùng nguy hiểm nên đều dốc hết sức lực, dùng những đòn tấn công mạn nhất đánh về phía trên.
Nhất thời, ba màu sắc lam trắng cam đột nhiên sáng rõ, chúng lấp lánh đa sắc nhưng lại ẩn chứa một khí tức mạnh mẽ như muốn gột sạch mọi cặn bã trong hư không, tấn công ba người Tà Tâm Tông như thể chẳng thiết sống nữa.
“Âm ầm… Đùng đoàng…”
Tiếng nổ vang dội như thiết chùy nổi trống không ngừng vọng xuống từ trên chín tầng mây, phong mang hỏa khí tràn ra tứ phía.
Thanh trường thương màu bạc do Trùng Hư thượng nhân khống chế vốn dài tới trăm trượng nhưng giờ dài rộng chỉ còn một nửa, ngay cả ánh sáng màu bạc chạy dọc thân thương đều ảm đạm hơn nhiều.
Râu tóc Trùng Hư thượng nhân đều trở nên héo úa, từng túm tóc phất phơ theo gió nhưng chỉ sau chốc lát, hắn đã biến thành một kẻ trọc lóc! Diệp Ương là người có thực lực yếu nhất, hắn rơi thẳng xuống từ trên không trung.
Chỉ cần nhìn toàn thân hắn loang lổ vết máu, trên ngực thủng một lỗ to, máu tươi chảy “òng ọc” là biết không thể sống được nữa rồi.
Hai người Trịnh Doãn Lang và Diệp Khương tuy cũng chật vật bất kham nhưng lại không tổn hại đến căn nguyên, lúc này trên mặt họ lộ vẻ hưng phấn, theo sát Trùng Hư thượng nhân chuẩn bị thoát khỏi vòng vây.
Bên kia, từ phần eo của Đoạn Mạc Nghiêu Tà Tâm Tông trở xuống cháy đen một mảng, mặt hắn đỏ như gan heo vì tức.
Thân xác của tu chân giả Hợp Thể hậu kỳ tới đây cùng hắn đã hoàn toàn nát vụn, Nguyên Anh rời khỏi thể xác lo lắng hãi hùng trốn sau lưng Tán Ma hai kiếp tay phải máu me đầm đìa thuộc Tà Tâm Tông kia.
Đỉnh Hạo hoàn toàn không ngờ vừa rồi hắn chỉ phô trương thanh thế thôi mà lại dẫn tới chuyện tốt như thế, trong lòng không khỏi mừng thầm, hai mắt dán chặt vào người Diệp Ương đang rơi xuống.
Đến lúc thấy đỉnh đầu Diệp Ương lấp lánh quang mang, Đỉnh Hạo vội vàng lấy ra Tỏa Anh Hoàn, dùng bí pháp khẽ lắc mấy cái tạo nên tiếng “leng keng” thanh thúy.
Nguyên Anh của Diệp Ương vừa rời khỏi thể xác nên trực giác cực kì hỗn loạn, bất giác bay về phía Tỏa Anh Hoàn trong tay Đỉnh Hạo.
Đến Nguyên Anh của tu chân giả Hợp Thể hậu kỳ thuộc Tà Tâm Tông đang ở trên chín tầng mây cũng phải hét lên nhưng lại được Tán Ma hai kiếp thuộc Tà Tâm Tông đứng trước mặt hắn dùng lục quang bảo vệ nên mới không bị rơi xuống.
“Tiểu Ương!” Tiếng gào thảm thiết cực kỳ bi thương của Diệp Khương vang vọng giữa không trung.
“Còn đợi gì nữa, đi mau!” Thấy Đinh Hạo nhặt được món hoi, Đoạn Mạc Nghiêu tức đến sắp nổ phổi, hắn quát ầm lên.
“Đến đây, đến đây!” Bên trong quang ảnh màu đen, mấy con Huyết Quỷ trong thân thể Đinh Hạo đã vui mừng gào thét chói tai sau đó nuốt chửng Nguyên Anh của Diệp Ương rồi.
Hiện tại ba người Trịnh Doãn Lang đã phá được vòng vây của Tà Tâm Tông nhưng vừa thấy Nguyên Anh của Diệp Ương bị bắt, Diệp Khương không khỏi nghẹn ngào gào lên thảm thiết, định tìm Đỉnh Hạo tính sổ.
Nhưng hắn bị Trịnh Doãn Lang giữ chặt quá, Trịnh Doãn Lang còn không ngừng quát: “Đi mau, ngươi còn không đi là không ai đi được đâu!”
Bởi vì lúc này, không chỉ có mỗi Đỉnh Hạo đang chờ bảy con Huyết Quỷ tiêu hóa xong Nguyên Anh của Diệp Ương mà cả Bí Thú Linh Cung, Tả Sứ, Kim Ma của U Minh Ma Giáo lẫn Ma Cơ chôn thân dưới Cửu U đều lũ lượt bay ra rồi lao về phía ba người Đạo Môn vừa mới mở ra một con đường sống.
Diệp Khương lại gào lên thảm thiết rồi bi thống nói: “Tiểu Ương, ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi!”
Dứt lời, Diệp Khương cũng không dùng dằng nữa, hắn dậm chân buồn bã thở dài rồi theo sát sau lưng Trùng Hư thượng nhân đỉnh đầu trọc lóc và Trịnh Doãn Lang, bay thẳng về phía Đông Hoa Sơn.
Sau lưng là một đám người như lang như hổ đuổi theo sát nút, ba người Đạo Môn ra sức chạy trốn bạt mạng, ngươi đuổi thì ta chạy, chỉ trong chớp mắt đã bay xa trăm dặm.
Mà lúc này, quang ảnh màu đen bỗng chốc bắt đầu chuyển động với một tốc độ còn nhanh hơn cả mấy người đằng trước rồi nhanh chóng đuổi theo họ.
Ba người Tà Tâm Tông lập tức tận dụng thời gian điều tức chứ không hề gia nhập cuộc chiến truy đuổi.
Không biết là do lần trước rèn đúc lại thân thể ở Bách Biến môn hay vì Huyết Quỷ Anh tiến hóa lên Huyết Quỷ tướng mà chỉ sau chốc lát, Nguyên Anh Hợp Thể hậu kỳ của Diệp Ương đã bị Huyết Quỷ hấp thu xong.
Nhưng năng lượng mà Huyết Quỷ cần thực kinh người, chúng hấp thu xong Nguyên Anh của tu chân giả Hợp Thể hậu kỳ mà vẫn chẳng thấm vào đâu.
Điều này khiến Đỉnh Hạo không khỏi có chút kinh ngạc, hắn nghĩ thầm chắc phải rất lâu nữa nó mới tiến hóa tiếp được.
Chuang 1265: Liên thủ bố trí (1)
Chỉ sau chốc lát, Đinh Hạo chẳng những đuổi kịp đám người Ma Cơ mà còn vượt qua cả mấy người Bí Thú Linh Cung đang dẫn đầu, nhưng lúc hắn đang định hạ độc thủ thì tâm thần không khỏi chấn động rồi cuống quít dừng bước quát lớn: “Không xong, chạy maul”
Bởi đúng lúc này, Đinh Hạo cảm nhận được mấy khí tức mạnh mẽ đang bay tới đây từ hướng Nam, trong đó có cả Đạo Môn lẫn Ma Môn.
Mấy người Bí Thú Linh Cung và U Minh Ma Giáo đứng ngay sau lưng Đinh Hạo, vừa nghe Đỉnh Hạo quát xong, họ biết ngay là mình đã đánh mất thời cơ tốt nhất rồi nên bất giác phanh gấp trên không.
Sau một thoáng ngơ ngác, mấy người liếc mắt nhìn nhau, Hắc Lạp Tôn Giả nhìn Đỉnh Hạo ồm ồm nói: “Bảo trọng, ngày sau gặp lại!” Dứt lời, ba người một diều hâu của Bí Thú Linh Cung xoay người bay về phương Bắc.
Đinh Hạo khựng người giữa không trung trầm ngâm một hồi rồi nói với ba người Ma Cơ, Tả Sứ, Kim Ma bên cạnh: “Các ngươi trở về U Minh Động trước đi, gọi tất cả đệ tử bên ngoài trong giáo về U Minh Động, mở hết cấm chế trong U Minh Động lên đề phòng Đạo Môn trả thù!”
Ma Cơ biết Đinh Hạo còn đáp ứng chuyện tiêu diệt Đông Hoa Sơn Trưởng Tôn Điêu.
Với tình thế hiện tại, Đạo Môn có thể nói là thận trọng từng bước, chỉ sợ chuyến này muôn vàn khó khăn.
“Giáo chủ, nô tỳ ở lại cùng ngươi.” Ma Cơ cúi đầu kiên định hô to.
Đỉnh Hạo lắc đầu lãnh khốc nói: “Ngươi ở lại chẳng giúp được gì cho bổn tọa đâu, bổn tọa đã đáp ứng Phiêu Miểu Các rồi, Trưởng Tôn Điêu không thể không chết được!”
Tả Sứ, Kim Ma không biết nội tình thoáng chốc ngơ ngác, dường như họ hơi kinh ngạc trước quyết định cố chấp, thậm chí có phần nøu xuẩn của Đỉnh Hạo nên cứ lăng lăng nhìn hắn, nhất thời đầu óc hỗn loạn không biết nói gì.
“Giáo chủ, nhưng giờ Đạo Môn loạn hết cả lên rồi, canh phòng chắc chắn vô cùng nghiêm ngặt, sao ngươi có thể lấy tính mạng tôn quý của mình ra mạo hiểm được!” Ma Cơ lại khuyên can. “Không cần nhiều lời, hiện tại bổn tọa dùng mệnh lệnh của giáo chủ Ma Giáo lệnh cho các ngươi lập tức trở về U Minh Động.
Tả Sứ, Kim Ma, bổn tọa biết hai người các ngươi không phục nhưng giờ không phải lúc U Minh Ma Giáo xảy ra nội loạn.
Bổn tọa không muốn giết chóc bừa bãi, nếu không các ngươi đã đầu ha khỏi xác ở Minh Nguyệt Nhai rồi, các ngươi tự giải quyết ổn thỏa đi!” Định Hạo hừ lạnh, cứng rắn nói.
Dứt lời, thân hình Đinh Hạo hóa thành hắc tuyến bay thẳng về hướng Nam. “Mau rời khỏi đây đi, nơi này không thể ở lâu!”
Lời căn dặn cuối cùng của Đinh Hạo vang vọng giữa không trung.
Nghe thấy lời dặn của Đỉnh Hạo, ba người Ma Cơ với Tả Sứ, Kim Ma không khỏi liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng họ vẫn bay về hướng U Minh Động theo lệnh của Đỉnh Hạo nhưng ba người lại chia ra thành hai đường.
Vừa nãy Đinh Hạo đã cảm ứng được, trong số mấy khí tức bay tới từ phương Nam có cả Đạo lẫn Ma.
Hơn nữa tình thế đã đảo lộn hoàn toàn rồi, giờ lại biến thành Ma Môn bỏ chạy, Đạo Tôn truy đuổi.
Đỉnh Hạo đương nhiên biết tin Đỉnh gia cũng tham dự hành động phục kích Đạo Môn.
Vừa cảm ứng được Ma Môn chạy vội, hắn không khỏi lo cho Đinh Liệt nên mới sai ba người Ma Cơ rời đi rồi nhanh chóng bay tới để xem rốt cuộc chuyện gì xảy ra.
Đến khi Đỉnh Hạo chạy tới, hắn mới phát hiện kẻ dẫn đầu chính là người mình quen thuộc nhất——— ma nữ Mộ Dung Thiến!
Đỉnh Hạo thầm than trùng hợp ghê, sau đó hắn lại nhìn ra sau lưng Mộ Dung Thiến thì phát hiện tính cả Đỉnh gia Đinh Liệt, gia chủ cả ba nhà đều xuất mã hết, ngoài ra còn có thêm hai Tán Ma.
Thực lực cỡ đó còn phải chạy trốn bạt mạng, Đỉnh Hạo khó mà tưởng tượng nổi đám người Đạo Môn truy kích bọn họ phải mạnh tới cỡ nào đây!
Vừa trông thấy Mộ Dung Thiến và Đỉnh Liệt, Đinh Hạo chỉ thoáng do dự rồi đột nhiên xuất hiện trước mặt mấy người mở miệng quát lớn: “Đi theo ta!”
Dứt lời, Đinh Hạo bay trước dẫn đường, hắn định dẫn mấy người tới khu vực nhóm mình lúc nãy, sử dụng trận pháp còn sót lại để cản trở truy binh.
Thế nhưng Đinh Hạo lập tức phát hiện mình tưởng bở rồi, mấy người vội vàng chạy trốn căn bản chẳng hề nhận ra hắn là ai, Đỉnh Liệt thoáng do dự nhưng thấy Mộ Dung Thiến hờ hững nên nhất thời không dám bay về phía Đỉnh Hạo.
Trong lòng lo lắng, Đỉnh Hạo đột nhiên truyền âm: “Mộ Dung đại tỷ, là tạ!”
Diễm Ma Mộ Dung Thiến còn đang lao nhanh bỗng nhiên khựng lại, nàng không thể tin nổi mà quan sát Đỉnh Hạo ẩn mình trong quang ảnh tầng tầng trùng điệp sau đó cười duyên nói: “Mọi người đi theo ta!”
Mộ Dung Thiến vừa nhận ra Đỉnh Hạo lập tức chẳng chút do dự.
Hào quang vạn trượng vờn quanh người nàng chậm rãi lưu chuyển, một cái xoay người giữa không trung tràn ngập phong thái, cả người như tiên nữ nhẹ nhàng bay theo sau Đinh Hạo.
Chuang 1266: Liên thủ bố trí (2)
Mấy người sau lưng Mộ Dung Thiến vừa nghe nàng khẽ hô lập tức thay đổi phương hướng, họ cũng xoay người sau đó nhanh chóng theo sát sau lưng Mộ Dung Thiến.
Thế là hiện tại biến thành Đinh Hạo bay trước dẫn đường, còn mấy người Mộ Dung Thiến theo sát sau lưng hắn.
Mộ Dung Thiến chan chứa ý cười bay tới bên cạnh Đinh Hạo rồi thấp giọng khẽ hô: “Tiểu tử thối, sao chỗ nào cũng thấy mặt ngươi vậy? Nghe nói ở Tây đại lục, ngươi bị trọng thương chống đỡ hất nổi nên đã bế quan nhiều năm mà sao giờ lại đến Đông đại lục thế?”
Đỉnh Hạo cười hì hì, hắn vừa phi nhanh như gió vừa thấp giọng đáp: “Trọng thương là thật nhưng bế quan hai năm là ta hồi phục rồi!”
Dứt lời, Đinh Hạo phát hiện đã đến khu vực mà mình bố trí.
Hắn bất giác dừng lại trong chốc lát rồi đột nhiên cất tiếng: “Các ngươi mau rời khỏi đây đi, ta giữ chân họ lát đã!”
Mộ Dung Thiến hơi sững sờ sau đó cao giọng nói: “Mọi người nhanh lên!”
Mấy thân hình “soạt soạt” phá rách hư không tựa phi tiễn, chỉ trong chớp mắt đã lướt qua bên cạnh Đỉnh Hạo.
Đợi mấy người họ bay qua, Đỉnh Hạo bắn ra sáu quang trụ thô đen hình rồng từ trong quang ảnh màu đen.
Sau khi hiện hình, chúng lắc đầu quẫy đuôi chui vào trong sáu huyệt động dưới lòng đất.
Sau đó là một tiếng nổ vang “ầm ầm” tựa sấm rền.
Sáu tiếng long ngâm truyền ra từ trong huyệt động, sáu con Thổ Long dài tận trăm trượng lắc lu thành hình rồi bay vút lên trời.
Nhưng đúng lúc này, Đinh Hạo cảm thấy sau lưng bỗng có mấy khí tức Đạo Môn mạnh đến khó hiểu bay tới, hắn không khỏi nhe răng cười “khẳng khặc” rồi điều khiển sáu con Thổ Long dài tận trăm trượng, mang theo thủy triều cuồn cuộn sắc xám được tạo nên từ sương mù xám xịt tràn ngập đá vụn vừa nổ tung, tống sáu con Thổ Long ra phía sau.
Thân thể tối tăm mờ mịt của sáu con Thổ Long ánh lên sắc kim loại.
Sau khi chúng gầm thét bay ra, cả bầu trời bị che khuất hoàn toàn.
Đinh Hạo khẽ thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ Thổ Long có thể chống đỡ được không, thân hình hắn bỗng hóa hư ảo sau đó biến thành ám quang chuồn mất.
“Răng rắc… Răng rắc…” Tiếng động kỳ lạ từ xa rơi vào tai Đỉnh Hạo, trong đó xen lẫn mấy tiếng chửi mắng tay chân luống cuống.
Nửa canh giờ sau, Đinh Hạo đã phi hành xa tận năm trăm dặm, hắn phát hiện một tấm màn nước đột nhiên bay lên từ trong hồ nước trong vắt trước mặt.
Dưới ánh nắng chiếu rọi, nước hồ trong veo lấp la lấp lánh ánh sáng lăn tăn trông cực kỳ lộng lẫy yêu kiều.
Diễm Ma Mộ Dung Thiến tựa tiên tử trong nước, dưới chân đạp sóng thong dong tự đắc đứng trên sóng nước, miệng cười tươi tắn nhìn về phía Đinh Hạo đang bay tới gần.
Trên sống mũi thẳng tắp của Mộ Dung Thiến có mấy giọt nước lấp lánh, dưới ánh mặt trời trông chúng óng ánh như thủy tỉnh vỡ vụn.
Đôi mắt trong veo tựa nước hồ lóng lánh ánh sáng rực rỡ, da thịt trắng nõn như ngọc phơn phớt ánh hồng khiến nụ cười thong dong tự tại của nàng càng đẹp đến cực hạn.
“Mộ Dung đại tỷ, ngươi đứng ở đây làm gì? Tuy ta đã cầm chân Đạo Môn một lúc rồi nhưng bọn họ có thể đuổi theo bất cứ lúc nào đấy!” Đinh Hạo cười khổ, hắn đột nhiên cất tiếng.
Không phải Đinh Hạo lo lắng cho an nguy của Mộ Dung Thiến, ban nãy hắn có nhìn thoáng qua hai Tán Ma kia rồi, hình như họ đều là người của Thiên Ma Cung.
Có hai người họ che chở, an nguy của Mộ Dung Thiến chẳng hề đáng lo, nhưng Đinh Hạo lo cho Đinh Liệt nên không khỏi la lên.
Đôi mắt lấp lánh quét qua Đỉnh Hạo, Mộ Dung Thiến cười “khanh khách” tự đắc nói: “Yên tâm, họ đã rời đi từ đáy hồ rồi, bên dưới có một ám đạo do Thiên Ma Cung chúng ta mở.
Cho dù đám người Đạo Môn có đuổi tới nơi đây cũng không thể đuổi kịp chúng ta đâu!”
Nghe Mộ Dung Thiến nói vậy, Binh Hạo mới thở phào nhẹ nhõm đáp: “Ừm, nếu vậy thì tốt!” “Tiểu tử thối, đi theo ta, ta phải truy hỏi ngươi thật kỹ mới được.
Giờ ngươi càng ngày càng thích giả thần giả quỷ, ngay cả ta cũng không thể phân biệt được ngươi rốt cuộc là ai rồi!” Mộ Dung Thiến hừ lạnh với Đinh Hạo, sau đó vòng eo thon mảnh khẽ xoay, cả thân thể mềm mại đều chìm vào đáy nước.
Đỉnh Hạo lắc đầu cười khổ, tự cảm thấy có lẽ mình đã mắc nợ Mộ Dung Thiến quá nhiều nên bất đắc dĩ thả người nhảy xuống hồ Tước.
Dưới ánh nắng chiếu rọi, nước hồ trông như vảy cá lấp lánh kim quang, tà dương soi xuống đáy hồ tạo nên một mảnh rực rỡ ánh vàng.
Mộ Dung Thiến như một con cá bơi lội dưới đáy hồ, tuy hào quang hiện lên quanh thân giúp nàng ngăn cách nước hồ nhưng cả nước hồ lăn tăn lẫn ánh sáng lay động lại nổi gợn sóng khiến Mộ Dung Thiến xoay eo lắc hông như một mỹ nhân ngư.
Đỉnh Hạo theo sát sau lưng Mộ Dung Thiến, phi hành được mấy chục trượng, hắn bỗng phát hiện đỉnh đầu tối sầm.
Chuang 1267: Mèo vờn chuột (1)
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn phát hiện mottang đá khổng lồ đen như mực phủ kín mặt hồ.
Trong lòng thoáng suy tư, Đinh Hạo hiểu ra trên đỉnh đầu chính là một ngọn núi, Thiên Ma Cung đã mở một thông đạo từ dưới chân núi xuyên qua hồ nước, thảo nào lúc nãy Mộ Dung Thiến lại tự tin đến vậy.
Trước mặt Mộ Dung Thiến không xa xuất hiện một vầng sáng nhu hòa màu trắng ngà, Đinh Liệt đứng trong một khe đá lõm xuống ngay cạnh đó liên tục vẫy vẫy Mộ Dung Thiến.
Sau khi hai Đinh Hạo và Mộ Dung Thiến bước vào khe hở trên tảng đá kia, Đinh Hạo quan sát tứ phía, hắn phát hiện ngoài Đỉnh Liệt thì mấy người còn lại đều không thấy đâu.
Mộ Dung Thiến cười duyên rồi dịu dàng nhìn Đinh Liệt nói: “Lão gia tử, người nên đi cũng đã đi rồi, sao ngươi còn chưa đi?”
Lúc này, Đỉnh Liệt vẫn chưa rõ quan hệ giữa Đinh Hạo với Mộ Dung Thiến là gì nên không khỏi gượng cười, hắn nhìn nhìn Đỉnh Hạo, do dự không biết mở lời ra sao.
“Khụ khụ” Đinh Hạo khẽ ho hai tiếng sau đó ngượng ngùng cười nói: “À thì… Ữm… Ta và Mộ Dung đại tỷ quen biết đã lâu!”
Nghe Đinh Hạo nói vậy là Đinh Liệt biết Mộ Dung Thiến chắc chắc đã sớm biết được thân phận của Đỉnh Hạo nên bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó hắn hết nhìn Đỉnh Hạo lại nhìn Mộ Dung Thiến đang cười tươi như hoa rồi mập mờ cười nói như thể đã đoán được gì đó: “Thì ra là thế, ha ha, đều là người một nhà, đều là người một nhà cả mà!”
Nghe Đỉnh Liệt nói vậy, Mộ Dung Thiến chẳng những không hề xấu hổ mà ngược lại còn ý cười dạt dào nói: “Lão gia tử đừng nghĩ lung tung, cháu dâu của ngươi đang ở Tây đại lục kia kìa!”
Nghe Mộ Dung Thiến nói vậy, Đỉnh Liệt cười ha hả, hắn trừng Đỉnh Hạo một cái rồi cả giận nói: “Tiểu tử thối, lần sau nhất định phải dẫn cô bé kia tới đây cho ta gặp đó!”
Trên trán toát mồ hôi lạnh, Đinh Hạo nghĩ thầm, loại người chuyên làm xằng làm bậy như Phùng Tinh Nhiên mà đến đây thì không biết nàng sẽ gây ra chuyện gì đâu.
Nơi này đâu phải Tây đại lục, không có Luyện Ngục Ma Tông che chở, thế lực Đỉnh gia chưa chắc đã bảo vệ được nàng.
“Sao các ngươi lại phải chạy trốn? Với thực lực của các ngươi mà cũng phải bỏ chạy ư?” Nghĩ nghĩ, Đỉnh Hạo hỏi ra nghỉ ngờ trong lòng.
Nghe Đỉnh Hạo nói vậy, Đinh Liệt gượng cười hai tiếng ngượng ngùng đáp: “Việc này… Thực ra chúng ta cũng chiếm lợi từ họ rồi.
Một Tán Tiên hai kiếp của Thần Tiêu Đạo Tông bị chúng ta đả thương, Thác Bạt Gia cũng có một cao thủ Hợp Thể hậu kỳ bị chúng ta phục kích chí tử nhưng sau đó, hi hì…”
Thấy Đinh Liệt muốn nói lại thôi, Mộ Dung Thiến bực bội tiếp lời: “Nhưng sau đó lão gia tử tham công nên đã đuổi theo mấy người kia, suýt nữa thì xông vào Đông Hoa Sơn, kinh động đến những cao thủ Đạo Môn vốn dĩ đã đến Đông Hoa Sơn nên họ mới đuổi theo chúng ta cả một chặng đường.
Nếu không gặp được tiểu tử thối nhà ngươi, chỉ sợ chúng ta đã bị thương thật rồi!”
Nghe Mộ Dung Thiến nói vậy, Đinh Hạo sửng sốt nhưng nhìn bộ dáng lúng túng kia của Đinh Liệt, hắn bỗng hiểu rõ mọi chuyện.
Đỉnh Hạo lắc đầu dở khóc dở cười nói: “Việc này… Hi hì… Lại còn hùng hổ ghê ta!”
Đôi mắt che giấu lưu quang quét qua Đỉnh Hạo, Mộ Dung Thiến tự tiếu phi tiếu nói: “Tiểu tử thối, có phải giờ ngươi đã học Bách Biến Thuật của lão già không đứng đắn Nguyễn Bách Tượng kia rồi phải không? Bản lĩnh giả thần giả quỷ vận dụng ngày càng thuần thục rồi đấy, ta phải sớm đoán ra Hắc Ma kia là do ngươi giả trang mới đúng.
Hồi ở Tây đại lục, ta đã nghe nói bên cạnh ngươi có thêm Ma Cơ U Cơ rồi nhưng lúc đó vẫn chưa để ý, giờ vừa liên tưởng… Chậc chậc, ngươi giấu kỹ thật đấy!”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo cười khổ không thôi, hắn chỉ có thể lắc đầu giải thích: “Từ trước đến giờ ngươi có hỏi ta đâu nên đương nhiên ta cần gì phải giải thích!”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, Mộ Dung Thiến ngẩn ra sau đó gật đầu phụ họa: “Nói vậy cũng đúng, à sao ngươi lại xuất hiện ở đây?” Đỉnh Hạo qua loa kể lại cho Mộ Dung Thiến nghe về việc nhóm mình phục kích Thái Nhất Đạo Tông và mấy người Diệp gia rồi nói: “Với tình hình này, e rằng những tông phái Đạo Môn trên Đông Hoa Sơn sắp nhảy dựng lên rồi.”
Vẻ mặt Mộ Dung Thiến hiếm khi trở nên nghiêm trọng, nàng nghiêm mặt nói: “Không ngờ ngay cả Tà Tâm Tông lẫn Bí Thú Linh Cung cũng tham dự, ta chỉ sợ Đạo Môn sẽ thẹn quá hoá giận thôi. m, ta phải lập tức trở về Thiên Ma Cung để báo cáo lại chuyện này mới được.
Nếu tiểu tử ngươi rảnh thì đến Thiên Ma Cung một chuyến đi, ta còn rất nhiều chuyện muốn tra hỏi rõ ràng, cả việc ngươi chưởng quản U Minh Ma Giáo nữa.
Tà Tâm Tông với Bí Thú Linh Cung cũng chẳng phải hạng tốt lành gì đâu, nếu ngươi muốn tìm đồng minh thì Thiên Ma Cung chúng ta vẫn tốt hơn nhiều.
Dù sao với quan hệ của chúng ta lại thêm cả chuyện Đỉnh gia các ngươi nữa, Thiên Ma Cung sẽ không đâm sau lưng ngươi đâu!”
Chương 1268: Mèo vờn chuột (2)
Chuang 1269: Mèo vờn chuột (3)
Đỉnh Hạo ngẩn ra, hắn lạnh lùng đáp: “Ai đâm ai còn chưa chắc đâu!”
Mộ Dung Thiến nở nụ cười xinh đẹp lắc đầu thở dài: “Không sai, quên mất tiểu tử ngươi đầy bụng ý xấu, sớm muộn gì Tà Tâm Tông và Bí Thú Linh Cung cũng bị ngươi bán đứng thôi!”
Đông Hoa Sơn cao tận nghìn trượng, đỉnh núi bị Trưởng Tôn gia khai phá bóng loáng như gương.
Trên đỉnh núi quỳnh lâu ngọc vũ, lầu các san sát, mặt đất phủ kín hoa cỏ xanh tươi thơm ngát.
Lúc này sâu trong nội viện, giữa đại điện vô cùng cao to rộng rãi, bóng người không ngừng đi tới đi lui, từng tiếng mắng chửi từ xa vọng lại.
Từng áng mây trắng bồng bềnh trôi quanh đỉnh Đông Hoa Sơn nhưng giữa áng mây trắng mờ mịt sương mù lại tràn ngập khí tức cực kỳ nguy hiểm.
Ánh sáng trắng ngà lấp lánh như hòa làm một thể với mây trắng, nếu không nhìn kỹ căn bản không thể nhìn ra ánh sáng đó đang chậm rãi lưu chuyển bên trong mây trắng, đồng thời tản ra khí tức rét lạnh như có như không.
Đỉnh Hạo ẩn nấp trong một gian sương phòng bên ngoài viện, hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, trong lòng không ngừng kinh thán.
Hắn thầm hô may mà mình đi bộ từng bước từ dưới chân núi lên đây, chứ nếu không hiểu mô tê gì mà bay ra từ trong từng đám mây trắng trên trời thì hắn sẽ bị ánh sáng trắng ngà kia nghiền thành bột mịn ngay.
Đỉnh Hạo một đường giết từ đệ tử cấp thấp của Đông Hoa Sơn giết lên, tổng cộng hắn đã lấy mạng sáu người, tốn hai canh giờ mới chật vật trà trộn được lên đỉnh Đông Hoa Sơn.
Nửa ngày trước, sau một hồi tâm sự giữa Đinh Hạo với Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đỉnh Liệt, hai người đều ý thức được lần này Đạo Môn chịu thiệt thòi lớn như vậy, tất nhiên họ sẽ không từ bỏ ý đồ nên nhao nhao trở về bố trí.
Đối với hành vi xuất quỷ nhập thần của Đỉnh Hạo, hai người đều không hề hỏi tới.
Đinh Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn thừa địp người của Đạo Môn hoảng hốt lo sợ nên Đông Hoa Sơn một mảnh hỗn loạn mà thi triển Bách Biến Thuật, giết liên tiếp sáu mạng người rồi trà trộn vào Đông Hoa Sơn.
Lần này Đạo Môn thương vong không hề nhỏ, Thần Tiêu Đạo Tông vốn đã tay không trở về từ U Minh Ma Giáo rồi, giờ lại liên tiếp thất bại nên chắc chắn sẽ chó cùng rứt giậu.
Mục đích của Đỉnh Hạo không chỉ là giết Trưởng Tôn Điêu ngay trên Đông Hoa Sơn, nơi các cao thủ cao cường hội tụ mà hắn còn muốn hoàn toàn khơi mào trận chiến Ma Môn Đạo Môn ở Đông đại lục.
Chỉ khi hoàn toàn khuấy đục nồi nước này mới càng có lợi cho hắn, dù sao hắn cũng lệnh cho U Minh Ma Giáo co đầu rút cổ trong U Minh Động không ra ngoài rồi.
Những bố trí hàng trăm nghìn năm trong U Minh Động chỉ sợ còn nghiêm mật hơn cả Thiên Ma Cung Tà Tâm Tông.
Chỉ cần hắn làm việc kín kẽ khiến người ta không thể biết được việc này là do ai gây ra thì Đỉnh Hạo nghĩ Đạo Môn sẽ không liều lĩnh lấy U Minh Ma Giáo ra khai đao đâu.
Sau khi đến đây, Đinh Hạo chẳng dám phóng thích thần thức để dò xét bừa bãi.
Hiện tại toàn thân hắn ngập tràn khí tức Đạo Môn, những cao thủ kia không thể chú ý được tới hắn nhưng nếu hắn phóng thích thần thức để dò xét thì khả năng rất cao là hắn sẽ bại lộ thân phận chỉ trong nháy mắt.
Thế là Đinh Hạo vừa dùng thân phận nhị tử Trưởng Tôn Miểu của đường huynh gia chủ Trưởng Tôn gia Trưởng Tôn Kiêu ẩn hiện tứ phía, vừa âm thầm nghĩ cách tìm được Trưởng Tôn Điêu rồi lấy mạng hắn ngay trên Đông Hoa Sơn.
Trưởng Tôn Miểu thật đã bị Đinh Hạo dùng một thân phận khác lén tiêu diệt trên sườn núi Đông Hoa Sơn rồi.
Đỉnh Hạo trực tiếp cướp đoạt luôn những kí ức liên quan tới Trưởng Tôn Miểu thông qua Sưu Hồn Thuật, hiện tại chỉ sợ ngay cả người cực kì thân cận cũng khó mà phân biệt nổi thật giả.
“Tiểu Miểu!” Trong lúc Đinh Hạo còn đang ẩn mình trong sương phòng suy tính từng bước hành động, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gọi của một nữ tử.
“Đây, đến đây!” Đinh Hạo đáp, hắn đẩy cửa bước ra từ trong sương phòng thì trông thấy một nữ tử khuôn mặt mỹ lệ mặc y phục thủy lam sắc.
Vừa trông thấy nàng, Đinh Hạo biết ngay nàng tên Trường Tôn Ngưng Ngọc, thân tỷ tỷ của Trưởng Tôn Miểu.
Bình thường nàng vẫn luôn trông coi Trưởng Tôn Miểu, nàng khá nghiêm khắc với Trưởng Tôn Miểu, Trưởng Tôn Miểu cũng tương đối kính sợ nàng. “Sao vậy đại tỷ?” Đinh Hạo uể oải gọi nàng, bộ dạng chẳng chút kiên nhẫn.
Lông mày Trường Tôn Ngưng Ngọc khẽ nhăn lại, nàng lặng lễ quét mắt nhìn Trưởng Tôn Miểu hận thiết bất thành cương quát lớn: “Giờ các nhân tài kiệt xuất tuổi trẻ tài cao của Đạo Môn đều đang tề tựu tại Trưởng Tôn gia chúng ta, đây chính là cơ hội cho ngươi kết giao đó.
Sao ngươi cứ trốn trong phòng không ra vậy? Dù ngươi không nghĩ cho Trưởng Tôn gia thì cũng phải nghĩ cho cha chứ? Nếu ngươi có quan hệ tốt với họ thì sau này sẽ có lợi rất lớn đối với địa vị của ngươi trong Trưởng Tôn gia!”
Chuang 1269: Mèo vờn chuột (3)
Đỉnh Hạo khẽ cười, hắn cà lơ phất pho đáp: “Ta không muốn tranh giành tên tuổi, thong dong tự tại như thế này không tốt saol”
Khuôn mặt xinh đẹp nổi giận, Trường Tôn Ngưng Ngọc hừ lạnh nói: “Ngươi không muốn cũng không được, nếu đã được sinh ra trong thế gia, ngươi có muốn trốn tránh cũng không được.
Đi, ngươi theo ta đi gặp khách khứa nào.
Tuy thực lực ngươi chẳng ra sao nhưng tướng mạo lại anh tuấn bất phàm, nếu nữ tử mấy môn phái khác hoặc Tư Không Yên Nhiên của Thần Tiêu Đạo Tông mà nhìn trúng ngươi thì sẽ có lợi ích không thể lường trước được đối với địa vị của ngươi ở Trưởng Tôn gia trong tương lai đấy!”
Đỉnh Hạo cười ha ha tự giễu rồi lười biếng đáp: “Những nữ tử kia tâm cao khí ngạo, sao mà nhìn trúng ta được? Tư Không Yên Nhiên còn là đối tượng theo đuổi của đệ tử các đại thế gia, một Ke nhỏ bé như ta làm gì có hi vọng!”
Trường Tôn Ngưng Ngọc dậm chân khẽ hừ hai tiếng rồi thở phì phò nói: “Chuyện này liên quan gì mấy tới địa vị tu vi, ngươi xem Diệp Thu khổ sở theo đuổi Tư Không Yên Nhiên kia kìa mà Tư Không Yên Nhiên có thèm đếm xỉa đâu!”
Đỉnh Hạo quái dị cười hì hì đáp: “Ta biết ngươi thích Diệp Thu, đáng tiếc người ta lại ngoảnh mặt làm ngơ với ngươi nên ngươi có ghen cũng vô dụng!”
“Tiểu tử thối, mau đi theo ta.
Chỉ cần ngươi cưa đổ được Tư Không Yên Nhiên là Diệp Thu sẽ hết hi vọng thôi!” Trường Tôn Ngưng Ngọc thẹn quá hoá giận véo cánh tay Đinh Hạo, trực tiếp đi về hướng nội viện.
Đỉnh Hạo vốn dĩ không định đi cùng nàng nhưng vừa trông thấy Trường Tôn Ngưng Ngọc dẫn mình xông thẳng vào nội viện, hắn không khỏi kinh hô: “Không phải gia chủ có lệnh không cho phép chúng ta vào nội viện sao?”
“Nhưng giờ người bảo vệ nội viện là người của cha mà! Chỉ cần Lê thúc nhắm một mắt mở một mắt thì chắc chắn sẽ không kinh động đến người khác rồi, chẳng lẽ ngươi lại sợ?” Trường Tôn Ngưng Ngọc lén lút thấp giọng đáp.
Đỉnh Hạo thầm hô hay lắm, hắn lặng lẽ nói: “Nếu đã vậy, tiểu đệ đành phải hy sinh chút nhan sắc vì chuyện chung thân đại sự của tỷ tỷ thôi!”
Trường Tôn Ngưng Ngọc ra sức vỗ vai Đỉnh Hạo vui vẻ đáp: “Vậy mới đúng chứ, không thì quá đáng tiếc cho gương mặt tuấn tú này của ngươi rồi!”
Chỉ sau khoảng một chén trà, tỷ đệ hai người đã trà trộn được vào trong nội viện, nội viện phòng vệ còn sâm nghiêm hơn cả bên ngoài.
Khi mới đặt chân tới đỉnh Đông Hoa Sơn, Đỉnh Hạo tra xét qua rồi, cuối cùng hắn đưa ra suy đoán chỉ còn cách xông vào bằng vũ lực mà thôi, nên hắn mới không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hiện tại vừa đặt chân đến nội viện, trong lòng Đinh Hạo bỗng yên tâm hẳn.
Hắn nhìn thoáng qua Trường Tôn Ngưng Ngọc đang không kìm được vui mừng rồi hỏi: “Điêu thúc về rồi phải không, lần trước hắn đã đáp ứng giúp ta luyện chế một thanh phi kiếm rồi mà?”
Trường Tôn Ngưng Ngọc nhíu mày đáp: “Từ bao giờ ngươi thân thiết với Điêu thúc thế? Giờ hắn đang ở trong Ung Hoa Uyển của nội viện ấy, nhưng tốt nhất là ngươi đừng qua đó, nghe nói gần đây hắn tâm tình không vui đâu!”
Đinh Hạo “ờ” một tiếng rồi gật gật đầu nói: “Ta biết rồi mà.
Ôi, bụng ta bỗng hơi khó chịu, ngươi chờ ta một lát, ta đi vệ sinh đã.” Dứt lời, Đinh Hạo chẳng quan tâm Trường Tôn Ngưng Ngọc đồng ý hay không đã biến mất như một cơn gió rồi.
Ung Hoa Uyển chính là một tòa lầu nằm ở tận cùng hướng Tây trong nội viện.
Vì Trưởng Tôn Điêu luôn là người phụ trách việc thu thập tin tức cho Trưởng Tôn gia nên ngoại trừ một vài đệ tử thuộc dòng chính thì đệ tử bình thường trong gia tộc đều khá mơ hồ về sự tồn tại của Trưởng Tôn Điêu.
Lần này Đinh Hạo nhất định phải dùng Lôi Đình Chỉ Lực tru sát Trưởng Tôn Điêu đúng lúc chỗ trong lúc hắn bất ngờ không kịp đề phòng chứ nếu đợi đến khi các cao thủ bên trong nội viện chạy tới thì hắn chẳng những khó lấy được mạng của Trưởng Tôn Điêu mà còn có thể bị họ bao vây nữa.
“Ơ! Đây không phải Miểu đệ sao, sao ngươi lại đến nội viện?” Trong lúc Đinh Hạo đang âm thầm tính toán, bên tai bỗng truyền đến tiếng hô.
Bởi vì Đinh Hạo không dám phóng thích thần thức dò xét tứ phía, trong lòng lại không ngừng tính toán nên không hề chú ý tình hình trên đường.
Nghe thấy vậy, Đinh Hạo không khỏi ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện Trường Tôn Hãn, nhi tử của gia chủ Trưởng Tôn gia và mấy nhân tài kiệt xuất trong Đạo Môn như Diệp Thu, Tư Không Yên Nhiên đang đi về hướng Nghị Sự Điện ngay giữa nội viện.
“À, Điêu thúc bảo tiểu chất lấy giúp hắn mấy thứ ở ngoại viện, ta mang đồ cho hắn thôi!” Trong lòng Đỉnh Hạo thoáng suy tư rồi đáp.
Địa vị của Trưởng Tôn Điêu trong Trưởng Tôn gia khá đặc biệt, cách hành xử lại âm lãnh thần bí nên người bình thường căn bản không dám hỏi đến chuyện của hắn.
Đinh Hạo lấy danh Trưởng Tôn Điêu ra, tuy Trường Tôn Hãn cũng thấy khó hiểu nhưng lại không dám lấy quy định của nội viện ra bắt lỗi Đinh Hạo, dù sao Trưởng Tôn Điêu chẳng thèm đếm xỉa tới thân phận của hắn đâu.
Chương 1270: Cùng thi triển thần thông (1).
“Ra là Điêu thúc gọi ngươi đến à? Ha ha, vậy ngươi mau mang đồ cho hắn đi! Nếu không lỡ hắn nổi giận thì đừng nói là ngươi mà e rằng cả cha ngươi cũng không gánh nổi đâu!” Trường Tôn Hãn giễu cợt.
Đỉnh Hạo khúm núm đáp “vâng” như thể sợ hãi rồi nhanh chóng rời đi, bước thẳng về hướng Ung Hoa Uyển.
Đợi Đinh Hạo rời đi, Tư Không Yên Nhiên mỹ mạo tựa tiên tử bỗng giật mình, nằm ngoài dự kiến của mấy người, nàng đột nhiên hỏi: “Hắn là ai?”
Trường Tôn Hãn vừa nãy còn giễu cot Đinh Hạo lập tức hết sức cung kính, hắn tỏ vẻ nịnh nọt đáp: “Hắn là Trưởng Tôn Miểu, nhỉ tử của đại bá ta Trưởng Tôn Kiêu.
Mặc dù hắn có một gương mặt tuấn tú nhưng thực lực thấp kém không chịu tiến bộ.
Tư Không tiểu thư, sao ngươi lại hỏi về hắn?”
Tư Không Yên Nhiên khẽ lắc đầu đạm mạc nói: “Không có gì, chỉ là đôi mắt của hắn khiến ta nhớ tới một người!”
“Ồ! Tư Không tiểu thư nhớ tới ai vậy?” Diệp Thu đi cạnh nàng sửng sốt mở miệng cười hỏi.
Trong ánh mắt vốn còn hờ hững thoáng chốc lộ về ghét hận, vẻ mặt Tư Không Yên Nhiên bỗng trở nên lạnh lùng, nàng lạnh giọng đáp: “Liên quan gì tới ngươi!” Diệp Thu sững người, hắn dở khóc dở cười lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên nữ nhân đúng là động vật khó hiểu nhất, hắn chỉ tùy tiện hỏi một câu thôi mà sao lại khiến nàng nổi giận được nhỉ.
Trên đỉnh Đông Hoa Sơn, trong Ung Hoa Uyển phía tây nội viện.
Sau khi tới cửa, Đỉnh Hạo trông thấy một thanh niên vẻ mặt quỷ quyệt đang dùng một thanh tiểu đao to chừng hai ngón tay cắt tỉa móng tay.
Thanh niên này chính là Lâm Luật, đồ đệ của Trưởng Tôn Điêu, bình thường hắn vẫn luôn theo sát bên người Trưởng Tôn Điêu, rất được hắn tin cậy.
“Lâm sư huynh, Điêu thúc có ở đây không?” Đinh Hạo đứng trước cửa cung kính lên tiếng hỏi.
Lâm Luật đang chuyên tâm cắt tỉa móng tay, hắn không hề ngẩng đầu lên đáp: “Tiểu tử ngươi tìm sư phụ ta làm gì?”
Đỉnh Hạo vò đầu, hắn tỏ vẻ e dè pha lẫn chút bất đắc dĩ, vẻ mặt như đưa đám nói: “Cha ta bảo ta nói với Điêu thúc một số chuyện.”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo lại nhỏ giọng lầm bẩm: “Nếu không phải cha ta ép ta thì ai muốn gặp hắn!”
Cuối cùng Lâm Luật cũng ngẩng đầu lên, hắn lạnh lùng hừ một tiếng sau đó trừng Đinh Hạo rồi đáp: “Chờ chút, ta vào bẩm báo.” Đỉnh Hạo đau khổ gật đầu đứng nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích.
Một lát sau, Lâm Luật lại trở về, hắn không kiên nhẫn nhìn Đỉnh Hạo nói: “Vào đi!”
Nụ cười trên mặt Đinh Hạo càng khổ hơn, hắn cau mày bước vào bên trong, hết nhìn đông lại nhìn tây như đang giẫm trên băng mỏng.
Nhân lúc Lâm Luật không để ý, tới một chỗ khá vắng vẻ, Đỉnh Hạo thả Bát Sí Tử Mãng nhỏ như rắn ra.
Lần này tru sát Trưởng Tôn Điêu, Đỉnh Hạo muốn Đạo Môn không thể tìm được dấu vết gì nên Lâm Luật nhất định phải chết.
Đỉnh Hạo đã chuẩn bị sẵn thi thể của Trưởng Tôn Miểu thật rồi, đến lúc Trưởng Tôn Điêu bỏ mạng, hắn sẽ để lại cả ba cái xác, đến lúc đó sẽ chẳng ai nghỉ ngờ Trưởng Tôn Miểu đã sớm bỏ mình nữa.
Xuyên qua một hành lang âm u, Đỉnh Hạo sợ hãi đứng trước một cánh cửa đen si thấp giọng nói: “Tiểu chất Trưởng Tôn Miểu bái kiến Điêu thúc!”
“Ồ, Tiểu Miều à.
Vào đi!” Từ sau cánh cửa đen si truyền ra tiếng cười haha.
Tiếng cười vừa dứt, cánh cửa đen nhánh tựa mặc ngọc rộng mổ, một cơn gió thoảng mùi thảo dược khẽ phả vào mặt.
Bên trong có một chiếc đỉnh cổ màu xanh lục dài tận một trượng, trong đỉnh tỏa khói “ùng ục”, Trưởng Tôn Điêu đang ngồi xếp bằng cạnh đó, hắn không ngừng lấy ra từng loại thảo dược từ trong nhẫn trữ vật rồi bỏ vào trong chiếc đỉnh cổ màu xanh lục.
Bên dưới chiếc đỉnh cổ màu xanh lục đốt ba viên Hỏa Dương Thạch, Hỏa Dương Thạch đỏ rực cháy lên ngọn lửa đỏ thẫm, khiến cả căn phòng nóng hầm hập.
Nghe đồn mấy năm nay Trưởng Tôn Điêu say mê luyện đan, mặc dù khả năng luyện đan kém không tả nổi nhưng hắn lại cực kỳ hào hứng, không ngừng lợi dụng đặc quyền trong tay, tự mình sử dụng một số vật liệu của Trưởng Tôn gia.
Vì chuyện này mà có một lần hắn còn cãi nhau ầm 1 với gia chủ.
Một năm sau đó hắn thu liễm hơn rất nhiều nhưng giờ lại bắt đầu làm theo ý mình rồi.
Trưởng Tôn Điêu còn đang điều chỉnh thế lửa, hắn chẳng buồn liếc mắt nhìn tới Đỉnh Hạo mà chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc đỉnh cổ màu xanh lục trước mặt, trong miệng nhàn nhạt hỏi: “Cha ngươi bảo ngươi tới tìm ta làm gì.
Hình như ta với hắn đâu qua lại gì nhiều?”
Đỉnh Hạo nhìn vào chiếc đỉnh cổ trước mặt, nhất thời không biết nên tiếp cận Trưởng Tôn Điêu kiểu gì để còn hạ thủ.
Bỗng nhiên linh cơ khẽ động, hắn lập tức thay đổi đồ vật trong nhẫn trữ vật của mình, cuối cùng lấy ra mấy gốc thảo dược hái được ở đầm lầy Di Thiên từ trong vòng tay trữ vật của Trưởng Tôn Miểu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










