[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 116 : Kim nhân kim mã – 2 (c1151-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Kim nhân kim mã – 2
chuang 1152: Ba tông môn hội tụ – 1
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo quay đầu lại và hơi đưa mắt liếc nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Chỉ thấy, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng nhìn về phía Đinh Hạo với ánh mắt thăm dò.
Nếu không có sự hợp sức của Ma Vân Tông, Nguyên Ma Cung và Hồn Tế Các, chỉ dựa vào những người Vô Cực Ma Tông dẫn đến, chỉ e đừng nói nuốt được Trấn Hồn Tông, có thể rút lui một cách an toàn hay không cũng là vấn đề!
Lúc này, nội tâm Đỉnh Hạo không thể không nhanh chóng xoay chuyển, quang mang trong đôi mắt không ngừng chuyển động, như ngôi sao lấp lánh trong bầu trời tối đen.
Chiến Hồn Trận, một trăm chiến hồn, nếu Trấn Hồn Tông đều được bố trí ở cả ba hướng còn lại, vậy thì có đến bao nhiêu chiến hồn?
Tim đập mạnh, Đinh Hạo hướng về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn, nét mặt ra hiệu cho hắn yên tâm đừng lo lắng.
Sau đó, Đỉnh Hạo bước về phía Ân Thiên Chính nó với biểu cảm lạnh lùng, miệng cười khà khà không ngớt, hắn nói: “Chiến Hồn Trận kia của các ngươi đúng quả thực là bị ta phá vỡ, vả lại trên dưới một trăm chiến hồn cũng đều bị ta bắt được!”
Câu nói này vừa vang lên, biểu cảm của tất thay các môn đồ Trấn Hồn Tông đó đều biến đổi!
Trưởng lão gầy gò vừa hét lên thẳng thốt khi nãy của Trấn Hồn Tông lại một lần nữa hét lớn: “Bị ngươi lấy đi? Tuyệt đối không thể, những chiến hồn đó không thể nào bị tóm được, tuyệt đối không có khả năng!”
Mim cười, Đỉnh Hạo nói câu ngợi khen: “Trấn Hồn Tông của các ngươi thực sự là khá lợi hại, có thể thu thập được bốn trăm chiến hồn, còn có thể để bọn chúng nương nhờ bên trong kim nhân, nâng cao chiến lực vô tận của kim nhân, quả thực có chút thủ đoạn, là bản tông xem nhẹ các ngươi!”
“Bốn trăm chiến hồn, cần tối thiểu ít nhất bốn trăm vạn quân tử vong sau trận chiến mới có thể hình thành, không ngờ chiến tranh nơi thế gian lại kịch liệt như thế, cũng có phần nằm ngoài sức tưởng tượng của ta!”
Nét mặt ngỡ ngàng, người trưởng lão gầy gò nọ ngờ vực nói: “Ngươi nói cái gì, ở đâu ra mà bốn trăm chiến hồn, chỉ có một trăm chiến hồn thôi!”
Trong lòng mừng rỡ nhưng gương mặt lại ngạc nhiên, hắn nói: “Không phải bốn hướng của Trấn Hồn Tông đều được các ngươi bố trí trận pháp chiến hồn sao?”
Nhìn Đinh Hạo bằng ánh mắt chẳng lấy làm vui vẻ, lão già gầy gò khinh bỉ nói: “Ngươi cho rằng chiến hồn là cái gì? Nếu có bốn trăm chiến hồn, Trấn Hồn Tông chúng ta cũng không đến nỗi phải khốn khổ cố thủ dãy núi Lĩnh Nam này!” Cười lớn, Đỉnh Hạo nói: “Ra là thế!”
Sau đó, hắn nhẹ nhàng lùi đến trước mặt Độc Ma Vương Diệc Hàn, nháy mắt ra hiệu cho Độc Ma Vương Diệc Hàn xong xuôi, Đỉnh Hạo mới nói bằng biểu cảm độc ác: “Hôm nay các ngươi đừng trách Vô Cực Ma Tông, chớ trách chúng ta tâm ngoan thủ lạt, là các ngươi hợp sức người ngoài đối phó với Vô Cực Ma Tông, chúng ta chỉ là bất đắc dĩ mới phải ra tay!”
Vừa nghe xong câu này của hắn, Ân Thiên Chính cất nét am đạm đi, ánh mắt sắc bén nhìn về hướng Đinh Hạo, hắn nói: “Ngậm máu phun người!”
Cười khà khà, Đinh Hạo lạnh lùng nói: “Biết trước rằng các ngươi sẽ không thừa nhận, nhưng dù cho là ngậm máu phun người thì sao? Dầu gì ma đạo thế bất lưỡng lập, hiện tại Vô Cực Ma Tông chúng ta tấn công tiêu diệt Trấn Hồn Tông các ngươi thì cũng không phải là chuyện gì đáng trách!”
Nở nụ cười, Ân Thiên Chính liếc nhìn khoảng chừng một trăm môn đồ Vô Cực Ma Tông sau lưng Đỉnh Hạo, nhàn nhã nói: “Chỉ dựa vào vài môn đồ mà ngươi dẫn đến này sao?”
“Còn có ba tông chúng ta!”
Nhưng đúng vào lúc này, tiếng cười của Tuyên Dị đến từ Nguyên Ma Cung truyền đến.
Sau đó, nhân mã của Nguyên Ma Cung, Ma Van Tông và Hồn Tế Các, bao gồm cả cao thủ của một số tiểu môn phái phụ thuộc vào Vô Cực Ma Tông, tổng cộng gần bốn năm trăm người trùng trùng điệp điệp từ ba phía tiến đến.
Cùng với tiếng hô lớn của Tuyên Dị, gương mặt vốn nhàn nhã của Ân Thiên Chính cứ như thể chiếc gương đồng vỡ nát, cả gương mặt có phần méo mó, hắn ngạc nhiên nói: “Được! Xem ra các ngươi đã có âm mưu từ trước rồi?”
Cười điên cuồng, Đỉnh Hạo ngạo nghễ nói: “Không sai, hôm nay sẽ là ngày Trấn Hồn Tông các ngươi diệt vong! Chiến Hồn Trận, nền tảng lập tông của các ngươi đã bị bản tông chủ phá vỡ, điều này cũng chứng tỏ rằng Trấn Hồn Tông chắc chắn sẽ vong trong tay tạ!”
Câu nói này vừa vang lên, toàn bộ môn đồ của Trấn Hồn Tông đều thay đổi biểu cảm, hiển nhiên những lời nói phía sau của Đỉnh Hạo thực sự mang lại đả kích vô cùng lớn cho bọn họ.
Còn Đinh Hạo, thấy rằng ba tông môn đã tập trung đông đủ, hắn lạnh lùng giương cánh tay, nói: “Giết!”
Và cùng với cánh tay giương lên của Đinh Hạo, người thuộc Liên Minh Ma Môn ùn ùn như thủy triều, ai nấy đều cười gắn một cách điên cuồng
Lúc này, Đỉnh Hạo không dẫn đầu xông vào, mà trái lại, hắn đưa mắt quét nhìn xung quanh, hỏi Tuyên Dị chạy đến: “Vừa nãy trên đường các ngươi có gặp trận pháp có kim nhân kim mã nào không?”
chuang 1152: Ba tông môn hội tụ – 1
Lắc đầu, Tuyên Dị ngờ vực hỏi: “Kim nhân kim mã cái gì?”
Đỉnh Hạo vừa mỉm cười vừa nói: “Không có gì, chỉ là một đại trận dựng tông của Trấn Hồn Tông mà thôi!”
Sau khi kể lại khái quát mọi chuyện một cách giản lược cho Tuyên Dị, hắn bắt đầu tập trung sự chú ý của bản thân vào trận chiến lớn đã bắt đầu.
Toàn bộ Trấn Hồn Tông có cả thảy hơn bảy trăm người, trong đó cùng lắm chỉ có khoảng chừng chưa đến ba trăm người thực sự có thể gây nên mối đe dọa với người của liên minh.
Và trên hành trình đến nơi này, đã có khoảng chừng năm mươi người lần lượt chết đi khi bọn họ di chuyển.
Hiện giờ, đối mặt với gần năm trăm cao thủ của Ma Môn, thực lực tuyệt nhiên cách xa.
Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, diệt vong gần như là chắc chắn.
Thực tế cũng đúng là như vậy, cho dù dựa vào một vài trận pháp, Trấn Hồn Tông này vẫn còn đang ngăn cản.
Nhưng trận pháp chiến hồn thực sự có khả năng đe dọa Ma Môn đã bị Đinh Hạo phá hủy bằng “Thanh Minh Đỉnh”.
Và những trận pháp trước mặt này, so sánh với Chiến Hồn Trận thì đúng quả thực là cách biệt một trời một vực, nếu không phải người của Trấn Hồn Tông đang đứng bên trong, chỉ e là đã bị phá hủy từ lâu.
Có lẽ là Chiến Hồn Trận, nền tảng dựng tông bị phá hủy, rõ ràng là thần sắc của những người thuộc Trấn Hồn Tông này có phần hãi hùng và mất hồn mất vía.
Và những lời vừa rồi Đinh Hạo nói cũng kích thích bọn chúng, khiến bọn chúng cẩm thấy đường như có một loại nguyền rủa của số mệnh từ trong bóng tối.
Cho nên, mặc dù đứng trước bước ngoặt sinh tử, bọn chúng vẫn đang cố sức ngăn cản.
Thế nhưng, biểu cảm trên gương mặt thì đều vô cùng chán nắn, có thể thấy, ngay cả chính bọn chúng cũng không có lòng tin ngăn cản được công kích như vũ bão của Ma Môn!
Quan sát biểu cảm trên gương mặt các môn đồ của Trấn Hồn Tông, lại nhìn khuôn mặt dữ dằn và nét mặt vô cùng hăng hái máu me của đám người Ma Môn, Đỉnh Hạo dường như đã có thể đoán trước kết quả.
Thế là hắn quay người lại không tiếp tục chăm chú quan sát chiến trường nữa, trái lại hắn lại chuyển hướng đi đến một khu vực tương khuất người.
Đợi cho đến khi Đỉnh Hạo tiến đến nơi đó, hai người Ma Cơ và U Cơ vô thanh vô tức xuất hiện tai hai ban trái và phải Đinh Hạo.
Đinh Hạo không có chút bất ngờ nào trước sự xuất hiện đột ngột của hai người, nhìn Ma cơ quyến rũ khôn cùng, Đỉnh Hạo trầm giọng nói: “Có thể cảm ứng được động tĩnh của Tán Tiên nọ của Trấn Hồn Tông không?”
Khẽ gật đầu, Ma Cơ nháy mắt một cách vô cùng quyến rũ với Đỉnh Hạo, nàng cười nói: “Yên tâm đi, tu vi của người kia và nô gia không khác biệt là bao.
Nếu là Tán Tiên vượt qua hai lần thiên kiếp, tối đa là thực sự cao hơn nô gia một chút.
Nhưng cộng thêm sự có mặt của U Cơ, hắn căn bản không có lợi thế.
Ngay thời điểm các ngươi tấn công Trấn Hồn Tông, nô gia đã cảm ứng được khí tức của hắn!”
Cười khà khà, Đinh Hạo yên tâm hẳn, hắn nói: “Như vậy thì tốt, chúng ta muốn tiêu diệt Trấn Hồn Tông, chắc chắn lão gia hỏa này sẽ hành động.
Chỉ cần hắn hành động, các ngươi lập tức cản hắn lại cho ta, đừng để hắn tham gia vào trận chiến! Vả lại Ma Cơ, ngươi còn phải chú ý động tĩnh xung quanh, nếu cảm ứng được khí tức mạnh mẽ khác tiến về phía Tế Thiên Nhai thì phải báo lại cho ta ngay lập tức!”
Đôi mắt cuốn hút sâu như biển rộng nhìn về phía Đinh Hạo, Ma Cơ nở một nụ cười, nàng nói: “Tông chủ cứ yên tâm đi, việc lăn lộn sau này, ba người chúng ta đều phải dựa vào tông chủ mà!” Lắc nhẹ đầu không để ý đến nàng nữa, Đỉnh Hạo cứ thế nhắm mắt lại ngồi khoanh chân, hắn nói với U Cơ đứng bên cạnh: “Ma Cơ chú ý động của lão gia hỏa thuộc Trấn Hồn Tông kia, U Cơ, ngươi giúp ta quan sát xung quanh, ta muốn tu luyện trong chốc lát!”
U Cơ trong trẻo nghe Đỉnh Hạo nói thế thì nhẹ nhàng hô “vâng” một tiếng, sau đó đã tiếp tục nhắm mắt lại, như một u hồn.
Mặc dù biết là thời điểm không đúng, nhưng vừa vặn là sau khi “Thanh Minh Đỉnh” và Ma Anh hấp thu vài trăm chiến hồn, hiện giờ bên trong “Thanh Minh Đỉnh” như sóng cuộn biển trào, phản ứng vô cùng lớn, đến cả Ma Anh cũng không ngừng uốn éo.
Bề ngoài trông Đinh Hạo vẫn cứ bình tĩnh không vấn đề, nhưng thật ra bên trong cơ thể đã lộn xộn hết cả lên rồi.
Đinh Hạo biết, sau khi “Thanh Minh Đỉnh” thoáng chốc hấp thụ khoản chừng một trăm chiến hồn một lúc, chẳng những khó luyện hóa trong một lần, là việc trấn áp cũng có phần rắc rối.
Cho nên hiện tại nhất định phải ngưng thần, thả hoàn toàn thần thức ra, rót toàn bộ chân nguyên vào bên trong Ma Anh, góp chút sức lực trợ giúp “Thanh Minh Đỉnh”.
Không mong luyện hóa được chiến hồn trong thời gian ngắn, nhưng ít ra cũng phải trấn áp động tĩnh cuồng loạn của bọn chúng lại trước.
Chương 1153: Ba tông môn hội tụ – 2
‘Chương 1153: Ba tông môn hội tụ – 2
Chuyện thế này không ai giúp gì được, bản thân chỉ có thể tự thực hiện, cho nên Đinh Hạo mới ra lệnh cho U Cơ hộ pháp!
Sau khi ngồi khoanh chân và nhắm mắt lại, Đinh Hạo hoàn toàn quên đi bản ngã, chiến ý ngất trời của chiến hồn như vạn mã bôn đẳng, sát khí nồng đậm như nước, chúng hoành hành ngang ngược khắp mọi nơi bên trong cơ thể Ma Anh.
Nếu không phải một nửa cơ thể Ma Anh được rèn đúc thành từ “Thanh Minh Đỉnh” nên có tác dụng khắc chế chiến hồn một cách tự nhiên, chứ nếu chỉ dựa vào năng lực của Ma Anh thì hoàn toàn không thể chống lại được sự bạo loạn sát khí của hơn một trăm chiến hồn.
Không lâu sau, bên trong thần thức của Đỉnh Hạo bị luồng sát khí hủy thiên diệt địa này đánh sâu vào đến mức đần độn u mê.
U Cơ và Ma Cơ bên cạnh Đinh Hạo vốn đang chú ý động tĩnh bốn phương tám hướng, trong lòng các nàng chợt sinh ra cảm giác sợ hãi.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, đồng thời hướng ánh mắt về phía Đinh Hạo đang mặt mày méo mó, sát khí nồng đập tỏa ra khắp cơ thể.
“Hắn dường như có gì đó không ổn!” U Cơ khẽ nói, khuôn mặt trắng nhợt như tờ giấy của nàng xuất hiện chút lo lắng.
Ma Cơ vẫn luôn mỉm cười hiếm khi nghiêm mặt, nàng thoáng quan sát Đỉnh Hạo và nói một cách lo lắng: “Mong rằng hắn có thể vượt qua cửa ải khó khăn này, chuyện này không ai giúp hắn được.
Ngay vừa rồi, trong một thoáng, ta đường như cảm ứng được thần trí của hắn mạnh đến không thể tưởng tượng nổi, nhưng chỉ trong phút chốc loại cảm giác này đã biến mất không còn lại gì!”
Nét mặt suy tư, U Cơ khẽ thầm thì: “Ngươi nói chuyện hắn đang trải qua có liên quan đến việc tu luyện về mặt thần thức sao?” Gật đầu một cách khẳng định, Ma Cơ nghiêm nghị nói: “Chắc chắn là vậy, bởi vì ta cảm thấy động tĩnh vô cùng mạnh của “Thanh Minh Đỉnh”, ngươi ngưng thần nín thở chắc hẳn cũng có thể cảm nhận được!”
Nhưng vừa nói xong, Ma Cơ lại một lần nữa khẽ khàng thở dài: “Ngươi chú ý động tĩnh xung quanh, lão gia hỏa của Trấn Hồn Tông xuất hiện, ta đi ngăn cản hắn!”
Sau đó Ma Cơ lập tức hóa thành một đám khói nhẹ, sau khi bị một cơn gió thổi qua thì biến mất, chỉ còn mùi hương thơm mát thoang thoảng trong không trung.
Ma Cơ vừa đi, nét mặt vốn nhàn nhã ung dung của U Cơ thay đổi, đôi mắt màu xanh lục sáng ngời màu sắc, đôi mắt sáng rõ để tâm đến động tĩnh xung quanh, nàng chỉ sợ lúc này sẽ có ke khác đến làm phiền Đỉnh Hạo!
Thời gian trôi đi trong vô tình…
Toàn bộ thần thức của Đỉnh Hạo đều bị sát ý ngút trời tràn ngập gây rối loạn, phá hủy toàn bộ suy nghĩ, chiếm lấy mọi không gian bên trong thần thức.
Nhưng dù là như vậy, Đinh Hạo vẫn cứ vận chuyển “Thanh Minh Đỉnh” bằng Di Hồn Luyện Thần pháp quyết thông qua “Thanh Minh Đỉnh” theo bản năng!
Không rõ đã bao lâu, cùng với âm thanh gào thét thê lương, cơ thể cao lớn của Đinh Hạo cô quắp một hồi, rồi cơ thể hắn bỗng nhiên đứng thẳng lên, ánh mắt nhìn về phía bắc một cách u ám, lạnh lùng lên tiếng: “Bình Viên Tông đã chạy đến!”
Sau đó, hắn lại tiếp tục quay đầu đưa tay về hướng nam, giọng nói cũng lạnh lùng như thế: “Xích Thành Tông và đám dư nghiệt Đạo Môn kia của tam châu nhất đảo cũng đang di chuyển từ hướng nam đến, chúng ta có thể đi rồi!”
Không đợi U Cơ nói thêm điều gì, Đinh Hạo trực tiếp hạ lệnh: “Ngươi đi giúp Ma Cơ đi, bên ta không còn chuyện gì nữa!”
Vừa nói xong, cơ thể Đinh Hạo méo mg một cách kịch liệt, sau khi vặn xoắn thì cơ thể hắn biến mất, khoảnh khắc tiếp theo đã xuất hiện cách đó trăm trượng, lao vụt về phía Ân Thiên Chính của Trấn Hồn Tông vẫn đang cố sức chống cự.
Mưa gió rền vang, trời đất xác xơ, sấm sét ngổn ngang, uốn lượn trong không trung như rắn dài, tiếng sét đánh thi thoảng rền vang bên tai.
Không ngờ, chỉ trong phút chốc, bầu trời thoáng đãng sáng sủa đã biến thành cuồng bạo như vậy!
Sau khi bản thân hắn luyện hóa năm chiến hồn, cuối cùng chiến hồn vốn hỗn loạn ngang ngược cũng lắng xuống.
Và cũng trong phút giây tỉnh táo đó, bản thân hắn nhìn thấy rõ ràng, lít nha lít nhít nhân mã của Bình Viên Tông và Xích Thành Tông đang từ phía nam và phía bắc chạy đến.
Mặc dù chỉ là một hình ảnh thoáng qua, nhưng Đỉnh Hạo lại biết đó không phải là ảo giác.
Đó là bản thân hắn lại đạt đến trình độ thần thức khuy vật một cách không thể giải thích được.
Chẳng những khoảng cách xa hơn so với loại thần thức khuy vật trước đây trong lăng mộ ở Oán Linh Tông, mà còn rõ ràng hơn nhiều! Mưa lớn trắng xóa, chiến đấu kịch liệt như ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, đang vùn vụt bốc cháy!
Tóc dài ngổn ngang bị gió bão thổi tung bay tán loạn.
Vừa lao đi rất nhanh, Đinh Hạo vừa chăm chú quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Ngay trong khi bản thân trấn áp chiến hồn, Trấn Hồn Tông vốn có khoảng chừng bảy trăm môn nhân này đã bị diệt gần ba trăm người.
Chương 1154: Trấn áp chiến hồn – 1
Chuang 1155: Trấn áp chiến hồn – 2
Trong số hơn ba trăm người này, một nửa là cao thủ Xuất Khiếu kỳ và Phân Thần kỳ.
Và bên phía Liên Minh Ma Môn, ước chừng chỉ có khoảng năm mươi thi thể, trong đó chỉ có khoảng mười bộ thi thể mặc trang phục Vô Cực Ma Tông.
Mặc dù không hoàn toàn diệt trừ Trấn Hồn Tông, nhưng lần này có thể giết được gần phân nửa môn đồ của Trấn Hồn Tông cũng coi như là thu hoạch tương đối khá!
Thấy hai nhóm viện quân đều tiến về phía Trấn Hồn Tông, Đinh Hạo không muốn cứng rắn đối đầu đánh một trận kịch liệt với bọn chúng.
Dù sao, trong tương lai, Liên Minh Ma Môn vẫn còn cả đống đối thủ chờ đối phó, đến tận lúc này mẫu thân của mình vẫn đang bị cầm tù ở Đông đại ower, thực lực của Vô Cực Ma Tông tuyệt không thể lãng phí trong trận chiến này.
Đợi đến khi phi thân đến chiến trường, Đinh Hạo nói với Độc Ma Đới Thiên Hành và Tuyên Di đang bao vây tấn công Trấn Hồn Tông rằng: “Cứu trợ của Bình Viên Tông và Xích Thành Tông đang tiến đến.
Chẳng bao lâu nữa sẽ đến đây, hiện giờ các ngươi thông tri cho môn đồ, chúng ta lập tức rút khoi nơi này theo hướng đông và hướng tây!”
Sau khi nghe Đinh Hạo nói vậy, mấy người này vứt bỏ động tác trong tay không chút do dự, cao giọng trả lời, bay ngược về phía sau lớn tiếng dặn dò đệ tử tông môn mình.
Môn đồ của Trấn Hồn Tông nọ, thấy rằng sắp bị tiêu diệt lại đột ngột phát hiện ra những người thuộc Ma Môn hung ác như sói này lại có ý định rút lui, tất cả đều ngạc nhiên.
Nhưng vào lúc này, tiếng hét của một đệ tử Trấn Hồn Tông truyền đến: “Tông chủ, cẩn thận!”
Chỉ thấy, hai chùm Tử Hồng Ma Diệm kéo theo vệt sáng dài, bay thành vòng cung như ngôi sao băng, lao về phía Ân Thiên Chính nọ.
Nhiệt độ những nơi ma diễm màu tím quét ngang qua bỗng nhiên giảm mạnh, khiến cơ thể vài đệ tử của Trấn Hồn Tông bị ngọn lửa màu tím ngang qua lần lượt biến thành tượng băng.
Còn những nơi ma diễm màu đỏ đi qua, cơ thể của ba đệ tử Trấn Hồn Tông đột ngột bốc cháy vùn vụt, những âm thanh thét gào thảm thiết vang lên.
Trong quá trình tịnh tiến này, hoa chùm hỏa diễm một tím và một đỏ đã tiết lộ sức phá hoại kinh người của mình, hoặc là đóng băng hoặc là thiêu chết vài đệ tử Trấn Hồn Tông muốn cản đường.
Đợi đến khi Ân Thiên Chính nọ bị môn đồ đánh thức, trong bất tri bất giác, hai chùm Tử Hồng Ma Diệm đã đánh về phía hắn, từ hướng bên trái và bên phải.
Khu vực tay bên trái lạnh lẽo như vào đông, còn khu vực tay bên phải thì nóng rực như ở trong biển lửa.
Hai loại nhiệt độ cách biệt hoàn toàn đồng thời đè ép về phía hắn, loại cảm giác này khiến Ân Thiên Chính khổ sở đến mức muốn nôn ra máu mà chết.
Bên bờ vực hiểm nguy, bàn tay trái của Ân Thiên Chính giương cao thiết bài, một dải ánh ánh sáng màu nâu nhanh chóng bao bọc quanh cơ thể Ân Thiên Chính.
Gần như trong thời khắc đó, Ân Thiên Chính đã bị hào quang màu nâu bao phủ, quấn quanh như thể gói bánh chưng.
Sau khi quang mang màu nâu đó bao phủ trên người Ân Thiên Chính, một vài phù chú nhấp nhô lập lòe bên trên quang mang, tại vị trí trước ngực hắn xuất hiện đồ án hình nhật nguyệt, cùng thời điểm này, một đồ án độc nhất vô nhị cũng xuất hiện trên mi tâm hắn.
Hai chùm Tử Hồng Ma Diệm rơi trên người Ân Thiên Chính chẳng phân biệt sau trước.
Chỉ nghe, âm thanh “xèo xèo” mà hai chùm diễm ma phát ra như thể muốn phá vỡ vật cẩn trở là quang mang màu nâu nọ.
Nhưng, ngay lúc này, đồ án hình nhật nguyệt ngay trước ngực Ân Thiên Chính bỗng tỏa ánh hào quang.
Trong một trận trùng kích của tia sáng này, hai chùm Tử Hồng Ma Diệm dần biến mất không còn tung tích theo thời gian.
Thế nhưng, quang mang màu nâu vốn quấn quanh trên cơ thể Ân Thiên Chính cũng biến mất cùng với chúng.
Trong sự im lặng, một thanh ma kiếm màu đen tối tăm, như phá tan khoảng cách không gian, đột ngột xuất hiện bên trái Ân Thiên Chính.
Quang mang màu nâu trên người Ân Thiên Chính vừa mớt biến mất thì ma kiếm đã theo đó chém xuống.
Sát khí bùng nổ giống như thực chật bám vào trên thân kiếm, kiếm chưa đến mà sát khí đậm đặc nước sông cuồn cuộn đã xâm nhập vào bên trong cơ thể, khiến kinh mạch khắp cơ thể Ân Thiên Chính đứt vài đoạn.
Một cơn ớn lạnh phát ra từ tận sâu trong linh hồn lan ra khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể Ân Thiên Chính, hắn vừa thở dài một hơi đã lại một lần nữa thần kinh kéo căng đến tột bậc, động mạch của bàn tay trái cầm thiết bài đã bị vỡ, đến cả sức lực để nhấc cao cánh tay cũng không có.
Cánh tay trái mất sức bị luồng sát khí giống như đào núi lấp biển này ập vào mặt, cũng đồng thời có chút cứng nhắc.
Ngay cả như vậy, Ân Thiên Chính vẫn gắng sức điều khiển phi kiếm trong tay, để phi kiếm xuất hiện một chùm tia sáng hình bầu dục, bay hướng về phía Nghịch Thiên Ma Kiếm đang chém đến, mong có thể cản được đòn đánh kinh thiên này.
Chuang 1155: Trấn áp chiến hồn – 2
“Kenh keng.”
Phi kiếm trong tay Ân Thiên Chính bị chém thành hai nửa, nặng nề rơi xuống dưới chân hắn.
Và bản thân hắn thì trực tiếp bị Nghịch Thiên Ma Kiếm đâm xuyên qua, Nguyên Anh của hắn vừa thoát ra ngoài đã bị móng vuốt của một con quỷ chộp vào lòng bàn tay ngay khi đang định chạy trốn xa thật xa.
Sau đó, một con quỷ quái hung ác trên đầu mọc sừng, khắp người đẫm máu “xèo xèo” kêu đầy vui mừng.
Nó đưa Nguyên Anh của Ân Thiên Chính vào trong cái miệng đầy nhọn hoắt và đồ lòm, và Nguyên Anh của hắn thì dường như không có khả năng nào để chống cự.
Ân Thiên Chính chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyên Anh của bản thân từng bước rơi vào miệng quỷ quái!
“Các vị, hẹn gặp lại, ngay cả tông chủ Trấn Hồn Tông của các ngươi cũng bị bổn tông đánh cho hình thần câu diệt, trái lại ta muốn xem xem Trấn Hồn Tông các ngươi còn đấu với chúng ta như thế nào!” Bị tầng lớp người bọc trong bọc ngoài, Đinh Hạo cười ha ha như điên.
Con Huyết Quỷ Linh nuốt Nguyên Anh của Ân Thiên Chính xong thì vui về trở về bên trong cơ thể Đỉnh Hạo.
Đinh Hạo đánh ra một quyền tách đám đông trước mặt ra, tạo thành một con đường.
Tay phải gương cao, Nghịch Thiên Ma Kiếm như thể phá vỡ hư không, một lần nữa trở về trong tay Đinh Hạo.
Và vào thời điểm này, trong tiếng cười, Đinh Hạo phóng lên không trung một cách thong dong, bay vút về hướng Ma Môn rời đi.
Vừa bay được khoảng một dặm xa, trong linh giác của hắn đột ngột cảm ứng được khí tức của Ma Cơ và U Cơ.
Quan sát bốn phía xung quanh, hai phần ba người của Ma Môn đã dần rút lui.
Cơ thể Đỉnh Hạo vụt qua, lại một lần nữa biến mất trong không trung.
Tại một nơi khác, phía bắc Tế Thiên Nhai của Trấn Hồn Tông.
Gió lớn vù vù hòa lẫn với hạt mưa to như hạt đậu điên cuồng bắn ra xung quanh.
Tiếng sấm sét nổ rền vang bên tai, kéo theo từng đường chớp uốn lượn như rắn điện, vờn quanh nơi này.
Bên trong khu vực phủ kín sấm sét, một nam hai nữ vẫn đang đối đầu quyết liệt.
Cơn gió mạnh dữ đội điên cuồng va đập vào mọi thứ xung quanh, trong sơn cốc thấp trũng này, khu vực những viên đá kỳ quái lểm chom cây cối xung quanh bị ảnh hưởng còn lại của trận đấu phá hủy một cách triệt để, chỉ còn lại một vùng bằng phẳng trơ trọi.
Trên phần đỉnh ngọn núi, vách đá màu thâm đen vẫn đang xèo xèo tỏa khói đen, cho thấy rõ ràng là dấu vết kiếm quang trực tiếp xuyên qua để lại.
Và thời điểm này, “Câu Hồn Lăng” và “Tích Huyết Hoàn” trong tay hai người Ma Cơ và U Cơ đều đang vung vẩy, tấn công một bàn tay bằng ngọc màu lam.
Bàn tay kỳ quái bằng ngọc nọ to lớn như đại thụ rợp bóng, có thể quan sát thấy rõ kinh mạch bên trong bàn tay kỳ quái bằng ngọc, trong kinh mạch dường như còn lóng lánh ánh hào quang trắng nõn không tỳ vết.
Ma Cơ điều khiển “Câu Hồn Lăng” nhìn khuôn mặt điềm nhiên bình yên và biểu cảm bình thắn của tiểu lão đầu mập lùn phía đối diện, nàng không khỏi tức giận cất lời, nàng nói: “Ngươi cứ mãi dây dưa không buông, rốt cuộc ngươi có chịu thôi hay không?” Câu nói này vừa vang lên, tiểu lão nhân vốn có gương mặt hiền hòa đó lập tức nổi trận lôi đình, quác quác gào lên: “Hai ma nữ các ngươi, khi nãy ngăn cả không cho ta cứu môn đồ của Trấn Hồn Tông, giờ viện quân của chúng ta đến rồi, tới lượt ta ngăn cả các ngươi lại, sao lại nói là dây dưa không rõ?”
Khi tiểu lão nhân này gào to còn vung tay vung chân, chẳng khác nào con bọ chó trong chảo dầu sôi, khiến người ta buồn cười! Vừa nghe hắn nói vậy, Ma Cơ cũng im lặng ngay lập tức, nàng chỉ có thể hung hăng trợn mắt liếc nhìn tiểu lão nhân này một lần nữa, rồi tức giận quát lớn: “Ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể cản được bọn ta?”
“Ha ha ha! Nực cười, quá nực cười, ta đã ngăn các ngươi lại một lúc rồi!” Tiểu lão nhân cười kha khà, nhảy lên trên mottang đá lồi ra xung quanh và ngồi xổm, hai tay hắn liên tiếp đánh ra những tia sáng màu trắng.
Hắn vừa nói vừa nói vừa tiếp tục điều khiển bàn tay bằng ngọc kỳ quái kia đánh với “Câu Hồn Lăng” và “Tích Huyết Hoàn” của Ma Cơ U Cơ.
“Lão hầu tử này chính là Tán Tiên của Trấn Hồn Tông sao?” Một giọng nói ngạc nhiên vang lên, bóng dáng Đinh Hạo im hơi lặng tiếng xuất hiện bên cạnh Ma Cơ và U Cơ.
“Này này, thằng nhãi con nhà ngươi sao lại biết tên ta là Hầu Tử?” Biểu cảm của tiểu lão nhân ngồi trên tảng đá hoẳng sợ vô cùng, chỉ tay vào Đinh Hạo rồi gào lên thật to.
Vừa nghe nói vậy, nét mặt ba người Đinh Hạo và Ma Cơ U Cơ chợt ngỡ ngàng đôi chút, sau đó lập tức cười phá lên.
Sau khi ngưng cười, Đỉnh Hạo lắc đầu, nói: “Không ngờ được rằng Tán Tiên của Trấn Hồn Tông lại là một nhân vật như vậy, xem ra bế quan lâu rồi, đầu óc cũng tu luyện đến hỏng luôn!”
Chương 1156: Trấn áp chiến hồn – 3
Sau đó hắn quay đầu lại nói với Ma Cơ U Cơ: “Viện quân của Bình Viên Tông và Xích Thành Tông sắc tiến đến nơi này rồi, chúng ta vẫn nên đi trước thì hơn!”
“Xú tiểu tử, đầu óc của ngươi mới hỏng! Có ta ở đây, các ngươi có thể chạy được sao?” Thấy Đinh Hạo không coi hắn ra gì, tiểu lão nhân nọ không khỏi ồn ào hét lớn.
Ma Cơ cố nén cười, gật đầu nói: “Vừa rồi ta cũng cảm ứng được khí tức của ngươi, chỉ là thực lực của Lão hầu tử này không kém, công pháp kéo chân người khác càng cao minh hơn, vì vậy nhất thời không thể dứt được!”
Hàng lông mày sắc bén giương cao, Đỉnh Hạo khẽ thốt lên một tiếng, ngạc nhiên nói: “Thế mà ta không nhìn ra là Lão hầu tử này còn chút thủ đoạn đấy! Có điều ba người chúng ta đứng cùng một chỗ, hắn có thể giữ được tính mạng đã tốt rồi, còn muốn ngăn can chúng ta thì đúng là người si nói mộng!”
Vừa nói xong, Đỉnh Hạo đã khịt mũi hừ lạnh một tiếng, dần đầu phóng về phía trước.
Và hai người Ma Cơ U Cơ cũng đồng thời thôi động pháp bảo nổi lên, tấn công bàn tay bằng ngọc to lớn nọ.
Trên đường bay đi, sát khí khắp người Đinh Hạo đã đậm đặc như nước, luồng khí tức như hủy thiên diệt địa bộc lộ một cách rõ ràng.
Lão nhân nọ đang định ra tay, vừa cảm ứng được khí tức mạnh mẽ của Đỉnh Hạo, lại liếc nhìn ánh mắt không hề thiện chí của Ma Cơ và U Cơ, hắn không thể không co đầu rụt cổ, nói: “Ba người các ngươi đánh một mình ta, không công bằng, ta không đánh với các ngươi nữa!”
Vừa nói xong, lòng bàn tay lão nhân này phát ra một luồng ánh sáng màu trắng, bàn tay quái dị bằng ngọc kia đột nhiên biến mất hút.
Và lão nhân như thể con khỉ này cũng nhanh như chớp lẩn vào nơi nào đó chẳng hay, đúng là giống như con khỉ.
Thấy hắn cứ vậy mà biến mất không còn tung tích, ba người Đỉnh Hạo đưa mắt nhìn nhau, Ma Cơ cất tiếng cười lanh lãnh, nàng nói: “Lão nhân này cũng là kẻ dở hơi, không ngờ trong Đạo Môn còn có nhân vật chưa hết tính trẻ con như vậy.”
“Vừa rồi tuy rằng hắn vẫn luôn cẩn đường chúng ta nhưng lúc ra tay lại luôn lưu thủ, không thực sự ra tay độc ác.
Hơn thế, nhìn vào pháp quyết công kích và pháp bảo của hắn, cùng với những gì môn đồ Trấn Hồn Tông vừa thể hiện vừa nãy, có thể thấy rõ là không cùng một tông phái, chỉ e hắn không phải là môn đồ Trấn Hồn Tông chính thức!”
Vừa nghe những lời này của Ma Cơ, Đỉnh Hạo nhớ lại công kích từ bàn tay bằng ngọc to lớn mà bản thân được chứng kiến vừa rồi, không thể không tán thưởng: “Đúng là có chút đáng ngờ, nhưng không liên quan gì đến chúng ta, chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này trước!” Sau đó ba người biến thành ba luồng khói nhẹ, ba về hướng tam châu nhất đảo.
Trên đường, ba người Đỉnh Hạo di chuyển nhanh như chớp, sau hai canh giờ đã bắt kịp bước chân đám người Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Cùng với việc đám đông rời khỏi Tế Thiên Nhai, trời quang mây tạnh sau thời tiết khắc nghiệt mưa to gió lớn như thể được gột rửa.
Không trung mây trắng từng đám, gió mát thoảng qua, trời trong nắng ấm khiến tâm thần người ta thoải mái.
Tô điểm cho trận chiến thắng đầu tiên ngay mở đầu của mọi người, tâm tình ai nấy đều thoải mái dễ chịu nhưng vẫn chưa được thỏa mãn lắm.
Khóe môi cong lên nụ cười thản nhiên, Đinh Hạo bay đến bên cạnh Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Lúc này, Vương Diệc Hàn đang sóng đôi khẽ nói chuyện gì đó với tông chủ Miêu Thải Phượng của Hồn Tế Các, nhìn nét mặt hăng hái của cả hai người, hiển nhiên là tâm tình vô cùng tốt.
Mãi đến lúc Đỉnh Hạo khẽ hắng giọng, Vương Diệc Hàn mới cảm nhận được sự tồn tại của Đinh Hạo ngay bên trái bản thân, nở nụ cười, Vương Diệc Hàn thong dong nói: “Tiểu tử ngươi khụ cái gì?” “Ha ha, không có gì, chỉ là tấy Vương lão cười vui vẻ như vậy, cảm thấy khác biệt rất lớn với loại cảm giác chán chường sa sút không có tỉnh thần lúc vừa gặp ngươi!” Đinh Hạo vừa nở nụ cười vừa bảo.
Cười mắng một tiếng, Vương Diệc Hàn nói: “Tiểu tử ngươi ít nói vậy đi, có chuyện gì, nói đi!”
Hơi gật nhẹ đầu, Đinh Hạo ngẫm nghĩ một chút rồi mở miệng: “Có phải bên trong dãy núi Linh Nam này có vài môn phái Ma Môn vẫn lập lờ nước đôi đến bây giờ vẫn chưa đưa ra câu trả lời chính thức về việc quy phụ liên minh chúng ta hay không?”
“Ừ, đúng là có việc này, chúng ta cho bọn họ một chút thời gian chuẩn bị, nhưng hiện tại vẫn chưa đến thời điểm, chúng ta vẫn chưa nhận được tin tức!” Độc Ma Vương Diệc Hàn thấy Đỉnh Hạo nhắc đến chuyện chính sự thì tỉnh thần tập trung, nghiêm mặt nói.
Xoa cằm, Đỉnh Hạo ngẫm nghĩ nói: “Hóa ra là như vậy, tuy nhiên nếu lần này chúng ta đã đến bên trong dãy núi Lĩnh Nam một chuyến rồi thì thuận tiên giải quyết luôn vấn đề này đi, tránh tương lai lại phải đi một chuyến vì chuyện này!”
Chương 1157: Đòn đánh trước khi đi – 1
Vừa nghe Đinh Hạo nói thế, biểu cảm của Vương Diệc Hàn sững sờ, hắn nói: “Ý ngươi là?”
Gật nhẹ đầu, Đinh Hạo lạnh lùng nói: “Thì nhân dịp này tiện đường đến hai tông phái gần khu vực này, hỏi bọn chúng xem rốt cuộc có quy thuận chúng ta hay không? Nếu không đồng ý thì nhân tiện tiêu diệt luôn tông phái của bọn chúng, nếu không cứ để mặc bọn chúng ở lại trong dãy núi Lĩnh Nam, sớm muộn gì cũng là tai họa!”
Quay đầu lại liếc nhìn Miêu Thải Phượng bên cạnh, Độc Ma Vương Diệc Hàn mới nói với Đinh Hạo: “Đã thế, vấn đề này giao lại cho ta và Thải Phượng xử lý là được rồi, các ngươi trở lại Bồng Khâu Đảo trước đúng không?”
Gat đầu, Đỉnh Hạo nói: ” Như thế cũng được, nhưng hiện tại đội ngũ của Bình Viên Tông và Xích Thành Tông kia chắc hẳn đã đến Trấn Hồn Tông.
Tuy rằng bên này đã cách xa Tế Thiên Nhai của Trấn Hồn Tông, những dẫu sao vẫn thuộc trung tâm của dãy núi Lĩnh Nam, các ngươi vẫn nên hành động cẩn thận thì thỏa đáng hơn.
Nếu phát hiện tung tích của đám người đó thì ngay lập tức rời khỏi, không cần tiếp tục ở lại, biết chưa?”
Thong dong nở nụ cười, nét mặt Độc Ma Vương Diệc Hàn tỏ vẻ yên tâm đi, hắn nói: “Ngươi cứ yên tâm đi, ánh mắt của chúng ta bên trong dãy núi Lĩnh Nam cũng không ít.
Hơn nữa, trên đường còn có tin tức do một vài môn phái Ma Môn đã phụ thuộc chúng ta cung cấp, nếu người của Bình Viên Tông và Xích Thành Tông đến nơi này, chúng ta chắc hẳn có thể biết trước!”
“Được, đã vậy, ngươi xử lý chuyện bên này một phen đi!” Đinh Hạo gật đầu cười.
Ba ngày sau, trong mật thất dưới đáy Thiên Trụ Sơn tại Bồng Khâu Đảo.
Đỉnh Hạo ngồi khoanh chân, đối mặt với Đỉnh Hạo là một Đinh Hạo khác do Ma Anh hóa thành.
Đồ án “Thanh Minh Đỉnh” hiện lên trong ấn đường Ma Anh, ánh sáng màu xanh lóng lánh lờ mờ.
Và bản thể của Đinh Hạo, hai luồng hào quang màu đen tối tăm cũng lóe ra từ trong đôi mắt, xuôi theo đồ án “Thanh Minh Đỉnh” nơi ấn đường Ma Anh mà tràn vào trong cơ thể Ma Anh.
Từ sau khi trở về Bồng Khâu Đảo từ dãy núi Lĩnh Nam, Đỉnh Hạo bàn giao một cách khái quát tất cả mọi việc rồi lập tức tuyên bố muốn bế quan trong một thời gian ngắn.
Trước đó, tại Trấn Hồn Tông, trong lúc cấp bách, Đinh Hạo chỉ tạm thời trấn áp hơn một trăm chiến hồn này, còn nhân cơ hội luyện hóa năm chiến hồn.
Và chỉ luyện hóa năm chiến hồn cũng đã khiến Đinh Hạo cảm nhận được lợi ích to lớn.
Chẳng những khiến hắn thăm dò được người của Bình Viên Tông và Xích Thành Tông đã đến trong lúc bất chợt, hãy còn thời gian giết chết tông chủ Ân Thiên Chính của Trấn Hồn Tông.
Để sát khí nồng đậm bám trên Nghịch Thiên Ma Kiếm, hắn lại nhận được hiệu quả không tưởng được.
Chính vì thế, vừa trở về đến Bồng Khâu Đảo, Đỉnh Hạo đã quyết định bế quan, định loại bỏ mối đe dọa mà những chiến hồn ở trong cơ thể để lại, nếu không sớm muộn cũng sẽ là tai họa ngầm.
Cứ thế cho đến tận khi bắt tay vào làm Đỉnh Hạo mới cảm nhận được sự lỗ mãng của mình.
Tuy rằng “Thanh Minh Đỉnh” hút toàn bộ những chiến hồn này vào bên trong cơ thể Ma Anh, nhưng dù với tu vi hiện tại của Đinh Hạo, hắn muốn luyện hóa toàn bộ chiến hồn thì không phải trong thời gian ngắn là có thể hoàn thành.
Lần trước, để có thể luyện hóa được năm chiến hồn, bản thân hắn đã sử dụng tất cả sức mạnh của mình, hơn nữa còn là ngay sau khi chiến hồn vừa bị “Thanh Minh Đỉnh” hút vào trong, bởi vì khi đó bọn chúng vẫn chưa thể thích ứng được với không gian bên trong “Thanh Minh Đỉnh” trong khoảng thời gian ngắn như vậy.
Lúc này bản thân hắn thử lại một lần nữa, đột nhiên phát hiện ra rằng những chiến hồn đó chẳng những hung ác ngập trời, hơn nữa còn đột ngột trở nên tỉnh ranh như cáo.
Từng con, chỉ cần cảm ứng được chân nguyên của Đỉnh Hạo mạnh mẽ tràn vào bên trong “Thanh Minh Đỉnh”, sử dụng pháp quyết Di Hồn Luyện Thần thì đều im hơi lặng tiếng trốn đến nơi nào không rõ.
Bởi vì hiện tại “Thanh Minh Đỉnh” đã kết hợp với Ma Anh, và sau khi chân nguyên của Đinh Hạo sử dụng pháp quyết Di Hồn Luyện Thần lại chỉ có thể tạo ra một quang đoàn như một đốm lửa nhỏ bằng bàn tay bên trong cơ thể Ma Anh.
Và chỉ sau khi chiến hồn bị quang đoàn bao lại toàn bộ, chúng mới có thể bị Di Hồn Luyện Thần pháp quyết luyện hóa và hấp thu.
Quang đoàn có thể chạy đến bất cứ nơi nào trong cơ thể Ma Anh theo suy nghĩ của Đinh Hạo, thế nhưng những chiến hồn đó cũng có thể di chuyển như vậy.
Dưới sự cố gắng tránh né của những chiến hồn đó, quang đoàn tuy rằng không ngừng đi lang thang trong cơ thể Ma Anh nhưng lại không thể làm gì được chiến hồn! Cũng may rằng hiện tại thân thể của Ma Anh đã kết hợp với “Thanh Minh Đỉnh”, những chiến hồn đó cũng không thể tạo thành tổn thương thực chất cho Ma Anh, càng không thể trốn khỏi sự trói buộc cửa Ma Anh.
Trong khoảng thời gian ngắn, tuy rằng ngươi đuổi ta chạy nhưng cũng bình an vô sự!
Chương 1158: Đòn đánh trước khi đi – 2
Cứ thế bế quan trong bảy ngày, đến một chiến hồn Đỉnh Hạo cũng không thể tóm được, hắn không thể không tạm thời từ bỏ ý định luyện hóa những chiến hồn này, suy nghĩ những biện pháp khác.
Thật ra Đỉnh Hạo có thể cảm nhận được, chỉ cần thực lực của bản thân nâng cao, quang đoàn trong cơ thể Ma Anh có thể biến lớn hơn, tốc độ di chuyển sẽ nhanh hơn.
Đến lúc đó, chiến hồn đương nhiên sẽ bị luyện hóa từng con một.
Vừa bước chân ra khỏi mật thất, Lục Bào lão tổ đã vội vàng nghênh tiếp hắn, khẽ thì thầm nói với Đỉnh Hạo: “Cái lão quái vật Hồng Thế đó đã đến!”
Thở dài trong lòng, Đinh Hạo thầm nghĩ Linh Giác của bản thân tuy rằng đã vô cùng nhạy bén nhưng vẫn không thể cảm ứng được khí tức của cái lão quái Hồng Thế này.
Cho đến lúc này, chỉ e rằng hai người Ma Cơ và U Cơ cũng không thể cảm ứng được khí tức của Hồng Thế.
Đã cách nhiều năm, không biết hiện giờ tu vi của Hồng Thế đã khôi phục đến mức nào!
Hơi gật nhẹ đầu, Đỉnh Hạo hỏi Lục Bào lão tổ: “Hồng Thế đến đây lúc nào, có ai đến cùng với hắn không?”
“Đến từ ba ngày trước, chỉ một mình hắn!” Lục Bào lão tổ đáp, sau đó lại thầm thì: “Mẹ kiếp, hiện tại lão tiểu tử đó càng ngày càng trẻ tuổi và anh tuấn, ban đầu cũng dọa lão tử nhảy dựng!” Vừa nghe hắn nói câu này, Đỉnh Hạo không thể không bật cười, nói: “Từ Quỷ Vực đến Thiên Trụ Sơn này, hắn chỉ tốn chút thời gian như vậy, xem ra hắn đúng là vô cùng nóng vội!”
Đến tận khi nhìn thấy Kiếm Tiên Hồng Thế, Đinh Hạo mới hiểu lời cảm thán vừa rồi của Lục Bào lão tổ!”
Hiện giờ, Hồng Thế mặc bộ áo bào màu trắng, thân thể cao lớn tráng kiện như dãy núi cao lớn trùng điệp, mày kiếm mắt sáng, trong ánh mắt ẩn chứa kiếm ý vô cùng vô tận, cả cơ thể tựa như một thanh thần kiếm sắc bén vừa ra khỏi vỏ.
Nhưng khuôn mặt hắn trắng nõn như ngọc, dung danh tuấn lãng bất phàm, khóe môi nhếch lên nụ cười thản nhiên, người không thân quen với hắn trông thấy hắn sẽ chỉ ca tụng hắn anh tuấn bất phàm, sẽ không ngờ rằng hắn chính là Kiếm Tiên kinh thế.
Sau khi thấy Đinh Hạo xuất hiện, Hồng Thế nhìn Đinh Hạo, hắn cười tủm tỉm và nói một cách lười nhác rằng: “Nếu như là kiếm quyết Tiên Giới, ngươi đã lấy lại từ Luyện Ngục Ma Tông, trực tiếp để người ta đưa đến Quỷ Vực không phải là được rồi sao, tại sao còn muốn ta tự đến đây một chuyến?”
Khit mũi hm lạnh, Đỉnh Hạo nói: “Trái lại là ngươi đến khá nhanh đấy, ta còn nghĩ là không thể mời được ngươi!”
Nở nụ cười, Hồng Thế thẳng thắn nói: “Nói nhảm, có ba kiếm quyết ở đây, sao ta lại không dám đến! Đừng nói nữa, ngươi muốn ta làm gì? Nhưng ta nói cho ngươi biết trước, thực lực của ta vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, ngươi đừng có làm khó ta!”
Khẽ gật đầu, Đinh Hạo cười khà khà nói: “Ngươi cứ yên tâm đi, nhưng sau khi đưa kiếm quyết cho ngươi, ngươi chỉ có thể đọc ở trên Thiên Trụ Sơn!”
Vừa nói, kiếm quyết Tiên Giới nọ đã bay về phía Kiếm Tiên Hồng Thế.
Thế nhưng, cũng vào lúc này, chiến hồn bên trong cơ thể Đỉnh Hạo lại đột ngột chộn rộn ngóc đầu làm loạn.
Mồ hôi lạnh phủ kín từng tấc da thịt trên cơ thể Đinh Hạo trong nháy mắt, cả cơ thể run rẩy kịch liệt một lúc, sau đó một luồng sát khí hủy thiên diệt địa cuồn cuộn bỗng dưng bùng nổ một cách mạnh mẽ trên khắp cơ thể Đỉnh Hạo, khiến Hồng Thế giật mình.
Chỉ trong phút chốc, tia sáng màu trắng chói lòa bắt đầu chậm rãi dịch chuyển quanh thân thể Đỉnh Hạo.
Và Hồng Thế thì nhắm mắt lại, hàng lông mày nhíu chặt, giống như chìm trong suy ngẫm.
Không biết qua bao lâu, Hồng Thế khẽ quát một tiếng, một loạt hào quang trong hình dáng những thanh kiếm được độ vào bên trong cơ thể Đinh Hạo từ trong miệng Hồng Thế.
Và cùng với việc tỉa sáng hình kiếm này tiến vào, thân thể vốn đang run rẩy kịch liệt của Đinh Hạo cũng dần bình tĩnh lại theo thời gian Mãi lâu sau…
Đỉnh Hạo thở phào một hơi, đôi mắt mệt mỏi khẽ hé mở.
Lúc này, Kiếm Tiên Hồng Thế đang ngồi khoanh chân ngay trước mặt Đinh Hạo, có tỉa sáng màu trắng chậm rãi chuyển động trong cơ thể.
Những quang mang màu trắng đó đều tựa như thanh kiếm sắc bén, chuyển động qua lại bên trong cơ thể hắn.
“Tại sao bên trong cơ thể ngươi lại tồn tại nhiều chiến hồn đến như vậy?” Giọng nói của Hồng Thế vang lên, cùng với đó là ánh mắt của hắn rơi trên người Đinh Hạo.
Nở nụ cười đắng chát, Đỉnh Hạo nói: “Trước tiên ngươi đừng quan tâm xem tại sao lại có chiến hồn tồn tại , những chiến hồn này tiềm phục bên trong cơ thể, tàn sát bừa bãi khắp nơi, ngươi có cách đối phó với chúng nó không?”
Biểu cảm ngạc nhiên, sau một hồi ngẫm nghĩ, Hồng Thế gật đầu nói: “Ta cũng không có biện pháp nào tốt, huống chỉ bên trong cơ thể ngươi có không chỉ một chiến hồn đúng không?”
“Đúng vậy, có gần một trăm chiến hồn!” Đinh Hạo cười khổ đáp.
Chương 1159: Hồng Thế đến – 1
Câu nói này vừa thốt lên, Hồng Thế chấn động vô cùng, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm Đinh Hạo, ngỡ ngàng nói: “Một trăm chiến hồn! Thế sao ngươi vẫn còn sống? Dù một trăm chiến hồn ở bên trong cơ thể ta, kiếm của ta cũng không thể áp chế được!”
Vừa nghe hắn nói thế, Đinh Hạo đã mỉm cười nói: “Trong cơ thể ta có thứ gì đó đã trấn áp bọn chúng rồi, nhưng đám chiến hồn này vô cùng gian manh, không thể tiêu diệt hoàn toàn!”
Lắc đầu, Hồng Thế cảm khái nói: “Vận khí của tiểu tử ngươi đúng là quá tốt, hơn nữa còn là quái vật.
Nếu ngươi có thể hoàn toàn luyện hóa hết những chiến hồn này, vậy thì lợi ích ngươi nhận được sẽ là vô cùng vô tận!”
Hơi chút thở than, Đỉnh Hạo thầm nghĩ rằng trong khoảng thời gian tới đây bản thân chỉ có thể cẩn trọng hơn.
Chỉ cần thực lực của bản thân nâng cao, tất nhiên là có thể luyện hóa những chiến hồn đó.
Thấy Đinh Hạo không nói thêm điều gì nữa, Hồng Thế nóng vội nói: “Nếu ngươi đã không còn vấn đề gì thì chuẩn bị giúp ta một mật thất, ta phải bắt đầu đọc ba chiêu thức kiếm quyết kiếm quyết Tiên Giới rồi!”
Khẽ gật đầu, Đinh Hạo nói: “Cũng được!”
Thế nhưng vừa bước chân ra ngoài, còn chưa kịp sắp xếp mật thất cho Hồng Thế, hắn đã nghe được một tin xấu!” Độc Ma Vương Diệc Hàn và Miêu Thải Phượng đồng thời bị người của Bình Viên Tông bắt!
Tin tức bất thình lình thoáng cái khiến Đinh Hạo hoảng sợ, Đinh Hạo thoáng nhìn trưởng lão Hồn Tế Các vẻ mặt bối rối nọ và nôn nóng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”
“Không rõ tại sao Bình Viên Tông lại biết được tin tức chúng ta ở lại dãy núi Lĩnh Nam, Vương lão và tông chủ của chúng ta bị hai Tán Tiên của Bình Viên Tông đột nhiên ra tay tấn công khi chưa kịp chuẩn bị.
Sau khi bắt được người, bọn họ lập tức bay đi ngàn dặm, chỉ để lại câu nói muốn Đinh tông chủ một mình đến Đô Thiên Nhai!” Người này nhanh chóng nói.
“Những môn đồ đi theo có bị thương không?” Đinh Hạo lại một lần nữa đưa ra câu hỏi.
“Không, chỉ có hai Tán Tiên đó của Bình Viên Tông đột ngột đến mà thôi!” Người này trả lời.
Một lát sau, Tuyên Dị của Nguyên Ma Cung và Đới Thiên Hành của Ma Vân Tông biết được tin tức đó đều vội vàng chạy đến. “Ngươi không thể đi!” Vừa đến, Tuyên Dị đã lập tức quát lên.
Còn Đới Thiên Hành của Ma Vân Tông chỉ khe khẽ thở dài một tiếng, trái lại không nói lời nào.
Bất kể là Độc Ma Vương Diệc Hàn hay là Miêu Thải Phượng của Hồn Tế Các thì đều có quan hệ vô cùng tốt với Đới Thiên Hành.
Tuy rằng biết rõ lần này người của Bình Viên Tông yêu cầu Đỉnh Hạo một mình đi đến Đô Thiên Nhai là không có ý tốt.
Nhưng trong lòng hắn lại không hy vọng rằng Độc Ma và Miêu Thải Phượng cứ thế chết đi.
Vì vậy, trong lòng hắn không thể đưa ra quyết định, chỉ có thể thở dài bất lực.
Đỉnh Hạo thì ngả toàn bộ cơ thể vào lưng ghế, lông mày cau chặt, trầm ngâm không nói.
Thấy Đinh Hạo im lặng không nói gì, Tuyên Dị không khoi nôn nóng nói tiếp: “Dù có thể nào ngươi cũng không được đi, số môn đồ của Bình Viên Tông chết trong tay Vô Cực Ma Tông các ngươi rất nhiều, mối hận thù này hoàn toàn không thể hóa giải được.
Nếu như ngươi đi đến đó, tất nhiên là khó tránh khỏi cái chết.
Nếu như ngươi không có mặt, toàn bộ Liên Minh Ma Môn sẽ không bền vững, không phải là không thể tạo cơ hội cho Đạo Môn tấn công lại lần nữa!”
Đới Thiên Hành của Ma Vân Tông vừa nghe Tuyên Dị nói như vậy thì không khỏi bùi ngùi thở dài thêm lần nữa, cả người tràn ngập vẻ chán chường.
Nhìn Tuyên Dị, hắn lắc đầu, không nói câu nào.
Liếc Đới Thiên Hành, Tuyên Dị lên tiếng: “Ta biết ngươi nôn nóng trong lòng, thế nhưng cho dù Đỉnh Hạo cũng khó mà thay đổi điều gì.
Trái lại còn có thể đáp thêm một mạng vào.
Nếu Đỉnh Hạo ở đây, chúng ta còn có thể báo thù rửa hận cho hai người bọn họ.
Nhưng nếu hắn chết ở Đô Thiên Nhai, đó lẽ là đả kích trí mạng của liên minh, đến cả báo thù chúng ta cũng không thể làm được!”
“Haiz! Sao ta lại không hiểu điều này cơ chứ, có điều… có điều…, haiz…” Đới Thiên Hành ngúng nguẩy nói không rõ lời này, nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý của hắn.
Mãi lâu sau, Đỉnh Hạo ngẩng đầu lên, nói một cách tỉnh táo: “Ta diy”
Câu nói này vừa vang lên, tất cả những người có mặt trong đại điện đều khuyên can, ồn ào kêu gào.
Đỉnh Hạo vung tay, tất cả mọi người im lặng.
Nhìn Kiếm Tiên Hồng Thế đứng bên cạnh, Đinh Hạo điềm nhiên nói: “Xem ra lần này ngươi phải đi cùng ta một chuyến rồi!”
Nở nụ cười lười biếng, Hồng Thế đau khổ nói: “Ta biết ngay, ba chiêu thức kiếm quyết Tiên Giới này của ngươi không dễ lấy như vậy mài”
“Thế nhưng Bình Viên Tông yêu cầu ngươi đến một mình không phải sao?” Đới Thiên Hành vẫn luôn im lặng không nói cuối cùng cũng lên tiếng.
Chương 1160: Hồng Thế đến – 2
chuang 1161: Sóng to gió lớn – 1
Chuang 1162: Sóng to gió lớn -2
Quan sát Kiếm Tiên Hồng Thế anh tuấn, Đỉnh Hạo tỉnh táo nói: “Không sao, nếu như hắn đi cùng với ta, người của Bình Viên Tông chắc chắn không thể biết được.
Không thảo luận thêm về vấn đề này nữa, ý ta đã quyết!”
Nghe Đinh Hạo nói thế, bắt đầu đến lượt Tuyên Dị của Nguyên Ma Cung lắc đầu thở dài, hắn nhìn Đinh Hạo và nói: “Đã thế, chúng ta cũng phải sắp xếp nhân mã mai phục tại dưới chân Đô Thiên Nhai, nếu ngươi xảy ra chuyện gì không hay, chúng ta cũng có lực lượng chống lại bọn chúng!”
Lắc đầu, Đỉnh Hạo cất lời: “Không cần, ta nghĩ bọn chúng sẽ không cho phép các ngươi tiến về Đô Thiên Nhai! Hơn nữa, nếu các ngươi tiến đến Đô Thiên Nhai, thế lực trên tam châu nhất đảo sẽ không đủ cân bằng, nếu đến lúc đó mà Xích Thành Tông và Trấn Hồn Tông cùng dư nghiệt của tam châu nhất đảo tấn công đến thì thế lực chúng ta khó khăn lắm mới dựng lên được sẽ ầm ầm tan vỡt”
Sau đó, không để bọn họ khuyên nhủ thêm, Đinh Hạo đã xuống khỏi Thiên Trụ Sơn cùng Hồng Thế.
Thế nhưng đợi đến khi hai người rời khỏi Thiên Trụ Sơn thì không lập tức bay về Đô Thiên Nhai thuộc dãy núi Lĩnh Nam.
Chỉ thấy, Đinh Hạo quanh co lòng vòng mấy đoạn đường, đi đến một sơn cốc phong cảnh đẹp như tranh vẽ lại đồi dào linh khí. “Ngươi đến nơi này làm gì?” Hồng Thế ngờ vực hỏi Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo cười nói: “Khi nãy lúc xuống núi ta đột ngột nhớ đến một người, ta nghĩ nếu như người này chịu tiến đến Đô Thiên Nhai cùng chúng ta thì có lẽ chúng ta có thể cứu ra hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Miêu Thải Phượng mà thần không biết quỷ không hay!”
“Là ai mà lại có bản lĩnh lớn đến vậy?” Hồng Thế ngạc nhiên nói.
Cười rồi lại cười, Đinh Hạo tránh né không trả lời, quan sát cây cối xanh um tươi tốt và sương mù phiêu đãng trong sơn cốc, Đỉnh Hạo cau mày, ngờ vực nói: “Có lẽ là nơi này!”
Vừa nghe Đỉnh Hạo nói thế, Hồng Thế nói: “Chắc không phải ngươi không biết đường đấy chứ?”
Ngượng ngập nở nụ cười, Đinh Hạo hơi lúng túng nói: “Ta chỉ từng nghe Vương Diệc Hàn nói qua một lần, hơn nữa Bồng Khâu Đảo cũng lớn, ai biết có phải là nơi này hay không, mong rằng chúng ta không đến nhầm nơi!”
Ngay sau khi Đinh Hạo nói xong câu này, gương mặt Kiếm Tiên Hồng Thế nghiêm lại, trầm giọng nói: “Có một người đang tiến về phía này, thực lực của hắn rất mạnh!”
Đỉnh Hạo mỉm cười rồi nói: “Mạnh thế nào?”
“Là cao thủ đã trải qua thiên kiếp lần thứ hai!” Hồng Thế quả quyết nói.
Trong lòng Đinh Hạo thầm than tu vi về phương diện của thần thức cái lão quái vật Hồng Thế này quả nhiên không phải mạnh bình thường! Dù cho hiện tại thực lực của hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục thì cũng không phải là người bản thân có thể so sánh được, đợi đến thời điểm thực lực của hắn khôi phục toàn bộ, đến khi đó còn ai có thể che giấu thần thức của hắn mà nhìn trộm đây?
Hơi gật đầu, Đỉnh Hạo nói: “Là hắn rồi, xem chừng chúng ta đúng thực là không đi nhầm đường.”
Gương mặt ngạc nhiên, Hồng Thế khẽ cất tiếng cười, cất lời: “Tiểu tử ngươi hiện tại quả thực là có chút môn đạo Quỷ Môn đấy, đến cao thủ như vậy mà cũng có thể tóm được, thảo nào hiện tại thế lực của Vô Cực Ma Tông càng ngày càng lớn!”
Vừa nghe Hồng Thế nói vậy, Đinh Hạo nở nụ cười đắng chát: “Ta không thể thu phục nổi hắn, quan hệ giữa hắn và ta cũng giống như mối quan hệ giữa ngươi và ta, mọi người lợi dụng lẫn nhau, theo như nhu cầu!”
Khà khà cao giọng cười, Hồng Thế nói: “Hóa ra là như vậy!”
Ngay trong lúc Hồng Thế cao giọng cười, âm thanh của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng truyền tới: “Người đến có phải là Đỉnh Hạo không?” Khi âm thanh của Nguyễn Bách Tượng vang lên, Đỉnh Hạo mới cảm ứng được khí tức của hắn, trong lòng không khỏi nói thầm rằng Nguyễn Bách Tượng quả thực cũng là một lão quái vật.
Nghĩ thì nghĩ thế, âm thanh của hắn cũng không hề chậm nhịp: “Là ta!”
Một lát sau, diện mạo vô cùng bình thường nọ của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng xuất hiện trước mắt Đinh Hạo.
Chỉ thấy, bàn chân to lớn của Nguyễn Bách Tượng cởi trần, ống tay áo kéo cao, trong tay cầm một cái cuốc, dáng vẻ như một người nông phu bình thường.
Nhìn thấy dáng vẻ của hắn như thế Đỉnh Hạo không khỏi cảm thấy buồn cười, hắn mở miệng nói: “Ta nói ngươi này Nguyễn lão, dáng vẻ này của ngươi là định làm gì vậy?”
Khịt mũi hừ lạnh, Nguyễn Bách Tượng nói: “Trồng hoa!”
Sau đó ánh mắt hắn dịch chuyển, đáp xuống trên cơ thể lười nhác của Hồng Thế, không khỏi thốt lên một tiếng, ngạc nhiên nói: “Ngươi là ai? Khí tức trên người rất mạnh, hơn nữa loại khí tức này không phải đặc biệt bình thường, như là, như là…”
Nói đến khúc này, Nguyễn Bách Tượng cau mày, như đang vắt óc suy nghĩ.
Một lát sau, cơ thể hắn chợt rung nhẹ, nói bằng giọng không thể tưởng tượng được: “Tán Tiên Độ quá ba lần thiên kiếp, sau đó chuyển tu mà thành ư?”
chuang 1161: Sóng to gió lớn – 1
Cười thản nhiên, Hồng Thế mở miệng nói: “Không sai!”
Ngạc nhiên nhìn Kiếm Tiên Hồng Thế, sau đó lại nhìn Đinh Hạo bên cạnh một chút, Nguyễn Bách Tượng thở dài: “Tiểu tử ngươi quả thực vô cùng cao minh, hiện tại ta càng thêm tin tưởng Vô Cực Ma Tông các ngươi có thể thanh trừ thế lực của Uyên Lang Điện!”
Đỉnh Hạo cười nói: “Lần này ta đến tìm là có một chuyện muốn nhờ ngươi!”
“A?” Nguyễn Bách Tượng ngờ vực nhìn Đinh Hạo, sau đó lại nhìn Kiếm Tiên Hồng Thế lười nhác, ngạc nhiên nói: “Có hắn, còn chuyện gì mà không giải quyết được sao?”
Lắc đầu, gương mặt Đỉnh Hạo nghiêm nghị, hắn kể lại cho Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng một lần những chuyện đã xảy ra.
Sau khi kể rõ mọi chuyện, Đinh Hạo mới nặng nề nói: “Ta vừa mới tu tập Bách Biến Thuật không lâu, vẫn chưa từng sử dụng lần nào.
Lần này đến Đô Thiên Nhai, ta e rằng sẽ để lộ sơ hở gì đó.
Nếu có sự đồng hành của ngươi trên đường đi, nếu có vấn đề gì ngươi có thể nhắc nhở ta bất cứ lúc nào.
Hơn nữa, thực lực của ngươi cũng là một sự trợ giúp lớn lao với chúng ta hiện tại, vì vậy ta mới đến tìm ngươi!”
Sau khi lắng nghe việc Đỉnh Hạo muốn nhờ, biểu cảm Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng sững sờ, sau đó hắn cười phá lên: “Tại sao ta phải giúp ngươi.
Chuyện để người ngươi đối phó với Uyên Lang Điện, ta đã trả bằng Bách Biến Thuật.
Hiện tại hai chúng ta không ai thiếu nợ ai hết!”
Hắn vừa nói như vậy, Đinh Hạo hơi giật mình ngạc nhiên, sau đó cẩn thận ngẫm nghĩ một lúc, xác thực là không có lý do gì để Nguyễn Bách Tượng trợ giúp hắn, hắn chỉ có thể lặng im không nói nên lời.
“Nhưng đây không phải là chuyện không thể thương lượng được!” Hơi ngừng lại, Nguyễn Bách Tượng tự mình nói tiếp.
“A? Ý của Nguyễn lão là gì?” Đinh Hạo thuận theo câu nói này, hắn hỏi.
Ngâm nga một tiếng thở than, Nguyễn Bách Tượng mở miệng nói: “Thiên kiếp lần thứ ba của ta sắp đến, mặc kệ có thể vượt qua lần thiên kiếp này hay không, tương lai Thanh Y đều không có người chăm sóc, vì vậy…”
Vừa nghe hắn đề cập đến vấn đề này, Đinh Hạo cảm thấy đau đầu.
Đinh Hạo cũng biết lo lắng duy nhất trong lòng Nguyễn Bách Tượng hiện tại chỉ còn lại mình Nguyễn Thanh Y.
Nhưng cố tình là bản thân lại không thể đáp ứng điều đó, vì vậy hắn cảm thấy rất khó xử.
“Ngươi phải đồng ý với ta, sau này, chỉ cần Thanh Y còn trong phạm vi thế lực của ngươi một ngày thì không ai được phép xúc phạm nàng, có vậy ta mới đồng ý đi với ngươi một chuyến!” Thấy biểu cảm khó xử của Đinh Hạo, Nguyễn Bách Tượng nói.
Thở dài một hơi, hàng lông mày của Đỉnh Hạo giãn ra, hắn cười nói: “Hóa ra là việc này, Nguyễn lão cứ việc yên tâm đi.
Cho dù chuyến này ngươi không giúp đỡ ta, chỉ dựa vào ân tình Nguyễn cô nương cứu ta một mạng, ta sẽ không để kẻ khác xúc phạm nàng!”
Khẽ gật đầu, Nguyễn Bách Tượng khit mũi hm lạnh, mở miệng nói: “Nếu không phải Thanh Y cố hết sức khuyên bảo ta không quản chuyện của các ngươi, ta sẽ không tha cho ngươi đơn giản như vậy đâu!”
Nở nụ cười gượng, Đỉnh Hạo không nói thêm câu nào.
Còn Nguyễn Bách Tượng, sau khi lắc đầu thở dài một tiếng mới nói với Đỉnh Hạo: “Các ngươi chờ một lát, ta qua thông báo với Thanh Y một tiếng, sẽ nhanh chóng đi với các ngươi!”
Ba ngày sau, dãy núi Lĩnh Nam, Đô Thiên Nhai.
Ba người Đỉnh Hạo, Hồng Thế và Nguyễn Bách Tượng xuất hiện ở dưới chân núi Đô Thiên Nhai, từ dưới ngước lên quan sát Đô Thiên Nhai cao ngất chìm trong biển mây.
Đinh Hạo nói với Hồng Thế bên cạnh: “Ngươi có thể cảm ứng được khí tức của Độc Ma không?” Hồng Thế lờ do dựa người trên bề mặt một tang đá màu nâu xám, nhắm hai mắt trầm ngâm không nói, như thể hắn đang tìm kiếm khí tức của Độc Ma Vương Diệc Hàn bằng thần thức.
Mãi lâu sau, Hồng Thế mở đôi mắt thăm thẳm như làn nước hồ ra, điềm nhiên nói: “Vẫn không cảm ứng được khí tức của Độc Ma, nhưng có thể khẳng định, vì để lấy được tính mạng của ngươi mà Bình Viên Tông nọ đã bỏ ra khá nhiều vốn liếng!”
“A? Tình hình thế nào?” Hai mắt híp lại, Đỉnh Hạo hỏi.
“Ta cảm ứng được bên trong Bình Viên Tông tồn tại ít nhất ba Tán Tiên, một người trong số đó là tứ kiếp, một người tam kiếp và một nhị kiếp.” Hồng Thế điềm nhiên nói.
Gật đầu một cách hờ hững, Đinh Hạo mở miệng nói: “Xem ra lần này thực lực của người đến Bình Viên Tông không yếu, có lẽ là lần trước bị dọa sợ, lần này đến cảm Tán Tiên tứ kiếp cũng đến! Khó trách Vương lão và Miêu tông chủ không có bất cứ cơ hội phản kháng nào đã thất thủ chịu trói!”
Chứng kiến nét mặt bất vi sở động của Đinh Hạo, Hồng Thế khẽ gật đầu tán thưởng, hắn nói: “Cũng may lần này chúng ta đến đây là để dùng đầu óc, nếu không với thực lực hiện giờ của ta thì chỉ có thể ứng đối Tán Tiên tứ kiếp nọ mà thôi!”
Chuang 1162: Sóng to gió lớn -2
“Tuy rằng thực lực của ta và hắn ngang hàng nhưng hắn vẫn khó có thể phát giác được khí tức của ta, vì vậy ta và các ngươi đứng cạnh nhau hắn cũng không cảm ứng được.
Nhưng hai người các ngươi thực sự không có chút sai lầm nào sao? Nếu là một trong ba người chúng ta bị phát hiện, chẳng những không thể cứu được Độc Ma mà ngay cả bản thân cũng khó thoát!”
Hắn vừa nói xong, Đỉnh Hạo và Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng bèn nhìn nhau cười.
Cùng với sự vui mừng thản nhiên của cả hai, lớp đa mặt trên gương mặt Đỉnh Hạo và Nguyễn Bách Tượng vặn veo kịch liệt.
Cùng với sự vặn vẹo của lớp da, Ma khí trên cơ thể hai người dần biến mất theo thời gian trôi đi, thay vào đó là khí tức chân nguyên Đạo Môn mênh mông cuồn cuộn vô cùng thuần chất.
Dáng người vô cùng cao lớn vạm vỡ của Đỉnh Hạo đã biến thành vóc dáng trung bình, điểm thêm một gương mặt hào sảng lại càng không nhận ra bất cứ đường nét nào của gương mặt trước đây.
Còn mặt này của Nguyễn Bách Tượng lại không thay đổi quá nhiều, chỉ là trên gương mặt nhiều thêm chút mỡ, hắn đã trở thành một tên béo thấp lùn.
Cất tiếng cười khùng khục, khắp cơ thể Đinh Hạo ngập tràn một luồng khí tức phóng khoáng, quan sát Kiếm Tiên Hồng Thế bên cạnh, Đỉnh Hạo nói: “Hiện tại ngươi đã yên tâm chưa?”
Kiếm Tiên Hồng Thế cứ thế trợn mắt chứng kiến cảnh hai người đã xảy ra biến hóa long trời lở đất như thế ngay trước mặt mình, hắn không thể không ngạc nhiên.
Nghe câu hỏi của Đinh Hạo, hắn không khoi cao giọng cười, nói: “Quả thực là có thể đánh tráo thật giả, ngay cả với nhãn lực của ta cũng không nhận biết được Ma khí trên người ngươi!”
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng ngạo nghễ nói: “Điều đó là đương nhiên, nếu không thì cũng không thể trở thành pháp quyết trấn tông của Bách Biến Môn chúng ta rồi! Nhưng ngươi, tiểu tử Đỉnh Hạo này, không cần thiết phải làm đến mức này, trước khi tìm được mục tiêu, càng bình thường càng an toàn, điểm này phải nhớ kỹ!”
Hắn vừa nói thế, Đinh Hạo hơi ngẫm nghĩ một chút trong lòng đã hiểu rõ, sau đó khẽ gật đầu và mở miệng nói: “Hóa ra là thế!” Vừa nói dứt câu, khuôn mặt Đỉnh Hạo lại một lần nữa thay đổi, dáng người vốn cao lớn biến thành hơi gầy, màu sắc sáng loáng của làn da cũng thô ráp hơn.
Càng thể hiện rõ tu vi Nguyên Anh kỳ hơn, thoạt nhìn tựa như một đệ tử bình thường nhất bên trong Bình Viên Tông.
Mãi đến tận lúc này Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng mới gật đầu nói: “Thế cũng khá ổn rồi, với hình dạng vừa rồi của ngươi, tuy rằng không có vấn đề gì lớn nhưng so với hiện tại thì có chút nguy hiểm hơn.”
Sau đó, nhìn nét mặt ngạc nhiên của Kiếm Tiên Hồng Thế, Nguyễn Bách Tượng nói: “Nếu như ngươi không có vấn đề gì, hiện tại chúng ta có thể tiến vào Đô Thiên Nhai một cách bình yên rồi!” “Đã thế, vậy chúng ta lên Đô Thiên Nhai thôi!” Hồng Thế mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Câu nói của Hồng Thế vừa dứt, cơ thể hắn biến mất trước mặt Đỉnh Hạo và Nguyễn Bách Tượng, như thể hư không tiêu thất.
Nhưng trong không trung lại truyền đến giọng nói biếng nhác của hắn: “Đi thôi!”
Dù là Đinh Hạo hay là Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng có tìm kiếm thế nào cũng không thể tìm được tung tích của Hồng Thế, thế nhưng âm thanh của hắn rõ ràng xuất hiện ngay bên tai, loại thủ đoạn ẩn nấp tung tích như vậy khiến hai người không thể không ngạc nhiên.
Cũng vào thời điểm này, trong lòng cả hai người mới nhớ đến, mặc dù thực lực bây giờ của Hồng Thế vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại, nhưng dù sao thì hắn vẫn là Kiếm Tiên tuyệt thế cao cấp nhất!
Tuy rằng linh khí trên Đô Thiên Nhai thiếu thốn, nhưng lại là một trong những ngọn núi cao nhất bên trong dãy núi Lĩnh Nam.
Đội ngũ của Bình Viên Tông thì đóng quân tại đỉnh Đô Thiên Nhai.
Mặc dù không rõ lần này người Bình Viên Tông đến đây có thực lực mạnh thế nào, nhưng với tu vi của ba người Đỉnh Hạo, muốn cứng rắn xông vào thì chắc chắn là chọn con đường chết!
Trên đường đi, mặc dù Hồng Thế không có bóng dáng nhưng giọng nói của hắn vẫn luôn văng vang bên tai hai người, không ngừng nhắc bọn họ phải cẩn thận và chỉ ra con đường thông thuận để bọn họ tiến về phía trước.
Mãi cho đến khi hai người đến được lưng chừng sườn núi, sau khi phát hiện mỗi một nơi ở phía trước đều có người của Bình Viên Tông trấn thủ, tốc độ tiến quân về phía trước mới chậm lại.
Sau đó, hai môn đồ Bình Viên Tông, một già một trẻ xuất hiện cách đó không xa phía sau bọn họ, bay về phía đỉnh Đô Thiên Nhai.
Vào lúc này, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng mỉm cười và nói với Đỉnh Hạo: “Thuật Bách Biến của ngươi có thể thật sự thông hiểu đạo lí hay không vẫn cần phải vượt qua sự kiểm nghiệm của hai người này!”
Cười khà khà, Đỉnh Hạo lên tiếng: “Ta đang chờ Nguyễn lão chỉ bảo!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










