[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 114 : Sóng to gió lớn – 1 (c1131-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1133: Sóng to gió lớn – 1
Chuang 1134: Sóng to gió lớn -2
Chuang 1135: Chia Luân Hồi Quả – 1
Chuang 1136: Chia Luân Hồi Quả – 2
Chuang 1137: Đột nhiên bị bắt – 1
Mọi chuyện cũng đã bàn xong, mấy vị tông chủ đều đứng dậy cáo từ, Độc Ma Vương Diệc Hàn đứng thẳng người dậy rồi bước ra ngoài tiễn khách.
Nhưng mục đích quan trọng nhất của hắn e rằng chỉ là tiễn Miêu Thải Phượng mà thôi, những người khác đều là tiện thể.
Nhìn những người này rời đi, Đinh Hạo chẳng nói gì thêm mà quay lưng trở lại mật thất dưới lòng đất của hắn.
Hiện tại trong tay hắn vẫn còn hai Luân Hồi Quả, rất nhiều cao thủ trong Tu Chân giới đều biết được chuyện này, những người đức cao vọng trọng trong Vô Cực Ma Tông chẳng có lý do nào lại không biết.
Vốn dĩ Đinh Hạo định sau khi tông chủ các tông rời đi sẽ lấy ra chia cho hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên nhưng sau đó nghĩ lại, hắn định cho riêng hai người.
Một quả cho Huyết Ma Liệt Sơn thì chẳng có gì đáng trách cả, nhưng một quả còn lại cho Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên là vì trong nhóm họ, tu vi của Hỏa Vân tôn giả chỉ kém mỗi Liệt Sơn mà thôi, hơn nữa cả hai đều tu Vô Cực Ma Công.
Nhưng xét về tình về lý, Độc Ma Vương Diệc Hàn với Lục Bào lão tổ mới là hai người nhập Vô Cực Ma Tông trước.
Nhưng vì công pháp của Độc Ma bị hạn chế nên hắn không tu được Vô Cực Ma Công, dù có cho hắn Luân Hồi Quả cũng vô dụng.
Còn Lục Bào lão tổ tuy cũng tu luyện Vô Cực Ma Công nhưng Lục Bào là người hơi cà lơ phất phơ, tu luyện không đủ chăm chỉ.
Hơn nữa thực lực của hắn không bằng Hướng Dương Thiên nên sau một hồi cân nhắc, Đinh Hạo quyết định vẫn cho Hỏa Vân tôn giả.
Nhưng chắc chắn trong lòng họ đều hiểu rõ Luân Hồi Quả có giá trị lớn tới đâu, nếu đưa cho hai người trước mặt mọi người thì khó tránh khỏi sẽ không ổn thỏa lắm.
Đỉnh Hạo khoanh chân ngồi xuống rồi phóng thích linh giác.
Sau khi cảm ứng được khí tức của hai người, hắn truyền âm bảo hai người đến mật thất tu luyện của hắn.
Chẳng bao lâu sau, Huyết Ma Liệt Sơn và Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên lần lượt bước vào mật thất rồi ngồi xuống trước mặt Đỉnh Hạo.
Huyết Ma Liệt Sơn thì vẫn bình thường, vẻ mặt bình tĩnh lãnh đạm nhưng Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên lại hơi gò bó và có chút câu ne.
Nhìn vào mắt hai người, Đỉnh Hạo biết trong lòng họ đều hiểu rõ nguyên nhân hắn gọi họ đến đây.
Thế là Đinh Hạo cũng chẳng phí lời mà lấy luôn hai bình ngọc lưu ly từ trong nhẫn trữ vật ra.
Bình ngọc lấp lánh ánh đỏ diễm lệ, trông như một mặt trời nho nhỏ được treo trong bình.
Không cần nhiều lời hai người cũng biết trong bình ngọc kia chính là Luân Hồi Quả mà mọi tu chân giả tha thiết ước mong! Đỉnh Hạo xòe tay ra, đẩy hai bình ngọc tới trước mặt hai người rồi chậm rãi nói: “Ta chẳng nói mấy lời thừa thãi nữa đâu, các ngươi mỗi người lấy một quả mà dùng đi!”
Hai mắt Huyết Ma Liệt Sơn sáng lên nhìn thẳng vào bình ngọc trong tay Đỉnh Hạo, mặt già của hắn hiếm lắm mới nở được một nụ cười, hắn chẳng thèm sĩ diện mà thu luôn bình ngọc vào trong chiếc nhẫn trên tay.
Nhưng Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên lại không nhận lấy luôn, mặc dù nhìn vào mắt hắn là biết hắn đã động lòng lắm rồi.
Hướng Dương Thiên nhìn Đỉnh Hạo ngập ngừng nói: “Việc này… Ngươi cho ta Luân Hồi Quả hình như không thỏa đáng lắm, dù sao thời gian ta gia nhập Vô Cực Ma Tông cũng muộn hơn Độc Ma với Lục Bào rất nhiều! Nếu ta mà dùng Luân Hồi Quả này thì chẳng phải là hơi bất công với hai người họ sao?”
Đỉnh Hạo lắc đầu trầm giọng đáp: “Vấn đề không phải là công bằng hay không công bằng mà chỉ ngươi mới có thể khiến Luân Hồi Quả phát huy tác dụng tối đa.
Ta cũng cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới quyết định giao nó cho ngươi đấy!”
Huyết Ma Liệt Sơn nhìn nhìn Hướng Dương Thiên, vô ý hỏi: “Ngươi lo lắng về mối quan hệ với Lục Bào chứ gì?”
Hướng Dương Thiên im lặng gật đầu lộ vẻ lo lắng, sau đó hắn mới vuốt vuốt mái tóc rối bời rồi cười khổ đáp: “Thực ra loại quả này có sức hấp dẫn rất lớn đối với ta, thế nhưng nếu vì nó mà ta với Lục Bào trở nên xa cách thì không ăn cũng được!”
Nghe hắn nói vậy, Huyết Ma Liệt Sơn “ha ha” cười lớn!
Hỏa Vân tôn giả cảm thấy khó hiểu nên nghỉ ngờ nói: “Sao Liệt huynh lại cười, ta nói thật mà.
Mặc dù bình thường ta với Lục Bào vui cười đùa giỡn nhưng ta không hề muốn loại quả này ảnh hưởng tới giao tình nhiều năm của chúng ta.”
Trong lòng Đỉnh Hạo bỗng thấy cảm động, hắn lại có thêm nhận thức mới về tình cảm giữa Hỏa Vân tôn giả và Lục Bào lão tổ, tự nhiên chợt thấy ngưỡng mộ họ ghê.
Lúc trước sau khi Lục Bào lão tổ gia nhập Vô Cực Ma Tông và biết được bí mật của Vô Cực Ma Công, hắn vì nghĩ cho tu vi của Hướng Dương Thiên mà ra sức mời Hỏa Vân tôn giả gia nhập môn phái, đó là vì có tình!
Chuang 1134: Sóng to gió lớn -2
Khi đó Hoa Vân tôn giả một thân một mình tự do tự tại lại còn nhận được chìa khóa Thái Huyền giả nên căn bản hắn cũng chẳng biết thực lực chân chính của Vô Cực Ma Tông ra sao.
Nhưng vì mối giao tình với Lục Bào lão tổ nên hắn chẳng những lấy ra chìa khóa Thái Huyền giả mà còn nghĩa vô phản cố gia nhập Vô Cực Ma Tông, đó là vì có nghĩa!
Lần này Luân Hồi Quả ngay trước mặt hắn, đây là thứ mà người khác nằm mơ cũng muốn có được, nhưng vì nghĩ cho cảm nhận của Lục Bào lão tổ, Hướng Dương Thiên lại không chịu nhận, việc này thực sự khiến Đinh Hạo cảm thán không thôi!
“Ngươi cứ yên tâm nhận đi, lúc đến đây ta đã nói chuyện với Lục Bào rồi.Ta biết chắc rằng trong hai Luân Hồi Quả sẽ có một quả dành riêng cho ngươi mà.
Ta với hai người các ngươi đã là cộng sự biết bao năm nay, sao ta lại không hiểu các ngươi nghĩ gì chứ.
Lúc nãy Lục Bào cũng nói với ta rồi, nếu Luân Hồi Quả thuộc về người khác, có lẽ trong lòng hắn sẽ không thoải mái, nhưng nếu nó mà thuộc về ngươi thì hắn sẽ không có ý kiến gì đâu!” Huyết Ma Liệt Sơn ngưng cười rồi nói.
“Thật vậy ư?” Hướng Dương Thiên hỏi.
Sắc mặt Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên sa sầm, hắn không vui đáp: “Chẳng lẽ Hướng huynh không tin Liệt Sơn ta sao?” Đầu tóc rối bời của Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên lắc mạnh, hắn vội nói: “Liệt huynh đừng hiểu lầm!”
Huyết Ma Liệt Sơn cười hì hì trầm giọng nói: “Nếu đã vậy thì ngươi cứ nhận đi!”
Thế là Hướng Dương Thiên hết nhìn Liệt Sơn lại nhìn Đinh Hạo đang mỉm cười không nói, sau đó hắn mới gật đầu rồi thu chiếc bình ngọc lưu ly còn lại vào trong nhẫn trữ vật của hắn.
Đỉnh Hạo nghĩ thầm, đúng là gừng càng già càng cay, không ngờ Huyết Ma Liệt Sơn trông thì vô tư tùy tiện nhưng lại vô cùng cẩn thận tỉ mỉ.
Ngay cả chuyện này hắn cũng tính cả rồi, quả không hổ với danh hào Huyết Ma Nhất Mạch của hắn.
Đỉnh Hạo vừa đuổi Huyết Ma Liệt Sơn và Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên về thì hai người Ma Cơ với U Cơ của U Minh Ma Giáo lại bước xuống mật thất của Đinh Hạo.
Mấy hôm nay, hai người Ma Cơ và U Cơ đã tốn không ít công sức vì việc mở rộng Vô Cực Ma Tông.
Bình thường họ đều bế quan tiềm tu dưới lòng đất Thiên Trụ Sơn, cơ bản rất ít khi lộ mặt.
Dù là lúc đối phó Hoa Gian phái, các nàng cũng chỉ thoắt ẩn thoắt hiện mà thôi.
Ngoài mấy vị quyền cao chức trọng và một số môn đồ tu vi cao thâm thì đa số đệ tử trong môn căn bản còn chẳng biết tới sự tồn tại của các nàng.
Trên gương mặt xinh đẹp kiều diễm như hoa của Ma Cơ luôn treo một nụ cười câu hồn ngàn năm không đổi, một tấm voan mỏng màu đen khẽ phủ lên thân thể kiêu hãnh trắng như tuyết như ngọc của nàng.
Sự tương phản mãnh liệt giữa đen và trắng khiến ánh mắt Đinh Hạo có chút thất thần.
Đinh Hạo luôn cảm thấy khí chất của Ma Cơ hơi giống với Diễm Ma Mộ Dung Thiến, nhưng nghĩ Kĩ lại thì hình như cũng không giống lắm.
Hai người đều kiều diễm gợi cảm, đều có nụ cười rạng TỠ.
Có điều tuy Diễm Ma Mộ Dung Thiến vô cùng diễm lệ nhưng khí chất lại thiên biến vạn hóa, khiến người khác vĩnh viễn không thể nắm bắt được, căn bản không hề biết khí chất kia thuộc về chính bản thân nàng.
Nhưng vì khí chất thường thấy nhất trên người nàng chính là diễm lệ không gì sánh được, đồng thời lay động lòng người khiến người ta mơ mộng vô hạn, nên mới khiến Đỉnh Hạo cảm thấy nàng giống với Ma Cơ.
Nhưng sự diễm lệ của Ma Cơ lại tạo cho người ta cảm giác gợi cảm trí mạng đến mức câu hồn đoạt phách, khiến người ta không tự chủ được mà liên tưởng tới phương diện đó, hận không thể kéo nàng nhào vào lòng mình rồi hung hăng vuốt ve.
Nhưng hết lần này tới lần khác, mặc dù Ma Cơ luôn trong tư thái mặc người nắn bóp nhưng lại khiến người ta có một ảo giác khắp người toàn gai, trong lòng ngứa ngày khó nhịn mà không dám làm càn.
Tiếng nàng cười khanh khách yêu kiều, hai mắt Ma Cơ xoay tròn rồi rơi trên người Đinh Hạo, sau đó nàng lại che miệng ngạc nhiên hô lên: “Mới không gặp có một thời gian mà không ngờ tu vi giáo chủ lại tăng tiến rồi, quả là một chuyện đáng mừng!”
Lúc Đinh Hạo rời khỏi tam châu nhất đảo, khi đó tu vi của hắn mới đến Phân Thần trung kỳ nhưng giờ đã đạt đến Hợp Thể sơ kỳ rồi.
Mặc dù nàng không thể nhìn thấu bí mật trong thân thể hắn, nhưng cấp bậc tu vi thì không thể giấu được người đã vượt qua hai lần thiên kiếp tuyệt thế như Ma Cơ.
Hắn hết nhìn Ma Cơ vô cùng diễm lệ lại nhìn vào đôi mắt xanh biếc vừa thanh lệ lại dịu dàng của U Cơ.
Đỉnh Hạo cười hì hì rồi nói: “Các ngươi sống ở đây có quen không?”
Ma Cơ khẽ gật đầu rồi liếc mắt đưa tình với Đỉnh Hạo, nàng thoải mái ngồi xuống cạnh Đinh Hạo sau đó cười quyến rũ nói: “Ở thì quen nhưng dù sao nơi đây cũng chẳng phải U Minh Ma Giáo, hơn nữa chúng ta lại không phải là người của Tây đại lục, giờ chúng ta căn bản chính là những lãng tử Độc Cô phiêu bạt tha hương!”
Chuang 1135: Chia Luân Hồi Quả – 1
Đỉnh Hạo không khỏi bật cười, hắn biết tiếp theo Ma Cơ định nói gì rồi.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, chỉ thấy Ma Cơ khẽ phả hương thơm như lan lên mặt Đỉnh Hạo vui vẻ nói: “Vốn dĩ hồi giáo chủ mới đạt tới Phân Thần trung kỳ đã có thể dựa vào đủ loại kỳ công để giao chiến với Hợp Thể hậu kỳ cao thủ rồi mà hiện tại giáo chủ còn lên đến Hợp Thể sơ kỳ thì thực lực đương nhiên sẽ tăng mạnh.
Hay là giờ chúng ta trở về Đông đại lục đoạt lại thế lực U Minh Ma Giáo đi?”
Đỉnh Hạo khẽ lắc đầu trầm giọng đáp: “Ta biết các ngươi nóng vội nhưng giờ chính là thời điểm mấu chốt nhất để quyết định việc Vô Cực Ma Tông chúng ta có thể đứng vững được trên Tây đại lục hay không.
Hơn nữa hai người Huyết Ma và Hỏa Vân tôn giả lại sắp phải bế quan rồi, cao thủ trong tông cũng chẳng còn được mấy người.
Nhỡ mấy người chúng ta vừa đi, cường địch lại đột kích thì thế lực mà ta vất vả tạo dựng nhiều năm chắc chắn sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát!”
Gương mặt kiều diễm của Ma Cơ ngẩn ra rồi cười haha nói: “Làm gì nghiêm trọng như ngươi nói đâu, sao đám Liệt Sơn lại muốn bế quan vào lúc này?”
Cả vụ Luân Hồi Quả lẫn việc liên minh với một số thế lực lớn đều diễn ra trong lúc hai người bế quan tiềm tu, Đinh Hạo cũng chưa kể với các nàng nên hiện tại thấy hai người họ hỏi, hắn bèn giải thích đại khái mọi chuyên.
Đợi Đinh Hạo nói xong, hai người Ma Cơ U Cơ đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Ma Cơ u oán nhìn Đỉnh Hạo rồi nói: “Giáo chủ chẳng thương nô gia, sao ngươi không cho chúng ta ăn loại quả kia, nó cũng có tác dụng với chúng ta mà!”
Đỉnh Hạo khẽ lắc đầu nhìn thẳng vào Ma Cơ trầm giọng nói: “Trước mắt thực lực của ngươi chính là Tán Ma hai kiếp, nếu tiếp tục đề cao cảnh giới thì rất có thể sẽ phải độ thiên kiếp lần ba sớm đó.
Tạm thời không bàn tới việc ngươi có thể vượt qua được hay không, cho dù ngươi có vượt qua ba lần thiên kiếp, phi thăng Ma Giới cũng chỉ có thể biến thành đồ chơi của người khác mà thôi, chẳng lẽ đó là điều ngươi muốn ư?”
Vẻ mặt Ma Cơ hiếm khi có chút ảm đạm, U Cơ cũng thở dài thật sâu, cô đơn bỉ ai nói chẳng thành lời.
Nửa ngày sau, Ma Cơ mới trầm giọng đáp: “Đây chính là số phận của U Minh Ma Giáo trưởng lão chúng ta mà.
Nếu không vì quy định trong giáo thì lúc Độ Kiếp kỳ, chắc chắn ta có thể chuyển sang tu Tán Ma trong hai lượt thiên kiếp rồi chứ đâu cần phải rơi vào tình trạng xấu hổ không cao không thấp như giờ!” Đỉnh Hạo thoáng trầm ngâm rồi mở lời an ủi: “Ba người các ngươi vì ‘Thanh Minh Đỉnh’ mà bị trói buộc với ta nên ta sẽ không trốn tránh trách nhiệm đâu.
Ngươi cứ yên tâm, sau khi xử lý xong mọi chuyện ta nhất định sẽ cùng các ngươi đến Đông đại lục.
Dù sao thân mẫu của ta giờ còn đang bị giam trong Thần Tiêu Đạo Tông, chẳng lẽ trong lòng ta không sốt ruột sao?
Nhưng nếu không có thực lực mà mạo muội làm càn thì chỉ có thể bại trận vô ích mà thôi.
Còn với tình trạng cao không tới, thấp không xong như ba người các ngươi thì trong lòng ta đã sớm có kế hoạch rồi, các ngươi không cần phải lo lắng đâu.
Nếu một ngày nào đó ta có thể phất lên như diều gặp gió thì trường hợp của các ngươi sẽ được giải quyết dễ dàng thôi!”
Đối với lời cam đoan của Đỉnh Hạo, mắt hai người Ma Cơ U Cơ đều sáng lên nhưng chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt họ lại trở nên bán tín bán nghi.
Nhưng hai người đều biết Đỉnh Hạo xưa nay thần bí, có một số việc biết đâu hắn lại làm được thật thì sao, cho nên hai người quay sang nhìn nhau rồi đồng thời im lặng gật đầu.
“Vậy hai người chúng ta đợi tin tốt của ngươi đó.
Hì hì, ngươi đừng phụ lòng nô gia đó nha!” Nụ cười lại nở trên môi, Ma Cơ cười nói.
Đối với câu hỏi lập lờ nước đôi của nàng, Đinh Hạo sớm đã chẳng chút rung động rồi, hắn trực tiếp trả lời nàng bằng việc im lặng nhắm mắt.
Hai người Ma Cơ U Cơ lại quay sang nhìn nhau, Ma Cơ vừa cười vừa khẽ mắng: “Đúng là một cục sắt chưa được khai trí!”
Sau đó nàng khẽ lắc cặp mông cong vềnh quyến rũ bước thẳng ra ngoài.
U Cơ từ đầu đến cuối chẳng nói một câu cũng đứng lên rời đi theo Ma Cơ.
Hai người vừa rời khỏi, Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương lại lên vào.
Đỉnh Hạo thầm nghĩ mình vừa về đã bị cả đống việc quấn thân rồi, hắn không khỏi cảm thán rằng sau khi ngồi vào vị trí cao, quả thực sẽ có một số việc khó mà tránh khỏi.
“Hiện tại tình hình ở Quỷ Vực ra sao rồi?” Đinh Hạo thản nhiên hỏi.
Hiện tại việc liên lạc với Quỷ Vực và xử lý một số vấn đề đều do Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương phụ trách.
Dưới tác dụng của Vô Cực Ma Công, giờ Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương đã tiến vào Hợp Thể sơ kỳ từ lâu rồi.
Chuang 1136: Chia Luân Hồi Quả – 2
Hơn nữa từ trước tới nay, Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương đều ôm lòng cảm kích hắn.
Trước đây khi thực lực hắn vẫn còn yếu kém, Thiên Thi thượng nhân luôn tận tâm tận lực bảo vệ cho an nguy của hắn.
Mặc dù hiện tại thực lực của hắn đã sớm cao hơn cả Âm Vô Xương nên không cần tới sự bảo vệ của Âm Vô Xương nữa rồi nhưng Đinh Hạo vẫn luôn cực kỳ tin tưởng Âm Vô Xương.
Hơn nữa từ trước tới nay, Đỉnh Hạo mà có đồ tốt gì là chắc chắn sẽ không quên phần hắn.
“Tình hình tốt hơn nhiều rồi!” Âm Vô Xương khom lưng khẽ đáp sau đó bước tới chiếc ghế bên cạnh Đinh Hạo mà Ma Cơ vừa ngồi.
Đỉnh Hạo khẽ gật đầu hờ hững hỏi: “Vậy lần này ngươi tới là vì chuyện gì?”
“Cũng không có chuyện gì khẩn cấp đâu, chỉ là…” Âm Vô Xương bước tới bên cạnh Đinh Hạo muốn nói lại thôi.
Đỉnh Hạo có chút sững sờ, trong lòng hắn có dự cảm chẳng lành như thể sắp có nguy cơ gì đó ập đến vậy.
Nhưng ngẫm lại mới thấy chắc là hắn đa nghỉ thôi, dù sao người đang đứng trước mặt hắn cũng là Âm Vô Xương, người mà hắn tin tưởng nhất nên bất giác hỏi: “Chỉ là cái gì?”
“Chỉ là muốn trói ngươi lại rồi mang đi thôi!” Âm Vô Xương khẽ cười một tiếng rồi nói.
Bất ngờ gặp chuyện!
Khắp người Âm Vô Xương bùng lên ánh sáng màu nâu sẫm, tay trái trùm lên khoảng không xung quanh Đinh Hạo, Đỉnh Hạo bỗng cảm thấy toàn thân bị siết chặt, chân nguyên cũng không chuyển động nổi.
Bởi vì không hề phòng bị nên Đỉnh Hạo còn chẳng kịp mượn sức của bảy con Huyết Quỷ Linh cho nên hiện tại thực lực của hắn vẫn là Hợp Thể sơ kỳ.
Nhưng dù vậy, thực lực của hắn vẫn ngang cơ với Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương.
Nhưng hắn chỉ khẽ chụp một cái, Đinh Hạo đã cảm thấy không thể động đậy nổi rồi, việc này khiến trong lòng Đinh Hạo không khỏi sợ hãi.
Chỉ thấy Âm Vô Xương cổ quái cười một tiếng, chân khí tuôn ra thành sợi mảnh dài như tơ từ trong năm ngón tay bên phải rồi bao phủ khắp người hắn kín mít không một kẽ hở.
Sau đó một chiếc áo choàng màu trắng sữa được khoác lên người hắn, Đinh Hạo trơ mắt nhìn thân hình của mình mờ dần, khí tức bỗng dưng cũng biến mất trên Thiên Trụ Sơn.
Đỉnh Hạo biết nếu khí tức của hắn mà biến mất thì chỉ sợ ngay cả Ma Cơ cũng đừng hòng phát hiện được động tĩnh của hắn.
Không ngờ chiếc áo choàng trắng này còn có tác dụng thần kỳ như vậy.
Nhưng nhìn vào những kí hiệu nguệch ngoạc như vẽ bùa còn đang tỏa sáng lấp lánh trên áo, Đinh Hạo chợt hiểu ra rằng trên áo có chứa trận pháp che giấu tung tích.
Sắc mặt trầm xuống, Đỉnh Hạo lạnh giọng nói: “Ngươi định làm gì?
Âm Vô Xương nhìn chằm chằm Đinh Hạo như muốn nhìn rõ từng nơi trên người Đỉnh Hạo.
Nhưng trong mắt Đỉnh Hạo, ánh mắt này lại khiến hắn toàn thân son gai ốc, đồng thời hắn cũng cảm thấy Âm Vô Xương hoàn toàn xa lạ.
Cẩn thận liên tưởng đến một chuỗi hành vi liên tiếp vừa nãy, Đỉnh Hạo không khỏi khẽ mỉm cười nói: “Ngươi là Bách Biến Ma Quân chứ gì?”
Hắn cười ha ha, lúc này không còn là giọng Âm Vô Xương nữa rồi: “Tiểu tử thông minh!”
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vẫn đang trong hình dạng của Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương nhưng giọng nói đã mất đi cảm giác âm trầm kia mà lại trở thành một giọng nói bình thắn tầm thường.
Trong lòng khẽ động, Đinh Hạo chẳng những không hề hoang mang mà còn cười nói: “Hôm nay ngươi tới Thiên Trụ Sơn là vì Nguyễn Thanh Y cô nương chứ gì?” Nguyễn Bách Tượng khẽ mỉm cười, nhưng hắn vừa thu lại nụ cười phơi phới đó thì da thịt trên mặt đột nhiên vặn vẹo rồi biến thành một người nam nhân trung niên vô cùng bình thường.
Dáng người trung bình, tướng mạo phổ thông, trên mặt là một nụ cười thản nhiên.
Nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy có điểm đặc biệt nào cả, càng không thể nào liên tưởng được tới danh hiệu “Ma Quân”.
Nhưng Đinh Hạo cảm thấy đây mới là khuôn mặt thật của Nguyễn Bách Tượng.
Nếu diện mạo thực sự của hắn chính là khuôn mặt và dáng người hết sức tầm thường này thì cho dù Đỉnh Hạo có giật mình nhưng nghĩ tới công pháp hắn tu, ngược lại cũng không hẳn là không thể chấp nhận nổi.
“Đây mới là diện mạo thực sự của ta, nhưng nếu ta muốn, ta có thể biến thành hình dạng của bất kì ai mà ta từng gặp!” Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cười nhạt nói.
Sau đó da thịt khắp người hắn bắt đầu vặn vẹo, liên tiếp hóa thành hình dạng của Huyết Ma Liệt Sơn rồi đến Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên, chỉ sau chốc lát lại biến thành Độc Ma Vương Diệc Hàn, quả nhiên là thiên biến vạn hóa.
Rõ ràng Đỉnh Hạo đang đứng ngay trước mặt hắn, tận mắt chứng kiến hắn không ngừng biến thành kẻ khác nhưng lại không nhìn ra được bất kỳ sơ hổ nào cả.
Bất luận là khí chất sau khi biến hóa hay vẻ mặt lẫn tư thái đều giống đến ngỡ ngàng, thật sự bất phân thật giả!
Chuang 1137: Đột nhiên bị bắt – 1
Trong lúc Đinh Hạo còn đang ngạc nhiên, Nguyễn Bách Tượng lại biến thành tướng mạo của Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương, sau đó hắn nở nụ cười âm hiểm đặc trưng của Âm Vô Xương, hai tay hắn vừa khẽ lay vừa dẫn theo Đỉnh Hạo đã bị tàng hình bước Ta ngoài.
“Ngươi có thể nói chuyện thoải mái nhưng giọng nói của ngươi cũng sẽ bị trận pháp ẩn đi thôi, chỉ có mình ta nghe thấy thôi!” Nguyễn Bách Tượng khẽ cười nói.
Đinh Hạo sững sờ, hắn trầm giọng hỏi: “Ngươi làm gì Âm Vô Xương rồi?”
“Ngươi yên tâm đi, mục tiêu của ta chỉ có mình ngươi thôi.
Âm Vô Xương hiện tại chắc đang ngủ say trong mật thất của hắn rồi, một ngày sau hắn sẽ tự tỉnh.
Đến lúc tỉnh lại, hắn cũng chỉ cho rằng mình đã tu luyện quên cả thời gian mà thôi!” Nguyễn Bách Tượng lạnh nhạt đáp.
Nghe hắn giải thích, Đinh Hạo khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ trong chốc lát, hai người đã ra khỏi mật thất.
Trên đường đi, vẻ mặt Nguyễn Bách Tượng hết sức yên bình tự tại.
Hắn còn tìm một môn nhân dẫn đường, ung dung thoải mái rời khỏi Thiên Trụ Sơn.
Mặc dù trên đường đi, Đinh Hạo tận mắt trông thấy Độc Ma trở về nhưng hắn chỉ có thể đứng nhìn Nguyễn Bách Tượng chào hoi Vương Diệc Hàn.
Sau đó Độc Ma Vương Diệc Hàn chẳng chút nghỉ ngờ cứ vậy rời đi trước mắt Đinh Hạo.
Đến khi rời khỏi Thiên Trụ Sơn, Nguyễn Bách Tượng mới khôi phục lại tướng mạo ban đầu, mang theo Đỉnh Hạo bay về phía nam.
Đỉnh Hạo nhìn Nguyễn Bách Tượng còn đang cười nhạt trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc ngươi định làm gì?”
Nguyễn Bách Tượng đột nhiên quay đầu lại, hắn vẫn đang cười nhưng nụ cười đã lạnh như vụn băng rồi, hắn đáp: “Con gái của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên là người, vậy chẳng phải con gái của Nguyễn Bách Tượng ta cũng là người rồi sao?”
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng nghe hắn nói vậy, Đinh Hạo vẫn cảm thấy dở khóc dở cười, Đinh Hạo lắc đầu nói: “Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, ngươi đừng nhầm lẫn có được không?”
Nguyễn Bách Tượng khẽ hừ một tiếng rồi đáp: “Căn bản hai chuyện chính là một, nếu ta đã ra mặt thì chuyện này không phải do ngươi quyết nữa rồi!”
Dứt lời, Nguyễn Bách Tượng đưa tay chiếu ra ám quang.
Sau đó Đỉnh Hạo lại mo miệng nói nhưng đột nhiên không có âm thanh nữa rồi, xem ra Nguyễn Bách Tượng đã chán nghe Đinh Hạo giải thích rồi.
Nhìn Nguyễn Bách Tượng tự cho mình là đúng bắt mình rời đi, trong lòng Đỉnh Hạo vô cùng bất đắc dĩ.
Hắn vừa mới trở về Thiên Trụ Sơn, giờ trong Vô Cực Ma Tông còn cả đống việc cần phải xử lý, có khi nào tên Nguyễn Bách Tượng này lại đưa hắn đến Kiếm Ma Cung Ma Âm Tông không?
Nếu lại đi đi về về thì dù tốc độ của hắn có nhanh tới đâu chỉ sợ cũng phải tốn hơn nửa năm.
Giờ cả Huyết Ma Liệt Sơn lẫn Hỏa Vân tôn giả đều phải bế quan để luyện hóa Luân Hồi Quả, cao thủ trong môn thiếu thốn trầm trọng.
Hơn nữa xung quanh còn có một đám lang hổ vẫn luôn nhòm ngó cơ nghiệp Vô Cực Ma Tông vừa đoạt được, sao hắn có thể rời đi vào lúc này được?
Trong lòng nhanh chóng suy tính, mặc dù hắn có đầy lời oán giận muốn than nhưng đáng tiếc hắn lại bị cấm ngôn nên có nói cũng vô dụng.
Thấy Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng dần dần dẫn hắn bay đến khu vực Huyền Châu, chẳng mấy chốc sẽ rời khỏi tam châu nhất đảo, Đỉnh Hạo âm thầm hạ quyết tâm.
Không nghĩ nhiều nữa, Đinh Hạo nhắm mắt dưỡng thần như thể đang ngủ, dường như hắn đã hoàn toàn quên đi hành động của Nguyễn Bách Tượng.
Qua khoảng một chén trà, Nguyễn Bách Tượng lại không thích ứng được với sự yên tĩnh của Đinh Hạo, hắn không khỏi khựng người lại, giải trừ cấm ngôn cho Đỉnh Hạo rồi ngạc nhiên hỏi: “Sao tự dưng ngươi lại im lặng thế?”
Đỉnh Hạo thoáng trầm ngâm, hai mắt chằm chằm nhìn thẳng Nguyễn Bách Tượng lạnh giọng đáp: “Ta hỏi lại ngươi một câu, rốt cuộc ngươi định dẫn ta đi đâu, làm gì?”
Nguyễn Bách Tượng khẽ giật mình rồi cười nói: “Ngươi đã rơi vào tay ta rồi mà còn ăn nói ngông cuồng thế à, can đảm phết nhỉ, nhưng đến nơi ngươi khắc biết, vội vàng làm gì?”
Đỉnh Hạo lắc đầu lạnh lùng nói: “Mặc dù ta biết ngươi không có ác ý thật sự nhưng ta không đợi nổi!”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, trong thân thể hắn đột nhiên truyền ra một tiếng nổ ầm ầm.
Sau đó chỉ nghe xương cốt khắp người Đỉnh Hạo kêu vang lục cà lục cục, cơ bắp toàn thân bỗng chốc uốn éo như rắn, ngay cả gân xanh trên trán hắn cũng bắt đầu giật giật.
Mồ hôi chảy thành dòng như suối, sau đó Đinh Hạo ngửa mặt lên trời gào thét, toàn thân run rẩy kịch liệt.
Chỉ nghe “phụt” một tiếng, khóe miệng Đinh Hạo trào máu tươi nhưng nhoáng cái hắn đã lùi về sau hai trượng.
Vậy mà hắn lại thoát khỏi được trói buộc của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng!
Ban đầu Nguyễn Bách Tượng nhìn Đinh Hạo cười mỉa như thể cho rằng Đỉnh Hạo sẽ phải bó tay thôi.
Nhưng lúc xương cốt toàn thân Đinh Hạo kêu vang, hắn đã khẽ “ồ” lên rồi.
Sau đó đến khi nhìn thấy cơ bắp trong thân thể Đinh Hạo bắt đầu vặn vẹo, hắn bất giác nghiêm túc hô lên “Đoàn Thể Thuật”.
Chương 1138: Đột nhiên bị bắt – 2
Chuang 1139: Khó phân thật giả – 1
Chuang 1140: Khó phân thật giả – 2
Sau khi tiếng “phụt” cuối cùng khẽ vang lên, Đỉnh Hạo nhẹ nhàng thoát thân, nụ cười mỉa mai ban nãy của Nguyễn Bách Tượng đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là sự trầm mặc và một vẻ mặt hết sức nghiêm trọng! Chiếc áo choàng trắng vốn dĩ bọc kín Đinh Hạo giờ đã rơi vào tay hắn.
Nhìn vào những kí hiệu nguệch ngoạc như vẽ bùa trên áo choàng trắng, Đỉnh Hạo khẽ gật gật đầu rồi vung tay phải lên, áo choàng trắng đột nhiên bay về phía Nguyễn Bách Tượng.
“Đây là đồ của ngươi, ta trả lại nguyên vẹn đó.
Nể tình Thanh Y từng cứu ta một mạng nên lần này việc Nguyễn Bách Tượng ngươi bắt cóc ta, ta có thể coi như chưa từng xảy ra.
Nhưng nếu có lần sau, đừng trách tiểu tử trở mặt không quen!” Đinh Hạo thản nhiên nói.
“Hừ!” Theo tiếng hừ nhẹ của Nguyễn Bách Tượng, khuôn mặt vốn dĩ bình thường của hắn trở nên khó đoán, cả người đột nhiên tỏa ra khí tức cực lớn kinh thiên động địa.
Hắn nhìn Đinh Hạo cười ha hả nói: “Giờ ta lại bắt cóc ngươi thêm một lần nữa để xem ngươi định trở mặt không quen kiểu gì đây!”
Dứt lời, thân hình Nguyễn Bách Tượng bắt đầu run lên, ngược lại trông giống động tác ban nãy của Đinh Hạo đến mấy phần.
Nhưng khi toàn thân hắn run lên, hình thể vốn chỉ là người bình thường của Nguyễn Bách Tượng đột nhiên bắt đầu phóng đại nhanh đến mức mắt thường cũng nhìn thấy được.
Thân hình Nguyễn Bách Tượng càng lúc càng khổng lồ, khí tức hắn tỏa ra kinh thiên động địa như muốn dời núi lấp biển tràn về phía Đinh Hạo, khiến quần áo tóc tai của Đinh Hạo tung bay phần phật.
Cây cối tứ phía bị khí tức này nhổ bật cả gốc, những tảng đá khổng lồ mấy người ôm không hết quanh đó cũng bị thổi bay rồi đập thẳng vào người Đinh Hạo.
Nhưng Đinh Hạo chẳng hề lùi lại lấy nửa bước!
Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay hắn tỏa ra hàn mang, nổ tung đống đá tẳng và đại thụ bay tới thành từng mảnh vụn, hai mắt chẳng chớp lấy một cái nhìn chằm chằm Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng.
Lúc này Nguyễn Bách Tượng đã hóa thành cự nhân cao tới trăm trượng.
Hắn nhìn xuống Đinh Hạo tựa Ma Thần, đôi mắt to như hai hang động sâu hút, toàn thân đen kịt che khuất cả bầu trời trong xanh, hai tay như hai ngọn núi cao ngất, hai chân thì như vách đá dựng đứng!
Hắn hừ lạnh một tiếng mà nghe ầm ầm như sấm rền vang trời vọng lại từ phía chân trời xa xôi, Nguyễn Bách Tượng nói: “Ta muốn xem ngươi làm sao chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta đây!”
Sau đó tay phải hắn bay ra, năm ngón tay khổng lồ nhắm thẳng đầu Đinh Hạo đè xuống.
Đầu tiên, khí lưu hội tụ thành gió lốc thổi tới trước, sau đó năm ngón tay tạo thành những móng vuốt kỳ quái, che lấp hoàn toàn những tia sáng còn sót lại xung quanh thân thể Đinh Hạo.
Mặc dù dựa vào linh giác của mình, Đinh Hạo có thể khẳng định cự nhân cao tới trăm trượng do Nguyễn Bách Tượng hóa thành chỉ là ảo giác nhưng Đinh Hạo không biết hắn đã dùng cách gì thôi.
Tuy nhiên hiện tại trơ mắt đứng nhìn tay hắn tóm lấy mình, cảm giác ấy vẫn chân thực đến mức Đỉnh Hạo cũng chẳng phân biệt được đâu là thật đâu là giả.
Từng cơn gió lạnh đập thẳng vào mặt, khí thế kinh thiên động địa lẫn không gian chẳng có lấy một tia sáng xung quanh dường như đều đang nhắc nhở Đỉnh Hạo rằng mọi thứ xảy ra trước mắt đều là thật chứ không phải ảo giác!
Nhưng linh giác siêu phàm của Đỉnh Hạp lại giúp hắn cảm nhận rõ ràng, từ đầu đến cuối Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vẫn luôn đứng nguyên tại chỗ, căn bản chưa từng động đậy!
Vậy những việc đang xảy ra trước mắt hắn rốt cuộc là thật hay giả?
Chỉ trong chớp mắt, Đỉnh Hạo đã hạ quyết định, bất luận là thật hay giả hắn cũng không thể ngồi yên chờ chết được!
Bởi vậy nên khi bàn tay khổng lồ chộp tới, Đinh Hạo hóa thành hàn mang quanh co bay về phía cự thủ.
Thân hình Đinh Hạo liên tục đổi hướng trong một không gian nhỏ hẹp, chớp mắt một cái lại đổi hướng cả trăm lần.
Dường như bốn phương tám hướng đều là những chiếc gương to to nho nhỏ, khi một tia sáng đột nhiên chiếu vào, hàng trăm ngàn chiếc gương đều khúc xạ ánh sáng.
Theo động tác của Đinh Hạo, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay cũng chẳng hề nhàn rỗi mà không ngừng chém ra hàn mang.
Khi Đinh Hạo dừng lại, kiếm mang bỗng hóa thành những thanh sắt, chúng đan vào nhau tạo thành một chiếc lưới lớn dài rộng khoảng mười trượng rồi quấn chặt lấy bàn tay khổng lồ đang chụp tới của Nguyễn Bách Tượng.
“Hừ! Ha ha, cũng có chút bản lĩnh đấy!” Giọng Nguyễn Bách Tượng rền vang như sam lại truyền tới từ phía chân trời.
Sau đó một tiếng rống to tựa sấm sét đùng đoàng vang lên từ tận chín tầng mây.
Chỉ thấy bàn tay khổng lồ bị lưới kiếm mang trói chặt vốn đang úp xuống đột nhiên lật ngược lại, sau đó ánh sáng nâu đen bỗng lóe lên rồi rút về cơ thể Nguyễn Bách Tượng.
Hàng trăm tiếng “phựt phựt phựt’ khẽ rơi vào tai Đinh Hạo, hàn mang như tơ vốn dĩ trói chặt bàn tay khổng lồ đều bị vặn vẹo kéo đứt.
Chuang 1139: Khó phân thật giả – 1
Mà thân hình Đinh Hạo cũng loạng choạng lùi về sau mấy bước! Sau một kích vừa rồi, Đinh Hạo cũng biết được thực lực của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng còn mạnh hơn cả Quái Vật Đầu Rắn.
Hơn nữa hắn là kẻ có đầu óc chứ không kích động lên là đánh mất lý trí rồi phạm phải sai lầm như Quái Vật Đầu Rắn đâu nên Đỉnh Hạo căn bản không phải đối thủ của hắn.
Bởi vậy Đinh Hạo cũng không định cứng đối cứng với hắn, dù sao Đỉnh Hạo còn có tốc độ siêu phàm nên dù không phải đối thủ của Nguyễn Bách Tượng nhưng Nguyễn Bách Tượng muốn bắt được Đỉnh Hạo cũng khó lắm.
Thế là Đinh Hạo hạ quyết tâm nên bình tĩnh thản nhiên nói: “Ngươi không bắt được ta đâu, đừng tốn công vô ích!”
Nguyễn Bách Tượng cao cả trăm trượng khẽ hừ một tiếng, hắn nói: “Sớm đã nghe danh tốc độ chạy trốn của tiểu tử ngươi cực nhanh, hôm nay mới thấy quả nhiên danh bất hư truyền.
Nhưng nếu ngươi nghĩ rằng thoát khỏi tay ta dễ đến vậy thì ngươi nhầm rồi!”
“Ồ? Vậy để ta thử xem sao!” Đinh Hạo trầm tư nói.
Dứt lời, Đinh Hạo cười ha ha rồi bay về hướng Bồng Khâu Đảo nhanh như chớp.
Trông thấy hành động của Đinh Hạo, Nguyễn Bách Tượng cao tới trăm trượng cũng cười ha ha.
Chân phải to như ngọn núi bước ra một bước là xa tận trăm trượng.
Chỉ trong nháy mắt, thân thể khổng lồ của hắn cũng đáp xuống mười trượng sau lưng Đinh Hạo.
Sau đó chỉ thấy hai cánh tay to như dãy núi của Nguyễn Bách Tượng liên tục vung mạnh khiến không khí xung quanh bị khuấy động kịch liệt.
Trước mặt Đỉnh Hạo bỗng xuất hiện mấy cơn lốc xoáy không hề nhỏ, mặc dù chúng không thể trói buộc được Đỉnh Hạo nhưng gió lốc dữ dội lại thổi tới từ hướng đối diện nên ảnh hưởng tới tốc độ tiến lên của Đỉnh Hạo.
Khi những cơn lốc xoáy này thổi qua, tốc độ Đinh Hạo vốn nhanh như chớp bị chậm lại hẳn mấy phần.
Lúc này Đỉnh Hạo lại phát hiện Nguyễn Bách Tượng cao tận trăm trượng đã gần trong gang tấc.
Nhưng lúc Đinh Hạo đang than thầm, lốc xoáy đột nhiên lại biến mất.
Dưới bầu trời trong xanh, mấy đám mây hổ phách bồng bềnh bay về phía hắn, Ma Cơ thiên kiều bách mị đứng trên đám mây lớn nhất nhìn Đinh Hạo cười khúc khích.
“Cuối cùng ngươi cũng đến!” Đỉnh Hạo cười dài rồi nói.
Ma Cơ cười khanh khách liếc mắt đưa tình với Đỉnh Hạo rồi đáp: “Chủ nhân phải đợi lâu rồi, Ma Cơ tội đáng chết vạn lần!” Thấy Ma Cơ xuất hiện cạnh Đinh Hạo, về mặt Nguyễn Bách Tượng bất giác nghiêm trọng hẳn lên, sau đó hắn cười ha hả nói: “Cho dù các ngươi có tới hai người thì cũng chẳng làm gì được ta đâu!” Nguyễn Bách Tượng là Ma tu đã qua hai lần thiên kiếp, thực lực của hắn chắc phải mạnh ngang Tán Tiên đã qua ba bốn lần thiên kiếp.
Nhưng Ma Cơ chỉ là Tán Ma hai kiếp mà thôi, còn Đỉnh Hạo dù hết sức tự tin với thực lực bản thân nhưng hắn chỉ mạnh ngang Ma Cơ là cùng.
Như vậy hai người cộng lại cũng chẳng đánh bại được Nguyễn Bách Tượng.
May mà Đỉnh Hạo đã có kế hoạch cả rồi nên hắn cười hì hì đáp: “Không sai, hai chúng ta đúng là chẳng làm gì được ngươi cả, nhưng đây chính là địa bàn của Vô Cực Ma Tông chúng ta, chắc chắn ngươi cũng chẳng đánh bại được chúng ta trong một thời gian ngắn đâu.
Đến khi quân viện trợ của chúng ta liên tiếp đuổi tới, để ta chống mắt lên coi một mình ngươi có chống lại được cả một môn phái không nào?”
Lời này vừa nói ra, Nguyễn Bách Tượng khẽ hừ một tiếng không nói thêm gì.
Cho dù Nguyễn Bách Tượng có lợi hại hơn nữa cũng không thể một mình chống lại sự tấn công của nhiều người được.
Nếu bị kiếm mang của hàng ngàn hàng vạn pháp bảo công kích thì cho dù có là cự nhân cao tới trăm trượng cũng phải ngã xuống thôi.
Nguyễn Bách Tượng hiển nhiên cũng biết được điều này nên chỉ có thể khẽ hừ một tiếng.
Đúng lúc này, tiếng phá không phi hành không ngừng rơi vào tai họ.
Một lát sau, Nguyễn Thanh Y, Tiểu Linh và Diễm Ma Mộ Dung Thiến đột nhiên xuất hiện bên cạnh Nguyễn Bách Tượng.
Nguyễn Thanh Y vừa đến là nhìn Đinh Hạo với vẻ mặt phức tạp đầu tiên, sau đó mới nói với Nguyễn Bách Tượng: “Cha, ngươi nói ra ngoài một lát chẳng lẽ là vì chuyện này sao?”
Nguyễn Bách Tượng đang trong hình dạng cự nhân cao tận trăm trượng bỗng thấy hơi chột dạ chỉ vì một câu hoi của Nguyễn Thanh Y.
Bạch quang chói mắt đột nhiên lượn quanh người hắn, ánh sáng lưu chuyển khiến cự nhân trăm trượng dần dần thu nhỏ lại với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.
“Việc này… Cũng tại ngươi cứ nằng nặc đòi đến tam châu nhất đảo tu luyện nên đương nhiên ta phải bảo tiểu tử này tìm cho ngươi một nơi phúc địa chứ, cho nên…” Nguyễn Bách Tượng ấp a ấp úng nói.
Đến khi hắn nói xong những lời này, thân thể Cự Ma vốn dĩ cao tới trăm trượng lại biến thành vóc dáng trung bình của người bình thường, lúc này đang lúng túng đứng cạnh Nguyễn Thanh Y chột dạ giải thích.
Chuang 1140: Khó phân thật giả – 2
Đỉnh Hạo liếc liếc Ma Cơ bên cạnh rồi khẽ gật đầu nói: “Hết chuyện rồi, ngươi đi trước đi, đuổi cả những người chạy tới đây đi hết đi!”
Ma Cơ kỳ quái nhìn hai cha con Nguyễn Bách Tượng và Nguyễn Thanh Y rồi lại nhìn vẻ mặt tự nhiên của Đỉnh Hạo, dường như nàng hiểu ra điều gì nên cười khanh khách nói: “Thì ra là thế.
Chẳng lẽ chủ nhân hái xong đóa hoa kiều diễm ướt át này lại không chịu trách nhiệm rồi bị người tìm tới cửa à?”
Đinh Hạo bất đắc dĩ cười khổ: “Ngươi về trước đi, chuyện này ta sẽ xử lý, không còn vấn đề nguy hiểm gì nữa đâu!”
Nghe Đỉnh Hạo nói vậy, Ma Cơ ý vị sâu xa cười hì hì sau đó khom người hành lễ rồi biến mất tăm.
Nhưng Đinh Hạo biết Ma Cơ chắc chắn không đi xa đâu.
Chẳng những nàng không đi xa mà chỉ sợ mấy đại cao thủ mới chạy đến cũng đang ẩn nấp quanh đây.
Hắn chỉ cần khẽ quát một tiếng là những người này sẽ xuất hiện ngay.
Bên kia Diễm Ma Mộ Dung Thiến thấy Ma Cơ đi xa cũng nhìn Đỉnh Hạo với vẻ mặt phức tạp sau đó cười dịu dàng nói: “Ta còn bảo sao ngươi lại vội vàng trở về thế, ra là bên này còn có một nữ tử diễm lệ đến vậy! Bình thường nhìn tiểu tử ngươi cũng chững chạc đàng hoàng mà thật không ngờ ngươi lại… Hừ! Quả nhiên không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài được!” Nụ cười khổ càng sâu thêm nhưng Đinh Hạo lại không giải thích mà chỉ lạnh nhạt lắc đầu đáp: “Tùy ngươi nghĩ sao thì nghĩ!”
Bên kia Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng với Nguyễn Thanh Y và Tiểu Linh ranh ma quỷ quái đều bước về phía Đinh Hạo.
Tiểu Linh từ xa đã làm mặt quỷ với Đỉnh Hạo sau đó lén lút chỉ vào Bách Biến Ma Quân rồi lè lưỡi nháy mắt với Đỉnh Hạo, ý bảo Đỉnh Hạo cẩn thận Nguyễn Bách Tượng đấy.
Nguyễn Thanh Y vẫn tao nhã tự nhiên hào phóng như trước, mái tóc đen dài xõa đến trên eo, khuôn mặt trắng nõn trông hơi chán nản, dường như tỉnh thần nàng không phấn chấn lắm.
Sau khi bước tới cạnh Đinh Hạo, Nguyễn Thanh Y nhẹ nhàng hành lễ với Đỉnh Hạo sau đó ôn nhu nói: “Thanh Y dẫn cha tới xin lỗi ngươi, mong ngươi đừng để bụng chuyện hôm nay!”
Nguyễn Thanh Y đã mở lời rồi, Đỉnh Hạo cũng không tiện nhiều lời, hắn cười nhạt đáp: “Nguyễn cô nương khách khí quá, nếu các ngươi đã đến tam châu nhất đảo làm khách thì ta phải tiếp đãi tận tình chứ, hơn nữa lúc trước ta cũng hứa với ngươi rồi còn gì!” Nghe Đỉnh Hạo nói vậy, Nguyễn Bách Tượng lại khôi phục điệu cười ha hả lúc trước, hắn bước tới cạnh Đinh Hạo mở miệng cười nói: “Đây không phải chỗ để nói chuyện, trở về chỗ chúng ta ở tạm rồi nói đi!” Đỉnh Hạo im lặng gật đầu rồi đáp: “Cũng được!”
“Mộ Dung nha đầu, ngươi nhìn đông nhìn tây gì đấy, đi thôi!” Nguyễn Bách Tượng gọi.
Nguyễn Bách Tượng nói vậy khiến Mộ Dung Thiến phì cười, nàng đáp: “Ta đang nhìn xem rốt cuộc quanh đây có tới bao nhiêu người của Vô Cực Ma Tông đang ẩn nấp, chẳng lẽ họ tưởng chúng ta định ăn thịt tiểu tử Đinh Hạo này thật đấy à?”
Mộ Dung Thiến nói thẳng ra như vậy lại khiến Đinh Hạo thấy hơi xấu hổ, nhưng đến hắn còn chẳng biết được hành động tiếp theo của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng là gì, đám Ma Cơ vì không yên tâm cho an nguy của hắn nên mới âm thầm che chở cũng là chuyện đương nhiên thôi.
Lát sau, Đỉnh Hạo đi theo mấy người Nguyễn Bách Tượng tới một sơn cốc nước chảy ào ào, núi cao chót vót.
Linh khí trong sơn cốc chẳng hề đồi dào nhưng xung quanh được bố trí một trận pháp tụ linh kì diệu tụ được hết thiên địa linh khí quanh đây nên linh khí trông cũng tàm tạm.
Ở giữa là một căn phòng nhỏ trang nhã giản đơn được đan bằng tre, tứ phía là hoa hoa cỏ co đủ mọi sắc màu.
Hương hoa thấm đẫm lòng người phiêu đãng khắp sơn cốc, khiến ai ngửi thấy tâm trí cũng bị chấn động.
Vừa về đến nơi, Nguyễn Bách Tượng đã nhanh như chớp lượn quanh một vòng, bố trí một trận pháp lấp lánh đạm quang rồi dẫn Đinh Hạo vào phòng.
Sau khi vào phòng, Nguyễn Bách Tượng vẫn cười ha hả, hắn nhẹ nhàng nói: “Quan hệ giữa ngươi với con gái ta ngươi định xử lý thế nào đây?”
Lời này vừa nói ra, chiếc cổ thon dài của Nguyễn Thanh Y đỏ hết cả lên, nàng giận dữ nói: “Cha, sao ngươi lại nhắc tới chuyện này?”
Nguyễn Bách Tượng khẽ thở dài, hắn lắc lắc đầu rồi nói: “Thôi kệ, thôi kệ! Nếu đã như vậy thì nói chuyện nghiêm túc với tiểu tử này đi!”
Từ lúc vào phòng, Đinh Hạo chẳng nói chẳng rằng.
Tiểu đồ nhi Tiểu Linh của Nguyễn Thanh Y lại vội vàng rót cho Dinh Hạo một chén trà.
Trà xanh đắng chát vào miệng nhưng Đinh Hạo chỉ thấy trong miệng hơi đắng mà thôi.
Nhìn ve mặt xem kịch vui của Diễm Ma Mộ Dung Thiến, ánh mắt ai oán thỉnh thoảng liếc qua của Nguyễn Thanh Y và vẻ mặt cảnh cáo của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, trong lòng hắn bỗng đắng chát như trà trong chén.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










