[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 110 : Theo sát không rời 1 (c1091-c1100)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Theo sát không rời 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Loại công pháp ngưng khí hóa hình này chỉ có cao thủ hàng đầu, hơn thế còn phải có một sự kết hợp tinh tế của công pháp tỉnh diệu mới có thể làm chủ nó.
Thông thường, cao thủ sử dụng công pháp ngưng khí hóa hình đều nằm trong khoảng Độ Kiếp kỳ.
Với hình dạng duy diệu duy tiếu với vật thể hóa hình, Đinh Hạo có thể thấy được uy lực và quy mô chiêu thức.
Con ác thú được Hắc Thiên Ma Biên Đồ ngưng tụ thành hình này, từ trên cơ thể nó chỉ có thể nhìn thấy chiều dài và chiều rộng.
Còn về diện mạo và huyết quản lân giáp toàn thân thì không thể nhìn thấy rõ ràng.
Điều này cũng cho hay, công pháp vẫn chưa đạt đến công suất tối đa trong tay Biên Đồ.
Thế nên, mặc dù cả Đỉnh Hạo và Lãnh Tồn Vũ đều giật mình, nhưng chỉ trong giây lát đã bình tĩnh lại, vẫn có ý định gánh chiêu thức này bằng phương thức liều mạng.
“Âm ầm…”
Âm thanh vang lên liên tục không ngớt, mặc dù không dữ dội được bằng tiếng nổ của Huyền Âm Sát Lôi khi nãy, nhưng nó cũng lan truyền đến bất kỳ khu vực nào trong bán kính năm mươi dặm.
Hai người Đỉnh Hạo và Lãnh Tồn Vũ, dưới sự gắng gượng một lần đều trán nổi gân xanh, lay động dập dềnh lui về phía sau trăm trượng, cả cơ thể thở dốc nặng nề, đồng thời cơ thể bị thương đến mức toàn thân run rẩy.
Vội vàng bắt đầu khu trừ chân nguyên bá đạo vẫn còn trong cơ thể với tốc độ nhanh nhất.
Còn Hắc Thiên Ma Biên Đồ, lại là càng không thể kham được, không thể nhìn thấy một khu vực nguyên vẹn nào trên cơ thể, tất cả đều loang lổ vết máu, một vết thương lớn ở ngực và bụng, vẫn đang ồ ạt đổ máu.
Lúc này đây, hai con ác thú màu tối đen ngưng tụ lại từ chân nguyên của Biên Đồ vừa rồi lại phát ra tiếng gầm gừ khủng khiếp trời long đất lở, nhanh chóng tiến về phía ngoài cửu thiên, chỉ trong phút chốc đã không còn tung tích, rõ ràng là đã biến thành linh khí giữa trời đất, và biến mất vào hư không.
Loại công pháp ngưng tụ chân nguyên hóa thành cự ma ác thú là nguy hiểm nhất trên đời, uy lực lớn thì lớn nhưng nó cũng có nhược điểm.
Điểm đầu tiên là, nếu ác thú được ngưng tụ thành mà bị thương, vậy thì thân thể người thực hiện thuật pháp cũng sẽ bị thương giống hệt, đó là lý do tại sao lúc này Hắc Thiên Ma Biên Đồ biến thành dáng vẻ đó.
Một nhược điểm lớn hơn khác là, nếu như cuối cùng chân nguyên ngưng tụ thành ác thú cự ma không thể được người thi pháp thu vào trong cơ thể một lần nữa, vậy thì chân nguyên của người ngưng tụ nên bọn chúng sẽ cô đọng lại sau khi hóa thành vật thể, biến thành linh khí trong thiên địa, và tan biến trong hư không.
Thấy ác thú cao hai mươi trượng với bốn chiếc sừng trên đầu tiêu tán, Đinh Hạo khẳng định, ít nhất Hắc Thiên Ma Biên Đồ đã mất ít nhất hai đến ba phần chuyên nguyên, sau này nếu muốn khôi phục lại như cũ sẽ phải khổ tu hàng trăm năm mới có thể phục hồi như ban đầu.
Nhưng bởi vì đòn đánh điên cuồng Biên Đồ tung ra khi nãy, chân nguyên hung ác của Hắc Thiên Ma Biên còn tồn tại bên trong cơ thể Đinh Hạo và Lãnh Tồn Vũ, lúc này bọn họ đang khu trừ bằng tất cả sức lực, hoàn toàn không dư thời gian và sức lực tấn công Biên Đồ thêm nữa.
May mà Diễm Ma Mộ Dung Thiến nhận thấy rõ dáng vẻ quẫn bách của hai người, và nàng cũng đại khái đoán được điều gì đó.
Điều khiển cơ thể bị thưng, nàng một lần nữa tiến hành công kích Hắc Thiên Ma Biên Đồ, tranh thủ thời gian để Đinh Hạo và Lãnh Tồn Vũ khôi phục chiến đấu tiếp.
Về Hắc Thiên Ma Biên Đồ, nhìn thấy ác thú bản thân ngưng tụ nên không còn chịu sự kiểm soát của bản thân sau khi nhận một đòn của Đinh Hạo và Lãnh Tồn Vũ, bay ra cửu thiên.
Hắn tức đến mức tốc độ chảy của máu ở miệng vết thương nhanh hơn rất nhiều.
Khi muốn nhân cơ hội giết hai người Đỉnh Hạo thì lại bị Diễm Ma Mộ Dung Thiến ngăn cẩn, miệng hắn gầm lên và thốt ra những lời tục tu, lời nói và chuyển động của hắn khó chịu đựng đến cùng cực.
Nhưng Mộ Dung Thiến lại không may may lay động, nàng cất tiếng cười “hì hì” yêu kiều nhưng ra tay lại cực kỳ độc ác, nàng không hề đối đầu trực diện với Biên Đồ.
Dù sao đi nữa, ngay khi nhìn Biên Đồ lao về phía Đinh Hạo thì nàng sẽ ra tay từ phía sau lưng, kích thích Biên Đồ thét gào như sấm nhưng không thể làm được gì.
Và lúc này đây, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đã khu trừ chân nguyên bạo loạn trong cơ thể trước Đỉnh Hạo một bước, một lần nữa xông về phía Biên Đồ.
Đỉnh Hạo cũng hướng về phía bên đó, chỉ sau hắn chút ít thời gian.
Biên Đồ của lúc này, vừa thấy ba người đồng thời tấn công, trái tim hắn không thể không run rẩy lần đầu, đây là lần đầu tiên hắn sinh ra cảm giác không thể địch lại.
Đôi mắt tam giác tỉ hí lóe sáng, cuối cùng bay về hướng nam trống rỗng duy nhất.
Chương 1092: Theo sát không rời 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Biên Đồ sắp chạy trốn!
Ba người Đinh Hạo đồng thời sững sờ, au đó vội vã chạy về phía Biên Đồ, tất phải giết chết Biên Đồ, tránh hậu họa về sau.
Ba người đuổi theo phía sau Biên Đồ, liên tục ra tay tấn công, truy sát tận ngàn dặm.
Diễm Ma Mộ Dung Thiến là người đầu tiên tụt lại phía sau, sau đó Lãnh Tồn Vũ cũng bị bỏ lại, chỉ còn Đỉnh Hạo vẫn đuổi theo không bỏ.
Cũng không phải thực lực của Đỉnh Hạo mạnh hơn hai người, mà là bởi hắn ở vào sự thần kỳ của Nghịch Thiên Ma Kiếm nên mới có thể luôn theo sát phía sau Biên Đồ.
Mà Biên Đồ, trong quá trình vừa đuổi vừa đánh của ba người, vết thương cũ chưa khỏi đã có thêm vết thương mới, hắn gần như đã đến mức đèn cạn dầu.
Mặc dù vậy, ve mặt của Đinh Hạo đằng sau lưng hắn vẫn lạnh lùng, cho thấy rõ ràng rằng nếu không giết chết bản thân thì nhất định sẽ không bỏ qua.
Thấy rằng Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ và Diễm Ma Mộ Dung Thiến đã bị bỏ ra ở nơi nào không rõ, hiện tại chỉ còn lại một mình Đỉnh Hạo, Biên Đồ không khỏi cất tiếng cười điên cuồng, có ý định nhân cơ hội giết Đinh Hạo ở đây.
Nhưng trước khi hắn kịp phản ứng, bảy con quái vật loang lổ vết máu tà ác như lệ quỷ xông ra từ bên trong cơ thể Đỉnh Hạo, lao vào hắn từ bảy phương hướng khác nhau, trong không trung vang lên những âm thanh “xèo Xeo” quái lạ.
Trong lòng giật nảy, gương mặt Biên Đồ hoảng sợ, quan sát bảy con Huyết Quỷ Linh, sự kinh ngạc tột độ lóe lên trong đôi mắt tam giác ti hí của hắn.
Chẳng lẽ Đinh Hạo này lại đã đạt đến Độ Kiếp kỳ hay sao, tại sao ngưng khí hóa thành lệ quỷ được, đến cả lỗ chân lông trên cơ thể hắn cũng biết rõ rằng đó rõ ràng là biểu hiện của công phu vận dụng đến cực hạn!
Bởi vì Biên Đồ chưa từng nghe qua hay nhìn thấy dáng vẻ dữ tợn của Huyết Quỷ Linh, thế nên lúc này lập tức hiểu nhầm.
Cũng chính vì như thế, lúc này đây, Biên Đồ lần đầu tiên nảy sinh cảm giác sợ hãi trước Đỉnh Hạo, hắn cảm thấy rằng Đinh Hạo bí hiểm tới cực điểm.
Thường thì vào những lúc bản thân cho rằng đã nhìn thấu Đỉnh Hạo thì người này lại có thể khiến bản thân ngạc nhiên một lần nữa.
Che giấu thực lực của bản thân như vậy, kỳ tâm đáng sợ, không khỏi khiến Biên Đồ không còn can đắm để trở lại giết Đinh Hạo, hắn cuống quýt và quay đầu chạy trốn đến xa nhất có thể.
Nhưng đã quá muộn!
Đúng một thoáng Biên Đồ do dự, bảy con Huyết Quỷ Linh đã bố trí xong Thất Anh Thị Hồn Trận và nhốt Biên Đồ bên trong.
Trong một thời gian, các loại công kích hỗn loạn quỷ dị và khó lường đồn dập ập đến như thiên hôn địa ám, Biên Đồ ngỡ ngàng quan sát tứ phía trong Thất Anh Thị Hồn Trận, hắn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Còn Đinh Hạo, vừa thấy Biên Đồ vô ý nhất thời mà bị Thất Anh Thị Hồn Trận nhốt lại thì không khỏi nhe răng cười, hắn để bảy con Huyết Quỷ Linh mang theo Thị Hồn Trận và bao quanh Biên Đồ, hướng về phía bên trái rồi lao đi nhanh chóng.
Một lát sau, trong một hồ nước sâu năm trăm thượng tầm thường, những con sóng đột ngột xuất hiện, nước hồ cuồn cuộn mênh mông và bao la, kích động nên cơn sóng cao hàng chục trượng.
Đỉnh Hạo và Thất Anh Thị Hồn Trận bắt đầu sửa chữa Hắc Thiên Ma Biên Đồ thông qua Thị Hồn Trận tại khu vực sâu hai trăm trượng dưới đáy hồ nước này.
Vừa nãy Đỉnh Hạo đã cảm nhận xung quanh bằng thần thức, trong cảm nhận của linh giác, bốn phía xung quanh không hề có khí tức mạnh mẽ nào.
Nếu quả thực có cao thủ ẩn nấp mà ngay cả bản thân cũng không cảm nhận dược, vậy điều đó có nghĩa là linh giác của đối phương đã vượt xa chính hắn, che được cảm ứng của hắn.
Tuy nhiên, loại tình huống này, Đinh Hạo tin tưởng mình vận may của bản thân vẫn chưa đen đủi đến độ sẽ gặp phải loại người này.
Đó là lý do tại sao Đinh Hạo yên tâm dẫn Hắc Thiên Ma Biên Đồ xuống đáy hồ và sửa chữa hắn.
Cùng với việc thực lực của Đỉnh Hạo khôi phục hơn phân nửa, việc sử dụng Thất Anh Thị Hồn Trận ngày càng thành thạo hơn, các loại công kích ùn ùn kéo đến, hoàn toàn bao phủ Hắc Thiên Ma Biên Đồ.
Nhưng Biên Đồ không hổ danh là cao thủ đã vượt qua một lần thiên kiếp, ngay cả trong trường hợp cơ thể bị trọng thương, dưới sự tấn công liên miên của Thị Hồn Trận, hắn vẫn có thể kiên trì đến thời điểm này.
Và Đinh Hạo, hắn tham lam nhìn chằm chằm vào chân nguyên khắp cơ thể Biên Đồ vậy nên mới không có ý định trực tiếp giết chết hắn trong Thất Anh Thị Hồn Trận, vậy nên mới cần có kiên nhẫn mài mòn từng chút một.
Nếu không, dù Biên Đồ bị luyện chết bên trong Thất Anh Thị Hồn Trận cũng chỉ có thể làm phân bón cho Huyết Quỷ Linh.
@®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@
Chương 1093: Thực lực tăng vọt 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chính xác là như thế, Đinh Hạo chỉ có thể kiên nhẫn từng bước từng bước mài mòn Biên Đồ, vẫn không thể phát động công kích quá lớn, tránh việc Biên Đồ biết bản thân không còn sinh cơ mà bí quá hóa liều tự bạo nguyên thần, thế thì hắn sẽ cái được không bù đắp đủ cái mất!
Cứ thế, mười lăm ngày sau, Đinh Hạo đã kiệt quệ về thể chất và tỉnh thần.
Và cuối cùng, bởi vì bị thương quá nặng và bị Thất Anh Thị Hồn Trận đêm ngày luân phiên tấn công, Hắc Thiên Ma Biên Đồ trực tiếp bị tâm ma của mình tập kích, lại đã hôn mê.
Đỉnh Hạo vốn cũng vô cùng yếu, thần thái lại vui mừng, một lần nữa kéo lê cơ thể mệt mỏi của bản thân đi giành lấy chiến quả.
Bảy ngày sau, Đỉnh Hạo thong dong bước ra khỏi hồ nước sâu, cả cơ thể toát ra vẻ vô cùng điềm tĩnh, đôi mắt đen như mực sâu như thể hồ sâu.
Nhờ vào chân nguyên còn sót lại của Hắc Thiên Ma Biên Đồ, Đinh Hạo thế như chẻ tre, một bước từ Phân Thần trung kỳ trực tiếp đột phá đến Hợp Thể sơ kỳ.
Với sức mạnh hiện tại của Đỉnh Hạo, ngay cả khi đối mặt với Biên Đồ trong thời hoàng kim, hắn cũng có sức liều mạng đánh một trận.
Với lại, ngay cả như vậy, Đinh Hạo cảm giác rằng sau khi nuốt trái Luân Hồi Quả, tâm cảnh của mình không hề có một chút cảm giác xáo trộn nào.
Miễn là có thể tìm đối tượng cắn nuốt thích hợp, bản thân hắn hoàn toàn có thể tiến xa hơn nữa, đạt tới Hợp Thể trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ!
Cầu phú quý trong nguy hiểm! Những lời này quả nhiên không sai, nguy cơ cũng đại diện cho cơ hội.
Chính vì sự xuất hiện của nguy cơ lần này mà Đỉnh Hạo mới có thể tránh được việc phải tích lũy chân nguyên từng chút một, không những có thể khôi phục hoàn toàn thương thế, mà còn có thể bước vào Hợp Thể sơ kỳ.
Vào lúc này, những cao thủ ẩn nấp xung quanh toàn bộ khu vực lân cận của Kiếm Ma Cung định giết hắn cướp Luân Hồi Quả, đối với Đinh Hạo, bọn họ đã không còn là mối đe dọa nữa.
Thay vào đó, bọn họ biến thành mục tiêu săn bắn của Đinh Hạo, vị trí giữa thợ săn và con mồi hoàn toàn đảo ngược.
Mà với tất cả những chuyện này, bọn họ vẫn chẳng hay biết gì!
Ý định ban đầu của Đinh Hạo là lần lượt bắt lại và thôn phệ giết chết những người đó, nhưng kinh mạch của hắn đã mơ hồ có cảm giác đau đớn sau nhiều lần cắn nuốt, nhất là sau khi thôn phệ Hắc Thiên Ma Biên Đồ.
Cho nên Đỉnh Hạo biết do bản thân cắn nuốt không biết mỏi mệt trong khoảng thời gian gần đây, thậm chí cơ thể cũng có chút khó chịu, cho nên hắn định đến sơn tuyền dưới đáy hồ nước phía sau Ma Âm Tông tu luyện thêm.
Hơn nữa, tính toán thời gian, dường như đã đến thời hạn một tháng của Oán Linh Tông.
Lần trước, nể mặt mũi Phạm Nghỉ Thần, và bản thân đánh thắng một đệ tử của Oán Linh Tông, nên Lâm Bình mới không hành động luôn ngay lúc đó, hứa sẽ trở lại sau một tháng.
Bây giờ vết thương của Đinh Hạo đã hoàn toàn hồi phục, lại có một bước tiến mới, đương nhiên không cần ép dạ cầu toàn nữa.
Hai tông phái, Ma Âm Tông và Oán Linh Tông, cũng nên trả một cái giá đắt cho những gì mình đã gây ra.
Hoàng hôn bao phủ bầu trời, giống như từng chiếc vảy cá màu máu, phất phơ trong không trung, màu sắc tuyệt đẹp.
Giờ phút này, toàn bộ Ma Âm Tông đã là mây đen lờ mờ, bị bao phủ bởi một loại âu sầu mờ nhạt, mọi người đều cảm thấy trái tim mình nặng trĩu, như thể bị một ngọn núi đè ép.
Lâm Bình, người tạo nên tình trạng này, lúc này đang đứng nhàn nhã trước cổng Ma Âm Tông, chắp tay ngước nhìn bầu trời màu máu, biểu cảm bình tĩnh và tự tại.
Và Phạm Nghi Thần đối diện cũng bình tĩnh rút tau thuốc ra và hút, hoàn toàn không để tâm không thăm hỏi với lời khẩn cầu của Trần Huyền trước mặt, dáng vẻ thờ ơ.
Đằng trước Phạm Nghi Thần là Thạch Ngọc Sương có biểu cảm lạnh lùng và kiêu ngạo.
Thạch Ngọc Sương lạnh lùng như băng giá.
Thạch Ngọc Sương mặc trang phục màu trắng nhạt, khắp người toát lên một luồng khí tức cự nhân vạn dặm.
Cơ thể thon thả có lồi có lõm, làn da trắng toát nhưng băng sương, với màu sắc bóng loáng.
Dọc theo sống mũi cao thẳng như dãy núi là đôi môi hơi phớt đỏ.
Đôi mắt cao ngạo lạnh lùng mang theo sự bướng bỉnh của việc coi khinh nam tử trong thiên hạ, đẹp thì đẹp thật, nhưng lạnh đến mức khiến người ta không dám tiếp cận.
Dù cho Trần Huyền đã cầu xin Phạm Nghi Thần, dẫu biết khẩn cầu Thạch Ngọc Sương sẽ còn hiệu quả hơn, nhưng vì sự khác biệt rất lớn giữa hai bên, hắn không dám thể hiện biểu cảm cầu xin trước Thạch Ngọc Sương.
Toàn bộ khu vực này đều là địa bàn của Kiếm Ma Cung, và Thạch Ngọc Sương là nữ nhi của Thạch Phong Hàn, cũng tức là chủ nhân của khu vực này.
Đối với những môn phái nhỏ này, thân phận của Thạch Ngọc Sương là thứ bọn họ chỉ có thể ngước lên ngóng trông.
Chương 1094: Thực lực tăng vọt 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ngay cả Lâm Bình cũng không dám thúc ép Ma Âm Tông quá mức, nếu không, với thực lực của bọn họ, hiện tại Ma Âm Tông lẽ ra đã không còn một ai sống sót.
“Phạm trưởng lão, ngươi có thể chỉ ra cho kỳ cầu chúng ta một con đường sống được không?” Trần Huyền không ngừng gập người hành lễ, vô cùng nhún nhường, cầu xin liên tục.
“Rít rít” hút ngụm khói thuốc, Phạm Nghỉ Thần như thể không hề nghe thấy những gì Trần Huyền nói, tự giữ im lặng.
Còn Lâm Bình ở đối diện, dường như đã có chút thiếu kiên nhẫn, hắn cũng kính bước đến trước mặt Phạm Nghi Thần, trước tiên hành lễ với Phạm Nghỉ Thần rồi mới lên tiếng: “Phạm trưởng lão, còn phải đợi bao lâu nữa?”
Liếc mắt nhìn tông chủ Lâm Bình của Oán Linh Tông một cái, Phạm Nghỉ Thần không ngẩng đầu lên, hắn nói: “Cho Trần tông chủ thêm nửa canh giờ suy nghĩ, sau nửa canh giờ, các ngươi muốn làm thế nào thì làm thế ấy, Kiếm Ma Cung chúng ta sẽ không can thiệp vào chuyện giữa hai tông các ngươi!”
Lâm Bình cười khà khà, vội vàng nói lời cám ơn với Phạm Nghỉ Thần, sau đó cung kính hành lễ với Thạch Ngọc Sương vô cùng cao ngạo và lạnh lùng.
Không để tâm Thạch Ngọc Sương có nhìn thấy hay không, hắn mỉm cười và quay trở lại chỗ Oán Linh Tông.
Gương mặt như đưa đám, Trần Huyền đứng dậy bước đến bên cạnh Nguyễn Thanh Y, ngập ngừng một chút, hắn cất tiếng cười gượng gạo và nói: “Thanh Y, nếu không thì giao Đoán Thể thuật tông chủ để lại cho bọn họ đi, dù sao thứ này ở lại Ma Âm Tông chúng ta cũng không có tác dụng gì!”
Thương Tự Vinh, một trưởng lão khác cũng cũng cười và nói: “Đúng thế, thay vì phá hủy toàn bộ tông môn, nếu không thì đưa cho bọn họ đi thôi.”
Nói đến đây, Thương Tự Vĩnh khẽ nói: “Thật không thể hiểu nổi tông chủ đời trước nghĩ thế nào mà lại giao vật kia cho ngươi, theo lý nên giao cho tông chủ của tông môn mới đúng!”
Tiểu Linh bên cạnh Nguyễn Thanh Y cất tiếng cười lạnh đầy khinh thường, lên tiếng: “Đó là vì tông chủ đời trước biết một vài người vô cùng sợ chết, đến lúc quan trọng sẽ không giữ được báu vật hắn để lại!”
Câu nói này vừa vang lên, gương mặt tông chủ Trần Huyền và trưởng lão Thương Tự Vinh của Ma Âm Tông đều tràn ngập sự tức giận, nhưng lúc này có việc cần cầu xin Nguyễn Thanh Y nên bọn họ không nổi giận.
Cho tới bây giờ, Nguyễn Thanh Y vẫn bình tĩnh và điềm nhiên, trên gương mặt đẹp đẽ không để lộ quá nhiều lo lắng.
Quay đầu nhìn một trưởng lão khác là Vương Chính, nàng khẽ nói: “Vương đại ca cho rằng Thanh Y nên làm thế nào mới phải?” Vào lúc này, lông mày của Địa Vương cao lớn bất phàm toát lên một chút không đành lòng, nhưng ánh mắt lại lóe lên một cái, hắn trầm giọng nói: “Giữ được rừng còn xanh, sợ gì thiếu củi đốt!” Nở nụ cười thẩm thiết, Nguyễn Thanh Y một lần nữa liếc nhìn tông chủ Trần Huyền, trưởng lão Thương Tự Vinh và trưởng lão Vương Chính, nàng hỏi: “Vậy, theo lời Lâm Bình nọ, chuyện muốn Thanh Y gả cho hắn, các ngươi lại có kiến giải thế nào?”
Trần Huyền và Thương Tự Vinh liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cúi đầu mà không trả lời, trong khi Vương Chính nghiêm mặt nói: “Nếu như Thanh Y đồng ý giao Đoán Thể thuật cho hắn, do đại ca ra mặt, ta bảo đảm sẽ khiến Lâm Bình từ bỏ vọng tưởng về ngươi!”
Câu nói này vừa vang lên, Trần Huyền và Thương Tự Vinh đồng thời choáng váng, dường như không ngờ được rằng Vương Chính sẽ trả lời như vậy.
Nét mặt của Nguyễn Thanh Y cuối cùng cũng có phần ảm đạm, sau khi bùi ngùi thở dài, nàng lắc đầu nói: “Để Thanh Y suy nghĩ thêm một chút!”
Nhưng trong nàng lại thầm nghĩ, Vương Hạo, tại sao ngươi vẫn chưa đến, không phải ngươi đã hứa với Thanh Y rằng sẽ giúp Thanh Y giải quyết những thứ hỗn loạn lộn xộn này hay sao? Nhưng nghĩ một chút lại thở dài, thầm nghĩ mau mà Vương Hạo không đến, cho dù đến, với tu vi của ngươi thì e là cũng chẳng tạo nên tác dụng gì, còn tự đặt bản thân vào hoàn cảnh nguy hiểm.
Nhưng bất chấp suy nghĩ này, trong lòng nàng vẫn còn giữ một tia hy vọng, nếu không nàng sẽ không suy nghĩ lâu đến vậy!
Nửa canh giờ, chớp mắt đã trôi qua.
Trong khi đám người này vẫn đang đứng đó khuyên giải Nguyễn Thanh Y thì Lâm Bình nọ của Oán Linh Tông đã cười phá lên, một lần nữa bước đến bên cạnh Phạm Nghi Thần.
Liếc mắt cũng chẳng thèm liếc tông chủ Trần Huyền của Ma Âm Tông lấy một cái, Lâm Bình nói với Phạm Nghi Thần: “Dựa theo lời căn dặn của Phạm trưởng lão, bổn tông đã đợi thêm nửa canh giờ, nếu Phạm trưởng lão không phiền, bổn tông định…”
Khẽ thở dài một hơi, Phạm Nghi Thần như có điều suy nghĩ mà nói với Nguyễn Thanh Y: “Không phải là bản nhân không muốn giúp, thực sự là vì có người không chịu lộ diện!”
Sau đó, vung cánh tay, Phạm Nghỉ Thần nói: “Lâm tông chủ cứ tự nhiên!”
@ @ @ Ê ñ Œ3 ñ Ñ @ @ @
Chương 1095: Thực lực tăng vọt 3
Chuang 1096: Tàn sát dã man 1
Chuang 1097: Tàn sát dã man 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Môn đồ của cả Ma Âm Tông lúc này đều run rẩy trong lòng, tông chủ Trần Huyền nhìn Nguyễn Thanh Y chằm chằm, khẩn cầu cay đắng: “Thanh Y, chẳng lẽ ngươi cứ thế trơ mắt nhìn Ma Âm Tông bị diệt trong tay ngươi sao?”
Thở dài một tiếng, sắc mặt Nguyễn Thanh Y đột ngột trở nên trắng bệch như tờ giấy, nàng mệt mỏi nói: “Lâm tông chủ, ta đồng ý với ngươi!”
“Ha ha ha.”
Lâm Bình không thể kìm nén nổi mà cười phá lên, biểu cảm vô cùng đắc ý, thậm chí tạm thời quên đi sự hiện diện của Phạm Nghi Thần và Thạch Ngọc Sương ở đối diện.
Tiếng cười vừa phát ra, còn chưa kịp đắc ý bao lâu thì đã bị một tiếng khịt mũi lạnh lẽo đến tận xương tủy cắt ngang.
Tiếng hừ lạnh dường như phát ra từ một khoảng cách rất xa, nhưng mọi người đều cảm thấy màng nhĩ đau đớn, toàn bộ dây thần kinh của cơ thể đều chấn động, trong lòng không thể ngơi hoảng sợ.
“Vương Hạo!” Nguyễn Thanh Y vui mừng hô, đôi mắt đều tràn ngập sự mừng rỡ. “Đỉnh Hạo!” Phạm Nghỉ Thần thốt lên bằng một giọng nói trầm thấp mà chỉ có chính hắn mới nghe thấy, gương mặt vô cùng rung động, rõ ràng là không ngờ được rằng tiếng hừ lạnh của Đinh Hạo lại có uy lực lớn đến vậy, ngay đến hắn cũng tâm thần chấn động.
Nét mặt của Thạch Ngọc Sương càng thêm phức tạp, bên trong đôi đồng tử có sự thù hận cùng với một số điều không thể giải thích khác, nàng ngỡ ngàng quan sát xung quanh, như thể đang tìm kiếm bóng dáng Đinh Hạo.
Một tiếng huýt gió vang dội đột ngột vang lên từ phía bắc xa xôi, âm thanh từ thấp đến cao, nháy mắt giống như tiếng rồng ngâm, loạn rung chuyển của đại thụ ngợp bóng lay động như thể xé toạc không khí xung quanh.
Khi tiếng kêu càng lúc càng lớn, dã thú của Ma Âm Tông dường như cảm nhận được nguy cơ, trong nháy mắt đã lao ra khỏi sào huyệt, lao điên cuồng xuống dưới chân núi, lớn như mãnh hổ dã beo, nhỏ như con kiến châu chấu.
Sát khí nồng đậm như màu sắc của ánh chiều tà, đè nén trong trái tim của tất cả mọi người trong Ma Âm Tông như thể toàn bộ bầu trời là một biển máu vô tận, hoàn toàn bao phủ bản thân bên trong.
Một chùm ánh sáng màu đen âm thầm bóp méo và xuất hiện ngay chính giữa Ma Âm Tông và Oán Linh Tông.
Cường tráng thay đổi mạnh mẽ, lúc là quái thú lúc là ma đầu, nhưng cuối cùng, nó biến thành Đinh Hạo cơ thể cao lớn và mạnh mẽ, thần sắc lạnh lùng vô cùng.
“Giả thần giả quỷ!”
Thấy Đinh Hạo xuất hiện, tông chủ Lâm Bình của Oán Linh Tông khinh thường nói.
Sau khi Đinh Hạo xuất hiện, hắn không vội vàng bắt đầu động thủ ngay lập tức, ánh sáng lạnh lùng trong đôi mắt nhanh chóng sáng loáng, hắn đánh giá mọi người xung quanh.
Ngay sau khi Đinh Hạo xuất hiện, Tiểu Linh bên cạnh Nguyễn Thanh Y đã “líu lo” kể lại toàn bộ câu chuyện một lần.
Vì vậy, mặc dù Đinh Hạo vừa mới hạ xuống thì hắn cũng đã có được cái nhìn đại khái về tình hình trước mắt.
Sau khi Tiểu Linh dứt lời, nàng thở dài bất lực và khẽ nói: “Nói với ngươi cũng chẳng có tác dụng øì, ngươi cũng chẳng thể làm được gì”
Ánh mắt của Đinh Hạo dán chặt vào người Phạm Nghỉ Thần, biểu cảm như có điều suy nghĩ, sau đó lại nhìn thoáng qua Thạch Ngọc Sương vô cùng cao ngạo và lạnh lùng, không thể không thể hiện biểu cẩm vô cùng ngạc nhiên.
“Trần tông chủ, chúng ta có nên giải quyết chuyện của chúng ta trước hay không?”
Giọng nói của Lâm Bình lại một lần nữa vang lên không đúng lúc.
Lắc đầu, Đinh Hạo ra tay nhanh như tia chớp, tay phải siết chặt nắm tay, năm chỉ mang tối đen thăm thẳm đột nhiên bật ra khỏi năm ngón tay, chỉ mang chợt lóe lên rồi biến mất trong không trung.
Nhưng, tông chủ Lâm Bình của Oán Linh Tông lại đột nhiên phát ra tiếng kêu gào thê lương, toàn bộ cơ thể như bị kéo mạnh, lơ lửng trên bầu trời cách mặt đất năm trượng.
Hai chân vô lực đạp đá loạn xạ, trên người bắt đầu xuất hiện các lỗ máu, mỗi một vị trí đều đang máu chảy ào ạt.
Sau một tiếng gào thét tê tâm liệt phế, hình như cuối cùng Lâm Bình cũng thoát khỏi sự trói buộc, toàn thân run rẩy kịch liệt, hoảng sợ nhìn Đinh Hạo như ban ngày thấy ma.
Tay trái chỉ vào Đỉnh Hạo, dường như đang cố gắng nói điều gì đó, nhưng không thể nghĩ ra từ ngữ thỏa đáng.
Phạm Nghi Thần và Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma Cung, thấy Đỉnh Hạo chỉ tùy tiện sử dụng một chiêu thức đã đánh trọng thương Lâm Bình Hợp Thể sơ kỳ thì không khỏi hoảng sợ liếc mắt nhìn nhau, khuôn mặt nặng nề vô cùng.
Còn đám người Ma Âm Tông, chỉ đến lúc này bọn họ mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, tất cả đều nhìn Đinh Hạo bằng ánh mắt không thể tin được, miệng liên tục phát ra những âm thanh hoảng hốt trong vô thức.
Việt
Trong số đó, tiếng hoan hô nhiệt liệt nhất là của Tiểu Linh bên cạnh Nguyễn Thanh Y, hai tay Tiểu Linh kéo cánh tay trái trắng nõn như ngọc của Nguyễn Thanh Y, lắc thật mạnh, những âm thanh reo hò như tiếng kêu của quỷ liên tục phát ra từ miệng nàng.
Chuang 1096: Tàn sát dã man 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bản thân Nguyễn Thanh Y vẫn bình tĩnh như trước, khóe môi xinh đẹp cong nên nụ cười nhẹ nhàng, như thể Đỉnh Hạo vốn phải tung hoành bá đạo như vậy.
Khuôn mặt của Trần Huyền là khác lạ nhất.
Giây trước vẫn mặt như đưa đám, chốc lát sau đã mỉm cười.
Dời bước một cách vô cùng hứng khởi đến bên cạnh Đinh Hạo, sau khi thực hiện một đại lễ, hắn mới mỉm cười ha ha nói: “Anh hùng xuất thiếu niên, Vương tiểu ca quả nhiên kỳ tài ngút trời, chỉ có một nhân vật tột cùng như Vương tiểu ca mới xứng với dung nhan tuyệt thế của Thanh Y, Lâm Bình ngươi đúng thực là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!”
Trần Huyền khi nãy vẫn còn lo lắng đề phòng, hiện tại sau khi thấy được thực lực siêu tuyệt của Đinh Hạo, thái độ ngay lập tức xoay chuyển.
Đối với Đinh Hạo như thể là ca ngợi nhiều hơn nữa cũng không đủ, mà còn về tông chủ Lâm Bình của Oán Linh Tông, hắn chọn bỏ đá xuống giếng, ngôn ngữ châm biếm và chế nhạo vô cùng nham hiểm.
Thấy Trần Huyền đột nhiên tiểu nhân đắc chí và nhục mạ mình như thể đạn liên hoàn, Lâm Bình của Oán Linh Tông tức đến cả người run rẩy, mãi lâu sau mới nói lớn vang lên một cách lạnh lùng: “Không biết xấu hổ!” Trần Huyền làm như không hề nghe thấy mấy chữ “không biết xấu hổ” của Lâm Bình, đắc ý cao giọng cười ha ha, giương miệng định nói câu gì.
Nhưng cơ thể hắn bỗng run rẩy, toàn bộ cơ thể bị một sức mạnh vô cùng lớn nện vào bên trong Ma Âm Tông, cả cơ thể run rẩy một cách vô thức, sau đó khuôn mặt hắn trắng bệch như giấy, nhìn Đỉnh Hạo một cách mê mang.
Ngoảnh đầu lại nhìn Trần Huyền, Đinh Hạo nở một nụ cười quỷ quyệt và nói: “Sau khi Lâm Bình chết, ngươi cũng sẽ đi theo bước chân của hắn.”
Câu nói này vừa vang lên, khuôn mặt vốn đã trắng bệch như tờ giấy của Trần Huyền biến thành không có lấy một giọt máu, hắn lảo đảo bước đến bên cạnh Nguyễn Thanh Y, luôn miệng cầu xin nàng.
Nhưng biểu cảm trên gương mặt Nguyễn Thanh Y lại là ghê tổm, chẳng may may lay động chút nào.
Ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Đinh Hạo, giống như ở trong mắt của nàng Đỉnh Hạo là tất cả mọi thứ.
Ngay lúc này, đột biến xuất hiện!
Gương mặt Trần Huyền trở nên hung ác, hắn đột nhiên tấn công Nguyễn Thanh Y, dường như muốn kiềm chế Nguyễn Thanh Y để uy hiếp Đỉnh Hạo.
Nhưng kế hoạch của hắn không thành công, ngay khi vừa hành động, còn chưa kịp xông đến tấn công Nguyễn Thanh Y, hắn đã bi thảm gào thét, cơ thể hắn bị hai luồng hàn mang đâm xuyên qua ngực, găm lên đại môn Ma Âm Tông, toàn thân run rẩy từng đợt, máu chảy đầm đìa.
Lắc đầu mỉm cười đầu khinh thường, Đỉnh Hạo bất đắc dĩ nói: “Bản thân muốn chết sớm thì đừng cho trách ra!”
Đỉnh Hạo ra tay trong tốc độ ánh sáng, mặc dù cửa lớn của tông môn Ma Môn có không dưới năm mươi người từ lớn đến nhỏ đang đứng, nhưng không một ai nhìn thấy Đinh Hạo ra tay như thế nào.
Biểu cảm nặng nề của hai người Phạm Nghỉ Thần và Thạch Ngọc Sương đều bắt đầu chuyển sang xanh lét.
Trầm ngâm một chút, Thạch Ngọc Sương lạnh lùng nói: “Dừng tay!”
Nở nụ cười thắn nhiên, Đỉnh Hạo hoàn toàn bất vi sở động, mười ngón tay của hai bàn tay hơi biến hóa, nhưng Lâm Bình đối diện lại tróc da nứt thịt, có mười vết thương lớn nhỏ đang loang lổ vết máu tại phần bụng.
Khuôn mặt ngọc bích không tỳ vết của Thạch Ngọc Sương như thể được bao phủ bởi một lớp băng sương, toàn bộ cơ thể nàng giá buốt như mùa đông lạnh lẽo.
Nhưng không đợi nàng mở miệng lần nữa, Phạm Nghi Thần bên cạnh đưa mắt ra hiệu cho nàng bớt tức giận.
Vừa thấy Phạm Nghi Thần bước ra, đôi mắt Thạch Ngọc Sương lạnh lùng, nhưng không hề nói gì thêm, chỉ là nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo.
Chậm rãi bước đến gần Đinh Hạo, Phạm Nghi Thần trầm ngâm một chút, sau đó khổ tâm nói: “Ừm… Vương tiểu ca… Ngươi cũng nên nguôi giận một chút được không?”
Cười một cách nhẹ nhàng, Đỉnh Hạo vẫn ra tay tra tấn Lâm Bình, môn đồ Oán Linh Tông đứng gần đó không thể nhìn được nữa mà xông lên, đã có liên tiếp bốn người chết trong tay Đỉnh Hạo.
Đó cũng là thủ đoạn tàn khốc khiến trái tim người khác dao động của Đỉnh Hạo, và Lâm Bình đã phải liều mình khuyên can môn đồ mới khiến đám môn đồ ấy không đánh mất !ý trí, lần lượt chết trong tay Đỉnh Hạo.
Nhìn thấy tông chủ Lâm Bình của Oán Linh Tông ở đối diện bị chỉ mang trói buộc cả người không thể di chuyển được đã hấp hối, ánh sáng trong đôi mắt dần tan rã, Đinh Hạo từ từ ngừng tay và quay đầu lại.
Nở một nụ cười, liếc mắt nhìn Phạm Nghỉ Thần, Đỉnh Hạo nói: “Phạm trưởng lão muốn thế nào?”
Mặc dù lúc này Đinh Hạo vừa nói vừa mỉm cười nhưng trong lòng Phạm Nghỉ Thần lại đã lạnh lẽo hẳn đi, thầm nghĩ danh hiệu tàn bạo thích giết chóc của Đinh Hạo quả nhiên không phải là giả, bản thân hắn cũng phải ứng đối cẩn thận, ngàn lần không được khiến sát tỉnh này nổi sát cơ.
Chuang 1097: Tàn sát dã man 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bằng một cách nào đó, Phạm Nghi Thần nhớ lại thủ đoạn thử thăm dò thực lực Đỉnh Hạo của bản thân tại nơi này lúc trước, trái tìm hắn không khỏi run rẩy.
Nhưng ngay sau đó Phạm Nghi Thần biết rằng cả cơ thể mình thực sự phát lạnh, thậm chí cả xương cốt dường như cũng đang “cọt kẹt” run rẩy.
Khóe miệng Đinh Hạo đứng đối diện vẫn mỉm cười, nhưng chẳng biết từ lúc nào, một chùm Ma Viêm màu tím bên tay trái Đinh Hạo đã trôi dạt đến bên cạnh bản thân, và cảm giác lạnh lso của cả cơ thể đến từ chùm Ma Viêm màu tím như mộng ảo nọ.
Cười gượng, Phạm Nghỉ Thần nói: “Lần trước là tiểu lão nhỉ không hiểu lễ nghi, nếu có điểm này mạo phạm tiểu ca thì kính xin tiểu ca thông cảm nhiều hơn.
Nhưng lần này, tiểu lão nhỉ đặc biệt vượt ngàn dặm đến Ma Âm Tông thực sự là có chuyện hệ trọng tìm ngươi!”
Khẽ cười, Đinh Hạo đang định liên tiếng, chỉ thấy một đệ tử của Oán Linh Tông đứng gần đó, thấy Đinh Hạo quay đầu lại nói chuyện với Phạm Nghỉ Thần thì tự cho là có cơ hội, lao thẳng về phía Lâm Bình dường như đang cố gắng cứu Lâm Bình đang hấp hối.
Một chùm Ma Viêm màu đồ xuất hiện bên tay phải, cả cơ thể người đệ tử dũng cảm dám đứng ra đó của Oán Linh Tông “bùng bùng” bùng cháy và ngay lập tức biến thành một người than.
Và Đinh Hạo lại một lần nữa cười dài, nói với Phạm Nghi Thần: “Không biết Phạm trưởng lão tìm tại hạ vì chuyện gì?”
Trong lòng lạnh giá, Phạm Nghỉ Thần mỉm cười cay đắng và nói: “Cung chủ của cung chúng ta khiến tiểu lão nhi mời ngươi đi đến Kiếm Ma Cung một chuyến, hắn có một vài việc muốn thương lượng trực tiếp với ngươi!”
Cười một tiếng đầy thản nhiên, Đỉnh Hạo lên tiếng: “Không thành vấn đề, có điều hãy cho ta thời gian ba ngày, ta xử lý chuyện bên ngày một lượt xong sau đó sẽ đến Kiếm Ma Cung!”
Gật đầu, sau đó bỗng chốc giác ngộ, Phạm Nghi Thần vội vàng nặn ra một nụ cười và nói: “Tiểu tử ngươi hạ thủ lưu tình, Ma Âm Tông và Oán Linh Tông này dầu gì cũng là địa bàn của Kiếm Ma Cung chúng ta, ngươi cũng không nên làm loạn không tuân thủ các quy tắc.
Cứ xem như là nể mặt mũi Kiếm Ma Cung chúng ta, đừng tiêu diệt hai tông môn này, nếu không Kiếm Ma Cung chúng ta cũng không dễ làm!”
Sau một hồi ngẫm nghĩ, Đinh Hạo gật đầu trầm giọng nói: “Đã như thế, vậy tại hại nể mặt Kiếm Ma Cung các ngươi!”
Vừa nói dứt câu, bóng dáng của Đỉnh Hạo tản ra xung quanh, hành động nhanh chóng.
Chỉ lát sau, Ma Âm Tông và Oán Linh Tông, mỗi bên đã chết mười người.
Trong số đó có tông chủ của hai tông môn là Trần Huyền và Lâm Bình, còn có cả Thương Tự Vinh của Ma Âm Tông.
Những người khác thì Đinh Hạo không thể kể rõ tên của bọn họ, nhưng ánh mắt lại vô cùng thù hận người hai tông môn của bản thân.
Còn về phần Vương Chính đã từng uy hiếp Đỉnh Hạo trước đây thì tu vi cả người bị phế, hai mắt thất thần đờ đẫn, hắn đứng đó như đã mất hồn.
Nguyễn Thanh Y khẽ thở dài, nói với Đinh Hạo: “Sao ngươi lại biến Vương đại ca thành ra thế này, những người khác có thể như thế, nhưng Vương đại ca không hề phạm phải sai lầm quá lớn!” Lắc đầu, Đinh Hạo lên tiếng: “Hắn mới là kẻ tội ác tày trời, ngay cả tông chủ Lâm Bình của Oán Linh Tông cũng phải tuân theo chỉ thị của Vương Chính, chút nữa ta sẽ giải thích với ngươi!”
Nhìn Phạm Nghỉ Thần, Đỉnh Hạo cân nhắc nói: “Vương Chính này ta giao cho Kiếm Ma Cung các ngươi, bọn họ thuộc về một tổ chức bí mật, còn về chuyện việc đang lên kế hoạch cho chuyện gì thì ta cũng không rõ lắm, có lẽ các ngươi có thể biết được đôi điều từ miệng hắn!”
Nét mặt Phạm Nghi Thần nghiêm nghị, hắn nói: “Đúng thực là Kiếm Ma Cung chúng ta biết về chuyện này!” Sau đó hắn liếc mắt nhìn Thạch Ngọc Sương một cái, sau khi nhìn thấy Thạch Ngọc Sương gật đầu, hắn đã nói lời tạm biệt với Đinh Hạo, dẫn theo Vương Chính và rời khỏi Ma Âm Tông cùng với Thạch Ngọc Sương.
Trong Ma Âm Tông.
Trải qua loạt thủ đoạn trước đó của Đỉnh Hạo một lần, tông chủ Ma Âm Tông và hai vị đại trưởng lão, ngoài Vương Chính bị Phạm Nghi Thần dẫn di, hai người còn lại đều đã chết.
Hiện tại, Nguyễn Thanh Y là người có tu vi cao nhất Ma Âm Tông, và Nguyễn Thanh Y đương nhiên sẽ không làm khó dễ Đinh Hạo.
Một số môn đồ của Ma Âm Tông chỉ có cảm giác sợ hãi với Đinh Hạo, bọn họ tránh tránh ra sương phòng nơi Đỉnh Hạo ở, ai nấy đều tự mình tản ra, trong lòng mỗi người đều mờ mịt, tự hỏi sẽ đi đâu về đâu trong tương lai.
Chỉ mất chút ít thời gian, Đinh Hạo đã kể lại cho Nguyễn Thanh Y tất cả những gì hắn biết về một thân phận khác của Vương Chính.
Sau khi nghe xong, mãi lâu sau Nguyễn Thanh Y vẫn giữ im lặng, trái lại Tiểu Linh kêu lên vô cùng ngạc nhiên: “Từ lâu ta đã cảm thấy cái người tên Vương Chính này có điều gì đó không ổn, hóa ra sau lưng hắn còn nhiều thủ đoạn như vậy!”
Chương 1098: Không để lại dấu vết 1
Chuang 1099: Không để lại dấu vết 2
Chuang 1100: Thần thức ly thể 1
Chuang 1101: Thần thức ly thể 2
‘Chương 1098: Không để lại dấu vết 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Trải qua lần biến cố này, Nguyễn Thanh Ÿ cũng mờ mịt không rõ tương lai sau này phải đi đâu về đâu.
Mặc dù Đinh Hạo đã diệt trừ toàn bộ tất cả những kẻ có ý định bất chính với chính mình trong Oán Linh Tông và Ma Âm Tông bằng thủ đoạn chớp nhoáng, nhưng chút ít môn đồ đó của Ma Âm Tông, sẽ rằng sẽ không có ai tin tưởng và nghe theo bản thân.
Đám môn đồ này vốn thuộc thế lực của tông chủ Trần Huyền và hai vị trưởng lão khác.
Hiện tại, Đỉnh Hạo đích thân ra tay diệt trừ đám người Trần Huyền, đương nhiên bọn họ sẽ ôm lòng thù hận, chẳng qua là e ngại uy thế hung ác của Đỉnh Hạo nên đành bất lực.
Nhưng kể từ đó, làm thế nào bản thân còn có thể tiếp tục sống ở Ma Âm Tông đây? Mỗi lần Nguyễn Thanh Y nghĩ về điều này thì đều mây đen ảm đạm, không biết nên làm thế nào.
Trái lại, Tiểu Linh thì vô cùng tung tăng, líu ríu như một con chim sẻ nhỏ, làng luôn miệng gào thét phải rời khỏi Ma Âm Tông, đi ra ngoài mở mang tri thức.
Còn Đỉnh Hạo thì vẫn im lặng từ đầu đến cuối, hắn cau mày không rõ đang suy nghĩ gì.
Đỉnh Hạo vốn cho là Đoán Thể thuật nằm trong tay Trần Huyền, bản thân hắn giết Trần Huyền rồi cướp lấy là chuyện đương nhiên.
Nhưng bây giờ hắn mới biết được rằng Đoán Thể thuật luôn do Nguyễn Thanh Y bảo tồn, hắn có chút chần chừ bất định, dẫu sao thì Nguyễn Thanh Y cũng là ân nhân cứu mạng của mình, cướp thì không được thỏa đáng cho lắm.
Cân nhắc tới cân nhắc lui, Đinh Hạo vẫn kiên trì đến cùng, hắn băn khoăn gọi: “Nguyễn cô nương?”
Nguyễn Thanh Ÿ ngỡ ngàng luống cuống có chút phấn chấn tỉnh thần, đôi con ngươi sâu thẳm như nước đầm sâu nhìn Đinh Hạo, ngạc nhiên nói: “Cái gì?”
Trông thấy dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Đỉnh Hạo, Nguyễn Thanh Y nở nụ cười thần nhiên, lại một lần nữa lên tiếng: “Ngươi sao thế?”
“Đoán, Đoán Thể thuật của Ma Âm Tông các ngươi, có thể cho ta xem qua một chút được không?” Đinh Hạo trầm giọng nói.
Biểu cảm sững sờ, Nguyễn Thanh Y trầm ngâm một chút rồi mối bùi ngùi thở dài, nàng nói: “Đoán Thể thuật này không phải là đồ của Ma Âm Tông chúng ta, chỉ là do Ma Âm Tông chúng ta gìn giữ.
Tuy nhiên, nếu ngươi đã muốn xem, vậy Thanh Y để ngươi nhìn xem sao!”
Vừa nói xong, Nguyễn Thanh Y khẽ lắc bàn tay như ngọc, lấy ra một mảnh giáp giống như mai rùa từ bên trong chiếc nhẫn trữ vật màu xanh Đinh Hạo đưa cho nàng lần trước, đưa nó cho Đỉnh Hạo.
Trái tìm hơi kích động, Đỉnh Hạo xoa nhẹ bàn tay, biểu cảm có phần lúng túng.
Tuy vậy vẫn không thể cưỡng lại sự cám dỗ của Đoán Thể thuật, hắn đón lấy mảnh giáp giống như mai rùa nọ.
Mảnh giáp có kích thước cỡ hai lòng bàn tay, những hoa văn tỉnh tế nọ uốn lượn vô cùng nhỏ tạo thành ba đến bốn trăm chữ nhỏ bên trên mảnh giáp như mai rùa.
Những chữ nhỏ đó đều được tạo thành từ sự kết hợp của hoa văn uốn lượn, trông có vẻ tự nhiên như không có bất kỳ dấu vết chạm khắc nhân tạo nào, và đôi mắt lấp lánh của Đinh Hạo áp sát đến trước mảnh giáp mới có thể trông thấy rõ ràng những chữ viết trên bền mặt.
Nửa canh giờ sau, Đinh Hạo mạnh mẽ đọc thuộc lòng khẩu quyết trên bề mặt mảnh giáp, sau đó im lặng suy nghĩ một phen, rồi mới cố kìm nén sự phấn khích trong lòng và trả mảnh giáp lại cho Nguyễn Thanh Y.
“Thứ ở bên trên có tác dụng đối với ngươi à?” Thấy Đinh Hạo kích động không che dấu được, Nguyễn Thanh Y hỏi trong sự ngạc nhiên.
Gật đầu một cách khẳng định, Đỉnh Hạo trầm giọng nói: “Quả đúng là có chút tác dụng!” Nguyễn ThanhYlailac đầu nói: “Khi tông chủ đời trước giao pháp quyết này cho ta cũng không nói thêm gì, chỉ nói là bảo quản nó thay cho người khác mà thôi, căn bản không thể thấy được bất cứ công dụng nào của nó.
Ta cũng từng định tu luyện, nhưng ngay khi vừa mới vận chuyển pháp quyết thì đã trực tiếp cảm giác kinh mạch toàn thân gần như vỡ nát, sau này không hề có ý định tiếp tục tu luyện nữa.”
Đỉnh Hạo mỉm cười không nói gì nhưng trong lòng lại biết bản thân đã lượm được một bảo vật, đúng như những gì bản thân suy đoán.
Đoán Thể thuật này là thuật rèn luyện và bồi dưỡng cơ thể, bao gồm kinh mạch, xương cốt, thậm chí là mỗi một tế bào của cơ thể đạt được một sự cải thiện không nhỏ thông qua việt dưới việc tu luyện Đoán Thể thuật.
Uy lực và lợi ích cụ thể thì Đinh Hạo tạm thời không thể biết, nhưng từ một số giới thiệu mơ hồ về Đoán Thể thuật, Đinh Hạo có thể đoán rằng nếu tu luyện tốt thì ít nhất hắn có thể khiến cơ thể mình có năng lực tái tạo.
Và mở đầu của Đoán Thể thuật đã đưa ra rằng, việc tu luyện thuật pháp này phải tiến hành quá trình đoán cốt luyện thể ở nơi cực lạnh và cực nóng.
Đinh Hạo ngay lập tức liên tưởng đến tình trạng khác tường của hai tuyên nhãn bên dưới đáy sơn tuyền ở ngọn núi phía sau Ma Âm Tông, ngay tức khắc đã hiểu được câu nói này có nghĩa là gì.
Chuang 1099: Không để lại dấu vết 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Có vẻ như lý do tại sao Ma Âm Tông tu đạo tại địa phương này có liên quan rất nhiều đến hai tuyền nhãn ở ngọn núi phía sau tông môn.
Nhưng đáng tiếc là không biết còn có ai khác trong Ma Âm Tông phát hiện ra tình trạng khác thường của hai tuyền nhãn dưới đáy sơn tuyền hay không?
Sau khi làm sáng tỏ tất cả những điều này, trong lòng Đỉnh Hạo tự cân nhắc một chút rồi mỉm cười nói: “Ta là tông chủ Đinh Hạo của Vô Cực Ma Tông, nếu các ngươi cảm thấy không thể tiếp tục sinh hoạt ở Ma Âm Tông nữa thì có thể đến Tam Châu Nhất Đảo tu luyện.
Chỉ cần các ngươi ở trong khu vực của Tam Châu Nhất Đảo, ta có thể bảo đảm an toàn của các ngươi!”
“Ta biết Nguyễn cô nương có thể vẫn cần phải ở lại Ma Âm Tông chờ phụ thân Bách Biến Ma Quân của ngươi.
Mà với thực lực của các ngươi, tạm thời có khả năng tự bảo vệ mình trong thời gian này.”
“Mà ta cũng có nhiều vấn đề cần phải giải quyết, vậy nên chúng ta từ biệt ở đây, sau này nếu có một ngày các ngươi đến Bồng Khâu Đảo, Vô Cực Ma Tông chúng ta sẽ tự nhiên chịu trách nhiệm về nơi tu luyện của các ngươi, ngay cả khi các ngươi di chuyển toàn bộ Ma Âm Tông cũng không thành vấn đề!”
Sau khi nói vậy, không đợi hai người bọn họ hoảng sợ, Đỉnh Hạo đã cất tiếng người rồi phi thân rời đi, nhanh chóng bay về phía ngọn núi phía sau Ma Âm Tông.
Đêm khuya, ánh trăng thoải mái rơi trên mặt nước, ánh trăng sáng trong không tì vết, giống như một dải lụa mỏng màu nhũ trắng chiếu sáng bề mặt sơn tuyền chìm trong sương mù, trông vô cùng ảo mộng, có một cảm giác không hề chân thực.
Nhưng một lát sau, sơn tuyền vốn phẳng lặng và yên tĩnh đột ngột cuộn trào mãnh liệt, như thể dưới đáy sơn tuyền có một con giao long đang cuồng loạn, giống như có ý định phi thăng cửu thiên.
Nước suối trong suốt ngày càng trở nên vẩn đục, động tĩnh to lớn khiến nước suối tràn bờ, cuối cùng tạo nên cơn sóng cao chừng mười trượng.
Sự thay đổi kỳ lạ đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ trong vài hô hấp, sơn tuyền đã một lần nữa bình tĩnh trở lại.
Một cơ thể anh hùng và cao lớn đã phá vỡ không gian mà rời đi khi động tĩnh ở mức tối đa, bay về phương hướng Kiếm Ma Cung.
Khi người của Ma Âm Tông nghe tin chạy đến thì phát hiện sơn tuyền đã bình thường như không có gì xảy ra.
Tuy nhiên, nước suối ấm áp quanh năm đã biến thành nhiệt độ bình thường, và sương mù bao quanh bề mặt sơn tuyền cũng biến mất một cách kỳ lạ và không thể giải thích được.
Ngạc nhiên quan sát sự thay đổi của sơn tuyền, Nguyễn Thanh Y ngỡ ngàng ngước mắt nhìn bầu trời, hồi lâu sau thì thở dài, nàng quay trở về Ma Âm Tông cùng với Diễm Ma Mộ Dung Thiến đi rồi mà quay lại với biểu cảm tối tăm.
Đỉnh Hạo, người đang ở trong hư không cách đó ngàn trượng hiển nhiên không biết những thay đổi bên dưới.
Vừa rồi, nhờ vào sự giúp sức của hai tuyền nhãn cực nóng và cực lạnh bên dưới đáy sơn tuyền, Đỉnh Hạo chịu đựng nỗi đau khi kinh mạch đứt gãy, khi tế bào khắp cơ thể nổ tung, cuối cùng đã hoàn thành nền tảng của Đoán Thể thuật.
Tất cả là nhờ cơ thể của Đỉnh Hạo vốn đã mạnh mẽ đến mức biến thái.
Những ngày này, Đỉnh Hạo ở lại Ma Âm Tông, và kiên trì ngâm mình trong hai tuyền nhãn hai lần mỗi ngày, chịu đựng nỗi đau mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi, đã có sức đề kháng nhất định đối với sơn tuyền cực lạnh và cực nóng từ lâu.
Và, cùng với việc Đinh Hạo dựa theo Đoán Thể thuật rèn luyện thân thể của mình hết lần này đến lần khác, hắn phát hiện ra rằng cảm giác cực lạnh và cực nóng đó tăng hơn không chỉ gấp mười lần.
Ngay cả với thần kinh cứng rắn của Đỉnh Hạo cũng suýt chút nữa ngất đi, cuối cùng cướp ép nghiến chặt răng, mới chống chọi lại được.
Trong quá trình đó, Đinh Hạo luôn cảm nhận được rằng mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể đều trào máu tươi, kinh mạch toàn thân run rẩy từng nhịp từng nhịp theo một quỹ tích kỳ lạ.
Kinh mạch đứt đoạn thỉnh thoảng lại hồi phục, sau mỗi lần vỡ nát, kinh mạch nhanh chóng được nối liền lại, sau đó lại một lần nữa vỡ nát, rồi lại được nối lại.
Cứ như vậy, trải qua bảy bảy bốn mươi chín lần biến hóa, sau đó đến lượt các tế bào khắp cơ thể Đinh Hạo nổ tung.
Trong một khoảnh khắc nào đó, Đỉnh Hạo cho rằng bản thân đã chết, toàn bộ cơ thể như biến tồn tại giống như hạt bụi.
Nhưng sau khi những điều này lặp đi lặp lại hàng chục lần, Đinh Hạo chết lặng đã kinh ngạc khi thấy rằng bản thân vẫn còn sống, và cơ thể vẫn bình yên vô sự, dường như chưa từng có vấn đề gì xảy ra.
Nhưng Đỉnh Hạo biết rằng mọi thứ đã khác, nhưng khác ở đâu hắn lại không thể kể rõ trong nhất thời nửa khắc.
Chuang 1100: Thần thức ly thể 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Sau khi thay đổi diễn ra, Đỉnh Hạo hơi do dự một chút rồi vung kiếm phá hủy tuyền nhãn bên dưới sơn tuyền, tránh về sau có người phát hiện ra hai tuyền nhãn này, và thông quan đó biết được quá trình tu luyện chân chính của Đoán Thể thuật.
Mặc dù Đinh Hạo biết rõ rằng loại đau đớn này căn bản không phải thứ người bình thường có thể chịu đựng được.
Tuy nhiên, để đề phòng trường hợp, Đinh Hạo vẫn nhẫn tâm phá hủy hai tuyền nhãn đó.
Thậm chí nếu vì sự kiện này mà phải trở mặt với Nguyễn Thanh Y cũng không hối tiếc!
Động tĩnh to lớn ban nãy đều do Đinh Hạo tạo ra.
Và cũng vì Đinh Hạo cảm ứng được khí tức của Diễm Ma Mộ Dung Thiến nên cuối cùng cũng yên tâm rời đi, hắn biết rằng có Mộ Dung Thiến ở đó, đương nhiên là an toàn của thầy trò Nguyễn Thanh Y sẽ không thành vấn đề.
Lần trước liên thủ với Mộ Dung Thiến đối phó với kẻ địch, bởi vì sau khi bản thân thôn phệ chân nguyên của Thiên Trọc Pháp Vương thì thực lực đã phục hồi hơn phân nửa đã tạo nên sự bất mãn của Diễm Ma Mộ Dung Thiến.
Đỉnh Hạo cũng có lý do để không nói rõ, thế nên biết Diễm Ma Mộ Dung Thiến đang ở Ma Âm Tông, hắn đã âm thầm rời đi trước và không hề chào hỏi.
Cứ vậy, né tránh tất cả mọi người, hắn tiến về Kiếm Ma Cung.
Trăm ngàn năm qua, Kiếm Ma Cung vẫn sừng sững trên đỉnh Hắc Vân sơn, là một trong ba thế lực tu chân lớn của Ma Môn, được hàng ngàn đồng đạo Ma Môn kính ngưỡng.
Hắc Vân sơn giống như một thanh kiếm bản rộng khổng lồ được cắm ngược lại, mũi kiếm chạy thẳng vào nơi sâu trong vòm trời.
Hắc Vân sơn dư thừa linh khí, vật tư phong phú, các loại kỳ trân dị thú nhiều không kể xiết.
Dưới chân núi là hàng chục môn phái Ma Môn lớn nhỏ, đều là những môn phái đã trải quả giết chóc tàn khốc, sau đó mới được Kiếm Ma Cung cho phép, có thể tu luyện dưới chân núi.
Tuy nhiên, từ sườn núi trở lên linh khí vô cùng nồng đậm, tất cả những nơi rộng lớn hơn rất nhiều thì đều được ghi nhận là nằm trong phạm vi thế lực của Kiếm Ma Cung.
Bất cứ ai, không có sự cho phép của Kiếm Ma Cung mà dám tự tiện tiến vào, đều sẽ bị Kiếm Ma Cung tấn công mạnh mẽ.
Và bây giờ, Đỉnh Hạo đang đứng ở sườn núi Hắc Vân sơn, ngẩng đầu ngước nhìn một nơi cao năm mươi trượng trong khoảng không, quan sát đỉnh núi cao chót vót trong tầng mây, trong thần thức là một mảnh bát ngát.
Đỉnh Hạo vốn cho rằng bản thân có thể bí mật dò xét thực lực được giấu kín của Kiếm Ma Cung thông qua thần thức của bản thân, nhưng đợi sau khi tiền thức được mở rộng, hắn lại phát hiện mênh mông khôn cùng, bản thân hắn quả thực không cảm nhận được nhiều thông tin hữu ích.
Chỉ có thể thoáng biết rằng, dường như bên trong Kiếm Ma Cung có ba hoặc bốn cao thủ người Độ Kiếp kỳ, còn về tồn tại Tán Ma thì không biết gì.
Tình huống này cho thấy rõ rằng, tu vi về mặt thần thức của mấy lão bất tử đó trong Kiếm Ma Cung cao thâm hơn bản thân rất nhiều.
Và trong tỉnh huống bọn họ không cố ý làm vậy, bản thân căn bản không thể phát hiện được sự tồn tại của bọn họ.
Bùi ngùi thở dài, Đỉnh Hạo tập trung tỉnh thần không suy nghĩ lan man nữa, cất bước đi về phía trung tâm của sườn núi.
“Người đang đến là người phương nào?” Một giọng nói trầm thấp vang lên, một đệ tử Kiếm Ma Cung khuôn mặt bình tĩnh quát lên trước.
“Đinh Hạo của Vô Cực Ma Tông!”
Người đệ tử kia giật mình, sau đó cung kính thi lễ, nói: “Tại hạ chờ đã lâu, mời Đinh tông chủ đi theo ta!”
Gật đầu, Đỉnh Hạo nhàn nhã thong dong bước theo phía sau người này, chậm rãi đi hướng về phía Kiếm Ma Cung.
Một đường đi tới, không biết đồng tử dẫn đường này cố tình làm điều đó hay là do nguyên nhân khác, tóm lại thần tình của Đỉnh Hạo thầm chú ý quan sát xung quanh, lại cũng không tìm thấy bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Chốc lát sau, một cung điện khổng lồ hùng vĩ và oai nghiêm xuất hiện trước mắt Đinh Hạo một cách ngạo nghễ.
Toàn bộ cung điện do chín cột đá chọc trời chống đỡ, chín loại quái thú được điêu khắc vòng quanh thân cột đá, sau khi Đỉnh Hạo ngưng thần quan sát thật kỹ lưỡng, hắn phát hiện hình dáng của những quái thú đó là chín người con của Rồng.
Xung quanh cung điện, hàng trăm hàng ngàn phi kiếm lớn lớn nhỏ nhỏ đứng nghiêm cao thấp không đồng đều, phẩm chất của những phi kiếm này khác nhau, từ hạ phẩm đến thượng phẩm, ngay cả phi kiếm cực phẩm cũng có hai thanh.
Với ánh mắt của Đỉnh Hạo, hắn có thể thấy rõ, mặc dù những thanh phi kiếm này trông không đồng đều, nhưng thực ra vẫn ngầm tuân theo những quy luật nhất định.
Xem hoàn cảnh, trên ngàn trăm thanh phi kiếm này là một loại kiếm trận kỳ diệu.
Có điều lúc này trận pháp vẫn chưa phát động, vì vậy mới trông có về tầm thường vô vị trong mắt người khác như vậy.
Chuang 1101: Thần thức ly thể 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Kinh ngạc trong lòng, nhưng biểu hiện của hắn vẫn không hề lay chuyển, lạnh nhạt đi theo phía sau đệ tử Kiếm Ma Cung nọ, đi về hướng đại điện.
Chờ đến khi đi đến trước lối vào cửa cung điện, hắn mới trông thấy ba chữ to “Ma Kiếm Điện”.
Vừa đặt bước chân vào bên trong, hắn đã thấy Thạch Phong Hàn đang ngồi trên phương vị trước đó hai mươi trượng, gương mặt có phần tái nhợt.
Mặc dù thắt lưng Thạch Phong Hàn thẳng tắp, nét mặt cũng rất lạnh lùng, nhưng Đỉnh Hạo lại chắc chắn rằng lần trước hắn đã có mặt ở đáy Hỏa Diệm Sơn.
Thương tích lúc đó có lẽ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Ngồi hai bên trái và phải của Thạch Phong Hàn lần lượt là Thạch Ngọc Sương và Phạm Nghi Thần.
Thấy Thạch Phong Hàn bước vào, Thạch Ngọc Sương ngoảnh mặt quay đầu đi chỗ khác, nét mặt lạnh như băng.
Nhưng Phạm Nghi Thần lại cười khẽ khàng, tự nhiên gật đầu với Đinh Hạo, coi như là chào hồi.
Và ở bên dưới cách đó không xa, Đỉnh Hạo lại bất ngờ nhìn thấy hai phu phụ Cừu Mãnh Chu Vân.
Hai người bọn họ thấy ánh mắt của Đỉnh Hạo hướng về phía đó thì đều nụ cười chân thành và gật đầu với Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo vốn còn ôm suy nghĩ chuẩn bị đến Hồng Môn yến, vừa nhìn thấy sự xuất hiện của hai phu phụ Cừu Mãnh Chu Vân thì ngay lập tức biết bản thân hiểu lầm, có vẻ như không cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến.
Thạch Phong Hàn chuyển động cơ thể, ánh mắt lạnh lùng liếc Cừu Mãnh một cái, sau đó lên tiếng: “Thù trưởng lão, giờ Đỉnh Hạo đã đến, ngươi có thể hỏi xem có đúng là Kiếm Ma Cung chúng ta giam giữ hắn hay không rồi.”
Cừu Mãnh cười gượng, nói năng thô lỗ: “Thạch tông chủ thông cảm, thật sự là tại hạ phụng mệnh tông chủ.
Tiểu thư của chúng ta cũng ngày đêm nhớ mong tin tức của Đinh Hạo, nên có phần nóng nảy!”
Thạch Phong Hàn lạnh lùng hừ một tiếng, nhưng không hề nói gì.
Thế nhưng Thạch Ngọc Sương ngồi cạnh đó lại lại kinh thường: “Phùng Tinh Nhiên nàng nhớ nam nhân thì có thể để các ngươi tùy ý nói xấu Kiếm Ma Cung chúng ta sao?”
Chu Vân nở nụ cười, điềm nhiên nở nụ cười: “Tiểu thư nóng lòng tìm người, chúng ta tự nhiên muốn làm hết sức mình.
Nếu Đinh Hạo đã đến, vậy đương nhiên là hiểu lầm được giải trừ, sau này hai tông chúng ta vẫn cần phải đối mặt với sự chèn ép của Đạo Môn, vậy nên mong Thạch tiểu thư bỏ quá cho ta.”
Thạch Ngọc Sương căm phẫn, dường như đang định nói điều gì đó, nhưng đã bị cung chủ Thạch Phong Hàn của Kiếm Ma Cung vung tay cản.
Thạch Phong Hàn điều chỉnh lại đáng ngồi của bản thân cho ngay ngắn, nhìn Đỉnh Hạo bằng ánh mắt sáng rõ, nghiêm mặt hỏi: “Nhìn tình hình ba tông môn Đạo Môn và mưu đồ bất chính với Ma Môn đối với chúng ta lần này, chẳng hay Đinh tông chủ suy nghĩ thế nào?”
Hiện tại thân phận của Đinh Hạo đã khác với trước đây, với thực lực trước mắt của Vô Cực Ma Tông, bọn họ là thế lực lớn nhất ngoài sáu tông môn ma đạo.
Cũng chính vì vậy, đến cả cách nói và giọng điệu của Thạch Phong Hàn với Đinh Hạo cũng thu liễm vài phần.
Khẽ mỉm cười, Đinh Hạo tùy ý tìm một vị trí, tự mình ngồi xuống, trầm ngâm một chút rồi nói: “Nếu Vô Cực Ma Tông chúng ta đã là thế lực của Ma Môn, chúng ra tất nhiên tham gia vào trận chiến này, chống lại ba tông môn Đạo Môn đến cùng!”
Nói đến đây, Đinh Hạo hơi dừng lại, sau đó lại trầm giọng nói: “Lần này, chẳng lã ba tông môn Đạo Môn thật sự muốn mở ra trận đại chiến ma đạo hay sao?”
Ngay khi câu nói này vang lên, tất cả mọi người đều chú tâm, ai nấy đều nhìn Thạch Phong Hàn bằng ánh mắt sáng ngời.
Hàng lông mày sắc bén của Thạch Phong Hàn hơi nhíu lại, trầm giọng nói: “Trước mắt vẫn chưa thể khẳng định, nhưng không thể loại trừ khả năng này.
Nếu chúng ta không có sự chuẩn bị trước, bị ba tông môn Đạo Môn chia nhau ra tấn công, vậy thì còn bất lợi hơn nữa.
Vả lại, không biết bắt đầu từ bao giờ, trước mắt có một thế lực ẩn nấp cũng tham dự vào chuyện này, tình hình ngày càng trở nên bất lợi!”
Trái tim đập mạnh, Đinh Hạo hỏi: “Thạch tông chủ, có lẽ các ngươi có thể hỏi được chuyện gì đó từ miệng tên Vương Chính nọ.”
Hơi vung tay, Thạch Phong Hàn nói với Phạm Nghi Thần: “Ngươi thông thạo việc này, ngươi hãy nói cho bọn họ nghe một chút!” Phạm Nhất Nguyên gật đầu, xưng “vâng” rồi mới nói: “Theo như những gì Vương Chính nói, thế lực này của bọn họ tên là Uyên Lang Điện, hắn vẫn luôn hành động theo mệnh lệnh.
Về tình huống cụ thể của thế lực này, hắn cũng chỉ nửa vời, dù chúng ta có sử dụng pháp môn sưu hồn ép bức thì cũng chỉ biết thủ lĩnh đứng đầu được gọi là Điện Vương mà thôi!
Nghe Phạm Nghi Thần nói vậy, Đinh Hạo lắc đầu và thở dài một tiếng, thầm nghĩ quả nhiên những gì Kiếm Ma Cung biết là có hạn.
Nếu muốn biết những tin tức gần đây về Uyên Lang Điện, ổn thỏa nhất vẫn là hỏi Phiêu Miều Các.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Thần Ma Cung Ứng Thương [Dịch] Thần Ma Cung Ứng Thương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Than-Ma-Cung-Ung-Thuong-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)


