[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 108 : Lần theo dấu vết 1 (c1071-c1080)
❮ sautiếp ❯Chương 1073: Lần theo dấu vết 1
Chuang 1074: Lần theo dấu vết 2
Chuang 1075: Lần theo dấu vết 3
hương 1076: Bách Biến Ma Quân 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Khẽ “ồ” một tiếng, Đỉnh Hạo ngờ vực hỏi: “Ngươi định nói gì?” Âm thanh Am Ảnh vấn trầm thấp: “Sau này tất nhiên sẽ có những nơi Phiêu Miểu Các cần phiền hà Đinh tông chủ, mà lần trước Đinh tông chủ lấy Âm Dương Bảo Kính ở dưới đáy Hỏa Diệm Sơn lên đã coi như là giúp Phiêu Miểu Các rất nhiều.
Thế nên, Đinh tông chủ yên tâm, mặc dù Phiêu Miểu Các không tiện tham gia tranh bá của đại lục, nhưng về mặt tin tức chắc chắn sẽ cho Vô Cực Ma Tông ưu đãi tốt nhất!”
Hơi gật nhẹ, Đỉnh Hạo hờ hững nở nụ cười, lên tiếng: “Vậy thì cám ơn nhé!”
Nói xong lại đột ngột đổi lời, Đinh Hạo nói: “Vậy rốt cuộc thì Lâm Bình của Oán Linh Tông đó có lai lịch gì, theo những gì ta biết, hình như hắn thuộc về một thế lực bí ẩn nào đó?”
Quang ảnh màu đen hơi vặn xoắn, dường như thân hình Ám Ảnh dao động liên tục.
Lát sau, giọng nói của Ám Ảnh mới vang lên, nói: “Am Ảnh ở lại nơi này, một mặt là để thuận tiện liên lạc với Đinh tông chủ.
Mặt khác, cũng là vì thế lực mới này, Ám Ảnh vẫn chưa điều tra rõ ràng cụ thể chuyện này, thế nên không dám tùy tiện nói thêm bất cứ điều gì, nhưng có một điều đã có thể chắc chắn.”
“Cái gì?” Đỉnh Hạo giả như vô tình hỏi. “Quái Vật Đầu Rắn đến từ thế lực ẩn nấp này, bao gồm cả việc các ngươi đột nhiên bị công kích khi tiến vào đáy Hỏa Diệm Sơn cũng là do thế lực này!” Ám Ảnh trầm giọng nói.
Giật mình, Đinh Hạo trầm ngâm không nói, nhưng trong lòng đang nhanh chóng cân nhắc.
Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, Đỉnh Hạo cũng không nghĩ ra manh mối nào, hắn lập tức lắc đầu không nghĩ nữa.
Đợi đến lúc Đỉnh Hạo quan sát xung quanh một lần nữa, hắn phát hiện ra, chẳng biết lúc nào, bóng dáng Ám Ảnh đã biến mất không một dấu vết.
Thở dài, Đinh Hạo biết rõ trước khi thực lực của mình khôi phục, lúc tâm trí đang tập trung suy tư một việc, linh cảm mạnh mẽ đã không thể bao quát.
Nếu không sẽ không có chuyện hắn không biết Ám Ảnh rời đi lúc nào!
Nhìn thời gian, Đinh Hạo tính toán một chút, biết rằng đã đến đáy sơn tuyền, đến lúc hai tuyền nhãn kỳ dị xuất hiện.
Hắn tung người nhảy xuống, len xuống đáy sơn tuyền một lần nữa.
Phía sau lưng rộng lớn kề sát hai tuyền nhãn, Đinh Hạo nhắm mắt điều tức, bắt đầu vận chuyển Vô Cực Ma Công, một lần nữa chậm rãi tỉnh lọc chân nguyên vừa cắn nuốt được khi nãy.
Đỉnh Hạo với thần thức đã chìm trong không linh chi cảnh, không biết qua bao lâu, đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, toàn bộ cơ thể thoáng cái kết thành một lớp băng dày, và lại bỗng chốc hòa tan bởi nóng bỏng ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Đúng là vậy, Đinh Hạo biết biến hóa chợt nóng chợt lạnh của sơn tuyền cuối cùng đã xảy ra lần nữa.
Hắn không khỏi ngưng thần nín thở, vận chuyển Vô Cực Ma Công bằng toàn bộ sức mạnh, để tăng nhanh tốc độ lưu chuyển của chân nguyên.
Nhưng chẳng biết tại sao, Đinh Hạo vẫn luôn cẩm thấy cơ thể mình dường như đã chậm rãi diễn ra sự biến đổi khi ở giữa cái lạnh cực độ và cái nóng cực độ, thay đổi này Đinh Hạo không thể giải thích được, căn bản là không biết tại sao.
Mãi đến một giờ sau, tuyền nhãn một lần nữa trở lại bình thường, Đỉnh Hạo cảm thấy quang ảnh màu vàng dần sáng lên trong lòng bàn tay phải.
Âm Dương Bảo Kính ẩn núp bên trong thân thể đang không chịu sự khống chế của bản thân, dần toát ra từ trong lòng bàn tay phải của mình.
Trong lòng mờ mịt, Đinh Hạo thầm nghĩ, chẳng lẽ tiếp sau “Thanh Minh Đỉnh” di biến, lại đến lượt Âm Dương Bảo Kính hay sao? Như thể để xác minh suy đoán của Đinh Hạo, tỉa sáng màu vàng giống như thực chất chiếu sáng các gợn nước nhấp nhô từng cơn xung quanh Đỉnh Hạo.
Sau đó, Âm Dương Bảo Kính biến thành kích thước bằng lòng bàn tay, gắn chặt vào xương thịt của lòng bàn tay Đinh Hạo, chiếu ra từng tia sáng màu vàng.
Chân nguyên toàn thân bắt đầu trôi đi nhanh chóng, một giọt máu cỡ ngón tay cái ứa ra từ lòng bàn tay của Đinh Hạo và rơi xuống mặt gương của Âm Dương Bảo Kính.
Khi máu rơi trên mặt gương của bảo kính, ánh sáng màu vàng bên trong bảo kính đột nhiên sáng rỡ, chiếu thẳng vào mặt nước trước mặt Đinh Hạo.
Ngay khi Đinh Hạo cảm thấy chân nguyên của bản thân đang xói mòn kịch liệt, mặt nước trước mặt hắn đột nhiên phản chiếu ra một hình người mơ hồ.
Dáng người này dập dờn theo sóng nước, ngày càng trở nên mơ hồ, hoàn toàn không thể thấy rõ hình dáng cụ thể, một vùng trắng xóa vô cùng khó phân biệt.
Nhưng, dưới sự ngạc nhiên trong lòng, Đinh Hạo điều khiển chân nguyên tràn vào bên trong gương đồng, đôi mắt trợn trừng, nhìn chằm chằm sơn tuyền trước mặt.
Như thể những nỗ lực của Đinh Hạo đã có hiệu quả, chẳng những ánh sáng màu vàng của Âm Dương Bảo Kính sáng hơn, mà còn chuyển động nhanh hơn trong tay Đinh Hạo.
Với chuyển động mạnh mẽ của Âm Dương Bảo Kính, nước suối trước mặt Đinh Hạo không còn dập dờn nữa, hình ảnh mơ hồ cũng ngày càng rõ ràng hơn.
Chuang 1074: Lần theo dấu vết 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Một thước đo màu trắng mờ mờ lơ lửng, tỏa ra sáng rực rỡ như những vì sao, chậm rãi trôi nổi cùng một cái đỉnh tồi tàn.
Vách động xung quanh màu xanh thẫm, phía trên phủ đầy rêu xanh.
Bên cạnh là một dị thú trắng như tuyết khoanh chân lười biếng, trông như một con gấu chó.
Và bên cạnh dị thú, ngay bên dưới thước đo, là một lão giả lạnh lùng một thân đồ trắng, nhìn thước đo bằng biểu cảm kinh ngạc.
Toàn bộ khuôn mặt của lão giả đều viết không thể tin nổi, nhìn thước đo lơ lửng chói lóa rực rỡ sững sờ.
Lại là Huyền Thiên chân nhân, Lãnh Tồn Vu!
Một tiếng “rầm”, nước suối cho thấy hình ảnh phản chiếu tan biến trong những vòng gợn sóng lăn tăn.
Mà Đỉnh Hạo thì đang dồn dập thở gấp, chân nguyên trong cơ thể tiêu hao toàn bộ, gần như tê liệt mà ngồi ở đáy suối.
Mặc dù không rõ tại sao Âm Dương Bảo Kính lại có thể sinh ra công dụng kỳ lại như vậy, nhưng Đỉnh Hạo lường trước được rằng có liên quan đến thước đo hàn khí kinh người đó của Lãnh Tồn Vũ.
Mặc dù hình ảnh phản chiếu ban nãy chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc, nhưng Đỉnh Hạo đã thấy rõ tình cảnh bên trong, chính là bởi vách động màu xanh thẫm đó, khiến trái tim Đỉnh Hạo không thể không đoán được một vị trí.
Cách phía ngoài Ma Âm Tông bảy trăm dặm, một vách đá cao vút trên bầu trời.
Bên trong có một khu vực, nham thạch ở nơi này đều có màu xanh thẫm.
Mặc dù không thể khẳng định, nhưng trong lòng Đinh Hạo có một loại cảm giác, trước mắt Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ đang ở nơi đó.
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng hiện tại toàn bộ chân nguyên đã cạn kiệt, nhanh chóng khôi phục mới là điểm quan trọng.
May mắn là chân nguyên chỉ bị tiêu hao ra ngoài, mà không phải bị trọng thương khó hồi phục, chỉ cần điều tức một ngày là đã có thể gom lại như lúc đầu.
Vì vậy, Đinh Hạo ở dưới đáy sơn tuyền, vừa vận chuyển Vô Cực Ma Công để khôi phục lại chân nguyên, vừa âm thầm suy nghĩ về sự biến đổi của Âm Dương Bảo Kính.
Ngay khi toàn bộ chân nguyên của Đinh Hạo sắp tụ tập trọn vẹn, bởi vì tâm thần tĩnh mịch, linh giác nhanh nhạy cảm nhận được một người đang đến gần, hắn không khỏi ngưng thần bình khí, bắt đầu sự chuẩn bị.
Nghịch Thiên Ma Kiếm đã bị siết chặt trong tay Đinh Hạo, thu lại thần thái bên trong đôi mắt, hắn bắt đầu chậm rãi ngoi lên đỉnh sơn tuyền, hai tai cẩn thận lắng nghe mọi gió thổi cỏ lay bất kỳ. “Vương Hạo!” Nguyễn Thanh Y khẽ khẽ hô lên.
Chán nản thở ra một ngụm, cơ thể Đinh Hạo phóng ra khỏi sơn tuyền, từng luồng nhiệt lan khắp cơ thể, khiến bộ trang phục bằng vải thôi “xèo xèo” tỏa khói trắng, hắn chậm rãi bước về phía Nguyễn Thanh Y với biểu cảm hờ hững.
“Ngươi đến đây làm gì?” Đinh Hạo hoang mang nói.
Nguyễn Thanh Y nở nụ cười ngạc nhiên, cánh tay ngọc trắng noãn như ngó sen khẽ đong đưa, làm một động tác tắm gội đẹp mắt.
Sau đó nàng dịu dàng nói: “Ngươi nói xem ta đến đây làm gì”
Trong lòng sáng tỏ, biết Nguyễn Thanh Y lại đến tắm rửa, hắn không khỏi thờ ơ gật đầu, bèn xoay người định rời đi.
Ánh mắt Nguyễn Thanh Y nhìn Đinh Hạo định rời đi, nàng không khỏi khẽ nói: “Vương Hạo!”
Đưa lưng về phía Nguyễn Thanh Y, cơ thể Đinh Hạo dừng lại, hắn hỏi:”§ao?”
Ánh mắt Nguyễn Thanh Y chợt buồn hẳn đi, trầm ngâm một chút.
Nàng nói: “Ngươi là ai?”
Gương mặt sững sờ, trong lòng Đỉnh Hạo biết, có lẽ Nguyễn Thanh Y đã nhìn thấu một chút gì đó từ trên người mình.
Suy cho cùng, ở bên trong Ma Âm Tông, nàng là người thân thiết với bản thân nhất.
Và đối với Nguyễn Thanh Y, vì nhiều lý do khác nhau nên chính hắn cũng không cố tình che giấu bản thân, vậy nên nàng nhận thấy điều gì đó là chuyện rất bình thường.
“Sau này ngươi sẽ biết!” Đinh Hạo trầm ngâm một lúc rồi nói thêm: “Với ngươi, ta không hề có ác ý!”
“Vậy những người khác thì sao?” Gương mặt Nguyễn Thanh Y nghiêm lại, khẽ nói.
Im lặng không nói, cơ thể Đinh Hạo vút đi trong phút chốc, lao về phía xa.
Hai canh giờ sau đó, Đinh Hạo cẩn thận trốn đi.
Với linh giác đáng ngạc nhiên, hắn né qua vài luồng khí tức mạnh mẽ, đến một vách đá cao vút.
Vách đá cao hàng ngàn trượng, và bên dưới là cây cối lớp lớp. các loại thác nước sơn tuyền nằm vắt ngang bốn phương tám hướng.
Một vài con hươu sao bước đi nhàn nhã đầy thong dong, ngước cái cổ thon dài lên, ngờ vực quan sát Đinh Hảo đang phi hành kề sát mặt đất.
Khi Đinh Hạo nhanh chóng bay đến bên cạnh thì chúng nó mới giật mình chạy tứ tán, một lúc sau, đợi đến khi Đinh Hạo sau khi rời đi, chúng mới một lần nữa cất vó bước đến.
Mà Đinh Hạo đã đi đến một khu vực trải rộng những viên đá màu xanh thẫm, ngưng thần quan sát xung quanh, Đỉnh Hạo phát hiện hai khối đá khổng lồ khoảng chừng mười trượng nhô lên phía trước bên trái hắn.
Khối đá to lớn uốn khúc dọc theo vách đá.
Có hai phương hướng thông ra ngoài, nhưng Đỉnh Hạo quan sát kỹ một lượt, lại không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về sự tồn tại của hang động.
Chuang 1075: Lần theo dấu vết 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ngay khi trong lòng Đỉnh Hạo đang nghỉ vấn, bỗng cảm nhận được hàn khí bức người xung quanh, không khí vốn nóng rực dường như đã bị luồng khí lạnh tấn công.
“Ha ha” cười, Đỉnh Hạo cất cao giọng nói: “Lãnh lão!”
Vừa lên tiếng, Đinh Hạo quan sát kỹ xung quanh một lần nữa.
Hắn phát hiện ra một chùm hàn khí màu trắng ngưng tụ thành hình dáng một người.
Đó rõ ràng là Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ cưỡi Hàn Vân Thú.
Lúc này, Lãnh Tồn Vũ ngạc nhiên nhìn Đỉnh Hạo, lên tiếng: “Sao lại là ngươi.
Sao ngươi biết ta ở nơi này?”
Cười khà khà, Đỉnh Hạo nói: “Chuyện này nói ra có chút phức tạp!”
Sau đó, hắn kể lại sơ qua biến hóa lạ thường ở dưới đáy sơn tuyền của mình khi nãy.
Sau khi Đinh Hạo kể xong, Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ cũng có biểu cảm vô cùng hoảng sợ.
Ánh sáng màu trắng thoáng hiện, một chiếc thước đo trắng trong như ngọc với bề mặt rộng khoảng chừng hai ngón tay đã xuất hiện trong bàn tay Lãnh Tồn Vũ, thước đo toa quầng sáng màu trắng mờ nhạt, một luồng cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy dần lan ra xung quanh theo thời gian.
Mà trái tìm Đỉnh Hạo cũng đập mạnh một nhịp, một luồng ánh sáng màu vàng bắn ra từ lòng bàn tay phải.
Âm Dương Bảo Kính dần dần lộ ra cùng với ánh sáng màu vàng, sau đó, nó bắt đầu rung lên dữ dội, biến hóa tương tự cũng xảy ra trên Ngọc Xích của Lãnh Tồn Vũ.
Tình hình hoàn toàn tương tự lần đầu “Thanh Minh Đỉnh” và ma kiếm “Nghịch Thiên” gặp nhau.
Thở dài một tiếng, Đỉnh Hạo cất lời: “Có lẽ ta đã biết nguyên do rồi, nhưng tình hình cụ thể thì ta cũng không quá rõ ràng, dù sao thì Ngọc Xích trong tay ngươi có liên hệ nào đó với mấy thứ này!” Sau khi nói xong, Đinh Hạo lượm lặt vài chuyện có thể kể ra và nói ngắn gọn với Lãnh Tồn Vũ, rồi sau đó cất Âm Dương Bảo Kính đi.
Sau khi Lãnh Tồn Vũ nghe xong, trong mắt cũng toàn là ngờ vực không thể hiểu được, hắn im lặng không biết là đang suy tư gì. “Sao Lãnh lão lại xuất hiện ở nơi này?” Đinh Hạo hỏi.
“Ta vốn cách nơi này một quãng hành trình khoảng bảy ngày, dự định độ kiếp trong một sơn mạch.
Sau đó lại nghe được tin, nói rằng ngươi đã biến mất sau khi trọng thương ở Kiếm Ma Cung, nên sang đây xem sao.
Ban đầu cũng không nghĩ là có thể gặp được ngươi, không ngờ…” Lãnh Tồn Vũ lạnh lùng nói.
Mặc dù giọng nói của Lãnh Tồn Vũ lạnh lùng, nhưng Đinh Hạo lại cảm thấy một tia ấm áp nổi lên trong tim, hắn thản nhiên nói: “Lãnh lão có lòng!”
Trầm ngâm một chút, Đinh Hạo nói: “Nếu đã như vậy, trong một thời gian ngắn tới đây, tiểu tử có khó khăn nguy hiểm nhất định sẽ phiền hà Lãnh lão!”
Biểu cảm của Lãnh Tồn Vũ trông thư thái hơn, hắn nói: “Bây giờ ngươi đang tạm thời ở nơi nào?”
“Ma Âm Tông cách nơi này bảy trăm dặm!” Đỉnh Hạo nói.
Gật đầu Lãnh Tồn Vũ lên tiếng: “Đã biết, ta sẽ để ý, ngươi đi đi!” Khẽ nở nụ cười, Đỉnh Hạo không lắm lời nói thêm gì nữa, vừa men theo con đường cũ bay trở về phía Ma Âm Tông.
Một đường tiến thẳng, không ngờ trên đường đi lại ngoài ý muốn gặp một tu chân giả Đạo Môn Xuất Khiếu sơ kỳ lẻ loi.
Trong khi cảm thán về sự may mắn của bản thân, Đỉnh Hạo cũng đồng thời ra tay không chút khách khí, giết chết người này chiếm lấy chân nguyên, rồi càng thêm cẩn trọng trở về Ma Âm Tông.
Chỉ vừa lặng im không tiếng động lẻn vào sương phòng của mình, bố trí thành công “Thập Phương Huyễn Ma Trận”, và sau khi thanh lọc hoàn toàn chân nguyên cắn nuốt được mà có, Đỉnh Hạo đã cảm thấy thực lực của chính mình khôi phục được một nửa.
Điều đáng vui mừng hơn thế đó là Đinh Hạo đã mơ hồ cảm nhận được bảy con Huyết Quỷ Linh ngủ đông trong cơ thể mình đều lăn tăn có ý thức tỉnh.
Tình trạng vui mừng ngập đầu như thế không khỏi khiến Đinh Hạo muốn cất tiếng cười lớn.
Nhưng trước khi Đỉnh Hạo kịp chuyển biến và hành động, một tiếng cười sang sảng vang lên phía ngoài sương phòng: “Vương Chính cố ý đến thăm tiểu huynh đệ Vương Hạo!”
Trái tim đập mạnh, Đinh Hạo không khỏi thu “Thập Phương Huyễn Ma Trận” lại.
Quan sát một lượt cách bày trí trong sương phòng, sau khi nhận thấy không có nơi nào đặc biệt, hắn mới đứng dậy mở cách cửa sương phòng ra, chào đón Vương Chính với nụ cười cởi mở bước vào trong.
“Vương trưởng lão đến nơi xó xinh này tìm tiểu tử, chẳng hay có chuyện gì?” Đinh Hạo điềm nhiên nói.
Vương Chính không trả lời trước nhất, hắn nở nụ cười và tự ý đánh giá gian phòng một lượt, sau đó mới cất tiếng cười sang sảng và nói bằng biểu cảm nghiêm nghị: “Người sáng mắt không nói lời ngầm, tiểu huynh đệ Vương Hạo có biết Thanh Y có tình ý với mình không?”
Đỉnh Hạo bỗng “hoảng sợ bay màu” một chút, sau đó mới ngỡ ngàng lắc đầu, khó hiểu nói với Vương Chính: “Vương trưởng lão đừng nói bừa, Nguyễn trưởng lão đã cứu tiểu tử một mạng, điều đó hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt.”
hương 1076: Bách Biến Ma Quân 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hơi ngừng lại, Đỉnh Hạo cảm thấy buồn cười, lắc đầu, hắn lại mở miệng nói với Vương Chính :” Nhất định là Vương trưởng lão đã hiểu lầm, hoặc là bản thân ngươi đã nghĩ sai rồi!”
Gương mặt Vương Chính nghiêm lại, nhìn chằm chằm Đinh Hạo, hắn nói: “Cứ coi như là ta hiểu lầm, vậy ngươi sẽ làm gì nếu như Thanh Y thực sự có tình ý với mình?”
Nội tâm khẽ động, Đinh Hạo tránh trả lời, hơi mỉm cười, nói: “Vương trưởng lão hỏi những câu này, rốt cuộc là muốn nói điều gì?
Vương Chính vẫn luôn đứng thẳng người ở đó chán nắn thở dài một hơi trước những lời Đỉnh Hạo vừa nói.
Sau khi kéo một chiếc ghế sang và ngồi xuống, Vương Chính cúi đầu tự rót cho mình chén trà, tự cầm chén lên rồi nhấp môi.
Sau đó, giọng nói của Vương Chính mới vang lên: “Thật không dám dấu, qua nhiều năm như vậy. ta vẫn luôn có cảm tình rất nhiều với Thanh Y.
Từ lúc Thanh Y được tông chủ đời trước đưa đến Ma Âm Tông, khi đó ta cũng chỉ mới vừa vào núi chưa lâu.
Cho đến lúc này, ta vẫn luôn cùng nhau tu luyện với Thanh Y, sau một thời gian dài…”
Cảm thấy buồn cười, Đinh Hạo nói: “Vương trưởng lão, những lời này ngươi nên đến nói với Nguyễn trưởng lão mới đúng, kể cho ta nghe là có dụng ý gì?”
Giọng nói hơi ngừng lại, khuôn mặt anh tuấn của Vương Chính bỗng vô cớ hiện lên một tia âm u, hắn nói: “Ta muốn nói cho ngươi biết, ta đã có tình cảm nhiều năm với Thanh Y! Ta tuyệt đối không cho phép Thanh Y bị kể khác mơ ước, bất kể kẻ đó có là ai!” Khuôn mặt sững sờ, Đinh Hạo nói: “Lâm Bình của Oán Linh Tông thì sao?”
“Hắn cũng không thể!” Vương Chính trầm giọng nói.
Nở một nụ cười đầy hàm ý, Đinh Hạo đã dần dần tin tưởng những lời tên đệ tử Oán Linh Tông đó đã nói.
Vương Chính này, e rằng có nghĩ thế nào cũng không thể ngờ được rằng bản thân trong lúc đánh bậy đánh bạ đã biết về chuyện của hắn và Lâm Bình, nếu không hắn tuyệt đối sẽ không sử dụng cách nói này.
“Nếu như Vương trưởng lão không còn việc gì khác thì xin cứ tự nhiên.
Muộn rồi, tại hạ cũng muốn nghỉ ngơi!” Đỉnh Hạo nói bằng biểu cảm lạnh lùng.
“Vấn đề khi nãy của ta, ngươi vẫn còn chưa trả lời sao?” Vương Chính lại cao giọng nói, nhìn Đỉnh Hạo không chớp mắt.
Biểu cảm lạnh lùng, Đinh Hạo khẽ hừ: “Thứ cho không thể trả lời”
Vương Chính vốn đang cười ha ha bỗng chốc sầm mặt lại, hắn đang định nói gì đó thì âm thanh của Nguyễn Thanh Y từ bên ngoài truyền đến: “Vương Hạo!”
Biểu cảm của Vương Chính khẽ rung lên, hắn lập tức khôi phục gương mặt mở nụ cười sang sảng, mỉm cười nhìn Đinh Hạo nhưng trong ánh mắt lại ngập tràn sát cơ: “Tự giải quyết cho tốt!” Rồi bước chân ra khỏi sương phòng, sau khi lên tiếng chào hồi Nguyễn Thanh Y ở ngoài cửa thì rời đi với một nụ cười.
Cùng với sự rời đi của Vương Chính, Nguyễn Thanh Y dẫn theo Tiểu Linh xuất hiện trong sương phòng của Đinh Hạo.
“Khi nãy ngươi và Vương đại ca nói gì vậy?” Nguyễn Thanh Y ngờ vực hỏi Đinh Hạo.
Khẽ lắc đầu, Đinh Hạo điềm nhiên nói: “Không có gì!”
Hàng lông mày kẻ đen khẽ chau, Nguyễn Thanh Y khẽ thở dài và nói với Đỉnh Hạo: “Vương đại ca lòng dạ truyền thống, nhiều năm qua luôn cực kỳ chăm sóc Thanh Y.
Nếu hắn có nói những lời khó nghe với ngươi, xin đừng lấy làm phiền lòng!”
Biểu cảm không thay đổi, Đinh Hạo không đáp, chỉ nhìn Nguyễn Thanh Y bằng vẻ kinh ngạc.
Sau một lúc, Đinh Hạo mới thờ ơ nói: “Xem ra ngươi cũng biết!” Một chút ửng hồng hiện lên trên gò má, Nguyễn Thanh Y thầm gật đầu, khẽ thở dài: “Thanh Y lại không ngu, sao có thể không biết cơ chứ!”
Tiểu Linh cười “khúc khích”.
Sau khi đổ thêm một lượt trà mới, ôm trong tay và nhấp từng ngụm, Tiểu Linh cười khẩy nói: “Đáng tiếc là hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, Vương trưởng lão nhất định không lấy được chỗ tốt!”
Đôi con ngươi tỉnh ranh như quỷ lại đảo quanh, dừng lại trên người Đỉnh Hạo, nở nụ cười xảo quyệt: “Haiz, phí công làm lợi cho kẻ khác!”
Sau đó quay đầu thật mạnh, Tiểu Linh nhìn Nguyễn Thanh Y và hỏi: “Có đúng thế hay không sư phụ?”
Gương mặt Nguyễn Thanh Y vốn chỉ thoáng ửng hồng, Tiểu Linh đột ngột hỏi như vậy, ngay cả cần cổ trắng như thiên nga của nàng cũng đỏ ửng, vội tức giận nói: “Tiểu Linh, câm mồm!”
Lè lưỡi, Tiểu Linh vội vàng cúi đầu, nghẹn không nói nữa.
Nhưng lại lén nở nụ cười nham hiểm với Đỉnh Hạo, trông vô cùng đắc ý.
Khuôn mặt Đỉnh Hạo vững như thạch bàn, hắn như một hòn đá hứng chịu gió táp mưa sa hàng ngàn năm, bất kể Nguyễn Thanh Y và Tiểu Linh có nói gì thì hắn vẫn bất vi sở động.
Đứng lên trở về bên mép giường, Đỉnh Hạo ngồi khoanh chân, thản nhiên nhắm mắt điều tức, rồi thờ ơ nói: “Các ngươi đến tìm ta, vì chuyện gì?”
Nở nụ cười vui vẻ, Tiểu Linh hô lên: “Chúng ta đến là để đặc biệt cảm ơn ngươi.
Sau khi sử dụng đan dược ngươi đưa, ta cảm thấy đã nhận được lợi ích rất lớn! Còn nữa, pháp bảo ngươi đưa, ha ha, là thứ tốt mà ta chưa từng thấy trước đây!”
Chương 1077: Bách Biến Ma Quân 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hơi gật đầu, Đỉnh Hạo vẫn im lặng không nói câu nào.
“Thật đúng là một tên đầu gỗ khắm khú vừa cứng ngắc!” Thấy thái độ của Đinh Hạo như thế, Tiểu Linh không khỏi châm chọc hắn.
Đang định nói điều gì đó, thần thức của Đỉnh Hạo đột nhiên cảm nhận được.
Một luồng khí tức mạnh mẽ đang từ từ tiếp cận bên này.
Sau khi ngưng thần cảm giác, hắn phát hiện ra là tông chủ Trần Huyền của tông chủ đang tiến về hướng này với khí tức mạnh mẽ kia.
Trong lòng Đỉnh Hạo không thể không ngạc nhiên, lẽ nào Phạm Nghi Thần đi mà quay lại hay sao?
“Nguyễn trưởng lão có ở đây không?” Giọng nói của Trần Huyền truyền từ phía ngoài vào.
Khuôn mặt của Nguyễn Thanh Y sững sờ, hình như không nghĩ ra tại sao tông chủ lại đến đây vào lúc này.
Nhưng miệng vẫn lên tiếng đáp lời, nàng đứng dậy đi ra hướng ngoài cửa phòng. “Nguyễn trưởng lão, có người tìm ngươi!” Giọng nói của Trần Huyền ngày càng gần.
Dần dần hạ xuống bên ngoài sương phòng.
Và vào lúc này, Nguyễn Thanh Y cuối cùng cũng mở cửa phòng ra.
Một tiếng thở mềm mại truyền vào tai.
Dinh Hạo mở mắt ra nhìn, và lập tức ngây người như phỗng.
Khí tức mạnh mẽ đó hóa ra lại là của Diễm Ma Mộ Dung Thiến đã bước vào Hợp Thể hậu kỳ!
Mộ Dung Thiến trước tiên liếc nhìn Đinh Hạo với ánh mắt không thể tin nổi, sau đó kịp phản ứng lại ngay lập tức, cuống quýt bước đến trước mặt Nguyễn Thanh Y, mồm nói: “Đúng là một người đáng yêu!”
Sau khi nói thế xong, Mộ Dung Thiến quay sang Trần Huyền đứng phía sau và nói: “Ta có chút chuyện riêng muốn nói với Nguyễn cô nương, phiền toái Trần tông chủ tránh một chút!”
Sau khi ngỡ ngàng, Trần Huyền vội vàng mở miệng: “Hóa ra là vậy, tiền bối, xin ngươi cứ tự nhiên, thế Vương Hạo có phải cũng tránh đi hay không?”
Sắc mặt Mộ Dung Thiến hơi cứng lại, sau đó mới phản ứng lại, vội vàng nói với Đinh Hạo: “Hiển nhiên là cũng phải tránh đi cùng nhau rồi!”
Sau chút giật mình trong lòng khi nãy, Đinh Hạo cũng kịp phản ứng lại lần nữa, hai mắt nhìn Mộ Dung Thiến đầy quái lạ, trong lòng vô cùng buồn bực, nhưng thân thể của hắn lại đang hướng ra phía ngoài.
Đợi đến khi rời khỏi sương phòng, Đỉnh Hạo mới đột nhiên nhớ ra rằng sương phòng kia rõ ràng đã được sắp xếp cho hắn ở.
Các nàng muốn nói chuyện riêng tư tại sao không đến nơi khác?
Còn tông chủ Trần Huyền của Ma Âm Tông bên cạnh, sau khi cùng rời khỏi sương phòng với Đỉnh Hạo thì nói với hắn bằng biểu cảm ôn hòa: “Lần trước, vẫn may mà có trận chiến đó của tiểu huynh đệ, giành được khoảng chừng một tháng cho Ma Âm Tông chúng ta! Tuy nhiên, với sức mạnh của tông môn, cho dù thực sự đối mặt với Oán Linh Tông kia cũng không đáng e ngại, nhưng mà vẫn phải cảm ơn tiểu huynh đệ!”
Khinh bỉ trong lòng nhưng biểu hiện trên mặt Đỉnh Hạo vẫn là mỉm cười gật đầu, nói: “Trần tông chủ khách sáo rồi, thực lực của Ma Âm Tông mạnh mẽ, trong lòng tiểu tử đã biết từ lâu, là do tiểu tử quá lo lắng!”
Cười ha ha, Trần Huyền vuốt chỏm râu của mình và mỉm cười, lên tiếng: “Tiểu huynh đệ tư chất bất phàm, có hứng thú gia nhập Ma Âm Tông chúng ta không, nếu tiểu huynh đệ gia nhập Ma Âm Tông, ngươi sẽ có nhiều cơ hội ở chung một chỗ với Nguyễn trưởng lão hơn, bổn tông cũng sẽ không bạc đãi ngươi!”
Sau đó chuyển hướng câu chuyện, dò xét nói: “Phải chăng Phạm trưởng lão của Kiếm Ma Cung có quan hệ không tệ với tiểu huynh đệ?” Nhìn điệu bộ hèn mọn của tông chủ Ma Âm Tông Trần Huyền, trong lòng Đinh Hạo thầm kinh thường, hiển nhiên biết trong lòng hắn có ý định gì, khuôn mặt của Đinh Hạo đã thể hiện chút biểu hiện khinh bỉ, lạnh nhạt nói: “Không có quan hệ gì, chỉ là bình thủy tương phùng tại Ma Âm Tông các ngươi mà thôi!”
“Ồ!” một tiếng, Trần Huyền lắc đầu thất vọng, nói bằng vẻ mặt kiêu ngạo: “Đã vậy, chờ ngươi dưỡng thương xong thì rời khỏi nơi này đi thôi!”
Vừa nói xong, hắn đã vội vàng đi lướt qua mà không có lấy một nét mặt hòa nhã.
Nhìn bóng lưng rời đi của Trần Huyền, Đỉnh Hạo thầm nghĩ ngươi vẫn chưa chết, vẫn còn chưa có được Đoán Thể thuật, tiểu gia ta sao có thể rời đi nhanh như vậy!
“Tiểu tử thối, sao lại đến nơi này giả thần giả quỷ?” Tiếng cười duyên của Mộ Dung Thiến truyền âm nhập mật truyền vào trong tai hắn.
Thấy Trần Huyền đã biến mất, Đỉnh Hạo xoay người lại, đi trở về sương phòng.
Vừa bước đến dưới mái hiên trước cửa phòng, hắn khẽ thì thầm: “Vương Hạo đã trở lại!”
Mộ Dung Thiến trong sương phòng cười “khúc khích”, cửa phòng không tiếng động mở ra, Mộ Dung Thiến mỉm cười nhìn Đỉnh Hạo, lên tiếng: “Còn nghĩ là nhận nhầm người, hóa ra thật sự là ngươi sao?”
Đỉnh Hạo bỗng mỉm cười và nói: “Một mặt sau lần cuối cùng tại hạ và sư phụ gặp Mộ Dung đại tỷ, không ngờ lại có thể một lần nữa gặp gỡ ngươi ở nơi này!”
@ @ @ Ÿ ñ £@ ñ Â @ @ @
Chương 1078: Cường địch tới cửa 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tâm tư Mộ Dung Thiến linh lung, làm sao không nghe được ý tứ trong lời nói của hắn, mỉm cười và tiếp lời Đỉnh Hạo, nói: “Đúng thế! Gần đây sư phụ của ngươi có khỏe không?”
Trong tâm trí xuất hiện cái mặt mo xém chút bị quên mất của Trần Lĩnh, không hiểu sao trong lòng Đỉnh Hạo lại có thêm một tỉa bùi ngùi, hắn nói một cách phức tạp: “Vẫn khỏe!”
Trong lúc Đinh Hạo và Mộ Dung Thiến một hỏi một đáp, phối hợp thiên y vô phùng, khiến hai người Nguyễn Thanh Y cho rằng nguyên nhân Đinh Hạo có thể quen Mộ Dung Thiến là vì sư phụ của hắn.
Mà hai người Nguyễn Thanh Y vốn cho rằng Đinh Hạo có thể có rất nhiều thứ tốt như vậy chắc chắn là vì có một sư phụ tốt.
Bây giờ nghe những điều Mộ Dung Thiến nói, bọn họ lập tức ngộ ra, không có thêm quá nhiều nghỉ ngờ về thân phận của Đỉnh Hạo.
Nguyễn Thanh Y ngạc nhiên nhìn hai người bọn họ mấy lượt, trong lòng bỗng thở phào nhẹ nhõm, như thể đặt một gánh nặng xuống vậy.
Mộ Dung Thiến khéo đưa đẩy và tỉnh tường, vừa nhìn thấy biểu hiện nhỏ này của Nguyễn Thanh Y, trong lòng khẽ động, khóe miệng cong lên một nụ cười, giống như đã bắt được điều gì đó.
Trầm ngâm một chút, nhìn Nguyễn Thanh Y, Mộ Dung Thiến nói bằng biểu cảm nghiêm túc hiếm hoi: “Sở dĩ tìm được ngươi, ta cũng mất rất nhiều nỗ lực.
Điều tiếp theo ta muốn nói là về thân thế của ngươi, ngươi có cần hai người bọn họ tránh đi một chút hay không?”
Biểu cảm của Nguyễn Thanh Y biến đổi, tâm cảnh vẫn dửng dưng của nàng nhất thời hoảng loạn không chịu nổi, giọng điệu hơi run rẩy, nói với Mộ Dung Thiến: “Tông chủ đời trước nói với Thanh Y rằng Thanh Y chỉ là một cô nhi, được hắn nhặt được trong lúc vô tình, không lẽ?”
Gật đầu khẳng định, Mộ Dung Thiến nghiêm mặt nói: “Đúng vậy, nhưng lý do tông chủ đời trước thu nhận ngươi, là bởi tư chất ngàm dặm chọn một của ngươi.
Nếu không, với tuổi thọ còn ngắn như vậy, tu luyện loại công pháp nhị lưu này của Ma Âm Tông, còn có thể đạt đến cảnh giới như thế!”
Bộ ngực của Nguyễn Thanh Y vốn đã cao vút, nay theo tiếng thở dốc liên tục của nàng mà tạo nên những tầng phập phồng đẹp mắt.
Quay đầu lại liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo, lại liếc nhìn Tiểu Linh nghiêm trang túc mục không nói lời nào.
Nguyễn Thanh Y hít sâu một hơi, nhắm mắt lại: “Ngươi nói đi!” Gật đầu, Mộ Dung Thiến nói: “Mẫu thân của ngươi là một nữ tử phàm trần bình thường, nhưng phụ thân của ngươi lại là tồn tại siêu phàm, sắp sửa vượt thiên kiếp lần thứ ba và phi thăng, tên hắn là Nguyễn Bách Tượng.
Pháp danh của hắn ở Tu Chân giới là “Bách Biến Ma Quân”, và ngươi, hiện tại ngươi là tâm ma duy nhất còn lại của hắn!”
Lồng ngực Nguyễn Thanh Y phập phồng kịch liệt trong lúc thở hổn hen dần ổn định trở lại , đôi mắt nàng lóe sáng vẻ ngạc nhiên không giấu nổi, sững sờ tại chỗ.
Mộ Dung Thiến nhìn vẻ mặt hiện giờ của Nguyễn Thanh Y, khẽ thời dài nói tiếp: “Công pháp tu luyện của phụ thân ngươi rất đặc biệt, mấu chốt nằm ở chữ “biến”, chỉ cần phụ thân ngươi muốn, hắn có thể biến thành bất kỳ ai.
Dù có là người trong Đạo Môn, người thân cận cũng không thể nhìn ra.”
“Mà đột phá mỗi tầng cảnh giới đều phải biến hóa thành nhân sinh của một người khác.
Trước khi đột phá cảnh giới, phụ thân của ngươi sẽ hoàn toàn quên mất bản thân, sống như một người khác.
Trong lúc quá độ từ Hợp Thể kỳ tới Độ Kiếp kỳ, hắn biến thành một người phàm.
Cũng vì thế mới yêu mẫu thân ngươi rồi có ngươi.”
“Nhưng công pháp thần kỳ này, vì tính chất không ngừng phải biến thành người khác nên rất dễ tẩu hỏa nhập ma.
Không lâu sau khi hắn và mẫu thân ngươi có ngươi, hắn lại tẩu hỏa nhập ma.
Khi đó tau hỏa nhập ma, phụ thân ngươi có khôi phục trí nhớ trong một thời gian ngắn, sợ khi nhập ma sâu hơn sẽ hại hai mẹ con ngươi nên mới trốn vào núi sâu khổ tu.” “Nhưng chờ đến khi hắn tỉnh lại từ quá trình nhập ma và đột phá đến Độ Kiếp kỳ thì mẫu thân ngươi sớm đã chết già.
Còn ngươi cũng bị tông chủ đời trước của Ma Âm Tông nhận làm đồ đệ từ trong tay mẫu thân ngươi, đưa vào trong tông.”
Nghe Mộ Dung Thiến kể lại mọi chuyện, ngay cả Đỉnh Hạo cũng cảm thấy khó tin, hắn cảm thấy công pháp mà Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng này tu luyện khá giống với chuyện hắn trải qua chín lần luân hồi sau khi ăn Luân Hồi Quả.
“Vậy tại sao Mộ Dung đại tỷ lại tìm được nơi này?” Đinh Hạo trầm giọng hỏi.
Hàm răng trắng sứ khẽ lộ ra, Mộ Dung Thiến nở một nụ cười quyến rũ, nàng nhìn Đinh Hạo và nói: “Ta nợ Nguyễn tiền bối một ân tình, cho nên sau khi biết chuyện, ta đã giúp hắn tìm kiếm tung tích của Nguyễn cô nương.
Tin tức về cô nương, ta đã báo cho Nguyễn tiền bối, chắc hẳn không lâu nữa hắn sẽ đến đây.”
@ @ @ Ê ñ £@ ñ Â @ @ @
Chương 1079: Cường địch tới cửa 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Lần này ta đến chỉ là muốn báo cho Nguyễn cô nương trước, và cũng là để cô nương chuẩn bị tỉnh thần.
Lần thiên kiếp thứ ba của Nguyễn tiền bối chỉ còn thời gian hai ba năm nữa, nếu không thể xóa tâm bệnh là Nguyễn cô nương thì khi độ kiếp chắc chắn hắn sẽ gặp nguy hiểm không lường trước được!”
Đỉnh Hạo thờ ơ gật đầu, thầm tự nhủ chuyện này hoá ra là vậy.
Thực lực của Bách Biến Ma Quân này chắc chắn siêu phàm thoát tục.
Tuy luôn tiềm tu không ai biết đến, nhưng chỉ căn cứ vào việc hắn đã vượt qua được hai lần thiên kiếp thì có thể hiểu chắc chắn không phải tầm thường.
Trong đầu đột nhiên lóe lên suy nghĩ, Đinh Hạo nhìn thẳng vào Mộ Dung Thiến hỏi: “Xóa bỏ tâm ma, là phương pháp xóa thế nào?”
Mộ Dung Thiến lắc đầu, nàng đáp: “Chuyện đó ta cũng không biết.
Nếu thần trí Nguyễn tiền bối còn tỉnh táo chắc sẽ có biện pháp lựa chọn thích đáng, trái lại thì sẽ bước vào cực đoan!”
Trong lòng nặng triu Đỉnh Hạo không nói gì nữa.
Còn Nguyễn Thanh Y, cả người nàng như thể đã đóng băng, đứng ngẩn ở đó không biết đang nghĩ gì.
Tiểu Linh bên cạnh nàng cũng đàng hoàng ngoan ngoãn hơn nhiều, không hề nghịch ngợm chọc phá.
Một lúc lâu sau…
Nguyễn Thanh Y sững sờ hành lễ với Mộ Dung Thiến, nàng thắn nhiên nói: “Đối với Thanh Y, tin này quả thực long trời lở đất.
Thanh Y cần bình tâm nghĩ lại!”
Nàng nói xong thì dẫn Tiểu Linh rời khỏi khỏi sương phòng của Đỉnh Hạo.
Trông sắc mặt bần thần, dáng vẻ cả người nặng trĩu tâm sự.
Đợi sau khi Nguyễn Thanh Y rời đi, Mộ Dung Thiến mới “khúc khích” cười, đôi mắt lấp lánh như làn nước xanh trong nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo, nàng cười nói: “Được rồi.
Tiểu tình nhân đi rồi, kể chuyện của ngươi một chút ta nghe xem nào”
Đỉnh Hạo sửng sốt, ngạc nhiên nói: “Ta không có chuyện gì cả, Nguyễn Thanh Y chỉ là ân nhân cứu mạng của ta, giữa hai người bọn ta không có gì!”
Mộ Dung Thiến hơi ngước chiếc cổ trắng như ngọc của nàng lên, khẽ “ồ” một tiếng, ánh mắt vô cùng hút hồn, nhưng sau đó lại cười đùa nói: “Có quỷ mới tin ngươi!”
Sau đó nàng cứ tự cười “ha ha” không ngừng, cả cơ thể toát ra vẻ đẹp vô cùng diễm lệ và quyến rũ.
Nàng nhìn thẳng vào Đinh Hạo, cười như không cười nói: “Ngươi giả thần giả quỷ ở Ma Âm Tông, sống chết cũng không chịu đi, hoá ra là có mỹ nhân làm bạn! Người bên ngoài vì ngươi mà loạn hết lên, còn ngươi lại thảnh thơi tự tại, tiêu dao sung sướng bên mỹ nhân!”
Đỉnh Hạo cười khổ, hắn biết Mộ Dung Thiến này giỏi ăn nói, bản thân hắn cũng không muốn nói nhiều với này, đành phải lắc đầu im lặng.
Đúng lúc này, trong đầu Đỉnh Hạo đột ngột cảm ứng được ba luồng khí tức khác mạnh hơn đang nhanh chóng đến gần nơi này.
Nét mặt không khỏi biến đổi, bởi vì dù Đỉnh Hạo không biết ba luồng khí từ này là ai, nhưng hắn biết đây là ba trong số nhiều người vẫn luôn ẩn thân bên ngoài Kiêm Ma cung tìm kiếm dấu vết của hắn.
Gần như cùng lúc, Diễm Ma Mộ Dung Thiến cũng nở nụ cười lạnh lẽo, lên tiếng: “Xem ra việc ta đến Ma Âm Tông cũng mang đến phiền phức cho ngươi.
Ba tên này chắc chắn đã hiểu lầm!”
Trầm ngâm một lát, Đinh Hạo mở lời: “Bây giờ hai chúng ta rời khỏi Ma Âm Tông ngay lập tức, nếu không e rằng Ma Âm Tông sẽ bị huỷ trong giây lát!”
Diễm Ma Mộ Dung Thiến đồng ý ngay tức thì, sau khi khẽ liếc Đỉnh Hạo, hai người đồng thời im hơi lặng tiếng rời khỏi sương phòng.
Trong lúc mọi người ở Ma Âm Tông vẫn chưa cảm nhận được gì, cả hai đã cùng bay trên không trung.
Khoảng không khoáng đạt, dưới sự chiếu sáng của trăng rằm, màu trắng sữa rực rỡ bao phủ.
Ánh trăng như nước chiếu xuống Ma Âm Tông, làm nơi đây thêm phần mát mẻ.
Nhưng lúc này người của Ma Âm Tông, ke đang tu luyện, người thì ngủ, tu vi yếu ớt khiến bọn họ hoàn toàn không phát hiện ra nguy hiểm đang tới.
Nhưng, từ sự biến hóa chập chùng của linh khí trong trời đất, hai người Đinh Hạo và Mộ Dung Thiến lại có thể cảm nhận được khí tức xơ xác tiêu điều đang đến gần.
“Đi theo ta, phía bắc!” Vừa mới tiến vào không trung nơi chân trời trăm trượng, Đinh Hạo hít một ngụm không khí trong lành, trầm giọng nói.
Sau đó, Đinh Hạo cắm đầu lao thẳng về hướng bắc.
Mộ Dung Thiến cũng không do dự chút nào, nàng im lặng không nói lời nào nhanh chóng vung tay áo, hai dải lụa màu đỏ nhạt tung bay hình thành nên từng tầng ánh sáng nhạt nhòa, nàng giống như tiên nữ trên trời, theo sát phía sau Đinh Hạo như hình với bóng, khẩn trương bay về phía bắc.
Trong lòng hai người đều hiểu rõ, vừa bay đi đã dùng hết sức lực.
Dưới ánh sáng của trăng rằm, chỉ thấy hai cái bóng lao nhanh như chớp, bắn ra như hai đường màu đen, tạo thành hai quang ảnh mờ ảo.
Chỉ trong chớp mắt, cả hai đã xuyên qua khu vực của Ma Âm Tông, đi đến một vùng đầm lầy bùn lầy trũng sâu được bao quanh bởi sương mù.
Trong lúc Diễm Ma Mộ Dung Thiến đang không ngừng tăng tốc độ, vì hai gò má trắng muốt của nàng tiếp xúc với gió lạnh mà càng thêm hồng hào, càng khiến nàng đẹp không sao tả xiết.
Chương 1080: Cường địch tới cửa 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy đã rời xa Ma Âm Tông, đôi mắt của Mộ Dung Thiến sáng lên, cơ thể nàng đột nhiên dừng lại, nói: “Chúng đã bị dụ đến đây, để xem rốt cuộc chúng là thần thánh phương nào!”
Đỉnh Hạo xông ra cách vị trí đó hơn mười trượng, nghe Mộ Dung Thiến nói vậy cũng dừng lại.
Trong lòng hắn cân nhắc một hồi, sau đó nhìn về phía bắc rồi đờ đẫn gật đầu, lặn xuống dưới đầm lầy.
Mộ Dung Thiến cười nhẹ, khuôn mặt kiều mị thoáng hiện sát khí.
Nàng khẽ liếc về phía sau, rồi bay về phía nơi bùn lắng nhô cao mà Đỉnh Hạo đang ẩn thân.
Sau khi đến bên cạnh Đỉnh Hạo, Mộ Dung Thiến mới ngửi được mùi hôi thối bốc ra từ nước bùn đọng.
Nàng không khỏi cau mày ghét bỏ, sau khi hơi nâng cao ống tay áo, nàng chẳng những không đáp xuống mà ngược lại còn bay cao thêm mấy trượng.
Xung quanh vũng bùn đọng ú này là đầm lầy sâu hút, bên trong không chỉ rải rác xương cốt của những con quái thú không rõ, muỗi bay vo ve trên những cái xác đang phân huỷ, và mùi hôi thối hiển nhiên là bốc lên từ nơi này.
Nhưng vốn là một thợ săn, Đinh Hạo không mấy để tâm đến hoàn cảnh của nơi này, hắn chỉ cảm thấy chỗ này tiện đặt chân nên dừng lại trên đó mà thôi.
Cũng may dù Mộ Dung Thiến bay cao mấy trượng nhưng cũng không làm ảnh hưởng đến việc hai người nói chuyện với nhau.
Lúc này, dường như Mộ Dung Thiến đột ngột nhớ ra điều gì đó, nàng nghỉ vấn hỏi Đỉnh Hạo: “Nghe nói ngươi bị trọng thương, vết thương thế nào rồi?”
Đỉnh Hạo cười khổ, ngậm ngùi thở dài nói: “Nếu thực lực của những người này phi phàm thì ta chỉ đảm bảo không cần trở ngươi, sợ rằng không giúp được nhiều cho ngươi.”
Nghe thấy vậy, Mộ Dung Thiến bỗng nhiên rung động, sau đó cũng nở nụ cười cay đắng nói: “Sao không nói sớm, chúng ta nên sớm rời khỏi nơi này thì tốt hơn Một mình tỷ tỷ đúng thật không đánh nổi ba người!”
Đỉnh Hạo vừa định trả lời thì đã nghe thấy tiếng kêu chói tai quái lạ vang lên: “Không đi được nữa đâu!”
Sau đó một ông lão đầu trọc, trên đỉnh đầu trơ trọi mọc đầy bướu thịt mụn cóc, khoác chiếc áo choàng màu đỏ, xuất hiện trước mặt Mộ Dung Thiến.
Người này mày rậm mắt to, để lộ lồng ngực đen như mực, cơ bắp cuồn cuộn gần như xé toạc quần áo.
Trên phần cổ to khỏe treo đầy những chiếc đầu lâu bằng bạc kích thước khác nhau, hai hốc mắt của đầu lâu tỏa ra ánh sáng màu xanh lá cây lấp lánh, như thể chúng có sinh mệnh.
Đinh Hạo đứng dưới vừa nhìn qua thì trong lòng đã giật mình, gã đầu trọc quái dị này thế mà là cao thủ Hợp Thể trung kỳ.
Nhưng người này sau khi xuất hiện cũng chỉ nhìn lướt qua Mộ Dung Thiến rồi ngay lập tức lùi về sau và kêu lên: “Diễm Ma Mộ Dung Thiến, sao lại là ngươi?”
“Thiên Trọc Pháp Vương Bác Cổ Đạt, ngươi muốn bắt ta sao?” Mộ Dung Thiến đột ngột bật cười, sóng mắt nàng lấp lánh, trông rạng ngời làm sao.
Gương mặt Bác Cổ Đạt ngỡ ngàng, liên tục lúc lắc cái đầu to của mình.
Nhưng hắn chưa kịp nói gì thì đã có hai người nữa bất ngờ hạ xuống.
Hai người này, một nam và một nữ, trông có vẻ là vợ chồng, cũng giống với Bác Cổ Đạt, bọn họ đều là Hợp Thể trung kỳ.
Thân thể người nam vạm vỡ, trên người toát ra vẻ lạnh lùng giết chóc khinh thường tính mạng.
Hắn mặc bộ trọng giáp mà tướng quân phàm nhân hay mặc, trong tay cầm ngân thương lấp lánh như một con rắn dài.
Trông thế nào cũng không giống một người tu đạo, trái lại giống tướng quân người phàm cưỡi ngựa rong ruổi trên sa trường hơn.
Và người nữ vóc dáng cân đối, thoạt nhìn mạnh mẽ giống như một con báo hoang, nàng cũng mặc quân trang khinh giáp, ánh mắt lạnh như băng.
Tay nàng cầm một thanh trường đao to bản, khí lạnh từ thân đao tỏa ra, ánh sáng màu trắng trên chuôi đao không ngừng chuyển động, tựa như trong thân đao có những dòng linh khí nhỏ bé hội tụ vậy.
Sau khi hai người này xuất hiện thì chắn trước mặt Mộ Dung Thiến, ve lạnh lùng nghiêm nghị giống hệt nhau.
Sắc mặt của Diễm Ma Mộ Dung Thiến nặng nề, nàng nhìn hai người mới xuất hiện này, nói: “Hai huynh muội Binh gia, các ngươi cũng tham dự vào!”
Nghe Diễm Ma Mộ Dung Thiến nói vậy, Đinh Hạo bỗng giật mình, cuối cùng hắn cũng biết hai người này là ai!
Hai người Binh Tiển và Binh Oánh vốn đều là tướng quân chiến công hiển hành ở phàm trần, có được pháp quyết tu chân một cách tình cờ, sau đó dùng võ vào đạo, dốc lòng tu tâm mấy trăm năm cuối cùng trở thành tu chân giả tu vi tỉnh luyện.
Chỉ là hai huynh muội này rất ít khi tham dự vào chuyện thị phi của tu chân giả, không ngờ lần này bọn họ cũng tìm đến tận cửa.
Đỉnh Hạo cũng mới được biết sự tích về thuở sinh thời của hai huynh muội này không lâu sau khi trổ về từ Đông đại lục thông qua mạng lưới tình báo của Vô Cực Ma Tông.
Chính vì có dã tâm chỉnh phạt thiên hạ nên Đinh Hạo mới tìm hiểu kỹ lưỡng một phen về những cao thủ ẩn danh của Tây đại lục.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Vạn Cổ Đại Đế [Dịch] Vạn Cổ Đại Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Van-Co-Dai-De-Truyen-Audio.jpg)




![[Dịch] Ba Nghìn Kiếm Giới [Dịch] Ba Nghìn Kiếm Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Ba-Nghin-Kiem-Gioi-Audio-Truyen.jpg)
