[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 101 : Thành quả chiến đấu 1 (c1001-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1001: Thành quả chiến đấu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe Đan Uyển Nhi nói như vậy, trong lòng Mi Hậu rối bời, vội vàng nói: “Vậy ta nên làm như thế nào?”
Đan Uyển Nhi lắc đầu, nói: “Lúc này,đừng quan tâm đến việc của cha! Cho dù muốn quản cũng không quản được, vẫn là nghĩ xem chúng ta nên làm gì?”
“Tiểu thư, rốt cuộc nên làm thế nào?” Một bà lão phía sau Đan Uyển Nhi hỏi.
Đan Uyển Nhi nở một nụ cười gượng gạo, nói: “Ta biết phụ thân đã mời Cực Sắc Chân Nhân trở về, lúc này không còn biện pháp nào khác, hãy để hắn ta đưa chúng ta, và nhóm người của Thiên Sát Ma Cung cùng nhau đột phá vòng vây thoát ra ngoài!”
” Uyển nhỉ… Thực ra phụ thân của ngươi…” Mị Hậu có chút ngượng ngùng giải thích.
“Mẫu thân, người không cần phải nói, phụ thân là người làm việc lớn, Uyển Nhi có thể hiểu được phụ thân!” Đan Uyến Nhi dứt khoát cắt ngang.
Nghe Thiện Uyển Nhi nói như vậy, Mị Hậu thở dài, lắc đầu không nói gì nữa.
Một nhóm Đạo Minh được lãnh đạo bởi Tru Tà Tông tông chủ Trương Ninh An.
Lúc này nhìn thấy Tà Mi Tông phản kháng càng ngày càng yếu, lần đầu tiên trong mấy năm nay cảm thấy thoải mái như vậy!
Nỗi uất ức bị liên minh Ma môn đàn áp và đánh đập trong nhiều năm dường như được trút bỏ dần dần theo từng người bên ma đạo nằm xuống.
“Tuy chúng ta có khá nhiều thời gian, nhưng đề phòng vạn nhất, các vị tông chủ vẫn là tập hợp các cao thủ trong tông đồng thời tấn công! Lần này, chúng ta nhất định sẽ giáng cho Tà Mị Tông một đòn chí mạng!” Trương Ninh An cười dài một tiếng, hét lớn.
Vừa dứt lời, tất cả mọi người gật đầu đồng ý, thân thể vốn vẫn không nhúc nhích, rốt cục bắt đầu xông về tuyến phòng ngự tan nát,hỗn loạn của Tà Mị Tông.
Đảo Bồng Khâm, núi Thiên Trụ, trong Vô Cực Ma Điện.
Trải qua mấy ngày chinh phạt, đoàn người Đinh Hạo rốt cuộc đã quay về núi Thiên Trụ.
Lúc này, các đại cung phụng và trưởng lão Vô Cực Ma Tông, toàn bộ đều tập hợp ở một phòng, sau khi đám người Độc Ma quét ngang Hoa Gian Phái xong cũng đã trở về.
Đái Thiên Hành và Miêu Thải Phượng của Ma Vân Tông và Hồn Tế Các, bao gồm cả mấy tông chủ môn phái nhỏ của Vô Cực Ma Tông đều bị giữ lại.
Đinh Hạo dựa vào trên ghế ở chỗ ngồi phía trên, mặt mày hớn hở, nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn nhắc tới từng chuyện của Hoa Gian Phái.
Mãi cho đến sau khi Vương Diệc Hàn tự thuật xong hết, Đinh Hạo mới “ha ha” cười to mấy tiếng, nói: “Tốt! Tốt lắm! Rất tốt!”
“Đinh tông chủ, mặc dù chúng ta làm việc bí mật, nhưng mấy môn phái khác cũng không phải dễ bị lừa, nếu như bọn họ phát hiện sau đó trả thù thì phải làm sao bây giờ?” Một lão già vóc người gầy yếu, mặc y phục đen lên tiếng hỏi.
Nhưng tên này vừa mới khơi lên, đã lập tức bị một lão giả cường tráng bên cạnh quát:
“Đồ ngu!”
Đỉnh Hạo nhìn lướt qua, biết tên nhỏ gầy kia tên là Vương Thủ Nhân, còn tên cường tráng tên là Vương Thủ Nghĩa.
Hai người này chính là huynh đệ ruột, ca ca là Vương Thủ Nghĩa, chính là tông chủ Viêm Ma Tông, mặc dù nhìn như thô kệch nhưng tâm tư lại rất vi tế, mà đệ đệ Vương Thủ Nhân còn lại vừa vặn xấp xỉ.
Lúc này tâm trạng của Đinh Hạo đang rất tốt, mỉm cười lên tiếng giải thích:
“Phát hiện thì đã sao? Trả thù thì thế nào? Tà Vương tất nhiên không phải kẻ ngốc, bây giờ có lẽ đã biết là chúng ta đang giở trò quỷ rồi.
Chỉ là từ trước đến nay tác phong của ma đạo chúng ta đều là nắm đấm của ai lớn.
Lời của ai mới đáng tin.
Đừng nói bọn họ không có chứng cứ, coi như có chứng cứ thì có thể làm được gì, bản tông ngược lại nóng lòng mong muốn bọn họ tìm tới cửa mới tốt!”
Nói tới đây, Đinh Hạo lại cười khà khà, lạnh lùng nói: “Cho dù bọn họ không tìm chúng ta trả thù thì chúng ta cũng muốn nhân cơ hội kiếm chuyện, tìm tới Tà Mi Tông, lần nữa thân thiết dính bết với bọn họ!”
Sau đó Đinh Hạo cũng kể lại mọi thứ phát sinh ở núi Thiên Lôi cho Độc Ma nghe.
Sau khi Đỉnh Hạo dứt lời.
Độc Ma Vương cũng cười to nói: “Tuyệt diệu thay! Lần này có thể nói là hai nơi nở hoa rồi! Hiện tại với thực lực của bọn họ, quả thực không thể nào bắt được chúng ta!” Đinh Hạo khẽ gật đầu, lãnh khốc nói: “Bây giờ nên là bọn họ lo lắng mới đúng!”
Nhưng đúng lúc này, vóc dáng cao ngất của Trương Lợi bước vào trong điện, cung kính nói với Đỉnh Hạo: “Trưởng lão Luyện Ngục Ma Tông Cố Kiệm cầu kiến!” “Mời ông ấy trực tiếp nhập điện, xem ra có tin tức của Lạc Nhạn Nhai rồi!” Đinh Hạo trầm giọng nói.
Cố Kiệm đầy sẹo lồi, bước đi khó khăn, run run rẩy rẩy đi vào trong Vô Cực Ma Điện.
Đỉnh Hạo chỉ liếc mắt nhìn qua một chút.
Trong đôi con ngươi nhỏ xíu cỡ hai hạt đậu tương của Cố Kiệm lờ mờ chứa đựng ý cười, xác định tin tức tốt tới.
@®@ @ Ê ñ {Œ ñ @@@
Chương 1002: Thành quả chiến đấu 2
Chuang 1003: Lần đầu được sủng hạnh 1
Chuang 1004: Lần đầu được sủng hạnh 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hai con mắt nhỏ xíu của Cố Kiệm nhìn lướt qua bốn phía, rồi lại khéo léo chào hỏi các vị đang ngồi.
Chỉ là hai người Đái Thiên Hành và Miêu Thải Phương đều mắt lạnh đối diện, không hề nể mặt, khiến cho gương mặt Cố Kiệm hơi có vẻ xấu hổ, ngón tay y như củ cải gõ gõ, ngượng ngùng cười nói: “Hai người các ngươi nha, còn không phải là ở trên phương diện làm ăn chịu chút thiệt thòi nho nhỏ thôi sao, đến nỗi như vậy à?”
Đái Thiên Hành hừ một tiếng nói: “Chịu chút thiệt thòi nho nhỏ? Mẹ nó! Chúng ta mở cửa hàng ở trên cùng một con phố với ngươi, thật sự là gặp vận rủi lớn!”
Lời này vừa thốt ra, Cố Kiệm cười ha ha, ngược lại thoạt nhìn phần nhiều là đắc ý, sau đó còn đường hoàng nói: “Không phải ta nói chứ, nếu như bàn về chém chém giết giết thì có lẽ ta không có am hiểu như các ngươi.
Ha ha, nhưng bàn về việc làm ăn ấy.
Các ngươi lại không bằng ta!”
Nói đến đây, Cố Kiệm cười tủm tỉm nhìn sang Đỉnh Hạo: “Nghe Mộ Dung Thiến nói lão già Ôn Hoài Ngọc kia đã luyện chế ra “Tức Thần Đan”, tiểu tử ngươi còn thiếu ta một viên Tức Thần Đan, không phải đã quên rồi chứ?”
Hắn vừa nghe Cố Kiệm nói như vậy, vỗ vỗ đầu, vừa cười vừa nói: “Lại quên mất!” Sau đó bạch quang trong tay vừa hiện, một viên đan dược bay về hướng Cố Kiệm.
Chờ sau khi đan dược rơi vào trong tay Cố Kiệm rồi, Cố Kiệm mới dùng đầu ngón tay củ cải thô ráp cầm đan dược đưa lên bên cạnh mũi của mình, ngửi mạnh hai lần, sau đó lập tức mặt mày tươi cười, luôn miệng nói: “Không tệ, không tệ!”
Mắt thấy Cố Kiệm bởi vì tươi cười mà gương mặt đầy thịt béo run run, dường như ngay cả đôi mắt nhỏ xíu như hai hột đậu tương cũng không nhìn thấy.
Đỉnh Hạo trầm ngâm một chút, chỉnh thân thể ngay ngắn lại, nói: “Bên phía Lạc Nhạn Nhai kia, rốt cuộc sao rồi?”
Vừa thấy Đinh Hạo nói đến việc chính, biểu cảm tươi cười của Cố Kiệm phút chốc biến mất tăm, vậy mà nghiêm mặt nói: “Nằm trong dự liệu, cũng ngoài dự liệu!”
“Nói vậy là sao?” Đinh Hạo nhướng mày, trầm giọng nói.
Cố Kiệm nhìn xung quanh, phát hiện ghế dựa vô ích, cơ bản không có một cái nào có thể chứa được thể tích bí mật của hắn ta, không khỏi cười khổ một tiếng, khoanh chân ngồi xuống ngay tại chỗ, sau đó mới mở miệng nói: “Trong dự liệu chính là Tà Mị Tông đã gặp phải đả kích mạnh mẽ, thế lực Tà Mị Tông đóng giữ ở trên Lạc Nhạn Nhai, ít nhất đã có hai phần ba người toàn bộ đã bị đạo môn chém giết.” Sau khi dừng một chút, bờ môi đầy đặn của Cố Kiệm nhếch lên một cái, khởi lên một nụ cười quái dị, nói: “Trong đó bao gồm cả Đan Uyển Nhi cái đỉnh trong mắt của các ngươi!”
Lời này vừa ra, chẳng những Đinh Hạo lộ ra biểu cảm tươi cười, ngay cả người của những môn phái khác cũng lộ ra nét mặt tươi cười.
Kể cả Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, như thể đã bỏ xuống gánh nặng gì đó.
Mắt thấy vẻ mặt quái dị của mọi người, thịt mỡ trên mặt Cố Kiệm run lên, cười ha ha nói: “Không ngờ các ngươi lại quan tâm đến Đan Uyển Nhi như thế!”
Vương Diệc Hàn cũng liếc mắt nhìn Cố Kiệm một chút, ưu nhã nói: “Đó là bởi vì lão Cố ông không phải là kẻ địch của Đan Uyển Nhị, ả này tu vi bất kham, nhưng tâm cơ âm trầm ác độc, sau lưng có thể còn nhiều mánh khóe đa dạng!”
Cố Kiệm gật nhẹ đầu, cười nói: “Không tệ, ngươi khoan hãy nói, ở thời điểm các ngươi phát động hành động, Tà Mị Tông cũng không có rảnh rỗi.
Vậy mà tên Sắc Cực Chân Nhân kia vẫn còn ở trong Tà Mi Tông, hơn nữa Thiên Sát Ma Cung có ba mươi mấy người cũng đang ở trong Tà Mi Tông.
Xem ra Tà Mi Tông hình như cũng tính toán đến điểm hành động, nhưng bọn họ đoán chừng cũng không ngờ được Đạo Minh cứ như vậy mà giết vào, tất cả lực lượng che giấu đều lôi ra để chạy thoát thân, tính toán ban đầu cũng bị ép chết yểu!” Đỉnh Hạo trầm ngâm một lát, nhíu mày, mở miệng nói: “Ban đầu Tà Mi Tông định làm gì?”
Cố Kiệm lắc đầu, nói: “Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai đây, đoán chừng cũng không có chuyện gì tốt, đồng dạng âm hiểm như tiểu tử ngươi.
Nhưng hình như vận khí không tốt lắm, vừa định ra cửa đã bị Đạo Minh tập kích, nếu không thì tổn thất của Tà Mị cũng sẽ không thảm hại nặng nề như vậy!”
Tay trái Đinh Hạo vô thức gõ vào ghế dựa, tự mình cân nhắc một chút, sau đó cười ha ha nói: “Sắc Cực Chân Nhân, hay cho một Sắc Cực Chân Nhân! Lấy ông ta làm cái cớ để chúng ta khởi binh đến Tà Mi Tông hỏi tội thì sao nhỉ!”
“Thiệt hại của Đạo Minh ra sao?” Huyết Ma Liệt Sơn vẫn luôn im lặng không lên tiếng nói.
Cố Kiệm mỉm cười, mở miệng nói: “Bởi vì lần này Đạo Minh điều động chừng năm trăm tên cao thủ, chiếm ưu thế tuyệt đối, cho nên tổn thất không lớn, tổng cộng chết mất năm mươi người, hơn ba mươi người bị thương.
Trong đó có hai mươi người là chết bởi tên Sắc Cực Chân Nhân kia, và trong tay người Thiên Sát Ma Cung.
Sắc Cực Chân Nhân vốn đang chữa thương, nhưng bị hơn chục cao thủ Hợp Thể kỳ vây công xuống, cũng không chịu nổi, sau khi trải qua chiến dịch này còn bị trọng thương.
Dù cho Ma Công của ông ta rất cao, cũng đừng mong trong khoảng thời gian ngắn khôi phục.
Còn Thiên Sát Ma Cung cũng đã chết gần mười tên cao thủ, nếu như không phải có Sắc Cực Chân Nhân Thẩm Lam và cao thủ Thiên Sát Ma Cung ở đây thì chỉ sợ ngay cả một phần ba người của Tà Mi Tông cũng đừng hòng trốn thoát.”
Chuang 1003: Lần đầu được sủng hạnh 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Ha ha ha!”
Đỉnh Hạo cất tiếng cười dài, trong lòng hết sức khoan khoái!
Sau đó mọi người tán đi, còn lại Đinh Hạo và mấy người Huyết Ma Độc Ma, đổi sang một căn mật thất khác.
Đỉnh Hạo nhìn qua Độc Ma nói: “Trước mắt có bao nhiêu đệ tử bế quan thôn phệ đối thủ?”
“Tổng cộng gần bảy mươi tên, mọi người cần một chút thời gian mới có thể thôn phệ tiêu hóa xong toàn bộ chân nguyên!” Độc Ma nói.
Đỉnh Hạo gật nhẹ đầu, biết rõ đặc điểm của Vô Cực Ma Tông, nếu như không thể cấp tốc tiêu hóa điểm chân nguyên thì chẳng những không thể đánh trận khác mà còn tổn hại rất lớn tới tu vi, thậm chí có thể tẩu hỏa nhập ma đến thần trí mơ hồ, dẫn đến tan thành tro bụi!”
“Thế còn có bao nhiêu cao thủ có thể sử dụng được?” Đinh Hạo trầm ngâm một lát, lên tiếng hỏi tiếp.
“Còn chừng một trăm người có thể sử dụng được không?” Độc Ma tiếp tục trả lời.
Đỉnh Hạo mỉm cười, mở miệng nói: “Không ngờ trong lúc vô tình, Vô Cực Ma Tông đã có thực lực như thế, ha ha! Nhưng cho dù Tà Mị Tông trải qua chiến dịch lần này, thực lực tổn thất gần một nửa trở lên thì chúng ta vẫn không nên hành động khinh suất, trong khoảng thời gian này, đều đóng giữ ở núi Thiên Trụ, đừng đi lại bốn phía.
Chờ đến khi bảy mươi tên đệ tử kia tiêu hóa xong chân nguyên thôn phệ rồi chúng ta lại tiến về Tà Mị Tông Lạc Nhạn Nhai, chờ đến lúc ấy, chính là lúc Tà Mi Tông theo ba châu một đảo xóa tên!”
Độc Ma Vương Diệc Hàn khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Còn Đinh Hạo thì lại nói với Huyết Ma Liệt Sơn: “Làm phiền Liệt lão, đi trước đến Diệt Tình Tông và Tịch Duyệt Tông một chuyến, Hàn Hoành Chí là người thông minh.
Chắc chắn lúc này, ông ấy hẳn là nên lần nữa cân nhắc lại một chút, phải chăng Tà Mị Tông vẫn còn đáng giá cho bọn họ xuất lực? Mặc dù là cây cỏ đầu tường, nhưng tạm thời vẫn chưa tới lúc đụng đến bọn họ, nói sao thì liên minh vẫn cần phải tiếp tục duy trì thêm, không phải sao?” Lời này vừa ra, khóe miệng mấy người đều cong lên mỉm cười.
Một tháng sau, Đinh Hạo xuất quan.
Những vết thương mà hắn chịu phải trong trận chiến với Sắc Cực Chân Nhân lần trước cuối cùng đã lành lại.
Hơn nữa, Đỉnh Hạo cũng cảm giác tỉnh thần lực của mình đã trở lại trạng thái đỉnh phong.
Mặc dù có ảnh hưởng về tâm cảnh, không nên tiếp tục nuốt chứng chân nguyên trong khoảng thời gian ngắn.
Nhưng Đỉnh Hạo có thể cảm giác được thực lực của bản thân vẫn đang từ từ tiến bộ.
Loại cảm giác này cực kỳ tuyệt vời, trong một tháng bế quan này, Đỉnh Hạo càng toàn tâm toàn ý hoàn thiện công pháp “Ma Nhật Đông Thăng”, thậm chí còn bỏ ra rất nhiều công sức nghiên cứu các tác dụng thần kỳ của “đỉnh Thanh Minh”.
Nhưng vẫn không có thu hoạch gì đáng kể!
Vừa bước ra khỏi mật thất dưới chân Thiên Trụ Sơn Sơn, Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương đã biết tin mà tìm đến.
Sau khi Âm Vô Sương nhìn thấy Đỉnh Hạo, hắn ta chỉ nói một câu: “Phùng cô nương đến rồi, một mực chờ ngươi xuất quan, nhưng nàng ấy dường như đang giận ngươi!”
Đỉnh Hạo khẽ mỉm cười, nghĩ đến Phùng Tinh Nhiên, trong lòng hắn cũng cảm thấy ấm áp, gật đầu, Đỉnh Hạo cười nói: “Nàng đang ở đâu?”
“Tại hậu sơn Lãng Huyên Các, bảy ngày trước sau khi nàng đến Thiên Trụ Sơn, thì chưa từng rời khỏi Thiên Trụ sơn!” Âm Vô Sương trả lời. “Ma Quân có tới không?” Đinh Hạo hỏi.
“Không có, chỉ có một mình Phùng cô nương!” Doãn Vô Hồng nói.
Tâm trạng Đinh Hạo căng thẳng, không khỏi có chút lo lắng cho sự táo bạo của Phùng Tỉnh Nhiên.
Tình hình hiện tại khác với trước đây, Vô Cực Ma Tông bị kẻ địch bao vây, Phùng Tỉnh Nhiên mặc dù là người của Luyện Ngục Ma Tông, nhưng đối với một người như Tà Vương, cho dù là Luyện Ngục Ma Tông cũng không hề sợ hãi!
Hơn nữa, con gái của Tà Vương Đan Uyển Nhi đã gián tiếp chết trong tay của hắn.
Tục ngữ có câu “lúc nóng vội đến chó cũng nhảy qua tường”, Tà Vương không phải là không thể ra tay với Phùng Tỉnh Nhiên!
Vì vậy, Đinh Hạo âm thầm thay Phùng Tinh Nhiên đổ mồ hôi lạnh.
Sau khi phất tay ra hiệu cho Âm Vô Sương lui đi, Đỉnh Hạo đi về phía Lãng Huyên Các, dọc đường có chút bất an.
Sau khi đến cửa, hắn im lặng dừng lại và xông vào mà không cần gõ cửa.
Lúc này, Phùng Tinh Nhiên đang khoanh chân ngồi trên giường. đang nhắm mắt điều tức.
Sau khi nghe thấy tiếng động, nàng đột nhiên mở đôi mắt sáng như sao, nhưng chỉ liếc nhìn Đinh Hạo, sau đó hừ lạnh một tiếng, lại nhắm mắt tiếp tục điều tức.
Phùng Tỉnh Nhiên mặc một chiếc váy ren màu đỏ che đi thân hình xinh đẹp của nàng, nhưng nàng trông có vẻ gầy hơn trước rất nhiều.
Trong những năm này, Đỉnh Hạo chỉnh chiến nam bắc, thậm chí còn đi viễn chỉnh đến các đại lục khác, hắn bận rộn với kế hoạch mở rộng của bản thân, thường xuyên ở giữa sự sống và cái chết, dần dần bỏ bê Phùng Tinh Nhiên.
Làm Đỉnh Hạo không có thời gian rảnh để quan tâm đến nữ nhỉ tình trường.
Chuang 1004: Lần đầu được sủng hạnh 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhiều năm xa cách, nhưng lần này gặp lại Phùng Tinh Nhiên, Đỉnh Hạo cũng có rất nhiều cảm xúc, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Đỉnh Hạo cười khổ, từ từ đi tới bên giường Phùng Tỉnh Nhiên, tự mình ngồi xuống, sau đó đặt bàn tay to lớn lên tấm lưng tiều tụy của Phùng Tinh Nhiên.
“Ta biết trong lòng nàng đang oán hận ta, nhưng ta đã gia nhập thế giới tu chân, hơn nữa toàn bộ Vô Cực Ma Tông đều ở sau lưng ta, ta cũng không có nhiều thời gian rảnh nghĩ tới chuyện khác… ” Đinh Hạo ấp úng nói.
“Lần trước chàng rời Tây đại lục, tại sao không nói cho ta biết trước?” Phùng Tinh Nhiên cắt ngang lời nói của Đỉnh Hạo, vẫn nhắm mắt lại.
“Ta đã đưa ra quyết định trong lúc vội vàng, hơn nữa ta không muốn nàng lo lắng cho ta.
Nhưng vì liên quan tới thân thế của ta, ta không thể không đi một chuyến.
Nếu không như vậy, sao thỉnh thoảng có những giây phút yên bình như vậy?” Đỉnh Hạo hiếm khi nhẹ giọng nói.
Trong khi nói, Đỉnh Hạo đặt bàn tay to lớn của mình lên mái tóc đen dài mượt mà của Phùng Tinh Nhiên và xoa nhẹ.
Lúc này.
Phùng Tinh Nhiên cuối cùng cũng mở mắt ra, nhìn Đỉnh Hạo.
Nói: “Hai nữ nhân bên cạnh chàng rốt cuộc là chuyện gì?” Đỉnh Hạo khẽ mỉm cười, thầm nghĩ thì ra vì chuyện này!
Hắn không khỏi giải thích nói: “Nàng đừng nghĩ bậy, nàng nhất định đã phát hiện tu vi của bọn họ, bọn họ đều là Tán Ma, hơn nữa họ cũng là thu hoạch lớn nhất của ta tại Đông đại lục!” “Chàng có thể đảm bảo không có mối quan hệ mờ ám nào khác với họ không?” Phùng Tỉnh Nhiên nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo hỏi.
Đinh Hạo nghiêm mặt, trầm giọng nói: “Hoàn toàn không có một điểm quan hệ nào khác!”
Sau đó hắn ôm Phùng Tinh Nhiên vào trong ngực, đặt lên đùi mình, cười nói: “Ta còn chưa ăn nàng, làm sao có thời gian lo lắng những chuyện này!”
Trên má Phùng Tinh Nhiên đột nhiên xuất hiện một vệt ửng hồng, Phùng Tinh Nhiên vừa nãy còn nghiêm túc, đôi mắt lập tức có phần say đắm và muốn rời khỏi Đỉnh Hạo, nhưng nàng không phải là đối thủ của Đỉnh Hạo.
Trong lúc giằng co, đùi của Đinh Hạo cọ sát vào cặp mông cao ngất của Phùng Tinh Nhiên, khiến Đinh Hạo cảm thấy vô cùng thoải mái.
Sau khi hít một hơi thật sâu, Phùng Tỉnh Nhiên đột nhiên dừng động tác, xấu hổ nói: “Đồ tiểu tặc vô sỉ!”
Phản ứng sinh lý. một cái cột nóng bỏng dựng thẳng đâm vào Phùng Tinh Nhiên.
Nhìn bộ dạng của Phùng Tỉnh Nhiên bây giờ, ánh mắt xấu xa dành cho Đỉnh Hạo vừa rồi đã biến mất từ lâu.
Đôi mắt nàng tràn đầy yêu thương, lộ ra vẻ ngượng ngùng tươi cười tuổi mới yêu, hai mắt long lanh nhìn chằm chằm Đinh Hạo.
Sau khi nhìn một lúc lâu, Phùng Tỉnh Nhiên đột nhiên ôm chặt lấy Đinh Hạo, vùi đầu vào ngực Đinh Hạo, nói bằng giọng muỗi: “Người ta nhớ chàng, chàng muốn Tỉnh Nhiên đi!”
Vừa dứt lời, không đợi Đinh Hạo hành động, cây cột đang nóng bừng giữa hai chân Đinh Hạo tự động phình to cọ vào thân thể mềm mại của Phùng Tin Nhiên đang ngồi trong lòng hắn.
Mặc dù xuyên qua chiếc váy nhưng Đinh Hạo vẫn có thể cảm nhận được độ đàn hồi đáng kinh ngạc của mông Phùng Tinh Nhiên từ phần dưới cơ thể của mình, mặc dù hắn chưa hề thực chiến qua, nhưng Đinh Hạo đã rất phấn khích.
Còn Phùng Tỉnh Nhiên lúc này, mắt sao đã nhắm hờ mắt, lộ ra vẻ mặt sỉ mê, khiến Đỉnh Hạo không thể chịu đựng được nữa.
Hai tay hắn không nhàn rỗi nữa, một tay thò vào trong ngực Phùng Tỉnh Nhiên, nắm lấy đôi gò bồng đảo kiêu hãnh của Phùng Tinh Nhiên, mạnh mẽ vuốt ve.
Tay còn lại di chuyển từ trên lưng Phùng Tỉnh Nhiên xuống dưới, cuối cùng đáp xuống lưng và mông của Phùng Tinh Nhiên, cảm nhận được độ đàn hồi của mông Phùng Tỉnh Nhiên, bàn tay to lớn của Đinh Hạo giúp mông Phùng Tinh Nhiên uốn ko để phần dưới của hắn có thể tận hưởng tốt hơn.
Một tiếng thở dốc mềm mại phát ra từ miệng Phùng Tỉnh Nhiên, Phùng Tinh Nhiên vùi đầu vào ngực Đinh Hạo, cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, nàng dùng đôi môi ngọc bích cắn vào vai Đỉnh Hạo, nhỏ giọng nói: “Muốn ta đi!”
Khi tất cả quần áo cả hai đã biến mất và Đinh Hạo nhập vào cơ thể của Phùng Tinh Nhiên, Đinh Hạo đột nhiên thở dài trong lòng! Vẫn là làm điều này với người mình thích, mới đạt được niềm vui lớn nhất!
Không biết đã qua bao lâu…
Phùng Tỉnh Nhiên dựa vào lồng ngực rắn chắc của Đinh Hạo, lắng nghe chuyến hành trình của Đỉnh Hạo đến Đông đại lục, và từng chuyện đã xảy ra.
Nghe Đinh Hạo kể, nàng đột nhiên vừa mừng rỡ, lại đột nhiên lo lắng.
Về kiều diễm kinh người hiện lên trong hai mắt, khiến trong lòng Đinh Hạo cảm thán vô cùng.
Đương nhiên, Đinh Hạo đã lược bỏ tình tiết cưỡng hiếp thần nữ Tư Không Yên Nhiên xảy ra trong U Minh Động.
Trong lúc Đinh Hạo kể chuyện, hai bàn tay to lớn của Đỉnh Hạo cũng không nhàn rỗi, chúng không ngừng lượn quanh mông và đôi núi ngọc lộ ra của Phùng Tinh Nhiên.
Chương 1005: Núi lửa phun trào 1
hương 1006: Núi lửa phun trào 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Một lúc sau, Phùng Tỉnh Nhiên không thể nhịn được nữa nên hai người lại tiếp tục trận chiến tràn đầy xuân sắc.
Mãi đến nửa ngày sau, hai người mới từ Lãng Huyên Các đi ra, Phùng Tinh Nhiên lần đầu tiên được sủng hạnh, khuôn mặt hồng hào có chút xuân sắc, nhìn lại càng thêm xinh đẹp. kiều diễm! Nỗi oán hận mang theo tới Thiên Trụ Sơn lúc đầu đã không thấy đâu, nàng vui vẻ ôm cánh tay Đinh Hạo, mỉm cười gật đầu với mọi người, giống như nàng đã lấy lại được phong thái tiểu ma nữ ban đầu.
Ngay lúc Đỉnh Hạo chuẩn bị rời khỏi Thiên Trụ Sơn, hắn đột nhiên nhớ tới chuyện muốn giao cho Huyết Ma Liệt Sơn xử lý, bèn ra lệnh cho đám đổng tử canh cửa đi mời Huyết Ma Liệt Sơn tới.
Một lúc sau, Huyết Ma Liệt Sơn vẻ mặt lãnh đạm đi tới Đinh Hạo, nhìn thấy Phùng Tinh Nhiên bên cạnh Đỉnh Hạo, khẽ gật đầu.
Sau đó, gã ta trầm ngâm nhìn Đỉnh Hạo, dường như nhận ra rằng Đỉnh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên vừa mới làm chuyện phu thê.
Đỉnh Hạo cười ngượng ngùng nói: “Không biết Liệt lão đã từng tới Doanh Châu chưa?” Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Ta mới từ Doanh Châu trở về không lâu, Hàn Hoành Chí là người hiểu chuyện, Lăng Tiêu Thương một mực nghe theo lời Hàn Hoành Chí, cho nên không có vấn đề.”
Dù đã sớm biết, nhưng nghe được Huyết Ma Liệt Sơn nói như vậy, trong lòng Đỉnh Hạo lại cảm thấy vui vẻ, gật đầu, Đinh Hạo cười nói: “Nếu như vậy, Tà Mi Tông chỉ có mấy chục người của Hoa Gian phái còn lại làm trợ thủ!”
Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Đúng vậy, sau đó Hàn Hoành Chí không chỉ đồng ý bỏ qua chuyện của chúng ta với Tà Mị Tông, mà còn nhượng lại một số quyền lực mà hắn ta có được từ Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông trước đó, một số thế lực chiếm được, cũng chia một phần cho chúng ta, có thể coi là món quà của Vô Cực Ma Tông chúng ta đã tiêu diệt hai vị tông chủ!”
“Ha ha,” Đỉnh Hạo cười nói: “Xem ra Hàn Hoành Chí đã sợ chúng ta rồi, không ngờ món ăn đã dâng tới miệng cũng không ăn lại còn nhường cho chúng ta!”
Khi Đinh Hạo nói vậy, Huyết Ma Liệt Sơn cũng khẽ mỉm cười và nói: “Hắn không thể không sợ hãi!”
“Ta cùng Tỉnh Nhiên đến cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông gặp Ma Quân trước.
Đợi khi trở về, chúng ta sẽ bàn cách đối phó với Tà Mị Tông!” Đinh Hạo nói.
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, không nói gì.
Sau đó Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên rời Thiên Trụ Sơn và bay đến cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông ở quảng trường Bồng Khâm ngay trung tâm Đảo Bồng Khâm.
Trong quảng trường Bồng Khâm, căn phòng bên trong cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông.
Phùng Tinh Nhiên khoác tay Đinh Hạo, vui ve bước vào.
Đinh Hạo vừa vào phòng, bèn quan sát xung quanh, phát hiện trong phòng ngoài Phùng Ngạo Thiên cùng Cố Kiệm đã gặp qua, còn có hai khuôn mặt xa lạ khác.
Hai người này một người sắc mặt đỏ bừng, người còn lại sắc mặt âm trầm, trên người hai người toát ra một cỗ khí tức lãnh đạm thờ ơ sống chết, tựa hồ là hai cao thủ Hợp Thể trung kỳ, nhưng trước đây Đinh Hạo chưa bao giờ nhìn thấy họ.
Còn về Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, Đinh Hạo nhìn thoáng qua cũng có thể biết hắn ta đã đạt tới Hợp Thể hậu kỳ.
Lúc này, hắn ta đang dò xét Đỉnh Hạo với nụ cười trên mặt.
“Phùng lão!” Đỉnh Hạo cung kính chào.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên mỉm cười gật đầu, nói: “Đã lâu không gặp, tiểu tử ngươi vẫn tiếp tục mang lại sự kinh ngạc cho bản tông, tùy tiện kiếm chỗ ngồi đi!” Đỉnh Hạo cười “ha ha”, không hề cảm thấy gò bó, tùy tiện cùng với Phùng Tỉnh Nhiên tìm một chỗ và ngồi xuống bên trái Phùng Ngạo Thiên.
Mãi cho đến khi Đinh Hạo và Phùng Tinh Nhiên ngồi xuống, Phùng Ngạo Thiên mới nhìn họ với ánh mắt lấp lánh.
Một lúc sau, Phùng Ngạo Thiên cười “ha ha” nói: “Hai người các ngươi…”
Nghe Phùng Ngạo Thiên nói như vậy, Phùng Tỉnh Nhiên ngượng ngùng nói: “Phụ thân!”
Nghe Phùng Ngạo Thiên nói như vậy, Đinh Hạo cũng sáng mắt, hắn đương nhiên biết Phùng Ngạo Thiên đã nhìn ra quan hệ của hắn và Phùng Tỉnh Nhiên đã tiến thêm một bước.
Về mặt Đỉnh Hạo chợt có chút khó xử, hắn cười trừ nói: “Nhạc phụ đại nhân là người rộng lượng, tiểu tử nhất định sẽ đối xử tốt với Tỉnh Nhiên, nhạc phụ yên tâm!”
Vừa dứt lời, Phùng Ngạo Thiên gật gật đầu cười “Ha ha”.
Mãi một hồi lâu, hắn mới mở miệng nói: “Tiểu tử yên tâm, bản tông chủ biết rõ bản tính và năng lực của ngươi, vô cùng đáng tin cậy, thân là người trong ma đạo, không cần quá quan tâm lễ nghĩa phàm tục.
Ngay từ lúc chuyện của các ngươi bắt đầu, bản tông chưa bao giờ coi Đỉnh Hạo các ngươi là người ngoài!”
Lắng nghe những lời này.
Đinh Hạo liên tục cảm ơn, thái độ chân thành nhưng không hề tỏ ra thấp kém.
Sau đó, Đỉnh Hạo nhìn Phùng Tỉnh Nhiên và Phùng Ngạo Thiên trêu chọc nhau một lúc.
Cho đến khi vẻ mặt của cả hai bình tĩnh trở lại.
hương 1006: Núi lửa phun trào 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Phùng Ngạo Thiên nhìn Đỉnh Hạo, nói: “Tiểu tử ngươi đúng là lợi hại, Vô Cực Ma Tông của ngươi mấy năm nay ở Tam Châu Nhất Đảo, trải qua hết thảy chuyện gì, Cố trưởng lão đều phái người báo tin cho ta, cho nên bổn tông không có mặt ở Tam Châu Nhất Đảo, nhưng ngươi đối với sự tình Vô Cực Ma Tông của ngươi, vẫn thường xuyên chú ý và nắm rõ tình hình!”
Đỉnh Hạo hơi khum tay, cười nói: “Làm phiền nhạc phụ đại nhân phải phí sức rồi!”
Phùng Ngạo Thiên lắc đầu, cười “hô hô” nói: “Bản tông phí sức cái gì, người bỏ công phí sức là ngươi! Trong nhiều năm qua, Vô Cực Ma Tông của ngươi từ một thế lực nhỏ bé đã phát triển đến mức độ như vậy, xét theo góc độ của bổn tông, giống như là một kỳ tích vậy! Cho dù bổn tông đích thân chấp hành, ước chừng cũng không thể làm được xuất sắc như tiểu tử ngươi!”
Nghe Phùng Ngạo Thiên khen ngợi như vậy, Đinh Hạo không cảm thấy tự mãn hay phấn chấn, thầm nghĩ Vô Cực Ma Công chiếm tác dụng vô cùng quan trọng.
Mặt khác, đó là may mắn của bản thân không tệ, nếu không, Vô Cực Ma Tông chắc chắn sẽ không thể đạt được thực lực như ngày hôm nay.
Phùng Ngạo Thiên không đợi Đỉnh Hạo trả lời, nói tiếp: “Hiện tại, bản tông càng ngày càng cảm thấy kiêu ngạo, lúc đầu ta không có giữ ngươi ở Đoạn Hồn sơn, nếu là rồng, cuối cùng cũng phải quay về với biển.”
“Không nghĩ tới chỉ có mấy năm, Vô Cực Ma Tông của ngươi đã có thực lực khiến năm môn phái phải ăn không ngon ngủ không yên, thật sự nằm ngoài dự đoán của bổn tông”
“Ồ?” Đinh Hạo thấp giọng nói.
Hắn nói: “Ý của nhạc phụ là?” Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên gật đầu, nói: “Đúng vậy! Nếu không phải đột nhiên xuất hiện tin tức, chỉ sợ thế lực Đạo Ma Lục Tông đã chính thức tiến vào Tam Châu Nhất Đảo rồi.”
“Tuy rằng Đạo Ma Lục Tông hy vọng Tam Châu Nhất Đảo càng hỗn loạn càng tốt, nhưng bọn hắn tuyệt đối sẽ không muốn nhìn thấy một một môn phái cường đại quật khởi.”
“Lần trước, sau khi các ngươi kết thúc hành động chống đối Thiên Lôi Đạo Tông, các đệ tử của Thiên Lôi Đạo Tông đã rời Tam Châu Nhất Đảo và trở thành một môn phái trực thuộc Thanh Vân Tông.
Mặc dù lần trước thực lực Thiên Lôi Đạo Tông đã hao tổn hơn nửa, nhưng chính vì cái chết mấy lão già cố chấp đó mà những đệ tử còn sống sót coi lực lượng đã bao vây Thiên Đạo Lôi Tông của ngươi như một kẻ thù.
Thậm chí từ bỏ phong cách ôn hòa trăm năm không thay đổi, hi vọng một ngày nào đó, bọn hắn sẽ dùng máu rửa mối thù với những môn phái các ngươi!”
Đỉnh Hạo lộ vẻ khinh thường nói: “Đừng nói là Thiên Lôi Đạo Tông hiện tại, ngay cả Thiên Lôi Đạo Tông thời kỳ hoàng kim, ta cũng không thèm để vào mắt.
Đến khi bọn họ thật sự có một ngày từ bỏ phong cách trước đây, bọn họ tìm ta báo thù, ta sẽ dạy cho bọn họ một bài học vĩnh viễn không thể quên!”
Nói tới đây, sắc mặt Đỉnh Hạo trở nên nghiêm túc, hắn nhìn chằm chằm Luyện Ngục Ma Vương Phùng Ngạo Thiên, nói: “Nhạc phụ vừa mới nói bởi vì một tin tức xuất hiện, thế lực của Đạo Ma Lục Tông đều chưa từng tiến vào Tam Châu Nhất Đảo, không biết là tin tức gì, có thể mang lại tác dụng như vậy?”
Vừa dứt lời, Phùng Ngạo Thiên cũng nghiêm mặt lại, trong mắt lộ ra một tia kích động nhàn nhạt, nhìn Đinh Hạo nói: “Lần này ta tới Tam Châu Nhất Đảo, một mặt là lo lắng cho sự an toàn của Tỉnh Nhiên, một mặt chính là muốn bàn với ngươi về vấn đề này!”
“ Nhạc phụ mời nói, tiểu tử rửa tai lắng nghe!” Đinh Hạo trầm giọng nói.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên gật đầu, nói: “Tin tức đến từ Phiêu Miểu Các, liên quan về Hỏa Diệm Sơn ở khu vực trung tâm của Tây đại lục.”
“Hỏa Diệm Sơn đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, ta chỉ biết Hỏa Diệm Sơn là một ngọn núi lửa, nhưng ta tu đạo mấy trăm năm, nhưng chưa từng nghe nói qua Hỏa Diệm Sơn, cũng chưa từng trải nghiệm qua núi lửa phun trào .” “Tuy nhiên, một thời gian trước, Phiêu Miểu Các đột nhiên nhận được tin tức, dung nham bên dưới Hỏa Diệm Sơn thường xuyên hoạt động, chỉ sợ không lâu nữa Hỏa Diệm Sơn sẽ bắt đầu phun trào.
Mà theo Phiêu Miều Các, khi Hỏa Diệm Sơn phun trào, bên trong Hỏa Diệm Sơn sẽ xuất hiện một thông đạo.
Chỉ cần theo thông đạo tiến vào đáy Hỏa Diệm Sơn, có thể có được một kiện pháp khí vô thượng, so với pháp khí trong tay Đạo Ma Lục Tông tông chủ chúng ta còn lợi hại hơn nhiều.”
“Nếu là người khác nói ra lời này, bản tôn nhất định sẽ không tin, nhưng nếu nguồn tin tức đến từ Phiêu Mieu Các, bản tông không thể không tin.
Hơn nữa nghe nói ba tháng sau, khi Hỏa Diệm Sơn hoàn toàn phun trào, Phiêu Miểu Các cũng sẽ phái người xuống dưới. “
Nói đến đây, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngao Thiên dừng lại, không biết từ lúc nào trong tay có một chén trà trong suốt như pha lê, hắn ta đưa lên miệng nhấp một ngụm.
Chương 1007: Lâm thời phản chiến 1
‘Chương 1007: Lâm thời phản chiến 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Ý của Ma Quân là để bọn ta, Vô Cực Ma Tông cũng tham gia tranh đoạt pháp khí!” Đinh Hạo trầm ngâm một lát, nói ra.
Phùng Ngạo Thiên gật đầu, nói: “Ngươi hiện tại hoàn toàn có tư cách tham gia trận chiến tranh đoạt pháp khí.
Có lẽ ngươi cho rằng một kiện pháp khí không đại biểu được cái gì, nhưng là một kiện pháp bảo tốt có thể khiến người có cùng tu vi với nhau có sự chênh lệch thực lực như trời với đất.”
“Hơn nữa, dựa theo những gì Phiêu Miểu Các nói, khi Hỏa Diệm Sơn phun trào, ngay cả khi lối đi xuất hiện, các tồn tại Tán Tiên Tán Ma đều không thể tiến vào.”
Dường như trong thông đạo có cấm chế hạn chế thực lực, Tán Tiên Tian Ma không được phép vào.
Theo miêu tả của Phiêu Miểu là ngay cả khi những pháp khí đó được đặt trong Tiên Ma giới, cũng là sự tồn tại mà mọi người tranh giành sức đầu mẻ trán.
Mặc dù Tán Tiên Tán ma ở Tu Chân giới, đã là sự tồn tại một đối một.
Nhưng trên con đường tu chân, họ đã là kẻ thất bại.
Còn trong thông đạo, không cho phép kẻ thất bại tiến vào, chỉ từ điểm này đã có thể thấy sự không tầm thường của cấm chế.”
“Mà chuyện này, mấy lão gia hỏa trong Luyện Ngục Ma Tông bọn ta, không ngờ đều đã nghe qua tin tức này, hơn nữa muốn ta dốc toàn lực tiến hành tham lần tranh đoạt pháp khí Hỏa Diệm Sơn.
Nhưng Phiêu Miểu Các đáng lẽ không bao giờ liên lạc với họ, không biết tại sao họ lại biết chuyện này!”
Đỉnh Hạo thần sắc không thay đổi, nhưng trong lòng lại kinh hãi, nói: “Ý của nhạc phụ đại nhân là trong Luyện Ngục Ma Tông không chỉ một Tán Ma!”
Phùng Ngạo Thiên gật đầu, nói: “Đúng vậy, ta gần đây mới biết được chuyện này.
Tu Chân giới tựa hồ sẽ phát sinh đại sự, cho nên những lão gia hỏa này mới đột nhiên xuất hiện một cách vi diệu.” Trong lòng Đinh Hạo rung động, thầm nghĩ không lẽ liên quan tới đại sự ba trăm năm sau được ghi chép trong chiếc nhẫn của hắn. “Là sự kiện lớn gì?” Đinh Hạo trầm giọng hỏi.
Phùng Ngạo Thiên cười khổ nói: “Ta mặc dù là giáo chủ Luyện Ngục Ma Tông, nhưng cũng không có tư cách can thiệp việc của những lão gia hỏa kia, ta chỉ từ trong miệng bọn họ đoán ra một chút, nhưng xem ra không phải lúc này.
Bây giờ đang chuẩn bị sẵn sàng thôi!”
Lời này vừa dứt, Đinh Hạo mơ hồ cảm thấy là cùng một sự việc, từ đó Đinh Hạo thầm hận thực lực bản thân thấp kém, không cách nào giải trừ cấm chế trong chiếc nhẫn và tìm hiểu sự thật của sự việc.
Nhưng cũng chính vì vậy, Đinh Hạo quyết định đi Hỏa Diệm Sơn cùng với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngao Thiên, để xem dưới đáy Hỏa Diệm Sơn rốt cuộc có thứ gì đáng để bọn họ chú ý.
“Còn phản ứng những tông môn khác thế nào?” Đỉnh Hạo hỏi. “Ma Môn Tam Tông bọn ta đã liên kết với nhau, lần này Thiên Sát Ma Cung, kể cả Kiếm Ma Cung đều đích thân tông chủ xuất thủ, Đạo Môn Tam Tông e rằng cũng không ngoại lệ, tông chủ Đạo Ma Lục Tông nhất định sẽ tập hợp lại với nhau ở Hỏa Diệm Sơn.
Một trận đại chiến có lẽ là không thể tránh khỏi!” Phùng Ngạo Thiên nói.
Đỉnh Hạo gật gật đầu, trầm tư một lát, nói: “Bảy ngày nữa ta quay lại nơi này, cùng nhạc phụ đi Hỏa Diệm Sơn!”
Phùng Ngạo Thiên cười “Ha ha”, nói: “Vậy là quá tốt rồi, bản tông sẽ ở chỗ này chờ ngươi bảy ngày sau quay lại, Thiên Sát Ma Cung đã hứa với bản tôn, trong khoảng thời gian này, Thiên Sát Ma Cung tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào chuyện của ngươi và Tà Mị Tông!
Đỉnh Hạo cười “hì hì”, nói: “Nhạc phụ thật hiểu lòng tiểu tử!”
Ba ngày sau, Lạc Nhạn Nhai, Tổ Châu.
Đỉnh Hạo dẫn theo gần trăm cao thủ của Vô Cực Ma Tông, tính cả thế lực Ma Vân Tông và Hồn Tế Các, mênh mông cuồn cuộn đi tới Tà Mi Tông.
Qua khoảng thời gian trước, sau da kích của Đạo Minh với Ta Mị Tông, trong Tà Mi Tông hiện tại, phần lớn trận pháp phòng ngự, đều đã bị phá hủy hoàn toàn.
Lạc Nhạn Nhai vốn có linh cầm trải rộng, giờ lại rất hiếm nhìn thấy các loại dị thú lui tới.
Lúc này, đưa mắt nhìn bốn phía, phát hiện Lạc Nhạn Nhai cũng có vẻ lạnh lẽo hơn xưa vài phần.
Tuy nói như thế, nhưng Tà Mi Tông cũng còn chưa hoàn toàn bị hủy diệt đạo thống, mà Tà Vương, Mị Hậu vẫn tồn tại.
Sau khi trải qua da kích luân phiên, cho dù thực lực của Tà Mi Tông tổn hao nhiều, nhưng vẫn là nơi khởi nguồn liên minh Ma Môn.
Đám người Đỉnh Hạo một đường thuận lợi đi đến Lạc Nhạn Nhai, bước về phía Tà Mi Tông.
Cảnh tượng thấy được trên đường, khiến đám người Đinh Hạo có hiểu biết đại khái với hiện trạng của Tà Mi Tông.
Nhưng chờ đến khi đám người Đinh Hạo vừa mới đi vào cửa Tà Mi Tông.
Phát hiện Tà Vương, Mi Hậu, bao gồm cả tông chủ Tịch Diệt Tông, Diệt Tình Tông, Hoa Gian Phái, Nguyên Ma Cung, đều đã chờ ở cửa.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 1008: Lâm thời phản chiến 2
‘Chương 1008: Lâm thời phản chiến 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Ha ha ha…”
Khổng Thượng Doãn giận quá hóa cười, chỉ vào Đỉnh Hạo nói: “Khá khen cho một tiểu tử miệng lưỡi sắc bén, đảo lộn mọi chuyện, giả nhân giả nghĩa, nếu Vô Cực Ma Tông các ngươi đã có gan làm ra chuyện ác độc như thế, vì sao không dám thừa nhận?” Đỉnh Hạo nhướng mày, hừ lạnh một tiếng, nói: “Đối với tâm trạng của Khổng tông chủ, tại hạ cũng cực kỳ hiểu được, nhưng đây cũng không thể trở thành cớ để Khổng tông chủ bôi nhọ bổn tông, nếu không bổn tông sẽ coi là Hoa Gian Phái các ngươi đang khiêu khích!”
Sắc mặt tông chủ Khổng Thượng Doãn của Hoa Gian Phái giận dữ, khinh thường nói: “Đừng dùng trò này nữa, khi Hoa Gian Phái chúng ta qua loa ngươi, cố ý mượn cơ hội sinh sự, vốn dĩ chính là mục đích chuyến này của các ngươi, trong lòng mọi người đều sáng như tuyết, ngươi không cần che che giấu giấu!”
Đỉnh Hạo gật đầu, cười thắn nhiên, nói: “Thì ra là thế, nếu nói như vậy, Vô Cực Ma Tông chúng ta tính món nợ cũ với Hoa Gian Phái ngươi trước đi!”
Nói xong lời này, Đinh Hạo cười dữ tợn một tiếng, đánh tới tông chủ Khổng Thượng Doãn của Hoa Gian Phái.
Chờ đi được một nửa, Tà Vương đã chặn trước mặt Đỉnh Hạo, biểu cảm lạnh lẽo nói: “Nếu Đinh tông chủ đã xé rách da mặt trước, các vị cũng không cần cố ky!”
Nghe hắn ta nói như vậy, Đỉnh Hạo ngược lại ngừng lại, đôi mắt lập loè quan sát khắp nơi.
Chỉ thấy sau khi Tà Vương dứt lời, từ trong Tà Mị Tông phía sau, đột nhiên có mấy trăm người, trong đó còn có đệ tử của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, bao gồm cả môn nhân của Nguyên Ma Cung, cũng có ít nhất trăm người tiến đến nơi này.
Sắc mặt hơi đổi, Đinh Hạo quay đầu liếc mắt nhìn Huyết Ma Liệt Sơn một cái, trên mặt hiện vẻ nghi hoặc.
Mà lúc này, Hàn Hoành Chí của Diệt Tình Tông, cười “Ha hả” nói: “Đinh tông chủ hẳn là cảm thấy vô cùng kinh ngạc với lập trường của Diệt Tình Tông và Tịch Diệt Tông chúng ta phải không?” Đỉnh Hạo gật đầu, bình tĩnh nói: “Không sai!”
“Vốn dĩ Diệt Tình Tông và Tịch Diệt Tông chúng ta thật sự đồng ý không tham dự vào thị phi của Vô Cực Ma Tông các ngươi và Tà Mi Tông, càng cắt nhường một phần thế lực, đổi lấy sự tín nhiệm của Vô Cực Ma Tông các ngươi.
Nhưng mà Tà Vương lại đột nhiên tìm tới cửa, đưa ra một ý kiến hay khiến chúng ta không từ chối được, vì thế chúng ta bèn đứng bên phía Tà Vương!” Hàn Hoành Chí cười giải thích.
Sắc mặt Đinh Hạo trầm xuống, tuy biết Hàn Hoành Chí thuộc loại người chỉ biết cái lợi điển hình.
Nhưng vẫn không ngờ, Tà Mị Tông lúc này đã như mặt trời sắp lặn, tình thế rơi xuống hoàn cảnh như thế, trong tay còn có lợi thế gì, đáng giá để hai người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, thay đổi chủ ý.
Lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn đi về phía trước vài bước, nhìn Hàn Hoành Chí và Lăng Khiếu Thương kia, lạnh lùng nói: “Nếu đã một lòng tìm chết, vậy lần này bản nhân tự mình ra tay, tiễn hai vị một đường xuống âm tào địa phủ!”
Đối với lời nói chữa sát khí tận trời của Liệt Sơn, sắc mặt hai người đều hơi đổi, nhưng lập tức lại trấn định xuống.
Mà Hàn tông chủ thì cười giảo hoạt, mở miệng nói: “Chẳng lẽ hai vị không muốn biết, Tà Vương rốt cuộc dùng đề nghị gì để đả động chúng ta?”
Vừa dứt lời, biểu cảm của hai người Đỉnh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn đều ngẩn ra, Đỉnh Hạo nói: “Đề nghị gì? Cho dù đề nghị tốt hơn, với thực lực hiện tại của các ngươi, cũng chỉ sàn sàn như chúng ta, thậm chí còn kém cỏi một bậc, bổn tông cũng không tin các ngươi còn có thể chơi ra thứ gì!”
“Đinh Hạo, ngươi quá tự phụ!” Khổng Thượng Doãn hừ lạnh.
Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn Khổng Thượng Doãn một cái, khinh thường nói: “Đợi lát nữa diệt sạch tất cả Hoa Gian Phái các ngươi, Khổng tông chủ vẫn nên quý trọng một chút thời gian còn lại không bao lâu đi!”
Sau khi Đỉnh Hạo dứt lời, sắc mặt Ma Cơ phía sau hơi đổi, nhắc nhở Đinh Hạo: “Chủ nhân, có mấy trăm nhân mã, đã tới gần Lạc Nhạn Nhai, tới gần phía Tà Mi Tông!”
Vừa nghe vậy, Đỉnh Hạo chợt thay đổi, nhưng trong lòng lại không nghĩ ra đám nhân mã này rốt cuộc đến từ nơi nào?
Theo lý thuyết, mấy phái đối diện đã không còn bao nhiêu thực lực, mà Thiên Sát Ma Cung, cũng không có khả năng xuất động thế lực môn hạ từ ngàn dặm xa xôi tới nơi đây, thế lực này rốt cuộc đến từ nơi nào, đã khiến trong lòng Đinh Hạo bắt đầu nghi hoặc.
Nhưng trong lòng Đinh Hạo lại đột nhiên rõ ràng, mấy người đối diện có thể không chút sợ hãi, đại khái đúng là bởi vì biết có viện quân tương trợ, không khỏi lên tiếng: “Tất cả môn nhân chú ý, rời khỏi Tà Mi Tông trước!”
Nhưng ngay lúc này, một tiếng hét lớn truyền đến: “Không còn kịp rồi!”
“Giọng của tông chủ Trương Ninh An của Tru Tà Tông Đạo Minh!” Liệt Sơn kinh ngạc hô. @@ @ Ê ñ {Œ ñ @@@
Chương 1009: Lâm thời phản chiến 3
‘Chương 1009: Lâm thời phản chiến 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Ha ha ha…”
Khổng Thượng Doãn giận quá hóa cười, chỉ vào Đỉnh Hạo nói: “Khá khen cho một tiểu tử miệng lưỡi sắc bén, đảo lộn mọi chuyện, giả nhân giả nghĩa, nếu Vô Cực Ma Tông các ngươi đã có gan làm ra chuyện ác độc như thế, vì sao không dám thừa nhận?” Đỉnh Hạo nhướng mày, hừ lạnh một tiếng, nói: “Đối với tâm trạng của Khổng tông chủ, tại hạ cũng cực kỳ hiểu được, nhưng đây cũng không thể trở thành cớ để Khổng tông chủ bôi nhọ bổn tông, nếu không bổn tông sẽ coi là Hoa Gian Phái các ngươi đang khiêu khích!”
Sắc mặt tông chủ Khổng Thượng Doãn của Hoa Gian Phái giận dữ, khinh thường nói: “Đừng dùng trò này nữa, khi Hoa Gian Phái chúng ta qua loa ngươi, cố ý mượn cơ hội sinh sự, vốn dĩ chính là mục đích chuyến này của các ngươi, trong lòng mọi người đều sáng như tuyết, ngươi không cần che che giấu giấu!”
Đỉnh Hạo gật đầu, cười thắn nhiên, nói: “Thì ra là thế, nếu nói như vậy, Vô Cực Ma Tông chúng ta tính món nợ cũ với Hoa Gian Phái ngươi trước đi!”
Nói xong lời này, Đinh Hạo cười dữ tợn một tiếng, đánh tới tông chủ Khổng Thượng Doãn của Hoa Gian Phái.
Chờ đi được một nửa, Tà Vương đã chặn trước mặt Đỉnh Hạo, biểu cảm lạnh lẽo nói: “Nếu Đinh tông chủ đã xé rách da mặt trước, các vị cũng không cần cố ky!”
Nghe hắn ta nói như vậy, Đỉnh Hạo ngược lại ngừng lại, đôi mắt lập loè quan sát khắp nơi.
Chỉ thấy sau khi Tà Vương dứt lời, từ trong Tà Mị Tông phía sau, đột nhiên có mấy trăm người, trong đó còn có đệ tử của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, bao gồm cả môn nhân của Nguyên Ma Cung, cũng có ít nhất trăm người tiến đến nơi này.
Sắc mặt hơi đổi, Đinh Hạo quay đầu liếc mắt nhìn Huyết Ma Liệt Sơn một cái, trên mặt hiện vẻ nghi hoặc.
Mà lúc này, Hàn Hoành Chí của Diệt Tình Tông, cười “Ha hả” nói: “Đinh tông chủ hẳn là cảm thấy vô cùng kinh ngạc với lập trường của Diệt Tình Tông và Tịch Diệt Tông chúng ta phải không?” Đỉnh Hạo gật đầu, bình tĩnh nói: “Không sai!”
“Vốn dĩ Diệt Tình Tông và Tịch Diệt Tông chúng ta thật sự đồng ý không tham dự vào thị phi của Vô Cực Ma Tông các ngươi và Tà Mi Tông, càng cắt nhường một phần thế lực, đổi lấy sự tín nhiệm của Vô Cực Ma Tông các ngươi.
Nhưng mà Tà Vương lại đột nhiên tìm tới cửa, đưa ra một ý kiến hay khiến chúng ta không từ chối được, vì thế chúng ta bèn đứng bên phía Tà Vương!” Hàn Hoành Chí cười giải thích.
Sắc mặt Đinh Hạo trầm xuống, tuy biết Hàn Hoành Chí thuộc loại người chỉ biết cái lợi điển hình.
Nhưng vẫn không ngờ, Tà Mị Tông lúc này đã như mặt trời sắp lặn, tình thế rơi xuống hoàn cảnh như thế, trong tay còn có lợi thế gì, đáng giá để hai người của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, thay đổi chủ ý.
Lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn đi về phía trước vài bước, nhìn Hàn Hoành Chí và Lăng Khiếu Thương kia, lạnh lùng nói: “Nếu đã một lòng tìm chết, vậy lần này bản nhân tự mình ra tay, tiễn hai vị một đường xuống âm tào địa phủ!”
Đối với lời nói chữa sát khí tận trời của Liệt Sơn, sắc mặt hai người đều hơi đổi, nhưng lập tức lại trấn định xuống.
Mà Hàn tông chủ thì cười giảo hoạt, mở miệng nói: “Chẳng lẽ hai vị không muốn biết, Tà Vương rốt cuộc dùng đề nghị gì để đả động chúng ta?”
Vừa dứt lời, biểu cảm của hai người Đỉnh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn đều ngẩn ra, Đỉnh Hạo nói: “Đề nghị gì? Cho dù đề nghị tốt hơn, với thực lực hiện tại của các ngươi, cũng chỉ sàn sàn như chúng ta, thậm chí còn kém cỏi một bậc, bổn tông cũng không tin các ngươi còn có thể chơi ra thứ gì!”
“Đinh Hạo, ngươi quá tự phụ!” Khổng Thượng Doãn hừ lạnh.
Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn Khổng Thượng Doãn một cái, khinh thường nói: “Đợi lát nữa diệt sạch tất cả Hoa Gian Phái các ngươi, Khổng tông chủ vẫn nên quý trọng một chút thời gian còn lại không bao lâu đi!”
Sau khi Đỉnh Hạo dứt lời, sắc mặt Ma Cơ phía sau hơi đổi, nhắc nhở Đinh Hạo: “Chủ nhân, có mấy trăm nhân mã, đã tới gần Lạc Nhạn Nhai, tới gần phía Tà Mi Tông!”
Vừa nghe vậy, Đỉnh Hạo chợt thay đổi, nhưng trong lòng lại không nghĩ ra đám nhân mã này rốt cuộc đến từ nơi nào?
Theo lý thuyết, mấy phái đối diện đã không còn bao nhiêu thực lực, mà Thiên Sát Ma Cung, cũng không có khả năng xuất động thế lực môn hạ từ ngàn dặm xa xôi tới nơi đây, thế lực này rốt cuộc đến từ nơi nào, đã khiến trong lòng Đinh Hạo bắt đầu nghi hoặc.
Nhưng trong lòng Đinh Hạo lại đột nhiên rõ ràng, mấy người đối diện có thể không chút sợ hãi, đại khái đúng là bởi vì biết có viện quân tương trợ, không khỏi lên tiếng: “Tất cả môn nhân chú ý, rời khỏi Tà Mi Tông trước!”
Nhưng ngay lúc này, một tiếng hét lớn truyền đến: “Không còn kịp rồi!”
“Giọng của tông chủ Trương Ninh An của Tru Tà Tông Đạo Minh!” Liệt Sơn kinh ngạc hô. @@ @ Ê ñ {Œ ñ @@@
Chương 1010: Lấy thân hầu trùng 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cuối cùng cũng biết, thì ra Tà Vương có thể từ bỏ mối hận hủy tông giết con gái, lựa chọn hợp tác với Đạo Minh, cũng khó trách vì sao Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông sẽ lâm thời phản chiến!
Theo giọng nói khiến Trương Ninh An của Tru Tà Tông nhớ đến, từ xưa đến nay, một nhóm hơn ba trăm người Đạo Minh dần xuất hiện trong tầm nhìn của Đỉnh Hạo, vây quanh Lạc Nhạn Nhai từ bên ngoài.
Hiện giờ so sánh thế lực một đối ba, Vô Cực Ma Tông, Ma Vân Tông và Hồn Tế các có tổng cộng hơn bốn trăm người.
Mà các Ma Môn và Ma Tông khác phía đối diện, cộng lại cũng có gần bốn trăm người.
Nhưng cộng thêm ba trăm người Đạo Minh đến đây thì sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối hơn so với bên phía Vô Cực Ma Tông.
Trong lòng trầm xuống nhưng Đỉnh Hạo vẫn cười thành tiếng, cao giọng nói: “Tà Vương rất có khí phách, ngay cả mối thù sát nữ diệt cả tông môn cũng có thể tạm thời buông bỏ, vì lợi ích mà lựa chọn làm bạn với kẻ thù, thật sự khiến cho ta bội phục vô cùng!” Lúc này, trong mắt Tà Vương đầy sát ý, không trốn tránh nữa mà nói với Đỉnh Hạo: “Mối hận sát nữ diệt tông, bổn tông tự nhiên sẽ báo thù, nhưng ke đầu sỏ lại là Vô Cực Ma Tông các ngươi, chuyện bổn tông hiện giờ đang làm là vì kết thúc mối thù hận này!”
Đỉnh Hạo khẽ gật đầu, sắc mặt hắn trở nên nghiêm nghị và nói: “Trước khi đại chiến, Tà Vương có dám một mình đấu với tiểu tử không?”
Đỉnh Hạo vừa nói câu này xong đã khiến tất cả những ai có mặt ở nơi này nín lặng!
Mặc dù thực lực của Đinh Hạo tiến bộ rất nhanh, nhưng bao gồm cả đám Huyết Ma Liệt Sơn, cũng không một ai cho rằng Đỉnh Hạo có thể đơn độc đánh một trận với Tà Vương được.
Chỉ có Phùng Tỉnh Nhiên nọ, nghe thấy Đinh Hạo nói vậy thì lại nhảy lên hoan hộ, tin tưởng thực lực của Đỉnh Hạo một cách vô điều kiện.
Cân nhắc một chút, Tà Vương nhìn chăm chú vào Đỉnh Hạo, trầm giọng nói: “Chẳng lẽ Đinh tông chủ cho rằng bản thân đã có đủ thực lực để khiêu chiến với bổn tông sao?”
Đỉnh Hạo cười ha ha nói: “Không biết Tà Vương có dám ứng chiến hay không?”
Tà Vương gật đầu, mỉm cười và nói: “Nếu như ngươi muốn chết trong tay bổn tông thì bổn tông thành toàn cho ngươi!”
Đỉnh Hạo nở cười gian xảo, thắn nhiên nói: “Tà Vương có dám cược thêm chút gì hay không?” Tà Vương lắc đầu, nói: “Vô Cực Ma Tông các ngươi đã định trước là chắc chắn sẽ thua trong cuộc chiến này.
Và ngươi, Đinh Hạo, ngươi cũng sẽ biến mất theo tông môn của ngươi, không có gì có thể thay đổi được tình thế này!”
Vừa nói xong, thân hình của Tà Vương phóng lên trời, một luồng khí thế tà dị lập tức bao phủ cả bầu trời.
Cùng với việc Tà Vương bay lên, một miếng ngọc bài hình lưỡi liềm to bằng nửa người xuất hiện trong tay hắn.
Trên miếng ngọc bài có khắc chỉ chít hàng chục con mắt lớn nhỏ không đồng đều.
Đỉnh Hạo vừa thấy pháp bảo ngọc bài của Tà Vương thì khá ngạc nhiên với con mắt trên ngọc bài, không biết nó có tác dụng gì.
Nhưng vào lúc này, hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều, thân hình cũng đột nhiên bay lên không trung, sau khi một tia sáng màu trắng thoáng qua, Nghịch Thiên Ma Kiếm đã xuất hiện trong tay hắn.
Thấy hai người Đinh Hạo và Tà Vương đều đã bay lên không trung, đám Ma Môn bên dưới Lạc Nhạn Nhai và bao gồm cả đám Đạo Môn vừa đến Lạc Nhạn Nhai, tất catan ra bốn phía, chăm chú quan sát Đỉnh Hạo và Tà Vương.
Phần đông trong số những người ở dưới chỉ mong sao Đỉnh Hạo và Tà Vương đánh đến lưỡng bại câu thương, như vậy thì đối với những người đang xem cuộc chiến sẽ có có ưu thế rất lớn.
Thế nên, cho dù là Ma Môn hay là Đạo Môn thì đều không hề có ý kiến phản đối với trận chiến này của Tà Vương và Đỉnh Hạo.
Tà Vương thấy Đỉnh Hạo đứng ngạo nghễ ở phía đối diện thì không khỏi thổn thức, hắn nói: “Vốn dĩ ta còn tưởng rằng Tà Mị Tông của chúng ta có thể trở thành đồng minh vững chắc với Vô Cực Ma Tông các ngươi, cùng nhau quét sạch thế lực Đạo Môn ra khỏi Tam Châu Nhất Đảo.
Không ngờ, mới có mấy năm ngắn ngủi mà hai tông chúng ta sắp khai chiến, sự phát triển của tình hình, luôn nằm ngoài dự đoán như vậy đấy!”
Đỉnh Hạo cười lạnh lùng, thấp giọng nói: “Tà Vương là người có dã tâm, còn Vô Cực Ma Tông chúng ta lại không cam lòng hạ mình với người khác.
Vốn dĩ đã định trước là phải đối địch, chỉ không ngờ sẽ nhanh như vậy mà thôi!”
Tà Vương gật đầu, thản nhiên cười nói: “Không sai, xem ra môn phái nào sẽ làm bá chủ Tam Châu Nhất Đảo trong tương lai thì còn phải xem trận chiến ngày hôm nay!”
Đỉnh Hạo lắc đầu bật cười, nói: “Nếu Vô Cực Ma Tông chúng ta thắng thì lời này của ngươi là đúng.
Nhưng cho dù chúng ta thất bại thì với thực lực hiện giờ của Tà Mi Tông các ngươi, cũng đừng mơ leo lên được vị trí bá chủ Tam Châu Nhất Đảo!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Thiên Giáng Đại Vận [Dịch] Thiên Giáng Đại Vận](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Thien-Giang-Dai-Van-Audio-Truyen.jpg)






