[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 10 : Trọng phản tông môn 2 (c91-c100)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Trọng phản tông môn 2
Bởi vì việc tiến cống đã rất khẩn cấp, mà Vô Cực Ma tông vội vàng chuẩn bị lại càng thấy rõ là vô lực như vậy, khiến cho môn nhân vốn đã mất đi lòng tin với môn phái càng tuyệt vọng hoàn toàn.
Nếu cửa quan này không vượt qua thì tư cách cư trú ở Đoạn Hồn Sơn cũng muốn mất đi!
Đỉnh Hạo tận lực dùng “Liễm Tức thuật” để nén tu vi lại ở mức Dung Hợp sơ khởi, tuy so với lúc xuống núi đã có tiến bộ, nhưng vẫn còn có thể chấp nhận được, vừa mới vào cửa môn phái lại trực tiếp đi thẳng vào tàng thư phòng.
Hồ Thạc vẫn ngồi nửa sống nửa chết như cũ trong tàng thư phòng, chỉ khi thấy Đỉnh Hạo tiến vào hai mắt không hồn mới phát ra tinh quang, đứng dậy nghênh tiếp, vẻ mặt rất kích động nhưng lại không nói một lời nào.
Đỉnh Hạo chỉ quét mắt qua là đã biết Hồ Thạc chỉ trong một năm ngắn ngủi tu vi đã tăng lên đến Khai Quang sơ kỳ, trong lòng liền biết nhất định hắn đã có thủ đoạn phi thường, nếu không tuyệt đối không có thể nhanh chóng đạt đến cảnh giới này như vậy, không khỏi xem trọng người này thêm mấy phần.
Đỉnh Hạo đối với chuyện riêng cũng không hỏi han, chỉ bảo Hồ Thạc đem hết những chuyện lớn nhỏ những ngày qua của Vô Cực Ma tông thuật lại một lượt.
Giây lát sau khi nghe Hồ Thạc thuật lại, Đinh Hạo đã biết được bởi vì tông chủ sắp xếp đi lịch lãm khiến cho đệ tử trong môn phái lại tổn thất thêm vài người, càng là có hai người chết không rõ ràng, nhưng dường như việc lịch lãm thu hoạch lại vô cùng bé nhỏ, hai người thở dài không ngừng.
Đinh Hạo đã đạt được mục đích cũng không muốn ở lại lâu, để lại mười viên thượng phẩm tỉnh thạch rồi rời đi.
@ @ @ Ê Œ} Ÿ @ @ @
Vừa mới vào trong phòng mình, lại thấy Trần Lĩnh đã ở sẵn đó.
Thấy Đinh Hạo bước vào Trần Lĩnh lạnh lùng nói:
– Đồ đệ giỏi, về rồi mà không đấn bái kiến sư phụ trước, ngược lại còn khiến vi sư phải tìm đến, đúng thật là không tôn trọng sư trưởng!
Đỉnh Hạo bật cười nói:
Sư phụ nói thế thật là thú vị.
Đồ nhi vừa mới về mà tìm bái kiến sư phụ không kịp, ngược lại sư phụ lại như không thể chờ đợi được tìm đến quở trách tội của đệ tử, không khỏi nói không thông rồi!
Thấy Đinh Hạo nói như thế Trần Lĩnh cũng không để lòng, giương mắt nhìn Đỉnh Hạo giây lát rồi cười nói:
– Hảo đồ đệ quả nhiên bất phàm, tu vi lại tăng tiến, vi sư đã có kinh nghiệm với ngươi, tuy tò mò nhưng biết ngươi tuyệt đối không nói.
Bất quá ta và ngươi cũng có danh thầy trò, đồ đệ bất pham, mặt của vi sư cũng rạng rỡ thêm.
Tương lại đồ nhi thành đạt cũng hẳn là không bạc đãi vi sư đúng không?
Đỉnh Hạo sao còn không biết tâm ý của Trần Lĩnh, cười ha hả nói: – Đương nhiên, sư phụ với Đỉnh Hạo ân trọng như núi, một tay mang đồ nhi gia nhập vào tu chân giới, đồ nhi sao dám quên ân tình của sư phụ!
Lời còn đang nói, tay đã mang mấy khối tỉnh thạch thượng phẩm dâng lên.
Trần Lĩnh vốn khuôn mặt âm trầm lại lộ ra một chút hiền lành, nói mấy lời an ủi:
– Tốt, tốt, không uổng công vi sư đã tài bồi cho ngươi một phen! Lời còn chưa dứt, hai tay đã thu lấy tỉnh thạch.
Cân nhắc một hồi, Đinh Hạo nói với Trần Lĩnh:
– Đồ nhi còn có một chuyện muốn nhờ mong rằng sư phụ đáp ứng!
– Có lời cứ nói hết đi, chỉ cần trong phạm vi năng lực của ta, vi sư đều đáp ứng với ngươi.
Bất quá ngươi mà cũng có việc xin ta, cũng thật sự là ly kỳ a! Lúc này Trần Lĩnh tâm tình đang vui vẻ, thái độ đối với Đỉnh Hạo cũng hòa thuận hơn hẳn.
– Đồ nhi muốn tham dự Hồn Luyện tông hội lần này, mong sư phụ dẫn kiến cho đồ nhi!
Đỉnh Hạo nghiêm mặt nói.
– Ö, chuyện này hả? Vi sư có thể đến chỗ Mã Phong dẫn kiến ngươi lên.
Nhưng hiện tại tình huống trong môn phái ngươi cũng không phải là không biết, có vượt qua được cửa ải tiến cống hay không còn chưa biết được, cho dù vượt qua ải đó thì cũng còn cần tông chủ gật đầu mới được, chuyện này khó khăn khá lớn!
Trần Lĩnh nghe thấy lời này mặt lộ vẻ khó xử.
Đỉnh Hạo đã sớm biết lúc này thao tác khó khăn, từ trong thắt lưng trữ vật đem ra từng khối tỉnh thạch thả xuống mặt bàn trước mặt, cân nhắc một chút rồi đem trữ vật thủ trạc đoạt được từ tương Như Vân đưa ra, nhưng không động đến những thứ Phùng Tỉnh Nhiên tặng, rồi lại nói:
– Sư phụ xem thử những vật này có thể đủ để sử dụng hay không.
Đương nhiên những vật phẩm này hoàn toàn không sử dụng cho việc tiến cống của môn phái, sử dụng thế nào sư phụ hẳn hiểu rõ! Đỉnh Hạo khiến cho Trần Lĩnh thất thần một lúc, cúi đầu không nói giống như đang cân nhắc cả nửa ngày, sau đó hai mắt phát ra kỳ quang nhìn thẳng vào Đinh Hạo nói: œ@@Êô9(lœ@®@
Chương 92: Đương Diện Thụ Nhục 1
– Nếu như môn phái ta có thể vượt qua được kiếp nạn tiến cống này, ta bảo đảm khiến ngươi có được tư cách tham gia Hồn luyện tông hội!
Đỉnh Hạo gật gật rồi nghiêm mặt nói:
– Đệ tử tin vào thủ đoạn của sư phụ, đương nhiên đệ tử cũng biết không để sư phụ phải làm không công.
Khi sư phụ vì đồ nhi mở đường dẫn lối, đến lúc đó đồ nhỉ còn vật phẩm khác đem tặng, nhất định sẽ không làm sư phụ thất vọng!
Trần Lĩnh thở dài nói:
– Ngươi cấp cho ta chỗ tốt cũng nhiều lắm rồi.
Cho dù ngươi có tin hay không, bây giờ vi sư đối với ngươi đã không có ác ý, hy vọng sau này ngươi có thể thật sự đối xử với vi sư bằng tình sư đồ! Dừng lại một chút, Trần Lĩnh thu dọn sạch sẽ tất cả những vật phẩm trên bàn, đứng dậy nói:
– Việc vừa rồi vi sư đã đáp ứng, tuyệt đối sẽ không khiến ngươi phải thất vọng.
Hy vọng ngươi hiểu được!
Nhìn theo bóng Trần Lĩnh ra đi, Đinh Hạo cũng bắt đầu xem xét lại một lần nữa quan hệ sư đồ giữa hai người! Trong động dưới hàn đàm ở Vô Cực Ma tông, Đỉnh Hạo mở bừng mắt, quang mang lạnh lùng mãnh liệt chợt lóe lên rồi biến mất,cbơ bắp kết thật khắp toàn thân rung động nhè nhẹ theo quy luật, giây lát sau đã khôi phục lại trạng thái bình thường.
Đã qua hai tháng khổ tu, Đỉnh Hạo đã củng cố được hoàn toàn tu vi.
Hắn rời khỏi hàn đàm, cân nhắc một chút rồi đi thẳng đến nơi ở của Trần Lĩnh.
Bởi vì ngày mà Lý nam Thiên ước định sắp đến, Trần Lĩnh cũng không bế quan tu luyện lần nữa, thấy Đinh Hạo tiến vào thì sắc mặt vui về nói:
– Nếu như phái ta có thể vượt qua cửa ải này, ta bảo đảm ngươi có khả năng tham dự Hồn Luyện tông hội!
Ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
– Vi sư hoàn toàn không biết vì sao ngươi lại muốn tham dự đại hội đó.
Bất quá theo ta được biết, mỗi lần đại hội đều tàn khốc dị thường.
Phái ta liên tục tham dự mấy kỳ đều là toàn quân bị tiêu diệt.
Ngươi tuy có thể nói là thực lực đã không còn yếu nhược, nhưng trong những người tham dự đại hội có rất nhiều người tu vỉ cao thâm.
Nếu như ngươi thật sự có thể tiến vào tham dự, hy vọng ngươi cẩn thận, không nên có lòng khinh thường!
Nghe những lời nói này, Đinh Hạo không khỏi trong lòng ấm áp, nói với Trần Lĩnh: – Tâm ý của sư phụ đồ nhỉ xin tâm lĩnh.
Đồ nhi hoàn toàn không phải là người kích động lỗ mãng, không có thủ đoạn tự bảo vệ mình sao có thể dám dễ dàng tiến vào tham dự!
Nghe những lời này, Trần Lĩnh biết Đinh Hạo đã hạ quyết tâm, nên cũng không khuyên nữa.
Lão mang Đỉnh Hạo đi gặp trưởng lão Mã Phong.
Mã Phong giống như đã sớm biết ý muốn của hai người, dò xét Đỉnh Hạo một lúc rồi nói:
– Tiểu tử giỏi, tu vi lại có tiến triển.
Nếu như ngươi thật sự có ý muốn tham dự Hồn Luyện đại hội, ta sẽ tiến cử ngươi với tông chủ.
Hai sư đồ các ngươi gần đây tu vi tỉnh tiến thần tốc như vậy, thật là đáng vui đáng mừng.
Là sư phụ dạy dỗ cho các ngươi, lão sư cũng cảm thấy vinh quang!
Nói đến lúc cuối âm thanh đã chuyển thành lạnh lùng!
Đỉnh Hạo trong lần đi lịch lãm bên ngoài này đã gặp qua không biết bao nhiên nhân vật trác tuyệt, huống chỉ với tu vi hiện tại của Đinh Hạo, tuy có thể nói là còn kém nhiều lắm, nhưng mà Mã Phong muốn chế trụ hắn sợ rằng chỉ là mộng tưởng mà thôi.
Bây giờ Mã Phong đối với hắn đã không còn chút uy hiếp nào nữa, trong lòng Đinh Hạo không khỏi có chút khinh thường lão, nếu không phải có chuyện cầu người thì sao lại phải tự đi chịu buồn bực như thế này! Nhưng vẻ mặt hắn vẫn cung kính y như cũ, liên tục nói không dám.
Trần Lĩnh và Mã Phong tựa hồ cũng đã đạt thành hiệp định ngầm, Mã Phong cũng không truy vấn quá nhiều, sau đó lại cổ vũ một phen rồi cho hai người lui ra.
Vừa ra khỏi cửa, Đỉnh Hạo lại thấy ánh mắt Trần Lĩnh lộ ra chút tàn độc sát ý.
Thấy Đinh Hạo chú ý, Trần Lĩnh liền giải thích:
– Mã Phong người này tham lam vô cùng, lại đa nghi vô tình.
Việc đề cử đối với người này chỉ là nhấc tay nhấc chân, người này lại nhất quyết đòi cho được hơn ba mươi khối tinh thạch.
Nếu ta không sớm có biện pháp ứng phó, nói không chừng người này đã sớm giết vi sư lục soát một phen rồi!
Đỉnh Hạo rủa thầm trong lòng, thầm nói lão ngày trước thu ta làm đồ đệ không phải cũng nghĩ như thế sao, bây giờ lại còn chê người khác như vậy, nhưng ngoài miệng vẫn nói:
– Sư phụ không cần tức giận, thực lực không bằng người thì phải chịu vũ nhục.
Ngày chúng ta đạt được tu vi cao thâm hơn thì chính là ngày để tang của lão Mã Phong!
Lời này Đinh Hạo vừa nói ra, Trần Lĩnh cũng cười âm lạnh nói:
– Không sai, sớm muộn gì cũng có ngày cho lão ta biết thủ đoạn của vi sư!
Chương 93: Đương Diện Thụ Nhục 2
Rồi quay lại nhìn Đinh Hạo nói:
– Lúc này vi sư đối với ngươi hoàn toàn không giống như Mã Phong nữa, hy vọng rằng ngươi sẽ không sử dụng thủ đoạn giống vậy đối phó với vi su chứ?
Đỉnh Hạo cười khổ một tiếng nói:
– Sư phụ đối với đồ nhỉ tình thâm ý trọng, đồ nhi nào dám làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, sư phụ không cần lo lắng quá nhiều!
Trần Lĩnh sao có thể tin được mấy lời tán hươu tán vượn của Đỉnh Hạo.
Ngày trước Đỉnh Hạo không có một chút tu vi mà còn dám ra tay giết lão, bây giờ tu vi hắn ngày càng tỉnh tiến, nếu không có cần phải cầu mình thì khi nào lại nể mặt mình như vậy.
Nghĩ đến tình cảnh như vậy cũng đều do một tay mình tạo thành, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng! Cô đơn nói:
– Mấy ngày tới đây không cần rời khỏi tông môn, đợi đến ngày tông hội bắt đầu, Mã Phong nhất định sẽ đề cử ngươi với tông chủ, về phía tông chủ ta cũng đã có chuẩn bị trước, hẳn là sẽ không có vấn đề gì lớn!
Đỉnh Hạo nghe những lời này của lão thì trong lòng cũng hiểu, bình tĩnh nói: – Đã như vậy, đồ nhi không dám làm phiền sư phụ nữa, đợi qua tông hội đồ nhi chắc chắn có báo đáp!
Dứt lời không hề để ý Trần Lĩnh nữa, quay mình rời đi! Đúng lúc Đinh Hạo đang tính đi đến tàng thư phòng, tiếng phi kiếm phá không đập vào tai hắn, Đỉnh Hạo cũng hơi chấn động.
Tuy nói sư môn hoàn toàn không cấm ngự kiếm bay trong tông phái, nhưng môn nhân trong tông đều tự giác xuống đất đi bộ để tổ lòng tôn kính với tông môn.
Kẻ nào lại lỗ mảng không biết quy củ như vậy, Đỉnh Hạo liền thay đổi phương hướng, truy theo thanh âm đó đến nơi phát ra.
Giây lát một thân ảnh loạng choạng đập vào trong mắt, Đỉnh Hạo vừa thấy đã nhớ ra người này bái sư theo trưởng lão Trương Hoành, không biết vì sao mà loạng choạng như vậy, khóe miệng hắn còn thấy máu rỉ ra, dường như thân thể bị thương.
Lại đúng vào lúc đó có hai thanh âm phá không lại đập vào tai, chỉ thấy người này biến sắc, quay vào trong tông môn hô to:
– Sư phụ cứu mạng!
Lời này vừa nói ra, toàn bộ các môn nhân vốn đang tu luyện lập tức bừng tỉnh, trưởng lão Trương Hoành quát lớn một tiếng:
– Rốt cuộc là ai đã gây thương tích cho con như vậy?
Tiếng vừa mới tới thì Trương Hoành cũng đã đến nơi! – Ha ha, chính là hai người chúng ta, người này dám cướp vật của Hắc Ma tông bọn ta, quả thật là không còn muốn sống nữa rồi! Chỉ thấy hai đại hán cao lớn giống y như hắc tỉnh tỉnh cũng vừa đến nơi, đang hạ thân xuống.
– Sư phó minh giám, Lục Mang thạch là con phát hiện ra trước tiên, sau lại bị hai người đoạt mất, con chưa dám mở lời đòi lại, hai người đã muốn giết con diệt khẩu đó!
Người này như đã sắp khóc thành tiếng rồi!
– Ngươi nói là ngươi phát hiện thì là ngươi phát hiện à.
Bởi vì ngươi đã đến nơi này, bọn ta cũng không muốn truy cứu nhiều.
Từ nay về sau lại dám chạy lung tung bị bọn ta phát hiện nhất định sẽ khiến ngươi sống mà không bằng chết!
Hai người cười nanh hai tiếng, không thèm nhìn đến mấy người Vô Cực Ma tông, xuất ngôn uy hiếp.
Trương Hoành mặc dù tính tính thường xuyên nóng nảy, nhưng trước mặt hai người này lại không đám tổ ra một chút giận dữ.
Hai người này tu vi tuy chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng phía sau hai người này lại chính Hắc Ma tông, vì thế lão chỉ có thể nhẫn nhịn ngậm miệng!
Hai người kia khinh miệt liếc nhìn mọi người, càn rỡ cười lớn nói: – Đại hội tiến cống Đoạn Hồn sơn trăm năm tổ chức một lần cũng sắp bắt đầu, hy vọng qua lần đại hội này thì Vô Cực Ma tông vẫn còn tồn tại trên Đoạn Hồn sơn này! Thôi đi đây, không cần phải đưa tiễn, ha ha ha! Thật không biết Vô Cực Ma tông vì sao có thể tồn tại đến nay…
Ngươi tuy đi rồi, thanh âm châm chọc khiêu khích vẫn từ xa truyền lại !
Mọi người Vô Cực Ma tông ve mặt khó nói dị thường, ai nấy phẫn nộ bất bình.
Ngay cả mấy vị trưởng lão bất hòa với Trương Hoành cũng không mở miệng châm chọc.
Nhưng cho dù mọi người có tức giận phẫn nộ cũng chẳng có cách nào, thực lực không bằng người, cho dù mạnh mẽ quyết chiến thì chịu thảm hại cuối cùng vẫn lại là mình, người trong ma đạo không nói chuyện thị phi chỉ nhìn vào thực lực!
Trương Hoành an ủi người đó vài câu, thở dài một tiếng rồi rời khỏi nơi đó.
Mà Vô Cực Ma tông tông chủ Lý Nam Thiên từ đầu tới cuối đều chưa từng xuất hiện, không biết có phải là do tu luyện không biết hay là hiểu rõ đạo an thân! Đinh Hạo đối với lão lại càng thất vọng phi thường.
Cả tông chủ mà còn yếu nhược như vậy, huống chỉ những môn nhân khác.
Vô Cực Ma tông tàn tạ đến mức hôm nay không hẳn chỉ có nguyên nhân từ công phu.
@ @ @ Ê Œ @ @ ®@
Chương 94: Đương Diện Thụ Nhục 3
Chuang 95: Các Hoài Quỷ Thai 1
Chuang 96: Các Hoài Quỷ Thai 2
Đỉnh Hạo lắc lắc đầu quay lại đi về hướng tàng thư phòng, Đỉnh Hạo thấy Hồ Thạc thì nghi hoặc nói:
– Động tĩnh trong tông môn vừa rồi, sư huynh vì sao lại không ra ngoài xem xét! Sư huynh bất cứ chuyện gì cũng không thèm quan tâm sao?
Hồ Thạc kỳ quái nhìn Đinh Hạo nói:
– Sư đệ còn chưa biết, ngày đó lúc ta mới vừa gia nhập sư môn cũng đã từng có khát vọng cao tận trời, ân sư đối với ta lại có chiếu cố.
Sư phụ ta cũng là người có ngạo khí, khi hành động không chịu bị người khác làm nhục, nhưng cuối cùng vẫn chết giữa đương trường mà không người nào ra tay vì ông.
Mất đi sự che chở của ân sư, ta ở Vô Cực Ma tông càng phải cẩn thận hơn nhiều, những sự tình như vậy đã sớm thấy quá nhiều, có chút chết lặng rồi!
Đỉnh Hạo nghe mấy lời hắn nói liền biết Hồ Thạc đối với Vô Cực Ma tông căn bản không chút tình cảm.
Cả môn phái chỉ còn kéo dài hơi tàn, thực tại thật đáng buồn vô cùng.
– Nghe sư huynh nói thì sư huynh cũng đã biết tình trạng trước mắt của tông môn, chẳng biết có thể có phương pháp nào cứu lại nữa không! Đinh Hạo lạnh nhạt hỏi.
Hồ Thạc nhìn Đinh Hạo nói:
– Sư đệ trong lòng đã sớm có tính toán, sao còn phải cố hỏi ta.
Ta đương nhiên sẽ hỗ trợ sư đệ hoàn thành tâm nguyện, chỉ có điều hiện tại thực lực còn yếu, khả năng giúp đệ không được nhiều.
Nhưng tin tưởng rằng với sự thần kỳ của Vô Cực Ma công, sớm muộn gì cũng sẽ không làm cho sư đệ thất vọng đâu!
Đỉnh Hạo nghe thấy lời này của hắn bất giác có chút xấu hổ, hẳn là người này có thể tin được, cười ha ha nói:
– Hảo ý của sư huynh Đinh Hạo nhất định ghi nhớ trong lòng, đương nhiên ta cũng sẽ không thiếu chỗ tốt của sư huynh, mấu chốt là cách hành động trước mắt như thế nào!
Hai người thanh âm càng lúc càng nhỏ, thỉnh thoảng phát ra tiếng cười âm lãnh!
Trong Vô Cực điện, tất cả mọi người trong Vô Cực Ma tông đã tề tụ đông đủ.
Thời gian kể từ lần đại hội trước chưa quá lâu nhưng người thì lại thiếu đi một số.
Chuyện hai ke thuộc Hắc Ma tông gây náo loạn hãy còn mới nguyên, nên người nào cũng vẻ mặt khó coi dị thường, đến cả Trương Hoành hay ra vẻ ta đây mà sắc mặt cũng đầy vẻ thất vọng, trầm ngâm không nói!
Lý Nam Thiên ho nhẹ hai tiếng khiến mọi người đều tập trung chú ý đến lão, rồi từ từ nói :
– Chư vị, chuyện tiến cống trăm năm một lần ở Đoạn Hồn sơn cũng chỉ còn trong khoảnh khắc, đã qua vài năm đi lịch lãm, không biết mọi người có thu hoạch được gì không? Tuy có đệ tử rốt cuộc đã không trở về, nhưng vì tương lai của tông phái ta, bổn nhân cũng không thể không làm như thế.
Hy vọng các vị hiểu được điểm khó xử của Nam Thiên?
Nói rồi vẻ mặt bi thương! Mọi người tuy không biet vẻ đau thương của lão là thật hay giả, nhưng bởi vì hiện trạng hiện giờ, hành động của lão cũng là không thể trách cứ được.
Nghĩ đến uy vọng tông môn trước mắt, ai nấy sắc diện đều âu sầu, không nói một lời.
Ngừng lại một chút, Lý Nam Thiên thấy không ai trả lời, đành lại mở miệng nói:
– Tại thời điểm sinh tử tồn vong này, mong rằng mọi người có thể đồng tâm hiệp lực tương trợ bản tông vượt qua cửa ải khó khăn này!
Nói rồi ánh mắt nhìn đến trưởng lão Trương Hoành, nhưng Trương Hoành cúi đầu trầm mặc không nói, không biết là do không thấy hay là cố ý làm vậy! Lý Nam Thiên thấy Trương Hoành như vậy, lại nhìn sang ba trưởng lão còn lại.
Lý Chính Phi, Vương Toàn Đức, Mã Phong ba lão đều hiểu được tâm ý của Lý Nam Thiên, nhưng không người nào lên tiếng trả lời! Lý Nam Thiên có ve cũng có chút hổ thẹn, lại ho nhẹ rồi nói:
– Nam Thiên cũng biết chư vị khó xử, nhưng chuyện này vẫn phải đối mặt, nếu không chúng ta đến cả sơn môn cũng không bảo toàn được, cho dù có được Thanh Sát quyết cũng không cách nào tu luyện tu luyện a! Hy vọng các vị trưởng lão đưa ra chút thành ý, ta thân là tông chủ lại càng phải có trách nhiệm!
Nói rồi Lý Nam Thiên lấy ra hơn mười khối cực phẩm tỉnh thạch, trăm khối thượng phẩm tỉnh thạch, ngoài ra còn có dược vật khí tài của người tu chân để lên bàn đá trước mặt.
Bốn vị trưởng lão nãy giờ một mực im lặng cuối cùng cũng có hành động!
– Ö, ta không nghĩ được tông chủ vậy mà cũng có chút tích cóp.
Tông chủ đã hào phóng như thế, bọn ta cũng không thể không làm gì được!
Trương Hoành nói rồi liền đi tới đưa đồ ra, mấy lão kia cũng đi theo sau.
Đợi bốn lão lui rồi, Đinh Hạo nhìn thêm lần nữa phát hiện trên mặt đất lại có thêm rất nhiều thứ, chỉ có điều so với những gì Lý Nam Thiên đưa ra rõ ràng có chút tệ hơn.
Lúc này Đỉnh Hạo mới ngầm hận mình lúc đó sao không tranh thủ lấy thêm ít nữa những thứ trong tay Phùng Tinh Nhiên.
Tông môn của mình mỗi trăm năm đều cần phải suy nghĩ về chuyện tiến cống cho họ, Luyện Ngục Ma tông khẳng định là giàu nứt đố đổ vách!
Chuang 95: Các Hoài Quỷ Thai 1
Mấy trưởng lão đã xong rồi, đệ tử hàng thứ hai theo thứ tự đi lên.
Nhưng những vật đệ tử hàng thứ hai dâng tặng còn đáng thương hơn, có người thế mà chỉ đưa ra được một khối trung phẩm tỉnh thạch.
Chỉ duy nhất làm cho mọi người kinh ngạc tuyệt đối không ngờ chính là Trần Lĩnh, mình lão lại đưa ra được mười khối thượng phẩm tỉnh thạch, còn có cả một cực khối phẩm tỉnh thạch nhỏ.
Biểu hiện này lập tức gây chú ý cho mọi người.
Chỉ có tông chủ Lý Nam Thiên và Mã Phong dường như đã sớm biết tình huống này, hai người thấy vậy chỉ gật gật đầu.
Đinh Hạo lập tức hiểu rằng Trần Lĩnh trước đó hẳn đã cùng hai người có trao đổi ngầm.
Đương nhiên, đối với xuất xứ của những tỉnh thạch Trần Lĩnh đưa ra, Đinh Hạo trong lòng cũng rõ ràng.
Quay về đến bên cạnh Đinh Hạo, Trần Lĩnh nhẹ giọng nói:
– Đợi đến phiên con lên cũng phải có biểu hiện gì đó, nhưng nhớ kỹ không cần quá mức, nếu không sợ có biến cố phát sinh!
Cân nhắc một chút, Đinh Hạo cũng nhỏ nhẹ hỏi:
– Dâng lên bao nhiêu mới thỏa đáng đây?
– Ta dâng ba con chỉ cần một! Trần Lĩnh dặn dò.
Đinh Hạo gật đầu không nói!
Lý Nam Thiên thấy các đệ tử hàng hai đều có biểu hiện, liền lại than nhẹ:
– Bổn tông cũng biết đệ tử hàng ba là thiết thốn nhất, vì thế nếu như trong tay có vật phẩm gì dâng lên cũng được, cũng không yêu cầu quá đáng!
Nói rồi liền thấy Trương Lợi lên đài dâng lên hai khối trung phẩm tỉnh thạch.
Giây lát thấy không một người tiến lên phía trước, Đỉnh Hạo cũng đi lên, đưa ra năm khối tỉnh thạch trung phẩm nhỏ, chần chừ giây lát rồi lại đưa ra hai khối tỉnh thạch thượng phẩm.
Đinh Hạo còn chưa về đến chỗ ngồi liền nghe thấy mọi người trong điện xì xào bàn tán.
Phần lớn nói hai thầy trò mới phát tài hay sao, vì sao lại giàu có như vậy, còn có người nói hai người quá là ngu ngốc.
Đỉnh Hạo không thèm để ý đến lời nói của mấy người, chỉ cảm thấy buồn cho bọn họ! Đi qua bên cạnh Mã Phong, Đỉnh Hạo thấy ánh mắt Mã Phong kỳ lạ, dường như có chút vui mừng, dường như có chút oán hận!
Đợi thêm giây lát, thấy không còn người nào đi lên dâng thêm, Lý Nam Thiên sắc mặt vui mừng nói:
– Ta đã biết mọi người sẽ không bao giờ vì chuyện khó khăn lại trốn tránh.
Tuy còn hơi thiếu một chút, nhưng chúng ta sẽ nghĩ thêm biện pháp bổ sung vào.
Cho dù phải dâng phi kiếm trong tay ta cũng nhất định phải để cho bản tông một tấc đất để cắm dùi trên Đoạn Hồn sơn!
Lời này của Lý Nam Thiên đúng là tình thâm ý trọng, có tấm lòng cúc cung tận tụy vì tông môn cho đến chết cũng không nói gì.
Mọi người ngầm rủa người này dối trá không có sĩ diện, nếu thật sự là như vậy sao còn nhớ mãi không quên những vật trong túi của người khác, đợi mọi người theo thứ tự đưa những vật tích trữ lên, hắn ngược lại mới nói như vậy.
Thực tại làm mọi người không còn tâm tình gì cảm động.
Thấy mọi người đều không có chút phản ứng nào, Lý Nam Thiên dường như cũng thấy chán, ngừng lại một chút rồi lại nói:
– Mọi người biết cứ mỗi lần trăm năm tiến cống xong đều có cử hành Hồn Luyện đại hội.
Tông phái chúng ta đã liên tục mấy phen bỏ qua quyền tham dự.
Không biết lần này nên ứng phó như thế nào mới tốt, có nên buông tha như những lần trước hay không?
Lúc này ánh mắt Trần Lĩnh liếc qua Đỉnh Hạo.
Đinh Hạo trong lòng lập tức hiểu mấy phần, biết lão chắc chắn đã đem chuyện này bàn luận thỏa đáng, không khỏi có thêm vài phần hảo cảm với lão.
Nhưng đúng lúc đó, trưởng lão Mã Phong tiến lên trước một bước nói: – Tông chủ, tuyệt đối không thể như thế.
Lão phu nhận thấy bổn tông phái tuyệt đối không có thể buông tha như vậy nữa.
Hiện tại tông phái ta thực lực tuy có yếu nhất ở Đoạn Hồn sơn, nhưng cũng không phải không có hy vọng lật ngược tình thế.
Nhưng nếu như mỗi lần có hoạt động, tông phái ta đều không tham dự, chính lại làm người ta càng xem thường hơn thôi.
Nếu thật như thế, oai nghiêm của tông phái chúng ta ngày càng đi xuống, sớm muộn gì cũng có ngày bị người ta quên đi hoàn toàn!
– Lời của Mã trưởng lão thể hiện sâu sắc tấm lòng đối với bản tông.
Không sai! Đúng là bởi vì tông phái ta từ từ thoái lui mỗi lần có hoạt động ở Đoạn Hồn sơn, mới khiến thế lực tông phái ta ngày càng suy nhược, những tông phái còn lại càng lúc càng khi dễ đối với tông phái ta! Nếu như chúng ta có lòng chuyển biến cục diện này, thì phải bắt đầu từ lần Hồn Luyện tông hội này.
Nhưng mà đệ tử hàng thứ ba của tông phái chúng ta thực lực quá yếu, dường như không có người nào thích hợp thì phải?
Vẻ mặt Lý Nam Thiên lộ ve khó khăn.
– Tông chủ có điều không biết, đồ tôn của ta Đinh Hạo tuy nhập môn muộn, nhưng hắn tu luyện lại khắc khổ dị thường, chỉ mấy năm ngắn ngủi mà đã tu luyện đến Dung Hợp kỳ, có thể vì tông môn nhận lấy trách nhiệm nặng nề này chăng?
Chuang 96: Các Hoài Quỷ Thai 2
Mã Phong nói to, giọng nói đắc ý vô cùng.
Hai người bên xướng bên họa, đến lúc này mọi người còn chưa biết hai người đã sớm đạt được thỏa thuận ngầm!
– Ö.
Quả thật như vậy.
Chỉ không biết là Đinh Hạo có tình nguyện vì bản tông mà làm việc không.
Dù sao điều này cũng có chín phần chết một phần sống, còn phải hỏi qua hắn thì bản nhân mới quyết định được!
Lý Nam Thiên mặt lộ vẻ nghỉ hoặc nói.
Mã Phong quay lại trước Đỉnh Hạo nói:
– Ngươi có tình nguyện vì bản tông tham dự đại hội lần này không?
Đỉnh Hạo há còn không biết tâm ý của hai người, trong lòng thầm than quả nhiên có tỉnh thạch là được việc thôi.
Nhưng Trần Lĩnh cũng đúng là có chút tài năng, nếu không cũng không thể sắp xếp thỏa đáng mọi việc chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.
Biểu tình của Đỉnh Hạo lúc này so với Lý Nam Thiên phẳng phất còn tình thâm ý trọng hơn, trầm giọng nói:
– Vì đại kế của bản tông, Định Hạo lên núi đao, xuống biển lửa cũng quyết không từ nan!
– Hay! Nói hay! Đỉnh Hạo ngươi tuy nhập môn muộn, nhưng đối với tông môn có cống hiến không nhỏ.
Bản tông có thể thu nhận được đệ tử như ngươi, Vô Cực Ma tông không cần sợ không có ngày xuất đầu lộ diện!
Lý Nam Thiên hiền hòa ngắm nhìn Đỉnh Hạo, luôn miệng khen ngợi! Còn Đỉnh Hạo thì cúi đầu luôn miệng không dám, nào là sư môn ân trọng như núi, sư phụ dạy dỗ có phương pháp …. chối khéo đi.
Mà Trần Lĩnh cứ mãi vuốt râu ra vẻ an lòng từ lâu, tựa hồ thật sự có chút phong thái ân sư.
Mấy người này trong lòng đều biết bụng người, phối hợp nói ra lại như nước chảy mây trôi, quả nhiên là vô sỉ xảo trá đến cùng cực!
Mấy người còn đang kẻ tung người hứng, Trương Hoành đã không kiên nhẫn được nữa cất tiếng:
– Chúng ta tin Vô Cực Ma tông dưới tay tông chủ chắc chắn có ngày phát dương quang đại, bất quá tông chủ còn phải sớm tính toán việc thiếu thốn vật phẩm, nếu không cả đến sơn môn chúng ta cũng không giám chắc giữ lại được, còn nói gì đến tư cách tham dự Hồn Luyện tông hội, rồi lại còn chọn người thật tức cười! Không biết tông chủ có nghĩ đến hay không?
Lời này của Trương Hoành nói thật sự không chút khách khí.
Trong mắt Lý Nam Thiên và Mã Phong vẻ lạnh lẽo lóe lên rồi biến mất ngay, sắc mặt không hề thay đổi.
– Trương trưởng lão nói rất có lý.
Nếu là như vậy, Nam Thiên lập tức chuẩn bị những thứ còn thiếu cho lần tiến cống này.
Mấy vị trưởng lão bận rộn, đại hội này kết thúc ở đây có được không?
Lý Nam Thiên vẫn cười như cũ nói.
– Tông chủ nói đúng, chúng ta tạm dừng ở đây, hy vọng tông chủ có thể bổ sung thêm những vật còn thiếu để bảo tồn được cơ nghiệp tông môn ta!
Nói rồi Trương Hoành phẩy tay dẫn mọi người rời đi! Tựa hồ không biết bởi lời nói này mà vẻ mặt Lý Nam Thiên lại biến đổi.
Thấy lão dẫn đầu rời đó, mấy trưởng lão còn lại cũng hướng về phía Lý Nam Thiên cáo từ ra đi.
Đinh Hạo và Trần Lĩnh theo sau Mã Phong cẩn thận vô cùng.
Trần Lĩnh thấy Mã Phong càng đi càng xa, quay lại nhìn Đỉnh Hạo với ánh mắt vô cùng đắc ý, ý muốn nói mình không phụ lòng của Đỉnh Hạo! Đinh Hạo thấy ánh mắt của lão cũng ra dấu cho lão, khiến lão theo mình đi.
Trần Lãnh sắc mặt vui mừng, lập tức đuổi theo ngay.
Giây lát sau, hai người đến phòng của Đỉnh Hạo, tự mình bày ra trận pháp.
Đỉnh Hạo lấy từ trong thắt lưng trữ vật ra một vật để lên mặt bàn.
Đó chính là bảo giáp đã đổi được từ Tỏa Anh hoàn với Âm Phong chân nhân! Trần Lĩnh vừa thấy bảo giáp ve mặt vui mừng, biết chắc chính là vật mà Đỉnh Hạo đã đáp ứng.
Trần Lĩnh không chút khách khí liền lấy vật đó cầm trong tay nhìn tới nhìn lui, sau một hồi lâu dường như mới bình tĩnh lại chú ý đến ánh mắt thích thú của Đinh Hạo liền cười xòa một cái, rồi lại cười ha hả lên nói:
– Đồ nhi quả thật là giàu có a.
So với ngươi thì ta quá keo kiệt với sư phụ của mình rồi.
Ha ha, nếu là đồ nhi đã tặng, vi sư nếu khước từ thì lại là không cung kính rồi!
Nói rồi lại cười ha hả một tràng, cất bảo giáp vào trong trữ vật thủ trạc.
– Sư phụ sao lại nói vậy, vật gì của đồ nhi lại không phải của sư phụ người chứ? Sư phụ có hảo ý với đồ nhi như vậy, trong lòng đồ nhỉ sao lại không biết! Nếu như sư phụ không xuất thủ làm hại lần nữa, đồ nhi trong lòng lại càng vui mừng!
Hai thầy trò nhìn nhau một lúc, đồng thời cười lên ha hả, tựa hồ đã quên hết những chuyện không vui trong quá khứ.
Sau khi nói chuyện với Trần Lĩnh xong, Đinh Hạo lại bắt đầu tiến hành bế quan một thời gian ngắn ng để chuẩn bị cho Hồn Luyện tông hội sắp diễn ra.
Thực lực hiện giờ của Đỉnh Hạo cũng không tính là yếu nhưng Đinh Hạo làm bất cứ điều gì đều tính toán trước rồi mới hành động.
Chương 97: Luyện Ngục Ma tông 1
Huống gì Vô Cực Ma tông luôn ở thế yếu nhược, hoạt động lần này của tông hội chỉ có Đinh Hạo một thân tham dự, không ai có thể tương trợ cho hắn.
Còn về vật dùng cho việc tiến cống trăm năm một lần, Đinh Hạo không hề lo lắng chút nào.
Không biết vì sao Đỉnh Hạo luôn có cảm giác Lý Nam Thiên dường như sớm có chuẩn bị, tuyệt sẽ không khiến Vô Cực Ma tông rơi vào tai nạn diệt tông!
Nửa tháng sau, Đỉnh Hạo đã xuất quan nhưng vẫn ở trong phòng tiếp tục tu luyện, không quan tâm đến việc thị phi trong tông môn, mãi cho đến khi Trần Lĩnh thông báo rằng tông chủ Lý Nam Thiên cần gặp hắn.
Đỉnh Hạo cùng với Trần Lĩnh đến nơi ở của tông chủ Lý Nam Thiên.
Trừ Lý Nam Thiên ra, bốn vị trưởng lão đều đã đến rồi.
Đỉnh Hạo vào cửa rồi phát hiện trừ vẻ mặt Mã Phong hơi biến sắc, còn những người còn lại đều hả hê nhìn hắn dường như chắc chắn chuyến này mình đi phải chết không sai.
Đỉnh Hạo trong lòng hiểu rõ, lấy thực lực của mình bây giờ đang thể hiện ra mà nói, chỉ có thể nói là miễn cưỡng đủ tư cách tham dự.
Nhưng trong Hồn Luyện tông hội thì cao thủ như mây, hơn nữa lại tàn khốc dị thường.
Vì thế mấy người này có nghĩ như vậy cũng không có gì lạ, chỉ có sư phụ Trần Lĩnh lại có ve mặt chờ mong nhìn hắn! – Vô Cực Ma tông có người đệ tử như ngươi thật sự là việc đáng mừng của bản tông.
Những lời khách sáo bản tông chủ cũng không nói nhiều, hy vọng ngươi có thể bắt lấy cơ hội này thể hiện thật tốt, không làm bổn tông thất vọng mới được!
Lý Nam Thiên tuy giọng nói cổ võ, nhưng Đỉnh Hạo từ thần sắc của lão cũng biết lão đối với mình hoàn toàn không ôm ấp nhiều hy vọng lớn, lời nói như thế cũng chỉ là an ủi cho qua mà thôi.
– Đinh Hạo chắc chắn không phụ ủy thác của tông chủ, nhất định khiến Vô Cực Ma tông trong lần hội này sẽ có chỗ đứng chân! Đinh Hạo nói như chém đỉnh chặt sắt!
Mấy trưởng lão kể cả Mã Phong mặt đều tỏ vẻ khinh thường.
Đỉnh Hạo cũng không thèm để ý.
Sớm muộn gì cũng có ngày mấy kẻ ếch ngồi đáy giếng này đều sẽ phải thần phục dưới chân mình!
– Đã như thế, chúng ta có thể lên đường rồi, hy vọng đến Luyện Ngục Ma tông rồi chư vị hành sự cẩn thận, vì bổn tông không được kết thêm nhiều cường địch!
Lời này của Lý Nam Thiên vừa nói ra đã tỏ rõ sự thiếu tự tin của lão!
Lúc này Đinh Hạo bắt đầu có chút lo lắng cho chuyến đi này.
Nếu như gặp phải Phùng Tinh Nhiên ở Luyện Ngục Ma tông chắc chắn sẽ phát sinh đủ chuyện, nhất định sẽ phiền não vô cùng.
Nhưng có một số chuyện không thể cứ muốn tránh là có thể tránh được.
Mà nếu đã không cách nào né được, Đinh Hạo cũng không nghĩ nhiều nữa, nói không chừng cũng không chắc chạm mặt được nữ nhân này, dù sao nữ nhân này cũng đã đạt Nguyên Anh kỳ, hội lần này đối với nàng vẫn chưa đủ sức hấp dẫn.
Tông chủ Lý Nam Thiên cùng với bốn trưởng lão bay nhanh về phía trước, Trần Lĩnh ngự kiếm mang theo Đỉnh Hạo đuổi theo phía saul
Thấy khoảng cách với mọi người càng ngày càng xa, Trần Lĩnh bất thình lình thả Đinh Hạo xuống.
Đúng lúc không có phòng bị, Đỉnh Hạo rớt từ không trung xuống, nhưng đã kịp nhanh tay rút ra Nghịch Thiên ma kiếm mới ổn định được thân thể!
Vừa muốn truy hỏi thì Trần Lĩnh đã cất tiếng cười hà hà.
Trần Lĩnh cười mắng:
– Tiểu tử thúi, mấy người đó đều đi xa xa cả rồi, ngươi còn giả bộ quái gì nữa, lẽ nào ngươi có thủ đoạn gì mà vi sư còn không biết sao? Lúc trước ngươi bay so với vi sư còn nhanh hơn nhiều? Đỉnh Hạo vốn đang tức giận vừa nghe những lời lão nói như vậy, liền hết cả nóng giận, bất tri bất giác quan hệ sư đồ đã có biến đổi trở nên có hình có dạng đúng là quan hệ sư đồ.
Đối với biến hóa này, Đinh Hạo biết được cũng không có bài xích.
Trần Lĩnh tuy ngày đó đối với hắn không có lòng tốt, nhưng những chuyện gần đây mà hắn làm thì không thể bắt bẻ được.!
Đinh Hạo ngự kiếm đuổi theo Trần Lĩnh, cười khan nói:
– Sư phụ nói câu đó sai rồi, ngự kiếm bay lượn không cần hao tốn chân nguyên sao.
Mà Hồn Luyện tông hội hung hiểm dị thường.
Đồ nhi đương nhiên nên tận lực bảo trì thực lực.
Ai, cho dù như vậy đồ nhỉ cũng không nắm chắc chút nào, sư phụ đã không tội nghiệp đồ nhi mà ngược lại còn trách tội đồ nhi, thật đúng là làm cho đồ nhi rất đau lòng!
– Ngươi bớt dở cái bộ dáng đó trước mặt vi sư đi.
Người khác thì không biết chứ vi sư còn không biết thủ đoạn âm hiểm của tiểu tử ngươi.
Nếu như không nắm chắc phần nào, ngươi sao lại cứ sống chết đòi tham dự hội này chứ.
Tuy không biết mục đích của ngươi là gì, nhưng hội lần này khẳng định ngươi có ý muốn gì đây.
Nếu không với tính cách ngươi thế nào lại làm chuyện không được lợi lộc gì như thế! Tiểu tử ngươi ngàn vạn đừng nói với ta ngươi thật là vì vinh dự tông môn, có quỷ mới tin ngươi có hảo tâm như vậy!
Chương 98: Luyện Ngục Ma tông 2
Trần Lĩnh mỉa mai nói.
Đỉnh Hạo cười ha hả một tiếng rồi nói:
– Sư phụ nghĩ đồ nhỉ là thứ ham mê lợi lộc đó sao, thật ra đồ nhỉ đúng là hoàn toàn khổ tâm vì tông môn!
Trần Lĩnh bỉu môi không đáp lại.
Đinh Hạo đã không muốn nói, tiếp tục hỏi tới chắc chắn cũng là vô dụng.
Cũng đã biết được Đỉnh Hạo một thời gian, tính tình hắn thế nào Trần Lĩnh cũng dần dần đã hiểu hơi chút!
Hai người lại im lặng mà phi hành, cuối cùng đến được sơn môn của Luyện Ngục Ma tông!
Ngay khi vừa hạ xuống, Đỉnh Hạo lại thất kinh la lên:
– Luyện Ngục Ma tông quả nhiên không hổ là thánh địa của Ma môn, đến đại môn cũng thật là to lớn!
Chỉ thấy trên đỉnh sơn môn có tấm biển lớn để tên: Luyện Ngục Ma tông, bốn chữ bá khí dâng tận trời, ngạo nghễ tầng mây.
Sau đại môn là một đường đi rất lớn hướng thẳng lên trên.
Vách tường chung quanh cũng không phải là đá núi xanh, mà dường như sử dụng đá Nguyên Ngại xếp chồng lên nhau! Đá này tuy không đặc biệt quý hiếm, nhưng nếu dùng để trang trí cho sơn môn, Đỉnh Hạo đã có thể tưởng tượng được trình độ giàu có của Luyện Ngục Ma tông!
Đỉnh Hạo còn đang cảm thấy kỳ quái không có đồng tử canh gác sơn môn, bên này Trần Lĩnh đã thúc giục Đinh Hạo.
Hai người đi theo đường đi lại được thêm khoảng ngàn trượng mới dừng chân lại trước một cánh cửa.
Hai đệ tử Luyện Ngục Ma tông trước cửa thấy hai sư đồ đi tới liền quát lên:
– Người đến từ nơi nào, báo rõ danh hiệu môn phái?
– Vô Cực Ma tông đệ tử hàng thứ hai Trần Lĩnh, cùng đi có đồ đệ Đỉnh Hạo đến để tham dự Hồn Luyện tông hội của Luyện Ngục Ma tông!
Trần Lĩnh cất giọng cung kính nói.
– À, đúng là người của Vô Cực Ma tông, tông chủ của ngươi Lý Nam Thiên vừa mới tới trước.
Ta còn cho lời khi nãy không thật.
Mỗi khi nhớ đến chuyện nhiều năm trước, thế mà người trong tông phái ngươi còn dám tham dự hội này sao?
Một trong hai người có sắc mặt đỏ thẫm xấc láo lên tiếng.
Nói rồi còn liếc nhìn Đỉnh Hạo một cái với thâm ý sâu sắc.
Đỉnh Hạo chỉ liếc qua hai người đã biết thực lực chỉ ở mức Dung Hợp sơ kỳ, trong lòng càng thêm ngầm kinh sợ trước thực lực của Luyện Ngục Ma tông.
Hai đệ tử canh cửa xem ra cũng chỉ cỡ đời thứ ba, nhưng thực lực cỡ này mà lại chỉ có thể trông giữ sơn môn đủ biết môn phái này hẳn cao thủ nhiều như mây.
Nên biết trong Vô Cực Ma tông, trừ Đỉnh Hạo ra, không có đệ tử đời thứ ba nào có tu vi đạt đến cảnh giới đó.
– Hai vị tiểu ca nói đùa rồi, ha ha, tông phái ta thực lực tuy yếu, nhưng vô luận thế nào cũng là phần tử của Đoạn Hồn sơn, thế thì hội này sao có thể liên tục vắng mặt được.
Hai vị tiểu ca có thể nào cho biết người phái ta đang ở nơi đâu?
Trần Lĩnh nói.
– Ö, nếu là như vậy, hai ngươi đi bộ theo ta, không được tùy tiện đi bậy, nếu không bị rơi vào bên trong trận pháp ngay cả ta cũng cứu không kịp đâu!
Người đó nói rồi liền dẫn hai người đi về phía trước.
Vừa mới đi vào trong trận này, Đinh Hạo lại phát giác chân nguyên trong trận này sung túc vô cùng.
Nếu như có thể tu luyện trong trận này, khẳng định là có ích vô cùng.
Mở mắt ra nhìn thấy một vùng mây mù mờ mịt, chỉ có thể nhìn thấy mọi vật trong vòng một trượng.
Đỉnh Hạo đối với trận này đã phát giác quen thuộc vô cùng, chỉ có điều nghĩ không ra trận này vì sao như vậy, mãi cho đến lúc sắp sửa ra khỏi trận, nhìn thấy một cái đỉnh to đến tám trượng mới nhớ đến trong Vô Cực Ma công có ghi lại “Cửu Đỉnh Vấn Thiên trận”. “Cửu Đỉnh Vấn Thiên trận” đúng như tên gọi của nó chắc chắn cần có chín cái đỉnh mới có thể bố trí được.
Phương pháp chế tạo chín cái đỉnh tuy hoàn toàn không phức tạp nhưng chế phẩm lại vô cùng khó kiếm, cũng chỉ có tông phái cỡ như Luyện Ngục Ma tông mới có thể tìm được vật tư như vậy.
Mà chín cái đỉnh lại chỉ là cơ sở của trận này, ngoài ra còn cần phải có thêm vật tư phụ trợ càng không phải là ít, nên công trình bố trí trận này lại càng tốn kém vô cùng.
Chỉ cần bằng trận này thôi thì Luyện Ngục Ma tông cũng có thể chiếm vị trí thứ nhất trong Ma môn.
Công dụng cao nhất của “Cửu Đỉnh Vấn Thiên trận” chính là tụ linh khí lại, trận này có thể đem linh khí phương viên ngàn dặm cuồn cuộn không ngừng thâm nhập mạnh mẽ vào trận.
Đoạn Hồn sơn vốn đã là thánh địa tu chân linh khí dư thừa, có trận này hỗ trợ thì tốc độ tu luyện của người trong Luyện Ngục Ma tông lại càng như hổ thêm cánh.
Khó trách Luyện Ngục Ma tông liên tục có thể đứng sừng sững cao ngất trong số những môn phái tu chân ở Tây Đại Lục! Vì thế hai chữ “vấn thiên” là chỉ trận này có công hiệu độ kiếp phi thăng không phải là hoang tưởng!
Chương 99: Luyện Ngục Ma tông 3
hương 100: Cánh Ngộ Cố Nhân 1
hương 101: canh Ngộ Oố Nhân 2
Ở trung tâm trận này có vùng đất khoảng mười dặm hơn đã không còn bị mây mù che phủ, đây chính là nơi tu luyện của Luyện Ngục Ma tông.
Phòng ốc của Luyện Ngục Ma tông đều sử dụng nguyên liệu đặc chế xếp chồng lên nhau, các dạng phòng ốc được bố trí rất nhiều đồ vật trang trí, trong đó cũng có mấy nơi vô cùng nguy nga lộng lẫy, rõ ràng là nơi tu luyện của người có địa vị tôn quý!
Đỉnh Hạo lần đầu đến nơi này liền cẩn thẩn vô cùng lưu ý bốn phía.
Bởi sớm biết Luyện Ngục Ma tông cường thịnh, hai người thấy cũng không lộ ve kinh ngạc.
Người dẫn đường cũng không nói tiếng nào, chỉ lo đi tới phía trước, chốc lát sau đã đưa hai người đến một phòng màu đỏ, còn chưa tiến vào phòng đã nghe một tiếng hừ lạnh nói:
– Việc này vốn là do Vô Cực Ma tông của ngươi làm quá.
Nếu không phải đang làm khách ở Luyện Ngục Ma tông, bản nhân nhất định sẽ hướng về Lý tông chủ đòi công đạo.
Ha ha, bất quá Hồn Luyện tông hội lần này Vô Cực Ma tông ngươi cũng có tham dự, đến lúc đó đừng trách Hắc Ma tông ta vô tình!
Ngay khi hai người Đinh Hạo tiến vào cửa thì từ trong phòng đã có một người lao ra.
Người này toàn thân đen thùi, cơ thể cao lớn, vẻ mặt kiêu ngạo.
Người này thấy đồng tử dẫn đường của Luyện Ngục Ma tông thì gật gật đầu, khi nhìn thấy hai người Đinh Hạo phía sau dường như có biến, người đó cười lạnh một tiếng với Đỉnh Hạo, ngạo ngharoi đi.
Đinh Hạo nghĩ đến chuyện Hắc Ma tông làm mấy hôm trước, trong lòng âm thầm giận dữ.
Chuyện lần trước Vô Cực Ma tông còn chưa đến tông phái hắn hỏi tội, người của Hắc Ma tông ngược lại còn đến tìm trước, thực là khinh người quá mức.
Hắc Ma tông! Hắc Ma tông! Lần này tham dự tông hội nhất định phải giết sạch tất cả những người tông phái ngươi có tham dự!
-Đây là nơi ở tạm của Vô Cực Ma tông ngươi!
Đồng tử Luyện Ngục Ma tông dẫn đường quát nhẹ một tiếng cắt đứt tư tưởng của Đỉnh Hạo, sau đó rời đi!
Hai người Đỉnh Hạo tiến vào trong phòng liền thất tông chủ Lý Nam Thiên cùng với bốn vị trưởng lão đều có vẻ mặt han học.
Mấy vị trưởng lão nhìn thấy hai người tiến vào, chỉ liếc qua một cái rồi không nói câu nào nữa!
Lát sau, tông chủ Lý Nam Thiên nghiến răng nói:
– Hắc Ma tông kiêu ngạo như thế nào thì mấy vị trưởng lão cũng đã thấy rồi.
Tên đó chẳng qua chỉ là một trưởng lão trong Hắc Ma tông lại dám đối đãi với chúng ta như vậy! Nếu tông môn chúng ta không bị xuống dốc, làm sao có thể chịu để cho hắn làm nhục.
Bọn chúng ta lần này cần phải nhịn nhục vượt qua, tuyệt đối không thể chấp nhận cuộc sống hư mục qua ngày như vậy mãi được! Mấy vị trưởng lão ve mặt âm trầm không nói, Mã Phong tàn khốc nói:
– Tông phái ta sở dĩ thực lực không mạnh, đều bởi vì tu luyện Vô Cực Ma công rất thong thả, uy lực lại yếu! Nếu tông chủ sớm đưa Thanh Sát quyết cho mọi người cùng tu luyện, bổn tông cũng không rơi xuống đến mức như thế!
Lời này của Mã Phong vừa nói ra, mấy người ai nấy đều lẩn tránh trách nhiệm, tựa hồ không phải do mình sai.
Âm ï cả nửa ngày cũng không thể tìm ra được một phương pháp giải quyết!
Khoát tay một cái, Lý Nam Thiên ngăn cản mấy người tiếp tục tranh cãi, cất tiếng:
– Sự việc đã qua nhiều năm có nói nhiều cũng vô ích! Sau kỳ hội này, tông môn chúng ta cần tìm ra được một phương pháp thỏa đáng để cải thiện tình huống bi đát này, tuyệt đối không thể để sỉ nhục hôm nay lại xuất hiện một lần nữa!
Dừng một chút, nhìn Đinh Hạo nói:
– Hy vọng Đỉnh Hạo ngươi có thể bắt đầu từ đại hội này, trước tiên tạo nên tiếng vang, khiến hình tượng tông phái ta có thay đổi! -Đinh Hạo nhất định không phụ lòng tông chủ và chư vị trưởng lão đã quan tâm! Lời này của Đinh Hạo đúng là phát xuất từ tấm lòng chân thật! Nhưng khi ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt mọi người, trừ sư phụ Trần Lĩnh ra, mấy người còn lại đều đầy vẻ thương tiếc nhìn mình, trong lòng hắn ngầm rủa những người này quả nhiên ai nấy đều giả dối vô sỉ, thật là không thể cứu được nữa rồi!
– Ừm, nếu như vậy, các vị đều ngồi xuống tu luyện đi, ngày mai chúng ta còn mang Đỉnh Hạo đưa đến hội trường Hồn Luyện rồi sẽ lập tức quay về tông phái!
Lý Nam Thiên nói.
Một ngày chỉ chớp mắt đã qua đi.
Sáng sớm Luyện Ngục Ma tông đã phái một tên đệ tử hàng thứ ba dẫn mấy người đến nơi diễn ra Hồn Luyện tông Hội!
Đệ tử dẫn đường đối với mấy người Vô Cực Ma tông tựa hồ cũng chẳng xem bọn họ ra gì, suốt cả đường đi cũng chẳng thèm nhìn thẳng mấy người bọn họ lấy một cái.
Liếc qua thấy kẻ tham dự chỉ có tu vi đạt đến Dung Hợp trung kỳ.
Hắn đối với việc Đỉnh Hạo tham dự Hồn Luyện tông hội càng tổ ra coi thường!
hương 100: Cánh Ngộ Cố Nhân 1
Mấy người vừa xuyên qua “Cửu Đỉnh Vấn Thiên trận” liền thấy trước mặt một người đang đứng trông coi.
Đỉnh Hạo nhác thấy người này thì sắc mặt rất khó coi, nghĩ thế nào cũng không ngờ lại gặp người quen là trưởng lão họ Ngô của Luyện Ngục Ma tông.
Đồng tử dẫn đường tiến lên bái kiến rồi lại quay lại đường cũ trở về.
Lúc này, Ngô trưởng lão vừa ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt dòm ngó của Đinh Hạo, lập tức lộ vẻ vui mừng, nhưng chưa kịp mở miệng hỏi han thì Đinh Hạo đã tiến lên một bước nói :
– Từ biệt dưới chân núi cũng đã được mấy tháng, không ngờ được tiểu tử lại có thể được nghe lời giáo huấn của trưởng lão.
Trong lòng thật sự vui mừng!
Nói rồi nháy mắt ra hiệu.
Lời Đinh Hạo vừa nói ra, mấy người trong Vô Cực Ma tông đều lộ vẻ nghỉ ngờ!
Ngô trưởng lão ngẩn người, có chút hiểu ra liền cười nhẹ nói:
– Đinh tiểu ca thật quá lời.
Ha ha.
Thấy tiểu ca hình như là muốn tham dự Hồn Luyện tông hội của bản tông, thú vị thật, đúng là thú vị thật! Tiểu thư cả ngày cứ đoán già đoán non, đáng cười tiểu ca lại ở ngay trước mắt chỉ cần cúi xuống là thấy! Đinh Hạo cười khổ nói:
– Mong rằng trưởng lão không đem những chuyện hôm nay thấy được bẩm báo cho nàng, nếu không lại xảy nhiều chuyện!
Ngô trưởng lão cũng cười khổ nói:
– Lời tiểu ca thật đã làm khó ta quá, thân là thuộc hạ nếu như biết được mà lại không bẩm báo như vậy bản nhân không thể làm được đâu.
Hy vọng tiểu ca cũng lượng thứ cho khó xử của lão phu!
Hai người tự nói chuyện với nhau, lại cho một đám Vô Cực Ma tông qua một bên.
Mấy người Lý Nam Thiên đều kinh ngạc nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo, thật sự nghĩ không ra được Đỉnh Hạo có quan hệ với nhân sự cao cấp của Luyện Ngục Ma tông từ lúc nào, hơn nữa theo nét mặt của trưởng lão họ Ngô thì dường như còn có chút ẩn tình!
Càng kỳ quái hơn chính là Ngô trưởng lão đường đường tu vi Phân Thần trung kỳ, thế nhưng đối với Đinh Hạo lại không ra vẻ ke cả, ngược lại còn bình đẳng nói chuyện, thật sự khiến mấy người nghĩ mãi không ra!
Đỉnh Hạo khuôn mặt đau khổ nói với Ngô trưởng lão:
– Chính sự quan trọng hơn, trưởng lão nên dẫn bọn tại hạ đến đại hội thì hơn! Lúc này, Ngô trưởng lão mới có thời gian dò xét mấy người Lý Nam Thiên, liếc mắt nhìn mấy người nói:
– Nếu đã như vậy, lão phu trước tiên dẫn chư vị đến hội đã!
Giọng nói tuy khách khí nhưng lại không hề nồng ấm như lúc nói chuyện với Đỉnh Hạo, nhưng so với đồng tử dẫn đường vừa rồi đã tốt hơn nhiều rồi.
Mấy người Vô Cực Ma tông đều biết chắc chắn lão nhìn thấy Đinh Hạo đến mới tỏ ra khách khí như thế, nếu không lấy tu vi công lực người đó mà nói, vốn không cần khách khí như vậy!
Ngô trưởng lão trên đường đi không ngừng hỏi han Đỉnh Hạo, tựa như rất hiếu kỳ về Đinh Hạo, mà Đinh Hạo cũng đáp cho qua chuyện, nhưng người này lại không hề để ý, cứ hỏi đi hỏi lại hoài.
Chốc lát sau, mấy người cuối cùng đã đến trường thi đấu của Hồn Luyện tông hội!
Trừ Luyện Ngục Ma tông ra, người mấy tông phái kia đã đi đến trước.
Người của năm tông phái gồm Âm Dương Hòa Hợp tông, Huyết Sát tông, Hắc Ma tông, Thị Hồn tông, Phù Chú tông phân tán trước một cửa sơn động đen ngòm.
Mỗi tông phái trừ tông chủ và các trưởng lão ra còn có hơn mười đệ tử hàng thứ ba.
Trong đó, đệ tử của Âm Dương Hòa Hợp tông tham dự đông nhất, đến mười tám người, còn Huyết Sát tông, Hắc Ma tông mỗi phái có mười lăm người, Thị Hồn tông có mười ba người, Phù Chú tông ít ỏi hơn cũng có mười đệ tử tham dự.
Người của mấy tông phái đó Đỉnh Hạo hoàn toàn không biết, duy nhất chỉ có một khuôn mặt đã từng thấy qua là Trương Cuồng lão giả của Hắc Ma tông.
Lão đang đưa tay chỉ Đinh Hạo cho đệ tử tham dự đứng phía sau rồi nhỏ giọng dặn bảo gì đó.
Mấy đệ tử Hắc Ma tông nghe dặn dò liên tục gật đầu, vẻ mặt âm lãnh nhìn thẳng vào Đinh Hạo.
Tuy không nghe được tiếng gì, nhưng nhìn rõ thần sắc mấy người đó Đinh Hạo cũng biết được ý lão, trong lòng âm thầm cười lạnh! Người của năm tông phái thấy mọi người Vô Cực Ma tông đến, ve mặt đều lộ vẻ kinh ngạc, nhìn nhìn Đỉnh Hạo đi theo sau về mặt càng khinh thường.
Dù sao Đỉnh Hạo trước mắt cũng chỉ có tu vi ở mức Dung Hợp sơ kỳ, khó khăn lắm mới đủ tư cách tham dự mà thôi!
Sau khi Lý Nam Thiên liếc nhìn qua đệ tử của mấy tông phái, vẻ mặt biến hẳn! Trong số những đệ tử tham dự đại hội của mấy tông phái đó, tu vi yếu nhất cũng là Dung Hợp trung kỳ.
Xem ra tự mình mang Đỉnh Hạo tham dự hoàn toàn lại là tự rước nhục vào thân, nhìn lại Đỉnh Hạo phía sau trầm mặc không nói!
Trưởng bối của những tông phái khác đều cẩn thận dặn dò gì đó cho các đệ tử tham dự, mà Vô Cực Ma tông bên này lại lạnh lạnh lùng lùng, im im lặng lặng, cũng không có ai nói chuyện với nhau.
Mấy tông phái thấy vậy ánh mắt không thể hiện gì ngoài vẻ khinh bỉ
hương 101: canh Ngộ Oố Nhân 2
Ngô trưởng lão liếc nhìn Đỉnh Hạo đầy thâm ý nói:
– Tiểu ca xin tự tiện, ta đi rồi sẽ trở lại!
Nói rồi chớp mắt đã đi mất không thấy nữa!
Người này vừa đi, Lý Nam Thiên liền lên tiếng trước tiên:
– Không tưởng tượng được trưởng lão họ Ngô đó lại coi trọng ngươi như vậy! Đỉnh Hạo, ngươi giao kết với lão như thế nào?
– Bẩm tông chủ, lúc tiểu tử xuống núi đi lại thì bị Đạo môn truy sát, từng được Ngô trưởng lão cứu giúp vì thế có chút quen biết! Chỉ có điều tiểu tử hoàn toàn không biết lão lại là người của Luyện Ngục Ma tông nên đã không bẩm cáo với tông chủ, mong tông chủ cho chuộc tội?
Đỉnh Hạo cung kính nói.
Gật gật đầu, Lý Nam Thiên lạnh giọng nói:
– À, thật sự chỉ đơn giản thế thôi sao? Nhưng nghe hai người bọn ngươi nói chuyện dường như không chỉ có như thế đâu?
– Sự thật chính là như vậy, Đinh Hạo sao dám dấu diếm tông chủ, mong tông chủ minh giám! Đỉnh Hạo cắn răng nói.
– Tốt nhất là đúng như ngươi đã nói, nếu không … hừ!
Lý Nam Thiên lạnh giọng nói.
Đỉnh Hạo trong lòng cũng không để ý những lời đó, càng không thấy sợ lão, không hề nói thêm lời nào!
Đợi được khoảng nửa thời thần, người của Luyện Ngục Ma tông cuối cùng khoan thai đến.
Đi đầu là một người thân thể hùng vĩ, bước đi như hổ cuộn gió, bá khí cả người xông đến tận trời, mặt vuông chữ điền không giận mà uy nghiêm, trừ Luyện Ngục Ma vương Phùng Ngạo Thiên còn ai có được khí phách đó!
Phùng Ngạo Thiên đi trên đường, các tông chủ ai nấy đều cuống quýt nghênh đón, vòng tay thỉ lễ!
Chỉ thấy Phùng Ngạo Thiên khoát khoát tay, mắt hổ quét qua mọi người quát to:
– Hồn Luyện tông hội sắp sửa bắt đầu, để các vị phải đợi chờ Ngạo Thiên thật lấy làm hổ thẹn! Ừm, lần này đệ tử tham dự dường như so với lần trước có nhiều hơn một chút, hơn nữa thực lực cũng càng mạnh hơn.
Một dải Đoạn Hồn sơn ta có được thành tựu như vậy thật là đáng mừng lắm! Chính nhờ có sự bổ sung thêm máu mới, Đoạn Hồn sơn ta mới có thể xưng hùng ở Tây Đại Lục cho đến nay, Ngao Thiên lần này trước tiên đi cảm ơn qua các vị! Các vị tông chủ liên tục nói không đám, dù sao ở Đoạn Hồn sơn thì Luyện Ngục Ma tông mới chính là chủ nhân đích thực, còn những tông phái còn lại cũng chỉ là phụ trợ của Luyện Ngục Ma tông mà thôi, quan hệ chủ khách thì mọi người đều hiểu rõ cả! Dừng lại một chút, Phùng Ngạo Thiên nói tiếp:
– Lần này đấu trường của Hồn Luyện tông hội chính là sơn động trước mặt mọi người.
Trong động có điều gì thần bí thì các người tham dự tiến vào mới biết.
Sau khi những người tham dự tiến vào rồi, tông phái ta sẽ phụ trách phong bế động này, một năm sau sẽ tiến hành mở ra, người đầu tiên xuất động chính là đứng thứ nhất, cứ theo thứ tự như vậy.
Tông hội lần này phần thưởng tổng cộng mười kiện, công kích, phòng ngự, pháp khí đều có.
Ha ha ha.
Mười người đầu tiên sẽ có phần thưởng, đảm bảo không để những người tham dự thất vọng về điều đó.
Quy tắc Hồn Luyện tông hội vẫn như cũ không hề thay đổi, không bàn chuyện sống chết, bằng mọi cách để sinh tồn, không hạn chế điều gì!
Lời này vừa dứt, người của các tông phái đều phấn khích tỉnh thần, ánh mắt lạnh lùng nhìn lẫn nhau, ngoại trừ mấy người Hắc Ma tông còn nhìn Đỉnh Hạo một chút, không một người nào chú ý đến hắn!
Nhưng vào lúc này, Phùng Tinh Nhiên cùng với Ngô trưởng lão nhẹ nhàng đi đến.
Đinh Hạo lập tức biết vì sao Ngô trưởng lão đột nhiên biến mất một hồi, chính là bởi vì lão đi thông báo cho nàng! Quả là không ngoài dự đoán! Phùng Tinh Nhiên vừa đến nơi đó, không nói một lời chỉ nhắm Đỉnh Hạo đi tới, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Đỉnh Hạo, trong mắt loang loáng ánh sáng kỳ lạ!
– Lý tông chủ đã lâu không gặp, không ngờ được Vô Cực Ma tông của ông lần này cũng tham dự hội này, quả thực khiến Tỉnh Nhiên bất ngờ, 0? Vị tiểu ca lạ mặt sao lại khẩn trương như vậy, lẽ nào lại chính là người tham dự của Vô Cực Ma tông!
Phùng Tỉnh Nhiên tuy nói với Lý Nam Thiên, nhưng vẫn tập trung chú ý vào Đỉnh Hạo, nói đến đoạn sau liền hợp tình hợp lý ngắm nhìn Đỉnh Hạo.
Lý Nam Thiên cảm thấy được sủng ái mà phát sợ, luôn miệng giải thích:
– Phùng tiểu thư nhãn quang tỉnh tường, Đỉnh Hạo chính là người tham dự của bản tông ta.
Đinh Hạo gia nhập tông môn ta chỉ chưa tới mười năm, tiểu thư không biết cũng là chuyện bình thường thôi
Mọi người trong trường đều có cảm thấy kỳ quái, nữ nhân này thật khó đối phó, tựa hồ đối với những thanh niên tuấn tú kỳ tài của bất kỳ tông phái Đoạn Hồn sơn nào cũng đều không có hứng thú, lần này không biết làm sao lại có hành động lạ thường như vậy! Đôi mắt mỹ lệ của Phùng Tinh Nhiên hung hăng trừng trừng Đỉnh Hạo, giọng mềm mại nói:
– Ai ui! Thì ra là ngôi sao đang lên của Vô Cực Ma tông, thật hân hạnh! Ừm, không biết hiện giờ Đinh Hạo đạo hữu đã có đạo lữ hay chưa!
Lời này vừa nói ra, cả khu vực liền ầm ï nhốn nháo cả lên!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Trọng Sinh 2006 Tiền Tài Mỹ Nữ Ta Đều Muốn [Dịch] Trọng Sinh 2006 Tiền Tài Mỹ Nữ Ta Đều Muốn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Trong-Sinh-2006-Tien-Tai-My-Nu-Ta-Deu-Muon-Audio-Truyen.jpg)






