- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
- Tập 93 : Có Hứng Thú Gây Dựng Gia Tộc Thứ Bảy Mới Trong Nội Thành Hay Không??? (c921-c930)
[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 93 : Có Hứng Thú Gây Dựng Gia Tộc Thứ Bảy Mới Trong Nội Thành Hay Không??? (c921-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 921: Có Hứng Thú Gây Dựng Gia Tộc Thứ Bảy Mới Trong Nội Thành Hay Không???
Tuy năng lực của âm Hư Vương trước mắt có chút đặc thù, năng lực bảo mệnh khá mạnh, nhưng tính công kích lại quá yếu.
Bà ta muốn công kích đối phương, nhất định phải ở cùng một tầng không gian với đối phương, nhưng một khắc khi bà ta công kích, cũng chính là thời điểm năng lực bảo mệnh của bà ta mất đi hiệu lực.
Và không nói đến quân chủ, kể cả quân vương khác, cũng có thể thông qua đấu trí, để lộ ra sơ hở hấp dẫn bà ta công kích, rồi dựa vào đó mà phản sát.
Nghĩa là cho bà ta đi khiêu chiến quân chủ, căn bản chẳng thử ra cái gì đã bị đối phương miểu sát rồi.
Tiếng nước chảy róc rách vang lên, Hứa Thâm vừa ngâm cho mình một ly trà, nhìn khói nhẹ lượn lờ trên chén, suy nghĩ trong lòng đã định, hắn nói với âm Hư Vương: “Bà thay ta đến thành Tinh Sầu, đi tìm Tinh Quân, yêu cầu hắn tới đây một chuyến.
Cứ nói là ta có việc muốn mời, nếu hắn không đến, đừng trách ta tự mình đi qua san bằng thành của hắn!”
Lời nói thẳng thừng của hắn khá đơn giản, nhưng lại khiến cho âm Hư Vương nghe được mà không khỏi giật giật mí mắt.
“Tinh Quân…” Bà ta cũng có chút ấn tượng về vị quân vương thành Tinh Sầu kia, người nọ là một chàng trai trẻ tuổi, tuấn tú: “Vậy nếu hắn hỏi ngài tìm hắn có chuyện gì, tôi sẽ trả lời như thế nào?”
“Cứ nói là đến đây sẽ biết.” Hứa Thâm lạnh lùng nói: “Nói với hắn rằng, được mời chính là khách, còn nếu để ta tự mình đi tìm, hắn sẽ phải gánh vác hậu quả vì đã để ta phải đích thân lên đường.”
Âm Hư Vương nghe vậy, lập tức gật gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
“Bà đi ngay đi.”
“Vâng.” Ngay sau khi cáo lui trước mặt Hứa Thâm, âm Hư Vương nhanh chóng lên đường.
Không bao lâu sau khi bà ta rời khỏi, Hàn Liệt đi một chuyến đã quay trở về, trên đường trở về, ông ta trùng hợp đụng phải âm Hư Vương, nhưng hai người bọn họ chỉ đơn giản nhìn nhau một cái, gần như không nói gì.
Chờ đến lúc Hàn Liệt trở về trước mặt Hứa Thâm, ông ta lại nhìn thấy Hứa Thâm đang viết thư.
“Tôi đã bố trí thỏa đáng cho những tộc nhân may mắn còn sống sót của Hàn gia rồi, hơn nữa còn trực tiếp cảnh cáo bọn họ phải an phận, tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền toái cho ngài.” Trên mặt Hàn Liệt lộ ra kính cẩn mỉm cười.
Quân vương co được dãn được, tuy tạm thời phải sống nhờ trong địa bàn của Hứa Thâm nhưng chuyện này vẫn chưa thật sự xóa tan được ngạo khí từ đáy lòng ông ta.
Hứa Thâm nhanh chóng viết xong lá thư nọ, rồi ném đến trước mặt Hàn Liệt.
“Thay ta đưa phong thư này đến trang viên Ngọc Lan Hương, khu Dạ Oanh.”
Hàn Liệt có chút sửng sốt, sau khi tiếp nhận lá thư nọ, nhìn thoáng qua, mới gật gật đầu rồi rời đi.
Bản thân có thể xuyên thấu qua tầng sâu trong Khư giới, khiến ông ta không cần mở thư cũng có thể thấy rõ nội dung bên trong, và ngay lập tức, trong lòng trở nên nghiêm túc.
“Mấy người đã đặt ra quá nhiều quy củ, thì đừng trách tôi đi quá giới hạn…” Hứa Thâm đưa mắt nhìn về phía nội thành, thì thào tự nói.
Lúc này, đột nhiên hắn cảm ứng được rất nhiều tiếng kêu gọi không ngừng truyền đến trong đầu.
Hứa Thâm khẽ nhíu mày, nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn tiến vào hội Hỗ Trợ Linh Bí một chuyến.
Theo ý thức kéo dài, Hứa Thâm lại xuyên qua mảnh sương mù vô tận, đi đến thế giới Linh Bí với ánh sáng rực rỡ nở rộ bốn phía.
Hơi hiếm thấy một chút bởi vì lần này trong 12 quả cầu, lại có tới 9 viên tỏa sáng!
Bốn vị quân vương bao gồm số một, số hai, số bốn, số mười một đều có mặt cả.
Ngoại trừ bọn họ, Hứa Thâm còn chú ý tới quả cầu ánh sáng số 15 ban đầu vẫn một mực ảm đạm không có ký chủ, thì hiện giờ hào quang cũng sáng lên rồi.
Nghĩa là hội Hỗ Trợ Linh Bí vừa có người mới xuất hiện.
“Số mười đến đây rồi.”
“Rốt cuộc đại lão số mười cũng online.”
Nhìn thấy Hứa Thâm có mặt, số một và số hai đang kêu gọi Hứa Thâm đều chuyển ánh mắt nhìn qua, Đầu Sói và số năm lập tức hưng phấn kêu lên.
Số năm kích động nói: “Số mười, nghe số hai nói Hàn gia trong nội thành bị cường giả thành Để thần bí xử lý rồi, có phải là anh làm hay không?”
“Đó chính là ba vị quân vương của Hàn gia nha, số mười quá mạnh rồi!” Số 9 cũng nhìn sang, tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên đánh giá Hứa Thâm.
Hứa Thâm thoáng nhăn mày, cái miệng của số một và số hai này quá rộng, đây là e sợ thiên hạ không loạn sao?
“Số mười, có rảnh, chúng ta tâm sự riêng một chút?” Số một lập tức phát ra lời mời Hứa Thâm.
Hứa Thâm suy nghĩ một chút, mới lựa chọn chấp nhận.
“Chuyện gì?” Hứa Thâm lạnh lùng nói.
“Số mười, chuyện về Hàn gia, gần như tôi đã nghe nói đến rồi, chỉ không biết số mười có hứng thú gây dựng gia tộc thứ bảy mới trong nội thành hay không? Tôi có thể toàn lực ủng hộ anh.” Số một nói.
“Hả?” Hứa Thâm nói: “Anh muốn tôi đứng lên thay thế vị trí của Hàn gia? Nhưng ủng hộ tôi thì anh có chỗ tốt gì chứ? Với năng lực của anh, tự anh cũng có thể trở thành gia tộc thứ bảy mà?”
Số một cười nói: “Tôi không tiện nhúng tay vào chuyện này, nhưng Hứa tiên sinh lại khác.
Hơn nữa, so sánh với địa vị hiện giờ của anh, trở thành gia tộc thứ bảy tại nội thành có thể nhận được lượng tài nguyên phân phối vượt xa thành Để, đủ cho anh nhanh chóng dung hợp được càng nhiều khư binh cấp truyền thuyết hơn, từ đó chọn lựa loại hình tương xứng hoàn mỹ nhất với mình.”
Đôi mắt Hứa Thâm khẽ nheo lại, bên trong hiện ra một mảnh hàn quang.
Quả nhiên, thân phận của hắn đã bại lộ.
Nghĩa là trong khoảng thời gian này, số một đã đi điều tra thông tin về hắn.
Nhưng hắn cũng không cố ý che giấu, đối phương muốn điều tra được chuyện này cũng không khó.
“Đáng tiếc, tôi không có hứng thú, dung hợp quá chậm.
Nếu tôi muốn, cứ trực tiếp đi biển khư tìm khư binh đã thành hình rồi chậm rãi lựa chọn là được.” Hứa Thâm nói.
Số một nghe giọng nói bình tĩnh ung dung của Hứa Thâm, hơn nữa dường như hắn cũng thừa nhận thân phận của mình rồi, ngược lại, gã mới là người khẽ nhíu mày một cái, nhưng rất nhanh, gã lại suy nghĩ theo hướng khác.
Đúng vậy, với thân phận địa vị như bọn họ, thứ cần kiêng kỵ cũng không có nhiều.
Chỉ vì một viên Linh Bí, chưa chắc những quân vương khác đã trực tiếp đến tranh giành với bọn họ.
Nhưng có một điểm tiếc nuối chính là, làm số một nghĩa là gã chính là tồn tại đầu tiên có mặt tại nơi này, đương nhiên cũng biết được càng nhiều bí ẩn.
Chương 922: Không Muốn Trả Lời!
“Số mười, không phải cậu cảm thấy dù bại lộ thân phận cũng không đáng kể gì chứ?” Đột nhiên số một hỏi.
“Anh muốn nói cái gì?” Ánh mắt Hứa Thâm trở nên bất thiện.
“Chắc số mười cũng biết đến hội nghị thống trị?” Số một nói: “Vậy cậu nói xem vì sao cả năm vị quân chủ của hội nghị thống trị đều không xuất hiện tại nơi này?”
Hứa Thâm thầm giật mình, ánh mắt trở nên lạnh như băng.
“Bởi vì ở thời điểm ban đầu, năm vị quân chủ của hội nghị thống trị cũng từng chủ trì ở nơi này, nhưng về sau, bọn họ cảm thấy loại chuyện này quá mức nhàm chán, mới rời đi, niêm phong Linh Bí trong tay bọn họ, cất vào trong kho.”
Số một bình tĩnh nói: “Nhân tiện nói đến chuyện này, tôi cũng nhắc nhở cậu một chút, số lượng thủy tinh Linh Bí trong tay năm vị quân chủ của hội nghị thống trị, tuyệt đối không chỉ có một viên thôi đâu.
Nói cách khác, chờ đến khi số lượng thủy tinh Linh Bí sáng lên ở nơi này đủ lâu, bọn họ sẽ ra tay, quét sạch tất cả thế giới Linh Bí, sau đó đi tìm kiếm cái gọi là truyền thuyết huyền bí từ thời xa xưa kia…”
Hứa Thâm chăm chú nhìn số một, tuy đối phương nói chuyện cực kỳ bình tĩnh, nội dung cũng không có nửa câu uy hiếp nào, nhưng tổng hợp lại, từng câu từng chữ trong lời nói của đối phương lại bao hàm ý uy hiếp hắn.
“Nếu quân chủ muốn cướp đoạt thủy tinh Linh Bí trong tay tôi, cứ cho bọn họ là được, dù sao tôi cũng chỉ có mỗi một viên, càng không có hứng thú với truyền thuyết huyền bí kia.” Hứa Thâm lạnh lùng nói, vẫn giữ nguyên lập trường của mình.
Không thèm để ý, thì chẳng cần phải sợ, cũng từ đó mà không gây thù địch!
Số một khẽ nhíu mày, hiển nhiên gã không nghĩ tới Hứa Thâm lại bướng bỉnh, dầu muối không ăn như thế.
“Huống hồ, anh đã nói trong tay năm vị quân chủ đều có Linh Bí, nếu bọn họ thật sự muốn tập hợp đầy đủ, thì tới cuối cùng chẳng phải chỉ có một tư cách thôi sao? Năm người bọn họ sẽ phân phối như thế nào?” Hứa Thâm lạnh lùng nói: “Cho nên chuyện đầu tiên bọn họ cần giải quyết chính là phân phối, rồi mới nói đến chuyện tìm kiếm sau.
Số một, nếu anh muốn nói chuyện với tôi, thì về sau tốt nhất là lấy ra một chút thành ý đến đây.
Nể mặt lần trước chúng ta đã từng hợp tác với nhau, lần này tôi sẽ không so đo với anh.”
Sắc mặt số một khẽ biến, gã gắt gao nhìn chằm chằm vào quả cầu ánh sáng của Hứa Thâm, nhưng bị quả cầu ánh sáng ngăn cản, có nhìn cũng không thấy được điều gì, chỉ có thể phán đoán dựa trên âm điệu nói chuyện.
“Tôi có một nghi vấn, muốn mời số mười giải đáp giúp tôi.” Bỗng nhiên số một nói.
Hứa Thâm không đáp lại.
Số một tiếp tục nói: “Vốn dĩ tôi chỉ muốn thử, nhưng vừa rồi cậu đã thừa nhận bản thân chính là Hứa Thâm, mà dựa vào kết quả tôi điều tra được, thì lúc trước khi cậu bị giáo hội Nguyệt Quang bắt được, cậu chỉ là hình thái thứ hai mà thôi, lúc ấy số mười cậu từng mở miệng nhờ tôi cứu giúp… Tôi vốn tưởng rằng cậu là một vị quân vương có mối quan hệ thân thiết với Hứa Thâm.
Nhưng hiện giờ cậu đã thừa nhận, vậy tôi rất muốn biết, lúc ấy là cậu tự mình mở miệng nhờ tôi cứu giúp chính cậu, có đúng hay không?”
“Còn nữa, vì sao rõ ràng cậu chỉ là hình thái thứ hai, nhưng vẫn có thể nhìn thấy con khư cấp A trong bia Trấn Khư? Một chuyện mà ngay cả hệ cảm giác cũng khó có thể làm được, huống chi cậu lại không giống hệ cảm giác…”
“Anh rất quen thuộc với quân chủ ư?” Hứa Thâm hỏi lại.
“Không quen.” Số một nhíu mày, khẽ lắc đầu nói: “Không ai dám nói là bản thân quen thuộc với quân chủ, bọn họ vẫn luôn cao cao tại thượng.
Từ sau khi Nhân Hoàng biến mất, năm vị quân chủ chính là người quản lý chín thành.
Bọn họ không ở biển khư, chỉ đang ẩn cư chỗ sâu nhất trong thành Vân tại nội thành mà thôi, nhưng rất khó trông thấy.”
“Anh hiểu biết bao nhiêu về Ngục Chủ?” Hứa Thâm lại hỏi.
Số một tức giận nói: “Cậu còn chưa trả lời vấn đề của tôi đâu.”
“Không muốn trả lời.” Hứa Thâm nói.
“…” Suýt chút nữa là số một bị sặc rồi.
Hứa Thâm không tiếp tục nhiều lời thêm nữa, đã tách khỏi cuộc nói chuyện riêng tư này, cùng lúc ấy, số hai phát lời mời nói chuyện riêng cùng Hứa Thâm.
Hứa Thâm suy nghĩ một lát, hắn vừa biết được tin tức năm vị quân chủ cũng ở trong hội Hỗ Trợ Linh Bí từ trong miệng số một, không biết có thể đào ra được một chút tin tức gì từ trong miệng số hai hay không?
Bản lĩnh giấu giếm tin tức của đám người kia, còn lợi hại hơn đàn ông giấu riêng tiền thuê nhà!
“Số mười, không nghĩ tới anh lại có quan hệ thân thiết với Giang gia đến vậy.
Vì Giang gia, anh thậm chí còn không tiếc bại lộ thân phận của chính mình.” Số hai buông lời cảm thán với Hứa Thâm, ngụ ý là đối phương đã hiểu rõ thân phận tại hiện thực của Hứa Thâm rồi.
“Vừa rồi số một cũng nói mấy lời như thế, anh có chuyện gì cứ việc nói thẳng ra đi.” Hứa Thâm lạnh nhạt nói.
Số hai hơi sững sờ, nhưng rất nhanh lại trở nên thoải mái.
Cũng đúng thôi, gã có thể nghe được, thì khẳng định là số một cũng có thể nghe được.
Gã đưa mắt nhìn Hứa Thâm qua quả cầu ánh sáng, nhưng đương nhiên là không thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn, chỉ có thể nói: “Tôi không có ác ý, chỉ muốn tiến hành một chút hợp tác với anh thôi.”
“Hợp tác?” Hứa Thâm nói: “Bất cứ loại hợp tác gì cũng sẽ làm bại lộ thân phận tại hiện thực của anh, anh dám khẳng định sao?”
Số hai mỉm cười nói: “Bại lộ cũng chẳng có gì, chỉ là một viên Linh Bí thôi mà, ai dám vì thứ này mà đi đến trước mặt tôi, tôi sẽ vô cùng thưởng thức phần dũng khí này của họ.”
Khẩu khí không nhỏ nha [1]… Hứa Thâm khẽ nhướng mày, xem ra số hai này cũng không quá để ý đến chuyện bại lộ thân phận, hoặc là nói nhóm quân vương trong hội Hỗ Trợ Linh Bí đều không quá để ý đến chuyện che giấu thân phận, nhưng vừa biết được tin tức quân chủ cũng có mặt trong này từ số một, Hứa Thâm lại có chút để ý.
[1] : có thể hiểu là giọng điệu cũng ghê gớm đấy, nói chuyện cũng kinh đấy…
“Anh có biết thân phận tại hiện thực của số một không?” Hứa Thâm hỏi.
“Sao vậy? Vừa rồi anh và hắn nói chuyện đã xảy ra vấn đề gì sao [2]?” Số hai hỏi.
[2] : nguyên văn là
聊崩
, nghĩa là cuộc nói chuyện không vui, bế tắc, rất có thể dẫn đến tình trạng về sau hai người không nói chuyện với nhau nữa.
Chương 923: Hợp Tác Với Số Hai!!!
“Không.”
Số hai cũng không tiếp tục tìm tòi nghiên cứu thêm, lại nói: “Về thân phận của số một, tôi cũng chỉ có thể khoanh vùng đại khái thôi, nhưng cũng không dám bảo đảm nó hoàn toàn chính xác.”
“Hả?”
“Dường như hắn có liên quan tới giáo hội Nguyệt Quang, hẳn là một vị quân vương nào đó bên trong giáo hội này.” Số hai nói: “Ngoại trừ Giáo hoàng, bên trong giáo hội Nguyệt Quang còn có tứ đại quân vương.
Hơn nữa, có vẻ như giáo hội Nguyệt Quang này cũng bao gồm một loại lực lượng bên ngoài nào đó… Nước ở đây che giấu rất sâu.”
Giáo hội Nguyệt Quang… đôi mắt Hứa Thâm khẽ nheo lại, một mảnh hàn mang xẹt qua.
“Vậy còn anh?” Hứa Thâm lại hỏi.
“Tôi còn chưa xác nhận được anh có nguyện ý hợp tác với tôi hay không mà?” Số hai bất đắc dĩ nói.
Hứa Thâm nói: “Dù sao anh cũng không để ý đến chuyện bại lộ thân phận.”
“Đúng là tôi không sợ, nhưng thứ này nó cũng giống quần lót ấy, mặc vào kiểu gì cũng mang đến một chút cảm giác an toàn hơn, nếu thực sự cởi ra, đương nhiên là lộ hết cả rồi.” Số hai ví von thật là hình tượng.
“Vậy cần phải xem chuyện hợp tác mà anh nói là gì.” Hứa Thâm nói.
Số hai cười nói: “Đơn giản chỉ là đi biển khư thăm dò rồi giao dịch khư binh các loại, vậy thôi, chắc không có vấn đề gì chứ?”
Hứa Thâm ngẫm lại cũng thấy đúng, mới nói: “Nếu chỉ là những chuyện này, đúng là không có vấn đề gì.”
“Sảng khoái.” Số hai khẽ cười nói: “Tôi cũng là người nội thành, thuộc Lâm gia một trong bảy đại gia tộc, hẳn là trước kia Lâm gia chúng tôi chẳng qua lại gì cũng như không có xúc phạm đến Hứa tiên sinh.”
“Ừm?” Ánh mắt Hứa Thâm khẽ động, chợt nghĩ đến những lời khuyên bảo lúc trước của đối phương, cuối cùng trong lòng cũng hiểu rõ.
“Lúc trước tôi khuyên anh đừng tham gia vào chuyện của Giang gia, chỉ vì không muốn là địch của số mười thôi, dù sao Lâm gia chúng tôi cũng nhận được lời mời của Hàn gia, nhưng hiện giờ Hàn gia đã mất, tôi cũng chẳng cần rối rắm nhiều chuyện như vậy nữa.” Số hai khẽ cười nói: “Hẳn là số mười sẽ không trách móc mấy chi tiết nhỏ nhặt này? Về sau có số mười móc nối, chúng tôi còn có thể tiếp xúc thân cận hơn cùng Giang gia, đè mấy gia tộc huênh hoang, nổi trội khác xuống.”
Hứa Thâm chăm chú liếc nhìn đối phương một cái, mới mở miệng hỏi: “Anh là người thứ hai xuất hiện trong hội Hỗ Trợ này?”
“Ừm, thời điểm tôi đến đây, số một đã có mặt rồi.” Số hai trả lời, trong lòng có chút không thoải mái vì Hứa Thâm chuyển đổi vấn đề quá mức đột ngột.
“Chỉ có một mình số một thôi sao?”
“Đúng vậy, làm sao thế?”
Hứa Thâm thầm nghĩ quả nhiên là vậy, cũng nhanh chóng lên tiếng nói: “Vừa rồi số một có nói, năm vị quân chủ của hội nghị cũng ở trong hội Hỗ Trợ này, chỉ là bọn họ tạm thời rời khỏi nơi đây thôi, chờ đến khi thủy tinh Linh Bí có mặt đủ nhiều, bọn họ sẽ xuất hiện.”
Số hai sửng sốt một chút, qua hai giây sau mới nói: “Vậy cũng chẳng có gì, đến lúc ấy, nếu quân chủ của hội nghị muốn, cứ cho bọn họ là được, dù sao chúng ta cũng không có cơ hội sưu tập đủ mấy thứ này.
Lại nói, kể cả chúng ta có cho, thì năm vị quân chủ kia có đủ để chia nhau hay không chứ?”
Lời nói của số hai vừa mang một chút ý vị trêu chọc vừa kèm theo một tia không có ý tốt.
Hứa Thâm không khỏi nở nụ cười, số hai này cũng là một tên xấu xa.
“Phỏng chừng bọn họ sẽ giải quyết bằng trò chơi đoán số [1].” Hứa Thâm mỉm cười nói.
[1] : Trò chơi đoán số hay còn gọi là Morra, là một trò chơi tay có từ hàng nghìn năm trước thời La Mã và Hy Lạp cổ đại.
Mỗi người chơi đồng thời để lộ bàn tay của họ, mở rộng bất kỳ số ngón tay nào và gọi ra một số.
Bất kỳ người chơi nào đoán thành công tổng số ngón tay được tiết lộ bởi tất cả người chơi cộng lại sẽ ghi được một điểm.
“Phỏng chừng cuộc chiến nọ sẽ vô cùng kịch liệt đó nha.” Số hai nở nụ cười.
Hứa Thâm hỏi: “Anh biết được bao nhiêu về quân chủ?”
“Sao vậy? Chẳng lẽ anh muốn khiêu chiến quân chủ?” Số hai nhạy bén hỏi.
“Tôi chỉ muốn hỏi một chút thôi.
Thêm nữa, đã ngồi lên vị trí của chúng ta rồi, thì ai không tò mò về quân chủ?” Hứa Thâm tùy ý nói.
Số hai gật đầu: “Cũng đúng.
Ừm… theo Lâm gia chúng tôi biết được, những vị quân chủ ấy đều rất mạnh.
Nhưng chưa một ai được chứng kiến bọn họ chân chính để lộ ra lực lượng của mình.
Gần như những người có gan khiêu chiến quân vương, đều biến mất.
Có người còn nhìn thấy quân vương đã chết đi, ở bên cạnh vị Ngục Chủ nọ làm tôi tớ, nhưng với tư thế là vong hồn.
Tóm lại đừng tùy tiện thử làm chuyện này, trừ phi trong tay anh có một kiện khư binh truyền thuyết hoàn mỹ tương xứng.”
Gã lại nói lời thấm thía: “Có khả năng anh còn chưa biết một kiện khư binh truyền thuyết hoàn mỹ tương xứng sẽ làm chiến lực của một vị quân vương tăng lên kinh khủng đến mức nào đâu, có thể nói là nó vượt quá sức tưởng tượng của anh, là gấp mười lần thậm chí là gấp trăm lần tăng phúc! Nói chung là hoàn toàn không hợp lẽ thường!”
“Vậy khư binh của Lâm gia các anh thì sao? Có hoàn mỹ tương xứng không?” Hứa Thâm hỏi.
Dường như số hai hơi nghẹn lại một chút, hồi lâu sau mới nói: “Hứa huynh, anh luôn hỏi thăm chuyện nhà người ta như vậy, thực sự không phúc hậu chút nào.”
“Được rồi, sau này có gì cần lại nói sau.” Hứa Thâm cười cười nói.
“Khoan đã.” Số hai gọi Hứa Thâm lại, chợt tò mò hỏi: “Hàn gia kia đã bị anh và Giang gia liên thủ trấn áp, chắc là kiện chí bảo Quỷ Bộ Binh Thư của Hàn gia đang nằm trong tay anh rồi?”
“Vì sao anh lại nghĩ như vậy?” Hứa Thâm hỏi lại.
“Không có thứ này làm thù lao, dựa vào cái gì mà anh giúp Giang gia chứ?” Số hai hỏi lại.
“Có lẽ là tôi cam tâm tình nguyện.”
“Vậy ư…” Số hai cười lạnh.
Đến đây, Hứa Thâm kết thúc nói chuyện riêng, trở lại bên trong hội Hỗ Trợ.
Mọi người còn đang say sưa nói chuyện về nội thành, Hứa Thâm nhìn người mới số 15 kia, bình tĩnh mở miệng dò hỏi: “Anh là quân vương hay hình thái thứ hai?”
“Dựa vào cái gì mà tôi phải nói cho anh?” Số 15 sở hữu chất giọng của một thanh niên bướng bỉnh, thoáng hiện một chút lạnh lùng, kiêu ngạo nói.
Đầu Sói nghe vậy, lập tức nói với số 15: “Người mới, cậu đừng quá kiêu ngạo nha, cẩn thận số mười chỉ dùng một chút thời gian là tìm được cậu, sau đó đánh cho cậu một trận đó.”
Chương 924: Hợp Tác Vui Vẻ!
Gã nói rất bình thường, nhưng số 15 nghe nói như thế lại giống bị chọc giận: “Vậy cứ để hắn tìm đến chỗ tôi thử xem, còn có anh nữa, anh nói nhiều quá đấy, còn lắm miệng cẩn thận tôi xé nát cái miệng của anh ra!”
Đầu Sói sửng sốt, chợt cười nói: “Cậu chỉ là một tồn tại hình thái thứ hai, kiêu ngạo cái quái gì chứ? Còn đòi xé nát cái miệng của tôi, cậu có bản lĩnh thì báo địa chỉ, chúng ta một chọi một!”
“Anh đừng có để tôi tìm được anh!” Số 15 âm trầm nói.
Số năm nói với Hứa Thâm: “Đại lão, đầu óc của người mới tới này có chút không bình thường, anh đừng để ý đến hắn.
Trước kia cũng có vài tên hình thái thứ hai đầu óc không bình thường tiến vào nơi đây như vậy, nhưng rất nhanh thôi thủy tinh của bọn họ sẽ đổi chủ.”
Hứa Thâm thấy vậy cũng không nhiều lời, dù sao chỉ cần không bại lộ, thì người ở trong này cũng rất khó nhìn thấu thân phận ngoài hiện thực của đối phương.
Bởi vậy dù đối mặt với quân vương cũng không cần quá mức thận trọng.
“Đầu óc của mày mới không bình thường, kể cả khi mày chết rồi tao cũng không chết được đâu.” Số 15 cả giận nói.
Số năm cười nhạo, lười phản ứng với gã.
Hứa Thâm thấy không còn việc gì khác, cũng nói lời từ biệt với mọi người rồi offline.
Đêm đó, Hàn Liệt quay về, đồng thời đi theo phía sau gã, còn có ba bóng người khác.
Người dẫn đầu là một thần phụ mặc hoa bào, thoạt nhìn ung dung tao nhã, nét mặt từ bi, ánh mắt thâm thúy lại bao hàm quang mang trí tuệ, nhưng dáng vẻ chỉ là một vị trung niên.
Ở sau lưng thần phụ có hai hình thái thứ hai giống như người hầu, một nam một nữ, đều đeo mặt nạ, phân biệt là chuột và dê.
Hứa Thâm liếc mắt một cái đã nhìn ra, vị thần phụ này là quân vương.
Nói như vậy, ngay từ đầu ở trong thành này, ngoại trừ Nghĩ Hậu và Dạ Thử Vương, vẫn còn vị quân vương thứ ba.
“Một mình đến ước hẹn, khá là can đảm.” Hứa Thâm nói với thần phụ nọ, đồng thời cũng mời đối phương ngồi dùng tiệc tối.
Ánh mắt bên dưới lớp mặt nạ chuột của người sau lưng thần phụ lộ ra một mảnh giận dữ khá rõ ràng, lời nói của Hứa Thâm trực tiếp bỏ qua bọn họ rồi còn gì?
“Tôi tin tưởng vào trí tuệ và sự lựa chọn của thành chủ thành Quang Minh.
Hơn nữa, chúng tôi tới đây bàn chuyện hợp tác, không cần gióng trống khua chiêng như vậy.” Thần phụ nọ mỉm cười, rồi đi tới bên cạnh bàn ăn, ngồi xuống.
Hứa Thâm khẽ gật đầu, ra hiệu cho Hàn Liệt cũng ngồi xuống.
Hàn Liệt thấy vậy, khá là hiểu ý, nhanh chóng ngồi xuống đối diện vị thần phụ nọ, còn Hứa Thâm ngồi ở vị trí chủ tọa của chiếc bàn dài.
“Nghe nói nếu tôi nguyện ý gia nhập, thì bên phía mấy người sẽ có bốn vị quân vương.
Nói vậy, hai vị quân vương khác ở nơi nào?” Hứa Thâm mỉm cười hỏi.
Thần phụ nhẹ giọng nói: “Bọn họ đều ở thành Để khác.
Nói cho cùng, nếu tất cả chúng tôi cùng ở trong này, tiểu thư Mạt Di La sẽ có ý kiến.”
“Lúc trước ông từng hợp tác với Mạt Di La rồi?”
“Không có, dường như tiểu thư Mạt Di La không có hứng thú với chuyện này, nhưng cô ấy cũng không phản đối chuyện của chúng tôi.” Thần phụ mỉm cười nói.
Hứa Thâm khẽ gật đầu, đúng là Mạt Di La khá thích an nhàn, cũng tương đối buông thả chuyện thống trị sáu khu, mới khiến cho các khu đều xuất hiện dị giáo đồ, còn để người ở nội thành đến nơi này xây dựng thế lực làm địa đầu xà, làm xằng làm bậy.
“Có bao nhiêu người biết được tin tức đêm nay ông sẽ đến nơi ước hẹn?” Hứa Thâm chăm chú nhìn thần phụ nọ.
Cùng lúc đó, đôi mắt của chuột và dê ở sau lưng thần phụ lập tức trở nên nghiêm nghị, đôi bàn tay vốn đang đan chéo nhau trước bụng bọn họ, lại khẽ dùng sức, căng thẳng hơn vài phần.
Vẻ mặt thần phụ không thay đổi, vẫn duy trì nụ cười mỉm như trước, nói: “Tôi nghe theo lời Hàn Liệt tiên sinh nói, nên không có tăng thêm, chỉ dẫn theo hai vị tùy tùng này đi tới làm nền, tránh để một mình cô đơn, khiến cho Hứa tiên sinh chê cười vì gia cảnh quá mức nghèo nàn, mộc mạc.”
Hứa Thâm chăm chú nhìn đối phương một lát, mới chậm rãi gật đầu, nói: “Ông có biết Phản Nội Quân mấy người đã sớm bị hội nghị thống trị bên kia chú ý tới không? Nên nói, gia nhập cùng mấy người, cũng tương đương với tự tìm đường chết!”
Thần phụ đón lấy ánh mắt của Hứa Thâm, nhưng nụ cười trên môi vẫn không thay đổi: “Vậy vì sao Hứa tiên sinh còn mời tôi tới đây?”
“Vì sao tôi không thể giải quyết mấy người thay hội nghị?” Hứa Thâm lặng lẽ nhìn người nọ, ánh mắt không nhìn ra vui giận sát khí hay mềm lòng.
Thần phụ cười cười: “Hứa tiên sinh đừng thử nữa.
Đúng là hội nghị biết chúng tôi tồn tại, chúng tôi cũng hiểu hội nghị đã biết chúng tôi tồn tại rồi, càng biết được chuyện hội nghị dự tính chờ đợi cho đến khi chúng tôi triệu tập đủ quân vương, sẽ tới nhổ tận gốc.
Nhưng loại chuyện này cũng không thể thay đổi được quyết tâm của chúng tôi, ngược lại chỉ làm cho hành động của chúng tôi càng thêm kiên quyết, càng thêm bí mật, càng thêm ra sức vì nghiệp lớn mà thôi!”
“À?” Hứa Thâm khẽ nheo mắt: “Nói như vậy, số lượng quân vương của Phản Nội Quân mấy người cũng không chỉ dừng lại ở con số kia?”
Thần phụ thần bí mỉm cười, nói: “Phải chăng tôi nói ra chuyện này sẽ khiến Hứa tiên sinh tăng thêm tin tưởng, mà thuyết phục được Hứa tiên sinh gia nhập?”
Hứa Thâm nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, cân nhắc nói: “Xem ra không gia nhập vào quý quân là không thể nhận được tin tức nội bộ chân chính rồi, thậm chí kể cả khi đồng ý gia nhập, cũng chưa chắc đã có thể nhận được toàn bộ.
Một khi đã như vậy, tôi với mấy người chuyển sang tâm sự chuyện hợp tác thôi.”
“Hứa tiên sinh thật sự không muốn gia nhập cùng chúng tôi ư?” Ánh mắt thần phụ nọ thoáng hiện một chút thất vọng và tiếc nuối, nhưng tựa như ông ta đã đoán chuyện này từ trước rồi.
“Cho tôi tình báo về chiến lực của quân chủ, một phần tình báo đổi lại tôi sẽ thay mấy người giải quyết một quân vương trong nội thành.” Hứa Thâm nhẹ giọng nói: “Giao dịch này như thế nào?”
“Đương nhiên là Hứa tiên sinh buôn bán lời rồi.” Thần phụ thoáng hiện chút bất đắc dĩ nói: “Tình báo về quân chủ vốn không thể tiết lộ, muốn đạt được đều phải dùng sinh mệnh đi trao đổi, nhưng mà… Chúng tôi sẽ nghĩ biện pháp đi thu thập một chút, hi vọng Hứa tiên sinh đừng nuốt lời.”
“Đương nhiên sẽ không.” Hứa Thâm thấy vậy, mới bưng chén rượu lên: “Hợp tác vui vẻ.”
“Vui vẻ.” Hàn Liệt phụ họa theo.
“Vui vẻ.” Thần phụ nọ mỉm cười.
Chương 925: Có Đôi Khi Ngay Cả Chính Tôi Cũng Không Dám Tin Tưởng Bản Thân Mình!!!
Chờ nhấp được một ngụm, thần phụ hơi tò mò hỏi: “Xin lỗi nếu câu hỏi của tôi hơi mạo muội, tôi chỉ muốn hỏi rằng, Hứa tiên sinh tìm hiểu tin tức về quân chủ, chẳng lẽ đang muốn khiêu chiến vị quân chủ nào đó?”
“Không được sao?” Hứa Thâm hỏi ngược lại: “Chẳng phải mấy người cũng đang làm chuyện tương tự như vậy?”
Bọn họ lấy tên Phản Nội, kỳ thực là muốn trở thành quân chủ, chấp chưởng hội nghị.
Thần phụ nở nụ cười, nói: “Chúng tôi không hề lấy đó làm lý do, trên lưng chúng tôi gánh vác rất nhiều… Nhưng hiện giờ Hứa tiên sinh đã trở thành một vị thành chủ tôn quý, đã sớm lấy được tự do, cần gì phải mạo hiểm?”
“Ông không cần thử dò xét tâm ý của tôi.” Hứa Thâm lạnh lùng nói: “Tính tình của tôi vốn vậy, nếu làm việc cho người khác, tôi nguyện ý tuân thủ quy củ của đối phương, nhưng làm việc cho chính mình, tôi tự có quy củ của mình.
Tôi không thích người khác dùng quy củ của bọn họ, đến chà đạp quy củ của tôi, sau đó nói cho tôi biết cái gì là lớn, cái gì là nhỏ!”
Thần phụ gật gật đầu: “Tôi hiểu, mong chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Nói xong, ông ta đứng dậy uống một hơi cạn sạch chén rượu ngon.
“Thời gian không đợi người, tôi cáo từ trước đây.” Thần phụ nói.
Hứa Thâm gật gật đầu, bình thản buông chén rượu xuống nói: “Đúng rồi, tôi có chút không thích ánh mắt của con chuột sau lưng ông, vừa vặn đêm nay trong rượu thiếu một chút hương vị, ông xem… ?”
Nghe nói như thế, đôi mắt bên dưới chiếc mặt nạ đầu chuột chợt biến sắc, lập tức trở nên khẩn trương, nhìn về phía thần phụ.
Thần phụ cũng quay đầu nhìn về phía gã, vẻ mặt thoáng hiện một chút bất đắc dĩ, thở dài: “Nếu đêm nay Hứa tiên sinh ăn uống không tốt, thì anh hãy trợ hứng cho Hứa tiên sinh đi.”
Ánh mắt của người đeo mặt nạ đầu chuột nọ dao động không ngừng, có vẻ như đang đấu tranh tư tưởng, nhưng tới cuối cùng đối phương vẫn kéo mặt nạ xuống, hai tay đột nhiên đâm vào.
Rất nhanh, hai viên trái cây cùng với chất lỏng tươi mới bị đào ra, sau đó gã run rẩy đưa cho Hứa Thâm.
Hứa Thâm tiện tay búng một cái, trái cây nọ lập tức bay vào trong chén Hàn Liệt của bên cạnh.
“Đi thong thả.” Hứa Thâm mỉm cười với thần phụ.
Thần phụ gật gật đầu, lại nhanh chóng xoay người rời đi.
Chờ bọn họ đi xa, Hàn Liệt nhìn hai viên trái cây đang trôi nổi bên trong chén rượu, có chút bất đắc dĩ, nói với Hứa Thâm: “Hai bên đều đã trao đổi hợp tác rồi, dường như ngài cũng không cần thiết phải vì một chuyện nhỏ này mà đắc tội với bọn họ?”
“Ta chỉ muốn cho hắn biết rằng, đừng có làm ta không thoải mái, dù chỉ là một chút xíu.” Hứa Thâm bình tĩnh nói, rồi lập tức xoa xoa bàn tay, cũng đứng dậy rời khỏi bàn tiệc.
“Đúng là bá đạo…” Hàn Liệt bưng chén rượu lên, nhìn thấy hai viên trái cây rất tròn bên trong, nhẹ nhàng lay động chén rượu vài cái, sau đó một ngụm uống cạn.
Mấy ngày sau, âm Hư Vương quay về Quang Minh điện, còn có một thanh niên với dáng người cao to đi theo phía sau bà ta cùng quay về.
Người nọ đúng là Tinh Quân.
Gã cầm trong tay thương thần, trên người mặc chiến giáp Tinh Nguyệt, ánh mắt ung dun đi vào trong điện, nhưng trong lòng lại cực kỳ lo lắng và khẩn trương.
Tuy trước khi đến nơi này, gã từng dùng năng lực mở đánh cược một lần, thử xem mình đi đến nơi này có bao nhiêu phần trăm sẽ gặp phải nguy hiểm, mà từ phản ứng tiêu hao năng lực cho thấy, độ nguy hiểm cũng không cao.
Nói như vậy có thể hiểu rằng, chuyện âm Hư Vương đến mời gã đi cũng khá là thành khẩn.
Bởi vậy gã mới quyết định đi một chuyến đến nơi đầm rồng hang hổ này.
“Hứa tiên sinh, tôi đã mời được người nọ đến đây.” âm Hư Vương báo cáo với Hứa Thâm.
Hứa Thâm khẽ gật đầu, nhìn Tinh Quân với dáng vẻ bình tĩnh đang đứng bên dưới bậc thang, người không biết chắc chắn sẽ cho rằng đối phương vẫn còn con bài chưa lật nào đó, mới có thể giữ vững khí độ ung dung, không chút sợ hãi như thế.
“Dũng khí của anh không nhỏ, lại thực sự dám đi tới đây.” Hứa Thâm có chút hứng thú nhìn đối phương: “Là thông qua năng lực của chính mình làm ra phán đoán sao?”
Trong lòng Tinh Quân thoáng run sợ nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như cũ, thậm chí còn mỉm cười nói: “Một trận chiến lần trước, tôi còn chưa kịp nói lời từ biệt, Mạt Di La đã bị cậu giải quyết rồi sao? Không nghĩ tới chúng tôi đều nhìn nhầm rồi, năng lực hệ thời gian cũng có thể bị xử lý.
Chiến lực của cậu, thật sự kinh người.”
Hứa Thâm nói: “Anh không sợ lần này ngay cả anh cũng bị tôi xử lý sao?”
“Tôi tin tưởng vào nhân phẩm của Hứa tiên sinh.” Tinh Quân lập tức nói.
Hứa Thâm nở nụ cười, “Có đôi khi ngay cả chính tôi cũng không dám tin tưởng bản thân mình.”
Nếu không có năng lực làm chỗ dựa, gia tăng cho sự tự tin trong lòng, thì ngay lúc này Tinh Quân đã muốn xoay người bước đi rồi.
Gã thực sự lo lắng Hứa Thâm sẽ lật mặt.
Dù sao, ngay cả Mạt Di La cũng ngã xuống trước mặt Hứa Thâm, gã thật sự không đủ dũng khí để giao thủ cùng hắn.
“Lần này Hứa tiên sinh tìm tôi đến đây là vì chuyện gì?” Tinh Quân đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp nói đến chính sự.
Hứa Thâm thấy vậy, cũng không tiếp tục đùa giỡn nữa, lập tức nói: “Nếu những gì tôi quan sát được cũng như phán đoán là đúng, thì dường như năng lực của anh có liên quan đến vận khí?”
“… Ừm?” Tinh Quân có vẻ thản nhiên, trong ánh mắt nhìn Hứa Thâm chỉ thoáng hiện một chút nghi hoặc, nhưng trong lòng lại suýt chút nữa đã văng ra mấy câu thô tục.
“Năng lực như vậy rất mạnh đó nha, nếu không phải gặp được Mạt Di La, hẳn là trong nhóm quân vương, chiến lực của anh cũng đạt tới tiêu chuẩn trung thượng rồi.” Hứa Thâm nói.
“Năng lực của tôi có liên quan tới tinh quang (ánh sáng của những vì sao), còn vận khí nào đó thì không phải đâu, là từ nhỏ tôi đã có vận khí tốt một chút mà thôi.” Tinh Quân lập tức nói.
Hứa Thâm nhìn đối phương một cái, lại nói: “Một khi đã như vậy, tôi cần đích thân xác nhận một chút mới được.”
“Hạ Thông.” Hắn thấp giọng kêu gọi.
Bóng dáng Hạ Thông lập tức xuất hiện bên người Hứa Thâm, khoanh tay đứng thẳng.
Hứa Thâm nhìn về phía Tinh Quân: “Thật có lỗi, vì có khả năng là anh cần phải nhẫn nại một chút.”
Sắc mặt Tinh Quân đại biến, gã lập tức cảm nhận được một hồi nguy cơ, vội vàng nói: “Hứa tiên sinh, người tới là khách, chắc anh không đến mức đãi khách như vậy?”
“Đừng lo lắng.” Hứa Thâm mỉm cười.
Lĩnh vực lấy nhỏ đổi lớn nhanh chóng lan tràn ra ngoài, bao phủ phạm vi trăm mét, cũng bao trùm Tinh Quân vào trong đó.
Chương 926: Chọn Đường Nào Cũng Là Chết!
Tinh Quân lập tức cảm nhận được một luồng lực lượng áp bách khó có thể ngăn cản nổi, đang trói buộc lên người mình.
Tại một khắc này, dường như lực lượng trong cơ thể đang cấp tốc trôi đi, khiến gã vội vàng thúc giục lực lượng, trực tiếp bay về phía sau, nhưng bóng dáng trước mắt nhoáng lên một cái, Hứa Thâm đã đứng ngay trước mặt gã.
Giờ khắc này, trong lòng Tinh Quân âm thầm kêu một tiếng hỏng bét, cũng hối hận vô cùng.
Chẳng lẽ gã cũng bị vận khí bán đứng ư?
Chẳng lẽ hôm nay gã phải chết ở chỗ này?
“Hạ Thông.” Hứa Thâm gọi Hạ Thông tới, để cho gã xâm nhập vào bên trong.
Lúc này, dưới khoảng cách gần như vậy, lực lượng của Tinh Quân đã bị vô hạn áp chế, có thể nói là cấp bậc yếu nhất trong đám quân vương, ngay cả thân thể cũng thoái hóa trở về thời kỳ thiếu niên, với lực lượng của Hạ Thông có thể dễ dàng xâm nhập vào ký ức của gã.
“Cái gì vậy?” Rất nhanh, Tinh Quân đã cảm nhận được đang có thứ gì không biết rõ tiến vào trong đầu của mình, và dường như trong nhận thức của gã vừa có thêm một bóng người.
Hứa Thâm không nói chuyện, chỉ nâng tay khoác lên vai gã, thân thể Tinh Quân lại co rút thêm một chút, biến thành hình dạng trẻ con.
Không bao lâu sau, Hạ Thông đã rời khỏi cơ thể Tinh Quân.
“Tinh vận.” Hạ Thông chui vào trong ký ức của Hứa Thâm, từng bước phơi bày năng lực của Tinh Quân cho hắn xem.
Hứa Thâm nhìn kỹ, mới phát hiện, hóa ra năng lực của đối phương còn lợi hại hơn những gì hắn tưởng tượng, quả nhiên là có liên quan đến vận khí, hơn nữa còn là điều khiển vận khí.
Loại năng lực này quả thực là tuyệt phối với Quỷ Bộ Binh Thư!
Hứa Thâm thu hồi năng lực lấy nhỏ đổi lớn, bình thản trở lại chỗ ngồi.
Thân thể Tinh Quân cũng khôi phục lại trạng thái bình thường, sắc mặt gã có chút khó coi, hướng ánh mắt kinh sợ nhìn Hứa Thâm: “Hứa tiên sinh, đến tột cùng là anh muốn làm cái gì?”
“Anh có nghe nói đến Quỷ Bộ Binh Thư của Hàn gia không?” Hứa Thâm hỏi.
Tinh Quân đưa mắt nhìn âm Hư Vương bên cạnh, lập tức nói: “Đương nhiên là biết, làm sao vậy?”
“Tặng cho anh.” Hứa Thâm nói.
Vẻ tức giận trên mặt Tinh Quân lập tức chuyển thành sửng sốt, trong lúc nhất thời, gã thực sự có chút không biết nên làm sao, nhưng rất nhanh, chút dao động ấy đã trầm tĩnh trở lại, gã hỏi: “Một món quà lớn như vậy, anh có điều kiện gì?”
“Trước mắt Quỷ Bộ Binh Thư có chỉ số quyền trọng là 26, bên trong có 26 loại quỷ kế.
Có thể hiểu rằng, mỗi loại quỷ kế là một loại đặc biệt năng lực.
Nếu đem ra so sánh với những loại khư binh truyền thuyết chỉ có một loại đặc tính rất mạnh khác, Quỷ Bộ Binh Thư có tới 26 loại đặc tính!” Hứa Thâm nói với Tinh Quân: “Mà năng lực của anh, cho phép anh có thể tùy tiện chọn lựa 26 loại quỷ kế này để sử dụng, cũng tương đương với có thể lựa chọn quỷ kế thích hợp nhất để giải quyết cục diện trước mặt.”
Đôi mắt Tinh Quân lập tức lóe sáng.
Đúng là gã có biết về Quỷ Bộ Binh Thư, nhưng thực sự không ngờ nó lại là một loại khư binh truyền thuyết kỳ lạ như thế.
Nhưng đương nhiên, gã cũng hiểu được đạo lý không có công không nhận bổng lộc, khẳng định là Hứa Thâm đang muốn gã trả cái giá thật lớn đây.
“Anh muốn tôi nguyện trung thành với anh sao?” Tinh Quân suy đoán.
Hứa Thâm khẽ lắc đầu: “Đó chỉ là điều kiện cơ bản thôi, tôi hi vọng anh có thể khiêu chiến quân chủ, giúp tôi dò ra năng lực của quân chủ.”
Tinh Quân có chút ngạc nhiên, rồi vội vàng lắc đầu nói: “Không được, không được, tôi chỉ có thể từ bỏ thứ này thôi.
Quân chủ không phải tồn tại mà tôi có thể đối phó được.
Hơn nữa, những người khiêu chiến quân chủ đều không có kết cục gì tốt.
Tôi còn không muốn chết.”
Hứa Thâm nhướng mày, nói: “Anh không lo lắng sau khi từ chối tôi, tôi sẽ xử lý anh?”
Tinh Quân cười khổ, nói: “Nói cho cùng, chọn đường nào cũng là chết, ít nhất là chết trong tay anh còn có thể thống khoái một chút, còn khiêu chiến quân chủ chính là sống không bằng chết, nghe nói vị quân chủ tên là Ngục Chủ kia có thể làm cho người ta muốn chết cũng không được.”
Hứa Thâm đưa mắt nhìn gã, lại nói: “Anh không có lấy một chút tin tưởng rằng mình sẽ chiến thắng ư? Hoặc không thể chiến thắng, có thể thoát thân từ trong tay bọn họ cũng được.”
“Tôi không dám tin tưởng…” Tinh Quân khẽ lắc đầu lại cười khổ nói: “Lúc trước, khi tôi vừa trở thành quân vương, đã từng thử qua một lần, nhưng chỉ là thử, lại đủ để giúp tôi cảm nhận được sự chênh lệch giữa bản thân và bọn họ.
Hai bên căn bản không ở cùng một cấp bậc.”
“Ừm?” Ánh mắt Hứa Thâm khẽ động: “Có thử ra năng lực không?”
“Không.” Tinh Quân lắc đầu: “Đó là một loại cảm giác.
Ngay trong khoảnh khắc cậu tận mắt nhìn thấy đối phương, cậu sẽ hiểu được, bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của người nọ, thậm chí còn kém rất xa.”
Đôi mắt Hứa Thâm chớp động, không nghĩ tới quân chủ lại để lại bóng ma tâm lý khủng bố trong lòng Tinh Quân như thế.
Hắn suy nghĩ một chút, lại đưa tay lấy Quỷ Bộ Binh Thư ra.
Hắn đã sớm dung hợp áo choàng màu đỏ tươi vào trong cơ thể, còn Quỷ Bộ Binh Thư này, hắn đã có dự định sẽ bỏ vào bên trong điểm đặt neo, hoặc là dùng ở trên người Tinh Quân.
So sánh với áo choàng, đúng là đặc tính của Quỷ Bộ Binh Thư càng nhiều hơn, nhưng nó cũng không thích hợp với Hứa Thâm.
Loại đặc tính ngẫu nhiên của quỷ kế kia, chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ ở thời khắc mấu chốt.
Nếu khi tác chiến, lại không thể chuyển hóa khư binh thành chiến lực, thì có nhiều đặc tính hơn nữa cũng không ổn định bằng áo choàng.
“Anh cứ hấp thu Quỷ Bộ Binh Thư rồi cân nhắc tiếp.” Hứa Thâm dứt khoát vứt khư binh cho gã.
Tinh Quân sửng sốt, gã thực sự không ngờ Hứa Thâm phái người đi thật xa gọi mình tới đây, lại vì tặng cho gã một kiện khư binh truyền thuyết.
Âm Hư Vương và Hàn Liệt nhìn thấy binh thư đổi chủ, ánh mắt thoáng hiện một chút âm trầm.
Món chí bảo nọ từng đạt tới trạng thái hoàn mỹ tương xứng khi ở trong tay một vị tổ tiên của Hàn gia, khiến ông ấy phát huy ra lực lượng rất mạnh.
Đó cũng là thời kỳ đỉnh phong của Hàn gia.
Nhưng tới hiện giờ bọn họ lại không thể bảo vệ được binh thư này, để cho nó phải một lần nữa đổi chủ.
“Thật sự cho tôi sao?” Tinh Quân không nhịn được, lập tức mở miệng hỏi Hứa Thâm.
Hứa Thâm nói: “Đúng vậy, anh cứ hấp thu xong, lại luyện một chút cho tôi xem xem.”
Chương 927: Radar Dò Tìm Khư Binh!
Truyện được làm bởi Phước Mạnh
Mua Truyện Inb Zalo: 0704730588
Tinh Quân thấy vậy cũng không khách khí, đầu tiên là lấy một kiện chuẩn khư binh truyền thuyết trong cơ thể ra, sau đó mới hấp thu Quỷ Bộ Binh Thư này vào.
Rất nhanh, gã đã cảm nhận được đủ loại tác dụng của Quỷ Bộ Binh Thư, trong lòng không khỏi sợ hãi than, khó trách Hứa Thâm lại cho rằng khi giao Quỷ Bộ Binh Thư này vào trong tay gã, gã hoàn toàn có thể khiêu chiến quân chủ.
Đúng vậy, đây chính là khư binh hoàn mỹ tương xứng với gã!
“Quá mạnh mẽ, đây là khư binh cấp truyền thuyết ư?” Tinh Quân hưng phấn không thôi.
Nhưng ngay khi đang mải mê cảm thụ sự mạnh mẽ của kiện khư binh này, bỗng nhiên gã cảm nhận được một luồng lực lượng áp bách truyền đến.
Gã vội vàng ngẩng đầu, lại nhìn thấy Hứa Thâm đang đi về phía mình.
Ngay lập tức, Tinh Quân khẩn cấp điều động năng lực, đồng thời chọn lựa thật nhanh trong 26 môn quỷ kế kia.
Trốn!
Gã hoàn toàn không có nắm chắc khi giao thủ cùng Hứa Thâm, bởi vậy nhanh chóng lựa chọn kim thiền thoát xác bên trong.
Lĩnh vực của Hứa Thâm lập tức bao trùm xuống, cùng lúc đó, hắn lao thẳng về phía Tinh Quân.
Động tác của Tinh Quân lại khá chậm chạp, gã đang toàn lực lao ra bên ngoài, muốn kéo giãn khoảng cách, chỉ là… tốc độ quá chậm, cuối cùng vẫn bị Hứa Thâm đuổi theo.
“Chỉ như vậy thôi sao?” Bàn tay Hứa Thâm đánh lên thân hình Tinh Quân, nhưng đột nhiên hắn cảm nhận được tình huống không đúng, bàn tay thoáng dùng sức, Tinh Quân trước mắt đã bị bóp nát, hóa ra thứ này chỉ là một bộ xác không.
Hứa Thâm lia ánh mắt quét sang, nhưng hoàn toàn không trông thấy bóng dáng Tinh Quân.
“Là kim thiền thoát xác sao…”
Hứa Thâm trực tiếp tụ tập khư lực vào đôi mắt, dứt khoát kích hoạt năng lực, lại phát hiện ở chung quanh cũng không có sợi nhân quả của Tinh Quân, ngay cả thứ này cũng bị ẩn ẩn nấp đi rồi.
Xem ra hiệu quả của loại quỷ kế thoát thân này thật là mạnh mẽ.
Hứa Thâm lại gia tăng thêm năng lực tinh chuẩn.
Rất nhanh, tầm mắt hắn giống như xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp sương mù, thấy được một sợi nhân quả đang lơ lửng ở khoảng cách vô cùng xa xôi, cũng đang không ngừng chạy như bay về phía xa xa.
Bóng dáng Hứa Thâm nhoáng lên một cái, hắn nhanh chóng đuổi theo, đi đến phía trước sợi nhân quả kia.
Đột nhiên hắn rút kiếm, chém tới.
Sợi nhân quả bị chặt đứt.
Mà cùng thời điểm đó, hơn mười dặm bên ngoài, Tinh Quân vốn đang nhanh chóng chạy trốn, lại đột nhiên cảm nhận được một luồng hàn ý ập tới.
Gã vội vàng xoay người, nhưng không trông thấy Hứa Thâm đuổi theo.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ngay sau đó, một loại cảm giác đau đớn như bị xé rách truyền đến từ trong ngực, khiến cho thân thể gã không thể khống chế được mà lập tức nổ tung ra.
Thân thể vừa nổ tung, nhanh chóng tụ tập trở lại, nhưng cùng lúc ấy, Hứa Thâm đã đuổi kịp rồi.
Tinh Quân với thân thể vừa khôi phục vội vàng dừng lại, dù gã có thể tiếp tục thi triển kim thiền thoát xác rời khỏi nơi này, nhưng Hứa Thâm đã có thể bắt được gã một lần, đương nhiên cũng có thể bắt được hai lần…
Có chạy nữa cũng không ý nghĩa.
“Xem ra dù có khư binh truyền thuyết, tôi vẫn không phải đối thủ của cậu.” Tinh Quân cười khổ nói.
Hứa Thâm nhíu mày, bỗng nhiên hắn ý thức được một chỗ thiếu hụt của Quỷ Bộ Binh Thư, dù giao nó vào cho trong tay người như Tinh Quân, thì chỗ thiếu hụt ấy vẫn luôn luôn tồn tại.
Đó chính là hai giờ hoán đổi năng lực một lần.
Dù Tinh Quân có thể tự nhiên hoán đổi được năng lực mà bản thân vừa lòng, nhưng nó cũng chỉ là một loại.
Mà bên trong 26 loại quỷ kế, bất kể chọn ra loại nào, chúng đều không đủ để Tinh Quân có tiền vốn đọ sức với hắn.
“Một khi đã như vậy, trả thứ đó cho tôi đi.” Hứa Thâm chuẩn bị thu về.
Tinh Quân có chút ngạc nhiên, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Hứa Thâm rất ngiêm túc, gã do dự vài giây, cuối cùng cũng chỉ có thể lưu luyến không rời mà giao cuốn binh thư đó ra.
Hứa Thâm thu hồi binh thư, suy tư chốc lát, bỗng nhiên lại nghĩ đến một vấn đề: “Dường như năng lực của anh cũng có thể dùng để tìm kiếm khư binh mà? Anh có thể dự cảm được vị trí của kiện khư binh tiếp theo cần để dung hợp với binh thư kia không?”
Tinh Quân có chút sửng sốt khi nghe vậy, gã suy nghĩ một hồi, cuối cùng mới nói: “Có thể thử xem.”
Phải biết rằng, kiện chuẩn khư binh truyền thuyết kia cũng được gã tạo thành như thế.
Hứa Thâm giao binh thư cho Tinh Quân, hắn cho rằng nếu kiện binh thư này có thể đạt tới lần lột xác thứ ba, có lẽ thời gian hoán đổi quỷ kế sẽ được rút ngắn lại, đến lúc đó, ký chủ có thể tùy tiện hoán đổi quỷ kế, nắm giữ nó trăm phần trăm.
Làm như vậy, lực lượng của kiện khư binh binh thư này mới được chân chính khai thác toàn bộ, và bất cứ vị quân vương nào đạt được nó, cũng có thể nhảy vọt lên đỉnh cao.
Tinh Quân cầm lấy binh thư, lập tức phóng thích năng lực, chỉ nghe trong miệng gã không ngừng lẩm bẩm, hiển nhiên đang tiến hành bói toán.
Rất nhanh, kết quả bói toán đã chỉ dẫn ra một phương hướng.
“Ở bên kia.” Tinh Quân giơ tay chỉ hướng.
Đôi mắt Hứa Thâm khẽ động, xem ra phương thức này thật sự hữu hiệu.
Nói như vậy, chẳng phải Tinh Quân chính là một cái radar dò tìm khư binh dung hợp sao?
Nghĩ vậy, ánh mắt Hứa Thâm nhìn về phía Tinh Quân lập tức thay đổi.
“Anh có năng lực như vậy, vì sao chính anh lại không có nổi một kiện khư binh truyền thuyết?” Hứa Thâm không nhịn được mở miệng hỏi.
Tinh Quân thoáng sửng sốt vài giây lại bất đắc dĩ nói: “Tuy tôi có thể đoán trước được vị trí của kiện khư binh tiếp theo, nhưng có khư binh tương xứng lại nằm bên trong bảy đại gia tộc ở nội thành.
Tôi vốn không đủ năng lực để cướp chúng đi, mà kể cả khi nói là trao đổi, bọn người kia cũng bày ra tư thế mắt chó nhìn người thấp… Lúc trước khi dung hợp đến 15, tôi phải bỏ ra cái giá không nhỏ mới lấy được tư cách bước vào kho khư binh của Lâm gia để chọn lựa.
Còn kiện tiếp theo, tạm thời tôi còn chưa tìm được bóng dáng của nó.
Có vẻ như vị trí của nó đã vượt quá phạm vi mà năng lực của tôi rồi.”
“Đó là vì phương thức làm việc của anh không được quyết đoán.”
Hứa Thâm lắc đầu, nếu là hắn, có năng lực bói toán tinh chuẩn như vậy, thì đừng nói đến khư binh truyền thuyết, kể cả khư binh hoàn mỹ, cũng rất nhanh có thể tìm được rồi.
Chương 928: Biến Hóa Sau Khi Dung Hợp Khư Binh!
“Đi thôi.”
Hứa Thâm cũng không nhiều lời vô nghĩa, đã lập tức mang theo Tinh Quân đi tìm tìm đối tượng dung hợp tiếp theo cho binh thư rồi.
Đúng là Tinh Quân có một chút bất mãn với lời nhận xét của Hứa Thâm, nhưng cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo Hứa Thâm một đường xuyên qua, nhanh chóng tiến tới khu Tự Do ở sườn phía Tây thành Quang Minh.
Tinh Quân cầm lấy binh thư, lại tiến hành bói toán.
Lần bói toán thứ hai, phạm vi chỉ định càng nhỏ, nó ở ngay trong khu Tự Do.
Không bao lâu sau, hai người bọn họ bước vào một tòa cao ốc tại khu Tự Do.
Bên trong cao ốc có khá nhiều nhân viên trảm khư, nhưng phần lớn trong số bọn họ đều là giai đoạn đầu, chỉ có hai hình thái thứ hai tọa trấn.
Hứa Thâm nhìn lướt qua, có vẻ như nơi này là trụ sở của một tổ chức có quy mô trung đẳng nào đó trong khu Tự Do.
Hắn không khách khí, lập tức hiện thân từ Khư giới.
Nhìn thấy Hứa Thâm và Tinh Quân đột nhiên xuất hiện, tất cả mọi người trong tòa cao ốc nọ đều sợ tới mức nhảy dựng.
Rồi rất nhanh, bọn họ đã nhận ra Hứa Thâm, khiến cho cả đám đều trợn trừng con mắt, khó có thể tin nổi.
Thành chủ lại buông xuống nơi này!
Dưới kinh ngạc, tất cả mọi người lại có chút kích động, hai vị hình thái thứ hai với sắc mặt trắng bệch, bùm một tiếng, trực tiếp quỳ xuống đất, vội vàng nói: “Thành chủ đại nhân, tôi, chúng tôi…”
Bọn họ cho rằng những việc làm mờ ám trong bang gần đây đã bị Hứa Thâm phát hiện, khiến cho người nào người nấy đều giống như bước vào địa ngục, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.
Hứa Thâm không để ý tới bọn họ, chỉ để cho Tinh Quân nhanh chóng đi sưu tầm.
Tinh Quân lập tức bước đến trước mặt một tên hình thái thứ hai trong đó, trực tiếp phát động năng lực, lại bói toán thêm một lần nữa.
Lần này, gã nhận được nhắc nhở là ở sườn bên trái.
“Ở trong cơ thể của tên này.” Tinh Quân nói với Hứa Thâm.
Hứa Thâm lập tức nhìn về phía tên hình thái thứ hai nọ, nói: “Lấy tất cả khư binh trong cơ thể cậu ra đi.”
Hình thái thứ hai nọ vô cùng sửng sốt, rồi ngay lập tức cuống quít lấy tất cả khư binh trong cơ thể ra ngoài.
Tổng cộng có ba kiện, một đoạn ruột, một cục máu bị tàn phá, còn có một mảnh da đầy lông tơ.
Tinh Quân đặt chúng ra ba hướng, sau đó tiếp tục bói toán.
Rất nhanh mục tiêu đã được tập trung vào đoạn ruột (còn có nghĩa là xúc xích).
Gã cầm lấy đoạn ruột, tiến hành dung hợp cùng Quỷ Bộ Binh Thư.
Rất nhanh, đoạn ruột nọ đã chậm rãi thẩm thấu tiến vào bên trong Quỷ Bộ Binh Thư.
Đôi mắt Tinh Quân khẽ tỏa sáng: “Thành công rồi, quyền trọng đạt tới 27!”
Hứa Thâm có chút cảm khái, rõ ràng khư binh rất khó dung hợp, vậy mà chỉ ngắn ngủi một lát, bọn họ đã tìm được mục tiêu cần để dung hợp rồi.
Năng lực của Tinh Quân này đúng là sinh ra để tìm kiếm khư binh.
Đáng tiếc, năng lực tinh chuẩn của hắn lại không thể tác dụng lên phương diện này, hơn nữa tạm thời hắn đã hấp thu đạt đến hạn mức cao nhất, nếu không… chỉ cần hấp thu năng lực của Tinh Quân, lại phối hợp với tinh chuẩn, phỏng chừng tốc độ sưu tầm còn nhanh hơn!
“Tiếp tục!” Hứa Thâm nói với Tinh Quân.
Tinh Quân gật gật đầu, lập tức khởi động bói toán.
Kiện khư binh tiếp theo sẽ ở nơi nào, xin hãy chỉ dẫn phương hướng cho ta.
Tinh vận phát động, que sắt của bói toán lập tức chuyển qua hướng ba giờ.
“Ở bên kia.” Tinh Quân nhanh chóng thu hồi công cụ, lại đi ở phía trước dẫn đường.
Hứa Thâm tiện tay lấy ra một kiện khư binh từ bên trong điểm đặt neo, để xuống mặt đất, sau đó cùng Tinh Quân, nhanh chóng biến mất.
Đến lúc này, đám người trong cao ốc mới phục hồi lại tinh thần, cả đám đưa mắt nhìn nhau.
Không cần phải nghi ngờ, Hứa Thâm không đến vì bọn họ.
Điều này làm cho tất cả mọi người không khỏi thở nhẹ một hơi, nhưng trong lòng vẫn còn nguyên loại cảm giác hết hồn chưa bình tĩnh lại được.
Đi theo Tinh Quân một đường xuyên qua Khư giới, lần này kéo dài qua hơn phân nửa thành khu, cuối cùng, Hứa Thâm và Tinh Quân cũng dừng lại phía trước bức tường cao đi đến nội thành.
“Ở bên trong nội thành.” Tinh Quân quay đầu nhìn về phía Hứa Thâm bên cạnh: “Còn muốn tiếp tục nữa không? Chúng ta là quân vương thành Để, nếu mạo muội tiến nội thành, hành động có khá nhiều bất tiện.
Dẫu sao, quân chủ của hội nghị thống trị cũng có lệnh cấm rõ ràng rồi.”
“Chúng sinh đều có quyền tự do xuất nhập nội thành, đương nhiên chúng ta cũng không ngoại lệ.
Hơn nữa, chúng ta vào trong đó, lại không phải cố ý đi gây chuyện.”
Vẻ mặt Hứa Thâm trở nên lạnh lùng, nói với Tinh Quân: “Tại vì anh có quá nhiều những nỗi băn khoăn, nếu không anh đã sớm có thể thu thập được khư binh truyền thuyết của chính mình rồi.”
“Cho dù tìm được rồi, nhưng không tương xứng cũng vô dụng.” Tinh Quân cười khổ.
Hứa Thâm lấy binh thư trong tay gã, tạm thời gỡ áo choàng xuống, sau đó dung nhập binh thư vào trong cơ thể.
Rất nhiều tin tức vọt tới, Hứa Thâm lập tức phát hiện, ngay khi quyền trọng tăng lên tới 27, binh thư cũng xảy ra một chút biến hóa.
Ban đầu phải mất 2 giờ mới có thể hoán đổi năng lực thì hiện tại đã biến thành một tiếng rưỡi.
Ngắn lại khoảng nửa giờ.
Quả nhiên, nếu có thể tiếp tục bỏ thêm vào, khiến cho loại khư binh này càng ngày càng gần cấp thần thoại hoàn mỹ, rất có khả năng loại đặc tính làm lạnh kia sẽ biến mất, và ký chủ của nó, có thể tự nhiên hoán đổi bất cứ loại quỷ kế nào.
Mà quỷ kế mới vừa được gia tăng thêm có tên là Tá Thi Hoàn Hồn.
Đây là một loại năng lực cực kỳ đáng sợ.
Tác dụng của nó tuyệt đối không phải như ý tứ trên mặt chữ, mà là có thể hoán đổi thân thể với đối phương!
Phải biết rằng, tuyệt đại đa số năng lực đều có liên kết chặt chẽ với thân thể, nếu đổi thân thể, vô cùng có khả năng là năng lực của bị hoán đổi theo!
“Nhưng một khi hoán đổi, binh thư ở bên trong thể xác của mình, ngược lại sẽ rơi vào trong tay người khác…” Ánh mắt Hứa Thâm khẽ chớp động, nên dùng loại quỷ kế này khi phải đối mặt với đối thủ rất mạnh nào đó.
“Đi!” Hứa Thâm thu hồi suy nghĩ, lại phân phó Tinh Quân dẫn đường.
Hắn càng muốn nhìn xem, chờ sau khi quyền trọng đạt tới cực hạn, kiện khư binh Quỷ Bộ Binh Thư này sẽ mang đến cho hắn mừng rỡ như thế nào.
Chương 929: Còn Thiếu Bốn Kiện…
Hứa Thâm có cảm giác, chỉ cần dựa vào Tá Thi Hoàn Hồn này, nếu năng lực của quân chủ không quá mức quỷ dị, Tinh Quân đều có thể trao đổi thân thể với đối phương, từ đó áp chế, dù sao quỷ kế này cũng rất mạnh mẽ!
Sưu!
Hai người xuyên qua đến nội thành.
Mỗi cách một đoạn đường, Tinh Quân sẽ tiến hành bói toán một lần, nhằm phân biệt rõ phương vị.
Hai người từ từ đi về phía trước, xuyên qua mấy thành khu trong nội thành, không bao lâu sau, đã đi tới một nơi quen thuộc, đó là thành khu Lê Lạc.
Hứa Thâm có trí nhớ của quân vương Hàn gia, bởi vậy cũng có chút quen thuộc với thành khu Lê Lạc, không ngờ món khư binh tương xứng nọ lại ở ngay bên trong địa bàn của Hàn gia.
Thực sự nằm ngoài dự kiến của hắn.
Sau khi Tinh Quân dựa vào bói toán chỉ dẫn, rất nhanh, Hứa Thâm và Tinh Quân đã đi tới khu vực trung tâm của thành khu Lê Lạc, cũng là vị trí tổng phủ của Hàn gia mà trước mắt đang bị bị Giang gia chiếm cứ.
“Ừm?”
Giang Vân Lưu và Giang Nguyệt Ly đang ở bên trong tổng phủ của Hàn gia, nghỉ ngơi dưỡng sức, đều cảm nhận được khí tức khác thường.
Cả hai nhanh chóng di chuyển đến, lại nhìn thấy Hứa Thâm và Tinh Quân đanh nhanh chóng đi về phía tổng phủ bên này.
Sắc mặt Giang Vân Lưu khẽ biến, nhưng rất nhanh, lại lộ ra nụ cười, đi lên nghênh đón: “Hứa tiên sinh, hôm nay lại có rảnh đi tới đây ngồi chơi yw?”
“Vị này chính là?”
Giang Nguyệt Ly lại nhìn về phía Tinh Quân bên cạnh Hứa Thâm, chợt phát hiện người nọ cũng là một vị quân vương, trong lòng ngầm run sợ, không nghĩ tới hiện giờ lại có quân vương tụ tập bên cạnh Hứa Thâm rồi.
” Lão quân vương của Giang gia?” Tinh Quân cũng nhận ra Giang Vân Lưu, nhưng không có gì sợ hãi, chỉ từ từ dừng lại thôi.
Gặp được người quen cũ, vẻ mặt Hứa Thâm rất bình tĩnh, chỉ đơn giản nói rằng: “Tôi tìm kiếm khư binh, vừa vặn đi ngang qua nơi này, vô tình quấy rầy, hai vị không cần khách khí như vậy.”
Sắc mặt Giang Vân Lưu khẽ biến, nói: “Hứa tiên sinh muốn tất cả khư binh của Hàn gia sao?”
Hứa Thâm khẽ lắc đầu, lại nói với Tinh Quân: “Vị trí ở đâu?”
Tinh Quân thấy vậy, lại phát động bói toán, lần này mục tiêu đã được tập trung tại một nơi nào đó trong tổng phủ.
“Dẫn đường.” Hứa Thâm nói.
Tinh Quân nghe vậy, khẽ nhìn thoáng qua hai người Giang Vân Lưu, rồi cũng không nhiều lời, đã lập tức bay về phía bói toán chỉ dẫn.
Sắc mặt Giang Vân Lưu thoáng hiện một chút âm trầm, Hứa Thâm ngang nhiên không để bọn họ vào mắt, mà hiện giờ nơi này chính là địa bàn của Giang gia, há có thể nói xông vào là xông vào?
Nhưng nghĩ đến thủ đoạn Hứa Thâm dùng để trấn áp ba vị quân vương của Hàn gia kia, dù trong lòng lão vô cùng tức giận, nhưng tới cuối cùng vẫn quyết định nhịn xuống.
Rất nhanh, hai người Hứa Thâm đã đi đến một nơi nào đó bên trong tổng phủ.
Tinh Quân lại bói toán, rất nhanh lại tập trung mục tiêu lên người một tên hình thái thứ hai bên ngoài phủ.
Hiển nhiên, khư binh tương xứng ở ngay trong cơ thể đối phương.
Hứa Thâm thấy vậy, lập tức nói với Giang Vân Lưu: “Tôi muốn khư binh trong cơ thể vị này, làm phiền lấy ra một chút, tôi sẽ dùng khư binh khác bù lại.”
Giang Vân Lưu ném qua ánh mắt đầy kinh dị, lúc này lão cũng nhìn ra được rồi, dừng như Hứa Thâm đang đi tìm một loại khư binh được chỉ định đặc biệt nào đó.
“Mục tiêu mà cậu đang tìm là khư binh để dung luyện sao?” Giang Vân Lưu dò hỏi.
Hứa Thâm khẽ gật đầu: “Đúng vậy.”
Giang Vân Lưu nghe vậy, trong lòng cũng thoải mái hơn rồi, chỉ cần bọn họ không đến cướp đoạt di sản của Hàn gia là được.
Ông ta lập tức buông xuống hiện thực.
Đột nhiên Giang Vân Lưu xuất hiện khiến cho hai thủ vệ hình thái thứ kia sợ tới mức nhảy dựng lên.
Giang Vân Lưu trực tiếp phân phó đối phương, lấy khư binh trong người ra.
Rất nhanh, hai kiện khư binh đã rơi vào trong tay Giang Vân Lưu, ông ta nhanh chóng chuyển giao cho Hứa Thâm
Hứa Thâm cầm lấy chúng, tiến hành dung hợp với Quỷ Bộ Binh Thư.
Một màn này khiến cho Giang Vân Lưu và Giang Nguyệt Ly đều tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào.
Rất nhanh, một kiện khư binh có hình dạng cái sừng màu đen trong đó đã bị binh thư dung hợp.
Quyền trọng cũng theo chuyện này mà tăng lên tới 28!
Thấy Hứa Thâm lại thật sự tìm được khư binh tương xứng rồi, hai người Giang Vân Lưu đều có chút sợ hãi, mở to hai mắt nhìn qua, rồi liếc nhìn lẫn nhau, đều nhìn ra vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương.
Quá mức khó tin rồi.
Khư binh dung hợp sẽ làm gia tăng quyền trọng, ai cũng biết được điều này, nhưng bọn họ đều chỉ có thể dựa vào lượng khư binh cực kỳ lớn, để thử từng kiện từng kiện một cho đến khi chọn được một món phú hợp, đây hoàn toàn phải dựa vào vận khí, nhưng hành động vừa rồi của Hứa Thâm lại rõ ràng là có tính mục tiêu nhất định.
Nghĩa là hắn có biện pháp để phân biệt rõ chuyện này!
“Đây là binh thư của Hàn gia…” Giang Vân Lưu đưa mắt nhìn binh thư, từ trong đáy mắt xẹt qua một mảnh tham lam nhàn nhạt, nhưng đương nhiên lão cũng không muốn cướp nó đi.
Dù sao thứ này đã ở trong tay Hứa Thâm, trừ phi là quân chủ hiện thân, nếu không, đừng mơ có ai lấy nó đi được.
“Còn thiếu bốn kiện…” Đôi mắt Hứa Thâm chớp động, bỗng nhiên trong lòng lại dâng lên một tia kích động và chờ mong.
Chỉ cần tìm được bốn kiện nữa, binh thư này có thể đạt tới chỉ số quyền trọng là 32!
Cũng trở thành khư binh hoàn mỹ trong truyền thuyết!
Đạt được nó là có thể vô địch rồi!
Hứa Thâm áp chế cảm xúc kích động trong lòng, ném ra hai kiện khư binh cho Giang Vân Lưu: “Đây là bồi thường.”
Nói xong, hắn lại cho Tinh Quân một ánh mắt, hai người bọn họ nhanh chóng xoay người rời đi.
“Hai người muốn đi đâu?” Giang Vân Lưu không nhịn được mở miệng hỏi: “Là tiếp tục tìm khư binh tương xứng sao?”
Hứa Thâm khẽ nghiêng người: “Làm phiền, nếu còn có kiện nào thích hợp, tôi sẽ lại đến.”
Giang Vân Lưu vội vàng nói: “Nếu hai người đã muốn tìm, có thể mang theo chúng ta đi cùng không, tôi muốn được tận mắt chứng kiến một chút, xem một kiện thần khí vĩ đại sẽ sinh ra như thế nào.”
Hứa Thâm nhìn lão một cái, lại nhìn Giang Nguyệt Ly một cái, bỗng nhiên, hắn nghĩ đến một người quen cũ.
“Đúng rồi, chị có nhìn thấy Mục Tuyết không? Hiện giờ cô ấy ở đâu rồi?” Hứa Thâm hỏi.
Giang Nguyệt Ly sửng sốt, nhưng rất nhanh sắc mặt đã trở nên ảm đạm: “Tiểu Tuyết đã chết rồi.
Lúc trước, chúng tôi cùng Hàn gia không ngừng giao phong vài đợt nhỏ, Tiểu Tuyết dẫn đội đi tọa trấn, lại không thể trở về…”
Hứa Thâm khẽ nhíu mày, nhìn cô ta một cái, cuối cùng không nói thêm điều gì nữa.
Chương 930: Mặc Gia! Mặc Tiểu Tiểu!
Hắn cùng Tinh Quân rời khỏi thành khu Lê Lạc, Tinh Quân tiếp tục bói toán, lần này que sắt chỉ về hướng 9 giờ.
Hứa Thâm lập tức chạy như bay cùng Tinh Quân, đi qua bên đó.
Giang Vân Lưu thấy vậy, cũng yên lặng đi theo.
Trong suy nghĩ của lão, với thủ đoạn của Hứa Thâm, có vẻ như hắn chẳng gặp quá nhiều khó khăn trong chuyện này, thậm chí còn có thể nhanh chóng chế tạo ra một kiện khư binh cấp truyền thuyết.
Và trước mắt, rất có khả năng, hắn sẽ thúc đẩy binh thư của Hàn gia đánh sâu vào cấp bậc hoàn mỹ trong truyền thuyết kia.
Còn lão, lão rất muốn được tận mắt chứng kiến thời khắc loại thần khí này được sinh ra, có lẽ nó sẽ làm thay đổi cả bố cục Kim Tự Tháp.
“Vẫn ở bên trong nội thành.” Tinh Quân đi theo, lập tức chỉ về phía trước, nhìn thấy con đường bọn họ cần phải đi sắp tới không quay về thành Để, mà ngược lại tiếp tục nhằm về phía thành khu khác.
Hứa Thâm không nói chuyện, hắn đang cẩn thận cảm thụ kiện binh thư nọ sau khi dung hợp khư binh.
Thời gian hoán đổi quỷ kế đã từ 90 phút rút xuống còn 60 phút.
Nếu tìm được thêm hai kiện nữa, có phải thời gian làm lạnh sẽ về 0 hay không?
Nghĩ đến đây, trong lòng Hứa Thâm lại có chút kích động.
Chuyện này có nghĩa là hắn hoàn toàn có thể khống chế toàn bộ 30 kiện quỷ kế, cũng tương đương với ba mươi loại năng lực nha!
Thử hỏi, ngoại trừ thứ năng lực sửa đổi quá khứ vô lại của Mạt Di La kia, còn thứ năng lực gì có thể giao phong cùng 30 loại năng lực khác?
Ngoại trừ rút ngắn thời gian hoán đổi, bên trong này còn có một quỷ kế vừa tăng thêm, tên là Kế Không Thành [1].
[1] : Theo t thì mấy quỷ kế này đều được lấy ra từ 36 kế.
Khi sử dụng loại quỷ kế này, ký chủ có thể đi vào những không phận [2] khác, cùng loại với năng lực bước vào quá khứ của Mạt Di La, và ngoại trừ một vài loại công kích đặc thù, gần như có thể miễn được tuyệt đại bộ phận công kích và thương tổn.
[2] : Từ này hay dùng trong ngành hàng không, không quân, còn trong này, tác đang muốn nói đến dịch chuyển không gian, từ vùng trời này đến vùng trời khác.
“Bọn họ đi theo như vậy, không có vấn đề gì chứ?” Tinh Quân hỏi Hứa Thâm.
Hứa Thâm phục hồi lại tinh thần, liếc mắt nhìn hai người Giang gia đang cách một khoảng xa xa, đi theo đằng sau bọn họ.
Hắn khẽ lắc đầu, nói: “Anh chỉ cần để ý đến chuyện tìm khư binh là được.”
Tinh Quân thoáng hiện vẻ bất đắc dĩ, gã hỏi như vậy, chủ yếu là không muốn để cho quá nhiều người biết được năng lực của mình.
Tuy chuyện bói toán này chưa chắc đã làm bại lộ năng lực đích thực của gã, nhưng chung quy lại, nó vẫn khiến gã cảm thấy một chút không được tự nhiên.
Lần này, bọn họ đi ngang qua tới bảy, tám thành khu, phương hướng phía trước mới phát sinh biến hóa.
Thành khu Kiền Hán.
Hứa Thâm và Tinh Quân xuyên qua từ tầng sâu trong Khư giới bước vào thành khu Kiều Hán.
Tinh Quân liếc mắt nhìn quanh bốn phía một vòng, mới mở miệng nói: “Có vẻ như nơi này là địa bàn của Mặc gia.
Chẳng lẽ kiện khư binh kia đang được Mặc gia giấu trong kho bí bảo?”
Hứa Thâm khẽ nhíu mày, nếu kiện khư binh nọ thực sự ở bên trong Mặc gia, hắn cũng chỉ có thể trao đổi hoặc là cưỡng đoạt mà thôi.
Rất nhanh, hai người bọn họ đã xuyên qua một mảnh rừng khư, Hứa Thâm cũng thấy được một tòa trang viên trước mắt.
Hứa Thâm cảm thấy khung cảnh này có chút quen thuộc.
Lúc trước, sau khi bọn họ trở về từ chuyến hành trình thăm dò động khư, Mạt Di La từng tới nơi này tiếp viện cho bọn họ, thậm chí còn vì vậy mà cô ta và quân vương của Mặc gia còn xảy ra một chút tranh cãi.
Ngẫm lại thái độ cường ngạnh mà lúc trước Mạt Di La từng bày ra trước mặt Mặc gia, Hứa Thâm lại có cảm giác dường như khi đối mặt với hội nghị, thái độ của hắn đã quá mức kiêng kị và cẩn thận rồi.
“Hả?” Tinh Quân chợt nhìn về phía phía trước, nói: “Nơi kia có quá nhiều người.”
Hứa Thâm cũng ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy ngoài của trang viên tương đối hoang vắng, nhưng ở một chỗ nào đó nhìn khá giống bãi cỏ nuôi ngựa bên trong trang viên, lại có không ít bóng người đang tụ tập, như thể bọn họ đang cử hành một loại nghi thức gì đó.
Tại trung tâm bãi cỏ, có một bóng người đang bị trói trên giá sắt, lại bị treo trên một cái vòng tròn cực lớn, ngay phía trên bãi nuôi ngựa.
Đường kính cái vòng hình tròn nọ chừng bốn, năm mét, ngay giữa đống xiềng xích quấn quanh, là một bóng dáng tinh tế đang bị cố định bên dưới cái vòng hình tròn nọ.
Bên ngoài, là một dãy cung tiễn thủ đứng thẳng thành hàng, cả đám đang kéo cung nhắm thẳng vào bóng người bị cố định trên cái vòng hình tròn kia, trực tiếp bắn tên.
Mũi tên bay vụt tới, phốc phốc găm thẳng vào bóng người kia, cũng có người bắn lệch hướng, xuyên qua cái vòng hình tròn nọ, hoàn toàn thất bại.
“Hả?”
Ngay khi Hứa Thâm nhìn thấy bóng người ở trung tâm cái vòng hình tròn kia, hắn lập tức ngây ngẩn cả người.
Dù trên người đối phương đã bị bảy, tám mũi tên xỏ xuyên qua, trên đầu tóc tai bù xù, nhưng hắn vẫn có thể nhận ra dung mạo ấy.
Người nọ đúng là Mặc Tiểu Tiểu.
Ngay lúc này, cô ấy lại bị trói tại nơi đây, làm bia ngắm???
“Bọn họ đang làm cái gì thế?” Tinh Quân tò mò quan sát một màn này, chợt cảm thấy có chút thú vị.
Giang Vân Lưu và Giang Nguyệt Ly đi theo ở phía sau, nghe vậy cũng nhanh chóng tới gần hơn một chút, Giang Vân Lưu nói: “Hẳn là Mặc gia đang xử lý đệ tử trong tộc, là răn đe, cảnh cáo [3].”
[3] : xử lý nghiêm khắc người xấu, việc xấu để cảnh cáo những người học đòi theo việc xấu.
Khi nói chuyện, lão cũng dừng bước chân, không tiếp tục vượt ranh giới nữa.
Bởi vì nếu bọn họ tiếp tục đi về phía trước, cũng tương đương với bước vào khu vực trang viên trong Khư giới rồi, và không xin phép đã tiến vào chính là xúc phạm chủ nhà.
“Cậu lại bắn lệch kìa.”
“Sợ gì chứ? Vẫn còn tới bảy lượt cơ mà? Mỗi người bắn một mũi cũng có thể bắn cho cô ta thành tổ ong vò vẽ!”
“Tôi lựa chọn một điểm có độ khó cao chút, tiếp theo hãy xem tôi nhắm vào mắt cô ta đi.”
“Tôi sẽ lựa chọn điểm có độ khó càng cao hơn, là đầu … vú của cô ta!”
“Ha ha ha…”
Trong sân, mười người cầm cung tiễn trong tay đang vui vẻ nói chuyện với nhau, ở bên cạnh bọn họ có một vị trung niên vừa lên tiếng thông báo, lượt kéo cung cài tên thứ tư bắt đầu.
Dây cung căng thẳng.
Phốc phốc phốc! !
Rất đột ngột, từng lỗ máu lập tức nổ tung ra, nhưng những lỗ máu này lại không xuất hiện trên người thiếu nữ đang bị cố định trên vòng tròn trước mặt, mà xuất hiện ngay trên trán mười người kéo cung đằng kia.
Mười cái đầu đồng thời bị xỏ xuyên qua, cung tiễn trên tay rơi rụng xuống đất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










