- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
- Tập 84 : Không Tàn Nhẫn Với Bản Thân Mình, Chẳng Lẽ Lại Để Người Khác Tới Tàn Nhẫn Với Tôi Sao? (c831-c840)
[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 84 : Không Tàn Nhẫn Với Bản Thân Mình, Chẳng Lẽ Lại Để Người Khác Tới Tàn Nhẫn Với Tôi Sao? (c831-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 831: Không Tàn Nhẫn Với Bản Thân Mình, Chẳng Lẽ Lại Để Người Khác Tới Tàn Nhẫn Với Tôi Sao?
“Bởi vì vẫn còn ‘Quá khứ’, cho nên ở dưới năng lực của tôi, cô mới không thể trở lại quá khứ…” Khóe miệng Hứa Thâm khẽ cong lên, hắn cho ra loại phán đoán như vậy dựa trên quá trình phỏng đoán và kết hợp giữa năng lực của đối phương, cùng với năng lực của bản thân mình.
Đổi lại là một vị quân vương khác, dưới ảnh hưởng lấy nhỏ đổi lớn, bọn họ đã sớm suy yếu trở về thời kỳ thiếu niên, hoặc là trẻ nhỏ, nhưng Nghĩ Hậu thì không.
“Hạ Thông, cũng nên xuất hiện rồi.” Hứa Thâm không còn tiếp tục để ý tới Nghĩ Hậu nữa, mà nhẹ giọng kêu gọi một tiếng.
Nghe được lời nói của Hứa Thâm, một bóng người trong suốt lập tức xuất hiện, nếu nói đó là bóng người, không bằng nói là một đoạn ký ức, sẽ chính xác hơn.
“Muốn giải quyết cô ta sao? Chính cậu cũng có thể làm được mà?” Tuy Hạ Thông đã bị thương nặng, mất đi một đoạn ký ức quan trọng nào đó, nhưng gã vẫn có thể nhìn ra được thế cục trước mắt vốn không cần bản thân phải nhúng tay, cũng có thể hoàn toàn kết thúc.
Trình độ biến thái của Hứa Thâm đã vượt qua những gì gã có thể hiểu được rồi.
Đây cũng là nguyên nhân khiến cho gã không ngừng lặp đi lặp lại khắc vào trong ký ức của chính mình, một đoạn tin tức, đừng có là địch với Hứa Thâm.
“Giải quyết không khó, nhưng tôi cần anh làm cho cô ta một chút thay đổi nho nhỏ.” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
Hạ Thông vô cùng nghi hoặc.
Hứa Thâm không hề để ý tới đám hình thái thứ hai chung quanh, cùng với mấy vị quân vương nhóm cô gái tóc màu lục vẫn đang chăm chú quan sát nơi này.
Từ khi hắn hạ xuống, nói chuyện cùng Nghĩ Hậu, hắn đã phóng ra ‘Hình tròn’ rồi.
Hình tròn chẳng những có thể ngăn cách công kích, còn có thể hình thành phạm vi phòng ngự tuyệt đối, ngăn cách bọn họ nói chuyện với nhau.
Cũng bởi vậy, Hứa Thâm chẳng e ngại gì, lập tức nói thẳng ý nghĩ của chính mình với Hạ Thông ngay trước mặt Nghĩ Hậu.
Hạ Thông nghe xong, không khỏi mở to hai mắt nhìn hắn, là khiếp sợ nhìn Hứa Thâm trước mặt.
Hắn lại muốn thả cho Nghĩ Hậu chạy đi? !
Nói chính xác hơn, Nghĩ Hậu sẽ trải qua quá trình cải tạo ký ức của gã, sau đó mang theo loại ký ức này mà chạy trốn chết…
Bỗng nhiên Hạ Thông có cảm giác cả người mình lạnh như băng, một loại lạnh lẽo thấu xương.
Kết hợp suy đoán vừa rồi với năng lực của Nghĩ Hậu, là thời gian, lại khiến cho lông tóc toàn thân gã đều dựng thẳng đứng lên.
Người đàn ông trước mắt này lại muốn lợi dụng năng lực xuyên qua thời gian của Nghĩ Hậu, để mưu đồ ‘Quá khứ’ của chính mình?
Nói cách khác…
Hứa Thâm mong muốn đủ loại chuyện bản thân hắn từng gặp được trong quá khứ kia… Đều do tự tay hắn an bài!
“Cậu đang nói chuyện với ai vậy?” Nghĩ Hậu không nhìn thấy Hạ Thông, lúc này năng lực của cô ta đã bị suy yếu đến cực hạn, căn bản không nhìn thấy một vị quân vương khó có thể bị nhìn thấy kia.
Hứa Thâm không để ý tới cô ta, chỉ ném cho Hạ Thông một ánh mắt, ra hiệu gã nên hành động rồi.
Hạ Thông mang theo ánh mắt phức tạp, nhìn về phía Nghĩ Hậu đang bị Hứa Thâm áp chế dưới đất.
Một cường giả vô địch như thế, lại bị Hứa Thâm trấn áp, lợi dụng, coi là quân cờ trong tay hắn, không biết là đáng thương, hay đáng cười, đáng tiếc.
“Cậu quá độc ác với chính bản thân mình.” Nghe xong lời nói của Hứa Thâm, Hải Tước cũng không khỏi than thầm, không nghĩ tới ngay cả bọn họ cũng nằm trong mưu đồ của Hứa Thâm.
“Không tàn nhẫn với bản thân mình, chẳng lẽ lại để người khác tới tàn nhẫn với tôi sao?” Hứa Thâm thầm trả lời trong đầu.
Hải Tước không phản bác được.
“Bắt đầu đi!” Hứa Thâm phân phó Hạ Thông.
Hạ Thông không tiếp tục do dự nữa, đã nhanh chóng chui vào trong thân thể Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, hoặc là nói, lẻn vào trong ký ức của cô ta.
Ngoại trừ phân phó gã sửa đổi ký ức của Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, Hứa Thâm còn muốn gã mượn quá trình này, tìm kiếm vị trí của Nghĩ Hậu ‘Quá khứ’, làm như vậy mới có thể hoàn toàn tiêu diệt Nghĩ Hậu.
“Không biết cuộc đời của vị Nghĩ Hậu này sẽ bao la hùng vĩ như thế nào?” Trong lòng Hạ Thông có chút chờ mong.
Gã cũng muốn mượn cơ hội này để nhìn trộm một chút, nếu không với lực lượng của Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, gần như gã không thể có cơ hội lẻn vào trong ký ức của đối phương, rồi muốn làm gì thì làm như thế này.
Nhưng mà, ngay khi Hạ Thông đang nhanh chóng bơi thỏa thích bên trong ký ức của Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, gã lại phát hiện ký ức của cô ta cực kỳ ngắn ngủi, rất nhanh đã đến điểm cuối cùng rồi.
Mảnh ký ức này tuyệt đối không được bao la hùng vĩ như những gì gã từng suy đoán, ngược lại nó còn có chút vụn vặt, như thể nó được chắp vá từ hai đoạn ký ức khác nhau, tạo thành.
Dường như một đoạn trí nhớ đến từ ‘Hiện tại’ .
Trong ký ức nọ, Nghĩ Hậu đang chấp chính trong cung Tuyết, xử lý những việc lặt vặt như thường ngày, đồng thời cô ta cũng thông qua bộ Tình Báo, bí vệ trong tay mình, từ đó thời thời khắc khắc quản lý diễn biến các khu.
Cùng lúc ấy, cô ta cũng thông qua tin tức mà bản thân trong tương lai, viết xuống khối ngọc thạch trước mắt, rồi lựa chọn đi săn giết Hứa Thâm.
Hai lần săn giết, đã hoàn toàn hủy diệt Hứa Thâm.
Đoạn trí nhớ thứ hai lại đến từ tương lai.
Trong trí nhớ: Nghĩ Hậu màu đỏ tươi vừa từ biển khư xuyên về, liền nhìn thấy Hứa Thâm đã chờ đợi từ lâu, sau đó hắn phát động tập kích với cô ta.
Mà một khắc kia, có vẻ như bỗng nhiên Nghĩ Hậu màu đỏ tươi lại biết được đủ loại trí nhớ đến từ ‘Quá khứ’ và ‘Hiện tại’, sau đó lựa chọn chém giết với Hứa Thâm.
Nhưng trong khi chém giết, cô ta lại phát hiện bản thân không thể địch nổi Hứa Thâm, bị đuổi giết đến chật vật chạy trốn.
Vì thế, Nghĩ Hậu màu đỏ tươi lại lựa chọn mượn dùng lực lượng của kiện khư binh cấp truyền thuyết mà bản thân vừa đạt được, phản xạ lực lượng của chính mình đến quá khứ.
Rồi thông qua quá khứ, chém giết Hứa Thâm.
Những chuyện sau đó là Nghĩ Hậu màu đỏ tươi buông xuống, cùng với đại chiến vừa rồi.
Hạ Thông xem xong những phần ký ức này, trong lòng lại có chút khiếp sợ.
Bởi vì hết thảy những chuyện này… lại trùng khớp với dự đoán và mưu đồ của Hứa Thâm! !
Đến tột cùng, ai mới là người đến từ tương lai?
Chương 832: Năng Lực Phản Xạ!
Hơn nữa, bên trong đoạn trí nhớ này, Hạ Thông còn biết được lực lượng của kiện khư binh cấp truyền thuyết trong tay Nghĩ Hậu: là phản xạ! Cùng với cung cấp năng lượng hùng hậu!
Hai loại lực lượng tổ hợp lại, khiến cho năng lực xuyên qua thời gian của Nghĩ Hậu ‘Tương lai’ nhận được tăng cường, cho phép cô ta có thể phản xạ đến nhiều đoạn thời gian khác nhau.
Nói cách khác, Nghĩ Hậu màu đỏ tươi buông xuống hiện tại, vừa bị đánh gục kia, chỉ vẻn vẹn là một hình chiếu tương lai được phản xạ tới đây thôi!
Và ngoại trừ hình chiếu này, cô ta còn phản xạ thêm rất nhiều hình chiếu thuộc những đoạn thời gian khác trong tương lai.
Trong số những hình chiếu kia có người xuyên về quá khứ, bóp chết cơ hội tấn chức quân vương của Dạ Thử Vương.
Có người quay về đoạn thời gian còn sâu xa hơn, muốn bóp chết Hứa Thâm từ trong nôi.
Nhưng dựa theo kết quả trước mắt, dường như hình chiếu tương lai phản xạ về thời điểm sâu xa hơn, muốn tập kích Hứa Thâm kia đã thất bại rồi.
Nếu không mặc cho lực lượng của Hứa Thâm thông thiên đến cỡ nào, lại mặc cho hắn có thể trấn áp Nghĩ Hậu màu đỏ tươi trước mắt đến trình độ nào, cũng không thể thay đổi được sự thực rằng bản thân hắn đã bị Nghĩ Hậu “Quá khứ” chém chết rồi!
Kiện khư binh cấp truyền thuyết này đã làm lực lượng của Nghĩ Hậu bùng nổ, nắm giữ khả năng thay trời đổi đất.
Nếu thứ lực lượng này không có bị bóp chết, thậm chí nó đủ để… Thống trị cả nội thành! !
Hạ Thông càng xem càng kinh hãi, đây chính là sự khủng bố của khư binh cấp truyền thuyết.
Nếu phối hợp cùng loại năng lực khác, tuy nó vẫn có thể mang đến hiệu quả tăng phúc trên biên độ rộng, nhưng tuyệt đối không thể biến thái như phối hợp cùng ‘Thời gian’.
Thông qua khả năng phản xạ, vô số đoạn thời gian đều có thể xuất hiện hình chiếu của Nghĩ Hậu.
Chuyện này cực kỳ khủng bố!
Nếu không bị hạn chế bởi một loại pháp tắc nào đó, thậm chí Nghĩ Hậu màu đỏ tươi còn có thể không ngừng phản xạ ra càng nhiều hình chiếu hơn, sau đó lợi dụng chiến thuật biển người giết chết Hứa Thâm.
Hạ Thông xem xong những đoạn ký ức này, lại tiếp tục tìm kiếm bên trong, nhưng đột nhiên gã phát hiện, mặc kệ tìm tòi như thế nào, gã vẫn không thể tìm được đoạn ký ức về Nghĩ Hậu “Quá khứ” kia.
Đến lúc này, gã mới chợt nhớ lại lời nói của Hứa Thâm và đột nhiên tỉnh ngộ.
Nghĩ Hậu “Quá khứ” đã trốn đi, bao gồm cả đoạn ký ức có liên quan tới cô ta nữa, và Nghĩ Hậu trước mắt này chỉ vẻn vẹn là hình chiếu của ‘Hiện tại’ và ‘Tương lai’ thôi.
Hạ Thông từng cho rằng bản thân đã đủ khó giải quyết và dũng mãnh rồi, nhưng vào thời khắc này, gã lại bị thủ đoạn của hai người Hứa Thâm cùng Nghĩ Hậu này làm rung động và thuyết phục thật sâu.
Quả thực, hai vị này mới đúng là vương đối vương!
Nhưng suy cho cùng, vẫn là bản lĩnh của Hứa Thâm cao hơn một bậc.
Sau khoảnh khắc thổn thức và cảm thán, rất nhanh Hạ Thông đã tiến hành công việc quen thuộc của mình là bóp méo trí nhớ.
Gã phát động năng lực, sau đó lặng yên không một tiếng động đan vào bên trong ký ức của Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, nhét toàn bộ những thứ mà Hứa Thâm đã dặn dò vào trí nhớ của cô ta, đồng thời cũng xóa bỏ một chút trí nhớ không cần thiết.
Ví dụ như đoạn tin tức về họ Liễu mà Hứa Thâm từng nói ra lúc trước.
Thông qua thủ đoạn của gã, ký ức đó đã bị hủy diệt.
Trong khi sửa chữa trí nhớ, đột nhiên một ý niệm xẹt qua trong đầu Hạ Thông.
Nếu gã nhân cơ hội này bố trí một cái công tắc trí nhớ mà chỉ có bản thân gã biết ở trong đầu Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, mọi chuyện sẽ diễn biến như thế nào?
Hoặc là chế tạo ra một phần lỗ hổng trong những chuyện mà Hứa Thâm đã dặn dò?
Nói như vậy, kế hoạch của Hứa Thâm sẽ thất bại, đến lúc đó, chắc chắn là hai vị này còn có thể bùng nổ một hồi đại chiến vượt quá tưởng tượng, ai thắng ai thua còn chưa thể biết được.
Nhưng ý niệm này chỉ chuyển động trong đầu gã một lát, tới cuối cùng, Hạ Thông vẫn lựa chọn ngoan ngoãn làm theo lời Hứa Thâm.
Gã nhìn không thấu Hứa Thâm.
Hơn nữa, với thủ đoạn mà Hứa Thâm vừa để lộ ra, gã rất lo lắng, có lẽ Hứa Thâm đã sớm cân nhắc đến tình huống gã sẽ táy máy tay chân rồi, cũng có lẽ hắn còn nắm giữ trong tay một loại thủ đoạn phản chế nào đó mà gã hoàn toàn không biết tới.
Tốt nhất là đừng tự chọc phiền toái cho chính mình…
Rất nhanh, Hạ Thông đã hoàn tất quá trình sửa đổi trí nhớ.
Sau đó, gã rời khỏi không gian ký ức của Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, lo lắng bản thân sẽ bị ảnh hưởng bởi những chuyện xảy ra sau đó.
“Xong rồi.” Bóng dáng gã xuất hiện bên người Hứa Thâm, thấp giọng nói một câu.
Hứa Thâm khẽ gật đầu, hắn chăm chú quan sát ánh mắt lạnh như băng mà ẩn nhẫn [1] của Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, rồi nói: “Cho mượn tạng phủ của cô dùng một chút.”
[1] : Ngấm ngầm chịu đựng
“Muốn giết cứ giết, cần gì phải nhiều lời vô nghĩa!” Đến lúc này, Nghĩ Hậu màu đỏ tươi cũng hiểu, cô ta đã hoàn toàn rơi vào trong tay Hứa Thâm, không còn hy vọng đào thoát nữa.
Kỳ thực với cô ta, chuyện này cũng không quá đáng ngại, chỉ có duy nhất một điều khiến cô ta tiếc nuối, chính là bản thân không thể truyền phần tình báo trước mắt này ra ngoài.
Cô ta biết bản thân sẽ không chết, dù sao ‘Quá khứ’ của cô ta vẫn còn.
Chỉ cần có ‘Quá khứ’, sẽ có ‘Tương lai’ .
Nhưng nếu hiện tại cô ta chết đi, lại tương đương với bộ phận trí nhớ và trải nghiệm tại thời điểm này cũng mất đi.
Hứa Thâm thấy Nghĩ Hậu màu đỏ tươi còn kiên cường như vậy, cũng không nói hai lời, trực tiếp vung kiếm, cắt bụng cô ta ra, sau đó, vươn bàn tay vào lục lọi, đào cơ quan nội tạng bên trong ra, há miệng gặm ăn.
“Hương vị thơm quá!” Người đầu trâu ở trong cơ thể Hứa Thâm không nhịn được cơn thèm khát.
Hứa Thâm lại không để ý đến gã, nhai mấy miếng, liền nhíu mày.
Hương vị này có chút quái lạ.
Không giống trái cây bình thường, ngược lại giống như đậu hũ biến chất.
“Thật khó ăn.” Hứa Thâm thành thật đánh giá một câu, sau đó, ném bỏ phần còn lại trong tay đi.
Nghĩ Hậu màu đỏ tươi lạnh lùng nhìn Hứa Thâm, dù cơ quan nội tạng bị lôi ra ngoài, nhưng vẻ mặt cô ta vẫn lạnh lùng như cũ, tựa như không có cảm giác đau đớn.
Có thể thấy được lực lượng ý chí của cô gái này mạnh tới mức nào.
Chương 833: Cậu Không Biết Nhân Vật Phản Diện Thường Chết Vì Nói Nhiều Sao?
Bàn tay Hứa Thâm chộp tới, lột xuống tấm áo choàng màu đỏ tươi ở sau lưng cô ta.
Tấm áo choàng màu đỏ tươi này là khư binh cấp truyền thuyết, vừa chạm vào tay đã mang tới cảm giác mềm mại mà lạnh lẽo, còn mang theo một chút ẩm ướt, dính nhầy.
Tới lúc này, khi cẩn thận phân biệt, Hứa Thâm mới phát hiện ra nó vốn không phải là áo choàng, rõ ràng là một mảnh da máu thịt lẫn lộn!
Nhưng Hứa Thâm đã sớm thích ứng với chuyện khư giống như một loại khí quan bình thường nào đó rồi, bởi vậy vẻ mặt hắn vẫn rất bình tĩnh thu hồi nó lại, chợt nhìn về phía Nghĩ Hậu đã bị thương, đang ngã ngồi dưới đất, nói: “Để chúng ta chơi một trò chơi săn bắn đi.”
“Hừ, cậu không biết nhân vật phản diện thường chết vì nói nhiều sao?” Nghĩ Hậu cười lạnh hỏi.
Hứa Thâm sửng sốt, hắn có cảm giác lời này khá là kỳ diệu, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười, nói: “Có lẽ là đúng, nhưng có thể thắng cô thế này, không trào phúng vài câu, thật sự không thể miêu tả nổi tâm trạng hiện giờ của tôi đâu.”
Nghĩ Hậu chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn.
“Cho cô 3 giây, nhìn xem cô có thể chạy thoát khỏi tầm mắt của tôi hay không, nếu chạy thoát, coi như đó là một phần thưởng dành cho cô.” Hứa Thâm nói.
Đôi mắt Nghĩ Hậu chớp động, sau đó, cô ta lập tức cảm nhận được loại lực lượng vẫn luôn trói buộc và áp chế chính mình đã biến mất, lực lượng hùng hậu lại tuôn trào trong cơ thể, nhưng rõ ràng là áo choàng màu đỏ tươi mất đi, đã khiến lực lượng của cô ta không thể bằng được lúc trước.
Nhưng như vậy cũng đủ rồi.
Để cho cô ta ba giây sao?
Hắn có biết ở trước mặt năng lực giả thời gian, 3 giây có ý nghĩa như thế nào hay không? !
Cô ta thầm cười lạnh trong lòng, loại hành vi khinh thường và sơ suất của Hứa Thâm sẽ khiến hắn phải trả một cái giá thảm trọng!
Sưu!
Trong nháy mắt, cô ta đã phát động năng lực thời gian ngừng lại, sau đó kéo giãn khoảng cách, đồng thời kích hoạt thời gian gia tốc tác dụng lên người mình.
Nghĩ Hậu màu đỏ tươi suy đoán, tình huống năng lực của cô ta mất đi hiệu lực lúc trước, có liên quan đến chuyện cô ta tới gần Hứa Thâm.
Bởi vậy, nhất định phải kéo giãn khoảng cách với hắn, càng xa càng tốt!
Hơn nữa, cô ta cũng ý thức được rằng, kể cả khi bản thân đến từ tương lai, vượt qua Hứa Thâm cả một đoạn thời gian, nhưng nếu không thể bóp chết Hứa Thâm trước khi hắn trở thành quân vương, chỉ sợ cô ta cũng rất khó chiến thắng được kẻ này.
Hơn nữa, đến hiện tại cô ta cũng chỉ có thể mò mẫm ra một chút tin tức về năng lực của đối phương, và đương nhiên không thể phá giải được nó.
Mà không thể phá giải cũng tương đương với không thể chiến thắng.
Chỉ có thể chạy trốn mà thôi!
3 giây.
Gần như chỉ trong nháy mắt, Nghĩ Hậu đã biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Ngay khi thời gian ngừng lại chấm dứt, Nghĩ Hậu đã biến mất không thấy, ngay cả con ngựa trắng bên dưới cũng biến mất luôn.
“Uy, cậu để cho cô ta chạy ư? !”
Lĩnh vực hình tròn chấm dứt, cô gái tóc màu lục lập tức ném ánh mắt không thể tin nổi nhìn Hứa Thâm.
Dù cô ấy không biết vừa rồi Hứa Thâm và Nghĩ Hậu đã nói với nhau những gì, nhưng xem tư thế của Hứa Thâm, hình như hắn đã thả cho Nghĩ Hậu chạy trốn.
Nhưng hắn lại thả một nhân vật nguy hiểm cỡ đó chạy trốn ư?
“Không sao đâu, cứ để cho cô ta chạy trốn một lát đã.” Vẻ mặt Hứa Thâm đầy tự tin, là loại dáng vẻ vừa nhìn qua sẽ thấy cực kỳ khoa trương, khoác lác.
Thấy Hứa Thâm ngạo mạn như thế, cô gái tóc màu lục và trung niên mặt vuông đều nhíu mày.
Lúc trước, gần như Hứa Thâm đã dễ dàng đùa bỡn cũng như trấn áp Nghĩ Hậu trong lòng bàn tay, nhưng nói gì thì nói, đối phương cũng là Nghĩ Hậu đó, cô ta có thể điều khiển thời gian nha.
Nếu cô ta giết chết Hứa Thâm từ trong quá khứ, hoặc làm cho Hứa Thâm giống như Dạ Thử Vương kia, thì chẳng cần biết năng lực của hắn mạnh đến mức nào, một khi không thể vượt qua thời gian, chẳng khác nào vô dụng!
“Cậu quá ngạo mạn.” Cô gái tóc màu lục chỉ có thể đánh giá một câu như vậy, nhưng ánh mắt đã từ từ chuyển tới tấm áo choàng màu đỏ tươi trong tay Hứa Thâm.
Hứa Thâm chỉ lặng lẽ nhìn thoáng qua sợi dây còn lưu lại trong hư không kia, đây là sợi nhân quả trên người Nghĩ Hậu, chỉ có một sợi, nhưng như vậy cũng đủ để hắn đuổi theo cô ta rồi.
Nhưng hắn không có nóng lòng đuổi giết đối phương, mà đang cảm nhận thân thể của chính mình.
Hứa Thâm nhắm mắt lại, nhanh chóng trông thấy căn nhà nhỏ tối đen.
Lúc này, ở bên ngoài căn nhà nhỏ tối đen không có du khách nào mới cả.
Là bởi vì… Đồ ăn của du khách nọ quá mức khó ăn sao?
Hay là hắn còn chưa chân chính ăn được bộ phận kia.
Cũng chính là… bộ phận tồn tại trong ‘Quá khứ’ kia?
Hứa Thâm thầm than một tiếng, suy nghĩ trong đầu nhanh chóng chuyển động, tựa như hắn đã hiểu được rồi, xem ra hết thảy mọi chuyện đều đã được định sẵn từ trước.
“Cậu cứ thế mà thả cô ta rời đi sao? Không nghiệm chứng một chút sao?” Hạ Thông đứng ở bên người Hứa Thâm, có chút nghi hoặc hỏi.
Hứa Thâm mở mắt, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Đã nghiệm chứng rồi.”
“Nghiệm chứng rồi?” Hạ Thông sửng sốt.
Hắn đã nghiệm chứng từ lúc nào?
Và làm cái gì để nghiệm chứng?
Gã khó mà hiểu được chuyện này, nhưng nhìn thấy ánh mắt bình tĩnh của Hứa Thâm, lại có cảm giác những lời hắn vừa nói không giống như bịa đặt.
Hơn nữa, một người giống như Nghĩ Hậu, nếu không nghiệm chứng, hắn thật sự sẽ buông tay mặc kệ cô ta rời đi ư?
Gã càng ngày càng khó lý giải thủ đoạn của Hứa Thâm, thì sự kiêng kị từ trong đáy lòng cũng càng ngày càng sâu.
Hứa Thâm cúi đầu nhìn tấm áo choàng màu đỏ tươi trong tay, lại trông thấy kiện khư binh cấp truyền thuyết nọ đang dần dần phai nhạt, sau đó biến mất trong tay mình.
Hứa Thâm ngẩn ra, chuyện này có chút nằm ngoài dự đoán của hắn.
Nhìn thấy phản ứng của Hứa Thâm, Hạ Thông lập tức có chút kinh ngạc, nhưng rất nhanh, loại cảm giác về sự ưu việt đã ập tới, xem ra trên đời này cũng có thứ mà cậu không biết nha?
“Chuyện gì vậy?” Hứa Thâm nhíu mày nhìn về phía Hạ Thông.
Hạ Thông bị ánh mắt của Hứa Thâm nhìn chằm chằm vào, trong lòng có chút không được tự nhiên, gã ho nhẹ nói: “Vừa rồi cậu để cho tôi lục lọi bí mật trong ký ức của đối phương, nhưng trong trí nhớ của cô ta không hề có ‘Quá khứ’.
Tôi hoài nghi Nghĩ Hậu chân chính vốn không có mặt ở nơi này, về phần kiện khư binh cấp truyền thuyết ấy… là do cô ta phản xạ từ tương lai tới đây.”
Chương 834: Ăn Luôn Chúng Ta Đi!
Dứt lời, gã lại nói hết cho Hứa Thâm nghe những gì mà bản thân nhìn thấy.
Cuối cùng Hứa Thâm cũng hiểu rõ rồi.
Tuy Hạ Thông không thể dò xét được quá khứ làm hắn có chút thất vọng, nhưng tình huống này cũng nằm trong dự đoán của hắn.
Hắn chỉ không ngờ Nghĩ Hậu màu đỏ tươi buông xuống hiện tại, lại chỉ là một hình chiếu của tương lai.
Nghĩa là bản thể chân chính của kiện khư binh kia đang ở trong tương lai sao?
Bỗng nhiên, Hứa Thâm nghĩ tới cái gì, hắn lập tức bừng tỉnh.
Nghĩ Hậu trước mắt, đã mất đi tấm áo choàng màu đỏ tươi phản chiếu tới đây, lại dung hợp với Nghĩ Hậu bị thương ở ‘Hiện tại’, nói cách khác, Nghĩ Hậu vừa chạy trốn, sẽ trở thành ‘Hiện tại’ của thời không này.
“Quả nhiên đều là vận mệnh sắp đặt…” Hứa Thâm nhìn bóng sợi hiện ra trong hư không trước mắt, đây là sợi nhân quả trên người Nghĩ Hậu, và nó đang từ từ rời xa.
Nếu hết thảy đều là số mệnh, có nghĩa là hắn không thể sửa đổi một chút vận mệnh của chính mình?
Nghĩ đến đây, trong lòng Hứa Thâm dâng trào một thứ xúc động không thể nói rõ ra, vốn dĩ hắn tính toán giả vờ giả vịt mà đuổi giết một chút, sau đó mới thả cho cô ta rời đi nhưng hiện giờ đã thay đổi ý định rồi.
Hắn muốn hoàn toàn chém giết đối phương tại cái thời không này.
Trong hư không, Nghĩ Hậu đang điều khiển con ngựa trắng, dùng tốc độ cao nhất chạy trốn chết.
Mất đi tấm áo choàng màu đỏ tươi, hiện giờ năng lượng trong cơ thể cô ta có hạn, nếu lại gặp phải Hứa Thâm, nhiều nhất cô ta chỉ có thể phóng thích được hai lần 5 giây thời gian ngừng lại là cực hạn, của cô lực lượng tất cả đều hao hết.
Nhưng cũng may cô sẽ không cho Hứa Thâm có cơ hội đuổi kịp chính mình.
Chẳng qua… vẻ mặt của cô ta không có thả lỏng, ngược lại ánh mắt càng thêm âm trầm hơn lúc trước.
“Hắn cố ý biểu hiện ra tư thế ngạo mạn, thả ta rời đi, nhìn như khinh địch không cẩn thận, kỳ thực là muốn lợi dụng ta để tìm kiếm ‘Quá khứ’!” Nghĩ Hậu đang suy đoán dụng tâm hiểm ác của Hứa Thâm, một khi ‘Quá khứ’ của cô ta bị Hứa Thâm tìm được, cô ta cũng hoàn toàn không có cơ hội xoay người rồi.
Cô ta từ tương lai, đi đến thời không này, kể cả chết đi, cũng chỉ là một hình chiếu, bản thân vẫn còn ở tại tương lai.
Bởi vậy, cô ta tuyệt đối sẽ không thuận theo ý tưởng của Hứa Thâm, đi tìm ‘Quá khứ’ của mình, cầu bảo mệnh.
“Nhưng tin tức như vậy, lại tuyệt đối không thể làm mất đi, ta cần phải viết xuống, để cho một bản thân khác trong ‘Quá khứ’ giết chết hắn!” Ánh mắt Nghĩ Hậu chớp động.
Tuy cô ta đã phản xạ chính mình, xuyên qua tiết điểm thời gian khác biệt, nhưng mỗi khi ‘Bản thân’ phản xạ xuyên qua quá khứ bị tiêu vong, thì những điều tai nghe mắt thấy cũng sẽ tiêu vong theo.
Trừ phi cô ta có thể tìm được chính mình trong ‘Quá khứ’, và bảo tồn đoạn trí nhớ lên người của chính mình trong quá khứ.
Như vậy, bản thân sẽ mang theo đoạn trí nhớ này, kéo dài đến ‘Hiện tại’, thậm chí là cả ‘Tương lai’ .
Bởi vậy so sánh với sinh mệnh, cô ta càng lưu tâm hơn đến trí nhớ của chính mình.
Vào thời điểm này, trong nhận thức và phán đoán của Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, cô ta chính là hình chiếu trong tương lai, bởi vậy, cô ta cần tìm kiếm một bản thân ở đoạn thời gian trước, cũng chính là bản thân ở ‘Hiện tại’ kia.
Ở giai đoạn đó, Hứa Thâm còn chưa trở thành quân vương, và đó cũng chính là cơ hội thích hợp để chém giết hắn.
Nghĩ Hậu chạy thẳng một mạch, xoay quanh một vòng lớn, rồi tại khoảnh khắc cuối cùng của thời gian ngừng lại, cô ta đi tới cung Tuyết.
“Không cần biết như thế nào, nhưng hẳn là hắn sẽ không ngờ được, vào lúc này ta sẽ trở lại địa bàn của chính mình.” Đôi mắt Nghĩ Hậu chớp động.
Theo cô ta suy nghĩ, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Huống chi, cô ta còn muốn truyền lại tin tức quan trọng ở trong này.
Rất nhanh, Nghĩ Hậu đã từ tầng sâu trong Khư giới buông xuống đến cung Tuyết trong hiện thực.
Lúc này, cô ta xuất hiện bên trong phòng ngủ của chính mình.
Bởi vì bản thân ở ‘Hiện tại’ trong khoảng thời không này đã bị thương, cô ta đã dung hợp cùng đối phương rồi, cho nên ở nơi này không tồn tại một Nghĩ Hậu nào khác nữa.
Và mặc kệ cô ta hiện thân ở đây, rồi bị người khác nhìn thấy, bọn họ cũng sẽ cho rằng cô ta chính là một Nghĩ Hậu duy nhất.
Cô ta che giấu khí tức, hoàn toàn tiêu hóa Nghĩ Hậu bị thương trong cơ thể, hoàn thành thay thế vị trí vốn có của đối phương.
Làm như vậy, cô ta sẽ trở thành bản thân ở ‘Hiện tại’ trong khoảng thời không này.
Nhưng mà, phải làm như thế nào mới có thể truyền tin tức lại cho bản thân ở ‘Quá khứ’?
Cô ta có thể tạm thời xuyên trở về quá khứ, nhưng thời gian nghịch lưu [1] có hạn, kể cả cô ta ở ‘Hiện tại’, cũng chỉ có thể nghịch lưu đến 5 phút trước đó.
Nói cách khác, cô ta chỉ có thể công kích địch nhân tại quá khứ nhiều nhất là 5 phút trước đó mà thôi.
[1] : ngược dòng.
Nhưng muốn nhắc nhở bản thân trong quá khứ, lại nhất định phải lưu lại tin tức ở thời điểm quá khứ xa xôi hơn.
“Đáng tiếc áo choàng của ta đã bị cướp, nếu không chỉ cần ta ở thời điểm trong tương lai, phản xạ thêm một bản thân khác nữa, buông xuống ngay vào thời khắc này, là được rồi…”
Đôi mắt Nghĩ Hậu lóe lên hào quang, cô ta đang yên lặng cầu nguyện trong lòng.
Bỗng nhiên, tại khoảng thời không trước mắt cô ta chợt xuất hiện một bóng dáng.
Là một Nghĩ Hậu mà đỏ tươi đến từ tương lai, cưỡi con ngựa trắng, khoác áo choàng màu đỏ tươi khác, vừa buông xuống.
Thấy một màn như vậy, Nghĩ Hậu mừng rỡ vô cùng.
Dựa theo tình huống trước mắt, khi mà suy nghĩ trong đầu cô ta vô cùng kiên định, lại xảy ra trường hợp ‘Nguyện vọng’ trở thành sự thật, như vậy chỉ có thể suy đoán rằng, trí nhớ tại thời điểm này của cô ta đã được giữ lại tới tương lai, cho nên bản thân cô ta tại thời điểm trong tương lai, mới có thể biết được cô ta đang cần trợ giúp ngay tại thời điểm này.
Từ đó, bản thân trong tương lai mới vận dụng kiện khư binh kia phản xạ hình chiếu và buông xuống nơi đây.
“Ăn luôn chúng ta đi!” Nghĩ Hậu vừa nhìn thấy Nghĩ Hậu màu đỏ tươi trước mắt, lập tức nói.
Đối phương khẽ nhíu mày, nhưng dường như đã sớm biết được việc này, bởi vậy cũng không khách khí, trực tiếp vươn tay tới.
Thân thể Nghĩ Hậu và con ngựa trắng bên dưới lập tức hóa thành khư lực giống như một mảnh sương khói, bị bàn tay nọ hấp thu.
Thứ bị hấp thu kia còn có trí nhớ của cô ta nữa.
Chương 835: Cô Có Biết Mình Đang Nói Chuyện Với Ai Không?
“Thì ra là thế.”
Hiểu được hết thảy những chuyện vừa phát sinh tại lúc này, trong đôi mắt Nghĩ Hậu màu đỏ tươi lộ ra một tia hàn mang, cô ta cũng không nhiều lời vô nghĩa thêm nữa, đã trực tiếp phát động lực lượng của áo choàng, phản xạ về ‘Quá khứ’ .
Tại tiết điểm thời gian trong quá khứ, một bóng người vừa buông xuống bên trong phòng ngủ, kéo lớp vỏ gối, để lộ khối ngọc thạch bên dưới, nhanh chóng khắc tin tức lên bề mặt ngọc thạch: Chém giết Hứa Thâm, bằng mọi giá!
Ngay khi phát động năng lực trở về quá khứ, bỗng nhiên Nghĩ Hậu màu đỏ tươi chợt xoay người, cô ta vừa trông thấy một bóng dáng truy sát mình trong hư không.
Người nọ đúng là Hứa Thâm.
“Hả?” Hứa Thâm nhìn thấy Nghĩ Hậu màu đỏ tươi trước mặt, đôi mắt khẽ nheo lại, suy nghĩ trong lòng càng ngày càng trở nên rõ ràng.
Nghĩa là hắn ở thời điểm này, chính là trạng thái ‘Tương lai’ trong mắt bản thân ở hiện tại.
Giết!
Hứa Thâm không có nhiều lời vô nghĩa, đã trực tiếp xung phong liều chết lao qua.
Nghĩ Hậu màu đỏ tươi vừa mới kế thừa trí nhớ của Nghĩ Hậu, đã biết được năng lực đáng sợ của Hứa Thâm, không dám ngạnh kháng cùng hắn, chỉ mượn dùng lực lượng của áo choàng, ngưng đọng lại thời gian, sau đó xoay người bỏ chạy!
Nhưng Hứa Thâm có thể nhìn thấy sợi nhân quả, bởi vậy, ngay khi thời gian ngừng lại chấm dứt, hắn lại tiếp tục đuổi theo truy sát cô ta.
Có điều, dựa vào thời gian ngừng lại và gia tốc, Nghĩ Hậu màu đỏ tươi vẫn có thể kéo giãn khoảng cách chừng bảy, tám dặm với Hứa Thâm, nhưng đương nhiên sợi nhân quả còn lưu lại, cũng khiến cô ta không thể cắt đuôi được hắn.
“Đáng chết!” Sắc mặt Nghĩ Hậu màu đỏ tươi trở nên vô cùng khó coi, cứ tiếp tục như vậy, tuyệt đối không phải cách hay.
Một khi bị Hứa Thâm đuổi kịp, rơi vào trong lĩnh vực đáng sợ của hắn, cô ta cũng không thể giữ lại đoạn trí nhớ này.
Trốn!
Lúc này, Nghĩ Hậu màu đỏ tươi không còn do dự nữa, cô ta trực tiếp điều khiển con ngựa trắng, chạy khỏi thành Bạch Nghĩ, trốn ra bên ngoài tường, nhằm thẳng về nơi hoang vắng trước mặt.
Hứa Thâm nhìn thấy dấu vết sợi nhân quả biến mất trên tường cao, lập tức dừng lại phía trên bức tường trong Khư giới, nhìn ra khu vực bị một mảnh sương mù phủ kín bên ngoài, chân mày khẽ cau lại.
Có vẻ như tiếp tục đuổi giết cô ta, là lựa chọn không mấy sáng suốt.
Huống chi Nghĩ Hậu trước mắt chỉ là hình chiếu từ tương lai tới, có giết chết cũng vô dụng.
Nghĩ Hậu “Quá khứ” vẫn không hiện thân kia mới là hạch tâm chân chính của Nghĩ Hậu, chỉ có tìm được tồn tại này, mới có thể hoàn toàn tiêu diệt cô ta.
Hứa Thâm suy tư rất lâu, cuối cùng lựa chọn dừng bước, quay người trở lại chiến trường lúc trước.
Lúc này, đám đông hình thái thứ hai trên chiến trường, đều đang ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, không dám di động.
Có hai người đang đứng trước mặt bọn họ, là trung niên mặt vuông và cô gái tóc màu lục.
Hai người bọn họ nhìn thấy Hứa Thâm trở về, cô gái tóc màu lục lập tức hỏi: “Đã giải quyết cô ta chưa?”
“Chưa.” Hứa Thâm lạnh lùng đáp lại.
Sắc mặt cô gái tóc màu lục đại biến, bọn họ không lựa chọn rời đi trong khoảng thời gian này, chính vì muốn nghe một câu trả lời thuyết phục từ phía Hứa Thâm, nếu một nhân vật như Nghĩ Hậu không chết, bọn họ có rời khỏi nơi này cũng vô dụng.
Dù sao đối phương có thể xuyên toa về quá khứ, thay đổi hết thảy.
Lúc trước, Dạ Thử Vương đã bị thay đổi, mà bọn họ vẫn còn có thể giữ lại lực lượng quân vương, chủ yếu là vì thành thị của bọn họ ở cách xa nơi này, Nghĩ Hậu chưa kịp chạy tới đối phó bọn họ.
Nhưng chờ sau khi Nghĩ Hậu sống sót, có thời gian rảnh rỗi, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ bị đối phương tìm được thôi.
Mặc cho lực lượng của bọn họ quỷ dị và dũng mãnh tới cỡ nào, nhưng vẫn bị giới hạn trong khoảng thời không này, chỉ cần đối phương trực tiếp ra tay từ ngọn nguồn tuyệt đối có thể hủy diệt bọn họ.
Hơn nữa, bọn họ căn bản không thể chơi được với loại thủ đoạn gần như vô lại này.
“Làm sao cậu có thể thả cho cô ta chạy mất?” Cô gái tóc màu lục có chút giận dữ quá mức mà mất khống chế.
Tình huống hiện giờ, bọn họ đã đắc tội Nghĩ Hậu, và với loại tính cách có thù tất báo của cô ta, khẳng định sẽ tìm bọn họ phiền toái.
“Chẳng lẽ cậu không biết, mình vừa để cho một quái vật dạng gì chạy thoát hay sao? !” Cô ấy căm tức nhìn Hứa Thâm.
Hứa Thâm lạnh lùng nhìn cô ấy: “Cô có biết mình đang nói chuyện với ai không?”
Trước ngực cô gái tóc màu lục nghẹn một cục, vô cùng tức giận nhìn trả lại hắn, nhưng tới cuối cùng vẫn nhịn xuống, đối nghịch cùng Hứa Thâm vào lúc này thực sự không có ý nghĩa gì.
Đã ném được Nghĩ Hậu với loại năng lực khó giải kia đi rồi, cô ấy chẳng còn gì phải e ngại nữa, kể cả Hứa Thâm trước mắt, cô ấy cũng chẳng e ngại gì, suy cho cùng, sửa chữa quá khứ là chơi xấu, nếu có thể ném bỏ loại năng lực kia, thật sự quyết thắng bại ở khoảng thời không này, thì kể cả Nghĩ Hậu cũng không thể gây thương tổn cho cô ấy!
“Cậu thực sự không nên thả cho cô ta rời đi.” Trung niên mặt vuông thở dài nói: “Làm vậy là quá coi thường cô ta rồi.
Năng lực thời gian rất khó giải, huống chi… rất có khả năng, trong tay cô ta còn có một kiện khư binh cấp truyền thuyết, có thẻ tăng cường cực hạn cho năng lực của cô ta.
Tuy tôi không biết cậu đã dùng biện pháp gì, để cản trở cô ta tiến hành sửa chữa quá khứ của cậu, nhưng cậu có thể ngăn cản, lại không có nghĩa là người khác cũng có thể ngăn cản được.”
“Mấy người có thể ngăn cản hay không, thì liên quan gì tới tôi?” Hứa Thâm lạnh lùng nói: “Sau này, thành Bạch Nghĩ chính là địa bàn của tôi, không có sự cho phép của tôi, tốt nhất là mấy người đừng có tự tiện tiến vào.”
Cô gái tóc màu lục nghe được giọng điệu của Hứa Thâm như thế, không nhịn được tức đến bật cười, nói: “Nghĩ Hậu còn chưa giải quyết xong, cậu đã nghĩ đến chuyện xưng vương? Cẩn thận bị cô đánh lén giết chết trong lúc ngủ mơ!”
“Tôi nói, nơi này là địa bàn của tôi, ở địa bàn của tôi, lại dám nói vậy với tôi…” Hàn quang chợt nở rộ trong mắt Hứa Thâm: “Quỳ xuống cho tôi!”
Hắn mở miệng quát một tiếng, như sét đánh giữa trời quang.
Chương 836: Tôi Nói, Cô Quỳ Xuống!!!
Cô gái tóc màu lục sửng sốt, sắc mặt đại biến, vội vàng muốn kéo giãn khoảng cách với Hứa Thâm, nhưng một khắc sau, lại có cảm giác thân thể của chính mình đã trở nên chậm chạp.
Trong lòng vô cùng kinh hãi, tuy lúc trước, cô ấy từng chứng kiến cảnh tượng Hứa Thâm chiến đấu cùng Nghĩ Hậu, cũng nhìn ra được một chút manh mối, biết năng lực của Hứa Thâm có mang theo một chút hiệu quả suy yếu nào đó, bởi vậy ngay khi nhìn thấy Hứa Thâm, cô ấy đã cố ý duy trì khoảng cách với hắn, chừng 30 mét.
Vốn tưởng rằng với khoảng cách như vậy, dù Hứa Thâm phát động năng lực, bản thân cũng có đủ thời gian phản ứng lại.
Nhưng không nghĩ tới, 30 mét vẫn nằm trong phạm vi lĩnh vực của Hứa Thâm.
Cô ấy kinh sợ nói: “Cậu muốn làm cái gì?”
“Tôi nói, cô quỳ xuống!” Hứa Thâm dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn cô ấy, đồng thời cũng từ từ bước tới.
“Cậu không giết được tôi đâu, thậm chí còn không chạm được vào tôi, đừng uổng phí khí lực!” Cô gái tóc màu lục vừa bước ra phía ngoài kéo giãn khoảng cách, vừa tức giận nhìn Hứa Thâm.
“Cô quá tự cho mình là đúng!” Bỗng nhiên Hứa Thâm nhích người, cấp tốc xông lên như mũi tên nhọn.
Dưới hiệu quả tăng phúc gia tốc của lấy nhỏ đổi lớn ban đầu, cùng với tăng phúc của cường hóa ban đầu, lại gia tăng thêm tăng phúc của lấy nhỏ đổi lớn sau khi cường hóa, cùng với tăng phúc của cường hóa dưới ảnh hưởng của lấy nhỏ đổi lớn, gần như là tứ trọng tăng phúc, khiến cho tốc độ của Hứa Thâm đã đạt tới trình độ vượt quá sức tưởng tượng!
Có thể nói, kể cả quân vương đỉnh cấp, nếu không có năng lực cực kỳ đặc thù cũng khó mà sánh ngang với hắn.
Phải biết rằng, Nghĩ Hậu màu đỏ tươi dựa vào thời gian gia tốc, cũng không thể cắt đuôi được Hứa Thâm!
Con ngươi trong mắt cô gái tóc màu lục chợt co rụt lại, cô ấy có chút kinh hãi, phải trực tiếp đối diện mới biết được loại tốc độ khủng bố của Hứa Thâm tạo thành lực trùng kích mạnh đến mức nào, tựa như một chiếc xe ben đang siêu tốc chạy đến với uy thế không thể ngăn cản.
“Cậu lại muốn gây thêm thù hằn sao?” Cô gái tóc lục kinh sợ vô cùng, cô ấy tự biết bản thân trốn không thoát.
Nếu chỉ đơn thuần xét trên phương diện tốc độ, thì trừ phi Dạ Thử Vương thăng cấp trở thành quân vương, trực tiếp xé rách không gian, mới đủ khả năng thoát thân trước mặt Hứa Thâm, nếu không chỉ đơn thuần dựa vào tốc độ chạy đi căn bản không thể sánh ngang với hắn!
“Gây thù hằn, cô cũng xứng?” Chỉ trong nháy mắt, Hứa Thâm đã tới gần, từ cực động đi đến cực tĩnh, hắn lập tức xuất hiện ngay trước mặt cô gái tóc màu lục.
Thân hình vĩ ngạn, đứng thẳng giống như một cây thương, lại như Thần Chích ở trên cao nhìn xuống, mang theo cảm giác áp bách khó có thể tưởng tượng nổi.
Tới lúc này, cô gái tóc màu lục mới phát hiện, Hứa Thâm đã cao lớn khôi ngô vượt quá sự tưởng tượng của mình, khiến cho cô ấy cần phải ngẩng đầu ngưỡng vọng, dường như độ cao của đỉnh đầu cô ấy, chỉ đạt tới lưng quần của đối phương thôi.
Làm sao có thể? !
Cô gái tóc màu lục vô cùng kinh hãi, rất nhanh cô ấy liền ý thức được tình huống này không đúng.
Ngay khi cúi đầu nhìn xuống, cô ấy lập tức phát hiện bàn tay trắng nõn của mình lại bị co rút lại như bàn tay của một đứa trẻ!
Là cô ta bị thu nhỏ lại?
Là ngược dòng thời gian? Phản lão hoàn đồng?
“Rốt cuộc cậu đã làm cái gì?” Cô gái tóc màu lục hướng ánh mắt đầy khiếp sợ nhìn Hứa Thâm.
Cô gái tóc màu lục khiếp sợ nhìn Hứa Thâm.
Lúc trước, khi Hứa Thâm đối chiến cùng Nghĩ Hậu màu đỏ tươi, Nghĩ Hậu màu đỏ tươi vẫn duy trì được hình thể vốn có, bởi vậy mặc dù cô ta đứng bên ngoài quan chiến cũng không thể nhìn ra manh mối, chỉ có thể nhận ra một chút, dường như năng lực của đối phương bị suy yếu.
Nhưng hiện tại, ngay cả thân thể cũng bị nhược hoá? !
Đây là năng lực quỷ quái gì!
Ánh mắt Hứa Thâm đầy vẻ hờ hững, hắn nâng tay trấn áp xuống: “Giải quyết Nghĩ Hậu còn phải hao chút khí lực, nhưng đối phó với mấy người, không cần phiền toái như vậy.”
Bàn tay còn chưa chạm đến, trong lòng cô gái tóc màu lục đã dâng lên cảm giác hãi hùng khiếp vía.
Như thể… nếu cô ấy bị bàn tay của Hứa Thâm chạm vào, chắc chắn sẽ phát sinh một chuyện gì đó cực kỳ đáng sợ.
Cô ấy thét lên một tiếng chói tai, trực tiếp phát động năng lực của mình, đồng thời vội vàng kéo giãn khoảng cách, kinh sợ nói: “Cậu không giết được tôi đâu, kể cả Nghĩ Hậu cũng không thể giết chết tôi.
Cậu làm như vậy chính là tuyên chiến cùng thành Hải Điểu!”
“Cô đến từ thành Hải Điểu sao?” Ánh mắt Hứa Thâm không chút gợn sóng: “Tuyên chiến thì đã làm sao? Không cần biết thế nào, ngày hôm nay, cô cứ ở lại đây trước đi!”
Hắn tiến lên một bước, trực tiếp đi tới trước mặt cô gái tóc màu lục.
Đối phương đã kéo giãn được một khoảng, nhưng trước mắt hắn, khoảng cách này cũng chỉ tương đương với gang tấc mà thôi.
“Phanh” một tiếng, bàn tay hắn hung hăng vỗ lên đầu đối phương, trực tiếp đánh cho cô gái tóc màu lục phải quỳ xuống đất, trong đầu có chút choáng váng.
Là cái đầu bị vỗ đến choáng váng, cũng là choáng váng vì bất ngờ, thực sự không hiểu nổi, vì sao … mình lại bị đối phương chạm phải? !
Làm sao có thể? !
Là năng lực mất đi hiệu lực sao? !
“Cảm thấy rất ngoài ý muốn ư?” Hứa Thâm nhìn thiếu nữ tóc màu lục đang quỳ dưới đất, vẻ mặt đầy khiếp sợ, lạnh lùng nói: “Nghĩ Hậu không thể chính diện giải quyết cô nhưng không có nghĩa là tôi không thể.
Các loại năng lực khắc chế lẫn nhau, mà năng lực của tôi lại đủ để khắc chế cô.”
“Cậu biết năng lực của tôi?” Cô gái tóc màu lục đã hướng ánh mắt đầy sợ hãi nhìn Hứa Thâm.
Rõ ràng cô ấy không hề quen biết đối phương, hơn nữa, chỉ có hai vị quân vương khác của thành Hải Điểu mới nắm được tình báo về năng lực của cô ấy.
Mà ngay cả bọn họ cũng phải thông qua hết lần chiến đấu này tới lần chiến đấu khác mới có thể lấy được tình báo?
“Lúc trước cô và Nghĩ Hậu giao chiến, nếu tôi không nhìn nhầm, hẳn là năng lực của cô cũng cùng loại với ‘Tinh chuẩn’.” Hứa Thâm cất giọng lạnh lùng nói: “Cô có thể thao túng độ chính xác, bởi vậy có thể trăm phần trăm né tránh công kích.
Loại năng lực này cho phép bản thân cô không cần phải phòng bị khi chiến đấu, hơn nữa, nó cũng làm cho công kích của cô, trăm phần trăm bắn trúng.”
Cô gái tóc màu lục kinh hãi nhìn Hứa Thâm, như vừa gặp quỷ, vẻ mặt có chút kinh hãi.
Lần này, cô ấy thật sự sợ rồi.
Chương 837: Tôi Không Thích Giao Quyền Lựa Chọn Vào Trong Tay Người Khác!!!
Tuy những điều Hứa Thâm nói không phải toàn bộ, nhưng cũng xấp xỉ rồi.
Hơn nữa nghe giọng điệu của Hứa Thâm, dường như hắn chỉ vẻn vẹn thông qua khoảng thời gian ngắn ngủi khi cô ấy giao chiến cùng Nghĩ Hậu, đã có thể nhìn ra từng ấy tin tức rồi?
“Nhưng năng lực như vậy không có hiệu quả trước mặt tôi!” Hứa Thâm cất giọng lạnh lùng nói: “Dưới tình huống không biết, loại năng lực này của cô rất quỷ dị, nhưng một khi hiểu rõ rồi, lại rất dễ khắc chế.
Kể cả loại năng lực điều khiển hàn băng, liệt diễm đốt cháy bình thường cũng có thể khắc chế cô, chỉ cần bao trùm mục tiêu trong toàn bộ phạm vi lĩnh vực, cô sẽ không có chỗ mà trốn đâu!”
Năng lực này là khắc tinh của cận chiến bác sát, nhưng đối diện với năng lực viễn trình dùng pháo bắn bao trùm, vẫn có thể bị thương.
Chẳng qua đối phương lại có thể thông qua loại đặc tính như ‘Tinh chuẩn’, để chọn ra điểm yếu ớt nhất cho năng lượng pháo bắn trúng, giảm xuống tối đa mức độ thương tổn phải chịu.
Nhưng đương nhiên khắc tinh chân chính của cận chiến, là lấy nhỏ đổi lớn.
Nó có thể suy yếu vô hạn chế.
Nhất là lấy nhỏ đổi lớn sau khi được cường hóa, nó có thể trực tiếp áp chế vị quân vương trước mắt xuống thời kỳ thiếu niên.
Nhưng Hứa Thâm còn chưa dùng toàn lực, nếu không hắn có thể áp chế cô gái này trở về thời kỳ hài đồng.
Đổi lại là hình thái thứ hai khác, chỉ cần đảo mắt một cái sẽ hóa thành trẻ sơ sinh, thậm chí còn có thể trở về trạng thái càng nguyên thủy hơn!
Trên một trình độ nào đó, loại đặc tính này cũng cùng cấp với hiệu ứng nghịch chuyển thời gian của năng lực thời gian.
Đúng là nhìn từ bề ngoài, loại đặc tính nào đó của những loại năng lực khác nhau có vẻ khá giống nhau, nhưng trên thực tế, lý niệm hạch tâm của nó lại không đồng nhất.
Ví dụ như tinh vận của Tinh Quân.
Thông qua phương thức đánh cược, gã cũng có thể làm được loại biểu hiện mặt ngoài giống như cô gái tóc màu lục, công kích tiếp cận ‘Tuyệt đối’ bắn trúng, thân thể cũng có thể tiếp cận ‘Tuyệt đối’ phòng ngự, nhưng đồng thời, gã cũng có thể vận dụng năng lực của mình theo những phương hướng khác, quá nhiều thứ có thể mang ra đánh cược.
“Tôi sai rồi, chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện với nhau, cậu đừng hành động theo cảm tính.” Tâm trạng của cô gái tóc màu lục cực kỳ phức tạp.
Cô ấy nhanh chóng thu lại sự rung động từ tận đáy lòng, vội vàng thay đổi sắc mặt, coi như đã chịu thua Hứa Thâm rồi.
Cũng chẳng còn cách nào khác, loại năng lực mà cô ấy dựa vào để bảo mệnh khi đối đầu với Nghĩ Hậu, lại không có một chút tác dụng nào khi đứng trước mặt Hứa Thâm.
Đối diện với hắn, cô ấy lại trở nên vô lực như thế, khó trách đối phương lại có thể đuổi một tồn tại yêu nghiệt như Nghĩ Hậu phải rời đi.
Thậm chí cô ấy còn có suy nghĩ, nếu Nghĩ Hậu không có năng lực thời gian nghịch thiên như vậy, cô ta có thể bị xử lý khi vừa đối mặt với Hứa Thâm hay không?
Một cái thành Bạch Nghĩ lại có thể sản sinh ra hai con quái vật!
“Hiện tại đã muộn rồi.” Hứa Thâm hờ hững nói: “Bây giờ tôi không giết cô, nhưng cũng không có khả năng buông tha cho cô.
Một khi đã là địch, kể cả chỉ tranh cãi bằng miệng lưỡi cũng vậy, tôi cũng chỉ có hai phương án giải quyết, không đắc tội thì thôi, một khi đã đắc tội liền trực tiếp giết chết, đây là tác phong của tôi.”
Cô gái tóc màu lục biến sắc, vẻ mặt cực kỳ khó coi, nói: “Tôi có thể thề, tuyệt đối sẽ không trả thù cậu.”
“Tôi không thích giao quyền lựa chọn vào trong tay người khác, bản thân tôi có thể làm cho cô vĩnh viễn không có cơ hội trả thù, vì sao phải để cho cô lựa chọn có trả thù hay không?” Hứa Thâm nói.
Cô gái tóc màu lục lập tức nghẹn họng nói không nên lời.
Đúng vậy.
Đổi lại là cô ấy có quyền lên tiếng, rất có khả năng, thái độ của cô ấy trong trường hợp kiểu này còn kiêu ngạo hơn Hứa Thâm bây giờ.
Bỗng nhiên cô ấy hối hận, lẽ ra lúc trước không nên trêu chọc Hứa Thâm.
Vốn cho rằng, ngoại trừ loại thủ đoạn chơi xấu, thay đổi quá khứ của Nghĩ Hậu, cô ấy không cần phải e ngại bất cứ loại công kích nào khác.
Hơn nữa, cô ấy đã quan sát quá trình Hứa Thâm chiến đấu cùng Nghĩ Hậu, thấy hắn cũng chọn dùng cận chiến bác đấu, mà vừa vặn, đó lại là phương thức chiến đấu bị năng lực của cô ấy khắc chế, bởi vậy mới không quá thận trọng khi đối xử với Hứa Thâm…
Nhưng hóa ra kẻ khinh địch lại chính là bản thân cô ấy!
“Đừng có ôm trong lòng ý đồ muốn rời khỏi phạm vi năm mét xung quanh tôi, nếu không cô sẽ chết rất thảm.” Hứa Thâm lạnh lùng nhìn thoáng qua cô gái tóc màu lục, hơi chút thu lại ảnh hưởng suy yếu cảu lấy nhỏ đổi lớn từ trên người cô ấy, chủ yếu là thu giảm phần ảnh hưởng suy yếu gia tăng thêm nhờ năng lực cường hóa kia.
Ngay lập tức, thân thể cô gái tóc màu lục lại phát dục nhanh chóng.
Bộ ngực phình ra, vòng eo cũng trở nên tinh tế, thân thể cao lên, đã khôi phục đến dáng vẻ mười tám, mười chín tuổi.
Hứa Thâm không thèm để ý tới cô ấy nữa, hắn xoay người đi về phía trung niên mặt vuông.
Cô gái tóc màu lục cảm nhận được thân thể mình đã khôi phục được một bộ phận lực lượng, cũng ngầm thở nhẹ một hơi, nhưng nhìn thấy Hứa Thâm xoay người, cô ấy lại sợ tới mức nhảy dựng lên, vội vàng cất bước đi theo.
Cô ấy biết, người đàn ông trước mắt này nói được thì làm được, lỡ như bản thân gây ra một chút sai lầm nào đó, thực sự có khả năng bị hắn giết chết.
Mà ở bên trong phạm vi 5 mét, tuy lực lượng của cô ấy đã khôi phục lại một chút, nhưng tỷ lệ thành công khi đánh lén ám sát Hứa Thâm lại cực nhỏ.
Cô ấy có cảm giác càng tới gần Hứa Thâm, lực lượng của bản thân sẽ bị cắt giảm càng nhiều.
“Thành Để có thể sinh ra một nhân vật như cậu, thật là khó được.” Vị trung niên mặt vuông nhìn thấy Hứa Thâm đi tới, nhưng không có ý tứ tránh né.
Loại tốc độ mà Hứa Thâm từng để lộ ra lúc trước, cho ông ta biết rằng chạy trốn căn bản là vô dụng.
“Ông tới từ thành gì?” Hứa Thâm hỏi.
“Thành Sơn Hỏa.” Trung niên mặt vuông nói: “Tôi là phó thành chủ ở nơi đó, nếu có cơ hội, hoan nghênh cậu tới thành Sơn Hỏa làm khách, hoặc là nếu trong tương lai có cơ hội, chúng ta có thể hợp tác.”
Hứa Thâm đánh giá ông ta rồi nói: “Ông thực tự tin rằng bản thân có thể sống sót từ trong tay tôi?”
Chương 838: Tường Nứt!
Ông ta đã chứng kiến thủ đoạn mà hắn dùng để trấn áp cô gái tóc màu lục, vậy mà vẫn có thể bình tĩnh ứng phó như thế, hơn nữa, loại ung dung này tuyệt đối không phải ngụy trang.
“Tuy sức chiến đấu của tôi không mạnh, nhưng thủ đoạn bảo mệnh vẫn còn dùng được.” trung niên mặt vuông cười khổ nói.
Hứa Thâm có chút hứng thú nói: “Lúc trước Nghĩ Hậu đã đánh cho thân thể của ông hoàn toàn dập nát, vẫn không thể giết chết được ông, để tôi đoán xem, năng lực trọng sinh như vậy, cũng cần mượn dùng điểm đặt neo.
Dưới tình huống thân thể hoàn toàn dập nát, chẳng lẽ điểm đặt neo của ông là linh hồn? Không đúng, hoặc là nói… Thân thể trước mắt của ông không phải là bản thể? Nếu là như thế, chỉ cần bản thể còn tồn tại, ông cũng có thể vô hạn tái sinh.”
Trong lòng trung niên mặt vuông thầm run sợ, nhưng bên ngoài, vẻ mặt lại không chút biến hóa, chỉ cười khổ nói: “Cậu đừng đoán nữa, tôi không muốn là địch với cậu, hi vọng chúng ta có thể chung sống hài hòa.”
Hứa Thâm đưa mắt nhìn ông ta, thoáng cân nhắc mới nói: “Được, sau này có cơ hội, tôi sẽ đến thành Sơn Hỏa bái phỏng một phen.”
“Thành Để chúng ta cần phải dốc hết toàn lực hợp tác, dù sao địch nhân chân chính của chúng ta cũng là nội thành”
Trung niên mặt vuông nói một câu đầy ý vị thâm sâu, sau đó lại tiếp tục: “Nếu là hợp tác, thì bất cứ lúc nào cậu cũng có thể tới thành Sơn Hỏa, xưa nay chúng tôi luôn nhiệt tình hiếu khách.
Về phần Nghĩ Hậu đã chạy trốn kia, tôi cũng hi vọng cậu có thể coi trọng chuyện đó hơn một chút.
Trong tay cô ta có kiện khư binh cấp truyền thuyết kia, nếu để cô ta lại tới biển khư, tìm kiếm thêm một kiện khư binh cấp truyền thuyết khác, chỉ sợ cô ta sẽ càng ngày càng khó giải quyết.”
Hiển nhiên, có vết xe đổ của cô gái tóc màu lục, những lời khuyên bảo của vị trung niên mặt vuông này nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Nhưng trong lời nói của ông ta cũng khẳng định rõ ràng rằng, đối với tồn tại như Nghĩ Hậu, nhất định phải gạt bỏ.
Nếu không, ông ta căn bản không thể ngủ yên nổi.
Suy cho cùng, quá khứ của bản thân vẫn có khả năng bị xuyên tạc, một khi Nghĩ Hậu tìm được quá khứ của cô ta, thì mặc cho năng lực của ông ta thông thiên tới cỡ nào, vẫn phải chết không thể nghi ngờ.
“Yên tâm, tôi sẽ chém chết cô ta, nhưng ở trong tương lai mà không phải hiện tại.” Hứa Thâm nói.
Trung niên mặt vuông thoáng suy tư về những lời Hứa Thâm vừa nói, rồi gật gật đầu: “Tôi đã biết.”
Cô gái tóc màu lục nhìn thấy hai người bọn họ nói chuyện ngang hàng với nhau như vậy, trong lòng cũng có chút khó chịu, lúc trước khi vây công Nghĩ Hậu, biểu hiện của trung niên mặt vuông này là yếu nhất, thậm chí còn có thể bỏ qua được, nhưng tới hiện tại, thủ đoạn bảo mệnh của đối phương lại mạnh hơn cô ta, thậm chí còn có thể giữ lại tính mạng từ trong tay Hứa Thâm?
Bởi vậy, tuy trong lòng cô gái tóc màu lục rất khó chịu, nhưng cô ấy cũng hiểu được, năng lực khắc chế lẫn nhau, có đôi khi nhìn bề ngoài sẽ tưởng đó là một loại năng lực mạnh nhất, nhưng rất có khả năng, nó sẽ bị năng lực yếu nhất khắc chế.
Oanh! !
Đúng lúc này, một tiếng nổ tung kinh thiên động địa đột ngột vang lên.
Hứa Thâm và trung niên mặt vuông đang nói chuyện với nhau đều cả kinh, vội vàng nhìn về phía xa xa.
Chỉ thấy tại vị trí của đường rãnh, nằm trong Khư giới phía xa xa, có hai bóng đen cực lớn, hệt như những đám mây đen, đang nhanh chóng tới gần.
“Hả?” Cô gái tóc màu lục sửng sốt, khiếp sợ nói: “Là hai con xác do Dạ Thử Vương hấp dẫn tới kia.
Làm sao chúng nó có thể đi vào nơi này? Chẳng lẽ… Tường nứt rồi?”
Chỉ thấy hai con xác khổng lồ đang bước đi bên trong đường rãnh, tựa như chúng nó ngửi được mùi hương mỹ vị nào đó, lập tức tới gần mọi người bên này.
Hứa Thâm biết rõ Dạ Thử Vương có chuẩn bị đằng sau, nhưng không nghĩ tới đó lại là hai con xác vượt quá mức bình thường như vậy.
Hắn quét ánh mắt nhìn ra đằng sau đường rãnh, chẳng lẽ Nghĩ Hậu xé rách bức tường kia, ngầm để cho hai con xác này tiến vào?
“Mau hỏi Dạ Thử Vương xem, đây là tình huống gì?” Trung niên mặt vuông nhìn thấy hai con xác, sắc mặt chút âm trầm, ánh mắt nhanh chóng quét về bốn phía, lại ngạc nhiên phát hiện, không thấy bóng dáng Dạ Thử Vương đâu.
“Tên kia bị chặt đứt quá khứ, thoái hoá thành hình thái thứ hai, phỏng chừng là đào thoát rồi.” Cô gái tóc màu lục nhìn quanh một vòng, cũng không tìm được Dạ Thử Vương, nhưng chẳng quá để ý đến chuyện này.
Khi đối phương còn là quân vương, cô ấy còn có thể nể mặt vài phần, nhưng hiện giờ gã chỉ là hình thái thứ hai, đương nhiên không cần phải nghiêm túc đối đãi.
“Vậy sao?” Hứa Thâm khẽ nheo mắt, nhìn chung quanh.
Hắn chẳng những không nhìn thấy Dạ Thử Vương, ngay cả sợi nhân quả còn sót lại của gã cũng không nhìn thấy, nghĩa là gã rời đi được một đoạn thời gian rồi.
Nhưng… có thể hoàn toàn che giấu sợi nhân quả, đã đủ để nói lên rằng hành động của đối phương cực kỳ bí mật, không lưu lại bất cứ dấu vết gì.
Chuyện này… không giống hành vi mà một hình thái thứ hai có thể làm được.
“Bốn người các ông liên hợp nghênh chiến Nghĩ Hậu, còn kéo cả xác ở ngoài tường làm chuẩn bị đằng sau, thật là cẩn thận.” Hứa Thâm thu hồi ánh mắt, chuyển sang chăm chú nhìn hai con xác ở ngoài tường đang không ngừng tới gần.
“Toàn bộ đều là ý định của Dạ Thử Vương.
Lúc trước, hắn từng bị Nghĩ Hậu cướp đoạt chính quyền, có vẻ như lần đó đã bị Nghĩ Hậu đánh cho sợ rồi, bởi vậy mới vô cùng kiêng kị cô ta, nhưng hiện tại xem ra, hắn cẩn thận như thế là chính xác.” Cô gái tóc màu lục nói.
Lúc trước, bọn họ còn cảm thấy Dạ Thử Vương an bài như vậy là quá mức cường điệu hóa lên.
Dù sao bốn vị quân vương liên hợp, còn không bắt được Nghĩ Hậu, chẳng phải Nghĩ Hậu kia đã quá mức vô địch rồi sao?
Nhưng hiện thực đã chứng minh, người ta vô địch thật!
“Cũng không thấy Tinh Quân kia đâu.” Bỗng nhiên trung niên mặt vuông nói.
Cô gái tóc màu lục sửng sốt, vội vàng quay đầu nhìn về nơi Tinh Quân ngã xuống.
Lúc trước, Tinh Quân đã bị Nghĩ Hậu đánh bại, rời khỏi vòng chiến đấu, về sau, Hứa Thâm và Nghĩ Hậu chém giết quá mức kịch liệt, khiến cho bọn họ đều quên mất Tinh Quân.
Tới hiện giờ mới nhìn lại, nhưng nơi đó đâu còn bóng dáng Tinh Quân nữa?
Chương 839: Quân Vương Vốn Vô Tình!
Bỗng nhiên cô gái tóc màu lục nghĩ đến cái gì, sắc mặt khẽ biến, trong lòng thầm mắng một tiếng.
Phỏng chừng tên Tinh Quân kia đã nhìn ra Hứa Thâm có thể đánh tan Nghĩ Hậu, cho nên đã sớm trốn đi từ trước rồi.
Suy cho cùng, kể cả khi Nghĩ Hậu đã bị giải quyết, thì Hứa Thâm cũng là một tên cường địch, chạm mặt với một kẻ như vậy, thực sự rất nguy hiểm.
Cô gái tóc màu lục đoán rất đúng, bởi vì ngay lúc này, ở một chỗ khác, bên ngoài chiến trường, trên một ngọn đồi nào đó nằm tại tầng sâu trong Khư giới, Tinh Quân đang nghiêng người, tựa vào phía sau một tảng đá lớn, và xuyên thấu qua tảng đá lớn, có thể nhìn thấy vài bóng người trên chiến trường.
“Quả nhiên, hắn có thể giải quyết Nghĩ Hậu.” Trong mắt Tinh Quân khó nén nổi rung động.
Mặc dù gã có suy đoán như vậy, nhưng ngay khi nhìn thấy Hứa Thâm thật sự dễ dàng nghiền áp Nghĩ Hậu, trong lòng gã vẫn bị rung động.
Thực lực dũng mãnh của Nghĩ Hậu khiến cho cả gã, cũng cảm thấy chuyến đi lần này thực sự là có đến mà không có về, nhưng kết quả… một con quái vật như vậy, lại bị Hứa Thâm đánh bại.
Sở dĩ gã có thể biết trước chuyện này, chủ yếu là vì sau khi bản thân bị thương, bỗng nhiên gã ý thức được mình đã đánh cược thắng rồi.
Nghĩa là vụ đánh cược mà gã mở ra kia vốn không hề mất đi hiệu lực, mà là chuyện Hứa Thâm đánh tan Nghĩ Hậu quá mức dễ dàng, bởi vậy mới khiến cho vụ đánh cược của gã, gần như không hao phí bao nhiêu khư lực đã hoàn thành rồi.
Nói cách khác, xảy ra tình huống như vậy là bởi vì chuyện mà gã đánh cược kia là điều hiển nhiên!
Tuy loại suy đoán như vậy và kết quả kia rất khó tin, nhưng Tinh Quân sẽ không nghi ngờ năng lực của chính mình.
“Một kẻ thật sự khoa trương.
Nói như vậy, khi chạm mặt lúc trước, hắn còn chưa trở thành quân vương, nếu không làm sao có thể dễ dàng khoan dung cho Nghĩ Hậu lâu như vậy?” Đôi mắt Tinh Quân lóe sáng, gã vừa nghĩ đến ban đêm hôm đó, khi mình và Dạ Thử Vương quan sát Hứa Thâm, bởi vì bên người thanh niên này có mấy con khư làm bạn.
Bọn họ mời Hứa Thâm, cũng vì cân nhắc đến chiến lực của mấy con khư bên người hắn.
Nhưng ai có thể ngờ được, kẻ khủng bố chân chính lại là bản thân Hứa Thâm.
Chuyện đã chấm dứt, gã cũng nên rút lui.
Hiện giờ năng lực của Nghĩ Hậu đã mất đi hiệu lực, mà hình như Dạ Thử Vương kia cũng không đơn giản…
Đôi mắt Tinh Quân lóe sáng, lúc trước gã mượn cớ bị thương rơi xuống, để lặng yên rời khỏi chiến trường, rồi ở một bên, yên tĩnh quan sát.
Cũng bởi vậy, mà gã có thể trông thấy một màn không sao tin nổi.
Hai con xác đang nhanh chóng đi lại bên trong đường rãnh, ven đường tạo thành hàng loạt những chấn động khủng bố.
Cùng lúc này, ở một chỗ trong hư không đằng sau chúng, một bóng người vừa biến mất bên trong không gian phong tỏa của chính mình, gã tự mình ngăn cách bản thân ở bên ngoài trong Khư giới, làm như vậy, bản thân sẽ không dễ dàng bị người khác phát hiện và nhìn trộm.
Và người này chính là Dạ Thử Vương.
Trong mắt gã là một mảnh âm trầm, mơ hồ lộ ra vẻ dữ tợn.
“Đáng chết, hết kẻ này tới kẻ khác xuất hiện, nếu ta không làm vương thì đừng hòng kẻ nào có được tòa thành này.”
Gã nắm chặt tay, lòng đầy phẫn nộ.
Dù gã có nhìn thấy Hứa Thâm đánh lui Nghĩ Hậu, nhưng với gã, đây chẳng phải tin tức tốt lành gì.
Suy cho cùng, Hứa Thâm càng để lộ lực lượng khủng bố, thì gã càng bất lợi.
Bởi vì với tính cách của Hứa Thâm, chắc chắn hắn sẽ không miễn phí giao tòa thành này cho gã.
Không có Nghĩ Hậu, lại có Hứa Thâm.
Trừ phi, bọn họ đều biến mất…
Nhưng gã lại không thể làm cho cả hai người bọn họ đều biến mất, vậy chỉ có làm cho cả tòa thành đều biến mất.
Độ khó khi hủy diệt một tòa thành ít hơn độ khó khi tiêu diệt hai quân vương biến thái như bọn họ nhiều lắm.
Ý tưởng này có chút phát rồ, mất trí, nhưng Dạ Thử Vương lại không thèm để ý.
Quân vương vốn vô tình!
Ta đã không chiếm được, thì ai cũng đừng hòng đạt được!
Lúc này, khí tức tản ra trên người gã, rõ ràng là quân vương.
Thời gian quay trở lại vào thời khắc Hứa Thâm đại chiến cùng Nghĩ Hậu—
Sau khi Dạ Thử Vương thoái hoá thành hình thái thứ hai, gã chỉ có thể lùi bước đến một bên xem cuộc chiến, trong lòng kinh hồn táng đảm, nội tâm đầy rẫy bi thương.
Vô số cảm xúc không ngừng xuất hiện, uể oải, thống khổ, oán độc, phẫn hận, vân vân… tràn ngập trong lòng gã.
Những thứ cảm xúc này khiến cho suy nghĩ trong lòng gã vô cùng hỗn loạn.
Sau khi cuộc chiến giữa Hứa Thâm và Nghĩ Hậu trở nên càng ngày càng kịch liệt, bỗng nhiên gã dần dần ý thức được, tòa thành này đã không còn là nơi cho bản thân mình nương náu nữa.
Bởi vì không cần biết là ai trong số hai người kia chiến thắng, đều không tới lượt gã làm vương.
Một khi đã như vậy, gã vẫn còn ở lại chỗ này không phải là chờ chết hay sao?
Vì thế, Dạ Thử Vương lựa chọn lặng yên chạy trốn chết, gã muốn chạy trốn khỏi tòa thành này.
Lợi dụng không gian liên tiếp lóe lên, gã thoát ly chiến trường, nhưng ngay khi đang muốn rời đi thật xa, đột nhiên, gã cảm nhận được bên trong lồng ngực truyền đến từng cơn đau đớn.
Ngay sau đó, toàn bộ những cảm giác bi thống trong lòng lại dần dần biến mất.
Như thể tất cả cảm xúc đang dần dần bị hút ra như nước chảy ngược, thân thể gã lập tức rung động, sùng sục giống như nước sôi, rơi vào trạng thái tan vỡ và tái sinh.
Chỉ ngắn ngủi một lát, thân thể gã lại lần nữa hoàn thành Niết Bàn, từng luồng lực lượng quen thuộc cũng trở về.
Và như vậy, dưới tình huống không người chú ý tới, thân thể gã đã Niết Bàn, lại lần nữa lột xác thành quân vương.
Mà một màn này, chỉ có Tinh Quân cũng rút khỏi chiến trường, đang ở phía xa xa quan sát, chú ý tới.
Ngay khi trở lại làm quân vương, bỗng nhiên Dạ Thử Vương lại nhìn thấy một chút ký ức sắp bị chính mình quên lãng ở trong đầu.
Trong quá khứ xa xôi, suýt chút nữa gã đã bị đại khư ăn luôn, là Nghĩ Hậu màu đỏ tươi cưỡi con khư ngựa trắng buông xuống, cứu vớt gã từ trong miệng khư.
Nghĩ Hậu không có giết chết gã, mà sau khi cô ta chém giết con khư kia, đã lập tức rời đi, chỉ chừa lại cho gã một ánh mắt lạnh như băng.
Những ngày tháng sau đó, Dạ Thử Vương vẫn là hình thái thứ hai, gã lăn lộn trong thành, sống những ngày tháng tương đối yên ổn, mãi cho đến một ngày nào đó của mấy năm sau.
Chương 840: Cơn Ác Mộng Ở Chỗ Sâu Trong Ký Ức!
Gã lại lần nữa gặp được một con đại khư.
Con khư kia coi gã là đồ chơi của nó, không có trực tiếp giết chết, mà bắt gã về nhốt lại, phong bế bên trong sào huyệt của khư, để cho con nhỏ của nó đến gặm ăn.
Vốn dĩ đoạn thời gian thống khổ kia, đã sắp bị gã quên đi mất, nhưng vào lúc này, nó lại hiện lên thật rõ ràng.
Lúc ấy, khi thân thể gã bị con khư nhỏ kia gặm ăn sạch sẽ, cuối cùng đã… Niết Bàn.
Sau khi Niết Bàn, gã trở thành quân vương, đã chém giết con đại khư kia, cũng bứng cả sào huyệt của con khư nọ.
Tiếp đó là thực lực địa vị một đường bay vọt, rất nhanh, gã liền kế thừa vị trí của lão thành chủ, lên làm vương thành Bạch Nghĩ.
Ngay thời khắc đó, tòa thành này cũng bị gã thay tên thành Dạ Thử.
Dù Dạ Thử Vương đã lên làm thành chủ, trở thành một vị quân vương cực kỳ dũng mãnh, nhưng nhiều năm sau, tâm thần vẫn một mực không yên.
Mỗi khi nghĩ đến cô gái cưỡi con ngựa trắng cầm trường thương trong tay kia, gã liền cảm thấy thấp thỏm lo âu.
Loại tư thế nghiền áp tuyệt cường trong nháy mắt khi đối phương chém giết con đại khư kia, đã để lại ấn tượng cực kỳ khắc sâu trong đáy lòng gã.
Kỳ thực, trong khi còn dừng lại ở hình thái thứ hai, gã cũng từng cảm kích ân cứu mạng của đối phương, nhưng về sau này, khi tấn chức thành quân vương, loại loại tâm tư cảm kích nọ đã sớm bị gã hủy diệt rồi.
Và ở thời điểm đó, mỗi khi gã nhớ tới đối phương, trong lòng đều lo lắng, nếu cô gái kia lại xuất hiện, vị trí thành chủ của gã còn giữ được nữa hay không?
Loại suy nghĩ sầu lo này khiến tâm tình Dạ Thử Vương vô cùng phiền muộn, gã biết đây không phải chuyện tốt, cũng biết có một số việc dù lo lắng thêm nữa cũng vô dụng, chỉ không công tiêu hao tinh lực của chính mình.
Vì thế, gã tự khuyên răn chính mình, tự tay phong tỏa bộ phận trí nhớ kia, chuyển dời tâm tư đến công việc nội bộ, dốc lòng xây dựng tòa thành của mình.
Dần dần, theo hai, ba mươi năm trôi qua, cộng thêm trong lòng cố ý che chắn và phong tỏa, đoạn ký ức xa xăm ấy đã bị gã lãng quên tại nơi sâu thẳm bên trong ký ức, mãi cho đến khi… hiện thực phản chiếu trong tương lai.
Một ngày nào đó, cô gái cưỡi ngựa trắng, cầm thần thương trong tay kia, đã buông xuống ngay trước mặt gã.
Hôm ấy, gã đang đi dạo trong hoa viên, tâm trạng lười biếng, đang cùng người phụ nữ của mình uống một tách trà chiều.
Chờ đến khi cô gái nọ cưỡi ngựa xông đến, yêu cầu gã bước vào Khư giới chiến một trận, bỗng nhiên trong lòng gã dâng lên một loại bất an cực kỳ mãnh liệt.
Chính gã cũng không biết loại cảm giác bất an này, từ đâu mà đến, suy cho cùng, gã cũng đảm nhiệm chức vị thành chủ này được vài chục năm, có kết giao, qua lại cùng những vị quân vương của thành Để khác, bao gồm cả quân vương nội thành, có thể nói là kinh nghiệm đầy mình, dày dặn sa trường.
Bởi vậy, gã cực kỳ tự tin vào năng lực của chính mình.
Hơn nữa, năng lực không gian cũng tuyệt đối không yếu!
Nhưng nỗi bất an trong lòng vẫn luôn thường trực, nó bị gã coi là một loại tín hiệu cảnh báo từ trực giác, vì thế tỏ ra cực kỳ cẩn thận.
Cũng may, loại tâm lý cẩn thận ấy đã cứu vớt gã khỏi trận chiến ngày đó.
Kết quả là gã hốt hoảng chạy trốn chết, vội vàng rời khỏi phủ thành chủ.
Đi kèm với hành động chạy trốn đó chính là cơ nghiệp do bản thân trấn thủ vài chục năm đã đổi chủ, từ nay về sau, thành Dạ Thử bị thay tên là thành Bạch Nghĩ.
Sau khi Dạ Thử Vương chạy trốn chết, gã một mực ẩn núp trong thành, mưu đồ kế hoạch Đông Sơn tái khởi, nhưng mỗi khi nghĩ đến Nghĩ Hậu, trong lòng gã luôn dâng lên cảm giác cực kỳ kiêng kị.
Cái loại cảm giác bất an cùng kiêng kị này, thực sự là nói không rõ, giải thích không ra.
Mãi cho đến lần này, khi Nghĩ Hậu màu đỏ tươi buông xuống, cùng với tạo hình giống y chang năm đó, sau lưng khoác một tấm áo choàng màu đỏ tươi, đánh thức phần ký ức mà gã cố ý phong tỏa từ rất lâu trước kia.
Rốt cuộc cũng khiến gã hiểu được, vì sao bản thân vẫn luôn kiêng kị và bất an khi trông thấy Nghĩ Hậu như thế.
Hóa ra cô ta chính là người năm đó!
Là cơn ác mộng ở chỗ sâu trong ký ức của bản thân mình!
Khó trách mỗi lần gã chiến đấu cùng Nghĩ Hậu, đều theo bản năng mà trở nên cực kỳ cẩn thận, cực kỳ sợ hãi, còn chưa giao thủ, khí thế đã yếu hơn ba phần…
Hóa ra toàn bộ mầm mống đại diện cho loại tâm lý này, đã sớm bị cô ta chôn sâu vào trong lòng gã ngay từ quá khứ.
Mà cũng bởi vì loại tâm lý bất an và sợ hãi ấy, đã khiến cho mỗi lần đối mặt với cô ta, gã đều vô cùng cẩn thận, nếu không ngay tại lần đầu tiên giao thủ, gã đã chết rồi.
Bởi vì cực kỳ cẩn thận, mới giúp gã tạm thời sống sót được mấy lần từ trong tay Nghĩ Hậu, hơn nữa cũng vừa vặn là hiệu quả bảo mệnh của năng lực không gian trong tay gã cũng không kém, không lưu lại quá nhiều ‘Quá khứ’ ở trước mặt Nghĩ Hậu, một kích không trúng liền phát động không gian na di chuyển vị trí, mới không xảy ra chuyện.
“Cô ta xuyên qua từ tương lai, phá hủy cơ hội thành vương của ta trong quá khứ, nhưng bản thân ta đã được định sẵn sẽ thành vương, cô ta phá hư một lần, ta vẫn còn một lần.”
“Ta chân chính thành vương, căn bản không phải vì bản thân bị đại khư kia ăn luôn, mà tới sau này bị đứa con nhỏ của con đại khư kia gặm nuốt!”
Trong ánh mắt Dạ Thử Vương lộ ra sát ý, gã mơ hồ ý thức được, tuy năng lực của Nghĩ Hậu cho phép cô ta có thể xuyên về quá khứ, nhưng dường như có một vài thứ lại không thể bị thay đổi.
Cũng giống như Hứa Thâm từng nói, ngay khi cô ta đùa bỡn thời gian, cũng bị thời gian đùa bỡn.
“Cậu gặp phải phiền toái rồi.” Trung niên mặt vuông nhìn hai con xác khổng lồ đang nhanh chóng lại gần, lập tức nói với Hứa Thâm: “Dường như trong cơ thể hai con xác này vẫn còn giữ lại khư binh, chưa hề bị phá hỏng, khiến cho chúng nó có thể bỏ qua sự ảnh hưởng của năng lực, chỉ có thể dựa vào man lực đánh giết, vô cùng khó đối phó.”
Hứa Thâm ngưng mắt nhìn qua, nói: “Mấy người tìm được loại xác cấp bậc này ở đâu?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện [Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ta-Co-He-Thong-Auto-Tu-Luyen-Audio-Truyen.jpg)






