- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
- Tập 45 : Nhưng Tôi Không Muốn Nhìn Thấy Anh Nữa… (c441-c450)
[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 45 : Nhưng Tôi Không Muốn Nhìn Thấy Anh Nữa… (c441-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 441. Nhưng Tôi Không Muốn Nhìn Thấy Anh Nữa…
“Vấn đề là đêm nay tôi lại đắc tội với anh, anh có thể tha thứ cho tôi sao?” Hứa Thâm hỏi.
“Đương nhiên, chuyện này đâu có tính là đắc tội, là Hứa đội tới tìm tôi ôn chuyện mà thôi.
Tôi có thể hiểu được, có thể hiểu được…” Trần Dung nói.
Hứa Thâm cười cười, quả nhiên kẻ yếu mới cần tìm lý do giải thích, mà cường giả chỉ cần đứng ở nơi đó, kể cả bản thân làm sai, cũng có người thay hắn giải thích, đi tìm lý do.
“Nhưng tôi không thể hiểu được…” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
“Vậy không tốt lắm đâu…”
Trần Dung biến sắc, nhất thời gã cũng không biết những lời Hứa Thâm nói có nghĩa là gì, và đến tột cùng là hắn không hiểu cái gì.
Ngay sau đó, bỗng nhiên gã cảm thấy cổ họng mình có chút lạnh lẽo, gã vội vàng liếc nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, rồi hoảng sợ nhìn thấy một đầu ngón tay vừa vươn ra từ yết hầu của mình.
Bàn tay của Hứa Thâm đã đâm vào giữa cổ gã!
“Hứa đội!” Trần Dung vội vàng nói: “Tôi với cậu chỉ có chút tranh cãi, cậu không cần phải ra tay…”
“Nhưng tôi không muốn nhìn thấy anh nữa …” Hứa Thâm nói.
Ngón tay hắn lập tức hướng lên trên, đâm vào giữa đầu Trần Dung.
Lúc này Hứa Thâm mới chợt nghĩ đến, ngày đó ở trên xe, Mai Phù cũng đưa ngón tay làm gì đó trong đầu nữ chấp pháp của giáo hội Nguyệt Quang kia, nhưng rõ ràng là thủ pháp của Mai Phù thuần thục và tinh tế hơn hắn nhiều.
Bỗng nhiên Trần Dung kêu to một tiếng, hai tay rời khỏi vô-lăng, ôm lấy đầu.
Chiếc xe lập tức mất phương hướng, vừa vặn phía trước là một cây cầu dài, chiếc xe đâm vào thân cầu, lật ngược rồi rơi xuống sông.
Cùng lúc ấy, Hứa Thâm đang đứng tại khoảng giữa mặt cầu và thân cầu, bóng dáng mơ hồ, thật ra hắn vẫn còn ở trong Khư giới.
Hắn nhìn thoáng qua chiếc xe đang chìm dần xuống sông, tận mắt trông thấy Trần Dung ngạt thở trong nước rồi ngất đi, mới xoay người rời khỏi.
Ngày hôm sau, Hứa Thâm đi vào trong cục, lập tức nghe được tin tức, tối hôm qua Trần Dung say rượu lái xe rơi xuống sông chết đuối, thi thể đã được vớt lên, bị ngâm trong nước sông đến trắng bệch.
Không ít người trong cục đều khe khẽ bàn luận, nói về trạng thái thê thảm khi chết của gã.
Có người thường ngày bị lão Trần mắng, lúc này không khỏi vui sướng khi người gặp họa, có người lại lo lắng về chuyện Tịnh Khư Tề, lão Trần vừa chết, việc chọn mua Tịnh Khư Tề sẽ trở thành vấn đề lớn rồi.
Cũng có người nhắm vào chức vị đang để trống của gã, đang âm thầm dùng sức.
Văn phòng cục trưởng.
Liễu Tích Xuyên quăng báo cáo kiểm tra thi thể lên bàn công tác, sắc mặt cực kkhó coi, nói: “Tên khốn nạn này, sớm không chết, muộn không chết, gần đây nguồn cung trong cục đang cần gấp còn ra ngoài uống rượu phóng túng, hơn nữa tốt xấu gì hắn cũng là trảm khư giả, vậy mà lại chết đuối, đúng là không ra thể thống gì!”
Lý Mỹ Na ngoan ngoãn đứng một bên, trầm ngâm nói: “Tôi có xem qua báo cáo của sở Tuần Tra bên kia, còn có camera giám sát đoạn đường tối hôm qua hắn đi, hình như là say rượu lỡ nhấn vào chân ga, sau đó tốc độ xe đột nhiên tăng nhanh, đâm vào thành cầu, phỏng chừng đã bị đụng ngất đi rồi.”
“Có khả năng bị người nào đó tập kích hay không?” Liễu Tích Xuyên hỏi: “Đã kiểm tra toàn bộ hành trình trên camera giám sát rồi sao? Có kiểm tra nơi hắn uống rượu chưa? Trước khi lên xe, hắn có điểm gì dị thường không?”
“Tôi đã hỏi rồi, phòng ca múa kia nói hôm qua hắn muốn vài em gái…” Lý Mỹ Na nhìn Liễu Tích Xuyên một cái, nói: “Hình như tâm trạng có chút muộn phiền.”
“Cũng tìm được chiếc xe xảy ra tranh chấp với hắn khi lái xe trên đường rồi, là một phú nhị đại của nhà nào đó.
Người ta bất mãn vì hắn bấm còi inh ỏi mới cãi nhau với hắn vài câu, nhưng sau đó đối phương không tiếp tục để ý đến hắn nữa.”
Ánh mắt Liễu Tích Xuyên trở nên âm trầm.
Ông ấy có cảm giác mọi chuyện không được bình thường cho lắm, nhưng căn cứ theo manh mối thu được, đúng là lão Trần chết do bản thân quá ngu xuẩn.
Đương nhiên cũng có khả năng đối phương đã bị tồn tại hình thái thứ hai nào đó giết chết, chỉ những người như vậy mới năng lực làm mà không để lại dấu vết.
Đây là điểm đáng sợ của hình thái thứ hai.
Về cơ bản, luật pháp thành Để không thể ràng buộc đám người này.
Nếu chỉ là giết một người, quá trình phạm tội và trốn thoát của bọn họ đã đạt tới trình độ hoàn mỹ.
Đương nhiên, cũng không phải đạt tới hình thái thứ hai thì thật sự vô pháp vô thiên.
Trên một trình độ nào đó, thiết bị cảnh báo khư thú cũng có thể phòng bị hình thái thứ hai lẻn vào đánh lén.
Bởi vậy trong tiểu khu với trong nhà của một vài phú hào, đều được lắp đặt thiết bị cảnh báo khư thú.
Liễu Tích Xuyên nghĩ tới những hình thái thứ hai có xích mích với lão Trần, lại phát hiện chẳng có mấy đối tượng tình nghi, thậm chí là hoàn toàn không có.
Lại nói, lão Trần cũng là hồ ly, biết người nào nên đắc tội, người nào không nên đắc tội, tuy ở trong cục, gã rất kiêu ngạo, ngẫu nhiên còn có thể mở miệng chống đối ông ấy, nhưng không bao giờ quá mức gay gắt.
Và nếu thật sự gặp được hình thái thứ hai, lão Trần sẽ tỏ ra rất khách khí.
Huống chi trừ lão ra, trong cục cũng chỉ có hai tồn tại hình thái thứ hai.
Về phần đối phương có tiếp xúc đến hình thái thứ hai ở nơi khác hay không… Vậy thì khó nói, cũng cực kỳ khó kiểm tra.
Ông ấy lại nghĩ đến Sở Bạch và Hứa Thâm, hai người này cũng không giao tiếp có gì nhiều với lão Trần, tuy lúc trước Hứa Thâm với lão Trần từng có chút khắc khẩu, nhưng sau khi từ động khư trở về, lão Trần đã chủ động bồi rượu giải thích, và rõ ràng là biểu hiện lúc đó của Hứa Thâm cũng tương đương với chịu tiếp nhận rồi.
Chuyện ấy đã qua đi.
Hơn nữa qua lâu như vậy, lão Trần mới gặp chuyện không may, có vẻ không phải do Hứa Thâm làm.
Lại nói, chỉ vẻn vẹn là vài câu tranh cãi, cũng muốn giết người sao?
Liễu Tích Xuyên cảm thấy, theo những gì lão hiểu biết về tính tình của Hứa Thâm, tình huống này khó có thể xảy ra, mặc dù đứa nhỏ này có chút cổ quái, nhưng bản tính vẫn thuần túy thiện lương.
Có thể nhìn ra điểm này qua mấy lần Hứa Thâm chấp hành nhiệm vụ, suy cho cùng, hắn cũng nhiều lần cứu vớt đồng bạn của mình.
Về phần Sở Bạch, lại càng không có khả năng, tên nhóc này cũng là hồ ly, làm việc kín kẽ như nước nhỏ giọt, sẽ không xảy ra chuyện cãi vã với người khác.
Nếu là hình thái thứ hai ngoài cục… Chẳng lẽ người cục khác giải quyết lão Trần, vì ngăn cản bọn họ mua sắm Tịnh Khư Tề?
Chương 442. Đến Nội Thành!
Liễu Tích Xuyên khẽ nhăn mặt, nếu thật sự chuyện này đại diện cho tình huống chuyện xấu liên tiếp ập tới, xem ra ông ấy chỉ có thể đỡ người khác lên thượng vị thôi.
“Phải phái người qau nội thành bên kia đàm phán lần nữa.” Ngón tay Liễu Tích Xuyên gõ xuống trên mặt bàn, nói: “Cần có người hộ tống một chút, cô nói xem, giữa Sở Bạch và Hứa Thâm, tôi nên để ai đi?”
Lý Mỹ Na hơi ngơ ngác một chút, sau đó ngẫm nghĩ một hồi mới nói: “Sở Bạch đi, dù sao cậu ta cũng là đội trưởng cũ, kinh nghiệm phong phú, làm việc lại khôn khéo, trong khi Hứa Thâm còn trẻ, khí thịnh, dễ dàng đắc tội với người khác.”
“Nhưng người trẻ tuổi cũng cần rèn luyện, mới có thể trở nên khôn khéo.” Liễu Tích Xuyên nói như vậy, nhưng sau khi ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng ông ấy cũng quyết định: “Vậy Sở Bạch đi, cô mau thông báo cho cậu ấy, để cậu ấy đi một chuyến.”
Lý Mỹ Na khẽ gật đầu.
Ngày tiếp theo, Hứa Thâm nhận được tin tức, trong cục muốn hắn đi cùng đội chọn mua, tới nội thành.
Tuy Hứa Thâm đã đoán được trong cục sẽ có bố trí mới và hành động tiếp theo, nhưng không ngờ chuyện này lại tới nhanh đến vậy, hơn nữa không phải để Sở Bạch đi giải quyết loại chuyện này sẽ thích hợp hơn sao?
“Vốn dĩ trong cục cũng muốn để Sở Bạch đi, nhưng cậu ấy có việc, cuối cùng đành phải thay đổi, nhờ cậu đi một chuyến.” Lý Mỹ Na bất đắc dĩ nói với Hứa Thâm, trong lòng thầm nghĩ Sở Bạch kia thật giảo hoạt.
Thật hiển nhiên, đi nội thành nhìn vẻ mặt ngạo mạn của những đại nhân vật kia, không phải chuyện gì tốt, đã vậy mình chỉ được phép nhẫn nhịn, không được quyền đắc tội, tất nhiên là Sở Bạch sẽ cố ý không nhận loại chuyện khổ sai này rồi.
Dù sao Sở Bạch cũng là nhân vật toạ trấn trong cục, địa vị thân phận đều đạt tới đỉnh phong, thêm nhiều công lao cũng không còn ý nghĩa.
Những ngày tháng này, gã nên thảnh thơi nghỉ ngơi như Vương Đại Gia trước kia mới là hưởng thụ.
“Được rồi.” Nghe Lý Mỹ Na nói như vậy, Hứa Thâm chỉ có thể làm bộ bất đắc dĩ đáp ứng.
Tịnh Khư Tề là mạch máu của trảm khư giả trong thành Để, nếu có thể tiếp xúc hoặc là kiểm soát nó, mới có thể thực sự nhảy vọt lên trở thành cự đầu (trùm sỏ) ở thành Để, không bị bất cứ điều gì ràng buộc.
Nhân viên vật tư mới nhậm chức được trong cục điều đi là một gã trung niên mập mạp hòa ái, tên là Đào Hải.
Người này là trợ thủ của Trần Dung trước kia, trên gương mặt của gã có mang theo một chút bi thương, tựa như đang tưởng nhớ sự ra đi của Trần khoa trưởng.
Ngoại trừ Đào Hải, còn có hai phụ tá vật tư đi cùng.
Hai người này đều đã trải qua huấn luyện, lần này được cử đi theo để giúp bọn họ ghi chép và chạy việc vặt.
“Liễu cục lại để cho Hứa đại đội trưởng tự mình đến đây bảo vệ, đúng là khiến chúng ta thụ sủng nhược kinh nha!” Sau khi Đào Hải biết chuyện Hứa Thâm sẽ đi cùng đoàn người mình, vẻ mặt lập tức hiện ra biểu cảm vừa kinh ngạc vừa vinh hạnh.
Gã đi ra tận nơi, tươi cười nghênh đón Hứa Thâm, tỏ vẻ cực kỳ khách khí.
Hứa Thâm nhìn ra người này xử sự rất khéo léo.
Đúng là người có thể lăn lộn dưới tay Trần Dung nóng nảy kia, hiển nhiên không phải hạng người tầm thường, hơn nữa người này sinh ra ở thành Để, không có bối cảnh ở nội thành, lại có thể leo lên được vị trí này, đủ để thấy hết thảy đều dựa vào năng lực của bản thân.
“Khách khí rồi, tôi cũng nhân tiện đi trải nghiệm sự đời một phen thôi.” Hứa Thâm hàn huyên vài câu, nói: “Đào khoa trưởng có nắm chắc sẽ nhận được đơn đặt hàng hay không?”
Đào Hải cười khổ nói: “Chỉ có thể tận lực thử xem thôi.”
Gã không có nắm chắc, nhưng gã biết, loại nhiệm vụ đang lúc nguy hiểm thế này, chính là cơ hội của mình, nếu có thể nắm bắt được, gã mới có thể ngồi yên vị trên cái ghế ấy, còn không nắm bắt được, đương nhiên chỉ có thể rời đi.
Mấy người ngồi cùng một chiếc xe vật tư do trong cục đặc biệt phái tới, trên thân xe có ký hiệu của cục Khư Bí Hắc Quang.
Trên tay đám người có sẵn giấy thông hành chọn mua được khu Mẫu Hoàng ban xuống, cho phép bọn họ sau khi tiến vào nội thành, ngoại trừ khu quý tộc, các khu vực còn lại đều có thể đi qua.
Mà những nhà xưởng kia đều được xây dựng ở vùng ngoại thành.
Bên trong xe, chất đống các loại hộp quà tặng.
Hiển nhiên Đào Hải có chuẩn bị mà đi.
Hứa Thâm ngồi ở hàng ghế sau, tùy ý tán gẫu với Đào Hải, hỏi thăm kinh nghiệm của gã từ những lần đi vào nội thành trước đó.
Đào Hải đã đi cùng Trần Dung vài lần, qua những lần như vậy, gã đều lén lút ghi chép lại một vài sở thích của xưởng trưởng tại nơi này.
Bởi vậy, những lễ vật này đều được lựa chọn tỉ mỉ.
Giờ phút này, Đào Hải đang nói chuyện cùng Hứa Thâm, và ngoại trừ nụ cười cao hứng, trên khuôn mặt gã còn mang theo khẩn trương cùng với một chút lo lắng không rõ về cuộc đàm phán ngày hôm nay.
Phải biết rằng, người ngồi trên vị trí cao, chỉ cần rơi xuống một cái, chính là sa vào vực thẳm, bởi vậy lo lắng áp lực đè lên bọn họ cũng nặng nề hơn người bình thường rất nhiều.
Đoàn người bọn họ đi ngang qua trạm kiểm soát ở nội thành, sau khi xuất trình giấy thông hành chọn mua, đã được thuận lợi thông quan.
Theo sự chỉ huy của Đào Hải, chiếc xe xuyên qua các khu phố thuộc vùng ngoại ô của nội thành.
Ở nơi này đã lộ ra vẻ phồn vinh rõ ràng, làm cho cả đám người đều tò mò, kèm theo khao khát, không biết khu quý tộc ở trung tâm nội thành sẽ có cảnh tượng như thế nào.
“Lần chọn mua này có thời gian là ba ngày, Hứa đội trưởng có muốn đi du ngoạn trong nội thành không?” Đào Hải thấy Hứa Thâm cứ nhìn chằm chằm vào khung cảnh bên ngoài cửa sổ xe, trong lòng thoáng lo lắng, nhưng vẻ mặt lại tươi cười dò hỏi.
Hứa Thâm không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói: “Không cần, chúng ta tới đây là chấp hành nhiệm vụ, nên lấy nhiệm vụ làm chủ.”
Đào Hải thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Đúng là gã rất sợ Hứa Thâm muốn đi dạo nhàn nhã trong nội thành, sau đó kéo dài thời gian.
Suy cho cùng, kể cả khi nhiệm vụ lần này thất bại, Hứa Thâm cũng chẳng chịu chút ảnh hưởng nào, nhưng với gã, đây lại là một lần đặt cược vào vận mệnh.
“Vậy chúng ta trực tiếp đi làm chính sự thôi.” Đào Hải cười nói.
Hứa Thâm gật đầu.
Không lâu sau, bọn họ đã đến phía trước một nhà xưởng ở vùng ngoại thành.
Xung quanh nơi này đều được cảnh giới nghiêm ngặt.
Chương 443. Lũng Đoạn Lại Đến Từ Quyền Thế!
Cơn gió ven đường lùa qua khe hở bên dưới cửa sổ xe, Hứa Thâm ngửi thấy hương vị quen thuộc nhàn nhạt, xen lẫn với mùi nội tạng hư hỏng.
Ánh mắt hắn nhìn quanh khắp nơi, lập tức trông thấy một dòng suối tối tăm gần đó, có một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm đang chảy xuôi giữa dòng, bên trên đầy những mảng bọt biển màu trắng trôi lơ lửng, giống như thịt mỡ béo thối rữa.
Mà dòng suối ngầm này lại liên thông với đường nước thải của nhà xưởng.
Bên trong xe, những người khác vội vàng đưa tay bịt mũi miệng, còn trực tiếp đóng cửa sổ lại, hiển nhiên không một ai có thể chịu đựng được thứ mùi hôi thối nhàn nhạt này.
May mắn thay, xung quanh nơi này là cánh đồng bát ngát, không có thứ gì ngăn cản, mùi hương nọ khuếch tán ra ngoài mới trở nên nhạt hơn.
Những người khác ngó qua, thấy Hứa Thâm vẫn mở cửa sổ quan sát bên ngoài, nhưng không ai dám nói gì, chỉ có thể yên lặng chịu đựng.
Đào Hải đã tới đây vài lần, coi như có chút thích ứng, gã lập tức nói chuyện với Hứa Thâm: “Hứa đại đội, nghe nói Tịnh Khư Tề này được chế tạo từ thi thể của khư.
Sau khi thi thể khư thú được thu về trong cục chúng ta, chúng sẽ được phân phối đến vài nơi khác nhau, hoặc là đưa tới sở nghiên cứu khư thú, hoặc là vận chuyển vào nội thành.
Nhưng thi thể chúng ta thu về đều được tính theo quy củ cố định, không kiếm được bao nhiêu tiền, ngược lại sau khi chúng được bọn họ chế biến thành Tịnh Khư Tề, quay đầu lại liền bán cho chúng ta với giá cao.
Kiếm tiền trên đầu chúng ta, vậy mà ai nấy đều bày ra tư thái cao quý…”
Nói đến điều này, gã không khỏi lắc đầu.
Lại nói, đúng là Đào Hải đã đến nơi đây vài lần nhưng lần nào cũng phải chịu không ít tức giận, và giờ phút này, lời nói của gã cũng lơ đãng biểu lộ sự bất mãn trong lòng.
Khuôn mặt Hứa Thâm vẫn rất bình tĩnh, hắn từ chối cho ý kiến, bởi vì theo những gì hắn hiểu biết, đây là sự ưu việt đến từ kỹ thuật lũng đoạn.
Mà lũng đoạn lại đến từ quyền thế.
“Nghe nói bên trong những người chế tạo Tịnh Khư Tề, cũng có nhân viên nghiên cứu được chọn lựa từ thành Để của chúng ta.
Nghĩa là Tịnh Khư Tề được sản xuất sớm nhất từ thành Để, chỉ là chúng ta bị người nội thành lấy đi kỹ thuật này mà thôi.” Người nhân viên vật tư trẻ tuổi đang lái xe phía trước nói.
Sắc mặt Đào Hải khẽ biến, gã lập tức trừng mắt nhìn đối phương một cái nói: “Đừng có nói lung tung.”
Thanh niên kia ngẩn ra, vẻ mặt có chút khẩn trương, liền nói: “Tôi sai rồi.”
“Đó đều là chuyện cũ năm xưa, và họa luôn từ miệng mà ra, cậu biết có biết hay không?” Đào Hải thấp giọng khiển trách.
Thanh niên nọ liên tục gật đầu, nhưng trong mắt không có chút bất mãn nào.
Gã hiểu Đào Hải đang muốn bồi dưỡng gã, mới có thể nói với gã những điều này.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe đã đến trước nhà xưởng, đoàn người lập tức bị chặn lại bởi cảnh vệ bên ngoài.
Nếu không phải trước đó, những người này đã nhìn thấy ký hiệu trên xe chứng tỏ nó là xe chuyên dụng của cục Khư Bí Hắc Quang, chỉ sợ đoàn người vừa đến gần nhà xưởng chừng 5 km, đã bị một loạt súng bắn tỉa chặn lại rồi.
Đào Hải xuất trình giấy thông hành chọn mua, cùng với thẻ thân phận của chính mình ở cục Khư Bí, sau khi đối phương kiểm tra, bọn họ đã được thông qua đội cảnh vệ ở cửa.
“Lại đến chọn mua? Không phải tôi mới nói với các người rồi? Gần đây nguồn nguồn cung hàng trong xưởng khan hiếm, đều phải ưu tiên cung cấp cho những quý tộc cao sang kia, người thành Để các người là nghe không hiểu hay muốn như thế nào đây?”
Người đến tiếp ứng chính là một thanh niên trong xưởng, vừa gặp mặt bọn họ, đã tỏ ra không kiên nhẫn, giọng điệu cũng chẳng có một chút khách khí và tôn trọng nào.
Đào Hải cười làm lành, đưa qua một điếu thuốc phiện, đối phương liếc xéo xung quanh một cái, nói: “Tại sao lần này lại là anh, lão Trần kia đâu?”
“Trần khoa trưởng xảy ra chút chuyện, tạm thời để tôi thay thế, nhưng tâm ý của Trần khoa trưởng đều đến cả rồi.” Đào Hải cười làm lành, sau đó lập tức xoay người ra hiệu.
Nhân viên vật tư trẻ tuổi bên cạnh nhanh chóng đưa lễ vật tới.
“Đừng đưa cho tôi những thứ này, có đưa cũng vô dụng thôi.
Bốn chữ nguồn cung khan hiếm, nhóm các người có nghe hiểu không vậy?” Thanh niên đẩy tay ra, không muốn nhận đống lễ vật nhỏ kia.
Đào Hải cười nói: “Thôi ca, hãy nhìn một chút đi mà.
Những gì anh nói chúng ta đều hiểu cả, chỉ là nguồn hàng khan hiếm thôi mà.
Lần này chúng tôi tới để hỏi thăm Thôi ca, cũng tiện thể nhặt chút đầu thừa đuôi thẹo gì đó, anh cho bao nhiêu cũng được.”
Nói xong, gã lại khéo léo đẩy đống lễ vật nhỏ kia qua.
Thanh niên được gọi là Thôi ca chậm rãi đưa mắt nhìn qua khe hở, hơi nhướng mày một chút, sau đó cũng cất lễ vật đi: “Anh… cái tên mập mạp này còn hào phóng hơn lão Trần kia.”
“Đâu có đâu có, Thôi ca tiếp đón chúng tôi đã vất vả rồi, đây là điều nên làm mà.” Đào Hải cười nói.
“Được rồi, mấy người cứ vào trước lại nói sau.” Thôi ca dẫn mấy người bọn họ đi tới phòng làm việc của mình, cũng tiện tay cất đống lễ vật nhỏ kia vào trong tủ, sau đó ngồi trên ghế sa lon, ngậm điếu thuốc phiện nói: “Nhưng đừng tưởng rằng mấy người cho tôi chút phí vất vả, thì tôi có thể cho các người đặt hàng.
Ai bảo thành Bạch Nghĩ các người đắc tội với Mặc gia chứ? Bên kia lên tiếng, trong thành Bạch Nghĩ các người, ngoại trừ đơn đặt hàng của khu Mẫu Hoàng, còn lại tất cả đều cắt giảm nửa số lượng, chúng tôi cũng không thể không nể mặt Mặc gia, đúng không?”
Đào Hải cười làm lành nói: “Đúng là như vậy, sao có thể làm Thôi ca khó xử được?”
Thôi ca liếc mắt nhìn gã một cái: “Vẫn là anh hiểu chuyện.”
“Thôi ca, đơn đặt hàng này, anh tùy tiện cho một chút cũng được, coi như khoản này là dự chi quý sau, anh xem có được hay không?” Trước khi đến nơi này, Đào Hải đã nghĩ sẵn chủ ý, giờ phút này, gã lập tức cẩn thận hỏi ra.
Thôi ca nhướng mày: “Quý sau? Vậy quý sau các anh lại đến chọn mua thì sao?”
Đào Hải chột dạ cười cười: “Vậy đến lúc đó lại tính sau.
Cũng chẳng giấu gì anh, hiện giờ tình hình trong cục chúng tôi đang cực kỳ khẩn trương, nguồn cung sắp đứt đoạn.
Anh cũng biết đấy, mỗi ngày trảm khư giả tại thành Để chúng tôi đều phải chém khư, bảo vệ an nguy của thành Để, nếu như cắt lương của bọn họ, khác nào muốn nghe bọn họ chửi bóng chửi gió?”
Chương 444. Ai Muốn Ở Cái Nơi Chim Không Thèm Ị Này…
“Đó là việc của anh, liên quan gì đến tôi?” Thôi ca nói: “Anh cũng biết tôi có chỗ khó xử của tôi, anh làm như vậy càng khiến tôi thêm khó xử.”
Đào Hải cười làm lành nói: “Thôi ca, lần này chúng tôi cực kỳ thành tâm đến đây, mỗi ống Tịnh Khư Tề thêm 500, anh thấy thế nào?”
Thôi ca liếc mắt nhìn gã một cái, nói: “Không phải chuyện tiền bạc, trừ phi các người có thể làm cho Mặc gia bên kia nhả ra.
Chúng tôi cũng muốn kiếm tiền, nhưng không còn cách nào khác.”
Đào Hải lộ ra vẻ mặt đau khổ, nói: “Thôi ca thật thích nói đùa, Mặc gia chỉ nhất thời tức giận mà thôi, rất nhanh sẽ trôi qua, nhưng anh bảo chúng tôi đi tìm bọn họ, chúng tôi nào có năng lực này chứ? Mong anh dàn xếp một chút…”
“Đúng vậy, anh có thể giúp đỡ…” Nhân viên vật tư trẻ tuổi bên cạnh cũng cầu xin nói.
Thôi ca ném qua cái nhìn đầy khinh thường: “Nơi này làm gì có phần anh nói chuyện? Mau cút ra ngoài.”
Gương mặt nhân viên vật tư trẻ tuổi lập tức biến sắc, gã hướng ánh mắt căng thẳng nhìn về phía Đào Hải, lại thấy Đào Hải ném qua ánh mắt đầy ẩn ý, cuối cùng, gã chỉ có thể đứng dậy nhận lỗi, rồi xám xịt rời khỏi văn phòng.
Ánh mắt của Thôi ca rơi xuống một nữ nhân viên vật tư khác đang đứng bên cạnh thanh niên kia, đôi mắt lập tức sáng ngời, hứng thú nói: “Thành Để các người còn có một tiểu mỹ nhân như vậy, thật là bất ngờ.”
Sắc mặt nữ nhân viên vật tư khẽ biến, nụ cười lập tức chuyển thành cứng đờ.
Trong lòng Đào Hải vui vẻ không thôi, gã vội vàng nói: “Chỉ cần Thôi ca thích là được.”
“Anh rất hiểu chuyện.” Thôi ca cười khẽ một tiếng, nói: “Hai người ra ngoài trước đi.”
Trong lòng Đào Hải hiểu ý, gã lập tức ném cho nữ nhân viên vật tư kia ánh mắt ra hiệu cô ấy cố nhịn một chút, sau đó đứng dậy ra ngoài.
Hứa Thâm nhìn nữ nhân viên vật tư kia, thấy đối phương khẩn trương nắm chặt đôi tay, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt, ngoại trừ khẩn trương, còn có một tia chờ mong.
Hắn không khỏi nhíu mày, nhưng cũng nhân dịp này, lập tức đứng dậy rời đi.
Ba người đứng ở cửa, nhân viên thu mua trẻ tuổi là người đầu tiên bị đuổi ra ngoài, hướng mắt nhìn vào trong nhìn rồi hỏi: “Tiểu Mai đâu rồi?”
“Đang ở bên trong ‘làm việc’ đó.” Đào Hải cười nhẹ một tiếng, chợt có chút lo nghĩ, lại nói: “Hy vọng tên kia ăn no uống đủ, có thể sảng khoái mà ‘làm việc’.”
“Làm việc…”
Sắc mặt nhân viên thu mua trẻ tuổi kia khẽ thay đổi một chút, bàn tay gã trực tiếp nắm chặt lại nhưng rất nhanh đã buông lỏng ra, âm thầm cắn răng chịu đựng, không nói năng gì.
Đào Hải liếc mắt nhìn gã một cái, nói: “Sao thế, cậu có ý với Tiểu Mai ư?”
“Không hứng thú.” Nhân viên thu mua trẻ tuổi lập tức lắc đầu.
“Không hứng thú là ý gì?” Đào Hải vỗ vỗ vai gã rồi nói: “Hay là đổi người khác đi, với sắc đẹp của Tiểu Mai, cậu giữ không nổi.”
Nhân viên thu mua trẻ tuổi không lên tiếng, nhưng sắc mặt cực kỳ khó coi.
Rất nhanh, từ bên trong truyền đến từng đợt rên rỉ trầm thấp và tiếng giãy giụa nhưng sau đó một tiếng ‘Ba’ có vẻ như một cái tát vang lên, chẳng mấy chốc bên trong chỉ còn lại tiếng khóc thút thít.
Đào Hải nhìn thấy bàn tay nắm chặt của nhân viên thu mua trẻ tuổi kia, khẽ lắc đầu rồi nói: “Chúng ta qua bên cạnh ngồi đi.”
Hứa Thâm hỏi: “Thanh niên này là xưởng trưởng sao?”
Đào Hải lắc đầu nói: “Không phải, gã ta chỉ là một lãnh đạo cấp cao trong xưởng nhưng vẫn có thể nói mấy câu cùng xưởng trưởng, còn chúng ta muốn gặp trực tiếp xưởng trưởng, lại hơi khó.
Hơn nữa, kể cả khi có thể gặp xưởng trưởng, cũng chẳng tìm được đối phương.
Đám xưởng trưởng này đâu có thường xuyên ở nơi này, bọn họ đều ở bên ngoài hưởng thụ hết rồi, ai mà muốn ở lại cái nơi chim không thèm ị…”
Nói xong, gã nhìn nhìn xung quanh, thấy không ai nghe thấy lời nói của mình, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hứa Thâm gật đầu.
Chính xác, có ai rảnh rỗi lại thích đến chỗ này làm việc?
“Một vị lãnh đạo cấp cao lại dám trắng trợn, không kiêng nể gì vậy sao?” Nhân viên vật tư trẻ tuổi lộ ra sắc mặt khó coi nói.
Đào Hải thở ra một hơi, lập tức đáp lại: “Đừng nói là quý tộc, dù chỉ là một tên canh cửa thôi, nếu người ta thật sự muốn làm khó dễ cậu, cậu cũng phải chấp nhận.”
Nhân viên vật tư trẻ tuổi có chút không phục, nhưng lại không dám nhiều lời.
Hứa Thâm nói với hai người bọn họ: “hai người chờ ở đây, tôi đi loanh quanh một lát.”
Đào Hải hơi giật mình, vội vàng nói: “Hứa đại đội, nơi này đều có camera giám sát và dụng cụ cảm ứng khư thú…”
“Không sao, tôi sẽ chú ý .” Hứa Thâm xua tay nói.
Đào Hải nhìn theo bóng lưng Hứa Thâm rời đi, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Suốt đoạn đường đến nơi này, Hứa Thâm tỏ ra tương đối an phận và bình thường, không nghĩ đến khi tới đây rồi, hắn lại không nghe lời nữa, nhưng gã cũng không quản được Hứa Thâm, bất kể là cấp bậc hay là thực lực bản thân, Hứa Thâm đều cao hơn gã…
Hơn nữa, hình thái thứ hai đều có tiếng về trạng thái dị thường, chả ai biết đến tột cùng là mấy tồn tại hình thái thứ hai này sẽ không bình thường ở chỗ nào.
Hứa Thâm tách khỏi hai người, bình thản đi dạo xung quanh.
Khu xưởng này giống như một chiếc bông cải xanh lớn cắm trên mặt đất, có hình bầu dục mềm mại, phân xưởng làm việc chính nằm ở dưới đất, bên ngoài là phòng lắp ráp, xếp đặt.
Dọc đường Hứa Thâm gặp được một vài công nhân vận chuyển hàng hóa.
Những người này nhìn thấy Hứa Thâm cũng chẳng có phản ứng gì, bọn họ chỉ nghĩ là người của ngành nào mới tới hoặc là người nhà của ai đó trong phân xưởng đến thăm thôi.
Hứa Thâm tìm thấy một công nhân khuân vác hàng hóa, lập tức đưa qua mấy phiến vàng lá, nói: “Sư phụ, có thời gian nói chuyện không?”
Người trung niên nọ có chút bất ngờ, gã nhìn phiến vàng được đưa qua, do dự một chút rồi đưa mắt nhìn trần nhà, trùng hợp nơi này chính là góc chết của camera giám sát.
Gã lập tức đưa tay ra nhét nhanh tiền vào túi rồi hỏi: “Chàng trai, cậu không phải người nơi này hả?”
“Ừm, tôi đến mua hàng.” Hứa Thâm tùy ý nói.
Người trung niên cũng đoán ra được, lập tức cười cười nói: “Vậy có khả năng là cậu tìm lầm người rồi, tôi chỉ là một công nhân bình thường, không giúp được cậu chuyện gì cả.”
“Không, tôi chỉ tìm sư phụ tùy tiện nói chuyện phiếm thôi.” Hứa Thâm cười cười nói: “Anh có biết văn phòng xưởng trưởng ở đâu không?”
Chương 445. Cô Bé Lạ Lùng!
“Cậu muốn tìm xưởng trưởng à? Ông ấy ở trong phòng sản xuất dưới mặt đất bên kia.” Người trung niên cười ha hả nói.
“Mỗi ngày nơi này của các người có thể xuất được khoảng bao nhiêu hàng?” Hứa Thâm tò mò hỏi.
Trung niên cười nói: “Vậy thì khó nói rồi, hơn nữa chúng tôi cũng không tính lượng hàng theo ngày mà tính theo tuần.
Về số lượng cụ thể, tôi cũng không rõ nữa.”
“Nhà vị Thôi chủ quản kia làm nghề gì thế?” Hứa Thâm lại hỏi.
“Nghe nói là kinh doanh, trong nhà có người làm việc ở cao tộc, cũng tính là gia thế hiển hách.” Trung niên nọ tỏ vẻ kiêng kị nói, đồng thời trong mắt cũng ánh lên một chút hâm mộ.
“Có biết là cao tộc nào không?”
“Cái này thì không rõ lắm, tôi nào dám hỏi thăm chuyện của Thôi chủ quản.” Người trung niên lắc đầu, liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, nói: “Chàng trai, cậu mua giúp ai vậy?”
“Cục Khư Bí.” Hứa Thâm nói.
“Cục Khư Bí?” Trung niên nghi hoặc nói: “Hình như cục Khư Bí đến mua hàng rất dễ dàng mà, cậu là người cục nào?”
“Cục Hắc Quang thành Bạch Nghĩ.”
“Bạch Nghĩ…” Người trung niên sửng sốt một chút, nét tươi cười trên mặt lập tức nhạt xuống, trong ánh mắt lộ ra vài phần lạnh nhạt và tức giận, nói: “Hóa ra cậu đến từ Thành Để?”
“Ừm?”
“Bỏ đi, cậu đi đi, đừng làm phiền tôi, tôi còn muốn làm việc, thật là…” Người trung niên lắc đầu, có vẻ đối phương cảm thấy mình vừa gặp phải xui xẻo, trực tiếp nhổ ra một ngụm đờm rồi xoay người rời đi.
Hứa Thâm khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua, rồi xoay người đi đến văn phòng xưởng trưởng theo hướng đối phương vừa chỉ.
Xuống dưới lòng đất cần ngồi thang máy.
Hứa Thâm đưa mắt nhìn thang máy, bỗng phát hiện cần phải có thẻ phân biệt thân phận mới có thể bước lên, cuối cùng, hắn đành phải bỏ qua.
Ngay lúc hắn xoay người, bỗng nhiên bên cạnh vang đến một giọng nói non nớt: “Đại ca ca, anh cũng chỉ có một mình sao?”
Hứa Thâm không lập tức nhìn lại, là dùng khóe mắt nhìn lướt qua, chợt trông thấy một cô bé dáng người nhỏ nhắn, từ bên cạnh đi tới, vẻ mặt đầy tò mò, hỏi: “Hình như anh là người từ bên ngoài đến nhỉ, không giống với mùi của nơi này.”
Hứa Thâm nhìn thấy trên ngực cô bé lộ ra một tấm thẻ thân phận mới thở phào nhẹ nhõm.
Không phải khư…
“Em gái nhỏ, em cũng làm việc ở đây à?” Hứa Thâm hỏi.
Cô bé bĩu môi nói: “Không được sao? Em đã 18 rồi.”
“18…”
Hứa Thâm nhìn thấy đầu cô bé chỉ cao tới eo mình, có chút cạn lời.
Ừm… hắn từng nghe nói có vài người bị hội chứng Chu Nho (hội chứng người lùn), chẳng lẽ cô bé trước mắt này là một trường hợp như vậy?
“Anh muốn xuống dưới không? Em có thể mang anh đi.” Bỗng nhiên cô bé mỉm cười nói.
Hứa Thâm nhướng mày, nói: “Sao lại muốn dẫn tôi đi?”
“Không phải anh muốn đi sao?” Cô bé nghi hoặc nói.
“Bây giờ không muốn nữa.” Hứa Thâm lắc đầu, nói xong, hắn lập tức xoay người bỏ đi.
Cô bé thấy vậy, lại bước theo, nói: “Anh tới nơi này không phải để tìm thức ăn sao?”
“Đúng vậy, em có cách gì đặt hàng cho tôi không?” Hứa Thâm không ngừng bước chân, chỉ hướng ánh mắt nhìn qua cô bé đang đi bên cạnh mình.
Cô bé lắc đầu: “Em chỉ có thể đưa anh đi ăn một chút, nhưng không thể để anh mang ra ngoài.”
“Bỏ đi.” Hứa Thâm lắc đầu.
Rất nhanh, Hứa Thâm đã quay lại bên cạnh Đào Hải.
Lần đầu đến đây, tuy hắn cũng tham khảo bản đồ, để nhìn xem tình hình công xưởng ở nơi này thế nào, nhưng không dám liều lĩnh chạy loạn xung quanh, càng không nghĩ tới việc thay người trong cục lấy được đơn đặt hàng.
Đây là chuyện Đào Hải phụ trách, chẳng liên quan gì đến hắn.
“Vậy anh không đói bụng sao? Em nghe được trong bụng anh có tiếng kêu nhỏ đó.” Cô bé đi theo bên người Hứa Thâm nói.
Hứa Thâm theo bản năng sờ sờ bụng, quả thật có chút đói, nhưng vẫn trong phạm vi có thể nhịn được.
“Tôi tự mang đồ ăn rồi.” Hứa Thâm nói.
Đào Hải nghi hoặc nói: “Hứa đại đội, cậu nói chuyện với ai thế?”
Hứa Thâm sửng sốt, hắn đưa mắt nhìn cô bé, lại nhìn thấy cô bé lộ ra nụ cười ngọt ngào, chỉ là nụ cười lúc này, hơi có chút biến hóa kỳ lạ .
“Đại ca ca, chỉ có anh với ma ma có thể nhìn thấy em thôi …” Cô bé lộ ra nụ cười ngọt ngào đẹp đẽ.
Lông tơ cả người Hứa Thâm dựng thẳng lên.
Cô bé này là khư sao?
Nhưng… rõ ràng trên người cô ấy có có thẻ thân phận mà!
“Hứa đại đội?” Đào Hải nhìn thấy khuôn mặt Hứa Thâm thoáng trở nên cứng đờ, có chút nghi hoặc hỏi.
Hứa Thâm không để ý tới Đào Hải, ánh mắt hắn đang gắt gao nhìn chằm chằm vào cô bé.
Hai người nói chuyện cho tới bây giờ, đã quá muộn để giả vờ không nhìn thấy cô bé, đến hiện giờ, hắn chỉ có thể cảnh giác cô bé sẽ khởi xướng đánh lén bất cứ lúc nào thôi.
Dù Đào Hải chỉ mới là giai đoạn đầu, không thể nhìn thấy cô bé, nhưng cô bé này có thể hoạt động tự nhiên trong phân xưởng, đủ để chứng minh hình thái thứ hai ở đây cũng chưa chắc đã nhìn thấy cô.
Hình thái thứ hai bình thường có năng lực hợp tác săn bắn cấp B, khư cấp B cũng lang thang chủ yếu ở tầng thứ hai trong Khư giới.
Còn khư cấp A lại ở tầng càng sâu hơn.
Cô bé nhìn thấy bộ dáng khẩn trương của Hứa Thâm, lập tức cười hì hì nói: “Đại ca ca đừng khẩn trương, em sẽ không làm tổn thương anh, mẹ đã nói, em không nên tùy ý đi vào thế giới của con người, rất dễ xảy ra chuyện không may, trừ phi là thời điểm ăn cơm…”
“Gặp chuyện không may?” Hứa Thâm hơi giật mình.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói tới chuyện này.
Đại khư xuyên đến thế giới thực, sẽ xảy ra chuyện gì? Và bọn chúng có thể xảy ra chuyện gì được đây?
“Không xảy ra chuyện gì chứ?” Đào Hải nhìn dáng vẻ của Hứa Thâm, cho rằng hắn đang nói chuyện với mình, trong lòng gã có chút sửng sốt, cảm giác Hứa Thâm bỗng trở nên kỳ kỳ quái quái.
“Các anh cứ ở đây chờ trước, tôi lại đi dạo một vòng.” Hứa Thâm nói với Đào Hải.
Đào Hải vội vàng kêu lên, nhưng Hứa Thâm đã nhanh chóng rời đi, gã chỉ có thể bất đắc dĩ dừng lại.
Hứa Thâm đi tới một góc không người.
Cô gái nhỏ vẫn đi theo phía sau Hứa Thâm như lúc trước, còn mở miệng nói với hắn: “Đại ca ca yên tâm đi, em không có hứng thú với hai người kia, hương vị của bọn họ không dễ ngửi.”
Thân thể Hứa Thâm căng thẳng, sắc mặt có chút khó coi, hắn đã đủ cẩn thận rồi, kết quả vẫn tiếp xúc cùng khư thâm tầng sâu.
Cô gái nhỏ trước mắt, nhìn như cả người lẫn vật đều vô hại, nhưng trên thực tế, cô ấy rất có khả năng là khư cấp A.
Chương 446. Kéo Vào Khư Giới Tầng Sâu!
Đây là tồn tại mà hình thái thứ hai tuyệt đối không thể địch nổi.
Theo nội dung trong đống hồ sơ hắn từng lật xem ở cục Khư Bí, nếu một nhóm hình thái thứ hai bình thường hợp tác với nhau, có thể miễn cưỡng giao chiến cùng khư cấp B.
Chỉ một số ít hình thái thứ hai có năng lực mạnh mẽ, mới có thể một mình giải quyết khư cấp B.
Mà khư cấp A… ở trước mặt chúng nó, hình thái thứ hai cũng tương tự như một món đồ chơi vậy, chỉ có thể mặc đối phương tùy ý vuốt ve, hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
“Em vẫn luôn ở chỗ này sao?” Hứa Thâm chăm chú nhìn cô bé: “Em nói mẹ của em… Cũng ở trong này sao?”
“Ừm, vừa rồi em vốn định dẫn anh đi gặp mẹ em, thuận tiện cho anh ăn no một bữa.” Cô gái nhỏ mỉm cười nói.
Mồ hôi lạnh tứa ra trên trán Hứa Thâm, anh thật sự cảm ơn lòng tốt của em.
Nhưng gặp cha mẹ thì không cần…
“Đại ca ca đừng sợ, em sẽ không làm thương tổn anh.” Cô bé lại an ủi một lần nữa, nhưng nghe kiểu gì cũng thấy những lời như vậy, rất giống một con sư tử đực nhẹ nhàng vuốt ve đầu linh dương, rồi nói: hương vị của bạn rất thơm, nhưng tôi tạm thời sẽ không làm tổn thương bạn…
“Những người khác ở nơi này đều không nhìn thấy em, hiếm lắm mới gặp được người như đại ca ca.
Em nghe mẹ nói, người có thể nhìn thấy chúng em, cũng phi thường mạnh mẽ.” Cô gái nhỏ hướng ánh mắt đầy vẻ hứng thú quan sát Hứa Thâm.
Hứa Thâm miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Hình như con khư này rất non nớt, tựa như một chú sư tử còn non, lầm tưởng hắn là quân vương?
Nhưng nếu để hắn nhìn thấy “Mẹ” của cô, có lẽ hắn sẽ bị vạch trần trong nháy mắt.
“Em với “Mẹ của em” ở đây bao lâu rồi?” Hứa Thâm không biết nên biểu đạt như thế nào, hắn phát hiện bản thân lại đang hàn huyên cùng một con khư thú.
“Đã rất lâu rồi.” Cô bé nâng cằm suy nghĩ, nói: “Khoảng bảy, tám năm đi.”
Trong lòng Hứa Thâm hơi run, người trong phân xưởng này đã chung sống cùng hai con đại khư tới bảy, tám năm?
“Sao mấy người lại ở lại đây?” Hứa Thâm hỏi.
Cô gái nhỏ cười nói: “Tất nhiên là vì ở đây có thức ăn rồi.”
“Ở trong này không lo ăn uống, chỉ cần không tùy tiện bước vào thế giới của các anh, chúng em có thể thoải mái sinh sống ở nơi đây.” Cô gái nhỏ mỉm cười nói.
Hứa Thâm lập tức nghĩ đến mùi thối rữa thối rữa quen thuộc tràn ngập bên ngoài, cùng với máu tươi và bọt thịt chảy ra từ con suối đen ngòm, những thứ kia đều là máu thịt của khư thú.
Khư sẽ ăn khư.
Nếu như nói Tịnh Khư Tề chỉ dùng thi thể khư thú để chế tạo, thì nơi này chính là xưởng gia công khư thú cỡ lớn.
Đối với khư sống ở đây, nơi này thực sự là bàn ăn tốt nhất.
Chỉ là, khư thú ăn vụng tới bảy, tám năm, mà không người nào trong phân xưởng phát hiện ra sao?
Hứa Thâm nhìn cô bé, hai người nhìn nhau, hắn có chút không biết nói gì, cũng không biết nên tiếp tục đề tài này như thế nào.
Dù sao trước mắt hắn cũng là một con khư nha.
Hai người bọn họ có thể tán gẫu về cái gì đây?
“Đại ca ca, có phải anh đang lo lắng em sẽ ăn thịt anh không?” Dường như cô bé có thể nhìn ra suy nghĩ của Hứa Thâm.
Hứa Thâm thầm cười khổ trong lòng, quá rõ ràng rồi, còn phải nói ra sao?
Suy cho cùng, sự an ủi của sư tử không có chút tác dụng nào với linh dương.
“Sẽ không, em và mẹ đều có thức ăn, sẽ không tùy tiện ăn đồ khác, tuy nhìn đại ca ca rất thơm.” Cô gái nhỏ mỉm cười nói.
Nếu em không nói nửa câu sau, có vẻ như anh sẽ an tâm hơn một chút… Hứa Thâm thầm cười khổ trong lòng.
“Đi theo em.” Cô gái nhỏ xoay người bước đi.
Hứa Thâm vội vàng nói: “Đi đâu vậy?”
“Đi xuống phía dưới.” Cô gái nhỏ chỉ chỉ xuống dưới chân.
Hứa Thâm cười khổ nói: “Có thể không đi được không? Anh chỉ muốn lặng lẽ ở đây thôi.”
Cô gái nhỏ mỉm nụ cười: “Anh đã nhìn thấy em, em phải dẫn anh tới thăm mẹ, nếu không, anh sẽ không thể rời khỏi nơi này được…”
Lời nói vừa rơi xuống, bỗng nhiên Hứa Thâm cảm thấy dưới chân mình nhẹ bẫng, thân thể đột nhiên chìm xuống.
Mặt đất dưới chân lại giống như một vòng xoáy màu đen, thân thể hắn rơi thẳng đứng xuống.
Sau khi liên tục rơi xuống, trước mắt Hứa Thâm chợt xuất hiện một nơi rất giống như một gian phòng thí nghiệm cực lớn, chung quanh là từng cái bình thủy tinh màu xanh lá cây khổng lồ, bên trong có ngâm từng con khư thú với những hình thái khác nhau.
Bóng dáng cô gái nhỏ nhẹ nhàng từ trên không trung rơi xuống dưới, dừng ở trước mặt Hứa Thâm, lại nhẹ nhàng nói: “Đi theo em.”
Sắc mặt Hứa Thâm cực kỳ khó coi, hắn chỉ có thể chậm rãi đi theo phía sau cô bé, hỏi: “Nơi này là nơi nào?”
“Nơi họ chế biến thức ăn.” Cô gái nhỏ nói: “Nhưng đây không phải nơi thú vị nhất, là bên kia cơ.”
Hai người đi xuyên qua một cánh cửa thép chặt chẽ, được bảo vệ nghiêm ngặt, cô gái nhỏ xoay người kéo bàn tay Hứa Thâm, và khiến cho hắn cảm thấy cực kỳ sợ hãi chính là, bàn tay cô bé không hề mềm mại ấm áp như vẻ bề ngoài, ngược lại nó mang theo một thứ cảm giác ẩm ướt trắng mịn trơn nhẵn, giống như là một loại mô thịt được bao trùm bởi chất lỏng dính nhầy.
Dưới sự lôi kéo của cô bé, hai người bọn họ xuyên qua cánh cửa thép.
Hứa Thâm nhìn thấy bên trong cánh cửa thép có kết cấu Khư Thạch màu đen, nó có thể hiện ra ở Khư giới.
Người ta làm như vậy để phòng ngừa khư thú, nhưng giờ phút này, cánh cửa ở trước mặt bọn họ, lại dễ dàng bị lướt qua, Khư Thạch cũng không thể ngăn cản được.
Bỗng nhiên Hứa Thâm giật mình hiểu ra.
Cô gái nhỏ này có thể chạm vào hắn, không phải bởi vì cô ấy buông xuống hiện thực.
Mà là… Hắn bị kéo đến tầng sâu trong Khư giới!
Giờ phút này, hắn đã đặt mình vào… Tầng thứ ba Khư giới!
Nơi khư cấp A mới có thể ở lại.
Ở chỗ này, không cần biết là Hứa Thâm giả vờ không nhìn thấy, hay là thật sự không nhìn thấy, hết thảy đều không có ý nghĩa gì, bởi vì khi ở cùng một tầng với khư, khư có thể nhìn thấy hắn, và sẽ công kích bất cứ lúc nào chúng nó muốn.
Cũng giống như vụ dân sẽ bị khư cấp E tập kích trong hiện thực vậy.
Đây là năng lực của cô gái nhỏ, hay là năng lực của khư cấp A?
Chương 447. Sự Tôn Trọng Của Mai Phù!
Khóe mắt Hứa Thâm không khỏi nhìn lướt qua Mai Phù đang đi bên cạnh, hiển nhiên cô bé kia không chú ý tới Mai Phù, chẳng lẽ Mai Phù là khư ở tầng càng sâu hơn?
Hay… Mai Phù vốn chỉ là tồn tại hư vô do chính hắn tưởng tượng ra?
Nhưng nếu cô ấy là hư vô, thì mảnh da màu đen lúc trước sẽ giải thích như thế nào? Rồi không gian Linh Bí bị rung chuyển sẽ giải thích như thế nào?
Nếu Mai Phù cao cấp hơn… Nhưng theo hắn được biết, cấp A đã là cấp khư cao nhất rồi.
Chẳng lẽ, ở phía trên còn có khư càng bí ẩn càng khủng bố hơn?
Nếu Mai Phù là thật… Vậy thì tại sao cô ấy… không đưa hắn vào tầng sâu trong Khư giới?
Trong mắt Hứa Thâm xẹt qua vài phần nghi hoặc.
Tựa như Mai Phù cũng chú ý tới ánh mắt Hứa Thâm, cô ấy lập tức nghiêng đầu nhìn lại, nở nụ cười, nhẹ nhàng vén lọn tóc qua hai bên tai, sau đó dịu dàng nói: “Tôi cũng có thể làm được nha, nếu cậu nguyện ý vứt bỏ thế giới của cậu, tôi có thể đưa cậu đến trước mặt tôi…”
Trong lòng Hứa Thâm khẽ run lên.
Quả nhiên Mai Phù cũng có thể làm được.
Và có phải cô ấy không làm như thế… là vì cô ấy biết rằng hắn không muốn hay không?
Cho nên… đây được xem như… một sự tôn trọng sao?
Trong lòng Hứa Thâm bỗng dâng lên một loại cảm giác phức tạp khó có thể hình dung được.
Hắn vẫn luôn cho rằng, trước khi mình có được quyền thế, thì bản thân sẽ không bao giờ nhận được sự tôn trọng, nhưng không nghĩ tới, hắn lại luôn được Mai Phù bên cạnh đối xử cực kỳ tôn trọng…
Thậm chí tại thời điểm này, hắn còn có một loại xúc động, muốn gọi tên cô.
“Đại ca ca, nơi này chính là nhà ăn.” Giọng nói của cô bé kia vang lên, cắt đứt cảm xúc trong lòng Hứa Thâm.
Một loại hương vị nồng nặc đến gay mũi đập thẳng vào mặt, sau đó chúng tranh nhau chen vào trong mũi miệng.
Trước mắt Hứa Thâm bị một mảnh màu đen xâm nhiễm, hết thảy mọi nơi trong tầm mắt hắn đều là một cái ao thịt thật lớn!
Trong ao thịt có ngâm một loại huyết dịch màu đen nào đó, và chúng đang không ngừng sôi trào, cũng có rất nhiều phần còn lại của chân tay cụt trên người khư thú, đang trôi bồng bềnh bên trong.
Nơi này như một cái hang động, vách tường chung quanh đều là máu thịt nhúc nhích.
Có phải nơi đây là chỗ sâu nhất trong phân xưởng hay không?
Sắc mặt Hứa Thâm khẽ biến, hắn có cảm giác dạ dày đang cuồn cuộn sôi sục, đó là cảm giác thèm ăn vừa bị đánh thức.
“Quả nhiên đại ca ca đã đói rồi.” Cô bé kia nghe được tiếng cái bụng của Hứa Thâm kêu lên, lập tức cười hì hì nói: “Đại ca ca cứ việc ăn hết mình đi, chúng ta hiện thân ở chỗ này bọn họ sẽ không thể thấy được, chỉ cần đừng ăn quá nhiều thôi, bọn họ sẽ không cảm giác được sự khác biệt đâu, những người kia đều đã chết lặng cả rồi…”
Hứa Thâm nhìn bể thịt trước mắt, yết hầu liên tục lăn lộn, sắc mặt cứng đờ, tựa như đang cố hết sức nhẫn nại.
Bỗng nhiên, bể thịt lật tung lên, từ bên trong một bóng dáng cả người ngâm mình trong huyết dịch màu đen, mái tóc rối tung như rong biển, đang chậm rãi đứng lên, theo quá trình đó, từng phần thi thể khư thú từ trên người đối phương, từ từ rơi xuống.
Thân trên trần trụi, trần như nhộng, máu đen chảy xuôi theo vóc người, một bóng dáng tái nhợt mà đầy đặn hiện ra.
“Lại mang đồ ăn vặt mới đến sao?”
“Mẹ, không phải đâu.” Cô bé bên cạnh lắc đầu nói: “Vị đại ca ca này khác đồ ăn vặt, con dẫn anh ấy đến để cùng chúng ta ăn cơm.”
Người phụ nữ trong bể chậm rãi mở mắt ra, hốc mắt không có đồng tử, tất cả đều là màu trắng ngà, nhìn qua có chút quỷ dị dọa người.
Dường như bà đang đánh giá Hứa Thâm, một lúc lâu sau, bỗng nhiên thân thể hơi hơi rung động, nhưng người phụ nữ nọ vẫn không nói năng câu gì.
Cả người Hứa Thâm trở nên căng thẳng, ngay lúc hắn đang cảm thấy kinh ngạc về phản ứng của đối phương, bỗng nhiên bên tai nghe được tiếng cười nhẹ nhàng truyền đến từ Mai Phù bên cạnh: “Đôi mắt thật đẹp, lại có thể miễn cưỡng bắt được dấu chân của tôi…”
Hứa Thâm giật mình.
“Mẹ?” Cô bé kia cũng nhận thấy sự khác thường của mẹ mình, lập tức nghi hoặc hô lớn.
Thân thể khẽ rung động của người phụ nữ kia đã chậm rãi khôi phục bình tĩnh, nhưng giọng điệu lại có chút biến đổi, trở thành nhẹ nhàng nói: “Hoan nghênh các người đến đây, nếu tôi chiêu đãi không chu đáo, mong được lượng thứ.”
Nói xong, bà hơi cúi đầu, tư thái dịu dàng hiền thục, hệt như một vị phu nhân quyền quý.
Sau đó, bể thịt trước mặt bà cuồn cuộn sôi lên, từ bên trong xuất hiện từng bộ thi thể.
Những thi thể này đều bị một lực lượng nào đó nâng lên, đưa tới trước mặt Hứa Thâm.
“Các người cứ việc chọn lựa.”
Cô bé ngạc nhiên nói: “Mẹ, mẹ thực sự nỡ sao? Lại lấy cả “Ba ba” ra nữa.”
Hứa Thâm nhìn chăm chú vào một bộ thi thể cả người khôi ngô, nhưng đầu khư thi này lại dữ tợn như đầu một con trâu ở trước mắt.
Mặc dù khư thi này đã bị mổ rách bụng, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được khí tức nồng đậm tản ra trên người nó, thậm chí còn mãnh liệt hơn cả cô bé và người phụ nữ trước mắt.
Có lẽ người đã chết, nên không thể kiềm chế khư lực, khiến cho bề ngoài càng thêm đáng sợ.
Trên mặt Mai Phù lộ ra một nụ cười, hời hợt nói: “Quá khách khí, tôi nếm thử một chút là được rồi.”
Sau đó, Hứa Thâm liền nhìn thấy, nội tạng trong lồng ngực của khư thi đầu trâu khổng lồ kia, chợt vặn vẹo, rồi nhanh chóng biến mất một khối.
Còn Mai Phù, với vẻ mặt ưu nhã, đang nhẹ nhàng vuốt ve khóe miệng, đầu lưỡi phấn nộn hơi liếm ngón tay một chút, sau đó nhẹ nhàng nắm tà váy, đáp lễ: “Cám ơn đã khoản đãi.”
Trong lòng Hứa Thâm thoáng chấn động, hình như người phụ nữ khư thú trước mắt có thể cảm nhận được Mai Phù… Và những gì bà ta đang làm chính là chiêu đãi Mai Phù sao?
Cô bé thấy Hứa Thâm cứ đứng sững sờ, lập tức thúc giục nói: “Đại ca ca, mau ăn đi, nội tạng của “Ba ba” là ngon nhất, mỹ vị nhất, bình thường mẹ đều không nỡ lấy ra cho em ăn đâu.”
Nói xong, trong ánh mắt của cô bé phát ra một tia sáng tham lam, tràn ngập thèm thuồng.
Hứa Thâm giật mình, hắn nhìn qua người phụ nữ kia, lại nhìn thấy vẻ mặt người phụ nữ ấy lộ rõ vẻ dịu dàng, y như một người mẹ hiền lành, cũng đang nhìn về phía hắn.
“Ăn đi.” Người phụ nữ nhẹ nhàng nói.
Chương 448. Đây Là Tôn Trọng Với Thức Ăn!!!
Hứa Thâm do dự một chút, nhưng cuối cùng, hắn vẫn chậm rãi đưa tay xé một miếng, mùi hương nồng đậm vờn quanh.
Hắn nhìn vẻ mặt khát vọng của cô bé bên cạnh, muốn hỏi vì sao ba ba em lại biến thành bộ dáng này, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn không nên hỏi nhiều là hơn.
Hứa Thâm tiếp xúc với khư đã lâu, coi như cũng hiểu rất rõ loại quy tắc sinh tồn khi ở bên cạnh chúng, đó là không nên hỏi nhiều, xem nhiều.
Lời nói vô ý có thể kích thích đến khư, khiến chúng trở nên tàn bạo ngoài tầm kiểm soát.
Hứa Thâm ăn một miếng thịt, bỗng nhiên từ trong cơ thể truyền tới một loại cảm giác khí quan toàn thân thư giãn.
Vào giờ khắc này, dường như cơn thèm ăn vẫn bị đè nén lúc trước, đều được kích hoạt, khiến cho toàn bộ tế bào cả người hắn đều biểu lộ ra khát vọng và đói khát.
Bên trong cánh cửa đóng chặt của căn phòng nhỏ thuộc thế giới hắc ám, “Ma ma” ôn nhu nhìn thiếu niên chủ động cầm dao ăn trước bàn ăn, trên mặt lộ ra nụ cười, nói: “Ăn đi, ăn đi.
Thật lâu từ sau khi rời khỏi nhà, con vẫn chưa được ăn một ngày ba bữa no, không làm được chuyện đã hứa với mẹ, không phải biểu hiện của bé ngoan…”
Bé ngoan…
Hãy là một đứa bé ngoan…
Tựa như Hứa Thâm càng ăn càng nghiện, cả người nằm sấp trên thi thể con khư đầu trâu kia gặm ăn.
Mai Phù mang theo vẻ mặt đầy hứng thú ngồi xuống bên cạnh bể thịt, đánh giá chung quanh một vòng, rồi nhẹ giọng nói: “Đúng là một cái bàn ăn không tồi, loại điểm tâm gì cũng có.”
Thân thể người phụ nữ trong bể thịt hơi rung động, sắc mặt càng thêm dịu dàng, thậm chí còn có thể nhìn ra một tia cung kính mơ hồ tản ra từ bên trong: “Đúng vậy, hương vị thật không tệ.”
“Đúng vậy, hương vị của ba ba thật không tệ.” Cô bé phụ họa nói.
Nhưng hiển nhiên đối tượng trong cuộc trò chuyện của hai mẹ con nhà họ vốn không phải cùng một người.
Hứa Thâm ăn cực kỳ nhanh, không bao lâu sau đã no căng bụng, cuối cùng thì cơn thèm ăn điên cuồng và đói khát đang chi phối đầu óc hắn cũng rút đi, Hứa Thâm tỉnh táo lại.
Hắn nhìn thấy hai tay và phần cằm, cổ của mình dính đầy máu tươi, vội vàng lau nó đi.
“Thật xin lỗi, tôi đã thất thố rồi.” Hứa Thâm lập tức nói.
Vẻ mặt người phụ nữ kia đầy dịu dàng, nói: “Dáng vẻ khi ăn của cậu rất đẹp, ăn cơm chính là như vậy, nên để cho mọi người thấy được sự thèm ăn của mình.”
“Đúng vậy, mẹ em từng nói, đây là tôn trọng với thức ăn.” Cô bé cười phụ họa: “Ăn gì cũng vậy, phải thật phải nhiệt tình mới được.”
Hứa Thâm miễn cưỡng cười cười, có lẽ ở trong mắt “Đồ ăn”, nhiệt tình như vậy lại là hình ảnh cực kỳ khủng bố.
Chờ Hứa Thâm ăn xong, người phụ nữ lại dìm thi thể con khư đầu trâu vào trong bể thịt, cô bé lẩm bẩm nói: “Mẹ ơi, con cũng muốn ăn.”
“Con ăn cái khác là được.” Rõ ràng là người phụ nữ này không quá hào phóng với con gái của mình, rượu ngon đồ ăn ngon đều dùng để chiêu đãi khách khứa, còn con nhà mình tiết kiệm một chút cũng không sao.
Cô bé có chút không tình nguyện, nhưng vẫn chấp nhận, cô lập tức nhảy vào trong bể thịt, rất nhanh đã vớt lên một bộ thi thể khác cắn ăn.
Hứa Thâm nhìn thấy bốn phía không có đường lui, trừ phi lại để cho cô bé dẫn hắn ra ngoài, nếu không hắn tuyệt đối không có biện pháp thoát ra ngoài, nếu cứng rắn, nhất định sẽ tạo thành phá hư, cũng sẽ kinh động tới phân xưởng.
Chuyện đã đến nước này, ở trước mặt hai khư cấp A, thậm chí còn là khư khủng bố hơn cấp A, Hứa Thâm cũng không có ý định chạy chốn…
Khi cố gắng trở nên vô vọng, người sẽ lựa chọn nằm thẳng (dù xảy ra bất cứ chuyện gì trong lòng cũng không gợn sóng, không hề phản ứng, hay phản kháng, tỏ vẻ tâm lý phục tùng).
Hứa Thâm ngồi bên cạnh bể thịt, Mai Phù cũng ngồi xuống, hai người ngồi cạnh nhau, bàn chân lắc lư trên bể thịt.
“Các người ở chỗ này, những người đó không biết sao?” Hứa Thâm nói chuyện phiếm như đang bàn việc nhà.
Khuôn mặt người phụ nữ dịu dàng, nói: “Bọn họ không nhìn thấy chúng ta, ngoại trừ ngẫu nhiên phải né tránh một ít quân vương đến đây, những người khác đều không cần phải để ý.”
“Bà cũng biết quân vương?” Hứa Thâm có chút ngoài ý muốn, nhưng trong đầu hắn nghĩ đến tình huống cô bé lúc trước cũng biết rõ về “Khư”.
Khóe miệng người phụ nữ nọ mỉm cười, mặc dù bà đang ngâm mình trong bể thịt như luyện ngục này, nhưng dáng vẻ vẫn tao nhã như một vị phu nhân: “Chúng ta giao tiếp cùng nhân loại lâu như vậy, bọn họ hiểu chúng ta, đương nhiên chúng ta cũng hiểu bọn họ.”
Hứa Thâm nghĩ thầm, cũng đúng, không có chuyện chỉ một mình nhân loại định nghĩa về khư, còn khư lại hoàn toàn không biết gì về nhân loại được.
Trên thực tế, khư càng cường đại, càng có trí tuệ.
Hứa Thâm sớm đã hiểu được điểm này, mà hiển nhiên hai con khư trước mắt là tồn tại vượt qua cấp B, trí tuệ của bọn họ không thua kém nhân loại, cũng là chuyện rất bình thường.
“Chúng ta né tránh quân vương, nhưng không phải vì e ngại bọn họ nha.” Cô bé đang gặm nhấm miếng thịt trong bể thịt, chợt ngẩng đầu lên, cười nói: “Chỉ là mẹ nói, không muốn rời khỏi nơi ăn uống tốt như vậy mà thôi.”
Hứa Thâm khẽ gật đầu, đúng là môi trường ở phân xưởng này cực kỳ thích hợp với hai người bọn họ.
Nhưng điều này cũng chứng tỏ một điều rằng, quân vương có thể nhìn thấy hai người bọn họ, nếu không bọn họ đâu cần phải né tránh?
Mà quân vương có thể nhìn thấy, vậy chính là khư cấp A.
“Các người ăn uống ở chỗ này tới bảy, tám năm, bọn họ không hề biết chút gì sao?” Hứa Thâm hỏi.
Hắn luôn cảm thấy chuyện này có chút khó tin, dù sao lượng thức ăn của hai con khư cấp A cũng không đến mức kém hơn cả hắn chứ?
Người phụ nữ mỉm cười nói: “Chỉ cần bóp méo nhận thức của bọn họ một chút, là có thể che giấu.”
Bóp méo nhận thức? Ánh mắt Hứa Thâm khẽ nhúc nhích, đây là làm xáo trộn trí nhớ sao?
“Đại ca ca, anh xem.” Đột nhiên cô bé ở trong bể thịt giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một luồng chất lỏng màu lam.
Hứa Thâm nhìn thoáng qua, nghi hoặc nói: “Đây là?”
“Đây chính là Tịnh Khư Tề mà bọn họ chế tạo ra đó.” Cô bé mỉm cười nói: “Chỉ là còn chưa có lắp ráp, hơn nữa Tịnh Khư Tề do em chế tạo ra là hàng cao cấp nha, cũng tương tự như trực tiếp ăn luôn đó.”
Tịnh Khư Tề còn phân ra cấp cao cấp thấp sao?
Chương 449. Bột Xương! Tịnh Khư Tề Cao Cấp!
Hứa Thâm chưa bao giờ nghe qua, nhưng rõ ràng là cô bé trước mắt này hiểu rất rõ phân xưởng này.
Hắn nghĩ đến cảm giác no nê truyền tới từ thân thể sau bữa cơm đầy đủ vừa rồi, loại cảm giác này chẳng những thoải mái hơn, còn căng đầy hơn lúc tiêm Tịnh Khư Tề
Khư lực được luyện chế từ trong máu thịt, sẽ càng thêm thuần túy, cũng mang tới một loại cảm giác thân thể thông suốt hơn Tịnh Khư Tề.
“Thi thoảng những quân vương kia cũng tới đây, và đều tới lấy loại Tịnh Khư Tề này.” Cô bé nói: “Bên trong loại này không có thêm vào bột xương thối rữa, hương vị rất ngon.”
“Bột xương thối rữa?” Hứa Thâm nghi hoặc.
Cô bé gật đầu nói: “Đúng vậy, ở nơi này, có hai loại Tịnh Khư Tề được luyện chế từ khư, một loại là thứ trong tay em, còn một loại là Tịnh Khư Tề bình thường.
Ở bên trong Tịnh Khư Tề bình thường sẽ cho thêm một chút bột xương thối rữa.
Nếu ăn nhiều, đương nhiên cũng ăn loại bột xương thối rữa này vào, nhưng rất khó bài trừ thứ vật phẩm kia ra ngoài.”
Hứa Thâm ngẩn ra, hắn chưa bao giờ nghe qua loại chuyện này.
Cấp cao, cấp thấp.
Loại cấp thấp có bột xương… Nhưng tại sao lại có bột xương?
Trong đầu Hứa Thâm hiện lên rất nhiều ý niệm, rất nhanh hắn đã khôi phục lại tinh thần, lập tức hỏi cô bé nọ: “Em chế tạo được Tịnh Khư Tề?”
“Đúng vậy, làm thứ này đâu có khó, lúc trước khi bọn họ chế tạo, em đã lém xem qua.” Cô bé cười hì hì nói: “Em có thể chế tạo mà không cần sử dụng máy móc.”
Đôi mắt trắng như tuyết của người phụ nữ nọ xẹt qua một tia u sầu, bà nhẹ giọng nói: “Đứa nhỏ không hiểu chuyện, các người thông cảm, nó chỉ ham chơi thôi.”
“Các người?” Cô bé nghi hoặc nhìn mẹ mình.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý, ánh mắt Hứa Thâm chớp động, trong đầu hắn hiện lên một ý niệm, lại hỏi cô bé kia: “Em có thể chế tạo giúp anh một ít Tịnh Khư Tề không?’
Hiển nhiên sự nghi hoặc lúc trước của cô bé đã bị lời nói của Hứa Thâm hấp dẫn, cô lập tức gật đầu nói: “Không thành vấn đề.”
Hứa Thâm lắc đầu nói: “Ý anh là số lượng lớn cơ.”
“Lượng lớn?” Cô bé nghi hoặc: “Anh muốn bao nhiêu?”
“Càng nhiều càng tốt.” Hứa Thâm hỏi: “Em có thể làm được bao nhiêu?”
“Miễn là có đủ đồ ăn, em có thể chế tạo được rất nhiều, rất nhiều…” Cô bé mỉm cười nói.
Đôi mắt Hứa Thâm lập tức sáng lên, hắn chợt cảm thấy mình có chút điên rồi, hắn lại muốn giao dịch với một con khư cấp A?
Nhưng hắn cũng hiểu, sở dĩ hai con khư này, nhất là người phụ nữ trong bể thịt kia, không có tập kích hắn, hơn phân nửa là vì Mai Phù đang ở bên cạnh.
Dường như hắn có thể lợi dụng điểm này, để đàm phán thành công?
Haizz… giao tiếp với người khó, chỉ có thể tìm tới khư.
“Đứa nhỏ ham chơi, cậu đừng coi những lời nó nói là thật.
Tuy chúng ta có thể bóp méo nhận thức của bọn họ, nhưng cùng một lúc, mất đi lượng lớn thức ăn, sẽ mang đến một chút phiền toái…” Người phụ nữ dùng bàn tay trong bể thịt ôm lấy cô bé, sau đó lễ phép mà uyển chuyển nói với Hứa Thâm.
Hiển nhiên, bà đã ý thức được điều gì đó.
Hứa Thâm khẽ gật đầu, hắn cũng có thể nghĩ đến điểm ấy, liền nói: “Nếu tôi cung cấp thức ăn cho các người, để cho hai người đổi tới nơi khác sinh hoạt, các người có nguyện ý không?”
Hứa Thâm không phát hiện, trong lúc không quá chú ý, suy nghĩ trong đầu hắn đã chệch hướng chuyển sang… Lĩnh vực chăn nuôi khư rồi.
“Chỉ cần có thức ăn là được.” Cô bé mỉm cười.
Người phụ nữ kia lại có chút do dự, không biết nên trả lời như thế nào.
Nếu thuận theo ý muốn của mình, đương nhiên bà không muốn mạo hiểm.
Dựa theo lượng kinh nghiệm được gom góp qua vô số năm tháng, bà hiểu rất rõ những nhân loại này nguy hiểm tới mức nào.
Nhân loại sợ khư.
Nhưng làm sao khư lại không hiểu được sự hiểm ác của nhân loại?
Chỉ là… bà không biết mình có nên từ chối Hứa Thâm hay không.
Nếu là mạo muội từ chối… Người bên cạnh hắn có thể tức giận hay không?
“Việc này, tôi cần phải suy nghĩ đã…” Người phụ nữ ấy cẩn thận trả lời, rất khéo léo.
Hứa Thâm gật đầu nói: “Được, không cần trả lời tôi ngay đâu, hiện tại tôi cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng.”
Lần này hắn tới nội thành, chỉ muốn tìm hiểu tình huống, nếu có cơ hội lôi kéo cho mình một tuyến mua bán, đương nhiên là tốt nhất.
Nhưng không thể, vẫn còn cơ hội tiếp theo.
Lĩnh vực này quá mức xa lạ, không thể làm một lần đã thành công ngay được.
Nhưng hai con khư trước mắt, đã cho hắn một chút ý tưởng, tuy trong thành Để cấm chế tạo Tịnh Khư Tề, nhưng chỉ cần làm đủ kín đáo, ai có thể biết được đây?
Trên thực tế, hắn cũng không muốn sinh ra nhiều chuyện như vậy, nhưng chuyện nên phát sinh đều đã xảy ra rồi, còn e ngại gì nữa?
Hơn nữa, nếu thuê nhân loại tinh anh chế tạo Tịnh Khư Tề, chưa chắc có thể kiểm soát được, ngược lại hai con khư trước mắt sẽ không để lộ bí mật.
Chỉ là… chung quy lại, làm bạn với khư vẫn vô cùng nguy hiểm.
Nếu một ngày nào đó, Mai Phù rời xa hắn, phỏng chừng hai người này… Nhất là mẹ của cô bé kia, sẽ không chút lưu tình mà cắn trả, trực tiếp ném món đồ ăn vặt nhỏ là hắn này, vào trong miệng.
Người phụ nữ kia thấy Hứa Thâm không tức giận, thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hứa Thâm nói với cô bé: “Có thể đưa anh xem Tịnh Khư Tề cao cấp trong tay em không?”
Cô bé cười nói: “Không thành vấn đề.”
Người phụ nữ thấy vậy, cũng không ôm lấy con gái nữa, tùy ý để con gái đi tới trước mặt Hứa Thâm, chẳng qua trong ánh mắt của bà vẫn mang theo một tia u buồn không dứt.
Hứa Thâm nhận lấy Tịnh Khư Tề màu xanh lam trong tay cô bé, lại hỏi: “Cách sử dụng thứ này vẫn là tiêm để hấp thụ, đúng không?”
“Đúng.” Cô bé gật đầu: “Nếu ăn trực tiếp, hiệu quả sẽ suy giảm rất nhiều.”
Hứa Thâm thầm nghĩ đáng tiếc, nơi này không có sương mù dày đặc, bằng không hắn có thể gọi điểm đặt neo, lấy ống tiêm Tịnh Khư Tề ở bên trong ra, sau đó thử xem hiệu quả.
Hắn nhanh chóng trả lại Tịnh Khư Tề cho cô bé, trong lòng thầm nghĩ, trước khi bản thân rời đi, sẽ nhờ cô chế tạo một phần, đến lúc ra khỏi nơi này lại tiêm xem sao.
“Lúc trước em có nói, đi ra bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm, là gặp phải quân vương sao?” Hứa Thâm hỏi.
Người phụ nữ nọ hơi sững sờ, sau đó hướng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn con gái của mình, sao cái gì con cũng nói với người ngoài vậy?
Chỉ trách ba ba con bé mất sớm, bà lại không dạy dỗ con bé cho tốt…
Người phụ nữ âm thầm thở dài.
Chương 450. Thích Một Người Là Muốn Ăn Luôn…
“Không phải đâu.” Cô bé lắc đầu nói: “Khi chúng em đến thế giới của các anh, bản thân sẽ có tổn thương nhất định, cũng tạo thành lực xung kích rất lớn đối với thế giới của các anh.
Em nghe mẹ nói, có người đến hiện thực sẽ mắc kẹt, không thể trở về…”
“Mắc kẹt?” Hứa Thâm hơi giật mình, trong lòng không khỏi có chút ngạc nhiên: “Em nói, hai người không thể tự tiện xuyên qua hiện thực?”
Cô bé sửa lại: “Có thể tự do đi lại, chỉ là sẽ có tổn thương.”
Hứa Thâm không khỏi nhìn lướt qua Mai Phù bên cạnh, đương nhiên ánh mắt của hắn trực tiếp lướt qua cô ấy, không có dừng lại, nhưng cũng trọn vẹn nhìn thấy Mai Phù đang cười khanh khách, đưa hai tay nâng má nhìn chăm chú vào mình.
“Cô bé nói không sai nha.” Mai Phù nhẹ giọng nói: “Nhưng tôi thì khác…”
Hứa Thâm có chút im lặng, đúng là Mai Phù khác thường nhất trong những con khư mà hắn từng nhìn thấy.
“Tôi chỉ… Không muốn hủy diệt thế giới của cậu mà thôi.” Mai Phù nhẹ giọng nói.
Hứa Thâm nghe vậy, lập tức chấn động cả thể xác lẫn tinh thần, cả người chợt rơi vào trầm mặc.
Đại khư đi vào hiện thực sẽ có tổn thương…
Hứa Thâm chưa bao giờ nghe được loại bí mật như vậy.
Hiển nhiên chuyện này với tin tức có liên quan tới cấp độ tin tức mà hắn tiếp xúc đến trước kia.
Dù sao ở hình thái ban đầu, bọn họ chỉ có thể tiếp xúc với khư cấp E và D, một khi tiếp xúc đến cấp C là cự độ nguy hiểm.
Mà khư cấp E và cấp D đều lang thang giữa hiện thực và tầng cạn trong Khư giới, cũng chính là tầng thứ nhất trong Khư giới.
Khư cấp C sinh hoạt ở chỗ sâu trong tầng thứ nhất của Khư giới, trở ngại duy nhất ngăn cản chúng nó đến hiện thực, chỉ vẻn vẹn là xuyên qua một tầng Khư giới, bởi vậy gần như khi buông xuống, chúng không chịu chút hao tổn nào.
Mà khư cấp B, thậm chí là khư cấp A, đều sinh hoạt ở tầng thứ hai và tầng thứ ba trong Khư giới, tin tức liên quan tới hai loại này càng thêm bí ẩn.
So sánh với người mẹ, hiển nhiên bé gái kia đơn thuần non nớt hơn rất nhiều.
Nói chuyện đến lúc này, Hứa Thâm cũng biết tên của hai mẹ con nhà họ, bé gái tên Linh Lục, còn người mẹ tên Hải Tước.
Hứa Thâm đều chưa từng nghe qua hai dòng họ này.
Nhưng có Mai Phù làm ví dụ, Hứa Thâm cũng không xếp họ tên khư vào chung một chỗ với nhân loại để tham khảo, dù sao hắn cũng chưa bao giờ nghe thấy họ Mai.
Chờ Linh Lục ăn no rồi, Hứa Thâm lại tìm một lý do để rời khỏi nơi này.
Linh Lục có chút không nỡ, cô bé hy vọng Hứa Thâm ở lại với mình.
Ở trong này, ngoại trừ mẹ, không ai có thể nhìn thấy cô bé nữa, trừ phi cô bé chủ động đi tìm những đồ ăn vặt kia chơi đùa, nhưng sau khi những người này biết được thân phận của cô bé, tất cả đều lộ ra vẻ sợ hãi.
Rất không thú vị.
Người bình thường giống như Hứa Thâm, thật sự rất ít gặp, cô bé cực kỳ không nỡ rời xa hắn.
Có vẻ như cảm xúc lưu luyến không rời đã khiến thân thể Linh Lục dần hiện ra trạng thái dị thường, cũng may, tình huống ấy đã bị mẹ cô bé là Hải Tước áp chế.
Chỉ nghe bà dịu dàng khuyên bảo, chúng ta phải có đạo đãi khách chứ.
Vì thế, dưới sự khuyên bảo của Hải Tước, Linh Lục chỉ có thể không tình nguyện đưa Hứa Thâm ra khỏi ao thịt.
Từ dưới mặt đất xuyên đến trên mặt đất, Linh Lục đưa Hứa Thâm ra ngoài.
Cô bé không hiểu vì sao mẹ mình lại để người bằng hữu của mình rời đi, để hắn ở lại ngâm mình trong ao thịt giống ba ba không được hay sao?
Linh Lục có chút lưu luyến nhìn Hứa Thâm, lại nói: “Vậy anh phải giữ lời nhé, lần sau lại đến nha.”
“Nhất định, anh muốn em chuẩn bị nhiều Tịnh Khư Tề một chút, lần sau anh sẽ đến lấy.” Hứa Thâm cười nói.
Linh Lục hừ nhẹ nói: “Nếu anh không đến như đã hứa, em sẽ đi tìm anh.
Em đã nhớ kỹ mùi của anh rồi.”
Hứa Thâm cười cười, cũng không sợ hãi, hắn biết Hải Tước sẽ không dung túng cho con mình chạy loạn.
Sau khi Hứa Thâm tạm biệt Linh Lục, hắn lập tức trở lại chỗ hai người Đào Hải.
Linh Lục bên này cảm thấy có chút chán chường và không cam lòng, thân thể lại chìm xuống mặt đất, về tới ao thịt.
“Mẹ, vì sao mẹ không cho đại ca ca ở lại với con, con chả có người bạn nào cả.” Linh Lục thấy trong ao thịt chỉ hiện ra một cái đầu của mẹ, không nhịn được oán giận nói.
Ánh mắt Hải Tước rất tĩnh lặng, bà nhẹ giọng nói: “Cậu ta đã có người làm bạn, không cần chúng ta.”
“A? Là ai vậy?” Linh Lục nghi hoặc.
Hải Tước nghĩ đến dấu vết mình nhìn thấy lúc trước, trong đôi mắt tĩnh lặng chợt hiện lên gợn sóng mờ mịt: “Mẹ không thấy rõ hình dáng của người đó, nhưng mẹ biết, cô ấy vẫn một mực chăm chú nhìn chúng ta…”
“Mẹ… mẹ nói là ở bên cạnh đại ca ca còn có người khác nữa?” Linh Lục nghi ngờ nói.
Hải Tước không nói gì, nhưng sự lặng im đã thay thế cho câu trả lời rồi.
“Vì sao con không nhìn thấy?” Bỗng nhiên trong đầu Linh Lục nảy lên suy nghĩ muốn quay lại bên cạnh người Hứa Thâm, cẩn thận nhìn xem.
Hải Tước liếc nhìn con gái của mình một cái: “Bởi vì con không có đôi mắt như mẹ…”
“Hóa ra ở bên cạnh đại ca ca có người khác rồi.” Linh Lục mang theo vẻ mặt buồn bực, có chút ghen ghét mở miệng nói: “Có phải người nọ là bạn gái của đại ca ca không? Phải chăng cô ta cũng sẽ… ăn đại ca ca luôn không?”
Đôi mắt Hải Tước lộ ra vẻ dịu dàng, nói: “Có lẽ vậy, thích một người là muốn mang người ta ra… Ăn luôn…”
“Con cũng khá thích đại ca ca…” Đôi mắt Linh Lục tỏa sáng, cô bé hơi liếm khoé môi, thì thầm
…
“Đã xong chưa?”
Hứa Thâm đi tới trước mặt hai người Đào Hải, đưa mắt nhìn vào văn phòng.
Đào Hải thấy cuối cùng Hứa Thâm cũng chịu trở về rồi, gã lập tức thở phào một hơi, chỉ sợ Hứa Thâm đi ra ngoài, lỡ như đắc tội với người ta, tới cuối cùng bọn họ đành phải ném hắn ở lại.
“Sắp rồi.” Đào Hải nói.
“Làm sao anh biết?” Hứa Thâm kinh ngạc hỏi.
“Bên trong không có động tĩnh gì nữa.” Đào Hải cười cười: “Phỏng chừng bọn họ đang sửa sang lại.”
Sắc mặt cậu nhân viên trẻ tuổi bên cạnh thoắt xanh thoắt trắng liên hồi.
Quả nhiên không lâu sau đó, cánh cửa phòng làm việc mở ra, Hứa Thâm không khỏi đưa mắt nhìn Đào Hải, đúng là gã này rất có kinh nghiệm.
Phỏng chừng gã cũng gặp loại chuyện này nhiều lần rồi?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










