[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 41 : Hiểu Lầm Và Tỉnh Mộng! (c401-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 401. Hiểu Lầm Và Tỉnh Mộng!
“Đây là xác của cậu.” Lão giả mặc trường bào trắng như tuyết đưa cho Hứa Thâm một cái rương nhỏ, bên trong chính là những món khư binh đã bị tước đoạt từ trong cơ thể hắn.
Mặt nạ, găng tay, máu đen. . .
Tất cả đều có ở đây.
Ánh mắt Hứa Thâm khẽ nhúc nhích, hắn đưa tay lấy lại tất cả, rồi hấp thu vào trong cơ thể.
“Chuyện lúc trước, coi như là một hồi hiểu lầm, cậu có thể đi rồi.” Lão giả mang theo sắc mặt lạnh lùng, nói: “Cậu không có duyên hưởng thụ phúc trạch của ngô chủ, sau này tự giải quyết cho tốt đi!”
Hiểu lầm sao…
Đôi mắt Hứa Thâm hơi chớp động, đúng là hiểu lầm.
Và hiểu lầm ở đây là… do hắn hiểu lầm thế giới này…
Cũng hiểu lầm hội Truy Quang.
Cũng hiểu lầm sự nghiêm túc và trang trọng luôn hiện ra trước mắt…
Đôi mắt của Hứa Thâm có thể nhìn thấy vòng xoáy màu đen trên người các sinh mệnh khác, nhưng hắn lại quên nhìn kỹ chính bản thân mình. (có thể hiểu là nhìn sâu vào điểm yếu của bản thân mình)
Lão giả mặc bộ trường bào trắng như tuyết và cô gái nọ rời đi.
Hứa Thâm mặc vào người một bộ giáo bào (áo bào dành cho tín đồ) mềm mại, thoải mái, sau đó cũng theo họ xuyên qua lối đi nhỏ, rời khỏi phòng giam tối tăm này.
Những con khư ở dọc hai bên lối đi nhỏ, đều nhìn chằm chằm vào bóng lưng Hứa Thâm, có khư lưu luyến không rời, nói: “Con tôi lại muốn rời đi.”
Một số khư khác phát ra một nụ cười kỳ lạ: “Bên ngoài có thật nhiều mỹ thực đó.”
“Cậu ấy có quay trở lại đây không?” Có khư hỏi lão giả, giọng điệu tràn ngập nhu tình nói: “Tôi thực sự rất muốn ăn cậu ấy.”
Lão giả có vẻ thờ ơ, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Mấy người bọn họ men theo các bậc thang, bước ra mặt đất bên ngoài, xuyên qua căn phòng này, Hứa Thâm có thể nhìn thấy ánh sáng chói mắt ở bên ngoài cửa sổ.
Tuy có cửa sổ ngăn cản, nhưng đôi mắt hắn vẫn phải hơi nheo lại mới có thể thích ứng được.
“Cô ấy sẽ đưa cậu ra ngoài.” Lão giả mặc trường bào trắng như tuyết hờ hững nhìn Hứa Thâm, ánh mắt không còn một chút từ bi nào: “Sau khi rời khỏi nơi này, nhớ ăn nói cho cẩn thận.
Có một số việc dù cậu có nói ra cũng không ai tin đâu.
Thêm nữa, nói ra cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho cậu cả.
Chưa chắc Giang gia các cậu đã sạch sẽ.
Tóm lại, hãy giữ cái miệng của mình cho chặt, không nên nói lung tung, đã nhớ kỹ chưa?”
Hứa Thâm liếc mắt nhìn lão một cái, khẽ gật đầu.
“Đi thôi.” Lão giả mặc trường bào trắng như tuyết xoay người.
Cô gái bên cạnh làm ra động tác “Xin mời.”
Hứa Thâm trầm mặc một chút, cũng đi theo cô gái rời khỏi nơi này.
Ánh mặt trời chiếu xuống, cả người ấm áp.
Bọn họ men theo con đường phía trước, đi thẳng ra bên ngoài giáo đường, một chiếc xe sang trọng đã đậu sẵn ngay cửa.
Cô gái đưa Hứa Thâm lên xe, khởi động động cơ, hai người không có bất kỳ trao đổi nào.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, Hứa Thâm nhìn chằm chằm vào cánh cổng bên ngoài giáo đường đang dần bị bỏ lại phía sau kia.
Khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng xa, nhưng tòa giáo đường khổng lồ nọ vẫn đứng sừng sững ngay nơi đó, in dấu cực kỳ rõ ràng, thậm chí là càng ngày càng rõ ràng trong mắt hắn.
Tám ngày bị giam cầm như một cơn ác mộng.
Hiện tại hắn đã tỉnh mộng, giống như được giải thoát.
Nhưng vẫn còn một thứ gì đó đã ở lại, tựa như nó đã cắm rễ vào tận sâu trong linh hồn hắn, không thể xóa nhòa.
Hứa Thâm liếc mắt nhìn con quái vật khổng lồ đang dần dần xa cách một lần cuối cùng rồi chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Bên trong giáo đường.
Sau khi lão giả mặc trường bào trắng như tuyết tiễn Hứa Thâm rời đi, lão lập tức xoay người đi tới một tòa nhà cao tầng, có dáng vẻ tựa như một lâu đài cổ ở phía sau giáo đường.
Có một bóng dáng đang đứng tại một tầng nào đó phía trên tòa cao ốc này.
Bóng dáng ấy lộ rõ vẻ ung dung, trên người khoác một bộ trường bào đẹp đẽ quý giá được dệt từ những đường nét màu vàng và từng sợi tơ màu bạc sáng lấp lánh, trường bào buông xuống, lộ rõ sự tôn quý và quyền thế không gì sánh kịp.
Lão giả mặc trường bào trắng như tuyết đi tới trước mặt người này, hơi cúi đầu xuống, cung kính nói: “Giáo hoàng đại nhân.”
Người đàn ông trước mắt, đúng là Giáo hoàng của giáo hội Nguyệt Quang.
Chỉ lão giả mới hiểu được, thân phận của vị tồn tại này lẫy lừng đến mức nào trong nội thành.
“Đã thả người đi chưa?” Giáo hoàng với dáng người vĩ ngạn nhẹ giọng nói.
“Vừa đi rồi.” Lão giả mặc trường bào trắng như tuyết ngẩng đầu nhìn Giáo hoàng, trong ánh mắt toát ra một chút nghi hoặc: “Giáo hoàng đại nhân, hiện giờ Giang gia đang xuống dốc, là ai có thể ra sức vì Giang gia như vậy? Năng lực của đối phương lại mạnh đến mức khiến cho Giáo hoàng đại nhân ngài phải tự mình ra mặt, chỉ vì bảo vệ một nhân vật nhỏ bé đến vậy ư?”
“Ta cũng được người nhờ vả, chỉ là chút ân tình năm xưa thôi.
Chuyện này đã qua rồi, nên dừng lại.” Giáo hoàng nhẹ giọng nói.
Đương nhiên lão giả hiểu được, một khi Giáo hoàng đã đích thân ra mặt, cũng coi như đã đặt dấu chấm hết cho chuyện này rồi.
Nhưng trong lòng lão vẫn tràn đầy nghi hoặc… rốt cuộc người có thể mời được Giáo hoàng ra mặt, sẽ là đại nhân vật nào trong nội thành đây?
Chiếc xe chạy khỏi nội thành, đi qua thông đạo tối tăm.
Hứa Thâm nhìn thoáng qua khung cảnh hai bên, đôi mắt khẽ chớp động, trong lòng hiện lên một loại ý niệm.
Một ngày nào đó, hắn sẽ lại bước vào nội thành này.
Nhưng sẽ không giống như lần này, không lấy thân phận là tù nhân nữa.
“Đến rồi.”
Cô gái ngồi ở ghế lái ngừng chiếc xe ở bên ngoài thông đạo, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh lùng, không còn đối xử nhã nhặn với Hứa Thâm như khi ở trước mặt giáo chủ nữa, giữa hai hàng lông mày mang theo sự ghét bỏ và không kiên nhẫn.
Dường như loại tư thế cẩn thận và kiên nhẫn mới được cô ta thể hiện khi ra tay giúp Hứa Thâm trị liệu, chỉ vẻn vẹn là nể mặt giáo chủ mà thôi.
Trên thực tế, vì cô ta vốn không biết Hứa Thâm có thân phận gì, mới đối xử nhã nhặn với hắn như vậy, nhưng đến khi hiểu rõ đối phương chỉ là một tiện dân của Thành Để, thái độ lập tức quay ngược 180 độ.
Cũng chẳng trách cô ta được, riêng thứ thân phận kia cũng đủ khiến người khác chướng mắt rồi.
Chương 402. Ẩn Tàng Thân Phận!
Hứa Thâm nhìn cô ta một cái, sau đó đứng dậy xuống xe.
Chờ hắn vừa bước xuống xe, cô gái kia lập tức khởi động xe quay trở về nội thành.
Hứa Thâm dừng lại tại chỗ một chút, tiếp đó, hắn từ từ đi dọc theo con đường, không bao lâu sau, đã thấy ven đường có chiếc taxi đang chờ, hắn liền gọi một chiếc, báo địa chỉ.
Vừa lên xe không lâu, bỗng nhiên trong đầu Hứa Thâm nghe được giọng nói của số 1, đối phương đang kêu gọi hắn.
Ánh mắt Hứa Thâm chớp động, hắn nhìn quanh bốn phía chiếc xe, và ngoại trừ Mai Phù ra, xung quanh đều là người qua đường của thành Để, không có đối tượng kỳ quái nào theo dõi hắn.
Hắn lập tức động ý niệm, bước vào thế giới Linh Bí.
Số 1 nhìn thấy hắn online, lập tức tiến hành nói chuyện riêng với hắn.
“Thế nào, thủ hạ của anh đã trở về rồi sao?” Số 1 hỏi.
“Đã trở về.” Hứa Thâm nói: “Vất vả cho anh rồi.”
“Dễ bàn.” Số 1 cười cười: “Hiện giờ thế cục nội thành phức tạp, nghe nói anh muốn giúp Giang gia, tôi khuyên anh một câu, tốt nhất đừng động, chỉ dựa vào một một mình anh, rất khó giúp được.”
Hứa Thâm hiểu được ý tứ trong lời nói của gã.
Đối phương muốn ám chỉ nhân tình đã trả lại, số 1 sẽ không nhúng tay vào chuyện của Giang gia nữa.
“Không sao, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Hứa Thâm nói.
Mặc dù hắn biết mình không giúp được gì, nhưng trước mắt, hắn vẫn không thể xác định được thân phận số 1 ở nội thành.
Dù có nắm được một chút manh mối nào đó thì với năng lực hiện tại của hắn, cũng không thể lần theo đầu dây mối rợ để tiến hành điều tra sâu hơn, tới cuối cùng, hắn chỉ có thể nói chung chung một câu như vậy.
Nếu đối phương đang xuất một phần lực lượng muốn đè chết Giang gia, coi như lời nói của hắn sẽ mang theo một chút tác dụng uy hiếp nhất định.
Đây là chuyện lớn nhất mà hiện tại hắn có thể làm cho Giang gia.
“Được rồi.” Số 1 nhận thấy tâm ý của Hứa Thâm vô cùng kiên định, cũng không khuyên nhiều.
Nói nữa, đúng là tồn tại leo lên đến thân phận như bọn họ, ý niệm trong đầu sẽ không dễ dao động.
Hai người không nói nhiều thêm, chỉ đơn giản tạm biệt một câu, sau đó, ai nấy đều tự offline.
Ý thức của Hứa Thâm cũng trở lại trên chiếc xe taxi.
Nếu thân thể ở ngoài hiện thực gặp phải tập kích, kể cả khi ý thức của hắn đang ở trong không gian Linh Bí, hắn vẫn có thể cảm nhận được nguy hiểm, chẳng qua cảm nhận không được nhạy bén như thời điểm ý thức còn ở trong thân thể mà thôi.
May mắn thay, trên taxi vẫn an toàn.
Dù người lái xe có ý nghĩ xấu, thì đối phương cũng chỉ là một người bình thường, hắn tuyệt đối có thể phản ứng lại.
Không bao lâu sau, taxi dừng lại ở vùng ngoại thành.
Hứa Thâm xuống xe, nhìn thấy ánh mắt của tài xế, hắn lập tức sờ sờ túi, nhưng không có đồng nào.
“Anh đợi tôi, tôi sẽ đi rút tiền trả anh.” Hứa Thâm nói.
Người lái xe nhìn xung quanh, hiện giờ hai người đang đứng trên đoạn đường rách nát ở vùng ngoại thành, sắc mặt gã lập tức trở nên âm trầm, vẻ mặt vô cùng khó coi, nói: “Cậu nghĩ tôi là thằng ngu sao? Bảo tôi đứng đợi thêm lát nữa, tiếp theo từ trong bụi cây nào đó sẽ nhảy ra ba tới năm gã đàn ông đến vây xung quanh tôi hả? Đến lúc đó. chẳng những cậu không trả tiền cho tôi, tôi còn phải đưa tiền lại cho cậu?”
Hứa Thâm hướng ánh mắt kỳ quái nhìn gã, chợt nói: “Vì vậy, ý của anh là, nếu có chừng ba hoặc năm người đi tới vây quanh anh, anh có thể thừa nhận rằng chuyến này, anh không thể lấy được tiền?”
“Nhảm nhí, đừng nói với tôi mấy chuyện lung tung, vớ vẩn đó, nhìn cậu ăn mặc kỳ kỳ quái quái, cũng coi như sạch sẽ, thế mà trong túi không có tiền, ai sẽ tin chứ?” Tài xế vừa nói vừa dứt khoát đẩy cửa xuống xe, lấy ra một con dao găm trong túi, vẻ mặt âm thầm nói: “Đừng có giở trò với tôi!”
Hiển nhiên ở thành Để này, có rất nhiều người không hề tuân theo quy củ, và từ lâu rồi, người lái xe ấy đã cực kỳ thuần thục với những phương pháp xử lý mấy kẻ cứng đầu thích làm trái luật này, đó là tự mình thực thi pháp luật.
Hứa Thâm nhìn thoáng qua đối phương, hắn nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy con dao, sau đó trực tiếp dùng hai ngón tay bóp gãy nó ngay trước mắt người tài xế nọ.
Tiếp theo, hắn thản nhiên đặt hai đoạn dao trở lại trong tay tài xế, tự nhiên như đã trả tiền, rồi xoay người rời đi.
Sau lưng không có một tiếng động nào vang lên.
Bóng dáng Hứa Thâm rời khỏi con đường, khi đi ngang qua một con hẻm nào đó, hắn lập tức trốn vào trong giới khư.
Một lát sau, hắn đã có mặt bên trong một khách sạn nhỏ, tầm mắt đánh giá mặt đất bẩn thỉu và hỗn loại bên trong gian nhà bếp ở phía sau khách sạn ấy.
Bên trong này còn có những con chuột đang ở dưới bàn, vừa lén lút nhảy lên trộm đi một thứ gì đó, trong lúc người đầu bếp có vẻ ngoài mập mạp đang móc móc cứt mũi, bắn vào trong nồi, sau đó lại thản nhiên múc lên một muỗng, nếm thử hương vị súp.
Hứa Thâm đi xuyên qua sau bếp, lấy đi một xấp phiếu nhỏ đang đặt bên dưới cái bàn ở ngay phía trước khách sạn,.
Sau đó, hắn bước đến một góc khuất người trong khách sạn, trực tiếp buông xuống hiện thực, rồi thản nhiên từ bên cạnh đi vào khách sạn.
Nơi này là vùng ngoại thành, Hứa Thâm đã dò xét kỹ càng, ở xung quanh không có camera giám sát.
Ngay cả khi có, thì thứ camera giám sát ấy chỉ là một món đồ trang trí bị hỏng mà thôi.
“Hoanh nghênh quý khách.” Chủ khách sạn nhìn thấy khách hàng, lập tức mỉm cười chào đón.
Hứa Thâm đưa tám phiếu nhỏ vừa lấy được ra, sau đó thuê một gian phòng.
Hắn không nóng lòng quay trở lại hội Truy Quang và cục Khư Bí, hiện giờ hắn bắt đầu chuyển bào trạng thái ẩn tàng thân phận.
Rất nhanh, Hứa Thâm đã bước vào phòng vừa đặt, trong đầu thoáng suy tư một chút, trực tiếp gọi điểm đặt neo tới, rồi lấy ra dụng cụ truyền tin của cục Khư Bí vẫn còn nguyên vẹn bên trong.
Lúc trước, hắn có để dụng cụ truyền tin của hội Truy Quang vào bên trong bộ trang phục tác chiến, nhưng nó đã bị lấy đi rồi.
Mặc dù bọn họ đã trả lại khư binh, nhưng hơn phân nửa là trang phục tác chiến của hắn đã bị đám người ấy vứt đi rồi, bởi vì bọn họ không hề trả lại.
Hứa Thâm cầm dụng cụ truyền tin lên, lập tức rơi vào cân nhắc.
Một lát sau, hắn dứt khoát bấm một dãy số.
“Uy.”
“Hả? Là cậu sao?”
Từ bên kia truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của con gái, âm điệu còn có chút kinh ngạc, tựa như cô ấy không ngờ Hứa Thâm lại chủ động liên lạc với mình.
Chương 403. Hãy Giúp Tôi Một Chuyện!
“Ừm.” Hứa Thâm thấp giọng nói: “Gần đây có rảnh không, giúp tôi làm một việc.”
“Là chuyện rất quan trọng sao? Cậu cứ nói thẳng đi.” Nguyệt Linh ở đầu kia của dụng cụ truyền tin mở miệng nói.
Cô cũng đoán được dãy số vốn đã lưu trong dụng cụ truyền tin đã lâu nhưng bình thường vẫn không hề xuất hiện này, lại đột nhiên kết nối, hơn phân nửa là có việc muốn nhờ rồi.
Nếu là người khác, khẳng định là cô lười phản ứng lại, nhưng Hứa Thâm thì khác.
Hắn đã hai lần tương trợ cô, và chỉ cần không phải là chuyện quá khó xử, cô đều sẽ cố gắng tương trợ.
“Cô có biết hội Truy Quang không?”
“Đương nhiên là biết rồi.” Đôi mắt Nguyệt Linh khẽ động, nói: “Nghe nói có không ít trảm khư giả trong phân cục, đều từng nhậm chức làm việc ở hội này.
Sao vậy, gần đây cậu có xung đột với hội Truy Quang sao?”
“Không có xung đột.” Hứa Thâm nói: “Tôi muốn cô giúp tôi điều tra tình huống của mấy vị thủ lĩnh hội Truy Quang.”
Như vậy còn nói không có xung đột… Nguyệt Linh thầm phun nước bọt trong lòng, chợt nói: “Nghe nói thủ lĩnh của hội Truy Quang đều là hình thái thứ hai, muốn theo dõi tin tức của bọn họ có chút khó khăn, nếu đụng phải hệ cảm giác, có lẽ hành động của tôi sẽ rút dây động rừng.
Tuy tôi không lo lắng cho chính mình, nhưng bị lộ có làm hỏng chuyện của cậu không?”
“Sẽ không.” Hứa Thâm nói: “Hơn nữa tôi cũng không bảo cô điều tra trực tiếp những vị thủ lĩnh này, chỉ muốn điều tra một chút tình huống giao tiếp bên người bọn họ, ví dụ như người thân thuộc này kia.”
“Cậu muốn điều tra vị thủ lĩnh nào?” Nguyệt Linh hỏi.
“Toàn bộ.”
“Toàn bộ?” Giọng nói của Nguyệt Linh lập tức đề cao thêm mấy độ.
Chờ một hồi, không thấy âm thanh phản hồi truyền tới từ đầu dây bên Hứa Thâm, Nguyệt Linh nhanh chóng lấy lại tinh thần, sắc mặt cô khẽ biến đổi, ý thức được chuyện này cực kỳ nghiêm trọng rồi.
Cô thấp giọng nói: “Cậu có xung đột rất lớn với hội Truy Quang sao? Có thể dùng phương thức khác để hòa hoãn không? Nếu cậu muốn, có lẽ tôi sẽ giúp được cậu.”
“Không cần, chỉ cần cô giúp tôi điều tra được những thứ này là được.” Hứa Thâm nói.
Nguyệt Linh nghĩ đến thứ sức mạnh Hứa Thâm từng thể hiện trong động khư, ánh mắt hơi chớp động, nói: “Được, tôi sẽ giúp cậu chuyện này, mặt khác nếu ở thời điểm mấu chốt, cậu cần tôi giúp đỡ, có thể gọi tôi bất cứ lúc nào.”
Trong mắt Hứa Thâm hơi lóe lên, đối phương ý thức được việc hắn muốn làm, nhưng vẫn có thể nói ra những lời như vậy, thật khiến người ta bất ngờ.
Hứa Thâm nghe được lời nói của cô ấy hoàn toàn không phải khách sáo, mà là thật sự sẽ ra tay tương trợ.
“Cảm ơn.”
“Không có gì.” Nguyệt Linh nói.
Hai người lại nói thêm vài câu, Hứa Thâm đơn giản thuật lại tình huống của mấy vị thủ lĩnh cho cô, trong lòng Nguyệt Linh đã rõ, trực tiếp kết thúc liên lạc.
Chờ đầu dây bên kia ngắt liên lạc, Hứa Thâm đi tới, ngồi trên chiếc giường duy nhất trong phòng khách sạn nhỏ.
Điều kiện của khách sạn nhỏ này rất bình thường, dưới mặt đất còn tỏa ra một thứ mùi kỳ lạ.
Hắn ngồi ở nơi này, lại có thể nghe được âm thanh vang lên từ phòng cách vách bên cạnh, tiếng thở gấp của người phụ nữ, cùng với tiếng va chạm vào vách tường.
Không có trang phục tác chiến, cũng không có kiếm Trảm Khư, Hứa Thâm không thể luyện kiếm.
Hắn im lặng ngồi một lát, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, tu luyện bí thuật Nam Ngưng đưa cho.
Trong căn phòng nhỏ tối tăm.
Cánh cửa đang đóng chặt, chợt hơi mở ra, thiếu niên vẫn ngồi trước bàn ăn trong căn phòng nhỏ ấy, lại từ từ đứng dậy.
Xung quanh hắn, có rất nhiều ánh mắt tha thiết.
Chỉ là… thân hình bên dưới những ánh mắt ấy, đều là quái vật dữ tợn, có con đang dán sát tứ chi, nằm sấp trên tường, có con đang nằm ngửa trên trần nhà, cái đuôi nhẹ nhàng lắc lư… Tất cả chúng đều đi theo phía sau Hứa Thâm.
Trong số những quái vật này, có bóng dáng của một thanh niên, trông không khác gì con người, cũng đi theo bên người thiếu niên nọ.
“Con muốn đi ra ngoài sao?” “Ma ma” với vóc dáng to lớn và đôi mắt hiền lành, khẽ cất giọng dịu dàng hỏi.
Thiếu niên khẽ gật đầu: “Con cần đi ra ngoài một lát.”
“Hãy để cậu ấy ở bên cạnh con.” “Ma ma” không hề ngăn cản, chỉ dịu dàng nói.
Thiếu niên nọ gật đầu, hắn từ từ đi về phía cửa, bước ra khỏi căn phòng nhỏ kia.
Bóng dáng thanh niên kia, cũng đi theo phía sau hắn, cùng bước ra khỏi căn phòng nhỏ.
Đột nhiên trong phòng khách sạn, xuất hiện một làn gió nhẹ nhàng thổi tới.
Sương mù bên trong khách sạn không hoàn toàn biến mất, cộng với việc bản thân khách sạn này vốn đã cũ nát từ lâu, có chút trống không, khiến cho sương mù thẩm thấu tiến vào.
Mà lúc này, cánh cửa sổ không đóng chặt kia, đột nhiên “Ba” một tiếng mở ra.
Sương mù dày đặc tràn vào, nhưng một màn kỳ lạ bỗng xuất hiện.
Theo lý thuyết, lẽ ra khi sương mù dày đặc tràn vào trong phòng, chúng sẽ xâm nhập tới mỗi một ngóc ngách bên trong, không chừa lại một tấc không gian nào, nhưng lạ thay, màn sương mù ấy lại đi vòng qua một tồn tại nào đó không thể nhìn thấy.
Rồi theo quá trình màn sương mù dày đặc dần dần né tránh, tản ra, ở khoảng giữa không gian chợt xuất hiện một bóng người.
Rõ ràng là một bóng dáng cao ngất.
Bóng dáng cao lớn nọ nắm lấy cửa sổ, rồi thả người nhảy vào màn sương mù dày đặc bên ngoài.
Sương mù dày đặc bao quanh, bóng dáng ấy đặt mình trong màn sương mù dày đặc, trôi nổi giữa không trung, tựa như không có trọng lượng.
Bóng dáng ấy nhẹ nhàng điểm chân một cái, lập tức có thể nhảy ra ngoài bốn năm mét từ bên trong sương mù dày đặc, hành động cực kỳ nhẹ nhàng, lưu loát.
Sương mù dày đặc như bông tuyết dính bên ngoài bóng người, một khi tầng sương mù bị tích lũy nhiều hơn, đối phương sẽ nhẹ nhàng phẩy đi một cái, tất cả đều bay mất…
Giữa màn sương mù dày đặc, bóng dáng ấy đi dạo một vòng bên ngoài khách sạn nhỏ, sau đó trở về trong gian phòng trên tầng hai, đến bên cạnh thiếu niên đang ngồi trên giường, rồi dần dần biến mất.
Hứa Thâm mở mắt ra.
Đáy mắt lộ ra một chút sắc bén, đặc biệt có tinh thần.
“Xa nhất là 15 mét…” Hứa Thâm lẩm bẩm.
Nếu lão giả mặc áo đuôi tôm bên cạnh Nam Ngưng vẫn còn ở đây, lại nhìn thấy một màn này, hơn phân nửa sẽ trợn mắt há hốc mồm.
Mới gần mười ngày trước, khi song phương còn ở cạnh bên nhau, Hứa Thâm đã vượt qua giai đoạn “Vụ giả” thứ nhất, mà giờ phút này, rõ ràng là tinh thần lực của hắn đã đạt tới trình độ “Mạo hiểm gia” ở giai đoạn thứ hai rồi.
Tuy nhiên, nếu vị lão giả mặc áo đuôi tôm kia có mặt ở đây, Hứa Thâm sẽ không kêu gọi nó ra.
Chương 404. Trở Lại!
“Dường như ngâm mình trong sương mù dày đặc, cũng là một loại tu hành.” Ánh mắt Hứa Thâm thoáng chớp động.
Tuy nhiên, so với chuyện tu hành tinh thần lực, thứ mà hắn cần phải làm trước, chính là tăng lên chiến lực thực tế của mình.
Lúc này, khư lực trong cơ thể hắn bắt đầu khởi động, tu luyện giai đoạn thứ nhất triều lãng của Bí Thuật Khư Lãng.
Dao động khư lực không ngừng kéo dài trong cơ thể.
Trên phương diện tinh lọc khư lực, hiệu quả hơn của bí thuật này mạnh hơn rất nhiều so với phương pháp tinh lọc khư lực dựa trên cách khuấy động để rò rỉ (lậu động tinh lọc pháp) mà Hứa Thâm tự nghiên cứu ra.
Thời gian trôi qua, Hứa Thâm đã đợi trong khách sạn nhỏ được mười ngày.
Vào ngày thứ ba, Mặc Tiểu Tiểu thông qua dụng cụ truyền tin gọi tới, Hứa Thâm cân nhắc một chút, lần này hắn không từ chối tiếp nhận.
Chờ thông tin vừa kết nối, Hứa Thâm chợt nghe thấy giọng nói mừng rỡ của Mặc Tiểu Tiểu truyền tới từ đầu dây bên kia, thì ra cô ấy tìm hiểu được đã rất lâu rồi Hứa Thâm không trở về cục Khư Bí.
Lúc trước, cô ấy từng gọi điện cho hắn rất nhiều lần nhưng không có người nhận, trong lòng cực kỳ lo lắng, sợ hắn gặp chuyện không may, bởi vậy trong khoảng thời gian này, cô ấy vẫn thường xuyên gọi điện cho hắn.
Hiện giờ biết được Hứa Thâm không sao, Mặc Tiểu Tiểu đã yên tâm hơn rồi.
Hứa Thâm bảo cô giữ bí mật, đừng cho người khác biết cô có thể liên lạc với hắn.
Mặc Tiểu Tiểu thấy Hứa Thâm thần thần bí bí như vậy, cũng không hỏi han quá nhiều, chỉ nói một câu đồng ý, sau đó dặn dò hắn nếu rảnh rỗi, nhất định phải tới tìm cô nói chuyện phiếm.
Mười ngày … đảo mắt một cái là qua.
Trong quãng thời gian này, ngoại trừ Mặc Tiểu Tiểu, cũng chỉ có Nguyệt Linh liên lạc với hắn, truyền tình báo đến.
Hứa Thâm thu dọn một chút, lại một lần nữa thuận tay cầm đi mấy tấm phiếu nhỏ từ trong ngăn kéo của khách sạn, sau đó rời khỏi nơi này, ra bên ngoài, hắn tìm được một chiếc taxi, trực tiếp lên xe, báo tên địa điểm.
Không lâu sau, chiếc xe đi vào đoạn đường phồn hoa thuộc khu thành thị, rồi dừng lại phía trước một tòa cao ốc.
Hứa Thâm nhìn tòa cao ốc sừng sững trong màn sương mù dày đặc trước mắt, đôi mắt hơi chớp động, sau đó chậm rãi đi vào.
Bảo vệ gác cổng nhận ra Hứa Thâm, vội vàng cung kính hành lễ.
Hết thảy đều không có gì khác thường.
Hiển nhiên những tiểu nhân vật cấp dưới này, hoàn toàn không nắm rõ những chuyện xảy ra của tầng lớp thống lĩnh phía trên.
Hứa Thâm tiến vào phòng, bảo lễ tân gọi Đại Lỵ Lỵ.
Rất nhanh, thông tin liên lạc được kết nối, Hứa Thâm nhận dụng cụ truyền tin từ quầy lễ tân đưa tới, nhẹ giọng nói: “Là tôi.”
Đầy dây bên kia dụng cụ truyền tin lập tức im lặng vài giây, sau đó mới truyền đến giọng nói mừng rỡ của Đại Lỵ Lỵ: “Ngài đã trở lại?”
“Ừm.” Hứa Thâm nhẹ giọng nói: “Mộc Vương đâu?”
“Lúc bình thường, đại thủ lĩnh không có mặt tại tổng bộ.” Đại Lỵ Lỵ lập tức nói, chợt nghi hoặc hỏi: “Hẳn là ngài có cách liên lạc với đại thủ lĩnh…”
“Dụng cụ truyền tin của tôi bị mất.”
“Ách…” Đại Lỵ Lỵ phản ứng lại, khó trách đối phương lại để cho lễ tân liên lạc với cô, cô nói ngay: “Hiện giờ để tôi liên lạc với Chu thủ lĩnh, nhờ cô ấy hỏi một chút, thuận tiện cũng báo tin vui thủ lĩnh ngài đã trở về cho mọi người biết.”
“Được.” Hứa Thâm kết thúc liên lạc.
Sau đó hắn bước vào thang máy, đến tầng thống lĩnh.
Thang máy bên cạnh phòng họp thống lĩnh cực kỳ im lặng, yên tĩnh không một bóng người, gian cuối cùng là văn phòng của Mộc Vương, giờ phút này, cũng không có ai ở trong.
Hứa Thâm bước vào Khư giới, đi xuyên qua cửa lớn, tiến vào trong văn phòng, ngồi xuống một chiếc sô pha, lặng lẽ chờ đợi.
Mười phút sau, Hứa Thâm nhìn thấy một bóng dáng nhanh chóng chạy tới, người nọ chính là Chu Viên Viên.
Cô nhìn khắp nơi xung quanh, rồi nhanh chóng nhìn thấy Hứa Thâm đang ngồi trong văn phòng của Vương Mộc, trên mặt lập tức hiện lên vẻ sửng sốt, sau đó cũng thông qua Khư giới thâm nhập vào trong này.
“Cậu không sao chứ?” Chu Viên Viên đánh giá Hứa Thâm từ trên xuống dưới một lượt, ngay khi ánh mắt cô chạm phải bộ giáo bào màu trắng đang được Hứa Thâm mặc trên người, sắc mặt thoáng biến hóa, có chút nghi hoặc.
“Tôi không sao.” Hứa Thâm lộ ra một nụ cười.
“Tóc trên đầu cậu…” Chu Viên Viên nhìn Hứa Thâm, từ lúc nhìn thấy hắn đến giờ, cô luôn cảm thấy có gì đó không thích hợp, dường như hắn đã có chút khác biệt với trước kia.
Hứa Thâm sờ sờ đỉnh đầu sáng bóng, mặc dù làn da đã được trọng cấu tái sinh, nhưng tạm thời mái tóc vẫn chưa mọc ra, phối hợp với giáo bào tín đồ trên người, nhìn hắn rất giống như một vị tăng giáo nào đó.
Hứa Thâm chỉ cười cười, không giải thích.
Chu Viên Viên thấy Hứa Thâm không nói, cũng không tiếp tục hỏi thêm, chỉ lặng lẽ ngồi sang một bên, nói: “Tôi đã thông báo với Mộc Vương, anh ta đang chạy tới, hẳn là các thủ lĩnh khác cũng sẽ có mặt ngay thôi, ăn mừng cậu trở về.”
Ăn mừng… Đôi mắt Hứa Thâm hơi chớp động, khóe miệng lộ ra một nụ cười như có như không.
“Bọn họ có dày vò cậu không?” Chu Viên Viên chăm chú nhìn Hứa Thâm.
Hứa Thâm khẽ lắc đầu: “Chỉ bị đói bụng mấy ngày thôi.”
Chu Viên Viên nghe vậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy còn tốt.”
“Tôi cũng nghe nói về chuyện của cậu, có vẻ như Mộc vương đã ra mặt, nếu không bọn họ đã dám đến tận đây để bắt cậu, hơn phân nửa sẽ không dễ dàng dừng tay như vậy đâu.” Chu Viên Viên thở dài.
Có một số chuyện cô không tiện nói nhiều.
Về loại chuyện này, cô đã đoán ra trong hội có người bán đứng Hứa Thâm, nhưng không có chứng cớ, có nói ra cũng không ý nghĩa, ngược lại sẽ gây rắc rối cho chính mình.
“Ừm.” Hứa Thâm bình tĩnh gật đầu.
Không lâu sau, bóng dáng Mộc Vương chạy đến, gã hơi sửng sốt một chút khi nhìn thấy hai người trong văn phòng của mình, thậm chí còn thoáng cau mày, nhưng rất nhanh hàng chân mày đã giãn ra, gã bình tĩnh mở cửa văn phòng, đi vào, ánh mắt dừng lại trên người Hứa Thâm.
“Cậu đã trở lại.” Chẳng bao lâu sau, khuôn mặt Mộc Vương đã giãn ra, nở một nụ cười nhẹ nhàng, nói: “Bọn họ có làm gì cậu không?”
Hứa Thâm ngẩng đầu nhìn về phía Mộc Vương, vẻ mặt bình tĩnh, trong lời nói lại mang theo một loại cảm giác tĩnh mịch, âm u khác thường: “Đại thủ lĩnh, sao lúc trước anh không nói cho tôi biết, giáo hội Nguyệt Quang chính là thế lực của chúng ta ở trong nội thành?”
Chương 405. Có Thể Trở Về Là Tốt Rồi…
Mộc Vương hơi sững sờ, nhưng Hứa Thâm đã biết, gã chỉ có thể thở dài, nói: “Dù sao loại chuyện này cũng là bí mật, hội Truy Quang chúng ta trải rộng khắp tám đại thành Để, cũng coi như có quy mô không nhỏ, nếu để người ta biết chúng ta chính là cấp dưới của giáo hội Nguyệt Quang, khó tránh khỏi sẽ có chút phiền toái.”
Chu Viên Viên ngồi bên cạnh, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã thu liễm lại, chỉ im lặng không nói gì.
“Mặc kệ như thế nào, cậu quay trở về là tốt rồi…” Mộc Vương nhìn cách ăn mặc của Hứa Thâm, có chút không xác định nói: “Chẳng lẽ hiện giờ cậu đã gia nhập giáo hội Nguyệt Quang rồi?”
Hứa Thâm nhẹ giọng nói: “Tôi còn chưa đủ thành kính, không có tư cách gia nhập, nếu không tôi cũng không trở lại nơi này.”
Tựa như Mộc Vương vừa thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Có thể trở về cũng tốt, trong hội còn cần cậu hỗ trợ.”
Hứa Thâm không nói gì, thoạt nhìn vẻ mặt hắn tương đối lạnh nhạt.
Mộc Vương nhìn thoáng qua, gã mơ hồ nhìn ra manh mối, nói: “Tóc trên đầu cậu… Có phải cậu đã chịu ủy khuất gì đó không? Có khả năng cậu sẽ bị bọn họ hành hạ đôi chút, nhưng đừng nên để chuyện đó vào trong lòng.
Giáo hội Nguyệt Quang là thế lực siêu phàm xuất chúng tại nội thành, cũng là chỗ dựa vững chắc của chúng ta, sau này đôi bên còn có thể giao thiệp qua lại.
Đều là người trong nhà.”
Hứa Thâm nhìn gã một cái, nói: “May mắn Mộc vương đã nhờ người tương trợ, tôi mới có thể thoát thân, không biết người mà đại thủ lĩnh nhờ là vị đại nhân vật nào? Tôi muốn ghi nhớ phần ân tình này vào trong lòng.”
Mộc Vương cười cười, nói: “Cái này không cần đâu, nếu cậu muốn cảm ơn, cứ cảm ơn tôi là được.”
Hứa Thâm liếc mắt chăm chú nhìn gã một cái, khẽ gật đầu.
“Cậu trở về từ lúc nào? Sao không để tôi phái người ra ngoài thông đạo đón cậu?” Mộc Vương hỏi.
Hứa Thâm nói: “Trang phục tác chiến và dụng cụ truyền tin của tôi bị mất, không có cách nào liên lạc với hội.”
Mộc Vương sửng sốt một chút, gã lại nhìn nhìn cái đầu trọc của Hứa Thâm, trong mơ hồ nghĩ đến một điều gì đó.
Theo gã suy đoán, khả năng cao là trong những ngày này, Hứa Thâm đã phải hứng chịu khổ hình không nhỏ.
Cũng may, mọi chuyện đã qua rồi, gã lập tức nói: “Không có việc gì, hiện tại tôi cho người đi chuẩn bị cho cậu một bộ, vừa vặn trong kho có một bộ năm xưa tôi từng dùng, vẫn được bảo dưỡng rất tốt, cậu cứ cầm dùng trước đi.
Bộ trang phục tác chiến đáng giá ít nhất là tám trăm vạn, nhưng chiết khấu cho cậu, bốn trăm vạn là được rồi.”
Hứa Thâm không có phản ứng gì quá lớn, chỉ nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
Mộc Vương lập tức dùng thông tin gọi người, phân phó chuyện này xuống dưới.
Không lâu sau, các thủ lĩnh khác lần lượt tiến đến.
“Thủ lĩnh Vĩnh Dạ đã trở lại, thật đáng mừng nha.” Có người vừa đi vào cửa, đã nhìn thấy Hứa Thâm ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha, lập tức ngoài cười nhưng trong không cười nói.
“Ha ha, vẫn còn có thể trở về, đúng là mạng lớn mà, còn không mau cảm tạ Mộc Vương thật tốt đi?” Một âm thanh quái dị khác vang lên, chính là thanh niên nóng nảy trong phòng họp từng cãi nhau với Hứa Thâm lúc trước.
“Nói chuyện dễ nghe chút đi.
Thủ lĩnh Vĩnh Dạ chính là thủ lĩnh mới trong hội chúng ta, cũng không thể để người ta vừa nhậm chức còn chưa ngồi nóng mông đã xảy ra chuyện được.” Một lão giả hừ nhẹ nói.
“Cậu không sao chứ?” Một người phụ nữ quyến rũ dịu dàng nói, có vẻ cực kỳ thân thiết.
“Cậu mặc thứ giáo bào này lên người nhìn thật kỳ quái.
Đây là giáo bào gì vậy chứ? Chẳng lẽ đi ra ngoài một chuyến còn tự tìm cho mình tín ngưỡng rồi sao?” Có người ngạc nhiên nói.
“Các người đã không biết thì nói ít đi vài câu.” Chu Viên Viên liếc mắt nhìn những người này một cái, tức giận nói.
“Là do cậu ta không biết lau mông của mình cho lau sạch sẽ, có thể đổ lỗi cho ai được?” Có người khó chịu nói: “Còn thiếu chút nữa đã làm liên lụy đến chúng ta.”
“Được rồi.” Mộc Vương cau mày, nói: “Đều là những trụ cột trong hội, các người phải đoàn kết với nhau mới đúng.”
“Chúng tôi chỉ thuận miệng nói vài câu, nếu thực sự xảy ra chuyện, chắc chắn người trong hội sẽ giúp cậu ấy.” Một số người nhã nhặn nói.
“Thủ lĩnh Vĩnh Dạ đã bình an trở về, cũng coi như một chuyện may mắn.
Tối nay, chúng ta tổ chức yến hội, đón gió tẩy trần cho thủ lĩnh Vĩnh Dạ.” Mộc Vương vỗ vỗ bàn tay nói.
“Tốt, nhân tiện tôi còn muốn hỏi thủ lĩnh Vĩnh Dạ một câu, rút cuộc trong nội thành có phong cách như thế nào vậy?” Có người cười hì hì, nhưng lời nói ra rõ ràng là vui sướng khi người khác gặp họa.
Ngay lúc này, bên ngoài văn phòng có người gõ cửa.
“Vào đi.” Mộc Vương nói.
Đại Lỵ Lỵ ôm một bộ trang phục tác chiến, cùng một thanh trường kiếm đi vào, nhìn thấy nhóm thủ lĩnh ngồi đầy phòng, vẻ mặt cô có chút khẩn trương, nơm nớp lo sợ nói: “Đại thủ lĩnh, đây… đây là những trang bị mà ngài đã dặn dò.”
“Tốt, đưa cho thủ lĩnh Vĩnh Dạ.” Mộc Vương cười nói.
Mọi người cùng quan sát bộ trang phục tác chiến kia, có người nhận ra nó, lập tức hâm mộ nói: “Đại thủ lĩnh, anh thật là thiên vị, lần trước tôi có hỏi anh về bộ chiến giáp này, anh cũng không nỡ cho tôi.”
“Bớt nói mấy lời vô nghĩa đi.
Chiến giáp của tôi là một bộ hoàn chỉnh, cậu muốn lấy đi tháo gỡ, sao tôi có thể bỏ được? Dẫu sao nó cũng là người bạn già từng cùng tôi vào sinh ra tử.” Mộc Vương tức giận nói.
“Người ta là khư lực giả trời sinh, được đại thủ lĩnh rất coi trọng.
Huống chi người ta còn chân đạp hai thuyền, bây giờ đại thủ lĩnh đang muốn mượn sức người ta, thật sự là không còn cách nào khác.” Có người âm dương quái khí nói.
Mộc Vương liếc mắt nhìn người vừa nói chuyện một cái, hỏi: “Chiến giáp này đã phủ một đống bụi trong kho hàng, cũng không thấy mấy người đi đổi, hiện giờ vừa lấy ra, tất cả lại luyến tiếc rồi sao?”
Mộc Vương nhìn qua Hứa Thâm vừa tiếp nhận chiến giáp, tiếp tục nói: “Cậu mặc trước đi, xem có vừa người hay không.”
Dù chiến giáp này được làm từ chất liệu đặc biệt, nhưng không phải là khư binh, bởi vậy nó không thể dung nhập vào trong cơ thể, cũng không thể thay đổi hình thái.
Hứa Thâm cũng không từ chối, lập tức mặc chiến giáp lên, cảm giác có chút rộng rãi, hiển nhiên không quá vừa người, chỉ miễn cưỡng có thể dùng được mà thôi.
Có lẽ đây cũng là nguyên nhân khiến nó vẫn một mực phủ bụi trong kho hàng.
Chương 406. Giết Bọn Họ Chẳng Liên Quan Gì Tới Chân Tướng Cả!
Hứa Thâm mặc xong chiến giáp, lập tức nhận lấy trường kiếm do Đại Lỵ Lỵ đưa tới.
“Cô thật tinh mắt.” Mộc Vương cười khen ngợi Đại Lỵ Lỵ một câu, nói: “Thanh kiếm này không tồi, nguyên liệu tạo nên nó là cái sừng nhọn của một con khư cấp B, cực kỳ sắc bén, chỉ có một khuyết điểm duy nhất chính là kiếm quá cứng, dễ gãy.”
“Rất sắc bén sao?” Hứa Thâm nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm, cảm thụ trọng lượng của nó, thản nhiên hỏi một câu.
“Có cơ hội cậu thử một chút là biết.” Mộc vương khẽ cười nói.
“Vậy thử luôn bây giờ đi.” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
Thanh kiếm trong tay hắn chợt động, trực tiếp chém thẳng về phía vị thanh niên gấp gáp nóng nảy đang đứng gần hắn nhất.
“Phốc” một tiếng, kiếm quang lướt qua, vị thanh niên kia bất ngờ không kịp đề phòng, hiển nhiên gã tuyệt đối không ngờ Hứa Thâm lại phát động tập kích đột ngột đến vậy.
Vẻ mặt gã đầy kinh ngạc, kiếm phong chém vào đốt sống cổ lại bị kẹt lại, bị một thứ giống như chất nhầy màu đen ngăn cản.
Thứ này nằm trong cổ gã, có màu đen như nhựa cao su, cực kỳ dính nhầy.
Hứa Thâm nhanh chóng rút kiếm trở lại, máu tươi phun theo, vật chất màu đen nọ nhanh chóng nhúc nhích, muốn chữa lành vết thương.
Đến lúc này, thanh niên nọ cũng phản ứng lại, gã vội vàng bịt kín cổ họng, liên tiếp lui về phía sau, kinh hãi nhìn Hứa Thâm: “Mày… mày đang làm cái gì vậy?”
“Đang thử kiếm, anh không nhìn ra sao?” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
Trong lúc nói chuyện, bóng dáng hắn đã nhanh chóng bước ra, chém xuống phát kiếm thứ hai.
Thanh niên phía đối diện kinh hãi tột cùng, gã dùng một tay che cổ, còn một tay khác nhanh chóng rút kiếm, chém về phía Hứa Thâm.
Ánh bạc lóe lên, đao phong thét gào.
Ngay lập tức, kiếm quang trên tay Hứa Thâm đi vòng qua thanh kiếm của thanh niên nọ, như một luồng sấm sét giữa trời quang, trực tiếp chém ngang trên cổ gã.
Thứ vật chất màu đen dấp dính, đang không ngừng nhúc nhích kia, trực tiếp bị đao phong chém đứt.
Tuy thứ vật chất nọ cực kỳ dẻo dai, tựa như nhựa cao su thuần chất, nhưng vẫn không thể cản nổi loại lực lượng cực kỳ lớn này, trực tiếp bị xé toang ra.
“Phốc” một tiếng, con ngươi trong hốc mắt thanh niên ấy trợn lên tròn xoe, tựa như tuyệt đối không dám tin vào những gì vừa nhìn thấy.
Rồi rất nhanh, cái đầu gã đứt lìa, bay thẳng ra ngoài.
Thanh kiếm vốn đang vung chém giữa không trung, cũng trở nên yếu đuối vô lực, trực tiếp rơi xuống dưới.
Một cái đầu rơi xuống ngay trên mặt đất dưới văn phòng, mang theo vết máu, lăn lộn và văng tung tóe trên đường đi.
Từ lúc Hứa Thâm ra tay đến khi kết thúc, chỉ vỏn vẹn không đến ba giây.
Tất cả mọi người đều có chút ngây người, nhìn thân thể không đầu cứng đờ của tại chỗ của thanh niên ấy, sau đó lại có chút khiếp sợ nhìn về phía Hứa Thâm.
Trên thực tế, ngay khi Hứa Thâm vung kiếm đánh ra công kích đầu tiên, bọn họ đã phản ứng lại, nhưng chẳng một ai ngờ được Hứa Thâm lại không hề nói đùa, sát ý trong lòng hắn lại kiên quyết đến thế…
Hắn lại thật sự chém chết đối phương rồi!
Còn là ngay trước mặt mọi người nữa???
“Hứa Thâm!”
Thanh niên nọ vừa mất mạng, Mộc Vương cũng hoàn hồn trở lại, vẻ mặt đầy mỉm cười lúc trước bỗng chốc trở thành tái mét.
Gã gằn giọng, gầm lên cái tên Hứa Thâm kia.
Hứa Thâm cầm thanh kiếm dính máu trong tay, chỉ lẳng lặng nhìn gã một cái, sau đó nhẹ giọng nói: “Giáo hội Nguyệt Quang có tư liệu tỉ mỉ kỹ càng về quá trình phạm tội lúc trước của tôi, chắc chắn không phải cục Khư Bí bên kia cung cấp, chỉ có thể là người của chúng ta bên này thôi.”
Mộc Vương cắn răng nói: “Coi như trong chuyện này có điểm khuất tất, cũng phải cẩn thận kiểm tra rõ ràng mới có thể phán định được.
Cậu đã khẳng định được hắn chính là kẻ bán đứng cậu hay chưa?”
Hứa Thâm nở nụ cười.
Hắn không tiếp tục nói chuyện nữa, trên mặt chậm rãi hiện ra màu đen, thứ màu đen này trực tiếp thẩm thấu từ bên trong làn da trắng nõn, ra bên ngoài, từ từ rõ nét, hình thành nên một tấm mặt nạ tựa như ác quỷ.
Vù!
Bỗng nhiên Hứa Thâm vung kiếm, không một chút dấu hiệu, hắn đã ra tay với lão giả khác, đang ngồi gần đó.
Lão giả nọ thoáng sửng sốt, trong lòng lập tức trở nên vô cùng hoảng sợ, không nghĩ tới Hứa Thâm đã chém giết thanh niên kia còn không đủ, vẫn muốn động thủ với lão ta!
Sự cố Hứa Thâm gặp chuyện không may, đã sớm bị các thủ lĩnh khác biết được từ hơn mười ngày trước rồi.
Những thủ lĩnh này vốn không phải đèn cạn dầu, hơi chút hiểu biết một hai, đã đoán ra có người ở bên trong gây khó dễ, cố ý hãm hại Hứa Thâm rồi.
Vốn tưởng rằng Hứa Thâm ra tay với thanh niên kia, là bởi vì hắn nắm trong tay chứng cứ, chứng minh được thanh niên nọ chính là kẻ đã làm chuyện này…
Nhưng… là hắn giết lung tung sao? !
Bất thình lình bị chém tới, khiến cho lão giả không kịp phòng bị, lại thêm kiếm quang cực nhanh đánh xuống, gần như không cho lão có quá nhiều thời gian làm ra phản ứng.
Năng lực của lão giả này thuộc hệ thao túng, có thể điều khiển ánh sáng.
Lão vội vàng phóng thích năng lực, ánh sáng cực mạnh chợt bùng nổ, muốn ảnh hưởng tới tầm nhìn của Hứa Thâm.
Nhưng tốc độ phát động năng lực của lão lại không theo kịp tốc độ vung chém của Hứa Thâm.
“Phốc” một tiếng.
Cái đầu lão giả cũng rớt xuống.
Lão ta không giống thanh niên vừa nãy, khư binh loại phòng thủ không được mạnh mẽ như vậy, không thể ngăn cản đòn tập kích bất ngờ kia.
Cái đầu thứ hai rơi xuống, đám thủ lĩnh khác trong văn phòng đều kinh hãi.
Tất cả vội vàng rút binh khí ra, đi tới vây quanh Hứa Thâm.
“Hứa Thâm! !” Mộc Vương phẫn nộ rồi.
Ngay trước mặt vị đại thủ lĩnh này mà Hứa Thâm lại dám liên tiếp giết người?!
Mà càng khiến gã kinh hãi chính là, người trẻ tuổi vừa trở thành hình thái thứ hai này, lại có lực lượng đáng sợ đến vậy.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn bạo phát ra tay, lại khiến cho hai vị thống lĩnh không chút phản kháng bị chém chết rồi?
“Nếu cậu còn động đậy, tôi sẽ coi như cậu không kiềm chế được bản thân, trực tiếp giết ngay tại chỗ!” Mộc Vương giận dữ nói.
Bóng dáng Hứa Thâm ngừng lại một chút, đôi mắt sau lớp mặt nạ cực kỳ bình tĩnh, nói: “Tôi vẫn đang khống chế được bản thân, tôi hiểu rất rõ mình đang làm chuyện gì.”
“Cậu vừa trở về, không lẽ cậu đã điều tra ra bọn họ chính là người đã hại cậu? Tuyệt đối không có khả năng!” Mộc Vương giận dữ nói.
Hứa Thâm lại nở nụ cười.
“Giết bọn họ chẳng liên quan gì tới chân tướng cả.” Hắn nhẹ giọng nói.
Chương 407. Hội Truy Quang Không Cần Nhiều… Cá Tạp Như Vậy!!!
“Tôi không có tâm trạng và nhiều tinh lực đến vậy để từ từ điều tra.
Bọn họ lại không ngu, tự nhiên sẽ lựa chọn ngụy trang và lau dấu vết.”
“Vậy là cậu đang cố tình tàn sát kẻ vô tội sao?” Sắc mặt Mộc Vương xanh mét, tràn đầy tức giận.
“Vô tội…” Hứa Thâm cười khẽ một cái, lại nhẹ giọng nói: “Trong số những người đang ngồi ở đây, có ai dám nói bản thân chết là vô tội? Tôi không tìm thấy người hãm hại tôi, cho nên… tôi chỉ có thể giải quyết hết thảy các mối nguy hiểm tiềm tàng.
Chỉ cần hủy diệt tất cả là được.”
“Hội Truy Quang không cần nhiều… cá tạp như vậy.”
Nghe giọng ngạo mạn mà lạnh lùng như thế, vẻ mặt các thủ lĩnh khác lập tức biến sắc, ai nấy đều kinh sợ nhìn về phía Hứa Thâm.
Thiếu niên này lại muốn giải quyết tất cả bọn họ?
Đây tuyệt đối là nổi điên rồi!
“Cá tạp? Mày còn nói chúng tao là cá tạp?” Có thanh niên vừa nghe nói thế, lại không khỏi bật cười, trong đôi mắt lóe hàn quang: “Bọn họ không hề phòng bị, mới trúng đòn đánh lén của mày.
Theo tao, mày đi nội thành một chuyến, chẳng những bị người ta cạo sạch tóc trên đầu, còn làm hỏng cả não luôn rồi.”
“Xem ra cậu ta đã không thể khống chế được nữa, cũng không tự hiểu được bản thân muốn làm gì.
Theo tôi, hay là xử quyết đi.” Một lão già khác thở dài nói, với khuôn mặt đầy bất đắc dĩ và bi thương
“Viên Viên tỷ, cô có thể lui ra trước.” Hứa Thâm nhìn Chu Viên Viên.
Cô ấy chính là người hắn tin tưởng sẽ không hãm hại mình.
Đôi bên không có ý lợi xung đột với nhau, hơn nữa coi như lúc trước, cô ấy cũng có chút chiếu cố hắn.
Chu Viên Viên khẽ giật mình, ánh mắt hơi lóe sáng.
Cô là người duy nhất không rút vũ khí sau khi Hứa Thâm bạo phát giết người, chỉ lui ra một bên, tránh xa chiến trường bên ấy, lúc này, nghe được lời nói của Hứa Thâm, cô chỉ im lặng, không nói gì.
Hứa Thâm cũng không nói thêm.
Hắn biết, trong loại tình huống này, cô ấy không thể tỏ thái độ được, ánh mắt hắn lập tức chuyển về phía Mộc Vương, nói: “Hy vọng anh đừng nhúng tay vào chuyện này.
Anh đã không thể làm chủ thay tôi, vậy để tôi tự làm chủ.”
Sắc mặt Mộc Vương cực kỳ khó coi, lại gằn giọng nói: “Tốt nhất là cậu hãy dừng tay lại.
Tôi không muốn giết cậu, cậu cũng đừng làm chuyện dại dột nữa!”
Hứa Thâm chăm chú nhìn gã một cái, chợt nở nụ cười.
Vèo!
Bóng dáng hắn lao ra, giết về phía một trung niên ở gần đó nhất.
Đối phương đã sớm có phòng bị.
Dù Hứa Thâm đánh lén cực kỳ đột ngột, nhưng gã đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, chỉ thoáng cười lạnh một tiếng, xương cốt toàn thân đột nhiên to ra, thân hình bành trướng.
Thể trạng từ khoảng 1.8 mét tăng đến 2.5 mét, thân hình như người khổng lồ, đầy những vân thịt kì lạ,trông cực kỳ thô ráp, nặng nề.
“Muốn chết! !” Bỗng nhiên gã vung kiếm.
Người trung niên này thuộc hệ cường công, một khi chém giết chính diện, gã không sợ bất cứ ai!
Mang theo tiếng âm bạo, đao phong trong tay gã chém xuống.
Nhưng bóng dáng Hứa Thâm lại như cá mực, cực kỳ trơn nhẵn, trực tiếp tránh thoát đi, tốc độ nhanh như ảo ảnh, khiến cho gương mặt người trung niên nọ biến sắc.
Gã vội vàng muốn biến ảo đao phong, nhưng ngay vào lúc ấy, đột nhiên đôi mắt gã bắt gặp ánh nhìn của Hứa Thâm từ đằng sau lớp mặt nạ kia.
Ánh mắt lạnh như băng như nhìn một vật chết.
Ánh mắt tựa như đã biến thành thực chất, ghim thẳng vào trong đầu gã, bộ não thoáng run rẩy không ngừng, trước mắt gã chợt hiện ra hình ảnh người vợ đã chết.
Cô ấy với toàn thân đầy máu, đẹp đẽ mà bi thương, đang nhìn chăm chú vào gã.
Hốc mắt trung niên nọ lập tức đỏ lên, trong cổ họng thô to bằng bắp đùi người bình thường, chợt phát ra một tiếng gầm như dã thú.
“Phốc” một tiếng.
Đao phong xẹt qua, tiếng gầm đột nhiên ngưng bặt.
Trong mắt người khác, người trung niên nọ vừa công kích được một nửa bỗng nhiên toàn thân cứng đờ tại chỗ, tựa như vừa mới xuất thần.
Và chỉ trong một khoảnh khắc xuất thần ấy, đao phong của Hứa Thâm lại trực tiếp chém đứt đầu gã.
Cái đầu rời khỏi cổ, đau đớn kịch liệt ập tới.
Ngay lúc này, cô vợ với toàn thân đầy máu đang hiện ra trước mắt người trung niên, lại biến thành dáng vẻ của thiếu niên kia .
Cũng tại thời khắc này, phẫn nộ và thống khổ vốn ngập tràn trong mắt lão, bỗng trở thành mờ mịt.
Vì sao…
Ta đã…chết rồi sao?
Là em đang giúp hắn, phải không?
Có phải em vẫn trách anh… Ngày đó không nên nổi giận?
Ý niệm đứt quãng, xẹt qua trong đầu gã, cuối cùng đôi mắt nhắm lại.
Vị thủ lĩnh thứ ba ngã xuống!
Mọi người đều kinh hãi.
Phải biết rằng, trong số các thủ lĩnh đang có mặt ở đây, vị thủ lĩnh trung niên này cũng là một người quyền thế.
Ngày thường, lời nói của gã rất có trọng lượng và trang nghiêm, không nghĩ tới hôm nay, ngay khi hai người vừa đối mặt, gã lại bị Hứa Thâm trực tiếp xóa sổ rồi.
Nếu nói lúc trước Hứa Thâm đánh lén, mới giết được hai vị thủ lĩnh không hề phòng bị kia, thì vị thủ lĩnh vừa nãy chính là công kích chính diện!
Vào giây phút này, bỗng nhiên mọi người vừa chợt nhớ ra, không một người nào trong số bọn họ, hay biết năng lực của Hứa Thâm là gì?
Vèo!
Bóng dáng Hứa Thâm nhoáng lên một cái, hắn đã giết về phía vị thủ lĩnh thứ tư.
Đây là người phụ nữ quyến rũ, ấm áp đã biểu lộ ra vẻ thân thiện lúc trước.
Nhưng Hứa Thâm có thể nhìn ra, tình cảm trong mắt đối phương chỉ toàn là giễu cợt.
Vừa nãy, sau khi hắn bùng nổ, giết chết hai người khác, thì ngoại trừ kinh ngạc, thứ cảm xúc đong đầy trong mắt đối phương chính là một loại bệnh trạng cuồng nhiệt nào đó.
“Cậu sẽ ra tay với tỷ tỷ sao?” Người phụ nữ quyến rũ nhìn thấy Hứa Thâm đánh tới, đôi mắt thoáng hiện chút thâm thúy, mềm nhẹ nói: “Vậy cậu sẽ chết rất thảm đấy.”
Bỗng nhiên thân thể cô ta cấp tốc lui về phía sau, biểu cảm trên mặt lạnh nhạt mà tao nhã, ngón tay nhẹ nhàng chỉ về phía trước: “Những người đàn ông đáng yêu, phải giao cho các anh rồi.”
Bỗng nhiên trong văn phòng vang lên một đợt cuồng phong gào thét.
Ở trong mắt Hứa Thâm, vừa xuất hiện ra từng bóng người trong suốt.
Tất cả đều là bóng dáng đàn ông, có người mập mạp, cũng có người gầy, phần lớn trong đám người này đều dưới 40 tuổi, nhưng cũng có thiếu niên mười mấy tuổi.
Lúc này, tất cả bọn họ đều đang phẫn nộ, vọt thẳng về phía Hứa Thâm.
Chương 408. Chiến Đấu Kịch Liệt!
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑀𝑎̣𝑛ℎ, 𝑢̉𝑛𝑔 ℎ𝑜̣̂ 𝑜̛̉ ʐ ᴀ Ꮮ ዐ : 0704 730 588 (𝑃ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐 𝑀𝑎̣𝑛ℎ)
Hứa Thâm không khỏi nghĩ tới Mặc Hải Minh, người hầu hết lòng của Mặc gia, kẻ đã bị hắn chém giết trong động khư.
Chỉ là… Những người này mỏng manh hơn vị “Ca ca” bên người Mặc Hải Minh kia… nhiều lắm.
“Cô trốn không thoát đâu…” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
Bỗng nhiên một bóng người khá giống một thanh niên nào đó, vừa thoát khỏi cơ thể hắn.
Đối phương trực tiếp lao về phía nhóm đàn ông trước mặt.
Thoạt nhìn đôi bên không có khác biệt gì quá lớn, nhưng vừa đụng vào nhau, đã lộ ra chênh lệch.
Thanh niên nọ như sói nhập đàn dê, cánh tay điên cuồng múa may, xé xác đám đàn ông kia.
Ở trước mặt thanh niên nọ, đám đàn ông kia chỉ như những tờ giấy yếu ớt.
“A…” Người phụ nữ quyến rũ chợt ôm đầu, hốc mắt trào ra máu loãng, ánh mắt đầy hoảng sợ nhìn Hứa Thâm: “Làm sao cậu lại có nhiều tinh thần lực đến vậy?!”
“Đó không phải tinh thần lực của tôi…” Hứa Thâm mỉm cười tiếp cận: “Đó là ‘Ca ca’ của người khác .”
“Phốc” một tiếng, kiếm phong trong tay hắn lập tức xẹt qua, chặt đứt cái đầu của người phụ nữ quyến rũ nọ, vầng trán xinh đẹp bay ra.
Hứa Thâm không dừng lại, hắn trực tiếp chuyển hướng giết về phía một thanh niên khác.
Thanh niên kia lộ ra vẻ mặt khiếp sợ.
Gã vội vàng ra tay, chỉ thấy hai tay gã hung hăng vung chém, đao phong sắc bén vô hình lập tức xuất hiện trong không khí xung quanh, nhanh chóng tụ tập lại, dồn dập chém về phía Hứa Thâm.
Gã thuộc hệ thao túng, có thể điều khiển lực lượng của gió.
Lúc này, làn gió tụ tập ở hai bên, hóa thành vô số đao phong sắc bén và gai nhọn, cùng lúc đâm về phía Hứa Thâm.
Đây được coi là một loại năng lực cực mạnh, suy cho cùng đao phong cũng vô hình, không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Nếu đối mặt với giai đoạn đầu, chỉ vẻn vẹn là một ý niệm, gã cũng có thể tàn sát mấy chục tới hàng trăm người… có lực lượng tuyệt đối nghiền áp.
Nhưng Hứa Thâm lại có thể nhìn thấy.
Từ sau khi quyền trọng của mặt nạ tăng đến 4, Hứa Thâm phát hiện, ngoại trừ tăng phúc cảm nhận, chiếc mặt nạ này còn mang theo một loại năng lực thăm dò đặc biệt nào đó.
Như bán thấu thị (nửa nhìn xuyên), nhìn đêm… chúng đều là năng lực mới được gia tăng của mặt nạ.
Và những luồng đao gió này, dù trong suốt vẫn có thể bắt giữ được một chút dấu vết mỏng manh.
Sau khi khư binh mảnh da màu đen biến dị, nó trực tiếp được Hứa Thâm sử dụng để che đi phần cổ, bao trùm những nơi mà chiến giáp không thể che phủ được, tiếp theo Hứa Thâm lập tức giết tới.
Bóng dáng hắn lao tới cực nhanh, không chút thua kém năng lực giả hệ cường công loại tốc độ.
Đây là biểu hiện của khư lực sau khi được tinh lọc, đồng thời cũng là điểm mạnh mẽ của bí thuật.
Nó giúp hắn đạt được tăng phúc thật lớn, và trên một trình độ nào đó, đã thu hẹp lại chênh lệch giữa hắn và những năng lực giả hệ khác.
Đao gió hỗn loạn, chém lên chiến giáp bên ngoài thân thể Hứa Thâm, không gây ra thương tổn quá lớn, chỉ có lực trùng kích vẫn kéo dài liên miên không dứt, là thứ không thể nào ngăn cản nổi.
Tuy công kích của hệ thao túng cực kỳ quỷ dị, qua lại vô tung, như ánh sáng, gió, ngọn lửa… thậm chí có người còn có thể thao túng ý thức của người khác, nhưng tất cả bọn họ đều có chung một đặc điểm, cũng có thể gọi là nhược điểm, chính là phạm vi càng lớn, lực sát thương càng yếu, điển hình là loại đao gió này, trừ phi là công kích theo dạng tương đối đặc thù nào đó, hoặc là công kích tập trung.
Bên trong màn phong nhận hỗn loạn nọ, có ẩn giấu ba mũi nhọn được thanh niên kia dốc toàn lực ngưng tụ lại, chúng liên tiếp vọt về phía Hứa Thâm, nhưng đáng tiếc, đều bị hắn tránh được.
Công kích thất bại, sắc mặt thanh niên chợt biến đổi, gã vội vàng lui về phía sau.
Phốc!
Ngay khi Hứa Thâm sắp tới gần người thanh niên trước mắt, bỗng nhiên một người thanh niên khác ở bên cạnh trực tiếp ra tay, đao phong gào thét, lập tức bức lui hắn.
Thanh niên ấy lộ ra sắc mặt âm trầm, gắt gao nhìn chằm chằm vào Hứa Thâm.
Chỉ một chớp mắt, đôi con ngươi đã biến thành màu xanh thẫm, cả người xuất hiện bộ lông rậm rĩ màu đen, như một con dã thú đứng thẳng.
Hứa Thâm lập tức thay đổi mục tiêu, chém thẳng về phía gã.
Rất đột ngột, thanh niên này nhắm mắt, lỗ tai thật dài khẽ rung rung, tựa như người này muốn dùng thính giác để nắm bắt hành động của Hứa Thâm, sau đó nhanh chóng vung kiếm.
Trong khoảnh khắc này, Hứa Thâm bỗng phát hiện, hắn không thể khởi động năng lực Khư Nhãn trí huyễn của mặt nạ, tựa như năng lực của đối phương có chút đặc thù, nhưng công kích trên tay hắn vẫn không chút do dự đánh tới.
Và trong khoảnh khắc sinh tử ấy, trên bàn tay hắn xuất hiện bao tay huyết sắc.
Kiếm phong đang lao về phía trước, bỗng nhiên lại dùng một loại tốc độ càng nhanh hơn chém tới, phá tan không khí, vang lên tiếng âm bạo.
Lỗ tai thanh niên kia thoáng rung động, gã muốn vung kiếm, nhưng đao phong trên tay gã chỉ đi được nửa đường, còn đao phong trên tay Hứa Thâm đã chém đứt đầu gã, trực tiếp bổ thẳng vào trong ngực.
Thanh niên nọ giật mình mở mắt, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ.
Hứa Thâm rút kiếm rất nhanh, xoay người lại chém ra một kiếm, đứt eo.
Làm xong hết thảy những việc này, bóng dáng hắn vẫn không dừng lại.
Hắn mau chóng lướt qua thân thể chưa kịp ngã xuống của thanh niên kia, đi tới trước mặt thanh niên điều khiển gió đang trốn sau lưng gã, một kiếm đâm thủng ngực.
Sắc mặt thanh niên nọ chuyển thành trắng bệch, gã gắt gao nắm lấy kiếm phong của Hứa Thâm, ánh mắt lộ ra dục vọng cầu sinh mãnh liệt.
Cuồng phong vẫn đang gào thét chung quanh, phong lực uốn lượn cô đọng tựa như nanh vuốt, trực tiếp đi tới vây quanh Hứa Thâm từ phía sau lưng, hệt như một cái miệng kỳ quái dữ tợn, muốn một ngụm nuốt sạch hắn.
Ánh sáng lạnh thoáng chớp động trong đôi mắt Hứa Thâm, mở ra Khư Nhãn Trí Huyễn.
Ở trong mắt thanh niên nọ, Hứa Thâm phía đối diện bỗng biến hóa thành một dáng vẻ khác, đó là một cô gái dung mạo bình thường, trên mặt có tàn nhang.
Lúc này, trước ngực cô gái kia vừa bị kiếm phong xỏ xuyên qua, vẻ mặt đầy đau thương mà bình tĩnh đến lạ thường, chăm chú nhìn vào gã.
Bỗng nhiên trong hốc mắt thanh niên nọ phun ra hai hàng lệ nóng, gã thoáng run rẩy, chậm rãi thu hồi thanh kiếm trong tay.
‘Anh không cố ý … Anh thực sự không…’
Chương 409. Cứng Quá Dễ Gãy…
Cơn lốc xoáy dữ tợn đang uốn lượn sau lưng Hứa Thâm cũng dần dần lui trở về, mà cùng lúc đó, Hứa Thâm lại trực tiếp rút thanh kiếm đang cắm trên ngực gã ra.
Thanh niên nọ bị đau đớn kịch liệt kích thích, cuối cùng cũng thoát khỏi ảo cảnh mê hoặc.
Con ngươi gã lập tức co rụt lại, vội vàng rống giận giết về phía Hứa Thâm.
Nhưng cơn gió lốc ở sau lưng gã còn chưa kịp gào thét, Hứa Thâm đã vung kiếm lên, chặt đứt cái đầu kia.
Biểu cảm không cam lòng, hai hàng lệ nóng, vẻ mặt đầy thống khổ… đã vĩnh viễn đọng lại trên gương mặt ấy, cái đầu lăn lộn vài vòng, cuối cùng dừng lại ngay bên cạnh chân ghế sofa.
“Dừng tay! !” Một đợt âm thanh trầm thấp như dã thú, truyền đến từ sau lưng Hứa Thâm, đó là giọng nói của Mộc Vương, nhưng khác với chất giọng nhã nhặn bình thường, lúc này, giọng nói của gã có thêm vài phần khàn khàn, ẩn chứa phẫn nộ đã lên tới cực hạn.
Hứa Thâm quay đầu lại, lập tức thấy được vẻ mặt dữ tợn và phẫn nộ của Mộc Vương, gã đang đi từng bước một về phía hắn.
Khư lực mạnh mẽ trực tiếp xé toang lớp áo khoác trên người Mộc Vương, để lộ ra bộ nhuyễn giáp màu xanh tinh nhuệ bên trong.
Hiển nhiên gã cũng giống Hứa Thâm, là loại người quanh năm suốt tháng luôn mặc trang phục tác chiến.
Hứa Thâm cầm kiếm phong trong tay, bình tĩnh nhìn Mộc Vương, nói: “Anh định báo thù cho đám cá tạp ấy sao? Nhưng bọn họ đều đã chết, không còn chút giá trị nào nữa rồi.”
“Có giá trị hay không, phải do tôi nói mới tính, nơi này… Là địa bàn của tôi! !” Mộc Vương nổi giận gầm lên một tiếng, bỗng nhiên xông tới công kích Hứa Thâm.
Bóng dáng gã tựa như một cơn gió xoáy màu xanh, một cước đạp ra, lập tức trốn vào Khư giới, trên bàn tay xuất hiện khư binh quyền kiếm (Quyền kiếm :
拳
剑
là một loại vũ khí đặc thù của Ấn Độ, rất ít gặp ở bên ngoài, cấu tạo của nó bao gồm một khung vuông làm phần bao tay, bàn tay người dùng sẽ cầm lấy thanh ngang gắn trên khung vuông ấy, phía trên khung vuông đương nhiên là một thanh kiếm, có rất nhiều loại quyền kiếm được làm cực kỳ hoa lệ như đồ trang sức), hung hăng đâm về phía Hứa Thâm.
Ánh mắt Hứa Thâm ngưng lại, khư lực tụ tập trong đôi mắt, hắn vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của Mộc Vương lướt tới cực nhanh, nhìn qua hoàn toàn khác biệt với hành động chậm chạp của những người khác.
Hắn lựa chọn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, rồi ngay trong khoảnh khắc Mộc Vương tới gần, mới đột ngột phát động Khư Nhãn Trí Huyễn.
Nhưng … phát động thất bại rồi.
Hứa Thâm không cảm giác được tinh thần lực của mình xuyên thấu vào trong đại não của đối phương, ngược lại, nó đã bị một thứ gì đó ngăn cách.
Hắn không sững sờ, bởi vì ngay trong giây phút phát động thất bại, hắn đã thông qua bao tay tăng phúc, ngang nhiên xuất kiếm chém tới rồi.
“Tranh” một tiếng, kiếm phong giao qua, va chạm phát ra âm thanh chói tai, sắc nhọn
Thân thể Mộc Vương lui ra phía sau một bước, chợt như tên rời cung phóng tới, thế công như mãnh hổ, kéo dài không dứt.
Hứa Thâm cũng không thở dốc, lại vung kiếm hung hăng chém qua.
Phanh! Phanh! Phanh!
Chỉ ba giây ngắn ngủi, hai người đã giao phong tới bảy, tám lần.
Va chạm mãnh liệt, nếu cuộc chiến diễn ra tại văn phòng trong hiện thực, loại công kích này đủ để xé nát toàn bộ mọi thứ.
Nhưng lúc này hai người đang ở trong Khư giới, và những vật phẩm tại hiện thực như sofa, bàn ghế… trong văn phòng, không thể làm phiền tới bọn họ được.
Theo quá trình giao phong kịch liệt, vẻ phẫn nộ trong mắt Mộc Vương dần chuyển thành kinh hãi.
Trên thực tế, ngay từ khi Hứa Thâm chém giết sáu vị thủ lĩnh kia, gã đã nhìn ra một chút năng lực của hắn rồi, lực bộc phát rất mạnh, còn kèm theo loại năng lực có thể ảnh hưởng tới tinh thần.
Đây cũng là nguyên nhân mấu chốt khiến hắn có thể chém giết người phụ nữ quyến rũ kia, đồng thời cũng là nguyên nhân làm cho những vị thủ lĩnh khác thất thần trong lúc giao chiến.
Chỉ là… gã không nghĩ tới sức bền của Hứa Thâm cũng dũng mãnh như thế.
Hắn liên tục bùng nổ toàn lực vẫn không có dấu hiệu xuống sức, mỏi mệt.
Đổi lại là người bình thường khác, khư lực trong cơ thể đã sớm tiếp cận trạng thái khô kiệt từ lâu, nhưng Hứa Thâm lại có thể kéo dài vừa nhanh vừa mạnh, hơn nữa mỗi lần lực lượng đều liên tiếp cực nhanh, chẳng lẽ hắn là cấp hai cực hạn?
“Phanh” một tiếng, kiếm phong va chạm, thân thể Mộc Vương lại bị bức lui.
Gã thoáng cảm thụ cánh tay hơi run lên của mình, ánh mắt lập tức thâm trầm nhìn chăm chú vào thiếu niên trước mắt, lửa giận trong lòng đã hoàn toàn bị dập tắt.
“Cậu là người của Giang gia, tôi không muốn giết cậu nhưng cậu đừng có quá đáng!” Mặt Mộc Vương trở nên âm trầm.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến gã không có tiếp tục, dù gã nhìn ra chiến lực của Hứa Thâm rất mạnh, vượt xa thống lĩnh khác, nhưng… Gã tin tưởng nếu bản thân toàn lực bùng nổ, vẫn có thể chém chết Hứa Thâm.
Nhưng chính vì tấm mặt nạ kia mới khiến gã không lựa chọn cách liều mạng như vậy.
Hứa Thâm nhìn lỗ hổng trên kiếm phong.
Hiển nhiên trong quá trình giao phong liên tiếp, thanh kiếm cứng rắn sắc bén này đã hư hỏng, đúng như lời Mộc Vương từng nói: cứng quá dễ gãy.
Bên trên đã xuất hiện khiếm khuyết.
Ngược lại, thanh quyền kiếm trong tay Mộc Vương, vẫn hoàn hảo không tổn hao gì như cũ, chênh lệch giữa hai món binh khí vừa nhìn là hiểu.
“Tôi vốn không phải người của Giang gia, chiếc mặt nạ này được người khác tặng cho.” Ánh mắt Hứa Thâm vẫn duy trì bình tĩnh, không hề có ý định kéo tấm da hổ Giang gia, thêm nữa, đối mặt với Mộc Vương trước mắt, hắn cảm thấy ban thân còn không cần Giang gia làm chỗ dựa.
Huống chi có một số việc, mình càng thẳng thắn, người khác lại càng không tin.
Mộc Vương nghe xong những lời Hứa Thâm nói, ánh mắt lộ ra hàn ý, hiển nhiên gã hoàn toàn không tin tưởng lời nói này.
Theo những gì gã nghĩ, Hứa Thâm chính là quân cờ bí mật được Giang gia chôn giấu tại thành Để này.
Trên thực tế, nếu Hứa Thâm nói hắn nhặt được chiếc mặt nạ này, có lẽ gã sẽ tin tưởng một chút, nhưng hắn lại nói được người tặng cho… Người nào trong Giang gia lại đưa phần vinh dự tối cao này tặng cho người khác?
“Theo tôi được biết, hiện giờ tình thế của Giang gia các người cũng không lạc quan.
Vậy mà hiện giờ cậu vẫn dám đi đắc tội với chúng tôi, chẳng lẽ cậu còn muốn bước vào nội thành một lần nữa?” Mộc Vương hướng ánh mắt âm trầm nhìn Hứa Thâm.
Chương 410. Thỏa Hiệp!
“Vì sao lại là đắc tội, mà không phải trợ giúp?” Ánh mắt Hứa Thâm vẫn rất bình tĩnh, hắn thong thả mở miệng nói: “Chẳng lẽ việc tôi vừa làm không phải thay người trong hội quét dọn cá tạp, giảm bớt rác rưởi hay sao? Có vẻ như anh nên cảm tạ tôi mới đúng.
Sau này, chuyện bọn họ có thể làm, tôi đều xử lý tất cả, địa bàn của bọn họ sẽ thuộc về tôi, tiền lời của hội Truy Quang sẽ không thay đổi, thứ cống hiến cho nội thành, cũng không giảm bớt, một khi đã như vậy, chúng ta cần nhiều người rảnh rỗi như vậy để làm gì? Mỗi lần họp hành, anh nghe mấy con cá tạp này nhiều lời vô nghĩa như vậy, không chán tai sao?”
“Về phần nội thành…” Nói đến đây, ánh mắt Hứa Thâm lập tức trở nên lạnh lùng, hắn nhìn chăm chú vào đối phương: “Lúc trước tôi bị mang đi điều tra, bởi vì từng hãm hại giết chết người của giáo hội Nguyệt Quang.
Đó là người nội thành, bọn họ mới ra mặt tính sổ, nhưng những kẻ này… Cũng xứng để giáo hội Nguyệt Quang ra mặt xử lý sao?”
Mộc Vương nghe được những lời nói của Hứa Thâm, sắc mặt khẽ biến, nhưng gã biết, đúng là người nội thành bên kia sẽ hoàn toàn không thèm để ý tới những chuyện Hứa Thâm đã làm.
Thống lĩnh trong hội ở thành Để chết thì cứ chết, bọn họ đều là người được mời chào từ thành Để, có chết cũng chẳng có gì quan trọng, nếu gã báo cáo lên trên, ngược lại sẽ bị đại nhân vật nội thành truy cứu trách nhiệm là gã không biết cách quản lý.
Thậm chí bọn họ còn cho rằng, chỉ một chút chuyện như vậy gã cũng báo cáo lên trên, là bản thân gã vô dụng, không có tài cán gì.
Không một ai hiểu rõ thái độ và sự ngạo mạn của những người đó hơn Mộc Vương, nhưng gã không ngờ Hứa Thâm cũng có thể nhìn ra điểm ấy, rồi cũng vì vậy mà hắn có gan càn rỡ hành hung tới mức này.
Hứa Thâm trực tiếp giết đi sáu vị thống lĩnh ngay tại văn phòng, trong khi ban đầu hội Truy Quang cũng chỉ có chín vị thủ lĩnh.
Trừ Mộc Vương, chính là 8 vị.
Hiện giờ cùng một lúc có sáu vị chết đi, nghĩa là trong văn phòng chỉ còn lại ba vị, lần lượt là Chu Viên Viên, cùng với vị thanh niên đầu lĩnh được đề bạt lên làm thủ lĩnh cùng đợt với Hứa Thâm, sau khi động khư chấm dứt kia.
Còn một lão giả khác.
Lúc này, sau khi ba người bọn họ nghe được đoạn đối thoại giữa Hứa Thâm và Mộc Vương, sắc mặt tất cả đều biến hóa.
Trên thực tế, hoặc nhiều hoặc ít bọn họ đều có chút hiểu biết về chuyện Hứa Thâm đã làm, lúc trước Hứa Thâm muốn che giấu đi, nhưng không hiểu vì sao lần này, hắn lại trực tiếp thẳng thắn nói ra như vậy.
Và chuyện hắn hãm hại giết chết mấy người của giáo hội Nguyệt Quang là chuyện từ khá lâu trước kia rồi
Khi đó Hứa Thâm vẫn là trảm khư giả giai đoạn đầu?
Mà đám người bị hãm hại giết chết kia chính là một tiểu đội hình thái thứ hai của nội thành đó!
Ba người càng nghĩ càng kinh hãi, thiếu niên trước mắt đúng là kẻ to gan lớn mật.
Ngay cả chuyện đó hắn cũng làm thì còn chuyện gì hắn không dám làm nữa?
“Nghĩa là trước khi cậu ra tay, trong đầu đã nghĩ xong xuôi mọi chuyện rồi?” Mộc Vương lạnh lùng nhìn Hứa Thâm, nói: “Nhưng cậu có biết mỗi một vị thống lĩnh phụ trách khu vực lớn đến mức nào hay không? Chỉ dựa vào một mình cậu… đúng là chiến lực của cậu mạnh hơn bọn họ, nhưng cậu chỉ có một mình sẽ làm được bao nhiêu chuyện đây? Một người không thể phân thân được, chẳng lẽ cậu muốn bất cứ chuyện gì cũng cần cậu trực tiếp ra mặt?”
“Không thử làm sao biết không được?” Hứa Thâm lạnh lùng nói.
Mộc Vương bị lời nói này chọc tức đến nở nụ cười, nhưng gã không tranh cãi.
Chuyện đến nước này rồi, người đã bị Hứa Thâm giết hết, dù Hứa Thâm không làm được, gã cũng phải cử Hứa Thâm đi làm.
Trước mắt, gã không tìm được người khác có thể thay thế.
Nói nữa, bên trên chỉ nhìn công trạng, cũng mặc kệ nguyên nhân quá trình.
Sáu vị thống lĩnh tử vong, có thể cục diện do hội Truy Quang nắm trong tay sẽ sụp đổ, nhưng gã phải ổn định.
Và hiện giờ, có giết Hứa Thâm cũng không làm nên chuyện gì.
“Được, vậy cậu cứ đi thử xem, nếu không được, đừng trách tôi không nể mặt Giang gia!” Mộc Vương cười lạnh nói.
“Giang gia cũng chẳng cần anh nể mặt.” Hứa Thâm lạnh lùng nói: “Đại thủ lĩnh, anh cứ làm tốt công việc người đại diện của anh là được, sau này hội Truy Quang chỉ cần một thống lĩnh như tôi là đủ, có chuyện gì, tôi sẽ trực tiếp phản hồi lại cho anh, anh cũng chỉ cần giao tiếp với một mình tôi là được.”
Sắc mặt ba người bên cạnh khẽ biến, ý tứ của Hứa Thâm là muốn cướp đoạt thân phận thống lĩnh của bọn họ ư?
“Cậu có ý gì?” Mộc Vương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hứa Thâm: “Cậu muốn một mình nắm toàn quyền điều khiển mọi chuyện trong hội?”
“Không, là chúng ta chia nhau.” Hứa Thâm mỉm cười nói.
Mộc Vương nhìn chăm chú Hứa Thâm một lát, lại nói: “Cậu có biết mình đang nói cái gì hay không?”
“Tôi rất rõ ràng.” Hứa Thâm cũng nhìn chăm chú vào Mộc Vương, nói: “Anh cảm thấy thế nào?”
Mộc Vương nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Hứa Thâm, một lúc lâu sau, gã chậm rãi thu hồi ánh mắt, nói: “Cứ để xem trước đi.
Cậu tự đại như thế, tôi muốn nhìn xem cậu có thể chống đỡ toàn bộ cục diện hay không, nếu không làm được, kết cục của cậu cũng giống sáu người kia thôi.
Nếu không tin, cậu có thể thử xem.”
Hứa Thâm mỉm cười, nói: “Vậy đến lúc đó, chúng ta lại nói sau.”
Mộc Vương hừ lạnh một tiếng, sau đó gã liếc mắt nhìn ba người bên cạnh một cái, nói: “Đừng thất thần nữa, mau lấy khư binh trên người bọn họ ra, cầm đi đăng ký một chút.
Nếu có thể sử dụng, mấy người cứ trao đổi mà dùng, coi như có thể gia tăng một chút lực lượng.
Về phần thi thể, gọi người vào xử lý nhanh đi.”
Ba người bọn họ nhìn thấy Mộc Vương đã thỏa hiệp, tất cả đều giữ im lặng.
Không một ai trong đám bọn họ biết được thực lực chân chính của vị đại thủ lĩnh này, nhưng tất cả đều biết, đối phương rất mạnh, và bọn họ tuyệt đối không phải là đối thủ của người này.
Bởi vì gã, rất có thể là hình thái thứ hai cực hạn, nắm giữ trạng thái khư lực cực hạn.
Nhưng thật không ngờ, dưới quá trình Hứa Thâm bức bách, đối phương lại cam tâm tình nguyện phá vỡ bố cục của hội Truy Quang.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










