- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
- Tập 37 : Suy Cho Cùng, Thành Để Vẫn Là Thành Để… (c361-c370)
[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 37 : Suy Cho Cùng, Thành Để Vẫn Là Thành Để… (c361-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 361. Suy Cho Cùng, Thành Để Vẫn Là Thành Để…
Hứa Thâm tìm cho Nam Ngưng một gian khách sạn gần sở Thủ Vệ Thành Bang.
Những khách sạn gần đó tương đối xa hoa, đương nhiên giá cả cũng cao, nhưng nói gì thì nói, Hứa Thâm cũng thu của người ta nhiều giấy vàng như vậy, một tờ giấy vàng tương đương với một vạn Lô Tạp tệ, và một xấp này cũng được chừng 20 vạn, trong khi tiền ở khách sạn trong một tháng chỉ mất có hai vạn mà thôi.
Khoản tiền cô ấy chi ra để ở lại nơi này một tháng, cũng tương đương với khoản tiền vụ dân không ăn không uống tiết kiệm được trong năm năm… Hứa Thâm có chút cảm khái, rõ ràng hai bên cùng sinh hoạt tại tòa thành này, nhưng hoàn cảnh sống lại cách xa như hai thế giới.
Loại khách sạn này, là vùng cấm trong lòng họ, là nơi không thể chạm vào hoặc đến gần.
“Hứa tiên sinh, anh không ở khách sạn sao?” Nam Ngưng thấy Hứa Thâm đang muốn rời đi, trong lòng có chút khẩn trương hỏi.
Mặc dù cô muốn độc lập làm việc, nhưng trong tình huống cái gì cũng không hiểu, nếu bên người không có ai bảo vệ, cô cũng có chút thiếu tự tin, dù sao nơi này cũng là một chỗ hoàn toàn xa lạ.
Ông lão mặc áo đuôi tôm đứng một bên, nhìn Hứa Thâm với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Thằng nhóc này sẽ không lấy tiền rồi bỏ chạy chứ? Chẳng phải làm bảo tiêu chính là thực hiện những công việc như vậy sao?
Mày có thể học tập tao một chút hay không? Lúc tiểu thư ngủ, tao sẽ gác cửa đó.
“Ách…” Hứa Thâm suy nghĩ một chút.
Đúng là Mộc Vương từng dặn dò hắn, phải bảo vệ bên cạnh vị tiểu thư này.
Hắn đành phải nói: “Khách sạn này rất đắt, tôi ở một khách sạn nhỏ bên ngoài, nếu có chuyện gì, cô cứ liên hệ với tôi.
Khẳng định là một phút sau tôi sẽ có mặt.”
“Giá phòng đắt lắm sao?” Nam Ngưng nhìn thoáng qua hắn, rồi do dự nói: “Nếu không, tôi cùng đến khách sạn nhỏ với Hứa tiên sinh nhé?”
Con mắt của lão giả mặc áo đuôi tôm đã trợn trừng trừng, gắt gao nhìn chằm chằm vào Hứa Thâm, tựa như chỉ cần Hứa Thâm mở miệng đồng ý, lão sẽ lập tức vặn đầu hắn xuống.
“Ách…” Hứa Thâm do dự một chút, cuối cùng hắn cũng không đến mức mất trí, hiện giờ đã lời được một khoản tiền không nhỏ, không cần phải quá mức hung hăng tàn nhẫn.
Hắn nói: “Cũng không quá đắt, tiểu thư, cô cứ yên tâm ở lại đây đi, tôi ở ngay bên ngoài khách sạn.
Nếu cô vẫn không yên tâm, tôi sẽ ngủ trong xe dưới lầu, bất cứ lúc nào cũng có thể đi lên.”
Nam Ngưng nghe vậy, vội vàng lắc đầu nói: “Nếu Hứa tiên sinh cảm thấy không đủ tiền, tôi có thể đưa thêm cho anh, anh cứ ở ngay phòng bên cạnh đi, có chuyện gì tôi cũng có thể đúng lúc tìm được anh.”
Hứa Thâm nghe cô nói như vậy, trong lòng ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ nhận lời.
Hắn lập tức chi ra hai vạn đồng, thuê một gian phòng bên cạnh, thực sự không thể mặt dày để đối phương bỏ tiền được nữa.
Lão giả mặc áo đuôi tôm hừ lạnh một tiếng, thấy Hứa Thâm coi như thức thời, cũng không nói thêm điều gì nữa, chờ sau khi Nam Ngưng tiến vào phòng, lão lập tức khoanh hai tay ngang bụng, duy trì tư thế đứng khoanh tay lặng im như một bức tượng điêu khắc, canh giữ bên ngoài cửa phòng.
Đúng là trung thành thật…
Hứa Thâm nhìn thoáng qua, không biết lão nhân này là hình thái thứ hai hay hình thái thứ ba, nhưng lão có thể từ nội thành cùng Nam Ngưng đi tới nơi này, lại thêm cả chặng đường, cảm xúc đều phập phồng, thấp thỏm, luôn lo lắng cho cô ấy, hiển nhiên ngoại trừ lòng kính trọng vì thân phận tôi tớ, cảm tình của lão với Nam Ngưng còn xuất phát từ tình cảm trìu mến của bản thân nữa.
Có lẽ đây cũng là nguyên nhân mà người sau lưng Nam Ngưng yên lòng để lão đi theo chăm sóc cô ấy.
Hứa Thâm lắc đầu, hắn cũng không nhìn nhiều thêm, đã xoay người tiến vào gian phòng của mình.
Lão giả mặc áo đuôi tôm nhìn thấy Hứa Thâm tiến vào phòng, lập tức đi theo, lão thật sự muốn nhìn xem thằng nhóc này đang muốn làm cái gì.
Hứa Thâm: “…”
Hắn vừa muốn cởi quần áo, lại nhìn thấy lão giả mặc áo đuôi tôm đi xuyên cửa bước vào, trong lòng có chút bất đắc dĩ không biết nên nói gì, khóe miệng lại không nhịn được khẽ giật giật vài cái, nhưng rất nhanh sau đó, hắn lại tự cố tự (tự mình lo việc của mình), cởi lớp quần áo bên ngoài, để lộ ra trang phục tác chiến bên trong.
Sau đó, Hứa Thâm ngồi xổm trong phòng, tiếp tục huấn luyện rút kiếm như bình thường, nhưng cố ý kiềm chế làm cho kiếm tốc chậm hơn bình thường, chỉ thoáng để lộ ra kiếm tốc ở trạng thái cực hạn mà thôi.
Loại sức bật này nằm ở khoảng giữa của giai đoạn đầu và hình thái thứ hai.
Lão giả nhìn lướt qua, rồi có chút ngoài ý muốn.
Thằng nhóc này lại chăm chỉ như vậy?
Trên thực tế, lão đã chứng kiến rất nhiều trảm khư giả khác nhau, nhưng hầu hết bọn họ đều có biểu hiện giống nhau, nghĩa là ngoại trừ lúc trảm khư, khoảng thời gian còn lại đều lo phóng túng bản thân, dù cũng có người sẽ huấn luyện, nhưng chỉ là ngẫu nhiên thôi.
Vậy mà thằng nhóc này, rõ ràng đang làm nhiệm vụ bảo tiêu, còn có thể bỏ ra một chút thời gian để rèn luyện, cũng coi như nghị lực bất phàm.
“Xem ra phân bộ nơi này làm việc coi như thỏa đáng, biết điều tới một thành viên hình thái thứ hai.” Lão giả nhìn vài lần, sau đó khẽ gật đầu.
Sức bật khi Hứa Thâm vung kiếm, đã tiếp cận hình thái thứ hai, nhưng xem vẻ mặt và tình trạng cơ bắp toàn thân Hứa Thâm, hiển nhiên hắn không dùng toàn lực.
Chuyện này đã đủ để nói lên lực lượng bùng nổ chân chính của hắn, tuyệt đối là hình thái thứ hai.
Thoạt nhìn, dường như hắn vừa bước vào hình thái thứ hai không lâu, lực lượng bùng nổ không quá nổi bật trong hàng ngũ hình thái thứ hai, nhưng ở thành Để, thực lực này cũng coi như không tồi.
Lão giả mặc áo đuôi tôm nhìn thêm vài lần, thấy Hứa Thâm cứ lặp đi lặp lại rèn luyện rút kiếm, khóe miệng không khỏi “Di” một tiếng.
Thằng nhóc này đang luyện cái gì vậy? Là rút kiếm ư?
Lão giả có chút kinh ngạc, đúng là tư thế rút kiếm của hắn rất nhanh, cực kỳ trôi chảy linh hoạt, nhưng luyện như vậy có tác dụng nâng cao chiến lực của bản thân hả? Chẳng lẽ chuẩn bị để đánh lén? Nhưng địch nhân sẽ không đợi cho ngươi tới gần mới ra tay đâu.
Rất nhanh, lão giả đã nghĩ đến cái gì, ánh mắt lộ ra chút giật mình, hẳn là ở thành Để này quá mức cằn cỗi, không có bí kỹ trảm khư trên phương diện cách đấu (chiến đấu, vật lộn, xáp lá cà).
Trên thực tế, chỉ cao tộc và thế lực lớn trong nội thành mới có được loại bí kỹ này, suy cho cùng thành Để cũng là thành Để…
Lão giả lắc lắc đầu, trong ánh mắt lộ ra vẻ thương hại.
Bọn họ cùng là hình thái thứ hai, nhưng chênh lệch giữa thành Để và nội thành quá lớn.
Lão lại nhìn thêm chốc lát nữa, cảm giác có chút đơn điệu nhàm chán, cuối cùng mới lắc lắc đầu, xoay người rời đi.
Lão gia hỏa này lắc đầu gì vậy?
Hứa Thâm nhìn thấy đối phương đã rời đi, cũng thoáng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng trong lòng hắn lại có chút nghi hoặc, chẳng biết đối phương lắc đầu vì chuyện gì, chẳng lẽ tư thế luyện kiếm của hắn không đúng ư?
Nhưng hắn đã rút kiếm vô số lần, tuyệt đối là chuyên gia trên phương diện này, hắn dám khẳng định rằng tư thế ra tay và điểm phát lực của bản thân không có vấn đề.
Nghĩ nữa cũng chẳng ra, dẫu sao đó cũng là suy nghĩ trong đầu người khác…
Và rất nhanh, Hứa Thâm đã ném chuyện về lão giả ấy ra sau đầu, để chuyên tâm luyện kiếm.
Đương nhiên, lần này hắn không còn kiềm chế bản thân nữa, tốc độ rút kiếm lập tức tăng lên gấp đôi, kiếm phong chém ra âm bạo.
Theo thời gian trôi qua, dưới ảnh hưởng của kiếm phong, bức tường khách sạn phía trước, thoáng nứt ra tạo thành từng khe hở, là bị sức gió thuần túy tạo nên từ kiếm lực cắt ra.
Ngày kế.
Hứa Thâm rời giường, ăn xong bữa sáng đặt trước vừa được khách sạn đưa vào trong phòng, rồi rửa mặt đi ra bên ngoài, tới gian cách vách, gõ gõ cửa phòng, bên trong truyền ra giọng nói của Nam Ngưng.
Chỉ chốc lát sau, Nam Ngưng đã mở cửa, thò nửa cái đầu ra.
“Chờ tôi một lát, tôi sắp xong rồi.” Nam Ngưng thoáng đỏ mặt, lúc này trên miệng cô vẫn còn dính bọt kem đánh răng.
Hứa Thâm mỉm cười, nói: “Tiểu thư đừng nóng vội, thời gian còn sớm mà.”
“Không còn sớm đâu, hôm nay tuyệt đối không để muộn nữa.” Nam Ngưng nói xong, lại rụt về rất nhanh.
Chương 362. Vụ Án Đầu Tiên!
5 phút sau, cô đã ăn mặc chỉnh tề, bước ra bên ngoài.
“Tối hôm qua tiểu thư ngủ không ngon sao?” Hứa Thâm quan sát trạng thái tinh thần của Nam Ngưng, rõ ràng không tốt như ngày hôm qua.
“Ngủ cũng được…” Nam Ngưng có chút đỏ mặt.
Kỳ thực cô ngủ không ngon chút nào.
Thứ nhất là mùi của khách sạn khiến cô có chút không quen, rõ ràng là nơi này không được vệ sinh sạch sẽ, còn mang theo mùi của chất tẩy rửa kém chất lượng, nhưng cô chỉ có thể chấp nhận mà thôi.
Thứ hai là cô không thích ứng được với độ mềm mại của cái giường trong khách sạn này.
Nó chênh lệch quá lớn so với chiếc giường bình thường của cô, ảnh hưởng tới chất lượng giấc ngủ, làm cô mê man suốt cả đêm.
Quan trọng nhất là, trong lòng cô quá mức phấn khởi, hôm nay có thể đảm nhiệm công tác rồi, bởi vậy một mực thức tới nửa đêm mới mơ màng đi vào giấc ngủ…
Hứa Thâm thấy Nam Ngưng không hề chú ý tới bữa sáng, bởi vậy ngay khi hai người xuống đại sảng ở lầu dưới khách sạn, hắn đi tới quầy lễ tân, báo một phần bữa sáng khác, rồi bưng vào trong xe, nói: “Còn 20 phút mới đến giờ làm, tiểu thư cứ từ từ ăn đi.”
“Ưm…” Lúc này trong bụng Nam Ngưng đã trống rỗng, cô cũng không nhịn được nữa, nhanh chóng bưng bữa sáng lên ăn.
Mới đầu, động tác còn có chút thục nữ, nhưng rất nhanh đã trở nên hung hăng, không còn chút văn minh nào.
Hứa Thâm trông vậy nhưng chỉ cười mà không nói.
Lão giả mặc áo đuôi tôm quan sát hành động coi như tri kỷ của Hứa Thâm, cũng vừa lòng gật đầu, đến lúc nhìn sang, trông thấy tiểu thư nhà mình phải ăn bữa sáng bần cùng như thế, lại không khỏi lắc đầu, thầm thở dài trong lòng.
Lão quá mức đau lòng vì tiểu thư phải chịu khổ.
Chờ cho đến khi Nam Ngưng ăn xong bữa sáng, Hứa Thâm lập tức đưa cô đi làm.
“Có vụ án gì không?” Nam Ngưng vô cùng kích động bước đến nơi công tác, đi vào văn phòng mới của mình.
Nơi này rất nhiều đồng sự, nhưng chỉ có Hứa Thâm, người đảm nhiệm vai trò bảo tiêu và một ông lão không nhìn thấy được đi theo bên cạnh cô.
“Cô mới tới hả?” Có người nhìn thấy Nam Ngưng, lập tức nói: “Phương thẩm phán đã dặn dò.
Cô nhanh kiểm tra tình hình bên dưới, rồi xử lý vụ án này đi.”
Một thanh niên cũng mặc trang phục luật sư đưa cho Nam Ngưng một phần văn kiện, ánh mắt gã không khỏi ngắm cô vài lần, hiển nhiên đã bị giá trị nhan sắc của cô gái này hấp dẫn.
Lão giả mặc áo đuôi tôm trợn tròn mắt, hai tay lập tức che ở trước mặt thanh niên.
Nhưng hiển nhiên, bàn tay của lão chẳng che được cái gì cả.
Hứa Thâm nhìn mà buồn cười.
Lão giả mặc áo đuôi tôm lại quay sang trừng mắt nhìn Hứa Thâm một cái.
‘Thằng nhóc con này, mày còn đứng đó cười cười nữa? Tiểu thư đã bị kẻ háo sắc kia nhìn chằm chằm rồi, mày còn không nhanh tay ra giáo huấn tên chết tiệt kia đi!’
Hứa Thâm bị trừng, trong lòng có chút oan uổng, nhưng gương mặt không hề biểu lộ ra.
“Vậy ư?” Nam Ngưng lập tức mở hồ sơ vụ án ra, đôi mắt hơi lóe sáng.
Rất nhanh, cô đã đọc lướt xong, lập tức nói: “Được, tôi sẽ đi ngay bây giờ.”
“Nhớ đưa vệ binh bảo hộ đi theo.” Thanh niên nọ vội vàng nhắc nhở.
“Được.” Nam Ngưng đáp lại một tiếng, sau đó bước đến một phòng ban khác, xin một đội vệ binh thủ hộ đi cùng.
Chờ lệnh điều động được thông qua, ngay khi Nam Ngưng và Hứa Thâm đi tới cửa, cả hai nhìn thấy một đội vệ binh bảo hộ tinh nhuệ đã đứng chờ bên ngoài từ sớm.
Hứa Thâm quan sát mấy thành viên của đội vệ binh bảo hộ này.
Bọn họ tổng cộng có năm người, đều lớn hơn 25 tuổi, dựa theo ánh mắt sắc bén kia, hiển nhiên cả năm người này đều có kinh nghiệm tra án khá lão luyện.
Xem ra tính an toàn tương đối đầy đủ đây… Hứa Thâm âm thầm cảm khái.
“Bạch luật sư, xin mời.” Vị đội trưởng trung niên của đội vệ binh bảo hộ tiến lên nói.
Nam Ngưng lắc đầu nói: “Không cần, tôi ngồi xe của bảo tiêu là được.”
Người vệ binh bảo hộ này liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, lại nhìn nhìn chiếc xe vũ trang màu đen bên cạnh.
Hiển nhiên gã đã quá quen thuộc với biểu tượng này rồi, chỉ cần liếc mắt một cái cũng nhận ra đây là xe của cục Khư Bí.
Gã khẽ nhíu mày.
Trên thực tế, đối tượng làm nhóm vệ binh sở Thủ Vệ Thành Bang bọn họ đau đầu và chán ghét nhất, vốn chẳng phải là khư, cũng không phải là đám tội phạm trong những vụ án bình thường, mà là đội ngũ trảm khư giả của cục Khư Bí và những thế lực ở nơi này.
Bọn người kia mới là ung nhọt của thành Để…
Trung niên có chút không thoải mái, gã nói với Nam Ngưng: “Bạch luật sư, tòa án chúng ta có xe chuyên chúc.
Làm như vậy, những người không phận sự khác mới biết người của sở Thủ Vệ chúng ta tới tra án, rồi nhanh chóng lui ra.”
Nam Ngưng phản ứng lại, nói: “Vậy nghe lời anh đi.”
Hứa Thâm khẽ gật đầu: “Không có việc gì, tôi cứ đậu xe ở đây cũng được.”
Người trung niên nọ liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, ánh mắt khá lạnh nhạt, sau đó cả đoàn người chia nhau ra ngồi trên hai chiếc xe và xuất phát.
Hứa Thâm ngồi hàng ghế sau với Nam Ngưng, nhìn thấy cô đang lật xem hồ sơ vụ án, hắn cũng thoáng nghiêng người, muốn đọc ké một chút, bất ngờ lại nghe được âm thanh nghiến răng nghiến lợi của lão giả mặc áo đuôi tôm vang lên bên tai: “Nhãi con thối tha, đừng có xán đến gần như vậy!”
Hứa Thâm coi như mắt điếc tai ngơ, lại vươn cổ sang, ngó nghiêng một cái.
Đây là vụ án diệt môn xảy ra tại nơi nào đó ở vùng ngoại thành.
Trong hồ sơ có kèm theo vài bức ảnh đen trắng chụp hiện trường vụ án, nhìn qua có chút thê thảm.
Nội dung trên văn kiện đi kèm có mơ hồ ám chỉ đây là hành vi của khư.
Đó cũng là nguyên nhân khiến vụ án nọ được giao đến tay sở Thủ Vệ Thành Bang.
Bởi vì nếu trong quá trình khám nghiệm hiện trường, cho ra kết luận hành vi này có khả năng cao là con người gây ra, thì đương nhiên vụ án này sẽ được giao cho sở Tuần Tra phụ trách.
Một khi vụ án có liên quan tới khư, nó sẽ lập tức được chuyển giao cho cục Khư Bí và sở Thủ Vệ Thành Bang phụ trách.
Vì sao lại dính líu tới hai cơ cấu này?
Đương nhiên là vì chức trách của bọn họ.
Một bên phụ trách định vị địa điểm có khư, rồi tiến đến trảm khư.
Còn một bên phụ trách điều tra xem vụ án này có phải do khư tác loạn hay không, hoặc có người đứng đằng sau lợi dụng khư tác loạn hay không.
Chương 363. Hiện Trường Vụ Án!
“Có chút máu tanh.” Hứa Thâm đưa mắt nhìn thiếu nữ bên người, thấp giọng nói.
Theo những gì hắn suy nghĩ, một thiếu nữ sạch sẽ như vậy, bị buộc phải nhìn thấy hiện trường khủng bố nhường này, hẳn là sẽ nôn mửa đến ngất đi.
Nhưng hắn lại ngoài ý muốn phát hiện, sắc mặt Nam Ngưng chỉ thoáng ngưng trọng hơn một chút, rồi nhanh chóng nhìn chằm chằm vào ảnh chụp.
Trên mặt cô không biểu lộ ra một chút khó chịu nào, ngón tay hơi cử động, tựa như đang cân nhắc đang gì.
Không bao lâu sau, chiếc xe đến hiện trường.
Nam Ngưng nhìn hai bên đường dần trở nên rách nát, cùng với những ngôi nhà thấp bé xung quanh, khẽ nhíu mày nói: “Nơi này là vùng ngoại ô của thành Để?”
“Ừm.”
Vừa đẩy cửa ra, mùi mục nát nhàn nhạt trộn lẫn với mùi hôi thối của nước thải đã lắng đọng từ lâu vốn đang tràn ngập trong không khí, lập tức bay tới.
Hứa Thâm đã sớm quen với chuyện này, ngược lại hắn còn cảm thấy thứ mùi nọ rất thân thiết.
Còn Nam Ngưng lại tháng nhíu mày, đưa tay lên che miệng.
Nhưng không bao lâu sau, cô lại chậm rãi buông ra, run run hít sâu một hơi, nói: “Thứ mùi này tới từ đâu vậy? Từ hiện trường vụ án hay từ chung quanh?”
“Từ cống thoát nước kia.” Hứa Thâm chỉ tay tới.
Nam Ngưng nhìn thoáng qua, lúc này cô mới phát hiện trong cống thoát nước nọ chứa không ít rác rưởi, khiến cho nước thải bên trong ứ đọng, không chảy đi được, lâu dần đã biến thành màu đen.
Ánh mắt cô thoáng biến hóa một chút, cũng không nói gì thêm, nhưng Hứa Thâm lại nhìn thấy, trong ánh mắt của cô không có một chút nản lỏng chùn chân nào, trái lại… dường như còn có thêm vài phần kiên nghị.
Vừa có hai chiếc xe tuần tra mới dừng lại phía trước.
Bọn họ đi tới gần, lập tức có vệ binh sở Tuần Tra tiến lên.
Ngay khi những vệ binh này nhìn thấy thiếu nữ mặc trang phục luật sư kia, bọn họ lập tức sững sờ một chút, hiển nhiên đã bị khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, vượt ngoài lẽ thường của đối phương làm kinh sợ rồi không nhịn được nhìn nhiều hơn vài lần, sau đó mới nói: “Luật sư đại nhân, phía trước chính là hiện trường khư tác loạn.
Cô… Cô thực sự muốn đi qua sao?”
“Đương nhiên.” Nam Ngưng gật đầu, lập tức đi đến, rồi nhìn thấy một gian phòng ốc bị tổn hại trơ trọi giữa hiện trường, bên trong có mấy bộ thi thể lộn ngược, và vết máu.
Hứa Thâm nhìn thoáng qua khung cảnh trước mặt, lại nhìn quanh bốn phía, nhưng không nhìn thấy tung tích của khư.
Nhưng dựa theo độ hư hại của bức tường này, đúng là hiện trường do khư gây nên.
Chẳng lẽ là thả ra?
Nam Ngưng đánh giá hiện trường, rồi khẽ chau mày, mùi máu tươi đậm đặc tới gay mũi cùng mùi nội tạng hư thối nhàn nhạt, làm cơ thể cô dâng lên từng cơn khó chịu, sắc mặt càng trở nên trắng như tuyết.
Nhưng vẻ mặt Nam Ngưng rất trấn định, không một chút bối rối, chỉ nheo mắt, nghiêm túc quan sát chung quanh.
“Đây không phải lần đầu tiên cô tới hiện trường điều tra vụ án sao?” Hứa Thâm có chút ngoài ý muốn nhìn về phía cô.
Nam Ngưng không hề ngẩng đầu nhìn lại, chỉ nói: “Là lần đầu tiên, nhưng tôi sẽ giải quyết được!” Lời nói của cô ẩn chứa đầy tự tin và chắc chắn, còn một chút kiên định nào đó, tựa như không giải quyết được tuyệt không bỏ qua.
Hứa Thâm nhìn dáng vẻ hết sức chuyên chú của cô, cũng không tiếp tục quấy rầy nữa, nhưng ánh mắt của hắn lại liếc nhìn về phía đội vệ binh bảo hộ đằng kia.
Những người này cũng đang tìm kiếm, đánh giá, kiểm tra đo lường mọi thứ chung quanh.
Hiển nhiên ngoại trừ bảo vệ luật sư, điều tra viên tự mình tới hiện trường, bọn họ cũng kiêm thêm nhiệm vụ thu thập thông tin tại hiện trường.
Bức tường đã bị phá hỏng, thi thể của chịu một kích trí mạng, có người bị vặn đầu xuống, loại lực lượng này tuyệt đối không phải người thường có thể làm được.
Hứa Thâm đánh giá một chút, chợt cảm thấy có điểm kỳ quái, rõ ràng mọi người đều bị giết, có người còn bị mổ toang bụng, nhưng nội tạng lại được duy trì hoàn hảo, không hề bị gặm ăn.
Chẳng lẽ hung thủ là một con khư rất kén ăn?
Nhưng hiển nhiên điều này là không thể.
Bởi vì từ trước đến nay Hứa Thâm còn chưa từng gặp được một con khư nào kén ăn, trừ phi, khư không đói bụng.
“Hộ gia đình này rất có tiền sao?” Có thủ vệ vừa lên tiếng hỏi vệ binh tuần tra bên cạnh.
“Không, bọn họ không có tiền.
Bốn người trong nhà này vừa được mở mắt trước đó không lâu, mới thoát khỏi thân phận hộ tịch vụ dân.
Nghe nói trong khoảng thời gian này, gia đình bọn họ đang muốn dời đến một nơi phụ cận khu thành thị Hắc Quang, làm vụ công ở đó, không nghĩ tới lại gặp phải chuyện thê thảm này. . .” Vệ binh tuần tra thở dài nói.
“Bọn họ mở mắt như thế nào, ở đâu?” Thủ vệ dò hỏi.
“Ở hội Hỗ Trợ Vụ Công bên kia, hình như là vậy.” Vệ binh tuần tra cũng không quá xác định nói.
Ánh mắt Hứa Thâm khẽ động, thấy thủ vệ kia không tiếp tục hỏi thêm nữa, hắn lập tức đi qua hỏi: “Cụ thể là chuyện này xảy ra bao lâu trước khi thảm án diễn ra?”
Vệ binh tuần tra liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, không xác định được thân phận của hắn, nhưng đối phương có thể đi theo bên người luật sư, hiển nhiên không phải là nhân vật mà gã có thể đắc tội được, vì vậy gã nhanh chóng trả lời: “Là một tuần trước.”
Thủ vệ kia liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, Hứa Thâm chợt nhìn thấy một tia cảnh cáo mơ hồ ẩn chứa trong ánh mắt của gã.
Hắn thoáng nhướng mày, là cảnh cáo hắn không nên hỏi nhiều ư?
Hay là ý gì khác?
“Không có dấu hiệu phá cửa vào phòng, là vụ án giết người trong mật thất, lực lượng của hung thủ rất mạnh, nghi ngờ là sinh mệnh siêu phàm. . .” Một vệ binh khác của sở Tuần Tra báo cáo tình huống bọn họ đã điều tra được cho Nam Ngưng.
Nam Ngưng đang đi vòng vòng, dò xét chung quanh, cô vừa cẩn thận hỏi một chút tình huống, xem như đã nắm được sơ bộ tình hình ở đây rồi, lập tức phân phó: “Cứ mang thi thể về giải phẫu trước đã, nhìn xem có manh mối gì khác bị bỏ sót hay không.
Còn mọi người theo tôi tới hội Hỗ Trợ Vụ Công một chuyến.
Nơi đó là địa điểm bọn họ mở mắt, chúng ta cũng nên tới hỏi thăm xem sao.”
Đội trưởng thủ vệ nói: “Bạch luật sư, vụ án này đã cơ bản xác định được nguyên nhân rồi, thậm chí còn không cần giải phẫu, chỉ nhìn thoáng một cái đã hiểu đây là khư gây ra.
Có vẻ như sau khi bọn họ mở mắt đã trông thấy khư, cũng có khả năng, đã có một con khư vẫn ở nơi này từ trước, vẫn sinh hoạt cùng gia đình bọn họ, nhưng lúc trước bọn họ là vụ dân, không hề cảm nhận được nó, đến hiện giờ sau khi mở mắt, bỗng nhìn thấy trong nhà mình có thêm ‘Một người’ .”
Chương 364. Chứng Cứ Đâu?
Nam Ngưng nhìn về phía gã, bình tĩnh hỏi: “Chứng cứ đâu?”
“Chứng… Chứng cứ?” Đội trưởng đội bảo hộ hơi giật mình.
“Khi chúng ta điều tra vụ án cần phải đưa ra được chứng cớ.
Tuy những phỏng đoán của anh rất có lý, nhưng chúng chỉ là phỏng đoán mà thôi.
Vừa nãy tôi đã hỏi qua rồi, những vụ dân ở bên này muốn mở mắt, cần tiêu một khoản tiền rất lớn, mà ban đầu hộ gia đình này là vụ dân, cũng chỉ làm những công tác cơ sở, thu nhập cực thấp, có thể nhận ra điều này thông qua cách bày trí trong nhà bọn họ.”
Nam Ngưng quan sát rất cẩn thận, đồ trang trí trong gia đình này cực kỳ ít ỏi, lại cộng thêm một chút manh mối cô vừa tìm hiểu được từ vệ binh tuần tra bên kia… Cô thầm tính toán một chút, với khoản thu nhập cực thấp của bọn họ, gần như không có khả năng gom tiền mở mắt.
Trong chuyện này khẳng định có nguyên nhân ẩn giấu.
Có lẽ nguyên nhân này có liên quan tới cái chết của bọn họ.
Sắc mặt đội trưởng thủ vệ khẽ biến, gã lập tức nói: “Ý của Bạch luật sư là?”
“Cứ kiểm tra xem vì sao bọn họ có tiền mở mắt trước đã.
Rút cuộc khoản tiền ấy đến từ đâu? Có lẽ do bọn họ nhặt được, có lẽ do bọn họ ăn cắp của một phú hào nào đó, và rất có thể nguyên nhân này có liên quan tới người đã chết kia, dạng như… sau khi sự việc vỡ lở, bọn họ bị người khác trả thù.” Nam Ngưng nói.
Đội trưởng thủ vệ nói: “Nhưng căn cứ theo tình huống của thi thể và mức độ tổn hại của hiện trường, vừa nhìn cũng biết chuyện này tuyệt đối là khư gây nên.”
“Chưa chắc.” Nam Ngưng không chút khách khí, lên tiếng phủ nhận: “Có khả năng, một người nào đó đã mượn danh nghĩa của khư để che giấu hành vi phạm tội của mình, ném tội danh lên đầu khư, để bản thân có thể nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”
Hứa Thâm tỏ ra khá ngoài ý muốn nhìn cô.
Hắn cũng không ngờ khi làm việc, Nam Ngưng lại có tác phong hoàn toàn trái ngược với tính cách ngại ngùng bình thường, đột nhiên cô trở nên vô cùng dứt khoát, quyết đoán, thậm chí trong lời nói còn mơ hồ lộ ra một chút uy nghiêm!
Đội trưởng thủ vệ nhíu mày, nói: “Bạch luật sư, như vậy là chuyện bé xé ra to rồi.”
“Hả?” Sắc mặt Nam Ngưng khẽ biến, cô nhìn chăm chú vào đối phương, nhấn mạnh từng chữ một: “Đây là mạng người! Còn là mạng của cả một gia đình! Chẳng lẽ chúng ta không nên điều tra cẩn thận, không nên tìm ra hung thủ, cho bọn họ một chút công bằng hay sao?”
‘Chỉ là một đám vụ dân vừa mở mắt mà thôi, được coi là con người sao…’
Khóe miệng đội trưởng thủ vệ khẽ nhếch lên, nhưng nụ cười khẩy nọ bị che phủ bởi lớp mặt nạ bảo hộ màu bạc, khiến người bên ngoài không thể nhìn thấy được, gã nói: “Nhưng nhỡ đâu không có hung thủ, hung thủ chính là khư thì sao?”
“Vậy cũng phải thông qua chứng cớ để xác định mới được!” Nam Ngưng nghiêm túc đáp lại.
Đội trưởng thủ vệ cảm thấy bất đắc dĩ, chỉ có thể nói: “Được rồi.”
“Đi thôi!” Nam Ngưng lập tức xoay người rời đi.
Suốt cả quá trình Hứa Thâm vẫn giữ thái độ thờ ơ lạnh nhạt, chỉ có đôi mắt hắn khẽ nheo lại, chăm chút quan sát phản ứng của đội trưởng thủ vệ kia thôi.
Ngay sau khi lên xe, bỗng nhiên hắn quay đầu lại nhìn về phía vệ binh tuần tra bên người, nói: “Sau khi thi thể bọn họ bị giải phẫu, chúng sẽ được xử lý như thế nào?”
Vệ binh tuần tra nọ hơi sửng sốt một chút, nhưng cũng phản ứng lại rất nhanh: “Đương nhiên là hoả táng, tránh tạo thành ô nhiễm.”
“Sau khi hoả táng thì sao?”
“Sau khi hoả táng… thì?” Vệ binh tuần tra lại sửng sốt, lần này, gã chợt do dự một lát, cuối cùng mới nói: “Nếu bọn họ vẫn còn họ hàng thân thuộc, chúng tôi sẽ liên hệ cho họ hàng thân thuộc của bọn họ tới lấy tro cốt đi, nhưng loại tình huống như gia đình này, già trẻ cả nhà đều chết cả rồi, hẳn là tro cốt của họ sẽ được… chôn trong nghĩa trang công cộng.”
“Vậy xin anh hãy quan tâm tới chuyện này một chút, làm ơn hãy mai táng bọn họ đến nghĩa trang công cộng nhé.” Hứa Thâm chân thành nói.
Vệ binh tuần tra hơi ngơ ngác, nhưng cũng vội vàng lên tiếng nhận lời.
Chờ sau khi Hứa Thâm lên xe, chiếc xe đi xa rồi, vệ binh mới nhỏ giọng nói thầm: “Thật là… toàn tìm thêm phiền toái cho ta.”
Bên trong xe, Nam Ngưng nghe được đoạn hội thoại giữa Hứa Thâm và vệ binh tuần tra, ánh mắt cô hơi chớp động, trong ánh mắt nhìn về phía hắn đã có thêm vài phần nhu hòa, dù lúc trước cũng là như thế, nhưng Hứa Thâm có cảm giác, ánh mắt bây giờ có chút khác lạ so với trước kia.
Hắn đáp trả bằng một nụ cười, từ khóe mắt lại nhìn thấy lão giả mặc áo bành tô đang vội vàng chạy theo bên cạnh, lão đang hầm hừ trừng mắt lườm hắn.
“Làm phiền anh cho xe chạy nhanh lên.” Hứa Thâm nói với thủ vệ đang khởi động xe.
Thủ vệ nọ có chút bất mãn, nhưng vẫn đạp chân ga mạnh hơn một chút, tăng tốc lên.
“Anh còn nóng vội hơn tôi.” Nam Ngưng cảm nhận được tâm trạng không vui của thủ vệ, lại quay sang mỉm cười với Hứa Thâm.
“Giải quyết sớm cũng có thể nghỉ ngơi sớm.” Hứa Thâm cười cười.
Nam Ngưng nhợt nhạt cười, sau đó lại duy trì trạng thái lặng im suy tư, trong ánh mắt còn mang theo một chút lạnh nhạt, rõ ràng không còn cảm giác háo hức vui vẻ như trước khi bắt tay vào điều tra vụ án.
Không bao lâu sau, chiếc xe đã tới gần vị trí của hội Hỗ Trợ Vụ Công.
Hội Hỗ Trợ này trải rộng khắp các khu vực trong thành Bạch Nghĩ, nơi này chỉ là một phân bộ của bọn họ thôi.
Dù là phân bộ, nhưng lúc Hứa Thâm ngẩng đầu nhìn lên, hắn vẫn trông thấy kiến trúc trước mắt cực kỳ khí phá.
Nó tựa như một bóng ma cực lớn che đậy ánh sáng, bao phủ ở trước mắt mọi người, đứng sừng sững ngay kia với những bậc thang cao ngất, uy nghiêm như cung điện.
Nam Ngưng nhìn thoáng qua, sau đó khẽ nhăn mày.
Dù đây là lần đầu tiên cô đi vào thành Để, nhưng bản thân vốn là người rất thông minh, nếu không, Nam Ngưng cũng chẳng thể trở thành học trò đắc ý nhất của vị đệ nhất luật gia tại nội thành đâu, và chỉ vẻn vẹn dựa vào vài ba lời dò hỏi về tình huống của vụ án lúc trước, cô đã biết được hội Hỗ Trợ Vụ Công trước mắt là tổ chức như thế nào.
Về phần vụ dân, ở ven đường, cô đã xuyên thấu qua cửa kính xe trông thấy bọn họ rồi.
Chương 365. Khi Bị Dồn Tới Bước Đường Cùng, Bọn Họ Vẫn Sẽ Đến Thôi…
Trước kia cô đã từng trông thấy những con người phải lần theo Đạo Manh tác mới có thể đi về trước ấy, trên sách giáo khoa tại nội thành, cũng đọc được phần giới thiệu có liên quan tới vụ dân như sau: “Đây là một loại sinh mệnh chỉ có thể lần theo Đạo Manh tác để đi về phía trước, bọn họ không có linh trí cũng như năng lực tự chủ tự hỏi.
Chỉ sau khi mở ra tuệ nhãn (con mắt trí tuệ), bọn họ mới có thể lột xác thành người.
Loại quá trình này được gọi là tiến hóa” —— trích đoạn trên sách giáo khoa.
Sau này, do một bộ phận người đề nghị, đoạn miêu tả này đã bị cắt bỏ khỏi sách giáo khoa.
Trên thực tế, có một nhóm người trong nội thành, đã đứng ra tỏ vẻ phản đối loại thuyết pháp này.
Bọn họ cho rằng vụ dân cũng là nhân loại, nhiều nhất bọn họ chỉ thuộc về người tàn tật bẩm sinh thôi.
Và một trong những người đứng ra phản đối ấy, chính là thầy giáo của cô.
Lại nói, trước khi Nam Ngưng đi vào thành Để, cô đã làm không ít công tác, nhưng những phần công tác ấy đều không phải làm chơi chơi cho vui đâu.
Mục đích chính của cô chính là đến thành Để, mà ở nơi này, vụ dân là thành phần chiếm cứ số lượng nhiều nhất, đương nhiên phải cô phải tìm hiểu thật kỹ càng tỉ mỉ về bọn họ rồi.
Mà hội Hỗ Trợ trước mắt chính là nơi sưởi ấm cho vụ dân.
Phải biết rằng, những vụ dân kia vốn không có đôi mắt, chuyện này khiến cuộc sống hàng ngày của bọn họ cực kỳ bất tiện, thường xuyên chịu ức hiếp, thậm chí đã chịu ức hiếp còn không tìm thấy kẻ tập kích mình.
Và tòa kiến trúc trước mắt cô chính là nơi để vụ dân tố tụng.
Nam Ngưng đi theo bậc thang tiến về phía trước, càng đi, sắc mặt càng trầm xuống, cô không nhịn được, lập tức mở miệng hỏi Hứa Thâm bên người: “Hứa tiên sinh, có vụ dân đến nơi này xin giúp đỡ hay không?”
Hứa Thâm ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó lại cúi đầu tiếp tục đi về phía trước, nhẹ giọng nói: “Sẽ có.”
“Nhưng nơi này bậc thang nhiều như vậy, chẳng tiện lợi chút nào.” Nam Ngưng nói.
Hứa Thâm khẽ gật đầu, nói: “Đúng là như vậy nhưng dù có khó khăn hơn nữa, một khi bị dồn tới bước đường cùng, bọn họ vẫn sẽ đến thôi.”
Nam Ngưng liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, không nói thêm điều gì nữa, chỉ cúi đầu yên lặng đi về phía trước.
Đội trưởng thủ vệ đi theo ở phía sau, mở miệng nói: “Bên cạnh có Đạo Manh tác, nếu vụ dân thông minh một chút, bọn họ nên lần theo Đạo Manh tác hướng về phía trước.”
Nam Ngưng nhìn thoáng qua, đúng là ở hai bên đều có dây xích sắt Đạo Manh tác, nhưng sợi xiềng xích ở nơi này, trải qua mưa to gió lớn lâu ngày, đã có chút rỉ sét.
Rất nhanh, bọn họ đã lên hết bậc thang.
Nam Ngưng thoáng hít sâu hai hơi, điều hoà hô hấp một chút, mới tiếp tục tiến về phía trước.
Trong văn phòng của hội Hỗ Trợ.
Ở nơi này tương đối trống trải, mấy người Hứa Thâm vừa tiến vào, đã nhìn thấy một nhân viên công tác đang xua đuổi một phụ nữ vụ dân.
“Đi đi, tình huống của cô thuộc loại cố tình gây sự, cô không đi làm, người ta trừ tiền lương của cô là chuyện rất bình thường.” Nhân viên công tác không kiên nhẫn phẩy tay nói.
Thoạt nhìn phụ nữ vụ dân kia cực kỳ suy yếu, cô ấy bị người nọ đẩy một cái đã loạng choạng ngả nghiêng, bản thân vốn không nhìn thấy, trong phòng lại không có Đạo Manh tác, khiến cho vẻ mặt cô ấy càng thêm khẩn trương, cực kỳ sợ hãi với hoàn cảnh xa lạ chung quanh.
Dù không có con mắt, nhưng người khác vẫn có thể nhìn ra sự hoảng loạn của cô.
Dường như chỉ người có mắt mới có thể nhìn thẳng vào nỗi sợ hãi của bản thân.
“Tôi… tôi đến lúc sinh sản, chỉ xin có ba ngày nghỉ phép.
Nhưng rõ ràng, tôi đã thông báo với chủ quản rồi mà.” Hai tay người phụ nữ vụ dân nọ quơ quơ xung quanh, muốn bắt lấy cánh tay nhân viên công tác kia, muốn tìm được mục tiêu và một chút cảm giác an toàn, nhưng đối phương lại lui về phía sau vài bước, hiển nhiên không muốn bị chạm vào.
“Hơn nữa, hắn trừ… trừ hết một tháng tiền lương của tôi.
Nhà tôi vừa sinh em bé, hiện tại vô cùng khó khăn, tôi không thể không có khoản tiền này…” Người phụ nữ nọ không tìm thấy nhân viên công tác, đành phải ngồi dưới đất, khóc lóc nói.
“Mỗi đơn vị đều có quy định chế độ của riêng mình, người ta chỉ làm việc theo quy định mà thôi.
Bỏ bê công việc phải trừ một tháng lương.
Cô nói, cô đã thông báo chuyện này cho chủ quản nhưng chủ quản nói không có, cô lại không lấy ra được chứng cứ và giấy xin nghỉ phép, làm sao tôi có thể phán đoán là cô có nói dối hay không?” Nhân viên công tác tỏ ra không kiên nhẫn nói.
“Tôi, tôi trở dạ quá nhanh, lập tức sẽ sinh rồi, căn bản không rảnh để viết giấy xin phép.” Phụ nữ vụ dân nọ gấp đến độ cái miệng bẹp xuống, tuy cô ấy không có con mắt, nhưng thân thể nghẹn ngào, nước mũi cũng chui ra theo.
“Con tôi vừa được sinh ra, cô có thể theo tôi đi xem.
Tôi vừa sinh con thật mà.” Người phụ nữ nọ gấp giọng nói.
“Dù cô có thể chứng minh cô đã sinh con, nhưng cô lại không thể chứng minh mình có xin phép.
Mà nếu không xin phép đã tự tiện rời khỏi cương vị công tác, cũng bị quy kết vào hành vi bỏ bê công việc.
Hội Hỗ Trợ cũng không giúp được cô đâu.
Nếu lần sau còn gặp phải chuyện như vậy, tự cô lo liệu cho mình trước đi.” Nhân viên làm công phất tay, nhưng ý thức được đối phương không nhìn thấy, chỉ có thể tiến lên bắt lấy cánh tay cô ấy, đẩy người phụ nữ nọ đi ra ngoài.
“Tôi đã thông báo từ trước rồi mà.
Mấy người có thể đi hỏi chủ quản, tôi thực sự đã nói với hắn trước rồi.” Phụ nữ vội vàng nói.
“Mau đi đi.
Tôi đã hỏi chủ quản của cô rồi, hắn nói cô chưa từng xin phép.
Cô mau đi đi, đừng ở chỗ này làm chậm trễ công việc của người khác, chúng tôi bận lắm.” Nhân viên làm công tiếp tục xô đẩy.
Bóng hình xinh đẹp chợt nhoáng lên một cái trước mắt Hứa Thâm, đã thấy Nam Ngưng đang sải bước, nhanh chóng chạy tới rồi.
“Mau buông cô ấy ra!” Nam Ngưng nổi giận nói.
Nhân viên làm công nhìn theo hướng âm thanh truyền tới, rồi thoáng ngừng lại một chút khi phát hiện Nam Ngưng là người đã mở mắt, còn mặc một bộ trang phục tinh xảo trên người.
Trang phục này quen quá…
Chương 366. Chính Nghĩa Tới Muộn, Còn Có Thể Là Chính Nghĩa Hay Không?
Rất nhanh, cô gái này đã nhận ra bộ quần áo đó là trang phục luật sư, sắc mặt khẽ biến, cô ta cố nặn ra một nụ cười nói: “Ngài là luật sư của sở Thủ Vệ Thành Bang?”
“Luật sư?” Phụ nữ vụ dân nghe được lời nói của đối phương, cô ấy vội vàng quơ bàn tay muốn chụp vào tay Nam Ngưng.
Cuối cùng, bàn tay nọ bắt được chân của đối phương, nhưng ngay lúc ấy, dường như người phụ nữ này còn đang e ngại điều gì đó, cô lại vội vàng buông lỏng tay ra, hai tay nhẹ nhàng tìm tòi trên mặt đất, chờ đến khi đụng đến đôi giày của Nam Ngưng, cô ấy mới cúi đầu chạm nhẹ vào mũi giày, nức nở khóc: “Luật sư đại nhân, xin ngài hãy làm chủ cho tôi, tôi thật sự có xin phép mà.”
Nam Ngưng vội vàng nâng đối phương đứng lên, nói: “Tôi sẽ làm chủ giúp cô, cô đừng nóng vội.”
Sắc mặt nhân viên làm công khẽ biến, cô ta vội vàng nói: “Luật sư đại nhân, ngài đừng nghe cô ta nói bậy, chúng tôi đã kiểm tra rồi.
Đúng là cô ta vô cớ bỏ bê công việc.”
Nam Ngưng giận dữ, nói: “Rõ ràng là cô ấy vừa sinh sản xong, chẳng lẽ cô còn không nhìn ra hay sao? Trên người cô ấy còn mùi máu tươi nặng như vậy, miệng vết thương vẫn chưa có khép lại đâu!”
Có thể nhìn thấy trên ống quần người phụ nữ vụ dân nọ, vẫn còn dính không ít vết máu, hiển nhiên đối phương không có quan tâm tới chuyện xử lý sạch sẽ những thứ này, mà với vụ dân, những vết bẩn như vậy vốn là chuyện rất bình thường.
“Cô cũng là phụ nữ, vì sao lại làm khó cô ấy như vậy? !” Nam Ngưng cả giận nói.
Sắc mặt nhân viên làm công thoáng thay đổi một chút, nói: “Luật sư đại nhân, tôi cũng là phụ nữ, nhưng ngài đừng đánh đồng tôi và cô ta, tôi không phải vụ dân, đã sớm chuyển tịch rồi!”
Nam Ngưng tức đến nghẹn ngào, rõ ràng đã há miệng, nhưng không nói nên lời.
Cô nhìn thoáng qua đối phương với ánh mắt vô cùng căm ghét, cắn răng nói: “Cô ấy là vụ dân, mà cô lại bắt cô ấy phải viết giấy phép xin nghỉ, không phải đã làm khó người ta rồi sao?”
Nhân viên làm công thoáng sửng sốt một chút, chợt vội vàng nói: “Là vụ dân cũng phải viết chứ, đây vốn là quy định mà.”
Hứa Thâm đã đi tới, thấp giọng nói với Nam Ngưng: “Vụ dân có cách viết giấy phép xin nghỉ của vụ dân, đây không phải trọng điểm.”
Nam Ngưng thoáng giật mình, sau đó giận dữ nói với với nhân viên làm công: “Cứ cho là như thế đi.
Cho là người ta không viết, nhưng chuyện sinh nở khẩn cấp như vậy, theo lý thuyết cần phải nghỉ ngơi dưỡng thai mấy tháng, vậy mà người ta chỉ xin có ba ngày, còn là sắp sanh, chẳng lẽ như vậy, cũng tính là người ta bỏ bê công việc hay sao?”
“Đây là quy định.” Nhân viên làm công nhìn thoáng qua Nam Ngưng, thấy khuôn mặt trắng nõn chỉ chừng 20 của đối phương, ở chỗ sâu trong đáy mắt lập tức lộ ra một tia khinh thị, nói: “Đây là pháp luật thưa luật sư đại nhân!”
“Bạch luật sư, đây thực sự là quy định của các đơn vị, có vài đơn vị sẽ phạt cực kỳ nặng với những trường hợp bỏ bê công việc như vậy.
Đây cũng là biện pháp phòng ngừa những người nào đó cố ý bỏ bê công việc mà thôi.” Đội trưởng thủ vệ nói với lên từ phía sau.
Sắc mặt Nam Ngưng trở nên khó coi, nói: “Nào có luật pháp nào như vậy? Đây mà được gọi là luật pháp sao?”
Sắc mặt đội trưởng thủ vệ khẽ biến, thấp giọng nói: “Bạch luật sư nói cẩn thận.
Lời nói của cô là khinh nhờn luật pháp đó!”
Nam Ngưng cắn răng, hai tay nắm thật chặt, tuy lúc trước cô đã trông thấy không ít loại bệnh tật ngoan cố, cứng đầu, nhưng đến lúc này khi chính diện nhìn thẳng đến, mới biết được vấn đề lớn đến mức nào.
Khó trách cha lại hết lần này tới lần khác, một mực khuyên cô đừng đi tới đây, tới hiện giờ dường như những lời ấy đều có đạo lý cả.
Chỉ là…
Nam Ngưng hít một hơi thật sâu, nếu đây là khó khăn, chẳng lẽ cô lại bị nó đánh đổ đơn giản thế nào?
Ánh mắt Nam Ngưng bỗng trở nên kiên định, cô nói với nhân viên làm công: “Tôi muốn gặp chủ quản kia.
Chuyện này nên đưa ra đối chất.
Cô ấy vừa sinh sản xong, theo lý, không cần xin phép cũng có thể nhận được phê chuẩn, chỉ cần có giấy chứng nhận sinh sản là được!”
“Nhưng cô ta không có giấy chứng nhận sinh sản.” Tựa như nhân viên làm công vừa bắt được nhược điểm của cô, trong đôi mắt lộ ra một chút đắc ý: “Cô ta tự mình sinh nở, muốn có giấy chứng nhận sinh sản cần tới tới bệnh viện xin, cô ta không lấy ra được.
Huống chi dù có giấy chứng nhận sinh sản, cũng phải xin phép mới được nghỉ làm.”
“Đó chính là điểm không hoàn thiện của luật pháp!” Nam Ngưng nổi giận nói.
Nhân viên làm công nhìn cô một cái, vẻ mặt mang theo chút dị dạng, hiển nhiên cô ta đang nói: ‘Cô là luật sư, luật pháp có hoàn thiện hay không là chuyện của cô, có liên quan gì tới tôi chứ? Tôi chỉ làm việc theo luật pháp mà thôi.’
“Luật sư đại nhân, cô nhất định phải giúp tôi.” Người phụ nữ vụ dân lại dập đầu, thậm chí còn dùng miệng hôn đôi giày của Nam Ngưng.
Nam Ngưng thấy vậy, vội vàng lui chân lại, muốn nâng đối phương đứng lên, nhưng khí lực của người phụ nữ này rất lớn, dù cô làm như thế nào, cô ấy cũng không chịu đứng dậy.
Sắc mặt Nam Ngưng trở nên vô cùng khó coi.
Đội trưởng thủ vệ nói: “Bạch luật sư, tốt nhất là chúng ta đừng nên quan tâm tới mấy việc không quan trọng này.
Tình huống lần này không xảy ra mạng người, dù cô có muốn xen vào, chúng ta cũng không giúp được.
Đây sẽ là vấn đề của chính cô.”
“Không xảy ra mạng người, thì không quan tâm sao?” Nam Ngưng quay đầu lại chất vấn đối phương.
Đội trưởng thủ vệ thoáng sửng sốt một chút, sau đó lại hướng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn cô.
Nam Ngưng cắn răng, cô rất muốn nhúng tay vào chuyện này, nhưng lại phát hiện bản thân không biết phải nhúng tay vào chỗ nào.
Tuy trước mắt chỉ là một vấn đề nhỏ, một vụ việc nhỏ, nhưng nó lại liên quan tới lỗ hổng trong luật pháp của thành Để, trừ phi hoàn thiện luật pháp trước…
Nhưng biết bao giờ luật pháp mới được hoàn thiện, và người đang cần trợ giúp trước mặt cô đây, còn có thể đợi đến lúc đó hay không?
Chính nghĩa tới muộn, còn có thể là chính nghĩa hay không?
“Tôi cảm thấy, hẳn là mấy người nên đi kiểm tra vị chủ quản kia một chút thì hơn.” Bỗng nhiên Hứa Thâm mở miệng nói.
Chương 367. Mấy Người Dám Khẳng Định?
Sau đó, hắn nhìn nhân viên làm công kia, tiếp tục nói: “Mấy người khẳng định, cô ấy chưa viết giấy xin nghỉ phép hả?”
Nhân viên làm công sửng sốt, nói: “Đương nhiên, chúng tôi đã hỏi vị chủ quản kia rồi.”
“Mấy người khẳng định hắn không hề nói dối?” Hứa Thâm hỏi.
“Chuyện này…” Nhân viên làm công sửng sốt, chợt nhíu mày nói: “Đối phương là chủ quản, thân phận như vậy, hẳn là sẽ không nói dối đâu?”
“Hẳn là?” Hứa Thâm nhìn cô ta chăm chú rồi nói: “Nói cách khác, cô cũng không xác định được? Cô cũng không có chứng cớ chứng minh rằng người phụ nữ này không hề viết giấy xin nghỉ phép, đúng không? Vị chủ quản kia cũng không có chứng cớ.
Một khi đã như vậy, cô ấy có viết, cho nên vấn đề nằm trên người chủ quản.”
“Nhưng cô ta cũng không có chứng cớ nói lên chuyện cô ta từng viết, huống chi chính mồm cô ta cũng nói mình không viết…” Nhân viên làm công vội vàng nói.
“Cô ấy hồ đồ một chút thôi, kỳ thật cô ấy có viết.” Hứa Thâm nói.
Nhân viên làm công há hốc mồm ngạc nhiên, rồi ném ánh mắt giống như đang nhìn thằng ngốc, quan sát Hứa Thâm. ‘Chính anh mới là kẻ hồ đồ đó, đây rõ ràng là nói xằng nói bậy mà?’
Nam Ngưng quay đầu lại, thoáng nghi hoặc nhìn Hứa Thâm, trong đôi mắt lộ ra quang mang kỳ quái.
“Người ta vừa sinh con xong, cảm xúc kích động, đâu còn nhớ được nhiều như vậy?” Hứa Thâm nói.
“Chỉ cần cô ta có thể cung cấp chứng cớ, chúng tôi sẽ giúp cô ta.” Nhân viên làm công lập tức lật lại vấn đề ban đầu, không có ý định dây dưa không ngớt cùng Hứa Thâm.
“Tìm kiếm chứng cớ là chức trách của hội Hỗ Trợ mấy người.
Nhưng tôi đưa ra một trường hợp, có khả năng là chủ quản của cô ấy đã làm mất tờ giấy xin nghỉ phép ấy rồi.” Hứa Thâm hỏi.
Nhân viên làm công: “…”
“Không nên ép buộc người bị hại phải cung cấp chứng cứ.
Nếu để người bị hại cung cấp chứng cớ, chính là làm hại bọn họ lần thứ hai.” Hứa Thâm nhìn nhân viên làm công nói: “Nếu mọi người không lấy ra chứng cớ, không chứng minh được là cô ấy không có xin phép, thì cứ bắt chủ quản kia phải bồi thường cho cô ấy đi.”
“Làm như anh là không hợp pháp.” Nhân viên làm công nhíu mày, không biết nên biện giải như thế nào.
“Vị này chính là luật sư, cô đang nghi ngờ tính chuyên nghiệp của chúng tôi sao?” Hứa Thâm nói: “Hoặc là, cô có thể lấy ra chứng cớ, chứng minh chủ quản kia không làm mất giấy xin nghỉ phép của người phụ nữ này?”
Nhân viên làm công hơi hơi há miệng, cô ta ý thức được vấn đề này rất khó giải quyết, đành phải nói: “Để tôi đi liên hệ với chủ quản, để cho hắn tự mình đi nói chuyện với mấy người.”
“Được.”
Nhân viên làm công rời đi, rất nhanh, một người trung niên vóc dáng mập mạp, với vẻ mặt không kiên nhẫn, đã bước tới.
Gã nhìn thấy Hứa Thâm và mấy nhân viên chấp pháp bên này, vẻ mặt mới thoáng thu liễm lại một chút.
“Chuyện gì vậy? Vương Quyên, cô lại ở trong này làm loạn cái gì hả? Còn muốn đi làm hay không? !” Trung niên vừa nhìn thấy phụ nữ vụ dân kia, lập tức lớn tiếng trách mắng.
Thân thể người phụ nữ nọ thoáng run run, cô ấy lập tức trốn ra sau lưng Hứa Thâm.
Nhân viên làm công tiến lên, thấp giọng kể lại tình huống cho người trung niên kia.
Trung niên nọ có chút kinh ngạc, tức giận tiến lên, nói: “Cô không xin phép đã tự tiện bỏ bê công việc tới ba ngày, bị trừ một tháng tiền lương là chuyện rất bình thường.
Có vấn đề gì hả? Chúng tôi đều làm việc theo quy định của công ty!”
“Quy định không có vấn đề, nhưng anh có vấn đề.” Hứa Thâm nhìn gã, lập tức lên tiếng: “Ai nói cô ấy không xin phép? Rõ ràng cô ấy có xin, vì sao anh lại nói cô ấy không xin?”
“Rõ ràng là cô ta không xin.”
“Anh chứng minh như thế nào?”
“Tôi nói không xin là không xin.”
Hứa Thâm không tiếp tục nhiều lời vô nghĩa nữa, hắn trực tiếp tiến lên đưa tay sờ vài túi tiền của đối phương, lấy ra một tờ giấy xin nghỉ phép, nói: “Chẳng lẽ đây không phải là giấy xin nghỉ phép của cô ấy?”
Người trung niên nọ cực kỳ kinh ngạc, gã vội vàng nhìn thật kỹ, rồi không nhịn được thốt lên: “Không thể, không thể như vậy được!”
“Hãm hại đồng sự, tạo thành tổn hại về kinh tế, đây là tội gì?” Hứa Thâm nhìn về phía Nam Ngưng.
Nam Ngưng sửng sốt một thoáng rồi lập tức nói: “Tạm giam, sau đó căn cứ vào tình huống tổn hại kinh tế để xử phạt, nhiều nhất là bỏ tù ba năm, thấp nhất là nửa tháng.”
“Đây là mày vừa nhét vào.
Nó không phải là túi tiền của tao.” Trung niên phản ứng lại, cả giận nói.
Hứa Thâm lạnh lùng nhìn gã: “Anh có chứng cứ gì để chứng minh không?”
Trung niên tức giận đến mức nâng tay chỉ thằng vào hắn, nói: “Mày… chúng mày nghĩ rằng bản thân là người của sở Thủ Vệ Thành Bang, là muốn làm gì thì làm sao?”
Hứa Thâm liếc mắt nhìn gã, coi như không để ý tới, chỉ hướng ánh mắt nhìn về phía đội trưởng thủ vệ bên người.
Đội trưởng thủ vệ thấy vậy, trực tiếp tiến lên một bước, ra hiệu cho hai đội viên bên cạnh, rồi rất nhanh, bọn họ đã túm chặt lấy hai tay người trung niên nọ, đè gã xuống mặt đất, hùng hồn nói: “Chỉ cần anh phạm pháp, đúng là chúng tôi muốn làm gì thì làm.”
“Chúng mày không nói đạo lý!”
Đội trưởng thủ vệ hừ lạnh một tiếng, trực tiếp phân phó đội viên, mang gã rời đi.
Nam Ngưng nhẹ thở một hơi, ánh mắt nhìn về phía Hứa Thâm, nói: “Tuy biện pháp của anh không hợp pháp, nhưng rất hiệu quả.”
“Đối phó với loại bệnh tật ngoan cố này, xẻo nó đi là biện pháp xử lý nhanh nhất.” Hứa Thâm nói, chợt nhìn về phía phụ nữ bên cạnh, nói: “Cho tôi địa chỉ của cô đi, lúc trở về, tôi sẽ an bài người đi đón mọi người, đổi một nơi công tác cho cô.”
Người phụ nữ vụ dân có chút ngơ ngác, cô ấy cứ lúng ta lúng túng mà không biết mình nên nói lời cảm tạ hay không.
Hứa Thâm nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Nam Ngưng, lập tức giải thích: “Tôi sợ sau khi tên chủ quản kia ra ngoài, hắn lại tiếp tục kiếm chuyện với cô ấy, nếu chúng ta không ra mặt hỗ trợ, sẽ là hại cô ấy.”
Nam Ngưng khẽ gật đầu, chợt chăm chú nhìn Hứa Thâm một cái, nói: “Dường như anh rất hiểu biết mấy chuyện kiểu này?”
Hứa Thâm cười cười: “Trước kia tôi từng chứng kiến chuyện cùng loại, à không, là nghe qua.”
Sau đó, Hứa Thâm dùng dụng cụ thông tin liên lạc với Đại Lỵ Lỵ, nói đơn giản một hồi, sau đó để cô ấy phái người đến chỗ ở của người phụ nữ vụ dân nọ, đón bọn họ rời đi, và an bài cho những người ấy một công việc mới.
Chương 368. Nhật Ký???
Bởi vì ngoại trừ trảm khư, dưới trướng Hội Truy Quang còn rất nhiều sản nghiệp.
Nhà xưởng, công ty, cửa hàng… vân vân.
Và với Hứa Thâm, tùy tiện an bài mấy công việc cho bọn họ chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Nam Ngưng nghe được cách bố trí của Hứa Thâm, cũng biết người bảo tiêu mà gia tộc cố ý phái tới cho cô vốn không phải nhân vật bình thường, hắn cũng có thân phận địa vị ở thành Để này.
Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói: “Tôi học nhiều luật pháp như vậy, nhưng suýt chút nữa lại không xử lý được một chuyện nhỏ như vậy, vẫn phải dựa vào biện pháp kỳ kỳ quái quái của anh mới giải quyết được.”
Hứa Thâm cười cười, nói: “Những lời kiểu như vậy, nhóm vụ dân khác cũng biết nói, thậm chí còn có người bẻm mép lắm, chẳng qua lời người ta nói lại không có tác dụng gì cả.
Và phỏng chừng bọn họ còn chưa nói xong đã bị đuổi ra ngoài mất rồi.
Tới cuối cùng, vẫn phải dựa vào thân phận của chúng ta, mới có tư cách tranh luận ở đây.”
Nam Ngưng thoáng giật mình, sau đó lại im lặng.
Đương nhiên cô hiểu chuyện này, cũng có thể nói là từ nhỏ, cô đã khắc sâu cảm nhận về quyền thế do thân phận mang đến rồi.
Nhưng mà, luật pháp vốn không phải binh khí nằm trong tay những người có quyền.
Cô hi vọng luật pháp có thể hoàn thiện hơn, để người bình thường cũng có thể cầm lấy thứ vũ khí này, đứng lên bảo vệ chính mình.
Vấn đề xuất hiện trong đoạn nhạc đệm nho nhỏ này, cũng khiến Nam Ngưng ý thức được tầm quan trọng của quá trình hoàn thiện luật pháp.
Đây cũng chính là vấn đề mà thầy giáo của cô thường xuyên nhắc tới, và mỗi khi người nhắc tới chuyện này, đều sẽ thở dài.
Và dường như hiện giờ, cô cũng có thể hiểu được một phần những cảm nhận đằng sau tiếng thở dài ấy.
Đoạn nhạc đệm nho nhỏ ấy qua đi, bọn họ tiếp tục đến thăm hội Hỗ Trợ Vụ Công.
Nhân viên công tác của hội Hỗ Trợ vừa thấy bọn họ là người của sở Thủ Vệ Thành Bang, lập tức tỏ ra cực kỳ phối hợp.
Rất nhanh, những người này đã căn cứ theo tin tức về họ tên và địa chỉ của người một nhà bị diệt môn kia, để tìm được người phụ trách chuyện này.
Không bao lâu sau, bọn họ đi vào một gian phòng khách riêng tư của hội Hỗ Trợ, và chờ được một thanh niên bước vào.
“Vị này chính là Trịnh chấp sự.” Nhân viên công tác giới thiệu.
Nam Ngưng đứng dậy, chăm chú nhìn vào đối phương nói: “Trịnh chấp sự, nghe nói tuần trước người một nhà Triệu Khánh đã tới nơi này tìm anh để mở mắt?”
“Mọi người muốn tìm Triệu Khánh? Là Triệu Khánh nào cơ?” Thanh niên nghi hoặc hỏi.
Nam Ngưng đã sớm có chuẩn bị, cô lập tức lấy ra một bức ảnh đen trắng, đưa tới cho đối phương.
Thanh niên thoáng nhìn đã nhận ra, rồi giật mình nói: “Hoá ra là bọn họ.
Bọn họ đã xảy ra chuyện gì sao?”
Nam Ngưng không trả lời, lại tiếp tục hỏi: “Bọn họ đã thanh toán tiền mở mắt rồi sao?”
“Đã thanh toán rồi, làm sao vậy?” Thanh niên nọ nghi hoặc hỏi.
Nam Ngưng nhìn thẳng vào gã: “Nhiều tiền như vậy, làm sao bọn họ có thể gom đủ được?”
Thanh niên nọ hơi chút sửng sốt, rồi bất đắc dĩ nói: “Chuyện này tôi cũng không biết, tôi chỉ lấy tiền làm việc thôi.”
Nam Ngưng nhíu mày.
Hứa Thâm liếc mắt nhìn thanh niên nọ một cái, trực tiếp nói: “Chúng tôi đã phát hiện ra một kiện đồ tại hiện trường, bên trong còn có một quyển nhật kí, nội dung trên quyển nhật ký này có nhắc tới Trịnh chấp sự.
Anh khẳng định là mình không biết gì sao?”
Sắc mặt thanh niên nọ khẽ biến, lập tức nói: “Anh đừng nói bậy, lấy đâu ra nhật kí… Ách, nội dung trong nhật ký nhắc tới tôi làm gì?”
Kỳ thực Hứa Thâm cũng chỉ tùy tiện dò xét một câu thôi, nhưng bắt gặp phản ứng của thanh niên này, đôi mắt hắn lập tức nhìn thẳng vào gã, lạnh nhạt hỏi: “Vì sao anh biết là không có nhật ký? Anh đã tới nhà bọn họ rồi sao?”
Thanh niên nọ cũng ý thức được phản ứng của bản thân có chút nóng nảy, gã lập tức chống chế: “Trước khi bọn họ ủy thác cho tôi mở mắt, tôi từng đi qua bên đó, còn ngồi xuống uống chén trà trong nhà bọn họ.”
“Chỉ uống chén trà lại biết trong ngăn tủ nhà người ta không có nhật kí sao?” Hứa Thâm thoáng cười lạnh.
Cùng lúc ấy, suy nghĩ trong đầu Nam Ngưng cũng quay trở lại bên này.
Hiển nhiên tại hiện trường vụ án vốn không có thứ gì gọi là nhật ký cả.
Huống chi người gặp nạn chính là vụ dân, làm sao có thể sở hữu nhật kí được? Trừ phi là đồ vật sử dụng phương thức ghi chép chuyên dành cho vụ dân.
Nhưng rõ ràng là phản ứng của Trịnh chấp sự này không bình thường.
Cô lập tức nghiêm túc nói: “Trịnh chấp sự, xin anh hãy nghiêm túc phối hợp với quá trình điều tra của chúng tôi.
Vừa nãy anh có nói mình từng đến nhà bọn họ làm khách, vậy thời gian cụ thể là khi nào?”
“Chuyện này, tôi không nhớ rõ nữa.
Dường như là mười ngày trước? Hoặc hai tuần trước gì đó?” Trịnh chấp sự lắc đầu nói: “Haizz công việc của tôi rất bận rộn, đâu còn nhớ nổi những chuyện nhỏ này.”
“Đây là chuyện lớn có liên quan tới mạng người.
Mời anh nghiêm túc phối hợp với quá trình điều tra của chúng tôi.” Nam Ngưng nhíu mày nói.
Trịnh chấp sự bất đắc dĩ nói: “Tiểu thư luật sư à, tôi đã rất phối hợp rồi.
Cô nghĩ mà xem, rõ ràng tôi đang bận trăm công nghìn việc vẫn cố gắng bớt thời giờ ra gặp các cô đó thôi.
Vậy còn chưa đủ phối hợp sao? Nói nữa, người không phải do tôi giết, vì sao các cô lại điều tra tới chỗ tôi rồi?”
Nam Ngưng nghẹn lời.
“Ai nói người không phải do anh giết?” Hứa Thâm cất giọng lạnh lùng nói: “Anh còn chưa giải thích rõ ràng đâu.
Vì sao anh biết trong nhà bọn họ không có nhật kí? Chỉ có người từng đến hiện trường, còn tự mình tìm kiếm trong căn nhà đó, mới biết được nhà bọn họ có nhật kí hay không thôi.”
Trịnh chấp sự đã ý thức được câu nói lúc trước của Hứa Thâm chính là cái lưới đã giăng sẵn chỉ chờ mình chui đầu vào, nhưng gã vẫn tỉnh bơ, cười lạnh nói: “Luật sư tiên sinh ơi, mấy người đi điều tra vụ án nên chú trọng hơn tới chứng cớ.
Anh không thể bắt tôi chỉ vì một câu thuận miệng được.
Còn nếu anh cứ một mực muốn bới bèo ra bọ rồi coi mấy lời nói ấy cũng là chứng cứ, thì tôi cũng có thể làm luật sư được rồi.”
“Xin lỗi, vậy anh có chút nhầm lẫn gì đó ở đây rồi.
Bởi vì mỗi câu nói của anh đều là bằng chứng, và tuyệt đối không phải một câu nói thuận miệng như anh vừa ngụy biện đâu.” Hứa Thâm nhìn thẳng vào gã: “Huống chi làm sao mà anh biết chúng tôi không có chứng cớ? Anh thực sự cho rằng bản thân hành động cực kỳ sạch sẽ sao? Không hề lưu lại một chút dấu vết nào?”
Chương 369. Không Phải Tiền, Đương Nhiên Chính Là Sắc!!!
Sắc mặt Trịnh chấp sự khẽ biến, nói: “Anh đừng nói bậy.
Vì sao tôi lại muốn giết cả nhà bọn họ chứ? Bọn họ chỉ là mấy vụ dân thôi mà, kể cả khi bọn họ vừa mở mắt, trong xương tủy vẫn là vụ dân, tôi có thể thèm muốn cái gì từ bọn họ đây? Tiền hả? Tiền trong tay tôi ít hơn bọn họ chắc?”
“Không phải tiền, đương nhiên chính là sắc.” Hứa Thâm lạnh nhạt nói.
Trịnh chấp sự cả giận nói: “Anh dám bịa đặt như vậy! Tôi muốn khởi tố anh.
Đừng cho là tôi không hiểu luật pháp!”
“Anh muốn khởi tố sao? Được.
Tiện luôn ở đây có vị Bạch luật sư này, anh có thể thuê cô ấy ra biện hộ cho anh, tiền khiếu nại cũng miễn cho anh luôn.” Hứa Thâm không chút sợ hãi, tiếp tục nói: “Được rồi, mời anh theo chúng tôi đi một chuyến, anh là kẻ khả nghi giết người, chúng tôi có quyền lợi để mời anh về sở phối hợp điều tra.”
“Mấy người không có lệnh điều tra, dựa vào cái gì đòi điều tra tôi? !” Trịnh chấp sự giận dữ, trong hốc mắt thoáng hiện một chút sát ý, nhưng rất nhanh đã thu liễm lại.
Hứa Thâm hơi nhíu mày.
Nhưng Nam Ngưng đã phản ứng lại rất nhanh, cô lập tức nói: “Không phải anh vừa nói mình hiểu luật pháp sao? Vậy thì anh nên biết, lệnh điều tra chỉ cần thiết trong trường hợp chúng tôi muốn soát người, hoặc khám xét gia sản của anh thôi.
Nhưng hiện tại chúng tôi chỉ mời anh về sở phối hợp điều tra, đương nhiên không cần tới lệnh điều tra.
Chúng tôi sẽ không đụng chạm tới thân thể anh, nhưng nếu anh một mực không chịu phối hợp, thì dựa theo điều 92 trong quy định của luật pháp về chuyện này, chúng tôi có thể cưỡng chế bắt tạm giam anh!”
“Đây là thứ luật pháp gì vậy? Quá mức dã man!” Trịnh chấp sự cả giận nói.
“Đối xử với người dã man, tự nhiên phải dùng luật pháp dã man.” Hứa Thâm cười khẽ.
Trịnh chấp sự hung hăng trừng mắt nhìn hắn, nhưng đối diện với đôi nam nữ kẻ xướng người hoạ này, gã cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải cắn răng nói: “Được, tôi đi một chuyến với các người.
Thanh giả tự thanh (người trong sạch vẫn cứ là trong sạch), tôi thật muốn nhìn xem mấy người có thể làm gì được tôi!”
Nam Ngưng nhìn về phía Hứa Thâm.
Tuy cô đã phối hợp với hắn ép đối phương phải đi theo, nhưng cô cũng ý thức được một chuyện.
Dù bọn họ đã phát hiện ra người trước mắt này không thích hợp, nhưng một khi đối phương cứ kiên quyết cắn chặt không nhả, bọn họ cũng chẳng làm được gì khác…
Vốn dĩ trong tay hai người không hề có chứng cớ.
Đến lúc ấy, hết thảy những chuyện này cũng chỉ là uổng công vô ích mà thôi.
Sau đó, Trịnh chấp sự bị đám người đội trưởng thủ vệ áp giải, đưa đi.
Hứa Thâm kéo Nam Ngưng đi chậm lại đằng sau một chút, thấp giọng nói: “Nếu không dùng nghiêm hình bức cung, rất khó ép được hắn nói ra sự thật.”
Nam Ngưng thoáng giật mình, sau đó nhíu mày nói: “Nhưng chúng ta chỉ hoài nghi hắn có vấn đề, vẫn chưa có chứng cớ vô cùng xác thực để khẳng định hắn chính là hung thủ, nếu tùy tiện dùng khổ hình, chẳng phải là vu oan giá hoạ rồi?”
Hứa Thâm khẽ gật đầu: “Tôi cũng rõ điểm này, cho nên chúng ta cần phải dùng thủ đoạn đặc biệt một chút, nếu dùng thủ đoạn tầm thường để đối phó với loại nhân viên trảm khư này, rất khó đạt được hiệu quả.”
“Ý anh là?” Nam Ngưng nghi hoặc nhìn Hứa Thâm.
Đôi mắt Hứa Thâm thoáng chớp động một chút, hắn nói: “Nếu cô tin được tôi, hãy giao cho tôi xử lý chuyện này đi, không cần trở về sở Thủ Vệ Thành Bang, ở ngay trên đường này, tôi cũng có thể làm cho hắn khai rõ mọi chuyện.”
“Anh định làm như thế nào?” Nam Ngưng kinh ngạc nhìn Hứa Thâm.
Rõ ràng tuổi tác của đối phương cũng chỉ sàn sàn như cô thôi, nhưng cô lại có cảm giác tác phong làm việc của hắn, rõ ràng lão luyện hơn cô rất nhiều.
Tựa như những lão bánh quẩy (người lão luyện) thân kinh bách chiến (dày dặn kinh nghiệm), hơn 30 tuổi kia.
“Đối đãi với trảm khư giả, tự nhiên phải dùng thủ đoạn của trảm khư giả.” Hứa Thâm mỉm cười.
Nam Ngưng hơi giật mình, rồi chợt do dự nói: “Nhưng không thể làm bị thương người ta được.
Hiện tại hắn chỉ là kẻ tình nghi, chúng ta không thể tùy ý xâm hại.”
“Không thành vấn đề.” Hứa Thâm khẽ gật đầu.
Hắn còn chưa thử hiệu quả của mặt nạ sau khi dung hợp đâu, vừa lúc lấy nó ra kiểm nghiệm một chút.
Rất nhanh, hai người đã rời khỏi hội Hỗ Trợ Vụ Công, lại men theo bậc thang, đến phía trước chiếc xe.
Đội trưởng thủ vệ liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái.
Bọn họ đã đi theo tra án không biết bao nhiêu lần rồi, cũng biết loại chuyện này tuyệt đối chính là uổng công vô ích.
Một khi người ta cứ cắn chết không chịu nói, bọn họ cũng chẳng làm được cái gì, tới cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn, nhận lỗi sau đó thả người ta ra thôi.
Hai đứa nhóc con chỉ biết dày vò người khác này… Trong lòng đội trưởng thủ vệ thầm khinh thường.
Hứa Thâm dẫn Nam Ngưng ngồi vào chiếc xe áp giải Trịnh chấp sự.
Gã tỏ ra tương đối phối hợp, những thủ vệ chung quanh cũng không hề động thủ, chỉ ngồi hai bên thân thể đối phương, duy trì tính cảnh giác và phòng bị cơ bản.
“Hừ, đi chuyến với mấy người, sẽ làm chậm trễ bao nhiêu chuyện của tôi.
Đến lúc ấy, mấy người nhắm mình sẽ bồi thường cho tôi như thế nào?” Trịnh chấp sự hừ lạnh.
Hứa Thâm mỉm cười nói: “Yên tâm đi, sẽ bồi thường cho anh.”
Bỗng nhiên một thứ chất lỏng màu đen dần dần thẩm thấu ra bên ngoài da mặt hắn, rồi từ từ hiện lên hình thái rõ ràng.
Là một chiếc mặt nạ ác quỷ vừa thẩm thấu qua da thịt trên mặt hắn.
Trịnh chấp sự nhìn thấy một màn dữ tợn như thế, gương mặt lập tức biến sắc.
Gã nhận ra thứ này chính là khư binh, món đồ cực kỳ khan hiếm trong hội Hỗ Trợ.
Và những người sở hữu khư binh này đều là đại nhân vật trong hội.
“Anh muốn làm gì?” Gã khẩn trương nói.
Không sợ hai người làm theo chính quy, chỉ sợ bọn họ áp dụng thủ đoạn bẩn thỉu.
“Nói cho tôi biết, bọn họ đã đưa cho anh bao nhiêu tiền mở mắt?” Hứa Thâm nhìn chăm chú vào Trịnh chấp sự, ngay phần trán trên lớp mặt nạ của hắn, mơ hồ có một lỗ hổng hình thoi nhỏ bé.
Lúc này, dường như ở bên trong lỗ hổng kia. có thứ gì đó vừa thẩm thấu ra ngoài, rất giống một bàn tay không thể nhìn thấy, nhẹ nhàng đi tới, vỗ lên đầu Trịnh chấp sự.
“Tôi đã nói…” Trịnh chấp sự vừa muốn mở miệng giải thích, bỗng nhiên sắc mặt run rẩy, ánh mắt trở nên trống rỗng.
“Mặt nạ của Giang gia!” Sắc mặt Nam Ngưng khẽ biến, cô gắt gao nhìn chằm chằm lên mặt Hứa Thâm.
Chương 370. Ma Quỷ, Mày Là Ma Quỷ!!!
Ngay bên cạnh, trên mặt lão giả mặc áo đuôi tôm đang chạy theo chiếc xe cũng lộ ra vẻ kinh ngạc: “Làm sao mặt nạ Quỷ Nguyệt của Giang gia có thể chạy đến nơi này? Giang gia đã thành ra như vậy, mà đội Quỷ Nguyệt còn có người lưu lạc ở bên ngoài sao? Nhưng người của bọn họ lại nằm trong hội Truy Quang?”
Lão càng nghĩ càng có chút khó hiểu.
“Tôi đã nói rồi… Bọn họ… chẳng đưa được bao nhiêu tiền.” Bỗng nhiên lời nói của Trịnh chấp sự trở nên đứt quãng, chuyển thành mơ hồ và hoang mang.
Trên mặt gã cũng chậm rãi lộ ra nụ cười ngơ ngẩn ha ha hi hi: “Ta giúp mấy tiện dân mở mắt, về sau sẽ chuyển bọn họ thành công bộc trong hội… Ai chà, cô bé kia thật là đẹp mắt, không nghĩ tới sau khi cô nàng này mở mắt lại trở nên xinh đẹp như vậy.”
Nói đến đây, trên mặt gã lại lộ ra vẻ tiếc hận: “Đáng tiếc, lại là thứ không biết nghe lời, không nên ép ta phải hung hăng tát cô như vậy.
Hừ, không ngờ tiện dân chết tiệt này lại yếu ớt đến vậy, bị tát hai cái đã không chịu đựng nổi rồi…”
“Ai, nếu đã không biết nghe lời như vậy, cũng chỉ có thể xử lý bọn họ thôi.
May cho mấy người là ta có lòng tốt, cho mấy người chết dễ dàng như vậy, còn chưa thèm so đo về khoản tiền mở mắt bị lãng phí kia đâu…”
Dường như gã đang tự lẩm bẩm một mình, vẻ mặt đầy cảm thán.
Nhưng gương mặt nhóm thủ vệ và Nam Ngưng đang ngồi bên trong xe, lại nghe mà biến sắc.
Tuy Trịnh chấp sự chỉ nói mấy câu ngắn ngủi, nhưng đã trực tiếp thành thật khai hết mọi chuyện rồi.
Và gã, thực sự là hung thủ!
Nghĩa là người một nhà kia vốn không chết vào tay khư, mà chết trên tay gã?
Hơn nữa, lý do để gã giết chết bọn họ lại đơn giản như thế? Chỉ vẻn vẹn là ham mê nữ sắc mà thôi.
Kẻ này đúng là hung thủ…
Kỳ thực, ban đầu Hứa Thâm chỉ muốn hiểu biết một chút tình huống cụ thể mà thôi, không ngờ hắn còn chưa hỏi gì, đối phương đã trực tiếp tự mình bại lộ cả rồi.
Đáng tiếc bên cạnh có quá nhiều người… Bằng không, hắn có thể hỏi đến thẻ ngân hàng và mật mã két sắt của đối phương rồi …
Lại nói, đây là lần đầu tiên Hứa Thâm sử dụng năng lực trí huyễn (bố trí ảo cảnh) của mặt nạ Khư Nhãn, nhưng hiệu quả lại tốt ngoài ý muốn.
Hắn có thể cảm nhận được tinh thần lực của bản thân đang tràn ra bên ngoài mặt nạ, và qua đó, hắn có thể cảm nhận được tinh thần lực của đối phương.
Một màn vừa rồi chỉ là kỹ xảo thôi miên đơn giản nhất mà thôi, khiến cho đối phương tưởng lầm rằng, bản thân đang ở bên trong thế giới nội tâm của chính mình, bởi vậy rất nhiều âm thanh và bí mật vẫn luôn được ẩn giấu trong đáy lòng đều bị bại lộ cả.
“Không biết đây là hiệu quả đạt được khi chỉ số quyền trọng ở mức 4 điểm, hay là năng lực vừa được dung hợp của mặt nạ quá mức dũng mãnh…” Hứa Thâm âm thầm cảm thán trong lòng, bỗng nhiên hắn nghĩ đến rất nhiều biện pháp kỳ diệu để kiếm tiền.
Ngay sau đó, chiếc mặt nạ rút khỏi gương mặt hắn tựa như sóng thủy triều, còn đôi mắt hắn lại nhìn thoáng qua Nam Ngưng bên cạnh.
Nam Ngưng vừa chăm chú liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, đã nhanh chóng nhìn về phía Trịnh chấp sự mới giật mình tỉnh ngộ bên kia.
Cô nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Với tội danh giết hại người vô tội, anh đã bị bắt!”
Trịnh chấp sự thoáng ngây người, con mắt gã trừng lớn nhìn Hứa Thâm trước mắt, ròi giận dữ nói: “Ma quỷ, mày là ma quỷ!”
Bỗng nhiên gã ra tay, chộp về phía Hứa Thâm.
Nhưng phản ứng của hai thủ vệ bên cạnh lại nhanh hơn, bọn họ lao lên, trực tiếp đè gã xuống.
Trong cổ họng Trịnh chấp sự phát ra tiếng rống giận điên cuồng, gã muốn giãy giụa, nhưng với thực lực giai đoạn đầu ngang ngửa với hai thủ vệ bên cạnh của gã, à không, hình như gã còn yếu hơn hai thủ vệ bên cạnh vài phần, đương nhiên Trịnh chấp sự nọ đã bị hai người ấy đè chặt xuống, không thể nhúc nhích mảy may.
“Chúng chỉ là một đám tiện dân.
Tao đã nói sau khi tao giúp chúng nó mở mắt, phải vô điều kiện phục tòng hết thảy mọi chuyện trong hội, vậy mà chúng nó dám phản kháng, là chính chúng nó muốn chết!” Trịnh chấp sự giận dữ hét lên.
Nam Ngưng lạnh lùng nói: “Dù bọn họ là vụ dân nhưng trong mình cũng mang theo trái tim biết liêm sỉ, còn anh không có.”
Hứa Thâm sửa lại cho đúng nói: “Không cần thêm chữ ‘dù’ kia sẽ tốt hơn.”
Nam Ngưng ngẩn ra, rồi không khỏi liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái.
Một lúc lâu sau, cô khẽ gật đầu, thấp giọng nói: “Là tôi sai rồi, tôi cũng phạm vào tội ngạo mạn.”
“Đừng, đừng, đừng quá mức trang nghiêm như vậy mà.” Hứa Thâm vội vàng nói.
Nam Ngưng khẽ lắc đầu, cô nhìn Trịnh chấp sự đang cực kỳ phẫn nộ trước mắt, rồi không khỏi thở ra một hơi thật dài, nói: “Khó trách thầy giáo tôi từng nói, địch nhân lớn nhất của luật pháp không phải là tội phạm, cũng không phải người thất học, mà là những kẻ ngạo mạn và thành kiến.”
“Tao không phục!” Trịnh chấp sự cả giận nói: “Chúng mày không có chứng cớ, chỉ biết dùng thủ đoạn dơ bẩn ấy điều khiển khiến tao nói lung tung.
Tao không phục!”
Hứa Thâm móc móc lỗ tai, dường như cảm thấy không chịu nổi nữa, hắn trực tiếp cởi dây giày, tháo tất ra, cuộn tròn lại, rồi dưới ánh mắt trừng lớn của đối phương, hắn dứt khoát nhét thẳng chiếc tất kia vào trong miệng gã.
“Xem ra là phục rồi.” Hứa Thâm cười cười.
Trong cổ họng Trịnh chấp sự phát ra tiếng rống giận, hai tay muốn giãy giụa, lại bị hai thủ vệ gắt gao đè xuống.
Sắc mặt Nam Ngưng lộ ra vẻ kỳ quái, có chút muốn nói lại thôi, nhưng tới cuối cùng vẫn không nói điều gì.
Cô cũng không phải loại người tuân theo luật pháp một cách máy móc, không biết vận dụng linh hoạt… Đúng là cô cảm thấy hành động này có chút làm trái với luật pháp, tự mình dùng hình, nhưng… Rất thích nha!
Thậm chí nhìn thấy dáng vẻ thống khổ nghẹn khuất của đối phương, cô còn muốn bật cười, nhưng nghĩ đến hình ảnh gia đình nạn nhân chết thảm, ý cười trong lòng lại rất nhanh chuyển thành nghiêm túc.
Không bao lâu sau, đoàn người bọn họ trở lại sở Thủ Vệ Thành Bang, Trịnh chấp sự được giao cho đội trưởng thủ vệ áp giải, đưa vào sở Thủ Vệ Thành Bang, định tội.
Sau khi thẩm phán biết về vụ án này, đối phương cũng tán thưởng Nam Ngưng một phen, còn cho cô hai ngày phép để nghỉ ngơi.
Nhưng đương nhiên Nam Ngưng không chịu, cô vẫn kiên trì tiếp tục đi làm vào ngày hôm sau.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










