[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 31 : Ám Sát Giả Quay Lại! (c301-c310)
❮ sautiếp ❯Chương 301. Ám Sát Giả Quay Lại!
Nếu ám sát giả chạy thoát, hẳn là bọn họ phải quay về từ lâu rồi mới đúng.
Nếu bọn họ đuổi theo, hẳn là đôi bên sẽ phân ra thắng bại thật nhanh.
Trên thực tế, một trận ác chiến kéo dài tới 13 phút là chuyện cực kỳ hiếm thấy.
Bởi vì đây vốn là chiến đấu sinh tử, chỉ cần chạm mặt sẽ dốc toàn lực, thường thường chỉ trong một vài phút cũng có thể phân ra thắng bại rồi.
“Lâu như vậy, với năng lực của Lý Tổ Vọng, cũng đủ để chạy suốt quãng đường hai, ba mươi km đi tập kích đối phương rồi, kể cả khi cậu ta đi vòng vèo trở về cũng nên đến đây rồi…” Ánh mắt Mặc Thanh Hạo trở nên âm trầm, lại nói: “Anh khẳng định là đối phương chỉ có một người?”
Sắc mặt Mặc Kiếm chuyển thành khó coi, hiển nhiên gã không thể khẳng định được.
Mặc dù Mặc Hải Minh chỉ cảm ứng được một người, nhưng hiện tại xem ra, gã cũng không thể cam đoan ám sát giả kia có phải mồi nhử hay không.
“Chúng ta vừa tìm được động khư này, ám sát giả kia lại có thể tìm được vị trí của chúng ta chính xác như thế, hẳn là bên trong có nội gian…” Ánh mắt Mặc Thanh Hạo đảo qua, Mặc Kiếm và những thành viên Mặc gia đứng xung quanh đều biến sắc, ai nấy cùng nhìn nhau, từ trong đáy mắt lộ ra vài phần kiêng kị.
Ánh mắt Mặc Thanh Hạo cực kỳ lạnh lùng, gã biết nơi đây không nên ở lại lâu, bởi vậy lập tức chọn ra hai thân vệ, cho bọn họ đóng tại nơi này, nói: “Hai người ở lại chỗ này chờ.
Nếu hai người kia quay về, hãy đưa bọn họ đuổi theo, chúng ta đi trước.”
Cứ như vậy, trong ánh mắt hoài nghi của người khác, hai thân vệ nọ nơm nớp lo sợ, đành phải bước ra khỏi hàng, vẻ mặt đầy đau khổ, tựa như muốn nói “Tôi oan uổng mà”… nhưng lại không thể lên tiếng biện minh.
Mặc Thanh Hạo đơn giản nói cho bọn họ biết một chút tin tức về tuyến đường và vị trí, sau đó kêu gọi đám người Mặc Kiếm cùng rời khỏi nơi đây.
Theo hành động của bọn họ, bức tường người đang bảo vệ Mặc Thanh Hạo cũng tạo thành trận hình tiến lên, đám thành viên Mặc gia không còn xoay chung quanh Mặc Thanh Hạo nữa, mà dùng dạng thế trận tam giác bảo vệ gã ở bên trong.
“Thiếu gia…” Bỗng nhiên Mặc Kiếm nghĩ đến một chuyện, vừa muốn mở miệng nói, nhưng cái miệng khẽ hé ra của gã lập tức khựng lại, mở to ra, tựa như vừa bị một thứ gì đó đè nén xuống, rồi trong nháy mắt toàn bộ nổ tung ra!
Dịch óc, hàm răng, máu tươi… văng khắp chốn!
Tiếng nổ ấy đã kinh động đám thành viên Mặc gia chung quanh, tất cả đều cực kỳ sợ hãi, vội vàng gắt gao vây quanh Mặc Thanh Hạo, dùng thân thể của bản thân ngăn cản công kích.
Máu tươi nóng bỏng văng lên mặt Mặc Thanh Hạo.
Ở phần góc nhọn bả vai trên trang phục tác chiến của gã, còn treo nửa cái đầu lưỡi vừa bị đứt ra, đang rũ xuống.
Gã thoáng ngây người, nhưng ngay sau đó bỗng nhiên nhìn theo phương hướng viên đạn vừa bắn tới.
Ám sát giả không chết!
Có nghĩa là Lý Tổ Vọng và Mặc Hải Minh đuổi theo bên đó, đã lành ít dữ nhiều!
Mà trước mắt, Mặc Kiếm cũng bị bắn chết rồi.
Cũng có nghĩa là chỉ trong nháy mắt, tứ đại thân vệ đắc lực bên người gã, đã thiếu ba, từ đáy lòng gã nổi lên hàn ý và phẫn nộ.
Gã lập tức giơ súng ngắm lên, xuyên thấu qua tường người và Khư Nhãn, nhằm thẳng về phía đối phương.
Đáng tiếc, ở vị trí cuối tầm nhìn của Khư Nhãn trên súng ngắm, chỉ là một mảnh tối đen… Và thứ mà gã có thể nhìn thấy, chính là một đống núi đá hỗn độn, không bắt được bất cứ bóng dáng nào.
Đối phương vừa bắn ra một phát là lập tức thay đổi vị trí, hay đã ẩn giấu từ trước rồi?
Lại nói, ngắm bắn ám sát đều là năng lực của hệ ảnh tử, và có một vài năng lực giả hệ ảnh tử có thể ngụy trang thân thể trở nên giống hệt cảnh vật chung quanh… Nói cách khác, một tảng đá, một cái cây, đều có thể là ám sát giả!
“Đáng chết!” Mặc Thanh Hạo nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt đảo qua thi thể đã ngã xuống của Mặc Kiếm.
Đối phương không giống gã, mất đầu vẫn có thể tái sinh.
Trên thực tế, nếu Mặc Kiếm bị bắn trúng bộ phận khác, dù là trái tim, thì với sinh mệnh lực của hình thái thứ hai, đối phương vẫn có thể duy trì sự sống trong một thoáng, và chỉ cần một thoáng đó thôi, gã cũng có thể giúp đối phương trọng cấu tái sinh.
Nhưng… đây lại là đầu.
Chỉ trong nháy mắt, Mặc Kiếm đã chết bất đắc kỳ tử rồi!
Không có bất cứ cơ hội tái sinh nào nữa, sinh cơ nhanh chóng trôi qua trong nháy mắt ấy rồi.
Một phát súng cực độ hung ác, ngắm bắn vô cùng chuẩn xác!
Hàn ý lóe lên trong mắt Mặc Thanh Hạo.
Đối phương lại lặng lẽ lần mò đến đây, một mực chờ đợi bọn họ lộ ra sơ hở.
Và chỉ vẻn vẹn trong khoảnh khắc trận hình biến hóa, đã làm Mặc Kiếm bại lộ ra ngoài, lập tức bị đối phương ngắm bắn.
Hiển nhiên kẻ địch kia đã ý thức được, dẫu hắn có bắn bao nhiêu phát cũng không giết được gã, cuối cùng dứt khoát xử lý toàn bộ hình thái thứ hai bên người gã trước đây.
Mặc Thanh Hạo đảo qua Vệ Thừa Phong, tồn tại hình thái thứ hai duy nhất còn sót lại, lập tức phân phó những người khác vây kín lại, cùng bảo vệ đối phương.
Vệ Thừa Phong là thân vệ còn lại cuối cùng của Mặc Thanh Hạo.
Lúc này, khi gã vừa nhìn thấy Mặc Kiếm chết thảm, sắc mặt cũng có chút trắng bệch.
Nếu vừa rồi, mục tiêu mà kẻ địch nhắm tới chính là gã, chưa chắc bản thân đã có thể phản ứng được.
Dù sao hệ ảnh tử cũng có tính mẫn cảm mạnh hơn trong đám năng lực giả.
“Thất gia, hiện tại chúng ta nên làm sao bây giờ?” Vệ Thừa Phong lui vào trong vòng vây, nhìn khắp nơi xung quanh.
Cùng lúc ấy, gã cũng lặng yên phát động năng lực, tiến hành phòng ngự bên người mình.
Dưới tình huống có chuẩn bị, gã hoàn toàn không sợ ngắm bắn.
“Đương nhiên là tìm cơ hội giết hắn!” Trong ánh mắt Mặc Thanh Hạo lộ ra sát ý lành lạnh, liên tiếp tổn thất ba thân vệ, đương nhiên phải trả thù.
Từ trước đến nay, gã chưa từng ăn một vố nào đau đến thế.
“Trước tiên phải tìm vị trí ẩn giấu đã.” Gã lập tức phân phó.
Đoàn người đưa Mặc Thanh Hạo tới đằng sau một tảng đá lớn, đám thành viên vẫn vây xung quanh.
Hai thành viên Mặc gia bị phân phó ở lại vị trí cũ cũng quay về hàng ngũ rồi.
Hiện giờ ám sát giả đã trở lại, khả năng cao là Lý Tổ Vọng và Mặc Hải Minh sẽ không bao giờ trở lại được nữa.
Chương 302. Con Mắt Của Thần Ceres!
Mặc Thanh Hạo thu hồi ba lô của mình từ trong tay một người bên cạnh, sau đó lấy ra hai món đồ vật.
Vệ Thừa Phong nhận được một món trong đó, là Nhang Khư.
Thứ này không phải là khư binh, nhưng lại có hiệu quả đặc thù nhằm vào khư và cổ thi.
Nó thuộc loại vật phẩm có liên quan tới khư, một khi châm lên, theo mùi hương lan tỏa, có thể hấp dẫn khư và cổ thi ở gần đây, đi tới.
Thứ này chỉ có thể hấp dẫn khư cùng một tầng trong Khư giới, bởi vì mùi hương và ánh sáng khác nhau, nó không thể xuyên thấu các tầng trong Khư giới được.
Vệ Thừa Phong có chút khó hiểu, thứ này chính là thủ đoạn mà bọn họ đã chuẩn bị để săn giết cổ thi, hiện tại có ám sát giả ẩn núp một bên, Mặc Thanh Hạo còn muốn tiếp tục săn bắn cổ thi sao?
Mặc Thanh Hạo lại cầm một món đồ khác trong tay, giống viên nhãn cầu, hắn đúng vệ Thừa Phong nói: “Đây là con mắt của Thần Ceres (Nguyên văn: khắc thụy tư
克瑞斯
, Thần Ceres là nữ thần nông nghiệp và mùa màng trong thần thoại La Mã, là một trong mười hai chủ thần của người La Mã, tương ứng với nữ thần Demeter thần thoại Hy Lạp), là vật phẩm chỉ lưu hành nội bộ trong hiệp hội Chưng Khí.
Nó có thể cảm ứng được ác niệm trong phạm vi 800 mét xung quanh, còn có thể phụ thuộc vào người tùy tùng, hiệu quả liên tục trong vòng 12 giờ!”
Vệ Thừa Phong ngẩn ra, gã có chút ngạc nhiên.
Đúng là gã từng nghe nói tới vật phẩm cực kỳ nổi tiếng, con mắt của Thần Ceres này.
Nó cũng được gọi là khắc tinh của kẻ phản loạn.
Trên thực tế, cao tộc hoặc những thế lực lớn khác, đều sẽ dùng thứ này để kiểm nghiệm thân phận của những thành viên hạch tâm, nếu trong nội bộ có phản đồ, khả năng cao sẽ bị tìm ra.
Và lý do bọn họ không dám khẳng định xác suất trăm phần trăm chính là, chỉ khi phóng thích thứ này ra, lại đúng lúc đối phương phát sinh ác niệm, mới có thể cảm nhận được.
Nghĩa là, vật phẩm này không thể phát hiện ra ác niệm của một tên phản đồ nào đó, nếu đối phương ẩn giấu thật sâu trong nội tâm, không dễ dàng hiển lộ ra ngoài.
“Thiếu gia, hiện tại chúng ta dùng thứ này, có thể tìm được vị trí của ám sát giả kia!” Vệ Thừa Phong lộ vẻ mặt vui mừng nói.
Mặc Thanh Hạo ném cho gã một cái nhìn đầy giận dữ, nói: “Người được phái tới ám sát tôi, còn suýt chút nữa đã thành công, khẳng định là ám sát giả đỉnh cao.
Và loại tồn tại ấy, ngoại trừ trong nháy mắt khi ám sát, sẽ để lộ ra sát ý, toàn bộ thời gian còn lại, đối phương đều có thể hoàn mỹ ẩn giấu vào trong, bởi vì có vài người sở hữu năng lực đặc thù, cũng sẽ cảm nhận được ác niệm, thậm chí còn có một loại năng lực, gọi là đọc tâm nữa.
Cho nên, thứ này là vô dụng!”
Nói đến đây, Vệ Thừa Phong đã hiểu.
Do Mặc Kiếm kia chết quá nhanh, Thất gia không kịp lấy ra, sử dụng vật ấy, và chờ đến lúc có cơ hội, gã lại lo lắng đối phương đã thu liễm sát ý, bắt đầu ẩn núp rồi.
“Vậy thiếu gia muốn làm gì?” Vệ Thừa Phong nghi hoặc hỏi.
Mặc Thanh Hạo cất giọng lạnh lùng nói: “Thứ này tôi chỉ mang theo một cái, rất quý giá.
Và cơ hội chỉ có một lần, cho nên cần phải tuyệt đối nắm chắc mới được! Thừa Phong, ta cần cậu làm mồi!”
Sắc mặt Vệ Thừa Phong khẽ biến, gã lập tức nói: “Vì Thất gia, thuộc hạ muôn chết không từ!”
“Bớt nói mấy lời đó đi, tôi có bảo cậu đi chịu chết đâu? Với năng lực của cậu, kể cả khi đối mặt với viên đạn bắn tỉa cũng sẽ không chết, chỉ cần liên tục dùng khư lực đừng tiếc tiêu hao là được.” Mặc Thanh Hạo hừ lạnh nói.
Vệ Thừa Phong nhìn về phía Nhang Khư trong tay đối phương, gã cũng không ngốc, lập tức hiểu được tâm tư của thiếu gia nhà mình: “Thiếu gia đang muốn đốt Nhang Khư, hấp dẫn cổ thi đến, sau đó chúng ta mượn dùng quãng thời gian chiến đấu với cổ thi, để tôi cố ý lộ ra sơ hở, khiến cho đối phương ngắm bắn?”
“Đúng vậy.” Mặc Thanh Hạo gật đầu.
Nếu hiện tại để cho Vệ Thừa Phong rời khỏi tường người vây quanh, hoặc cố ý hiển lộ ra ngoài, chắc chắn đối phương sẽ phát hiện kế hoạch của bọn họ.
Dù sao Mặc Kiếm đã bị bắn chết, lúc này bên người Mặc Thanh Hạo chỉ còn lại duy nhất một thân vệ là Vệ Thừa Phong, làm sao có thể dễ dàng cho đối phương bại lộ ra ngoài?
Mà kể cả khi Vệ Thừa Phong thực sự bại lộ ra ngoài, khả năng cao là đối phương sẽ có phòng bị, chưa chắc đã có thể hấp dẫn được ám sát giả kia ngắm bắn.
Bởi vậy, cần phải đặt Vệ Thừa Phong vào một tình huống cực kỳ bối rối, cực kỳ vô ý, tựa như gã “Bị bắt” phải bại lộ, đến lúc ấy, mới có thể câu được con cá này!
“Thừa Phong, thời khắc khảo nghiệm kỹ thuật biểu diễn của cậu tới rồi, đừng để tôi thất vọng!” Mặc Thanh Hạo hướng ánh mắt lạnh lùng nhìn đối phương.
Tim Vệ Thừa Phong đập thình thịch, gã vội vàng nói: “Thiếu gia yên tâm, tôi nhất định sẽ hấp dẫn được đối phương!”
Rõ ràng bọn họ chỉ đi săn bắn trong động khư mà thôi, vì sao thiếu gia lại mang con mắt của Thần Ceres… Đây là món đồ chuyên môn dùng để kiểm tra trắc nghiệm phản đồ.
Chẳng lẽ thiếu gia hoài nghi trong đội …
Nghĩ tới đây, Vệ Thừa Phong thu lại ánh mắt, ý niệm trong đầu không ngừng xoay chuyển.
Cũng trong lúc ấy, ánh mắt gã lơ đãng quét qua thân thể Mặc Thanh Hạo.
Ám sát giả kia muốn giết chết thiếu gia, phải đồng thời bắn nổ cả cái đầu trên cổ thiếu gia cũng như bộ não đang được ẩn giấu trong cơ thể.
Nhưng trong cái đầu kia vốn không có xương sọ, và bộ phận quan trọng nhất bên trong chính là bộ não, rút cuộc Mặc Thanh Hạo kia đã giấu nó đi đâu rồi?
“Cậu đang suy nghĩ cái gì?” Mặc Thanh Hạo đã châm Nhang Khư, lập tức hướng ánh mắt nhìn về phía Vệ Thừa Phong.
Vệ Thừa Phong vừa ngẩn ra, lập tức phục hồi lại tinh thần nói: “Tôi đang suy nghĩ, đợi lát nữa nên khống chế vẻ mặt của mình như thế nào.
Đối phương đã có thể ngắm bắn chuẩn xác như vậy, hẳn là cũng có thể thấy rõ mỗi một tia biểu cảm biến hóa trên gương mặt tôi.”
“Ừm.” Mặc Thanh Hạo khẽ gật đầu: “Hiện giờ cậu có thể tập luyện trước xem sao, hoặc là mường tượng một chút trong đầu cũng được.
Nên nhớ cơ hội chỉ có một lần, nếu thất bại, kết cục của chúng ta chính là chạy trốn không còn đường phản kháng nữa.
Cậu có hiểu không?”
Vệ Thừa Phong hít sâu một hơi, nói: “Thuộc hạ đã hiểu được.”
Chương 303. Vì Sao Còn Chưa Bắn?
Ngay lập tức, gã bắt đầu thử khống chế vẻ mặt của bản thân.
Mặc Thanh Hạo cũng không nói thêm điều gì, chỉ lặng lẽ đưa Nhang Khư đã được châm cho thuộc hạ bên người, sau đó lập tức cầm lấy súng ngắm, tiếp tục nhìn quanh bốn phía, muốn tìm bóng dáng của ám sát giả kia.
Mặc Thanh Hạo xuyên thấu qua khe hở giữa bức tường người, nhìn một vòng, vẫn không trông thấy ám sát giả.
Kẻ này thật kiên nhẫn…
Ánh mắt Mặc Thanh Hạo càng ngày càng lạnh.
Khi Nhang Khư cháy, nó sẽ tản ra mùi hương khá đặc thù, đây cũng là thứ mà hiệp hội Chưng Khí đã chế tác.
So sánh với công việc chế tạo những loại hàng hóa thông dụng như ô tô, đoàn tàu… vân vân, con bài chưa lật ở sau lưng hiệp hội Chưng Khí mới chân chính là thứ giúp bọn họ vẫn đứng sừng sững bên trong những thế lực lớn tại nội thành.
Chúng chính là các loại vật phẩm có liên quan tới khư, vẫn không ngừng được bọn họ phát triển, mở rộng.
Đây là cấp bậc mà người thường không thể tiếp xúc tới, cũng là mối làm ăn giữ nhà chân chính của hiệp hội Chưng Khí.
Theo mùi hương phiêu tán, mọi người đều im lặng chờ đợi.
Chừng mười phút qua đi, đột nhiên một thứ âm thanh tích tích tác tác từ trong bóng đêm, truyền đến.
Mặc Thanh Hạo dùng Khư Nhãn trên súng ngắm nhìn lại, lập tức trông thấy một con cổ thi đang chậm rãi đi qua bên này.
“Quá yếu.” Mặc Thanh Hạo nhíu mày.
Nó chỉ là cổ thi cấp C, tay dài chân dài, hình thể cao chừng hai mét.
Loại trình độ này, còn không thể ép bọn họ phân tán trận hình.
Phải chờ cho đến khi số lượng cổ thi nhiều hơn, hoặc xuất hiện một con cổ thi mạnh hơn mới được.
Sắc mặt gã trở nên âm trầm.
Nếu đám người Lý Tổ Vọng còn sống, bọn họ làm loại chuyện này sẽ không gây nên chút áp lực tâm lý nào trong lòng gã, nhưng hiện tại, trong đội ngũ chỉ còn hai tồn tại hình thái thứ hai là gã và Vệ Thừa Phong, nếu bọn họ thực sự hấp dẫn cổ thi cấp B đến, hoặc ít hoặc nhiều cũng có chút nguy hiểm.
Phanh!
Mặc Thanh Hạo không để Vệ Thừa Phong ra tay, mà trực tiếp bắn ra một súng, tiêu diệt con cổ thi kia.
Theo mùi vị mỡ khư tản ra xung quanh, động tĩnh truyền đến từ bóng đêm càng ngày càng nhiều.
Sau khi Mặc Thanh Hạo ngắm bắn hai con cổ thi, lúc này gã mới cho đám thủ hạ bên cạnh tiến lên chém giết, mà bản thân gã cùng với Vệ Thừa Phong vẫn ẩn trong bức tường người.
Đám thủ hạ xung quanh chỉ có trình độ đạt tới điểm cực hạn của giai đoạn đầu, cũng có một vài người trong đó đã kích hoạt được trạng thái tới hạn, nhưng theo số lượng cổ thi càng ngày càng nhiều, rất nhanh trong đội ngũ đã xuất hiện thương vong.
Bọn họ dùng súng Phá Khư loại tốc xạ bắn phá, cũng chỉ có thể bắn xuyên người cổ thi, nhưng dưới tác dụng chữa trị của sương mù xung quanh, đám cổ thi nọ lại nhanh chóng đứng dậy.
“Loại trình độ này, hẳn là đủ giống như thật rồi.” Mặc Thanh Hạo nhìn thấy hai tên thuộc hạ đã chết đi, trong lòng thầm cân nhắc có nên cho Vệ Thừa Phong biểu hiện hay không.
Rống!
Đúng lúc này, đột nhiên trong bóng đêm truyền đến một tiếng gầm nhẹ.
Sắc mặt Mặc Thanh Hạo khẽ biến, gã vội vàng nhìn chằm chằm qua bên kia, lập tức trông thấy một con cổ thi tựa như dã thú cực lớn, đang bò lổm ngổm xông đến,, tay chân bò sát đất, sau lưng có cánh thịt, nhưng chỉ có một chiếc, mọc ngay bên cạnh xương sống, tựa như một vị thiên sứ đã bị biến đổi, không được trọn vẹn, đủ đầy.
Mặc Thanh Hạo vội vàng dùng súng ngắm bắn, rất nhanh đã đánh thủng mấy lỗ trên người cổ thi.
“Tắt nhang, đã đến lúc cậu biểu hiện rồi.” Mặc Thanh Hạo nhìn về phía Vệ Thừa Phong, chợt gầm nhẹ nói: “Chạy mau!”
Nói xong, gã thu hồi súng ngắm, yểm hộ cho đám thuộc hạ lui lại.
Mọi người lập tức chạy về phía tên ám sát giả đã ngắm bắn lúc trước, trong lúc lui lại, trên mặt hiện lên vẻ bối rối.
Vệ Thừa Phong vừa chạy trốn vừa dùng người bên cạnh làm vật che chắn, chỉ ngẫu nhiên mới lộ ra một chút sơ hở.
Thế này đã đủ chân thật rồi chứ… Vệ Thừa Phong chạy trốn thật nhanh nhưng trong lòng lại cảnh giác chú ý động tĩnh bốn phía.
Rống!
Tốc độ bò của con cổ thi nọ cực nhanh, không bao lâu sau đã đuổi kịp bọn họ, Mặc Thanh Hạo chỉ có thể cắn răng xoay người lại chống đỡ.
Tránh tổn thất quá nhiều thuộc hạ, gã chỉ có thể rút đao giết về phía cổ thi, đồng thời hướng ánh mắt cảnh giác nhìn ngó chung quanh.
Tuy lúc trước chính gã đã bị đối phương bắn nổ đầu, nhưng đó là dưới tình huống gã không hề phòng bị, hiện giờ thì khác, dưới tình huống có chuẩn bị, gã tuyệt đối không có khả năng bị đối phương bắn nổ đầu thêm lần nữa.
Thân pháp của Mặc Thanh Hạo cực nhanh, có thể miễn cưỡng chống đỡ công kích của cổ thi, tuy nhìn gã có chút chật vật, nhưng dưới sự phối hợp kiềm chế của những người khác, bọn họ vẫn có thể miễn cưỡng ứng phó được tình hình.
Vệ Thừa Phong thấy Mặc Thanh Hạo suýt chút nữa đã bị cổ thi đánh trúng, gã cũng bất chấp che giấu bản thân, lập tức tiến lên tương trợ.
Dưới sự phối hợp của hai người bọn họ, cộng thêm đám thủ hạ khác ở một bên kiềm chế, cả nhóm cũng miễn cưỡng ngăn chặn được công kích đến từ phía cổ thi.
Trong lòng Mặc Thanh Hạo thầm kêu lên một tiếng may mắn, vận khí của bọn họ thực sự không tồi, cổ thi này chỉ có trình độ tương đối bình thường trong đám cấp B, nếu xuất hiện một con mạnh hơn, khả năng rất lớn là gã sẽ phải dốc toàn lực…
Mà như vậy, chẳng phải bọn họ chơi lửa hấp dẫn cổ thi tới sẽ thực sự biến thành dẫn lửa thiêu thân hay sao? (nguyên văn ‘chơi lửa’ và ‘dẫn lửa thiêu thân’ đều là ngoạn hỏa
玩火
, từ này có hai nghĩa, một là mạo hiểm, hai là hại người.
Tác giả chơi chữ ^^!)
Dù sao ứng phó với cấp B đã quá sức bọn họ, còn phải cảnh giác kẻ địch âm thầm bắn lén.
Không bao lâu sau, con cổ thi bò sát đất nọ đã bị bọn họ hợp lực chém giết.
Trên người Mặc Thanh Hạo và Vệ Thừa Phong đều có chút thương tích, đám thuộc hạ bên dưới lại tổn thất thêm bảy, tám người, hiện giờ chỉ còn lại không đến 15 người.
“Kẻ ngắm bắn kia đâu rồi? Vì sao chưa công kích?” Vệ Thừa Phong nhìn con cổ thi ngã xuống đằng kia, ánh mắt đã trở nên khá khó coi.
Gã đã dốc sức để lộ ra nhiều sơ hở như vậy, vì sao ám sát giả kia còn chưa nổ súng?
Chương 304. Bài Học Kiên Nhẫn!
Mặc Thanh Hạo cũng có chút ngoài ý muốn.
Lúc trước, trong hành động của bọn họ còn có chút ý tứ diễn kịch, nhưng từ sau khi con cổ thi cấp B nọ xuất hiện, bọn họ đã không thể không bại lộ sơ hở.
Loại chật vật kia là thực sự chật vật nha.
Nhưng vẫn không thấy kẻ địch kia bắn lén?
Ám sát giả kia đã rời đi rồi sao?
Không có khả năng, đối phương không giết chết được gã, làm sao có thể rời đi được?
Chẳng lẽ mục tiêu của hắn chính là Mặc Kiếm?
Đừng có đùa vậy chứ!
“Thất gia, tôi…” Sắc mặt Vệ Thừa Phong cực kỳ khó coi, gã đã cố gắng lắm rồi mà…
Mặc Thanh Hạo lạnh lùng nhìn gã một cái, nói: “Cơ hội như vậy, không có lần thứ hai .”
Vệ Thừa Phong nhìn ánh mắt của đối phương, trong lòng trào dâng một luồng hàn ý.
Rút cuộc đối phương nói tới cơ hội hấp dẫn kẻ địch, hay là… cơ hội của gã?
“Nếu ám sát giả đã rời đi, chúng ta cứ săn bắn như bình thường đi.” Mặc Thanh Hạo lạnh lùng nói.
Đương nhiên là Vệ Thừa Phong không tin lời đối phương nói, làm sao ám sát giả có thể rời đi được?
Nhưng đến tột cùng là chỗ nào lộ ra sơ hở, khiến ám sát giả kia ý thức được bọn họ đang diễn trò?
Vệ Thừa Phong có chút đau đầu, nghĩ mãi vẫn không ra.
Chẳng lẽ hết thảy mọi chuyện chỉ vì gã diễn quá kém cỏi? Nhưng không có khả năng nha…
Sau khi Mặc Thanh Hạo hét lên một tiếng ra lệnh, những người khác đều bắt đầu dựa theo trận hình săn bắn những cổ thi còn sót lại chung quanh.
Chỉ có bốn người vẫn quay chung quanh, bảo vệ bên người Mặc Thanh Hạo, tất cả những người còn lại đều chuyển thành chiến lực săn bắn.
Đương nhiên Vệ Thừa Phong cũng không thể tiếp tục hưởng thụ sự che chở tới từ bức tường người.
Lại nói, bản thân Mặc Thanh Hạo không hề sợ bắn tỉa, lúc trước chỉ vì gã lo lắng Vệ Thừa Phong chết đi, mới cho bức tường người bảo vệ đối phương, cũng thuận tiện dẫn dụ ám sát giả, nhưng biểu hiện của Vệ Thừa Phong không làm gã vừa lòng, vậy không cần thiết phải lo lắng tới tính mạng của đối phương nữa.
Vệ Thừa Phong cũng ý thức được điều này, bản thân gã chỉ có thể tự cầu nhiều phúc (đồng nghĩa với câu ‘tự túc là hạnh phúc’) mà thôi.
Nhưng với gã, loại chuyện này lại có chút miễn cưỡng, tuy gã có thể sử dụng năng lực của bản thân để bảo vệ chính mình, nhưng thời thời khắc khắc điều động năng lực, sẽ tiêu hao thật nhiều khư lực, và một khi hao hết khư lực, chính là bước đường cùng.
“Đáng chết, vì sao còn không ngắm bắn?” Sắc mặt Vệ Thừa Phong cực kỳ khó coi, trong lòng không khỏi oán hận ám sát giả kia.
Cùng lúc ấy, bên cạnh một đống đá lởm chởm ở ngay phía sau đám người Mặc Thanh Hạo chừng 300 mét, Hứa Thâm đang nghiêng người, tựa vào phần bên trong một tảng đá, dùng Khư Nhãn trên súng ngắm quan sát động tĩnh phía trước, trong lòng có chút hoang mang.
Đến tột cùng là bọn người kia đang có dự tính gì?
Lại cố ý hấp dẫn hắn công kích?
Mục đích là gì đây?
Hứa Thâm không lựa chọn nổ súng, chủ yếu là vì hắn đã nhìn ra bố cục của đối phương.
Theo loại mùi hương quen thuộc kia lan tỏa ra ngoài, Hứa Thâm đã trông thấy cổ thi tiếp cận đám người Mặc Thanh Hạo, một con rồi hai con…
Và cũng trong quá trình này, sau khi có càng ngày càng nhiều cổ thi xuất hiện rồi tới gần bọn họ, rút cuộc Hứa Thâm cũng hiểu, rút cuộc thứ mùi kia được phát ra từ đâu.
Loại mùi hương xuất hiện quá đột ngột lại cộng thêm đám cổ thi chen chúc nhau cùng tìm đến, đều khiến cho Hứa Thâm cảm thấy khó hiểu.
Suy cho cùng, hắn vừa ám sát thành công một người trong đám bọn họ, vậy mà bọn họ lập tức vội vàng dụ cổ thi tới để tiếp tục săn bắn?
Hiển nhiên, thứ mà loại mùi hương kia muốn dẫn dụ tới, không phải là cổ thi, mà là hắn.
Nhưng chiến đấu kịch liệt sau đó, lại khiến Hứa Thâm cảm thấy hoang mang.
Hắn có cảm giác tựa như đối phương đã quên mất hắn rồi, và toàn tâm toàn ý chiến đấu cùng con cổ thi bò sát đất nọ.
Trong lúc ấy, bọn họ cũng lộ ra một vài sơ hở, và nói thật, chỉ suýt chút nữa thôi, hắn đã không nhịn được… Nếu không phải hắn vẫn ý thức được đối phương đang cố ý dùng thứ mùi hương làm người ta thèm thuồng kia để hấp dẫn cổ thi tìm tới là có mục đích riêng, hắn đã sớm ngắm bắn rồi.
“Chỉ còn lại hai tên hình thái thứ hai, còn có ám sát giả rình rập bên cạnh, lại dám quang minh chính đại săn bắn cổ thi, tựa như muốn cho ta cơ hội, dẫn dụ ta ra tay…” Ánh mắt Hứa Thâm chớp động.
Nhưng hắn không hề vội vàng hấp tấp, hắn đã học xong bài kiên nhẫn rồi.
Thời gian trôi qua, Hứa Thâm vẫn đi theo ở phía sau đám người Mặc Thanh Hạo.
Trong lúc ấy, bọn họ lại gặp được vài lần cổ thi, có khi không phải do mùi hương nọ, vẫn gặp được cổ thi, nhưng hết thảy hành trình ấy, Hứa Thâm đều nhẫn nại, không có ra tay.
Hắn vẫn không nghĩ ra mục đích ban đầu của bọn họ.
Trong nháy mắt, mười mấy giờ đã đi qua.
Phế tích Hắc Ám cực kỳ rộng rãi, cổ thi đi lang thang khắp nơi, đám người Mặc Thanh Hạo cũng lần lượt gặp được hai, ba mươi con cổ thi, trong đó có 3 con cổ thi cỡ lớn, chúng đều bị Mặc Thanh Hạo và Vệ Thừa Phong phối hợp với nhau chém giết.
Đám thuộc hạ bên cạnh cũng từ 15 người giảm quân số xuống còn 8 người.
Ánh mắt Mặc Thanh Hạo cực kỳ âm trầm, đang há miệng nhai lương khô đã chuẩn bị sẵn từ trước, không hề nói lấy một lời.
Đám thành viên Mặc gia còn lại cũng đang ăn uống nghỉ ngơi, khôi phục thể lực, quân số nhân viên giảm khiến cho không khí trong đội ngũ tương đối trầm thấp.
Đôi mắt Vệ Thừa Phong giăng đầy tơ máu, gần như tình thần của gã đã tiếp cận ranh giới điên cuồng.
Trong suốt mười mấy giờ vừa qua, ngoại trừ chém giết cùng cổ thi, gã còn phải thời thời khắc khắc cảnh giác địch nhân âm thầm bắn lén.
Gã không giống Mặc Thanh Hạo, đối phương không sợ ngắm bắn, nhưng gã thì sợ.
Bởi vậy gã phải thường xuyên dùng năng lực đến phòng hộ, cũng bởi vậy khư lực trong cơ thể đã gần cạn.
“Vì sao, vì sao còn chưa ngắm bắn?” Ánh mắt Vệ Thừa Phong tựa như con dã thú hung tàn đã gần đi đến giới hạn cuối cùng của cơn đói khát, thoạt nhìn cũng thấy trạng thái tinh thần cực kém, có cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Đám người nghỉ ngơi xong, đang chuẩn bị xuất phát, nhưng ngay trong lúc bọn họ dọn dẹp tro tàn còn sót lại của đống lửa dưới đất, rất đột ngột, một tiếng rít chợt đánh úp lại.
Ngay thời khắc ấy, Vệ Thừa Phong đang lấy ba lô, không hề phòng bị.
Chương 305. Khí Thể Màu Xám!
Chỉ nghe “Phanh” một tiếng, trên trán gã đã trúng đạn, nhưng cái đầu không hề nổ tung, chỉ thân thể bị lực lượng mạnh mẽ nọ, đẩy ngược lại rồi ngã xuống đất, viên đạn găm thẳng vào đầu lâu.
Mặc Thanh Hạo ngẩn ra, phát súng này quá mức đột ngột, nhưng gã vẫn phản ứng cực nhanh, đã mau chóng lấy ra con mắt của Thần Ceres từ trong ba lô, sau đó rót khư lực vào, kích hoạt nó.
Chỉ thấy nhãn cầu màu đen nọ bỗng nhiên xoay tròn, tựa như vừa được sống lại, và sau khi nó “tích lựu lựu” (âm thanh êm ái phát ra khi một vật nào đó xoay tròn rất nhanh) xoay tròn một vòng, đột nhiên từ trong nhãn cầu bay ra ba đạo khí thể màu xám.
Một luồng bay về phía vệ Thừa Phong, một luồng bay sang một tên thuộc hạ khác trong đội, còn một luồng bay về phía xa xa.
Chỉ người cầm con mắt của Thần Ceres trong tay mới có thể nhìn thấy loại khí thể màu xám này.
Ánh mắt Mặc Thanh Hạo xẹt qua luồng khí thể màu xám vừa chui vào trong óc Vệ Thừa Phong, rồi nhìn về phía xa xa.
“Đi theo tôi!” Mặc Thanh Hạo khẽ quát một tiếng, trong mắt hiển lộ sát ý.
Gã không vội đi truy cứu vấn đề của Vệ Thừa Phong, nhưng ám sát giả kia phải chết!
Về phần luồng khí thể màu xám bay về phía đám người xung quanh, gã cũng nhớ kỹ dáng vẻ của đối phương rồi.
“Thất, Thất gia…” Vệ Thừa Phong té trên mặt đất, lập tức che đầu, trong miệng phát ra âm thanh hàm hồ, tràn ngập thống khổ: “Thất gia cẩn thận đó!”
Câu nói này đong đầy tình cảm, dưới tình huống bản thân vừa bị bắn trúng, suýt chút nữa đã nổ tung đầu vậy mà phản ứng đầu tiên của gã lại là lo cho an nguy của thiếu gia… Người trung thành như thế, khiến cho đám thành viên khác của Mặc gia không khỏi xúc động trong lòng.
Có người nâng Vệ Thừa Phong dậy, nhìn thấy viên đạn còn găm trên trán gã, trong lòng có chút kinh hãi, không nghĩ tới sau khi gã bị bắn trúng lại không chết, chẳng lẽ sọ não của người này là da đồng xương sắt sao?
“Tôi cám ơn cậu!” Vệ Thừa Phong nhìn thấy bản thân vừa được người ta nâng lên, khóe miệng thoáng run rẩy, thân thể chợt lảo đảo, nhưng ngay sau đó, gã vừa ôm trán vừa đuổi theo, trong miệng giận dữ hét: “Mau, tất cả đều đi theo thiếu gia, đừng để một mình Thất gia mạo hiểm!”
“Vệ ca, anh chậm một chút, trán anh vẫn đang chảy máu kìa…” Người vừa nâng Vệ Thừa Phong dậy, lộ ra vẻ mặt đau lòng.
Haizz… người này, trong lòng chỉ có Thất gia, ngay cả thân thể của chính mình cũng hoàn toàn không thèm để ý đến ư?
“Cút!” Vệ Thừa Phong một cước đá văng đối phương, một cước này có phần tàn nhẫn, sau đó gã giận dữ hét lên: “Không cần lo cho tôi, mau đi đi nếu Thất gia thiếu một sợi tóc, mấy người đều phải chết!”
Những người khác nhìn thấy gã trung thành và tận tâm như thế, đều có chút cảm động, không dám dừng lại thêm nữa, tất cả đều nhanh chóng đuổi theo.
Vậy là Mặc Thanh Hạo chạy ở đằng trước làm đầu tàu gương mẫu, còn đám người Mặc gia khác đang theo sát phía sau.
“Hả?”
Ở phía xa xa, Hứa Thâm vừa ngắm bắn xong đã phát hiện ra tình huống dị thường bên đó.
Phản ứng đầu tiên của Mặc Thất Gia sau khi trông thấy thân vệ của mình bị bắn vào đầu, lại không phải nhanh chóng phân phó đám thuộc hạ dưới tay che chở cho bản thân, cũng không phải xem xét thương tích của đối phương, thay vào đó, gã lấy ra một thứ cực lớn có hình dạng như nhãn cầu.
Sau đó, Hứa Thâm nhìn thấy ba luồng khí thể màu xám, bị chèn ép, bay ra từ bên trong nhãn cầu nọ, và lần lượt bay về ba phía khác nhau.
“Đây là một thủ đoạn trị liệu ư? Nhưng… Vì sao lại có một luồng bay về phía ta?” Hứa Thâm ngạc nhiên vô cùng.
Vừa nãy, khi bắn lén không có thể làm nổ tung đầu người nọ, đã khiến hắn có chút ngoài ý muốn, nhưng hành động sau đó của Mặc Thất Gia lại càng khiến hắn cảm thấy kỳ quái hơn.
Chẳng lẽ đối phương trị liệu cho người bọ, còn nhân tiện trị liệu luôn cho hắn?
Hiển nhiên cách giải thích này quá mức hoang đường.
Nhưng… nếu bảo cái thứ đang bay về phía hắn kia không phải điều tốt lành, thì vì sao lại có hai luồng khí thể bay về phía thuộc hạ của đối phương?
Hứa Thâm không nghĩ ra, nhưng ngay khi hắn nhìn thấy bóng dáng Mặc Thanh Hạo đột nhiên phát lực đuổi theo tới đây, trong lòng cũng hiểu đối phương đang dựa theo khí thể màu xám nọ để chạy về phía hắn.
Chẳng lẽ vật ấy có thể định vị được hành tung của hắn?
“Nhưng nếu tác dụng của nó chính là định vị? Thì vì sao đối phương lại muốn định vị cả thuộc hạ của mình?” Hứa Thâm nghĩ tới nát óc cũng không nghĩ ra nguyên nhân trong này nhưng nhìn thấy đối phương đã chạy tới, hắn cũng không tiếp tục dừng lại nữa, đã nhanh chóng quay đầu lại rồi xoay người bỏ chạy.
Tin tức không chính xác, hơn nữa phần dữ liệu quan trọng nhất đã bị giấu kín đi, Hứa Thâm chỉ có thể dựa vào phán đoán của chính mình để ứng phó với tình huống trước mắt.
Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy khí tức màu xám đang nhanh chóng bay tới.
Hắn không dám tùy ý để nó đụng vào, bởi vậy dứt khoát rút kiếm chém tới.
Khí tức màu xám bị kiếm phong chém vào, nhưng… không hề đứt đoạn, dường như nó đã xẹt qua kiếm phong rồi nhanh chóng bay về phía hắn.
Hứa Thâm vội vàng kích hoạt lĩnh vực sợi khư và lập tức cảm nhận được sợi khư va chạm vào khí tức màu xám.
Loại cảm giác này… tựa như vừa va chạm vào một luồng khí lạnh râm mát, nhưng thứ này lại cô đọng, ngưng tụ hơn khí lạnh bình thường, và những sợi khư vừa được phóng ra ngoài của hắn cũng chỉ có thể ngăn cản nó ở bên ngoài cơ thể mà thôi.
“Tựa như thứ này tự có ý thức của bản thân, và nó đang bị một thứ gì đó hấp dẫn…” Hứa Thâm vừa chạy vừa quan sát khí thể nọ, trong lòng có chút kinh hãi.
May mà khư lực có thể ảnh hưởng đến thứ này, dưới tình huống bị tầng tầng lớp lớp sợi khư ngăn cản, nó chỉ có thể dùng một loại tốc độ cực kỳ thong thả tiếp cận hắn, thoạt nhìn, thứ không biết kia rất giống một lớp khí mỏng, bị đính vào không khí, cách thân thể hắn chừng 1.5 mét.
Tuy Hứa Thâm không biết hậu quả sẽ phát sinh sau khi hắn bị thứ khí thể kia dính vào người nhưng hiển nhiên, hắn không thể mạo hiểm được.
“Vì sao thứ này lại tập trung vào ta?”
“Và đám người kia bỗng nhiên đuổi giết tới, bởi vì đã có loại thủ đoạn định vị này sao… Nhưng trong tay bọn họ đã có thứ này, vì sao không dùng ra từ sớm?”
“Lại phải chờ ta nổ súng bắn qua rồi mới dùng…”
Chương 306. Năng Lực Động Thái Thị Giác!
Suy nghĩ trong đầu Hứa Thâm cấp tốc xoay chuyển, đủ loại manh mối đang nhanh chóng đan xen vào nhau.
Rồi … bỗng nhiên hắn hiểu được, thứ này có liên quan tới phát súng vừa nãy của hắn.
Nhưng là loại liên quan nào?
Là âm thanh viên đạn lên nòng?
Hay là nhiệt lượng khi nó phóng ra?
Hoặc là một thứ gì đó siêu thoát hiện thực?
Sưu!
Tạm thời Hứa Thâm vẫn đang nghĩ mãi mà không rõ, chỉ có thể toàn lực chạy đi.
Nhưng tốc độ đuổi theo của đối phương cực nhanh.
Chỉ thấy thân thể Mặc Thanh Hạo kia nghiêng về phía trước, dùng một loại tư thế cực kỳ quái dị lao về phía trước.
Tuy động tác ấy thật kỳ lạ, nhưng tốc độ của gã còn nhanh hơn Lý Tổ Vọng.
Khoảng cách hai bên đang nhanh chóng bị thu hẹp lại.
Hứa Thâm có chút giật mình, hắn nhận ra tốc độ của đối phương không hề có liên quan tới năng lực của gã, chủ yếu là do tư thế quái dị kia.
Rất có thể loại tư thế này là một bí thuật chiến đấu nào đó của Mặc gia.
Lại nói, tuy mấy người bọn họ đều là tồn tại hình thái thứ hai, nhưng trong phân cấp này cũng chia ra cao thấp.
Và không cần phải nghi ngờ, Mặc Thanh Hạo trước mắt chính là nhân tài kiệt xuất bên trong hàng ngũ ấy.
Phanh!
Bỗng nhiên Hứa Thâm xoay người tùy tiện bắn ra một phát.
Sắc mặt Mặc Thanh Hạo khẽ biến, gã vội vàng khom lưng, uốn cong thân thể, hai tay ôm đầu, trốn tránh.
Tuy gã không sợ bị bắn trúng, nhưng sau khi cái đầu bị bắn nổ, muốn một lần nữa tái sinh, lại cần phải có thời gian.
Ai biết đâu, viên đạn kia lại bắn lệch tới mấy chục mét.
Da mặt Mặc Thanh Hạo thoáng run rẩy một hồi, gã vừa trốn tránh cái quái gì vậy?
Và chỉ trong một thoáng trì hoãn đó, bóng dáng Hứa Thâm trong tầm mắt gã lại bị kéo giãn ra một đoạn.
Tới tận lúc này, khi Mặc Thanh Hạo hồi tưởng lại một màn vừa nãy, gã mới nhận ra rằng, một phát súng thoạt nhìn cực kỳ tiêu sái lúc trước, vốn là tùy tiện, là cực kỳ tùy tiện.
Bởi vì Hứa Thâm kia còn chẳng buồn ngắm bắn cho chuẩn, tựa như hắn chỉ lơ đãng xoay người một cái, rồi trong nháy mắt đã khóa xong mục tiêu, tiêu sái lưu loát…
Mày… cmn, mày thực sự cho rằng bản thân mày là tay súng thiện xạ hả?
“Mặt nạ kia… Là Giang gia!” Mặc Thanh Hạo lại tăng tốc liều mạng đuổi theo.
Lúc này gã cũng trông thấy trang phục trên người đối phương.
Đúng là kẻ này có dáng vẻ của tiện dân thành Để, và vô cùng có khả năng lúc trước đối phương đã trộn lẫn bên trong đám người mới bị gã xua đuổi lúc trước.
“Ta và Giang gia vốn không oán không cừu, vì sao lại muốn tới ám sát ta? Khốn nạn!” Trong lòng Mặc Thanh Hạo vô cùng phẫn nộ.
Gã vốn tưởng người đứng đằng sau ám sát giả kia là đường thân nhà mình (đường thân: chỉ anh em trai họ bên đằng nội), không nghĩ tới đối phương lại là Giang gia, loại gia tộc ngay cả bản thân mình cũng khó giữ nổi kia.
Ở loại thời điểm này mà bọn họ còn ám sát gã, hiển nhiên phải có thiên đại cừu hận, nhưng chính bản thân gã lại không thể nào nhớ nổi, rút cuộc mình đã đắc tội người nào của Giang gia.
Mặc Thanh Hạo kiên trì đuổi theo, khoảng cách hai bên lại bị thu hẹp.
Hứa Thâm lại bắn ra một phát súng.
Mặc Thanh Hạo vội vàng ôm đầu.
Tuy phát súng lần trước lệch tới quá đáng, nhưng chính vì nó lệch tới quá đáng như vậy, hoàn toàn trái ngược với những phát súng cực kỳ chuẩn xác lúc trước, lại làm gã hoài nghi rằng đối phương cố ý.
Bởi vậy phát súng thứ hai này, làm gã né tránh càng thêm cẩn thận hơn.
“Phanh.”
Viên đạn bắn ra ngoài ba mươi mét.
“…” Mặc Thanh Hạo hít sâu một hơi, lại tăng tốc truy kích.
Không bao lâu, gã lại một lần nữa đuổi kịp bóng dáng Hứa Thâm.
Hứa Thâm lại xoay người ngắm bắn kiềm chế.
Ánh mắt Mặc Thanh Hạo lạnh như băng, lần này gã không hề giảm tốc độ, chỉ dùng hai tay che trước đầu, tuy làm như vậy sẽ ảnh hưởng một chút tới tốc độ, nhưng ảnh hưởng này cũng cực kỳ bé nhỏ.
“Phanh!”
Viên đạn bay sát bên người.
Toàn thân Mặc Thanh Hạo kinh hãi đổ mồ hôi lạnh, ánh mắt gã nhìn theo bóng dáng đang chạy trốn của Hứa Thâm, sắc mặt cực kỳ khó coi, rống giận một tiếng, lập tức điên cuồng đuổi theo.
Mắt thấy Mặc Thanh Hạo lại tiếp cận mình chừng 100 mét, Hứa Thâm dứt khoát xoay người dừng lại, nâng súng ngắm lên, nhắm bắn.
Sắc mặt Mặc Thanh Hạo đột biến, gã không thể không giảm tốc độ xuống, hai tay bảo vệ đầu, bên trên cánh tay hiện ra mạch máu màu tím đen giống như nhục mô (là phần cơ dưới da trên động vật có xương sống, tên tiếng Anh panniculus carnosus, hoặc là màng gân mỏng bên dưới bao tinh hoàn), giống hệt hai chiếc bao cổ tay.
Cùng lúc đó, nhãn cầu của gã biến thành màu tím sẫm, đang nhìn chăm chú vào ngón tay Hứa Thâm.
Đây là khư binh, có năng lực động thái thị giác (hoặc động thái thị lực: đây là loại năng lực cho phép con mắt bắt được hình ảnh, phân giải và cảm nhận được bóng dáng của mục tiêu đang di động.
Nói cách khác, đây là loại năng lực có thể cảm giác được và nắm rõ từng chi tiết nhỏ nhất của vật thể di động).
Tuy Mặc Thanh Hạo vẫn không thể thấy rõ viên đạn bắn ra từ súng ngắm, nhưng lại có thể thấy rõ biến hóa rất nhỏ trên ngón tay kéo cò súng của Hứa Thâm.
Kết hợp với kinh nghiệm chơi súng nhiều năm của gã, chỉ cần phán đoán được khoảnh khắc Hứa Thâm bắn ra, chắc chắn gã sẽ phán đoán được vị trí của đầu súng, từ đó cũng biết được mục tiêu của viên đạn.
Phanh!
Viên đạn lao như bay tới.
Là đầu… Ở chóp mũi!
Sắc mặt Mặc Thanh Hạo khẽ biến, quả nhiên kẻ địch nhắm thẳng vào đầu gã, nhưng gần như trong khoảnh khắc Hứa Thâm kéo cò súng, thân thể gã lại nhanh chóng xoay người.
“Sưu” một tiếng, viên đạn xẹt qua đỉnh đầu gã, bắn vào không khí.
Hứa Thâm thầm giật mình, đối phương có thể dự đoán trước?
Tại sao hắn lại nghĩ như vậy… Là bởi vì, tuy rằng Mặc Thanh Hạo kia xoay người, nhưng gương mặt gã vẫn luôn đối diện với Hứa Thâm, còn dùng một góc độ cực kỳ quỷ dị ngẩng đầu lên, và ngay trong khoảnh khắc Hứa Thâm bắn hụt ấy, gã lập tức cười lạnh một tiếng, rồi không chút do dự, bùng nổ lực lượng trên hai chân, tiếp tục lao tới cực nhanh.
Sau một phát bắn trượt, Hứa Thâm đã mất đi cơ hội kéo giãn khoảng cách, chỉ có thể tiếp tục bắn, ký thác hi vọng vào phát súng thứ hai và phát súng thứ ba!
Chương 307. Bí Thuật Điều Khiển Khư Lực!
Phanh!
Bóng dáng Mặc Thanh Hạo lại nhoáng lên một cái, tránh thoát viên đạn tiếp theo.
Lòng bàn tay Hứa Thâm tràn ra mồ hôi lạnh, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu tím của đối phương, bỗng nhiên hắn hiểu được cái gì.
Sau đó, ngón tay khẽ động.
Sưu!
Bóng dáng Mặc Thanh Hạo chợt nhoáng lên một cái, nhưng không… Nụ cười lạnh trên mặt gã vừa cứng đờ.
Là động tác giả?
Phanh!
Đúng lúc này, phát súng thứ ba chân chính mới muộn màng lao tới.
Khoảng cách đôi bên chỉ còn không đầy 30 mét!
Trong phạm vi 30 mét, tốc độ bắn của súng ngắm cực nhanh!
Bởi vì phát súng ấy được bắn ra ngay trong nháy mắt thân hình Mặc Thanh Hạo vừa dao động, khiến cho mục tiêu ngắm bắn của Hứa Thâm được xây dựng dựa trên dự đoán về biên độ dao động của đối phương, và đương nhiên mục tiêu này không đủ chuẩn xác, dẫn tới kết quả không bắn trúng đầu, chỉ bắn trúng một bên hàm dưới.
Nửa bên cằm của Mặc Thanh Hạo lập tức vỡ ra, nửa gương mặt đều máu thịt mơ hồ, lỗ tai cũng tan nát.
Chỉ trong nháy mắt, đau đớn dữ dội đã ập tới, con ngươi Mặc Thanh Hạo co rút lại, lộ ra vẻ thống khổ mãnh liệt, nhưng ngay sau đó, bên trong ánh mắt thống khổ lại chuyển biến thành tươi cười hưng phấn đầy quỷ dị.
“Đau, đau, rất đau đó nha!”
Nửa đầu lưỡi còn sót lại của Mặc Thanh Hạo khẽ mấp máy, rõ ràng là thống khổ đến tru lên, lại để lộ ra một loại hưng phấn không thể nói rõ.
Suy cho cùng, đầu lưỡi đã bị gọt mất một nửa, nói chuyện đã cực kỳ khó khăn, ngoại trừ đơn thuần tru lên để phát tiết, gã lại cố hết sức nói chuyện, muốn biểu đạt một thứ cảm xúc khác thường nào đó.
“Mày làm tao rất đau đấy!”
Phần máu thịt trên nửa gương mặt đã mất của Mặc Thanh Hạo đang không ngừng nhúc nhích, đầu lưỡi và hàm răng cũng nhanh chóng mọc ra, chỉ cần não bộ của gã không bị phá hư, thì một bên mặt có bị gọt đi cũng chỉ là… vết thương ngoài da thôi.
Trong lòng Hứa Thâm trầm xuống, ngắm bắn đã thất bại.
Lúc này, hắn cũng không kịp bắn ra phát súng thứ tư, chỉ có thể buông súng ngắm xuống, giảm bớt sức nặng, rồi ngay trong khoảnh khắc ấy, lao nhanh về phía Mặc Thanh Hạo.
“Mày rất thông minh, nhưng… Còn chưa đủ thông minh!” Ánh mắt Mặc Thanh Hạo phát ra sát ý nồng đậm, còn mang theo một loại cảm giác cuồng nhiệt, hưng phấn nào đó, tựa như một loại hứng thú nào đó ẩn sâu trong đáy lòng gã vừa thức tỉnh…
Gã vừa tái sinh gương mặt vừa cấp tốc vung đao chém về phía Hứa Thâm.
“Là địch nhân của tao, chính là chuyện ngu xuẩn nhất mà mày từng làm!” Lúc này, gã đã khôi phục lại đầu lưỡi, tuy nửa bên miệng vẫn hở, nhưng đã không ảnh hưởng tới khả năng nói chuyện nữa.
So sánh với vẻ bình tĩnh lúc ban đầu, thì hiện giờ biểu cảm trên mặt gã có chút kích động dị thường, nói năng cũng nhiều hơn.
Chỉ trong nửa giây ngắn ngủi, hai người bọn họ đã xẹt qua khoảng cách 30 mét, tiếp cận lẫn nhau.
“Mày quên rút kiếm!” Mặc Thanh Hạo cười gằn độc ác, lại phối hợp với một nửa bên gò má máu thịt đầm đìa, đang không ngừng nhúc nhích, nhìn qua càng thêm dữ tợn.
Đao phong trên tay gã tựa như hàn quang hung hăng, điên cuồng chém xuống bả vai Hứa Thâm.
Tằng!
Chỉ trong nháy mắt, kiếm quang sáng ngời đã xẹt qua đôi mắt gã, khiến đôi con ngươi kia cấp tốc co rụt lại.
May mắn, gã có năng lực động thái thị giác, có thể bắt giữ tàn ảnh của kiếm quang này.
Đao phong vội vàng xoay chuyển…
Chớp mắt sau, đao quang kiếm ảnh giao phong.
Ánh lửa bắn ra bốn phía, Hứa Thâm cảm nhận được một luồng lực lượng cực lớn ập đến, làm cổ tay hắn hơi chấn động.
Dưới tình huống vội vàng chống đỡ, thân thể Mặc Thanh Hạo bên kia đã bị bức lui, sắc mặt thoáng biến đổi, có chút khiếp sợ nhìn Hứa Thâm.
Ám sát giả này thuộc hệ cường công? !
Làm gì có ám sát giả nào lại thuộc hệ cường công?
Nhưng loại lực lượng và kiếm tốc này?
Vừa nãy gã có nhìn rõ ràng, trên cánh tay Hứa Thâm không hề xuất hiện khư binh, nghĩa là hắn chỉ dựa vào lực lượng và kiếm tốc của bản thân, lại có thể đạt tới loại trình độ này?
Hơn nữa gã còn nhớ, bí thuật của Giang gia vốn không phải là kiếm thuật.
“Suýt chút nữa đã mắc lừa mày rồi!” Ánh mắt Mặc Thanh Hạo trở nên dữ tợn.
Liên tiếp vài lần đánh cờ tâm lý (chơi trò cân não), Mặc Thanh Hạo đều rơi xuống thế hạ phong, điều này khiến gã cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Gã chính là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ tuổi của Mặc gia, tồn tại đang cạnh tranh làm người kế tục, lại bị một tên ám sát giả bỡn cợt trong ván cờ tâm lý này?
Chết!
Mặc Thanh Hạo rống giận một tiếng, lập tức vung đao chém thẳng tới, bàn chân tiến lên theo một loại tiết tấu kỳ dị, khư lực toàn thân bị thiêu đốt, xương cốt toàn thân “Tạp tạp” rung động, dường như cơ thể gã vừa sinh ra chút biến hóa nào đó, khiến cho tốc độ trở nên nhanh hơn, nhạy bén hơn.
Tuy Mặc Thanh Hạo không phải năng lực giả hệ cường công, nhưng Mặc gia bọn họ lại sở hữu bí thuật điều khiển khư lực của riêng mình.
Tác dụng của bí thuật này chính là tăng cường tốc độ và năng lực chiến đấu, tương đương với có thêm năng lực của hệ cường công!
Đây là nội tình của một trong những cao tộc!
Nếu bản thân thuộc hệ cường công, lại phối hợp với bí thuật điều khiển khư lực của Mặc gia, sẽ sinh ra chiến lực tương đương với phiên bản tăng cường, có được lực sát thương càng thêm đáng sợ.
Có thể gọi là trạng thái giống như Chiến Thần!
Trảm!
Hai mắt Hứa Thâm lóe lên một tia ác độc.
Hắn hiểu, một trận chiến này là bắt buộc.
Hắn không có bất cứ đường lui nào.
Và nếu bản thân đã không thể thoát khỏi đối phương, chỉ có thể ngạnh kháng!
Lại nói, trong chiến đấu vốn không có mạnh yếu tuyệt đối, thắng bại sẽ phân ngay trong những va chạm cực kỳ nhỏ lúc giao phong.
Đao quang kiếm ảnh, tuyệt đối là hình ảnh giàu tính biểu tượng nhất trong thời khắc này.
Hai người bọn họ vừa duy trì quá trình tiến công hung hãn vừa tinh tế trốn tránh lẫn nhau.
Tất cả công kích đều thất bại.
Mặc Thanh Hạo sở hữu khư binh nắm giữ khả năng động thái thị giác, cộng thêm Khư Nhãn của bản thân, cho phép gã có thể miễn cưỡng nhìn thấy bóng kiếm của Hứa Thâm.
Còn Hứa Thâm có mặt nạ tăng phúc thị giác, cũng có thể bắt giữ được đao mang của đối phương.
Tình huống trước mắt, chiến lực đôi bên khá tương đồng với nhau, cực kỳ khó so sánh.
Chương 308. Nhà Dột Lại Mưa Suốt Đêm…
Phải tốc chiến tốc thắng… Hứa Thâm nhìn thấy đám thuộc hạ khác đang từ phía sau dần dần đuổi theo, sắc mặt trở nên âm trầm.
Bỗng nhiên hắn cấp tốc phóng đi, không hề trốn tránh khi đối mặt với đao phong của Mặc Thanh Hạo, chỉ hơi hơi nghiêng người, dùng bả vai đón nhận, rồi lật tay, chém ra một kiếm.
“Muốn chết!” Mặc Thanh Hạo cười lạnh, không chút do dự lập tức tăng thêm lực đạo trên đao phong, chỉ trong nháy mắt đã chém rách trang phục tác chiến của Hứa Thâm, nhưng bên dưới lớp trang phục tác chiến, lại nhanh chóng xuất hiện một tầng vảy màu đen.
Sau khi mảnh da màu đen dung hợp cùng khư binh của Lý Tổ Vọng đã biến dạng trở thành khư binh mới có lực phòng ngự càng mạnh hơn.
Đao phong chém thẳng lên trên chỉ sinh ra dấu vết tổn hại cực nhỏ!
Mà cùng lúc đó, gần như trong nháy mắt, kiếm quang của Hứa Thâm lại chém về phía đầu Mặc Thanh Hạo, máu thịt ùn ùn nổi lên trên bàn tay, tựa như một tầng bọt khí bao trùm, dữ tợn vô cùng.
Cũng trong nháy mắt này, kiếm tốc bạo tăng.
Mặc Thanh Hạo hất đầu né tránh, nhưng vẫn chậm một chút, phần mũi đã bị cắt ngang, tạo thành một vết thương cực sâu.
Thân thể gã cấp tốc lui về phía sau, máu thịt trên gương mặt nhanh chóng nhúc nhích, còn ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm vào khư binh trong tay Hứa Thâm.
Lúc trước hắn vẫn một mực giấu kín đi, chỉ vì chuẩn bị cho lần tập kích này sao?
Hứa Thâm chém ra một kiếm không thành công, nhưng thân thể không dừng lại, liên tiếp chém tới!
Chém chém chém!
Dưới hiệu quả tăng phúc của bao tay màu máu, lực lượng trên tay Hứa Thâm trở nên rất mạnh, đồng thời hắn cũng kích hoạt khư binh lực lượng đã đạt được từ trước.
Loại khư binh này có thể gia tăng lực hấp dẫn (hoặc là trọng lực) chung quanh, càng tới gần hắn, lực hấp dẫn càng mạnh.
Kiếm quang như điện lao tới.
Mặc Thanh Hạo nâng đao phong lên chống đỡ, dưới ảnh hưởng của lực hấp dẫn, đao phong không khỏi trầm xuống.
Nhưng có vẻ như gã đã sớm dự đoán được tình huống này, chỉ thấy cánh tay khẽ nhấc lên, đã thoát khỏi khư lực dẫn dắt.
Hiển nhiên biến hóa bất thình lình, vẫn chưa đủ làm ảnh hưởng tới gã.
Trên thực tế, Mặc Thanh Hạo đã dự đoán được tình huống Hứa Thâm chém giết hai người Lý Tổ Vọng rồi đạt được khư binh của bọn họ, cho nên đã cảnh giác từ sớm.
Binh khí liên tục giao phong vài lần, đột nhiên “Tranh” một tiếng, có thứ gì đó vừa bay ra.
Hứa Thâm cảm giác thân kiếm trên tay mình chợt nhẹ bẫng, rồi không khỏi ngẩn ra, kiếm đã bị chặt đứt rồi!
Mặc Thanh Hạo cười lạnh một tiếng: “Giang gia thật sự đã xuống dốc rồi.
Ngoại trừ đưa cho mày một khẩu súng bắn tỉa tàm tạm, bọn họ không chuẩn bị được một kiện binh khí tốt hay sao?”
Sắc mặt Hứa Thâm lập tức trở nên khó coi.
Đúng là nhà dột lại mưa suốt đêm (chuyện xấu liên tiếp ập tới), chẳng lẽ vận khí cũng đứng về phía đối phương sao?
Ngay lúc này, đám thành viên Mặc gia khác đã đuổi kịp, và lập tức đi lên vây quanh Hứa Thâm.
Mặc Thanh Hạo cười khẽ: “Đã xong.”
Vẻ mặt Hứa Thâm chuyển thành âm trầm.
“Đúng vậy, đã xong.”
Bỗng nhiên một giọng nói vang lên phía sau Mặc Thanh Hạo.
Rồi ngay sau đó, tiếng gió xung quanh đột nhiên trở thành bén nhọn!
Là Vệ Thừa Phong!
Năng lực của gã thuộc hệ thao túng, có thể thông qua khư lực ngưng tụ thành dòng khí tản ra chung quanh.
Lúc trước gã có thể ngăn cản một súng của Hứa Thâm, chủ yếu là vì ngay từ ban đầu, Vệ Thừa Phong đã ngưng tụ dòng khí hình thành tấm chắn bảo vệ đầu và trái tim của mình.
Tấm chắn nọ vô hình, không nhìn thấy, lại chồng chất tầng tầng lớp lớp, đã thay gã làm chậm lại thế công của viên đạn.
Mà lúc này, dòng khí vô hình lại xuất hiện.
Tuy Vệ Thừa Phong thuộc hệ thao túng, nhưng năng lực của gã lại giống Mặc Hải Minh, đều có kỹ năng ám sát rất mạnh!
Cũng bởi vậy, gã mới được phái tới ẩn núp, nằm gai nếm mật trong đội ngũ này, mục đích chính là cung cấp tình báo hữu dụng và tìm được vị trí thứ hai của trái tim Mặc Thanh Hạo.
Nhưng hiện tại, gã cảm giác được bản thân đã bị đối phương hoài nghi rồi.
Có lẽ tiếp theo, gã sẽ không còn quá nhiều cơ hội để tiếp cận Mặc Thanh Hạo.
Mà trước mắt lại là cơ hội khó được, nếu có thể trực tiếp đánh chết Mặc Thanh Hạo, chẳng phải gã sẽ đạt được công lao còn lớn hơn cung cấp tình báo ư?!
Ngay trong khoảnh khắc Vệ Thừa Phong nói chuyện, dòng khí bén nhọn đã ngưng tụ thành đao gió, xẹt qua cực nhanh, chém thẳng về phía đầu Mặc Thanh Hạo.
Dù không tìm thấy vị trí thứ hai của cái đầu, nhưng chỉ cần chém đứt cái đầu này, Mặc Thanh Hạo sẽ tiến vào trạng thái tái sinh, toàn thân cứng đờ, không có một chút phòng bị nào.
Và gã có thể nhân cơ hội ấy, nhanh chóng chén nát thân thể đối phương.
Lúc này, đám chân chó Mặc Kiếm kia đều đã chết…
Đây là cơ hội tuyệt hảo, có một không hai!
Nhưng máu tươi không hề phun ra như Vệ Thừa Phong tưởng tượng.
Chính xác hơn… dường như đao gió bén nhọn kia đã biến mất, nó bị thứ gì đó ngăn cản lại rồi.
Ngay tiếp theo, thân thể Vệ Thừa Phong run lên, gã cúi đầu nhìn xuống phần eo của mình.
Lúc này, phần eo của gã đã bị một thanh trường đao xỏ xuyên qua.
Đúng là thanh đao trong tay Mặc Thanh Hạo.
Đối phương vừa lật tay đâm ra một đao, chọc thủng bụng gã.
Mặc Thanh Hạo xoay người lại, đao phong cũng thuận thế lướt đi thật nhanh, trực tiếp chém ngang eo Vệ Thừa Phong, nội tạng rơi rụng khắp nơi trên đất.
“Vừa rồi tao nói thiếu mất một chữ.” Mặc Thanh Hạo hờ hững nhìn Vệ Thừa Phong với sắc mặt trắng bệch, vừa té trên mặt đất: “Đều đã xong.”
Thiếu một chữ “Đều” .
Vệ Thừa Phong trừng lớn con mắt, gã không tin nổi, chuyện này không thể xảy ra!
Mặc Thanh Hạo kia đang đối đầu với kẻ địch mạnh như vậy, vẫn còn tâm tư để lưu ý tới gã sao?
Chẳng lẽ… gã đã sớm bại lộ từ lúc trước rồi?
Chỉ bởi vì hồi nãy, gã không hấp dẫn được đối phương nổ súng sao?
Chẳng lẽ đến lúc chết gã cũng nghĩ không ra nguyên nhân dẫn tới hết thảy những chuyện này sao?
Nhưng bỗng nhiên, gã chú ý tới con mắt của Thần Ceres trong tay Mặc Thanh Hạo.
Chỉ trong nháy mắt này, Vệ Thừa Phong đã hiểu ra tất cả.
Ngay tại khoảnh khắc trúng đạn ấy, gã đã không khống chế được ác niệm.
Thì ra là thế…
Nhưng gã không cam tâm!
Vệ Thừa Phong giận dữ hét lên: “Tôi…”
Đáng tiếc, gã vừa há miệng, đao phong đã chọc thẳng vào miệng gã, đóng đinh cái đầu xuống mặt đất.
Chương 309. Rời Khỏi Nhà!
Mặc Thanh Hạo có vẻ cực kỳ lãnh khốc và dứt khoát, không hề cho Vệ Thừa Phong bất cứ cơ hội nhiều lời vô nghĩa nào.
Bản thân gã có thể nhiều lời vô nghĩa, nhưng lại không thích nghe người khác nhiều lời vô nghĩa.
Đám thành viên Mặc gia khác đều sợ tới ngây người, có chút ngơ ngác, không sao hiểu nổi.
Bởi vì một Vệ Thừa Phong trung thành tận tâm trong mắt bọn họ, vừa bị Thất gia trở tay giết chết? !
Tình huống gì đây?
Trên thực tế, ngoại trừ một, hai người trong đám bọn họ còn có chút phát hiện, những người khác đều không nhìn thấy đao gió vô hình được tạo nên từ dòng khí kia.
Sắc mặt Hứa Thâm càng thêm âm trầm .
Lúc này, rút cuộc hắn cũng mơ hồ hiểu được vì sao khí thể màu xám trắng kia lại tập trung vào mình.
Bởi vì trên người thân vệ hình thái thứ hai vừa chết kia cũng có, nhưng dường như gã không nhìn thấy…
Và khí thể màu xám kia tượng trưng cho những kẻ ôm sát ý trong lòng sao?
Hứa Thâm nhìn thanh kiếm đã gãy trong tay, chợt rơi vào im lặng.
“Tới lượt mày.” Mặc Thanh Hạo dứt khoát chặt đầu Vệ Thừa Phong, sau khi xác nhận đối phương đã chết thật rồi, mới xoay người nhìn về phía Hứa Thâm, đặt toàn bộ tâm tư vào bóng dáng trước mắt: “Là người nào của Giang gia phái mày tới?”
“Vì sao bọn mày đều nhắc tới Giang gia với tao?” Hứa Thâm bình tĩnh nhìn gã: “Là bởi vì cái mặt nạ trên mặt tao sao? Dường như có mấy người khi nhìn thấy mặt nạ, đều nhắc tới Giang gia.”
“Hả?” Mặc Thanh Hạo nghe hắn nói như thế, lại cảm thấy một chút quái dị.
Gã khẽ nheo mắt nói: “Nói vậy, mày không phải người của Giang gia?”
Người của Giang gia tuyệt đối không nói những lời như vậy.
Bởi vì trong lòng đám người Giang gia kia, chiếc mặt nạ này là bảo vật ngưng tụ tín ngưỡng của bọn họ.
Bọn họ tuyệt đối không nhắc về nó với loại giọng điệu lạnh nhạt như thế.
“Nếu không phải Giang gia, vậy rút cuộc mày là ai?” Mặc Thanh Hạo hỏi.
Nói như vậy, quanh co lòng vòng một hồi toàn bộ những suy đoán của gã đều sai cả, chẳng lẽ người làm chuyện này chính là mấy kẻ đường thân kia?
Hứa Thâm chợt im lặng, dường như hắn đang bận suy tư điều gì đó.
Mặc Thanh Hạo thấy cả nửa ngày đối phương cũng không nói tiếng nào, cũng mất kiên nhẫn, không muốn chờ đợi câu trả lời nữa, lập tức hừ lạnh nói: “Đợi lát nữa mày sẽ phải ngoan ngoãn mở miệng thôi.”
Chờ đến lúc tứ chi bị chặt đứt, chỉ còn lại thân thể, đám người này sẽ trở nên khôn ngoan hơn.
Sưu!
Gã trực tiếp vung đao hung hăng chém về phía Hứa Thâm.
Hứa Thâm khua thanh kiếm gãy, vừa chống đỡ vừa mượn lực lui lại phía sau.
Hiện giờ binh khí đã gãy, ngay cả vận khí cũng rời bỏ hắn mà đi.
Hắn còn thứ gì có thể dựa vào đây?
Hứa Thâm nhìn ánh mắt dày đặc sát ý kia, suy nghĩ trong lòng liên tục xoay chuyển…
Từ sau khi mở mắt, hắn bỗng phát hiện bản thân đã thấy được rất nhiều, rất nhiều thứ, và có một vài thứ, dẫu đó là lần đầu tiên trông thấy nhưng hắn vẫn có thể hiểu được nó là cái gì.
Hiện giờ, bảo hắn phải cúi đầu trước vận mệnh ư?
Không.
Vất vả lắm hắn mới sống được đến hiện tại.
“Ma ma… Xem ra con phải tạm thời đi ra khỏi nhà một lần…” Hứa Thâm thì thào tự nói.
“Chúng ta đều sẽ giúp con.”
Trong phòng, ngọn đèn mờ nhạt chiếu rọi chung quanh, phản chiếu một gương mặt hiền lành mà tha thiết.
Bên trong căn phòng nọ có khá nhiều bạn bè của Hứa Thâm, và người quen do “Ma ma” giới thiệu tới.
“Ừm, tất cả mọi người đều sẽ giúp con.” “Ma ma” ngồi phía đối diện bên bàn ăn, cũng nở nụ cười.
Sưu!
Ngay trong khoảnh khắc Hứa Thâm lui về phía sau, Mặc Thanh Hạo cũng chuyển người ra ngoài.
Rất nhanh, thanh đao trong tay gã lại chém tới.
Hiện giờ trong tay Hứa Thâm không có binh khí, hắn chỉ có thể dùng cánh tay của mình để chống đỡ, hoặc là kích hoạt khư binh loại phòng ngự trên người cản lại.
Nhưng không cần biết hắn dùng loại thủ đoạn nào, cũng là vô dụng.
Bởi vì không biết từ khi nào trên thân đao trong tay Mặc Thanh Hạo đã quấn quanh đầy những sợi tơ màu đen rậm rạp.
Đây chính là loại năng lực đặc thù của gã, nó có thể chặt đứt tuyệt đại bộ phận khư binh.
Lúc trước, cũng nhờ loại năng lực đặc thù này, rõ ràng Vệ Thừa Phong đã ngưng tụ dòng khí tạo nên một tầng lá chắn bên ngoài cơ thể nhưng vẫn bị gã chém một đao thoải mái phá đi.
Mắt thấy Hứa Thâm đối diện vừa phản ứng chậm nửa nhịp, trong lòng Mặc Thanh Hạo chắc mẩm, một đao này tất trúng.
Nhưng ngay một khắc khi lưỡi đao chém xuống, thân thể Hứa Thâm lại linh hoạt như cá chạch.
Hắn trực tiếp dùng một loại tư thế quỷ dị cấp tốc lui về phía sau, tựa như vừa có một thứ gì đó không nhìn thấy được đã nhấc thân thể hắn lên và kéo đi vậy.
Đảo mắt một cái, Hứa Thâm đã rơi xuống ngoài bốn năm mét.
Mặc Thanh Hạo ngẩn ra.
Đây là loại thân pháp chiến đấu gì?
Nhưng loại suy tư này chỉ diễn ra trong một chớp mắt ngắn ngủi, gã lại vác đao xông lên, hung hăng chém tới, không một chút chần chờ.
Sưu!
Thân thể Hứa Thâm chợt lướt ngang, mạo hiểm tránh thoát một đao này, đồng thời cả người tựa như quỷ mỵ, chỉ trong nháy mắt đã tới gần Mặc Thanh Hạo, thanh kiếm gãy trong tay gọt xuống gáy đối phương.
Sắc mặt Mặc Thanh Hạo đại biến.
Tốc độ của đối phương nhanh, quá nhanh.
Gã vội vàng hẩy người về phía sau, nhưng vẫn bị phong nhận từ thanh kiếm gãy kia chém trúng, chỉ không chảy máu mà thôi.
Ánh mắt Hứa Thâm trở nên tối đen sâu thẳm, hắn đang nhìn về phía Mặc Thanh Hạo tựa như quan sát một vật chết.
Ngay trong lúc này, hắn cảm giác được thật nhiều loại lực lượng đang dũng mãnh tràn vào trong cơ thể mình, khiến cho lĩnh vực sợi khư cảm ứng vẫn bao phủ quanh thân, vừa được tăng cường thêm một bước!
Cả lĩnh vực sợi khư đã lan tràn đến năm mét.
Và trong vòng năm mét này, khả năng chịu lực của sợi khư tăng lên đã khiến lực chiến đấu của hắn sinh ra chất biến.
Thanh kiếm trong tay hắn đã bị chặt đứt nhưng vẫn dư lại một nửa, có thể dùng làm đoản kiếm.
Giao thủ một hồi, Hứa Thâm cũng chú ý tới, dường như ở phần cổ của Mặc Thanh Hạo có một loại vật chất màu đen bao trùm, hiển nhiên nó là khư binh bảo vệ, và lúc trước thuộc hạ của gã đánh lén thất bại cũng vì nguyên nhân này.
Chương 310. Hình Thái Thứ Hai Của Hứa Thâm!
“Rút cuộc mày là năng lực giả hệ gì? !”
Mặc Thanh Hạo vừa được chứng kiến thân pháp quỷ dị của Hứa Thâm, tựa như đó là một loại năng lực nào đó thuộc hệ cường công.
Nhưng nếu đối phương thực sự là hệ cường công thì vì sao lại có thể ngăn cản được đòn công kích tâm linh của Mặc Hải Minh?
Hứa Thâm không đáp, rất nhanh lại lao người về phía trước.
“Cùng nhau bắn chết hắn, ngộ thương đến tôi cũng không sao!” Mặc Thanh Hạo đã ý thức được nguy hiểm.
Tuy gã vẫn có phần thắng, nhưng không cần thiết phải liều mạng cùng người như thế, chung quanh có thuộc hạ mà không dùng, chẳng phải rất ngu ngốc sao?
Đám người khác thấy vậy lập tức ngắm bắn, trên tay cả nhóm bọn họ đều cầm súng Phá Khư loại tốc xạ.
Lúc này, Hứa Thâm đã bị bọn họ vây quanh, khoảng cách đôi bên chỉ vẻn vẹn là hơn mười mét, thực dễ dàng bắn trúng, huống chi còn dưới tình huống hỏa lực bao trùm thế này.
Đát đát đát!
Họng súng liên tục khai hỏa, viên đạn như hạt mưa ào ào bay vụt tới.
Nhưng … dường như Hứa Thâm không hề nhìn thấy màn mưa đạn đang nhanh chóng tiếp cận mình, hắn vẫn giết thẳng về phía Mặc Thanh Hạo.
“Chết!” Mặc Thanh Hạo rống giận một tiếng rồi dồn sức vung đao phong lên chém, vài luồng tàn ảnh cùng lúc xẹt qua, mục tiêu là cổ tay cầm kiếm của Hứa Thâm.
Bỗng “Phanh” một tiếng, trước ngực gã vừa dính một đòn trọng kích, bị đánh bay ngược ra ngoài.
Rất nhanh sau đó, Mặc Thanh Hạo đã bò dậy từ dưới mặt đất, ánh mắt đầy vẻ khó có thể tin nổi nhìn về phía Hứa Thâm, vừa rồi gã đã quan sát rất rõ, Hứa Thâm kia không hề đụng tới người gã…
Nói vậy, rút cuộc là gã vừa bị cái gì công kích?
Ngay lúc này, Mặc Thanh Hạo cũng nhìn thấy Hứa Thâm đang ung dung lướt đi trong màn mưa đạn rửa tội, tựa như đang dạo chơi trong sân vắng, đáy lòng gã không khỏi run rẩy một hồi.
Đương nhiên, không phải chỉ duy nhất một mình Hứa Thâm có khả năng tránh né màn mưa đạn dày đặc như thế, điều khiến gã kinh hãi chính là… Vì sao tốc độ của những viên đạn kia lại chậm như vậy? !
Bởi vì hiện giờ, ngay cả gã cũng có thể dễ dàng nhìn thấy quỹ tích viên đạn bắn ra trong không trung, nghĩa là dùng mắt thường cũng có thể thấy được.
Và với loại tốc độ bắn này, phỏng chừng cả tồn tại ở điểm cực hạn của giai đoạn đầu cũng có thể thoải mái tránh thoát mưa đạn.
“Vì sao?” Mặc Thanh Hạo có chút nghi hoặc, không sao hiểu nổi.
Tuy Hứa Thâm kia đã cướp được khư binh thay đổi trọng lực, nhưng tác dụng của khư binh nọ không mạnh đến mức có thể gây ảnh hưởng lớn như vậy tới súng Phá Khư.
“Nhìn kìa, đó là cái gì?” Cùng lúc này, một tên thuộc hạ ở chung quanh hoảng sợ hét lên.
Một hình ảnh quỷ dị vừa xuất hiện dưới màn mưa đạn rửa tội.
Chỉ thấy ở chung quanh thân thể Hứa Thâm, lại loáng thoáng mơ hồ lộ ra từng bóng dáng mờ ảo.
Dường như những bóng người này đều được hình thành từ khư lực, và tuy mỗi một cái bóng hoàn toàn khác nhau, nhưng nhìn một cách tổng thể, tất cả bọn họ đều dữ tợn vô cùng…
Bọn họ giống như một đội quân, lại giống như một nhóm người nhà thân thiết, toàn bộ đều vây quanh thiếu niên trước mắt, cùng tiến lên với hắn, chặt chẽ sát sao, bảo vệ bên người.
Mà những viên đạn kia đã xuyên qua thân thể bọn họ, mới hiện ra quỹ tích rõ ràng như vậy.
Những bóng dáng ấy tựa như một bức tường người, bọn họ dùng chính thân thể của mình cứng rắn làm cho những viên đạn phải giảm tốc độ, giảm bớt lực lượng…
Con ngươi Mặc Thanh Hạo co rút lại.
Đối phương là năng lực giả hệ thao túng?
Nhưng một lần thao túng được nhiều thực thể như vậy… Hơn nữa, đến tột cùng mấy thực thể này là cái gì?
Gã dám khẳng định bọn họ không thuần túy chỉ là khư lực, loại cảm giác bọn họ mang tới cho gã rất giống vị “Ca ca” mà Mặc Hải Minh thường xuyên miêu tả với gã.
Gã biết, kỳ thật vị “Ca ca” mà Mặc Hải Minh thường xuyên nhắc tới kia không có thật, đối phương chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng do tâm lý của Mặc Hải Minh biến dạng mà thành thôi.
Trên thực tế, đó chính là năng lực của bản thân Mặc Hải Minh, và thông qua trí tưởng tượng của gã, nó đã ngưng tụ thành vị ca ca mà đối phương luôn nghĩ tới.
Chẳng lẽ… Hứa Thâm trước mắt chính là năng lực giả hệ cảm giác, và cũng sở hữu năng lực loại tâm linh?
Trong đầu Mặc Thanh Hạo có chút mê loạn, nhưng nhìn thấy Hứa Thâm đang vừa né tránh màn mưa đạn vừa bình tĩnh đi tới, trong lòng gã lại trào dâng hàn ý.
Đến tột cùng là tiện dân này từ đâu mà đến?
Vì sao đối phương lại có mặt nạ của Giang gia, nhưng vốn không phải người của Giang gia?
Và vì sao đối phương lại muốn tới ám sát gã?
“Rút cuộc mục đích của mày là gì?”
“Giết mày.” Hứa Thâm trả lời.
Ngay khi lời nói rơi xuống, bóng dáng hắn nhanh chóng di chuyển, là dùng một tư thế cực kỳ quỷ dị, nhanh chóng di chuyển.
Lúc này, Mặc Thanh Hạo đã thấy rõ.
Sở dĩ Hứa Thâm di chuyển theo loại tư thế quỷ dị, trái với vật lý này, chính vì ở phía sau hắn, có một con quái vật dạng nhện cực lớn, vô cùng khủng bố, đang nâng thân thể hắn lên…
Sưu!
Trong chớp mắt, Hứa Thâm đã đánh tới.
Thanh kiếm gãy trong tay hắn hung hăng chém xuống.
Mặc Thanh Hạo vội vàng trốn tránh, nhưng không khí xung quanh bỗng trở nên đặc sệt, cực kỳ dính tay, tựa như thân thể gã vừa va chạm mà tầng tầng tơ mảnh nào đó, không thể nhìn thấy, và nhất thời đã bị cản lại.
“Phốc” một tiếng, thanh kiếm gãy đã chém thẳng vào cổ Mặc Thanh Hạo, rồi kẹt lại ngay sát viền yết hầu.
Ngay lúc này, cánh tay Hứa Thâm đã bị một tầng bọt khí màu huyết hồng dữ tợn bao trùm, mang đến hiệu quả tăng phúc lực lượng thật lớn, đủ sức phá tan tầng khư binh phòng bộ ngay cổ gã.
“Đau!”
Mặc Thanh Hạo vừa cảm nhận được đau đớn như xé rách kịch liệt tại phần cổ, thống khổ dữ dội ấy đủ để khiến một người trực tiếp ngất đi, nhưng gã lại khác.
Ngay sau khi Mặc Thanh Hạo kêu lên một tiếng, trên mặt gã lại lộ ra nụ cười hưng phấn, cực kỳ quái dị, tựa như đang hưởng thụ nỗi thống khổ kia.
“Cút!”
Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt hưng phấn này lại đột ngột biến đổi, chuyển thành phẫn nộ.
Gã điên cuồng vung đao chém xuống.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Sủng Mị [Dịch] Sủng Mị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Sung-Mi.jpg)

