1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Tuyệt Thế Kiếm Thần
  4. Tập 2: Thanh kiếm gãy – Kiếm kính (c11-c20)

[Dịch] Tuyệt Thế Kiếm Thần

Tập 2: Thanh kiếm gãy – Kiếm kính (c11-c20)

❮ sau

Chương 11 :: Thanh kiếm gãy

Lâm Thần đợi một lát thì thấy hầu gái kia ôm một cái hộp gỗ tới, Lâm Thần nhìn qua gật đầu nói:

– Đúng là các loại thuốc này, tất cả trị giá bao nhiêu linh thạch?

– Tổng cộng là hai trăm lẻ năm viên linh thạch hạ phẩm, làm tròn thành hai trăm viên, năm viên kia coi như cửa hàng của ta biếu tặng công tử, mong ngài lần sau lại đến ạ.

Lâm Thần bình tĩnh nhìn hầu gái xinh đẹp này, gật đầu nói:

– Có cơ hội sau này lại đến.

Lâm Thần bèn cười một tiếng, rồi bước ra ngoài phố.

Ngoài chợ hôm nay vô cùng nhộn nhịp, Lâm Thần vừa đi vừa xem xét xung quanh, khi gần đến cửa chợ thì đột nhiên hắn dừng lại.

Bởi vì Lâm Thần cảm thấy cái tiểu đỉnh trong đầu mình vừa chấn động một cái.

Nơi này tuy là gần cửa chợ nhưng vẫn rất đông đúc, Lâm Thần theo cảm giác bèn tiến sang một quầy hàng ở phía bên trái hắn.

Càng đi đến gần quầy hàng, Lâm Thần càng cảm thấy tiểu đỉnh trong đầu chấn động càng mạnh, giống như đang khao khát cái gì đó…

Bước vài bước đến sát quầy hàng, Lâm Thần nhận ra ở đây chỉ bày một món hàng, là một thanh kiếm gãy trông khá cũ kỹ dài chừng nửa mét, mũi kiếm đã biến mất, chỉ còn lại nửa thân dưới và chuôi kiếm.

Lúc này, Lâm Thần đã xác định thứ làm tiểu đỉnh trong đầu mình chấn động chính là thanh kiếm gãy này.

“Thanh kiếm này có vấn đề.” Lâm Thần suy nghĩ mãi, nhưng vẫn không thể hoàn toàn chắc chắn.

– Người anh em có hứng thú với thanh kiếm gãy này à?

Chủ quầy hàng là một người trung niên tầm bốn mươi tuổi, vừa mới rồi còn đang ngủ gật, khi thấy có khách đến gần bèn đon đả hỏi.

– Hà hà, người anh em, thanh kiếm gãy này có lai lịch không tầm thường đâu đấy. Nó là do một người bạn của ta tìm thấy ở trong di tích cổ xưa. Đây chính là vũ khí mà các dũng sĩ mạnh mẽ thời cổ đã từng dùng đó.

– Di tích cổ xưa?

Lâm Thần cảm thấy ngạc nhiên. Di tích cổ xưa là những di tích còn tồn tại từ thời kỳ cổ xưa đến nay. Những nơi đó đều vô cùng nguy hiểm, nhưng cũng tồn tại nhiều cơ hội, của cải có giá trị.

Lâm Thần lúc này ngồi xổm xuống, xem xét tỉ mỉ thanh kiếm gãy.

Thanh kiếm này xem ra rất cũ kỹ, nhưng lại không có dấu vết rỉ sét. Lâm Thần nhìn một lúc cũng không nhận ra nó được làm bằng gì, chỉ cảm thấy vô cùng lạnh lẽo khi chạm vào.

Hắn xem xét thanh kiếm một lát vẫn không thấy có gì lạ, nhưng khiến cho tiểu đỉnh trong đầu phản ứng thì chứng tỏ thanh kiếm này sẽ có điểm gì đó phi thường.

– Xem ra là một món đồ cổ.

Lâm Thần tự nhủ, sau đó hỏi chủ cửa hàng:

– Thanh kiếm này giá bao nhiêu?

– Người anh em rất thằng thắn, ta thích những người như ngươi. Vậy nhé, thanh kiếm này dù bị gãy nhưng vẫn là món đồ cổ quý giá, ta bán cho ngươi chỉ với ba trăm viên linh thạch hạ phẩm.

Chủ hàng cười to báo giá, nhưng trong lòng lại vô cùng lo lắng. Thanh kiếm này đúng là của bạn hắn tìm thấy trong di tích cổ xưa. Nhưng chỉ là ở ngay rìa ngoài di tích, căn bản chính là loại đồ vật không ai coi trọng. Chủ hàng đã xem xét thanh kiếm nhiều ngày qua, thấy nó chỉ là đã tồn tại từ lâu đời, chứ không hề có gì đặc biệt. Thế là hắn bèn mở quầy hàng bán. Thanh kiếm chẳng có gì đặc biệt lại bị chào giá cao, nên mấy ngày hôm nay vẫn chưa bán được.

Nghe xong chủ hàng báo giá, Lâm Thần mỉa mai hỏi:

– Ngươi coi ta là trẻ con ba tuổi à, thanh kiếm đồng nát này cũng đòi ba trăm linh thạch hạ phẩm á? Nếu không vì trong nhà có người thích đồ cổ, thứ kiếm này có cho ta ta cũng không cần nhé.

Nói xong Lâm Thần bèn dứt khoát bước đi.

– Này, này, người anh em, đừng đi vội, giá tiền có thể thương lượng được mà.

Chủ hàng thấy hắn bỏ đi liền cuống lên, thanh kiếm gãy này hắn bày ở đây đã bốn ngày, mãi mới có người hỏi, làm sao có thể bỏ lỡ được.

Lâm Thần ngừng lại, thực ra hắn chỉ giả vờ chứ không phải đi thật, vì thanh kiếm này hắn nhất định phải lấy được. Nhưng giá ba trăm viên linh thạch hạ phẩm là quá cao, giờ hắn cũng không có đủ tiền nữa.

– Ngươi nói giá thật đi, ta cũng không có thời gian mặc cả với ngươi ở đây.

Lâm Thần giả vờ thiếu kiên nhẫn vẫy tay nói.

– Hai trăm năm mươi viên.

Chủ hàng dè dặt báo giá.

Lâm Thần trợn tròn mắt nhìn chủ hàng.

– Nếu không thì hai trăm… một trăm thôi cũng được.

Chủ hàng lúc này thật sự muốn khóc. Thanh kiếm này hắn cũng vất vả lắm mới tìm đến, ai ngờ lại là loại rác rưởi không ai muốn. Giờ hắn cũng chỉ muốn bán ngay nó đi cho xong.

Xung quanh nhiều người nghe thấy tiếng báo giá của chủ hàng, sau khi nhìn sang thanh kiếm kia xong thì đều cảm thấy coi thường.

– Ta còn tưởng là thứ gì, thanh kiếm rác rưởi này mà cũng đòi ba trăm viên linh thạch hạ phẩm!

– Người anh em, ngươi đừng mắc lừa. Thanh kiếm gãy này không có giá trị, hắn đang lừa ngươi đấy.

Nghe những lời này, chủ hàng bèn cuống lên, càng sợ Lâm Thần nghe lời đám người kia không mua nữa. Hắn bèn cầm thanh kiếm nhét vào tay Lâm Thần, vẻ mặt buồn bã nói:

– Ngươi đừng nghe bọn họ, thanh kiếm này quả thật là món bảo bối. Thôi, ta thấy ngươi và thanh kiếm này có duyên, ta bán cho ngươi giá chỉ năm mươi viên linh thạch hạ phẩm.

Nghe xong, Lâm Thần cảm thấy rất vui vẻ. Nhưng bề ngoài hắn vẫn lạnh nhạt trả lời:

– Đồng ý, năm mươi viên linh thạch hạ phẩm.

Chương 12 :  Tiết linh vân

Thấy Lâm Thần thực sự lấy năm mươi viên linh thạch hạ phẩm ra đưa mình, chủ hàng bèn thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Người xem bốn phía nhìn thấy Lâm Thần thật sự mua thanh kiếm gãy kia, đều đồng loạt chửi thầm:

– Đồ phá của.

Lâm Thần không thèm để ý người xung quanh, lấy linh thạch đưa cho chủ hàng rồi cầm kiếm gãy định quay người bước đi, bỗng nghe thấy tiếng một thiếu nữ vang lên:

– Từ từ đã, bán lại thanh kiếm gãy này cho ta đi.

Người xung quanh lại sững sờ, ở đâu ra thêm một cái đồ phá của nữa? Chỉ thấy một cô nương tầm mười bốn, mười lăm tuổi bước tới, mặt mũi thanh tú, nàng mặc váy dài trắng như tuyết, khí chất đẹp đẽ tinh khiết. Nhưng nàng càng bước đến gần, Lâm Thần càng cảm thấy một luồng áp lực mạnh mẽ lan tỏa đến hắn.

“Chân khí thật là dày đặc, cô nương này lại là võ giả cấp Thiên Cương cảnh.”

Lâm Thần cảm thấy kinh dị, vì cô nương này xem ra cũng chạc tuổi hắn, vậy mà sức mạnh lại vượt xa hắn rất nhiều. Nàng chắc chắn là một thiên tài. Cô gái mặc váy trắng đi đến trước mặt Lâm Thần, nhìn hắn chăm chú hỏi:

– Ta muốn mua thanh kiếm này, ngươi ra giá đi.

– Ra giá? Không, thanh kiếm gãy này ta mang đi tặng, không thể bán cho ngươi.

Lâm Thần lắc đầu từ chối.

– Đi tặng?

Cô gái cau mày, lại nói tiếp:

– Ngươi vừa rồi mua được thanh kiếm gãy này với giá năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, ta trả cho ngươi hai trăm viên linh thạch hạ phẩm, ngươi tặng lại thanh kiếm cho ta được không?

Nếu như là thứ khác, Lâm Thần nhượng lại cũng không sao, lại có thể quen biết với cô nương võ giả cấp Thiên Cương cảnh này. Nhưng thanh kiếm gãy này là thứ khiến cho tiểu đỉnh có phản ứng, Lâm Thần làm sao đưa nó cho người khác được. Thấy Lâm Thần không nói gì, cô nương mặc váy trắng lại nói:

– Ta có thể thêm một trăm viên nữa, ngươi thấy sao?

– Cái gì?

Lúc này người xung quanh quả thật vô cùng ngạc nhiên, chẳng ai ngờ rằng cô nương đó chấp nhận trả đến ba trăm viên linh thạch hạ phẩm để mua thanh kiếm đồng nát này.

Tên phá của kia vừa dùng năm mươi viên linh thạch hạ phẩm mua kiếm, giờ bán lại là có thể lời thêm hai trăm năm mươi viên nữa! Ánh mắt tốt như thế ai còn dám nói hắn là thứ đồ phá của nữa. Còn chủ hàng lúc trước, bây giờ đã hoàn toàn ngây dại cả người ra, vẻ mặt cháng chường, hắn giờ phút này vô cùng tự trách mình sao lại bán thanh kiếm đi sớm như thế.

Nhắc lại, cô gái này chính là Tiết Linh Vân vừa mới đi ra từ Tàng Thư Các của Thiên Cực tông. Nàng tuy còn ít tuổi nhưng ánh mắt rất tốt, chỉ cần liếc qua nàng có thể thấy thanh kiếm gãy này là món đồ cổ có giá trị, rất thích hợp để tặng cho những người yêu thích sưu tầm đồ cổ như gia gia của nàng. Lâm Thần nhìn cô gái, không rõ vì sao đối phương muốn mua lại thanh kiếm gãy này, chẳng lẽ cũng nhận ra thanh kiếm gãy này có điểm đặc thù? Điều này là không thể, vì chính Lâm Thần cũng phải dựa vào tiểu đỉnh mới phát hiện thanh kiếm này đặc biệt, nhưng đặc biệt ở đâu hắn còn chưa thấy. Cô gái này tuy là võ giả cấp Thiên Cương cảnh, nhưng nàng cũng không thể thấy được điểm đặc thù của thanh kiếm được. Lâm Thần cẩn thận nghĩ trong chốc lát rồi mở miệng nói:

– Cô nương, thanh kiếm gãy này ta vô cùng thích, đừng nói là ba trăm viên linh thạch hạ phẩm, dù là ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm, ta cũng không bán. Dù sao ngàn vàng cũng không đổi được niềm vui.

– Ngàn vàng không đổi được niềm vui?

Tiết Linh Vân không biết câu này có ý gì, nhưng nàng biết không thể mua được thanh kiếm gãy này. Với giá ba ngàn linh thạch hạ phẩm thì dù nàng đi cửa hàng bán đồ cổ cao cấp nào cũng đủ để mua được một món đồ cổ có giá trị, sao phải mua thanh kiếm bán ở vỉa hè không rõ xuất xứ này?

– Ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm, ngươi cũng thật là biết cách trả giá, ta không mua nữa ngươi giữ lại chơi đi.

Tiết Linh Vân nhìn Lâm Thần mỉm cười hỏi tiếp.

– Nhìn dáng vẻ ngươi, ngươi là đệ tử ngoại môn của Thiên Cực tông à?

– Đúng vậy.

Lâm Thần không biết đối phương muốn hỏi cái gì, chỉ có thể trả lời thằng thắn.

– Ngươi là đệ tử ngoại môn, vậy ngươi có biết một người tên là Lâm Thần không?

Tiết Linh Vân tự nhiên nhớ đến tên người đệ tử mà trưởng lão ở Tàng Thư Các nói đến, bèn hỏi.

Lâm Thần ngẩn cả người ra, cô gái váy trắng này hẳn là đệ tử nội môn của Thiên Cực tông. Nữ đệ tử mười lăm tuổi đã đến cấp độ Thiên Cương cảnh cho dù là trong đám đệ tử nội môn cũng có địa vị cực cao, sao lại quan tâm đến đệ tử ngoại môn làm gì? Huống hồ nếu như hỏi người khác thì cũng không sao, nhưng người mà nàng chú ý lại là mình!

“Nàng sao lại biết rõ tên của ta? Hình như còn cảm thấy rất hứng thú đối với ta.” Lâm Thần trong đầu nghĩ mãi không rõ, nhưng hắn không muốn phiền phức, cũng không muốn phí thời gian, vì vậy chỉ có thể giả vờ nói:

– Xin lỗi, ta chưa nghe thấy cái tên đó bao giờ.

– Cũng đúng, đệ tử ngoại môn nhiều như vậy, tùy tiện tìm một người lại hỏi Lâm Thần, thật là hão huyền quá.

Tiết Linh Vân lại nhìn thoáng Lâm Thần rồi cười nói:

– Ngươi nhớ kỹ, ta gọi là Tiết Linh Vân, về sau chúng ta không chừng còn sẽ có cơ hội gặp mặt.

Nói xong nàng xoay người bước đi, rồi biến mất trong đám người. Lâm Thần nhìn nàng bước đi, trong lòng vẫn rất tò mò. Tuy nhiên hắn còn có rất nhiều việc cần làm, thời gian đã không đủ, vì thế sẽ không đi làm những việc không có kết quả. Nhưng đối phương đã biết tên hắn, thì sớm muộn nàng cũng sẽ tìm đến, lúc đó hắn sẽ biết.

“Tiết Linh Vân, ta sẽ nhớ kỹ cái tên này, chẳng những là một thiếu nữ thiên tài, còn là một cô nương xinh đẹp.” Lâm Thần cười cười, cũng quay người rời đi. Bỏ lại một đám người xem kinh ngạc cùng một ông chủ hàng hồn bay phách lạc.

Chương 13 : Nhiệm vụ

Bốn giờ sau, Lâm Thần đi ra từ nơi nhận nhiệm vụ, hắn suy nghĩ trong chốc lát rồi đi thẳng về dãy núi Mặc Liên ở phía bắc của Thiên Cực tông. Lâm Thần đã chọn hơn mười nhiệm vụ ở Thiên Cực tông, ví dụ như thu thập đôi sừng của Tê Thiết Ngưu được mười hai điểm cống hiến, lại ví dụ như ngắt lấy hoa Thiên Viêm năm mươi năm tuổi được mười điểm cống hiến. Các loại nhiệm vụ đều phong phú, nhưng có cùng đặc điểm là độ khó rất cao.

Tê Thiết Ngưu là yêu thú cấp hai bậc trung, tương đương với võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu sơ kỳ, muốn giết nó không hề dễ dàng. Còn có hoa Thiên Viêm năm mươi năm tuổi, hướng dẫn nhiệm vụ đã ghi rõ hoa này mọc ở trong phạm vi lãnh địa của yêu thú Ô Giáp Sư Thứu, nếu ta ngắt lấy hoa Thiên Viêm thì khó tránh khỏi sẽ bị bọn chúng tấn công.

Ba ngày sau, trong rừng rậm, Lâm Thần khom người trốn ở trong một cây cổ thụ khổng lồ, lợi dụng lá cây to lớn nhằm che khuất thân thể của mình. Cây cổ thụ ở đây, cây nào cũng cao chừng ba trăm mét, to lớn hùng vĩ vô cùng. Mà ở trước mặt hắn không xa, thì là một con chuột bự dài khoảng hai mét, sau lưng mọc đầy gai nhọn.

Chuột Lưng Nhọn, yêu thú cấp hai bậc trung, tương đương với võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ năm hậu kỳ đỉnh cao, lột da giống chuột này có thể được năm điểm cống hiến.

Lâm Thần hai mắt sáng ngời, hắn vừa mới đến dãy núi Mặc Liên, không ngờ lại gặp yêu thú trong danh sách nhiệm vụ, chỉ cần giết và lấy da nó có thể đạt được năm điểm cống hiến, làm sao hắn có thể bỏ qua. Giờ phút này con Chuột Lưng Nhọn kia đang lạch bạch đi giữa rừng rậm, nhưng mà khi nó đi đến chỗ ẩn nấp của Lâm Thần dưới cây cổ thụ, gai lông của nó bỗng dựng đứng lên vì cảm thấy cực kỳ bất an.

– Chít… chít…!

Chuột Lưng Nhọn không thể cảm giác được nguy hiểm đến từ đâu, nhưng nó vẫn hoảng sợ đảo mắt nhìn xung quanh, rồi bỗng tăng tốc chạy thẳng, thoát khỏi nơi nguy hiểm này. Là yêu thú họ chuột, tốc độ chạy trốn của Chuột Lưng Nhọn rất nhanh, nhưng Lâm Thần đời nào để nó chạy thoát. Chỉ nghe “phanh” một tiếng, Lâm Thần đạp vào cành cây to lấy đà nhảy bật về phía chuột Lưng Nhọn, cùng lúc đó kiếm trong tay cũng múa lên.

Thức thứ bảy của Thất Tinh liên hoàn kiếm!

Từ thân Tinh Cương kiếm bắn ra một vệt dài kiếm khí đến hai mét, vô cùng chính xác đánh trúng đầu chuột bự. Chuột Lưng Nhọn không kịp kêu một tiếng đã lăn ra chết.

“May là sức mạnh của ta lại tăng lên, không thì còn phải phí nhiều công sức mới giết được con chuột Lưng Nhọn này.” Lâm Thần bước đến gần, nhìn con chuột khổng lồ đã chết đến mức không thể chết thêm được nữa.

Lâm Thần hiện tại là võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ năm sơ kỳ, với sức mạnh của hắn, muốn đơn độc giết chết Chuột Lưng Nhọn yêu thú cấp hai bậc trung là hầu như không thể. Nhưng hắn đã luyện thành tầng thứ bảy Thất Tinh liên hoàn kiếm, hơn nữa hắn đánh trúng đầu là điểm yếu chí mạng của Chuột Lưng Nhọn, mới khiến nó chết ngay lập tức.

Tiếp đó không hề chần chừ, Lâm Thần đổi tay cầm kiếm thép thành dao găm, lột sạch bộ da của Chuột Lưng Nhọn rồi dùng bao vải gói kỹ. Thân hình hắn nhảy mấy cái, biến mất trong rừng sâu.

Thời gian trôi nhanh, trong nháy mắt đi qua nửa tháng. Tại một khoảng rừng rậm, mấy tên võ giả đang di chuyển hết sức cẩn thận, vừa đi vừa quan sát xung quanh. Bọn họ phần lớn là võ giả cảnh giới Luyện Thể cảnh tầng thứ ba, tầng thứ tư, đẳng cấp không cao, ngoài ra còn trông giống như là những kẻ tán tu không theo môn phái nào hết.

Bỗng dưng một con chim có thân hình khổng lồ xuất hiện tại trên bầu trời, cả người dài gần ba mét, trên người mọc đầy vảy cứng sắc nhọn, đúng là yêu thú cấp hai bậc trung Ô Giáp Sư Thứu. Con yêu thú này hình như không trông thấy đám người ở phía dưới, kêu to mấy tiếng lại bay về phía xa.

Thấy cảnh này, mấy người võ giả đều thở phào một hơi, trong số yêu thú cấp hai bậc trung thì Ô Giáp Sư Thứu là khó đối phó nhất. Bởi vì thứ nhất chúng là yêu thú biết bay, trừ khi có công kích tầm xa như cung nỏ, nếu không rất khó đánh trúng. Thứ hai Ô Giáp Sư Thứu là yêu thú sống bầy đàn, chúng bình thường đều sống thành bầy mấy chục con, thậm chí mấy trăm con.

– Nơi này là lãnh địa của Ô Giáp Sư Thứu, chúng ta mau rời khỏi đây thôi!

Một người trong đám nói nhỏ xong, đang muốn kéo cả bọn rời đi. Lúc này đột nhiên một bóng người từ trên cây nhảy xuống vị trí ngay trước đám người kia gần trăm mét. Thấy thế, mấy võ giả kia đều cầm chắc vũ khí, cảnh giác nhìn về người mới xuất hiện. Chỉ thấy người thanh niên kia hoàn toàn không nao núng, cũng không để ý đến đám người, chỉ từ tốn bước đến dưới một cây cổ thụ, thò tay hái một cây hoa màu đỏ tươi.

– Thiên Viêm hoa năm mươi năm!

nhìn thấy bông hoa đỏ tươi trong tay thanh niên, mấy người võ giả đều giật mình, hoa Thiên Viêm là loại thảo dược chỉ mọc trong lãnh địa của Ô Giáp Sư Thứu, bản thân đã rất khó hái, huống chi là loại đã có năm mươi năm tuổi. Thanh niên kia ngắt lấy hết hoa xong chỉ liếc mấy người một cái, rồi nhảy lên cây biến mất không thấy đâu nữa.

Mấy người võ giả kia vẫn đờ đẫn đứng nguyên tại chỗ không kịp phản ứng, bọn hắn không biết thanh niên kia ẩn nấp ở xung quanh khi nào, cũng không biết thanh niên làm sao biết chỗ kia có hoa Thiên Viêm. Hết thảy đều không hề có dấu hiệu, nhưng có một điều chắc chắn là nếu như đối phương muốn đánh lén họ thì vô cùng dễ dàng. Nghĩ tới đây cả đám đều cảm thấy rùng mình hoảng sợ trong lòng.

Thanh niên kia, tự nhiên chính là Lâm Thần!

Chương 14 : Đều là ngươi làm xong sao?

Bên ngoài dãy núi Mặc Liên phần lớn là yêu thú từ cấp một đến cấp ba, thích hợp cho đám võ giả cảnh giới Luyện Thể cảnh rèn luyện, vì vậy Lâm Thần trong thời gian làm nhiệm vụ thường xuyên có thể gặp đám võ giả đi vào rèn luyện săn thú.

Thông thường Lâm Thần nếu có thể tránh thì sẽ cố gắng tránh né, nếu là thật sự không tránh được thì chỉ có thể xuất hiện, như vừa rồi ngắt lấy hoa Thiên Viêm. Lúc ấy hoa Thiên Viêm ở ngay trước mặt đám người kia, nếu như Lâm Thần không xuất hiện, như vậy hoa Thiên Viêm sẽ bị đối phương phát hiện hái mất.

“Cho tới bây giờ trong mười sáu nhiệm vụ ta đã làm được mười lăm cái, tổng cộng giá trị một trăm ba mươi tám điểm cống hiến, Tiếc nhất là không tìm được Tê Thiết Ngưu, con yêu thú này giá trị mười điểm cống hiến.” Lâm Thần tự nhủ. Thực sự là tìm không thấy, cũng không còn cách nào.

“Tính cả đời trước lưu lại một trăm ba mươi ba điểm cống hiến, ta trước mắt có tổng điểm cống hiến là hai trăm bảy mươi mốt, còn kém hai trăm hai mươi chín điểm là đủ năm trăm điểm đủ đổi lấy cơ hội vào bí cảnh ở Thiên La sơn!”

“Bây giờ cách thời hạn cuối cùng vào bí cảnh Thiên La sơn còn hai tháng nữa, ta vẫn có thể kiếm được đầy đủ số điểm này.”

Lâm Thần tự nghĩ xong bèn quyết định không lãng phí thời gian nữa. Hắn bèn tăng tốc độ trở lại Thiên Cực tông.

Ba ngày sau, tại nơi tiếp nhận nhiệm vụ của Thiên Cực tông, khi Lâm Thần lấy hết toàn bộ tài liệu nhiệm vụ nộp lên, nơi này lập tức xôn xao. Trưởng lão ở nơi tiếp nhận nhiệm vụ kinh dị nhìn Lâm Thần hỏi:

– Lâm Thần, tất cả những nhiệm vụ này đều là ngươi hoàn thành một mình à?

Lâm Thần cười nhạt đáp:

– Đúng là như vậy!

Nghe Lâm Thần khẳng định xong, vị trưởng lão này lại càng ngạc nhiên. Nếu như Lâm Thần nói hắn cùng người khác làm xong nhiệm vụ thì trưởng lão cũng không có gì lạ. Nhưng mười lăm nhiệm vụ này rõ ràng chỉ do một người hoàn thành, vậy thì khiến người ta không thể tưởng tượng nổi. Đám đệ tử Thiên Cực tông ở xung quanh đều nhìn Lâm Thần như một con quái vật. Một ít đệ tử đẳng cấp cao khi nhìn ra cấp độ của Lâm Thần thì ngạc nhiên nói:

– Vị sư đệ này chỉ là võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ năm sơ kỳ, lại làm được nhiệm vụ giết yêu thú cấp hai bậc trung, quả thực là không thể tưởng tượng nổi!

Yêu thú cấp năm bậc trung đã tương đương với võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ năm đỉnh cao, giết một con không nói, giết nhiều con thì không thể nào là may mắn được. Đặc biệt là Lâm Thần hái được hoa Thiên Viêm năm mươi năm tuổi, đây là buộc phải xâm nhập lãnh địa của Ô Giáp Sư Thứu.

Lâm Thần không để ý đến đám đông đệ tử kinh ngạc, đợi trưởng lão xác nhận nhiệm vụ của hắn hoàn thành, lại tăng thêm hơn trăm điểm cống hiến rồi hắn lại bắt đầu chọn lựa nhiệm vụ mới. Lúc này Lâm Thần chọn hai mươi tám nhiệm vụ, tổng cộng giá trị gần ba trăm điểm cống hiến, nếu như làm xong, mục tiêu năm trăm điểm cống hiến của Lâm Thần sẽ đủ rồi. Bốn phía các đệ tử lại há hốc mồm nhìn một mình Lâm Thần chọn lựa một đám nhiệm vụ giá trị gần ba trăm điểm cống hiến.

Đừng nói là một người, coi như là năm người hợp tác cũng không dám nói nhất định có thể hoàn thành nhiều nhiệm vụ như thế. Lâm Thần chọn lựa nhiệm vụ xong lại vội vàng đi về phía dãy núi Mặc Liên, tiếp tục hoàn thành mục tiêu của mình.

Đợi Lâm Thần đi rồi, đám đệ tử và trưởng lão ở nơi tiếp nhận nhiệm vụ mới hết bàng hoàng, người khác là tiếp nhận từng cái một nhiệm vụ, một mình Lâm Thần tiếp nhận mấy chục nhiệm vụ.

Cùng lúc đó, trong một sân nhỏ ở ngoại môn của Thiên Cực tông, Lý Xuyên lúc này đã lành vết thương, mặt mũi tràn đầy phẫn uất đứng trước mặt một người thanh niên gầy gò, bốn phía có mấy người đệ tử đều là võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu trở lên.

– Tiểu Xuyên, ngươi nói là gã Lâm Thần đó không muốn giao ra Bồi Nguyên dịch, còn làm ngươi bị thương?

Thanh niên gầy gò đeo một thanh trường kiếm, trầm ngâm nhìn Lý Xuyên rồi nói.

Lý Xuyên hung hăng gật đầu đáp:

– Đúng vậy, Mã ca, tên Lâm Thần thật quá hung hăng không biết trời cao đất rộng là gì.

Nguyên bản Lý Xuyên nghe được anh trai của hắn là Lý Sơn đã đi rèn luyện ở bên ngoài trở về, liền tới nơi này tìm Lý Sơn, nhưng hắn không gặp Lý Sơn, lại gặp được Mã Lương bạn tốt của Lý Sơn. Mã Lương là đệ tử ngoại môn, nhưng cấp độ đã đạt tới Luyện Thể cảnh tầng thứ bảy đỉnh cao, xét về thực lực có thể đứng trong mười người hàng đầu ngoại môn của Thiên Cực tông.

– Cho nên, ngươi đến đây là muốn nhờ anh ngươi đi đối phó Lâm Thần?

Mã Lương xong thản nhiên nói.

Dứt lời, Lý Xuyên cảm thấy mặt vừa nóng vừa rát, hắn đúng là có ý này, nhưng giờ ngẫm lại, không khỏi cảm thấy hổ thẹn. Đại ca của hắn là Lý Sơn, là đệ tử nội môn, lại đi bắt nạt một người đệ tử ngoại môn nếu bị người ta biết chẳng phải là sẽ bị cười đến rụng cả răng à.

– Mã Lương, người vừa nói ai làm em ta bị thương?

Đúng lúc này, đột nhiên một thanh âm mạnh mẽ vang lên, rồi một thanh niên khôi ngô từ cửa xuất hiện. Nhìn thấy người tới, Lý Xuyên bèn vui vẻ nói:

– Đại ca!

Thanh niên khôi ngô kia không phải ai khác đúng là anh trai của Lý Xuyên – Lý Sơn!

Lý Sơn hai mươi tuổi, là đệ tử nội môn của Thiên Cực tông, đã là võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ chín đỉnh cao, chỉ thiếu chút nữa liền có thể tiến vào Thiên Cương cảnh.

Nhưng mà võ giả Luyện Thể cảnh muốn tiến vào Thiên Cương cảnh cũng không phải dễ dàng như vậy, Lý Sơn kẹt tại Luyện Thể cảnh tầng thứ chín đỉnh cao đã một năm rưỡi, vẫn như cũ không thể tiến thêm. Hắn vì đột phá mà một mực ở tại bên ngoài làm nhiệm vụ của Thiên Cực tông để kiếm điểm cống hiến, hôm nay vừa mới trở về.

Chương 15 : Lý sơn

Sơn ca ca.

Mã Lương quay về Lý Sơn gật gật đầu, cười nói.

– Ta cũng là vừa mới biết được, tiểu Xuyên ở tại ngoại môn thu Bồi Nguyên dịch, gặp một ít phiền toái.

– Hóa ra là như vậy.

Lý Sơn gật đầu, không nói thêm gì.

Mã Lương liền chắp tay nói:

– Sơn ca ca, ta còn phải đi dãy núi Mặc Liên có việc, ta đi trước đây.

Hai tháng rưỡi sau chính là thời điểm vào bí cảnh ở núi Thiên La, Mã Lương thực lực tuy nhiên trong top mười của ngoại môn, nhưng hắn cũng không có gì nắm chắc sẽ vượt qua được bí cảnh Thiên La sơn. Vì thế hắn một mực nghĩ các biện pháp tăng cao thực lực của mình.

– Ngươi đi đi, cẩn thận một chút, trước khi lên núi Thiên La đừng để bị thương đấy.

Lý Sơn nhắc nhở.

– Cảm ơn Sơn ca ca đã nhắc nhở.

Mã Lương cung kính chắp tay cảm tạ, rồi xoay người rời đi. Mã Lương vừa đi, Lý Xuyên liền vội gào thét:

– Ca, cái tên Lâm Thần kia quá không biết điều! Ngươi không biết, hắn lúc ấy thật hung hãn, không chỉ làm ta bị thương, còn cướp đi của ta ba trăm viên linh thạch hạ phẩm.

– Hắn làm ngươi bị thương, còn cướp ngươi ba trăm viên linh thạch hạ phẩm? Ngươi nói rõ cho ta xem.

Nghe vậy, sắc mặt Lý Sơn trầm xuống, Lý Xuyên là đệ đệ ruột của hắn, coi như là Lý Xuyên không đúng thì cũng không ai được làm gì hắn.

– Ca, chuyện là như thế này…

Lý Xuyên một năm một mười kể lại chuyện đã xảy ra một lần. Nghe xong Lý Xuyên nói, Lý Sơn suy nghĩ một lát rồi bảo:

– Căn cứ theo miêu tả của ngươi, Lâm Thần tư chất thiên phú bình thường, cấp độ của hắn còn thấp hơn ngươi hai bậc, nếu không phải là thiên tài thì sao có thể làm ngươi bị thương?

Lý Xuyên nghe xong lời này sắc mặt lập tức đỏ lên, hắn khúm núm nói:

– Ca, ta cũng không nghĩ tới, là tên Lâm Thần luyện Thất Tinh liên hoàn kiếm thành công rồi.

– Cái gì.

Lý Sơn mặt biến sắc, khó tin nói:

– Thất Tinh liên hoàn kiếm tu luyện rất khó, trong tông môn cũng không có nhiều người có thể luyện thành công, hắn là một đệ tử ngoại môn có thể tu luyện thành công sao?

Bốn phía các đệ tử khác cũng đều biến sắc mặt, trong lòng đều kinh ngạc thiên phú võ học của Lâm Thần.

– Tiểu Xuyên, hắn dám đánh ngươi bị thương, chúng ta sẽ trả lại gấp mười lần cho hắn, ngươi bây giờ mang mấy người đi cho tên nhóc ấy nhớ lâu một chút.

Hiểu rõ chuyện đã xảy ra sau đó, Lý Sơn trầm giọng nói. Lâm Thần tu luyện Thất Tinh liên hoàn kiếm thành công, nhưng không có nghĩa là Lý Sơn sợ gì Lâm Thần, dù sao đẳng cấp của Lâm Thần so với Lý Sơn vẫn rất thấp. Đương nhiên, hắn không có ý định tự mình ra tay, trong mắt hắn, Lâm Thần dù là thân phận, hay là thực lực, đều không xứng làm đối thủ của hắn.

– Ca, đệ đi ngay đây!

Lý Xuyên có thể nói là hận Lâm Thần vô cùng, bị Lâm Thần đánh bị thương không nói, còn mất ba trăm viên linh thạch hạ phẩm, hiện tại được Lý Sơn cho phép chính mình báo thù, Lý Xuyên không do dự nữa. Hắn bèn mang theo năm tên võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu đi ra khỏi cửa vội vàng hướng chỗ ở Lâm Thần đi đến. Chỉ là khi đến nơi mới biết Lâm Thần đã sớm ra ngoài rèn luyện, căn bản không ở trong nhà. Lý Xuyên chỉ đành không cam lòng trở lại nơi ở của Lý Sơn.

– Thế mà lại vắng mặt.

– Ngươi yên tâm, Lâm Thần làm ngươi bị thương, ta nhất định khiến hắn trả giá gấp mười gấp trăm lần! Nhưng ngươi cũng quá làm ta thất vọng rồi, ngươi mạnh hơn hắn hai đẳng cấp, lại có người giúp đỡ mà vẫn bị hắn đánh cho không thể phản kháng.

– Đạ ca, đệ… đệ…

Lý Xuyên lúng túng, mặt mũi tràn đầy xấu hổ nói.

– Không cần phải nói, từ ngày mai, ngươi gọi thêm hai người, đến dãy núi Mặc Liên rèn luyện, chờ các ngươi từ đó trở về, Tiểu Xuyên, ta hi vọng nhìn thấy ngươi thay đổi. Còn nữa, một khoảng thời gian ngắn tới đừng tới tìm ta, ta muốn bế quan tu luyện một thời gian.

Lý Sơn khoát tay áo, đánh gãy lời Lý Xuyên mà nói.

– Ca, ngươi muốn đột phá?

Nghe xong Lý Sơn nói, Lý Xuyên lúc này thần sắc vui vẻ hỏi. Lý Sơn gật đầu nói:

– Lúc trước, có một thời gian ngắn ở tại dãy núi Mặc Liên làm nhiệm vụ, giết một con yêu thú cấp ba đỉnh cao, đan điền đã có chuyển biến.

Nói đến đây, Lý Sơn lật tay lấy ra một khối đá thủy tinh, trầm giọng nói:

– Ngươi cất kỹ viên đá kia, nếu gặp được nguy hiểm, nhớ bóp nát nó.

– Vâng, ca.

Lý Xuyên không tình nguyện nhận lấy viên đá thủy tinh. Cái này là đá thủy tinh – đá truyền tin, tên như ý nghĩa, tác dụng là báo tin cho người khác. Đá truyền tin có hai viên lớn nhỏ, bóp nát bất cứ viên nào trong đó, một viên khác cũng sẽ bị nghiền nát, mà người nắm giữ viên đá truyền tin còn lại cũng có thể nhận được tin tức, do đó thông qua mối liên hệ giữa hai viên đá để tìm đến viên còn lại.

Nửa tháng sau, tại dãy núi Mặc Liên. Tại một nơi rừng rậm, Lâm Thần lặng yên di chuyển, trong nội tâm suy nghĩ: “Hai mươi tám nhiệm vụ, ta đã làm được mười cái, còn thiếu mười tám cái.”

Liên tục không ngừng nghỉ làm nhiệm vụ của tông môn khiến cho Lâm Thần cực kỳ mỏi mệt. Một tháng vừa qua hắn hầu như không có nghỉ ngơi tốt. Tại dãy núi Mặc Liên hắn không chỉ phải cảnh giác các loại yêu thú, mà còn phải đề phòng những võ giả khác.

Võ giả ở chỗ này rèn luyện không có một người nào là người hiền lành. Thậm chí có một ít người vì nhanh chóng kiếm linh thạch còn chuyên môn đi vào dãy núi Mặc Liên săn giết các võ giả khác để cướp đoạt tài nguyên. May là sau nhiều cố gắng, hiện nay Lâm Thần đã có gần bốn trăm điểm cống hiến trong tay. Ngay khi Lâm Thần đang suy nghĩ, bỗng một tiếng yêu thú gầm gừ vang lên:

Ùm… ụm bò… ò…!

Một con quái vật cao hai mét, dài gần bốn mét thuộc yêu thú loài bò xuất hiện phía trước Lâm Thần không xa. Chỉ thấy đỉnh đầu nó có đôi sừng bén nhọn, da lông ngăm đen dày nặng tựa như khối sắt mà lại cứng rắn vô cùng. Dễ nhận ra con yêu thú có lực phòng ngự rất mạnh. Lâm Thần quan sát trong chốc lát, trên mặt lập tức lộ vẻ vui mừng: “Yêu thú Tê Thiết Ngưu cấp hai đỉnh cao! Thật đúng lúc, lần trước ta tìm ngươi nửa tháng không được, hiện tại ta không tìm, ngươi lại xuất hiện.”

Chương 16 : Hắc lân cự mãng

Tháng trước, Lâm Thần nhận mười sáu nhiệm vụ, hoàn thành mười lăm nhiệm vụ, chỉ có nhiệm vụ chém giết Tê Thiết Ngưu là chưa hoàn thành. Lúc đó không phải là Lâm Thần không giết được Tê Thiết Ngưu mà là hắn không tìm được Tê Thiết Ngưu, nên không có cách nào tiến hành chém giết.

Hiện tại nếu đã gặp được Tê Thiết Ngưu, Lâm Thần đương nhiên sẽ không khách khí.

Hắn dùng sức giẫm hai chân một cái, thân thể bay lên không trung, cùng lúc đó, Lâm Thần rút Tinh Cương kiếm bên hông ra kêu loảng xoảng.

– Ùm ò…

Nhìn thấy kẻ địch tập kích, Tê Thiết Ngưu nổi giận gầm lên một tiếng, hai con mắt như hai cái đèn lồng thật lớn, con ngươi đang gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Thần, trong mắt lộ ra một tia châm chọc giống như đang trào phúng Lâm Thần không tự biết lượng sức mình, lấy trứng chọi đá.

Tê Thiết Ngưu là yêu thú cấp hai đỉnh cao, tương đương với võ giả tu vi Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu sơ kỳ, da dày thịt béo, sức phòng ngự cường đại, tồn tại nghênh ngang. Trong dĩ vãng, Tê Thiết Ngưu cũng không phải là chưa từng gặp qua võ giả có ý đồ với nó, nhưng những võ giả kia đều bỏ mình nơi đất khách.

Tê Thiết Ngưu gầm nhẹ một tiếng, chẳng những không chạy trốn, trái lại còn hướng Lâm Thần vọt tới.

– Đến hay lắm! Huyễn kiếm của ta vẫn không tìm được vật thích hợp để thí nghiệm, hôm nay nếu đã gặp được một con yêu thú cấp hai cao cấp như vậy, chi bằng dùng ngươi để thí nghiệm Huyễn kiếm của ta đi.

Lâm Thần cười lớn một tiếng, Tinh Cương kiếm trong tay nhanh chóng được hắn múa ra, Huyễn kiếm trong phút chốc được triển khai ra.

Trong chốc lát, giữa bầu trời kiếm ảnh không ngừng phóng ra, nhiều đến nỗi không đếm hết được, thức thứ nhất của Huyễn kiếm tu luyện tới cảnh giới tiểu thành có thể biến ảo ra năm trăm đạo kiếm ảnh, tu luyện tới cảnh giới đại thành, lại càng có thể biến ảo ra hàng nghìn kiếm ảnh, uy lực lớn vô cùng.

Xoạt… xoạt… xoạt…

Mấy trăm đạo kiếm ảnh từ bốn phương tám hướng nhắm Tê Thiết Ngưu đánh tới, tác dụng của mấy trăm đạo kiếm ảnh này đều là mê hoặc kẻ địch, lực công kích chân chính chỉ có một đạo.

Tê Thiết Ngưu nhìn thấy kiếm ảnh bốn phía, nhất thời ánh mắt lộ ra vẻ mê man, có điều nó hiển nhiên cực kỳ tin tưởng vào sức phòng ngự của chính mình, Tê Thiết Ngưu không có dừng lại, vẫn nhanh chóng phóng tới hướng của Lâm Thần.

Chỉ là một khắc sau đó, lại nghe được một tiếng “xì, xì…”, trên đầu to lớn của Tê Thiết Ngưu đột nhiên xuất hiện các lỗ máu to nhỏ hình một bàn tay, máu tươi chảy ra vô cùng khủng bố.

– Ùm ò…

Hai con mắt như đèn lồng của Tê Thiết Ngưu tràn đầy vẻ hoảng sợ, nó làm thế nào cũng không nghĩ Lâm Thần trước mặt nhìn có vẻ yếu đuối, nhưng Tê Thiếc Ngưu lại không chịu nổi, rên rỉ ngã trên mặt đất, khí tức toàn thân hoàn toàn biến mất.

Liếc mắt nhìn Tê Thiếc Ngưu trên mặt đất một cái, mặt Lâm Thần không biến sắc, thu hồi Tinh Cương kiếm, chờ một lát cắt các bộ phận Tê Thiếc Ngưu xuống, bọc lại gọn gàng, dự tính mang đến chợ bán.

Nhiệm vụ của tông môn chỉ yêu cầu thu thập sừng của Tê Thiếc Ngưu, mà da cùng móng của Tê Thiết Ngưu còn có thể mang ra chợ bán đổi lấy linh thạch. Lâm Thần liếc mắt nhìn gói hàng phía sau lưng, giờ khắc này các gói hàng lỉnh khỉnh các hài cốt to to nhỏ nhỏ, nếu bán ra toàn bộ giá trị tuyệt đối không thua kém năm trăm linh thạch hạ phẩm.

Làm xong tất cả những thứ này, Lâm Thần liền muốn rời đi, nhưng mà lúc này đột nhiên có một luồng hương thơm nhàn nhạt tràn ngập hấp dẫn sự chú ý của hắn.

“Linh khí thật nồng đậm.” Lâm Thần kinh hãi, ở dãy núi Mặc Liên có linh khí nồng đậm tỏa ra, không ngoài một khả năng là nơi này có linh thảo.

Vẻ mặt Lâm Thần hơi động, men theo mùi thơm trong khí đi kiểm tra, vòng qua một mảnh cây cối, một thác nước kỳ vĩ xuất hiện trước mặt hắn.

Thác nước cao ngàn trượng, nước chảy như trụ, nước chảy va chạm ầm ầm tạo ra âm thanh nối liền không dứt. Lâm Thần chỉ là đánh giá cao một lát liền nhắm hai mắt lại, nhìn về phía bờ, trên bờ thác nở một đóa kỳ hoa.

“Trăm phần trăm là Giáng Hương thảo.” Lâm Thần khiếp sợ.

Giáng Hương thảo là linh dược luyện chế rất nhiều đan dược, Giáng Hương thảo niên đại trăm năm lại cực kì hiếm thấy. Lâm Thần nhìn thấy Giáng Hương thảo trước mặt, lấy ra đi bán ít nhất cũng có giá trị một trăm khối linh thạch hạ phẩm.

Nghĩ tới đây, Lâm Thần cười nhạt đang muốn đi tới hái Giáng Hương thảo, chỉ là sau một khắc…

Oành!

Bọt nước bắn tung tóe, một cột nước to bằng cánh tay từ trong thác nước bắn ra lướt về phía Lâm Thần.

Mặt Lâm Thần biến sắc, không chần chờ một bước hướng về phía trước, sử dụng Thanh Vân bộ bước ngang qua miễn cưỡng tránh thoát khỏi công kích của cột nước.

Cũng trong lúc đó, một con trăn to lớn “oành” một tiếng từ trong thác chui ra, hai con mắt lạnh lẽo trợn ngược nhìn Lâm Thần. Mãng xà này thân rắn dài đến năm mươi mét, toàn thân đều được bao phủ bởi một tầng vảy giáp đen thui, dưới ánh mặt trời lấp lóa sáng cực kỳ.

Lâm Thần chỉ là nhìn mãng xà một chút, nhất thời trong lòng cả kinh: “Yêu thú cấp hai cao cấp Hắc Lân Cự Mãng, chẳng trách Giáng Hương thảo ở đây lâu như thế đều không có người hái, hóa ra là có Hắc Lân Cự Mãng bảo hộ.”

Yêu thú cấp hai cao cấp tương đương với võ giả tu vi Luyện Thể cảnh cấp thứ sáu đỉnh cao, một Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu gặp phải nó, chỉ có con đường chết.

Ngay lúc Lâm Thần kinh ngạc trong lòng, Hắc Lân Cự Mãng đột nhiên thân thể cuốn một cái, đuôi rắn khổng lồ mạnh mẽ hướng Lâm Thần quét ngang, nhất thời làm cho cuồng phong gào thét, hơi nước tràn ngập, đòn đánh này nếu mà đánh trúng, Lâm Thần không chết cũng sẽ trọng thương.

– Muốn chết.

Lâm Thần quát một tiếng chói tai, triển khai Thanh Vân bộ, đồng thời di động thân thể, kiếm trong tay của hắn cũng nhanh chóng được huy động đến.

– Huyễn kiếm!

Huyễn kiếm thứ nhất được triển khai lần thứ hai, nhất thời mấy trăm đạo kiếm ảnh lấp lóe không ngừng, đều điên cuồng hướng đuôi Hắc Lân Cự Mãng quét tới.

Oành…

Sau một khắc, kiếm ảnh cùng đuôi Hắc lân Cự Mãng va chạm vào nhau, nhưng mà làm hắn cảm thấy bất ngờ chính là công kích của Huyễn kiếm chỉ là đâm vào đuôi Hắc Lân Cự Mãng một cái, miễn cưỡng phá tan phòng ngự, Hắc Lân Cự Mãng bị đánh trúng, bị đau dưới phản xạ có điều kiện thu hồi đuôi lại, để Lâm Thần tránh khỏi một kiếp.

Thấy tình hình như vậy, Lâm Thần rùng mình: “Hắc Lân Cự Mãng này, phòng ngự thật mạnh.”

Chương 17 : Kiếm kính

“Với thực lực của ta bây giờ e không phải là đối thủ của Hắc Lân Cự Mãng.” Lâm Thần nhanh chóng nhìn lướt qua bốn phía, hắn không phải là người lỗ mãng, nếu không phải đối thủ là Hắc Lân Cự Mãng, như vậy thì chỉ tạm thời tránh được mũi kiếm.

Chỉ là lúc Lâm Thần tìm đường lui, Hắc Lân Cự Mãng lại quẫy đuôi tấn công lần nữa.

Vừa nãy tuy sự tấn công của Lâm Thần có thể đẩy lùi Hắc Lân Cự Mãng, nhưng cùng lúc cũng chọc giận nó, bình thường Lâm Thần đều không chịu được sự tấn công của Hắc Hân Cự Mãng, nó xông đến tấn công càng mạnh hơn, Lâm Thần lại càng không phải là đối thủ.

Ào ào!

Đuôi lớn quẫy điên cuồng, tạo nên vô số bọt nước vô cùng rực rỡ.

Thấy thế, hai mắt Lâm Thần giật giật, bắt đầu thi triển Thanh Vân bộ, cùng lúc đó Tinh Cương kiếm trong tay hắn vung lên, chiêu thứ nhất của Huyễn kiếm nhanh chóng phóng ra.

Trong lòng Lâm Thần hiểu rõ, dựa vào lực tấn công chiêu thức thứ nhất của Huyễn kiếm, không thể chém giết Hắc Hân Cự Mãng, tuy nhiên, hắn sử dụng chiêu thức tiếp theo của Huyễn kiếm, khiến phát sinh sự việc ngoài ý muốn.

Gầm!

Một đạo “Kiếm khí” cuồng phong đột nhiên từ trong tay Lâm Thần phát ra, một kiếm khiến đuôi của Hắc Lân Cự Mãng bị chém một nhát rất lớn, đau đớn kịch liệt khiến Hắc Lân Cự Mãng gào thét không ngớt.

Lâm Thần sửng sốt.

“Kiếm khí thật sắc nhọn! Không đúng, cái kia không phải kiếm khí, là…” Cơ thể Lâm Thần chấn động, khó có thể tin nổi.

Là “kiếm kính!”

Kiếm kính không giống với kiếm khí, kiếm khí bất kỳ người luyện võ nào cũng đều có thể tu luyện được, nhưng muốn nắm giữ kiếm kính cần phải có ngộ tính cực mạnh, quan trọng hơn chính là, kiếm kính là hình thái ban đầu của kiếm ý, có thể nắm giữ kiếm kính, điều này nghĩa là nhất định có cơ hội lĩnh ngộ kiếm ý!

Ở Thiên Linh đại lục, có thể nắm giữ kiếm ý không có người nào mà không phải là kỳ tài kiếm đạo, toàn bộ Thiên Cực tông cũng chưa từng nghe nói có ai có thể lĩnh ngộ kiếm ý, cho dù là Thiên Cực tông, những kẻ có thể lĩnh ngộ được kiếm ý chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Hắc lân Cự Mãng bị thương, gào thét điên cuồng, nhìn chằm chằm Lâm Thần nhưng lại không dám tùy tiện tấn công.

Lâm Thần đứng tại chỗ có chút ngây người, cỗ kiếm kính này làm sao lại đột nhiên xuất hiện? Có vẻ như là bộc phát ra từ chính chiếc nhẫn của mình?

“Từ trong nạp giới phát ra?” Lâm Thần đột nhiên giơ tay phải lên, nhìn trên nạp giới áp út, nạp giới là Lâm Thần lấy được từ trong tay Lý Xuyên, không tính là quý giá.

Không suy nghĩ nhiều, Lâm Thần hơi chuyển hướng suy nghĩ một lát, lấy toàn bộ đồ vật dùng trong nạp giới ra, đồ vật bên trong cũng vẻn vẹn có mấy chục khối linh thạch hạ phẩm, mấy bộ quần áo, một ít đan dược cùng với một thanh đoạn kiếm.

Đoạn kiếm!

Đoạn kiếm xem ra hết sức bình thường, thế nhưng sau khi Lâm Thần lấy đoạn kiếm ra, đột nhiên chiếc tiểu đỉnh trong đầu lại chấn động một lần nữa!

Từng sợi từng sợi sương mù từ bên trong chiếc đỉnh nhỏ đó loan ra, thông qua kinh mạch trong cơ thể Lâm Thần, đến bàn tay cầm kiếm, cuối cùng toàn bộ tràn vào bên trong đoạn kiếm!

Sau một tiếng thở, chỉ thấy chuôi đoạn kiếm này đột nhiên bay lên, lơ lửng trên không, thân kiếm không ngừng rung lắc, Lâm Thần lúc này có thể cảm nhận rõ ràng được, bên trong đoạn kiếm ẩn chứa kiếm kính!

Đoạn kiếm bên trong dĩ nhiên ẩn chứa có kiếm kính. Lâm Thần kinh ngạc, trên mặt không thể che giấu sự vui mừng.

Nhưng mà không đợi Lâm Thần tiếp tục mừng rỡ, đột nhiên đoạn kiếm nổ ra mấy đạo kiếm kính, bốn phía bị kiếm kính điên cuồng càn quấy, Hắc Lân Cự Mãng kia nổi giận gầm lên một tiếng, nhưng không có cách nào ngăn cản kiếm kính đánh lên cơ thể của nó, chỉ chốc lát sau, cơ thể khổng lồ của Hắc Lân Cự Mãng bị kiếm kính cắt thành mấy khúc, chết tại chỗ.

Kiếm kính vây quanh Lâm Thần, nhìn thấy tình hình này, dù là trong lòng Lâm Thần bình tĩnh, cũng không khỏi có chút sốt sắng.

“Những kiếm kính này, sẽ không phải hướng đến ta tấn công chứ?” Nếu những kiếm kính này hướng về phía hắn tấn công, không mất nhiều thời gian, hắn sẽ ngay lập tức thịt nát xương tan.

Lâm Thần vừa dứt lời, kiếm kính bốn phía chung quanh hắn như có người khống chế, đột nhiên hướng đến người hắn, thấy tình cảnh này, Lâm Thần không khỏi rùng mình, sau một khắc, Lâm Thần chỉ cảm giác lỗ chân lông mình mở rộng, sau đó là đau đến thấu xương tủy.

– A!

– Đau, đau quá!

Đau đớn kịch liệt, Lâm Thần điên cuồng thét lên, loại đau đớn đó, không khác nào có vô số kim nhọn đâm ở trên cơ thể của chính mình, hơn nữa còn không ngừng chọc ngoáy, tiếp đến lại sát một nắm muối ở phía trên.

Lúc đó trên cơ thể Lâm Thần chảy ra rất nhiều máu tươi, hai con mắt đỏ ngầu, tóc tai bù xù, nằm trên đất không ngừng lăn lộn.

Điều này chỉ là mang tới sự thống khổ cho bản thân.

Linh hồn của Lâm Thần, cũng như người thường, khó có thể chịu đựng được sự thống khổ!

– Ha ha, ha ha!

– Giết giết giết!

Trong suy nghĩ của Lâm Thần, vỏn vẹn là một thanh kiếm, tàn sát thiên quân vạn mã, điên cuồng giết chóc, sau khi khiến cho tinh thần Lâm Thần chấn động, nó lại bắt đầu xé rách tinh thần của Lâm Thần.

Lâm Thần nhìn thấy rõ ràng, đó là một thanh kiếm nhỏ đen nhánh hoàn hảo như lúc đầu, đang chậm rãi, từng điểm từng điểm cắt chém tinh thần của hắn, tựa hồ như băm vằm tinh thần của hắn thành tám mảnh.

Nhưng thanh kiếm nhỏ đen nhánh mỗi lần cắt chém linh hồn hắn, đều làm cho Lâm Thần hiểu rõ hơn về kiếm kính, sự ràng buộc dường như được phá bỏ, trong lòng chợt hiểu ra.

– A!

Một lúc sau, không chịu nổi sự đau thấu xương thấu thịt, liền ngất đi.

Nếu như có người ở đây, nhìn thấy toàn bộ quá trình Lâm Thần dung hợp kiếm kính, nhất định sẽ rất kinh ngạc, kiếm kính tan vào thân thể của kẻ luyện võ, đừng nói nhìn thấy, nghe đều chưa từng nghe nói, toàn bộ Thiên Linh đại lục cũng chưa bao giờ ghi chép về phương diện này.

Lâm Thần đúng là biết, thanh kiếm nhỏ đen nhánh kia, hẳn là chuôi của đoạn kiếm này.

Kiếm Hồn.

Chương 18 : Nội đan

Ở Thiên Linh đại lục, là võ giả mạnh mẽ có kiếm linh sẽ nắm giữ được chính linh hồn của mình, tuy nhiên muốn kiếm linh có được kiếm hồn không phải là một chuyện dễ dàng, ngắn gọn mà nói, một thanh kiếm linh ít nhất phải cần một trăm năm, mà ngắn gọn hơn, một thanh kiếm linh có kiếm hồn, không phải mất năm trăm năm, căn bản là không có khả năng thành công.

Không biết đã qua bao lâu, Lâm Thần tỉnh dậy sau khi bất tỉnh, nhanh chóng liếc mắt nhìn bốn phía, lại thấy từng mảng đổ vỡ, giống như nơi đây vừa có hai kẻ luyện võ giao đấu kịch liệt, Lâm Thần sững sờ, chợt nhớ tới chuyện đã xảy ra, tự giác nhìn lại cơ thể mình.

– Vẫn tốt, cơ thể không có gì đáng ngại.

Lâm Thần liếc mắt nhìn, thấy trên người mình không hề bị thương, thở phào một hơi nhưng trên y phục của hắn có rất nhiều vết máu, hiển nhiên việc xảy ra trước đó cũng không phải ảo ảnh.

Lâm Thần kiểm tra một lát, một lúc sau, hai mắt của hắn đột nhiên sáng lên, chỉ là hơi trầm ngâm, đôi mắt Lâm Thần nhanh chóng khép lại, kiểm tra lại tỉ mỉ bên trong cơ thể mình.

Chỉ chốc lát sau, hắn mở mắt ra, sắc mặt ánh lên vẻ quái dị.

“Trong cơ thể ta, có thêm ba đạo kiếm kính.” Lâm Thần cảm nhận được ba đạo kiếm kính bên trong đan điền, kinh ngạc nói.

Những kiếm kính này, hẳn là trước đó đã được đoạn kiếm phát ra? Sức mạnh của kiếm kính Lâm Thần vẫn mơ hồ, cho dù là yêu thú Hắc Lân Cự Mãng kia ở mức cao nhất của trung đẳng, cũng bị kiếm kính chém chết dễ như trở bàn tay.

“Không quản được nhiều như vậy, ta nắm giữ kiếm kính, chung quy là chuyện tốt.” Lâm Thần lắc đầu một cái, vẻ mặt hưng phấn.

“Kiếm kính là hình thái ban đầu của kiếm ý, ta nắm giữ kiếm kính, cũng chẳng khác nào có khả năng lĩnh ngộ được kiếm ý.” Kiếm ý vô hình vô dạng, chỉ có thiên tài trong thiên tài mới có thể lĩnh ngộ, giờ khắc này Lâm Thần có thể nắm giữ kiếm kính, gọi hắn là thiên tài cũng không quá đáng.

Kìm nén sự phấn khích trong lòng, Lâm Thần cúi đầu nhặt chuôi đoạn kiếm lên, trong lòng tự nói: “Không biết người đã từng là chủ nhân của đoạn kiếm này đã đạt tới cảnh giới gì?”

Lâm Thần hít sâu một cái, lấy đoạn kiếm, linh thạch cùng với đan dược thu vào nạp giới, còn những quần áo kia, từ lúc kiếm kính điên cuồng tấn công đã bị rách hết rồi.

Làm xong tất cả những thứ này, Lâm Thần ngẩng đầu nhìn về phía thi thể của Hắc Lân Cự Mãng cách đó không xa.

Cây Giáng Hương thảo lúc trước đã bị kiếm kính chặt đứt, thổi bay không còn tung tích, nhưng Lâm Thần ngược lại không cảm thấy tiếc, so với việc nắm giữ kiếm kính, cây Giáng Hương thảo có đáng là gì.

Đối với thi thể của Hắc Lân Cự Mãng…

“Hắc Lân Cự Mãng này vừa nãy ở trong cuồng phong của kiếm kính, cũng bị chém đứt thành vô số khúc, không có giá trị.” Lâm Thần khẽ lắc đầu, giá trị to lớn nhất của Hắc Lân Cự Mãng chính là nó có vảy và răng nhọn, nhưng ít vảy và răng nhọn đó đều đã bị kiếm kính chặt đứt, không có một chỗ là hoàn hảo, căn bản không hề có một chút giá trị.

Lâm Thần bất đắc dĩ, xoay người muốn rời đi, nhưng mà lúc này, bỗng nhiên một quả cầu thu hút sự chú ý của hắn.

Đó là một quả cầu màu đen, từ bên trong tỏa nhẹ ra linh khí, xem ra vô cùng kì lạ.

“Ồ, lại là nội đan!” Lâm Thần thán phục một tiếng, thật cẩn thận bước nhanh đi tới nhấc quả cầu màu đen kia lên, Lâm Thần đột nhiên cười lớn.

Quả nhiên là nội đan của Hắc Lân Cự Mãng, những yêu thú bình thường đều là cấp ba trở lên trong cơ thể mới có thể xuất ra nội đan, Hắc Lân Cự Mãng này cùng lắm là cấp hai đỉnh cao, không nghĩ tới cũng có một viên nội đan.

Nhưng nội đan của yêu thú là một thứ tốt, là nguyên liệu chủ yếu để luyện ra đan dược quý giá, như viên nội đan của Hắc Lân Cự Mãng này, đổi thành linh thạch, không ít hơn năm trăm khối linh thạch hạ phẩm.

Nội đan của Hắc Lân Cự Mãng có thể là thu hoạch ngoài ý muốn, Lâm Thần đã rất thỏa mãn, không có khát vọng gì quá nhiều, hắn xoay người một cái nhảy vọt, biến mất.

Mấy ngày sau, trong rừng rậm, Lâm Thần đứng bên cạnh thi thể của một con Ô Giáp Sư Thứu, Ô Giáp Sư Thứu này trên ngực có một cái lỗ thủng to, từ bên trong dường như tỏa ra khí của kiếm kính, hắn liếc mắt nhìn thi thể, tự nói: “Kiếm kính quả nhiên mạnh mẽ, có kiếm kính trợ giúp, tốc độ làm nhiệm vụ của ta cũng nhanh hơn rất nhiều.”

Dựa vào thực lực của Lâm Thần bây giờ, muốn chém giết Ô Giáp Sư Thứu có thể bay nhất định là khó, nhưng hắn có kiếm kính trợ giúp, gặp phải Ô Giáp Sư Thứu, hầu như là một chiêu kiếm đã hạ, mà chém con Ô Giáp Sư Thứu này, sau khi Lâm Thần thu thập lông vũ, có thể thu được sáu điểm cống hiến.

Cắt đi những bộ phận có giá trị của Ô Giáp Sư Thứu, cất vào túi phía sau, Lâm Thần bước nhanh ra khỏi nơi này.

Trước tiên ta đi chợ một chuyến, mang những hài cốt của yêu thú này đi xử lý, không thì cả ngày cõng một bao đồ to như vậy, cũng thật phiền toái.

Nghĩ là làm, Lâm Thần trực tiếp hướng phía chợ mà đi.

Chỉ là vừa mới đi không bao lâu, hắn đột nhiên liền ngừng lại, hai mắt híp lại nhìn ba đệ tử của Thiên Cực tông phía trước.

Đối phương đồng thời cũng kinh ngạc nhìn Lâm Thần.

– Ha ha! Lâm Thần, Mặc Liên sơn lớn như vậy, chúng ta cũng có thể gặp nhau, xem ra là trời cao nhất định muốn ngươi chết ở trong tay ta.

Ở ngay phía trước, cách Lâm Thần không xa, Lý Xuyên chỉ vào Lâm Thần, sắc mặt hung bạo cười lớn.

Vốn là Lý Xuyên bị Lý Sơn yêu cầu đến Mặc Liên sơn rèn luyện, là muốn ra ngoài chơi một chút, nhưng hắn vạn lần không ngờ tới, ở bên trong dãy núi Mặc Liên cũng có thể gặp phải Lâm Thần.

Chương 19 : Sát ý

Tiểu tử, hôm nay ngươi chết chắc rồi.

Lý xuyên trừng mắt hung tợn nhìn Lâm Thần, nếu như là một tháng trước, ở trong nội môn gặp phải Lâm Thần, Lý Xuyên tuyệt đối không dám nói như vậy, lần này hắn to gan như vậy là vì có hai tên võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu phía sau, chính là Trình Minh và Uông Bằng.

Hai người là do Lý Sơn bắt đến dãy Mặc Liên sơn lịch luyện, ban đầu Lý Xuyên chính là muốn dạy dỗ Lâm Thần, chỉ vì Lâm Thần đúng lúc không có ở trong tông môn mà bỏ qua, bây giờ gặp phải, hai người đương nhiên sẽ không để yên ngồi xem.

– Tiểu Xuyên, hắn chính là Lâm Thần mà ngươi nói? Luyện Thể cảnh tầng thứ năm sơ kỳ, ta xem chẳng qua chỉ có vậy.

Trình Minh nhìn Lâm Thần một chút.

– Luyện Thể cảnh tầng thứ năm sơ kỳ?

Nghe hắn nói xong, Lý Xuyên trong lòng thất kinh, nhưng hắn nhớ rất rõ, lúc Lâm Thần đả thương hắn, vẫn là Luyện Thể cảnh tầng thứ tư đỉnh cao.

Nhưng có hai người Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu phía sau làm chỗ dựa, hắn cũng không sợ, lẽ nào Lâm Thần còn có thể ở trước mặt hai người Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu mà gây sự?

Lý xuyên gật đầu lia lịa nói.

– Không sai, hắn chính là Lâm Thần, hóa thành tro ta cũng nhận ra.

Lâm Thần nhìn kĩ Lý Xuyên một chút, cũng không nói lời nào, xoay người đi sang hướng khác.

– Đứng lại!

Nhìn thấy Lâm Thần muốn rời đi, Lý Xuyên trên mặt nhất thời lộ ra vẻ dữ hung dữ.

– Lâm Thần, hôm nay gặp phải ta, ngươi còn muốn bình yên mà rời đi sao?

– Ồ?

Lâm Thần thấy tình hình không dễ dàng, dừng bước lạnh lùng nói.

– Ngươi muốn thế nào?

– Ha ha!

Nghe Lâm Thần nói xong, Lý Xuyên cười lớn một tiếng, âm trầm nói.

– Ngươi muốn rời khỏi nơi này cũng đơn giản thôi, giao hết những vật trên người ngươi ra đây, sau đó tự cắt một tay, nếu không, ta liền phế đan điền của ngươi, để ngươi hoàn toàn biến thành một tên vô dụng rác rưởi.

Thứ có giá trị nhất trên người Lâm Thần chính là gói hàng chứa đầy yêu thú, nếu giao nó cho Lý Xuyên, như vậy đừng nói đổi lấy linh thạch, điểm tích lũy khao khát nhất của Lâm Thần trong đó một phần cũng không lấy được.

– Lý Xuyên, khẩu khí của ngươi cũng thật là lớn! Ta cũng nói rõ cho ngươi biết, bây giờ cút ngay cho ta, ta có thể coi như ngươi chưa nói gì.

Lâm Thần cười lạnh một tiếng.

– Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, ta có thể đánh bại ngươi một lần, thì cũng có thể đánh bại ngươi lần thứ hai.

– Chà chà.

Trình Minh trên mặt lộ ra thần sắc khinh thường.

– Đầu tiểu tử ngươi có phải là có vấn đề rồi không, không biết tự lượng sức, dám ở chỗ này ăn nói hàm hồ.

Nghe Trình Minh nói, con ngươi của Lý Xuyên đảo một vòng, trịnh trọng nói.

– Trình ca, Uông ca, chỉ cần các huynh giúp đệ ra tay bắt được Lâm Thần, đệ đồng ý đưa hai trăm khối linh thạch hạ phẩm cho hai huynh.

– Đều là huynh đệ, làm sao chúng ta có thể nhỏ mọn lấy linh thạch của tiểu Xuyên.

Uông Bằng vẫn không nói lời nào, nghe vậy ánh mắt sáng lên, nói một đằng làm một nẻo.

– Quyết định vậy đi.

Lý Xuyên vung tay lên, lấy ra hai trăm khối linh thạch hạ phẩm đặt trên đất, hắn đã không thể chờ đợi được nữa, muốn tự tay phế bỏ Lâm Thần.

Nhìn thấy Lý Xuyên thật sự lấy ra hai trăm khối linh thạch hạ phẩm, con mắt của Trình Minh và Uông Bằng càng sáng hơn, hai người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều có thể thấy rõ vẻ phấn khích.

Dựa vào thực lực tu luyện của hai người bọn, đối phó Lâm Thần còn không phải dễ như trở bàn tay sao?

Mà chỉ cần bắt được Lâm Thần, mỗi người bọn họ liền có thể có được một trăm khối linh thạch hạ phẩm, còn có cách nào nhanh hơn so với cách lấy linh thạch này sao?

– Tiểu Xuyên, ngươi chờ một lát, chúng ta sẽ thu phục tiểu tử này!

Uông Bằng cười nhẹ một tiếng, suy nghĩ có hơi dao động, đưa tay thu một trăm khối linh thạch hạ phẩm trên mặt đất vào trong nạp giới của hắn.

Sau khi Trình Minh thu linh thạch vào nạp giới, liền rút đại đao sau lưng ra, hắn vừa đi về phía Lâm Thần, vừa thâm trầm nói với Lâm Thần.

– Tiểu tử, đừng trách chúng ta ác độc, là chính ngươi đắc tội với người không nên đắc tội.

Hai người đi tới trước Lâm Thần một khoảng rồi ngừng lại, vẻ mặt hung dữ, cả hai nổi giận gầm lên một tiếng.

– Phá trảm!

– Nhất đao trảm!

Hai người lúc này sử dụng kĩ năng của từng người, đại đao điên cuồng chém về phía Lâm Thần.

Hai tên điếc không sợ súng.

Lâm Thần hừ lạnh một tiếng, phút chốc rút Tinh Cương kiếm sau lưng ra, cùng lúc đó xuất ra chiêu thứ nhất của Huyễn kiếm, chỉ một thoáng, trên không không ngừng sáng chói, không ngừng hoa mắt.

Ầm ầm!

Âm thanh nặng nề vang lên, lại thấy Tinh Cương kiếm cùng đại đao của hai người giao nhau giữa không trung, bắn ra một trận tia lửa chói mắt.

Cơ thể Trình Minh và Uông Bằng loáng một cái, cùng bị đẩy về phía sau, đồng thời nhìn Lâm Thần trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi.

– Tiểu tử này thực lực thật mạnh!

Kiếm pháp của hắn là loại gì, vừa nãy nếu như không phải ta cẩn thận, chỉ sợ cũng bị kiếm của hắn đả thương bên trong.

Hai người trong lòng người khiếp sợ, đứng tại chỗ cũng không dám làm càn tấn công bừa Lâm Thần nữa.

Cách đó không xa Lý Xuyên có chút hoảng hốt, với thực lực của hắn vẫn chưa thể nhìn ra môn đạo trong đó, nhưng nhìn thấy Trình Minh và Uông Bằng không thể tiếp tục tấn công, nhất thời ở phía sau sốt ruột hô lớn.

– Trình ca, Uông ca, các ngươi tiến công đi, Lâm Thần cùng lắm Luyện Thể cảnh tầng thứ năm sơ kỳ, lẽ nào các ngươi lại không làm gì được hắn?

Hai người nghe vậy cười khổ một tiếng, liếc nhìn nhau, lần thứ hai hướng đến Lâm Thần tấn công.

– Phá trảm!

– Nhất đao trảm!

Hai người lại một lần nữa xuất chiêu, lần này, bọn họ chọn tấn công từ các hướng khác nhau, hơn nữa trong đó còn mang theo một tia sát khí như có như không.

Muốn bắt giữ Lâm Thần e là không dễ như vậy, chỉ có đả thương hắn mới có thể.

Chỉ là Lâm Thần trà trộn ở dãy Mặc Liên sơn hơn một tháng, chém giết yêu thú không đến một trăm cũng đến tám mươi, hắn đã sớm rèn luyện, đối với sát khí vô cùng nhạy cảm, sát khí bên trong hai tên này lộ ra, Lâm Thần lập tức cảm nhận được.

– Xem ra không cho các ngươi mở rộng tầm mắt, các ngươi là sẽ không chịu rời đi.

Lâm Thần sắc mặt trùng xuống, sát ý tự nhiên mà sinh ra.

Chương 20 : Thuấn sát

Tuy nhiên, lực tu luyện của Lâm Thần chung quy so với hai người vẫn thấp hơn một bậc, sự chênh lệch tu luyện cho dù là Huyễn kiếm cũng khó mà bù đắp. Dựa vào Huyễn kiếm, Lâm Thần cùng lắm là giữ cho không bị đánh bại, căn bản là không có cách nào làm đả thương hai người kia.

Đại đao của Trình Minh và Uông Bằng gần trong gang tấc, một lúc sau liền đả trúng Lâm Thần, nhưng chính lúc này… Lâm Thần đột nhiên đá ra một bước, đồng thời Tinh Cương kiếm trong tay nhanh chóng đâm ra, mà từ bên trong Tinh Cương kiếm, thì lại phát ra hai đạo kiếm kính cuồng phong, điên cuồng tấn công về phía hai người kia.

Mắt hai người đó cùng giật giật, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt từ đáy lòng phát ra, chỉ là kiếm kính kia đến quá nhanh, hai người muốn lui lại cũng đã không kịp.

– A!

– Chân của ta.

Tiếng kêu gào thảm thiết như lợn chọc tiết vang lên.

Hai bóng người cùng té lăn trên đất, sắc mặt đều trắng bệch, vô cùng sợ hãi, hai người này, trên bả vai Trình Minh có thêm một vết thương, trên đùi Uông Bằng cũng xuất hiện vết thương.

Một nhát kiếm, đả thương hai tên Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu.

Lý Xuyên phía sau sắc mặt sợ hãi thét lên một tiếng không thể tin được, căn bản hắn cho rằng dùng hai tên Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu để đối phó Lâm Thần là quá mức khuếch đại, nhưng ai mà biết Lâm Thần một chiêu kiếm đả thương hai người, khiến hai người trong nháy mắt mất đi sức chiến đấu.

Hai chân Lý Xuyên mềm nhũn, suýt chút nữa co quắp ngã trên mặt đất.

– Uy lực của kiếm kính quả nhiên mạnh mẽ.

Lâm Thần lạnh nhạt liếc hai tên võ giả đang nằm trên đất một cái, sau đó đi tới bên cạnh hai người, tự nhiên đưa tay ra gỡ nạp giới trong tay hai người xuống. Giết người cướp của, cướp đoạt bảo vật trong đó là một phân đoạn rất quan trọng, Lâm Thần làm sao có thể quên.

Ý niệm của Lâm Thần quét qua hai viên nạp giới một chút, bên trong tổng cộng có gần hai trăm khối linh thạch hạ phẩm, ba hạt Linh Nguyên hoàn, mười bình Bồi Nguyên dịch, Trình Minh và Uông Bằng làm sao có thể nghĩ tới, bọn họ không những không bắt giữ được Lâm Thần, trái lại tài vật của mình lại bị Lâm Thần vơ vét, thật là trộm gà không xong còn mất cả nắm gạo.

Nhìn thấy Lâm Thần tiện tay thu hồi hai viên nạp giới, hai người nhất thời tức giận, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt càng thêm trắng xám.

Mà Lâm Thần, sau khi thu hồi hai viên nạp giới, đứng lên từng bước đi đến chỗ Lý Xuyên.

– Lâm Thần, ngươi, ngươi đừng tới đây!

Lý xuyên sắc mặt càng thêm sợ hãi, không khác nào trước mặt không phải một người, mà là một cái ác ma.

Lâm Thần cười lạnh một tiếng.

– Bây giờ, ngươi còn muốn phế đan điền của ta không?

Nghe vậy, sắc mặt Lý Xuyên nhất thời mặt cắt không còn một giọt máu, hai tên Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu đều bị Lâm Thần một chiêu kiếm đả thương, hắn mới Luyện Thể cảnh tầng thứ năm trung kỳ mà đối phó Lâm Thần, chính là tự tìm đường chết.

– Ngươi, ngươi muốn thế nào mới có thể để ta rời đi?

Lý xuyên rùng mình một cái, sắc mặt sợ hãi nói.

Giao nạp giới của ngươi ra, mặt khác tự cắt một tay.

Lâm Thần lạnh nhạt mở miệng.

– Việc này không thể được!

Vừa mới nghe Lâm Thần nói, Lý Xuyên lúc này rống to lên, sắc mặt tái nhợt vô cùng phẫn nộ. Để hắn tự cắt một tay, so với giết hắn còn khó chịu hơn, lần trước bị Lâm Thần đả thương nằm trên giường gần ba tuần, điều này hắn cũng không muốn thử lại lần nữa.

Lý Xuyên không khỏi có chút hối hận khi tìm Lâm Thần gây chuyện, không nghĩ tới chính mình lại bị Lâm Thần áp chế như vậy, đột nhiên, trong mắt Lý Xuyên sáng lên, hắn đột nhiên lấy sau lưng ra thêm một viên thạch đầu thủy tinh, sau đó dùng sức, viên thạch đầu thủy tinh kia trong phút chốc đã vỡ tan tành.

Mà tất cả những điều này, Lâm Thần lại không hề biết.

“Đại ca đã nói với ta, nếu như ta gặp phải phiền phức mà ta không thể giải quyết, thì liền bóp vỡ thứ này. Bây giờ ta xem như đã bóp vỡ nó, như vậy không mất quá nhiều thời gian thì sẽ có người tới đây.”

Trong mắt Lý Xuyên có một tia sát khí lóe lên không dễ nhìn thấy, hắn tự nghĩ nói.

“Nhưng bây giờ ta cần hao tổn sức lực, kéo dài thời gian chờ người kia đến đây.” Thầm nghĩ xong, Lý Xuyên ngẩng đầu lên, sắc mặt vẫn vô cùng sợ hãi, hắn khiếp đảm nói.

– Lâm Thần, ngươi không thể làm như thế, ngươi phải biết, huynh của ta là đệ tử nội môn của Thiên Cực tông, hắn đã là võ giả Luyện Thể cảnh tầng thứ chín đỉnh cao, nếu như ngươi dám gây bất lợi cho ta, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Mặc dù Lý xuyên có thể ở ngoài Thiên Cực tông làm xằng làm bậy, chính là bởi vì hắn có một ca ca là đệ tử nội môn.

Lâm Thần trong lòng hiểu rõ, nhưng hắn cũng không sợ, hắn lạnh nhạt nói.

– Nếu như hắn không muốn hối hận, vậy hãy để cho hắn đến đây đi.

– Ngươi!

Lý Xuyên giận dữ, Lâm Thần càng không để tâm đến ca ca của hắn.

Lâm Thần không muốn phí lời, đang muốn động thủ lấy nạp giới của Lý xuyên, nhưng mà lúc này, đột nhiên một bóng người từ trong bụi cây cạnh đó vọt ra!

Người tới ước chừng là một thanh niên hai mươi tuổi, vác một thanh trường kiếm, tên đó nhìn thấy hai võ giả nằm trên đất, ánh mắt đảo qua vết thương trên người bọn họ, đôi mắt giật giật.

– Kiếm khí thật mạnh…

Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lý Xuyên, hơi sững sờ.

– Tiểu Xuyên, hóa ra là ngươi. Ta còn tưởng rằng là vị huynh đệ kia bóp nát tín thạch.

Lý Xuyên thấy người tới, sắc mặt vui vẻ, hắn mau chóng nhảy ra một bước, nhanh đến thanh niên bên cạnh nói.

– Mã ca, là ta bóp nát tín thạch. Tiểu tử này chính là Lâm Thần, hắn đã đả thương hai vị huynh đệ kia, còn uy hiếp đệ giao nạp giới ra, không làm vậy liền phế đan điền của đệ. Mã ca, huynh nhất định phải báo thù cho đệ.

Thanh niên này, chính là Mã Lương, là bạn tốt của Lý Sơn anh trai Lý Xuyên, là một trong mười đại cao thủ ngoại môn!

– Tiểu tử này chính là Lâm Thần?

Nghe Lý Xuyên nói xong, Mã Lương quan sát kĩ Lâm Thần một chút, phát hiện Lâm Thần này chẳng qua mới chỉ là Luyện Thể cảnh tầng thứ năm sơ kỳ mà thôi, điều này làm cho Mã Lương trong lòng càng thêm khiếp sợ!

– Luyện Thể cảnh tầng thứ năm sơ kỳ, có thể phát ra kiếm khí mãnh liệt như vậy, đả thương hai người Luyện Thể cảnh tầng thứ sáu.

❮ sau

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !