- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 5 : Tôi thần lực trời sinh! 2 (c21-c25)
[Dịch] Từ Đô Thị Đến Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 5 : Tôi thần lực trời sinh! 2 (c21-c25)
❮ sautiếp ❯Chương 21: Tôi thần lực trời sinh! 2
Trước đây, địa vị của Lý Dương trong lòng các bạn học rõ ràng rất cao, đẹp trai, học giỏi, nhiều bạn nữ trong lớp đều thầm thương trộm nhớ Lý Dương, thậm chí còn có người viết thư tình cho hắn nữa.
Nhưng bây giờ, theo lời Lâm Cường nói ra, địa vị của Lý Dương trong lòng mọi người rõ ràng đã giảm đi đôi chút.
Lúc này, Lý Dương cũng hơi nhíu mày, Lâm Cường hôm nay có vẻ đắc ý quên hình, cứ khoe khoang trước mặt hắn mãi thôi.
Hắn bình tĩnh nói: “Lâm Cường, cậu có phải tự cho mình là quá tốt rồi không, cho tôi cơ hội? Tôi còn tưởng nhà cậu mở một khách sạn năm sao chứ.”
Ha ha, Lý Dương nói đúng, một Long Hà Quán, bị Lâm Cường thổi phồng lên tận trời.”
“Còn nói cho cơ hội? Lâm Cường tưởng mình là ai chứ?”
Lý Dương nói xong, lập tức có một số người hưởng ứng.
Đối với điều này, Lâm Cường lại hiếm khi không tức giận, cậu ta mỉm cười nói: “Lý Dương, có một câu gọi là không biết tự lượng sức mình, vừa mở miệng ra là khách sạn năm sao, tôi thấy câu này nói chính là cậu.”
“Lâm Cường, đủ rồi.”
Đúng lúc này, đột nhiên một giọng nữ lạnh lùng truyền đến.
Dưới ánh mắt của mọi người, lớp trưởng Chu Dao đi tới, đứng bên cạnh Lý Dương.
Cô cau mày nhìn Lâm Cường, nói: “Đều là bạn học, sao nói chuyện khó nghe như vậy?”
“Lớp trưởng ra mặt rồi.”
“Lớp trưởng thế mà lại bênh vực Lý Dương.”
“Vừa rồi Lâm Cường nói đúng là rất khó nghe.”
Thấy Chu Dao đi ra, ánh mắt các bạn học lập tức đổ dồn về phía cô.
Lý Dương cũng nhìn Chu Dao, trong mắt có một tia kinh ngạc.
Hắn chuyển mắt, lại nhìn Lâm Cường, nói: “Không biết tự lượng sức mình? Tôi thấy cậu mới là người nên nói câu này.”
Trong mắt hắn lộ ra một tia nguy hiểm: “Bởi vì, nếu biết tự lượng sức mình thì sẽ không nghĩ đến chuyện đến trêu chọc tôi.”
Hắn trực tiếp đưa hai tay ra, tay trái đặt lên vai Lâm Cường, tay phải đưa ra, trực tiếp nắm lấy cổ tay Lâm Cường, nói: “Cậu không phải muốn uống rượu sao? Nào, uống hết ly này trước đi.”
Lý Dương thực ra không phải là người có tính tình tốt, Lâm Cường này đã bắt nạt đến tận đầu, lẽ nào còn không cho hắn tỏ thái độ hay sao?
Thấy Lý Dương nắm lấy cổ tay mình, Lâm Cường muốn giãy ra, hưng sắc mặt cậu ta đột nhiên thay đổi, vì cậu ta cảm thấy cổ tay mình như bị khóa chặt bằng thép, không thể giãy ra được, chỉ có thể theo động tác của Lý Dương, ly rượu trong tay cậu ta không ngừng tiến gần đến miệng mình.
Các bạn học xung quanh cũng chú ý đến cảnh tượng này, ngẩn ra một lúc, sau đó một số bạn nam không khỏi bật cười.
“Ha ha, Lâm Cường này yếu quá nhỉ, còn dám đến trêu chọc Lý Dương, bị cậu ấy nắm lấy cổ tay là không nhúc nhích được rồi.”
Thể lực kém quá.”
“Phải nói là Lý Dương khỏe thật.”
“Trước đây Lý Dương đã rất khỏe, người khác hít xà đơn chỉ làm được mười cái, còn cậu ấy thì phải đến mấy chục cái.”
Những bạn nam này lúc này rất vui.
Trước đây Lâm Cường không ngừng khoe khoang, nhiều người thấy cậu ta không vừa mắt, bây giờ nhìn bộ dạng của Lâm Cường, không khỏi cảm thấy hả hê trong lòng.
Không chỉ các bạn nam, một số bạn nữ nhìn Lý Dương, trong mắt cũng như có ánh sáng.
Chương 22: Chu Dao thích mình? 1
“Lý Dương khỏe thật đấy.”
“Một tay mà đè được Lâm Cường, ngầu quá.”…
Vài bạn nữ kích động bàn tán.
Đùa chứ, thể lực của Lý Dương bây giờ gấp mấy lần người thường, khống chế Lâm Cường dễ như trở bàn tay.
Nhưng mà, đây cũng không tính là thể hiện thực lực.
Một số người khỏe có thể khống chế người yếu hơn, cũng không có gì lạ, chẳng ai nghi ngờ cả.
Thời buổi này, người có thần lực trời sinh nhiều lắm, nổi tiếng nhất là Thường Uy…
Mọi người đang hóng hớt, lúc này Lâm Cường hoàn toàn hoảng loạn, trước đây cậu ta đã biết Lý Dương rất khỏe, bị cậu ta đánh cho một trận tơi bời nhưng vừa rồi cảm nhận được, sức mạnh của cậu ta dường như còn lớn hơn.
Nhìn rượu này có vẻ như Lý Dương sẽ ép cậu ta uống thật, lúc này Lâm Cường cũng chẳng quan tâm đến sĩ diện nữa, vội vàng hét lên: ” Lý Dương, chúng ta đều là bạn học, cậu đừng động thủ.
Thầy Vương, thầy xem Lý Dương cậu ta…”
Vừa rồi cậu ta còn rất bình tĩnh nhưng khi thực sự gặp chuyện thì lại hoảng loạn, chỉ muốn thoát khỏi Lý Dương càng nhanh càng tốt.
Giáo viên chủ nhiệm Vương Chấn vốn không muốn nói gì nhưng nghe Lâm Cường nói vậy, vẫn lên tiếng: ” Lý Dương, em xem…”
Lúc này, ly rượu đã đến bên miệng Lâm Cường, Lý Dương cũng không dùng sức nữa, cười nhạt: “Đùa thôi mà, căng thẳng thế làm gì?”
Hắn buông Lâm Cường ra.
Ngay lập tức, Lâm Cường vội vàng lùi lại mấy bước.
Vừa rồi cậu ta còn kêu cứu nhưng khi được tự do, trong lòng cậu ta lại tức giận, bất mãn.
Nhìn những bạn nam, bạn nữ xung quanh đang hóng hớt, Lâm Cường chỉ cảm thấy mình lại ấm ức.
Tuổi này mọi người coi trọng sĩ diện nhất, cậu ta bị Lý Dương túm lấy mà không nhúc nhích được, trong mắt mọi người, cậu ta chắc đã trở thành trò cười, trở thành một tên béo yếu đuối.
Nhưng mà, dù trong lòng rất tức giận, cậu ta cũng không dám lại gần Lý Dương nữa.
“Hừ! Kẻ thô lỗ! Lý Dương, tôi thấy cậu rất hợp đi làm công nhân ở công trường.” Cậu ta buông một câu cay độc.
“Ừm?”
Nghe vậy, Lý Dương nhìn sang.
Thấy ánh mắt của hắn, Lâm Cường lại sợ hãi, không dám nói nhiều, vội vàng tránh xa Lý Dương.
Đối với chuyện này, Lý Dương cũng lười động thủ, chỉ là thằng hề nhảy nhót mà thôi.
“Long Hà Quán? Dưới đáy biển mình cũng từng nhìn thấy một con tôm hùm lớn.”
Lúc này, trong lòng hắn lại đang âm thầm suy nghĩ.
Bên kia, Lâm Cường cảm thấy mất mặt trước mặt các bạn học, nghĩ một lúc, cậu ta đứng dậy nói lớn: “Các bạn, hôm nay liên hoan kết thúc, ngày mai tôi mời mọi người đến Long Hà Quán nhà tôi ăn tôm hùm, chúng ta lại tụ tập! Ai muốn đi thì đăng ký nhé.”
Lời cậu ta vừa dứt, lập tức có người vui mừng.
“Lâm Cường, cậu mời à? Không mất tiền chứ?”
“Không mất tiền thì tôi đi.”
Lâm Cường cười nói: “Tất nhiên là không mất tiền rồi, ngày mai mọi người cứ ăn thoải mái! Ăn được bao nhiêu thì ăn!”
Cậu ta vừa nói xong, các bạn học càng vui hơn.
“Thế thì nói chắc rồi nhé.”
“Ngày mai tôi sẽ để bụng rỗng đến, cậu đừng sợ tôi ăn hết sạch của quán nhà cậu đó.”
Các bạn học rõ ràng rất hứng thú, ăn tôm hùm miễn phí, chuyện tốt như vậy họ đương nhiên sẽ không từ chối.
Lâm Cường vỗ ngực đảm bảo, thực ra trong lòng lúc này cậu ta đang lẩm bẩm, về nhà chắc chắn sẽ bị cha mắng cho một trận.
Nhưng mà, những người này có ăn thế nào thì một bữa cũng không ăn được bao nhiêu.
Cứ như vậy, một lời mời đã xóa bỏ ảnh hưởng tiêu cực của cậu ta đối với mọi người, rất nhiều bạn học lần lượt đăng ký.
Nhưng mà cũng có bạn học không định đi, trong đó Lý Dương chắc chắn sẽ không đi, Tôn Đại Đào cũng vậy.
“Cái gì chứ, nhà tôi ở ngay cạnh biển, ăn tôm hùm không phải là chuyện thường sao.” Tôn Đại Đào khinh thường nói.
Chương 23: Chu Dao thích mình? 2
Buổi liên hoan sắp kết thúc, các bạn học cũng chuẩn bị ra về.
Lý Dương và Tôn Đại Đào nói một tiếng, sau đó chuẩn bị ra biển.
“Lý Dương.”
Lý Dương đi xuống cầu thang, đang suy nghĩ thì lại đột nhiên nghe thấy được một giọng nói quen thuộc, nhìn lại, chính là lớp trưởng Chu Dao.
“Chu Dao, sao cậu lại xuống đây?” Lý Dương tò mò hỏi.
Chu Dao cười nói: “Tìm cậu.”
“Tìm tôi?” Lý Dương ngẩn ra.
Chu Dao nhìn chàng trai trước mặt, nói: “Lý Dương, tôi muốn hỏi một chút, cậu có gặp phải khó khăn gì không? Có phải là vì chuyện gì đó khó nói nên cậu mới không ôn thi lại? Nếu có khó khăn gì thì có thể nói ra, tôi giúp được gì thì nhất định sẽ giúp.”
Sắc mặt cua Chu Dao rất nghiêm túc, nhìn dáng vẻ của cô, trong lòng Lý Dương càng xúc động hơn.
Hắn lắc đầu, nói: “Không có, không ôn thi lại là quyết định mà tôi đã suy nghĩ kỹ càng rồi mới đưa ra.”
Thấy Lý Dương không muốn nói, Chu Dao đành nói: “Được, vậy chúng ta kết bạn trên WeChat, nếu có khó khăn thì nhắn tin trên WeChat cho tôi.”
Hồi cấp ba, Chu Dao luôn nói mình không có WeChat, cũng không ai có thể kết bạn WeChat với cô.
“Được.” Lý Dương gật đầu.
Kết bạn trên WeChat, Lý Dương nhìn tên WeChat của Chu Dao: “Tâm chi sở hướng.”
Hai người nói chuyện thêm vài câu, Lý Dương chuẩn bị rời đi, Chu Dao dừng lại một chút, đột nhiên nói: “Lý Dương, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tôi sẽ học đại học Thượng Hải.”
Đại học Thượng Hải cách thành phố Lâm Hải hơi xa, nhưng cũng không phải là quá xa.
Lý Dương gật đầu, cười nói: “Được, tôi nhớ rồi, nếu có thời gian thì tôi sẽ tới đại học Thượng Hải tìm cậu.”
Nghe vậy, Chu Dao mỉm cười nói: “Thế thì cứ quyết định như vậy nhé.”
Lại nói thêm vài câu, hai người cuối cùng cũng chia tay.
Nhìn Chu Dao rời đi, Lý Dương thầm nghĩ: “Chu Dao chắc không phải là thích mình đó chứ?
Trong lòng hắn xuất hiện suy nghĩ này, tình cảnh vừa rồi khiến hắn không thể không nghĩ nhiều.
Lý Dương lắc đầu, đè nén suy nghĩ trong lòng, nhìn về phía biển.
“Thời gian tiếp theo, tranh thủ thời gian kiếm tiền, cố gắng phát hiện ra kho báu trong lòng đại dương.”
Thực ra bây giờ hắn không có tâm trạng yêu đương.
Lý Dương gọi một chiếc taxi về, trên xe, hắn dùng điện thoại tìm kiếm kho báu trong lòng đại dương là gì? Loài cá đắt nhất trong lòng đại dương? Địa điểm có thể có kho báu tàu đắm dưới đáy biển?
Trên đường đến, Lý Dương đã tìm kiếm.
Rất nhiều kho báu vì hạn chế về kiến thức, ngay cả khi ở ngay trước mắt cũng không phát hiện ra, Lý Dương đang lo lắng về vấn đề này của mình.
Nếu hiểu biết quá ít, gặp phải kho báu mà bỏ qua thì thật là thiệt.
“Nghe nói trong lòng đại dương có rất nhiều tàu đắm, nếu may mắn phát hiện ra một chiếc…” Trong lòng Lý Dương rất mong chờ.
Theo ước tính, trong vùng biển của Hoa quốc có hơn hai nghìn tàu đắm các loại, một số tàu đắm có kho báu khổng lồ, đồ cổ, v. v. , không biết có bao nhiêu.
Hiện tại giá của một số đồ cổ trên thị trường thực sự rất cao.
Tất nhiên, Lý Dương chỉ nghĩ thoáng qua, cho dù thực sự phát hiện ra tàu đắm thì quyền sở hữu vẫn là một vấn đề, trừ khi hắn tự mình trục vớt từng món đồ.
Tìm kiếm một lúc, Lý Dương đột nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này bên đường có một quán tôm hùm, tên là “Long Hà Quán lớn nhất”, đây chính là quán của nhà Lâm Cường.
Đây là một phố ẩm thực, toàn là đồ ăn, ngoài “Long Hà Quán lớn nhất” thì còn một quán chuyên tôm hùm nữa, tên là Long Hà Quán cay.
Thành phố Lâm Hải vốn là thành phố gần biển, hải sản là món ăn được ưa chuộng nhất.
Nhưng mà “Long Hà Quán cay” này lại kém “Long Hà Quán lớn nhất” rất nhiều.
Lý Dương trước đây đã từng đến đây ăn, cũng đã ăn ở nhà Lâm Cường, xét về hương vị, Long Hà Quán cay không hề kém cạnh, chỉ là vì không có đặc sắc gì nổi bật nên không cạnh tranh được với “Long Hà Quán lớn nhất.”
Còn “Long Hà Quán lớn nhất” lại có một điểm hấp dẫn, chính là con tôm hùm 93cm kia.
“Nếu mình bắt được một con tôm hùm lớn dưới đáy biển, mình có thể bán cho “Long Hà Quán cay.””
Lý Dương không phải người dễ tính, trước đây Lâm Cường liên tục khiêu khích, nếu có cơ hội, hắn không ngại gây ra một số rắc rối cho công việc kinh doanh của Lâm Cường.
Làm nghề kinh doanh hải sản mà đắc tội với một người có thể đi lại dưới biển như Lý Dương thì đúng là một hành động ngu ngốc.
Lý Dương nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, rất nhanh sau đó, hắn đã tới bờ biển.
Năm mét… mười mét… mười hai mét…
Trong lòng nghĩ, bất tri bất giác, Lý Dương đã đến độ sâu mười ba mét dưới đáy biển.
Chương 24: Con tôm hùm dài một mét 1
Lý Dương đã đến độ sâu mười ba mét dưới đáy biển.
“Độ sâu này có chút áp lực rồi!”
Đến đây, Lý Dương thầm nghĩ trong lòng.
Trước đây, hắn cho rằng mình có thể đi lại dưới đáy biển mà không bị hạn chế nhưng không ngờ lại có giới hạn.
“Nước biển có áp suất, càng xuống sâu áp suất càng lớn, ở độ sâu nhất thì bất cứ thứ gì cũng có thể bị áp nổ trực tiếp, bây giờ vì tu luyện và thể chất nên mình có thể tự do đi lại dưới nước, nhưng vượt quá giới hạn của mình thì không được.”
Hiện tại, tổng hợp các quốc gia trên Trái đất khám phá đại dương chưa chắc đã vượt quá năm phần trăm, chủ yếu là không thể đến được độ sâu.
Cho đến nay, độ sâu nhất của đáy biển đối với tất cả mọi người vẫn là vô cùng bí ẩn.
Vài ngày trước, lần đầu tiên xuống biển, Lý Dương đã thử một lần, ở độ sâu mười mét, hắn cảm thấy áp lực, đến độ sâu mười ba mét, hắn cảm thấy mình không thể tiến lên được nữa, nếu cố tiến lên sẽ gây ra tổn thương rất lớn cho cơ thể.
Mà bây giờ, hắn mới cảm thấy áp lực khi đến độ sâu mười ba mét.
“Theo sức mạnh của mình càng mạnh thì mình càng có thể khám phá được nhiều độ sâu của đại dương!” Lý Dương thầm nghĩ trong lòng.
Hắn thử một lần, đến độ sâu mười sáu mét thì cảm thấy không thể tiến lên được.
“Độ sâu của nước cũng tầm tầm rồi, độ sâu này đủ để mình khám phá một thời gian!”
Sau khi biết được giới hạn của mình, Lý Dương không còn cố nữa, hắn nhanh chóng khám phá khu vực xung quanh.
Ở độ sâu của nước biển, Lý Dương một mình đi dạo dưới nước, da hắn có thể hô hấp, xung quanh yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng biển.
Cách thế giới bên ngoài hơn mười mét, nơi đây dường như là một thế giới khác.
Nhìn xung quanh, toàn bộ đều là màu xanh lam chuyển sắc lấp lánh, những chú cá nhỏ xung quanh bơi quanh Lý Dương, tò mò nhìn hắn, một số chú cá nhỏ còn vòng quanh hắn.
Những rạn san hô đầy màu sắc đung đưa thân mình mềm mại, đủ loại sinh vật có vỏ từ từ đi bộ bên chân.
Lý Dương còn nhìn thấy một vài con rùa biển.
Trên bờ, rùa biển di chuyển rất chậm nhưng trong đại dương, chúng lại rất nhanh nhẹn.
Một con rùa biển trông rõ ràng đã có tuổi nhìn chằm chằm vào Lý Dương, trong ánh mắt dường như có chút mơ hồ, có lẽ trong ký ức của nó, chỉ từng nhìn thấy những sinh vật được gọi là “người” này ở trên bờ, sao bây giờ lại nhìn thấy dưới biển?
Nhìn Lý Dương một cái, con rùa biển này bơi đến bên cạnh Lý Dương.
Nhìn con rùa biển này, nhìn những đường vân trên người nó ước tính ít nhất đã sống hơn năm mươi năm rồi, trên những đường vân, mọc một số con hà, nhìn dáng vẻ của con rùa biển này dường như muốn cầu cứu Lý Dương.
Lý Dương thuận tay dùng dao nhỏ gỡ những con hà đó xuống, bây giờ hắn có thể đi lại dưới đáy biển nhưng Lý Dương vẫn có sự cảnh giác cần thiết.
Đáy biển không nhất định an toàn, cũng có những sinh vật hung dữ, chẳng hạn như cá mập lớn, vì vậy hắn đã chuẩn bị một con dao nhỏ.
Vừa khám phá xung quanh, Lý Dương vừa tiện tay giúp rùa biển dọn sạch những sinh vật ký sinh trên người nó.
Những người lớn lên ở vùng biển đều biết rằng rùa biển tượng trưng cho sự trường thọ và may mắn, tượng trưng cho việc trở về an toàn từ biển, vì vậy ngay cả khi đánh bắt được rùa biển trên thuyền đánh cá, họ cũng sẽ thả nó về.
Sau khi dọn sạch, con rùa biển này đã cọ vào Lý Dương như để cảm ơn, sau đó lại bơi đến nơi trước đó của mình để ngủ.
Lý Dương tiếp tục tìm kiếm, theo độ sâu của nước, các sinh vật biển xuất hiện rõ ràng đang tăng lên.
Hắn thỉnh thoảng gặp những con cua, tôm hùm, nhưng kích thước không lớn cho lắm, Lý Dương cũng không coi trọng những con vật nhỏ này.
Hơn nữa hắn chỉ có hai tay, cũng không bắt được nhiều thứ.
Tìm kiếm trong vài giờ, Lý Dương vẫn không có thu hoạch.
“Trở về bờ trước, tu luyện xong rồi quay lại.”
Vài giờ trôi qua, bây giờ cơ thể hắn đã hoàn toàn hồi phục, có thể tiếp tục tu luyện, rèn luyện cơ thể.
Chương 25: Con tôm hùm dài một mét 2
Trở về một nơi, Lý Dương đột nhiên động lòng.
Có một con rùa biển ở đó, chính là con mà hắn gặp trước đó, lúc này con rùa biển đang nhìn chằm chằm vào một khe hở của tảng đá, dường như có thứ gì đó ở đó.
Lý Dương tò mò đi tới, có một vài tảng đá ở đó, từng khe hở xuất hiện trước mắt.
Đang nhìn, đột nhiên đầu con rùa biển co lại, nhìn hai chiếc càng lớn đột nhiên từ trong tảng đá nhô ra ngoài.
Ồ, hai chiếc càng lớn này còn to hơn cả đùi người bình thường, trông có vẻ đen xì.
“Đây là… tôm hùm lớn?”
Nhìn thấy điều này, Lý Dương sửng sốt.
“Vận may của mình đúng là không phải dạng vừa… trước đó đã nghĩ đến tôm hùm lớn, không ngờ lại thực sự gặp được!”
Hắn nhìn kỹ, con tôm hùm nằm trong khe nứt của hai tảng đá có chiều dài tuyệt đối vượt quá 90cm, nhưng mà chắc chưa tới một mét.
Màu sắc tổng thể của nó có màu đen, ngoài ra còn có một số màu sắc khác, toàn bộ cơ thể của nó như được bao phủ bởi một lớp áo giáp, cứng vô cùng, khiến người ta nhìn vào không dám đến gần.
Nhìn chiếc càng to khỏe của nó, nếu bị kẹp, rất có khả năng sẽ bị nó kẹp đứt đôi người.
Con rùa biển nhìn thấy Lý Dương đến thì bỏ qua con tôm hùm lớn này, đến bên Lý Dương đi vòng quanh.
“Mày đúng là phúc tinh của tao.”
Lý Dương vuốt ve con rùa biển, cười nói.
Nếu không có con rùa biển này, hắn cũng sẽ không chú ý đến con tôm hùm lớn ẩn núp trong khe đá này.
Dù sao thì hắn cũng không thể khám phá tất cả mọi khu vực dưới biển được, các sinh vật đều không ngừng di chuyển, muốn tìm ra còn cần phải dựa vào chút may mắn.
“Kích thước lớn như vậy, giá ước tính ít nhất phải mười mấy vạn.” Lý Dương thầm mong đợi.
Trong vài ngày ở đại dương, đây là loại hải sản đắt nhất mà hắn gặp được.
Cố gắng đè nén sự phấn khích trong lòng, Lý Dương cẩn thận tiến lại gần.
Gặp được chỉ là bước đầu tiên, vấn đề là hắn phải bắt được con tôm hùm dài gần một mét này như thế nào.
Đáy biển là sân nhà của những sinh vật biển này, ngay cả khi thể chất của Lý Dương hiện tại vượt xa người thường thì hắn cũng không dám có chút lơ là nào.
Hắn nhìn kỹ vị trí của con tôm hùm trong rạn san hô, cẩn thận tiến lại gần, sau đó dùng tay bắt lấy.
Phản ứng của những sinh vật này thực ra không nhạy lắm, nếu tốc độ đủ chậm thì chúng thường không phản ứng kịp.
Tuy nhiên, khi tay Lý Dương còn cách nó chưa đầy nửa mét, con tôm hùm lớn này dường như cảm thấy Lý Dương không dễ chọc, toàn bộ cơ thể co lại về phía sau, gần như ngay lập tức ra khỏi khe hở của rạn san hô, xuất hiện cách đó vài mét.
Cơ bắp đuôi mạnh mẽ của nó nhanh chóng co lại, đẩy nước biển về phía trước, mỗi lần co lại, cơ thể nó sẽ nhanh chóng lùi lại.
Lùi lại vài lần, nó lại chạy đến một khe hở rạn san hô khác.
“Quả nhiên không dễ bắt.” Lý Dương lắc đầu, lại chậm rãi tiến lại gần, bắt đầu bắt.
Hắn cũng không phải là người bắt tôm hùm giỏi, vì vậy hắn luôn đấu tranh với nó, cuối cùng, con tôm hùm lớn này đến một rạn san hô khổng lồ và trốn ở đó, rạn san hô này rất lớn và không có đường lui.
Thấy vậy, mắt Lý Dương sáng lên.
Vì không có đường lui, hắn chỉ cần chặn lối ra là mọi chuyện sẽ ổn.
“Ngoan ngoãn ra đây nào!”
Lý Dương nở nụ cười trên khuôn mặt, từ từ đưa hai tay ra ngoài cửa hang.
Lúc này, hắn cũng rất cảnh giác, mặc dù thể chất của hắn mạnh gấp mấy lần người thường, nhưng Lý Dương cũng không muốn bị con tôm hùm này kẹp trúng đâu.
Lùi lại một chút, con tôm hùm lớn dường như cũng phát hiện ra rằng không còn đường lui nữa, đối mặt với kẻ xâm lược đáng ghét là Lý Dương, nó lập tức vung càng về phía hắn, muốn kẹp chặt lấy hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Đế Trụ [Dịch] Đế Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-De-Tru-Audio-Truyen.jpg)






