[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 82 : Tặng bảo vật 2 (c811-c820)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Tặng bảo vật 2
Trong hư không lập tức xuất hiện mấy bụi dược thảo, linh quả, sau đó bay tới trước mặt mọi người.
Mấy người Húc Hồn đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên trên mặt lộ ra sự ngạc nhiên và vui mừng.
“Quả Quang Diễn!” trước mặt Húc Hồn xuất hiện một quả màu trắng, tản ra một luồng dao động kỳ lạ, đây là dao động của Đạo Tắc Quang Minh.
Quả Quang Diễn là một loại quả rất trân quý, rất hiếm thấy, có tác dụng rất lớn đối với người lĩnh ngộ Đạo Tắc Quang Minh.
Thật ra loại quả này trước đây vẫn có thể gặp được, nhưng giờ đây cơ bản là không xuất hiện nữa, đã mất tích.
Hiện giờ Húc Hồn đã hoàn toàn năm giữ Đạo Tắc Hắc Ám, thứ mà hiện giờ anh ta muốn nắm giữ nhất là Đạo Tắc Quang Minh không thể nghi ngờ, như vậy mới có cơ hội ngưng tụ đại đạo quang ám, trở thành đại đạo chi chủ, chúa tể thế giới cường đại.
Không chỉ anh ta, lúc này mấy người Kuiba cũng kinh ngạc và vui mừng nhìn dược thảo, linh quả trước mặt, những thứ này cũng có tác dụng đối với đạo tắc mà họ khát vọng lĩnh ngộ nhất!
Diệp Tinh nhìn mọi người, dược thảo, linh quả quý báu trên người hắn hiện giờ nhiều tới mức nào? Đều là Arcas gom góp được.
Giống như quả Quang Diễn trước đây sinh trưởng trong vũ trụ, nhưng giờ đây lại rất ít, một số dược thảo, linh quả quý báu chỉ xuất hiện trong một thời gian nhất định, rất kỳ lạ, muốn cũng không thể có được.
Trên người hắn chỉ có hai quả Quang Diễn, mặc dù quý, nhưng lấy ra cho Húc Hồn hắn hoàn toàn thấy đáng giá.
Có ơn báo ơn, có thù báo thù, đây là nguyên tắc làm việc của Diệp Tinh.
Mà mấy người Kuiba cũng có những bảo vật tương ứng, chắc chắn là phù hợp với họ nhất.
Mọi người đều nhận được bảo vật, ngay cả cô bé Viên Viên cũng nhận được một bụi hoa huỳnh quang.
Hoa huỳnh quang tỏa ra ánh sáng, khiến cho người cô bé phát ra ánh sáng rực rỡ, thật sự giống như một cô tiên nhỏ.
Thần tượng tặng cho mình một bông hoa, điều này khiến cho cô bé vui đến phát điên, cả vùng đất thỉnh thoảng còn vang lên tiếng cười trong trẻo, vui vẻ của cô bé.
“Diệp Tinh, những lời khác ta cũng không nói nhiều nữa, cảm ơn.” Húc Hồn nhìn quả Quang Diễm, cười nói.
“Haha, sư đệ, ta không khách nữa.” Kuiba cười to, cất bảo vật trong tay đi.
Trên mặt Diệp Tinh cũng mang theo vẻ tươi cười.
Nói vài câu, mọi người đều tính toán dời đi.
Giờ đây Bất Tử Giới không ngừng xảy ra biến cố, thậm chí trước đó còn có cường giả Bất Tử Cảnh bị thương, bọn họ vẫn nên rời đi càng sớm càng tốt, nếu không lại xuất hiện biến cố gì đó.
Tất nhiên Diệp Tinh biết nguyên nhân xảy ra biến cố, có điều nếu như rời đi thì tất nhiên hắn sẽ không ý kiến.
Mọi người men theo đường cũ trở về, rất nhanh đã ra bên ngoài.
Bọn họ đứng trên vách núi bên cạnh, nhìn vực sâu bên dưới.
Từng cơn gió thổi qua, theo cơn gió thổi, rất nhiều khí lưu màu đen cũng tản ra, thỉnh thoảng còn bao phủ lên một khu vực nào đó, một lát sau khí lưu màu đen biến mất, khu vực này lại xuất hiện.
Cảnh tượng này giống với lúc Diệp Tinh vừa mới tiến vào, có điều giờ đây nhìn lại, tâm tình hắn đã khác hoàn toàn, Bất Tử Cảnh thần bí đối với hắn mà nói cũng chẳng còn gù huyền bí nữa.
“Không biết sau khi Đạo Tắc Giới biến mất, nơi này sẽ xảy ra thay đổi gì?” Diệp Tinh nhìn cảnh tượng bên dưới, thầm nói.
Nơi đây vốn là một khu vực vô cùng hoang vu, bởi vì Đạo Tắc Giới xuất hiện mới trở thành mảnh đất cơ duyên do Arcas dẫn đường.
Có được, giờ đây không còn ai có thể lấy được bảo vật nữa.
Theo thời gian dịch chuyển, đoán chừng nơi đây lại trở nên hoang vu thêm lần nữa.
“Diệp Tinh, bọn ta đi đây, sau này có cơ hội chúng ta sẽ gặp lại!” Húc Hồn cười, nói.
Nói tới câu này, bỗng nhiên lòng Húc Hồn động một cái, trước đây anh ta bị Diệp Tinh đánh trong quá trình tìm bảo vật, bản thân chẳng lấy được món bảo vật nào.
Nếu tìm kiếm bảo vật ở nơi đây lần nữa, liệu có xảy ra tình cảnh như vậy nữa không?
“Có cơ hội sẽ gặp lại.” Diệp Tinh cười nói.
Trong lòng hắn, đã coi Húc Hồn là bạn rồi.
“Anh Diệp Tinh, bọn em đi đây.” Cô bé bên cạnh Húc Hồn có chút mất mát, có điều ánh mắt cô bé lại chuyển động rồi nói: “Có cơ hội bọn em sẽ tới trái đất tìm anh chơi, được không?”
Nghe vậy, Diệp Tinh còn chưa nói, mặt Húc Hồn nháy mắt trở thành màu đen, đứng bên cạnh vách núi, mặt anh ta còn đen hơn cả khí lưu màu đen.
Mặt Húc Hồn đen sì, giống hệt như khí lưu màu đen.
Có điều nghĩ một lát, anh ta vẫn không nói gì.
Anh ta biết tính cách của em gái mình, nói cũng vô dụng.
“Có cơ hội lại nói.” Diệp Tinh cười nói.
“Tạm biệt.” Mấy người Húc Hồn vẫy tay, sau đó bóng bay về phía xa, rất nhanh mấy bóng người đãn hoàn toàn biến mất.
Khu vực này, chỉ còn lại ba người Diệp Tinh, Mặc Uyên, Kuiba.
“Sư đệ, có muốn tới phủ của ta không?” Kuiba cười, hỏi.
“Thôi, sư huynh, tôi chuẩn bị về Thiên Lan Giới.” Diệp Tinh suy nghĩ rồi nói.
Lâm Tiểu Ngư truyền thừa trong vị diện Băng Nguyên, dựa theo phân chia khu vực, có lẽ Thiên Lan Giới là một những con đường giữa vị diện Tân Nguyệt và vị diện Băng Nguyên.
Vậy nên Diệp Tinh chuẩn bị quay về trái đất một chuyến, sau đó tới vị diện Băng Nguyên, trực tiếp đi tìm Lâm Tiểu Ngư.
Chương 812: Trở về trái đất
Đợi tới lúc đó, đoán chừng truyền thừa của Lâm Tiểu Ngư cũng đã kết thúc.
“Vậy được.” Kuiba gật đầu.
Sau đó mấy người đi tới trước không gian truyền tống.
“Thất sư huynh, chúng tôi đi đây!” Diệp Tinh cười, nói.
Hắn khẽ thở hắt ra một hơi, hắn chỉ ở trên vị diện Tân Nguyệt này một thời gian ngắn, nhưng lại xảy ra quá nhiều chuyện.
Tất nhiên, Diệp Tinh vẫn hy vọng xảy ra càng nhiều chuyện càng tốt.
Phi hành khí xuất hiện, Diệp Tinh và Mặc Uyên bước vào trong, sau đó nháy mắt biến mất không thấy.
“Đạo Tắc Tử Vong này lĩnh ngộ thật nhanh!”
Trong phi hành khí, Diệp Tinh lặng lẽ ngồi khoanh chân.
Hắn cảm nhận một chút tốc độ lĩnh ngộ của mình, trên mặt tràn ngập sự vui vẻ.
Trong tháp nhỏ màu đen, phân thân Đạo Tắc Giới của hắn đang không ngừng lĩnh ngộ Đạo Tắc Tử Vong.
Tốc độ tiến bộ này quả thực khiến cho Diệp Tinh cảm thấy sợ hãi.
Thực tế điều này rất bình thường, có phân thân Đạo Tắc Giới thuộc tính tử vong, có nghĩa là Đạo Tắc Tử Vong hoàn chỉnh đã bày ra trước mặt Diệp Tinh, hiệu quả lĩnh ngộ này thậm chí còn vượt qua cả tháp đại đạo Tam Thiên.
Tương lai chắc chắn Diệp Tinh sẽ nắm chắc được Đạo Tắc Tử Vong.
“Dựa theo tốc độ này, chỉ trong một thời gian ngắn Đạo Tắc Tử Vong đuổi kịp Đạo Tắc Không Gian cũng chẳng có vấn đề gì.” Diệp Tinh phán đoán một chút.
Hắn lại cảm nhận những đạo tắc khác mà mình lĩnh ngộ.
Ngoài phân thân Đạo Tắc Giới lĩnh ngộ Đạo Tắc Tử Vong ra, hai phân thân Đạo Tắc Vận Mệnh ngưng tụ ra, một phân thân đang lĩnh ngộ Đạo Tắc Không Gian.
Đạo mạch không gian trên tay hắn, tốc độ tiến bộ cũng cực kỳ kinh người.
Một phân thân khác lĩnh ngộ Đạo Tắc Sinh Mệnh.
Còn bản thể của Diệp Tinh lĩnh ngộ Đạo Tắc Vận Mệnh.
Bốn loại đạo tắc, hoàn toàn tiến bộ với tốc độ kinh người!
Dường như mỗi một giây thực lực của Diệp Tinh đều đang tăng lên.
Cho dù thiên phú Đạo Tắc Vận Mệnh, thiên phú Đạo Tắc Sinh Mệnh yếu nhất của hắn cũng đứng trên đỉnh của thành Thời Không, trừ Hỗn Vũ ra, gần như hắn là mạnh nhất.
Cùng lúc lĩnh ngộ, thực lực của hắn có thể nghĩ mà biết.
“Có điều, mình muốn đạt tới giới hạn Chân Linh Cảnh chắc còn cách một khoảng lớn.” Diệp Tinh tính toán một chút.
Quy tắc phân thành ba giai đoạn, một là hạt giống hư không, hai là đạo chi tâm, hoàn toàn nắm giữ mới là giai đoạn thứ ba.
Thực tế giai đoạn thứ ba chiếm phần lớn, hơn nữa độ khó khi lĩnh ngộ cũng khó hơn hai giai đoạn trước rất nhiều.
Nhưng cũng rất bình thường, đến giờ hắn mới chỉ tu luyện được mấy chục năm mà thôi.
Người có thể đột phá tới Bất Tử Cảnh trong năm mươi nghìn năm trong nhân tộc có thể đếm trên đầu ngón tay, mà trong một nghìn năm lĩnh ngộ đạo tắc đạt tới giới hạn Chân Linh Cảnh số lượng lại càng ít.
Cho dù thành Thời Không bồi dưỡng thiên tài Hư Không Cảnh đã mười nghìn năm.
Nhưng muốn nắm giữ một hệ đạo tắc hoàn chỉnh thì không dễ như vậy, cho dù là thiên tài đỉnh cấp, đều có khả năng không thể đột phá bình cảnh cuối cùng.
Giờ Diệp Tinh cũng không vội, lấy được ba quả diên thọ, thời gian của hắn cũng nhiều lên rất nhiều.
Tốn một khoảng thời gian, cuối cùng Diệp Tinh cũng tới Thiên Lan Giới.
Trái đất, phi hành khí của Diệp Tinh duy trì tốc độ ổn định bay trên không trung, mà lúc này Diệp Tinh cũng đang tản ý thức của mình ra để quan sát.
“Hiện giờ thanh niên trên trái đất tu luyện chăm chỉ hơn rồi.” Diệp Tinh quan sát một chút, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
Thực tế, lần trước hắn xuất hiện trong sự kiện võ đạo của trái đất, hơn nữa còn liên tục tổ chức cuộc tuyển chọn thiên tài ba giai đoạn không giống nhau, thật sự đã khiến cho người trái đất càng nhiệt tình tu luyện hơn.
Mỗi người đều đang nén hơi thở, không ai muốn thua người khác.
“Nhưng trái đất vẫn còn quá yếu, chỉ có thể đợi phát triển theo thời gian thôi.” Diệp Tinh thầm nói
Thực lực của hắn tăng quá nhanh, giờ nhìn lại thực lực của trái đất quả thật là quá yếu.
Nhưng những việc này căn bản không thể gấp được, bất cứ tộc người cường đại nào đều phải dựa vào thời gian để tích lũy.
“Hửm? Tới nhà rồi?”
Diệp Tinh nhìn về nơi cách đó không xa, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
Trong biệt thự Diệp gia, Diệp Tinh vừa bước vào đã nhìn thấy Lưu Mai đang ngồi trên ghế.
Lúc này Diệp Kiến An không ở đây.
Trong sân còn có một đôi thanh niên nam nữ, ngoài ra còn có hai đứa trẻ trai, gái khoảng hai, ba tuổi đang chạy rất vui vẻ.
“Bay…. bay….” bỗng nhiên một đứa trẻ mở to hai mắt nhìn lên trên trời.
Mấy người lập tức quay qua nhìn, lúc này trên trời có một chàng trai bay tới.
Thấy người tới, trong mắt Lưu Mai lập tức lộ ra vẻ vui mừng, nói: “Tiểu Tinh, con về rồi?”
“Mẹ.” Diệp Tinh hạ xuống đất, cười nói: “Ba đâu?”
“Ba con đang bận bên phía phát tài nguyên tu luyện.” Lưu Mai cười nói.
“Bác.” Chàng trai đang đứng nhìn Diệp Tinh vội vàng gọi.
Cô gái bên cạnh cậu ta cũng thế, chỉ có điều cô gái đó rất cẩn thận, cô biết chàng trai trước mắt này là sự tồn tại khủng bố tới mức nào!
Chàng trai trước mắt này chỉ cần nói một câu thôi, chắc chắn trái đất sẽ rung động mãnh liệt.
Cửu đại gia tộc hùng mạnh trước đó, căn bản không có chút lực phản kháng nào dưới mệnh lệnh của Diệp Tinh, chỉ trong một thời gian ngắn đã tan thành mây khói, còn chưa nổi lên được dù chỉ là bọt sóng.
Diệp Tinh nhìn chàng trai, cười, nói: “Tiểu Hàn, ba cháu đâu?”
“Ba cháu đang ở hệ ngân hà.” Diệp Hàn vội vàng nói.
“Tiểu Tinh!” Nói vài câu, bỗng nhiên một giọng nói ngạc nhiên lại vui mừng truyền tới, Diệp Kiếm An sải bước đi vào.
“Ba.” Diệp Tinh gọi.
Chương 813: Che giấu Đạo Tắc Giới 1
“Tiểu Tinh, cuối cùng con cũng về rồi.” Diệp Kiến An cười to, ông nhìn mấy người bên cạnh nói: “Tiểu Hàn, các cháu cũng ở đây hả, ở lại ăn bữa cơm đi.”
Mọi người cùng nhau ăn cơm, ăn cơm xong hai người Diệp Hàn đứa hai đứa bé rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại một nhà ba người Diệp Tinh.
“Tiểu Tinh, con về rồi, bao giờ Diệp Tinh mới về?” Lưu Mai hỏi.
Diệp Tinh cười, nói: “Chưa tới một năm nữa là có thể về, mấy ngày nữa con sẽ tới vị diện mà Lâm Tiểu Ngư đang ở.”
Nói vài câu, Diệp Tinh nhìn ba mẹ mình, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng, nói: “Ba mẹ, linh qua mà tiếp sau đây con cho hai người không được nói với bất kỳ ai hết.”
Tay hắn vung lên, sau đó hai quả tỏa ra ánh sáng màu trắng xuất hiện, lần lượt bay tới trước mặt Diệp Kiến An và Lưu Mai.
“Tiểu Tinh, đây là?” Diệp Kiến An nhìn con trai mình, nghi ngờ hỏi.
Trước đó Diệp Tinh cũng đưa cho bọn họ rất nhiều linh quả và dược thảo, nhưng chưa từng nghiêm túc như vậy.
“Quả Diên Thọ!” Diệp Tinh nhẹ giọng nói.
“Quả Diên Thọ?” nghe thấy cái tên này, trên mặt Diệp Kiến An và Lưu Mai lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Trước đó bọn họ cũng từng nghe Diệp Tinh nhắc tới linh quả quý báu có thể kéo dài tuổi thị, quả diên thọ là một trong số đó.
Một quả diên thọ có thể kéo dài tuổi thọ tới một trăm nghìn năm!
Bọn họ cũng biết vì sao Diệp Tinh lại cẩn thận như vậy.
Linh quả có thể kéo dài tuổi thọ như vậy, ngoài cường giả Bất Tử Cảnh ra, ai mà không động lòng?
Nói không chừng nhiều hơn một trăm nghìn năm có thể đột phá được bình cảnh, có được nhiều tuổi thọ hơn, thậm chí là sinh mệnh vĩnh hằng.
Nếu tin tức truyền ra ngoài,, chắc chắn sẽ có rất nhiều người tới tìm bọn họ.
“Ba, mẹ, bây giờ ba mẹ có thể dùng hoặc lựa chọn để sau này dùng, trên người con vẫn còn một quả.” Diệp Tinh dặn dò.
Nghe vậy, Diệp Kiến An và Lưu Mai nhìn nhau, bọn họ thu hai quả này lại, Diệp Kiến An nói: “Tiểu Tinh, linh quả quý như vậy để sau này dùng đi, nói không chừng ta vè mẹ con có thể dựa vào chính mình để đột phá bình cảnh.”
Bọn họ không muốn dùng bây giờ, để đề phòng tương lai Diệp Tinh có lúc dùng tới.
Dù sao giờ Diệp Tinh còn chưa đột phá tơi Bất Tử Cảnh.
Diệp Tinh gật đầu, không cưỡng cầu.
Hiện giờ Diệp Kiến An vẫn còn tuổi thọ tới một nghìn năm.
Thực tế, Diệp Tinh cũng có thể lựa chọn sau này mới lấy quả diên thọ ra, như vậy là an toàn nhất.
Nhưng đưa quả diên thọ cho ba mẹ trước cũng có cái lợi nhất định, ít nhất ba mẹ sẽ không còn áp lực gì.
Nếu không càng gấp, càng muốn đột phá bình cảnh, có lúc sẽ càng khó đột phá.
Suy trì trạng thái bình tĩnh, nói không chừng còn có thể thành công.
Nhìn ba mẹ cẩn thận cất hai quả diên thị đi, Diệp Tinh lại phất tay, sau đó một số linh quả và dược thảo xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.
“Tiểu Tinh, những thứ này là gì? Cũng là bảo vật vô cùng quý báu ư?” Diệp Kiến An nhìn những thứ trước mặt.
Diệp Tinh cười, nói: “Là một vài quả có thể phụ trợ cho việc lĩnh ngộ đạo tắc.”
Hắn kể lại chi tiết cho ba mẹ nghe.
Thực tế, những thứ này Diệp Tinh lấy được ở trong cung điện đổ nát đó, tất nhiên rất quý báu.
Nhưng đối với cha mẹ mình, tất nhiên hắn sẽ cung cấp tài nguyên tốt nhất.
Nhìn cha mẹ mình bắt đầu tu luyện, bóng Diệp Tinh lay động, nhanh chóng đi về phía một vùng biển.
Sâu dưới đáy biển, tay phải Diệp Tinh khua một cái, sau đó có một tòa tháp nhỏ màu đen xuất hiện.
Nhìn tòa tháp nhỏ màu đen này, có rất nhiều suy nghĩ đang xoay chuyển trong lòng Diệp Tinh.
“Đây là phân thân Đạo Tắc Giới, mình có hai cách xử lí.”
Hắn thầm nghĩ trong lòng: “Một là mang theo bên mình, cho dù chết cũng có thể lập tức sống lại ngay tại chỗ.
Hơn nữa bên trong Đạo Tắc Giới, mình có thể phát huy ra thực lực Bất Tử Cảnh mạnh mẽ của mình!”
Đây là thực lực của bản thân hắn!
“Hai là đặt phân thân Đạo Tắc Giới này ở một nơi nào đó, sau khi chết, phân thân Đạo Tắc Giới ở đâu, mình sẽ xuất hiện ở đó.
Nhưng mình không thể sử dụng Đạo Tắc Giới để chiến đấu.”
Diệp Tinh thầm nghĩ, hai cách xử lí, có ưu có khuyết.
“Nhưng thực lực của mình hiện giờ quá yếu, cho dù phát huy được thực lực Bất Tử Cảnh mạnh mẽ thì sao? Nếu thật sự gặp cường giả Bất Tử Cảnh, cùng lắm là mình tự bạo mà thôi, căn bản không cần để lộ phân thân Đạo Tắc Giới.”
Đạo Tắc Giới này có quan hệ rất lớn, giờ Diệp Tinh tuyệt đối không thể để lộ ra, ai biết được sẽ dẫn tới hậu quả thế nào?
Đem theo bên mình, nếu như lúc đó thật sự gặp phải tồn tại cường đại, chiếm được tháp đen của hắn, thậm chí có thể phá hủy Đạo Tắc Giới.
“Vậy nên, cứ che giấu Đạo Tắc Giới dưới đáy biển của trái đất, như vậy sẽ chẳng ai biết được!”
Trong mắt Diệp Tinh lóe lên một tia sáng.
“Đợi tới khi thực lực của mình đủ mạnh, tới lúc đó mình có thể đem theo bên người cũng không muộn!”
Đợi tới khi dù hắn có để lộ ra cũng không cần bận tâm tới người khác, tồn tại của Đạo Tắc Giới chắc chắn sẽ trở thành ác mộng của đối thủ!
Tay phải vung lên, tháp nhỏ màu đen chìm xuống, sau đó hòa mình vào đáy biển, lập tức biến mất không thấy.
Ngoài Diệp Tinh, hiện giờ không ai biết, ở dưới đáy biển sâu này có giấu một vị diệt khuyết thiếu.
Chương 814: Che giấu Đạo Tắc Giới 2
Sau khi giấu Đạo Tắc Giới xong, Diệp Tinh ở lại nhà vài ngày, sau đó bắt đầu tiến về phía vị diện Băng Nguyên.
Trên vị diện Băng Nguyên có rất nhiều vùng đất lớn, những vùng đất này khắp nơi đều là những dãy núi sừng sững, rất ít vùng đất bằng phẳng.
Hơn nữa những dãy núi này quanh năm có tuyết đọng, nhiệt độ còn thấp hơn cả đất liền vị diện Tân Nguyệt.
Lúc này, trong một khu vực của vị diện Băng Nguyên, có rất nhiều núi băng đột ngột mọc lên từ mặt đất, bên dưới núi băng còn có những chiếc cây băng tinh.
Những chiếc cây này trông có vẻ như rất giống nhau, không chỉ ở nơi này, những nơi khác cũng có những cây băng tinh như vậy.
Cây cối rậm rạp, bao phủ toàn bộ nơi này, không biết số diện tích bao phủ lên tới bao nhiêu, phóng tầm mắt ra xa nhìn không thấy tận cùng!
“Đây là cây Hàn Nguyệt mà chỉ riêng tộc Hàn Nguyệt mới có ư?” Diệp Tinh nhìn đám cây băng tinh.
Lúc này hắn và Mặc Uyên đang đi dưới một hàng cây băng.
Mặc Uyên gật đầu nói: “Diệp Tinh, những cây băng tinh này trông có vẻ rất yếu ớt, nhưng là một khối trọn vẹn, hợp thành một trận pháp khổng lồ, cho dù cường giả Đạo Chủ Cảnh cũng không thể phá hỏng.cho dù là ai tới đây, cũng đều phải đi chầm chậm bên dưới.”
Nghe vậy, Diệp Tinh gật đầu.
Tộc Hàn Nguyệt là một tộc lớn mạnh, cũng là dị tộc, tình hình giống với tộc Không Nguyên lúc đầu, đạt thành hiệp nghị với nhân tộc.
Có điều bàn về thực lực thì bọn họ kém hơn tộc Không Nguyên một chút, trong tộc không có tồn tại nào vượt qua đại đạo chi chủ, chúa tể thế giới.
Nhưng người mạnh nhất cũng là Đạo Chủ Cảnh.
Về phần tộc Hàn Nguyệt có mấy cường giả Bất Tử Cảnh thì Diệp Tinh không biết.
Trong những cường giả Đạo Chủ Cảnh này có một vị cường giả am hiểu về trận pháp, bố trí rất nhiều trận pháp xung quanh tộc Hàn Nguyệt, sức uy hiếp cũng rất mạnh.
“Muốn tiến vào trong tộc Hàn Nguyệt, chỉ có thể từ từ tìm đường, bọn họ cũng không từ chối tiếp xúc với nhân tộc.” Mặc Uyên nói.
Giống như tộc Không Nguyên mâu thuẫn rất lớn với nhân tộc, trong tình huống thông thường cấm không cho bất cứ người nào vào.
“Nhưng tộc Hàn Nguyệt sẽ để một vài thanh niên tới đây tản bộ, bọn họ là người dẫn đường, gặp được người tới thăm hỏi có thể dẫn đường, có điều sẽ thu một khoản thù lao nhất định.”
Mặc Uyên nói: “Chỉ cần chúng ta tìm được những người đó, là có thể tiến vào trong.”
Diệp Tinh gật đầu, đây cũng chính là một loại rèn luyện dành cho người trong tộc của tộc Hàn Nguyệt.
Về phần ai dám ra tay với người tộc Hàn Nguyệt ở nơi được bao phủ trận pháp trùng trùng này, chắc chắn sẽ khiến cho tất cả các trận pháp công kích.
“Hửm?”
Bỗng nhiên, Diệp Tinh và Mặc Uyên bỗng nhìn về một phía, nơi đó có mười mấy người đi tới, những người này chia làm ba tốp, quần áo, trang sức trên người có sự khác biệt rất lớn.
Mặc dù trông khuôn mặt bọn họ có vẻ là nhân tộc, nhưng lại mặc đồ da thú.
Sau khi những người này xuất hiện, liếc nhìn Diệp Tinh và Mặc Uyên một cái, sau đó thu ánh mắt lại, lập tức đi về hướng khác.
Hìn ánh mắt bọn họ rõ ràng không có chút do dự nào.
“Mặc Uyên tiên sinh, chúng ta đi theo xem một chút, trông dáng vẻ có vẻ bọn họ rất quen thuộc với nơi này.” Diệp Tinh cười nhẹ, truyền âm nói.
Mặc Uyên nghe Diệp Tinh nói, gật đầu.
Giờ bọn họ đang tìm kiếm không mục đích, nhìn những người đó có vẻ như biết địa điểm cụ thể, đi theo bọn họ có thể bớt việc phải đi đường vòng.
Lúc này trong một khu vực có mấy người, trông những người này khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, da chỉ có màu xanh, trong mắt còn có chút ánh sáng xanh, rõ ràng đây là một bộ tộc.
Trông quần áo họ mặc trên người có đẹp có xấu.
Trong đó có một cô gái mặc quần áo lộng lẫy nhìn về một phía, trong mắt rõ ràng lộ vẻ kiêu ngạo, nói: “Thủy Ngọc, ngươi ra ngoài kiếm tiền sao còn đưa theo con hoang thế?”
Nơi đó có hai người, một người cũng là một cô gái hai mươi mấy tuổi, lúc này còn có một người trông có vẻ như chỉ là một cô bé mười tuổi, gầy còm ốm yếu.
Quần áo mà hai người đó mặc rất cũ nát.
Cô bé nghe thấy lời cô gái mặc đồ lộng lẫy đó nói, lập tức nhỏ giọng phản bác: “Ta mới mới không phải là con hoang.”
Nói xong cô bé còn có chút sợ hãi trốn sau lưng chị gái mình.
“Haha, nhát gan như vậy, còn nói không phải là con hoang.” Động tác cả cô bé lập tức khiến cho những người khác bật cười.
“Minh Lan, nơi này đều trong sự giám sát của tộc, người đừng quá đáng.” Thủy Ngọc nhìn cô gái quần áo lộng lẫy đó, nhíu mày nói.
Nghe vậy, cô gái quần áo lộng lẫy mặt mang theo nụ cười, sau đó bĩu môi, nói: “Ta cũng chẳng làm gì.”
Có điều lời nói của Thủy Ngọc đã có tác dụng, rõ ràng cô ta thu liễm hơn rất nhiều.
“Có người tới!”
Bỗng nhiên, một chàng trai hô lên, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Anh ta nhìn thấy mười mấy người phía xa đi tới.
“Là người trong bộ lạc gần núi băng.”
“Tốt quá, lại có thể kiếm tiền rồi.”
Những người này lập tức trở nên vui mừng.
Thủy Ngọc nhìn cô bé gầy còm ốm yếu bên cạnh, dặn dò: “Lam Nhi, chị phải đi kiếm tiền, em tự mình chơi ở đây nhé, đợi lát nữa chị lại tới tìm em.”
Nghe vậy, cô bé vội vàng gật đầu, năm chặt nắm đấm nhỏ, nói: “Chị cố lên, em ở đây đợi chị về.”
“Ừ.” Thủy Ngọc nhìn đứa em gái gầy còm của mình, đau lòng một trận.
Tộc Hàn Nguyệt rất lớn, người rất đông, nhưng một người đều sống rất tốt, cạnh tranh cũng rất kịch liệt, thiên phú càng mạnh càng lấy được nhiều tài nguyên.
Nhưng thiên phú kém thì lại rất bình thường.
Chương 815: Người dẫn đường nhát gan
Cha mẹ bọn họ trước đây có chút thiên phú, nhưng trong một lần săn bắt yêu thú trúng độc, đến giờ vẫn chưa khôi phục, mà em gái cô ta lúc đó còn chưa chào đời, mặc dù cuối cùng cũng sinh ra, nhưng cũng bị độc tố ảnh hưởng, rất khó tu luyện, hơn nữa đoán chừng cũng chẳng sống được bao lâu.
Cả gia đình đều dựa vào một mình cô kiếm tiền, bận bịu công việc mấy ngày mới xong, mấy ngày này nghỉ ngơi, vậy nên cô tới đây tiếp tục kiếm tiền.
Nếu may mắn có thể kiếm nhiều thêm chút.
Có một số người tới đây chỉ để rèn luyện mà thôi, ý trên mặt chữ chính là tới nơi này để trải nghiệm cuộc sống, căn bản không quan tâm kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng cô lại hoàn toàn coi đây là một công việc.
Thực tế, chỉ cần có đủ tiền, em gái cô có thể được trị khỏi, nhưng chỉ dựa vào một mình cô, trừu khi xuất hiện kỳ tích.
Thủy Lam Nhi không chớp mắt nhìn chị mình và mấy người tiếp xúc với mười mấy người đó, sau đó tất cả rời khỏi nơi này.
Cô bé ngây ra nhìn một lúc, sau đó ngoan ngoãn ngồi một bên.
Ngón tay còn không ngừng chuyển động trên khối băng bên cạnh, bé đã quen với cuộc sống như vậy.
“Hửm? Chỉ có một cô bé?” chẳng bao lâu sau, Diệp Tinh và Mặc Uyên từ phía xa đi tới, nhìn nơi này.
Tất nhiên là bọn họ đi theo những người đó tìm tới nơi này.
Nghĩ một lát, Diệp Tinh đi tới bên cạnh cô bé, nói: “Xin chào.”
Nghe thấy tiếng nói này, cô bé bị dọa một trận, dường như không ngờ được rằng nơi này còn có người, bé vội vàng quay người, sau đó nhìn hai người Diệp Tinh và Mặc Uyên.
“Hai người là ai?” Cô bé Thủy Lam Nhi có chút sợ hãi, hỏi.
Từ nhỏ tới giờ cô chưa từng tiếp xúc với người lạ, cũng không có kinh nghiệm giao tiếp với họ.
“Trông tôi đáng sợ thế ư?” Diệp Tinh nhìn dáng vẻ bị dọa sợ của cô bé, nhất thời có chút bất đắc dĩ, hắn nhìn cô bé, nói: “Em là người dẫn đường ở đây ư?”
“Người dẫn đường?” nghe thấy cái tên này, cô bé biết ngay hai người Diệp Tinh là người mới, không biết đường.
Trước đó chị bé dặn bé không được chạy lung tung, Thủy Lam Nhi muốn lắc đầu, nhưng nghĩ tới gì đó, lại vội vàng gật đầu, nói: “Ta là người dẫn đường.”
Mỗi ngyaf chị cô đều vất vả kiếm tiền, cô bé cũng muốn kiếm một chút, như vậy có thể giảm nhẹ gánh nặng của chị cô.
Diệp Tinh nhìn cô bé trước mặt, đang muốn hỏi đường tới tộc Hàn Nguyệt đi thế nào, nhưng nhìn khu vực xung quanh, nghĩ rồi nói: “Em biết đường nơi này ư?”
Giờ vẫn còn mấy ngày nữa mới tới thời gian Lâm Tiểu Ngư kết thúc truyền thừa, cho dù bọn họ tiến vào tộc Hàn Nguyệt này cũng chỉ có thể đợi.
Nhìn khung cảnh trước mắt, trong lòng Diệp Tinh lại nổi lên ham muốn khám phá.
Tộc Hàn Nguyệt núi Băng Nguyên là một nơi khá thần bí, hơn nữa nghe nói núi băng ở nơi này còn sinh ra một vài kỳ trân dị bảo, đã từng có người lấy được ở nơi này.
Tất nhiên, muốn có được rất khó, việc này hoàn toàn dựa vào sự may mắn.
“Biết.” Nghe Diệp Tinh hỏi vậy, Thủy Lam Nhi vội vàng gật đầu nói.
Lúc bé còn nhỏ, chị bé thường cõng bé đi khắp nơi này, giờ đây đã lớn, bé cũng ngại không để chị cõng nữa.
“Vậy được, giờ đưa tôi tới điện Băng Mặc đi.” Diệp Tinh cười nhẹ, nói.
Điện Băng Mặc là một trong những địa điểm nổi tiếng của nơi này.
“Điện Băng Mặc cách nơi này một đoạn, các ngươi có hai người, phải trả mười Hàn Nguyệt tệ.” Thủy Lam Nghi nghiêng chiếc đầu nhỏ, cẩn thận dè dặt nhìn hai người Diệp Tinh: “Các ngươi cũng có thể dùng tiền của nhân tộc để thanh toán.”
“Được.” Diệp Tinh phất tay phải, lập tức có một đồng xu kim loại màu đen xuất hiện, đưa tới trước mặt Thủy Lam Nhi.
Tiền của nhân tộc phân thành mấy loại, đây là loại có giá thấp nhất.
Nhận lấy tiền xu, trong mắt Thủy Lam Nhi lập tức hiện lên vẻ vô cùng vui mừng.
Cô bé cũng có thể kiếm tiền.
“Được rồi, có thể xuất phát rồi chứ?” Diệp Tinh nhìn cô bé, hỏi.
“Ta đưa các ngươi đi.” Nghe vậy, cô bé lập tức vui vẻ đi về phía trước.
Diệp Tinh và Mặc Uyên cười, sải bước đi theo.
“Ta tên Thủy Lam Nhi, các người tên là gì?” trên đường, cô bé tò mò hỏi.
“Tôi tên Diệp Tinh.”
“Vậy ta gọi ngươi là Diệp Tinh đại nhân.”
Cô bé nói, chị bé từng nói, gặp được người tới đây phải gọi là đại nhân.
“Đây là điện Băng Mặc?” rất nhanh mấy người đã đi tới một nơi, Diệp Tinh nhìn khung cảnh trước mặt.
Diệp Tinh nhìn khung cảnh trước mặt, trước mặt hiện lên một tòa cung điện khổng lồ, cả cung điện là màu đen, bên trên còn có khí tức cực kì lạnh lẽo truyền tới.
Điện Băng Mặc này tản ra khí tức vô cùng lạnh lẽo, bên trên còn được điêu khắc rất nhiều bí văn kì lạ.
Nghe nói điện Băng Mặc đã tồn tại từ một thời đại rất xa xưa, thậm chí còn có lời đồn lúc tộc Hàn Nguyệt xuất hiện điện Băng Mặc này đã tồn tại rồi.
“Bọn ta có thể vào bên trong xem không?” Diệp Tinh nhìn về phía Thủy Lam Nhi, hỏi.
Lúc này phía trước điện Băng Mặc còn có một tầm màng mỏng chặn hắn lại.
“Ờm…” Nghe vậy Thủy Lam Nhi ngây ra.
Bình thường người tới đây chỉ đứng ngoài xem, tiến vào bên trong rất ít, vì vậy nên giá cũng khá đắt.
“Có thể vào, có điều cần một trăm Hàn Nguyệt tệ.” Thủy Lam Nhi nhỏ giọng nói, giơ một ngón tay ra.
Diệp Tinh gật đầu, phất tay một phát liền có mười đồng xu màu đen bay ra, sau đó bay tới trước mặt Thủy Lam Nhi.
Chương 816: Bảo vật bên trong núi băng
Thủy Lam Nhi nhận lấy tiền xu, cô bé lấy ra một cái túi trữ vật, sau đó lấy một tấm lệnh bài từ trong đó ra, lập tức bước lên phía trước quẹt một cái.
Ong…
Sau khi dao động lóe lên, tấm màng mỏng trước điện Băng Mặc biến mất, sau đó Diệp Tinh và Mặc Uyên đi vào trong.
“Mặc Uyên tiên sinh, ông có thể nhìn ra được gì không?” Diệp Tinh bước vào trong cung điện, kiểm tra cẩn thận một lượt, sau đó cười hỏi.
Mặc Uyên cũng đang cẩn thận quan sát, có điều ông lắc đầu, nói: “Dường như điện Băng Mặc này có điều gì đó thần bí, nhưng cũng có khả năng chỉ là vật điêu khắc mà thôi.”
Hai người nghiên cứu một chút, nhưng không có thu hoạch gì.
Xem một lát, Diệp Tinh không ở lại đây lâu thêm nữa, hắn bước ra khỏi điện Băng Mặc, sau đó nhìn Thủy Lam Nhi.
Nói: “Đưa bọn tôi tới Hàm Động.”
Nơi này có ít nhất mười mấy địa điểm nổi tiếng.
“Hàm Động cách nơi này một khoảng cách gấp đôi con đường trước đó, các ngươi có hai người, cần hai mươi Hàn Nguyệt tệ.” Thủy Lam Nhi cẩn thận nhìn hai người Diệp Tinh, nói.
Diệp Tinh nghĩ một lát, phất tay phải, sau đó có một đồng xu màu tím xuất hiện.
Nhìn thấy đồng xu màu tím này, Thủy Lam Nhi lập tức ngạc nhiên tới mức há hốc miệng.
Một đồng xu màu tím tương đương với mười nghìn đồng xu màu đen, tương đương với một trăm nghìn Hàn Nguyệt Tệ, khoản tiền này đối với cô bé mà nói là một khoản tiền khổng lồ.
Đồng xu màu tím bay tới trước mặt cô bé, Diệp Tinh lập tức nói: “Quãng đường tiếp theo em cứ trực tiếp trừ vào đó là được.”
Cứ trả tiền từng chút một như vậy rất phiền.
“Ồ, ừm.” Cô bé ngây ra một lát, sau đó sững sờ gật đầu.
Có điều, nháy mắt trên khuôn mặt nhỏ cô bé hiện lên vẻ mừng rỡ.
Trông có vẻ như Diệp Tinh và Mặc Uyên muốn đi rất nhiều nơi.
Tất nhiên, cô bé hi vọng đi càng nhiều nơi càng tốt, như vậy thì mới có thể kiếm được nhiều tiền hơn.
“Đợi sau khi kết thúc mình đi gặp chị, chắc chắn chị sẽ rất vui.” Thủy Lam Nhi nghĩ tới cảnh tượng sau này, đôi mắt cũng biến thành vầng trăng khuyết.
Đi thăm quan khắp các nơi, Diệp Tinh giống như đi thăm quan ngắm cảnh vậy, mỗi một địa điểm tiêu một chút tiền, tất nhiên số tiền này đối với hắn mà nói không đáng nhắc tới.
“Cung Thái Cực.” lúc này, Diệp Tinh đi tới một nơi.
Lúc này trên một tòa cung điện được khắc hoa văn rất kỳ lạ.
“Dường như có chút giống hoa văn thái cực?” Diệp Tinh thầm nói.
Nếu phân biệt những bí văn kỳ lạ này, đại khái có thể chia thành hai loại, không ngừng quấn lấy nhau.
“Hửm?” đang nhìn, bỗng nhiên lòng Diệp Tinh động một cái.
Dường như hắn cảm nhận được một dao động kỳ lạ tới từ nơi nào đó, luồng dao động này rất yếu, nhưng linh hồn của hắn mạnh mẽ tới mức nào, vẫn có thể nhạy bén mà cảm nhận được.
“Hình như ở nơi đó?” Diệp Tinh tiến lên, sau đó vươn tay phải ra.
Vút!
Sau đó bỗng nhiên có một quả màu xanh bị hắn lấy ra.
“Đây là?” Diệp Tinh nhìn quả đó, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Vậy mà hắn có thể trực tiếp lấy một quả ra, bên trên quả này còn tản ra hàn ý.
Có điều trừ chút hàn ý đó ra, bên trên quả Băng Mạch này không tản ra thứ gì khác.
“Lẽ nào là bảo vật gì đó?” Diệp Tinh thầm nói trong lòng.
Nghe nói bên trong những núi băng này có thể sinh ra bảo vật.
“Là quả Băng Mạch.” Đúng lúc hắn đang nghi ngờ, cô bé Thủy Lam Nhi ngồi bên cạnh lại ngạc nhiên hô lên một tiếng, miệng nhỏ mở ra, dường như rất ngạc nhiên.
Nghe vậy, Diệp Tinh cười nhìn về phía cô bé, hỏi: “Quả Băng Mạch là gì?”
Qua một khoảng thời gian ở chung, giờ đây Thủy Lam Nhi hoạt bát hơn rất nhiều, không còn cẩn trọng như lúc đầu nữa.
“Diệp Tinh đại nhân, quả Băng Mạch là một loại quả rất thường gặp ở nơi này của bọn ta, sinh ra bên trong núi băng, những tộc khác không có cách nào tu luyện, nhưng tộc Hàn Nguyệt bọn ta có thể hấp thụ linh lực đặc biệt bên trong quả này.” Thủy Lam Nhi nhìn quả trong tay Diệp Tinh, trong mắt lộ ra vẻ hâm mộ.
“Có điều Diệp Tinh đại nhân không cần lo lắng, cho dù bất cứ ai tìm thấy quả Băng Mạch ở nơi này đều thuộc về quyền sở hữu của người đó, một quả Băng Mạch trong tộc ta có thể được bán với giá mười triệu Hàn Nguyệt tệ.” Thủy Lam Nhi nói.
Nhắc tới con số này, trong mắt cô bé hiện lên vẻ khát vọng, cô bé còn chưa được nhìn thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.
“Hóa ra bên trong núi băng có thể sinh ra một loại quả thường gặp.” Diệp Tinh cười.
Vừa nãy hắn còn cảm thấy nơi này có gì đó đặc biệt.
“Cũng phải, sao mà dễ dàng lấy được bảo vật như vậy được?” Diệp Tinh thầm nói.
Hắn kiểm tra một chút, có thể đổi được quả Băng Mạch trong thành Thời Không, hơn nữa quả Băng Mạch mạnh nhất giá cũng rất rẻ, 1 điểm Thời Không có thể đổi được một lượng lớn.
Hơi cảm nhận một chút, bên trong quả này trừ hàn khí ra quả thật chẳng có gì, linh lực ẩn chứa trong đó cũng không nhiều.
Nhìn cô bé ngồi bên cạnh đang hâm mộ nhìn quả trong tay mình, Diệp Tinh vung tay phải lên, sau đó quả này liền bay tới trước mặt cô bé.
Nhìn thấy quả Băng Mạch bỗng nhiên xuất hiện, Thủy Lam Nhi bị dọa một trận, cô bé nghi ngờ nhìn về phía Diệp Tinh.
“Quả này cho em đó.” Diệp Tinh cười, nói.
Quả Băng Mạch chỉ có tác dụng với tộc Hàn Nguyệt, hắn để lại trên người cũng chẳng có tác dụng gì, còn chẳng bằng cho cô bé này.
“Cho ta thật ư?” trong mắt cô bé Thủy Lam Nhi lộ ra vẻ mong chờ, nhưng cô lại lắc đầu, nói: “Diệp Tinh đại nhân, ta không mua nổi.”
Chương 817: Loại quả vô hình 1
“Không cần tiền, tặng em đó.” Diệp Tinh cười, nói: “Em có thể hấp thụ linh lực trong đó, giảm bớt sự mệt mỏi.”
Lúc này trông cô bé rất mệt, thậm chí trên trán còn lấm tấm mồ hôi, nhưng vẫn luôn kiên trì.
Thể chất của cô bé quá yếu.
“Được rồi, tiếp tục dẫn đường đi, đi tới nơi tiếp theo!” hắn không nói nhiều thêm nữa, trực tiếp nói.
“Ừm, ừm, được, cảm ơn Diệp Tinh đại nhân.” Cô bé dường như có chút ngốc nghếch, nghe Diệp Tinh nói vậy, khuôn mặt nhỏ tràn ngập sự vui vẻ.
Cô bé hấp thụ một chút linh lực bên trong quả Băng Mạch, rõ ràng thoáng cái đã khôi phục rất nhiều, sau đó cẩn thận cất quả Băng Mạch vào trong túi trữ vật của mình.
Làm xong tất cả cô bé vội vàng dẫn đường.
Khoảng thời gian tiếp theo Diệp Tinh lại nhạy bén phát hiện ra được mấy quả Băng Mạch.
Có điều hắn tặng hết cho cô bé.
“Diệp Tinh đại nhân, ngươi giỏi quá.” Cô bé nắm một quả trong tay, rất vui vẻ nói: “Chị ta thường tới đây, nhưng không phát hiện ra quả Băng Mạch nào.”
Những quả Băng Mạch này cứ cách một khoảng thời gian sẽ có cường giả Bất Tử Cảnh đỉnh cấp trong tộc cô bé chuyên môn tới thu hoạch.
Thực tế, rất khó phát hiện ra quả Băng Mạch, vì linh hồn của Diệp Tinh rất mạnh mẽ nên mới phát hiện ra.
Những cường giả Bất Tử Cảnh đó chưa chắc đã có năng suất cao như vậy.
Có điều cường giả đẳng cấp Bất Tử Cảnh đỉnh cấp có thể cố gắng khống chế trận pháp, biết được nơi nào có quả Băng Mạch.
Vậy nên cho dù những người khác phát hiện ra ở nơi này, bọn họ cũng không quan tâm.
Bời vì chỉ có rất ít người có thể phát hiện ra.
Diệp Tinh cười cười nhìn cô bé này, lấy cảnh giới của hắn tự nhiên nhìn ra thân thể Thủy Lam Nhi này có chút vấn đề.
Nhưng mà đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cô bé này, cũng không nhiệt tình đến mức trực tiếp lấy ra linh quả, dược thảo trân quý để chữa trị cho cô.
Thân thể như vậy cho dù dựa vào chính mình cũng có thể chậm rãi chữa trị.
Nếu như cô bé này kiên trì, chỉ cần dựa vào những quả Băng Mạch này rồi cố gắng tu luyện là có thể hoàn toàn thanh trừ độc tố.
Quả Băng Mạch vô dụng đối với hắn, cho nên hắn liền trực tiếp đưa cho cô.
Có thể sống sót hay không thì phải xem vào chính cô.
“Đi thôi! Đi chỗ tiếp theo!” Diệp Tinh trực tiếp nói.
“Được.” Thủy Lam Nhi vui vẻ nói, mang theo hai người Diệp Tinh đi về phía trước.
Rất nhanh mọi người đi tới một chỗ.
– Vù! Vù!
Bên tai truyền đến từng tiếng vang, đây là âm thanh của gió.
Cách đó không xa là một khu vực vách núi, từng luồng gió sắc bén không ngừng thổi, mang theo khí tức vô cùng lạnh lẽo.
“Nơi này không có màng mỏng tồn tại?” Diệp Tinh nhìn tình cảnh trước mắt, ngừng lại.
“Diệp Tinh đại nhân, nơi này là Phong Tiên Uyên.” Thủy Lam Nhi vội vàng nói.
“Phong Tiên Uyên?” Diệp Tinh hơi cảm thụ một chút, muốn tiến lên.
Nhưng hắn bị thân thể nho nhỏ của Thủy Lam Nhi ngăn lại.
Trên khuôn mặt nhỏ bé của Thủy Lam Nhi mang theo một tia lo lắng, nói: “Diệp Tinh đại nhân, Phong Tiên Uyên này là một chỗ rất nguy hiểm, không thể đi qua.”
“Nguy hiểm?” Nghe cô bé nói như vậy, Diệp Tinh sửng sốt.
Hắn cảm thụ một chút, những cơn gió này tuy rằng cảm giác vô cùng sắc bén, thế nhưng dường như không có uy năng gì, giống như là gió trên trái đất mà thôi, nghe thanh thế thì có vẻ to lớn, thế nhưng cũng không có nguy hiểm gì.
Thấy Diệp Tinh dường như không tin mình, Thủy Lam Nhi càng thêm lo lắng vạn phần, cô bé nhìn về phía bên cạnh, sau đó nhặt lên một viên đá to bằng nắm tay, lấy sức ném qua.
Diệp Tinh nghi ngờ nhìn, sau khi viên đá kia bay ra, phảng phất như bị lực kéo, trực tiếp bay về phía trước
Phải biết rằng, khí lực của Thủy Lam Nhi rất nhỏ, theo lý thuyết viên đá hẳn là sẽ hoạt động theo quỹ tích giống như parabol mới đúng.
– Chẳng lẽ không có trọng lực sao? Diệp Tinh thầm nghĩ trong lòng.
Dưới ánh mắt của hắn, viên đá kia rốt cuộc bay vào trong Phong Tiên Uyên.
Sau đó, trong mắt Diệp Tinh nhất thời lộ ra một tia giật mình.
Sau khi hòn đá tiến vào trong đó, còn chưa tới 1/10000s đã trực tiếp biến mất không thấy.
Cứ như vậy trống rỗng biến mất trước mắt mọi người, giống như bị dịch chuyển.
“Không đúng, không phải biến mất, mà là trong nháy mắt hóa thành vô số hại bụi, thoạt nhìn thậm chí còn nhỏ hơn so với bụi, cho nên cảm giác giống như biến mất.” Trong lòng Diệp Tinh chấn động.
“Uy năng thật cường đại.” Bên cạnh, Mặc Uyên khiếp sợ nhìn.
Ông ta hiển nhiên cũng nhìn ra uy lực của những cơn gió này.
“Diệp Tinh đại nhân, Phong Tiên Uyên này rất nguy hiểm, coi như là cường giả bất tử cảnh tiến vào trong đó cũng đều sẽ bị những cơn gió này cắt.” Thủy Lam Nhi vội vàng nói: “Cho nên các ngươi không thể tới gần.”
Nghe vậy, Diệp Tinh gật gật đầu nói: “Tôi liền ở bên cạnh nhìn một chút.”
Trong lòng hắn lại cảm thán, chả trách khi tới nơi này đều phải tìm một người dẫn đường, nếu mình tùy tiện đi dạo, nói không chừng sẽ có nguy hiểm thật lớn.
” Phong Tiên Uyên sao?”
Diệp Tinh đứng bên cạnh Phong Tiên Uyên, ánh mắt nhìn dọc theo phía dưới.
“Cũng không có gì nhưng không hiểu sao lại xuất hiện những cơn gió đáng sợ như vậy?”
Gió bình thường rất nhu hòa, tốc độ nhanh thì uy lực sẽ đáng sợ hơn, thậm chí sẽ giống như đao hình thành phong nhận, lực công kích vô cùng cường đại.
Khi những cơn gió này dày đặc đến một mức độ nhất định nào đó thì bất cứ cái gì đi vào trong nó sẽ bị giết một cách đột ngột.
Chương 818: Loại quả vô hình 2
Đạo tắc hệ phong là một loại đạo tắc có lực công kích cực kỳ cường đại.
Diệp Tinh yên lặng nhìn, linh hồn tản ra cảm ứng.
Rất nhiều những luồng gió thổi tới, dường như làm cho linh hồn hắn đều không ngừng bị cắt, muốn chuyên tâm dò xét cũng rất khó.
Nhưng mà lấy linh hồn của hắn vẫn có thể miễn cưỡng dò xét một chút.
“Hả? Đây là cái gì?”
Ứớc chừng mười mấy giây, trong mắt Diệp Tinh bỗng nhiên lộ ra một tia kỳ dị.
Linh hồn của hắn bây giờ cường đại cỡ nào?
Trước kia hắn từng thôn phệ qua bảo vật hiếm thấy như Hồn Dịch có thể gia tăng linh hồn, lúc trước trong lúc tranh đấu với Arcas linh hồn lại xảy ra lột xác kỳ dị, cường độ linh hồn ước chừng tăng lên 30%, thậm chí vượt xa sinh mệnh đặc thù Arcas.
Diệp Tinh không biết linh hồn cường đại nhất hư không cảnh ở một bước nào, nhưng linh hồn của hắn đặt ở trong vũ trụ tuyệt đối là đứng đầu.
Lúc này khi linh hồn Diệp Tinh đang dò xét, một khu vực Phong Tiên Uyên này tựa như có một chút cổ quái, lúc linh hồn hắn dò xét đến nơi đó dường như gặp phải trở ngại, giống như gặp phải một khối đá, một vách tường.
“Phạm vi rất nhỏ, là một loại quả?” Diệp Tinh điều tra một chút, trong mắt hơi kinh hãi.
Hắn dò xét tất cả khu vực cản trở ra, tạo thành một cái hình dạng kỳ dị.
Xoẹt…
Đang lúc hắn dò xét, bỗng nhiên một dao động hiện lên, sau đó trong tay hắn tự nhiên cầm một thứ.
– Linh quả? Lúc này trong lòng Diệp Tinh hơi chấn động.
Bởi vì, linh quả bỗng nhiên xuất hiện ở trong tay hắn, ngay cả Mặc Uyên cũng đều không có bất kỳ phản ứng gì, giống như không nhìn thấy.
Sự thật cũng chính là như thế, quả này căn bản không có hiện ra.
– Quả vô hình sao? Diệp Tinh nghi ngờ trong lòng.
Hắn thực sự đang nắm một loại quả, nhưng nó là vô hình.
Hắn hiện tại cũng hiểu rõ khá nhiều về linh quả, thế nhưng còn chưa từng nghe nói qua loại quả kỳ dị như vậy.
Trong lòng vừa động, loại quả này bị Diệp Tinh thu vào trong nhẫn không gian, nếu không lấy linh hồn ra dò xét, Diệp Tinh cũng không biết quả này thật sự tồn tại.
– Chẳng lẽ có quan hệ với gió của nơi này? Trong lòng Diệp Tinh khẽ động.
Gió vốn vô hình, trước mắt lại vô cùng nhiều uy lực cường đại đến cực hạn, vậy mà loại quả này lại tồn tại được trong này.
Suy nghĩ một chút, Diệp Tinh không lựa chọn nói ra.
Ngoại trừ hắn ai cũng không biết, vừa rồi từ trong Phong Tiên Uyên này bỗng nhiên xuất hiện ra một loại linh quả.
Bên cạnh, Thủy Lam Nhi một mực khẩn trương nhìn, nắm đấm nhỏ nắm chặt, sợ Diệp Tinh tiến lên một bước vọt tới trong Phong Tiên Uyên.
Dưới ánh mắt lo lắng của cô, Diệp Tinh trực tiếp lui ra, cười nói: “Lam nhi, đi thôi, đến chỗ tiếp theo.”
Hiện tại Diệp Tinh ngược lại càng thêm tò mò đối với khu vực này, nói không chừng hắn còn có thể gặp được loại quả như vậy một lần nữa.
……
Thời gian trôi qua, cuối cùng Diệp Tinh đi tới một chỗ, nơi này là một tòa núi băng khổng lồ.
“Hả? Có mấy cỗ dao động kỳ dị?” Diệp Tinh cảm thụ một chút, mỉm cười.
Tay phải hắn vươn ra, nhất thời có năm loại quả màu xanh tản ra quang mang xuất hiện.
“A, năm quả Băng Mạch.” Nhìn thấy quả này, Thủy Lam Nhi nhất thời phát ra tiếng kinh hô.
Tay phải vung lên, tất cả năm quả Băng Mạch này bị Diệp Tinh ném cho Thủy Lam Nhi, Diệp Tinh nhìn tình cảnh bốn phía, cười nói: “Được rồi, tham quan du lịch đến đây chấm dứt, hiện tại chúng ta trở về đi.”
Về cơ bản khu vực này họ đã thăm dò hết.
Thực tế so sánh với khu vực Băng Nguyên khổng lồ, bọn họ thăm dò còn rất ít, nhưng mà khu vực lớn đều bị trận pháp bao phủ, Diệp Tinh cũng không cách nào thăm dò.
Lúc này Diệp Tinh thầm than trong lòng, ngoại trừ loại quả vô hình kia, hắn cũng không gặp được cái khác.
“Được.” Thủy Lam Nhi gật gật đầu, lập tức hưng phấn thu lại năm quả Băng Mạch.
Mấy người mất một thời gian mới đi tới một chỗ.
“Lam nhi, em trở về đi, đường nơi này chúng ta đều biết rồi.” Diệp Tinh cười nói.
Sau khi thăm dò một mảng lớn khu vực, hiện tại Diệp Tinh cũng biết đại khái chỗ này rồi, chỗ này cách cửa vào tộc Hàn Nguyệt gần nhất.
Thủy Lam Nhi trước tiên phải đi tìm chị gái mình, Diệp Tinh nếu đi theo cô bé, tương đương với rời xa tộc Hàn Nguyệt.
“Được thôi.” Thủy Lam Nhi có chút không nỡ gật cái đầu nhỏ của mình, trong lòng cô rất có hảo cảm đối với hai người Diệp Tinh.
Bỗng nhiên, cô giống như là nhớ tới cái gì đó, vội vàng lấy ra tử sắc tệ, nói: “Diệp Tinh đại nhân, ta thu quả Băng Mạch của ngươi, số tiền này trả lại cho ngươi.”
“Không cần.” Diệp Tinh cười sờ sờ cái đầu nhỏ của cô, nói: “Chính em có thể mua chút đồ để bồi bổ thân thể.”
Nói xong hắn trực tiếp khoát tay, cùng Mặc Uyên sải bước đi về phía xa xa.
Trong sân, chỉ còn lại một mình Thủy Lam Nhi ngơ ngác đứng thẳng.
Một lúc lâu sau, cô bỗng nhiên phản ứng lại, nhanh chóng chạy về phía xa.
……
Lúc này ở một nơi khác, một cô gái mặc quần áo bình thường vẻ mặt lo lắng.
“Lam Nhi lại chạy đi đâu rồi?”
Cô ấy chính là Thủy Ngọc, chị của Thủy Lam Nhi.
Lúc trước cô bảo Thủy Lam Nhi chơi ở chỗ này chờ mình, nhưng khi cô trở về lại không nhìn thấy tung tích của Thủy Lam Nhi đâu.
Cô cũng đã tìm kiếm gần đó, nhưng vẫn không tìm được.
Chương 819: Ngưỡng mộ
“Tốt nhất là không nên xảy ra chuyện a.” Thủy Ngọc cầu nguyện trong lòng
“Thủy Ngọc, đứa con hoang của nhà ngươi sẽ không phải là bị lạc đó chứ?” Cô gái mặc quần áo lộng lẫy kia cũng ở bên cạnh, cười nói.
“Ta cũng cảm thấy có khả năng này.” Một người khác cũng phụ họa.
Bọn họ ngược lại hứng thú nhìn bộ dáng lo lắng của Thủy Ngọc.
“Mau xem, đó có phải là đứa con hoang đó không?” Vừa dứt lời, bỗng nhiên một người kinh hô.
Mọi người nhìn lại, xa xa quả thật có một bóng dáng nho nhỏ đang nhanh chóng chạy tới.
“Chị.” Bóng dáng này vừa chạy vừa cao hứng hô.
– Lam Nhi! Thủy Ngọc nhìn thấy cô bé, nhất thời kích động hô lên, vội vàng chạy tới, ôm cô bé vào trong ngực.
Vội vàng kiểm tra Thủy Lam Nhi một chút, xác định cô không bị thương gì, trong lòng Thủy Ngọc cũng yên ổn một chút, sau đó cô không nhịn được hỏi: “Lam Nhi, em chạy đi đâu vậy? Chị không phải bảo em ở chỗ này chờ chị sao?”
Nghe được chị mình hỏi, Thủy Lam Nhi nhất thời vui vẻ nói: “Chị, lúc trước sau khi chị đi không lâu thì lại có hai người đi tới, sau đó bọn họ muốn em làm người dẫn đường cho bọn họ.”
“Đồ con hoang như ngươi mà cũng làm người dẫn đường? Có phải bị mắng nên trốn ở đâu khóc đúng không? Cho nên mãi bây giờ mới dám trở về?” Cô gái mặc quần áo lộng lẫy ôm lấy hai tay, cười nhạo một tiếng.
Nghe được cô gái lộng lẫy này nói như vậy, Thủy Lam Nhi nhất thời tức giận phản bác: “Ta không có.”
“Ồ? Nếu không phải, vậy ngươi nói cho ta biết ngươi kiếm được bao nhiêu tiền?” Cô gái mặc quần áo lộng lẫy làm như rất quan tâm, hỏi.
– Lam Nhi, chúng ta đi, không cần để ý tới bọn họ! Thủy Ngọc kéo tay em gái mình nói.
Cô biết em gái mình sức khỏe kém, không thể đi bộ nhiều.
“Chị, em kiếm được rất nhiều tiền.” Thủy Lam Nhi lại vui vẻ nói.
Cô lấy ra túi đựng đồ nhỏ của mình, túi đựng đồ này hơi bé, là sinh nhật lần thứ mười Thủy Ngọc đặc biệt tặng cho cô.
Sau đó, một vài đồng xu màu đen được lấy ra.
“Đồ con hoang này thật sự kiếm được tiền?” Nhìn thấy đồng xu màu đen này, mấy thiếu nữ quần áo lộng lẫy có chút kinh ngạc.
Ngay cả Thủy Ngọc cũng lộ ra một tia kinh ngạc.
Cô biết trong túi đựng đồ của em gái mình căn bản không có cái gì, chỉ có một ít đồ chơi mà thôi, căn bản không cái gì đáng giá.
Dưới ánh mắt của các cô gái, sau đó Thủy Lam Nhi lại lấy ra một đồng xu màu tím.
“Đây là… Tử Viên tệ? Trị giá 100 nghìn Hàn Nguyệt tệ?”
Nhìn thấy đồng xu màu tím này, mấy thiếu nữ lộng lẫy càng cảm thấy khiếp sợ.
Đồng tiền tròn màu tím không phải là một đồng tiền nhỏ.
Thủy Ngọc cũng như thế, nhưng mà cô ấy nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng hỏi: “Lam Nhi, số tiền này em lấy ở đâu?”
Cho dù em gái cô làm người dẫn đường, đi dạo hết tất cả các điểm tham quan cũng không có khả năng nhận được nhiều tiền như vậy.
“Chị, những thứ này đều là Diệp Tinh đại nhân cho em.” Trên khuôn mặt nhỏ bé của Thủy Lam Nhi tràn đầy vẻ hưng phấn.
” Diệp Tinh đại nhân?” Thủy Ngọc nghi ngờ trong lòng, cô cũng chưa từng nghe nói qua cái tên này.
Nhưng mà, trong nháy mắt trên mặt cô lại lộ ra khiếp sợ.
Dưới ánh mắt của cô, lại có từng loại quả kỳ dị màu xanh xuất hiện.
Một quả… Hai quả…
Những quả này không ngừng bị Thủy Lam Nhi lấy ra, cuối cùng tổng cộng có 21 quả Băng Mạch xuất hiện trước mắt mọi người.
“Nhiều quả Băng Mạch như vậy?” Đám người thiếu nữ quần áo lộng lẫy khiếp sợ.
Đối với các cô mà nói, đây đều là tài phú vô cùng to lớn.
Phải biết rằng, ở tộc Hàn Nguyệt, những quả Băng Mạch này tùy lúc cũng có thể đổi thành lượng lớn Hàn Nguyệt tệ.
Quần áo các cô mặc không tệ, nhưng gia cảnh cũng chỉ có thể tính là trung bình mà thôi, trong nhà vận dụng tất cả tài sản có thể cộng lại cũng nhiều nhất chỉ mua được hai mươi mấy quả quả Băng Mạch.
“Lam… Lam Nhi, những thứ này…” Thủy Ngọc cũng giật mình không thôi, nhìn em gái của mình nói.
Thủy Lam Nhi vui vẻ nói, “Những thứ này cũng là Diệp Tinh đại nhân cho em, em là người dẫn đường cho Diệp Tinh đại nhân.
Diệp Tinh đại nhân đặc biệt lợi hại, ở rất nhiều nơi đều có thể dễ dàng tìm được những quả này.
Chỉ là quả Băng Mạch không có tác dụng đối với tu luyện của Diệp Tinh đại nhân, cho nên hắn đều đưa cho em.”
– Cho? Thủy Ngọc thầm kinh hãi trong lòng, cô lại vội vàng truy hỏi: “Diệp Tinh đại nhân hiện tại đi đâu rồi?”
“Diệp Tinh đại nhân vừa mới đi được vài phút thôi, bọn họ đi về trong tộc trước rồi.” Nghe vậy, Thủy Lam Nhi có chút mất mát nói.
Nghe xong những chuyện này, Thủy Ngọc hoàn toàn biết những chuyện đã xảy ra.
Cô nhìn bộ dáng em gái của mình, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, nói: “Không cần gấp gáp, chờ chúng ta đến trong tộc vẫn có cơ hội nhìn thấy Diệp Tinh đại nhân.”
“Đúng vậy.” Nghe vậy, trong mắt Thủy Lam Nhi lại lộ ra vẻ vui vẻ.
Diệp Tinh hiện tại đang ở trong tộc, các cô lập tức cũng phải trở về.
Nhìn rất nhiều quả Băng Mạch trước người, Thủy Lam Nhi nói: “Chị, những thứ này đều cho chị.”
Thủy Ngọc cười sờ sờ cái đầu nhỏ của em gái mình, nói: “Những thứ này em giữ lại mà tu luyện, chờ đến khi hấp thu toàn bộ năng lượng bên trong nó, bệnh của em khẳng định có thể tốt lên.”
Nghe chị gái mình nói như vậy, Thủy Lam Nhi nhất thời vui vẻ nói: “Thật sao?”
“Là thật.” Thủy Ngọc sờ sờ cái đầu nhỏ của em gái mình.
Trong lòng cô lại rất cảm kích đối với Diệp Tinh đại nhân không biết mặt kia.
Cô biết quả Băng Mạch có thể trị liệu cho em gái cô, nhưng cô nhiều nhất chỉ có thể mua một quả trước khi sinh mệnh của em mình chấm dứt mà thôi, mà vẻn vẹn một quả căn bản vô dụng.
Nhưng hai mươi mấy quả này tuyệt đối là đủ, thậm chí có thể còn dư thừa.
Chương 820: Quả Băng Thánh
Bên cạnh, đám cô gái quần áo lộng lẫy trong mắt hiếm thấy lộ ra một tia hâm mộ, đứa con hoang này có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, còn chiếm được quả Băng Mạch vô cùng trân quý.
“Nếu như ta chờ thêm một chút, nói không chừng mấy thứ này đều là của ta.” Lúc này trong lòng các cô nhịn không được nghĩ.
“Chị, vậy chúng ta mau trở về đi.”
Không biết suy nghĩ của đám người kia, lúc này Thủy Lam Nhi lo lắng nói, thúc giục chị gái của mình.
“Được.” Thủy Ngọc cười gật đầu.
……
– Nơi này chính là cửa vào tộc Hàn Nguyệt sao? Lúc này Diệp Tinh cùng Mặc Uyên đi tới một chỗ, ở chỗ này lại không có người trông coi.
Tộc Hàn Nguyệt không có mâu thuẫn và tiếp xúc với các tộc khác, khu vực bên ngoài của bọn họ vô luận là ai tới cũng có thể.
“Mặc Uyên tiên sinh, chúng ta đi vào đi.” Diệp Tinh cười nói.
Hai người trực tiếp đi vào.
Cùng lúc đó, bên trong một tòa cung điện khổng lồ, có hai người đang nhìn bóng dáng trong hình.
Đặc điểm thân hình của bọn họ rất giống với Thủy Lam Nhi.
“Diệp Tinh hắn tới tộc ta.” Một người trong số họ nói.
Trước mắt bọn họ còn có một bức tranh khác, chính là tình cảnh trong phạm vi cây Hàn Nguyệt.
Từng gốc cây trên Băng Nguyên khổng lồ đều bị bọn họ thi triển trận pháp cường đại, bọn họ đều hiểu rất rõ đối với người tiến vào bên trong tộc.
Tuy rằng không cự tuyệt tiếp xúc với nhân tộc, nhưng mà bọn họ khẳng định cần phải hiểu rõ thân phận của người tiến tới nơi này một chút.
“Đại ca, Lâm Tiểu Ngư còn có ba ngày nữa là chấm dứt truyền thừa, lần này Diệp Tinh tới nơi này hẳn là đón cô ấy.” Một người khác nói.
Người đàn ông trung niên gật đầu, trên mặt ông ta có vẻ cảm thán, nói: “Lâm Tiểu Ngư ở trong truyền thừa biểu hiện kinh người như vậy, thiên phú của Diệp Tinh này thậm chí còn có thể mạnh hơn cô ấy.
Không biết Ngô tộc khi nào mới có thể xuất hiện thiên tài như vậy?”
Suy nghĩ một chút, người đàn ông trung niên nói: “Nếu Diệp Tinh đi tới nơi này, vậy chúng ta cũng phải tiếp đãi một chút, kết giao với thiên tài tộc như vậy rất có lợi đối với tộc chúng ta.
Nhị đệ, để ngươi đi tiếp đãi nhé.”
“Được, đại ca.”
Người đàn ông trung niên lập tức gật đầu.
……
Diệp Tinh đi vào trong tộc Hàn Nguyệt, nhìn tình cảnh chung quanh.
Từng tòa cung điện san sát, lúc này bên trong những cung điện này còn điêu khắc các hình vẽ.
“Hả?”
Diệp Tinh tùy ý nhìn, bỗng nhiên dừng ở một chỗ, chính xác mà nói là một tòa cung điện, trên cung điện kia có một bức hình vẽ.
Hình cho thấy một loại quả kỳ lạ.
“Đây là?” Diệp Tinh nhìn quả này, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Giống như quả mà lấy được ở trong Phong Tiên Uyên?”
Lúc trước hắn ở trong Phong Tiên Uyên lấy được một quả vô hình trong suốt, tuy rằng không nhìn thấy, thế nhưng hắn biết quả kia hình dạng cụ thể như thế nào.
Hiện tại quả kia lại giống như quả trong suốt hắn lấy được, chẳng qua có một chút không giống, quả trước mắt này là màu xanh.
“Mặc Uyên tiên sinh, ông có biết quả kia là quả gì không?” Diệp Tinh hỏi.
Mặc Uyên theo ánh mắt Diệp Tinh nhìn lại, suy nghĩ một chút nói: “Ta chưa từng thấy qua, nhưng mà có thể được điêu khắc ở trên cung điện, có lẽ rất quan trọng đối với tộc Hàn Nguyệt.
Tộc Hàn Nguyệt tương đối nổi danh với quả Băng Mạch, ngoài ra dường như còn có một loại quả khác được xưng là quả Băng Thánh, có khả năng chính là loại quả này.”
“Quả Băng Thánh? Nghe vậy, trong lòng Diệp Tinh khẽ động.
“Diệp Tinh đại nhân.” Đúng lúc này, bỗng nhiên xa xa có một giọng nói vui vẻ vang lên.
Ở xa xa, một cô bé gầy gò mặc quần áo bình thường chạy tới, là Thủy Lam Nhi.
Lúc này ở phía sau Thủy Lam Nhi còn có một người diện mạo tương tự như Thủy Lam Nhi.
Thủy Lam Nhi nhanh chóng chạy tới, ngửa đầu nhìn Diệp Tinh, hưng phấn nói: “Diệp Tinh đại nhân, thật trùng hợp nha, chúng ta nhanh như vậy đã gặp mặt.”
“Đúng vậy.” Diệp Tinh cười cười nói.
– Ngươi chính là Diệp Tinh đại nhân sao? Lúc này một giọng nói ngạc nhiên bỗng nhiên vang lên.
Diệp Tinh nhìn Thủy Ngọc, cười cười nói: “Đúng, có vấn đề gì không?”
Cô gái trước mắt hẳn là chị gái trong miệng Thủy Lam Nhi, chỉ là nghe ngữ khí của cô ấy hình như có chút kinh ngạc.
“Ta lúc còn rất nhỏ đã gặp qua hai người, một người trong đó có đặc điểm khuôn mặt rất giống với khuôn mặt của ngươi, chỉ là đó là con gái.” Thủy Ngọc suy nghĩ một chút nói.
“Đặc điểm khuôn mặt tương tự như mình, chẳng lẽ là Tiểu Ngư?” Nghe vậy trong lòng Diệp Tinh khẽ động.
Chỉ là người nơi này gặp qua Lâm Tiểu Ngư cũng không có gì kỳ quái.
Không nói gì cả, ánh mắt Diệp Tinh lại nhìn về phía loại quả kia.
– Diệp Tinh đại nhân, ngươi là đang nhìn thánh quả của tộc ta sao? Thủy Ngọc theo ánh mắt Diệp Tinh nhìn lại, suy nghĩ một chút lại nhịn không được nói.
“Thánh quả?” Diệp Tinh khẽ động trong lòng, nói: “Cô rất hiểu rõ về loại quả này sao?”
“Không hiểu rõ lắm, nhưng mà ta biết đây là loại quả trân quý nhất của tộc ta.” Thủy Ngọc thấy Diệp Tinh hỏi, vội vàng nói: “Hơn nữa ta nhớ rõ lúc trước cô gái kia cũng nhìn về phía quả kia, hơn nữa lúc ấy còn muốn mua lại.
Chỉ là bị trưởng lão tộc ta cự tuyệt. “
“Tiểu Ngư muốn mua quả này?” Nghe vậy, trong lòng Diệp Tinh nhất thời xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.
Nếu Lâm Tiểu Ngư muốn mua, như vậy quả này nhất định có lợi đối với cô ấy.
– Trong tộc các người hiện tại có mấy quả thánh quả? Diệp Tinh hỏi.
Nghe vậy, Thủy Ngọc lắc đầu nói: “Không biết.”
Lấy thân phận của cô tự nhiên không có khả năng biết được những thứ này.
“Ha ha, Diệp Tinh, xem ra vợ chồng các ngươi đều cảm thấy hứng thú với quả Băng Thánh của tộc ta.” Bỗng nhiên một tiếng cười lớn truyền đến.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










