- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 79 : Người hâm mộ của Diệp Tinh 1 (c781-c790)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 79 : Người hâm mộ của Diệp Tinh 1 (c781-c790)
❮ sautiếp ❯Chương 781: Người hâm mộ của Diệp Tinh 1
“Chuột nhỏ cảm ứng được có bảo vật! Viên Viên, chúng ta đi nhanh lên một chút!”
“Anh, đợi em với.”
Đằng xa đột nhiên truyền tới hai giọng nói, sau đó mấy người cũng nhanh chóng xuất hiện.
Mấy người này vừa tới đã thấy được chiếc hộp phát sáng trong tay Diệp Tinh.
Đội ngũ này có tổng cộng ba người, trong đó có hai người có ngoại hình giống nhau, đều là da xanh tai nhọn, trên mặt còn có những bí văn màu tím.
Trong hai người này có một người nhìn khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, nhưng dao động tản ra xung quanh lại vô cùng kinh người.
Thanh niên này là một cường giả Bất Tử cảnh.
Bên cạnh người thanh niên là một cô bé tầm mười hai mười ba tuổi.
Còn người còn lại là một người đàn ông trung niên cao hơn mười mét, trên đầu có sừng, lúc này đang cảnh giác nhìn họ.
Nhưng sau khi nhìn rõ người trước mặt, người đàn ông trung niên khẽ cười.
Diệp Tinh cảm nhận được sự xuất hiện của người đó thì sắc mặt hơi thay đổi.
Hắn vung tay lên, nhanh chóng thu hồi hộp bảo vật vào trong nhẫn không gian.
Ở trong Bất Tử giới, nguy hiểm không chỉ đến từ bản thân Bất Tử giới mà còn đến từ những cường giả khác.
Giết người cướp bảo, chuyện này dù ở đâu cũng không hề hiếm.
Bóng dáng Mặc Uyên khẽ động một cái, trực tiếp xuất hiện trước người Diệp Tinh.
Nhưng khi nhìn thấy rõ người trước mặt thì vẻ cảnh giác trong mắt Mặc Uyên biến mất, ông ta cười nói: “Lý Kham Tư, không ngờ lại gặp được ông ở đây.”
Người đàn ông trung niên một sừng cũng cười đáp lại: “Mặc Uyên.”
Nhìn bọn họ có vẻ như quen biết nhau.
“Chít chít!” Bỗng nhiên một sinh vật màu vàng trông giống như chuột, dài khoảng hai mươi centimet xuất hiện, hướng về phía Diệp Tinh mà kêu.
“Hộp bảo vật.”
Lúc này hai thanh niên kia mới thấy Diệp Tinh đang thu hồi bảo vật lại.
“Anh, chúng ta đến chậm một bước rồi, bảo vật đã bị người ta lấy mất.” Cô bé mười hai mười ba tuổi bất mãn lầm bẩm.
“Con chuột kim bảo này đúng là chẳng được tích sự gì.” Cô bé gõ đầu con chuột nhỏ.
Ánh mắt con chuột lộ ra vẻ ấm ức, nhưng nó cũng không dám trêu chọc tiểu ác ma trước mặt.
“Viên Viên, lần này chỉ kém một chút thôi, chờ khi hộp bảo vật tiếp theo xuất hiện, anh nhất định sẽ lấy được.
Thanh niên nói.
Nhưng ngay khi anh ta nói xong thì cô bé bên cạnh lập tức hét lên.
Cô bé nhìn Diệp Tinh, ánh mắt lấp lánh như ánh sao.
“Waaaa, Diệp Tinh! Anh là Diệp Tinh!”
Cô bé hét lên một tiếng, sau đó lập tức chạy tới bên cạnh Diệp Tinh, lấy mà một quyển sổ nhỏ và một cái bút, hưng phấn nói: “Diệp Tinh, em là người hâm mộ của anh, anh có thể ký tên cho em không?”
Diệp Tinh: “? ??”
Hắn hoang mang nhìn cô bé đang vô cùng phấn khích này.
Vút! Vút!
Ngay lúc cô bé đang nhảy nhót hào hứng thì thanh niên và người đàn ông trung niên kia đã nhanh chóng bay tới.
“Viên Viên, đừng làm loạn.” Thanh niên một tay kéo em gái, sắc mặt đen như than.
“Các người là ai?” Diệp Tinh nhìn ba người trước mặt.
Mặc Uyên ở bên cạnh cười nói: “Diệp Tinh, để ta giới thiệu cho ngươi, đây là bạn tốt của ta-Lý Kham Tư.”
Ông ta nhìn thanh niên bên cạnh Lý Kham Tư: “Lý Kham Tư, vị bày có phải là thiên tài đỉnh cấp Húc Hồn của gia tộc Hư Mạc không?”
Lý Kham Tư gật đầu cười.
“Xin chào, ta là Húc Hồn.” Thanh niên kia nhìn Mặc Uyên, rồi lại nhìn sang Diệp Tinh, bình tĩnh lên tiếng.
Anh ta mặc một chiếc áo giáp màu bạc, khí thế cường đại, dáng đứng thẳng tắp, nhìn qua rất trầm ổn.
Chỉ là sắc mặt tối sầm lại, một tay đang giữ chặt em gái mình.
“Xin chào, tôi là Diệp Tinh.” Diệp Tinh mỉm cười.
“Thiên tài đỉnh cấp của gia tộc Hư Mạc?” Diệp Tinh vừa chào hỏi vừa nghĩ thầm, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy cái tên này.
“Diệp Tinh, gia tộc Hư Mạc là một gia tộc có thế lực cường đại có thể sánh ngang với gia tộc Hỏa Yểm.”
Dường như biết được sự nghi ngờ của Diệp Tinh, giọng nói của Mặc Uyên lập tức vang lên trong đầu hắn.
“Sánh ngang với gia tộc Hỏa Yểm?” Diệp Tinh hơi ngạc nhiên.
Nhắc mới nhớ, hắn đã từng được nghe nhắc đến hai người vô cùng đáng sợ, một là người sáng lập ra gia tộc Hỏa Yểm, một là người sáng lập ra gia tộc Hư Mạc.
Sự tồn tại của bọn họ có thể coi như đại đạo chi chủ, chúa tể thế giới ở trước mặt bọn họ cũng chỉ có thể quỳ gối chứ không có bất cứ năng lực phản kháng nào.
Diệp Tinh đã từng gặp qua không ít cường giả Đạo chủ cảnh, nhưng cảnh giới trên Đạo chủ cảnh thì rất hiếm khi được gặp.
“Đúng rồi, Thánh tôn thời không, Hiền giả vận mệnh là thuộc cảnh giới nào? So với người khai sáng ra gia tộc Hỏa Yểm và người khai sáng ra gia tộc Hư Mạc thì ai mạnh hơn?”
Diệp Tinh không nhịn được mà suy nghĩ.
Dựa vào thực lực của hắn bây giờ thì chỉ có thể hiểu được về đại đạo chi chủ, còn những thứ cao hơn thì hắn không biết chút gì.
Tất nhiên, cho dù là đại đạo chi chủ hay chúa tể thế giới thì nhân tộc đã lâu lắm không có ai đạt đến rồi.
Cho dù là hắn và Hỗn Vũ thì cũng chỉ được gọi là có một chút xác suất thành công sẽ đột phá được đến cảnh giới này mà thôi; còn thành công được hay không thì vẫn là một ẩn số.
“Thực lực của Húc Hồn đang ở Bất tử cảnh, anh ta đã là thiên tài tuyệt thế từ mấy vạn năm trước rồi.
Anh ta tu luyện chưa tới năm vạn năm nhưng đã làm chủ được đạo đắc hắc ám, thực lực chắc chắn không hề thấp hơn ta.” Mặc Uyên lại truyền âm nói.
Chương 782: Người hâm mộ của Diệp Tinh 2
“Cái gì? Tu luyện chưa tới năm vạn năm?” Diệp Tinh nghe thế thì ngạc nhiên vô cùng, không tự chủ được mà nhìn về phía thanh niên trầm ổn trước mặt.
Chân linh cảnh có mấy chục triệu năm tuổi thọ, mười vạn năm tu luyện đến Bất tử cảnh đã được coi là thiên tài tuyệt thế rồi.
Vậy mà Húc Hồn lại chỉ mất năm vạn năm, đây là một điều mà không phải ai cũng làm được.
Trong lịch sử nhân tộc, số người dùng thời gian ngắn như vậy đột phá đến Bất tửu cảnh chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Dựa vào tốc độ của hắn bây giờ thì mấy vạn năm nữa cũng không dám chắc có thể đột phá.
“Còn ta nữa mà, ta nữa! Mau giới thiệu ta đi!” Đang lúc Diệp Tinh suy nghĩ thì một giọng nói vừa khẩn trương vừa bất mãn vang lên.
Lúc này Diệp Tinh với nhìn về phía cô bé mười hai mười ba tuổi đang chống nạnh hất cằm, bất mãn nhìn về phía Húc Hồn và Lý Kham Tư.
Lý Kham Tư cảm thấy không biết phải làm sao, ngay sau đó đã giới thiệu: “Vị này là tiểu tiên nữ tuyệt thế Thanh Viên của gia tộc Hư Mạc.”
Diệp Tinh: “…”
Mặc Uyên: “…”
Khóe miệng Diệp Tinh khẽ co rút lại, đây là giới thiệu kiểu gì thế?
“Xin chào mọi người, mọi người cứ gọi ta là tiểu tiên nữ Viên Viên là được rồi.” Cô bé Viên Viên chắp hai tay sau lưng, cười hì hì.
Nhìn dáng vẻ này của cô bé, Diệp Tinh không khỏi liên tưởng tới Nguyên Lệ Văn.
Ban đầu Nguyên Lệ Văn cũng tự giới thiệu mình là tiểu tiên nữ.
“Không biết nếu hai người này ở chung một chỗ thì sẽ xảy ra những chuyện như thế nào?” Diệp Tinh không nhịn được mà suy nghĩ như vậy.
Tình huống lúc đó chắc thú vị lắm.
Hai bên nhanh chóng giới thiệu sơ qua về nhau.
Diệp Tinh tươi cười chào hỏi, nhưng hắn vẫn giữ nguyên sự cảnh giác ban đầu.
Chuyện của Khôn Ly của gia tộc Hỏa Yểm, hắn trải qua một lần là đủ rồi.
Dù ở bất cứ thời điểm nào cũng không được buông lỏng cảnh giác đối với kẻ địch.
“Mặc Uyên, Diệp Tinh, các người cũng tới đây để thăm dò bảo vật sao?” Giới thiệu xong xuôi, Lý Kham Tư tò mò hỏi: “Nơi này nguy hiểm như vậy…”
Diệp Tinh là thiên tài đỉnh cấp của thành Thời Không, Bất Tử giới lại là một nơi có tỷ lệ tử vong cao như vậy.
Ông ta cảm thấy Diệp Tinh không nên tới nơi này, cho dù hắn có muốn tới thì Mặc Uyên cũng chắc chắn không đồng ý để Diệp Tinh tiến vào một vùng đất nguy hiểm như vậy.
Diệp Tinh nghe vậy thì mỉm cười: “Khi đi ngang qua nơi này, tôi cảm nhận được một lực hấp dẫn không thể diễn tả được bằng lờn.
Thế nên chúng tôi quyết định vào trong xem một chút.”
“Thì ra là như vậy, Diệp Tinh, ngươi đúng là rất may mắn.” Lý Kham Tư nghe Diệp Tinh nói thế thì gật đầu cười.
Ông ta biết tin tức về Bất Tử giới, nếu như Diệp Tinh có thể cảm nhận được lực hấp dẫn của Bất Tử giới thì cũng có nghĩa là hắn tiến vào sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm nào.
Diệp Tinh ở Bất Tử giới sẽ không gặp nguy hiểm gì, chỉ cần chuyên tâm tìm bảo vật là được.
“Diệp Tinh, Diệp Tinh, chúng em không cảm nhận được lực hấp dẫn của Bất Tử giới, nhưng anh trai em có chuột kim bảo.
Nếu như bảo vật xuất hiện thì nó sẽ nhanh chóng phát hiện ra.” Bé gái hưng phấn nói.
“Chít chít!” Con chuột nhỏ màu vàng nghe được giọng nói của cô gái thì vội vã kêu lên hai tiếng, gương mặt đầy vẻ nịnh hót.
“Chuột kim bảo?” Diệp Tinh nhìn con chuột này, trong lòng hơi ngạc nhiên.
Chuột kim bảo là một sinh vật cực hiếm trong vũ trụ này, thậm chí còn có tin đồn nó được trời đất tạo ra, thực lực không mạnh, nhưng có năng lực phát hiện bảo vật rất mạnh.
Không cần biết là bảo vật gì, tất cả đều có thể bị con chuột kim bảo này tìm ra một cách dễ dàng.
Không ngờ thanh niên trước mắt cũng có một con.
Hồi Diệp Tinh còn ở trái đất cũng tìm được một con trùng tầm bảo, mặc dù nó cũng có năng lực phát hiện ra bảo bối nhưng năng lực không thể nào bằng chuột kim bảo được, thế nên đối với Diệp Tinh mà nói cũng không có tác dụng gì.
Nói thêm vài câu, Lý Kham Tư cười đề nghị: “Diệp Tinh, Mặc Uyên, mọi người đều là người quen của nhau.
Nếu đã như thế thì ta đề nghị tiếp theo đây chúng ta đừng đi cách nhau xa quá.
Mọi người cùng nhau tìm bảo vật, khoảng cách gần nhau thì nếu lỡ gặp phải nguy hiểm gì cũng có thể giúp đỡ cho nhau.”
“Ta muốn ở cùng với Diệp Tinh!” Cô bé Viên Viên nghe thế thì hai mắt sáng lên, nhanh chóng chạy tới bên cạnh Diệp Tinh, bày ra dáng vẻ một người hâm mộ nhỏ.
“Viên Viên, không được làm loạn!” Húc Hồn càng đen mặt hơn, anh ta gọi em gái trở lại, không quan tâm đến sự phản kháng của cô bé.
Anh ta nhìn Diệp Tinh, trong mắt đầy vẻ cảnh giác.
Ánh mắt của anh ta bị Diệp Tinh bắt được, Diệp Tinh trong lòng không biết phải làm sao.
Tên này bị điên à? Em gái anh ta tự nhiên nhào tới chỗ hắn chứ hắn đâu có muốn dính dáng gì đến bọn họ? Thái độ của anh ta như vậy là sao? Anh ta cảnh giác cái gì?
Mọi người nhất trí với lời đề nghị của Lý Kham Tư, bắt đầu rẽ về từng hướng.
“Xem trong chiếc hộp bảo vật kia là gì nào!” Diệp Tinh hơi động một cái.
Bên trong không gian giới tử, phân thân đạo tắc của Diệp Tinh ngồi khoanh chân xếp bằng trên đất, trước mắt là chiếc hộp bảo vật tỏa ra ánh sáng phập phồng.
Phân thân đạo tắc không có năng lực chiến đấu, còn những khả năng khác hoàn toàn giống với bản thể.
“Vẫn là dao động Sinh mệnh? Cái hộp bảo vật này giống với hộp bảo vật của Thất sư huynh?”
Diệp Tinh cảm nhận một chút.
Đạo tắc phân thân không chút do dự, lập tức tản ra đạo tắc Sinh mệnh tiếp xúc với chiếc hộp.
Ong…
Chương 783: Bảo vật liên tục xuất hiện!
Một luồng ánh sáng lập tức lóe lên, trước đạo tắc phân thân lập tức xuất hiện những hình vẽ kỳ lạ, trông không theo một quy tắc nào.
Hình vẽ này rõ ràng khác với những hình vẽ lần trước.
Nhưng đã có kinh nghiệm từ lần trước, Diệp Tinh không hề vội vàng.
Ý thức của hắn chìm vào bên trong, cố gắng di chuyển từng nét vẽ.
Cùng với sự thay đổi của ý thức, hình vẽ càng lúc càng xảy ra nhiều biến hóa hơn.
Một phút… Hai phút…
Năm phút nhanh chóng trôi qua.
Ong…
Hình vẽ trước mặt điên cuồng biến hóa, sau đó lại hình thành một hình vẽ kỳ lạ vô cùng.
Mặc dù trông vô cùng kỳ lạ, nhưng rõ ràng nó là một hình vẽ hoàn chỉnh.
“Két.”
Một âm thanh vang lên, những bí văn kì dị trên chiếc hộp đã biến mất.
“Thành công rồi?” Đạo tắc phân thân của Diệp Tinh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì vô cùng vui vẻ.
“Xem xem là bảo vật gì!”
Hắn hít sâu một hơi, nhanh chóng mở chiếc hộp ta.
Trước mặt hắn là một loại dược thảo tỏa ra ánh sáng bảy màu, dược thảo này chỉ dài khoảng mười centimet, bên trên có bảy lá, mỗi lá là một màu sắc khác nhau, trông vô cùng kỳ dị.
“Cỏ bảy màu?” Diệp Tinh nhìn dược thảo trước mắt.
Cỏ bảy màu là một loại dược thảo rất thần kỳ, có tác dụng tu bổ linh hồn.
Linh hồn là thứ quan trọng nhất của mỗi con người, linh hồn mạnh mẽ thì thiên phú cũng sẽ mạnh mẽ.
Thế nên mỗi cường giả mạnh mẽ đều có linh hồn cường đại.
Có nhiều người trong quá trình tu luyện bị tổn thương thể xác và linh hồn.
Thể xác bị tổn thương thì rất dễ dàng hồi phục, chỉ cần hấp thụ linh lực là được.
Nhưng một khi linh hồn bị tổn thương, muốn khôi phục phải trải qua một quá trình vô cùng lâu dài.
Cường giả bị tổn thương linh hồn thường phải bế quan hàng vạn năm.
Mà cỏ bảy màu có tác dụng làm cho tốc độ khôi phục linh hồn tăng nhanh hơn.
Một bụi cỏ bảy màu càng làm cho tốc độ tổn thương được phục hồi nhanh hơn nữa.
Ở bên trong thành Thời Không cũng có cỏ bảy màu, nhưng cần đổi bằng một trăm triệu điểm thời không! Cái giá của nó thậm chí có thể so sánh với quả thời không!
“Không phải quả duyên thọ à?” Diệp Tinh nhìn thấy là dược thảo thì lắc đầu một cái.
Nhưng hắn cũng biết quả duyên thọ không thể nào lấy một cách đơn giản như thế được.
“Cỏ bảy màu cũng không tệ!” Diệp Tinh ổn định tâm trạng, khẽ nở nụ cười.
“Thời gian còn sớm, không biết tiếp theo đây sẽ gặp được loại bảo vật gì đây?” Ánh mắt Diệp Tinh ngập tràn vẻ mong đợi.
Hắn không ngừng tiến về phía trước của Bất Tử giới.
Thân thể hắn cảm nhận được có một sức hấp dẫn vô cùng to lớn, càng đi sâu vào bên trong thì cảm giác này lại càng thêm mãnh liệt!
“Rốt cuộc là thứ gì đang hấp dẫn mình thế?” Diệp Tinh tự nhủ trong lòng.
Diệp Tinh và Mặc Uyên đang bay ở trên không, dưới con đường của bọn họ, bỗng nhiên có một bóng dáng đột nhiên xuất hiện.
Bóng dáng này hiển nhiên đã phát hiện ra Diệp Tinh và Mặc Uyên, người này không kịp xem xét gì đã lập tức cách xa ra.
Có không ít người lựa chọn đơn độc tiến vào trong Bất Tử giới để tìm kiếm bảo vật, nếu như hai người đồng thời phát hiện ra một hộp bảo vật thì nói không chừng sẽ lập tức bùng nổ chiến đấu.
Dù sao thì mỗi một món bảo vật ở nơi này đều là những thứ vô cùng trân quý.
“Vút!”
Những tiếng gió chói tai vang lên, vực sâu hắc ám tối tăm như một chiếc hố sâu không đáy, khiến người ta bất giác sinh ra cảm giác vô cùng sợ hãi.
“Diệp Tinh, Bất Tử giới được chia thành hai phần, phần bên trong và phần bên ngoài.
Chúng ta ở phần bên ngoài thì có thể tùy tiện thăm dò một chút, nhưng khi tiến vào phần bên trong thì phải vô cùng cẩn thận.
Mặc Uyên trầm giọng nói.
“Tôi biết rồi.” Diệp Tinh gật đầu.
Bên trong Bất Tử giới có càng nhiều bảo vật, như vậy thì cũng càng nhiều nguy hiểm.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đã là ba tiếng sau.
“Hả?” Diệp Tinh đang bay đột nhiên giật mình.
Có một luồng khí lưu màu đen tiến về phía hắn.
“Chán quá.”
Ở một khu vực gần đó, nhóm người Lý Kham Tư đang quan sát xung quanh, Viên Viên nhàm chán ngáp một cái.
“Chuột nhỏ, rốt cuộc ngươi có phải chuột kim bảo không thế? Sao không tìm ra được một bảo vật nào vậy?”
Cô bé nghi ngờ nhìn con chuột vàng: “Nói, có phải huyết thống của ngươi không thuần chủng không hả?”
“Chít chít chít!” Con chuột nhỏ nghe thế thì lập tức kêu lên phản đối.
“Viên Viên, chuột kim bảo là sinh vật trời sinh, làm sao có chuyện huyết thống không thuần?” Húc Hồn gõ đầu em gái mình một cái.
“A a a! Anh dám gõ đầu tiểu tiên nữ à?” Viên Viên giương nanh múa vuốt.
“Chít chít!”
Đúng lúc này, chuột kim bảo lại kêu lên.
“Lại có bảo vật? Vẫn ở… chỗ Diệp Tinh?”
Ba người này nhìn nhau một cái, trong mắt đều là vẻ khiếp sợ, nhanh chóng đi về phía cách đó không xa.
Ong…
Bên trong luồng khí lưu màu đen trước mặt Diệp Tinh có một cỗ dao động ập tới.
Sau đó, khí lưu màu đen tách ra, một chiếc hộp tỏa ra ánh sáng vàng xuất hiện.
“Hộp bảo vật?” Diệp Tinh nhìn chiếc hộp trước mắt.
Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là vui mừng.
Chương 784: Đứa con của may mắn! (1)
Không ngờ chỉ mới hơn ta tiếng mà lại có thêm một hộp bảo vật nữa xuất hiện.
“Hộp bảo vật thứ hai!” Mặc Uyên đứng bên cạnh cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.
“Waaa, Diệp Tinh, anh lợi hại quá!” Từ xa, một âm thanh hoan hô truyền tới, sau đó một bóng dáng bé nhỏ nhanh chóng xuất hiện.
Sau lưng cô bé, Lý Kham Tư và Húc Hồn cũng lập tức bay tới theo.
“Lại lấy được thêm một hộp nữa rồi?” Lúc này, Húc Hồn nhìn chiếc hộp tỏa ra ánh sáng màu vàng trong tay Diệp Tinh, ánh mắt tỏ vẻ khiếp sợ.
Phải biết rằng mặc dù Bất Tử giới có rất nhiều hộp bảo vật, nhưng không phải lúc nào chúng cũng xuất hiện.
Có nhiều người thăm dò mấy chục lần, tìm được một hộp đã là tốt lắm rồi.
Cũng giống như thất sư huynh Kuiba của Diệp Tinh, tìm được một hộp đã vô cùng hưng phấn.
Trên thực tế, phần lớn mọi người trong lần đầu tiên thăm dò đều không tìm được hộp bảo vật nào, đây là một chuyện vô cùng bình thường.
“Diệp Tinh, em quyết định rồi, tiểu tiên nữ em muốn được đi theo anh, đi theo anh mới có cơ hội tìm được hộp bảo vật!” Viên Viên nắm chặt tay, kiên định nói.
Ánh mắt cô bé lấp lánh nhìn Diệp Tinh, ánh mắt đầy vẻ hâm mộ.
Cho dù như thế nhưng cuối cùng cô bé vẫn bị anh trai mình túm cổ áo xách về.
“Diệp Tinh, ngươi may mắn thật đó.” Húc Hồn nắm tay em gái mình, quay sang chúc mừng Diệp Tinh.
“Ngẫu nhiên gặp được mà thôi.” Diệp Tinh cười một tiếng.
Hắn cũng không biết tại sao lại có hai chiếc hộp bảo vật xuất hiện liên tiếp như thế này.
Lúc trước thất sư huynh Kuiba đã nói rồi, những người cảm nhận được lực hấp dẫn trong Bất Tử giới hầu hết đều có thu hoạch, nhưng thu hoạch cũng ở mức trung bình thôi.
Hơn nữa, thời gian xuất hiện hai hộp bảo vật quá ngắn, điều này hơi kỳ lạ.
Tất nhiên, sau khi Diệp Tinh lấy được hộp bảo vật này thì trong lòng chủ yếu vẫn là mừng rỡ.
Nhóm người Húc Hồn nói thêm vài câu rồi rời đi.
“Anh, em muốn đi theo Diệp Tinh, anh đừng ngăn cản em.” Viên Viên bất mãn nói.
Húc Hồn không để ý tới em gái mình, anh ta nhìn sang người đàn ông trung niên một sừng bên cạnh, nghi ngờ hỏi: “Lý Kham Tư, chẳng lẽ tên Diệp Tinh này có vận may nghịch thiên sao?”
Lý Kham Tư suy nghĩ một chút: “Có thể lắm.
Theo như ta được biết thì Diệp Tinh đã thu được không ít lợi ích to lớn trong những bí cảnh ở thành Thời Không.
Hơn nữa, lúc hắn ở tộc Không Nguyên cũng phát huy được thực lực vô cùng mạnh mẽ, điều này chứng tỏ hắn đã gặp được một cơ duyên to lớn nào đó.”
Có một số người ở vũ trụ có vận khí rất tốt, cho dù đi bộ ngoài đường cũng có thể dẫm phải vảo vật, những người như thế này quả thực là đứa con của may mắn.
Vũ trụ rất để ý đến may mắn, nhưng thứ này lại là một phạm trù vô cùng mờ mịt, căn bản không thể nào cảm ứng được, cũng không có cách nào có thể chứng minh.
Húc Hồn yên lặng suy nghĩ, nhưng vừa mới suy nghĩ một chút đã bị một giọng nói bất mãn cắt ngang.
“Anh, anh mau tìm bảo vật đi, nếu không em sẽ chạy sang chỗ Diệp Tinh đấy.” Viên Viên bất mãn nói: “Chuyện này anh đã hứa với em rồi.”
Húc Hồn nghe vậy thì đen mặt lại: “Anh nói là sẽ tìm cho em một hộp bảo vật thì anh chắc chắn sẽ tìm được.
Anh trai em cũng là một người vânj may nghịch thiên!”
Anh ta có thiên phú hơn người, chưa tới năm vạn năm đã đột phá thành một cường giả Bất tử cảnh có tuổi thọ vĩnh hằng, vận may rất lớn, cơ duyên bình thường cũng không tệ.
Lần này anh ta đã hứa với em gái mình tìm được bảo vật, nhưng mà bây giờ còn chưa tìm được cái nào thì Diệp Tinh đã tìm được hai cái rồi.
Viên Viên nghe Húc Hồn nói thế thì nhất thời hưng phấn: “Được, anh, em hi vọng anh có thể tìm được thật nhiều bảo vật, vượt qua cả Diệp Tinh.
Hiện tại tỉ số giữa anh và Diệp Tinh đang là 0-2, nếu như tỉ số lên thành 0-3 thì em sẽ đi sang chỗ Diệp Tinh đấy.”
“Đây là không gian dao động của hộp bảo vật?”
Lúc này, trong không gian giới tử, một đạo tắc phân thân của Diệp Tinh đang ngồi nghiêm túc quan sát luồng ánh sáng đang bao quanh chiếc hộp trước mặt.
“Vừa đúng lúc mình lĩnh ngộ đạo tắc không gian!”
Diệp Tinh vô cùng sung sướng, hắn có thiên phú đạo tắc không gian rất mạnh, thậm chí có thể sánh ngang với Hỗn Vũ, hơn nữa thiên phú đạo tắc Sinh mệnh còn cao hơn một bậc.
Diệp Tinh không chút do dự, đạo tắc phân thân lập tức phóng ra đạo tắc không gian, tiếp xúc với chiếc hộp.
Ong…
Một luồng ánh sáng lóe lên, sau đó trên người hắn lập tức xuất hiện những hình vẽ vô cùng kỳ dị.
Ý thức của Đạo tắc phân thân của Diệp Tinh nhanh chóng chìm vào trong đó, đồng thời tiếp tục di chuyển các hình vẽ hết đường này đến đường khác.
Bốn phút trôi qua…
Ong…
Những hình vẽ trước mắt biến đổi không ngừng, hết hình này đến hình khác, cuối cùng tạo thành một hình vẽ hoàn chỉnh.
“Két!”
Sau khi hình vẽ hoàn chỉnh xuất hiện, những bí văn kỳ dị trên hộp biến mất hết.
“Thành công rồi!” Diệp Tinh khẽ mỉm cười.
Lần này mặc dù là lần đầu tiên hắn sử dụng đạo tắc Không gian nhưng còn tốn ít thời gian hơn so với lần mở hộp trước.
“Xem xem là bảo vật gì!”
Ánh mắt Diệp Tinh tràn đầy mong đợi, nói không chừng bên trong chính là quả duyên thọ.
Nhưng sau khi mở hộp ra, một quả màu vàng xuất hiện trước mắt Diệp Tinh.
“Quả kim dương?” Diệp Tinh nhìn thấy quả bên trong thì không khỏi thất vọng, khẽ lắc đầu một cái.
Chương 785: Quả duyên thọ! Một trăm ngàn năm tuổi thọ! (1)
Thất sư huynh Kuiba của hắn cũng lấy được quả này trong hộp bảo vật.
Nhưng Diệp Tinh cũng không thất vọng lâu lắm, hắn cũng chuẩn bị sẵn tinh thần không dễ dàng tìm ra quả duyên thọ như vậy, thế nên khi mở hộp cũng có mong đợi nhưng mong đợi không mạnh lắm.
Chỉ trong vòng ba tiếng ngắn ngủi, hắn đã lấy được cỏ bảy màu và quả kim dương, đây đã là cơ duyên rất lớn rồi.
Thời gian tiếp tục trôi, thoáng cái đã mười mấy tiếng trôi qua.
“Aaa!”
Phía xa bỗng nhiên truyền tới một tiếng hét thảm thiết.
Diệp Tinh và Mặc Uyên đồng thời nhìn về phía đó, một vị cường giả đang bay thì bỗng nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng màu vàng.
Luồng ánh sáng đó không khác gì một thanh đao gió, trực tiếp xẹt qua thân thể vị cường giả đó.
Dưới sự tấn công nhanh chóng như vậy, vị cường giả kia căn bản không có thời gian phản ứng lại, thân thể đã trực tiếp hóa thành hư không.
“Chết rồi?” Diệp Tinh đờ người nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hắn cảm nhận được vô cùng rõ ràng rằng lực sinh mệnh của vị cường giả Bất tử cảnh kia đã hoàn toàn tiêu tán.
Một cường giả bất tử cảnh có tuổi thọ vĩnh hằng cứ thế bị giết chết?
“Thảo nào thất sư huynh nói vào trong Bất Tử giới nhất định phải cẩn thận.” Diệp Tinh trầm ngâm.
Vị cường giả Bất tử cảnh kia chắc cũng chưa kịp phản ứng lại, bởi vì toàn bộ quá trình chưa tới một phần mười giây.
Diệp Tinh cảm thấy ở nơi này ai cũng giống ai, tất cả đều chẳng khác nào con kiến hôi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị giết chết.
“Diệp Tinh, chúng ta đừng đi về hướng đó.” Mặc Uyên lập tức cảnh giác.
“Được.” Diệp Tinh nhanh chóng gật đầu.
Trong Bất Tử giới, nơi nào cũng có thể xuất hiện nguy hiểm.
Nhìn thấy chỗ nào là phải tránh xa chỗ đó.
Hai người đi về một hướng khác.
Ong…
Đột nhiên, trước mặt Diệp Tinh lại xuất hiện một luồng khí lưu màu đen.
“Hả?” Diệp Tinh nhanh chóng cảm thụ, sau đó ngạc nhiên thốt lên.
Hắn biết đó là gì.
Luồng khí lưu lại tách ra, một luồng sáng xuất hiện, một chiếc hộp tỏa ra ánh sáng xanh hiện ra trước mắt Diệp Tinh.
Vút! Vút! Vút!
Ba bóng dáng bay tới, người nào người nấy đều trợn tròn mắt nhìn chiếc hộp kia.
“Hộp thứ ba rồi?” Húc Hồn nhìn Diệp Tinh.
Vừa rồi Diệp Tinh tìm được hộp thứ nhất thứ hai còn có thể nói là ngẫu nhiên, nhưng bây giờ đã là hộp thứ ba rồi.
“Chẳng lẽ vận may của Diệp Tinh nhiều đến thế cơ à?” Húc Hồn nghĩ thầm.
Bất Tử cảnh là một nơi tràn ngập nguy cơ, cho dù là cường giả Bất tử cảnh tới cũng có khả năng chết rất lớn.
Bọn họ bất chấp nguy hiểm mà tiến vào đây cũng chỉ mong có thể tìm được một hộp bảo vật.
Nhưng mà bây giờ những hộp bảo vật này lại chen chúc đi tới trước mặt Diệp Tinh, hơn nữa Diệp Tinh lại không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.
“Wa…” Viên Viên hoan hô một tiếng, lập tức lao tới trước mặt Diệp Tinh.
Sau đó, cô bé quay lại nhìn Húc Hồn, vội vàng nói: “Anh, em đã nói từ trước rồi đó, nếu như Diệp Tinh lại tìm được thêm một hộp bảo vật nữa thì em sẽ đi theo Diệp Tinh.”
Húc Hồn nhìn em gái mình, trong lòng chỉ cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.
Chưa đầy một ngày mà em gái anh ta đã bị Diệp Tinh bắt cóc rồi.
Nhưng nghĩ đến vận may của Diệp Tinh thì anh ta cũng không nói gì nữa, trực tiếp xoay người rời đi.
Lần này anh ta không đi quá xa, ánh mắt lúc nào cũng liếc về phía Diệp Tinh, trong lòng tràn đầy cảnh giác.
Diệp Tinh bất đắc dĩ nhìn cô bé bên cạnh mình, sao cứ như là hắn đồng ý cho cô bé này đi bên cạnh mình vậy chứ?
Nhưng Lý Kham Tư và Húc Hồn cũng ở cách đó không xa, hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn quyết định không ý kiến gì, cứ coi như cô bé này không tồn tại là được.
“Wow, Diệp Tinh, anh biết không, em lúc nào cũng thần tượng anh đấy!”
Viên Viên đi bên cạnh Diệp Tinh, ríu ra ríu rít, vui vẻ như một chú chim non.
“Thế à?” Diệp Tinh bất đắc dĩ nói.
“Tất nhiên rồi, em có sưu tập rất nhiều video các trận chiến đấu tuyển chọn thiên tài của anh, còn cả trận đấu giữa anh và Hỗn Vũ nữa.
Em cảm thấy anh nhất định có thể vượt qua Hỗn Vũ.”
“Em còn có một người chị em nữa, cũng vô cùng sùng bái anh.”
Bên tai không ngừng vang lên những tiếng nói chuyện rôm rả.
Diệp Tinh kiên trì được mấy phút, sau đó quyết định giả điếc.
Giọng nói vẫn ríu rít như chim, thời gian nhanh chóng trôi qua.
Mà thời gian tiếp theo, Diệp Tinh lại tiếp tục tìm thấy những hộp bảo vật.
Tiếng thứ 25, hắn lấy được hộp bảo vật thứ tư.
Tiếng thứ 51, hắn lấy được hộp bảo vật thứ năm.
Tiếng thứ 79, hắn lấy được hộp bảo vật thứ sáu.
Chẳng mấy chốc, mười ngày đã trôi qua.
Ong…
Diệp Tinh lại cảm thấy bên trong luồng khí lưu màu đen có một làn sóng dao động kỳ lạ ập đến.
Dao động qua đi, khí lưu tách ra, ánh sáng chói mắt xuất hiện.
Sau đó, một chiếc hộp tỏa ra ánh sáng màu tím hiện ra trước mắt Diệp Tinh.
“Waaaa! Lại xuất hiện nữa rồi!” Viên Viên đứng bên cạnh Diệp Tinh hào hứng hô lên.
Vút! Vút!
Lại có hai bóng người từ phía xa bay tới.
“Hộp bảo vật thứ mười bốn!” Húc Hồn nhìn hộp bảo vật, trên mặt cũng không còn vẻ kinh ngạc như lúc đầu nữa.
Chương 786: Quả duyên thọ! Một trăm ngàn năm tuổi thọ! 2
Chỉ trong vòng mười ngày mà Diệp Tinh đã lấy được mười mấy hộp bảo vật, anh ta lúc đầu còn khiếp sợ, nhưng đến hiện tại đã hoàn toàn chết lặng.
“Vận khí của ta từ khi nào lại kém như thế này cơ chứ?”
Ánh mắt Húc Hồn hiện lên vẻ nghi hoặc, anh ta cũng bắt đầu hoài nghi chính bản thân mình.
Mười ngày rồi mà anh ta vẫn không thu hoạch được gì cả.
Phải biết là trong tay anh ta còn có cả chuột kim bảo trong truyền thuyết.
“Chẳng lẽ Diệp Tinh thực sự là con trai của may mắn sao?”
Dường như tất cả mọi may mắn của họ đều chạy tới hết bên người Diệp Tinh, mọi bảo vật đều chủ động xuất hiện trước mắt Diệp Tinh, bọn họ luôn luôn là người đi sau.
“Chít chít!” Chuột kim bảo kêu lên hai tiếng, ấm ức nằm gục trên bả vai Húc Hồn.
Mỗi lần nó phát hiện ra bảo vật đều bị Diệp Tinh lấy trước.
“Anh Diệp Tinh, anh lợi hại quá.
Bây giờ em tuyên bố, tỉ số tìm bảo giữa anh và anh trai em đang là 14-0.” Viên Viên hưng phấn nói.
Vừa rồi có hai hộp bảo vật xuất hiện cùng một lúc, thế là Diệp Tinh cho Viên Viên một hộp, cô bé có được một loại quả quý.
Nghe được giọng nói của em gái mình, Húc Hồn lập tức đen mặt lại.
Anh ta nhìn em gái mình, không nhịn được lệ rơi đầy mặt, em gái đã không còn là em gái mình nữa rồi.
Diệp Tinh cũng không để ý đến mấy người này, hắn tươi cười cất bảo vật vào trong nhẫn không gian.
“Tản ra dao động?” Diệp Tinh kiểm tra một chút.
Những hộp bảo vật này dường như đều tản ra dao động không gian, dao động sinh mệnh, ngoài ra còn có cả dao động vận mệnh… tất cả những hộp bảo vật đều được hắn mở ra hết, vô cùng kỳ lạ.
Giống như là những hộp bảo vật này được chuẩn bị đặc biệt cho hắn vậy.
“Diệp Tinh, nếu như ngươi mở ra được bảo vật mà ngươi không cần thì có thể nói cho ta biết, ta sẵn sàng đổi lấy bằng mọi giá.” Húc Hồn đứng cách đó không xa, sắc mặt đã khôi phục lại như bình thường.
Anh ta nhìn Diệp Tinh, trịnh trọng nói.
Anh ta là thiên tài đỉnh cấp của gia tộc Hư Mạc, trên người cũng có không ít bảo vật.
Phải biết rằng, hắn không những nắm giữ đạo tắc hắc ám mà còn có cả thiên phú đạo tắc quang minh, tương lai hoàn toàn có hi vọng đạt tới Đạo chủ cảnh! Là người được gia tộc Hư Mạc vô cùng coi trọng.
Thành Thời Không đào tạo vô số thiên tài, tài nguyên mà Diệp Tinh lấy được tính ra cũng không thể bằng Húc Hồn.
“Được.” Diệp Tinh gật đầu cười.
Trước kia hắn cũng đã từng trao đổi bảo vật với Húc Hồn.
Có những bảo vật hắn không cần, nhưng lại có tác dụng với Húc Hồn, trên người Húc Hồn cũng có không ít bảo vật mà hắn cần.
Trong lòng khẽ động, dao động Sinh mệnh toát ra, tiến vào trong không gian giới tử.
Phân thân đạo tắc của Diệp Tinh trực tiếp tản ra đạo tắc không gian, tiếp xúc với chiếc hộp.
Từng hình vẽ kỳ dị lại bắt đầu xuất hiện, ý thức của phân thân đạo tắc của Diệp Tinh nhanh chóng chìm vào trong đó, lập tức phá giải.
“Két.”
Ba phút sau, một hình vẽ hoàn hảo xuất hiện.
Sau khi hình vẽ này hiện ra, những bí văn kỳ dị trên chiếc hộp đều biến mất hết.
Diệp Tinh không lãng phí thời gian, nhanh chóng mở ra.
Lúc trước hắn còn âm thầm mong đợi, nhưng khi số lượng hộp bảo vật ngày càng nhiều lên thì hắn mở ra cũng chỉ nhìn theo thói quen mà thôi.
Chiếc hộp mở ra, một quả màu trắng xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.
Bên trên quả màu trắng này có những đường viền vặn vẹo, tổng cộng có mười đường viền, phía trên nó còn tản ra những dao động vô cùng mãnh liệt.
“Đây là…”
Diệp Tinh nhìn loại quả trước mặt, đầu tiên là sửng sốt một chút, dường như không thể tin vào mắt mình.
Ngay sau đó, trong mắt hắn tràn đầy vẻ kinh ngạc và sung sướng!
“Quả duyên thọ! Đây chính là quả duyên thọ!”
Quả duyên thọ, màu trắng, ẩn chứa lực sinh mệnh dồi dào, bên trên vỏ là mười đường vân, phân thành mười múi, mỗi múi có thể gia tăng mười ngàn năm tuổi thọ, nếu ăn hết thì có thể gia tăng một trăm ngàn năm tuổi thọ!
Hàng loạt thông tin xuất hiện trong đầu Diệp Tinh, thứ quả trước mắt này giống hệt như những ghi chép về quả duyên thọ!
Quả duyên thọ mơ ước bao lâu đột nhiên xuất hiện trước mắt.
Diệp Tinh không chút do dự, nhanh chóng thu vào bên trong không gian thuộc tính bảo vật.
“Ha ha, không ngờ mình thực sự tìm được quả duyên thọ!” Nhìn quả duyên thọ nằm yên lặng trong không gian thuộc tính bảo vật, trong lòng Diệp Tinh kích động vô cùng.
Quả duyên thọ này có thể tăng tuổi thọ của cha mẹ hắn lên mấy chục ngàn năm, vậy thì trong chục ngàn năm này hắn hoàn toàn có thể đi tìm những phương pháp khác để tiếp tục kéo dài tuổi thọ của cha mẹ.
Diệp Tinh không sợ không có cách, hắn chỉ sợ mình không có nhiều thời gian để giải quyết vấn đề tuổi thọ của cha mẹ.
Dù sao thì tới khi tuổi thọ đến hạn thì cha mẹ hắn sẽ không còn tồn tại được nữa.
Có khí lưu màu xám ở đây, thiên phú tu luyện của hắn sẽ càng ngày càng mạnh, thực lực cũng càng ngày càng tăng! Dựa vào khí lưu màu xám, Diệp Tinh nắm chắc tương lai mình nhất định sẽ trở thành Đại đạo chi chủ!
“Tiếp tục tìm, nói không chừng mình có thể tìm được thêm quả nữa!” Diệp Tinh vô cùng mong đợi.
Vút! Vút!
Nhóm người Diệp Tinh nhanh chóng đi xuyên qua luồng khí lưu màu đen.
“Diệp Tinh, đi qua đoạn đường kia sẽ tiến vào nội bộ của Bất tử giới.” Đi được một đoạn, Mặc Uyên nói.
“Ừ.” Diệp Tinh gật đầu, nhìn về phía vực sâu không thấy đáy.
Lúc này, lục hấp dẫn trên người hắn càng lúc càng mãnh liệt, đến cả từng tế bào trong thân thể cũng đang sôi trào.
“Rốt cuộc là thứ gì đã hấp dẫn mình?” Diệp Tinh trầm ngâm.
Vực sâu hắc ám nhất định có thứ gì đó!
Trong phạm vi của bọn họ có một người đàn ông trung niên xuất hiện, người này trên mặt đầy là lân giáp màu đen.
Chương 787: Dị tộc ám sát
Nhưng nhóm Diệp Tinh cũng không để ý đến ông ta.
Mười ngày tìm kiếm bảo vật, bọn họ cũng gặp không ít cường giả tới đây thử vận may rồi.
“Đó là… Diệp Tinh?” Người đàn ông trung niên nhìn thấy Diệp Tinh thì hơi sửng sốt, nhưng ngay sau đó cả người lại lộ ra vẻ mừng rỡ.
“Diệp Tinh tới Bất Tử giới?” Bóng dáng này đứng đằng xa, nhìn về phía này, nhanh chóng bấm máy truyền tin trong tay.
“Liên lạc với chủ nhân!”
Đây là một vùng lãnh thổ rộng lớn bát ngát, các thế lực lớn không ngừng tranh đấu, sức trẻ không ngừng vươn lên.
Lãnh thổ của nhân tộc rất lớn, không ai dám nói mình đã đi tất cả các vị diện.
Nơi này có một phủ đệ rất lớn, bên trong phủ có một người đang ngồi, thân thể tỏa ra một luồng dao động mạnh mẽ, hiển nhiên là một cường giả Bất tử cảnh.
“Hả?” Bỗng nhiên vị cường giả này Bất tử cảnh này cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, trong mắt lộ ra chút ngạc nhiên.
“Thiên tài tuyệt thế của nhân tộc lại xuất hiện ở Bất Tử giới của đại lục Tân Nguyệt?” Vị cường giả Bất tử cảnh này nhìn giống như một người sói, cả người phủ một lớp lông vàng, nhưng hình dáng cũng giống con người.
Không ai biết người này thuộc về một tộc quần khác!
Mặc dù muốn xâm nhập vào những tộc quần khác là một chuyện rất khó, nhưng nếu như bỏ công bỏ sức, tiêu tốn một khoảng thời gian nhất định thì vẫn có thể làm được.
“Ankanda đã lĩnh ngộ được đạo tắc thời gian, thực lực ở trong nhóm cường giả Bất tử cảnh cũng coi như là cường đại, là một trong hai người mạnh nhất mà ta kiểm soát.
Hắn nắm giữ cấm đoán thời gian, thậm chí còn được ban tặng bảo vật kia, cũng là một trong những thiên tài thích hợp làm ám sát nhất! Bây giờ tình cờ lại gặp được Diệp Tinh, thế này chẳng lẽ là đến cả ông trời cũng muốn tên Diệp Tinh này chết sao?”
Người đàn ông người sói nghĩ tầm, trong mắt đều là vẻ kích động và vui sướng.
“Sau khi giết chết Diệp Tinh thì Ankanda hoàn toàn có cơ hội chạy thoát.
Hơn nữa, chỉ cần giết chết được Diệp Tinh thì cho dù Ankanda có chết thì cũng coi như xứng đáng.”
Ở giai đoạn này, nhân tài nổi bật nhất của nhân tộc không còn nghi ngờ gì nữa mà chính là Diệp Tinh và Hỗn Vũ, hai người này trong tương lai hoàn toàn có thể trở thành cường giả Bất Tử cảnh!
Thậm chí, hai người đó đều có xác suất trở thành đại đạo chi chủ!
Nếu như trở thành đại đạo chi chủ thì thực lực của nhân tộc sẽ mạnh hơn rất nhiều, đây không phải là điều bọn họ muốn nhìn thấy.
Vốn dĩ bên cạnh Diệp Tinh có Mặc Uyên bảo vệ, bọn họ không có cơ hội, hầu hết các thủ đoạn ám sát đều không thành công.
Nhưng Ankanda lại có một bảo vật mạnh mẽ, cộng thêm cả Thời gian tĩnh chỉ (Thời gian ngừng lại), ông ta có đến hơn 80% có thể giết chết Diệp Tinh!
“Dùng tất cả mọi thủ đoạn, bằng mọi giá phải giết được Diệp Tinh!” Người đàn ông người sói hơi suy nghĩ một chút, sau đó nhanh chóng ra lệnh!
Theo ý kiến của người này thì Diệp Tinh hoàn toàn xứng đáng để Ankanda dốc toàn bộ thực lực đi ám sát.
Hơn nữa, bọn họ đang ở Bất Tử giới, cho dù Ankanda có bị bại lộ thì cũng có chút cơ hội chạy thoát!
Đây là một cơ hội ngàn năm có một, chắc chắn không ai có thể bỏ qua!
Bên trong Bất Tử giới, người đàn ông lân giáp kia vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi.
“Hả? Chủ nhân ra lệnh rồi?” Ông ta lập tức nhìn thông tin trên đồng hồ, trên mặt không có chút gợn sóng: “Đánh chết Diệp Tinh?”
“Bên cạnh Diệp Tinh là Mặc Uyên, thực lực của Mặc Uyên tương đương với ta, nếu như ta và hắn giao thủ thì sẽ bại lộ thực lực.” Người đàn ông trung niên bình tĩnh phân tích.
Ông ta dừng lại một chút, sau đó nhanh chóng bay về phía nhóm Diệp Tinh.
“Hả?” Nhóm người Diệp Tinh đang bay thì Mặc Uyên bỗng nhíu mày một cái, ông ta nhìn về phía cách đó không xa, có một người đàn ông đang bay tới phía này.
“Ha ha, Diệp Tinh?” Người đàn ông nhìn thấy nhóm người Diệp Tinh thì mỉm cười chào hỏi.
“Ngươi là?” Mặc Uyên đứng chắn trước mặt Diệp Tinh, khẽ nhíu mày nhìn người đàn ông vừa xuất hiện.
Trên người người đàn ông kia tản ra một luồng khí thế vô cùng mãnh liệt, thậm chí còn không thấp hơn ông ta.
“Ta là…”
Người đàn ông mang theo vẻ tươi cười, sau đó, trước mặt ông ta bỗng nhiên xuất hiện một quả cầu màu trắng.
Bùm!
Ngay giây phút đó, quả cầu màu trắng ki bỗng tỏa ra một sức ép khủng khiếp, điên cuồng áp sát Mặc Uyên!
Sức ép khủng khiếp đến mức không thể nào ngăn cản.
“Không ổn!” Cảm nhận được sức ép này, sắc mặt Mặc Uyên lập tức biến sắc.
Chuyện đầu tiên Mặc Uyên muốn làm chính là đẩy Diệp Tinh ra xa.
“Định!”
Ngay lúc này, một giọng nói vang lên trong hư không, sau đó mọi thứ xung quanh đột nhiên dừng lại.
Giọng nói bên tai biến mất, vẻ mặt kinh hoàng của Mặc Uyên cũng dừng lại, khí lưu màu đen cũng không chuyển động nữa.
“Ha ha, ta nắm giữ Thời gian tĩnh chỉ, lại có Lĩnh vực châu mạnh mẽ (Hạt châu lĩnh vực), không có người nào thích hợp đi giết Diệp Tinh hơn ta!” Ankanda vô cùng tự đắc.
Tất nhiên ông ta không có cách nào hoàn toàn áp chế Mặc Uyên, nhưng dựa vào Lĩnh vực châu mạnh mẽ và Thời gian tĩnh chỉ thì hoàn toàn có thể vây Mặc Uyên lại một thời gian.
Mặc Uyên muốn thoát ra phải tốn không ít thời gian, thời gian này đủ để ông ta ra tay rồi.
Tất nhiên, nếu như không phải ông ta lĩnh ngộ được đạo tắc thời gian thì chắc chắn Mặc Uyên sẽ không mắc bẫy.
Thế nên vị cường giả người sói kia mới cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt vời, ông trời cũng không muốn giúp Diệp Tinh.
“Nhân loại Diệp Tinh, chết đi!” Ankanda lập tức ra tay, không chút do dự mà tấn công Diệp Tinh.
Đột nhiên gặp phải biến cố này, Diệp Tinh cũng biến sắc, nhưng hắn vẫn có thể di chuyển.
Chương 788: Bảo vật bùng nổ! (1)
Ankanda vì muốn vây Mặc Uyên thật chặt nên tất cả mọi tác dụng của Thời gian tĩnh chỉ và Lĩnh vực châu đều tập trung lên người Mặc Uyên.
“Áo giáp Bạch Nguyên!”
Trong thời khắc sinh tử, Diệp Tinh lập tức khởi động áo giáp Bạch Nguyên, đồng thời cũng ăn hàng loạt loại quả chữa thương.
Áo giáp Bạch Nguyên là con át chủ bài của Diệp Tinh.
Diệp Tinh biết, mình chỉ cần chặn được một đòn tấn công là được rồi.
“Chết đi!” ánh mắt Ankanda tràn ngập hưng phấn.
Loại bỏ chướng ngại cho chủ nhân, đây là thời điểm huy hoàng nhất của ông ta!
Trong tay ông ta xuất hiện một thanh trường kiếm, nhanh chóng đâm về phía Diệp Tinh, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt bao trùm lấy Diệp Tinh.
“Thực lực à!”
Trong thời khắc vô cùng nguy hiểm như thế này, trong lòng Diệp Tinh lại vô cùng bình tĩnh.
Hắn đã gặp được rất nhiều cơ duyên, thậm chí cảm thấy bản thân mình ở trong Hư không cảnh có thể càn quét phần lớn cường giả Chân linh cảnh.
Nhưng thực lực này vẫn còn chưa đủ, trước mặt cường giả chân chính, hắn vẫn không có năng lực phản kháng.
Ầm!
Đúng lúc này, luồng khí lưu màu đen bên cạnh Ankanda điên cuồng phun trào, ngay sau đó ngưng tụ thành một đạo đao gió.
Cây đao gió này dài chưa tới hai mét, nhưng khi nhìn thấy nó, ánh mắt Ankanda lập tức tràn đầy sợ hãi.
“Không!”
Đao gió vừa xuất hiện đã lập tức xuyên qua thân thể ông ta.
Thân thể Ankanda đang lao tới trước mặt Diệp Tinh cũng vì thế mà tiêu tán, bóng dáng biến mất không chút dấu vết.
“Vút!”
Tiếng gió chói tai lại vang lên, khí lưu màu đen phun trào, quấn lấy những thứ còn lại sau khi chết của Ankanda, lao thẳng vào luồng khí lưu.
“Diệp Tinh!” Mặc Uyên nhanh chóng bay tới, nhìn thấy luồng khí lưu màu đen kia thì lập tức hỏi: “Tên cường giả kia chết rồi?”
“Ừ.” Diệp Tinh gật đầu, nhìn luồng khí lưu màu đen trước mặt.
Sắc mặt hắn lúc này vô cùng bình tĩnh, nhưng sau lưng đều là mồ hôi lạnh.
“Dị tộc! Nhất định là cường giả dị tộc!” Mặc Uyên trầm giọng nói, ánh mắt ngập tràn sự tức giận.
Đám dị tộc này chỗ nào cũng nhúng tay vào, cho dù nhân tộc có thực lực mạnh mẽ thì cũng không thể nào tiêu diệt bọn chúng tận gốc được.
“Dị tộc?” Diệp Tinh trầm ngâm.
Nếu như vừa rồi không có áo giáp Bạch Nguyên thì vừa rồi hắn chắc chắn không có bất cứ biện pháp nào chống lại được.
“Cử một cường giả nắm giữ đạo tắc thời gian nguyên vẹn đến ám sát, dị tộc này cũng dám sai người thật đấy.” Mặc Uyên trầm giọng nói, lúc này thân thể ông ta vẫn vô cùng căng thẳng, không buông lỏng cảnh giác một chút nào.
“Viên Viên!” Không tới một giây sau, nhóm của Húc Hồn đã lập tức bay tới.
Anh ta vội vàng đến bên cạnh em gái mình, lo lắng cô bé bị thương.
“Anh, em không sao.” Viên Viên cười hì hì: “Trên người em có rất nhiều phương pháp phòng ngự.”
Cô bé nhìn Diệp Tinh, tươi cười nói tiếp: “Anh Diệp Tinh đúng là vận may nghịch thiên, có một cường giả muốn giết anh Diệp Tinh, nhưng cuối cùng lại thành tự mình đi vào chỗ chết!”
Diệp Tinh nghe Viên Viên nói thế thì trong lòng khẽ động.
“Chẳng lẽ đao gió vừa rồi xuất hiện để bảo vệ mình?” Trong lòng hắn bỗng xuất hiện một ý tưởng kinh người.
Những hộp bảo vật không ngừng xuất hiện trước mặt hắn, thậm chí một vị cường giả Bất tử cảnh muốn áp sát hắn thì còn chưa đến gần đã bị đao gió chém chết, chuyện này giống như có ai đứng đằng sau thao túng vậy.
Tất nhiên, người đứng đằng sau thao túng dường như đứng về phía Diệp Tinh.
Nhưng bởi vì không biết nên Diệp Tinh vẫn cứ cảm thấy trong lòng bất an.
Mặc Uyên đứng bên cạnh Diệp Tinh, vẻ mặt trịnh trọng nói: “Diệp Tinh, tên cường giả vừa rồi rất có thể là người của dị tộc, nhất định phải báo chuyện này cho thành Thời Không.
Thông qua tên cường giả này, nói không chừng có thể điều tra được một số kẻ dị tộc đang mai phục ở nhân tộc chúng ta.”
Một cường giả bị bại lộ nói không chừng có thể khiến cho cả một dị tộc bị bại lộ.
Không tới lúc mấu chốt thì đám dị tộc này sẽ không làm ra những hành động thiếu suy nghĩ.
“Còn nữa, nếu như dị tộc ra tay thì chắc chắn bọn chúng đã biết được tung tích của ngươi.
Tên cường giả này chết thì nói không chừng còn có những tên cường giả khác, Diệp Tinh, chúng ta không thể tiếp tục ở lại Bất Tử giới nữa.
Mặc Uyên không cần biết Bất Tử giới có cơ duyên gì với Diệp Tinh, nhiệm vụ hàng đầu của ông ta là phải đảm bảo an toàn cho hắn, mà nơi này bây giờ đã không còn an toàn nữa.
“Được!” Diệp Tinh không chút do dự, trực tiếp gật đầu.
Hắn vẫn cảm nhận được lực hấp dẫn, nhưng cho dù nơi này thực sự có cơ duyên thì hắn cũng không thể tiếp tục ở lại nữa.
Nếu những lời Mặc Uyên nói là thật, nếu như lát nữa lại có thêm một cường giả nữa ra tay thì Diệp Tinh không chắc mình có thể chạy thoát.
Cơ duyên quan trọng, nhưng tính mạng còn quan trọng hơn.
Diệp Tinh nhìn về phía cách đó không xa, khí lưu màu đen bên trong đó phun trào điên cuồng, đó là khu vực bên trong của Bất Tử giới!
Khu vực bên trong tất nhiên thần bí hơn bên ngoài, bảo vậy cũng nhiều hơn.
Khí lưu màu đen tiếp tục phun ra, hình như chính nó đã hấp dẫn lực chú ý của Diệp Tinh.
“Chờ sau này thực lực cường đại rồi lại tới thăm dò một lần nữa!” Diệp Tinh hít sâu một hơi, nhanh chóng đưa ra quyết định.
Hư không cảnh có thể cảm nhận được lực hấp dẫn, đạt tới Chân linh cảnh chắc chắn cũng có thể cảm nhận được, chỉ cần cảnh giới ở dưới Bất tử cảnh là được rồi.
Sau khi quyết định xong, Diệp Tinh không chút do dự, xoay người chuẩn bị rời đi.
Ong…
Ngay lúc hắn quay người lại thì khu vực bên trong Bất Tử giới đột nhiên điên cuồng khuấy động, những dao động kỳ dị thoáng qua.
Những dao động này vụt qua, sau đó khí lưu màu đen tách ra, đủ loại ánh sáng chói mắt nhanh chóng xuất hiện.
Chương 789: Bảo vật bùng nổ! (2)
Dao động này không chỉ xuất hiện ở một nơi, ánh sáng cũng không phải chỉ ở một vùng, mà tồn tại ở khắp mọi nơi.
“Đây là…” Cảm nhận được dao động này, không chỉ có Diệp Tinh, mà cả Mặc Uyên, Lý Kham Tư, Húc Hồn đều lộ ra vẻ khó tin.
Trước mặt bọn họ, những chiếc hộp bảo vật tỏa ra ánh sáng rực rỡ không ngừng xuất hiện.
“Hộp bảo vật!” Ánh mắt mọi người lập tức đỏ lên.
Một, hai, ba bốn…
Rất nhiều rất nhiều những chiếc hộp bảo vật tùy tiện xuất hiện, có mười lăm hộp1
Phải biết rằng trước đó tất cả số hộp Diệp Tinh lấy được chỉ là mười bốn.
Cường giả Bất tử cảnh tiến vào Bất Tử giới, tìm được một hộp bảo vật cũng là thu hoạch lớn lắm rồi, thế mà nơi này lại xuất hiện nhiều như thế.
“Waaa! Nhiều hộp bảo vật quá!” Viên Viên hô lên, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ ngạc nhiên.
Ánh mắt cô bé lấp lánh, vô cùng mê đắm.
Vút! Vút! Vút!
Cô bé vừa nói xong thì có mấy bóng người nhanh chóng bay về phía bảo vật.
“Diệp Tinh, Mặc Uyên, mười lăm hộp bảo vật, chúng ta có năm người, mỗi người ba cái!” Lý Kham Tư trầm giọng.
Cho dù là anh em ruột thì cũng phải tính toán rõ ràng.
Bảo vật xuất hiện trước mặt ai thì là của người đó, nhưng bây giờ bảo vật nằm ở phía xa, đang là vật vô chủ.
Năm người bọn họ làm sao có thể chiến đấu với nhau chứ? Hơn nữa Viên Viên chỉ là một cô bé, thực lực yếu nhất.
“Được.” Diệp Tinh gật đầu.
“Ta đồng ý!” Mặc Uyên cũng gật đầu.
Bốn người lập tức bay về phía hộp bảo vật.
“Wa, nhiều hộp bảo vật quá, sao lại xuất hiện nhiều hộp bảo vật như thế chứ! Wa… Ơ… Ơ ơ ơ, đợi em một chút!”
Viên Viên không ngừng cảm thán, nhưng thấy nhóm người Diệp Tinh lao về hướng hộp bảo vật thì cô bé cũng nhanh chóng bay tới.
Chậm chân một chút là bảo vật sẽ bị đoạt mất.
Diệp Tinh bay tới khu vực bên trong của Bất Tử giới, đang định cầm lấy ba hộp bảo vật.
Bùm!
Đúng lúc này, lực hấp dẫn trên người hắn đột nhiên tăng vọt!
Luồng khí lưu màu đen điên cuồng phun trào, sau đó, bên cạnh người hắn lại xuất hiện một vòng xoáy màu đen cực lớn.
Khi Diệp Tinh đến gần bên trong, lực hấp dẫn trên người chợt tăng vọt!
Ở bên cạnh hắn lại xuất hiện một vòng xoáy màu đen thật lớn!
Một lực thôn phệ khủng bố đánh úp lại, tác dụng lên thân thể của hắn.
– Rống!
Sau khi vòng xoáy xuất hiện, còn có một tiếng gầm nhẹ không ngừng truyền đến, truyền vào trong đầu Diệp Tinh.
Tiếng gầm nhẹ này dường như còn mang theo một tia hưng phấn.
Lời đồn có người Bất Tử giới nghe được tiếng gầm giận dữ không biết đến từ đâu, hiện tại Diệp Tinh cũng nghe được.
– Không hay rồi!
Diệp Tinh cảm thấy lực hút này thật lớn, sắc mặt đại biến!
– Diệp Tinh!
Đột nhiên biến cố xuất hiện ngoài dự liệu của mọi người, mấu chốt là lập tức xuất hiện 15 hộp bảo vật, ánh mắt tất cả bọn họ đều đặt ở trên hộp bảo vật, căn bản không nghĩ tới sẽ xuất hiện nguy cơ.
Trên thực tế cái này cũng rất bình thường, bất kỳ một bảo vật bên trong những hộp bảo vật này đều có lực hấp dẫn rất lớn đối với cường giả bất tử cảnh.
Hơn nữa ở Bất Tử giới, hộp bảo vật cũng sẽ không xuất hiện cùng với nguy hiểm, cho nên tất cả bọn họ đều buông lỏng cảnh giác.
Nhưng bọn họ cũng nhanh chóng phản ứng.
Tay phải Mặc Uyên nắm chặt, vòng xoáy màu đen trong hư không bắt đầu nhanh chóng sụp đổ, ông ta muốn phá hủy cái vòng xoáy này.
Thế nhưng, mặc dù hư không không ngừng sụp đổ, vòng xoáy này lại không bị ảnh hưởng gì.
Lúc này cách Diệp Tinh gần nhất là Húc Hồn, tuy rằng anh ta luôn đen mặt nhìn Diệp Tinh, luôn cho rằng Diệp Tinh bắt cóc em gái của mình, nhưng hiện tại lại không chút do dự.
– Dây thừng vàng!
Sau khi vòng xoáy xuất hiện, một cái dây thừng màu vàng trên người anh ta bỗng nhiên xuất hiện, sau khi sợi dây này xuất hiện một đầu trong đó trong nháy mắt liền đi tới trước người Diệp Tinh, quấn quanh thân thể của hắn.
Đầu dây thừng khác bị Húc Hồn gắt gao nắm trong tay.
Lực thôn phệ thật lớn truyền đến, vòng xoáy này đang điên cuồng hấp thu, thế nhưng dây thừng vàng lại tự chủ ngăn cản lại, muốn cứu Diệp Tinh ra.
Trong tình huống như vậy, dây thừng vàng thực sự rất có tác dụng.
Đây là một trong vài loại lá bài tẩy cường đại nhất của Húc Hồn, là gia tộc Hư Mạc chuẩn bị cho anh ta!
Nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng Mặc Uyên thở phào nhẹ nhõm, ông ta nhanh chóng bay về phía Diệp Tinh.
– Diệp Tinh, ngươi nhanh chóng bay ra! Húc Hồn nhìn Diệp Tinh trầm giọng nói.
Không cần Húc Hồn nói, Diệp Tinh cũng đang toàn lực thúc giục đạo tắc, thân thể chậm rãi rời khỏi vòng xoáy màu đen.
Ầm ầm!
Đúng lúc này, bỗng nhiên ở bên cạnh Húc Hồn, khí lưu màu đen điên cuồng bắt đầu khởi động, lập tức ngưng tụ thành một đạo phong nhận.
Toàn bộ phong nhận chỉ dài không tới hai mét, nhưng lại tản ra dao động cực kỳ mãnh liệt.
– Là phong nhận Bất Tử giới! Nhìn thấy phong nhận này xuất hiện, tất cả mọi người đều kinh hãi.
Lúc trước phong nhận đánh chết vị cường giả ngoại tộc ra tay kia, tương đương với cứu Diệp Tinh, nhưng hiện tại lại công kích người cứu Diệp Tinh.
Xẹt!
Sau khi phong nhận xuất hiện, trong nháy mắt liền xẹt qua thân thể Húc Hồn.
– Hừ! Khuôn mặt Húc Hồn lại không thay đổi, hừ lạnh một tiếng.
Xoẹt.
Trên người anh ta tự chủ xuất hiện một tấm màng phòng ngự màu trắng, đạo phong nhận này xẹt qua tấm màng này mà không làm gì được, trên màng mỏng ngay cả một khe nứt cũng không có!
Anh ta là thiên tài đỉnh cấp của gia tộc Hư Mạc, gia tộc tự nhiên không chút keo kiệt cho anh ta rất nhiều biện pháp phòng ngự, cho nên anh ta mới dám tìm bảo vật ở Bất Tử giới này.
Tấm màng này thậm chí là do một vị tồn tại của gia tộc bọn họ vượt qua cả đại đạo chi chủ đỉnh cấp sáng tạo ra, vì anh ta mà chuẩn bị!
Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!
Chương 790: Ẩn số (1)
Tại đây sau khi công kích mất hiệu lực, bỗng nhiên lại có ba luồng khí lưu màu đen ở chỗ khác bắt đầu điên cuồng khởi động, lập tức ngưng tụ thành từng đạo phong nhận, ba đạo phong nhận này xuất hiện ở cùng một khu vực, sau đó đồng thời chỗ đánh tới một chỗ của dây thừng vàng.
Thấy công kích Húc Hồn không có hiệu quả, những phong nhận này lại công kích thừng vàng! Giống như có một đôi tay khống chế sau lưng vậy.
“Rương rương!” Dưới những lưỡi gió này, trên dây thừng vàng trực tiếp xuất hiện một lỗ hổng.
– Không hay rồi! Thấy thế, sắc mặt mọi người đại biến, nhất là Diệp Tinh.
– Đáng chết!
Lúc này sắc mặt Diệp Tinh âm trầm, giống như là một chiếc thuyền buồm trôi nổi trong biển rộng, căn bản không biết kế tiếp sẽ như thế nào.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy! Sao những phong nhận này cứ nhìn chằm chằm vào mình vậy!”
Trong lòng Diệp Tinh điên cuồng chuyển động rất nhiều ý nghĩ, những phong nhận này muốn hắn bị nuốt vào vòng xoáy màu đen.
– Rống!
Bỗng nhiên, lại là một tiếng rống giận hưng phấn của cự thú truyền vào trong đầu Diệp Tinh, sau đó vòng xoáy màu đen bên người Diệp Tinh đột nhiên tăng lên.
“!”
Nhất thời toàn bộ dây thừng vàng hoàn toàn bị đứt gãy, sau đó thân thể Diệp Tinh không chịu nổi, hoàn toàn bị vòng xoáy màu đen nuốt vào.
Xoẹt…
Sau đó vòng xoáy màu đen này nhanh chóng biến mất.
Luồng khí màu đen chung quanh bắt đầu khởi động, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
– Diệp Tinh! Sắc mặt Mặc Uyên âm trầm nhìn chung quanh: “Đây rốt cuộc là cái gì chứ?”
Những phong nhận này giống như có ý thức tự chủ, chuyện này chưa từng xảy ra.
Bọn họ đều chuẩn bị rời khỏi Bất Tử giới, nhưng nguy hiểm lại đột nhiên xuất hiện.
Click vào đồng hồ trong tay, Mặc Uyên cố gắng liên lạc với Diệp Tinh, nhưng hiển nhiên không có bất kỳ phản hồi nào.
“Mặc Uyên.” Đám người Lý Kham Tư cũng đứng ở bên cạnh, trên mặt đều có một tia ngưng trọng.
Lý Kham Tư nhìn Mặc Uyên, trầm giọng nói: “Mặc Uyên, chúng ta ở chỗ này chờ một hồi, nói không chừng Diệp Tinh có thể sống sót đi ra.”
“Đi ra?” Nghe vậy, trên mặt Mặc Uyên nhất thời lộ ra một tia hy vọng, nói: “Ông nói Diệp Tinh còn sống?”
Ông ta phụng mệnh bảo vệ Diệp Tinh, nhưng Diệp Tinh lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Ông ta cũng biết thiên phú cường đại của Diệp Tinh, ông ta bị trừng phạt là chuyện nhỏ, thế nhưng nếu Diệp Tinh chết tuyệt đối là một tổn thất lớn của nhân tộc!
“Có một số khả năng!” Lý Kham Tư gật gật đầu nói.
– Bọn ta khi tới Bất Tử giới lần này cũng cẩn thận điều tra một chút về Bất Tử giới.
– Là gia tộc Hư Mạc cường đại, Bất Tử giới còn là nơi nguy hiểm như vậy, nếu Húc Hồn đến đây, bọn họ chắc chắn phải nắm giữ hoàn toàn tư liệu nơi này, như vậy mới có thể bảo đảm không có chuyện bất đắc dĩ xảy ra.
Tất cả thiên tài nhân tộc đều do tam đại thánh địa bồi dưỡng, còn bọn họ chỉ bồi dưỡng một mình Húc Hồn, đương nhiên phải cẩn thận.
“Những vòng xoáy màu đen này chỉ có thể xuất hiện ở khu vực bên trong Bất Tử giới, mỗi một lần xuất hiện, đều sẽ nuốt một người vào trong đó, nhưng cách một đoạn thời gian người nọ lại xuất hiện, hơn nữa xác suất xuất hiện rất cao, ước chừng 80%, nói cách khác, tỷ lệ sống xót của Diệp Tinh đạt tới 80%.” Lý Kham Tư trầm giọng nói.
Nghe Lý Kham Tư nói như vậy, sắc mặt Mặc Uyên vui vẻ.
Ông ta đều cho rằng Diệp Tinh vừa rồi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhìn Mặc Uyên, Lý Kham Tư tiếp tục nói: “Hơn nữa, những người bị nuốt vào này đều có một đặc điểm, đó đều là ở dưới bất tử cảnh, dường như tiến vào trong đó là bởi vì nguyên nhân gì đó.”
Trên mặt Mặc Uyên nhất thời lộ ra một tia nghi ngờ, vội vàng hỏi: “Nguyên nhân gì?”
“Cụ thể ta cũng không biết.”
Lý Kham Tư lắc đầu, nói: “Người một lần nữa đi ra cũng không biết mình đã trải qua cái gì, bọn họ chỉ nhớ rõ mình tiến vào trong vòng xoáy, cảm thấy thời gian vẻn vẹn chỉ trôi qua trong chớp mắt, sau đó chính mình lại đi ra.”
Bên trong vòng xoáy màu đen rốt cuộc có cái gì, đến bây giờ vẫn là một ẩn số.
Nghe Lý Kham Tư nói như vậy, Mặc Uyên rõ ràng an tâm hơn rất nhiều.
Ông ta đứng ở trong khí lưu màu đen, trong mắt còn có vẻ vô cùng lo lắng.
Dừng lại một chút, Mặc Uyên nhanh chóng nhấp vào đồng hồ đeo tay, bắt đầu báo cáo cho thành Thời Không.
……
Tiến vào trong vòng xoáy màu đen, Diệp Tinh cảm thấy thân thể của mình đang không ngừng chìm xuống.
“Lực hấp dẫn trên người biến mất rồi?”
Hắn tuy rằng không biết mình sắp tới chỗ nào, thế nhưng trong lòng vô cùng bình tĩnh.
Lúc này trên người hắn đã không còn cảm ứng được bất kỳ lực hấp dẫn nào nữa.
– Chính xác mà nói khi mình tiến vào bên trong Bất Tử giới, lực hấp dẫn này liền biến mất!
Diệp Tinh yên lặng trầm tư, hồi tưởng lại chuyện vừa rồi.
Hắn vừa tiến vào bên trong Bất Tử giới, vòng xoáy màu đen liền xuất hiện.
Sau khi vòng xoáy màu đen xuất hiện, lực hấp dẫn trên người hắn trong nháy mắt biến mất.
Xoẹt…
Xa xa bỗng nhiên xuất hiện một ánh sáng, dường như có một cánh cửa xuất hiện trước mắt.
Diệp Tinh nhìn thấy liền đi tới trước cánh cửa này, sau đó toàn bộ thân thể trực tiếp xuyên qua.
Sau khi xuyên qua, hắn xuất hiện trong một không gian.
Đây là một khu vực cung điện vô cùng khổng lồ, toàn bộ cung điện nhìn qua bị nát đến mức không còn gì để nát nữa, không biết đã qua bao lâu, phía trên tràn đầy dấu vết mục nát.
“Nơi này là chỗ nào?” Diệp Tinh cẩn thận quan sát, trong mắt tràn đầy vẻ nghi ngờ.
Toàn bộ khu vực vô cùng tối tăm, còn có một cảm giác hôi thối truyền đến.
Xẹt…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










