- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 64 : Mười vị tư chất Đạo chủ (c631-c640)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 64 : Mười vị tư chất Đạo chủ (c631-c640)
❮ sautiếp ❯Chương 631: Mười vị tư chất Đạo chủ
Phía trước một bóng người đã tiến lên một bước, trực tiếp leo lên bậc thang thứ ba trăm linh một, vượt qua anh ta.
“Hỗn Hoàng?” Qua một lúc sau, lại có một giọng nói vang lên.
Sau đó bóng người thứ tư vượt qua anh ta.
“Ha ha, Hỗn Hoàng, ta đi trước một bước đây.” Một lát sau, lại có bóng người thứ năm cười to nói.
Lúc này trên mặt tất cả những người đang nhìn bảng danh sách tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Thiên tài đệ nhất của cả thế giới Tinh Nguyên cứ như vậy mà không ngừng bị vượt qua.
“Đáng chết!”
Hỗn Hoàng sắc mặt âm trầm, anh ta cố nén áp lực trên người, tiến về phía trước một bước.
Oanh!
Trong nháy mắt, một luồng áp lực to lớn kinh khủng đánh tới, thân thể Hỗn Hoàng căng cứng không chịu nổi, trực tiếp biến mất không thấy bóng dáng nữa.
Trên bảng danh sách, Hỗn Hoàng dừng bước ở bậc thang thứ ba trăm linh một.
“Hỗn Hoàng bị loại trừ rồi sao ?”
“Làm sao lại như vậy?”
“Ta còn nghĩ Hỗn Hoàng có thể đuổi kịp những người phía trước kia.”
Mọi người vây xem, nhìn thấy hai chữ loại trừ phía sau tên Hỗn Hoàng trên bảng danh sách, trên mặt tất cả đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Ta bị loại rồi sao ?” Bóng hình Hỗn Hoàng khẽ động, xuất hiện ở bên ngoài đỉnh núi bậc thang Tinh Nguyên, tay anh ta nắm thành quyền, nhìn xếp hạng trên bảng danh sách.
“Hỗn Vũ, Diệp Tinh, Sâm Mạc, Chiến La, Lư Vân Đạt…”
Năm cái tên xa lạ, thông qua bậc thang Tinh Nguyên hoàn toàn không thua hắn.
“Những thiên tài này rốt cuộc là từ nơi nào đến? Nếu như chỉ có một người ta chưa từng nghe nói qua thì là chuyện thường, nhưng hiện tại cả năm người ta đều chưa từng nghe qua, chẳng lẽ những thiên tài này không thuộc về thế giới này sao?”
Hỗn Hoàng trong lòng thầm nói.
Không chỉ có năm người phía trước, những thiên tài phía sau anh ta thông qua bậc thang cũng rất nhiều.
Anh ta lại không biết rằng điều mình đang nghĩ trong lòng là hoàn toàn chính xác.
“Hỗn Hoàng.” Bỗng nhiên một giọng nói vang lên, người đàn ông mặc trường bào màu vàng, Kim Vụ xuất hiện.
“Trưởng lão Kim Vụ.” Hỗn Hoàng nhìn thấy người tới, trầm giọng nói: “Con đã khiến Tinh Nguyên Tông thất vọng rồi.”
Lần này vốn là cơ hội rất tốt để tuyên truyền uy danh của Tinh Nguyên Tông, nhưng đám người Hỗn Vũ, Diệp Tinh xuất hiện lại khiến cho cơ hội này hoàn toàn bị phá hỏng.
“Không, ngươi làm rất tốt, cho dù bị đuổi kịp cũng không kiêu căng, nóng nảy.” Kim Vụ mỉm cười nói.
Trên thực tế, mong muốn trong lòng bọn họ cũng là Hỗn Hoàng có thể bước lên bậc thang thứ ba trăm, điều này đã phá vỡ mấy kỷ lục suốt mấy triệu năm rồi, mà hiện tại Hỗn Hoàng bước lên bậc thang thứ ba trăm linh một, đã vượt ra khỏi mong muốn của ông ta.
Nếu như không đám người Hỗn Vũ, Diệp Tinh, hiện tại Hỗn Hoàng đã nhận được rất nhiều sự chú ý rồi.
Mặt khác, đối mặt với sự bắt kịp của những người kia, Hỗn Hoàng cũng không hề giống như Thanh Hồn trong lòng đại loạn, điều này làm ông ta cảm thấy rất mừng.
“Thế nhưng Hỗn Vũ, Diệp Tinh bọn họ…” Hỗn Hoàng tay nắm thành quyền, trong mắt chợt lóe lên một tia không cam lòng.
Anh ta từ khi tu luyện cho tới hiện tại vẫn luôn là số một, chưa từng bị nhiều người như vậy vượt qua?
“Tình huống lần này có chút đặc thù, Hỗn Vũ, Diệp Tinh bọn họ cũng không phải là thiên tài lớn lên một cách bình thường.” Kim Vụ mỉm cười nói.
“Đặc thù?” Hỗn Hoàng sững sờ.
“Đúng.” Kim Vụ gật đầu nói: “Tinh Hồn đại nhân đã đến, những thiên tài lạ lẫm trên bậc thang này một người cũng trốn không thoát.”
Trong mắt của ông ta chợt lóe lên một tia lạnh lẽo rồi biến mất.
“Tinh Hồn đại nhân? Trốn không thoát?” Trong mắt Hỗn Hoàng nhất thời lộ ra một tia kinh ngạc.
Trên bậc thang, Diệp Tinh bọn họ tiếp tục ở tại tiếp nhận truyền thừa.
“Hỗn Hoàng bị loại trừ rồi sao ?” Hắn ngẩng đầu liếc nhìn bảng danh sách một chút, cũng không có gì kinh ngạc.
Nói Hỗn Hoàng thiên phú cường đại chỉ là đối với thế giới Tinh Nguyên, đặt ở bên ngoài không tính là gì, cùng lắm là cùng một cấp bậc với đám người Vô Ngân.
Mà Nhân Tộc tại Thời Không thành, Hồn Thiên điện, tháp Hư Thủy trong ba thế lực này cũng vẫn có vài người tương đương với Vô Ngân.
“Bậc thang thứ ba trăm ba mươi!”
Diệp Tinh đứng ở bên trên một bậc thang.
Một luồng dao động xuất hiện, rất nhiều con rắn nhỏ ngưng tụ thành một ngôi sao kỳ dị, Diệp Tinh yên lặng nhìn ngôi sao này, cảm nhận được dao động phía trên.
Hấp thu xong tất cả, hắn lại là bước lên phía trước một bước.
Thời gian trôi qua rất nhanh, ở trong tầm mắt mọi người, xếp hạng của đám người Diệp Tinh đang không ngừng tăng lên.
Ba trăm ba mươi bậc… ba trăm năm mươi bậc.. ba trăm bảy mươi bậc… ba trăm chín mươi bậc…
Trong ánh mắt kinh ngạc và sợ hãi của mọi người, Diệp Tinh cùng Hỗn Vũ vậy mà đã đi tới bậc thang thứ bốn trăm, không chỉ có bọn họ, đằng sau cũng có mấy người vượt qua ba trăm bậc thang.
“Làm sao có thể? Hỗn Vũ, Diệp Tinh đều đi tới bậc thang thứ bốn trăm rồi, Sâm Mạc, Lư Vân Đạt, Lăng Khảm, Lâm Tiểu Ngư, Vô Ngân, Đồng Mục Sâm gần mười người bọn họ tới được ba trăm bậc thang rồi!”
“Phía sau bảng danh sách một trăm vị trí đầu chí ít cũng là hai trăm ba mươi bậc thang!”
“Những thiên tài xa lạ này là từ nơi nào tới đây?”
“Khó có thể tưởng tượng được! Lập tức xuất hiện mười vị vượt qua thiên tài có tư chất đạo chủ Hỗn Hoàng, thậm chí những người khác đều đuổi sát Hỗn Hoàng!
Trong mắt mọi người tràn đầy vẻ kinh ngạc, trên bảng danh sách nhiều cái tên xa lạ như vậy, nhưng cũng là xuất hiện thiên phú mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Lúc này tên Hỗn Hoàng đã rơi ra khỏi mười vị trí đầu.
Cho dù người cuối cùng trên bảng danh sách cũng tuyệt đối vượt xa trước đám người Thanh Hồn.
Chương 632: Một người cuối cùng
“Nhiều thiên tài như vậy? Này thế lực thần bí lần này thể hiện ra thực lực so mấy triệu năm trước còn mạnh hơn rất nhiều!”
“Không thể tưởng tượng nổi!”
“Có điều Tinh Hồn đại nhân đã ra tay, nguồn thế lực thần bí này cũng sẽ chân chính lộ diện thôi!”
“Rất nhanh liền có thể biết những thiên tài này rốt cuộc là được bồi dưỡng như thế nào?”
Mấy vị Bất tử cảnh thiên tài nhìn bảng danh sách, tùy ý bàn tán, cũng coi như tất cả bọn họ đều kinh hãi rồi.
“Mười vị thiên tài đều vượt qua ta?” Hỗn Hoàng người mặc trường bào Tinh Thần, chung quanh sao sáng lấp lánh, cả người nhìn như thần tiên hạ phàm.
Tư chất Đạo Chủ, trước kia đây chính là vinh quang lớn nhất trong lòng anh ta, nhưng hiện tại anh ta lại cảm thấy danh hiệu này đối với mình không là gì ngoài sự chế nhạo.
Trên bậc thang thứ bốn trăm linh bảy, Diệp Tinh khẽ nhíu mày.
“Sắp đến cực hạn của mình rồi?”
Tốc độ tiến về phía trước của hắn càng ngày càng chậm lại.
“Kiếm trận Vạn Huyền!” Diệp Tinh thúc giục kiếm trận, rõ ràng lực bài xích đã giảm đi một chút.
“Lĩnh vực Hắc Diệu!
Không ngừng thi triển lá bài tẩy của bản thân mình ra, Diệp Tinh lại tiến về phía trước thêm mấy bậc.
“Không chống đỡ nổi nữa.” trên bậc thang thứ ba trăm hai mươi, Vô Ngân cảm nhận được một lực bài xích cực lớn.
Anh ta nhìn Hỗn Vũ và Diệp Tinh trên bảng xếp hạng, hơi nắm chặt nắm đấm.
“Vậy mà mình và Hỗn Vũ, Diệp Tinh lại cách biệt lớn như vậy!” trong mắt hắt lóe lên kiếm ý.
Mục tiêu mà anh ta tới bậc thang này là để vượt qua Hỗn Vũ và Diệp Tinh, nhận được nhiều truyền thừa hơn, kết quả, không ngờ được rằng vẫn tụt lại phía sau hai người nhiều như vậy.
Vút!
Vô Ngân lại bước lên trên một bậc.
Oành!
Nhất thời, có một áp lực cực lớn đánh tới, mặt Vô Ngân thay đổi, bóng dáng lập tức biến mất.
Anh ta xuất hiện ở một khu vực.
Trên bậc thang Tinh Nguyên, nếu bị loại, có thể tự chọn nơi mình bị loại.
“Thất bại ròi!” Vô Ngân lắc đầu.
Anh ta nhìn bảng xếp hạng phía xa một cái.
“Đi thôi, nhận truyền thừa lần này, trở về tiêu hóa một chút.”
Bóng Vô Ngân lóe lên, muốn bay về một nơi nơi.
Nhưng, mấy giây sau, thân thể hắn bay tới một nơi, vậy mà lại có một tầng màng mỏng trong suốt.
Bị tấm màng mỏng này chặn lại căn bản anh ta không thể tiến vào.
“Đây là thứ gì?” trong một khoảng thời gian, Lư Vân Đạt cũng bị loại.
Khuôn mặt anh ta trở nên u ám nhìn tấm màng mỏng trong suốt đang ngăn mình lại.
“Hỗn Vũ còn chưa tới cực hạn!” Diệp Tinh nhìn bóng Hỗn Vũ phía trước, lắc đầu.
Hắn nhìn bậc thang thứ bốn trăm năm mươi phía xa, trong mắt mang theo khát vọng, hắn chỉ còn cách ba mươi mấy bậc nữa là có thể lấy được phần thứ ba của bộ bí thuật này rồi.
“Làm sao mới có thể lấy được đây?” Diệp Tinh thầm nói.
Hắn đang suy nghĩ về lá bài tẩy của mình.
“Khí lưu màu xám!”
Bỗng nhiên, trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia sáng.
Khí lưu màu xám này có tác dụng rất lớn khi trước đó hắn hấp thụ đạo mạch không gian và đạo mạch thời gian.
Bây giờ các lá bài tẩy của Diệp Tinh đã dùng hết rồi, chỉ còn lại khí lưu màu xám.
“Thử chút xem!”
Ý thức Diệp Tinh chìm vào trong đầu, có ý định dẫn động.
Ong…
Dưới sự dẫn động của hắn, khí lưu màu xám trong đầu tràn ra, tiến vào trong cơ thể hắn, nháy mắt biến mất.
Theo khí lưu màu xám biến mất, lực bài xích trên người Diệp Tinh cũng nháy mắt yếu đi rất nhiều.
“Thật sự có thể!” trên mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ vui mừng.
“Có điều cùng với sự tiêu hao lực bài xích này khí lưu màu xám cũng tiêu hao khí lưu màu xám, giống như lần trước hấp thụ đạo mạch.” Diệp Tinh thầm nói.
Khí lưu màu xám trong đầu hắn không nhiều lắm.
“Bậc thang Tinh Nguyên kiểm tra tiềm lực thiên phú, vậy mà giờ tiêu hao khí lưu màu xám có thể giảm bớt lực bài xích, như vậy chứng minh khí lưu màu xám này đang nâng cao tiềm lực của mình?” Diệp Tinh thầm nghĩ.
“Cho dù là sao chép thiên phú đạo tắc, sao chép sinh mệnh tự mình mang theo thiên phú mạnh mẽ, cũng là đang nâng cao tiềm lực của mình.”
Diệp Tinh suy nghĩ một chút, có điều lại nhanh chóng thu lại suy nghĩ.
Hắn nhìn bậc thang trước mặt, trực tiếp tiến lên một bậc.
Ong…
Dao động kì lạ trên bậc thang lóe lên, trong đầu hắn lập tức xuất hiện thông tin truyền thừa.
“Lại tiêu hao thêm chút khí lưu màu xám nữa, nói như vậy bước lên bậc thang càng cao lượng khí lưu màu xám tiêu hao càng nhiều!” Diệp Tinh phán đoán đơn giản một chút.
“Dựa vào khí lưu màu xám hiện giờ trong đầu mình chắc hẳn không đủ để lên tới bậc thang thứ bốn trăm năm mươi.
Vậy nên, mình cần tích góp khí lưu màu xám!”
Trong mắt hắn lóe lên một tia sáng.
Lần trước khi từ trong di tích thương Nguyên đi ra, khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh đã tiêu hao sạch sẽ.
Diệp Tinh bất đắc dĩ lắc đầu, khí lưu màu xám này càng ngày càng phát huy được nhiều tác dụng, nhưng hắn lại vẫn luôn không đủ dùng.
“Giờ đứng trên bạc thang này, tiếp tục chờ đợi!”
Hít thở sâu một hơi, Diệp Tinh không tiến về phía trước nữa.
Hắn lĩnh ngộ truyền thừa của bậc thang này càng sâu, khí lưu màu xám tiêu hao càng không ngừng giảm xuống, vậy nên hiện giờ hắn đang không ngừng tích lũy khí lưu màu xám.
Chỉ có tích lũy nhiều, mới có hi vọng vượt qua được càng nhiều bậc thang.
Trên bảng xếp hạng, thành tích của Hỗn Vũ đang không ngừng tăng lên, nhưng Diệp Tinh lại không hề tiến về phía trước.
“Diệp Tinh dừng lại rồi!”
“Chắc hẳn hắn ta đến cực hạn rồi! !”
“Hỗn Vũ đang tiến về phía trước! lần này xếp hạng nhất là Hỗn Vũ, hạng hai là Diệp Tinh.”
Mọi người đứng xem đang bàn tán ồn ào.
..
“Diệp Tinh dừng lại rồi?” Hỗn Vũ nhìn bảng xếp hạng, trên khóe miệng lộ ra nị cười hiếm thấy, mặc dù tốc độ của anh ta càng ngày càng chậm, nhưng vẫn không ngừng tiến về phía trước như cũ.
Chương 633: Bắt giữ! (1)
Có điều mỗi một bậc thang, thời gian Hỗn Vũ dừng lại ngyaf càng dài.
Nháy mắt thời gian đã trôi qua mười ngày.
“Tới cực hạn rồi?” sắc mặt Hỗn Vũ khẽ thay đổi.
Lúc này anh ta đang ở trên bậc thang thứ bốn trăm ba mươi chín
Soạt!
Sau khi dao động lóe lên, bóng dáng Hỗn Vũ biến mất.
Soạt! Soạt! Soạt!
Trên bậc thang lúc này, bóng người đang không ngừng biến mất, những tên trong hạng một trăm dường như đã bị loại hết, cuối cùng chỉ còn lại một mình Diệp Tinh.
“Diệp Tinh này đang làm gì vậy?”
“Hắn ta đã dừng trên bậc thang mười mấy ngày rồi! Vậy mà vẫn chưa bị loại!”
Những người đứng xem nhìn Diệp Tinh, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Theo lí mà nói, nếu cứ dừng mãi trên một bậc thang, lực bài xích sẽ càng ngày càng lớn.
Sự thật đúng là như vậy, lúc này Diệp Tinh hơi nhíu mày.
“Lực bài xích ngày càng lớn rồi.”
Hắn đứng trên bậc thang có thể tích lũy khí lưu màu xám, nhưng cũng có một vấn đề, cho dù hắn hoàn toàn hiểu rõ truyền thừa trên bậc thang, nhưng thời gian đứng trên bậc thang càng nhiều, lực bài xích sẽ càng lớn.
Lực bài xích tăng lên, khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh càng tiêu hao nhiều.
Vừa tích lũy, vừa tiêu hao, lúc này sức tiêu hao sắp vượt qua cả sự tăng lên rồi.
“Không thể dừng tiếp được nữa, tiếp tục tiến lên trước một bậc!” Diệp Tinh hít thở sâu một hơi.
Hắn cũng phải nắm chắc sự sinh sản của khí lưu màu xám, độ tiêu hao cùng với lực bài xích của bậc thang.
Dưới ánh mắt của mọi người, cái thứ hạng của Diệp Tinh lại tiến lên trên.
“Sao có thể? Thành tích của Diệp Tinh vẫn đang tăng lên!”
“Mười mấy ngày lên một bậc thang.” Trong mắt mọi người đứng xem tràn ngập vẻ sửng sốt.
Sau đó, mười mấy ngày sau, Diệp Tinh lại tiến lên trên một bậc, sau đó cứ dựa vào tốc độ như vậy mà tiến lên.
Bậc thứ bốn trăm hai mươi…. bậc thứ bốn trăm hai mươi lăm…. bậc thứ bốn trăm ba mươi…. bậc thứ bốn trăm bốn mươi….
Mặc dù tốc độ chậm, nhưng từ đầu tới cuối Diệp Tinh vẫn đang tiến về phía trước, dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, thậm chí vượt qua cả Hỗn Vũ, xếp hạng nhất trên bảng xếp hạng!
Mà lúc này đã qua hơn một năm!
Lúc này Diệp Tinh đã tới bậc thang thứ bốn trăm bốn mươi chín!
“Còn thiếu một bậc nữa là bốn trăm năm mươi bậc, hoàn toàn phá vỡ kỉ lục của thế giới Tinh Nguyên chúng ta!”
Mấy cường giả Bất Tử Cảnh như Kim Vụ nhìn Diệp Tinh, trong mắt lộ ra vẻ kinh sợ.
Tất nhiên bọn họ biết tình hình truyền thừa bí thuật của bậc thang Tinh Nguyên, nhưng thành tích của Diệp Tinh, từ trước tới nay chưa có thiên tài nào làm được!
“Haha, bậc thang thứ bốn trăm năm mươi!” Lúc này trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ vui mừng.
Hắn lại bước lên phía trước một bước.
Oành!
Một luồng uy áp khổng lồ đánh tới, cùng lúc đó khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh cũng đang nhanh chóng tiêu hao.
“Khí lưu màu xám sắp dùng hết rồi, không thể lãng phí thời gian!”
Khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh lúc này cực kì ít, tốc độ tiêu hao rõ ràng đã tăng lên, đoán chừng không kiên trì được bao lâu nữa.
Những con rắn nhỏ kì lạ phía trước không ngừng xoay tròn, hình thành ba mặt trăng, trên mặt trăng này còn tản ra dao động cực kì mạnh mẽ.
“Quả nhiên, phần thứ ba của bí tịch ở trên bậc thang này!
Hắn lặng lẽ nhìn, cẩn thận lĩnh ngộ dao động tản ra trên mặt trăng này.
“Bí thuật này quả là thần kì!” Diệp Tinh càng hấp thụ, càng cảm thấy sự mạnh mẽ của bí thuật này.
Theo sự nắm giữ, thực lực của hắn không ngừng tăng lên.
Trong nháy mắt này, khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh cuối cùng cũng đã cạn kiệt hoàn toàn.
Oành!
Chỉ trong chớp mắt, một luồng uy áp cực lớn đánh tới, dưới luồng uy áp này, Diệp Tinh căn bản không chịu nổi, bóng dáng biến mất trên bậc thang.
Ong…
Trên đỉnh núi khổng lồ dường như bị mây che phủ toàn bộ, trong mây, từng bậc thang kì lạ như ẩn như hiện.
Bỗng nhiên, ánh sáng trên đỉnh núi này đại thịnh, sau đó nhanh chóng thu lại, rất nhiều bậc thang kì lạ nhanh chóng ẩn đi, biến mất không thấy.
Trên đỉnh núi, chỉ còn lại một bảng xếp hạng khổng lồ hiện ra.
1.
Diệp Tinh, phái Thương Ưng, bậc thang thứ bốn trăm năm mươi
2.
Hỗn Vũ, phái Kim Xà, bậc thang thứ bốn trăm ba mươi chín
3.
Sâm Mạc…
4.
Chiến La…
….
Ánh sáng trên bảng xếp hạng lấp lánh, đại biểu cho một trăm thiên tài mạnh nhất của bậc thang Tinh Nguyên lần này.
“Cuối cùng truyền thừa bậc thang Tinh Nguyên cũng kết thúc rồi! Đã hơn một năm trôi qua rồi!”
“Quan trọng là thời gian của một mình Diệp Tinh đã mất một năm rồi.”
“Không thể tin được, bậc thang thứ bốn trăm năm mươi! Trước đó người xông lên bậc thang Tinh Nguyên nhiều nhất cũng không vượt quá ba trăm bậc, giờ đây nháy mắt đã nhiều hơn một nửa!”
“Trong hạng một trăm, chúng ta chỉ biết Hỗn Hoàng, chín mươi chín người khác căn bản không quen biết.”
“Không biết rốt cuộc những thiên tài này trông như thế nào.”
Xung quang ngọn núi khổng lồ này, mọi người đang bàn tán.
“Cuối cùng cũng kết thúc!” Mấy người Kim Vụ nhìn bậc thang trên đỉnh núi biến mất, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh.
“Giờ là lúc thu lưới!”
Soạt!
Một dao động lóe lên, sau đó Diệp Tinh xuất hiện ở một nơi.
“Diệp Tinh, cuối cùng ngươi cũng ra rồi.”
“Một năm, ngươi cũng lề mề quá đó?”
“Chúc mừng ngươi, Diệp Tinh, bậc thang thứ bốn trăm năm mươi, quả thực là khiến cho tất cả bọn ta bị dọa một trận.”
Chương 634: Bắt giữ! (2)
Lúc này, khu vực xung quanh có rất nhiều người, nhìn Diệp Tinh nhao nhao nói không ngừng.
“Bốn trăm năm mươi bậc thang ư?” lúc này Hỗn Vũ nhìn Diệp Tinh, hơi nắm chặt nắm đấm.
Vậy mà lần truyền thừa này anh ta lại rớt phía sau Diệp Tinh, hơn nữa anh ta biết trên bậc thang thứ bốn trăm năm mươi, có phần thứ ba của bí thuật đó, giờ đây đã bị Diệp Tinh lấy được!
“Mọi người còn chưa đi hả?” Diệp Tinh nhìn mọi người xung quanh, cười nói vài câu, sau đó hỏi.
Sau khi nhận xong truyền thừa của bậc thang Tinh Nguyên, có thể trực tiếp rời khỏi thế giới này.
Nhưng vậy mà hiện giờ mấy người Hỗn Vũ, Lư Vân Đạt vẫn đang ở đây, điều này không khỏi khiến hắn nghi ngờ.
Nói tới việc này, trên mặt Lư Vân Đạt lộ ra vẻ ngưng trọng, nói: “Diệp Tinh, không biết vì sao, xung quanh nơi này có một tấm màng trong suốt bao phủ, bọn ta không đi được.”
“Tấm màng trong suốt?” Nghe vậy, trên mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ nghi ngờ.
“Lẽ nào là thủ đoạn của Tinh Nguyên Tông?”
Oành!
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên có một luồng khí thế dao động mạnh mẽ tản ra.
Theo luồng khí thể này bạo phát, sắc mặt mấy người Diệp Tinh thay đổi.
Bởi vì lúc này cơ thể tất cả bọn họ đều không chịu khống chế mà bay về một phía, mà nơi đó chính là khu vực tuyền thừa của bậc thang Tinh Nguyên.
Phạm vi bên ngoài đỉnh núi khổng lồ của bậc thang Tinh Nguyên, bỗng nhiên có một bóng người xuất hiện trong không trung, đây là một người đàn ông mặc giáp màu đỏ máu, trên đầu ông ta mọc hai chiếc sừng, một đôi mắt chỉ có màu đỏ, trên đỉnh đầu còn có một ấn kí màu đen.
Toàn thân tản ra một luồng khí tức vô cùng lạnh lẽo.
Hư không xung quanh đang không ngừng rung lên, dường như không chịu nổi khí tức trên người người đàn ông này.
Luồng khí tức này đã đạt tới cực hạn của trời đất, trên lí thuyết nói không ai có thể vượt qua!
Cũng chính là nói, người đàn ông này là cường giả mạnh nhất mà thế giới cho phép sinh ra!
Oành!
Khí thế dao động mạnh mẽ tản ra, bao phủ lên toàn bộ không gian xung quanh.
“Khí thế dao động khủng bố quá!
“Đại đạo chi chủ! Đây là khí thế dao động của đại đạo chi chủ!”
“Đó là…. Tinh Hồn đại nhân!”
Rất nhiều người cảm nhận được dao động khủng bố, trên mặt đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Bọn họ nhìn thấy người đàn ông mặc áo giáp màu đỏ máu, trên mặt lại lộ ra vẻ vii cùng kính sợ, thậm chí rất nhiều người lập tức quỳ xuống, trên mặt ngập tràn vẻ kích động.
“Tinh Hồn đại nhân!” lúc này Hỗn Hoàng cũng nhìn người đàn ông này, trong mắt hiện lên sự sùng bái.
Tinh Hồn, thiên tài tuyệt thế, lúc nổi dậy anh ta phát hiện ra có thiên tài thậm chí có thể vượt qua cả anh ta, anh ta cũng coi Tinh Hồn là mục tiêu của mình, khát vọng lớn nhất chính là đạt tới trình độ của Tinh Hồn.
Soạt! Soạt! Soạt!
Trong không trung, từng bóng người lóe lên, sau đó tất cả xuất hiện sau lưng người đàn ông áo giáp đỏ máu, đó chính là các cường giả Bất Tử Cảnh Kim Vụ.
Bọ họ nhìn về phía xa, vậy mà nơi đó có hàng chục nghìn người nhanh chóng bay tới, sau đó dừng lại một bên trên hư không.
“Những người này là ai?”
“Dao động trên người họ đều là Đạo Tắc Cảnh đỉnh phong, chắc là người tiến vào bậc thang Tinh Nguyên lần này.”
Những người xung quanh vô cùng nghi ngờ.
Vậy mà mục tiêu của một vị chúa tể thế giới, mấy vị cường giả Bất Tử Cảnh lại là một đám thanh niên Đạo Tắc Cảnh đỉnh phong.
Mặt Tinh Hồn vô cùng lạnh lùng, tay phải ông ta vung lên, sau đó hai người đàn ông thân mặc áo giáp đặc biệt tiến lên trước.
Trong tay hai người đàn ông này, một người cầm chiến đao, một người cầm trường kiếm.
Vút!
Chiến đao vung lên, một luồng đao mang cực lớn đánh tới, kéo dài tới tận chân trời, trực tiếp hướng về phía những thanh niên đó.
Trường kiếm đâm ra, trông hư không truyền tới từng tiếng nổ vang rền.
Hai luồng công kích tản ra dao động cực kì mãnh liệt.
“Đây là hai cường giả Chân Linh Cảnh trung kì!”
“Tinh Hồn đại nhân có ý gì? Vậy mà lại để hai Chân Linh Cảnh trung kì tới đối phó hàng chục nghìn thanh niên Đạo Tắc Cảnh đỉnh phong!”
“Giữa hai phe cách biệt hai đại cảnh giới và một tiểu cảnh giới đó!”
Mọi người xung quanh vô cùng nghi ngờ, không biết rốt cuộc Tinh Hồn có ý gì.
Cách biệt một đại cảnh giới, thực lực gần như bị nghiền ép, có thể thật sự chiến đấu vượt cấp rất ít.
Vút! Vút! Vút!
Bỗng nhiên, từng đạo kiếm quang trong đoàn người bay ra, trực tiếp hợp thành một thanh cự kiếm, trên cự kiếm tản ra dao động cực kì mạnh mẽ.
Sau khi thanh cự kiếm này xuất hiện trực tiếp bay về phía đạo kiếm quang mạnh mẽ đó, hai bên va chạm với nhau.
“Đùng đùng đoàng!”
Một nơi trong đám người, lôi điện nổ vang, từng luồng khí lưu hủy diệt bao phủ, điên cuồng va chạm với chiến đao đó.
“Phụt!” Phụt!”
Dưới ánh mắt của mọi người, hai cường giả chân linh cảnh trung kì này không có chút sức chống đỡ nào, thân thể lập tức bay ra ngoài, miệng còn phun ra một ngụm máu.
Trong hàng chục nghìn người, có hai chàng trai bước ra, một người quanh thân thể có rất nhiều trường kiếm đang bay lượn, người còn lại xung quanh người có lôi điện màu xám đang chuyển động.
Thấy vậy, trong mắt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ khó tin.
“Hai cường giả Chân Linh Cảnh trung kì bị đánh bại rồi?”
“Chỉ một luồng công kích, bọn họ bị hai chàng trai Đạo Tắc Cảnh đỉnh phong đánh tới mức trọng thương?”
“Sao có thể?”
Tất cả mọi người nhìn tình hình cuộc chiến, trong mắt lộ ra sự khó tin.
Chương 635: Làm càn
Chân Linh Cảnh đã có thể tự xây dựng một môn phái nhỏ rồi, mà Đạo Tắc Cảnh chỉ là một thiên tài nhỏ bé, cách biệt giữa hai cảnh giới quá lớn, nhưng vậy mà hai chàng trai trước mắt này lại có thể làm được tới trình độ đó.
Bọn họ có thể cảm nhận được, thực lực của hai chàng trai trước mắt này là Đạo Tắc Cảnh không thể nghi ngờ.
“Không hổ là hai người Diệp Tinh, Hỗn Vũ leo lên được hơn bốn trăm bậc thang Tinh Nguyên, năng lực khiêu chiến vượt cấp quả nhiên mạnh mẽ!” Người đàn ông Hắc Hồn mặc áo giáp màu đỏ máu nhìn Diệp Tinh và Hỗn Vũ, khẽ gật đầu.
Lời của ông ta lập tức dẫn tới một trận chấn động.
“Hai chàng trai này chính là Diệp Tinh và Hỗn Vũ!”
“Chẳng trách có thể dễ dàng đánh bại hai cường giả Chân Linh Cảnh!”
“Diệp Tinh leo lên bậc thang Tinh Nguyên thứ bốn trăm năm mươi, Hỗn Vũ leo lên bậc thang Tinh Nguyên thứ bốn trăm ba mươi chín, có thực lực như vậy chẳng có gì là kì lạ!”
Ánh mắt mọi người dường như đều đổ dồn về phía Diệp Tinh và Hỗn Vũ, biết thân phận của hai người, ngược lại bọn họ cảm thấy chẳng có gì kì lạ.
Năng lực khiêu chiến vượt cấp càng mạnh, vượt qua được bậc thang Tinh Nguyên càng nhiều, Diệp Tinh và Hỗn Vũ nhiều hơn Hỗn Hoàng một trăm bậc, Hỗn Hoàng đã có thể giết chết cường giả Hư Không Cảnh đỉnh phong, bọn họ có thể chiến đấu vượt cấp với cường giả Chân Linh Cảnh chẳng có gì là lạ cả.
“Không ngờ rằng là hai người này! Trước đây ta chưa từng gặp họ!”
“Bọn họ chính là Diệp Tinh và Hỗn Vũ.”
Lúc này mấy người Thanh Hồn, Mộc Thanh Vũ khiến sợ nhìn mấy người Diệp Tinh.
Trước đó, khi bọn họ mới gặp Hỗn Hoàng, xung quanh cũng có rất nhiều người vây quanh, bọn họ có chút ấn tượng với những người xuất hiện bên cạnh, vừ hay nhớ Diệp Tinh và Hỗn Vũ.
“Diệp Tinh? Hỗn Vũ?” Lúc này Hỗn Hoàng cũng nhìn hai người, hơi nắm chặt nắm đấm.
“Có thể dễ dàng đánh bại cường giả Chân Linh Cảnh ư?”
Mặc dù thực lực của anh ta mạnh, thậm chí có thể giết chết cường giả Hư Không Cảnh đỉnh phong, nhưng cách Chân Linh Cảnh vẫn còn một khoảng.
Lúc mọi người đnag nhìn hai người Diệp Tinh và Hỗn Vũ, lúc này trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ nghiêm túc.
“Chúa tể thế giới?”
Vậy mà người đàn ông trước mắt này lại là một vị chúa tể thế giới mạnh mẽ.
Nhìn hai người Diệp Tinh và Hỗn Vũ một cái, sau đó Diệp Tinh tiến lên trước, hơi cung kính nói: “Không biết vị đại nhân này có việc gì?”
Một vị chúa tể thế giới ra tay đối phó bọn họ? Đây là điều mà không ai có thể tưởng tượng ra được.
Trong rất nhiều thiên tài, chỉ có hắn và Hỗn Vũ có thể đánh bại cường giả Chân Linh Cảnh trung kì, vậy nên vừa nãy đã ra tay.
“Rất đơn giản, lập lời thề, gia nhập Tinh Nguyên Tông bọn ta.” Tinh Hồn chắp hai tay sau lưng, nhìn mấy người Diệp Tinh, bình tĩnh nói.
“Vậy mà là mời mấy người Diệp Tinh, Hỗn Vũ gia nhập, thanh thế như vậy cũng lớn quá đi?”
“Chúa tể thế giới tự mình mời?”
Người xung quanh không nhịn được thầm nghĩ.
Diệp Tinh nhìn Tinh Hồn, cung kính nói: “Có thể khiến cho một vị chúa tể thế giới và các cường giả Bất Tử Cảnh mời bọn tôi gia nhập, là niềm vinh hạnh của bọn tôi.”
Hắn cố làm ra vẻ suy nghĩ, nói: “Như vậy đi, bọn tôi suy nghĩ một lát, một tháng sau sẽ tới Tinh Nguyên Tông trả lời đại nhân.”
Mấy người Diệp Tinh tới từ thế giới bên ngoài, sao có thể lập lời thề gia nhập Tinh Nguyên Tông được.
“Ngươi nói đúng rồi, quả thật là ta đang ép các ngươi gia nhập.” Tinh Hồn trái lại không do dự chút nào mà thừa nhận, ông ta lạnh lùng nói: “Nếu không đồng ý, thế lực sau lưng các ngươi có thể đứng ra nói chuyện một chút! Bây giờ ta cho các ngươi một phút suy nghĩ.”
Nghe vậy, sắc mặt mấy người Diệp Tinh thay đổi.
Hiển nhiên, Tinh Hồn biết bọn họ không bình thường, thậm chí còn biết tới thế lực sau lưng bọn họ.
“Diệp Tinh, làm sao đây?”
“Chúng ta thật sự phải gia nhập Tinh Nguyên Tông này ư?”
Sắc mặt mấy người Lư Vân Đạt đều rất khó coi.
Quả thật sau lưng bọn họ có thế lực, nhưng đạt tới trên cảnh giới cường giả Chân Linh Cảnh lại không tiến vào, người khác không biết tình hình, nhưng bọn họ lại biết ở nơi này chỉ có thể dựa vào bản thân mình.
Thực lực của bọn họ cộng lại nhiều nhất chỉ có thể vô địch Chân Linh Cảnh mà thôi, ngay cả cường giả Bất Tử Cảnh cũng không chống lại được, đừng nói là chống lại chúa tể thế giới, đại đạo chi chủ.
Không thể gia nhập Tinh Nguyên Tông, thế lực sau lưng lại không đứng ra, căn bản bọn họ không có bất cứ sự lựa chọn nào.
“Lẽ nào phải chết ở đây ư?” Diệp Tinh nhìn mọi người đang nóng lòng, lòng thầm nói.
Vốn dĩ tiến vào nơi này để nhận truyền thừa, không ngờ rằng bỗng nhiên lại xảy ra biến cố như vậy.
“Diệp Tinh.” Lâm Tiểu Ngư nắm chặt tay Diệp Tinh, trong mắt không hề có sự sợ hãi.
“Tiểu Ngư.” Lòng Diệp Tinh nháy mắt ổn định lại, hít thở sâu một hơi.
Cho dù thế nào, bọn họ cũng không thể chết ở đây.
“Được rồi, đã hết một phút, các ngươi suy nghĩ thế nào rồi?” Tinh Hồn lạnh lùng nói.
Ánh mắt ông ta lạnh lẽo, dường như không có bất cứ tình cảm nào.
Ông ta vốn không hề để tâm tới mấy người Diệp Tinh, điều mà ông ta để ý chỉ có thế lực phía sau mà thôi
Hắn đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nghĩ tới rất nhiều biến cố.
Nhưng thực lực của ông ta đã đạt tới mức mạnh mẽ nhất thế giới này, cho dù thế lực sau lưng Diệp Tinh đặc biệt, nhiều nhất cũng chỉ có thể giúp hắn chống lại mà thôi, muốn giết ông ta căn bản là điều không thể.
Chương 636: Hủy diệt thế giới 1
Nghe vậy, Diệp Tinh tiến lên trước một bước, trầm giọng nói: “Đại nhân, bọn tôi có thể gia nhập Tinh Nguyên Tông, nhưng cần có người liên hệ với thế lực phía sau, tới lúc đó mới có thể quyết định, nếu không bọn tôi sẽ bị trừng phạt rất nghiêm khắc.”
Giờ đây cũng chỉ có một cách này, một vài người tiến vào trong Tinh Nguyên Tông, một vài người khác ra ngoài, đem tin tức này truyền đi.
“Haha, không cần liên hệ, các ngươi ở trong tay ta, lẽ nào ta còn lo lắng bọn họ không xuất hiện ư?” Tinh Hồn thản nhiên nói.
“Đều qua đây cho ta.”
Tinh Hồn cứ đứng trên không trung như vậy, tay phải giơ ra.
Oành!
Trong không trung, vô số khí lưu nháy mắt biến hóa, hợp thành một bàn tay khổng lồ.
Trên bàn tay khổng lồ này được bao bọc bởi một lớp khí lưu khủng bố, bao phủ lên hơn chục nghìn người Diệp Tinh, cứ như vậy mà ép tới.
“Không ổn.” Sắc mặt mấy người Diệp Tinh thay đổi, nhưng dưới bàn tay khổng lồ này, căn bản cơ thể bọn họ không cử động được.
“Đợi tiến vào Tinh Nguyên Tông, ta lại yên lặng đợi thế lực sau lưng các ngươi xuất hiện.” Trong mắt Tinh Hồn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
Thực tế, trong lòng ông ta vẫn luôn rất hứng thú với thế lực đứng sau đám người Diệp Tinh, ban đầu thiên tài tuyệt thế là ông ta vốn cho rằng bản thân có thể bỗng nhiên nổi tiếng, nhưng lại bị thế lực thần bí đó tham dự, ánh hào quang đều bị những thiên tài xa lạ cướp đi, vậy nên trong lòng ông ta đã sớm muốn giải quyết thế lực đó.
Mà hiện giờ, ông ta cho rằng bản thân đã có năng lực làm được!
“Diệp Tinh, Hỗn Vũ bọn họ bị bắt rồi!” Lúc này mấy người Thanh Hồn, Mộc Thanh VŨ, Hỗn Hoàng đang đứng nhìn.
Đối mặt với chúa tể thế giới, không có bất cứ sức phản kháng nào.
Tất cả mọi người đều đang đứng nhìn Diệp Tinh bị bắt, không có ai thể hiện sự đồng tình trên mặt, Tinh Hồn đạo chủ, đó là sự tồn tại giống như thần linh trong lòng bọn họ.
“Làm càn!”
Chính vào lúc bàn tay khổng lồ ép xuống, mấy người Diệp Tinh đang chờ đợi vận mệnh của mình, bỗng nhiên một tiếng nói ẩn chứa sự lạnh lẽo tột cùng vang lên.
Đùng đùng đoàng!
Nháy mắt, sắc trời thay đổi, cả bầu trời đột nhiên có một vết nứt khổng lồ xuất hiện, điên cuồng lan ra xung quanh, vô số khí lưu hỗn độn tản ra.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Trời, trời nứt ra rồi!”
“Sao có thể?”
Vô số người nhìn lên hư không, trong mắt lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ.
Một nghìn tỷ năm chưa từng xảy ra thay đổi, vậy mà bầu trời màu đỏ xanh của thế giới Tinh Nguyên lại nứt ra, giống như cả thế giới sụp đổ vậy.
“Rào rào rào!”
Vô số khí lưu hỗn độn lan ra, như mây đen kéo tới.
Không chỉ ở nơi này, lúc này dường như vết nứt đã lan ra khắp cả thế giới Tinh Nguyên, tất cả mọi người sợ hãi ngẩng đầu nhìn vết nứt bỗng nhiên xuất hiện trên bầu trời.
Dường như thế giới Tinh Nguyên đang nghênh đón một thế giới tận thế vậy.
“Cái gì?” nhìn thấy vết nứt này xuất hiện, còn có cả áp bức cực lớn trên người mình, trên mặt Tinh Hồn tràn ngập vẻ khó tin.
“Mình đã đạt tới cực hạn của thế giới, nắm giữ hai đại đạo, vậy mà còn cảm nhận được cảm giác tim đập nhanh?”
Rào rào rào!
Bỗng nhiên, vô số khí lưu hỗn độn hình thành các sợi dây xích, sau khi hai chiếc dây xích vươn ra, lập tức quấn lấy hai tay của đạo chủ Tinh HỒn.
Lại có hai sợi dây xích vươn ra, sau đó quấn lấy hai chân đạo chủ Tinh HỔn.
Cuối cùng, những sợi xích khác không ngừng xuất hiện, gần như quấn cả người đạo chủ Tinh Hồn lại.
Oành!
Trong bầu trời sao vỡ nát, một khuôn mặt hỗn độn từ từ xuất hiện.
Khuôn mặt này cứ trôi nổi trên bầu trời như vậy, nhìn xuống toàn thế giới Tinh Nguyên!
“Thần linh thật sự ư!”
Tất cả mọi người đều đang nhìn khuôn mặt khổng lồ, trong mắt ngập tràn sợ hãi.
“Không ổn!”
Bỗng nhiên có ba lão giả xuất hiện.
Khí thế dao động trên người họ vô cùng khủng bố, thậm chí còn vượt qua cả cường giả Bất Tử Cảnh, nhưng sắc mặt lại cực kì khó coi.
“Tinh Hồn ngu xuẩn!”
Bọn họ chỉ hơi cảm nhận một chút đã biết được xảy ra chuyện gì, trên mặt lập tức lộ ra vẻ tức giận.
Vút!
Một luồng dao động lóe lên, ba lão giả hoàn toàn biến mất.
“Không thể nào!” Lúc này trên mặt Tinh Hồn tràn ngập vẻ chấn động, thâm chí còn pha thêm chút sợ hãi.
Dưới sợi dây xích được hợp lại bằng khí lưu màu xám, vậy mà ông ta lại không thể cử động.
Sau đó từng sợi xích bắt đầu vang lên tiếng “két két”, mà khí thế dao động trên người Tinh Hồn lại nhanh chóng giảm xuống.
“Không!” lúc này trên mặt Tinh Hồn chỉ còn vẻ sợ hãi, sức sống của ông ta đang nhanh chóng mất đo.
Ông ta đã là cường giả mạnh nhất thế giới này rồi, căn bản không sợ bất cứ ai, vậy nên không hề để ý tới cảnh cáo trên điển tịch xưa trong tông phái, không kiêng nể bất cứ thứ gì.
Bởi vì, không ai trên thế giới này có thể giết được ông ta.
Nhưng ông ta lại không ngờ được rằng thế lực mà mình ra tay đối phó thậm chí tới từ một thế giới khác!
Chỉ không đầy ba giây, toàn thân ông ta hoàn toàn biến mất, không lưu lại dù chỉ là một chút dấu vết tồn tại.
Oành!
Trong mắt tất cả mọi người lộ ra sự sợ hãi, nhất là mấy cường giả Bất Tử Cảnh Kim Vụ.
“Tinh Hồn đại nhân bị giết rồi!”
“Sao có thể? Thực lực của Tinh Hồn đại nhân đã đạt tới cực hạn của thế giới rồi, vậy mà không chịu nổi ba giây.”
“Thần hủy diệt ư?”
Mây người Kim Vụ nhìn vết nứt trên trời, lại nhìn khuôn mặt hỗn độn khổng lồ vô cùng lạnh lẽo.
Chương 637: Hủy diệt thế giới 2
Tinh Hồn mà bọn họ cho rằng vô địch vậy mà lại có thể bị giết dễ như trở bàn tay! Hơn nữa còn không có chút lực phản kháng nào!
Không chỉ bọn họ, lúc này mấy người Hỗn Hoàng, Thanh Hồn cũng nhìn bóng người trong hư không, mắt ngập vẻ khiếp sợ.
“Sao có thể? Tinh Hồn đại nhân mạnh mẽ như vậy, thậm chí còn mạnh hơn các đại đạo chi chủ bình thường, vậy mà bị giết chết rồi?” Hỗn Hoàng cảm thấy nội tâm mình bị chịu một đả kích khổng lồ.
Thiên phú của anh ta mạnh mẽ, mục tiêu trong lòng là trở thành một cường giả giống như đạo chủ Tinh Hồn, nhưng giờ đây ngay trước mắt anh ta, đạo chủ Tinh Hồn bị một cường giả không biết là ai gần như miểu sát!
Soạt! Soạt! Soạt!
Bỗng nhiên lại có vài bóng người xuất hiện, ba vị lão giả xuất hiện.
“Thái Thượng trưởng lão!” nhìn ba người, trên mặt Kim Vụ lập tức hiện lên một tia hi vọng, vội vàng gọi.
Nhưng ba vị trưởng lão giống như không hề nghe thấy lời ông ta nói, bọn họ ngẩng đầu nhìn về phía khuôn mặt khổng lồ, vô cùng cung kính nói: “Ra mắt đại nhân.”
“Các ngươi đi ngược lại với giao ước.” khuôn mặt khổng lồ nhìn ba người, giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên.
Nghe khuôn mặt khổng lồ nói như vậy, mồ hôi trên người ba vị lão giả túa ra, người dẫn đầu vội vàng nói: “Đại nhân, bọn ta hoàn toàn không biết gì về chuyện này.”
“Chính vì ngươi không biết, vậy nên ngươi mới có thể sống.” Không mặt khổng lồ không đem theo chút tình cảm nào, nói.
“Rào rào rào!”
Lại có rất nhiều dây xích xuất hiện, trói hai người phía sau ông cụ này lại.
Dưới ánh mắt khiếp sợ của mấy người Kim Vụ, hai Thái Thượng trưởng lão của Tinh Nguyên Tông đó, đã đạt tới đẳng cấp của cường giả đạo chủ, vậy nhưng chỉ chưa tới một giây sau thân thể hoàn toàn vỡ nát, biến mất.
“Mạnh… mạnh mẽ quá?”
Lúc này, mấy người Diệp Tinh cũng hoàn toàn bị chấn động.
Vốn cho rằng bọn họ sẽ bị đạo chủ Tinh Hồn bắt, nhưng trời bỗng nhiên lại sụp đổ, trong không trung từng vết nứt xuất hiện, sau đó một khuôn mặt khổng lồ giáng xuống, Tinh Hồn đạo chủ bị giết dễ như trở bàn tay.
Sau đó xuất hiện hai đại đạo chi chủ cũng bị giết!
“Sự tồn tại có thể giết chết đại đạo chi chủ! Thậm chí còn chưa tới hết!” Diệp Tinh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt khổng lồ đó, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Thực lực như thế nào mới có thể làm tới được mức đó?
Dường như nếu vị cường giả đó thật sự bạo phát thực lực, thậm chí đủ để hủy diệt thế giới này!
“Mạnh quá! Dường như còn mạnh hơn cường giả mạnh nhất ở tộc ta!” Bỗng nhiên, một tiếng nói vang lên trong đầu Diệp Tinh.
Diệp Tinh ngây ra, ý thức hắn nhanh chóng tìm kiếm nơi phát ra tiếng nói, lúc này, trong nhẫn không gian của hắn có một cái kém đen đang nhô ra một cái đầu nhỏ.
“Tiểu Hắc, ngươi tỉnh rồi hả?” ý thức của Diệp Tinh vội vàng nói.
“Ừ.” Lần này Tiểu Hắc không phản bác, lúc này trong mắt nó ngập tràn sự khiếp sợ: “Diệp Tinh, đây là sự tồn tại của vị cường giả nào trong nhân tộc các ngươi? Loại tồn tại như vậy, là sự tồn tại vô địch trong vũ trụ đó!”
Vị cường giả sâu trong trí nhớ của nó cũng không bằng vị cường giả trước mắt này.
“Không biết.” Diệp Tinh lắc đầu.
Hắn nhìn dáng vẻ ông cụ cảnh giới đạo chủ đang vô cùng tôn kính trước khuôn mặt khổng lồ đó, trong lòng bỗng nhiên nổi lên một tia khát vọng.
Ông cụ nhìn hai người sau lưng bị giết, sắc mặt hơi thay đổi, nhưng không dám nói nhiều thêm một câu nào.
“Đây là trừng phạt, nếu lần sau còn có tình huống như vậy, thế giới này cũng không cần tồn tại nữa.” Khuôn mặt khổng lồ lạnh lùng nói.
“Vâng! Đại nhân!” Ông cụ không dám do dự, vội vàng nói.
Ong…
Sau đó, một luồng dao động tác động lên người Diệp Tinh.
Soạt!
Hàng chục nghìn người bọn họ toàn bộ đều biến mất.
Khuôn mặt khổng lồ cũng từ từ biến mất, khí lưu màu xám lại quay lại trong khe nứt lần nữa, khe nứt không gian cũng từ từ biến mất, bầu trời lại khôi phục lại vẻ vốn có của nó.
Xung quanh tất cả như bình thường, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, ba cường giả cảnh giới đại đạo đã ngã xuống!
Cả thế giới Tinh Nguyên đều trở nên yên tĩnh, giống như chưa hề xảy ra bất cứ chuyện gì, trong đầu mọi người chỉ còn lại một câu cuối cùng mà khuôn mặt khổng lồ nói.
“Nếu lần sau còn xảy ra tình huống như vậy, thế giới này cũng không cần tồn tại nữa.”
Điều này chứng minh, khuôn mặt khổng lồ có năng lực hủy diệt thế giới này của bọn họ!
Ngọn núi bậc thang Tinh Nguyên trở nên yên tĩnh, trong mắt tất cả mọi người đều là vẻ kinh sợ, dường như không dám tin vào cảnh tượng mới xảy ra trước mắt.
Hư không vỡ nát, miểu sát cường giả đạo chủ, đây là tồn tại khủng bố tới mức nào?
Chính ngay lúc nãy thôi, tồn tại như vậy đã giáng xuống!
Ông cụ tóc trắng nắm chặt nắm đấm, nhìn hư không khôi phục lại vẻ bình thường, im lặng thật lâu.
Một lúc sau, trên mặt ông ta lộ ra vẻ vô cùng tức giận: “Ngu xuẩn! Thật sự là ngu xuẩn! Tinh Hồn này muốn thế giới của chúng ta bị hủy diệt ư?”
Bọn họ đã tồn tại trong thế giới này rất lâu rồi, muốn theo đuổi cảnh giới cuối cùng, vậy nên không quan tâm tới Tinh Nguyên Tông, chuyên tâm bế quan.
Bọn họ cũng đã để lại nhắc nhở về thế lực thần bí đó, tuyệt đối không được chọc tới.
Nhưng Tinh Hồn cho rằng thực lực bản thân đã đột phá, vậy mà dám bắt những thiên tài này, quả thật là tìm chết.
Ông ta không những tự tìm chết, còn kéo theo cả hai vị cường giả cảnh giới đạo chủ nữa.
Chương 638: Thánh tôn Thời Không 1
“Thái Thượng trưởng lão.” Trên mặt mấy cường giả Bất Tử Cảnh Kim Vụ vẫn còn sót lại một chút sợ hãi, Kim Vụ không nhịn được tiến lên hỏi: “Vừa nãy là thứ gì vậy? Còn cả những thiên tài đó nữa, rốt cuộc là từ đâu tới?”
Những người khác cũng nhìn ông cụ tóc trắng, trong mắt tràn ngập vẻ nghi ngờ.
Thế giới Tinh Nguyên này còn ẩn giấu bí mật gì đó.
“Hừ!”
Ông cụ tóc trắng hừ lạnh một tiếng, nhưng không giấu diếm điều gì, lập tức nói: “Chúng ta được gọi là thế giới Tinh Nguyên, mà thế giới Tinh Nguyên kết nối với một nơi, có một thông đạo liên kết với thế giới bên ngoài. ’
“Thế giới bên ngoài?” Mấy người Kim Vụ nghe vậy, trên mặt lập tức lộ ra vẻ chấn động.
Vậy mà những thiên tài đó tới từ thế giới bên ngoài!
Ngoài thế giới này của bọn họ ra, vậy mà vẫn còn thế giới khác! Lời của ông cụ trực tiếp khiến cho nhận thức của bọn họ sụp đổ.
“Thực lực của thế giới bên ngoài sâu không lường được, thậm chí có năng lực hủy diệt thế giới này của chúng ta! Thiên tài lại càng nhiều hơn! Có điều thiên tài của bọn họ hàng triệu năm mới tới đây một lần.”
Ông cụ tóc trắng trầm giọng nói, nhớ tới chuyện của rất nhiều năm về trước, trong mắt ông ta vẫn còn sót lại một tia sợ hãi.
Lúc đó thế giới của bọn họ cũng có rất nhiều cường giả, cường giả đạo chủ lại càng nhiều hơn, nhưng chỉ một tồn tại của thế giới bên ngoài giáng xuống, thế giới của bọn họ nổi dậy chống lại, nhưng không có chút lực phản kháng nào, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi các cường giả đạo chủ chỉ còn lại có mấy người.
“Đối với thế giới bên ngoài mà nói, thế giới này của chúng ta chỉ là nơi để những thiên tài của bọn họ nhân cơ duyên truyền thừa của bậc thang Tinh Nguyên mà thôi.” Ông cụ tóc trắng trầm giọng nói: “Mà chúng ta chỉ có thể làm như không biết gì.”
Thảm hại biết bao nhiêu?
Giống y như vừa nãy vậy, hai cường giả bên cạnh ông bị giết chết, ông ta một câu cũng không dám nói, căn bản không dám phản kháng.
Bởi vì nếu như phản kháng, thế giới này sẽ không thể tồn tại nữa.
Đó chắc chắn là một sức mạnh nghiền ép, trong lòng bọn họ không thể sinh ra bất cứ lòng phản kháng nào.
Trước đây ông không công bố ra ngoài, là vì lo lắng cường giả của thế giới này tạo nên sự xung kích lớn, không ngờ rằng suýt chút nữa đã tạo nên kết quả khó mà gánh nổi.
Mấy người Hỗn Hoàng bên dưới cũng nghe ông cụ nói.
“Thế giới bên ngoài?”
Hỗn Hoàng nghe vậy, trong mắt sinh ra khát vọng.
So sánh với thế giới Tinh Nguyên mà nói, thế giới bên ngoài chắc chắn càng rộng lớn hơn, hơn nữa còn có rất nhiều thiên tài.
Chỉ riêng bảng xếp hạng bậc thang Tinh Nguyên này thôi đã có thể nhìn ra được tình hình của thế giới bên ngoài, hơn nữa khuôn mặt khổng lồ mới xuất hiện trong hư không lúc nãy, chân thân còn chưa xuất hiện đã có thể dễ dàng giế được đại đạo chi chủ, tồn tại như vậy cũng thuộc về thế giới bên ngoài, thế giới này của bọn họ vĩnh viễn không thể sinh ra cường giả như vậy.
Soạt!
Mấy người Diệp Tinh chỉ cảm thấy thân thể lóe lên, sau đó xuất hiện trên một quảng trường cực lớn, những chỗ trống trên quảng trường lóe lên các bí văn kì lạ.
“Đây là quảng trường Tinh Nguyên!”
“Chúng ta trở về rồi!”
“Haha, chúng ta không sao rồi!”
Các thiên tài nhìn khung cảnh quen thuộc, trên mặt lộ ra sự vui vẻ sau khi trở về từ cõi chết.
Vừa nãy bọn họ cho rằng mình bị bắt, thậm chí có thể sẽ bị nhốt lại trong thế giới Tinh Nguyên, thậm chí là có thể bị giết.
“Là sự tồn tại cường đại lúc nãy đã cứu chúng ta.”
“Mạnh mẽ quá! Chỉ vung tay đã có thể giết được đại đạo chi chủ!”
“Lần sau nếu còn xảy ra tình huống như vậy, thế giới này cũng không cần tồn tại nữa! Haha, câu nói này khí phách quá!”
Trên mặt rất nhiều lộ ra vẻ kích động mà bàn tán về tình huống lúc nãy.
Sự tồn tại cường đại đó đối với thế giới Tinh Nguyên mà nói, là một sự đe dọa cực lớn, nhưng đối với bọn họ mà nói, lại là một điều khiến cho nội tâm vô cùng kích động, bởi vì đây là phe của họ.
Đối với bọn họ mà nói, đại đạo chi chủ là sự tồn tại lớn mạnh tới mức nào? Thậm chí đó là mục tiêu lớn nhất mà đời này của bản thân khó mà đạt tới, nhưng lại bị sự tồn tại hùng mạnh đó dễ dàng giết chết!
“Sự tồn tại vượt qua đại đạo chi chủ ư?” Diệp Tinh cũng nhớ lại tình huống ban nãy, trong mắt lộ ra kích động.
Giống như Tiểu Hắc đã nói, thật sự đạt tới đẳng cấp đó, cho dù tiến vào trong vũ trụ cũng không có gì phải sợ hãi hết!
Trước đây hắn từng thấy cường giả Bất Tử Cảnh ra tay, đó cũng xem như là một tin tức cực lớn, nhưng so với tình huống mà cả thế giới đều bị hủy diệt, căn bản không thể so sánh được.
Soạt!
Đang bàn tán, bỗng nhiên trên quảng trường khổng lồ có một luồng dao động cực kì mạnh mẽ lóe lên, một luồng khí thế bao phủ lên toàn khu vực này.
Trong không trung, một người đàn ông trung niên mặc trường bào màu vàng, sau lưng còn có một chiếc đuôi xuất hiện.
“Đạo chủ Linh Tự!” Các thiên tài nhìn thấy người đàn ông trung niên, vội vàng cung kính nói.
“Mọi người không cần lo lắng, lát nữa sẽ có phi hành khí tới đón mọi người về.” Đạo chủ Linh Tự nhìn đám thiên tài, cười khẽ nói.
“Đạo chủ Linh Tự, ta muốn hỏi một chút, sự tồn tại cường đại lúc nãy tên là gì vậy?” Bỗng nhiên, một thiên tài không nhịn được hỏi.
Những thiên tài khác cũng nhìn đạo chủ Linh Tự.
Nghe vậy, trên mặt đạo chủ Linh Tự mang theo vẻ tươi cười, trong mắt hiện lên vẻ vô cùng sùng kính, nói: “Đó là cường giả đỉnh cấp thật sự của nhân tộc chúng ta, thánh tôn Thời Không!”
Chương 639: Một năm
“Thánh tôn Thời Không?” các thiên tài như Diệp Tinh nghe vậy, lặng lẽ ghi nhớ cái tên này trong lòng.
Một người trấn áp một thế giới, thực lực đó sẽ đạt tới mức độ nào?
“Haha, lần này các ngươi gặp nạn trong bí cảnh Tinh Nguyên, được thánh tôn đại nhân ra tay, đây là phúc khí cực kì lớn của các ngươi! Ta trở thành đạo chủ nhiều năm như vậy, thật sự thấy thánh tôn ra tay chỉ có ba lần mà thôi.” Đạo chủ Linh Tự cười nói.
Thực lực của ông ta rất mạnh, nhưng so với thánh tôn Thời Không thì kém hơn rất nhiều.
Lòng các thiên tài kích động, trong lòng càng sinh ra khát vọng vô tận.
Trước đó bọn họ khát vọng trở thành cường giả đạo chủ cảnh, nắm giữ một đại đạo hoàn chỉnh, nhưng giờ đây lại khát vọng trở thành một cường giả giống như thánh tôn Thời Không.
Tất nhiên, trong lòng họ cũng hiểu rõ, muốn trở thành cường giả đạo chủ cảnh, đã là một chuyện rất khó, càng không cần nói tới tiến thêm một bước vê phía trước.
“Tu luyện cho tốt, hấp thụ thật tốt cảm ngộ trên bậc thang Tinh Nguyên lần này, sau đó tới Tháp Đăng Thiên thử xem, nói không chừng sau này các ngươi sẽ có cơ hội gặp lại thánh tôn đại nhân!” Đạo chủ Linh Tự cười nói.
Lứa thiên tài trước mặt này chắc chắn vượt xa thiên tài của các khóa khác, nói không chừng tương lai thật sự có thể xuất hiện tồn tại đỉnh cấp.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, rất nhanh phi hành khí của thành Thời Không, điện Hồn Thiên và tháp Hư Thử đã tới.
“Diệp Tinh, chúng tôi về điện Hồn Thiên đây.” Hoàng Viêm nhìn Diệp Tinh, nói.
Diệp Tinh gật đầu, cười nói: “Cố gắng!”
Bên cạnh, mấy người Vương Tam Đại, Tần Phong đều nghiêm túc gật đầu, nói: “Cố gắng!”
Hiện giờ bọn họ vẫn còn rất nhỏ yếu, nhưng vẫn không ngừng phát triển.
Tiến vào thành Thời Không, điện Hồn Thiên, bọn họ đã có được điều kiện bổ dưỡng tốt nhất.
Phi hành khí khởi động, rất nhanh đã về tới thành Thời Không, sau đó Diệp Tinh trở về lục trọng thiên. 4
“Cuối cùng cũng trở về rồi!”
Nhìn khung cảnh quen thuộc, khóe miệng Diệp Tinh lộ ra một nụ cười.
Lại một năm nữa trôi qua, mà một năm này thực lực của hắn tiến bộ cực lớn!
“Giờ tiêu hóa một thời gian đã, sau đó lại tới Tháp Đăng Thiên kiểm tra thực lực!”
Hơn một năm thời gian, hán vẫn đang không ngừng lĩnh ngộ, phía trước còn ổn, nhưng phía sau laijc ó chút cảm giác ăn tươi nuốt sống.
Tay phải vung lên, trước mắt xuất hiện ba mặt trăng, ngoài ra còn có các ngôi sao đang lóe lên, vô cùng kì lạ.
Sau đó ý thức của Diệp Tinh chìm sâu vào trong, lặng lẽ lĩnh ngộ.
Thời gian nhanh chóng trôi chảy, trước Tháp Đăng Thiên rơi vào im lặng hiếm có, các thiên tài đều đang tiêu hóa những gì mà mình đoạt được.
Mà sau hai tháng trôi qua, dần dần cũng có thiên tài tới đây thử xông Tháp Đăng Thiên.
Tháp Đăng Thiên nằm trên một quảng trường khổng lồ, lúc này rất nhiều thiên tài đều có mặt ở đây.
“Xem kìa, bảng xếp hạng lại thay đổi rồi.”
“Khoảng thời gian này có rất nhiều xếp hạng của các thiên tài xảy ra thay đổi.”
“Sau khi tham gia bậc thang Tinh Nguyên, quả thực các thiên tài có tiến bộ cực lớn.”
Mọi người nhìn bảng xếp hạng, không ngừng bàn tán.
Vút!
Bỗng nhiên, phía xa có một bóng người đi tới, đây là một chàng trai giống như tinh linh tộc, tai nhọn, vô cùng khôi ngô.
“Là Vô Ngân!”
“Đã mấy tháng rồi, những thiên tài xếp hạng trên cuối cùng cũng xuất hiện!”
“Thành tích của Vô Ngân là tầng thứ tư Tháp Đăng Thiên, không biết bây giờ có thể vượt qua tầng thứ năm không?”
Ánh mắt mọi người xung quanh lập tức đổ dồn về phía Vô Ngân.
Hiện giờ thiên tài đỉnh cấp của thành Thời Không là mấy người xếp hạng đầu không thể nghi ngờ, Hỗn Vũ, Diệp Tinh, Lâm Tiểu Ngư, Lư Vân Đạt, Đồng Mục Sâm Vô Ngân, rõ ràng sáu người bọn họ đã vạch ra giới hạn với các thiên tài khác.
Sắc mặt Vô Ngân bình tĩnh, anh ta nhìn bảng xếp hạng một cái, sau đó lập tức bước vào trong Tháp Đăng Thiên.
Ong…
Một phút sau, tên anh ta trên bảng xếp hạng sinh ra một luồng dao động.
“Xảy ra thay đổi rồi!”
Mọi người nhìn bảng xếp hạng.
Lúc này tên của Vô Ngân nhanh chóng tiến lên trên, cuối cùng xông lên hạng thứ ba.
“Vô Ngân xông qua tầng thứ năm rồi!”
“Lần truyền thừa này, hắn ta trực tiếp tiến bộ một tầng.”
Lòng mọi người khẽ động.
Tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên, đây là một ngưỡng cửa, ngăn chặn vô số các thiên tài Đạo Tắc Cảnh.
Bình thường mà nói, rất lâu nhân tộc mới xuất hiện một thiên tài có thể vượt qua tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên.
Khoảng thời gian này hoàn toàn là thời gian mà nhân tộc bạo phát, đã có mấy người vượt qua được tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên rồi, bỏ xa các khóa khác.
“Không biết Vô Ngân có thể vượt qua tầng thứ sáu không?”
Mọi người tiếp tục đợi, nhưng mười giây sáu, bỗng nhiên quảng trường lóe lên một trận dao động, sau đó bóng Vô Ngân lần nữa xuất hiện trên quảng trường.
“Thất bại rồi.” nhìn thấy Vô Ngân, trong lòng mọi người đều đã biết kết quả.
“Tầng thứ sáu cách biệt quá lớn.” Vô Ngân lặng lẽ nhìn bảng xếp hạng, hơi nắm chặt nắm đấm.
Ở lại nơi này một lát, sau đó anh ta rời đi.
Thời gian trôi qua cực nhanh, một tháng sau, Đồng Mục Sâm tới xông Tháp Đăng Thiên, xông qua tầng thứ năm.
Hai tháng sau, Lư Vân Đạt tới xông Tháp Đăng Thiên, xông qua tầng thứ năm.
Bốn tháng sau, Lâm Tiểu Ngư tới xông Tháp Đăng Thiên, xông qua tầng thứ năm.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, thành Thời Không xuất hiện bốn thiên tài xông qua tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên.
Mà tất cả mọi người vẫn đang chờ đợi, bởi vì Diệp Tinh và Hỗn Vũ vẫn chưa tới thử xông Tháp Đăng Thiên.
Không ai cho rằng tiến bộ của Diệp Tinh và Hỗn Vũ không lớn, dù sao bọn họ đã leo lên được hơn bốn trăm bậc thang.
“Bí thuật này cũng thật kì lạ, không chỉ tiếp xúc nhiều với đạo tắc, mà còn có thể nâng cao thực lực của mình lên rất nhiều!” Trong lục trọng thiên, Diệp Tinh thi triển đạo tắc, trong lòng mừng thầm.
Trên cánh tay trái hắn đã dung hợp được phần lớn đạo mạch thuộc tính không gian, thứ này có hiệu quả bằng một phần ba tháp đại đạo Tam Thiên, lại kết hợp thêm với bí thuật Tinh Thần trên bậc thang Tinh Nguyên, tốc độ tiến bộ của hắn đã đạt tới mức cực kì kinh người!
“Có điều tốc độ tiến bộ hiện giờ đang giảm xuống, có tiếp xúc nhiều hơn nữa cũng vô dụng, đáng tiếc khí lưu màu xám trong đầu không đủ, nếu không chắc chắn mình có thể bước lên nhiều bậc thang hơn nữa!”
Diệp Tinh cảm thấy có chút tiếc nuối.
Nếu khí lưu màu xám trong đầu có đủ, thậm chỉ hắn có thể vượt qua bậc thang Tinh Nguyên một cách hoàn chỉnh! Thậm chí có thể có được bí thuật hoàn chỉnh!
Giờ đây Diệp Tinh có chút không nỡ sử dụng khí lưu màu xám.
Tay phải vung lên.
Oành!
Chương 640: Tầng thứ tám! (1)
Lập tức có một luồng dao động Đạo Tắc Không Gian hiện ra, ở trên bậc thang Tinh Nguyên một năm, lúc trở về thành Thời Không đã là hơn một năm, thực lực của Diệp Tinh tiến bộ cực lớn!
“Phần thứ ba của bí thuật đó cũng đã nắm được rồi! Thúc giục một chút, thực lực của mình lập tức tăng lên mười lần!”
Thực lực của hắn hiện giờ so với hai năm trước được nâng lên rất nhiều.
“Xem thử kiếm trận Thiên Huyền một chút!”
Tay phải Diệp Tinh vung lên, các thanh kiếm lập tức bay lượn không ngừng, những trường kiếm này phải lên tới hơn một nghìn bảy trăm thanh!
“Tăng thêm!”
Tay hắn vung lên, có trường kiếm nhanh chóng gia nhập vào trong kiếm trận.
Hơn một nghìn bảy trăm thanh… một nghìn chín trăm thanh…. hai nghìn ba trăm thanh…. hai nghìn tám trăm thanh…. ba nghìn năm trăm thanh…
Từng thanh trường kiếm không ngừng gia nhập vào kiếm trận, mãi tới hơn năm nhìn thanh Diệp Tinh mới cảm thấy thao tác có chút khó khăn.
“Haha, kiếm trận Thiên Huyền cũng tiến bộ lớn như vậy!”
Diệp Tinh không kiên trì nữa, lúc này trên mặt hắn tràn ngập vẻ vui mừng.
“Đi! Thực lực không thể xảy ra thay đổi trong thời gian ngắn, xem thử xem thực lực hiện giờ của mình có thể xông lên được tầng mấy Tháp Đăng Thiên!”
Trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia mong đợi.
Một năm này hắn chuyển hóa truyền thừa trên bậc thang Tinh Nguyên thành thực lực của mình, đương nhiên còn một phần nhỏ nữa, có điều thứ này kéo dài trong thời gian tiếp theo sẽ tạo ra ảnh hưởng với sự tiến bộ của hắn.
Hắn nhanh chóng rời khỏi nơi ở của mình.
Tháp Đăng Thiên nằm trên một quảng trường khổng lồ, bóng dáng Diệp Tinh lập tức xuất hiện.
“Nhìn kìa, là Diệp Tinh!”
“Một năm rồi, cuối cùng hắn ta cũng tới đây xông Tháp Đăng Thiên.”
“Không biết có thể xông lên tầng thứ mấy?”
“Đoán chừng tầng tám không thành vấn đề.”
Mọi người nhìn Diệp Tinh đi tới, nhất thời không nhìn được bàn tán.
“Hửm?” bỗng nhiên quảng trường trở nên yên tĩnh, mọi người nhìn về một phía, nơi đó có một chàng trai khuôn mặt bình thường, trông giống người trái đất, trên người còn có rất nhiều bí văn màu xanh lam đang từ từ bước tời.
“Là Hỗn Vũ!”
“Hắn cũng tới rồi!”
“Vậy mà lại trùng hợp đến thế, hắn ta và Diệp Tinh tới đây cùng lúc.”
Mọi người nhìn Diệp Tinh, lại nhìn về phía Hỗn Vũ.
Hai thiên tài Đạo Tắc Cảnh mạnh nhất thành Thời Không lúc này đều tới đây.
“Diệp Tinh.” Hỗn Vũ nhìn Diệp Tinh, trong mắt lộ ra chiến ý.
Vút!
Anh ta lập tức tiến vào bên trong Tháp Đăng Thiên.
“Hỗn Vũ!” lúc này trong mắt Diệp Tinh cũng lóe lên một tia sáng.
Hiện giờ, thực lực của hắn tiến bộ rất nhiều, nhưng không biết còn cách biệt Hỗn Vũ bao nhiêu.
Không hề do dự, hắn cũng tiến vào bên trong Tháp Đăng Thiên.
“Đều tiến vào rồi!”
“Thời gian hơn hai năm, chắc chắn Diệp Tinh, Hỗn Vũ đều tiến bộ nhiều, trên bậc thang Tinh Nguyên, Diệp Tinh leo lên được bậc thang thứ bốn trăm năm mươi, mà Hỗn Vũ kém hơn một chút.
Rất có thể tiến bộ của Diệp Tinh sẽ lớn hơn một chút.”
“Có điều trước đây Hỗn Vũ đã sắp xông được qua tầng thứ tám Tháp Đăng Thiên rồi, Diệp Tinh ở tầng thứ tám Tháp Đăng Thiên gần như bị miểu sát, khoảng cách giữa hai người rất lớn.”
Mọi người không nhịn được bàn tán.
Trước khi tiến vào bí cảnh Tinh Nguyên, thực lực của Hỗn Vũ vẫn còn vượt qua Diệp Tinh, nhưng hai năm này Diệp Tinh tiến bộ rất lớn, ai cũng không biết kết quả cuối cùng sẽ như thế nào.
“Cuối cùng Hỗn Vũ và Diệp Tinh cũng tới xông tháp rồi.”
“Không biết hiện giờ thực lực của bọn họ đã tiến bộ tới mức nào rồi? Có thể khiến cho chúng ta kinh ngạc không?”
Cùng lúc đó, các tồn tại cường đại cũng đưa ý thực của mình vào trong Tháp Đăng Thiên.
Bóng dáng lóe lên, Diệp Tinh xuất hiện trong không gian tầng thứ tám Tháp Đăng Thiên.
“Hai năm rồi, ngươi lại tới đây.” Phía bên kia không gian, chỉ có một bụi cỏ nhỏ màu trắng.
Lúc này bụi cỏ nhỏ màu trắng khẽ vẫy vẫy lá, giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Phải, tôi lại tới rồi.” Diệp Tinh nhìn bụi cỏ nhỏ màu trắng này, khóe miệng lộ ra một nụ cười.
“Thực lực không đủ, tới đây cũng có tác dụng gì?” Cỏ nhỏ màu trắng nhìn Diệp Tinh.
Diệp Tinh bình tĩnh nói: “Sẽ không để ngươi thất vọng đâu!”
“Nếu đã như vậy, vậy thì chiến thôi!” cỏ nhỏ màu trắng gật đầu.
“Định!”
Bỗng nhiên, một tiếng nói vang lên, sau đó Diệp Tinh cảm thấy cơ thể mình không thể động đậy được.
“Trói buộc không gian?” Diệp Tinh cảm nhận luồng trói buộc này một chút, trong mắt không có bất cứ sự hoảng sợ nào.
“Dường như không mạnh là bao!”
“Răng rắc!”
Hắn thúc giục đạo tắc, lập tức có một tiếng vỡ vang lên.
Vút!
Phía xa có một ánh sáng màu trắng đánh tới, lập tức xẹt qua.
“Oành!”
Như hai ngọn núi đụng vào nhau, công kích khủng bố không ngừng khuếch tán ra xung quanh, trong không gian rất nhiều khí lưu đang dâng lên cuồn cuộn, trong không khí không ngừng vang lên tiếng răng rắc.
Khắp không gian nháy mắt bị bao phủ bởi vô số dao động mạnh mẽ, cho dù một cường giả Chân Linh Cảnh ở đây, đoán chừng cũng cảm thấy khó mà chịu được.
Sau khi va chạm, luồng ánh sáng màu trắng đó lập tức biến mất, mà kiếm quang của Diệp Tinh vẫn bay ra như cũ.
“Cái gì?” Thấy vậy, bụi cỏ nhỏ màu trắng đó lập tức kêu lên một tiếng kinh ngạc: “Vậy mà ngươi có thể dễ dàng thoát ra khỏi trói buộc của ta?”
“Là trói buộc của ngươi quá yếu!” Diệp Tinh cười khẽ nói.
“Hừ! Vậy thì thử chiêu này xem!” cỏ nhỏ màu trắng hừ nhẹ một tiếng.
Vút! Vút! Vút!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc [Dịch] Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Co-Vo-Hop-Dong-Bo-Tron-Cua-Tong-Giam-Doc-SE-Audio-Truyen.jpg)




