[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 56 : Thu hoạch cực lớn 1 (c551-c560)
❮ sautiếp ❯Chương 551: Thu hoạch cực lớn 1
Nó nhìn Diệp Tinh, trong mắt tràn đầy vẻ cảnh giác, sợ lại bị bắt vào.
“Ngươi nói xem?” Diệp Tinh nhìn sâu róm, sắc mặt bình tĩnh nói: “Ngươi lớn lên màu đen, tim cũng đen, chúng ta coi như là có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, thế mà lại muốn đối phó ta?”
Diệp Tinh giả vờ để tiếp tục thu thập Tiểu Hắc.
– Ai bảo ngươi gọi ta là Tiểu Hắc! Sâu róm bị dọa nhất thời lui về phía sau, nó nhìn Diệp Tinh lớn tiếng nói: “Ta chỉ muốn trừng phạt ngươi một chút thôi, lại không muốn giết ngươi.”
Nghe vậy, Diệp Tinh dừng động tác lại, ra vẻ hào phóng nói: “Niệm tình ngươi ở đây không có sát tâm, lúc này ta sẽ không so đo với ngươi.”
– Hừ! Sâu róm hừ nhẹ một tiếng, nhưng cũng hoàn toàn buông tha ý nghĩ đối phó Diệp Tinh.
Ánh mắt nó nhìn xương cốt màu trắng trước mắt, theo bản năng dùng móng vuốt nhỏ lau nước miếng trên khóe miệng một chút.
Xoẹt..
Hào quang trên người nó chớp động, tiếp xúc với xương trắng.
Hắc sắc quang mang lưu động cùng xương trắng chớp động một chút, sau đó chậm rãi ngưng tụ cùng một chỗ.
Một khối chất lỏng màu đen trôi nổi trên xương trắng.
– Xuất hiện! Diệp Tinh nhìn chất lỏng màu đen này.
Lúc trước lĩnh vực của hắn khuếch tán, còn có được truyền thừa nhất định là bởi vì chất lỏng màu đen này.
Trong lòng nghĩ, bỗng nhiên khí lưu màu xám trong đầu Diệp Tinh dao động một chút.
“Khí lưu màu xám lại xuất hiện?” Diệp Tinh sửng sốt.
Theo khí lưu màu xám dao động, một bộ phận nhỏ của chất lỏng màu đen kia thoát ly ra, sau đó nhanh chóng tiếp xúc với Diệp Tinh, trực tiếp dung nhập vào.
Ầm ầm!
Nó xâm nhập vào cơ thể, Diệp Tinh cảm thấy trong cơ thể tựa hồ đang phát sinh biến hóa kỳ dị, biến hóa này cũng không phải là về phương diện thân thể.
Xoẹt…
Bỗng nhiên, trong đầu hắn lại xuất hiện từng tin tức kỳ dị, tin tức này lại là một bí thuật.
“Đây là…”
Diệp Tinh thử thi triển một chút, lĩnh vực Hắc Diệu của bản thân chợt bộc phát.
10 nghìn mét… 11 nghìn mét… 12 nghìn mét…
Cuối cùng, lĩnh vực Hắc Diệu này lại trực tiếp khuếch tán đến một 13 nghìn mét!
Lĩnh vực Hắc Diệu của mình lại khuếch tán rồi? Diệp Tinh cảm thụ một chút, trên mặt nhất thời lộ ra vẻ kinh hỉ.
Trước lĩnh vực của hắn là 10 nghìn mét, ngay trong thời gian ngắn này lại khuếch tán thêm 3000 mét nữa.
Sau đó tay phải Diệp Tinh vung lên, một thanh trường kiếm đang nhanh chóng bay múa.
– Lĩnh vực tăng trưởng đạt tới gần bảy lần! Diệp Tinh cảm thụ một chút, trong lòng vui sướng.
Trước lĩnh vực của hắn tăng trưởng chỉ có năm lần mà thôi.
“Hấp thu chất lỏng này, lĩnh vực Hắc Diệu của mình hoàn toàn lột xác!
Diệp Tinh cảm giác mình cho dù hấp thu lượng lớn Hắc Diệu Thạch cũng tuyệt đối không có hiệu quả này!
Thử thi triển bí thuật truyền thừa của chất lỏng màu đen, Diệp Tinh nhanh chóng cảm ứng được một loại năng lượng kỳ dị trong máu mình.
“Tựa hồ dưới loại năng lượng này, mình mới có thể thi triển lĩnh vực Hắc Diệu.” Diệp Tinh cảm thụ một chút, trong lòng thầm nghĩ.
“Mà loại bí thuật này tựa hồ có thể chậm rãi tăng cường cỗ năng lượng kỳ dị kia?”
Trong mắt hắn nhất thời lộ ra một tia kinh hỉ.
Có thể trực tiếp tu luyện, như vậy chứng tỏ cho dù hắn không hấp thu Hắc Diệu Thạch nữa thì về sau lĩnh vực Hắc Diệu cũng sẽ chậm rãi tăng cường!
“Phương pháp tu luyện lĩnh vực? Ngươi ngay cả cái này cũng có thể?” Lúc này Tiểu Hắc khiếp sợ nhìn Diệp Tinh.
Nó rõ ràng cảm ứng được dao động hiện tại trong lĩnh vực Hắc Diệu của Diệp Tinh.
Sau đó trong mắt nó lại lộ ra một tia hồ nghi: “Diệp Tinh, ngươi thật sự không có huyết mạch sinh mệnh của tộc chúng ta?”
Vô luận là phương pháp khống chế lĩnh vực, hay là phương pháp tu luyện lĩnh vực, đều là thiên phú độc đáo của bản thân bọn họ, cho dù những người khác có thể thông qua Hắc Diệu Thạch có được lĩnh vực Hắc Diệu, nhưng không có Hắc Diệu Thạch, lĩnh vực Hắc Diệu của bọn họ sẽ vẫn trì trệ không tiến, về sau cũng không có bao nhiêu tác dụng.
Thực lực của bọn họ càng mạnh, lĩnh vực cũng càng mạnh, đây là bí thuật thiên phú mà bản thân bọn họ có!
“Không có.” Diệp Tinh bất đắc dĩ nói.
Nhưng trong lòng hắn lại cảm thấy ngạc nhiên.
“Năng lượng màu xám này làm cho mình có được thiên phú độc đáo của tộc của Tiểu Hắc sao? Đây có phải là một bản sao hay không! Chẳng qua cũng không phải thiên phú đạo tắc phục chế!”
Theo thực lực càng tăng cao, khí lưu màu xám này có tác dụng mới bật ra.
Không chỉ sao chép thiên phú đạo tắc, còn sao chép thiên phú sinh mệnh cường đại độc đáo, khí lưu màu xám này quả thực vi phạm quy tắc vũ trụ.
Vũ trụ là công bằng, nhưng khí lưu màu xám lại trực tiếp cướp lấy, thậm chí còn không có tác dụng phụ.
“Thật sự không có sao? Ngươi sẽ không phải là người cường đại nào trong tộc chúng ta ngụy trang, cố ý đến trêu chọc ta chứ? Sâu róm
Tiểu Hắc nghi ngờ nhìn Diệp Tinh.
Càng nghĩ nó càng cảm thấy có khả năng, chính vì vậy, Diệp Tinh mới có thể dễ dàng bắt được nó như vậy.
Diệp Tinh lười để ý đến con sâu này, hắn cẩn thận cảm thụ bí thuật trong đầu.
Sâu róm Tiểu Hắc thấy Diệp Tinh như vậy, đành không hỏi gì nữa, nó nhìn chất lỏng màu đen trước mắt, ánh sáng trên người chớp động, những chất lỏng màu đen này liền nhanh chóng bị nó hút vào trong cơ thể.
Chương 552: Thu hoạch cực lớn 2
“Tiểu Hắc, ngươi có thể cảm ứng được Hắc Diệu Thạch ở nơi khác không?” Một lát sau, Diệp Tinh thu liễm lĩnh vực Hắc Diệu lại, cười hỏi.
Bây giờ trong lòng hắn tràn đầy chờ mong.
Mỗi một lần gặp phải chất lỏng màu đen đều khiến cho lĩnh vực Hắc Diệu của hắn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, điều này chính là tăng cường thực lực của bản thân hắn!
Tiểu Hắc cảm thụ một chút, sau đó ánh mắt nhìn về phía xa xa, nói: “Đi về phía đông.”
Nói xong nó liền trực tiếp bay tới trên vai Diệp Tinh.
Diệp Tinh muốn chất lỏng màu đen kia, nó so với Diệp Tinh còn khát vọng lớn hơn.
– Tốt! Nghe vậy, trên mặt Diệp Tinh nhất thời lộ ra một tia tươi cười.
“Rầm rầm!”
Nham thạch trước mắt bị nghiền nát, Diệp Tinh nhanh chóng xuyên qua phía trước.
……
Một tháng sau, Diệp Tinh lại đến một chỗ, thoáng cái chiếm được hơn 2000 viên Hắc Diệu Thạch, hắn lần thứ hai hấp thu một bộ phận năng lượng màu đen bên trong xương trắng, lĩnh vực Hắc Diệu của bản thân cũng khuếch tán hơn 15 nghìn mét.
Bốn tháng sau, Diệp Tinh chiếm được hơn 4000 viên Hắc Diệu Thạch, lĩnh vực Hắc Diệu của bản thân khuếch tán hơn 18 nghìn mét.
Một năm sau, Diệp Tinh chiếm được hơn 3000 viên Hắc Diệu Thạch, lĩnh vực Hắc Diệu của bản thân khuếch tán hơn 20 nghìn mét.
……
Thời gian nhanh chóng trôi qua, Hắc Diệu Thạch trên người Diệp Tinh càng ngày càng nhiều, mà lĩnh vực Hắc Diệu của bản thân cũng đang không ngừng khuếch tán, thực lực càng ngày càng mạnh!
Trong nháy mắt, thời gian đã trôi qua ba năm.
……
Một chỗ dưới lòng đất Tử Vong cốc, Diệp Tinh nhanh chóng đem Hắc Diệu Thạch thu hồi lại, mừng rỡ nhìn xương cốt trước mắt.
Dưới sự khống chế của Tiểu Hắc, hắc sắc quang mang lưu động của xương trắng chớp động một chút, sau đó chậm rãi ngưng tụ cùng một chỗ.
Một khối chất lỏng màu đen trôi nổi trên xương trắng.
Sau đó một bộ phận nhỏ chất lỏng màu đen thoát ly đi ra, nhanh chóng tiếp xúc với Diệp Tinh, trực tiếp dung nhập vào thân thể hắn.
Phần lớn chất lỏng màu đen còn lại đều bị Tiểu Hắc thôn phệ hết.
“Diệp Tinh, ta làm sao cảm giác được mỗi lần ngươi đều đem bộ phận tinh hoa nhất của năng lượng màu đen hấp thu? Sâu róm Tiểu Hắc nhìn Diệp Tinh, có chút nghi hoặc nói.
Tuy rằng năng lượng không thành vấn đề, nhưng nó luôn cảm thấy bộ phận Diệp Tinh hấp thu kia so với nó còn tốt hơn.
Lúc đầu nó thấy Diệp Tinh hấp thu năng lượng, rất là bất mãn, nhưng hiện tại đã thành thói quen.
Trong tiềm thức của nó đã hoàn toàn coi Diệp Tinh là sinh mệnh của bộ tộc nó.
“Với tâm lý không thỏa mãn của ngươi thì ngươi đương nhiên luôn cảm thấy đối phương tốt hơn mình.” Diệp Tinh cười nói.
Trong lòng hắn lại vô cùng vui sướng.
Thời gian ba năm, Hắc Diệu Thạch hiện tại hắn có được đã đạt tới 50 nghìn viên!
Trong lòng vừa động, lĩnh vực Hắc Diệu liền tản ra.
Toàn bộ lĩnh vực nhanh chóng mở rộng, 20 nghìn mét… 30 nghìn mét…
Cuối cùng đạt tới 40 nghìn mét mới ngừng lại.
– 40 nghìn mét lĩnh vực, tăng gấp mười hai lần! Diệp Tinh trong lòng vui sướng, trong vòng ba năm thực lực của hắn tăng lên trên phạm vi lớn.
So với trước khi tiến vào, thực lực của hắn lại tăng lên gấp mấy lần.
“Diệp Tinh, trong Tử Vong cốc này hẳn là không có bao nhiêu năng lượng nữa.” Đang lúc Diệp Tinh trong lòng mừng rỡ, Tiểu Hắc bỗng nhiên nói.
“Không còn nữa?” Diệp Tinh sửng sốt.
“Ừm, lúc trước ta chú ý các phương hướng, cũng không có phát hiện gì, cho dù có, hẳn là cũng rất ít.” Tiểu Hắc gật đầu nói, “Nhưng mà hiện tại năng lượng đã đủ rồi.”
Nó muốn đạt được năng lượng chỉ là vì muốn mau chóng trưởng thành thôi, nhưng nó không có khả năng hoàn toàn ỷ lại vào năng lượng này.
“Kế tiếp ta sẽ ngủ say, nếu không có việc gì thì đừng quấy rầy ta.”
Sau khi nói xong Tiểu Hắc nhất thời hóa thành một đạo quang mang trực tiếp tiến vào trong nhẫn không gian của Diệp Tinh, sau đó toàn bộ thân thể dưới hắc sắc quang mang lại hóa thành một cái kén đen.
“Thật đúng là quyết đoán.”
Cẩn thận kiểm tra trạng thái Tiểu Hắc một chút, Diệp Tinh thầm nghĩ, hắn lại nhìn khu vực chung quanh.
– Nếu Tiểu Hắc lại ngủ say, vậy mình cũng nên rời khỏi nơi này!
Tính ra hắn đã là lần thứ hai tiến vào không gian Hắc Diệu này rồi, cũng được hơn 10 năm rồi, nghĩ đến thu hoạch của mình, trên mặt Diệp Tinh tràn đầy tươi cười.
50 nghìn viên Hắc Diệu Thạch, những thứ này đủ để đổi ra 500 triệu điểm Thời Không!
– Hiện tại rời khỏi thế giới Hắc Diệu, trở lại thời Không Thành đổi lấy phân thân thuật thôi!
Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy chờ mong.
Đối với phân thân thuật hắn đã sớm vô cùng khát vọng đạt được!
Chờ sau khi nắm giữ phân thân thuật, tốc độ tiến bộ của hắn tuyệt đối sẽ tăng lên một cấp bậc.
– Đi! Bóng dáng của Diệp Tinh nhanh chóng xuyên qua những tảng đá.
Tử Vong cốc, mặt Cảnh Vũ âm u nhìn xuống bên dưới.
“Kim Hằng, ngươi nói bây giờ vẫn chưa phát hiện ra phần lớn Hắc Diệu Thạch ở chỗ nào?” Cảnh Vũ trầm giọng nói.
“Phải.” Kim Hằng gật đầu.
“Kim Hằng, không phải ngươi lại tới chỗ nào nhận thuộc hạ đó chứ?” Lời Mạc Vẫn nói mang theo chút châm chọc.
Thời gian ba năm, tính cách của ông ta càng thêm lập dị.
“Mạc Vẫn, ngươi tìm chết à?” Kim Hằng lập tức nổi giận nói.
Chương 553: Cơ duyên trong núi
“Được rồi.” ánh mắt lạnh lùng của Cảnh Vũ liếc xuống phí dưới.
“Chỉ biết ồn ào, chuyện lần trước tổng bộ đã trách phạt rồi, giờ vẫn còn ồn ào tiếp?” Cảnh Vũ trầm giọng nói: “Tiếp tục tìm kiếm!”
Bình thường mà nói, Hắc Diệu Thạch bên trong Tử Vong cốc lên tới hàng nghìn viên tập hợp lại một chỗ, đây cũng chính là mục đích của bọn họ, nhưng giờ đã ba năm chưa có thu hoạch gì.
Trên cánh đồng hoang vu rộng lớn, thân là đầu sỏ gây tội, Diệp Tinh đang nhanh chóng tiến về phía trước.
“Không biết thế giới Hắc Diệu này lớn tới mức nào, có điều chắc không bằng vị diện trước.” Diệp Tinh nhìn về phía chân trời mênh mông vô tận.
Cường giả trên toàn thế giới Hắc Diệu như mây, hiện giờ Diệp Tinh chỉ gặp mấy cường giả Bất Tử Cảnh, nhưng khu vực mà hắn đi qua rất nhỏ.
Đợi tới lúc những khu vực mà hán đi qua lớn hơn, đoán chừng cường giả cũng sẽ nhiều hơn.
Phải biết, Thiên Lan Giới mà Diệp Tinh từng ở cũng chỉ có ba cường giả Bất Tử Cảnh mà thôi, cường giả đẳng cấp này sinh ra cực kì khó.
“Hửm?” Diệp Tinh đi tới một nơi, bỗng nhiên dừng bước.
Phía trước xuất hiện một bóng người quen thuộc.
Đó là một chàng trai mặt mũi kiên nghị, lúc này chàng trai này đang không ngừng vung thanh kiếm trong tay lên.
“Hình Thạch?”
Chàng trai đó là Hình Thạch mà Diệp Tinh đã gặp qua mấy lần.
“Thật là có duyên.” Trong lòng Diệp Tinh thầm nói.
Mới tiến vào thế giới Hắc Diệu gặp được Hình Thạch, lúc rời đi lại gặp lại.
Lúc này thanh kiếm trong tay Hình Thạch đang vung lên, mặc dù đơn giản, nhưng lại mang theo một sự huyền ảo rất kì lạ.
“Công kích này?” Diệp Tinh nhìn một lát.
Trong mắt lộ ra kinh ngạc.
Bóng hắn động một cái, nhanh chóng tới trước mặt Hình Thạch.
Hình Thạch nhìn thấy Diệp Tinh, sắc mặt đột nhiên thay đổi, lập tức vô cùng cung kính nói: “Đại nhân.”
Cậu ta không biết Diệp Tinh tới bằng cách nào, nhưng thực lực cao hơn cậu ta rất nhiều.
“Kiếm pháp này của cậu học từ nơi nào vậy?” Diệp Tinh hỏi.
Kiếm pháp đơn giản như vậy mà lại khiến hắn cảm thấy một loại huyền ảo kì lạ.
Sắc mặt Hình Thạch khẽ thay đổi, nhưng không dám do dự, vội vàng nói: “Đại nhân, cái này ta thấy được ở trong một khe núi cách đây rất xa.”
“Khe núi?” Diệp Tinh nhìn về phía xa.
Nơi đó có một khe núi chạy dài.
“Đưa tôi đi xem một chút.” Diệp Tinh phân phó, nói.
“Vâng.” Hình Thạch không dám phản bác, vội vàng gật đầu.
Cậu ta đưa Diệp Tinh đi về phía xa, tốn mất mười mấy phút đồng hồ cuối cùng mới tới được khe núi.
Khe núi này trong rất cũ nát, khắp nơi đều là đá vỡ, ngập tràn mùi mục nát, không cố bất cứ sự sống nào.
Hình Thạch đưa Diệp Tinh tới một nơi, nơi này có một viên đá trông rất bình thường, nhưng sau khi Hình Thạch lật lại, trên tảng đá này lại điêu khắc ba chiêu thức kiếm pháp.
“Đây là?”
Diệp Tinh nhìn chiêu thức này, không mắt lộ ra vẻ kì quái.
Vậy mà hắn lại cảm thấy chiêu thức này có một sự hàm súc kì lạ.
“Truyền thừ kiếm chiêu? Dường như có chút cảm giác của kiếm trận Vạn Huyền?” Diệp Tinh thầm nói.
Kiếm chiêu đơn giản nhưng khi cảm nhận tỉ mỉ lại rất tuyệt diệu.
“Hửm?” Diệp Tinh xem xét một lát, lại nhìn về phía xa.
Trên tảng đá phía bên đó cũng xuất hiện hai chiêu thức, nhưng là đao pháp.
Hơn nữa chiêu thức này đã khuyết thiếu mất một nửa, chỉ còn một tia ý cảnh bị Diệp Tinh phát hiện ra.
Vút!
Thân mình Diệp Tinh lay động, nhanh chóng bay về phía xa.
“Đây là nơi nào? Vậy mà lại có nhiều vết khắc tới vậy?” Diệp Tinh lặng lẽ nhìn.
Vừa nãy hán dò xét thêm một chút, vậy mà trong khe núi này lại có cả những vết khắc khác nữa.
Mắt của một số vết khác bị mài mòn, trông giống như vết nứt tự nhiên trên đá vậy, nhưng ý vị kì lạ đó lại bị Diệp Tinh tóm được.
“Chắc chắn là cường giả khắc xuống, có điều thời gian tồn tại của nơi này đã qá lâu, rất khó để nhìn ra gì đó.” Diệp Tinh thàm nói trong lòng, cảm thấy rất đáng tiếc.
Những công kích này mặc dù tuyệt diệu, nhưng chẳng có tác dụng gì với hắn.
“Ấy? Hình như ở đây có đồ tốt gì đó.”
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên một âm thanh non nớt vang lên, sau đó trên vai Diệp Tinh xuất hiện một con sâu róm màu đen.
“Không phải ngươi chìm vào ngủ sâu rồi à?” Diệp Tinh tò mò hỏi.
Sâu róm nhỏ Tiểu Hắc lắc đầu nói: “Còn chưa hoàn toàn ngủ sâu, ta cảm nhận được một không gian rất kì lạ ở đây, ở bên phía đông! Diệp Tinh, ngươi mau đi xem thử đi.”
“Được!” nghe vậy Diệp Tinh lập tức gật đầu.
Tiểu Hắc có một loại cảm ứng trời sinh với bảo vật, kiếm trong tranh trước đó cũng như vậy, được Tiểu Hắc nhạy bén phát hiện ra.
Rất nhanh, Diệp Tinh đã tới trước một ngọn núi thấp.
“Nơi đó ở ngay ngọn núi trước mặt!” Tiểu Hắc cũng tò mò nhìn.
Diệp Tinh gật đầu, hắn nhìn ngọn núi một một chút, sau đó nhanh chóng tiến vào bên trong theo khe nứt.
“Đây là?”
Vừa đặt chân vào trong ngọn núi, trên mặt Diệp Tinh lập tức lộ ra vẻ vô cùng khiếp sợ.
Nhìn bên ngoài giống như một vách đá rất bình thường, nhưng sau khi tiến vào trong khung cảnh lại xảy ra thay đổi.
Bên trên vách đá đều là những vết nứt rất nhỏ, nhưng bên trong lại vô cùng nhẵn mịn, hơn nữa bên trong khắp nơi đều có vết khắc.
Vết đao, vết thương, vết kiếm,…. từng vết từng vết hiện lên trước mắt Diệp Tinh, hơn nữa còn tản ra một chút dao động kì quái.
Ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía một vết đao.
Trước mắt nhất thời như có một thanh chiến đao đang vung lên, tràn ngập khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Toàn bộ hư không dường như chỉ có thanh chiến đao này, lúc này trên chiến đao còn tản ra các dao động kì lạ, hình thành nên một tổng thể hoàn mỹ.
Chương 554: Chạm tới đạo chi tâm! 1
Hắn lại nhìn về phía vết thương.
Mũi thương ngang trời, dường như có thể xé rách trời đất, có vẻ như cũng hình thành một tổng thể hoàn mĩ.
“Đao pháp, thương phát tuyệt diệu quá, mặc dù chỉ có một chiêu, nhưng uy lực lại mạnh như vậy!” Diệp Tinh nhìn thật kĩ.
“Ấy? Đây là Đạo Tắc Sinh Mệnh! Là dao động của Đạo Tắc Sinh Mệnh!” Diệp Tinh nhìn thật kĩ, lúc đang nhìn một chiêu đao mang, trong mắt lập tức lộ ra vẻ hưng phấn.
Theo hắn cảm nhận, vậy mà đao mang trước mắt này lại có dao động của hạt giống hư không Đạo Tắc Sinh Mệnh, hơn nữa còn hoàn chỉnh.
Diệp Tinh cố nén sự kích động, lại nhìn về phía khác.
Trên một đạo thương mang cũng cảm nhận được dao động của Đạo Tắc Sinh Mệnh!
“Trời ạ, đây là do vị cường giả nào để lại?” Diệp Tinh thầm thán.
Mỗi một người đều chỉ tinh thông một loại công kích, những thứ khác sẽ không am hiểu lắm.
Giống như Diệp Tinh tinh thông kiếm pháp, nếu như chiến đấu thi triển kiếm pháp sẽ mạnh hơn.
Tinh lực của mỗi người đều có hạn, nếu tương lai Diệp Tinh vẽ ra công kích có ẩn chứa hạt giống hư không như vậy, cũng chỉ thi triển qua kiếm pháp mà thôi.
Nhưng chủ nhân của những vết khắc trên vách đá lại tinh thông nhiều loại binh khí.
“Cảm giác kì diệu quá, thông qua các loại binh khí mà thi triển, cho dù đều cùng là một loại đạo tắc, nhưng lại khiến cho người ta có thể lĩnh ngộ tốt hơn.” Diệp Tinh cứ nhìn như vậy, vậy mà dần dần chìm đắm vào trong đó, cảm nhận sự tuyệt diệu trong đó.
Đây hoàn toàn là cảm nhận không do mình tự chủ, giống như lúc gặp được việc bản thân mình thích, không tự chủ được mà đắm chìm vào trong đó, không biết thời gian trôi qua thế nào.
“Hạt giống hư không, ngoài hạt giống hư không ra, dường như còn có điều tuyệt diệu khác,” Diệp Tinh không ngừng lĩnh ngộ.
Lúc này trên vai Diệp Tinh, sâu róm Tiểu Hắc cũng đang nhìn.
“Có chút tác dụng với mình, nhưng tác dụng không lớn lắm.”
Xem được khoảng một tiếng, sâu róm ngáp một cái, sau đó hóa thành một luồng sáng màu đen trở về trong nhẫn không gian của Diệp Tinh.
Thời gian trôi chảy, một tháng…. hai tháng….
Diệp Tinh lặng lẽ ở nơi này, không hề bước ra ngoài.
“Vị đại nhân đó đi rồi sao?” bên ngoài khe núi, Hình Thạch thầm nói.
“Tiểu Thạch.” Có hai người từ phía xa đi tới, đó là Hình Vân và Lâm Tinh.
“Chị, anh Lâm Tinh.” Hình Thạch vội vàng hô lên.
“Tiểu Thạch, xảy ra chuyện gì vậy?” Hình Vân nghi ngờ hỏi.
“Không sao.” Hình Thạch lắc đầu.
“Không cần biết có rời đi hay không, mình ở đây có thể tăng cao thực lực của bản thân tốt hơn.”
Hình Thạch không rời đi, tiếp tục ở trong khe núi, không ngừng tăng cao kiếm pháp của bản thân.
Hai năm nháy mắt trôi qua.
Trong vách đá, Diệp Tinh im lặng đứng đó, từng luồng dao động trên người hắn tản ra, đó là dao động của Đạo Tắc Sinh Mệnh.
Lúc này Diệp Tinh đang nhìn vết khắc bàn tay.
Ong…
Bỗng nhiên hư không bên cạnh Diệp Tinh truyền tới một trận dao động kì lạ, trước mặt Diệp Tinh, một ánh sáng màu trắng xuất hiện, hơi tản ra dao động trong hư không, sau đó lại biến hóa thành một bí văn màu trắng huyền ảo.
Vút!
Sau khi bí văn màu trắng xuất hiện, trực tiếp tiến tới vị trí mi tâm của hắn, biến mất không thấy.
Oành!
Sau khi dung hợp bí văn màu trắng, dao động khí thế trên người Diệp Tinh bỗng dưng tăng mạnh, khí tức sinh mệnh bạo phát mạnh mẽ, tản ra dao động mạnh hơn trước đó gấp mấy lần.
“Đạo chi tâm!” vào lúc này, trong mắt Diệp Tinh lộ ra sự kích động: “Mình chạm tới đạo chi tam của Đạo Tắc Sinh Mệnh rồi!”
Lĩnh ngộ đạo tắc, mới bắt đầu là chạm tới hạt giống hư không, chỉ cần chạm được tới, tương lai có thể đột phá lên Hư Không Cảnh, thứ hai chính là chạm tới đạo chi tâm, sau khi chạm tới, tương lai có thể đột phá tới Chân Linh Cảnh.
Đây là hai bước cơ sở của tu luyện, muốn chạm tới rất khó, nhất là chạm tới trong giai đoạn đầu tu luyện, mỗi một người chắc chắn sẽ là thiên tài.
Lứa thiên tài mà lần này thành Thời Không tuyển chọn, Hỗn Vũ lúc còn ở giai đoạn Thiên Huyền Cảnh, Đạo Tắc Hủy Diệt, Đạo Tắc Lôi Điện đều đã chạm tới đạo chi tâm, được khen là thiên tài tuyệt thế của cả nhân tộc hàng trăm triệu năm mới xuất hiện một người.
Giờ đây Đạo Tắc Sinh Mệnh của Diệp Tinh cũng đã chạm tới đạo chi tâm!
“Trong những vết khắc này không chỉ có ý cảnh của hạt giống hư không, còn có cả ý cảnh của đạo chi tâm!” Diệp Tinh nhìn vách đá trước mặt, trong lòng vui mừng.
Ở nơi này ngoài dao động của Đạo Tắc Sinh Mệnh ra, còn có dao động của các đạo tắc khác, có điều Diệp Tinh không cảm nhận được, giờ đây hắn cũng chỉ mới lĩnh ngộ Đạo Tắc Không Gian và Đạo Tắc Sinh Mệnh mà thôi.
Có tất cả mười ba vết khác ẩn chưa Đạo Tắc Sinh Mệnh, Diệp Tinh xem chủ yếu là một thức kiếm pháp và một thức chưởng pháp.
Bởi vì những thứ này hắn hoàn toàn có thể sử dụng khi chiến đấu.
Nếu như sử dụng đao pháp trái lại sẽ ảnh hưởng tới sức chiến đấu của hắn.
“Hửm? Chạm tới đạo chi tâm Sinh Mệnh, hình như Sinh Nguyên Thuật của mình cũng đột phá rồi?” tay phải Diệp Tinh nắm lại.
Oành!
Thúc giục Sinh Nguyên Thuật, khí thế dao động trên người Diệp Tinh càng trở nên dọa người.
Hiện giờ hắn nắm giữ Không Gian Thuật và Sinh Nguyên Thuật, trong đó Không Gian Thuật mười mấy năm trước hắn đã tiến vào giai đoạn thứ hai, tương đương với Phong Liệt Thuật của Lư Vân Đạt, giờ đây cuối cùng Sinh Nguyên Thuật của hắn cũng đã đạt tới giai đoạn thứ hai!
“Haha, đã muốn đột phá Sinh Nguyên Thuật từ rất lâu rồi, giờ đây lại thành công trong lúc vô ý.”
Chương 555: Chạm tới đạo chi tâm! 2
Trong lòng suy nghĩ, Diệp Tinh vung tay phải, từng thanh trường kiếm không ngừng xuất hiện, số kiếm này lên tới hơn chín trăm bốn mươi thanh.
“Đạo Tắc Sinh Mệnh đột phá, xem xem kiếm trận Bách Huyền tiến bộ bao nhiêu!”
Kiếm trận Bách Huyền cần phải nắm giữ được cả Đạo Tắc Không Gian và Đạo Tắc Sinh Mệnh, trước đó Đạo Tắc Không Gian của Diệp Tinh tiến bộ lớn, Đạo Tắc Sinh Mệnh lạ rất yếu, giờ đây Đạo Tắc Sinh Mệnh nhanh chóng đuổi kịp, thậm chí còn vượt qua cả Đạo Tắc Không Gian!
Vút!
Chín trăm bốn mươi thanh kiếm không ngừng bay lượn, tản ra dao động vô cùng mạnh mẽ.
“Tăng thêm!”
Tay phải Diệp Tinh vung lên, lập tức có một thanh trường kiếm gia nhập vào số kiếm đó.
Tăng thêm một thanh, dường như hắn không cảm thấy có bất kì ấp lực nào.
“Tiếp tục tăng!”
Diệp Tinh vung tay, lại có thêm trường kiếm gia nhập.
Chín trăm bốn mươi thanh…. chín trăm năm mươi thanh…. chín trăm bảy mươi thanh…. chín trăm chín mươi thanh….. chín trăm chín mươi bảy thanh….. chín trăm chín mươi chín thanh.
Từng thanh kiếm không ngừng gia nhập vào kiếm trận, cuối cùng tăng tới tận chín trăm chín mươi chín thanh mới dừng lại!
“Thành công rồi!”
Nhìn những thanh kiếm bay lượn không ngừng, trên mặt Diệp Tinh tràn ngập sự vui vẻ.
Trạng thái hoàn mỹ của kiếm trận Bách Huyền là không chế được chín trăm chín mươi chín thanh trường kiếm, chỉ cần có thể nắm vững hoàn toàn, dường như vô địch Hư Không Cảnh!
Giờ đây căn bản là Diệp Tinh đã nắm giữ được rồi.
“Có điều chỉ có thể nói là miễn cưỡng nắm giữ, mình có thể khống chế, nhưng chưa đạt tới trạng thái hoàn mỹ của kiếm trận Bách Huyền.”
Diệp Tinh xem xét một chút, mặc dù kiếm trận uy lực lớn, nhưng khoảng cách tới kiếm trận Bách Huyền hoàn mỹ còn kém xa.
Cho dù như vậy, trong lòng Diệp Tinh vẫn vô cùng vui mừng.
Đạo Tắc Sinh Mệnh đột phá, theo sát phía sau là Sinh Nguyên Thuật và kiếm trận Nhất Huyền cũng xảy ra đột phá cực lớn.
Chỉ trong thời gian ngắn thực lực của hắn lại được nâng lên rất nhiều!
“Không biết thực lực hiện tại của mình có thể vượt qua tầng mấy Tháp Đăng Thiên?” cảm nhận thực lực của mình, trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia sáng.
Lúc đầu khi Hỗn Vũ tiến vào thành Thời Không, Đạo Tắc Hủy Diệt và Đạo Tắc Lôi Điện đã hoàn toàn chạm tới đạo chi tâm, trực tiếp xông lên tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên!
Ba năm sau Hỗn Vũ lại trực tiếp xông lên tầng sáu Tháp Đăng Thiên, khiến cho rất nhiều người khiếp sợ!
Những cường giả khác như Vô Ngân cũng chỉ mới vượt qua được tầng thứ nhất.
Nhưng giờ đây Đạo Tắc Sinh Mệnh của Diệp Tinh chắc chắn không kém hơn Đạo Tắc Hủy Diệt và Đạo Tắc Lôi Điện của Hỗn Vũ lúc đó, mặc dù chỉ có một loại, nhưng hạt giống hư không Đạo Tắc Không Gian của Diệp Tinh gần như đã hoàn toàn nằm giữ.
Ngoài ra Không Gian Thuật và Sinh Nguyên Thuật của hắn cũng đạt tới giai đoạn thứ hai!
Uy lực của kiếm trận Bách Huyền của hắn lại càng mạnh hơn!
Cuối cùng, Diệp Tinh còn có lĩnh vực Hắc Diệu! Chỉ cần thúc giục, thực lực của hắn sẽ tăng mạnh thêm mười hai lần!
Cho dù Hỗn Vũ còn có lá bài tẩy, nhưng thực lực hiện giờ của Diệp Tinh có khả năng vượt qua được Hỗn Vũ lúc mới tiến vào thành Thời Không tới chín phần!
Thực tế, mười năm ở đây, Diệp Tinh vẫn luôn cố gắng tìm kiếm Hắc Diệu Thạch, trên đường hắn còn mê man mất năm năm, lĩnh ngộ đạo tắc còn không tốn nhiều thời gian đến vậy, tiến bộ rất ít.
Nhưng giờ đây chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, đạo tắc của hắn lại tiến bộ cực lớn.
Chỉ riêng việc chạm tới đạo chi tâm thôi đã hoàn toàn có thể sánh ngang với thiên tào lĩnh ngộ ít nhất trăm năm rồi.
Thu lại cảm xúc trong lòng, Diệp Tinh nhìn xung quanh vách đá.
Vách đá này có tác dụng rất lớn với mình, nhưng mình không thể ở đây trong thời gian dài,” Diệp Tinh thầm nói.
“Xem xem có thể chuyển đi không!”
Mặc dù đều là vết khắc có ý cảnh ẩn chứa đặc thù, nhưng lại không giống như kiếm trong tranh, ngập tràn áp bức, ngay cả tới gần Diệp Tinh cũng không làm được.
Nói không chừng hắn có thể đạt được chút hi vọng nào đó.
Diệp Tinh lập tức ra khỏi vách đá, hắn nhìn một ngọn núi bình thường, thấp bé, tràn ngập vết nứt.
Ai cũng không thể ngờ tới rằng vậy mà ngọn núi này lại có cơ duyên lớn như vậy!
“Thử một chút!”
Tay phải vung lên, sau đó từng thanh trường kiếm xuất hiện.
Diệp Tinh khống chế các thanh kiếm không ngừng cắt, nham thạch cứng rắn không ngừng vỡ ra dưới trường kiếm của hắn.
“Dường như có thể?” trên mặt Diệp Tinh lộ ra vẻ vui mừng.
Dưới ánh mắt mong đợi của hắn, các thanh kiếm đào toàn bộ cả ngọn núi trước mặt lên.
“Thu!”
Tâm niệm động một cái, ngọn núi đơn độc này tách ra khỏi dãy núi, được Diệp Tinh thu vào bên trong nhẫn không gian.
Ý thức của Diệp Tinh chìm vào bên trong nhẫn không gian, chìm vào bên trong ngọn núi đó.
Lập tức các vết khắc hiện ra, trên mỗi một vết khắc đều có dao động vô cùng kì lạ, các thức công kích hiện ra trước mắt Diệp Tinh.
“Haha, thành công rồi!” Diệp Tinh cảm nhận một chút, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kích động.
“Không ngờ rằng chuẩn bị trở về còn có được thu hoạch lớn tới vậy!”
Bàn về giá trị, vết khắc trong ngọn núi này quý giá hơn kiếm trong tranh rất nhiều, thậm chí không kém hơn phần lớn Hắc Diệu Thạch!
Mấu chốt là những thứ này lúc nào Diệp Tinh cũng có thể lĩnh ngộ, sau này chắc chắn đạo tắc của hắn sẽ tiến bộ rất nhanh.
Chương 556: Rời khỏi thế giới Hắc Diệu
Ánh mắt Diệp Tinh quét qua xung quanh.
“Vết khắc trong ngọn núi này rõ ràng là cố ý để lại, về phần những thứ bên ngoài đó chắc hẳn chỉ là tùy ý lưu lại thôi.”
Vết khắc bên ngoài rất lộn xộn, phân bố không đều ở mọi nơi, thậm chí phần lớn đã bị hư hại.
Căn cứ theo sự phỏng đoán của Diệp Tinh, rất có khả năng đang thử nghiệm chiêu thức.
Bởi vì những kiếm pháp bên ngoài bên trong núi cũng có, hơn nữa còn hoàn thiện hơn một chút.
“Đi thôi!” lòng suy nghĩ, Diệp Tinh nhanh chóng di chuyển về phía xa.
Ở trong một khu vực, một chàng trai mặt mũi kiên nghị đang huy động kiếm pháp.
Từng luồng kiếm quang không ngừng đánh ra, tản ra dao động cực kì mãnh liệt.
“Hình Thạch vẫn còn ở đây?” Diệp Tinh cách đó không xa, nhìn chàng trai đang luyện kiếm ở nơi đó.
Nhìn một lát, trong mắt Diệp Tinh lộ ra vẻ ngạc nhiên.
“Thiên phú kiếm đạo của Hình Thạch này khá mạnh đó, vậy mà có thể thi triển hoàn toàn kiếm chiêu!”
Diệp Tinh cũng đã xem vết khắc chiêu thức trên vách đá, tất nhiên biết độ khó khi nắm giữ những chiêu thức này, nhưng Hình Thạch này lại nắm giữ tới mức cực kì quen thuộc.
“Không biết thiên phú phát triển theo Đạo Tắc thì Hình Thạch sẽ đạt tới thành tự gì?” lòng Diệp Tinh chợt động.
Hắn đi thẳng tới đó.
“Đại nhân.” Thấy Diệp Tinh đi tới, Hình Thạch ngây ra, lập tức cực kì cung kính nói.
Hai năm không gặp Diệp Tinh, cu ta cho rằng Diệp Tinh đã rời đi rồi, không ngờ vẫn còn ở nơi này.
Lòng cậu ta thấp thỏm, không biết Diệp Tinh tới có ý gì.
“Hình Thạch, em không nhận ra anh à?” khóe miệng Diệp Tinh nhếch lên thành một nụ cười, khuôn mặt hắn nhanh chóng thay đổi, nháy mắt đã biến thành dáng vẻ lần đầu tiên bước vào thế giới Hắc Diệu.
“Anh là…. Mộc Khôn đại ca?” nhìn Diệp Tinh, Hình Thạch ngây ra, sau đó trên mặt lộ ra vẻ kích động.
Cậu ta cũng biết Diệp Tinh có thể tùy ý biến hóa dáng vẻ, lần trước gặp ở Tử Vong cốc là một dáng vẻ khác.
“Mộc Khôn đại ca, có thể gặp lại anh thật tốt.” Hình Thạch kích động nói.
Lúc nhỏ sau khi cậu ta nhìn thấy Diệp Tinh ra tay, người mà trong lòng cậu ta sùng bái nhất chính là Diệp Tinh.
Diệp Tinh nhìn chàng trai trước mặt, lúc vừa mới tiến vào thế giới Hắc Diệu Hình Thạch vẫn là một bé trai chưa tới mười tuổi, giờ đã mười năm trôi qua, đã hoàn toàn thay đổi rồi.
Có điều hắn và Hình Thạch rất có duyên phận.
Lúc mới tiến vào ngẫu nhiên gặp được Hình Thạch, lúc tới tử Vong cốc ngẫu nhiên gặp được, giờ đây tớ lúc rời đi lại gặp được lần nữa.
“Tiểu Thạch!” Đang nói, bỗng nhiên có một giọng nói từ phía xa truyền tới, chính là Hình Vân và Lâm Tinh đang bay nhanh tới đây.
“Mộc Khôn?” Thấy dáng vẻ của Diệp Tinh, trên mặt Hình Vân lập tức lộ ra sự sự hãi, trong có vẻ rất câu nệ, một câu cũng không dám nói.
Cô ta biết Diệp Tinh có thực lực của Bất Tử Cảnh, thậm chỉ trước đây còn chiến đấu với sáu cường giả Bất Tử Cảnh của Hắc Diệu Tông.
Bên cạnh, Lâm Tinh cũng nhìn Diệp Tinh, sau đó cười khổ nói: “Mộc Khôn, không ngờ lại gặp được ngươi ở đây.”
Nháy mắt đã mười bốn năm trôi qua rồi.
Lần đầu gặp chàng trai đó, đó là sự tồn tại đủ để cho anh ta phải ngước nhìn.
“Đã lâu không gặp.” Diệp Tinh nhìn hai người Lâm Tinh, cười khẽ nói.
Sau đó ánh mắt hắn lại nhìn về phí Hình Thạch, nói: “Hình Thạch, anh phải đi rồi, đồ trong nhẫn không gian này cho em hết đó.”
Hắn vung tay phải, một chiếc nhẫn không gian trực tiếp bay tới trước mặt Hình Thạch.
Vút!
Sau khi đưa nhẫn không gian cho Hình Thạch, bóng dáng Diệp Tinh lay động, nhanh chóng bay về phía xa.
“Mộc Khôn đại cai!” Hình Thạch muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp mở miệng nói, bóng dáng Diệp Tinh đã biến mất không thấy, cậu ta ngây ngốc nhận lấy nhẫn không gian, xem xét một chút, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh hãi.
“Tiểu Thạch, Mộc Khôn anh ta…. để lại thứ gì?” Hình Vân nhìn em trai mình, không nhịn được hỏi.
“Bí tịch, tài nguyên.” Hình Thạch nắm chặt nhẫn không gian, ngây ra nói.
Bên trong nhẫn không gian, có một vài tài nguyên dược thảo, nhưng cũng có rất nhiều bí tịch.
“Kiếm pháp Mộ Vân.” “Kiếm pháp Chúc Ma.”
Từng quả cầu ánh sáng lặng lẽ nằm trong nhẫn không gian.
Hình Thạch xem xét một chút, hoàn toàn có thể cảm nhận được sự thần kì của kiếm pháp.
Cậu ta luôn muốn trở thành một cao thủ kiếm pháp, đây là điều mà cậu ta tha thiết mơ ước có được.
Ánh mắt nhìn về phía xa, Hình Thạch nắm chặt nắm đấm, lòng cảm kích.
“Mộc Khôn đại ca, chắc chắn em sẽ tu luyện thật tốt, không phụ số tài nguyên mà anh cho em.”
Trên một cánh đồng rộng lớn, Diệp Tinh lặng lẽ đứng đó.
Từng cơn gió thổi rất mạnh, lạnh tới thấu xương.
“Đưa chút tài nguyên này cho cậu ấy, không biết Hình Thạch có thể phát triển tới mức nào?” Diệp Tinh thầm nói.
Trên người Diệp Tinh có rất nhiều đồ, ban đầu nghiên cứu kiếm trận Vạn Huyền, hắn chuyên môn tìm kiếm rất nhiều kiếm pháp để nghiên cứu.
Bí tịch do chúa tể thế giới sáng tạo ra giá cả rất cao, nhưng do cường giả Bất Tử Cảnh sáng tạo ra lại rất rẻ.
Ban đầu lúc Diệp Tinh mới tiến vào hệ ngân hà đã mua Linh Việt Bộ Pháp, Hắc Nguyên Bát Thức,…. đều do các cường giả Bất Tử Cảnh sáng tạo ra.
Đối với thế giới Hắc Diệu mà nói, cho dù là bí tịch mà cường giả Bất Tử Cảnh sáng tạo ra đã là vô cùng quý báu, trong đó thực lực chắc chắn không cùng đẳng cấp với thành Thời Không.
Chương 557: Trái Đất gặp biến cố
Dù sao thế giới Hắc Diệu chỉ là một trong rất nhiều nhiệm vụ của thành Thời Không mà thôi, là nơi mà thành Thời Không bồi dưỡng thiên tài, tiến hành rèn luyện và tìm kiếm cơ duyên.
Đối với Diệp Tinh mà nói, những thứ cho Hình Thạch đó chỉ là tiện tay mà thôi, những tài nguyên khác đều do hắn giết người khác trong thế giới Hắc Diệu mà có được.
Những thứ này đem ra ngoài cũng chẳng có tác dụng gì lớn.
Có được vách đá trong ngọn núi đó cũng là do Hình Thạch, đây xem như là có nhân có quả.
Nói không chừng sau này thế giới Hắc Diệu sẽ có một cường giả kiếm đạo nổi lên.
Lòng suy nghĩ, Diệp Tinh vung tay phải lên, trong tay hán xuất hiện một tấm lệnh bài màu đen có điêu khắc bí văn màu đen kì lạ.
“Tới lúc rời đi rồi!” Diệp Tinh nhìn lệnh bài, hít thở sâu một hơi.
Lần đầu tiên tiến vào thế giới Hắc Diệu ở lại đó bốn năm, lần thứ hai tiến vào ở lại đó những mười năm!
Khoảng thời gian này đối với hắn mà nói rất dài.
“Răng rắc!”
Tay phải Diệp Tinh hơi dùng lực, tấm lệnh bài màu đen này lập tức vỡ nát.
Ong…
Tấm lệnh bài này lóe lên, sau đó trước mặt Diệp Tinh xuất hiện một cánh cửa màu đen kì lạ, hắn không chút do dự mà bước vào.
Thành Thời Không, không có bất cứ thay đổi nào trong mười năm qua, thậm chí ngay cả bí văn,… ở mọi nơi cũng không thay đổi chút nào.
Lúc này Tháp Đăng Thiên thành Thời Không nằm trên một quảng trường cực lớn, một đám người đang nhìn bảng xếp hạng.
“Lư Vân Đạt vượt qua tầng thứ ba Tháp Đăng Thiên rồi, hiện giờ hắn ta vẫn còn ở trong đó.”
“Rất bình thường, Đồng Mục Sâm và Vô Ngân đều đã vượt qua tầng thứ ba rồi, thực lực của Lư Vân Đạt căn bản không kém hơn họ, có thể vượt qua rất bình thường.”
“Mười mấy năm rồi, Lư Vân Đạt vừa làm xong nhiệm vụ, đoán chừng tiến bộ rất lớn.”
Trên quảng trường có một vài người chú ý tới bảng xếp hạng.
Lư Vân Đạt mười mấy năm không gặp bỗng nhiên tới nơi này, tiến vào bên trong Tháp Đăng Thiên.
Rõ ràng những thiên tài hồi đó tiến vào thành Thời Không được chia thành mấy đẳng cấp, Hỗn Vũ dẫn đầu bỏ xa mọi người, về phần ba người Vô Ngân, Đồng Mục Sâm, Lư Vân Đạt là ở đẳng cấp thứ hai, những người còn lại như Viêm Liệt, Diệp Tinh thuộc về đẳng cấp thứ ba, đẳng cấp này có rất nhiều thiên tài.
Ong…
Đang nói, bỗng nhiên bảng xếp hạng phía trước Tháp Đăng Thiên lại xảy ra thay đổi lần nữa, đẩy hai cái tên phía trước xuống dưới.
Cuối cùng, một dòng thông tin xuất hiện trước mặt mọi người.
Hạng 3: Lư Vân Đạt (Lục trọng thiên) thành tích: Tầng thứ tư Tháp Đăng Thiên
“Vượt qua rồi!”
“Tầng thứ tư Tháp Đăng Thiên, bây giờ Lư Vân Đạt đã ngang hàng với Diệp Tinh rồi!”
“Hắn ra đã vượt qua Đồng Mục Sâm và Vô Ngân rồi.”
Nhìn bảng xếp hạng thay đổi, ánh mắt của mọi người trên quảng trường lộ ra vẻ khiếp sợ.
Giống như Diệp Tinh trước đây, sau khi Lư Vân Đạt kết thúc nhiệm vụ liền tới xông hai tầng tháp liền!
Vút!
Trên quảng trường dao động một trận, sau đó một chàng trai mặc áo giáp bạc, trên đầu có một chiếc sừng xuất hiện.
“Tầng thứ tư rồi.” Lư Vân Đạt nhìn tên mình trên bảng xếp hạng, sau đó lại nhìn tên Diệp Tinh và Hỗn Vũ xếp phía trước, trong mắt lộ ra chiến ý.
Tiến vào trong cánh cửa màu đen, Diệp Tinh chỉ cảm thấy trước mắt tối lại, sau đó bóng dáng xuất hiện trong một tòa cung điện.
“Diệp Tinh?”
Trong cung điện, một cường giả đầu trâu mặc áo giáp đen đang ngồi trên vương vị, nhìn Diệp Tinh.
“Ra mắt đạo chủ Nguyên Giác!” nhìn thấy vị cường giả này, Diệp Tinh lập tức tiến lên cung kính nói.
“Trông dáng vẻ của ngươi có vẻ đã có thu hoạch ở thế giới Hắc Diệu.” Đạo chủ Nguyên Giác cười khẽ nói: “Có Hắc Diệu Thạch muốn đổi không?”
Nghe vậy, ánh mắt Diệp Tinh chuyển động, hắn vô cùng cung kính nói: “Đạo chủ Nguyên Giác, tôi đang chuẩn bị tự mình tu luyện.”
Trước đó hắn suy nghĩ muốn dùng Hắc Diệu Thạch để đổi lấy một trăm triệu tích lũy, nhưng hiện giờ bỗng nhiên lại thay đổi suy nghĩ.
“Được.” Đạo chủ Nguyên Giác gật đầu, nói: “Lúc nào ngươi muốn đổi cũng có thể tới chỗ ta.”
“Vâng!” Diệp Tinh cung kính gật đầu.
“Đi đi.” Đạo chủ Nguyên Giác xua tay.
Diệp Tinh cung kính lui xuống, rất nhanh đã trở về lục trọng thiên.
“Chủ nhân, ngài về rồi?” vừa về tới lục trọng thiên, ảo ảnh số 11 lập tức xuất hiện, nó nhìn Diệp Tinh vô cùng kích động.
Diệp Tinh nhìn ảo ảnh số 11, cười hỏi: “Số 11, mười năm này đã xảy ra những chuyện gì?”
Mười năm đối với hắn đã mà nói dài đằng đẵng.
Số 11 lập tức chít chít meo meo nói không ngừng, cuối cùng nói: “Chủ nhân, trước đó Lư Vân Đạt hoàn thành nhiệm vụ trở về, hắn ta liên tục vượt qua tầng thứ ba, tầng thứ tư Tháp Đăng Thiên, hiện giờ thứ hạng đã ngang với cậu.
Mà Đồng Mục Sâm và Vô Ngân vẫn ở tầng thứ ba.”
“Vượt qua tầng thứ tư rồi?” Diệp Tinh gật đầu.
Bàn về tiềm lực, Lư Vân Đạt không kém hơn Đồng Mục Sâm và Vô Ngân, giờ đây có thể vượt qua cũng rất bình thường.
“Hửm?” Đang suy nghĩ, bỗng nhiên Diệp Tinh nhìn về phía xa, khóe miệng Diệp Tinh lộ ra một nụ cười.
Phía đó, có một chàng trai mặc áo giáp bạc, đầu có một chiếc sừng đi tới.
“Lư Vân Đạt.” Diệp Tinh cười, gọi.
Chương 558: Xông! 1
“Diệp Tinh.” Trên mặt Lư Vân Đạt cũng lộ ra vẻ tươi cười, nhanh chóng đi tới trước mặt Diệp Tinh, nói: “Đã lâu không gặp.”
Tính ra thì, anh ta và Diệp Tinh đã mười mấy năm không gặp nhau rồi.
Hai người bọn họ đều tới từ thế giới Hạo Nguyên, quan hệ rất tốt.
“Diệp Tinh, tiến bộ của ngươi nhanh quá, mười mấy năm trước đã loại được Vô Ngân, tiến vào trong lục trọng thiên.” Lư Vân Đạt cười nhẹ, nói.
Thực tế, lần trước anh ta hoàn thành nhiệm vụ trở về thành Thời Không liền biết được tin tức này, lúc đó trong lòng anh ta hoàn toàn chấn động.
Phải biết hiện giờ anh ta mới thông qua tầng thứ tư Tháp Đăng Thiên mà thôi, mười mấy năm trước Diệp Tinh đã làm được rồi, nghĩ thôi đã biết tốc độ tiến bộ của Diệp Tinh nhanh tới mức nào.
“Gặp được cơ duyên mà thôi.” Diệp Tinh cười nhẹ nói.
“Ồ?” Nghe vậy, ánh mắt Lư Vân Đạt chuyển động một chút, nói: “Mười năm trước ngươi có thể làm được như vậy, giờ đây mười năm đã trôi qua, chắc tốc độ tiến bộ của ngươi còn lớn hơn đúng không? có nắm chắc vượt qua được tầng thứ năm không?”
Nghe vậy, Diệp Tinh bình tĩnh cười nói: “Không lâu nữa anh sẽ biết thôi.”
“Nắm chắc?” nghe Diệp Tinh nói vậy, trong mắt Lư Vân Đạt lộ ra sự khiếp sợ.
Anh ta và Diệp Tinh quen biết nhau rất lâu rồi, cũng biết tính cách của Diệp Tinh.
Nếu Diệp Tinh đã nói vậy, vậy thì đại biểu nhất định đã nắm chắc.
Lư Vân Đạt nhìn Diệp Tinh, cảm thấy rất khó tin.
Đó là tầng thứ năm đó! Nếu không ngoài dự đoán, lứa thiên tài bọn họ này trừ Hỗn Vũ ra, trăm năm sau có thể xuất hiện một người vượt qua được tầng thứ năm, chất lượng đã được coi là không tệ rồi.
Anh ta tốn mất mười mấy năm mới có thể vượt qua được tầng thứ ba và tầng thứ tư, nhưng mười mấy năm nữa có thể vượt qua được tầng thứ năm thì anh ta không chắc.
Dù sao ban đầu Hỗn Vũ chạm tới được đạo chi tâm của hủy diệt và lôi điện, thậm chí nắm giữ được một trong thập đại bí thuật – Hủy Diệt Thuật lần đầu tiên xông Tháp Đăng Thiên cũng chỉ có thể xông lên tầng thứ năm mà thôi.
“Vậy ta mỏi mắt mong chờ.” Rất nhiều suy nghĩ lóe lên rồi biến mất, Lư Vân Đạt thu lại tâm trạng khiếp sợ, cười nhẹ nói.
Nói vài câu, Diệp Tinh trở về cung điện của mình.
“Tiểu Ngư còn chưa trở về sao?” Diệp Tinh xem xét một chút, thầm nói.
Nhìn đồng hồ trên tay có rất nhiều cuộc gọi chưa được bắt máy, Diệp Tinh lập tức bấm mở.
“Tiểu Tinh.” Giọng Lưu Mai lập tức vang lên.
“Mẹ.” Diệp Tinh cười, gọi.
Hắn cười, nói chuyện với người nhà mình.
Cho tới giừ Diệp Tinh đã ở thành Thời Không được hai mươi năm rồi, cộng với thời gian của cuộc tuyển chọn trước đó, đã hơn hai mươi mấy năm hắn chưa trở về rồi.
“Ba, mẹ, hiện giờ trái đất có xảy ra chuyện gì không?” Nói vài câu, Diệp Tinh cười, hỏi.
Nghe Diệp Tinh nói như vậy, Diệp Kiến An và Lưu Mai bỗng im lặng, có điều chỉ một giây sau giọng Diệp Kiến An lại vang lên, cười nói: “Tiểu Tinh, trái đất bây giờ đang phát triển rất thuận lợi.”
Nghe cha mình nói vậy, Diệp Tinh khẽ nhíu mày, cảm giác của hắn rất nhạy bén, vừa nãy Diệp Kiến An và Lưu Mai chần chừ một lát, hơn nữa giọng Diệp Kiến An lúc nãy có hơi thay đổi, dường như trái đất đã xảy ra chuyện gì đó.
Ba mẹ hắn đều không biết nói dối, vậy nên đã bị hắn nhận ra điều khác thường.
Có điều Diệp Tinh không hỏi sâu thêm, cười nói chuyện với ba mẹ một lát.
Sau khi cúp máy, hắn gọi cho Diệp Phông.
“Anh.” Điện thoại rất nhanh được bắt máy.
“Diệp Phong, có phải trái đất xảy ra chuyện gì không?” Diệp Tinh lập tức hỏi.
Nghe vậy, Diệp Phong hơi ngừng lại, cười nói: “Anh, anh nói gì thế? Giờ đây trái đất phát triển rất thuận lợi.”
“Diệp Phong, không cần giấu diếm anh bất cứ việc gì.” Diệp Tinh trầm giọng nói.
Im lặng một lát, nụ cười trên mặt Diệp Phong không còn nữa, nói: “Anh, quả thật là trái đất xảy ra chút chuyện.”
Nghe Diệp Phong nói, cuối cùng Diệp Tinh cũng đã hiểu được xảy ra chuyện gì.
Hai mươi năm trước thành Thời Không tuyển chọn thiên tài, mà ba nghìn vì diện của cung Hạo Nguyên chỉ có ba người thành công tiến vào trong thành Thời Không, trong đó một tinh cầu trung cấp nhỏ bé như Thiên Lan Giới lại có tới hai người, còn về phần cái tên của hệ ngân hà, cũng được rất nhiều vị diện biết tới.
Trừ Thiên Lan Giới ra, lúc này những vị diện khác cũng có rất nhiều người hứng thú mà tới hệ ngân hà, vậy nên hệ ngân hà có rất nhiều cường giả tới từ các vị diện.
Cường giả nhiều lên, thời gian dài rồi tất nhiên sẽ có xung đột.
Trái đất là một nơi nhỏ yếu, trừ mấy người Diệp Tinh và Lâm Tiểu Ngư ra, những người khác mạnh nhất cũng chỉ ở Thiên Huyền Cảnh.
Thực lực như vậy gần như hệ ngân hà khắp nơi đều có.
Mà những người có hứng thú tới hệ ngân hà đó sau lưng đều có thế lực, căn bản đều là gia tộc bất tử, trong đó người Đạo Tắc Cảnh, Hư Không Cảnh rất nhiều.
Trước đó có chút xung đột, nhưng không xảy ra chuyện gì, nhưng mấy tháng trước, có mấy người từ vị diện khác tới trái đất rồi xảy ra tranh đấu, thậm chí dẫn tới mười mấy người trên trái đất thiệt mạng.
Mặc dù sau khi chuyện đó xảy ra thế lực đã nhận lỗi, nhưng thái độ đối với trái đất vẫn không có gì thay đổi, vẫn không ngừng xung đột.
“Đáng chết!” Nghe Diệp Phong nói, mặt Diệp Tinh trở nên u ám.
Mặc dù hắn và Lâm Tiểu Ngư tiến vào thành Thời Không, nhưng cũng chỉ là thiên tài Đạo Tắc Cảnh mà thôi, cách biệt rất lớn với cường giả Bất Tử Cảnh.
Chương 559: Xông! 2
Dù sao, cho dù thiên phú khủng bố như Hỗn Vũ, tương lai khả năng lớn nhất cũng chỉ là một cường giả Bất Tử Cảnh mà thôi.
Chỉ có thể trở thành tiềm lực của chúa tể thế giới.
Nhưng thế lực xung đột với hệ ngân hà và trái đất căn bản không phải là thế lực của gia tộc bất tử, đối với Diệp Tinh mà nói chẳng có bao nhiêu kiêng nể.
Lúc đầu Diệp Tinh tiến vào thành Thời Không, bất tử phủ chủ Nguyên Lam, bất tử phủ chủ Kim Hồn,.. nổi giận, cũng chỉ là đau lòng, tiếc nuối đã lỡ mất cơ hội kết giao với Diệp Tinh mà thôi, trên thực tế chẳng kiêng nể gì Diệp Tinh cả.
Dù sao Diệp Tinh có thể phát triển không còn là một vấn đề, phần lớn thiên tài đều ngã xuống trên con đường phát triển.
Mà những người gây ra xung đột đó chỉ là một phần nhỏ người của những gia tộc bất tử, đoán rằng gia tộc bất tử đó cũng chỉ cảnh cáo một bộ phận nhỏ đó mà thôi, vốn chẳng phải vấn đề gì lớn.
“Anh, không sao, giờ đây trái đất rất kiềm chế, cố gắng không tiếp xúc với những người của gia tộc bất tử đó.” Diệp Phong cười nói: “Như vậy, tỉ lệ xảy ra xung đột cũng sẽ thấp hơn.”
Sắc mặt Diệp Tinh u ám, lại nói vài câu, sau đó hai bên cúp máy.
“Thế lực của trái đất vẫn quá yếu.” Diệp Tinh nắm chặt nắm đấm, lắc đầu.
Vũ trụ này nhìn vào thực lực, người mạnh nhất trái đất chỉ là Đạo Tắc Cảnh, như vậy tin cầu nhỏ này đặt giữa hệ ngân hà cũng không được xem là mạnh.
Cho dù hắn và Lâm Tiểu Ngư ở thành Thời Không, những thế lực Hư Không Cảnh, Chân Linh Cảnh đó không dám chọc tới, nhưng gia tộc bất tử lại không để ý lắm.
Có điều cũng chính vì hắn và Lâm Tiểu Ngư ở thành Thời Không, địa cầu và hệ ngân hà mới dẫn tới ánh mắt của nhiều thế lực như vậy.
“Cho dù tiến vào thành Thời Không, mình cũng chỉ là một thiên tài, không có ai nhìn mình như một vị cường giả.” Diệp Tinh hít sâu một hơi, thầm nói.
“Mà điều mình cần làm là lợi dụng tài nguyên của thành Thời Không nhanh chóng phát triển!”
Trong lòng suy nghĩ, Diệp Tinh lập tức rời khỏi cung điện, hắn thông qua trận truyền tống, đi tới một quảng trường khổng lồ.
Vị trí trung tâm của quảng trường, Tháp Đăng Thiên đồ sộ đứng sừng sững, phía trước Tháp Đăng Thiên, một bảng xếp hạng vô cùng chói mắt.
“Là Diệp Tinh!”
“Mười năm rồi, hắn lại xuất hiện rồi!”
“Diệp Tinh tới xông tháp, lẽ nào nắm chắc sẽ xông lên được tầng thứ năm sao?”
Trên quảng trường, nhất thời ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn tới theo sự xuất hiện của Diệp Tinh.
Phải biết, mỗi lần Diệp Tinh xông tháp gần như đều thành công, tạo nên một chấn động nhất định.
Lúc này Diệp Tinh nhìn bảng xếp hạng.
Hạng 1: Hỗn Vũ (Thất trọng thiên) thành tích: Tầng thứ bảy Tháp Đăng Thiên
Hạng 2: Diệp Tinh (Lục trọng thiên) thành tích: Tầng thứ tư Tháp Đăng Thiên
Hạng 3: Lư Vân Đạt (Lục trọng thiên) thành tích: Tầng thứ tư Tháp Đăng Thiên
Hạng 4: Đồng Mục Sâm (Lục trọng thiên) thành tích: Tầng thứ ba Tháp Đăng Thiên.
Rất nhiều thông tin hiện lên trước mắt.
Hắn nhìn một chút, sau đó nhanh chóng tiến vào trong Tháp Đăng Thiên.
Trên quảng trường, rất nhiều người đang nhìn Diệp Tinh tiến vào, hai mắt nhìn nhau, nhanh chóng bấm mở đồng hồ, truyền tin ra ngoài.
Mà lúc này ở một khu vực rộng lớn của thành Thời Không, những tồn lại cường đại đó cũng chú ý tới tình hình bên này.
“Diệp Tinh lại bắt đầu xông tháp rồi.”
“Tên nhóc này mỗi lần xông tháp đều khiến chi cho ai nấy đều kinh ngạc, lần trước bỗng nhiên vượt tới tầng bốn, đã khiến cho rất nhiều người khiếp sợ.”
“Xem một chút xem tên nhóc này thực lực thế nào?”
Từng tồn tại cường đại chú ý tới Diệp Tinh.
Lần trước Diệp Tinh bỗng nhiên xông lên tới tầng thứ năm, tính ra tốc độ tiến bộ chỉ kém hơn Hỗn Vũ một chút thôi.
Lứa thiên tài này, trừ Hỗn Vũ ra, Diệp Tinh là người có khả năng xông lên tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên nhất!
Mỗi một người vượt qua được tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên của thành Thời Không đều là một thiên tài tuyệt thế.
Diệp Tinh không biết bản thân đã được chú ý tới, hắn tiến vào Tháp Đăng Thiên, bóng dáng trực tiếp xuất hiện tại một không gian khổng lồ.
“Thời gian mười năm, sau khi ngươi thất bại chưa từng quay lại không gian này.” Phía bên kia không gian, một người đàn ông mặc áo trắng đứng đó, một giọng nói vô cùng lạnh lẽo vang lên.
Người đàn ông này là nhân hình, nhưng lại giống như một thanh kiếm, tản ra dao động cực kì mãnh liệt.
“Không nắm chắc thành công, tôi cũng sẽ không tới đây.” Diệp Tinh bình tĩnh nói.
“Hi vọng thực lực của ngươi xứng với những lời ngươi nói.” Người đàn ông áo trắng gật đầu.
Vút!
Lập tức, từ đầu ngón tay ông ta có một đạo kiếm quanh nhanh chóng bay ra.
“Diệp Tinh này khá điên cuồng, tự tin có thể thông qua tầng này như vậy sao?”
“Tuổi trẻ, điên cuồng một chút cũng không sao.
Vân Hàng, không phải lúc ngươi còn trẻ cũng điên cuồng như vậy sao?”
“Diệp Tinh tu luyện chủ yếu là kiếm trận Vạn Huyền, kiếm trận Bách Huyền mà hắn ta thi triển ra rất thông thạo, không biết giờ đây nắm giữ thế nào?”
Các cường giả hứng thú nhìn cuộc chiến trong Tháp Đăng Thiên.
“Công kích kiếm đạo?”
Diệp Tinh nhìn đạo kiếm quang này đánh tới, sắc mặt bình tĩnh.
Lần trước đối diện với chiêu tấn công này, hắn chỉ chống đỡ được ba giây, sau đó kiếm trận Bách Huyền hoàn toàn sụp đổ.
Chương 560: Vượt qua tầng thứ năm
Diệp Tinh vung tay phải lên.
“Đùng đùng đoàng!”
Khí lưu trong không gian bắt đầu khởi động, sau đó hóa thành một bàn tay hỗn độn khổng lồ, khắp cả bàn tay tản ra dao động cực kì mãnh liệt.
Bàn tay vung lên, cứ vậy mà chộp tới kiếm quang của người đàn ông mặc áo trắng.
“Rầm!”
Nháy mắt, một âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, hai bên trực tiếp va chạm vào nhau trong không trung.
Như hai ngọn núi lớn đang va chạm với nhau, khắp không gian bị dao động mãnh liệt bao phủ trong nháy mắt.
“Răng rắc!” trên bàn tay hỗn độn xuất hiện một vết nứt, nhưng ánh sáng màu trắng lóe lên, vết nứt này nhanh chóng khép lại.
Hắn dựa vào bàn tay khổng lồ, cứng rắn lay chuyển đòn tấn công kiếm quang của người đàn ông áo trắng!
“Đây là đạo chi tâm sinh mệnh? Diệp Tinh chạm tới đạo chi tâm rồi?”
“Thiên sinh mệnh của hắn mạnh vậy sao? Lứa thiên tài này ngoài Hỗn Vũ ra, hắn ta là thiên tài thứ hai chạm tới đạo chi tâm.”
“Còn có cả Sinh Nguyên Thuật.”
Trong mắt các tồn tài cường đại đang xem chiến đấu bỗng lộ ra vẻ ngạc nhiên.
“Chẳng trách tự tin như vậy, chạm tới đạo chi tâm, ở Đạo Tắc Cảnh mà Sinh Nguyên Thuật đã đạt tới bước này, nếu như sử dụng thêm kiếm trận Bách Huyền, quả thật có thể vượt qua tầng thứ năm.”
“Bàn tay công kích này có chút quen mắt?”
“Dường như đây là công kích mà Lăng Hằng sáng tạo ra đúng không?”
Những cường giả này nhìn bàn tay khổng lồ của Diệp Tinh.
Lúc này, bên trong một cung điện khổng lồ, một người đàn ông trung niên vạm vỡ, trong giống như tộc Long Nhân, trên đầu có một chiếc sừng, trên người còn có vảy vàng đang lặng lẽ ngồi khoanh chân.
“Hửm?”
Bỗng nhiên người đàn ông trung niên này mở mắt.
Tay phải ông ta vung lên, trước mắt lập tức xuất hiện một hình ảnh, chính là video Diệp Tinh xông Tháp Đăng Thiên.
“Thú vị, tên nhóc này đang thi triển công phát mà mình sáng tạo.”
“Đạo chi tâm không gian!” Trong tầng thứ năm, người đàn ông áo trắng nhìn Diệp Tinh, sắc mặt hơi thay đổi: “Chẳng trách có tự tin, nhưng chỉ dựa vào thứ này không thể đánh bại ta.”
“Vậy thì thử chiêu này xem!” sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh nói.
Bàn tay nắm trường kiếm vung lên, lập tức có một đạo kiếm quang bay ra.
Oành!
Sau khi đạo kiếm quang này bay ra, vậy mà bên trên lại có từng luồng khí lưu màu trắng điên cuồng chảy vào, hình thành nên một sinh vật trông giống giao long.
“Grào!”
Giao long gầm lên, cắn về phía người đàn ông áo trắng.
“Lĩnh vực Hắc Diệu!”
Diệp Tinh gầm nhẹ một tiếng trong lòng, lĩnh vực mạnh mẽ tản ra, dưới lĩnh vực này, dao động trên người giao long lập tức tăng lên hai lần!
Lúc này Diệp Tinh thúc giục lĩnh vực Hắc Diệu tăng lên gấp đôi.
“Chiêu này cũng học được rồi?” Người đàn ông Long Nhân tộc nhìn kiếm chiêu của Diệp Tinh, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười.
“Trước đây Diệp Tinh này tiến vào thế giới Hắc Diệu, chắc là đã nhìn thấy những vết khác mình để lại nơi đó.” Người đàn ông Long Nhân tộc tán thưởng gật đầu.
“Răng rắc!”
Trong không gian, trường kiếm của người đàn ông mặc áo trắng và một thức kiếm pháp này của Diệp Tinh va chạm với nhau, lập tức tan vỡ.
“Cái gì?” Người đàn ông áo trắng ngạc nhiên, ông ta nhìn Diệp Tinh, bóng dáng lay động, muốn trốn trường kiếm công kích của Diệp Tinh.
“Kết thúc đi!” Sắc mặt Diệp Tinh bình tĩnh nói.
“Grào!”
Tốc độ của giao long khổng lồ nhanh tới cực hạn, nháy mắt đã xuyên qua cơ thể của người đàn ông áo trắng, sau đó cơ thể người đàn ông áo trắng biến mất không thấy.
“Thành công rồi!” tay phải Diệp Tinh vung lên, trường kiếm bay về trong tay hắn.
“Công kích trong vách đá quả nhiên mạnh, mặc dù chỉ hai chiêu vụn vặt, nhưng chắc chắn mạnh hơn nhiều so với công kích mà Bất Tử Cảnh sáng tạo!”
Ong….
Dao động trong không gian lóe lên, sau đó bóng người đàn ông áo trắng lại tụ lại.
“Chúc mừng ngươi, vượt qua được tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên, nhận được một cơ hội truyền thừa của tháp đại đạo Tam Thiên.”
Người đàn ông áo trắng nhìn Diệp Tinh, nói: “Đây là cánh cửa lên tầng thứ sáu, giờ ngươi có thể tiến vào, lần sau tiến vào Tháp Đăng Thiên sẽ trực tiếp lên tầng sáu.”
Bên cạnh người đàn ông áo trắng, một cánh cửa đen khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện trong không trung.
“Tầng thứ sáu sao?”
Diệp Tinh nhanh chóng tiến vào bên trong.
“Thành công rồi, rất nhẹ nhàng, không có bất cứ cảm giác nhọc nhằn nào.”
Phải, ngay cả kiếm trận Bách Huyền Diệp Tinh hán còn chưa sử dụng.”
“Thực lực như vậy chắc có thể kiên trì ở tầng thứ sáu một lát, nhưng muốn vượt qua là điều không thể.”
“Nhưng vượt qua được tầng thứ năm đã rất tốt rồi, chỉ hai mươi năm ngắn ngủi nhân tộc chúng ta đã xuất hiện hai thiên tài có thể vượt qua được tầng thứ năm Tháp Đăng Thiên, đây đã là một niềm vui rất lớn rồi.”
Rất nhiều cường giả nhìn Diệp Tinh bước vào trong tầng sáu, cường đánh giá.
Trên quảng trường rộng lớn, rất nhiều thiên tài đnag xem cuộc chiến.
Ong….
Bỗng nhiên, bảng xếp hạng phía trước Tháp Đăng Thiên sinh ra một luồng dao động kì lạ.
“Bảng xếp hạng thay đổi rồi!”
Ánh mắt các thiên tài đều nhìn về phía bảng xếp hạng.
Trong tầm mắt của bọn họ, thông tin dòng thứ hai trên bảng xếp hạng bỗng sinh ra dao động.nhưng dao động này biến mất rất nhanh, một hàng thông tin xuất hiện trước mặt mọi người.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Trong-Sinh-Tro-Thanh-Manh-Nhat-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)




